Tân Hôn (Chương 61 – 63)

Chương 61: Sốt cao

Vài ngày sau đó Lý Cẩm Thành vẫn luôn lâm vào hôn mê.

Ngoài hôn mê cậu còn sốt cao, bác sĩ không tìm ra nguyên nhân cho dù dùng thuốc cũng không thể làm cho nhiệt độcơ thể của cậu hạ xuống.

“Chấn Hiên, cậu nói cho chị biết Cẩm Thành tại sao lại như vậy? Cậu ấy mấy ngày hôm trước còn khỏe vì sao đi dự lễ tang về vẫn luôn hôn mê bất tỉnh?”

Chị Phương vì thời gian dài khóc lóc âm thanh trở nên khàn khàn, Hà Chấn Hiên nâng chị dậy thấp giọng an ủi nói: “Chị Phương đừng lo lắng Cẩm Thành sẽ tỉnh thôi. Vả lại, tuổi tác của chị cũng đã lớn không được khóc như vậy nếu không sẽ ảnh hưởng đến mắt và thân thể. Chị có biết Cẩm Thành rất thương chị. Đến lúc đó nếu em ấy tỉnh mà chị lại bị bệnh chỉ sợ em ấy càng khó chịu…”

Hà Chấn Hiên chưa từng đối với ai nói nhỏ nhẹ và nhiều như vậy nhưng lúc này anh nói chính là suy nghĩ trong lòng mình.

Anh tin tưởng vững chắc Lý Cẩm Thành sẽ tỉnh lại, cũng không muốn cậu khó chịu khi biết chị Phương đau khổ.

Anh thoạt nhìn thần sắc vẫn bình thường, ngữ khí bình thản nhưng kỳ thật cũng không khác gì chị Phương lo lắng còn nhiều hơn chứ không ít.

Mấy ngày nay vì Lý Cẩm Thành, Hà Chấn Hiên đã đem công việc ở Vinh Thịnh toàn quyền giao cho Hà Kỳ Phong và Hà Kỳ Tuyên xử lý. Anh cũng đã vài ngày không chợp mắt, hiện giờ râu ria xồm xàm, vẻ mặt tiều tụy.

Anh đến bên giường bệnh của Lý Cẩm Thành nhìn thoáng qua, anh nói: “Em đã cho người ở nước ngoài liên hệ vài bác sĩ giỏi rồi. Mấy ngày nữa họ sẽ tới nơi này giúp em ấy mau tỉnh lại.”

Hà Chấn Hiên an ủi làm cho chị Phương bình tĩnh một ít, một lát sau chị nói: “Không được, Cẩm Thành là té xỉu ở lễ tang, nói không chừng là bị cái gì kỳ quái yểm ngụ. Chấn Hiên, cậu xem chừng cậu ấy chị đi chùa miểu cầu xin cho cậu ấy…”

Lời nói của chị Phương làm cho Hà Chấn Hiên đột nhiên lấy lại tinh thần, vô thức nắm tay của chị nói: “Chị Phương chị ở đây em đi tìm một người có thể giúp Cẩm Thành!”

“Tìm người?”

Hà Chấn Hiên không trả lời chị, chờ khi đi đến cửa phòng bệnh anh mới quay đầu lại, anh nói: “Cẩm Thành có việc gì lập tức gọi điện thoại cho em, em lậptức sẽ trớ về.”

Nói xong câu này anh nhanh chóng rời bệnh viện, để lại chị Phương một mặt mờ mịt nhìn thoáng qua cửa phòng bệnh rồi nhìn trên giường bệnh Lý Cẩm Thành vẫn hôn mê.

“Không không… Liêu Trường Viễn anh tránh ra, tôi không đi theo anh, Chấn Hiên? Hà Chấn Hiên anh ở nơi nào?”

Thấy cậu hôn mê cũng không quên gọi tên mình, Hà Chấn Hiên khó chịu lại chua xót nắm tay Lý Cẩm Thành anh mới thấp giọng nói: “Không sợ, Cẩm Thành, anh đang ở bên em.”

Mắt thấy vẻ mặt Lý Cẩm Thành dần thả lỏng, anh mới xoay người lại hỏi: “Hoàng… Đại sư, người có biết nguyên nhân Cẩm Thành hôn mê không?”

Hoàng Dực Thanh nhìn trên giường bệnh thấy gương mặt Lý Cẩm Thành rất khác lạ một lát sau ông mới nhìn Hà Chấn Hiên, ông nói: “Cậu tốt nhất chuẩn bị tâm lý thật tốt…”

“Ông nói vậy là có ý gì?”

Lý Cẩm Thành đã hôn mê ba ngày, bác sĩ nói là cậu cứ sốt cao như vậy cho dù có tỉnh lại đầu óc nói không chừng sẽ bị ảnh hưởng.

Nói một cách khác Lý Cẩm Thành có thể biến thành một kẻ ngốc.

Lúc này Hà Chấn Hiên đem hy vọng của mình ký thác toàn bộ ở trên người Hoàng Dực Thanh nên khi nghe ông nói như vậy vẻ mặt anh rất nhanh lạnh xuống.

Hoàng Dực Thanh thần sắc không thay đổi, ông nói: Cậu ấy không thuộc về nơi này, rời đi cũng là chuyện sớm muộn chính là…”

Lý Cẩm Thành bát tự trung hoà, người như thế không thích hợp đại phú đại quý nhưng cũng không phải đoản mệnh chi tướng.

Nhưng mà chuyện này cũng không thể nói chính xác, lại nhìn vẻ mặt Hà Chấn Hiên như muốn đem mình nuốt vào bụng Hoàng Dực Thanh lắc lắc đầu, cuối cùng không nói thêm được một lời nào.

“Hoàng Dực Thanh! Ông đứng lại đó cho tôi! Ông nói câu đó có ý gì?!”

Hà Chấn Hiên rất muốn đi qua giữ Hoàng Dực Thanh lại nhưng lúc này Lý Cẩm Thành đã có cảm ứng bàn đem tay anh cầm thật chặt.

Hà Chấn Hiên khó xử, lại bởi vì quá sốt ruột nên trong khoảng thời gian ngắn anh cảm thấy huyết khí dâng lên trong miệng dày đặc mùi máu tươi, Ngụy Xuân Phương cũng vội vàng đẩy cửa đi vào. Hà Chấn Hiên nhìn chằm chầm bàn tay mình bị nắm chặt đến ngẩn người thì thấy chị Phương che miệng mình kinh hô một tiếng.

“Chấn Hiên… cậu làm sao vậy? Cậu hộc máu có đúng hay không?”

Nói xong câu này, nước mắt của Ngụy Xuân Phương cũng chảy xuống.

“Em không sao.”

Vẻ mặt của Hà Chấn Hiên không chút thay đổi lau vết máu ở khóe miệng, anh xoay người nhìn Lý Cẩm Thành trên giường bệnh đến ngẩn người.

Hà Chấn Hiên hộc máu làm người Hà gia vô cùng lo lắng. Vào lúc ban đêm không chỉ có ở Hồng Kông, Thạch Âm Lam, anh em Hà Kỳ Phong mà ngay cả ở nước ngoài Hà Tông Đồng cùng chú Thiệu cũng lục tục đến bệnh viện nơi Lý Cẩm Thành đang nằm chữa bệnh.

So với bọn họ thì những người bác sĩ mà Hà Chấn Hiên mời từ nước ngoài về giúp Lý Cẩm Thành chữa trị tới sớm hơn nhưng mà bọn họ cùng các bác sĩ điều trị ở đây nhất trí cũng tìm không ra nguyên nhân Lý Cẩm Thành hôn mê phát sốt không hạ được.

Cảm thấy Hà Chấn Hiên rất đáng thương, một bác sĩ đề nghị anh đem Lý Cẩm Thành ra nước ngoài kiểm tra.

Trong bệnh viện nổi tiếng thiết bị chuẩn đoán rất quan trọng, bởi vì chỉ có tìm ra nguyên nhân bệnh mới có thể chân chính đúng bệnh hốt thuốc.

Hà Chấn Hiên gật đầu đã hiểu, sau khi tiễn những bác sĩ đó đi anh ngồi ở ghế dài ở hành lang mà có chút thất thần.

Mọi người Hà gia chờ ở nơi đó đã một thời gian mấy người bác sĩ kia nói bọn họ cũng đều nghe thấy.

Trong đám người của Hà gia, Tiếu Bội Đình là người dễ xúc động nhất hơn nữa cô thật thích Lý Cẩm Thành, bởi vậy mấy người kia vừa đi khỏi cô lập tức nhào vào trong lồng ngực Hà Ninh Nhiên khóc rống thất thanh.

Bên cạnh nhỏ giọng an ủi cô là Thạch Âm Lam, biểu hiên của bà trấn định hơn nhưng nhìn ra được bà cũng rất khó chịu.

Hành lang tràn ngập một không khí bi thương, cuối cùng Hà Tông Đồng vỗ vỗ bả vai Hà Chấn Hiên nói: “Chấn Hiên, kế tiếp con dự định làm như thế nào?”

“Buổi sáng ngày mai con sẽ mang Cẩm Thành đi Mỹ.”

Hà Tông Đồng gật đầu, ông nói: “Cẩm Thành không có việc gì… Còn có, có cần gì thì cùng gia đình nói một tiếng, đừng chuyện gì cũng tự mình một người gánh vác.”

Trước kia Hà Tông Đồng từng mãnh liệt hy vọng Lý Cẩm Thành có thể rời xa Hà Chấn Hiên, nhưng đến ngày hôm nay thấy bộ dáng Hà Chấn Hiên ông mới hiểu hai chữ yêu nhau có ý nghĩ rất lớn đối với bọn anh.

Trong phút chốc ông nhớ đến chuyện trước kia, ông cảm thấy thật xấu hổ, đồng thời ông thật tình hy vọng Lý Cẩm Thành sẽ vượt qua cửa ải khó khăn này.

Anh nhìn Hà Tông Đồng trên mặt rõ ràng viết hai chữ lo lắng, lại nhìn  thoáng qua những người Hà Gia khác, Hà Chấn Hiên gật đầu thấp giọng nói: “Dạ được.”

Đã ba ngày đêm Hà Chấn Hiên trước sau như một ngồi ở bên giường bệnh của Lý Cẩm Thành anh nắm tay của Lý Cẩm Thành hôn một cái, anh nói: “Bây giờ anh mới thật sự thấy được… Nhiều năm như vậy, mọi người Hà gia rốt cục giống như người một nhà. Chỉ là Cẩm Thành, khi anh nghĩ đến em bị hôn mê như vậy anh tâm tình gì cũng không có.”

“Em kỳ thật là bị kích động rồi đúng hay không? Bởi vì Liêu Trường Viễn đối với em quá tốt, không chỉ có đem tiền kiếm được toàn bộ cho em còn mua bảo hiểm nhiều như vậy… nhưng mà Cẩm Thành, em xứng đáng được mọi người đối xử tốt như vậy. Giống như người nhà của anh… bọn họ đều rất lo lắng cho em, còn có chị Phương, dĩ nhiên… Người lo lắng cho em nhất vẫn là anh…”

Lúc nói những lời này Hà Chấn Hiên nhẹ giọng nở nụ cười. Chị Phương mấy ngày nay cố ý ở lại phòng bệnh đang ngủ nghe anh nói những lời này rồi nghe cả tiếng khóc kìm nén của anh cảm thấy rất ngạc nhiên.

Cho tới bây giờ chị cũng không nghĩ người như Hà Chấn Hiên sẽ khóc.

Trong ấn tượng của chị ngoại trừ thời gian ở bên cạnh Lý Cẩm Thành, thì anh vĩnh viễn vẫn là gương mặt lạnh lùng không chút thay đổi.

Ngụy Xuân Phương sợ anh, đó là cảm giác khi thấy một người mạnh mẽ không tự giác mà sinh ra sợ hãi, chị cũng chưa từng có ý muốn tìm hiểu anh nhưng ngay bây giờ chị giống như nhìn thấy một mặt khác Hà Chấn Hiên nội tâm của anh cũng rất yếu ớt.

Lại nói đến Lý cấm Thành có thế thật sự sốt cao thành một kẻ ngốc, Ngụy Xuân Phương không khỏi bi thương cắn môi của mình cẩn thận xoay người mới tùy ý để nước mắt mình chảy xuống.

Lúc Lý Cấm Thành tỉnh lại, chỉ nhìn thấy trước mắt một màu trắng, cậu rất khát nước đang chuẩn bị đứng dậy tìm nước thì phát hiện tay mình bị Hà Chấn Hiên đang ngủ bên giường nắm thật chặt.

Nhớ đến mình lúc ban ngày ở lễ tang Liêu Trường Viễn ngất xỉu hôn mê, Lý Cấm Thành xấu hổ lại cảm thấy có chút mất mặt. Cậu không biết mình là bị cảm nắng hay là là bị cái gì kỳ quái yểm ngụ nhưng nói như thế nào cậu ở lễ tang người khác ngất xỉu hôn mê là sự thật.

Thấy trong phòng bệnh chị Phương đang ngủ, Lý Cẩm Thành chỉ phải nhỏ giọng đánh thức Hà Chấn Hiên.

“Anh biết em sẽ tỉnh.” Hà Chấn Hiên thoạt nhìn có chút kỳ quái giống như mộng du. Vẻ mặt tươi cười cũng mất tự nhiên, còn có, anh lúc này có vẻ thực tiều tụy.

Lý Cẩm Thành còn muốn nói râu mép của anh sao lại dài nhanh như vậy.

Hà Chấn Hiên đứng dậy ở bên cạnh cậu nằm xuống ôm chặt, đem mặt chôn ở sau cổ của cậu, anh mới nhẹ giọng nói: “Cẩm Thành, anh mệt mỏi quá chúng ta tiếp tục ngủ một chút nữa được không?”

Tuyệt đối là mộng du hoặc là vì anh chăm sóc mình nên quá mệt mỏi?

Ngửa đầu mắt nhìn bầu trời đêm ngoài cửa sổ cậu nghĩ đã trôi qua một ngày. Hà Chấn Hiên bình thường công tác bận rộn bởi vậy Lý cấm Thành quyết định trước hết để cho anh ngủ một giấc.

Cũng may trên ngăn tủ đầu giường có một ly nước, Lý Cẩm Thành uống xong nữa ly mới xoay người rút vào trong lòng Hà Chấn Hiên ôm chặt anh cùng nhau đi vào giấc ngủ.

Cho dù đã ngủ một ngày, nhưng cậu vẫn cảm thấy mệt chết đi được.

Sáng sớm ngày hôm sau Lý Cẩm Thành thức dậy khi cậu vừa kêu một tiếng “Hà Chấn Hiên” thì thấy trong phòng bệnh Hà Chấn Hiên và chị Phương như gặp quỷ nhìn cậu rồi lập tức chạy đến.

“Cẩm Thành?!”

Hà Chấn Hiên nhìn qua vừa vui mừng vừa kinh ngạc, Lý Cẩm Thành cũng kinh ngạc nhìn anh nói: “Tối hôm qua không phải anh đã thấy em tỉnh? Hơn nữa anh cũng nói với em là…”

Lý Cẩm Thành nói còn chưa dứt lời thì cậu thấy chị Phương che mặt khóc rống thất thanh.

“Sao lại thế này?”

Thấy cậu nhìn về phía mình Hà Chấn Hiên kiên nhẫn cùng cậu giải thích, sau đó anh còn nói: “Em thật sự cái gì cũng không nhớ rõ?”

Lý Cẩm Thành gật đầu.

“Em có mơ thấy qua Liêu Trường Viễn phải không?”

“Vì sao anh lại hỏi như vậy?”

“Lúc em hôn mê luôn kêu tên của anh ta.”

Lý Cấm Thành cố gắng suy nghĩ lại như trước cái gì cũng nghĩ không ra.

Thấy cậu có vẻ mờ mịt nhìn về mình, Hà Chấn Hiên lập tức đi qua ôm lấy cậu nói: “Đừng lo, nghĩ không ra thì không cần suy nghĩ.”

Dừng một chút lại càng dùng sức ôm chặt hơn rồi anh mới nhỏ giọng nói: “Chỉ cần em tỉnh lại thì tốt rồi…”

Nhìn thấy anh giống như mệt chết đi được, Lý Cẩm Thành còn muốn nói chuyện thì bên ngoài có tiếng đập cửa.

Chị Phương lau nước mắt chạy đi mở cửa. Đứng ở ngoài cửa là Tư Khải Lâm, thấy trên giường bệnh Lý Cẩm Thành đang nhìn mình, anh ta ngẩn người nói:

“Xe và máy bay đều chuấn bị tốt, chính là…”

“Trước tiên giúp tôi kêu bác sĩ.”

Lý Cẩm Thành sốt cao đột ngột tỉnh dậy, bác sĩ thay cậu làm xong kiểm tra phát hiện thân thể cậu rất bình thường thật giống như cậu chưa từng có sinh bệnh qua.

Thấy mấy người bác sĩ dùng ánh mắt hơi có vẻ quái dị nhìn về phía Lý Cẩm Thành, Hà Chấn Hiên phất tay ý bảo bọn họ rời đi trước.

“Chấn Hiên, anh gọi điện thoại cho Hoàng Dực Thanh có được không?”

Hà Chấn Hiên gật đầu, lại đem điện thoại di động của mình đưa cho cậu.

Điện thoại di động của Hoàng Dực Thanh tắt máy, lúc sau Lý Cẩm Thành lại gọi điện thoại tới nhà của ông một lần nữa mới biết được Hoàng Dực Thanh tối hôm qua đã lên máy bay xuất ngoại.

Là vì muốn trốn tránh không cho Hà Chấn Hiên lại đi tìm ông?

Cậu nhớ lại Hoàng Dực Thanh cùng Hà Chấn Hiên đã nói ra những lời đó.

Lúc ấy ý của ông là cảm thấy cậu sẽ chết? giống như Liêu Trường Viễn vậy sao?

Nhưng hiện tại vì sao cậu qua một hồi sốt đến hôn mê lại không có việc gì?

Hay là chuyện này chỉ mới bắt đầu?

Chương 62: Thực mộng mô
(Ngọc trấn an ác mộng)

Trong lòng Lý Cẩm Thành cất dấu bất an rất lớn, nhưng cậu không thể để cho loại bất an này ảnh hưởng đến cuộc sống của mình.

Sao khi xuất viện cậu tiếp tục chuẩn bị luận văn, đợi đến tháng bảy cậu có thể tốt nghiệp với thành tích khá giỏi.

Lúc này Tống Lưu Bạch muốn cậu làm công tác trợ giảng ở trường học cũ.

Ông không biết Lý Cẩm Thành gần đây xảy ra chuyện gì chỉ nói: “Cẩm Thành, hai tháng này cậu hãy nhàn nhã mà tận hưởng cuộc sống, đợi đến tháng chín công việc sẽ chồng chất.”

Ngữ khí nhẹ nhàng giống như là trong khoảng thời gian này không có gì xảy ra mọi việc vẫn bình thường.

Lý Cẩm Thành ở trong điện thoại liên tục nói lời cảm tạ, đợi cho cậu cúp điện thoại thì thấy cách đó không xa Hà Chấn Hiên vẫn không nhúc nhích nhìn mình chằm chằm.

Thần sắc của anh thâm trầm như đang suy nghĩ chuyện gì nhưng Lý Cẩm Thành cũng hiểu được anh đang lo lắng cho mình.

Từ khi lãn trước hôn mê Lý Cẩm Thành cảm thấy những người bên cạnh đều trở nên có chút kỳ quái.

Chị Phương không có việc gì thì thích đi chùa miếu cúng bái, còn có những người Hà gia bao gồm Hà Tông Đồng và Thạch Âm Lam đều lần lượt đưa tới cho cậu mấy khối ngọc thạch giá trị xa xỉ.

Lý Cấm Thành có chút buồn rầu nhìn về phía Hà Chấn Hiên, nói: “Em thật sự không thích đeo ngọc thạch.”

“Ngọc thạch có thế định thần.”

Bởi vì người trong nhà có ý tưởng giống anh cho nên bọn họ mới cho người ở các nơi thu thập các loại cổ ngọc.

“Em đây chỉ đeo một khối có được không?”

Lý Cẩm Thành nhìn chẳm chầm trên bàn hơn mười khối ngọc, kích thước, tính chất, hình dạng cũng không giống nhau mà ngẩn người cũng cảm giác được trên cổ truyền đến một sức nặng.

“Đây là anh mua cho em, em trước tiên hãy đeo khối này.”

Lý Cẩm Thành thích khối ngọc thạch hình vuông này, xanh biếc từ trong ra ngoài như phát sáng, sờ vào mặt trên gập ghềnh, Lý Cẩm Thành quay đầu lại nói: “Mặt trên có phải khắc cái gì hay không?”

“Thực mộng mô, có thế làm cho em không gặp ác mộng.”

Nhớ đến lúc trước Hà Chấn Hiên ở trong bệnh viện cùng mình nói những lời này, Lý cấm Thành khóe miệng nhếch lên cười nhẹ, thấp giọng nói câu cũng là anh săn sóc cho em tốt nhất, rồi cậu không tự chủ được đi đến hôn Hà Chấn Hiên.

Hơn một tháng đã trôi qua nhưng Hoàng Dực Thanh cũng chưa có trở về.

Trong lòng Lý Cẩm Thành cũng biết ông là một người có tính cách quái dị. Biết thế gian rất nhiều chuyện vô cùng kì diệu nhưng cậu tình nguyện giấu diếm chuyện mình từng bị giết chết, cũng không nguyện nói với người khác chân tướng chuyện không may đã xảy ra ở kiếp trước.

Từ đầu vội vàng bất đắc dĩ đến cuối cùng bình tĩnh lại cậu không muốn nói với người khác bí mật của mình bởi vậy dần dần Lý Cẩm Thành đơn giản đem chuyện bỏ qua.

Trung tuần tháng bảy, Hà Chấn Hiên không quan tâm sự phản đối của Lý Cẩm Thành quyết định đưa cậu đi Nê-pan.

Đây là một quốc gia rất tôn trọng tín ngưỡng tôn giáo tuy rằng kinh tế không phát đạt nhưng lại mang theo tính đặc thù của địa phương rất đặc sắc.

Lý Cẩm Thành đối với nơi này rất ấn tượng. Cậu rất thích nhìn trên đỉnh núi phía xa xanh thẳm những người chung quanh không phân biệt nam nữ đều mặc ở trên người y phục cổ truyền màu đỏ sậm, ánh mắt bọn họ trong sáng thuần túy đi bái Phật.

Trừ lần đó ra Hà Chấn Hiên dẫn cậu đi đủ loại miếu thờ chùa chiền khác nhau.

Hà Chấn Hiên so với cậu thành kính hơn. Hai người từ một ngôi chùa lớn nhất đi ra, Lý Cẩm Thành vẻ mặt áy náy nói: “Anh lúc trước rõ ràng không tin vào tôn giáo nhưng hiện tại…”

Hà Chấn Hiên so với cậu nghĩ thoáng hơn xoa nhẹ đầu của cậu anh mới nói: “Chỉ cần em không có việc gì anh có tin vào tín ngưỡng tôn giáo hay không cũng không quan hệ?”

Hai người ăn mặc tựa như những du khách ba lô bình thường trong vòng một tuần Hà Chấn Hiên dẫn cậu đi khắp Nê-pan viếng hơn mười ngôi chùa. Nếu như ngẫu nhiên đến địa phương giao thông không thuận tiện bọn họ sẽ như dân bản xứ cưỡi xe trâu.

Qua vài ngày màn trời chiếu đất hai người đều phơi nắng đen đi không ít nhưng mà nơi này không khí tươi mát, du khách so với những nơi khác ít hơn, bởi vậy trước khi ra về 1 ngày Lý Cẩm Thành lộ ra vẻ mặt không nỡ rời đi.

Nhìn cậu như vậy, Hà Chấn Hiên mỉm cười nắm tay cậu, anh nói: “Chờ sau khi anh về hưu chúng ta cùng nhau du lịch vòng quanh thế giới được không?”

“Đương nhiên là được rồi!”

Lý Cẩm Thành ánh mắt tỏa sáng, nụ cười Hà Chấn Hiên trên mặt cũng trở nên rõ ràng. Chỉ cần như vậy bọn họ có thể chân chính đợi cho đến ngày bạch đầu giai lão.

Hà Chấn Hiên vốn không tin số mệnh, nhưng vì chuyện Lý Cẩm Thành thay mình chắn kiếp hơn nữa cậu có thể nhìn thấy làn khói đen ở trên người khác, cùng với lần trước cậu đột ngột lâm vào hôn mê nên dần dần vì nổi sợ mất đi Lý Cẩm Thành làm cho anh khủng hoảng, khiến cho anh hiện giờ ngay cả những nguyên tắc cơ bản nhất lúc trước đều bỏ xuống.

Ngày thứ ba hai người trở lại Hồng Kông vì trường học cho nghỉ nên Nhậm Vũ Sâm ngàn dặm chạy tới thăm Lý Cẩm Thành.

“Thầy Lý!”

Lý Cẩm Thành xoay người, rõ ràng là Nhậm Vũ Sâm cao và mập hơn không ít. Cậu nhóc giống như một quả đạn pháo nhào vào trong ngực của cậu.

Nhóc ở bên kia thật sự thoải mái nên cả người nhìn qua rất tự tin hoạt bát, nhưng rồi nhìn thấy cô bé Hà Hạo Nhân đang đứng bên cạnh Hà Chấn Hiên thì vẻ mặt hai bé trở nên có chút cẩn trọng.

Lý Cấm Thành cảm thấy thật thú vị, gương mặt tươi cười khẽ đẩy Vũ Sâm một chút, cậu nói: “Em thẹn thùng làm cái gì? Cũng không phải chưa quen biết, hơn nữa hai em không phải mỗi ngày đều điện thoại cho nhau sao?”

“Em không có thẹn thùng!”

Nhậm Vũ Sâm thẹn quá thành giận gương mặt đỏ bừng, Lý Cẩm Thành tươi cười càng sâu, cậu còn nói: “Em không có thẹn thùng vậy em đi qua nắm tay Hạo Nhân đi! Dù sao em cũng là con trai mà.”

Lý Cấm Thành làm như vậy khiến người khác nhìn là biết cậu muốn kích động Nhậm Vũ Sâm. Hà Chấn Hiên lắc đầu cho cậu một cái nhìn xem thường ý nói em rất giỏi, ngay cả trẻ con cũng bắt nạt rồi mới xoay người nói nhỏ với Hà Hạo Nhân vài câu.

Cuối cùng vẫn là Hà Hạo Nhân chủ động đi tới nắm tay Nhâm Vũ Sâm. Nhưng mà hai bé một cái đầu nhìn bên phải một cái đầu nhìn bên trái, tuy rằng hai tay gắt gao nắm chặt nhưng đánh chết cũng không chịu nhìn về phía đối phương.

Lý Cấm Thành còn muốn cười bi Hà Chân Hiên liếc mắt một cái

xoay người nghiêm trang nói: “Dì Từ có khỏe không.”

Dì Từ là bảo mẫu của Nhậm Vũ Sâm, lần này đưa bé về nhân tiện thăm người thân. Dì Từ thoạt nhìn không thích cười cả người cho người ta cảm giác ấm áp nhưng nghiêm túc.

Nghĩ đến lần trước Nhậm Vũ Kiều ở sân bay cường hôn mình khi đó dì đang bên cạnh Lý Cẩm Thành không khỏi có chút xấu hổ.

Cũng may dì Từ là người tính cách trầm lặng, chỉ nói Lý tiên sinh tôi cũng rất tốt, rồi lại lấy trong túi xách của mình ra một cái hộp đưa cho cậu, dì nói: “Đây là Vũ Kiều bảo tôi đưa quà này cho cậu.”

Trong hộp là một khối cổ ngọc rất đẹp, Lý Cẩm Thành không ngẩng đầu, cậu chỉ nói: “Vũ Kiều hiện tại ở bên kia làm cái gì? Hay vẫn làm thám tử tư?”

“Phải”

Giống như mỗi người tính cách đều có một ít cổ quái, như Nhậm Vũ Kiều chắc là thích theo dõi người khác không thể nghi ngờ.

Nhưng rồi nghĩ đến cậu ta là vì quan tâm mình nên Lý Cẩm Thành nhờ dì Từ chuyển đạt lòng biết ơn của mình đến cậu ta.

“Người ta không biết còn tưởng rằng em thích thu thập ngọc thạch.”

Nhớ đến trước kia Hà Chấn Hiên từng cố chấp cho mình vô số đồng hồ Lý Cẩm Thành không khỏi cúi đầu nén cười.

“Ngọc thạch giá trị của nó theo thời gian cũng tăng lên rất thích hợp dùng để tích trữ.”

Nói xong câu này Hà Chấn Hiên kéo tay cậu đi về phía trước bắt đầu nói chuyện đùa giỡn với Nhậm Vũ Sâm cùng Hà Hạo Nhân phía sau.

Lý Cẩm Thành có chút hoang mang nhìn về phía anh một lát sau cậu cúi đầu, cậu nói: “Hà Chấn Hiên, anh đừng như vậy…”

Hà Chấn Hiên chưa kịp hỏi cậu chuyện gì xảy ra, Lý Cẩm Thành còn nói: “Anh có biết không bây giờ anh nhìn về phía em, ánh mắt của anh giống như đang nhìn một người bệnh ung thư thời kỳ cuối? Bao dung, từ ái, giống như em làm sai cái gì anh đều vô điều kiện tha thứ cho em?”

“Cẩm…”

“Rõ ràng em đã muốn quên chuyện này, nhưng mỗi lần thấy ánh mắt của anh em không tự chủ được cứ nhớ tới…”

“Thực xin lỗi Cẩm Thành, anh…”

Thấy vẻ mặt của Hà Chấn Hiên rất sốt ruột, Lý Cẩm Thành không khỏi lắc lắc tay anh, cậu nói: “Anh đừng như vậy, em biết anh lo lắng cho em nhưng chuyện nên tới cũng sẽ tới, anh đừng tự mình nhát mình nữa cả ngày nơm nớp lo sợ, phải thản nhiên đối mặt, hơn nữa… Kết quả không nhất định giống như tưởng tượng của chúng ta đúng không?”

“Cẩm Thành…”

Hà Chấn Hiên cúi đầu đứng ở nơi đó cho người khác một cảm giác vô lực yếu ớt.

Lý Cấm Thành đau lòng nhìn thấy anh như vậy, lại muốn anh tự mình thanh tỉnh không tự tạo áp lực cho mình nên ra vẻ không có việc gì dùng bả vai đẩy Hà Chấn Hiên, cậu còn nói: “Ai! Anh chính là chỗ dựa duy nhất để em dựa vào! Anh phải kiên cường hơn em mới được!”

Hà Chấn Hiên thất thố vĩnh viễn chỉ kéo dài một thời gian rất ngắn, nghe Lý Cẩm Thành nói như vậy anh nhướng mi, anh nói: “Tốt, về sau phải dựa vào anh.”

“Sách, anh nói như thế giống như em thật sự bị bệnh nan y sắp chết vậy…”

“Lý Cẩm Thành!”

Nghe Hà Chấn Hiên ngữ khí tức giận hét ra tên của mình, Lý Cẩm Thành đang chuẩn bị giải thích thì phía trước Nhậm Vũ Sâm cùng Hà Hạo Nhân đã lớn tiếng gọi bọn cậu mau tới đây.

“Các Anh đến đây đi!”

Lý Cẩm Thành lôi kéo Hà Chấn Hiên một đường chạy đến chỗ bọn trẻ trong lòng âm thầm may mắn mình lại tránh thoát một kiếp.

Tuy rằng hai người lần này đối thoại hơi có vẻ lằng nhằng nhưng từ đó về sau tâm trạng Hà Chấn Hiên đã khôi phục như bình thường.

Không giống Nhậm Vũ Sâm, cho dù là nghỉ hè ba mẹ của Hà Hạo Nhân vẫn an bài rất nhiều khóa huấn luyện cho bé.

Nhậm Vũ Sâm một người chơi rất nhàm chán, hơn nữa bé không muốn cùng Hà Hạo Nhân tách ra, bởi vậy lúc sau dù Hà Hạo Nhân học cái gì cậu cũng đi theo.

Lý Cẩm Thành đối với chuyện này có chút bất đắc dĩ, cậu nói: “Nhậm Vũ Sâm, em là đến thăm thầy hay là đến xem Tiêu Tiêu?”

Nhậm Vũ Sâm cười có chút luống cuống.

Nhìn cậu bé như vậy, Lý Cẩm Thành còn nói: “Rõ ràng cho các em đính ước luôn cũng tốt lắm.”

Nhậm Vũ Sâm nhìn về phía ngoài cửa sổ, làm bộ mình không nghe lời cậu nói.

“Sách!”

Lý Cấm Thành lập tức nhìn về phía Hà Chấn Hiên đang lái xe còn nói: “Điển hình về sau cưới được vợ đã quên đi người mai mối!”

Nói xong cậu lại lầm bầm làu bầu nói thầm, cậu nói: “May mắn là em không có con.

Từ khi Nhậm Vũ Sâm đến Hồng Kông Lý Cẩm Thành lại trở nên có vẻ thích thoải mái vô lo, mỗi khi đến lúc này Hà Chấn Hiên cũng nghĩ thực may mắn hai người không có con.

Lớp huấn luyện cũng trùng với thời gian đi học ở trường nhìn Nhậm Vũ Sâm và Hà Hạo Nhân cầm tay đi vào, Hà Chấn Hiên đi đến bên cạnh Lý Cẩm Thành thấp giọng nói: “Theo giúp anh cùng đến công ty được không ?”

Nghỉ hè sắp chấm dứt, Nhậm Vũ Sâm mấy ngày nữa cũng sẽ rời Hồng Kông, nghĩ đến sau này không còn nhiều thời gian bên Hà Chấn Hiên, Lý Cẩm Thành gật đầu.

Hai người mới vừa ngồi trên xe, Lý cấm Thành nhận được điện thoại của Lý Diệu Tổ gọi tới.

Ông đầu kia có chút do dự, một lát sau mới nói: “Cẩm Thành, Gia Tuấn ở trong tù biểu hiện rất tốt, ngày hôm qua cha đi thăm nó, giám ngục nói nó có thể được thả tự do trước thời hạn…”

Ông gọi điện thoại cho mình chỉ muốn hỏi việc cậu có đồng ý cho Lý Gia Tuấn được ra tù sớm không. Lý Cẩm Thành liếc mắt nhìn Hà Chấn Hiên, cậu hỏi: “Cụ thể khi nào thì nó ra tù?”

“Tháng mười một…”

Tháng mười một, vậy hiện tại còn không tới ba tháng

Chương 63: Tử huyệt của Hà Chấn Hiên

Lý Cẩm Thành nhìn Hà Chấn Hiên, trầm mặc chốc lát, mới tiếp tục nói điện thoại với Lý Diệu Tổ: “Cha nói với giám ngục có thể cho nó ra tù.”

“Cấm Thành…”

 Giọng nói của Lý Diệu Tổ nghe có vẻ rất bùi ngùi xúc động, Lý Cẩm Thành có thể tha thứ cho ông huống chi là Lý Gí Tuấn.

Cúp điện thoại, Hà Chấn Hiên nhìn về phía cậu, trên mặt muốn nói nhưng lại thôi.

Biết anh vì lo lắng cho mình, Lý Cẩm Thành vỗ vỗ mu bàn tay của anh như an ủi, cậu nói: “Đã quên em có thể nhìn thấy trên người người khác có khói đen? Trước tiên cứ thả nó ra, đến lúc đó trên người nó nếu như còn có khói đen… Chúng ta lại nghĩ cách.”

Lý Cẩm Thành nhìn qua là hờ hững nhưng đầy tự tin, lại nghĩ đến cậu xác thực có thể nhìn thấy trên người người khác có khói đen, bởi vậy Hà Chấn Hiên cũng không nói gì thêm.

Anh quay đầu xe chạy hòa vào dòng xe cộ, Lý Cẩm Thành nhìn mọi việc sảy ra, như chuyện lãn trước của Liêu Trường Viễn khiến cho cậu nghĩ nên cho người khác một cơ hội nếu như người đó hối cải.

Lý Gia Tuấn xác thực đã lừa gạt cậu nhưng trong lòng Lý Cẩm Thành hắn chỉ là quá ham mê hư vinh, lại quá mức tự cho mình là muốn gì được nấy.

Hơn nữa cuối cùng, cho dù trên người hắn vẫn còn có khói đen, Lý cấm Thành cũng không cảm thấy hắn còn có thể uy hiếp được mình.

Liêu Trường Viễn mất cũng đã được một quãng thời gian, tuy rằng Lý Cẩm Thành chưa một lần đem tâm tình của mình biểu hiện ở trên mặt, nhưng trên thực tế, sau khi sống lại Liêu Trường Viễn vì cậu làm những chuyện kia kỳ thực cũng làm cho cậu cảm động rất lớn.

Thậm chí sau lần đó cho dù bao nhiêu năm trôi qua, cậu cho là mình không có cách nào quên được người này.

Dì Từ đưa Nhâm Vũ Sâm chuấn bị rời khỏi Hồng Kông nhóc rốt cuộc không nhịn nữa cuối cùng vẫn là thất thanh khóc lớn.

Chậc… chậc, dáng vẻ cũng thật là thương tâm…

Lý Cẩm Thành lau sạch nước mắt cho nhóc, cậu nói: “Nếu không thầy gọi điện thoại cho anh em để em ở lại chỗ này đi học?”

“Nhưng là anh em một mình ở bên kia, cũng rất đáng thương…”

Tuy còn nhỏ nhưng nhóc cũng rất hiếu thuận, Lý Cẩm Thành làm ra một bộ dạng bất đắc dĩ, cậu còn nói: “Vậy nếu không phải làm sao bây giờ? Để Tiêu Tiêu đi đến chỗ của em học sao?”

“A?”

Một thế giới mới như mở ra trước mắt Nhậm Vũ Sâm, thấy ánh mắt của nhóc trợn to toả sáng, Lý Cẩm Thành không nhịn được ở trong lòng mắng một câu tiểu tử thúi, lập tức làm ra một dáng vẻ làm khó dễ, cậu nói: “Nhưng mà ba mẹ Tiêu Tiêu đều ở nơi này, bé đi rồi sau đó… ba mẹ bé cũng sẽ khổ sở…”

Nhậm Vũ Sâm cúi đầu không tiếp tục nói nữa, hiển nhiên cũng cảm thấy phương pháp như vậy không thể thực hiện được.

“Vì lẽ đó, hàng năm lúc nghĩ hè em cùng Tiêu Tiêu thay phiên đi thăm đối phương có được hay không?”

“Dạ được…”

Tuy rằng đáp ứng rồi, nhưng vẫn là một vẻ mặt buồn hiu.

Thấy nhóc như vậy, Lý Cẩm Thành lập tức dùng ánh mắt ra hiệu cho Hà Hạo Nhân bảo cô bé qua an ủi Nhậm Vũ Sâm một lúc.

Cũng không biết là bởi vì con gái trời sinh so với con trai trưởng thành sớm hơn, nên rõ ràng Nhậm Vũ Sâm so với Hà Hạo Nhân lớn hơn một tuổi, nhưng dù gập phải chuyện gì biểu hiện của Hà Hạo Nhân vĩnh viễn so với nhóc trấn định hơn.

“A! Làm sao bây giờ! Tôi rất muốn nhận Vũ Sâm làm con nuôi!”

Lý Cẩm Thành nhìn Hà Hạo Nhân thấp giọng an ủi Nhậm Vũ Sâm, lại lau nước mắt cho nhóc cuối cùng hoàn thành công việc làm cho bé nín khóc mà cười, cậu liền nghe thấy Tiếu Bội Đình thấp giọng nói một câu.

Trong giọng nói mãnh liệt hưng phấn cùng với khát vọng, đợi Lý Cẩm Thành quay đầu lại thì nhìn thấy cô ánh mắt si mê, hận không thể xông tới đem Nhậm Vũ Sâm ôm vào trong ngực mình mạnh mẽ chà đạp một phen.

Tiếu Bội Đình rất thích tướng mạo đáng yêu của những đứa bé càng khỏi nói Nhậm Vũ Sâm ngũ quan hoàn mỹ hầu như kiếm không ra bất kỳ tật xấu gì.

Nếu không phải vì Hà Hạo Nhân, Nhậm Vũ Sâm kỳ thực rất muốn cách xa người dì kỳ quái này.

Lý Cẩm Thành liếc mắt nhìn Tiếu Bội Đình, lại liếc mắt nhìn cách đó không xa hai đứa bé ôm nhau, cậu thật lòng nói: “Như vậy không tốt đâu? Tương lai bọn nhóc nếu như nói chuyện yêu đương thì làm sao cơ chứ?”

“Cũng đúng… Không biết Vũ Sâm có thích Tiêu Tiêu nhà chúng ta không…”

“Tôi cảm thấy khả năng như vậy rất lớn…”

Nghe hai người nói làm như là có thật Hà Chấn Hiên không nói gì lặng yên không lên tiếng lui sang một bên. Hà Hạo Nhân đưa Nhậm Vũ sâm qua kiểm an xong tâm tình rõ ràng có chút buồn, thấy cô bé như vậy, Lý Cẩm Thành đề nghị hai người đi về nhà của bọn cậu ăn cơm. “Quá tốt rồi! Tôi rốt cục có thể ăn được cơm do cậu nấu!”

“Rõ ràng là do cô quá bận…” Nghe Lý Cẩm Thành bất mãn nói thầm, Hà Chấn Hiên nén cười ôm cổ của cậu đem cậu ôm vào trong lòng mình.

Một khi được ở trong lòng anh, cậu sẽ lơ đãng toát ra tính trẻ con của mình.

Tiếu Bội Đình trời sinh tính thích náo nhiệt, một đám người về đến nhà không lâu, Thạch Âm Lam liền mang theo Hà Kỳ Tuyên cùng với bảo bối cháu nội cùng tới. Lúc mới bắt đầu, người trong Hà gia đều không phải rất thân cận, nhưng Lý Cẩm Thành phát hiện Tiếu Bội Đình cùng Thạch Âm Lam đã bắt đầu như chị em tương xứng, hơn nữa có thể thấy hai người cảm tình thật sự rất tốt. Chỉ là làm khó cho chị Phương thấy nhiều người như vậy chị sốt ruột vội vàng đi ra ngoài mua thức ăn. Lý Cẩm Thành vốn muốn cùng chị đi, nhưng bị Thạch Âm Lam ngăn cản, kêu Kỳ Tuyên cùng với bà và một người giúp việc ba người cùng đi. Tới gần lúc ăn cơm tối, vợ chồng Hà Kỳ Phong, Hà Ninh Nhiên cũng chạy tới.

Hà Ninh Nhiên vẫn là một bộ dạng công tử bột tiêu chuẩn, không có việc gì ở trong phòng xoay chuyển vài vòng, cuối cùng một mặt ghét bỏ nói:”Các con ở nơi này thật là nhỏ!”

“Hừ! Anh đúng là có năng lực! Hơn bốn mươi năm tới nay anh có tự tay kiếm lời một phân tiền chưa?”

Hà Ninh Nhiên rõ ràng có chút sợ Tiếu Bội Đình, nghe cô nói như vậy ông ta chỉ ngượng ngùng cười cười.

Không cho Thạch Âm Lam cùng mọi người hỗ trợ, cơm tối do Lý Cẩm Thành cùng chị Phương chuẩn bị, bởi vì lúc mọi người đến mang theo vài món thức ăn ngon thêm những món sở trường của hai người nên lúc dọn ra bên bàn đã có bảy, tám món ăn.

Từ trong bếp đi ra ngoài, thấy ở phòng khách mọi người đang trò chuyện rất vui vẻ, Lý Cẩm Thành gọi Hà Chấn Hiên qua một bên, cậu nói: “Ngày hôm nay người trong nhà đều đông đủ, anh gọi ông nội và chú Thiệu cũng tới dùng cơm có được không?”

Hà Chấn Hiên cùng Hà Tông Đồng khúc mắc mãi mãi cũng sẽ không có biến mất, thấy anh không nói lời nào Lý Cẩm Thành chỉ tự mình tự đi tới một bên gọi điện thoại cho Hà Tông Đồng. Giọng nói của Hà Tông Đồng nghe có chút cảm động, cuối cùng còn rất chân thành cùng Lý Cẩm Thành nói một câu cảm ơn. Hơn một giờ sau Hà Tông Đồng cũng đến nơi, còn đem theo mấy chục bình rượu ngon đã để giành rất lâu.

Đêm nay người một nhà ăn cơm rất vui vẻ, cuối cùng cũng khiến cái nhà này rốt cục như một gia đình chân chính.

Thấy bầu không khí vui vẻ Tiếu Bội Đình lại kiến nghị, cô nói: “Nếu mọi người tụ tập cùng một chỗ cảm giác tốt như vậy, không bằng sau này mỗi tháng cứ thay phiên đi từng nhà của các thành viên trong gia đình ăn một bữa cơm cùng nhau?”

Lúc này một đám người đang uống rượu, nghe cô nói như vậy đều dồn dập gật đầu đồng ý.

Người duy nhất có biểu hiện kinh ngạc chính là vợ của Hà Kỳ Phong, bởi vì từ lúc cô sinh ra cho đến nay chưa có trải qua sinh hoạt gia đình bình thường ấm áp như vậy. Càng khỏi nói Hà gia lại là một đại gia tộc có tiếng giàu nhất nhì Hồng Kông.

Buổi tối quét dọn Vệ sinh và tắm xong cảm giác mệt mỏi cũng giảm bớt, Lý Cẩm Thành mới từ phòng tắm đi ra, liền bị Hà Chấn Hiên vẫn chờ ở bên cạnh từ phía sau ôm lấy.

“Cảm ơn em Cẩm Thành… Vì anh làm, mang đến cho anh… Hết thảy tất cả những thứ này…”

Trong giọng nói bao hàm cảm thán, còn có nồng đậm cảm kích cùng với nhớ nhung, Lý Cẩm Thành nhịn cười quay đầu lại, cậu nói: “Anh phải làm gì để cảm ơn em? Chỉ nói thì vô dụng!”

“Em muốn anh phải làm sao cảm ơn đây?” Hà Chấn Hiên cúi đầu mỉm cười, ánh mắt sáng như ngôi sao trong bầu trời đêm.

Lý Cẩm Thành nhìn về phía giường của hai người cười toe toét nói: “Chờ một chút nữa ở phía trên cố gắng hầu hạ

em.”

“Được.”

“Cẩm Thành, sau này người nhà của anh cũng chính là người nhà của em có hiểu hay không?”

Suy nghĩ của anh rất giống Với cậu, chỉ tình thân tồn tại hai người mới có thể xưng là người nhà.

Lý Cẩm Thành gật đầu, sau đó kéo cổ Hà Chấn Hiên xuống ngẩng đầu hôn lên môi của anh.

 Sau tháng chín trường học khai giảng Lý Cẩm Thành bắt đầu trở nên bận rộn.

Cậu chưa tốt nghiệp nên chỉ có thể làm trợ giáo, bởi vậy trước mắt cậu chỉ hỗ trợ các học sinh và giúp mọi người xử lý một ít việc vặt.

Trong bầu không khí đậm chất trao đổi học tập nghiêm túc, nên nhìn qua cậu giống như là phụ tá riêng của Tống Lưu Bạch.

Theo Tống Lưu Bạch cậu học được rất nhiều việc, kiến thức chuyên nghiệp, kinh nghiệm làm việc, thậm chí bao gồm những nguyên tắc giao tiếp.

Nhưng theo ông thì cần thường xuyên xuất ngoại, đối với điểm này Hà Chấn Hiên đã cố gắng giảm thiểu lượng công việc muốn tận lực ở bên cạnh chăm sóc cậu, nên biểu hiện của anh có chút bất mãn.

Lý Cẩm Thành kỳ thực rất thích sinh hoạt phong phú và bận rộn như vậy bởi vậy mỗi lần nghe Hà Chấn Hiên ẩn nhẫn oán giận, cậu cũng chỉ cười ngọt dỗ dành anh, sau đó không nói một lời hôn anh.

Chuyện phát triển đến cuối cùng, tóm lại đều ở trên giường giải quyết. Có điều chiêu này lần nào cũng thành công đây đúng là tử huyệt của Hà Chấn Hiên.

Từ khi trường học khai giảng thì tháng mười một là khoảng thời gian bận rộn nhất.

Tháng mười một khí trời sẽ trở nên lạnh, những ngày này vì tối hôm qua mệt mỏi nên Lý Cẩm Thành không cẩn thận ngủ quên, sau khi tắm xong tù phòng tắm đi ra Hà Chấn Hiên nhìn thấy cậu, anh sẽ mặc quần áo, lại giúp cậu rửa mặt, bận rộn một hồi lâu mới rốt cục đưa cậu tới cửa trường học trước mười giờ.

Sau khi xuống Xe Lý Cẩm Thành tinh thần thoải mái nghĩ đến Hà Chấn Hiên đầu tóc ngổn ngang, quần áo xốc xếch cậu không khỏi cười ra tiếng.

“Cẩm Thành…”

Âm thanh quen thuộc lại xa lạ, Lý Cẩm Thành kinh ngạc quay đầu lại. Phía sau cậu đứng một người đã hơI hai năm không thấy: Lý Gia Tuấn.

Hắn xem ra thay đổi rất nhiều, thành thục nội liễm có thể thấy được một chú tang thương, nhưng có lẽ là mới từ trong tù được thả ra không bao lâu, đá, mắt lại ẩn giấu rõ ràng ngượng ngùng và khiếp đảm.

Thấy Lý Cẩm Thành không nói lời nào Lý Gia Tuấn lúng túng cười cười, hắn nói: “Tôi biết mình không còn có tư cách gọi anh là anh trai…”

Trên người hắn đã không có khói đen xác định điểm này, Lý Cẩm Thành không tự chủ được thở phào nhẹ nhõm.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *