Trọng Quy Vu Hách – chương 141 – 146 [text]

Chương 141

“Ellen chết rồi?!” Hạ Tử Trọng và Phương Hách giật mình, Phương Hách đương nhiên rấtthắc mắc vì sao cái tên tâm địa gian Xảo kia bỗng nhiên chết? Còn điều khiến Hạ Tử Trọng giật mình lại là …, hắn còn chưa kịp làm gì cả, vậy tại sao Ellen lại chết sớm hơn đời trước?! Đời trước hắn bị ép phải trốn khỏi căn cứ còn sống được tới hai tháng lận! Lực sinh tồn của tên đó sao lại kém đến thế?

“Các cậu quen nhau sao?” vương Thiên Cường lấy làm kinh hãi, bọn họ chỉ vừa mới đến căn cứ không bao lâu, chỉ mới nghe qua tên của mấy tiểu đội nổi danh nhưng dáng dấp lão đại đám người đó ra làm sao hắn chưa từng trông thấy – xem ra hai người nàyquả nhiên sống rất tốt!

“Đã từng hợp tác mấy lần.” Hạ Tử Trọng hời hợt giải thích: “Hắn chết như thế nào? Bị người giết hay hạ thuốc?”

vương Thiên Cường càng thêm nể phục – hợp tác.

Người không có thực lực sao có thể hợp tác với người của tiểu đội Bá Chủ chứ?!

“A… Nghe nói là bị tình nhân giết!” vương Thiên Cường kích động tựa như uống phải tiết gà: “Nghe nói trước kia Ellen có một người tình nhân, là nam, hai người vốn là tình thâm ý nồng, ai cũng không thể rời bỏ sai, nhưng kết quả Ellen lọt vào mắt xanh củathiên kim tiểu thư Tống gia, vì vậy hắn quyết định vứt bỏ người nọ… phiêu một cái, chạy đi cưới bạch phú mỹ. Người đó của hắn vì yêu sinh hận mà xuống tay hạ độc hắn!”

Hai người bốn mắt nhìn nhau, luôn cảm thấy… Nghe sao mà giống phim truyền hình quá vậy. Cái tên Ellen kia chết dễ dàng vậy sao? Còn có, tình nhân nam? Ai? Chẳng lẽ là Đới Quân?

Trong lòng Hạ Tử Trọng thậm chí không khỏi có chút nể phục Ellen, chẳng lẽ hai người này thật sự là tình yêu đích thực? Không phải cái người tên Đới Quân kia chưa bao giờ để hai chữ trinh tiết vào mắt sao. Vậy mà lại hạ độc chết người ta? Có khi nào là hắn đoán sai không? Nhiều khi tình yêu đích thực của Đới Quân là một người đàn ông khác?

“Tình 2 nhân nam? Đầu độc giết Ellen?” Phương Hách cũng cảm thấy cứ như nghe truyện cười: “Anh chắc không phải là phụ nữ sao? Tôi nhớ hắn có rất nhiều cô gái vây quanh…” Đúng vậy, còn có Hứa Lỵ Lỵ nữa.

Kính phục trong mắt vương Thiên Cường đậm hơn một ít – Nếu không phải người quen sao bọn họ lại biết được chuyện riêng này?

“Chắc chắn là đàn ông! Nghe nói người của quân đội đã bắt hắn đi nhưng chưa kịp hỏi cung thì tối hôm đó hắn đã vượt ngục chạy ra ngoài, không biết chạy đi đâu. Nghe nói tên đó cũng là một cao thủ, chỉ là vẫn luônan phận, không để lộ năng lực của mình mà luôn ngụy trang thành một người bình thường, cuối cùng mới vì yêu sinh hận mà hạ độc chết người yêu.” vương Thiên Cường đắm chìm trong lời kể của bản thân màphóng tầm mắt, ra xa, mơ hồ nhìn về phía mặt trời.

vậy thì càng không thể là Đới Quân, hắn ngay cả dị năng cũng không có, chỉ là một bông hoa dại có gai, đương nhiên không thể có thân thủ tốt để giết người xong lại bỏ trốn được. Trong lòng Hạ Tử Trọng thở phào nhẹ nhõm, cũng không biết bây giờ mình có nên ăn mừng vìEllen đã chết rồi hay không? Hay là nên thất vọng vì không thể tự mình giết hắn?

Phương Hách một đầu đầy dấu chấm hỏi: “Nếu người đó là cao thủ, vậy tại sao lại giết Ellen bằng thuốc độc?” Trực tiếp đâm một nhát cho rồi không phải tốt hơn sao? Hơn nữa hạ độc chết người ta rồi còn bị bắt giữ.

“vậy là cậu không hiểu rồi? Người kia nhất định là vì yêu quá nhiều nên hận càng sâu, khi hạ độc rồi mới cảm thấy mất mát đau thương, không muốn rời đi nên mới bị người ta bắt kịp ngay tại chỗ.” vương Thiên Cường thêm mắm thêm muối, yêu hận tình cừu giữa lão đại Bá Chủ và cao thủ tuyệt thế ẩn danh, Phương Hách nghe mà hai mắt quay mòng mòng, mọi người đi ngang qua đều dừng lại Xung quanh hóng hớt, chờ vương Thiên Cường kể xong một đoạn còn có người vỗ tay, nói: “Hay! Kể tiếp nữa đi!”

Hạ Tử Trọng bất đắc dĩ phát hiện mình vậy mà lại kiên nhẫn nghe hắn nói… Tầm mắt yên lặng nhìn về phía vương Thiên Cường vẫn đang vắt hết óc mở hết não ra kể chuyện. Lúc trước gặp còn cảm thấy người này rất có đầu óc, sao bây giờ lại biến thành như vậy rồi Tận thế quả nhiên không tầm thường, phần lớn người nếu không phát điên thì đầu óc cũng không còn bình thường nữa.

Kéo thân ái của mình ra khỏi đám người đông đúc, vương – Thiên Cường bên trong còn 6 chưa phát hiện người họ đã sớm đi mất, vẫn mãi mê tán dóc với đám người cũng tự cho là tin tức linh thông mà không ngừng đưa ra các loại biện chứng luận điểm của mình.

Ellen chết rồi, không cần biết người hạ độc hắn có phải là Đới Quân hay không, thù hận kiếp trước của Hạ Tử Trọng cũng theo đó mà biến mất không còn gì nữa.

Nếu nói không thấy phiền muộn là không thể nào, mà nói là phiên muộn thì cũng không hẳn. Kẻ thù số một lại chết đi như vậy, khiến Hạ Tử Trọng thoáng có chút tiếc nuối, cũng may, sự việc sau khi sống lại hoàn toàn khác nhau kiếp trước, mà Ellen thì chưa làm gì mình, đang sống yên lành lại gặp phải xui xẻo, lần này cũng là bởi vì hắn muốn cưới con gái của quan lớn mà bị người tình giết chết, hắn tự tìm chết thì có dính dáng gì tới mình.

Mang theo tâm tình như vậy, hai người trở lại khu biệt thự, sau đó liền thấy mấy chiếc xe của đội

“A! Hai người các cậu đã về rồi à? Đi, đi qua chỗ tôi ngồi một chút.” vô tình^nhìn thấy hai người, Quách Binh vội vã kêu người dừng xe, mở cửa, túm lấy hai người kéo lên.

Không gian trên xe cũng khá lớn, bọn họ bây giờ có thêm ngọc bội không gian, cho nên trong Xe cũng không để nhiều đồ, càng có thêm chỗ cho người ngồi.

“Đúng rồi, chắc các cậu chưa biết nhỉ? Ellen chết rồi!”. Quách Binh chợt nhớ tới chuyện này, đấm ngực giậm chân mà làm ra vẻ mặt bi thương, người không biết chắc tưởng hắn và Ellen thân thiết lắm.

“Hắn chết rồi… Hình như anh rất khó chịu hả?” Hạ Tử Trọng khó hiểu hỏi, Quách Binh vẫn luôn muốn tìm kiếm chuyện với Bá Chủ, vậy tình huống bây giờ là sao?

Quách Binh thở dài một hơi: “Tôi muốn cho hắn thấy sự lợi hại của tôi, nhưng chưa kịp làm gì hắn đã chết mất tiêu, cậu nói coi tôi có nên buồn không?”

Phương Hách bật cười ra tiếng, dựa vào vai Hạ Tử Trọng cười tới run người. Trần Ninh tức giận trừng mắt nhìn lão đại nhà mình rồi lại nhìn về phía Hạ Tử Trọng: “Đám vũ khí kia đã được làm ra, lần này tụi tôi trở về là muốn đi lấy vũ khí, vừa hay các cậu cũng đi đi.”

Hạ Tử Trọng cười gật đầu: “Được, bọn tôi cũng muốn thử vũ khí mới Xem sao, nếu có thể đặt làm một món vừa tay thì càng tốt.” Không biết lần này căn cứ sẽ phát dạng vũ khí gì cho họ, nếu như không tiện tay thì tốt nhất là bọn họ có thể đặt hàng.

Chỗ hai người Hạ Tử Trọng lên xe cách biệt thự của bọn Quách Binh cũng không xa, mới nói hai ba câu đã đến nơi. Mọi người dồn dập xuống xe, từ trên xe chuyển xuống một ít vật tư.

“Đúng rồi, quên mất chuyện chính, tụi tôi muốn đổi đồ với các cậu.” Lúc vào biệt thự, Quách Binh vỗ đầu một cái mói.

“Đổi cái gì?”

“Tinh hạch cấp hai.” Quách Binh thở dài một hơi: “Dị năng lên tới cấp hai chỉ có thể hấp thu tinh hạch cùng hệ, tụi tôi đánh tinh hạch dạng gì cũng có, nhưng đa phần đều không dùng được…”

Hai người Hạ Tử Trọng và Phương Hách có chút chột dạ, thấy Hạ Tử Trọng nhìn mình, Phương Hách vội vã lấy một ít tinh hạch cấp hai từ trong vòng cổ ra.

“Đây là… Các cậu tìm được? !” Quách Binh thấy Phương Hách từ hư không lấy ra một túi tinh hạch cấp hai, lập tức hiểu cái viên ngọc này là vật gì.

“Ừ, nhỏ hơn của các anh một chút, nhưng cũng đủ dùng, lần này bọn tôi đi nội thành tìm thấy.” Hạ Tử Trọng cũng không giấu diếm, có vật này bọn họ làm gì cũng dễ dàng – à, đó là đối với tiểu đội Luân Hồi.

Quách Binh chỉ còn sức cảm khái – vận may kiều này không ai có thể so nổi. Cảm thán xong rồi mới lấy ra tinh hạch mình không dùng.

“Hiện ở trong căn cứ giá của tỉnh hạch cấp một đã giảm xuống, nhưng có rất ít tinh hạch cấp hai. Bây giờ tinh hạch vẫn còn rất quý, cho nên không ai cam lòng lấy tinh hạch cấp hai ra xài. Bọn tôi nghe ngóng được chút tin tức, rằng năng lượng trong tinh hạch cấp hai gấp mười lần cấp một.” Nói xong, Quách Binh bày ra vẻ mặt đau khổ, mở tay ra: “Nói cách khác, thăng lên cấp một cần 500 viên tinh hạch cấp một, lên nữa thì cần ít nhất năm ngàn viên cấp hai, cho nên giá cả tinh hạch trong căn cứ cho tới bây giờ đều không hạ xuống nổi.”

“Có ngày sẽ hạ xuống thôi.” Hạ Tử Trọng trầm ngấm một chút: “Bây giờ mỗi tiểu đội đánh tinh hạch chủ yếu đều cung cấp cho dị năng giả của đội mình sử dụng và nộp phí, chờ một thời gian nữa chắc chắn sẽ có người ra ngoài đánh tinh hạch nhiều hơn bây giờ.”

Hiện tại đánh tinh hạch chủ yếu là dị năng giả của mỗi tiểu đội, chờ đến khi người bình thường cũng đánh tinh hạch, giá cả tinh hạch chắc chắn sẽ giảm xuống.

“Biết là như vậy nhưng không biết phải chờ đến khi nào đây, bây giờ cũng đành chấp nhận thôi.” Quách Binh nói, dựa vào ghế sô pha sau lưng: “Bọn tôi ở bên ngoài nhận được tin, sáng mai phải tới lấy vũ khí, để chiều nay tôi đi tìm thăng bạn cũ một tý… Các cậu hôm nay ở đây ăn cơm đi, đã lâu không gặp, chúng ta thương lượng một số chuyện đã.”

Hạ Tử Trọng và Quách Binh, Trần Ninh ngồi một chỗ bàn chuyện, Phương Hách thì lại chạy đi tìm Yên Nhạc, Trương Tiểu Minh tán gẫu.

Yên Nhạc đang híp mắt, trên mặt còn hơi đỏ đỏ, lúc Phương Hách đến không biết Trương Tiểu Minh nói với hắn cái gì, hai người vừa thấy Phương Hách, mặt Yên Nhạc càng đỏ hơn.

“Sao thế?” Phương Hách không hiểu chuyện gì, hết nhìn người này rồi quay lại nhìn người kia.

Trương Tiểu Minh cười gian xảo, thúc nhẹ cùi chỏ vào eo Yên Nhạc: “Mùa hè đến rồi, người nào đó bắt đầu động dục dòi nha…”

“Biến đi! Cậu nói bậy bạ gì đó!” Yên Nhạc xấu hổ gào lên, khiến mấy người xung quanh đều nhìn sang đây, ngay cả Quách Binh cũng đen mặt nhìn qua.

“Đi, chúng ta vào phòng nói chuyện đi.” Trương Tiểu Minh Grụt cổ lại, một tay kéo một người lên lầu.

Phương Hách tò mò nhìn chăm chăm Yên Nhạc càng khiến mặt hắn đỏ hơn.

Hạ Tử Trọng thấy bọn họ lên lầu không khỏi nở nụ cười, nhưng mặt Quách Binh lại đen thui, hắn liền hiếu kỳ hỏi: “sao thế?”

“Không có gì.” Quách Binh lắc đầu một cái, nhìn Trần Ninh và Hạ Tử Trọng nói: “Tôi thay đồ ra ngoài một chuyến, cậu tiếp cậu Hạ ở là nhà chúng ta ăn cơm trò chuyện ha.”

Quách Binh có việc bận, Trần Ninh nhận trọng trách tiếp chuyện. Với Hạ Tử Trọng, cả hai tán gẫu một số chuyện mới nổi lên trong căn cứ.

“Bọn tôi biết được một ít tin, nghe đâu muốn luyện chế vũ khí kia thì phải cho vàng bạc vào mới có thể phát huy hiệu quả.”

“Vàng à?!” Hạ Tử Trọng hai mắt sáng ngời, chẳng trách, hắn nhớ đến thời điểm mấy thế lực lớn đời trước ở A thị thu mua vàng bạc, hơn nữa còn có tin tức_về vũ khí đặc thù. chẳng qua lúc đó hắn không biết nội tình cho nên mới không liên tưởng tới.

Chương 142: Thiếu nam ngây thơ

Trần Ninh gật đầu: “Bây giờ chúng ta ra ngoài phải chú ý thu thập mấy món trang sức bằng vàng bạc,thế nhưng địa phương quanh đây không biết bao nhiêu người đã tới dọn qua, thu hoạch sẽ có hạn.” vừa nói vừa rót đầy, chén trà trên bàn: “Bọn tôi cũng biết được tin tức, vẫn còn có vài tiệm vàng nhưng tất cả chúng đều ở trong nội thành. Cậu thấy sao? Có hứng thú không?”

Hạ Tử Trọng cười: “Bọn tôi gần đây cũng không bận việc gì, ra ngoài một chuyến cũng không tồi.”

Phương Hách, Yên Nhạc và Trương Tiểu Minh đi vào phòng ngủ của hai người bọn họ, diện tích căn biệt thự này lớn hơn biệt thự của Hạ Tử Trọng, phòng trống cũng nhiều hơn, mà còn có bể bơi và mấy phòng ăn chơi khác cho nên có thể để rất nhiều người ở chung.

Trong phòng ngủ bọn Yên Nhạc để vài chiếc giường tầng, nhìn qua giống như phòng ký túc xá trong trường đại học. Yên Nhạc và Trương Tiểu Minh nằm chung một giường, lúc này cả bọn ngồi giường dưới của Yên Nhạc nói chuyện vui vẻ.

“Cậu mới vừa nói… người nào đó động dục hả?”_Hỏi là hỏi Trương Tiểu Minh, nhưng ánh mắt Phương Hách lại nhìn về phía Yên Nhạc,

Mặt Yên Nhạc đỏ lên, trợn mắt trừng Trương Tiểu Minh một cái rồi nhìn sang Phương Hách dương dương tự đắchất đầu: “Thì sao, tôi có mục tiêu không được à?”

“Là người trong đội cậu hả?”

Nghe Phương Hách hỏi như vậy Yên Nhạc mờ mịt hỏi ngược lại: “Trong đội? Trong đội bọn tôi chỉ có mấy dì với vợ Uông Đồng thôi mà, còn cô gái nào khác nữa hả?”

Trương Tiểu Minh che miệng cười “xì xì” một tiếng, cả người run rẩy suýt nữa té xuống giường.

Trán Phương Hách nổi lên vài cọng gân đen, thật là, không phải mình cong thì đều nghĩ người khác cũng cong, vội vã ho khan một cái: “Vậy cậu thích ai?”

Yên Nhạc ngượng ngùng cúi đầu, sau đó lại gãi gãi đầu: “Tôi cũng không rõ… chỉ là gặp được hai lần ở bên ngoài…”

Trương Tiểu Minh ở bên cạnh cười hả hê rồi, mới miễn cưỡng đỡ ván giường ngồi thẳng: “vậy… Không biết là ở tiểu đội nào, lúc bọn tôi đi ra từ khu nhà thì hai bên gặp nhau. Cái tên ngu si này nhìn người ta muốn lòi cả mắt ra đấy.” Nói xong, vỗ ván giường cười ha hả.

Phương Hách sửng sốt một chút: “Khu nhà của chúng ta? Trong khu biệt thự sao?”

Yên Nhạc lần thứ hai tức giận trừng Trương Tiểu Minh một cái, rồi lại nhìn Phương Hách ngượng ngùng gật đầu: “ừ… Tôi gặp được ba lần rồi, nhưng không biết cổ ở tiểu đội nào.”

Cái này…

Lúc này lại đến phiên Phương Hách gãi đầu, suy nghĩ một chút liền an ủi: “Trước tiên thăm dò thử xem cổ ở chỗ nào, dù sao cũng phải tìm hiểu người ta trước đúng không?” Có thể trong khu biệt thự, nếu không phải là thành viên của các tiểu đội thì cũng là con gái của mấy thế lực lớn. Còn có thể là… Khụ khụ, nói chung trước tiên cần phải hỏi thăm rõ ràng là ai mới được.

Trương Tiểu Minh cười xong, túm lấy vai Yên Nhạc cười chảy nước mắt: “Đúng đó, trước kia là do chúng ta vội vàng đi ra ngoài làm nhiệm vụ, cho nên không thể hỏi thăm. Mà bây giờ lão đại đã nói phải quay về ổn định một thời gian rồi mới ra căn cứ lần nữa, chúng ta hẳn nên giúp tên này đi hỏi thăm người ta đi.”

“Cổ xinh không?” Phương Hách tò mò hỏi.

“Ừm… Rất… xinh xắn, nho nhã…”

“Xinh chứ — mặc đồ trắng nha, mang giày xăng:đan, đi mưa còn mang theo một cây dù có móc khóa hình hoa, đừng nói đến tên này, cho dù là mấy đứa con nít cũng phải trợn tròn mắt.” Trương Tiểu Minh nhún vai một cái, có chút bất đắc dĩ nhìn về phía Phương Hách.

Phương Hách hiểu ra, trong mắt không nhịn được lộ ra một tia đồng tình, ho khan một cái: “Đúng vậy, nghe có vẻ rất xinh nhỉ, nhưng trước tiên cần phải tìm hiểu cho kỹ là ai mới được.” sau tận thế lâu như vậy còn có thể mặc đồ trắng, mang giày xăng-đan, dù treo móc khóa hình hoa, còn là người trong khu biệt thự… Không phải thiên kim của lão đại nhà nào thì cũng bị người ta bao dưỡng.

Ra cửa nhìn liền biết, bây giờ trong căn cứ phàm là người ăn mặc sạch sẽ một chút, da dẻ trắng nõn hay mặt mày nho nhã chỉ cần nhìn lướt qua cũng biết điều kiện sống tốt như thế nào, huống chi còn là phụ nữ mà ăn mặc như vậy.

Trước kia cô gái đó vẫn không ngừng xuất hiện trước mặt bọn họ, vậy mà kẻ ngu si này lại xem thành người tình trong mộng, nếu không tại sao mấy người khác lại không như thế?

Thừa dịp Yên Nhạc đi ra ngoài rót nước cho Phương Hách, Phương Hách kéo Trương Tiểu Minh thấp giọng hỏi: “Lúc các cậu gặp cô ta có thấy cô ta đi chung với ai không?”

Trương Tiểu Minh cũng hạ thấp giọng: “Hai lần trước tôi chưa gặp qua, là tiểu Nhạc gặp được, lần cuối cùng tôi với bọn tiểu Tôn nhìn thấy thì phía sau cô ta có vài người rất vạm vỡ, nhìn cái tướng đó chắc chắn là vệ sĩ.”

“… Có khuyên cậu ta một chút không?” Bất kể là tiểu thư nhà ai hay bà cô nhà ai, khẳng định không dễ trêu chọc.

“Khuyên rồi! Nhưng cái tên này chỉ cần rảnh rỗi là nhớ tới người ta! Hơn nữa hắn cũng không nói gì. Cứ như xử nam ngây thơ ấy, cậu nói tôi nên khuyên làm sao đây? Cũng là lúc này về căn cứ hắn mới nói với tôi, muốn đi làm quen người đó một chút.”

Phương Hách vô lực nhìn trời, làm quen một chút.

Ha ha…

“Vậy trong đội các cậu không có ai thích hắn sao? Đoạt lại đi!”

Trương Tiểu Minh cũng vô lực nhìn trời: “… Tôi cũng biết thế, từ lần trước hắn cự tuyệt lão đại xong, cho dù trước đây có người thích hắn thì cũng không ai ngỏ lời nữa đâu.”

Ừ ha, lần trước cái lời kia có lực sát thương quá lớn mà.

Phương Hách đang nghĩ biện pháp, Trương Tiểu Minh bỗng nhiên lại kê vào tai cậu nói nhỏ: “Có điều sau khi lão đại tôi phát hiện Tiểu Nhạc thầm thương trộm nhớ người khác, sắc mặt anh ta càng ngày càng khó coi hon!”

“Ô?” Phương Hách sững sờ, lập tức sáng hai mắt lên.

“Thế nhưng cái tên nhóc kia lại không nghĩ tới chuyện yêu đương đàn ông nha!”

… Thẳng nam trời sinh rồi, Phương Hách biết rõ, không thể cố ý cưỡng ép uốn nắn người ta được.

“Cậu biết tại sao không?”

Thấy Phương Hách hỏi, Trương Tiểu Minh cũng mang vẻ mặt vô cùng nghi hoặc mà lắc đầu, hắn cũng đang buồn bực vì không biết tại sao đây!

“Chờ đã…” Phương Hách bỗng nhiên có chút cổ quái nhìn Trương Tiểu Minh, “Cậu… hình như không bài xích mấy chuyện này hải?”

Trương Tiểu Minh bỗng nhiên đỏ mặt, ho khan hai tiếng rồi ngồi thẳng trên giường. Phương Hách còn chưa kịp thẩm vấn đã thấy Yên Nhạc bưng chén trà ấm đi vàoë; nên đành tạm thời buông tha hắn, bất quá cái tên này khẳng định có vấn đề!

Dưới lầu, Hạ Tử Trọng và Trần Ninh còn đang nghiên cứu tác dụng của vàng bạc đối với tương lai của căn cứ. Hai người Hạ Tử Trọng gần đây không ở trong căn cứ nên có một vài chuyện không biết rõ, mà tiểu đội Luân Hồi mỗi lần ra ngoài đều để người lại canh nhà, cho nên đối với các loại tin tức lớn nhỏ trong căn cứ đều khá rõ.

Trần Ninh giới thiệu đại khái một chút: “Bây giờ căn cứ đang dùng giá cao thu mua vàng bạc, có thể đổi thành tích phân để sử dụng, hoặc có thể trực tiếp đổi lương thực, trước đây cũng có điều này nhưng tỉ lệ rất thấp, bây giờ chính sách mới vừa đưa ra, không ít người có vàng bạc liền đi đổi ngay. Nhưng bây giờ còn chưa rõ tỉ lệ vàng bạc phải pha trộn vào là bao nhiêu, cho nên chúng ta không thể tính toán cụ thể giá trị của mấy thứ này.”

Hạ Tử Trọng sờ sờ chiếc cằm lỏm chỏm râu của mình, sáng nay chưa cạo sạch, nói: “Phỏng chừng tỉ lệ sẽ không quá cao… Đúng rồi, hôm nay bọn tôi ra cửa có gặp được người trong cứ điểm nhỏ kia, bây giờ bọn họ đã có thể tự do hành động trong căn cứ rồi? Hay là tìm bọn họ hỏi đi?”. Lúc nãy gặp vương Thiên Cường hai người Hạ Tử Trọng còn không biết loại vũ khí kia có dính líu tới vàng bạc, nên không hỏi hẳn, nếu biết sớm hơn thì đã hỏi mấy câu I’Ol.

Trần Ninh kêu mấy đội viên ở lại trong căn cứ, bọn họ nghe xong liên vội nói: “Hỏi rồi, có không ít tiểu đội đang nhìn chăm chằm vào mấy người đó đấy, nhưng người thật sự nắm giữ kỹ thuật này, đều bị quân đội giữ trong tay, những người được thả ra cũng chỉ biết trong đó phải có vàng bạc mà thôi, còn thao tác cụ thể thì không ai biết.”

Cũng đúng, nếu không sao lại thả bọn họ dễ dàng vậy được?

“Cho dù bọn họ có biết thì trong tay chúng ta không có thiết bị, không có chỗ, chỉ sợ cũng luyện không được.” Hạ Tử Trọng cảm thán một tiếng, trong không gian của hắn thì có rất nhiều chỗ, nhưng bọn họ lại không có thiết bị tinh luyện kim loại sắt thép, mà muốn sử dụng những thứ đó thì tốn không ít nguyên vật liệu, hơn nữa hắn và Phương Hách ai cũng không biết xài làm sao, kiếm về cũng như không.

“Đúng vậy, cứ chờ xem đi, căn cứ sớm muộn gì cũng phải tăng cường thu mua vàng bạc. Nói không chừng còn cho người vào nội thành tìm đó…” Trần Ninh nhíu mày nhìn Hạ Tử Trọng, Hạ Tử Trọng hiểu ý hắn, tuy rằng làm như vậy không quá phúc, nhưng nếu lấy đống đồ bọn họ đang có trong tay đổi cho căn cứ thì cũng còn lời chán, tiểu đội Luân Hồi cũng không giàu có lắm đâu.

Chuyện này cụ thể nên làm sao thì bây giờ còn phải chờ Quách Binh trở về rồi hẵng nói, hai người liền tán gẫu mấy chuyện khác, nhất thời nói đến mấy nhiệm vụ trong căn cứ.

“Gần đây có nhiều nhiệm vụ tìm người ghê.”

“Tìm người?”

“Ừ, ra giá cũng không thấp, nhưng giống nhau ở chỗ là không có biện pháp hoàn thành.” Trần Ninh chỉ chỉ bên ngoài: “Người muốn tìm đa số trước tận thế đều ở trong nội thành, sau tận thế thì biệt tung biệt tích. Nhiệm vụ như vậy hoàn thành kiểu gì đây? Nghe nói ra giá cao nhất là một vị lão đại ở căn cứ L muốn tìm con trai cưng của mình, ra giá năm trăm viên tinh hạch cấp thấp đó.”

Loại nhiệm vụ này giống y như mò kim đáy bể, ở tận thế người có thể chạy trốn đều chạy đến mấy căn cứ nhỏ, bảo vệ một cái mạng cũng không dễ dàng gì, huống chi mấy loại căn cứ này phải kiếm ra làm sao? Đây cũng không phải là trước tận thế, có điện thoại di động còn biết đường mà liên lạc được, ít nhất còn có thể tìm cảnh sát hỗ trợ điều tra chứng minh thư, vân vân.

Ai biết có khi nào người họ muốn tìm đã là một thành viên trong đội quân tang thi hùng hậu kia không? Tận thế đã đến lâu như vậy rồi, mấy con tang thi đó bộ dáng khác xa người sống bình thường, y phục trên người đã sớm mục nát, nhìn vào làm sao biết ai với ai? Gặp phải cái loại tang thi cấp hai kia, bộ dáng còn khác xa con người tới ngàn dặm.

“Đội phó, nhiệm vụ này đã không phải là giá cao nhất đâu.” Một đội viên ở sát vách nghe nói thì thò đầu vào nói.

“Ô? vây bây giờ nhiệm vụ nào nhiều tiền nhất?”

“Là do Tống đại tiểu thư của căn cú chúng ta ra giá năm ngàn tinh hạch, phải tìm bằng được hung thủ giết hôn phu của cô ta!”

Hạ Tử Trọng cau mày, cười nói: “Hôm nay, tôi cũng có nghe qua chuyện này, rốt cuộc người hạ độc giết Ellen là thần thánh phương nà0 vậy?”

Chương 143: Nguy cơ

Trần Ninh nghe Hạ Tử Trọng nói thì cười: “Nói là một tên tiểu bạch kiểm họ Đới, nghe nói đêm đó hắn cũng ngủ trong phòng Ellen,$sáng hôm sau người đội Bá Chủ phát hiện Ellen chết liền bắt hắn lại, người biết nội tình cũng không ai tin – người kia cả dị năng cũng không có, bình thường chỉ là một tên vô dụng được Ellen nuôi trong nhà, nói hắn có thể giết người? Ai tin!”

“Họ Đới?” Hạ Tử Trọng lần này mới chính thức bất ngờ, thì ra thật sự là hắn ? “vậy. Có kẻ tình nghi khác không?”

Trần Ninh nói: “việc này không biết ai là thật ai là giả? Bất quá bọn họ nghi tên kia cũng đúng thôi, trước đó bọn tôi có hỏi thăm một chút, lúc đi Tây Bắc tên kia lén lút ra ngoài tìm người chơi, sau lại dính tới thuốc nghiện, không chừng cái tên kia là lấy thứ đó uy hiếp hắn hạ độc.”

Hạ Tử Trọng lần thứ hai sửng sốt nửa ngày, mới bất đắc dĩ lắc, đầu cười nói: “Đã tận thế rồi mà còn có người hút thuốc phiện? Hơn nữa. còn bán luôn cơ à?”. Đới Quân chơi ma túy… là chuyện Hạ Tử Trọng đời trước trước khi chết mới biết, trên tay hắn không có lỗ kim, vì dùng chưa lâu, nên lúc đó chưa biểu hiện rõ ràng tận thế đã ập đến, Hạ Tử Trọng không phát hiện cũng là bình thường.

Thế nhưng trước tận thế mua mấy thứ này rất dễ, mà sau tận thế cũng phục hắn tìm ra người bán.

Trần Ninh lắc đầu: “Chắc chắn là trước tận thế đã mang trên người, bây giờ lương thực còn trồng không nổi nói chi tới mấy thứ này? Cả dược phẩm cũng không có chỗ mua, mấy tên nghiện sớm muộn gì cũng hết hàng. Nhưng cũng chỉ vì điểm này mà người ta nhận định hắn giết Ellen, chỉ là còn chưa tra được gì hắn liền biến mất.”

Nói rồi, thuận miệng hỏi đội viên gần đó: “Trong căn cứ có người nào biết tin tức hắn không?”

“Không có đâu, bây giờ tất cả mọi người nói nếu ai có thể tóm tên đó là có thể phát tài rồi, năm ngàn viên tinh hạch đấy ! Người ta sẽ trực tiếp lên thẳng cấp ba đó!!”

Quách Binh trước giờ cơm tối đã về, mọi người đều ngồi trên bàn từ lâu, đang chờ dọn cơm, vừa mới nói “ăn trước đừng chừa cho anh ta”, kết quả người ta liền vào cửa.

“Thế nào?”

“Bọn họ đã sản xuất ra, ngày mai có thể đi lấy.” Quách Binh đặt mông ngồi vào chỗ của mình, thở một hơi : “Nhưng mà tất cả phải tự mình qua lấy, để phòng hờ, nếu không phải hôm nay tôi đi hỏi thăm thì bọn họ sẽ không chủ động nói cho chúng ta, họ còn ước gì chúng ta quên đi ấy!”

Trần Ninh gật gật đầu cầm chén cơm của mình: “Còn việc đặt hàng thì sao?”

“Nói là còn phải chờ mấy ngày, trong thời gian ngắn chắc chắn không được, trước tiên phải tăng cường số lượng sản xuất cho quân đội.” Quách Binh cũng nhận một chén cơm, lùa hai miếng lớn nhìn Hạ Tử Trọng nói: “Ngày mai chín giờ chúng ta tập hợp, mỗi người lấy một cái.”

Sáng ngày kế, hai người Hạ Tử Trọng đến cửa lớn tiểu đội Luân Hồi tập hợp. Lần này, những người từng tham gia nhiệm vụ Tây Bắc, đều phải đi để ký tên.

Căn cứ sợ có người giả danh, nếu có người nào đã chết… thì vũ khí cũng sẽ không cần phát cho người khác – đây là vũ khí đặc thù, quân đội cũng sử dụng đấy.

Lúc bọn họ đến nơi thì gặp mấy tiểu đội khác trở về – bọn họ cũng giống như Quách Binh, đi hỏi thăm tin tức cho nên mới không bỏ qua chuyện này. Tính gộp lại ước chừng ba mươi người, số lượng” cũng không nhiều.

Lấy đồ, làm thủ tục, hỏi thăm việc đặt vũ khí riêng, mọi người lúc này mới xong việc rời đi. Lúc đi ra, có người gọi Quách Binh lại thấp giọng nói với hắn mấy câu, sau khi nói xong người Luân Hồi mới đi.

“Người kia là lão Lý, chiến hữu cũ của Quách Binh.” Trần Ninh nhỏ giọng giải thích cho hai người Hạ Tử Trọng, thấy Quách Binh trở về thì muốn mở miệng hỏi gì đó, lại thấy Quách Binh vung vung tay: “về biệt thự.”

Lĩnh xong đồ vốn sẽ về biệt thự, mọi người thấy Quách Binh có vẻ không muốn nói ở đây nên rất sáng suốt không hỏi gì cả.

Vừa mới đi ra không bao lâu đã trở về. Lần này chừng mười người cùng đi bàn về mấy vũ khí mới lĩnh, chủy thủ quân dụng dài một thước, so với dao găm phổ thông hơi dày và nặng, về màu sắc cũng có chút khác nhau.

Vũ khí rất nặng. Không biết tỉ lệ vàng bạc trong đây là bao nhiêu nên màu sắc của nó khá kỳ lạ. Không khác mấy cái bọn họ từng thấy trước đó.

“Cái này nghe nói độ cứng không tốt như vũ khí bình thường, cho nên lúc dùng mọi người cẩn thận một chút.” Quách Binh dặn dò vài câu, nhìn Hạ Tử Trọng liếc mắt ra hiệu, trở tay lôi Trần Ninh đi lên lầu.

Hạ Tử Trọng đứng dậy, gật đầu một cái với Phương Hách đang nhìn mình để cậu an tâm chờ ở dưới, mình thì đi theo.

“Sao thế? Có tình huống gì sao?”

Trần Ninh vào phòng liền hỏi.

“Hôm nay lão Lý nói chuyện này, tôi cảm thấy có gì đó không đúng.” Quách Binh trầm tư trở tay khóa kỹ cửa phòng: “Hắn nói, mấy ngày nay hình như có người hỏi thăm chuyện của chúng ta.”

“Hỏi thăm chúng ta?”. Trần Ninh cũng nhíu mày, trong lòng cẩm thấy lo âu: “Hỏi thăm tin tức chúng ta làm gì?”

Quách Binh lắc đầu một cái: “Hắn cũng không rõ, chỉ biết là ngày hôm nay cấp trên đặc biệt dặn dò, kêu người chú ý đến chúng ta mang bao nhiêu người đi lĩnh vũ khí, nói là vì có việc quan trọng cần đối chiếu rõ ràng.”

Bọn họ mắt tròn mắt dẹt nhìn nhau. Để làm gì? Cũng không phải là lo người Luân Hồi không tới lĩnh vũ khí đi?

“Hắn nói gần đây. Vậy ngoại trừ hôm nay thì mấy hôm trước đã điều tra rồi. Nhưng mà, bọn họ điều tra chủ yếu là đội Luân Hồi hay là bao gồm hai bọn tôi cũng điều tra?”. Hạ Tử Trọng đột nhiên hỏi.

Quách Binh sửng sốt một chút: “Lão Lý chỉ nói cấp trên hỏi chuyện của đội Luân Hồ, không thấy nhắc gì tới hai cậu… Hắn nghe đồn… hình như có người âm thầm điều tra nhân số chúng ta ra vào thành.”

“Nói như vậy là tiểu đội chúng ta chọc phải phiền toái rồi sao?” Trần Ninh nhíu chặt lông mày.

“Nhưng chúng ta gần đây đâu có gây xung đột với ai?”

“Có khi mào là các đội viên khác không?”

Người đội Luân Hồi cũng không bừa bãi, liên quan đến việc lúc đầu đội ngũ bọn họ chỉ có người bình thường rất lớn. Hơn nữa trong đội bọn họ thân thủ mọi người đều khác nhau, cho nên sẽ không xuất hiện tâm lý như mấy tiểu đội khác phát hiện mình đột nhiên có dị năng như nhà giàu mới nổi, cho dù có dị năng rồi cũng chỉ là tâm lý vui vẻ mà thôi, mà đã rèn luyện trong mạt thế lâu như vậy không ai sẽ xốc nổi đi gây chuyện cả…

“Có lẽ không phải vấn đề ở đội viên.” Hạ Tử Trọng chợt nghĩ đến một khả năng, hai mắt sáng quắc nhìn về phía hai người.

“Cái gì?”

“Vấn đề gì?”

“… Từ khi gầy dựng tiểu đội các anh có người nào chết không?”

“A?” Quách Binh sửng sốt một chút, nhìn về phía Trần Ninh.

Trần Ninh gật đầu một cái: “Hồi sơ kỳ chết hai người, người đến sau thì… Ý cậu là? !”

Thấy Trần Ninh cũng hiểu ra, Hạ Tử Trọng gật đầu nói: “Lần trước đi Tây Bắc, tiểu đội nào cũng tổn thất nhân lực, chỉ có…”

Chỉ có Luân Hồi, một người cũng không chết.

Không, còn phải tính cả phu phu hai người Hạ Tử Trọng nữa, nhưng bọn họ nếu gọi là “đội ngũ thì cũng không quá ít rồi. Ngoại trừ người Luân Hồi và hai người Hạ Tử Trọng biết rõ trong lòng, thì mấy tiểu đội khác đều xem bọn họ là người thuộc tiểu đội Luân Hồi rồi.

Quách Binh cũng hiểu ý hai người, hít sâu một hơi, sắc mặt cực kỳ khó coi: “Dị năng giả hệ chữa lành.”

Đừng nói bọn họ sẽ không bán ra hai người Hạ Tử Trọng – hợp tác cùng hai người bọn họ đối với Luân Hồi chỉ có lợi không có hại, nếu như sự nghĩ Phương Hách là căn cứ dị năng giả hệ chữa lành, vậy sau đó bọn họ ra ngoàiai chữa cho bọn họ?

Huống chi, bây giờ trong đội bọn họ thực sự có một dị năng giả hệ chữa lành đó!!

Bên ngoài căn cứ vô cùng nguy hiểm, điều này sẽ làm chu kỳ mỗi tiểu đội ra ngoài rất lâu. Hiệu suất làm nhiệm vụ đương nhiên không cao. Nhưng bọn họ từ khi thành lập đội xong đi ra, ngoài đã bao nhiêu lần? Ngoại trừ lúc đầu chết hai người, thì mấy người còn lại đều không có lấy một vết thương?

Đặc biệt là lần trước, gặp phải tình huống nguy hiểm như thế, người cả đội đều bị thương, nhưng kết quả thì sao? Tất cả đều được Phương Hách cứu một mạng! Thậm chí không có người chết mà tất cả đều có dị năng!

Căn cứ không ai chú ý thì không nói nhưng chỉ cần có một người có tâm, giỏi quan sát, sẽ phát hiện ra chỗ khác thường ngay!

Nếu như trong căn cứ xưa nay chưa từng xuất hiện dị năng giả hệ trị liệu thì còn nói được, không chừng có thể che giấu. Nhưng bây giờ, cái vị kia an an ổn ổn trong tầng tầng lớp bảo vệ, chuyên xem bệnh cho mấy vị lão đại đấy!

sắc mặt ba người đều không tự chủ được mà trầm xuống, tuy rằng người tiểu đội Luân Hồi rất đoàn kết, nhưng chỉ cần có người muốn tra thì sẽ tách bọn họ ra thẩm vấn từng người… không có cách nào bảo đảm cả bọn đều miệng kín như bưng, thà chết chứ không chịu khuất phục.

Nếu như thế lại khiến người khác phát hiện ra bí mật của cả bọn… Đừng nói hai người Hạ Tử Trọng, bọn Quách Binh càng không cho phép xảy ra.

“Vợ Uông Đồng mấy ngày trước vừa lên tới cấp hai, khả năng trị liệu cũng khá nhanh.” Trần Ninh cụp mắt trầm tư nói: “Nhưng bây giờ không có biện pháp trốn ra khỏi căn cứ.”

“Cũng không phải không thể, Quách Binh đi quanh phòng hai vòng: “Không phải chúng ta muốn vào nội thành tìm vàng bạc sao?”

“Chẳng lẽ muốn mang tất cả mọi người đi cùng?” Trần Ninh nhướng mày.

“Mang thì có thể mang ra ngoài, chúng ta sớm muộn còn có thể về được.” Quách Binh hít sâu một hơi, giơ tay ấn ấn cái trán. Tình huống bên ngoài bây giờ thật không ổn, tang thi cao cấp vùng phụ cận ngày càng nhiều, bọn họ bình thường cứ đánh mười con tang thi lại có một con cấp hai, tỉ lệ so với lúc trước cao hơn nhiều.

Hơn nữa cho dù tất cả bọn họ đều có dị năng cũng không thể bỏ căn cứ ra ngoài sống được.

Hạ Tử Trọng than nhẹ trong lòng một tiếng – lẽ nào trọng sinh một lần, cuối cùng vẫn phải đi vào con đường lúc trước? Bị căn cứ truy nã không thể không rời đi?

Ba tên thợ giày cũng không băng Gia Cát Lượng, bởi vì chuyện này chỉ là mọi người suy đoán, không ai dám vỗ ngực bảo đảm căn cứ nhất định đã phát hiện tình huống khác thường của cả đội … Chỉ là khả năng này rất lớn, thật sự rất lớn.

Chương 144: Mắt giựt

Thương lượng nửa ngày cũng không nghĩ ra iện pháp, ba người không thể làm gì khác hơn à xuống lầu. Đương nhiên bọn họ cũng đã hảo luận xong tạm thời tin tức này không nói ‘ới những đội viên khác để tránh cho tâm tình ọ sa sút. Quách Binh còn muốn dò hỏi thêm nữa, xác định thật sự có người theo dõi tiểu đội ủa hắn cái đã, rồi dặn dò vợ Uông Đông cẩn hận hơn chút để tránh bị người khác phát hiện.

Ba người xuống lâu lại phát hiện cả đám người lang bu quanh cửa sổ, cực kỳ hèn mọn nhìn ái gì đó ở bên ngoài.

“Làm gì đấy?”

“Suỵt! lão đại, đừng lên tiếng!” Nghe thấy iếng Quách Binh, một người quay đầu lại ra hiệu với hắn, kêu hẳn qua đây gia nhập đại [uân nhìn trộm.

Ba người đi tới trước cửa sổ, mới phát hiện bọn họ đang nhìn một đám con gái đi ngang qua.

Quách Bình câm nín, ba người họ còn đang sợ bị người khác năm thóp điểm yếu mà cái đám người này lại ở không đi nhìn gái!

Giơ tay đập lên ớt mấy tên đứng trước mặt: “Nhìn cái gì vậy hả? Chưa từng thấy gái bao giờ!”

“Ui da, lão đại nhẹ chút!”

“Đúng đó, đánh ngu luôn bây giờ?”

“Nhảm nhí, loại con gái này trước tận thế đầy ẫy ra đó giờ còn hiếm lạ gì nữa.”

“Đúng đúng, à mà đó có phải người tiểu Nhạc hích không ha?”

Mấy người bọn họ sửng sốt một chút, nhìn kỹ mới thấy trong đám người kia có cô gái mà Yên Nhạc vừa thấy đã thương, vừa gặp đã muốn àm quen, tiên nữ trong truyền thuyết.

Tối hôm qua Hạ Tử Trọng có nghe Phương Hách kể chuyện này, hẳn nhìn ra ngoài, quả nhiên trong mấy người kia có một người ngoại hình hơi đẹp – “A, cô gái kia hình như là…” Nói được nửa câu bỗng nhiên dừng lại, khiến :ả bọn đồng loạt quay đầu nhìn về phía hắn, ình cảnh này đồng bộ đến kinh người, làm Hạ Tử Trọng theo bản năng lui về sau nửa bước.

“Ai ai ai?” Cả bọn hai mắt sáng quắc nhìn Hạ Tử Trọng.

Trên trán Hạ Tử Trọng nhỏ xuống một giọt mồ hôi, chuyện người phụ nữ đó được thiếu gia nhà họ Lư bao dưỡng làm sao hẳn có thể nói ung tung khắp nơi? Tin này là do đời trước hẳn chưa ra khỏi căn cứ thì nghe được, lúc đó hắn còn ở bậc thấp nhất trong tiểu đội Bá Chủ, ần đó cô ta mang theo một đám vệ sĩ đi ngang qua mới nghe người Bá Chủ bàn tán, ai mà biết đời này cô ta có còn là tình nhân của thiếu gia nhà họ Lư nữa hay không? Nhiều khi đổi chủ tồi ấy chứ.

“Cái cô kia là tình nhân của Lô Chính.” Quách Binh mặt mày tối sầm nói, ả này hẳn đã từng gặp, cũng biết thân phận ả, nhưng hẳn không ngờ người Yên Nhạc thích lại là ả.

“Không thể nào?!” Răng rắc một tiếng, trái tim bẻ bỏng chân thành của thiếu nam ngây thơ ịu đả kích nghiêm trọng, vẻ mặt thống khổ mà mờ mịt khó có thể tin được:”Lão, lão đại. anh gạt em đúng không?”. Hắn cũng biết người ta rất đẹp, hơn nữa bên cạnh còn có vệ sĩ, không chừng bối cảnh rất lợi hại, nhưng giữa thiên kim và được bao dưỡng. Hai khái niệm này hoàn toàn đối lập!!

Quách Binh cắn răng, oán hận nhìn hẳn chăm chăm: “Tôi khi không gạt em để làm gì?!”

“Nhưng, nhưng mà.” Yên Nhạc quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt thống khổ: “Em muốn đi hỏi…” vai bị Phương Hách đè lại, cuối cùng mới ngăn được cậu thiếu nam này đi ra ngoài gặp người ta hỏi rằng: Này cô, cô có bị bao dưỡng hay không.

Trương Tiểu Minh và Phương Hách đứng hai bên, vội vã kéo hắn lên lầu hai.

“Anh thích cậu ấy thì cứ nói thẳng.” Chờ mọi người tản ra Hạ Tử Trọng mới dùng bộ dáng đại ca tình trường vỗ vai Quách Binh

Sắc mặt Quách Binh càng đen hơn, giống như có nỗi khổ khó nói, nghiến răng nghiến lợi nửa ngày mới xoay mặt qua hướng khác.

Hạ Tử Trọng nhìn về phía Trần Ninh, thấy hẳn vẫn bình thường không có gì bất ngờ, biểu tình như cười trên sự đau khổ của người khác.

Người ta không muốn nói thì mình cũng không cần lảm rộn, chuyện như vậy ai mà quản được ? Không chừng người ta đang định chậm rãi tấn công?

Hạ Tử Trọng đang định ngồi xuống ghế sô-pha, không cố khuyên hắn nữa, Quách Binh mới thở dài, chủ động ngã ngồi xuống ghế vô lực: “Tôi cũng không muốn kéo chân đứa nhỏ n ấy vẫn còn nhỏ lắm, nếu tìm một người vợ cũng tốt.”

Hạ Tử Trọng không tự chủ được cau mày: “vậy anh cam lòng sao? Lại nói, trước đó anh cũng không.” Lúc trước mọi người còn chọc Yên Nhạc, Quách Binh cũng không có dấu hiệu động tâm mà? sao mới nửa tháng không gặp lại phát triển tới bước này rồi?

Trần Ninh cười xấu xa: “Có người bị vứt bỏ rồi mới quan tâm tới người ta đó.”

Hạ Tử Trọng: “Hiểu rồi.”

Quách Binh tiếp tục nghiến răng nghiến lợi, hắn rất muốn cắt hai cái đầu hai người này xuống làm cầu đá, nhưng đáng tiếc, một người hẳn đánh không lại, còn người kia. Nếu cắt đầu rồi ai chịu trách nhiệm trông coi mấy cái tên hư hỏng đây?

Ho khan một tiềng, Quách Binh nghiêm nghị nói: “Tôi đây chỉ sợ tên nhóc đó bị người ta lừa gạt thôi. Để ở bên cạnh tôi thì an tâm hơn.”

Hai người căn bản không tin mà lườm hẳn một cái.

“Nếu như lo lắng thì bây giờ cậu ta chỉ đang đơn phương người khác thì aso anh lại không chịu ra tay? Anh định đề cậu ta có thời gian chú ý người phụ nữ khác nữa hả?”

Quách Binh nghiêng đầu sang chỗ khác nửa ngày không lên tiếng, trong lòng hắn rất mâu thuẫn, hắn đối với việc tìm phụ nữ hay đàn ông không quá để ý, hợp là được, đặc biệt bây giờ là tận thế, như hai người Hạ Tử Trọng quang minh chính đại ở chung với nhau ra ngoài lượn một vòng cũng quơ được cả đống. Hơn nữa bây giờ số lượng phụ nữ giảm mạnh, trong căn cứ có rất nhiều đàn ông chung sống với nhau theo kiểu hai người Hạ Tử Trọng, hắn càng không bận tâm đến những điều này.

Nhưng, nhóc kia lại quá đơn thuần… nếu rơi vào ma trảo của mình. Không! Thỏ còn không ăn cỏ gần hang! Không đúng không đúng, hẳn cũng chỉ sợ cưỡng ép bẻ cong cậu nhóc rồi…

Trong đầu rối như tơ vò xoay mòng mòng một trận, cuối cùng Quách Binh cũng không thể không tán đồng – kỳ thực hắn sợ bị tên ngu ngốc kia cự tuyệt lần nữa, lần trước cũng quá tổn thương rồi.

“Khụ… thật ra lần trước… ngọc bội kia… tôi nói cậu ấy gả cho tôi cũng chỉ là nói chơi thôi, nhưng…” Quách Binh nín nửa ngày, cuối cùng Hạ Tử Trọng cũng hiểu ý hẳn, lập tức thấy Quách Bình chợt xoay đầu lại, hai mắt tỏa sáng nhìn về phía Hạ Tử Trọng, còn vươn tay túm lấy tay hắn – bị Hạ Tử Trọng tránh một cậu: “Này.. Vị nhà cậu thân thiết với em ấy lắm, có thể hỏi thăm một chút không… tại sao em ấy không muốn ở cùng tôi… à, ở cùng đàn ông?”

Trần Ninh ở bên cạnh không chút lưu tình giội cho hẳn một chậu nước lạnh: “Tiểu Nhạc người ta đã nói, chỉ thích mỹ nhân.”

Thấy Quách Binh ỉu xuống như cọng bún thiu, Hạ Tử Trọng nhịn cười vỗ lưng hẳn: “Yên tâm đi, nếu Phương Hách hỏi ra, tôi nhất định nói cho anh biết.” – hi vọng cậu nhóc kia không cuồng si nhan sắc, không phải phụ nữ không chịu cưới… à không, là không lấy chồng mới đúng, trừ phi phẫu thuật thẩm mỹ vẫn còn thịnh hành như trước, để Quách Binh đi vào đó dạo một vòng sửa toàn bộ mới có khả năng.

Bây giờ, ngoại trừ phải gánh vác gánh nặng căn cứ đã để mắt đến Luân Hồi, cả bọn còn phải tính toán đường đi nội thành lấy vàng bạc, lại thêm một việc còn phải giúp Quách Bình hỏi Yên Nhạc có chịu chấp nhận đàn ông theo đuổi hay không. Ba việc này, cái nào cũng không thoải mái.

Hạ Tử Trọng, Trần Ninh và Quách Binh thương thảo một chút, cuối cùng quyết định ưu tiên việc đi nội thành – chờ quân đội phân vũ khí xong cũng không còn phần của họ nữa, tốt nhất là đi lấy một ít sẽ có đảm bảo hơn – tuy rằng trong không gian Hạ Tử Trọng có không ít vàng bạc, nhưng những thứ đó đều là đồ trang sức, không thể quang minh chính đại đưa cho mấy người Luân Hồi.

Bọn Quách Binh cũng không tham, chỉ cần chọn một nhà đủ để phân cho những người trong đội có vũ khí là được. Chỉ là bây giờ bọn họ cũng không biết bên trong cần bao nhiêu vàng bạc. Mà còn bị người theo dõi nữa, càng không thể cò kèmặc cả với căn cứ, vẫn nên chờ một chút, tìm người hỏi thăm rõ ràng rồi lại hành động. Mà bất kể nói thế nào, có được một lượng vàng bạc trong tay cũng tuyệt đối không lỗ vốn.

Hơn nữa mượn cơ hội lần này ra ngoài, thăm dò căn cứ. Hoặc là, bên mình cũng nhân Cơ hội làm ít việc dời đi lực chú ý của căn cứ?

Sau khi suy nghĩ cần thận, mấy người bọn họ lần thứ hai thương lượng con đường và0 thành.

“Đi nơi này? Nơi này quá gần trung tâm thành phố? Không an toàn cho lắm?”

Hạ Tử Trọng trầm mặc một hồi, khẽ gật đầu: “Cần phải hoàn hảo, nơi này lần trước chúng tôi cũng đi ngang qua…”. Hắn không nói dối, Quách Binh chỉ mấy địa điểm thì có một cái lần trước bị bọn họ oanh tạc, có thể là do bọn họ lần trước cho nổ cái cây biến dị kia mà nơi này chỉ có một ít tang thi cấp thấp, so với nơi khác thì an toàn hơn nhiều.

Quách Binh bọn họ tuy rằng không biết Hạ Tử Trọng suy nghĩ gì, chỉ biết hẳn đã đi qua chỗ này thì chắc chắn nơi này có điểm gì đó an toàn, vì thế liền sắp xếp, lên kế hoạch mấy ngày sau thì ra khỏi thành.

Ba người quyết định kỹ càng, Phương Hách cũng đến tìm Hạ Tử Trọng rồi cùng nhau về nhà. Thấy Quách Binh một đường nhìn mình nháy mắt liên tục, Hạ Tử Trọng bất đắc dĩ gật đầu, tỏ vẽ một khi hỏi thăm được tin tức sẽ lập tức nói cho hắn biết. Chờ lúc cùng Phương Hách về nhà, Phương Hách bày ra vẻ mặt vô cùng nghi hoặc hỏi: “Lúc chúng ta đi Quách Bình làm sao vậy? Hình như mắt bị chuột rút.”

“Chính là bị chuột rút đó em.” Khóe miệng Hạ Tử Trọng run mấy cái, bình thường nhìn Quách Binh đàn ông đến thế, là kiểu người cầm được thì buông được. Sao bây giờ lại ra thế này…… phiên như thế?

Không đúng, hẳn là do lần đó Yên Nhạc cự tuyệt quá mức nhẫn tâm, người bình thườngai cũng không chịu nổi.

Chương 145: vào thành

“Chính là bị chuột rút đó em.” Mang Phương Hách trở lại không gian, Hạ Tử Trọng mới nói tiếp nửa câu sau: “Hắn thích Yên Nhạc, muốn anh nhờ em hỏi thăm xem Yên Nhạc có chịu hẳn không.”

Phương Hách không nói gì, lấy một bình nước khoáng từ trong tủ lạnh ra – thứ này vào giai đoạn sơ kỳ tận thế bọn họ góp nhặt không ít, bình thường không uống, đủ để họ dùng thật nhiều năm.

“Trương Tiểu Minh nói đã sớm nhìn ra, hôm nay hai tụi em khuyên cậu ta nửa ngày, vất vả làm mới khiến cậu ta ngưng nhớ nhung Cô gá kia.” Phương Hách ngẩng đầu nhìn về phía trần nhà: “Để ngày mai em hỏi cậu ta thử xem…” Kỳ thực cậu và Trương Tiểu Minh cũng rất tò mò, người ta vừa mới thất tình, hai người họ lại hỏi có chấp nhận đồng tính luyến ái không? Bầu không khí đó nhìn sao cũng thấy không đúng chút nào. Cậu còn phải suy nghĩ một chút, xem thử phải nên làm sao nói ra miệng đây.

Hai người tán gẫu xong việc của người khác, tay trong tay cùng nhau ăn cơm rửa ráy luyện công đi ngủ, mãi đến tận ngày hôm sau, Phương Hách lôi kéo Trương Tiểu Minh xì xào hồi lâu, cuối cùng Trương Tiểu Minh vạn phần không muốn, nhưng vẫn suy nghĩ vì bạn tốt hì sinh bản thân, quyết định phối hợp bẫy người nào đó.

“Hai cậu hôm nay bị gì vậy? sao vẻ mặt cứ luôn hốt hoảng thế, thỉnh thoảng thất thần nữa chứ. Nóio mau, có phải là thích người nào rồi không?” Lúc ba người ngồi tán gẫu, thừa dịp Yên Nhạc cảm xúc dâng cao, Phương Hách bắt đầu phương án chuẩn bị phát động tấn công với Trương Tiểu Minh.

Trương Tiểu Minh vừa măng thầm trong lòng mình kết nhầm bạn xấu rồi, vừa âm thầm liếc nhìn Yên Nhạc, thấy hắn cũng nhìn mình, mới lúng túng ho khan một cái: “Nà

Đàn ông nổi cơn bà tám không thua kém phụ nữ chút nào, Phương Hách viên mãn hoàn thành nhiệm vụ, trước khi rời khỏi chỗ đó cũng đã có được đáp án, kéo ông xã của mình chạy vào trong góc thấp giọng thì thầm.

“Làm sao? Hỏi ra rồi?” Hạ Tử Trọng thấy Phương Hách kéo mình qua một bên, đoán là cậu đã khuôi ra được đáp án rôi.

Phương Hách mặt mày nhăn nhó gật đầu.

“Vậy cậu ta nói gì?” Kỳ thực trai thẳng trước tận thế mới là bình thường, nhưng ai biểu sau tận thế số lượng nữ giới giảm mạnh, đàn ông yêu nhau, sống cùng nhau ngày càng nhiều chứ.

Ra ngoài một khoảng thời gian, lúc bọn họ di ngang qua khu đèn đỏ còn thấy không ít thanh niên ốm yếu đứng ngoài đường kiếm khách đó sao?

Lần trước hai người đi dạo phố gặp không ít đôi quang minh chính đại nắm tay nhau di trên đường, bây giờ đàn ông yêu nhau đã không phải chuyện gì kỳ quái.

“Khụ… cậu ta nói.” Phương Hách nhớ lại nguyên văn, dùng phương thức trình bày tương đối uyển chuyển: “Cậu ta nói… cậu ta nghe người ta bảo rằng… lúc hai người đàn ông làm cái kia kia… mông sẽ rất đau.”

Hạ Tử Trọng: “…”

“Còn có… cũng không biết cậu ta nghe từ đâu ra, nói là hai người đàn ông mà ấy ấy. Sẽ bị bệnh trĩ..”

Hạ Tử Trọng: “…”

“Cậu ra còn nói, hai người đàn ông làm cái kia kia… lỡ đâu chảy máu nhiều. Cũng không tiện tìm dì Uông chữa…”

Hạ Tử Trọng… Vô lực ôm trán, nửa ngày sau mới hít sâu một hơi: “Chỉ như vậy thôi?”

Phương Hách lắc đầu, dùng ánh mắt vô hạn đồng tình nhìn về phía Quách Binh cách đó không xa đang lén lút nhìn qua đây: “Cậu ta nói… trong mấy số những người đàn ông Cậu ta quen biết, cũng chỉ có em và Trương Tiểu Minh là phù hợp với quan niệm thẩm mỹ của cậu ta, có thể trước đó chưa từng cân nhắc đến hướng này, mà bây giờ… em với Trương Tiểu Minh đều có chủ rồi, cậu ta cũng không muốn chen chân vào…”

Trương Tiểu Minh có chủ rồi? Ai? Chờ chút, bây giờ không phải là lúc nói chuyện này: “Vậy Quách Binh thì sao?”

“Cậu ta ban đầu cũng chỉ nói tụi em hợp ý cậu ta, sau đó tụi em hưởng cậu ta. Về phía đội trưởng, cậu ta mới giỡ một đống thứ “nghe nói” ra.” vẻ thương cảm trên mặt Phương Hách càng sâu hơn, nói người có chồng cũng chỉ là mượn cớ, chủ yếu là che giấu thói cuồng si nhan sắc của cậu ta, thực giả tạo mà.

Hạ Tử Trọng hít sâu một hơi: “May là cậu ta chưa nói đàn ông yêu nhau sẽ mắc bệnh hiểm nghèo. Em không phổ cập kiến thức cho cậu ta sao?”

“Phổ cập rồi chứ, nhưng cậu ta có vẻ như thích mỹ nhân hơn.”

Hạ Tử Trọng vô lực ôm trán, vỗ vỗ vai Phương Hách: “Em giúp anh gọi Quách Bình qua đây.” Việc này vẫn nên để anh ta tự quyết định.

“Sao, có phát hiện gì không?”

“Đã phái người theo dõi bọn họ, không phát hiện gì khác thường, cũng không nghe thấy đội viên bọn họ nói gì đó kỳ lạ.”

Tống Hướng Hồng cau mày, có chút không cam: “Bây giờ không có cách nào đặt máy nghe lén sao?”

“Nếu có dây cáp thì có thể, nhưng trước mắt vẫn không có cách nào sử dụng.” Người đáp lời mặt cũng đau khổ. Bởi vì sau tận thế môi trường tự nhiên biến hóa ảnh hưởng đến khả năng truyền tín hiệu, cơ hồ hết thảy kỹ thuật vô tuyến đều không thể sử dụng, nếu không, chỉ là thám thính nội bộ của một tiểu độỉnhỏ, sao lại bị vướng bận tay chân như thế?

“Phái thêm một ít người nữa.Qnếu thực sự không được, thì giải tán đội bọn họ!”

“Nhưng đội bọn họ có không ít dị năng giả, động võ thì sợ.” Lần trước Lư gia bắt người kia đi cũng là một hồi ác chiến, tòa nhà bị sụp hết một nửa, nếu không phải Lư gia vì muốn chắc chắn mà điều không ít lực lượng vũ trang thì không có cách nào mang dị năng giả hệ trị liệu kía về, còn tổn thất không ít nhân thủ.

Bây giờ đối khắp nơi đều phải vững vàng, nếu không sẽ bị người ta đạp nát.

Tống Hướng Hồng suy tư một chút, nói: “Bọn họ không phải muốn mua thêm vũ khí đặc thù sao? Liên dùng lý do này đặt bẫy, tận lực dẫn người của bọn họ vào bẫy rồi bắt lại!”

“Dạ!” Loại thủ đoạn đơn giản mà thô bạo này, trừ phi đối phương dốc hết toàn lực ra, không thì nhất định có thể mã đáo thành công!

Hai người Hạ Tử Trọng không biết lúc bọn họ về rồi Luân Hồi xảy ra chuyện gì, chỉ biết là sáng ngày thứ ba mọi người tập hợp chuẩn bị ra ngoài hành động, Yên Nhạc cúi đầu đe0 vẻ mặt sầu khổ theo sát bên người Quách Bình mặt sảng khoái.

Hạ Tử Trọng lén lút kéo Quách Binh qua một bên dò hỏi, Quách Binh mới phun ra một hơi: “Anh đây trực tiếp khiêng em ấy về nhà.”

“… Anh cưỡng ép cậu ta?!”

Quách Bình lườm hẳn một cái: “Tôi nói với em ấy, có được hay không cứ thử xem chẳng phải sẽ biết sao? sau đó liên đè em ấy ra làm.” Nói Xong còn đắc ý hừ một tiếng: “Kỹ thuật của anh là tuyệt đỉnh muôn đời.”

Hạ Tử Trọng liếc mắt nhìn hắn nửa ngày, nhìn tới nổi Quách Binh chột dạ suýt chút nữa thì xù lông, mới vung tay trở lại xe không thèm nói nữa.

Lên xe rồi, mới từ Phương Hách biết được chân tướng sự tình.

“Cậu ta nói Quách Binh kéo cậu ta ra chỗ khác nói chuyện rồi đi thẳng vào vấn đề, nói muốn cùng cậu ta thử xem, nếu cậu ta thật sự không có cách nào tiếp nhận thì sẽ từ bỏ.” Phương Hách làm ra vẻ mặt bất đắc dĩ: “Cái tên ngu xuẩn đó không cứ chần chừ, rồi bị người ta gặm đến ngất ngây con gà tây, đến khi giậ| mình lại cũng đã bị người ta đặt lên giường rồi… Ngay cả phản kháng cũng không có, cú thế mơ mơ hồ hô bị người ta ăn mất.”

Hạ Tử Trọng nhịn cười nửa ngày, cuối cùng “Xì một tiếng bật cười ha hả, xem ra Quách Binh cũng đã thông suốt, Yên Nhạc là loại người điển hình cho việc đầu óc chậm chạp, vòng vèC quanh co với cậu không bằng trực tiếp ngả bài dùng hành động nói cho đối phương biết mình thích người ta bao nhiêu. Một chiêu lật đổ Hoàng Long này dùng trên người Yên Nhạc là thích hợp nhất.

“Sao anh thấy Yên Nhạc không tình nguyện lắm nhỉ?”

“Không phải, cậu ấy chỉ là ngủ không ngon. còn đau.” Biểu tình Phương Hách lần thứ ha vặn vẹo, dùng sức xoa nhẹ bạch cầu hai cá trong lồng ngực, mất công cậu còn lo lắng nửt ngày! Người ta không có giận dỗi gì hết, đáng đời bị sói ăn tươi!

Quách Binh trên đường đi đều cực kỳ hưng phấn, thỉnh thoảng còn dùng bộ đàm luyêr thuyên ra lệnh, cuối cùng bị Trần Ninh ngăr lại – pin có hạn, nếu bị cái tên này gieo vệ xài hết thì bọn họ lấy cái gì về căn cứ ?

Yên Nhạc không biết chuyện gì, đang năm trong góc xe, cưỡng chế trưng thu cái đùi lớT của Trương Tiểu Minh làm gối để ngủ bù Trương Tiểu Minh tức giận mấy lần muốn đẩy cậu xuống đất chõ tự sinh tự diệt, nhưng khổ cái là ông xã cậu ta cũng đang ngôi trên xe, hẳr không dám lộn xộn.

Lần này nhân số Luân Hồi ra ngoài làm nhiệm vụ rất nhiều – điều động toàn bộ nhân lực Bởi vì không phải làm nhiệm vụ chính thức cho nên lúc ra khỏi căn cứ cũng không qu{ phiên, chỉ cần đăng ký một chút là dược. Về phần tại sao lần này cần điều động toàn bộ độ viên? Quách Binh nói với đội viên rằng muốI huấn luyện khả năng phối hợp, nhưng trêI thực tế là đang lo lắng vạn nhất có người thừt dịp bọn họ không ở căn cứ thì mò tới cửa, bắ đội viên còn lại của họ đi thì sao?

Bây giờ trên người bọn họ có ngọc không gian tất cả đô đều bỏ trong đó, căn bản không cần l( lắng nếu để trong biệt thự sẽ bị trộm. Ha người Hạ Tử Trọng từ khi có cái dây chuyêI kia, cũng có thể che giấu giúp bọn họ, lúc mọ người xuất phát vô cùng thuận lợi.

Một đoàn xe mênh mông cuồn cuộn chạy vì phía nội thành, một đường chạy tới mục tiêu lần này.

Lão Hạ, đây chính là loại tang th ” Nhìn thấy đầu phố phí: trước, mấy tòa núi tang thi không biết từ hàn! vạn tứ chỉ hợp cao bằng hai tầng nhà, trong bí đàm liên vang lên tiếng Quách Binh kinh sợ.

“Đúng, may mà mấy con này cũng không qui lớn.” Hạ Tử Trọng đối mặt cái thứ này coi nhu bình tĩnh, tuy rằng lần trước không trực tiế] đối phó với nó, nên cũng biết cấu tạo nó còn c! cái gì khác hay không, nhưng Hạ Tử Trọng vẫn tỏ vẻ nó dễ đối phó.

Ầm ầm ầm ầm, người Luân Hồi hơn một nử đều xuống xe, mấy ngày trước khi tiến vào mộ thành bọn họ đã nghe hai người Hạ Tử Trọn nói qua các loại tang thi kỳ quái. Nếu bị phon, hệ và hệ tốc độ quấn lấy sẽ rất khó thoát ra, h thổ cũng rất khó giải quyết, mà cái loại tổ hợ| này là sao. Không phải chỉ có một con thô sao? Các anh em, đánh chết nó!

Chương 146: Thỏi vàng

Nhân số của Luân Hồi tuy rằng không nhiều mà bây giờ đều đã thức tỉnh dị năng, mà dị năng tấn công tầm xa chiếm một phần ba trong, mỗi người phóng một cái cũng đủ dìm chết thứ đó.

Đặc biệt là khi bọn họ còn biết nó chỉ có cái “áo giáp” này để hù người, còn phần phía dưới và ở giữa mới là bản thể chính của nó, bọn họ đương nhiên không thèm khách khí, từng luồng sáng dị năng phóng thẳng về phía bản thể.

Nếu là người khác, gặp phải loại này đều sẽ theo bản năng tấn công “đầu” của nó, chỉ tổ phí thời gian, nếu như chúng nó ghép càng nhiều chi, thì đánh cỡ nào cũng chỉ rụng bớt một vài cái mà thôi. Bởi vậy, không ít người khi gặp phải loại này đều không thể tiêu diệt được, nhưng nếu biết nhược điểm của nó, thì cho dù có cứng cỡ nào cũng có thể đập nát được.

Một con tang thi thì dễ nhưng vẫn thu hút không ít con nghe tiếng lại đây. Tốc độ tấn công liền chậm lại.

Cũng may bọn Quách Binh vừa đánh tinh hạch, vừa huấn luyện đội viên, không quá vất vả.

Con đường này hai người Hạ Tử Trọng ra vào nội thành đã hai lần, nhưng bởi vì thời gian cách khá dài, cho nên bây giờ đã có không ít tang thi di cư qua chặn đường. Điều khiến hai người khá vui mừng là, cũng vận lần này không gặp phải thực vật biến dị, không thì bọn họ càng thêm đau đầu.

Một đám dị năng giả tổ đội đánh tang thi, hơn nữa trong Luân Hồi có ít nhất một nửa người có dị năng lên tới cấp hai, sức chiến đấu rất khả quan. Hơn nữa trong đội còn có hai dị năng giả hệ trị liệu, mọi người sát cánh cũng nhau không có gì đáng bận tâm, nếu không phải sợ vết thương quá nghiêm trọng không trị được, thì chắc chắn bọn họ sẽ nhào thẳng vào đống tang thi đó đại sát tứ phương.

Tiểu đội Luân Hồi hành động rất nhanh chóng, nhưng vào sâu nội thành vẫn phải chậm rãi đề phòng tình huống bất trắc, mãi đến ngày thứ ba mới tới được mục tiêu.

“Trời ạ. Nơi này sao lại thế? !” Quách Binh trợn mắt há hốc mồm chỉ tay về phía trước cách đó không xa.

Hạ Tử Trọng giả vờ thâm trầm cau mày vuốt cằm: “Lúc đó tụi tôi cũng đã là như vậy, phỏng chừng nơi này đã từng xảy ra một vụ nổ? Chắc là vào giai đoạn sơ kỳ tận thế.”

Bọn Quách Binh không học qua lớp điều tra trinh thám nào, cũng không học qua lớp hướng dẫn phân tích dấu vết hiện trường, suy tính thời gian phát sinh vụ nổ vân vân và mây mây, nghe thấy lời Hạ Tử Trọng nói liền cảm thấy rất đáng tin, chủ yếu là vì phạm vi vụ nổ thực sự quá lớn, diện tích rất rộng, rõ ràng không thể do dị năng giả tạo thành. Cho dù là bị người dùng vũ khí… Người bình thường cũng không có hỏa lực mạnh như vậy, nếu như nói quân đội từ nội thành rút lui, khi đi qua nơi này liền cho nổ thì nghe có vẻ tương đối hợp lý.

“Tiệm vàng đâu hết rồi? Nhìn xem có bị nổ không!”. Quách Binh nhớ tới mục đích chuyến này của bọn họ, vội vã bảo Trần Ninh xem bản đồ.

Đường xá đã thay đổi gần hết nên cho dù có bản đồ cũng không dễ tìm, cũng may là hai người Hạ Tử Trọng đã đi qua nơi này, chung tay hợp sức lại cũng tìm được một cái nhà bị hất bay mất nóc, biển hiệu cũng không biết văng đi nơi nào.

Nền đất trước cửa tiệm bị phá hủy hoàn toàn – cũng may bây giờ tiền là giấy, không đáng giá một đồng xu nào, còn vàng bạc, những thứ này không thể rải ra trên đất – tất cả đều cất trong két sắt dưới tầng hầm.

Lần trước xem xét két bảo hiểm ở hội triễn lãm, lần này hai người Hạ Tử Trọng rất dễ dàng đi xuống, đoàn người cẩn thận đứng ở lối ra vào chờ Hạ Tử Trọng trước tiên dùng dị năng thăm dò phía dưới.

Gió mát hiu hiu, đi xuống cầu thang, một ít đất đá bị nổ rơi bên dưới, tuy nhiên bên trong lại tương đối an toàn – nơi này chính là tầng hầm, hệ số an toàn đương nhiên phải cao, cho dù có động đất cũng không đè chết người được dưới.

“Tang thi động vật!” Hạ Tử Trọng chợt mở mắt, giơ tay ra hiệu cho mọi người lui về phía sau: “Đến kìa!”

Mọi người cả kinh, vội vã sử dụng dị năng.

Cửa cầu thang này tuy mở rộng nhưng dù sao cũng có hạn, hai dị năng hệ thổ hợp lại dựng tường đất, tường đất dựng lên từ hai bên trái phải rồi khép vào giữa. Bỗng “thịch” một tiếng, có thứ gì đó đụng phải tường đất!

“Ba con, có thể là chuột, tốc độ rất nhanh.” Hạ Tử Trọng thu hồi dị năng hệ phong cầm đao đứng một bên, có hai bức tường đất ngăn lại, đủ để mọi người có thời gian chuẩn bị tiến vào trạng thái chiến đấu.

Tiếng “thịch thịch lại vang lên, tựa hồ có thứ gì đó gặp phải trở ngại, một dị năng giả hệ thổ thông báo một tiếng, dị năng giả hệ lôi và hệ hỏa liền đứng vào vị trí, phóng dị năng tới.

Bỗng nhiên, tường đất sụp xuống! Một cái bóng xám vụt qua, lao đầu vào lưới điện, cả người run rẩy phát ra tiếng kêu chói tai, mấy quả cầu lửa đỏ chói gay gắt liếm lên người nó làm lông trên người nó đã ít nay còn ít hơn.

Ở phía khác, một dị năng giả hệ thổ chỉ bao vậy một con chuột, chờ những người khác chuẩn bị xong thì thu tay lại. Con chuột bị cầu nước đập trúng, một một quả cầu điện lập tức phóng tới giật chết, Lưu Giang Phong chờ ở một bên dùng vũ khí mới lấy được chém một cái, một đoàn khói đem bốc lên.

Một con khác thì bị dị năng giả hệ băng duy nhất trong đội đóng băng thành tượng, Đinh Minh Cương ném một quả cầu lửa qua, tượng băng bị nổ thành năm bảy khối, nóng lạnh thay đổi đột ngột sẽ có được hiệu quả rất kinh người.

Tiểu đội Luân Hồi phối hợp tấn công rất có hiệu quả, tuy nói nếu như gặp phải một đàn tang thi lớn vây công thì sẽ khá luống cuống tay chân, nhưng quy mô nhỏ thì chắc chắn không làm khó được bọn họ.

Nhanh chóng xử xong ba con con chuột biến dị, lấy tinh hạch, Lưu Giang Phong phất tay quơ dao găm một cái, có chút tiếc nuối lắc đầu.

“Làm sao vậy?” Thấy vẻ mặt của hắn có chút quái lạ, Thẩm Hải Bình buồn bực hỏi.

“Nhẹ quá cũng không tiện.” Lưu Giang Phong là dị năng giả hệ thể chất, lần này ra ngoài hành động. Vì an toàn của mọi người nên vũ khí đặc thù đều được chia cho dị năng giả hệ thể chất sử dụng, nhưng bởi vì hắn đã quen dùng đại đao nặng, bây giờ lại dùng vũ khí nhẹ như vậy nên không quen.

Không riêng gì hắn, khi dị năng thăng cấp, cho dù không phải hệ thể chất cũng sẽ có một ít biến hóa. Mỗi người có thói quen khác nhau, am hiểu phương thức tấn công khác nhau, loại dao găm dài được sản suất theo lô này không phải ai cũng sử dụng được.

Lại như hai người Hạ Tử Trọng và Phương Hách, bọn họ vẫn dùng vũ khí quen tay, vũ khí được phát thì cất trong không gian để nghiên cứu sau.

“Lần này về tôi phải hỏi thăm một chút xem sao.” Quách Binh nghe thấy liền nói, thầm than một tiếng trong lòng, lần này trở về sẽ gặp phải chuyện gì còn chưa biết.

sau khi Hạ Tử Trọng xác nhận lần nữa rằng trong tầng hầm tạm thời không có nguy hiểm gì. Nhưng mọi người vẫn nhớ lần ở xưởng quân sự, suýt nữa đã bị thực vật biến dị đem đi làm văn thắn, lần này có thể nói là cẩn thận hơn nhiều. Bên ngoài để lại không ít người, mỗi xe đều có người ngồi canh tay lái, chuẩn bị nếu như có gì bất thường lập tức leo lên xe chạy khỏi đây.

Quách Binh mang theo ngọc không gian cùng mấy đội viên nhanh chân chạy xuống hầm, trong tay cả bọn đều cầm đèn pin.

Sàn nhà bóng loáng phản chiếu ánh đèn pin. Mọi người đặc biết chú ý đến các khe hở trong vách tường, chỉ sợ ở mấy chỗ đó có một cái lỗ, thực vật biến dị lại từ đó chui ra thì phiền phức.

Lần hành động này, có vẻ tang thi trong nội thành đều bình thường, tang thi động vật, động vật biến dị đều rất nể tình, cũng không có như ong vỡ tổ mà lại đây tham gia trò vui. Đương nhiên, chuyện này liên quan tới lần hai người Hạ Tử Trọng cho nổ con đường, mà nơi này còn bị thực vật biến dị chiếm đóng, tang thi bị đuổi đi rất xa, mấy con nghe tiếng lục tục chạy tới cũng chỉ mới tới khu phụ cận mà thôi.

Tầng tiếp theo tương đối sạch sẽ, đồ đạc cũng không lộn xộn, chỉ là trên sàn nhà có mấy thi thể thối rữa, hẳn là mấy người chết ở chỗ này lúc tận thế.

Mọi người cẩn thận vòng qua đống thi thể này, đi đến cửa kho bảo hiểm, thô bạo mở ra.

Thỏi vàng, thỏi bạc, cùng với tiền mặt bị mục nát.

Cái tiệm vàng này khá lớn, lượng vàng bạc dự trữ bên trong tương đối nhiều, mấy thứ này nhiều thì trọng lượng cũng lớn, nếu như không phải bọn họ có không gian thì không thể mang hết đi được.

Trên mặt những thứ này đều in hoa văn tinh xảo, vừa nhìn liền biết là hàng để tặng hoặc nằm trong bộ sưu tập nào đó. Cũng không thiếu mấy hình thù dùng để chúc thọ, mừng lễ.

Mọi người cũng không quản nhiều như vậy, thứ nào cũng thu vào, phân chia với hai người Hạ Tử Trọng rồi bỏ vào không gian của mình.

“Rút!” Lần hành động này tính nguy hiểm cao, hơn nữa thu hoạch nhiều, người tiểu đội Luân Hồi thấy lão đại bình yên đi ra, đều biết hắn đắc thủ, hoan hô một trận liền khởi động xe chạy đi.

Từ trong nội thành có một cột khói nho nhỏ bay lên, trông qua thật không thích hợp chút nào, ôm đống rau khô Phương Hách vừa mới lấy ra từ ngọc không gian, Trương Tiểu Minh suýt nữa xông lên gặm cậu một cái.

“Nhà cậu vậy mà có rau khô á? !” Những ngày tháng này nhà ai có thể để dành dưa muối, xì dầu hoặc tương đều giấu đi hết, không để người khác biết, còn rau khô thì càng không thấy tung tích.

Phương Hách chột dạ ho khan một tiếng: “Cái này là hồi trước bọn tôi vứt trên sân thượng, đến lúc nhớ ra thì cũng khô hết rồi…” Đây thật ra là bọn họ phơi trong không gian, kết quả không gian thăng cấp, hai người mấy ngày cũng không vào được, vì vậy… rau khô phơi muốn thành hóa thạch luôn rồi.

Những thức ăn này tuy rằng đã khô, nhưng chỉ cần ngâm nước rửa sạch liền ăn được, mùi vị thức ăn làm tù không gian chính là cực phẩm, so với rau dưa trước tận thế còn ngon lành hơn, chỉ cần phơi nắng xong liền có thể lấy ra ngoài, cũng sẽ không bị người khác hoài nghi.

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *