Tự độ bất đắc [hoàn]

Tự độ bất đắc 

Vi Vi Sinh

.

Văn án

Đam mỹ tiểu thuyết, đoản, bi kịch, không thích xin chớ vào.

Đầu thế kỷ hai mươi mốt, hai nhân sĩ đồng tính tương ái, lần mò trong bóng tối tìm đến với nhau, chật vật tìm không gian hít thở sát rìa xã hội.

Tiểu Tô tự ti nhạy cảm, Hạ tiên sinh chung tình thẳng thắng. Ái tình của thiếu niên thuần khiết lại trân quý.

Ta chẳng bao giờ đình chỉ tự độ1 bản thân, chỉ hiềm độ mà bất đắc.

Cho ta một mảnh biển rộng trời xanh, nhượng ta có dũng khí cùng người tương ái.

Nội dung chính: Tình hữu độc chung, ưu sầu vô cớ, khúc tình ca nơi ranh giới, thiên tác chi hòa.

Nhân vật: Tiểu Tô, Hạ tiên sinh

.

Quyển một

Chương 1 – Chương 2 – Chương 3 – Chương 4

Chương 5 – Chương 6 – Chương 7 – Chương 8

Chương 9 – Chương 10 – Chương 11 – Chương 12 – Chương 13

Quyển 2

Chương 1 – Chương 2

Chương cuối

———————–

1/ Tự độ: Độ ở đây là vượt qua (sông), đi qua, cũng là một thuật ngữ thường gặp trong nhà Phật ‘phổ độ’. Ý của câu này và cũng là ý nghĩa của tên tác phẩm chính là, muốn tự cứu lấy bản thân khỏi sự trầm luân trong cuộc sống, chỉ là không thể thành công.