Trọng Quy Vu Hách – chương 147 – 150 [text]

Chương 147: Giam giữ? Đàm phán?

Mấy cọng rau khô này được Trương Tiểu Minh nâng niu đưa tới trước mặt Quách Binh, sau đó liên tục chớp mắt nhìn Trần Ninh chăm chú, miệng thì nói: “Lão đại, hay là cái này để trong không gian đội phó đi. Không bị biến vị.”

Quách Binh phất tay một cái: “Được, nếu không thì tí nữa thêm vào bữa cơm đi, cho mọi người bổ sung dinh dưỡng.”

Trong căn cứ có bán đồ ăn nhưng tới bây giờ cũng chỉ có vài loại như khoai tây, cà rốt, hay củ cải. Mà ba loại này cũng đã bị biến dị hoặc khô héo. Hơn nữa sản phẩm mới được trồng ra tuy không ngon bằng hồi trước nhưng có thể bổ sung được chút ít vitamin.

Phương Hách lần này lấy ra cải thảo và đậu đũa, hai thứ này hiện giờ muốn kiếm cũng không có.

Đám người phụ trách nấu ăn náo nhiệt bàn bạc cách chế biến rau khô, Quách Binh kéo Trần Ninh với Hạ Tử Trọng bàn công việc.

“Chúng ta lần này trở lại, để bên ngoài mấy chiếc xe?”

“Nhưng… lỡ người đi vào đều bị.”

“Hay là ở bên ngoài mấy ngày đi? Cho một hai người về xem tình huống trước được không?”

“Mà lão Lý cũng chỉ biết hai người bọn tôi thôi.”

Ba người nhức đầu nhức óc thương lượng nửa ngày, lần này khi bọn họ ra ngoài có cảm giác như bị theo dõi, nếu như cứ quang minh chính đại trở lại, chỉ sợ rằng sẽ gặp phải phiên toái. Mà nếu như chia thành hai đường, thứ nhất sợ những người ở bên ngoài gặp nguy hiểm, thứ hai là người đi vào rồi lại không ra được. Mà cùng tiến cùng lùi thì lại sợ toàn quân bị diệt…

Bọn họ bây giờ còn cần giữ liên lạc với người trong căn cứ – loại vũ khí đặc thù kia tuy rằng dùng không thuận tay, nhưng tác dụng lại rất tốt, một đao chém xuống, vết thương trên người tang thì sẽ bắt đầu hư thối, so với dùng vũ khí bình thường chém giết tang thi tốt hơn nhiều.

Nếu như có thể làm thêm một đợt vũ khí nữa, phát cho tất cả mọi người trong đội, thì không thể nào tốt hơn được.

Thế nhưng cũng không thể vì chuyện này mà ngu ngốc đâm đầu vào bẫy.

Thảo luận đến cuối cùng, mấy người bọn họ mới quyết định lần này chỉ để Quách Binh mang theo mấy người thân thủ mạnh mẽ và hai người Hạ Tử Trọng về căn cứ, những người còn lại chờ ở bên ngoài đợi mệnh.

Hai người Hạ Tử Trọng bảo đảm, một khi xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, hai người bọn họ cho dù không thể thuận lợi cứu Quách Binh ra, ít nhất cũng sẽ đem tin tức ra ngoài để tiếp tục thương lượng.

Sự thực chứng mình, muốn ăn rau dưa khô thì phải ngâm cho mềm mới có thể ăn ngon. Phương Hách trong không gian nếu như ngày hôm sau muốn ăn thì thường là hôm nay đã ngâm nước rồi. Còn như bây giờ chỉ mới ngâm nở một nửa rồi nấu liền làm cậu cảm thấy thật khó nuốt. Bất quá những người khác ăn lại thấy rất ngon – có thể không ngon sao? Bây giờ căn cứ có mở cửa bán rau củ cuối khô nhưng mùi vị không ngon chút nào, thứ này bây giờ giống như sơn hào hải vị rồi.

Quách Binh trên bàn cơm tuyên bố, lần này chỉ để một chiếc xe về, những người còn lại theo Trần Ninh đánh tang thi ở ngoài căn cứ, tiếp tục thu thập tinh hạch. Mọi người đương nhiên không có gì chỗ dị nghị, chỉ có mấy người mà Quách Binh chọn. Về căn cứ là được dặn dò cẩn thận một phen, nên mới biết thì ra lần này trở về tất cả đều phải hành sự cẩn thậm hơn.

Đoàn xe chạy hết một ngày đường mới tới gần căn cứ. Những đội viên còn lại thì ở cửa hàng bách hóa cũ chờ đợi, chuẩn bị thanh lý tang thi phụ cận, đồng thời chờ tin tức của bọn hẳn. Những người còn lại lên chung một chiếc xe, hai người Hạ Tử Trọng lên một chiếc, rồi cùng chạy về căn cứ.

Lúc đến gần cửa căn cứ thì hai xe tách ra, nhập vào hai đội ngũ khác nhau trước cửa. Dù sao bọn họ cũng đi hai xe, chỉ cần những người kia không tập hợp đội Phong xế của hai người Hạ Tử Trọng lại, bọn họ còn có một đội đứng ngoài sáng, một đội đứng trong tối phối hợp.

Mà bọn Hạ Tử Trọng bên này : đã sớm phái bạch cầu có kỹ năng ẩn thân level max, ẩn giữa không trung, tập trung chú ý động tĩnh bên xe Luân Hồi.

Xe bọn Hạ Tử Trọng vào căn cứ trước, thuận lợi trở lại biệt thự – quả nhiên không có ai gây sự với bọn họ.

Mặt khác, bọn Quách Binh sau khi kiểm tra, lúc lái xe vào căn cứ, bị người chặn lại.

Đối mặt với đám quân nhân súng thật đạn thật, đoàn người Quách Binh đương nhiên sẽ không phản kháng, đường hoàng cùng người quân đội đi.

“Thật sự bị bắt đi…” Phương Hách có chút sững sờ mở mắt ra nhìn về phía Hạ Tử Trọng.

Bạch cầu lúc này vẫn ở cùng bọn Quách Binh, trôi nổi ở giữa không trung – cả ngày nay vẫn mưa dầm liên miên, trong không khí bao phủ một tầng sương mỏng xám, kỹ năng ẩn thân của nó đã lên cấp hai, cho dù là hai người bọn họ cũng khó lòng phát hiện huống chỉ là người khác.

“Chờ xem tình huống đã, để xem bọn họ bị nhốt ở đâu, những người kia định làm cái gì rồi mới quyết định sau.” Nếu như chỉ là đơn thuần đưa bọn họ đi hỏi cung thì thôi, còn nếu như muốn động thủ, dụng hình… sắc mặt Hạ Tử Trọng âm trầm, như vậy cho dù hắn bị ép phải lộ ra không gian cũng sẽ cứu bọn họ ra ngoài đó. Chỉ có điều, tốt nhất nên nghĩ ra biện pháp, không để bọn họ nhìn thấy tình cảnh trong không gian mà hắn cũng phải nghĩ ra lý do gì đó hợp lý.

“Vậy trước tiên để em ra khỏi căn cứ đi, ra ngoài rồi thì tới gần chỗ mấy người Trần Ninh, sau đó hẳn vào không gian.” Phương Hách đứng dậy, bọn họ vừa mới về lại phải ra ngoài. Đám người này cũng thật là quá đáng, ép họ phải đi tới nước này!

Hạ Tử Trọng thở dài, hồn hôn trán Phương Hách: “vạn sự phải cần thận, ra ngoài rồi lập tức vào không gian.”

Phương Hách lấy ra từ trong không gian một chiếc xe việt dã khác, một thân một mình lái xe thẳng ra cửa lớn căn cứ. Mặt khác, Hạ Tử Trọng ở trong biệt thự đi vòng vòng ném mấy thứ hữu dụng vào không gian, thỉnh thoảng dời tinh thần lực qua chỗ bạch cầu, xem tình huống bên kia.

Phương Hách lấy chiếc xe hai người lái đi ban đầu, nhìn qua cũng thấy chiếc xe này đã chạy trong thời gian không ngắn. Lúc ra khỏi cửa cậu lấy danh nghĩa cá nhân để ra ngoài, tiểu đội Phong xế không bị người khác nhìn chăm chằm, đương nhiên vô cùng thuận lợi làm thủ tục xong xuôi.

Một bên khác, mấy người, Quách Binh bị mang đi liền đeo còng sau đó bị nhốt. Vào một nơi nào đó chờ thẩm vấn, cũng may, trong chốc lát sẽ không có ai đến gây sự với bọn họ.

Ngọc bội không gian đều để lại cho Trần Ninh giữ, bọn họ sợ tiến vào căn cứ sẽ xảy ra chuyện, đồ quan trọng đều đề hết ở bên ngoài.

Hạ Tử Trọng bên này dọn dẹp xong biệt thự, xác nhận không có thứ gì quan trọng nữa, lúc này mới dời tinh thần tập trung đến bọn Quách Binh bên kia, bạch cầu vẫn luôn đi theo bên cạnh bọn họ, bay lơ lửng trong góc phòng, tầm nhìn vừa vặn có thể nhìn thấy cửa lớn.

Đang suy nghĩ phải làm thế nào, Hạ Tử Trọng bỗng nhiên khẽ cảm nhận được hơi động – Phương Hách tiến vào không gian.

Phu phu hai người tách ra không bao lâu liên gặp nhau trong không gian, Hạ Tử Trọng trước tiên là kiểm tra người cậu từ trên xuống dưới một phen, mới hỏi: “Thế nào?”

“Em lái xe ra ngoài, đến gần chỗ của họ mới. Vào đây, trên đường không có việc gì hết, bọn Quách Binh bây giờ không sao chứ?”

“Ủ, sau khi bị bắt vẫn không có động tĩnh gì.” Hạ Tử Trọng thở phào nhẹ nhõm, tuy rằng có thể để Phương Hách trực tiếp đi tìm những người Luân Hồi còn lại nói rõ tình huống, nhưng hắn sợ vạn nhất Luân Hồi có người không nén tức giận được liền trở lại căn cứ cứu Quách Binh, như thế ngược lại sẽ làm cho hắn bó tay bó chân, còn không bằng chờ hắn xác định tình hình bên này rồi hẳn nói.

Nhất thời không có gì xảy ra, bọn Quách Binh nơi đó tựa hồ như không có ai muốn gấp gáp tra hỏi bọn họ, hai người Hạ Tử Trọng trước tiên cũng chỉ đành tạm thời quan sát tình huống — bây giờ mà đi cứu người cũng không phải lựa chọn khôn ngoan, vạn nhất tình huống không mát như vậy, hắn. Vừa ra tay ngược lại sẽ triệt để đối nghịch với căn cứ, đến lúc đó cái được không bù nổi cái mất.

Đợi đến nửa đêm, đoàn người Quách Binh bị ném ở nơi đó không ai để ý tới, không ai đưa thức ăn cho bọn họ, gọi người cho đi vệ sinh cũng không ai thèm phản ứng. Đợi đến ba, bốn giờ sáng mới có người tiến vào, kéo Quách Binh đi.

Bạch cầu “vèo” một cái bay ra cửa, một đường giống như u linh mà bay lơ lửng trên đầu Quách Binh.

Hạ Tử Trọng cũng bị bạch cầu “gọi” tỉnh – đúng là “gọi” tỉnh! Dù ai đang ngủ, mà nửa đêm trong đầu liên tiếp nghe thấy tiếng “bịch bịch bịch” liên hoàn cũng không chịu được, hơn nữa động tĩnh này cho dù che tai lại cũng vô dụng, chỉ có thể nhịn ! Còn ngủ nữa làm gì?

Phương Hách cũng bị bạch cầu quấy rầy mà tỉnh giấc, nhưng đáng tiếc là bọn họ chỉ thấy được những gì bạch cầu thấy, chứ không nghe được người bên đó nói gì. Chỉ biết Quách Binh bị mang tới một phòng thẩm vấn, không biết bị người ta tra hỏi cái gì, thao thao bất tuyệt thật lâu, khoảng chừng hơn một tiếng sau mới bị đuổi về. Sau đó, những đội viên còn lại cũng lần lượt bị dẫn đi thẩm vấn.

Ngày hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, lại có người đi qua mang mấy người Quách Binh ra ngoài, chỉ là lần này không đưa bọn họ tới phòng thẩm vấn trước đó, mà dẫn tới một căn phòng nhỏ, bịt mắt cả bọn , để họ ngồi lên xe, chạy thẳng đến một tòa nhà văn phòng khác.

Lần này rõ ràng là đi gặp lãnh đạo cấp cao của căn cứ, hình như muốn đàm luận điều kiện. Với bọn Quách Binh. Hơn nửa ngày, mới tới một tòa biệt thự, lần này điều kiện tốt hơn, không bị còng tay, nhưng bên trong có người giám sát, bên ngoài cũng có người cầm súng trông coi.

Xế chiều hôm đó, Quách Binh lại bị đơn độc dẫn đi, cùng ông già gặp lúc trước nói gì đó.

Rồi ngày hôm sau lại có người tới dẫn họ qua chỗ khác, vừa vào cửa đã thấy là một phòng hội nghị rất lớn, bên trong ngoại trừ mấy người Quách Binh còn có một ít dị năng giả là một số đội trưởng của vài tiểu đội, hoặc một vài dị năng giả đã từng hợp tác hoặc từng gặp qua.

Hạ Tử Trọng cau mày, suy tư một chút thấp giọng nói với Phương Hách: “Em ra ngoài một chuyến tìm bọn Trần Ninh, nói với bọn họ – căn cứ đang tạm thời giam giữ bọn Quách Binh, tựa hồ không C’có gì nguy hiểm, hình như đang lôi kéo hợp tác, kêu bọn họ chuẩn bị sẵn sàng.”

Phương Hách cũng không hiểu hai ngày nay rốt cuộc là sao, nghe Hạ Tủ Trọng nói vậy liền gật đầu, mặc quần áo ra khỏi không gian.

Chương 148: Nhiệm vụ cưỡng chế

Đoàn người Quách Binh bị giam lỏng ba ngày mới được thả ra, chuyện đầu tiên sau khi ra ngoài chính là chạy đến biệt thự hai người Hạ Tử Trọng bàn bạc.

Người mở cửa là Hạ Tử Trọng, thấy Quách Binh liền cười: “Tôi còn nói nếu các anh không được thả thì tụi tôi sẽ đi cướp người.”

Quách Binh cười khổ: “Đừng nói các cậu đi cứu, tụi tôi cũng không biết bị mang tới chỗ nào.” Sao mà biết được, bọn họ đi đâu cũng bị che mắt, xe thì phong kín, căn bản không biết xe lái tới đâu.

“Căn nhà ở góc Tây Bắc khu biệt thự.” Hạ Tử Trọng cười cười, để bọn họ ngồi xuống, mình thì quay vào trong rót nước.

Quách Binh kinh ngạc: “Sao cậu biết là chỗ đó?!”

“Trong căn cứ, dị năng giả cấp cao đều ở bên đó, phạm nhân bình thường thì bị nhốt vào nhà giam mới xây.” Trong lời Hạ Tử Trọng cũng có chút tâm tư, hắn tuy rằng có thể xác nhận “tình trạng của bọn Quách Binh, nhưng cũng không biết bọn họ đến cùng đã nói cái gì.

Nếu như lãnh đạo và bọn Quách Binh thật sự có một số thỏa thuận, dùng phương thức của mình mà biểu hiện năng lực cũng là một loại tự vệ. Hơn nữa vừa nãy hắn cũng đã để bạch cầu đi theo sau xác nhận không có ai theo dõi bọn họ, nếu không chắc lúc này hắn đã sớm đi vào không gian đập đám người theo dõi một trận rồi.

Hắn thà dùng lòng tiểu nhân đo dạ quân tử, cũng không muốn mạo hiểm rơi vào hoàn cảnh túng quẫn như lúc trước.

Bây giờ nhìn thấy Quách Binh không chút sứt mẻ, căn cứ chắc chắn đang đánh chủ ý gì đó, Hạ Tử Trọng mới đề phòng.

Quách Binh thở dài lắc đầu, hắn biết bọn Hạ Tử Trọng rất có bản lĩnh, mà không nghĩ tới năng lực của bọn họ đã đến mức độ này.

Uống một hớp nước, mới giải thích chuyện phát sinh hai ngày nay.

Kỳ thực rất đơn giản – khi phát hiện dị năng giả có thể được “tạo ra”, Tống gia nếu có một dị năng giả hệ trị liệu thì đương nhiên có thể “tạo ra” người thứ hai, người thứ ba.

Có một số việc vĩnh viễn không thể che đậy, đặc biệt là thế lực của Tống gia liên tục xuất hiện dị năng giả mới.

Lãnh đạo cấp cao của căn cứ cũng chia làm nhiều phe phái, trong tay đối thủ đại thể có bao nhiêu người? Dị năng giả chiếm tỉ lệ bao nhiêu? Những tin tức này bọn họ đã sớm tìm hiểu rõ ràng. Nếu như chỉ hơn một hai người thì thôi, có thể họ đã có dị năng nhưng che đậy, sau đó bị nhiễm độc may mắn không chết, mà nếu như xuất hiện. Với quy mô lớn làm sao che đậy được nữa?

Sau tận thế, giới hạn của mỗi người đều phải ở trong tuyệt cảnh hoặc căng thẳng quá độ mới có thể bộc phát năng lực, vì vậy, tin tức dị năng giả hệ trị liệu có thể “tạo rao” dị năng giả mới cũng lan truyền nhanh chóng.

Bởi vì Tống gia đi đầu, đã sớm vơ vét một đám người trong ngành y để kích phát bọn họ. Tỉ lệ tuy rằng không cao lắm, nhưng cuối cùng cũng tạo được dị năng giả hệ trị liệu.

Có dị năng giả hệ trị liệu của mình, họ cũng không còn tranh. Với người của đội khác nữa. Bởi vậy, tuy rằng bọn họ còn mơ ước dị năng giả hệ trị liệu của Luân Hồi để sử dụng, nhưng khi phát hiện toàn đội của họ ra ngoài, mình thì có hai dị năng giả trị liệu mới, liền tạm thời bỏ qua một bên.

Bất quá, lệnh bắt người Luân Hồi đã sớm truyền xuống, lần này bắt được người thì phải lợi dụng một chút, vì vậy –

“Đi SH thị?” Hạ Tử Trọng sắc mặt trở nên nặng nề, A thị cách SH thị là một vùng núi cao sông rộng, không phải như từ căn cứ đi tới nội thành, ai mà biết được chuyến đi này sẽ xuất hiện tình huống gì?

Quách Binh hít sâu một cái: “Bọn họ nói, biết Luân Hồi có dị năng giả hệ trị liệu, vừa lúc lần hành động này rất nguy hiểm, cần một lượng lớn dị năng giả tham gia, cho nên bọn họ sẽ phái dị năng giả trị liệu cùng đội ngũ của mình hành động, hơn nữa có tiểu đội của chúng ta thì sẽ bảo đảm hơn.” Nói rồi, hẳn bất đắc dĩ nhìn về phía Hạ. Tử Trọng: “Nhiệm vụ lần này là cưỡng chế, vô điều kiện, nhất định phải tham gia.”

Lần này bị tìm đến đều là mấy đội ngũ có tính uy hiếp lớn đến căn cứ, đồng thời, cũng là đội ngũ có thực lực mạnh mẽ. Cũng có không ít người không thuộc về thế lực nào hết, được căn cứ mời tới hoặc bị ép buộc phải tham gia.

Những người này thực lực rất mạnh, mà quan trọng yếu hơn là, nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm, đường đi rất xa, bọn họ cần để dị năng giả mạnh hộ tống mới có thể hoàn thành.

“Đi SH thị làm cái gì?”

“Nghe đâu tình huống ở SH thị không tốt, gần đó đã xuất hiện nguy hiểm lớn, rất có thể là tang thi cấp ba, chúng muốn vây công SH thị. Mà bản thân SH thị có không ít thiết bị cao cấp, đều là sau tận thế bọn họ tìm về được, A thị muốn chúng ta tới đó lấy thiết bị về đồng thời hộ tống một vài người quan trọng.”

Hạ Tử Trọng nghe xong lời của hắn thì hít sâu một hơi: “Nhiệm vụ này rất nguy hiểm.”

Quách Binh yên lặng gật đầu: “Có thể không nguy hiểm sao? Nếu không cũng sẽ không tìm chúng ta.”

“Căn cứ có điều kiện ưu đãi nào không?” Cho dù lần này căn cứ nhân cơ hội ép buộc vài phần tử không chịu quản thúc, nhưng tóm lại chắc chắn muốn bọn họ phải hoàn thành nhiệm vụ này. Nếu như muốn hoàn thành nhiệm vụ, tất nhiên sẽ để ra vài điều kiện hoặc chính sách ưu đãi cho bọn họ.

Quách Binh cũng bật cười, dựa vào sô pha: “Đương nhiên là có, phát vũ khí đặc thù miễn (phí cho những người tham gia, mỗi người ít nhất hai vũ khí lạnh và một vũ khí nóng.”

“vũ khí nóng? Cũng là vũ khí đặc thù? !” Hạ Tử Trọng nghe thấy liền lên tinh thần.

Quách Binh gật đầu: “Bọn họ nói, đã nghiên cứu ra súng ống đặc thù xử lý tang thi rồi!”

Hạ Tử Trọng hít sâu một hơi: “Có biết đặc thù ở chỗ nào không?”

Một đội viên đi theo Quách Binh cười: “Tụi tôi với lão đại đã nghiên cứu qua, phỏng chừng có tám chín vấn đề trên súng. Súng và vỏ đạn cũng có yêu cầu riêng, không thể tăng thêm quá nhiều đồ ngôn ngang. Mà trong đạn có trộn ít thuốc nổ, bắn vào thi thể tang thi sẽ nổ tung…”

Hắn còn chưa dứt lời, Quách Binh cùng mấy đội viên khác cũng cười: “Nếu để bọn tôi nghiên cứu thêm nữa thì cũng không nhìn ra bên trong bỏ bao nhiêu vàng bạc. Nhưng còn hướng đạn bắn, thì có vấn đề.” Nói xong lại thở dài: “Có điều không phải tất cả đạn khi bắn vào mục tiêu đều sẽ nổ tung, cũng may, trong đống đồ lúc trước chúng ta “nhặt’ được kia vừa vặn có không ít loại đạn này.”

Trong tay bọn họ có vàng bạc, cũng không thiếu lựu đạn, chỉ cần biết rõ loại đạn này liền có thể tự mình trang bị. Quân đội trong thời gian ngắn sẽ không thể nghiên cứu thành công vũ khí mới, có khả năng nhất chỉ là thay đổi vũ khí cũ. Đối với những người trong Luân Hồi thì mấy thứ này bọn họ hiểu rất rõ!

“Vậy thì tốt.” Hạ Tử Trọng cũng không nhịn được thả lỏng, hẳn cười: “Đúng rồi, bây giờ có muốn báo một tiếng cho bọn Trân Ninh quay về không?”

Quách Binh nhíu mày suy nghĩ một chút, lắc đầu nói: “Chờ chút đã, nếu như bọn họ ở bên ngoài vẫn an toàn thì khi nào xuất phát hội hợp với bọn họ ở ngoài sau.” Trước khi vào căn cứ bọn họ đã biết vũ khí lạnh mỗi người đều muốn, nếu chỉ là trao đổi với căn cứ thì bọn họ hoàn toàn có thể tự làm được.

Hạ Tử Trọng từ tốn hỏi về nhiệm vụ, hắn tỏ vẻ, lúc phát hiện Quách Binh bọn họ bị căn cứ mang đi liền để Phương Hách chạy ra khỏi căn cứ thông báo cho Trần Ninh. Lúc này đổi thành Hạ Tử Trọng chạy xe rời khỏi căn cứ, trực tiếp hội hợp tại chỗ mấy người Trần Ninh, thuật lại sự tình phát sinh trong căn cứ và tình huống nhiệm vụ mà Quách Binh không thể không tiếp nhận.

Về phần hai người Hạ Tử Trọng, hắn tỏ vẻ cũng nguyện ý tham gia lần nhiệm vụ này, tuy rằng trên đường đi khẳng định sẽ có nguy hiểm, nhưng thu hoạch dọc đường chỉ sợ cũng không nhỏ. Quan trọng hơn là, bọn họ cần phải làm vũ khí riêng, rồi đi SH thị nhìn xem những sinh vật huyền bí đó ra làm sao.

Quân đội lần này mở ra một cánh cửa tiện lợi, ngoại trừ ưu đãi về vũ khí đặc thù thì những tiểu đội nào có người ở lại căn cứ sẽ được miễn phí tiền thuê nhà và phí quản lý tiểu đội, sau khi trở lại còn được thưởng thêm tích phân, cùng với vũ khí đặc thù, ưu tiên quyền mua trang bị.

Điều kiện rất ưu đãi, cũng có nghĩa là nhiệm vụ lần này vô cùng nguy hiểm. Hơn nữa muốn thống nhất quản lý, nhiệm vụ lần này mỗi tiểu đội đều phải đi xe mà căn cứ phân phối, xe của bọn họ thì để lại, khi nào về mới được lấy.

Vật tư, trang bị cá nhân sẽ tự quản lý, nhưng tất cả không gian dị năng giả đều bị trưng dụng, bên trong chỉ có thể để vật phẩm dùng chung, kiểm tra định kỳ trên đường, mỗi lần lấy đồ sử dụng đều phải đăng ký. Nói tóm lại, quản lý hết thảy đều theo tiêu chuẩn quân sự hóa.

Quân đội làm việc rất cấp tốc, chỉ ngắn ngủi hai ngày đã làm ra vũ khí bọn Quách Binh yêu cầu. Bởi vì quân đội muốn mỗi người phải tự đi nhận vũ khí, cho nên cuối cùng tất cả bọn họ đều phải về căn cứ đăng ký, rồi mới nhận vũ khí.

Lần này rất nghiêm ngặt, mỗi người ngoại trừ phải đăng ký thông tin cá nhân còn phải điền loại dị năng, đồng thời nghiệm chứng tại Schỗ, dùng một chút dị năng, xác nhận là dị năng đã ghi.

Buổi tối trước ngày xuất phát, người hai đội ngũ lần thứ hai tụ tập lại một chỗ.

“Tất cả mọi thứ đều đã chuẩn bị tốt.” Quách Binh không nói rõ, vỗ vỗ ngọc trên cổ, xe, toàn bộ vật tư của bọn họ đều đặt trong này.

Bởi vì sợ lúc làm nhiệm vụ gặp phải tình huống bất ngờ, bọn họ đều đổi không ít đồ trong căn cứ để vào.

“Bọn tôi cũng vậy.” Tất cả đồ quan trọng của hai người họ đều để trong hai cái không gian, chỉ cần để xe và những thứ khác lại trong biệt thự là được.

Quách Binh hít sâu một hơi, nhìn mấy khuôn mặt quen thuộc trong phòng: “Nhiệm vụ lần này rất nguy hiểm, hơn nữa thời gian chúng ta ra ngoài cũng rất lâu, tôi hi vọng – mọi người đều phải đoàn kết, giống như mấy lần chúng ta đã hợp tác trước đó. Không để cho bất kì thứ gì hoặc ai đó làm ảnh hưởng tới chúng ta, có làm được không?”

“Được!”

Chương 149: Gặp lại người quen

Tất cả người Luân Hồi nhất định phải vô điều kiện tham gia nhiệm vụ lần này, tuy rằng trong lòng bọn họ không muốn đi xa quá lâu lại còn không rõ tình huống phía trước, nhưng từ khi tận thế xảy ra bọn họ đã bị trói chặt với nhau, sinh hoạt, phấn đấu cùng nhau. Có lẽ mỗi người đều sẽ có cảm xúc của riêng mình, nhưng vì sinh tồn, vì tình cảm thân thuộc tới giờ, là thứ khiến hai mươi mấy cá nhân đoàn kết chặt chẽ với nhau, chưa từng tách ra, cũng không muốn tách ra.

Sau khi buổi lẽ khuyến khích kết thúc, Trương Tiểu Minh lén lén lút lút hỏi với Trần Ninh: “Chúng ta đều đem vật tư với xe đi, nếu người căn cứ phát hiện có nghi ngờ chúng ta không?”

Hai dị năng giả không gian của bọn họ đều bị cưỡng ép trưng dụng, ngày mai làm nhiệm vụ nhất định phải bảo đảm trong không gian không chứa thứ gì, chỉ có thể chứa vật tư phía hậu cần cung cấp, nhưng xe, một ít đồ dùng khác, còn có lương thực bọn họ phải để lại căn cứ, nếu như bị người phát hiện không cánh mà bay nhất định sẽ hoài nghi!

Trần Ninh nhếch miệng, cười lạnh một tiếng: “Cậu cho rằng để lại những thứ này, chờ khi chúng ta về sẽ còn nguyên hay sao?”

Thấy Trương Tiểu Minh sững sờ, Trần Ninh giơ tay cốc đầu hắn một cái: “Đây là đồ của chúng ta, tại sao không mang theo? Lỡ đâu dọc đường gặp phải nguy hiểm chúng ta còn có xe mà chạy đó biết chưa?”

Lần này làm nhiệm vụ không ai biết phải đi bao xa? Nội lúc trước vào nội thành đã mất tới hai, ba ngày, huống hồ phải đi SH thị?

Nếu như để mấy thứ này chỉ vì không muốn bị người khác hoài nghi, một hai tháng căn cứ có thể không để ý tới biệt thự của họ, mà lâu dần. Cho dù căn cứ không để ý, không lẽ mấy tiểu đội khác không muốn tới đây tìm chút đồ?

Hơn nữa vạn nhất tình huống không tốt… những thứ này chính là vật cứu mạng, cho dù cuối cùng mọi người không thể sống sót cũng không thể để mấy người kia chiếm lợi hay tính kế sau lưng mình.

về điểm này hai người Hạ Tử Trọng có cùng suy nghĩ với bọn Quách Binh, cho nên khi biết quân đội yêu cầu tất cả mọi người đi xe chung, hoàn toàn quân sự hóa hành động liền thương lượng với người Luân Hồi xong, đem hết thảy những thứ hữu dụng cất vào không gian rồi mang theo.

Đa số mọi người đêm đó đều ngủ không ngon, cũng chỉ có hai người Hạ Tử Trọng ngủ an ổn mà thôi, quả nhiên là người có vật bảo mệnh.

Nhiệm vụ lần này sẽ gặp phải cái gì, xảy ra tình huống gì, có thể thuận lợi đến SH thị hay không? Đều là câu hỏi trong lòng mỗi người, nhưng mà đợi đến sáng sớm ngày hôm sau, khi tất cả mọi người tập hợp, lúc lên xe, bọn họ mới phát hiện, mình đã đoán thiếu rất nhiều loại tình huống.

Tỷ như, gặp phải “người quen”.

Nhìn người đeo mắt kính đứng chờ trong đội ngũ, Duẫn Đông, vẻ mặt đầy hắc khí, cả người tản ra hơi thở khó chịu về phía này, rồi bất đắc dĩ đi tới chỗ Hứa Lỵ Lỵ, rồi mấy đội trưởng nhìn quen mắt, Quách Binh đại diện cho Luân Hồi, Hạ Tử Trọng đại diện cho hai người bọn họ, đồng loạt “ha ha” trong lòng hai tiếng.

Người tham gia nhiệm vụ lần này, ngoại trừ mấy người sống sót. Và binh lính chạy tới từ SH thị cầu cứu, còn lại đều là những đội ngũ đơn lẻ và quân đội tinh nhuệ của căn cứ A thị thành lập.

Hạ Tử Trọng đứng trong đội ngũ Luân Hồi quan sát bốn phía một vòng, thấy mấy vị lão đại trong quân đội dẫn theo đội viên của mình đứng thành hàng, ngoài ra còn có một vài đội ngũ cũng từng tham gia nhiệm vụ Tây Bắc.

Phương Hách lặng lẽ xoa xoa tay hắn ra hiệu chỉ về một hướng, Hạ Tử Trọng nhìn sang, thấy cô em gái họ “quý hóa” của mình đang nắm tay một người mặc quân phục trẻ tuổi. làm nũng.

Trong lòng phát tởm một chút, hai người bất đắc dĩ nhìn nhau, đoạn đường này có ả này đồng hành, phỏng chừng trên đường sẽ rất náo nhiệt đây.

Hai người không phải không muốn đeo mắt kính, đeo khẩu trang, trước đó ở trong căn cứ hai người họ đều như vậy, nhưng tình huống hiện giờ mọi người đều ăn mặc bình thường nếu bọn họ còn như vậy,…, phỏng chừng Hứa Lỵ Lỵ sẽ lập tức nhận ra.

Không biết Hứa Lỵ Lỵ nói với người kia cái gì, khi hắn và ả xoay người lại Hạ Tử Trọng mới nhận ra, đó là người lúc trước bắt Ellen, được người ta gọi là Ngô thiếu.

Sắc mặt Ngô thiếu cực kỳ khó coi, đứng trước đội ngũ mà mặt mày tối sầm lại cao giọng nói: “Đứng ngay ngắn lại cho tôi! xếp hàng thẳng thớm coi, có muốn nhận đồ nữa không đây?!”

Hắn tức giận nhìn đám người bên dưới ồn ào, mà đám người này từng thấy máu tanh, nhiều lần ra ngoài căn cứ chiến đấu, từng người từng người trong bọn họ cũng đổi sắc mặt. Bị căn cứ xem như cu li cưỡng ép bắt đi làm nhiệm vụ còn chưa tính, ai còn muốn bị đè đầu cưỡi cổ? Bị thăng nhóc vắt mũi chưa sạch la hét mắng chửi, tưởng bọn họ dễ ức hiếp lắm hả?

“Địt mẹ mày lên mặt với ai đấy? Đừng có sủa tiếng cho nữa!”

“Nhìn cái vẻ đạỡ đức thế mà, không biết cai sữã chưa nữa.”

“Hừ, làm nhiệm vụ còn mang đàn bà theo, cũng không sợ hư thận nửa đường à!”

Sắc mặt Ngô thiếu càng đen thêm ba phần, hắn vung tay lên, trên mặt đất phóng ra một cái gai nhọn, đâm thẳng tới người vừa mới chửi.

Người kia mới đầu chỉ hơi cả kinh, nhưng rồi tùy tiện phất tay một cái, đương nhiên cũng là dị năng hệ thổ!

Tường đất dễ như ăn cháo ngăn cản được công kích, người kia có hơi ngạc nhiên một chút , sau đó bắt đầu cười ha hả: “Dị năng cấp một, mày không thấy xấu hổ hả?”

Đoàn người trong đội ngũ cũng cười ha hả, lại càng không thèm đặt tên Ngô thiếu kia vào mắt.

Tuy rằng bởi vì tinh hạch có số lượng hạn chế, tuy cả bọn vẫn còn bồi hồi ở cấp một, có thể bởi vì phần lớn bọn họ thường ra ngoài chiến đấu cho nên kinh nghiệm thực chiến đều rất mạnh, so với loại như Ngô thiếu cả ngày đều rúc trong căn cứ đóng cửa cũng không phải người có thể nằm ngang trên đường.

Bởi vậy lúc mọi người nhìn thấy độ chính xác và tốc độ khi hắn dùng dị năng, là có thể đánh giá được. Nghe đâu trong căn cứ đã có phương pháp kích phát dị năng, vị thiếu gia này chỉ sợ là mới kích phát ra gần đây thôi. Một tý xíu kinh nghiệm thực chiến cũng không có, không giống như những người khác mặc dù có tinh hạch thăng cấp dị năng nhưng ít ra cũng còn có uy lực một tí.

Sắc mặt Ngô thiếu càng thêm khó nhìn, trước khi hắn tham gia nhiệm vụ chỉ mới kích phát dị năng, khởi đầu cũng đã thua xa họ cả đoạn dài, nếu không phải Tống gia. Hắn làm sao bị đẩy ra tham gia nhiệm vụ lần này? Ngay cả thời gian thăng cấp cũng không có!

Người phía dưới không quan tâm hẳn. Vì sao tới nơi này diễu võ dương oai, ai bảo hắn vừa nãy miệng quá thối làm gì?

Trong đội ngũ không biết là ai, ném ra một quả bóng nước nén cực chắn chắc, nhìn qua không phải bay tới về phía Ngô thiếu, nhưng nửa đường lại quẹo một cái, đập thẳng vào má Ngô thiếu!

“Xì –” một tiếng, quả bóng nước bỗng dưng gặp phải một tấm lưới lửa, bốc hơi đi mất.

Một người thanh niên sĩ quan chắp tay đi tới: “Trở về đội hết đi.”

Dị năng cấp hai, hơn nữa người này rõ ràng xấp xỉ tuổi Ngô thiếu kia, nhưng áp lực mang tới cho mọi người hoàn toàn khác nhau, là người đã từng thấy máu.

Trong lòng có một định luận, dị năng giả phía dưới không nói thêm gì nữa, lạnh mặt nhìn Ngô thiếu tức giận.

Ngô thiếu vẫn đen mặt như trước, lạnh lùng trừng người đó rồi khoanh tay trước ngực cười lạnh một tiếng. Mà Hứa Lỵ Lỵ bên cạnh hắn. Vẻ mặt do dự, không biết mình nên chờ ở bên cạnh Ngô thiếu hay là nên về đội.

“Cô, về chỗ.” Người trẻ tuổi quét mắt liếc Hứa Lỵ Lỵ một cái, Hứa Lỵ Ly mím chặt môi, nhìn Ngô thiếu một cái, thấy hắn vẫn không thèm quan tâm tới mình mới oán hận trở về đội ngũ.

“Tôi là Diêm Tân, đội trưởng phụ trách nhiệm vụ lần này, vị này là đội phó Ngô Canh.” Diêm Tân quét mắt một vòng quanh đội: “Một hồi mọi người sẽ chia ra từng xe, dọc theo đường đi hành động đều phải nghe theo chỉ huy, nếu tự ý hành động, không nghe theo chỉ huy, sẽ xử lý theo quân quy. Nhiệm vụ lần này bất kể là ai, tất cả mọi người đều mông muốn bình an đi ra, nguyên vẹn trở về, nếu có ai nửa đường gây phiền toái -” Nói rồi, trong mắt người kia loé ra một tia hàn quang:

“Làm trái quy tắc, sẽ bị nghiêm trị.”

Nếu là vị Ngô thiếu kia nói ra một đống này, các dị năng giả chắc chắn sẽ không cho hắn sắc mặt tốt đẹp gì, chửi lộn tại chỗ, kháng nghị các kiểu đều có. Nhưng mà… tuy cái người tên Diêm Tân này cũng trẻ tuổi, nhưng trên người mang theo mùi máu tanh, lúc ra tay quyết đoán, khi thao túng dị năng cũng rất thuần thục, không phải là loại con ông cháu cha.

Diêm Tân nói xong, liền để một vị sĩ quan cầm danh sách bắt đầu điểm danh.

Số Hai người Hạ Tử Trọng rất may, giống đám Quách Binh được phân cùng một xe, trên xe có ba nhóm, hơn ba mươi người tạo thành một đội. Ngoại trừ tiểu đội Luân Hồi cùng hai người Hạ Tử Trọng còn có các thành viên của đội khác, điều khiến mọi người tương đối lfì chính là, trong xe lại có Duẫn Đông, đội phó đội Bá Chủ lúc trước, cùng với mấy thành viên lẻ tẻ trong đội Bá Chủ.

Bọn Hạ Tử Trọng gần đây bận rộn, rồi lại phải lo việc của đội Luân Hồi, bình thường cũng không đi thăm dò tin tức, cho nên càng không biết tin tức ngầm trong căn cứ. Mấy người họ hiện tại cũng không biết tình hình đội Bá Chủ ra sao rồi, nhưng mà thấy mấy thành viên lúc trước vẫn ở cạnh Duẫn Đông, e rằng Ellen vừa chết, đội Bá Chủ liên thuộc về hăn di?

Ba đội ngũ con, thành viên Luân Hồi chiếm hết hai nhóm, những người còn lại đều nhập vào đội thứ ba, đội trưởng là Duẫn Đông.

Tốt, có thể hiểu được, hai nhóm nhỏ khác một là Quách Binh phụ trách, một là Trần Ninh quản lý, đội ngũ này giao cho Duẫn Đông thì cũng chẳng có gì. Bây giờ vấn đề chính là – hai người Hạ Tử Trọng cũng ở trong đội ngũ thứ ba.

Quách Binh không quá yên lòng nhìn hai người Hạ Tử Trọng mấy lần, bị Trần Ninh kéo một cái mới tỉnh ra vội vã nhận lấy xấp văn kiện cấp trên phát xuống. Tuy rằng mấy người Quách Binh là đội trưởng mỗi nhóm, nhưng tổng phụ trách trên một chiếc xe cũng không có quan hệ gì với họ, mà là sĩ quan được quân đội phái tới, dọc đường đi thì hành động và phụ trách điều hành sẽ là vị này chỉ huy.

Phương Hách thừa dịp đội trưởng mở họp thì quan sát xung quanh một vòng, nhẹ nhàng kéo kéo ống tay áo. Hạ Tử Trọng: “Hứa Lỵ Lỵ ở phía sau đội hậu cần đó.”

Chương 150: Xuất sư bất lợi

Nghe Phương Hách nói xong Hạ Tử Trọng khẽ gật đầu, chỉ nhìn dị năng Hứa Lỵ Lỵ cũng biết cô ta nhất định sẽ vào tổ hậu cần, tiếp tế, chữa bệnh cho những người này.

Lần phân đội này, tuy rằng quản lý rất nghiêm khắc, nhưng nếu trong đội có dị năng giả đặc thù giúp hiệu quả hành động tốt hơn, quân đội cũng sẽ không cưỡng chế tách tổ. Tỷ như Luân Hồi có hai dị năng giả không gian và dị năng giả trị liệu, quân đội không phân ba người bọn họ qua tổ khác, mà vẫn để họ hoạt động trong đội của mình.

Trên mấy chiếc xe khác cũng vậy, trong mỗi chiếc xe đều sẽ có một, hai dị năng giả không gian cùng hành động, quân đội cũng cố ý phái hai dị năng giả trị liệu đến, một người xếp vào xe chỉ huy, nghe nói là dị năng giả cấp hai, một người khác xếp vào bộ hậu cần, là dị năng giả cấp một.

Phát văn kiện xong, mỗi người tự cho người đi lĩnh vật tư, dị năng giả không gian theo quy định nếu như có mang theo thứ gì thì phải đăng ký, mỗi khi lấy đồ cũng phải đăng ký lại một lần, bình thường cũng sẽ kiểm Stra số lượng đồ vật trong không gian định kỳ đã đăng ký hay chura.

Trên lưng đeo ba lô quân dụng, mỗi người cẩn thận nhận vật phẩm tiếp tế, vật tiếp tế cho mỗi xe, thời gian đã tới mười hai giờ trưa, chỉ huy ra lệnh xuất phát, toàn bộ đội viên leo lên xe!

“Bình thường chúng ta đều đi chung, lúc chiến đấu đề phòng một chút, đừng để xảy ra chuyện gì.” Quách Binh thừa dịp lên xe thấp giọng nói với Hạ Tử Trọng một câu.

Hạ Tử Trọng khẽ gật đầu, hai người bọn họ sở dĩ đi theo đội Duẫn Đông cũng là kết quả lần trước cùng mấy người Quách Binh thương lượng. Hai người Hạ Tử Trọng tốt tính, hơn nữa dị năng mạnh, bình thường không để ai đèzép. Người tiểu đội Luân Hồi thì nhiều, chia làm hai đội cũng còn dư mấy người. Bọn họ có lẽ sẽ không nghe lệnh Duẫn Đông, nhưng nếu có Hạ Tử Trọng tuyệt đối có thể dẫn dát được họ, bình thường mọi người đánh tang thi với nhau đều âm thầm so sánh thực lực với nhau, mà bản lĩnh của hai người họ đều đội Luân Hồi đã rất tường tận, đương nhiên sẽ không có chuyện lấy nhiều hiếp ít.

Lần này hành động cùng người quân đội chỉ sợ có người tự ý chủ trương, khiến cấp trên xử phạt, hai người Quách Binh thẳng thẳn phân mấy người bình thường tương đối thành thật, không gây sự, tới đội ba với bọn Hạ Tử Trọng, còn mấy tên cứng đầu thì để dưới mắt mình mà trông. Vì suy nghĩ cho đội viên của mình, hai người Quách Binh cũng rất nhọc lòng.

Hơn ba mươi người ngồi trong thùng xe tải cũng không quá chật chội. Trên xe trừ bọn họ ra thì còn có vũ khí, thức ăn, nước uống, xăng, những thứ này chiếm không ít chỗ.

Bên ngoài xe cũng chỉ trải một tấm vải bố không thấm nước, không có biện pháp phòng hộ thêm cứng chắc, tuy nhiên mấy chiếc xe bọc thép này trông quan rất uy phong, mọi người lên xe rồi từ cửa xe nhìn thấy không ít binh lính hộ tống mấy người khác lên xe bọc thép và xe chỉ huy, trong đó còn có một người rõ ràng thiếu mất một chân, là đàn ông, chừng ba mươi tuổi.

Đoàn xe mênh mông cuồn cuộn chạy ra từ cửa Tây, lái qua khu trồng trọt, một đường chạy ra hướng nam. Trong căn cứ có không ít người không bước chân ra khỏi căn cứ, bọn họ cũng tụ tập tới đây xem náo nhiệt. Hai cánh cửa này một là con đường đi ra ngoài làm nhiệm vụ, một là con đường trở về bắt buộc phải đi qua, bây giờ trong căn cứ không có chuyện náo nhiệt nào để xem, mọi người liền thích hóng chuyện trong căn cứ để tiêu khiển qua ngày.

Lại như ngày hôm nay, mấy chục chiếc xe mênh mông cuồn cuộn chạy ra khỏi căn cứ rõ ràng là đi làm nhiệm vụ, sao có thể không khiến người ta hiếu kỳ hỏi thăm?

Có người nói đây là đi vào nội thành tìm vật tư, cũng có người nói đi cứu người sống sót, còn không thì là đi Tây Bắc lấy xăng. Lần hành động này căn cứ bảo mật rất tốt, không để tin tức nào lọt ra ngoài, cho nên không ai nghĩ tới việc mấy người bọn họ thật ra là đi cứu SH thị, lấy thiết bị máy móc về.

Đoàn xe liên tục thanh lý đại lộ, chạy xuống phía Nam, nhưng khi ra cửa đã bặt bất lợi, vừa ra khỏi căn cứ hơn hai tiếng, phía trước đã có xe chết máy.

Công binh phụ trách sửa xe thầm mắng nhiếc trong bụng, lôi hết dòng họ mười tám đời của mấy người phụ trách kiểm tra xe cộ trong căn cứ ra chửi té tát.

Trên xe chỉ huy, phụ trách lần hành động này và Diêm Tân và Trịnh thiếu úy dẫn người đi tìm cứu viện, sắc mặt hai người họ cũng không dễ nhìn lắm.

“Mất bao lâu mới sửa xong?”

“vẫn còn đang kiểm tra, chắc là trục xe có vấn đề, không biết có phải thay cái gì không.” Phó quan lau mồ hôi lạnh, chột dạ nói rõ tình huống.

Diêm Tân trầm mặc một hồi: “Kêu người kiểm tra tất cả xe một lần luôn đi.”

Phó quan sửng sốt một chút lập tức hiểu ra, cúi chào một tiếng: “Dạ!” Mọi người chỉ vừa mới đi, nếu thật sự có người dám ra tay với bọn họ, thì một đường này sẽ chém giết trở về! Đưa xe hỏng lên, nhìn coi lúc đó ai mất mặt biết liền!

Ngô thiếu là thoải mái nhất, dựa vào ghế salon ở một góc, nghe thấy đối thoại của hai người thì “xì’ cười một tiếng, trên chân máng nửa chiếc giày: “Ai nha, nếu tất cả xe đều hỏng, lão Tống không biết sẽ như nào nhỉ?”

Diêm Tân lạnh mặt liếc hẳn: “Nếu xe có hư, thì quay về đổi xe mới là xong, cho dù lần này có người khiến tất cả xe đều hỏng, thì cũng phải đi SH thị làm cho xong việc mới thôi.”

Ngô thiếu nghẹn họng, rồi lại hừ lạnh nghiêng đầuś qua một bên, không thèm quan tâm nữa.

Trịnh thiếu úy bị mất một chân cũng lạnh mặt nhìn hai người kia, sau đó không khỏi than thở một tiếng, chú của bọn họ còn đang chờ A thị cứu viện, rõ ràng là nội đấu trong A thị còn chưa xử lý xong! Mà muốn đi cứu viện, lại phái ra người như thế này đây. Người chỉ huy hành động thì không biết phân tới nhóm mấy, rốt cuộc có đáng tin hay không?

Càng nghĩ càng sầu, lúc mình đi ra bên cạnh đều là thuộc hạ thân tín, cho dù có nguy hiểm cỡ nào cũng hoàn thành nhiệm vụ, bây giờ nhìn xem! Hắn rất hoài nghi lần này mình còn có thể sống sót trở về SH thị không nữa!

Bi thương cũng hết cách rồi, xe hỏng, làm sao cũng phải sửa rồi mới đi. Diêm Tân hạ lệnh xong thì công binh lập tức kiểm tra từng chiếc. Kết quả kiểm tra lại rất tốt, mấy chiếc xe bọc thép đương nhiên không có vấn đề gì, mà xe tải của bộ hậu cần và hai chiếc chở vật tư đều có mầm họa! Đây quả thực là không muốn để bọn họ sống sót trở về! !

Nhịn cơn tức, Diêm Tân hạ lệnh sai người tìm chỗ nghỉ chân tạm thời, phái người nhanh chóng trở về căn cứ chuyển linh kiện sửa chữa tới đây. Nhiệm vụ lần này tuy rằng rất quan trọng, nhưng không ít người lại ném mấy tên pháo hôi mình không ưa vào đây, đặc biệt là trong nhiệm vụ lần này bên Tống gia rõ ràng chiếm ưu thế chủ đạo, những thế lực khác chướng mắt Tống gia thà rằng nghĩ “Không cứu người cũng không có thiết bị”, cũng phải làm cho Tống gia sứt đầu mẻ trán một chút, không động thủ ám hại căn bản là không thể nào!

Đáng giận hơn là, địch quá nhiều, nhiều đến nỗi cho dù có chuyện họ cũng không tra ra được rốt cuộc là ai làm!

Cũng tỷ như người Lư gia sợ rằng sẽ nhân cơ hội động thủ, chuyện Tống gia lén lút mượn người để kích phát dị năng cuối cùng bị Lư gia phát hiện. Biết việc Tống gia làm mà không ghi hận mới là chuyện lạ! Dị năng giả hệ chữa lành là của bọn hắn, dựa vào đâu mà giúp Tống gia kích phát nhiều dị năng giả mới như vậy? Đây không phải là giúp người ta tăng cường thực lực hay sao?

Đặc biệt là tin Tống gia có dị năng giả hệ trị liệu cũng bị bọn họ nhiều lần thám thính dò hỏi mà ra, hai nhà kết thù càng sâu. Lần này Tống gia không thể không đưa một dị năng giả trị liệu cùng đoàn xe hành động, chịu thỏa hiệp sau khi bị Lư gia ép buộc nhiều phía.

Mặt khác còn có Ngô gia, Ellen chết do ai ra tay? Đới Quân kia rõ ràng là kẻ thế mạng, người của Tống gia cũng không ngu, điều tra một chút liền phát hiện chuyện này có liên quan đến Ngô gia, càng không cần phải nói đến cái vị dị năng giả hệ mộc. Với dĩ là của Bá Chủ bây giờ lại đường hoàng đi theo bên cạnh Ngô Canh, không muốn để người ta biết hai người không có quan hệ là không thể nào.

Lần này Tống gia tính kế Ngô gia, bắt bọn họ phải đẩy Ngô Canh ra tham gia nhiệm vụ lần này, cũng là để Ngô gia bồi cho họ một cái mạng của con rể tương lai, cái người Ngô Canh này sau khi ra ngoài chỉ sợ rất khó sống sót trở về, Ngô gia có thể không ghi hận sao? xác suất bọn họ động thủ càng cao hơn.

Còn có mấy người thích ngư ông đắc lợi hoặc thích đánh thái cực” lần này cũng âm thầm ra tay. Có thể không loạn sao được?

(*Đánh thái cực: vòng vo tam quốc)

Không bao lâu, binh lính phía dưới liền tìm được chỗ nghỉ chân, đoàn người mênh mông cuồn cuộn lái xe qua, bắt đầu thanh lý tang thi xung

quanh.

Mấy người lính nhanh chóng giết mấy con tang thi rải rác ở tầng một siêu thị, đi tới cửa kho hàng, động tác nhanh nhẹn mở cửa kho, giơ súng, “đoàng một tiếng, một con tang thi lắc lư bên trong gào lên một tiếng rồi ngã xuống.

“A? Con tang thi này ăn mặc thật sạch sẽ.”

“Trên người còn có ba lô? Còn cầm cả súng?”

“Hình như bị giam trong kho hàng? Có thể là sau khi bị thương thì bị đồng đội nhốt ở đây.”

Chuyện như vậy rất thường thấy, các tiểu đội ra ngoài làm nhiệm vụ, đội viên bị thương rất có khả năng biến thành tang thi, không đành lòng giết chết đồng đội của mình, lại cảm thấy lỡ đâu đối phương có thể chịu đựng qua thì sao? Cho nên để lại chút đồ ăn, nhốt đối phương ở chỗ tương đối an toàn hi vọng đối phương có thể chịu nổi, chuyện như vậy trong mạt thế rất thường gặp.

Bởi vì quá mức bình thường, cho nên binh lính cũng không phát hiện trên người con tang thi này không có một vết thương, trong bao thức ăn nước uống cũng không có vết tích bị động qua, mấy người lính vội vã nhặt “di vật” của con tang thi kia lên, ném nó vào chung với mấy con tang thi khác, vầy lên chút xăng rồi tiện tay nhen lửa thiêu hủy.

Người trở lại căn cứ lấy đồ đến chạng vạng tối cũng đuổi kịp đoàn xe, lúc này, mỗi thành viên đều tụ lại cùng đội mình, vây quanh đống lửa ăn tối.

2 thoughts on “Trọng Quy Vu Hách – chương 147 – 150 [text]

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *