Tân Hôn (Chương 51 – 55)

Chương 51: Ham mê sắc đẹp lu mờ ý chí

Tô Tố cùng Lý Cẩm Thành đều đang học nghiên cứu sinh, nhưng cô học khoa lý học. Vừa bắt đầu Lý Cẩm Thành cảm thấy cô ta chủ động tới gần có chút nghi hoặc, nhưng quan sát một quãng thời gian thấy cô ta xác thực không có ý nghĩ gì khác, Lý Cẩm Thành cũng từ từ yên tâm. Tô Tố người này không thích hỏi thăm việc riêng tư của người khác, làm người hiểu được tiến thối, bởi vậy theo thời gian hai người tiếp xúc cũng nhiều hơn. Nhưng bọn họ tiếp xúc cũng giới hạn như cùng nhau ăn cơm, hoặc là tình cờ gặp nhau trên lớp tự học.

Cùng lúc đó, Hà Chấn Hiên bởi vì sự vụ của Vinh Thịnh cũng từ từ trở nên bận rộn. Lý Cẩm Thành đã quen với việc anh bận rộn như vậy, nhưng chị Phương thì không quen được. Vừa bắt đầu chị chỉ là nhắc tới vài câu, đợi hơn một tuần lễ, chị thường xuyên nói Chấn Hiên làm sao vẫn chưa trở lại, còn nói cũng không biết anh có ăn cơm thật ngon nghỉ ngơi tốt hay không. Những câu nói này chị sẽ vô tình lặp lại rất nhiều lần, Lý Cẩm Thành không có cách nào, chỉ đợi lúc Hà Chấn Hiên rảnh rỗi bấm điện thoại để anh cùng chị Phương nói chuyện. Chị Phương thuộc người không có câu nệ, rất ít cùng Hà Chấn Hiên nói chuyện, mỗi lần ở nhà chỉ còn hai người bọn họ, chị liền nhất định sẽ trốn vào phòng của mình. Có thể lần này là quá mức quan tâm, Lý Cẩm Thành rất hứng thú nhìn chị nắm điện thoại di động do do dự dự, gần nửa phút mới nói ra được một câu hoàn chỉnh, cũng may đầu bên kia điện thoại Hà Chấn Hiên rất có kiên trì, gần như mười phút, hai người mới kết thúc cuộc gọi. Cúp điện thoại chị Phương thật giống như hoàn thành một xứ mạng lớn lao, Lý Cẩm Thành nhìn thấy mà không nhịn được cười. Chị Phương dù sao cũng rất thân cận với cậu, thấy cậu như vậy, chị không nhịn được vỗ vào lưng của Lý Cẩm Thành, sau đó lại bắt đầu lải nhải nhắc nhở, mãi đến khi Lý Cẩm Thành nói cậu mỗi ngày đều đúng giờ gởi nhắn tin nhắc nhở Hà Chấn Hiên ăn cơm nghỉ ngơi, chị mới cuối cùng cũng coi như yên tâm.

“Chấn Hiên còn trẻ như vậy, làm sao mà bận bịu như thế?”

Lý Cẩm Thành nắm điện thoại di động nghi hoặc nhìn chị một cái, cậu nói:

“Người bình thường đều là lúc còn trẻ khá bận chứ?”

“Vậy còn cậu? Mỗi ngày trừ ăn ra chính là ngủ, chị đây không thấy cậu đã làm chính sự gì!”

“Mịa nó Chấn Hiên nuôi em mà!”

“Sách! Cậu thật không biết xấu hổ nói ra lời nói như vậy! Còn có, bởi vì như vậy, cậu nên đối với Chấn Hiên càng tốt hơn một chút!”

“Vâng vâng vâng! Em nhất định đối tốt với anh ấy!” Lý Cẩm Thành một bên chơi di động một bên mất tập trung trả lời, dáng dấp kia lại như thiếu niên vào ngày 30 tết chơi bên ngoài đối với cái gì cũng không để tâm.

Chị Phương bất đắc dĩ, chỉ thở dài một hơi tiến vào nhà bếp yêu dấu của chị. Chờ đến chị rời đi, Lý Cẩm Thành lập tức nhắn tin cho Hà Chấn Hiên chuyển tiếp lời nói của chị, cậu nhắn:

[Anh xem, anh hiện tại biết chị Phương đối với anh có bao nhiêu tốt? ]

Hà Chấn Hiên lần này không lên tiếng, chỉ gửi lại một tin nhắn bằng hình cực cute.

Anh đối với chuyện như vậy từ từ trở nên am hiểu, Lý Cẩm Thành nén cười đem điện thoại di động ném qua một bên, mới chạy vào phòng bếp tìm chị Phương.

Có trời mới biết Hà Chấn Hiên khi nào mới về, Lý Cẩm Thành tan học liền đến bãi đậu xe lái xe đi. Lái xe đến cửa trường học, Lý Cẩm Thành nhìn thấy Tô Tố, đang chuẩn bị quay kính xe xuống cùng cô chào hỏi, Tô Tố liền hướng người đàn ông trung niên đang chờ cô đi đến. Trong ví tiền của Lý Cẩm Thành là ảnh của mẹ cậu lúc trẻ, bà đang mỉm cười, mà đường nét trên gương mặt của người đàn ông trung niên, còn có dáng vẻ khi cười lên thì đều rất giống mẹ cậu. Mà lại trùng hợp mẹ của cậu cũng họ Tô. Lý Cẩm Thành nhìn hai người kia, cậu vô ý thức nắm chặt lấy tay lái. Bọn họ muốn làm gì? Cùng cậu khôi phục quan hệ, lại làm bộ mặt vui vẻ khi đoàn tụ? Hay hoặc là bọn họ có việc cầu cậu ?

Nghĩ đến quãng thời gian trước Tô Tố dùng mọi phương thức tiếp cận cậu, Lý Cẩm Thành không khỏi nở một nụ cười lạnh. Tô gia quyền thế tài phú, năm đó nếu như có một người nghĩ đến mẹ của cậu, mẹ của cậu sẽ không chết thê thảm như vậy! Nghe phía sau truyền đến tiếng kèn, Lý Cẩm Thành lấy lại tinh thần, sau đó chầm chậm lái xe ra khỏi trường học. Lý Cẩm Thành bây giờ không muốn quan tâm đến những việc không cần thiết, về đến nhà cậu nhìn thấy Hà Chấn Hiên đã trở về, cậu lập tức đến gần ôm lấy anh mạnh mẽ hôn một cái. Chị Phương bên cạnh nhìn thấy, chị lộ ra vẻ mặt không đành lòng. Hà Chấn Hiên rất phóng khoáng, Xoa xoa tóc của cậu, chỉ lầm lủi nhấc theo rương hành lý vào cửa.

“Trong thời gian ngắn anh hẳn là sẽ không sẽ đi công tác đúng không?”

“Ừm.”

“Vậy quà cho em đâu? Lần này anh không tặng quà cho em và chị Phương sao?”

“Không có.” Đang nói chuyện, Hà Chấn Hiên hiếm khi lộ ra vẻ mặt lúng túng, thấy Lý Cẩm Thành vẫn không nhúc nhích nhìn mình chằm chằm, anh mới nói:

“Anh lần này khá bận… Nếu không em và chị đây nói cho anh biết thích gì, anh để trợ lý đi mua được không?”

“Nhưng là…”

Lý Cẩm Thành còn muốn nói anh mua quà mới có ý nghĩa, phía đối diện chị Phương đã không thể nhịn được nữa rốt cục kêu một tiếng:

“Lý Cẩm Thành!”

Từ lúc vào cửa đến giờ cậu vẫn dính ở trên người Hà Chấn Hiên, hiện tại đang dùng cơm, cậu hầu như muốn ngồi vào trong lòng của Hà Chấn Hiên.

Lý Cẩm Thành như vậy làm cho chị cảm thấy Hà Chấn Hiên vô cùng thảm thương, mắt thấy cậu giả vờ vô tội nhìn mình, chị Phương còn nói:

“Cậu để cho Chấn Hiên ăn cơm thật ngon có được hay không?”

Lý Cẩm Thành không nói lời nào, chỉ là nhìn về phía Hà Chấn Hiên, trong mắt rõ ràng viết mấy chữ lớn xem đi, hiện tại biết rồi. Hà Chấn Hiên chỉ là cười, nhưng ở dưới bàn ăn, anh vẫn là không nhịn được đem tay anh nắm chặt tay của cậu.

Hai người đã hơn một tuần lễ không thấy, bởi vậy mới vừa vào phòng ngủ, bọn họ cũng đã điên cuồng quấn quýt lấy nhau. Mãi đến tận hai người thở hồng hộc buông nhau ra nghỉ ngơi một lúc, Lý Cẩm Thành lại nằm nhoài trên người Hà Chấn Hiên, cậu nói:

“Chấn Hiên, em có chuyện muốn hỏi anh.”

Hà Chấn Hiên ôm cậu, anh nói:

“Em hỏi đi.”

“EC cùng Vinh Thịnh hợp tác có đúng không?”

“Ừm, bắt đầu là gần mấy năm nay, vinh Thịnh ở bên trong nội địa lấy việc mở trung tâm mua sắm làm chủ, EC có tiếng là trang phục hàng hiệu quốc tế, thêm vào bọn họ mấy năm nay muốn tiến quân thị trường nội địa, bởi vậy bọn họ đều có cửa hàng kinh doanh bên trong các trung tâm mua sắm của Vinh Thịnh.”

“Tiêu thụ của họ như thế nào?”

“Cũng tương đối, bên trong cửa hàng kinh doanh chỉ trưng bầy hàng hiệu cao cấр.”

“Công ty của bọn họ gần đây có xảy ra vấn đề gì hay không?”

“Anh chưa nghe nói.” Dừng một chút, Hà Chấn Hiên mới nói: “Cẩm Thành, xảy ra chuyện gì?”

“Anh có biết không người sáng lập EC là cha… Cha của mẹ em?”

“Trước khi biết em, anh cũng đã biết, nhưng sau đó thấy em không muốn có bất kỳ quan hệ nào với bọn họ, vì lẽ đó anh cũng từ từ quên lãng chuyện này…”

“Bọn họ gần đây bắt đầu có người cố tình tiếp cận em, nhưng em không biết bọn họ muốn làm gì.”

“Nghe nói ông ngoại em sức khỏe rất kém, bọn họ có thể chỉ là muốn để em qua gặp ông ấy một chút…”

“Nhưng như vậy rất phiền phức.”

“Hå?”

“Rõ ràng cũng chỉ là hai người xa lạ, sức khỏe ông ấy kém, đột nhiên nghĩ đến em, những lúc khác thì không nói, khi em thấy dáng vẻ như vậy của ông ấy, em cũng sẽ khổ sở một quãng thời gian đúng không?”

“Nhưng em đã biết chuyện này, coi như em không đi, đến lúc đó cũng sẽ ở trong lòng lưu lại tiếc nuối.”

“Vì lẽ đó em mới cảm thấy phiền phức a.”

Lý Cẩm Thành nằm nhoài trước ngực anh, khi nói ra câu nói này như là biểu hiện sự xúc động, Hà Chấn Hiên vô thức ôm chặt cậu, im lặng trong chốc lát, anh mới nói:

“Cẩm Thành, em có muốn anh hủy bỏ việc hợp tác giữa Vinh Thịnh cùng bọn họ không?”

“Tại sao?”

“Anh không muốn em không vui.”

Lý Cẩm Thành nghĩ bọn họ đang hợp tác chưa từng xuất hiện bất kỳ vấn đề gì, cậu bật cười, cậu nói:

“Hà Chấn Hiên, anh đây là vì ham mê sắc đẹp lu mờ ý chính a.”

“Đó là cái gì?”

“Vì mỹ nhân ném mất nguyên tắc của mình.”

“Em là mỹ nhân sao?”

Đề tài không biết làm sao lệch khỏi đến điểm này, Lý Cẩm Thành đứng dậy hôn anh, chỉ mơ hồ không rõ nói:

“Coi như em không phải mỹ nhân, cũng như thế có thể làm anh say mê đắm chìm vì em nha.” Hà Chấn Hiên khóe miệng nhẹ nhàng nở nụ cười rất tán thành cậu nói như vậy.

Sau hôm đó, khi thấy Tô Tố thì Lý Cẩm Thành chỉ lạnh nhạt nhìn cô một cái cậu nói: “Chơi vui không?” Tô Tố có chút bối rối, nhưng rất nhanh lại khôi phục trấn định, nở nụ cười xin lỗi cùng Lý Cẩm Thành, cô mới nói:

“Năm đó là chúng tôi có lỗi với mẹ của anh, tuy rằng trong lòng chúng tôi cũng có nỗi khổ tâm, nhưng câu nói như thế này nói ra càng như là đang trốn tránh trách nhiệm, vì lẽ đó Cẩm Thành, em chỉ có thể lấy phương thức này tới gần anh, em hi vọng chúng ta có thể trở thành bạn tốt… Anh có thể nghe vào lời của em nói…”

“Không phải là do cô tự cao tự xem mình là thông minh, cảm thấy hết thảy mọi việc đều nắm trong lòng bàn tay đúng không?”

“Không, Cẩm Thành, em không có nghĩ như vậy…”

“Vậy cô tại sao muốn dùng loại phương thức như vậy tới gần tôi?” Nghe được Lý Cẩm Thành nói như vậy Tô Tố quả nhiên lại nói không ra lời.

Chương 52: Phòng bị

Trên đường đi, Tô Dư Thịnh giải thích sơ lượt về tình huống trong gia tộc của bọn họ với Lý Cẩm Thành. Trong nhà chỉ ba người con. Tô Dư Thịnh là anh thứ hai phía dưới còn có  cô em gái út so với bọn họ nhỏ hơn rất nhiều.

Năm đó bởi vì ông ngoại và mẹ của Lý Cẩm Thành cắt đứt quan hệ, ông ngoại a cậu liền đem tất cả quan tâm bảo vệ toàn bộ chuyển đến trên người cô con gái út, làm cho tính cách của bà ta từ từ trở nên ngang ngược không nói lý.

Ông ngoại của Lý Cẩm Thành bệnh nặng, cần phải tĩnh dưỡng, nhưng Tô Dư Hợp hiển nhiên không chú ý tới tiểm này. Hay hoặc là bà ta biết, chỉ là không thèm để ý. Giày cao gót của bà ta giẫm ở trên sàn nhà phát sinh tiếng vang không nhỏ, Lý Cẩm Thành đi tới chỗ rẽ trên lầu cúi lầu, liền nhìn thấy dưới lầu là Tô Dư Hợp. Tô Dư Hợp có tóc xoăn dài màu nâu, ăn mặc trang phục tinh xảo, son môi cùng màu sắc móng tay đều rất tươi. Nhưng Lý Cẩm Thành đầu tiên chú ý tới lại là khói đen trên người bà ta. Cậu đã âu chưa từng nhìn thấy khói đen như vậy, hơn nữa Lý Cẩm Thành khẳng định cậu trước đây chưa từng cùng Tô Dư Hợp gặp mặt. cho nên trên người bà ta sở dĩ sẽ xuất hiện khói đen như vậy, cũng có thể là bởi vì ông ngoại của cậu sắp để những cổ phần kia cho cậu mà thôi.

Khi Lý Cẩm Thành cúi đầu đánh giá Tô Dư Hợp, bà ta cũng có cảm ứng như vậy ngẩng đầu lên nhìn cậu. Xác thực so với Tô Dư Thịnh xem ra trẻ tuổi hơn rất nhiều, dáng dấp không tệ, nhưng ánh mắt sắc bén, lúc nhìn người khác, dường như có thể xuyên thấu da nhìn thấy nội tâm.

“Cậu chính là Lý Cẩm Thành?”

Tô Dư Hợp trong giọng nói rõ ràng là mang theo trào phúng, Lý Cẩm Thành không để ý đến bà ta, chỉ cúi đầu đi xuống dưới lầu.

“Cậu không phải đã rất có nhiều tiền sao? Tại sao còn cần cổ phần ở nhà này?”

“Dư Hợp!”

“Tránh ra.”

Cầu thang ở Tô gia cũng không chật hẹp, nhưng mặc kệ Lý Cẩm Thành đi bên kia, Tô Dư Hợp vẫn cố tình ngăn cản.

“Cậu cảm thấy mẹ cậu vẫn là con gái của cha tôi, vì lẽ đó có quyền lại đây chia một phần sao? Nhưng cậu cũng nên biết rằng nhiều năm trước cha tôi đã đăng báo cùng mẹ cậu đoạn tuyệt quan hệ? Cho nên…”

Tô Dư Hợp lời còn chưa nói hết, bà ta liền bị Lý Cẩm Thành mạnh mẽ tát một bạt tai ở trên mặt bà ta.

Thấy bà ta bụm mặt nhìn cậu, Lý Cẩm Thành vẻ mặt như không có gì, cậu nói:

“Nghiêm chỉnh mà nói, chúng ta căn bản không quen, cho nên… Là ai cho cô cái quyền to tiếng ở trước mặt tôi hả? Tô Dư Hợp đúng không? Cô cho rằng cô là ai?”

“Lý Cẩm Thành!”

Thấy Tô Dư Hợp rít gào lên chuẩn bị hướng mình nhào tới, Lý Cẩm Thành đưa tay ngăn cản Tô Dư Thịnh, vẻ mặt của cậu như thường nói:

“Nếu như bà ta không sợ gặp phiền phức, bà ta có thể đụng đến tôi, cứ thử xem.”

Hà Chấn Hiên sủng Lý Cẩm Thành đã sủng tiến vào trong xương, anh đem gần một nửa cổ phần của Vinh Thịnh chuyển cho Lý Cẩm Thành là có thể thấy được. Hơn nữa toàn bộ người quyền thế ở Hồng Kông đều biết, Hà Chấn Hiên vì Lý Cẩm Thành, thậm chí không tiếc cùng người nhà của anh cắt đứt quan hệ. Tô Dư Hợp nâng cao tay cuối cùng không dám hạ xuống, nhưng bà ta cảm thấy có chút không phục, ngẩn người, bà ta mới chậm chập nói:

“Tao là dì của mày…”

“Bà xứng à? Cũng không lớn bao nhiêu tuổi? Nói chuyện làm việc không dùng đầu óc, còn có, bà cho rằng tất cả mọi người đều nghĩ nên tốt với bà là chuyện đương nhiên sao?”

Nói xong câu này, Lý Cẩm Thành nhấc chân bước xuống, Tô Dư Hợp tự động lui sang một bên. Có thể không nghĩ tới cậu sẽ động thủ, thấy Lý Cẩm Thành xuống lầu, Tô Tố ánh mắt nhìn về phía cậu tràn ngập kinh ngạc cùng kính phục.

Ngoài ra, đứng bên người Tô Tố còn có một người đàn ông trung niên khoảng chừng bốn mươi tuổi. Dáng dấp không tệ, nhưng nụ cười rất láu cá, khi ông ta nhìn về phía Lý Cẩm Thành thì trong mắt sáng lên, hưng phấn đến có chút không bình thường.

“Xin chào, tôi tên Thi Bỉnh Khuê, là bạn tốt của dì cậu… Bạn tốt.”

Tô Dư Thịnh đã từng nói Tô Dư Hợp mấy năm trước cũng đã ly hôn, cũng có được một đôi Long Phượng thai, bây giờ thấy Thi Bỉnh Khuê xuất hiện ở đây, nói vậy quan hệ của hai người cũng không đơn giản.

Lý Cẩm Thành mới vừa nghĩ như thế, thì nghe thấy phía sau cậu Tô Tố nhỏ giọng lẩm bẩm một câu:

“Bạn tốt? Như vậy không phải nói là bạn trai sao?”

Nghe ngữ khí của cô, nói vậy bình thường cũng đối với Tô Dư Hợp giận mà không dám nói gì. Sức mạnh của tiền tài khiến người ta sợ hãi, tỷ như Tô Dư Hợp bị người nhà làm hư lại coi tiền như mạng, vì tiền, chuyện gì bà ta cũng có thể đều làm được. Lý Cẩm Thành nghĩ như thế, nên thái độ đối với Thi Bỉnh Khuê rất phản cảm.

Lúc về đến nhà, Hà Chấn Hiên đã chờ ở phòng khách, nghĩ đến anh bình thường sẽ không về nhà sớm, anh vì lo lắng cho cậu nên mới về Lý Cẩm Thành lòng tràn đầy cảm động. Tách ra hai chân ngồi ở trên người anh, Lý Cẩm Thành càng vùi đầu ở trong lòng anh, cậu thấp giọng nói:

 “Hà Chấn Hiên, em không vui.”

Hà Chấn Hiên đối với cậu có vô hạn kiên trì, anh ôm cậu, đặt cằm trên đầu cậu, anh mới nói:

“Xảy ra chuyện gì vậy em?”

“Ông ngoại của em… Ông ấy hấp hối rồi, lúc trước Tô Dư Thịnh bọn họ nói, em không thể nào tin được, nhưng sau khi thăm ông ngoại… Em mới biết bọn họ nói không phải lời nói dối… Ông ngoại nhìn thấy em… Không biết là có phải là bởi vì nghĩ đến mẹ em… Liền lôi kéo em khóc, cũng không thể nói chuyện… Hà Chấn Hiên, anh nói nếu như hai người bọn họ tính cách không phải mạnh mẽ như vậy, có một người có thể chủ động yếu thế, vậy mẹ không có chết thảm như vậy đúng không? Ông ngoại cũng không cần phải là thương tiếc cả đời?”

Trước ngực có chất lỏng lạnh lẽo chảy xuống, nhưng Lý Cẩm Thành lại không có phát ra bất kỳ thanh âm gì.

Tình thân có thể là một con dao hai lưỡi, một mặt là sự hạnh phúc, mặt khác, nó cũng có thể khiến cho bạn thống khổ không thể tả.

Lý Cẩm Thành đời này cũng không thể nào quên được cái chết của mẹ cậu, nhưng cậu lại hết sức khát vọng tình thân, vì lẽ đó cậu đối với Lý Diệu tổ nhân từ như vậy, trước mặt chị Phương thì tùy hứng phóng túng chính mình như vậy.

Hà Chấn Hiên đem Lý Cẩm Thành ôm chặt trong lồng ngực hơn một ít, anh mới nói:

“Em không nên đối với chuyện đã qua quá mức chú ý, bởi vì mặc kệ em nghĩ như thế nào đi nữa, đều là chuyện vô ích, quan trọng là… Cẩm Thành, em nên hướng về tương lai “.

Thấy Lý Cẩm Thành không nói gì, Hà Chấn Hiên còn nói:

“Em đã gặp ông ngoại của em, em thấy tràn ngập đồng tình với ông ngoại, cho nên… Anh nghĩ nếu em rảnh rỗi thì nên đi xem ông ngoại một chút, không nên để cho bản thân em lưu lại quá nhiều tiếc nuối.”

Bi thương kỳ thực cũng chính là chuyện như vậy, Lý Cẩm Thành lau nước mắt của mình trên quần áo của Hà Chấn Hiên, rồi cậu nói:

“Ông ngoại của em chuẩn bị đem một phần ba cổ phần của EC để lại cho em.”

“Vậy em có muốn nhận không?”

“Nhận, đó là của mẹ em, em phải nhận.”

Nghĩ đến Tô Dư Hợp đối với người chị đã mất của mình không hề có chút lòng thương hại, Lý Cẩm Thành còn nói:

“Coi như em đem toàn bộ cổ cổ phần dùng để làm từ thiện, cũng sẽ không đem cho một số người không đáng.”

“Người không đáng?”

Nghe Hà Chấn Hiên hỏi Lý Cẩm Thành mới lấy lại tinh thần, cậu nói:

“Đúng rồi, ngày hôm nay em nhìn thấy khói đen ở Tô Dư Hợp… Cũng chính là người dì trên danh nghĩa.”

Hà Chấn Hiên nghe hai từ khói đen thần kinh đột nhiên căng thẳng, vô ý thức đem thân thể của mình ngồi thẳng, anh mới nói:

“Em có biết là nguyên nhân gì không?”

“Còn không phải là vì những cổ phần của EC, anh không biết bà ta ngày hôm nay mới vừa nhìn thấy em, liền hận không thể xé nát em…”

“Bà ta có đối với em làm cái gì không?”

“Trong lời nói bà ta sỉ nhục, em và mẹ của em, có điều em đã cho bà ta một bạt tai, còn uy hiếp vài câu.”

Lý Cẩm Thành nhìn Hà Chấn Hiên vẻ mặt tán thành, cậu còn nói:

“Có điều anh phái mấy người theo dõi bà ta, người đàn bà đó coi tiền như mạng, tương lai ông ngoại em… Có lẽ thật không xong rồi, em sợ bà ta sẽ đem tức giận phát tiết ở trên người em.”

Lý Cẩm Thành đã trải qua mấy lần thiệt thòi ở những chuyện như vậy, ngã một lần khôn ra thêm, cậu bây giờ đã hiểu được nên làm gì để sớm dự phòng. Hà Chấn Hiên nghĩ giống như cậu, nghe cậu nói như vậy, anh chỉ gật đầu.

“Lý Cẩm Thành cậu…”

Mới vừa xuống lầu chuẩn bị làm bữa trưa chị Phương trong giọng nói mang theo một loại chỉ tiếc rèn sắt không thành, Lý Cẩm Thành mới vừa đã khóc, không thể xoay người, vì lẽ đó cậu chỉ dùng ánh mắt hướng về Hà Chấn Hiên cầu cứu. Cho nên khi chị Phương chuẩn bị quở trách Lý Cẩm Thành thì chị liền thấy Hà Chấn Hiên dùng ánh mắt ra hiệu cho chị không cần trách cậu. Nghĩ đến thân thích gia đình bên mẹ gần đây của Lý Cẩm Thành đang tìm cậu, chị Phương chỉ thở dài, sau đó mới đi vào nhà bếp. Lý Cẩm Thành không rõ vì sao, ánh mắt toả sáng, cậu nói:

“Hà Chấn Hiên, anh thật sự quá lợi hại!”

Hà Chấn Hiên có chút không nói gì nhìn cậu, sau đó lôi kéo cậu lên lầu. Trong phòng xếp đặt rất nhiều túi đóng gói, hơn nữa nhìn tên của các thương hiệu, hiển nhiên đều là đồ đắt tiền. Lý Cẩm Thành có chút mệt mỏi quay đầu lại, cậu hỏi:

“Cái gì vậy anh?”

“Lễ vật.”

“Chính anh mua Sao?”

“Ừm, có Tư Khải Lâm bọn họ phụ chọn giúp.”

“Bọn họ không cười anh sao?”

“Không có.”

Chỉ là lúc đó vẻ mặt của bọn họ có chút kỳ quái, Hà Chấn Hiên nhìn thấy cũng không hiểu. Lễ vật chủng loại nhiều đến hơn mười loại, quần áo giầy dép kim gài khuy áo, sách, chén nước, đèn bàn, bình hoa tất cả điều có tạo hình rất khác biệt, Lý Cẩm Thành một bên mở quà, một bên thấp giọng nói:

“Hà Chấn Hiên anh hoàn thành nhiệm vụ.”

Hà Chấn Hiên còn chưa kịp nói gì, Lý Cẩm Thành lại bổ sung một câu, cậu nói:

“Em cũng hoàn thành rồi.”

Dáng vẻ cậu lầm bầm lầu bầu làm Hà Chấn Hiên không nhịn được cười, đi tới đem Lý Cẩm Thành ôm vào trong ngực, anh mới nói:

“Em có thích không?”

“Dạ thích, nhưng Hà Chấn Hiên…”

“Hå?”

“Em kỳ thực nhìn thấy anh cũng đã rất vui vẻ.”

Phát hiện hai người đều không ở phòng khách, lại có chút bận tâm Lý Cẩm Thành, bởi vậy Ngụy Xuân Phương mới nghĩ đi phòng ngủ của bọn họ xem thế nào. Chỉ là lúc chị nhìn thấy hai người ở trong phòng hôn môi, chị kích động muốn tự đâm hai mắt. Cùng lúc đó, chị lại một lần nữa phát hiện, chị ở căn nhà này quả nhiên là dư thừa.

Ngày đó bởi vì Hà Chấn Hiên đề nghị, thêm vào Lý Cẩm Thành cũng có ý nghĩ như thế, bởi vậy khi rảnh rỗi, cậu cũng đi thăm ông ngoại của mình. Ông ngoại của cậu không thể nói chuyện, Lý Cẩm Thành cũng rất ít nói, đại đa số thời điểm, cậu chỉ là yên lặng thay ông ngoại xoa bóp bên người.Theo sự xuất hiện của cậu, số lần Tô Dư Hợp xuất hiện ở đây so với lúc trước cũng càng tăng lên. Tuy rằng bà ta đã không dám nói cái gì với Lý Cẩm Thành, nhưng chuyện chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, bà ta hiển nhiên rất am hiểu. Tính tình những người Tô gia đều rất nội liễm, ngoại trừ Tô Dư Hợp, Lý Cẩm Thành chỉ cảm thấy bà ta cùng cái gia đình này hoàn toàn không hợp. Ngoài ra, Thi Bỉnh Khuê bạn trai chuẩn mực của bà ta cũng đã từng xuất hiện ở trường học của Lý Cẩm Thành mấy lần, lấy cớ là nhìn cậu rất hợp với hắn, hắn ta nghĩ muốn kết bạn cùng cậu nên rất thích mời cậu dùng Cơm. Lý Cẩm Thành không thích hắn, vì lẽ đó khi Thi Bỉnh Khuê mời dùng cơm, cậu luôn từ chối. Đáng tiếc không biết là da mặt của hắn quá dày hay hoặc là thần kinh thô, cách vài ngày, hắn ta cũng đúng giờ xuất hiện ở trước mặt Lý Cẩm Thành.

 “Anh không nên cùng hắn ta đi quá gần.”

Nghe thấy âm thanh của Nhậm Vũ Kiều, đang nhìn Thi Bỉnh Khuê lái xe rời đi Lý Cẩm Thành giật mình quay đầu lại, cậu nói:

“Cậu tại sao lại ở chỗ này?”

“Đến trường học lấy giấy chứng nhận.”

Lý Cẩm Thành gật đầu, cậu còn nói:

“Cậu biết Thi Bỉnh Khuê sao?”

“Chúng tôi đã từng nhận ủy thác điều tra hắn.”

“Cho nên?”

“Ham muốn bạo lực tra tấn tình dục hắn yêu thích phái nam, đồng thời cũng là thích bị tra tấn.” (trong Qt nó để là SM)

Nghĩ đến ngày đó cậu đánh Tô Dư Hợp Thi Bỉnh Khuê đem ánh mắt hướng về mình, Lý Cẩm Thành không khỏi có chút buồn nôn, cậu nói tiếp:

“Lúc đó các cậu tại sao điều tra hắn?”

“Lừa gạt kết hôn, hơn nữa người phụ nữ kia rất có tiền.”

“Vậy Thi Bỉnh Khuê tại sao tới gần tôi? Hắn nên biết tôi đã kết hôn…”

“Cậu cùng Hà Chấn Hiên là may mắn gặp lẫn nhau, nhưng trên thực tế cái vòng luẩn quẩn này rất loạn, ngoài ra bọn họ không chỉ có biết cậu kết hôn còn biết cậu rất có tiền.”

Nhìn Lý Cẩm Thành kinh ngạc, Nhậm Vũ Kiều còn nói:

“Trong lòng rất nhiều người có ý nghĩ rất kỳ quái… Luôn cảm thấy chỉ cần mình nỗ lực, đối phương nhất định sẽ vì mình làm tất cả, còn có đại đa số người không có quan niệm về thủ tiết, có thể cùng rất nhiều người lên giường, hoặc là…”

Nói xong Nhậm Vũ Kiều ý tứ sâu xa nhìn Lý Cẩm Thành một chút, cậu ta còn nói: “Bọn họ cảm thấy anh giống như bọn họ, hơn nữa một khi anh cùng bọn họ, anh có tiền người kia là có thí tùy tiện xa hoa.”

“Trừ phi tôi điên rồi.”

Mặc dù Lý Cẩm Thành sống lại, nhưng cậu tóm lại có chút đơn thuần, cậu nghe thấy Nhậm vũ Kiều nói những câu nói này, cậu mới biết thế giới này cũng tồn tại nhiều mặt trái tiêu cực. Ngoài ra, Nhậm Vũ Kiều nói những câu nói kia… Dường như cũng ở trong lút vô tình để lộ ra một chút tin tức rất quan trọng… Lý Cẩm Thành yên lặng đem những câu nói này tiêu hóa xong, cậu còn nói:

“Cậu có cách nào tìm cho tôi dạng MB có khí chất tướng mạo tương tự như tôi?”(MB money boy… có thể hiểu như là Trai gọi.)

“Có thể, có điều anh muốn làm gì?”

“Quấy nhiễu Thi Bỉnh Khuê gà chó không yên, để hắn ta không thời gian tới tìm tôi nữa.”

Nhậm Vũ Kiều khóe miệng nhẹ nhàng giương lên, một lát sau, cậu ta mới nói:

“Biện pháp tốt.”

Chương 53: Nguyên nhân

“Đúng rồi, mô hình chế tác máy bay vẫn chưa ráp xong, cuối tuần này tôi có thể đến đón vũ Sâm hay không?”

“Đương nhiên là có thể.”

Nói xong Nhậm Vũ Kiều nụ cười càng thêm rõ ràng, cậu ta còn nói:

“Em tôi gần tây cứ nhắc tới chuyện này”.

“Tôi gần đây có nhiều việc quá…”

“Tôi biết.”

Thấy Lý Cẩm Thành nhìn mình, Nhậm Vũ Kiều chỉ trả lời tóm gọn:

“Thi Bỉnh Khuê.”

Càng về sau Lý Cẩm Thành càng phát hiện Nhậm Vũ Kiều rất thông minh, cậu có thể ngước nhìn cậu ta, nghĩ như hế, cậu cúi đầu mỉm cười, cậu nói:

“Vậy sao.”

“Đi ăn cơm không?”

“OK”

Như Lý Cẩm Thành dự liệu, Thi Bỉnh Khuê không có xuất hiện ở trước mặt cậu. Có điều Nhậm Vũ Kiều sẽ thỉnh thoảng gửi cho cậu một ít tin nhắn, cho cậu biết hướng đi và sự tiến triển của tình hình. Lý Cẩm Thành cũng bỏ ra không ít tiền, tương ứng, cậu MB kia làm việc hiệu suất cũng rất cao, chỉ khoảng thời gian ngắn, cậu ta không chỉ chụp lại những việc xấu xa ở trên giường của Thi Bỉnh Khuê, còn đem những bức hình chụp kia phát đến hòm thư công ty của Thi Bỉnh Khuê.

Thi Bỉnh Khuê làm quản lý ở một xí nghiệp, nếu hắn không có tâm lý biến hái, kỳ thực cũng là đối tượng rất tốt đế kết hôn. Nhưng lần này hắn ta đụng phải Lý Cẩm Thành. Không chỉ bị mất việc, sau lần đó hắn ta e rằng sẽ không có cách nào đặt chân ở Hồng Kông. Chỉ là chuyện này sẽ không tới đây kết thúc, hôm nay mới vừa tan học, Lý Cẩm Thành đang đứng ở cổng trường học gặp phải Tô Dư Hợp. Hai tay bà ta nắm chặt, cố nén tức giận, một bộ dáng vẻ hận không thể đem cậu nhai nuốt ăn vào bụng.

“Mày phái người đối phó Bỉnh Khuê?”

Chờ khi bạn học của cậu chung quanh rời đi, Tô Dư Hợp hạ thấp giọng hỏi một câu. Lý Cẩm Thành không nghĩ tới bà ta đến lúc này còn kiên quyết tin tưởng Thi Bỉnh Khuê, không hề trả lời chỉ nở nụ cười, cậu mới nói:

“Hắn ta nói như thế sao?”

“Còn ai khác sao? Mày cảm thấy người bình thường sẽ chụp ra được những bức ảnh như vậy?”

“Hắn ta vốn có tâm lý biến thái.”

“Mày nói bậy!”

“Tôi không có nói bậy, bà hẳn phải biết so với tôi càng rõ ràng hơn chứ?”

Có thể không nhiều lắm, nhưng thời gian chung đụng cũng lâu, hắn ta đều sẽ không cẩn thận để lộ ra một số dấu hiệu ở phương diện này. Cũng không biết Tô Dư Hợp nghĩ tới điều gì, sắc mặt của bà ta cũng thuận theo thay đổi một ít.

“Còn có, tôi cùng hắn không quen, bà cảm thấy tôi tại sao phải bỏ ra chi phí lớn đế đối phó hắn?”

“Bởi vì cha tao thương tao! Người nhà tao đối với tao rất tốt! Mà mẹ mày…”

Bà ta rốt cục ý thức được mình cay nghiệt, Tô Dư Hợp cắn môi mình, không nói gì thêm. Lý Cẩm Thành nụ cười càng sâu, ánh mắt càng lạnh hơn, cậu nói:

“Mẹ tôi đã chết rồi, hơn nữa chết rất thê thảm, cho nên bà nghĩ tôi đố kị bà sao? Tô Dư Hợp, mẹ của tôi là chị của bà, đến tột cùng mẹ tôi đã làm chuyện gì, để bà hận bà ấy như thế?”

“Tao…”

Lý Cấm Thành không muốn lại nghe bất kỳ giải thích gì của bà ta, cậu lạnh nhạt nhìn bà ta một cái, cậu mới nói:

“Tôi đề nghị bà vẫn là trước tiên tra xét Thi Bỉnh Khuê.”

Mấy ngày trước Nhâm Vũ Kiều có gửi đến cho Lý Cẩm Thành một sắp tư liệu điều tra về Thi Bỉnh Khuê, vốn vì để tránh cho Tô Dư Hợp quấy rầy, cậu chuẩn bị đem những tài liệu này giao cho bà ta, nhưng là hiện tại… vẫn để cho bản thân bà ta chậm rãi khổ não chết được rồi.

Cuối tuần, Lý Cẩm Thành đón Nhậm Vũ Sâm qua nhà mình, không bao lâu, Tiếu Bội Đình cũng đưa Hà Hạo Nhân tới.

“Cẩm Thành!”

Sau khi chào hỏi, Tiếu Bội Đình còn nói:

“Tôi có mua cho cậu và Chấn Hiên một ít đồ.”

Nói xong cô ôm Hà Hạo Nhân sang một bên, không bao lâu, người giúp việc của cô cầm theo mười mấy cái túi đóng gói màu đen nối đuôi nhau mà vào. Tất cả đều là quần áo thời trang hàng hiệu cao cấp xa xỉ dành cho nam, xem túi to nhỏ, ngoại trừ quần áo, phỏng chừng còn có cà vạt, kim cài cổ áo. Tiếu Bội Đình luôn có tư duy tôi yêu thích bạn, vì lẽ đó muốn mua cho bạn rất nhiều thứ. Tuy rằng khoảng thời gian này Lý Cẩm Thành thường viện cớ bận học nên không có cùng cô gặp mặt, nhưng Tiếu Bội Đình điện thoại tin nhắn cũng không ngừng, Lý Cẩm Thành cũng quen phương thức quan tâm này của cô đối với cậu.

“Cảm ơn thím, thím ba.”

Thấy cậu một mặt chân thành, Tiếu Bội Đình cau mày biểu thị không vui, cô còn nói:

“Đây là việc nên làm, đúng rồi, nghe nói cậu nấu ăn ngon lắm, tôi lúc nào có thể lại đây nếm thử?”

“Bất cứ lúc nào, trước khi đến gọi điện thoại cho tôi là được rồi.”

“OK….”

Tiếu Bội Đình lời còn chưa nói hết, chuông điện thoại của cô lần thứ hai vang lên, cô một mặt bất đắc dĩ đem Hà Hạo Nhân thả xuống, hôn hai bên gò má bé, rồi mới nói:

“Tiêu Tiêu, nghe lời anh Cẩm Thành và anh họ nha, không nên chọc bọn họ tức giận, chơi cho thật vui, buổi tối mẹ lại đón con về nhé.”

Nói xong câu này, cô xoay người tiếp cuộc điện thoại, cô nói:

“Tôi lập tức đến! Còn có, giúp tôi nhìn kỹ khối ngọc bài đó, đến thời điểm nếu như tôi không đến kịp, cô trước hết giúp tôi đặt nó! Ừ, biết! Đó là tôi chuẩn bị đưa cho ba tôi làm lễ vật! Cô nói nhăng gì đó?!”

Giày cao gót của Tiếu Bội Đình cao ít nhất mười centimet, thấy dáng dấp cô đi nhanh bị vấp ngả, người giúp việc của cô liền vội vàng đi tới nâng cô lên. Đi nhanh như một cơn gió Lý Cẩm Thành quay đầu lại, cậu nói:

“Tiêu Tiêu, em không học mẹ của em ah.”

“Em biết nha, ông ngoại cùng cậu cũng thường thường nói như vậy.”

Hà Chấn Hiên hiếm thấy hôm nay ở nhà, nhưng anh cũng ở trong thư phòng bận rộn. Cậu để chị Phương chơi với Nhậm Vũ Sâm ở phòng khách, Lý Cẩm Thành gõ cửa tiến vào thư phòng của anh, cậu nói:

“Hà Chấn Hiên, theo em đi làm cơm.”

Thấy anh một mặt sững sờ, Lý Cẩm Thành còn nói:

“Chị Phương cùng chơi với Tiêu Tiêu bọn nhóc, em một người làm không xuể.”

Hà Chấn Hiên vẻ mặt có chút do dự, nhưng nhìn thấy Lý Cẩm Thành liên tục nhìn chăm chằm vào mình, anh cuối cùng chỉ thỏa hiệp đứng dậy. Đến lúc này, Lý Cẩm Thành lộ ra ý cười, cậu nói: “Đã sớm nên như vậy, anh ngồi ở bàn làm việc gần cả buổi sáng ngày hôm nay rồi!” Trong giọng nói mang theo chút giận dỗi, Hà Chấn Hiên nhịn cười, ôm lấy bờ vai của cậu cùng nhau đi ra khỏi thư phòng.

Nhậm Vũ Sâm cùng Hà Hạo Nhân tuổi gần bằng nhau, Lý Cẩm Thành nghĩ bọn họ ở chung cùng nhau, nên chơi rất vui vẻ, nhưng cũng không lâu phòng khách truyền đến tiếng khóc kinh thiên động địa. Lý Cẩm Thành cùng Hà Chấn Hiên đi tới đó, phía sau chị Phương vội vàng từ phòng vệ sinh đi ra. Thấy hai đứa bé ngồi dưới đất nhìn nhau khóc lớn, Lý Cẩm Thành bất đắc dĩ, chỉ lấy khăn tay ra lau khô nước mắt nước mũi cho hai bé, cậu hỏi:

“Xảy ra chuyện gì?”

“Bạn ấy nói em so với tiểu nữ sinh xinh đẹp hơn!”

“Là bạn ấy đá em trước!”

Thấy Hà Hạo Nhân một mặt oan ức lại quật cường, Lý Cẩm Thành gật đầu, cậu nói:

“Tiêu Tiêu cảm thấy em là đang khen bạn ấy phải không?”

“Dạ!”

“Vì Vũ Sâm là con trai, bạn ấy không thích người khác nói như vậy.”

“Tại sao…”

“Tiêu Tiêu không thích người khác nói em cái gì?”

“Bé sún răng.”

“Vũ Sâm còn em thì sao? Người khác nói em sún răng em sẽ tức giận như vậy sao?”

“Sẽ không!”

Thấy nhóc ưỡn ưỡn lồng ngực nhỏ của mình, Lý Cẩm Thành nén cười nhìn về phía Hà Hạo Nhân, cậu nói:

“Tiêu Tiêu, hiện tại em đã hiểu rõ chưa? Mỗi người đều có những thứ mà mình không thích, Vũ Sâm không thích người khác nói bạn ấy xinh đẹp, em sau này sẽ không nói như vậy nữa phải không?”

“Sẽ không…”

“Còn em, Vũ Sâm, em so với Tiêu Tiêu lớn hơn một tuổi. Em là anh, nếu em ấy nói chỗ nào không đúng em có thể nói ra, nhưng không thể động thủ, có biết hay không?”

“Dạ…”

“Được rồi, hai người các em đều có lỗi, phải xin lỗi đối phương.”

Hai bé con đưa tay khoanh ở trên ngực, đồng thời trịnh trọng hướng đối phương khom người xin lỗi. Nghe hai bé nói xin lỗi, Lý Cẩm Thành quỳ trên mặt đất vỗ vỗ bả vai của hai bé, cậu nói:

“Được, hai em ôm nhau một cái đi nè.”

Chờ đến bọn họ ôm xong, Lý Cẩm Thành đứng dậy.

“Cẩm Thành, không nghĩ tới cậu đối với trẻ con lại có biện pháp!”

Nghe được chị Phương trêu ghẹo mình, Lý Cẩm Thành lắc đầu, cậu nói:

“Trước đây dạy học thường thường gặp phải chuyện như vậy, đã quen.”

Cậu căn dặn vài câu với hai bé đang cùng chơi say sưa với nhau, sau đó Lý Cẩm Thành và Hà Chấn Hiên cùng đi vào nhà bếp.

“Cẩm Thành, anh thật sự không ngại em có một đứa con của chính mình, hơn nữa…”

Nói xong Hà Chấn Hiên nhếch miệng lên, anh còn nói:

“Nếu như bé mà có hình dáng giống em, nhất định rất thú vị!”.

“Nhưng em không muốn con chỉ có hình dáng của em, vừa nghĩ tới em có con anh thì không có, em cảm thấy không công bằng.”

Lý Cẩm Thành chặn lời anh, cậu nói:

“Em để bụng.”

Lời nói như vậy Hà Chấn Hiên đã từng nói, cũng ít nhiều có thể hiểu rõ cảm giác của cậu, bởi vậy từ lúc đó, anh cũng không còn đề cập tới việc liên quan đến đề tài này. Buổi tối Tiếu Bội Đình uống say phái tài xế của mình tới đón Hà Hạo Nhân, Lý Cẩm Thành không yên lòng, đưa Nhậm Vũ Sâm về, mới cùng Hà Chấn Hiên đưa bé về nhà.

Ngày hôm sau, cậu vẫn đi Tô gia thăm ông ngoại của cậu. Từ khi nhìn thấy Lý Cẩm Thành, có lẽ là tâm nguyện của mình đã xong nên sức khỏe của ông ngoại Lý Cẩm Thành bắt đầu rất nhanh chuyển biến xấu, có mấy lần cậu thậm chí có thể thấy ông ngoại cậu hô hấp gặp khó khăn. Đây là dấu hiệu ở người sắp chết. vào cuối tháng mười hai, ông ngoại của Lý Cẩm Thành tạ thế, Hà Chấn Hiên cùng cậu tham dự lễ tang của ông ngoại cậu.

Hai người đều mặc âu phục màu đen, vẻ mặt nghiêm túc. Ông ngoại Lý Cẩm Thành khi còn sống nhân duyên rất tốt, bởi vậy ngày đó rất nhiều người đến viếng. Lúc nhìn thấy Lý Cẩm Thành và Hà Chấn Hiên, bọn họ đều rõ ràng sửng sốt một chút, sau đó lại rất nhanh thoải mái. vòng luẩn quẩn của giới thượng lưu ở Hồng Kông cũng không khác thế giới giải trí, không có một chút nào bí mật. Bọn họ vốn là đồng tính, thêm vào Hà Chấn Hiên đối với Lý Cẩm Thành yêu tận xương, bởi vậy nơi này lại không có một đôi vợ chồng nào so với bọn họ nổi bật hơn. Ông ngoại Lý Cẩm Thành là con chiên ngoan đạo Cơ Đốc Giáo, lễ tang sau khi kết thúc đến phần công bố di chúc của ông, cùng với việc phân di sản. Hà Chấn Hiên đi cùng với Lý Cẩm Thành, lúc đến Tô gia đoàn luật sư được sử ủy quyền khi còn sống của ông ngoại Lý Cẩm Thành đang chờ ở nơi đó.

Tổng cộng có sáu vị, hầu như cùng những thành viên Tô gia có mặt trong phòng này nhân số ngang hàng. EC là gia tộc riêng lẻ, chỉ ông ngoại Lý Cẩm Thành nắm giữ năm mươi bốn phần trăm cổ phần, ông đem những cổ phần này phân làm ba phần, Lý Cẩm Thành cùng Tô Dư Thịnh được một phần, còn Tô Dư Hợp được một phần, phần còn lại chia làm ba phần nhỏ, một phần cho Tô Dư Hợp nắm giữ, một phần chia lẻ ra thưởng cho những công nhân đã có công với công ty, cuối cùng còn lại một phần, ông ngoại Lý Cẩm Thành để lại cho Tô Dư Thịnh bán hết tất cả phần này lấy tiền mặt, được tiền sẽ quyên làm từ thiện cho một cơ quan phòng chống bạo lực gia đình.

Ông ngoại Lý Cẩm Thành đem phần lớn tiền dư của ông để cho Tô Tố, em của cô cùng với đôi Long Phượng thai con của Tô Dư Hợp, làm tiền tiết kiệm cho họ sao khi trưởng thành. Còn lại sau cùng là bất động sản, được chia lại cho hai người thân tín hầu hạ nửa đời người của ông. Bởi vậy cuối cùng, vốn Tô Dư Thịnh nắm giữ EC một phần cổ phần hiện tại tăng thêm nên ông tuyệt đối có quyền lên tiếng, Lý Cẩm Thành nắm giữ mười tám phần trăm, Tô Dư Hợp chỉ được sáu phần trăm.

“Cô ba…”

Di chúc công bố xong không lâu, Tô Dư Hợp liền có biểu tình hết sức quái dị, Lý Cẩm Thành từ Nhậm Vũ Kiều biết được bà ta đem Thi Bỉnh Khuê đánh cho một trận, hắn ta mấy ngày trước cũng đã rời khỏi Hồng Kông. Nghe luật sư gọi mình, Tô Dư Hợp cười lạnh, bà ta nói:

“Ông nói đi”.

Vị luật sư ngồi vị trí ở giữa khó chịu, nhún vai một cái, ông còn nói:

“Quyền thừa hưởng trong di chúc có kèm theo điều kiện.”

“Tiếp tục.”

“Tô lão tiên sinh hi vọng cô gả cho Hứa Hà Xa, Hứa tiên sinh, bằng không sau một năm, cổ phần ở EC của cô sẽ được chia đều lại cho Tô Dư Thịnh tiên sinh và Lý Cẩm Thành tiên sinh”.

“Hắn ta trước đây là tài xế lái xe của tô cha tôi lại muốn tôi gả cho một người hạ đẳng như vậy?”

“Dư Hợp! Hứa tiên sinh tay trắng dựng nghiệp, bây giờ là nhà công nghiệp có tiếng ở Hồng Kông, còn có, anh ta vẫn yêu thích em, nhiều năm như vậy cũng chưa từng thay đổi!”

“Hắn ta yêu thích tôi thì tôi phảiyêu thích hắn sao?”

Tô Dư Hợp cười lạnh một tiếng, không tiếp tục nói nữa. Theo sự im lặng của bà ta, bên trong gian phòng bầu không khí rơi vào một loại quái dị tĩnh mịch. Tô Dư Hợp tay phải đặt ở trên bàn dài, cúi đầu, tóc dài che khuấl gương mặt của bà ta, tay phải ngón cá. liên tục chuyển động lật những góc viền của những văn kiện rồi lại thả xuống. Lý Cẩm Thành đang kí tên trên những văn kiện, Tô Dư Hợp bất ngờ kêu tên cậu Lý Cẩm Thành quay đầu lại, Tô Dư Hợp không có nhìn về phía cậu chỉ nói:

“Khoảng thời gian trước lúc cha tao mất mày thường đến thăm ông ấy rất nhiều lần, mày có phải nói cái gì với ông ấy đúng không? Tỷ như mẹ của mày chết rất đáng thương, tỷ như mẹ của mày rất yêu thương cha tao… vì thế… nên mày được hưởng một phần di sản đúng không?”

Lý Cẩm Thành còn chưa nói, Hà Chấn  Hiên ngồi ở giữa hai người liền lạnh giọng nói một câu, anh nói:

“Tô tiểu thư xin cô tự trọng.”

Tô Dư Hợp không hề bị lay động, tiếp tục cúi đầu, bà ta nói:

“Trước đây là bà ấy hiện tại là mày, tụi bây muốn đem toàn bộ của tao cướp hết mới cam tâm.” Nói xong bà ta rốt cục nghiêng đầu nhìn Lý Cẩm Thành, ánh mắt tĩnh mịch, bà ta còn nói:

“Lý Cẩm Thành, nói thật, tao rất cao hứng khi mẹ mày chết thảm như vậy…”

“Tô Dư Hợp!”

Tất cả mọi người còn đều chưa có lấy lại tinh thần thì Lý Cẩm Thành đang ngồi đó lướt qua bên cạnh Tô Dư Thịnh, cậu mạnh mẽ tát một bạt tai trên mặt Tô Du Hợp. Tô Dư Thịnh tính cách rất nội liễm, đến giờ phút này, toàn thân ông run rẩy nhưng vẫn nắm chặt hai tay của mình nỗ lực không để cho mình bạo phát, ông nói:

“Năm đó Dư Thuyên vốn không biết bạn trai của mày yêu em ấy. Tính cách của em ấy rất ôn hòa, nếu không phải là vì mày vì chuyện nhỏ này đòi tự sát, được đưa đi bệnh viện cấp cứu, em ấy sẽ không vội vàng gả cho Lý Diệu Tổ?! Cũng sẽ không cùng người nhà chúng ta đoạn tuyệt quan hệ?!”

Chương 54: Huyết thống

Lý Cẩm Thành vẫn cho là mẹ của cậu là hết lòng yêu Lý Diệu Tổ, mong mà không được mới lấy phương thức như vậy kết thúc tính mạng của mình, bây giờ xem ra, bà chủ yếu là vì em gái của mình mà nhượng bộ.

“Mày có phải cho rằng ba không biết chuyện này đúng không?”

Nói xong Tô Dư Thịnh lắc đầu, vẻ mặt âm u, ông nói:

“Ông ấy kỳ thực đã biết, chỉ vì ông đã mất đi một đứa con gái, cho nên đối với mày mới dung túng như vậy, nhưng mà mày? Tô Dư Hợp, mày gián tiếp hại chết Dư Thuyên mày có biết hay không? Nhiều năm thư vậy mày đối với em ấy không hề có một chút hổ thẹn? Hiện tại… Mày làm sao còn có thể ngay ở trước mặt con trai duy nhất của em ấy nói ra những lời như vậy?”

Nói tới đây, Tô Dư Thịnh lã chã rơi lệ. Có thể là lần đầu tiên nhìn thấy anh trai mình phát hỏa lớn như vậy, hay là nhìn thấy anh trai mình rơi lệ, Tô Dư Hợp sửng sốt rất lâu, sau đó bưng mặt của mình nói:

“Em biết, vẫn biết, những năm nay người không thế tha thứ nhất chính là em, nhưng em nên làm gì? Phải chết để tạ lỗi với chị ấy sao? Tô Dư Thịnh, anh căn bản không biết nội tâm của em bị dày vò, kế từ khi biết chị ấy chết như vậy… Em mỗi ngày đều nghĩ đến chuyện này, anh có biết hay không em sắp bức điên mình rồi?”

Nói xong câu này, Tô Dư Hợp đơn giản nằm nhoài trên đầu gối của mình, giống như một lứa bé mà thất thanh khóc lớn.

“Biết, làm sao không biết? Nếu mày không biết hổ thẹn, chúng ta làm sao có khả năng lối tốt với mày cẩn thận từng li từng tí như vậy chứ!”

Tô Dư Thịnh cùng vợ của ông và Tô Tố nhìn về phía bà ta ánh mắt vừa bất đắc dĩ lại đau hương, cả nhà bọn họ tình cảm của mọi người với nhau kỳ thực rất tốt đối với cái chết của mẹ Lý Cẩm Thành rất hổ thẹn, đặc biệt là người khởi xướng Tô Dư Hợp, tính cách âm tình bất định, khi nói như vậy, bà ta hầu như cũng đem mình bức điên. Huyết thống và tình thân đôi lúc rất kỳ lạ, lúc trước tham gia lễ tang của ông ngoại, Lý Cẩm Thành còn cảm thấy khó chịu, bây giờ nhìn cảnh tượng trước mắt, cậu lại không có bất kỳ cảm giác gì. Lý Cẩm Thành lại nhìn về phía Tô Dư Hợp, có thể là đã phát tiết ra hế thổ thẹn buồn khổ rong nội tâm, nên trên người bà ta làn khói đen cũng từ từ biến mất không còn tăm tích.

“Đi thôi.”

Hà Chấn Hiên kéo cánh tay của Lý Cẩm Thành, đỡ cậu đứng dậy đi ra ngoài cùng anh, hai người đóng lại cửa lớn của Tô gia.

“Có phải là mỗi gia đình đều có một bí mật ẩn sâu?”

Hà Chấn Hiên nghĩ đến chuyện trong nhà mình mím môi, anh nói:

“Có thể, có điều Cẩm Thành những thứ này đều đã là quá khứ, đừng nhớ tới, chúng nó cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì.”

“Em biết, lần trước anh cũng nói như vậy, em cũng đã thay đối suy nghĩ của mình…”

“Như vậy là tốt rồi.”

Như là biếu đạt tán thưởng, khi nói câu nói này, Hà Chấn Hiên còn không quên đưa tay vỗ vỗ sau cổ của cậu. Khi đó Lý Cấm Thành kỳ thực rất muốn hỏi anh, hỏi anh có phải là đã không còn chú ý đến những chuyện đã phát sinh trong quá khứ. Có điều lấy tính cách của anh, mỗi khi anh nhớ tới những việc này, anh đều sẽ ép buộc mình không muốn nghĩ tới nó.

Mấy ngày sau, Lý Cẩm Thành ở căng tin trường học lần thứ hai nhìn thấy Tô Tố. Cô đang bưng khay thức ăn, trên vẻ mặt có chút căng thẳng, thấy Lý Cẩm Thành ngẩng đầu, cô mới nói:

“Em có thể ngồi ở đây không?”

“Có thế.” Lý Cẩm Thành trả lời để Tô Tố có chút kích động, một lát sau, cô còn nói:

“Cẩm Thành, sau này khi nào anh rảnh chúng ta có thế gặp mặt ở ngoài trường học không?”

Như là sợ cậu hiểu lầm, Tô Tố lại xua tay, cô nói:

“Cũng chỉ là đơn giản ăn cơm uống cà phê thôi!”

Lý Cẩm Thành gật đầu, trong nội tâm cậu đối với người của Tô gia đều không có cảm xúc gì đặc biệt. Cũng là so với người xa lạ khá hơn một chút thôi. Cho dù là Lý Diệu Tổ, Lý Cẩm Thành vẫn đối với ông có vẻ rất nhân từ, là bởi hai cha con xác thực cùng nhau sinh hoạt hơn hai mươi năm, giữa bọn họ cũng đã có sự tồn tại của tình thân.

EC cũng là một gia tộc giàu có nổi tiếng ở Hồng Kông, Lý Cẩm Thành không tham dự chuyện của công ty, nhưng hàng năm có thể nhờ vào đó được chia một lượng lớn hoa hồng. Cậu làm văn kiện ủy quyền cổ phần cho Tô Dư Thịnh, để ông toàn quyền thay thế cậu xử lý, sau khi về nhà, Lý Cẩm Thành lại nói cùng Hà Chấn Hiên, cậu muốn đem số tiền này làm từ thiện. Nhiều tiền cũng là chỉ là một con số cụ thế, thêm vào khi Lý Cẩm Thành sống lại, tính cách mẫn cảm, bởi vậy từ sâu trong lòng, cậu luôn cảm giác mình nên làm càng nhiều phước đức thì càng tốt. Hà Chấn Hiên xưa nay sẽ không phản đối quyết định của cậu, sau khi nghe cậu nói như vậy, anh chỉ gật đầu, anh nói:

“Được.”

“Cái kia anh có muốn hay không?”

Hà Chấn Hiên ngồi ở trước bàn đọc sách nghiêm túc suy nghĩ một chút, nghiêng đầu nói:

“Em nói lệch đi đâu vậy?”

Câu trả lời này của anh không năm trong sự tưởng tượng của Lý Cẩm Thành, khi anh nói câu em nói lệch đi đâu, cậu cắn một cái trên cổ Hà Chấn Hiên. Có điều căn cũng không dùng sức, lại ở phía trên khẽ liếm một hồi, Lý Cấm Thành ôm lấy cố của anh, cậu nói:

“Anh đi ngủ với em có được không?”

Hà Chấn Hiên đương nhiên biết hàm nghĩa của câu nói này, anh nở nụ cười, anh mới ôm lấy Lý Cẩm Thành đứng dậy.

Vào cuối tháng, là hôn lễ của Hà Kỳ Phong. Cậu ta so với Lý Cẩm Thành lớn hơn hai tuổi, bây giờ cũng đến tuổi thích hợp kết hôn. Vợ của Hà Kỳ Phong cũng là một gia tộc có tiếng, do Thạch Âm Lam mẹ của cậu ta lựa chọn.

Trong ấn tượng của Lý Cẩm Thành, Thạch Âm Lam là một người mẹ rất hiếu con, bà sở dĩ vì con trai của mình chọn vợ, là bởi vì bà biết Hà Kỳ Phong không chín chắn, gặp chuyện không đủ bình tỉnh. Nhưng Hà Kỳ Tuyên bà lại cho cô được tự do lựa chọn, bà nói không muốn lại để con gái của mình bước vào vết xe đổ của bà, tương lai chỉ cần chồng của Hà Kỳ Tuyên không quá mức thái quá, nàng sẽ chúc phúc bọn họ.

Hà Chấn Hiên rất biết cách làm ăn, cũng hiểu biết cách lôi kéo tâm người khác. Anh vô cùng mạnh tay tổ chức hôn lễ cho Hà Kỳ Phong, lại đem một phần cổ phần của mình ở Vinh Thịnh chuyển nhượng cho cậu ta. Không lâu sau đó, anh lại tổ chức cuộc họp cổ đông ở Vinh Thịnh, anh tuyên bố răng đời này anh cũng không có con nối dõi, anh sẽ đem con trai đầu lòng của Hà Kỳ Phong bồi dưỡng làm người thừa kế Vinh Thịnh tương lai. Lý Cẩm Thành biết mục đích của anh vì sao làm như vậy, nhưng khi nhận được tin tức này, cậu vẫn là không nhịn được trêu chọc anh, cậu nói:

“Nếu như em đem cổ phần của em ở Vinh Thịnh bán đi đế lấy tiền mặt, Phong lại có ác ý thu mua nó, vậy anh không phải xong rồi sao?”

“Em sẽ không, còn có, Phong không có năng lực như vậy.”

Anh rất bình tĩnh và tự tin, xem thường lời nói trêu chọc của Lý Cấm Thành.

Hôn lễ của Hà Kỳ Phong kéo dài ba ngày, ba ngày nay truyền thông ở Hồng Kông sôi nổi đưa tin, làm cho Hà Kỳ Phong nối danh trong và ngoài nước. Thương giới, Thể thao giới, thậm chí giới giải trí làm cho cậu ta nổi danh như ngôi sao minh tinh trên thảm đỏ. Giới truyền thông còn đặc biệt quan tâm nhiều hơn là quan hệ của Lý Cẩm Thành và Hà Chấn Hiên, tuy rằng trong ánh mắt có hiếu kỳ, nhưng mà bên trong lại không mang theo chút nào ác ý.

Trong hôn lễ của Hà Kỳ Phong, Lý Cẩm Thành còn nhìn thấy người đã lâu không gặp là Hà Tông Đồng cùng chú Thiệu. Quãng thời gian này bọn họ nhiều lần xuất ngoại sang các nước khác nghỉ dưỡng, có thế là bởi vì tâm trạng thả lỏng, hai người khí sắc nhìn qua đều rất tốt. Lúc đối mặt với Lý Cẩm Thành, dáng vẻ của Hà Tông Đồng vĩnh viễn như không có việc gì, một mặt từ ái lôi kéo tay cậu nói liên miên căn nhăn, cuối cùng lại căn dặn cậu nhất định phải chăm sóc thật tốt cho Hà Chấn Hiêm. Lý Cẩm Thành vì lưu ý người khác mới làm cho tâm tình của mình gợn sóng, nếu như cậu không thèm để ý, như vậy cậu đối với ai cũng có thể làm ra được sự giả tạo như hòa hợp vui vẻ. Thấy cậu như vậy, Hà Tông Đồng ngược lại lộ ra vẻ mặt thoả mãn.

Sau khi kết thúc hôn lễ, Lý Cẩm Thành lại đơn độc đưa cho Hà Kỳ Phong cùng vợ của cậu ta một phần lễ vật. Cậu tặng cho vợ chồng Hà Kỳ Phong một cặp đôi xe thể thao cao cấp, giá cả đắt hơn cả kim cương cao cấp.

Trong lúc Hà Kỳ Phong mang theo vợ của cậu ra ngoại quốc hưởng tuần trăng mật, ở trường học được nghỉ Lý Cẩm Thành cũng cùng Hà Chấn Hiên tổ chức tuần trăng mật lần thứ hai.

Do Hà Chấn Hiên biết được sở thích của Lý Cẩm Thành, cậu yêu thích các môn thế thao kích thích, thêm vào anh đã từng hứa sẽ trải nghiệm cùng nhau, bởi vậy lần này hai người đi chính là Thụy Sĩ. Thụy Sĩ không khí lạnh lẽo hầu như có thể đem người đông lạnh cóng, hơn nữa thời gian dài nhìn địa hình bao phủ toàn là tuyết trăng, cũng sẽ làm người ta hai măt kích động. Hà Chấn Hiên đối với trượt tuyết có kinh nghiệm phong phú, bởi vậy trước lúc bắt đầu, anh dùng quần áo trượt tuyết màu trắng đem Lý Cẩm Thành bao thành một quả cầu, đồng thời mang cho cậu cặp kính bảo vệ mắt màu vàng nhạt. Lý Cẩm Thành cùng Hà Chấn Hiên ở trong tuyết sờ soạng lần mò hơn hai giờ, đợi cậu rốt cục có thể đứng thẳng, cậu lại yêu cầu Hà Chấn Hiên mang cậu đi trượt tuyết.

Đường trượt dài ngăn quyết định hệ số độ khó, Lý Cẩm Thành lựa chọn khá là đơn giản 200 mét. Phần cuối đường trượt có một độ dốc dựng đứng gần như chín mươi độ. Mặt trên đồng dạng bao trùm tuyết dày, Lý Cẩm Thành từ phía trên trượt xuống, lòng tràn đầy kích động cùng kích thích, đợi được cậu bay lên không, cậu liền chân chính cảm nhận được cái gì gọi là bay lượn. Nhưng cậu rơi xuống đất tư thế rất khó coi, Hà Chấn Hiên đem cậu nâng dậy, cả người cậu đầu hướng dưới năm nhoài ở chỗ đó.

Lý Cẩm Thành đối với những vận động mạo hiếm chỉ là đơn thuần hiếu kỳ, sau khi đã nếm thử một lần, đánh chết cậu cũng không chịu trở lại lần thứ hai.

Vào buổi tối, Hà Chấn Hiên mang Lý Cẩm Thành đi lên đỉnh ngọn núi tắm suối nước nóng. Suối nước nóng bên trong một cái nhà gỗ nhỏ, trang trí gọn gàng đơn giản, trong phòng phủ kín sàn nhà băng gỗ màu nâu đỏ, ở giữa là một hồ nước nóng. Dưới hồ nước nóng là có một bậc thang rất lớn, có thế dựa vào ở phía trên nghỉ ngơi. Cửa số sát đất làm cho không gian như hòa cùng nhau. Ánh trăng bao phủ tuyết trăng trở nên yên tĩnh nhu hòa. Núi tuyết trùng điệp nối liền nhau, kéo dài một màu trắng xám đến tận chân trời.

Loại kỳ tích của thiên nhiên này làm người xem trong tâm sục sôi, nhưng không chỗ thố lộ. Lý Cấm Thành vì trượt qua tuyết lạnh lúc này lại ngâm mình ở bên trong suối nước nóng, bởi vậy không bao lâu, cơn buồn ngủ của cậu liền ập tới. Nhưng Hà Chấn Hiên hiển nhiên không muốn buông tha cho cậu, ôm lấy cổ của cậu vào trong lòng của mình, anh lại tiến đến bên tai của Lý Cẩm Thành thấp giọng nói:

“Cẩm Thành, em có muốn không?”

Lúc nói chuyện anh không quên đem chân của mình chen vào hai chân của cậu đùa bỡn hạ thể của cậu. Câu nói này là lời thoại quen dùng của Lý Cẩm Thành, lúc này nghe thấy Hà Chấn Hiên đem nó nói ra khỏi miệng, trên mặt cậu nhiệt độ cũng bắt đầu không tự chủ được tăng lên. Nghĩ hai người xác thực chưa từng hoan ái trong suối nước nóng, Lý Cẩm Thành cuối cùng đối bị động làm chủ động, tách ra hai chân ngồi ở trên đùi Hà Chấn Hiên.

Editor: Tác giả không có cho thịt ah, đoạn này là Lee tự viết, nếu không thích hãy bỏ qua….

ĐÃ CẢNH BÁO!!!!!! Hà Chấn Hiên để Lý Cẩm Thành ngồi dựa vào thành hồ, anh ôm lấy vai cậu cùng nhau triền miên hôn môi. Hơi nước nóng tỏa nhiệt làm khuôn mặt cậu đỏ hồng càng thêm mị hoặc. Lý Cẩm Thành mở chân càng lớn đế Hà Chấn Hiên thuận lợi dùng ngón tay mở rộng cúc huyệt. Hai ngón tay anh mang theo luồng nước ấm đi dần vào mở rộng cúc huyệt, nhờ dòng nước nên công tác mở rộng cũng khá thuận lợi.

Lý Cẩm Thành cúi đầu hôn cắn trên cổ anh, liếm vòng quanh lỗ tai rồi rời xuống xương quai xanh của anh. Khuôn ngực của Hà Chấn Hiên rắn chắc sờ vào cũng rất thích thú, nên Lý Cẩm Thành cứ mê đắm vuốt ve cảm thụ từng dòng nước qua kẻ tay theo làn da màu mật ong trong suốt chảy xuống phía durói.

Hai tay cậu vòng ra sau vuốt ve lưng của Hà Chấn Hiên, hai mông của cậu lắc lắc làm cho người kia dễ dàng mà thâm nhập sâu hơn. Khi ba ngón tay đã thuận lợi ra vào thì Hà Chấn Hiên rút ra thay bằng phân thân nóng rực của mình đẩy vào. Khi vào còn mang theo một ít nước nóng làm cho cúc huyệt của Lý Cấm Thành càng thêm trơn mượt.

Lý Cẩm Thành bị ép vào một góc hồ, lưng đưa ra ngoài, Hà Chấn Hiên đứng phía sau lưng cậu từ dưới đi vào. Động tác kịch liệt làm nước hồ văng tung tóe, Lý Cẩm Thành một tay bám vào thành hồ, một tay bám vào cánh tay răn chắc của Hà Chấn Hiên. Hà Chấn Hiên xoa nắn lên xuống tiểu Thành đã biểu tình từ lúc nào. Lý Cẩm Thành bị kích thích từ hai phía muốn đứng không vững cố bám chặt hơn. Hà Chấn Hiên để cậu ngồi trên người mình, phân thân vẫn ở trong cúc huyệt, anh ôm cậu vuốt ve lưng và vòng eo mảnh khảnh của cậu để cậu thư giãn và thả lõng một chút. Lý Cẩm Thành gác đầu trên vai anh ổn định hơi thở sau đó cậu nhẹ nhàng cử động lên xuống cho cúc huyệt từng chút từng chút nuốt vào rồi phun ra vật cứng răn mà nó đang xiết chặt.

Hà Chấn Hiên cũng cử động trợ giúp cậu, hai người cứ nhẹ nhàng triền miên mà tận hưởng khoái cảm khi giao hợp. Dòng nước nóng theo động tác của hai người len vào bên trong rồi chảy ra khiến cúc huyệt của Lý Cẩm Thành càng thêm nóng bỏng và ẩm ướt làm tính khí của Hà Chấn Hiên trong đó càng thêm hưng phấn không muốn xa rời. va chạm nhẹ nhàng nhưng mỗi lần đỉnh vào là quy đầu lại chạm vào điểm G làm Lý Cẩm Thành bắt đầu chịu không nối chủ động tăng tốс. Cậu siết chặt vai Hà Chấn Hiên làm điểm tựa mà tích cực xuất nhập. Hà Chấn Hiên hơi ngã ra sau tận hưởng những trận khoái cảm do cậu mang lại, nhưng cũng không quên an ủi tiểu đệ trước mắt. Sau một hồi Lý Cẩm Thành buông súng phun ra những dòng bạch dịch vào tay Hà Chấn Hiên. Những dòng tinh dịch trắng theo dòng nước trôi đi trong thoáng chốc đã biến mất, còn chủ nhân của nó vẫn còn mê man gục đầu vào ngực của người yêu. Hà Chấn Hiên thấy cậu như vậy rất mãn nguyện để cậu ngồi tựa vào thành hồ rồi ra sức tiến công. Sau một lúc ra vào công kích anh cũng đạt đến cao trào.

Hà Chấn Hiên dựa vào dòng nước suối làm vệ sinh sạch sẽ cho Lý Cẩm Thành xong mặc quần áo cho cậu, rồi cho mình. Anh ôn nhu ôm cậu vào lòng hôn môi, sau khi triền miên một hồi mới nói nhỏ vào tai cậu:

“ Em thỏa mãn chưa, nếu không mình tiếp tục.”

Lý Cẩm Thành đánh nhẹ vào vai anh:

“ Về phòng đi.”

Ngữ khí vừa như ra lệnh vừa như nũng nịu. Làm tình vốn rất phí thế lực, thêm vào suối nước nóng nhiệt độ hơi cao, sương mù lượn quanh, từ nhà gỗ nhỏ đi ra, Lý Cấm Thành hầu như hư thoát. Hà Chấn Hiên cõng lấy cậu, đi mấy bước anh không nhịn được nhếch miệng lên:

“Cẩm Thành, em cảm giác thế nào?”

“Em thấy mệt quá, nhưng… rất kích thích.”

“Lần sau chúng ta đi Nhật Bản không?”

“Hå?”

“Nơi đó suối nước nóng chủng loại đa dạng, mùa đông còn có cây anh đào, các món ăn như sợi mì đen.”

“Được…”

“Anh có còn muốn đi nơi nào nữa không? Sau này em đều sẽ cùng đi với anh.”

Hà Chấn Hiên tâm tình rất vui sướng, đáng tiếc trên lưng anh Lý Cẩm Thành đã sớm ngủ như bất tỉnh nhân sự.

Hai người cũng không có ở Thụy Sĩ bao lâu, bởi vì ở thành phố C tập đoàn Vinh Thịnh sắp khai trương một trung tâm mua sắm lớn. Sau bốn ngày, hai người từ Thụy Sĩ bay đến thành phố B, sau đó lại từ nơi này chạy đi thành phố C. Thành phố C ở phía tây nam, tuy rằng chỉ là một thành phố hạng hai, nhưng năng lực mua hàng xa xỉ ở toàn quốc xếp hàng thứ hai. Hai người đến Thành phố C nơi đây sương mù rất nhiều trong không khí thật lạnh. Lý Cấm Thành từ khi sau khi bị thương thì có chút sợ lạnh, có lẽ vì cân nhắc đến điểm này, Hà Chấn Hiên trước sau đem cậu bọc vây như cục tuyết cầu.

Trung tâm mua sắm được xây dựng nơi khu kinh doanh phồn hoa nhất ở thành phố C tống cộng ba mươi chín tầng lầu. Lý Cấm Thành cùng Hà Chấn Hiên đến nơ đó, thì nhìn thấy nhà lầu bốn phía tất cả đều treo các bảng quảng cáo, đợi được bọn họ xuyên qua những bảng quảng cáo, đến sảnh lớn vừa làm xong ở ngoài che kín một tầng lưới phòng hộ màu xanh lục. Hà Chấn Hiên có lẽ là nhìn ra nghi hoặc của Lý Cẩm Thành, anh tiến đến bên tai cậu giải thích, anh nói:

“Phải chờ kiểm tra chất lượng, sau đó chúng ta sẽ từ bên trong bắt đầu trang trí từ trong ra ngoài, kế đó là gõ xuống lồng phòng hộ, thiếp gạch men sứ bên ngoài, làm cho sạch sẽ, rồi đem bảng quảng cáo ở phía ngoài gỡ xuống, sẽ làm cho ngườ cảm nhận… một cảm giác mới”

Lý Cẩm Thành cười, cậu nói:

“Thành ngữ dùng không sai.”

Hà Chấn Hiên giả vờ khiêm tốn, anh nói:

“Là em dạy tốt.”

Tư Khải Lâm đứng ở phía sau bọn họ, nghé hai người đối thoại, trên mặt có chút co giật. Sau đó Hà Chấn Hiên bắt đầu trở nên thật sự bận rộn. Thành phố C là thành thị rất văn minh, tuy rằng bình thường có chút lạnh, nhưng một khi trời quang mây tạnh, khi ánh mặt trời chiếu lên trên người sẽ mang cho người ta một cảm giác lười biếng. Hà Chấn Hiên tìm không ra thời gian ở cùng cậu, Lý Cẩm Thành chỉ một mình chạy đến bờ sông uống một ấm trà. Nơi đó rất nhiều người lớn tuổi tụ tập cùng một chỉ đánh bài hoặc chơi cờ vây, cách đó không xa còn có hớt tóc, đánh giầy, mỗi người đều có vẻ nhàn nhã thích ý. Lý Cẩm Thành ngồi ở chỗ đó, chỉ cảm thấy, chung quanh thời gian như dừng lại.

Thành phố C cũng là thành thị nổi tiếng vì mỹ thực, có điều khẩu vị không thích hợp với Lý Cẩm Thành, có lần cậu không biết ăn nhầm cái gì, liên tục bị tiêu chảy mấy ngày Hà Chấn Hiên vốn rất bận bịu còn vội vội vàng vàng chạy về, Lý Cẩm Thành lòng tràn đầy hổ thẹn, sau đó cũng chỉ dám ở tại khách sạn ăn thức ăn mà Hà Chấn Hiên cố ý dặn nhà bếp chuẩn bị. Chờ Hà Chấn Hiên hết bận sự vụ ở Vinh Thịnh, hai người trở lại Hồng Kông, hiện tại cũng đã là cuối tháng hai. Một tuần nữa trường học của Lý Cẩm Thành cũng sắp kha giảng. Hôm nay cậu đang ngủ trưa, cậu nghe tiếng chuông điện thoại di động của mình đang vang lên. Lý Cẩm Thành mơ mơ màng màng ấn xuống nút nhận cuộc gọi, bên kia truyền đến một âm thanh hoạt bát, cậu ta nói:

“Cẩm Thành tôi ngày mai về Hồng Kông, cậu đến sân bay đón tôi có được hay không?”

Chương 55: Thừa nhận

Nghe giọng nói của Trâu Tuấn Khải, Lý Cẩm Thành không tự chủ được ngồi thẳng dậy sau đó cậu cười:

“Sao anh được về đây?”

“Trường học bên này nghỉ, còn có… Tôi hật sự rất nhớ Hồng Kông.”

“Được, tôi ngày mai đi đón anh.”

Chiều ngày hôm sau Lý Cẩm Thành đi phi trường đón Trâu Tuấn Khải, chỉ là không nghĩ tới anh ta cũng dẫn theo con trai của mình Trâu Thiên Nhạc. Lần trước đến thăm bọn họ Lý Cẩm Thành vì việc Hà Chấn Hiên muốn tách a mà không vui, cũng không có cơ hội nhìn thấy Trâu Thiên Nhạc. Bây giờ nhìn thấy, bé con lớn nhanh khỏe mạnh và rất kháu khỉnh, con mắt trắng đen rõ ràng, con ngươi lại như ngọc sáng long lanh.

Bé con chưa được một tuổi, cũng không sợ người lạ, Lý Cẩm Thành đem bé ôm vào trong ngực thì bé vô ý thức đưa tay cào cào cằm của Lý Cẩm Thành, khi Lý Cẩm Thành ngậm ngón tay của bé khẽ cắn, bé con lại tự mình cười ra tiếng. Nhà họ Trâu đã bán đi nhà ở Hồng Kông, hơn nữa nhà của Lý Cẩm Thành và Hà Chấn Hiên có rất nhiều phòng rỗng, bởi vậy cậu để Trâu Tuấn Khải mấy ngày nay đều ở nhà của cậu. chỉ là đợi khi ba người đến nhà, Lý Cẩm Thành mở cửa phòng, bên cạnh Trâu Tuấn Khải liền lộ ra một vẻ mặt kinh ngạc.

“Làm sao vậy?”

“Hà Chấn Hiên không phải rất có tiền sao? Tôi nghĩ là các cậu sẽ ở một nơi tốt hơn nhiều.”

“Tỷ như?”

“Nhìn cỏ ở hoa viên không có điểm cuối, biệt thự thì phải như pháo đài, tốt nhất trước cửa lập một toà suối phun, khi chủ nhân đi vào, có mười mấy mgười bận đồng phục, người hầu thái độ cung kính đứng ở hai bên trái phải.”

Lý Cẩm Thành bình tĩnh liếc hắn một cái, cậu nói:

“Anh xem phim thần tượng nhiều quá nên não tàn rồi hả.”

Nhớ đến mình hay xem các bộ phim truyền hình dài tập của Đài Loan Trung Quốc, Trâu Tuấn Khải gật đầu, anh ta nói:

“Đúng vậy.”

Biết Trâu Tuấn Khải đến chơi, Hôm nay Hà Chấn Hiên cũng tranh thủ thời gian về nhà. Hà Chấn Hiên lúc về đến nhà, Trâu Tuấn Khải mới vừa cho nhóc con bảo bối của anh ta đổi xong tã, nghe được một tiếng ngọt lịm khiến người ta phát chán của Lý Cẩm Thành gọi tên anh “Chấn Hiên”, Trâu Tuấn Khải kinh ngạc quay đầu lại. vừa quay đầu lại liền nhìn thấy Lý Cẩm Thành bước chân nhẹ nhàng vồ tới đem Hà Chấn Hiên ôm lấy, Trâu Tuấn Khải vẻ mặt từ kinh ngạc biến thành kinh sợ. Trong ấn tượng của Trâu Tuấn Khải, Lý Cẩm Thành lạnh nhạt hờ hững, rụt rè, nội liễm, nhưng là hiện tại… Trâu Tuấn Khải trợn mắt lên, há to mồm, trong tay cầm một cái tã dơ chuẩn bị bỏ, dáng vẻ làm như bị sét đánh trúng, bên cạnh chị Phương thì vẻ mặt thật bình tĩnh. Chị Phương xoay người, ném cho Trâu Tuấn Khải một cái ánh mắt, bên trong viết bốn chữ lớn…. Nhìn riết rồi quen. Sau đó chị nhận cặp công văn trong tay của Hà Chấn Hiên.

Chị Phương cùng Lý Cẩm Thành trù nghệ đều rất tốt, nhưng Trâu Tuấn Khải ăn như nghẹn ở cổ họng. Đối mặt Hà Chấn Hiên thì Lý Cẩm Thành như một sinh vật lạ đến từ một tinh cầu khác. Đôi mắt như làn thu thủy long lanh, ánh mắt mê hoặc, cả người như động vật không xương chỉ hận không thể dính ở trên người Hà Chấn Hiên. Trâu Tuấn Khải cảm thấy không thể nào nhìn thẳng, nhưng anh ta lại mấy lần vô ý thức đem tầm mắt lén lút nhìn đến trên người Lý Cẩm Thành. Nghĩ đến hai vợ chồng của anh cũng đã kết hôn một năm, vợ của anh càng ngày càng bận rộn mà quên đi cả anh, Trâu Tuấn Khải hơi cảm thấy phiền muộn, anh ta nói:

“Đúng rồi, anh kết hôn đã hơn một năm, có muốn làm tiệc hấp hôn không?”

Bọn họ năm ngoái tháng hai đăng kí kết hôn, tính ra vừa vặn một năm, Lý Cẩm Thành còn muốn nói không cần, bên cạnh Hà Chấn Hiên cũng đã thả xuống đôi đũa trong tay. Lý Cẩm Thành không thích bị người chú ý, bởi vậy bọn họ đến nay không có cử hành hôn lễ. Nhớ đến ngày đăng kí đó cậu nét mặt hưng phấn. Hà Chấn Hiên cảm giác anh để cậu chịu thua thiệt, lúc này nghe Trâu Tuấn Khải nói thế, anh quay đầu lại nhìn cậu, anh nói:

“Chúng ta mời một số bạn bè tụ hợp lại chia vui có được không em?”

Ngữ khí rất cẩn thận, bên trong còn pha một chút sủng nịch, cho đến giờ phút này Trâu Tuấn Khải mới phát hiện, đang đối mặt Lý Cẩm Thành thì Hà Chấn Hiên kỳ thực cũng rất không bình thường. Lý Cẩm Thành cũng rất ít khi đối với Hà Chấn Hiên nói không, nghe anh nói như vậy, cậu gật đầu, cậu nói:

“Dạ cũng được.”

Lễ hấp hôn của hai người được tổ chức dưới sự cương quyết của Tiếu Bội Đình muốn tự mình chọn lựa nhà hàng, đó là nhà hàng của bạn cô, một nhà hàng khách sạn cao cấp. Bạn bè đến tham dự đều cùng hai người có quan hệ rất tốt. Như bên Hà Chấn Hiên ngoại trừ Thạch Âm Lam, Tiếu Bội Đình các cô, còn có mười mấy người bạn và một ít thuộc hạ thân tín. Cho tới Lý Cẩm Thành bên này, có chị Phương, Trâu Tuấn Khải, Nhậm Vũ Kiều, Nhậm Vũ Sâm, thậm chí Tống Lưu Bạch cũng ở trong hàng ngũ khách mời. Đêm nay mọi người chơi rất tận hứng, đáng tiếc Lý Cẩm Thành tửu lượng kém, Hà Chấn Hiên phát hiện cậu không ở đây, lại thật vất vả thoát khỏi dây dưa của Hà Hạo Nhân và Nhậm Vũ Sâm, Hà Chấn Hiên mới đi dọc chung quanh phòng khách tìm cậu.

Khi đến bên phòng thử rượu, thì thấy Nhậm Vũ Kiều đang đứng bên cạnh cậu. Cậu ta hai tay bỏ ở trong túi quần, khom lưng nhìn người đã nằm nhoài trên ghế ngủ là Lý Cẩm Thành, ánh mắt chăm chú thâm thúy, nên khi Hà Chấn Hiên đẩy cửa đi vào, anh cho rằng Nhậm Vũ Kiều chuẩn bị trộm hôn Lý Cẩm Thành. Tay của Hà Chấn Hiên đột nhiên dùng sức nắm chặt trên khung cửa, nhưng anh không muốn đánh thức Lý Cẩm Thành, cũng không muốn cậu sau khi tỉnh đối mặt lại lúng túng, bởi vậy anh chỉ là nhìn Nhậm Vũ Kiều, kìm nén tức giận thấp giọng nói câu

“Đi ra.”

Nhậm Vũ Kiều không nhận ra sự tức giận của anh cùng anh nở nụ cười, lập tức đưa tay lau bọt sữa trên khóe miệng của Lý Cẩm Thành. Cửa phòng mới vừa đóng, Nhậm Vũ Kiều liền bị Hà Chấn Hiên nắm cổ áo ném tới vách tường đối diện, lập tức anh dùng cánh tay của mình chặn lại cổ của Nhậm Vũ Kiều, anh nói:

“Mày có biết em ấy đã kết hôn, và có biết em ấy chỉ là coi mày như em trai hoặc như là bạn không?”

“Tôi biết, còn có, anh yên tâm, tôi mãi mãi cũng sẽ không đối với anh ấy làm cái gì.”

Nhậm Vũ Kiều thấy Hà Chấn Hiên sửng sốt, cậu tuy rất khó thở, nhưng mặt không biến sắc, chỉ đẩy cánh tay của anh ra, cậu ta nói:

“Trong lòng anh ấy chỉ có một người, nếu là bị anh ấy biết tôi có tình ý với anh ấy, sợ là đời này sẽ không cùng tôi gặp mặt.”

Lời giải thích của Nhậm Vũ Kiều cùng Lý Cẩm Thành như nhau, nhìn bóng lưng của cậu ta, Hà Chấn Hiên thấp giọng nói:

“Tại sao?”

“Tại sao thích anh ấy? Anh ấy chẳng lẽ không đáng giá để được người khác yêu thích?”

Nhậm Vũ Kiều nói xong, cậu xoa xoa cái cổ phát đau cuả mình, cậu ta còn nói:

“Có điều nếu như anh hỏi tôi… Có thể là bởi vì trên người anh ấy mang theo một loại mùi vị NHÀ.”

“NHÀ?”

“Ừm.”

Liếc xéo Hà Chấn Hiên, Nhậm Vũ Kiều còn nói:

“Lúc trước anh ấy nhờ tôi điều tra người nhà của anh ấy tôi cảm thấy anh ấy có chút kỳ quái, trước đó tôi đã từng theo dõi anh ấy… Tôi đã từng thấy anh ấy một lần… Chỉ là anh ấy không biết…”

Nói tới đây, vẻ mặt Nhậm Vũ Kiều có chút phiền muộn, cậu ta nói:

“Nếu như sự tình tới đây kết thúc là tốt rồi… Nhưng là tôi không nghĩ tớianh ấy sẽ là chủ nhiệm lớp của Vũ Sâm, càng gặp mặt liền cảm thấy anh ấy càng quái…”

Nhậm Vũ Kiều nói xong không tự chủ được cúi đầu, khóe miệng nở nụ cười hiền hòa, cậu còn nói:

“Anh ta công khai tiến vào trong nhà của người khác, mượn dùng nhà bếp người khác thậm chí làm một bàn món ăn… Đương nhiên, đó là lòng tốt của anh ấy, chỉ là trước đó… Từ xưa tới nay chưa từng có ai vì tôi và Vũ Sâm làm một bữa cơm.”

“Bởi vì tài nấu nướng của em ấy nên cậu mới thích em ấy?”

Nhậm Vũ Kiều không nói gì, ném cho Hà Chấn Hiên một ánh mắt có ý nói: chúng ta sóng điện não không ở cùng tần suất. Ánh mắt lãnh đạm, cậu ta mới nói:

“Chúng ta xuất thân trưởng thành hoàn cảnh không giống, Hà Chấn Hiên, anh có gia đình hạnh phúc, anh có nhiều thân nhân bên người quan tâm anh, nhưng tôi cùng Vũ Sâm, chúng tôi chỉ có hai anh em nương tựa lẫn nhau…”

Nghe cậu ta nói như vậy, Hà Chấn Hiên cuối cùng cũng hiểu rõ một chút, đó là bởi vì Lý Cẩm Thành vô tình mang cho người bên ngoài một loại cảm giác thật ấm áp.

“Hà Chấn Hiên, anh rất may mắn.”

Câu nói này như là gián tiếp khẳng định địa vị trong lòng của anh đối với Lý Cẩm Thành. Nhậm Vũ Kiều thấy Hà Chấn Hiên biểu hiện không còn lạnh lùng như vậy, cậu còn nói:

“Vài ngày nữa tôi sẽ mang theo Vũ Sâm rời khỏi Hồng Kông.”

“Tôi không thích làm chuyện vô ích, tôi bắt đầu phạm sai lầm trước, tôi cảm thấy tôi vẫn là rời xa anh ấy tốt hơn.” Nhâm Vũ Kiều nói xong câu này, cậu ta xoay người, còn nói: “Chuyện này trước tiên đừng nói cho Lý Cẩm Thành, tuy rằng anh ấy xem ra không quan tâm nhiều, nhưng anh ta sau khi biết nhất định sẽ buồn lắm.”

Khi thân ảnh của Nhậm Vũ Kiều biến mất ở nơi khúc quanh, Hà Chấn Hiên vẫn đứng ngốc ở hành lang. Anh trước đây nghĩ đến tính cách của mình tương đối kì quái, bây giờ nhìn thấy Nhậm Vũ Kiều, anh mới rõ ràng cái gì gọi là người mà bản thân bên trong kiên cường thì hành động cũng sẽ kiên cường.

Ngày hôm sau tỉnh lại, Lý Cẩm Thành say rượu đầu đau như búa bổ, cậu đi vào nhà bếp, nhờ chị Phương giúp cậu nấu một bát canh giải rượu. Trâu Tuấn Khải lúc này đang đứng ở bên cạnh ôm nhóc con bảo bối của mình cho bú sữa. anh ta khinh bỉ liếc Lý Cẩm Thành, cậu có chút mệt mỏi nói:

“Làm sao đây?”

“Lý Cẩm Thành, tôi chưa từng có nghĩ đến cậu uống rượu kém như vậy!”

Thấy cậu vẫn nhìn mình chằm chăm, Trâu Tuấn Khải làm ra một bộ dạng vô cùng đau đớn, anh ta nói:

“Cậu dính ở bên người Hà Chấn Hiên cầu thân cầu ôm! Cái gì lớn mật cậu đều nói ra được!”

Nghĩ đến mình tối hôm qua thất thố, người khác sẽ có ánh mắt kinh ngạc, Lý Cẩm Thành lúng túng đỡ trán, cậu nói:

“Tôi có lẽ là uống quá say…”

Trâu Tuấn Khải một bên dùng tay lắc lắc bình sữa, một bên còn nói:

“Cậu trước đây sẽ không uống quá say! Lý Cẩm Thành, cậu xem cậu biến thành hình dáng gì”

“Tình yêu có thể khiến con người thay đổi…”

Nói xong Lý Cẩm Thành ý tứ sâu xa liếc mắt nhìn anh ta, cậu còn nói:

“Giống như cậu, thể trọng trước đây từ 72 kg biến thành hiện tại 134kg…”

“Lý Cẩm Thành!”

Thấy hai người sáng sớm giống như trẻ con đấu võ mồm, lại nhìn thấy dáng dấp Trâu Tuấn Khải tức giận đỉnh đầu bốc khói, chị Phương đứng ở bên cạnh rốt cục không nhịn được cười ra tiếng. Cho đến bây giờ, Trâu Tuấn Khải mới ý thức bên cạnh mình còn đứng một người, cười gượng hai tiếng, anh ta mới nói:

“Xin lỗi a, chị Phương, tôi gặp cậu ta thì phải cứ như vậy…”

Chị Phương liền vội vàng lắc đầu, biểu thị mình không ngại.

Trường học khai giảng trước hai ngày, Lý Cẩm Thành đưa hai cha con Trâu Tuấn Khải ra sân bay, chỉ là cậu không nghĩ tới ba ngày sau, Nhậm Vũ Kiều cũng nhắn cho cậu tin nhắn, nói mình sắp cùng Vũ Sâm rời khỏi Hồng Kông. Lý Cẩm Thành chạy đến sân bay thì Vũ Sâm đang ngủ trong lòng chị bảo mẫu. Thấy Lý Cẩm Thành ánh mắt lưu luyến nhìn nhóc, Nhậm Vũ Kiều toàn thân áo đen, trên mũi đeo một cặp kính mát, cậu ta nói:

“Nhóc vừa mới khóc một hồi.

“Như vậy cũng tốt.. Có điều cậu cũng là, tại sao không nói sớm hơn một chút cho tôi biết?”

“Để tôi chuẩn bị tâm lý”

Lời nói như vậy Lý Cẩm Thành chung quy không nói ra được, cậu cúi đầu yên lặng chuẩn bị tiêu hóa thương cảm trong lòng. Sau đó cậu nghe thấy Nhậm Vũ Kiều kêu tên mình. Nhậm Vũ Kiều đã lấy kính râm ra, nụ cười trên mặt cũng chỉ có thể dùng tù ngữ là long lanh xán lạn để hình dung, Lý Cẩm Thành đang cảm giác kỳ quái Nhậm Vũ Kiều đã nắm cổ áo của cậu mạnh mẽ hướng cậu hôn. Lý Cẩm Thành một mặt kinh ngạc sững sờ ở tại chỗ, đến khi cậu nghe thấy chung quanh truyền đến tiếng kinh hô cậu mới giãy dụa. Nhưng chiều cao hình thể của cậu đều kém Nhậm Vũ Kiều quá nhiều, sau đó mãi đến tận cậu hầu như nghẹt thở, trong miệng cũng nếm một mùi máu tanh dày đặc, Nhậm Vũ Kiều mới thả cậu ra.

“Lý Cẩm Thành, tạm biệt.”

Trong giọng nói dường như bao hàm rất nhiều cảm tình, không cam lòng không muốn, kìm nén, thoải mái, tất cả những thứ này hỗn tạp cùng nhau, tụ dưng để Lý Cẩm Thành nội tâm run lên. Lúc lấy lại tinh thần, Nhậm Vũ Kiều đi cùng bảo mẫu ôm Vũ Sâm qua kiểm an biết cậu ngẩng đầu, cậu ta quay lưng lạ phất tay với Lý Cẩm Thành. Nhậm Vũ Kiều tính cách rất nội liễm, nội liễm đến hầu như có thể dùng tĩnh mịch để hình dung, lại nghĩ đến Hà Chấn Hiên đã từng nhắc qua những câu nói kia, Lý Cẩm Thành cấp tốc lấy lại tinh thần, mình lần này chết chắc rồi.

Buổi chiều tan học về nhà, Lý Cẩm Thành nhìn thấy Hà Chấn Hiên ngồi ở phòng khách. Nhìn thấy cậu trở về, Hà Chấn Hiên mắt nhìn thẳng, trong phòng TV mở, nhưng không có bất kỳ thanh âm gì. Chị Phương cũng không ở đây, Lý Cẩm Thành đứng bên cạnh, chung quanh Chấn Hiên tản mát ra hàn ý, cậu cảm thấy căng thẳng cũng chột dạ. Lý Cẩm Thành đứng bên cạnh ngây ra một lúc, cậu mới lắp bắp nói:

“Chấn Hiên, anh có phải là muốn phạt em quỳ bàn giặt không?”

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *