Nịnh Thần (Hoàn)

Nịnh thần (佞臣)

Tác giả: Địch Khôi ( 狄灰 )

Editor: Yên Vũ Lâu

Văn án:

Y là thập công tử được Tư Đồ gia sủng ái nhất, từng là thư đồng của tiền Thái tử. Thế nhưng ai ngờ cung trung phong vân biến đổi, chỉ trong một đêm y đã trở thành cấm luyến1 của tân đế.

Có người tán thưởng y phò trợ tân hoàng thống nhất thiên hạ, hợp mưu tung hoành2, sau màn quyết sự3, là một năng thần4 cúc cung tận tụy, lòng dạ sắt son. Nhưng lại có càng nhiều người mắng y dĩ sắc thị quân5 thối nát đọa lạc, yêu ngôn họa quốc6, là một tên nịnh thần chết không đáng tiếc.

Mà y, vĩnh viễn đứng ở nơi cao cao tại thượng, đàm tiếu phong sinh, sóng gió không sờn7.

—————————————–—

1/ Cấm luyến: tình nhân không công khai, thường có nghĩa là bị giam cầm, độc chiếm.

2/ Hợp mưu tung hoành: nguyên văn “tung hoành bãi hạp”. Có nghĩa là bày mưu nghĩ kế nhưng thiên về nhân tâm, dùng tâm kế để đánh bẫy hoặc thuyết phục người khác tạo dựng cục diện có lợi cho mình,

Tung hoành gia là một thuật ngữ cổ là một học phái trong Cửu lưu thập gia, thiên về nghệ thuật ngoại giao xuất hiện trong thời kỳ Chiến Quốc ở Trung Quốc. Cái tên “Tung Hoành gia” liên quan đến hai học thuyết Hợp Tung của Tô Tần và Liên Hoành của Trương Nghi. Tuy nhiên, cả Tô Tần lẫn Trương Nghi đều là học trò học về thuật du thuyết của Quỷ Cốc Tử. Như vậy có thể nói ông tổ của phái Tung Hoành Gia chính là Quỷ Cốc Tử.

Nội dung của học phái là luyện cho con người khả năng Ngoại giao, sử dụng ngôn ngữ làm phương tiện sinh sống và lập thân. Ngoài khả năng ngoại giao những người theo phái Tung Hoành gia còn phải có mưu mẹo hơn người mới có thể khiến vua chúa áp dụng thuyết của họ vào thực tiễn.

Một số danh nhân của Tung Hoành gia: Tô Tần, Trương Nghi, Tô Đại, Tô Lệ, Cam Mậu, Tư Mã Thác, Nhạc Nghị, Phạm Thư, Thái Trạch, Trâu Kị, Mao Toại

3/ Sau màn quyết sư: nguyên văn “vận trù duy ác”. Nghĩa đen là trù hoạch công việc sau màn trướng, thường chỉ những quân sư tài hoa ngồi trong màn trướng không cần ra chiến trường vẫn có thể chỉ đạo giành thắng lợi.

Trương Lương, Khổng Minh, Lưu Bá Ôn là những nhân vật tiêu biểu nhất cho loại danh nhân này. Ngay cả Cố Tích Triều trong bộ đồng nhân Thiên sơn mộ tuyết cũng được miêu tả giống như vậy.

4/ Năng thần: thần tử có năng lực.

5/ Dĩ sắc thị quận: lấy nhan sắc phục vụ vua, nôm na là hầu hạ vua chuyện ấy ấy đấy.

6/ Yêu ngôn họa quốc: lời nói ngọt ngào dụ dỗ gây họa cho quốc gia, thường được dùng cho phi tần chuyên thỏ thẻ lay động nhà vua làm việc xấu.

7/ Đàm tiếu phong sinh: cười đùa nói chuyện nhân tình thế thái. chỉ người ở địa vị cao, dùng thái độ dửng dưng đàm luận chuyện thời cuộc.

Sóng gió không sờn: nguyên văn “ba lan bất kinh”.

Mục lục

.

Chương 1 – Chương 2 – Chương 3 – Chương 4 – Chương 5

Chương 6 – Chương 7 – Chương 8 – Chương 9 – Chương 10

 Chương 11 – Chương 12 – Chương 13 – Chương 14 – Chương 15

Chương 16 – Chương 17 – Chương 18 – Chương 19 – Chương 20

Chương 21 – Chương 22 – Chương 23 – Chương 24 – Chương 25

Chương 26 – Chương 27 – Chương 28 – Chương 29 – Chương 30

Chương 31 – Chương 32 – Chương 33 – Chương 34 – Chương 35

Chương 36 – Chương 37 – Chương 38 – Chương 39 – Chương 40

Chương 41  – Chương 42 – Chương 43  – Chương 44  – Chương 45

Chương 46 – Chương 47  – Chương 48  – Chương 49  – Chương 50

Chương 51  – Chương 52  – Chương 53 – Chương 54  – Chương 55

Chương 56  – Chương 57 – Chương 58  – Chương 59  – Chương 60

Chương 61  – Chương 62  – Chương 63 – Chương 64 – Chương 65

Chương 66 – Chương 67 – Chương 68  – Chương 69 – Chương 70

Chương 71 –  Chương 72  – Chương 73 – Chương 74 – Chương 75

Chương 76  – Chương 77 – Chương 78 – Chương 79  – Chương 80

Chương 81 – Chương 82 – Chương 83  – Chương 84 – Chương 85

Chương 86 – Chương 87 – Chương 88 – Chương 89 – Chương 90

Chương 91 – Chương 92 – Chương 93 – Chương 94 – Chương 95

Chương 96 – Chương 97 – Chương 98

Phiên Ngoại 1 – Phiên Ngoại 2

.

.

Hoàn

One thought on “Nịnh Thần (Hoàn)

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *