Tân Hôn (Chương 46 – 50)

Chương 46: Hợp lại

“Cẩm Thành…”

Hà Chấn Hiên thất thố cũng chỉ kéo dài vài giây, vẻ mặt anh lại như thường đứng dậy lau máu từ khóe miệng, anh nói: “Tôi làm thư vậy là muốn tốt cho cậu.”

“Bởi vì anh cảm thấy tốt nên tôi nhất định phải chấp nhận? Hà Chấn Hiên, anh làm như vậy có quá độc đoán hay không?”

“Cẩm…”

“Còn có, tôi cũng không phải đã nói tôi thông ngại? Anh còn xoắn xuýt như thế để làm gì?”

Lý Cẩm Thành hùng hổ doạ người, làm cho Hà Chấn Hiên không chống đỡ được, một lát sau, anh mới nói: ”Anh lo lắng cho em…”

Âm thanh có chút nhỏ, nhưng ánh mắt của anh rất bình tĩnh, anh cũng không cho là quyết định của mình có chỗ nào không lúng.

Lý Cẩm Thành cười lạnh, cậu nói: “Anh thì yên tâm rồi, anh có từng nghĩ qua cảm thụ của tôi? Tôi vì sự quyết định này của anh mất ăn mất ngủ, đêm không thể chợp mắt, khó chịu muốn chết. Hà Chấn Hiên sống như tậy, tôi ngược lại cảm thấy…”

“Cẩm Thành!”

Hà Chấn Hiên ngữ khí phi thường nghiêm khắc, sau đó không biết anh nghĩ tới điều gì, sắc mặt cũng trở nên trăng xám.

Lý Cẩm Thành làm như không thấy, nụ cười càng thêm rõ ràng, cậu nói: “Hiện tại anh nghĩ như thế nào?”

“Cẩm Thành, chuyện này không có thể nói đùa…”

“Anh cảm thấy tôi đang nói đùa với anh đúng không?”

Lý Cẩm Thành sắc mặt từ từ trở nên lạnh, nghiêm túc nhìn Hà Chấn Hiên từng chữ từng câu nói: “Tốt lắm, bây giờ tôi sẽ đi làm ngay để anh cảm thấy tôi không phải là đang nói đùa.”

“Em làm cái gì?!”

“Không có quan hệ gì với anh.”

“Lý Cẩm Thành!”

Hà Chấn Hiên trong giọng nói kềm chế phẫn nộ, thấy Lý Cẩm Thành xoay người, anh lập tức theo sát từ phía sau ôm lấy cậu.

Đêm khuya gara vốn rất yên tĩnh, hai người lại im lặng, hoàn cảnh và bầu không khí như hế cũng khiến nội tâm của bọn họ từ từ trở nên bình tĩnh.

Hà Chấn Hiên rất hi vọng thời gian có thể dừng lại, nhưng không bao lâu, anh kinh ngạc kêu một tiếng: “Cẩm Thành?”

Trên mu bàn tay có chất lỏng nhỏ xuống, nếu như nhớ không lầm, đây vẫn là lần đầu tiên Lý Cẩm Thành ở ngay trước mặt anh không kiêng dè chút nào mà khóc.

Tuy rằng trước đó cậu đã từng khóc một lần, nhưng khi đó là khóc sau lưng của anh, cũng không muốn để anh biết.

Bây giờ nhìn cậu như vậy dường như đã đau khổ đến mức tận cùng, nghĩ như thế Hà Chấn Hiên tim như bị dao cắt.

“Nghe lời anh, Cẩm Thành, đừng khóc, không sao rồi…”

Cằm của anh đặt ở trên đầu Lý Cẩm Thành, tay vô ý thức khẽ vuốt bờ vai của cậu.

Đây là một động tác có tính chất an ủi, nhưng Hà Chấn Hiên trên mặt có chút mờ mịt. Trong khoảng thời gian ngăn, anh cũng không biết mình nên làm như thế nào.

Lý Cẩm Thành không phát giác anh dị thường, cậu chỉ là dúi đầu vào trong lồng ngực Hà Chấn Hiên, nhỏ giọng nói: ”Hà Chấn Hiên, tôi nói những câu nói kia là thật sự.”

Trong giọng nói mang theo khẳng định chắc chắn, rồi lại có vẻ rất bình tĩnh.

Lý Cẩm Thành nhìn ra vẻ rất bình thản nhưng Hà Chấn Hiên trước đây đã phát hiện, tuy rằng cậu xem ra rất bình tĩnh, nhưng một khi chạm đến một điểm trọng yếu trong lòng cậu, thì cậu sẽ hành động tàn nhẫn và kiên quyết.

Những người làm cho tâm tình của cậu kích động lớn luôn là người có quan hệ tình cảm sâu sắc với cậu, lúc trước là mẹ của cậu, hiện tại… có thể chỉ còn anh.

Cho dù Hà Chấn Hiên cho rằng anh yêu Lý Cẩm Thành nhiều hơn cậu yêu anh, nhưng đến lúc này anh mới rõ ràng tình yêu căn bản không phân ai yêu nhiều hay ai yêu ít. Hai người cũng sớm đã không thể rời bỏ lẫn nhau.

Hà Chấn Hiên không chút nào hoài nghi Lý Cẩm Thành sẽ đem những lời vừa nói kia biến thành hành động, vừa nghĩ tới cậu kích động rất có khả năng tạo thành kết cục không thể cứu vãn, anh không khỏi đem Lý Cẩm Thành ôm chặt hơn.

“Hà Chấn Hiên, tôi tình nguyện chết cũng không muốn cùng anh tách ra…”

Sự tình chung quy phải phân rõ tính quan trọng, cho dù sợ Lý Cẩm Thành vì mình xảy ra chuyện, nhưng thấy cậu dáng vẻ như vậy, trong lòng anh không thể lơ là được chuyện này…

Hà Chấn Hiên lùi về sau nhìn thẳng Lý Cẩm Thành, anh nói: “Em thật sự không sợ?”

“Không sợ.”

Trên mặt không có một chút dấu hiệu sợ hãi, Hà Chấn Hiên thoải mái, anh nói: “Được, chúng ta không xa rời nhau, mặc kệ có hậu quả gì chúng ta đều cùng nhau gánh chịu.”

Tuy rằng đã sớm biết anh sẽ bị mình làm lung lay, nhưng đến giờ phút này rồi Lý Cẩm Thành không khỏi hơi kinh ngạc, kinh ngạc xong cậu nở nụ cười đến gần Hà Chấn Hiên, ở trên môi anh tàn nhẫn cắn một hồi cậu mới như trút được gánh nặng nói: ”Anh nên nghĩ như vậy sớm hơn.”

Nhà của Hà Chấn Hiên ở tầng thứ 32, anh mới vừa mở cửa ra Lý Cẩm Thành đã nhào tới hôn anh.

Quá lâu không gặp nhau lại rất nhớ nhung về nhau, hầu như không quan tâm đến bất cứ việc gì. Hai người cũng giống như uống xuân dược, từ phòng khách cho đến phòng ngủ, bọn họ một bên điên cuồng hôn môi, một bên lôi kéo quần áo đối phương.

Hà Chấn Hiên gấp rút cởi áo của cả hai người. Lý Cẩm Thành cũng ra sức phối hợp với anh nên trong phút chốc quần áo đã được cởi hết. Hai người thân thể kề sát không một kẽ hở mà hôn môi. Đầu lưỡi chui sâu vào miệng đối phương quấn quít giao triền như khát khao chiếm đoạt. Hà Chấn Hiên rời khỏi môi cậu hôn dần xuống dưới, vừa hôn anh vừa vuốt ve thân thể hơi gầy của cậu.

Lý Cẩm Thành động tình đôi mắt trở nên ướt át, hai tay nắm lấy drap giường vò nhẹ, hưởng thụ sự thoải mái mà đối phương đem đến cho mình.

Hà Chấn Hiên hôn đến rốn cậu, đầu lưỡi vòng qua mấy lần mới mở hai chân cậu ra, rồi như chợt nhớ đến cái gì đó, anh nhìn cậu nói: “Em có bôi trơn không, anh ở đây không có.”

Lý Cẩm Thành cười khổ lắc đầu nhìn anh, cậu chỉ nóng lòng đến đây gặp anh, có nghĩ gì khác đâu mà đem gel bôi trơn chứ. Nhưng đến nước này tên đã lắp vào cung không thể không bắn, cậu liền nói với anh: “Anh cứ vào đi, em không sao đâu”.

Hà Chấn Hiên ôm lấy hai chân cậu đắn đo, đã lâu hai người chưa quan hệ, nếu như vậy tiến vào chắc chắn cậu sẽ bị thương, anh nhìn cậu suy nghĩ một lát rồi xoay người cậu lại, lấy tay mở rộng đôi mông cánh hoa lộ ra cúc huyệt hồng hồng, anh cứ vậy mà dùng đầu lưỡi liếm xung quanh đóa hoa mỹ miều.

Lý Cẩm Thành giật mình, cậu hoàn toàn không ngờ Hà Chấn Hiên lại làm vậy. Lúc trước khi làm tình anh cũng chỉ thỉnh thoảng khẩu giao cho cậu, còn việc này chưa bao giờ làm qua. Lý Cẩm Thành cứng cả người muốn đẩy Hà Chấn Hiên ra, cậu vừa nói vừa thở: “Không đừng làm vậy, nơi đó bấn lắm. Chấn Hiên anh dừng lại đi.”

Hà Chấn Hiên vẫn nắm chặt hai đầu gối của cậu không cho khép lại. Anh nhẹ nhàng nói: “Em nằm yên đi, để anh, nếu không em sẽ bị thương đó. Tin tưởng anh. Thả lỏng đi, không sao.”

Lý Cẩm Thành nghe vậy nằm yên, cực lực thả lỏng thân thể. Hà Chấn Hiên tiếp tục dùng lưỡi liếm ướt xung quanh rồi đưa vào trong cúc huyệt liếm nhẹ bên trong. Đầu lưỡi nhẹ nhàng nhưng dứt khoát bắt chước động tác tính giao mà liên tục ra vào.

Lý Cẩm Thành cảm giác có một luồng khoái cảm xông thẳng lên não, cậu thả lỏng bản thân bỗng nhiên cảm thấy bụng dưới co rút vài lần rồi không tự chủ được nhanh chóng xuất tinh. Cậu không ngờ chỉ bị Hà Chấn Hiên liếm ở đằng sau mấy cái liền xuất tinh, nên xấu hổ giấu mặt vào trong gối.

Hà Chấn Hiên cũng bất ngờ nhưng lại càng hưng phấn, lấy tay quẹt chất lỏng trắng dục đó lần đi vào cúc huyệt làm động tác mở rộng, vừa làm vừa trêu chọc Lý Cẩm Thành: “Có gì phải ngại, người yêu của anh mẫn cảm như vậy anh càng thích.” Lý Cẩm Thành vẫn ngại ngùng không thèm trả lời.

Sau khi thấy cúc huyệt đã mềm mại ướt đẫm, Hà Chấn Hiên mới xoay người cho cậu nằm ngửa lên, anh rất thích tư thế mặt đối mặt này, để có thể nhìn gương mặt động tình si mê của cậu.

Hà Chấn Hiên cẩn thận đi vào, vì đã lâu không quan hệ nên Lý Cẩm Thành hơi đau nhăn mặt. Hà Chấn Hiên yêu thương ngừng lại động tác để hôn lên môi cậu, một tay lần xuống dưới an ủi tiểu đệ của cậu vừa xuất tinh nằm ỉu xìu trong bụi cỏ đen tuyền mượt mà.

Lý Cẩm Thành bị kích thích, cảm giác khoan khoái lấn át đau đớn, cậu ôm cổ Hà Chấn Hiên gật đầu ra hiệu có thể động rồi.

Hà Chấn Hiên như được cổ vũ bắt đầu nắm hai bên eo cậu dùng sức ra vào, quy đầu to lớn liên tiếp chạm vào điểm G, khoái cảm ập đến làm hai chân cậu run lên, toàn thân như vô lực, chỉ mặc cho Hà Chấn Hiên ra vào trong cúc huyệt của mình.

Hà Chấn Hiên cũng rất thỏa mãn, tính khí của anh lại được vùi sâu trong cúc huyệt ấm áp chặt chẽ quen thuộc cũng trướng lớn hơn một vòng.

Phía trước của Lý Cẩm Thành cũng bắt đầu cương cứng, lỗ nhỏ trên quy đầu cũng bắt đầu chảy ra một ít dịch trong suốt, cậu khó chịu muốn lấy tay vuốt ve nó, nhưng Hà Chấn Hiên lại không cho, anh nắm tay cậu lại, anh nói: “Khoan đã, đợi anh cùng bắn với em.”

Lý Cẩm Thành rất nghe lời dù rất khó chịu, vẫn không dám lấy tay an ủi tiểu huynh đệ của mình.

Hà Chấn Hiên biết cậu khó chịu nên mạnh mẽ đâm mạnh mấy chục cái, anh lui ra gần hết chỉ còn quy đầu một chút ở miệng huyệt, sau đó cả dương vật lại nhanh chóng đi vào nơi sâu bên trong khiến cậu càng thêm cực kỳ sảng khoái.

Hà Chấn Hiên cảm thấy đã đến lúc. Một tay anh tuốt tiểu huynh đệ của Lý Cẩm Thành một bên anh chóng ra vào. Lý Cẩm Thành đã lâu chưa được thoải mái như vậy, thân thế cục kỳ mẫn cảm bị tuốt động mấy lần liền xuất tinh. Khi cậu lên đến cao trào thì cũng kẹp chặt cúc huyệt làm dương vật của anh bên trong cũng nhận được một trận sảng khoái mà xuất tinh.

Qua cao trào Hà Chấn Hiên vẫn để anh bạn nhỏ của mình trong người Lý Cẩm Thành, anh yên lặng mà vuốt ve thân thể cậu, cảm nhận cậu thật gầy mà trong lòng hơi đau nhói. Anh kéo cậu lại gần hôn môi, nụ hôn nhẹ nhàng thương xót không mang đậm tình dục. Lý Cẩm Thành thấy sự đau xót trong ánh mắt anh, cậu cũng lấy tay sờ sờ lên hai má gầy gò của anh, đầu lưỡi đưa ra làm nụ hôn càng thêm sâu sắc.

Hôn rồi vuốt ve thân thế, chẳng bao lâu vật nhỏ trong cúc huyệt lại tiếp tục cứng lên, Hà Chấn Hiên nói nhỏ vào tai của Lý Cẩm Thành: “Em yêu, mình tiếp tục nhé.”

Lý Cẩm Thành cũng cảm thấy sự thay đổi của tính khí trong cơ thể mình, xa nhau lâu như thế một lần làm sao mà đủ. Cậu ngồi dậy khóa ngồi trên người Hà Chấn Hiên, bắt đầu cho dương vật của anh vào cúc huyệt của mình chậm rãi luật động, do đã mở rộng lúc nãy và thêm tinh dịch vẫn còn bên trong, nên lần này Lý Cẩm Thành không còn đau đớn nữa, động tác ra vào càng thêm thuận lợi.

Ánh trăng ngoài cửa nhu hòa rọi vào phòng báo hiệu một đêm xuân sắc.

Xưa nay Lý Cẩm Thành chưa từng tới căn nhà này của Hà Chấn Hiên, Lý Cẩm Thành mơ hồ nhớ tới nội thất căn nhà hình như là màu trắng.

Vật dụng màu sắc như vậy, hay là do bên ngoài ánh trăng chiếu vào nên toàn bộ căn phòng tràn ngập một màu trắng bạc.

Sáng hôm sau Hà Chấn Hiên quen với giờ giấc sinh hoạt, nên anh dậy rất đúng giờ, nhận ra được trong lồng ngực của mình ôm một người, anh mới từ từ nghĩ đến chuyện anh đã cùng Lý Cẩm Thành hợp lại. Mất mà lại được cảm giác này làm anh vô thức xiết chặt cánh tay của mình, khiến Lý Cẩm Thành cũng bị anh làm tỉnh lại.

Lúc này thời gian bọn họ thật sự ngủ cũng chỉ hơn một tiếng, Lý Cẩm Thành nhè nhẹ cọ cọ kéo tay Hà Chấn Hiên, kế đó lại cuộn mình càng chặt, cậu mơ hồ không rõ nói: “Đừng phá mà.”

Nhìn dáng vẻ của cậu cảm giác như hai người xưa nay như chưa từng tách ra, Hà Chấn Hiên tâm tình thật tốt, lập tức đem cậu ôm vào lòng.

Lý Cẩm Thành lúc ngủ đã có thói quen, buổi tối cậu đem đầu chôn ở trong lồng ngực Hà Chấn Hiên, đợi ngày hôm sau tỉnh lại cậu nhất định quay lưng lại đầu gối lên cánh tay của Hà Chấn Hiên.

Hà Chấn Hiên từ tóc của cậu một đường hôn xuống, tiến đến bên tai nhỏ giọng nói: ”Cẩm Thành, nên rời giường.”

Lý Cẩm Thành cau mày, thấy dáng dấp của cậu có vẻ muốn nổi nóng, Hà Chấn Hiên lại lập tức bổ sung, anh nói: “Tối hôm qua chúng ta mới vừa làm hòa.”

Lý Cẩm Thành nghe câu nói này của anh lập tức tỉnh táo, mở mắt ra ôm chặt lấy anh, cậu mới hài lòng ứng phó một tiếng.

Động tác này của cậu như là tuyên cáo chủ quyền nào đó, Hà Chấn Hiên mặt bị ép chôn ở cần cổ của cậu, nội tâm dở khóc dở cười.

“Ngày hôm nay anh xin nghí đi, nghỉ ngơi một ngày có được hay không?”

Lý Cẩm Thành rất ít khi yêu cầu như thế, nhưng do hai người tách ra lâu như vậy, Hà Chấn Hiên rất nhanh trả lời được.

Buổi trưa tỉnh lại thấy Hà Chấn Hiên đang ở thư phòng cách vách, Lý Cẩm Thành rón ra rón rén đi tới, sau đó từ phía sau vòng lấy cổ của anh, cậu nói: “Anh đang làm gì? Một người ngồi ở chỗ này đờ ra?”

Trong thanh âm mang theo ý cười, Lý Cẩm Thành đang muốn hôn anh, liền nhìn thấy Hà Chấn Hiên trên tai có mang tai nghe.

Cậu ngẩng đầu, đối diện trên màn ảnh máy vi tính thấy một đám nhân viên của Hà Chấn Hiên trợn mắt ngoác mồm nhìn cậu.

Trên mặt cậu nhiệt độ nhanh chóng tăng lên, Lý Cẩm Thành muốn giải thích, rồi lại không tìm được ngôn ngữ thích hợp, ở nơi đó đứng im rồi rốt cục mới xoay lưng chạy.

Có không ít nhân viên nữ tham gia hội nghị, thấy Lý Cẩm Thành không biết Hà Chấn Hiên đang tham gia hội nghị mà hành động như vậy, lại nhìn thấy cậu tay chân luống cuống, mấy người nội tâm dồn dập mềm nhũn thành một đoàn.

“Trời ơi, làm sao đáng yêu như thế?”

“Cô vừa thấy không? Cậu ấy đỏ mặt!”

Hà Chấn Hiên nghe trong tai nghe truyền đến tiếng ồn ào, ho nhẹ hai tiếng, lập tức kết thúc hội nghị lần này.

Bởi vì nóng lòng muốn xem Lý Cẩm Thành, anh cũng không nghe thấy nhân viên của mình nói những lời đối thoại kia.

Có điều đề tài cũng chỉ có một, chỉ quay chung quanh hai đề tài: chủ tịch nở nụ cười và chủ tịch rất lâu không nở nụ cười.

“Nơi này bao lớn?”

“Hơn 300 mét?”

“Một người ở nơi này anh không cảm thấy cô quạnh sao?”

Lý Cẩm Thành trong giọng nói mang theo một chút trêu chọc và trào phúng, Hà Chấn Hiên nhớ tới đoạn thời gian trước đó, nụ cười trên mặt từ từ biến mất, một lát sau, anh mới nói: ”Rất cô quạnh.”

Âm thanh có chút trầm thấp, Lý Cẩm Thành cười trên sự đau khổ của người khác nhìn về phía anh, cậu nói: “Đáng đời anh.”

“Vâng vâng vâng, anh đáng đời.”

Như muốn biểu đạt trong lòng mình rất vui sướng, anh lại ôm Lý Cẩm Thành xoay tròn vài vòng.

Lý Cẩm Thành thân thể do trước kia bị thương cũng chưa khôi phục hoàn toàn, thêm vào tối hôm qua túng dục quá độ, bởi vậy mới vừa bị Hà Chấn Hiên thả xuống, cậu cũng cảm giác được một trận đau đớn.

“Cẩm Thành?”

Thấy Hà Chấn Hiên lo lắng, Lý Cẩm Thành không chút biến sắc, cậu nói: “Cũng do anh, không chịu tiết chế một chút…”

Khi Hà Chấn Hiên nghe câu nói này của cậu, vẻ mặt của anh trở nên lúng túng, im lặng chốc lát, anh mới nói: “Sau này anh nhất định chú ý…”

Lý Cẩm Thành không nói lời nào, chỉ là ý tứ sâu xa liếc mắt nhìn anh.

Căn nhà này của Hà Chấn Hiên trang trí theo phong cách Châu Âu, phòng khách và phòng ăn nối liền cùng nhau tạo ra một không gian mở.

Nhà bếp rất rộng rãi, có đầy đủ dụng cụ làm bếp, bên trong rất nhiều thiết bị điện tử cũng vừa mới lắp vào không lâu.

Thấy Lý Cẩm Thành ở nhà bếp lục tung lên, Hà Chấn Hiên đi theo phía sau cậu, anh nói: “Cẩm Thành, đói bụng sao?”

Không nghe Lý Cẩm Thành trả lời, anh còn nói: “Nơi này không có thức ăn.”

Hà Chấn Hiên dừng lại chốc lát, anh không ngừng cố gắng suy tính, anh nói: ”Muốn đi ra ngoài ăn hay là ăn ở đây? Nếu như ở đây ăn, anh kêu người ta lại đây làm cơm…”

Hà Chấn Hiên kề sát cậu mà nói liên miên cằn nhằn, làm Lý Cẩm Thành có chút không thoải mái, cậu nói: “Em ăn bánh bao với uống sữa anh để trên bàn là được rồi, có điều Hà Chấn Hiên, gần đây anh chỉ ăn những cái này đúng không?”

Mỗi lần Lý Cẩm Thành đối với anh bất mãn, cậu sẽ mang tên của anh mà gọi, Hà Chấn Hiên chột dạ, nhưng anh không quen nói dối, bởi vậy chỉ gật đầu.

Từ lúc anh phải cố tình né tránh Lý Cẩm Thành, anh dồn tất cả tình cảm vào công việc, có lúc ngay cả mình có ăn cơm hay không cũng nhớ không rõ, hơn nữa vào lúc giờ cơm, Lý Cẩm Thành sẽ gởi nhắn tin căn dặn anh phải ăn cơm, vì lẽ đó đại đa số thời gian nên ăn cơm, anh chỉ nhìn chăm chăm điện thoại di động của mình rồi đờ ra.

Lý Cẩm Thành đương nhiên biết khoảng thời gian này anh vượt qua rất khó, lại nhìn thấy trên vẻ mặt của anh có chút thâm trầm, cậu rất nhanh nói sang chuyện khác, cậu nói: “Chấn Hiên, em có chuyện muốn thương lượng với anh…”

“Em nói đi.”

“Em nghĩ để Chị Phương ở cùng với chúng ta.”

Thấy Lý Cẩm Thành một mặt nghiêm túc, Hà Chấn Hiên có chút kỳ quái liếc cậu một cái, anh nói: “Đương nhiên có thể.”

Tuy răng anh không thích tiếp xúc với người không quen thuộc, nhưng chỉ cần là yêu cầu của cậu anh đều sẽ đáp ứng.

Nghĩ như thế Lý Cẩm Thành nhếch miệng cười

Cậu còn nói: “Em còn muốn cùng chị ấy chuyển tới đây.”

“Được… Có điều em không phải rất thích căn nhà đang ở sao? Hiện tại làm sao…”

“Khó chịu.”

Nói xong Lý Cẩm Thành nhìn ngón trỏ tay trái của mình. Đó là sau khi cậu cùng Hà Chấn Hiên tách ra, trong lúc vô tình dùng dao phay cắt trúng, vết thương tương đối sâu, sau khi lành để lại một vết sẹo, cậu vô ý thức vuốt nhẹ nơi đó, cậu nói: “Nếu sống ở nơi đó, em sẽ nhớ tới việc anh nói chia tay với em.”

“Xin lỗi.”

“Không có chuyện gì, chuyển tới là tốt rồi.”

Nhẹ như mây gió nói xong, thấy cậu chuẩn bị đi khỏi nhà bếp, Hà Chấn Hiên đã nhanh chân không nói tiếng nào ôm lấy cậu.

“Cẩm Thành, thật sự không sợ sao?”

Chuyện này có thể đã trở thành vướng mắc vĩnh viễn trong lòng anh. Như là an ủi, Lý Cẩm Thành nắm chặt vòng tay của anh đang ôm eo cậu, cậu nói: “Không sợ, Hoàng Dực Thanh không phải nói đại kiếp nạn của anh đã qua? Cho dù coi như vì anh chặn kiếp… cũng chỉ có trầy da thôi…”

Hà Chấn Hiên nghe câu nói của cậu không nhịn được cười, Lý Cẩm Thành quay đầu lại cậu còn nói: “Anh chỉ cần bảo vệ tốt cho em cùng chính bản thân anh là được rồi.”

Thế gian kinh khủng nhất là bị người chí thân phản bội, bởi vì không hề phòng bị, vì lẽ đó thương tổn và đả kích cũng sẽ gấp mấy lần. Bây giờ Hà gia chỉ còn vài người tâm tư đơn thuần, nghĩ tới chỗ này, Hà Chấn Hiên hơi yên tâm.

Sau đó Lý Cẩm Thành và Ngụy Xuân Phương dọn vào căn nhà này, nơi này dần dần trở nên ấm áp.

Trên ban công chị Phương trồng các loại hoa, giá sách bên trong bày đầy các loại sách yêu thích của Lý Cẩm Thành, trong phòng khách cũng như thư phòng thì được trang trí những tấm hình chụp chung của hai người.

Mỗi lần nhìn thấy những thứ này, Hà Chấn Hiên cảm giác rất hài lòng. Trên người anh khí tức lạnh lùng cũng từ từ được trung hòa.

Gần đây ở tập đoàn Vinh Thịnh rất nhiều người từ giai cấp lãnh đạo đến công nhân viên đều cảm nhận được sự biến hóa của chủ tịch.

Nụ cười khiến người nhìn thấy như làn gió xuân ấm áp, hơn nữa mỗi lần có người nhắc đến ba chữ tên của Lý Cẩm Thành, nụ cười trên gương mặt anh sẽ làm cho người bên cạnh phải đỏ mặt.

Trường học của Lý Cẩm Thành còn chưa khai giảng, bởi vì thấy Hà Chấn Hiên quá gầy cho nên chỉ cần Hà Chấn Hiên ở Hồng Kông cậu mỗi ngày đều sẽ đem cơm trưa đến công ty cho anh.

Các thư ký của Hà Chấn Hiên có thái độ rất nhiệt tình với Lý Cẩm Thành. Bởi vì chỉ cần nhìn cậu cùng với chủ tịch nhìn nhau nở nụ cười hay là dáng vẻ nhẹ giọng trò chuyện, sẽ làm các cô lại có lòng tin hơn trong tình yêu.

Đầu tháng chín, Hà Chấn Hiên thể trọng tăng lên, khí sắc cũng chỉ có thể hình dung là tươi cười rạng rỡ, sau đó không lâu trường học của Lý Cẩm Thành khai giảng.

Cậu trúng tuyển nghiên cứu sinh, học hai năm, tuy rằng công tác nghiên cứu đều phải đi theo người hướng dẫn, nhưng khoảng thời gian này cậu vẫn cần mỗi ngày vào trường học điểm danh.

Hôm nay Lý Cẩm Thành mới vừa đi tới cửa trường học, thì có người vỗ nhẹ bờ vai của cậu.

Cậu quay đầu lại, trên mặt vẻ mặt có chút kinh ngạc, cậu hỏi: “Cậu làm sao cũng ở nơi đây?”

 

Chương 47: Kích động

Nhậm Vũ Kiều nhàn nhạt liếc mắt nhìn Lý Cẩm Thành, cậu ta nói: “Tôi học ở trường này.”

Trường học này ở Hồng Kông rất nổi danh, nghe cậu ta nói như vậy, ánh mắt Lý Cẩm Thành nhìn về phía cậu ta lại thay đổi rõ ràng, một lát sau, cậu dùng ngữ khí cảm thán nói: “Nhậm Vũ Kiều, cậu ăn cái gì lớn lên? Tại sao cậu làm gì cũng đều lợi hại như vậy?”

Nhậm Vũ Kiều khóe miệng nhẹ nhàng giương lên, cậu ta nói: “Anh cũng có khác gì tôi.”

Đã là tháng chín, nhưng Hồng Kông vẫn còn lưu lại không khí của mùa hè, vị trí ngôi trường này phong cảnh rất tốt, do bên trong kiến trúc kết cấu là những mảng xanh mát, cùng với con đường sạch sẽ, khí trời mát mẻ làm cho trong lòng mọi người cũng thả lỏng hơn.

Chung quanh đâu đâu cũng có học sinh đến trường học báo danh, hai người sóng vai đi mấy bước, Nhậm Vũ Kiều còn hỏi: ”Vết thương của anh khôi phục thế nào rồi?”

Hai người từ lần gặp gỡ trước cũng đã cách nhau gần ba tháng, Lý Cẩm Thành ngẩng đầu, cậu nói: “Tốt lắm rồi, có điều…”

Sau lần đó thân thể của cậu có thể so với người bình thường kém hơn rất nhiều, có lẽ là vì điểm này, bây giờ ngay khi cậu ho nhẹ hai tiếng, Hà Chấn Hiên đều mang một vẻ mặt căng thẳng. Lý Cẩm Thành nghĩ đến chuyện này không khỏi lộ ra nụ cười khổ.

“Anh có hối hận không?”

“A? Nha, sẽ không, làm sao có thể?”

Để đổi lấy được hạnh phúc hiện tại, cậu cảm thấy rất đáng giá.

“Chờ một chút tôi đưa anh đi báo danh?”

“Cậu cứ thong thả?”

“Thong thả.” Lý Cẩm Thành gật đầu, một lát sau cậu còn nói: “Vũ Sâm đâu? Nhóc mấy ngày nay cũng đi học rồi chứ?”

“Ừm.” Nhắc tới Nhậm Vũ Sâm, nụ cười trên mặt của Nhậm Vũ Kiều trở nên rất nhu hòa, cậu ta nói: “Ngày hôm trước lúc đưa nhóc đi trường học, nhóc giận dỗi đem mình khóa trái ở phòng ngủ…”

Lý Cẩm Thành bật cười, nói: “Tại sao?”

Nhậm Vũ Kiều không nói lời nào, chỉ quay đầu lại liếc mắt nhìn cậu, Lý Cẩm Thành lấy lại tinh thần, lắc đầu nói: “Coi như tôi không từ chức, tôi cũng không chỉ dạy cho một học sinh…”

Nghĩ đến dáng dấp giận dỗi khả ái của Nhậm Vũ Sâm, Lý Cẩm Thành lại cười nói: “Khi nhóc nhớ tôi thì bảo nhóc gọi cho tôi, tôi rảnh rỗi nhất định sẽ qua chơi với nhóc.”

“Được.”

Học phí của Lý Cẩm Thành cũng đã thông qua tài khoản chuyển vào trước, giải thích thủ tục nhập học, đưa cậu đi tới phòng học, Nhậm Vũ Kiều mới cùng cậu tạm biệt.

Trong phòng học đã ngồi không ít người, trên vẻ mặt của mọi người hoặc là bình tĩnh hoặc là khó nén kích động cùng chờ mong, điều này làm cho Lý Cẩm Thành nhớ tới tám năm trước ngày đầu tiên học đại học, dường như cũng là cảnh tượng tương tự.

Có điều số học sinh ít hơn nhiều, chỉ bằng không tới một phần mười lúc đó.

Buổi tối lúc về đến nhà, Hà Chấn Hiên nhìn Lý Cẩm Thành tựa ở đầu giường, trong tay cầm một quyển sách giáo khoa, trên vẻ mặt đầy trịnh trọng mà quý trọng.

Nhìn thấy cậu như vậy, Hà Chấn Hiên không nhịn được cười, anh nói: “Em có vẻ rất thích đi học đúng không?”

“Ừm!”

“Em vẫn còn đọc sách tiếp không?”

“Không đọc.”

Nói xong Lý Cẩm Thành còn nói: “Em trước đây từng đọc được một trích đoạn, nói là, học được thạc sĩ chứng minh bạn so với người bình thường thông minh, nhưng nếu như là tiến sĩ trở lên, bạn sẽ trở thành con mọt sách trong mắt người khác.”

“Đây chỉ là ngụy biện”

Cầm quần áo để giặt, Hà Chấn Hiên lại quay đầu lại, anh nói: “Trường học thế nào?”

“Rất tốt!”

“Bạn học thì sao?”

“Cũng tạm ổn”

Nói xong Lý Cẩm Thành lấy lại tinh thần, cậu nói: “Đúng rồi, anh còn nhớ Nhậm Vũ Kiều không? Chính là lần trước cùng đi với em giải cứu cho anh.”

Tuy nhiên đã gặp cậu ta rất nhiều lần, nhưng Hà Chấn Hiên vẫn là lần đầu tiên biết tên của cậu ta. Gật gật đầu, anh mới nói: “Làm Sao?”

“Cậu ấy bây giờ cùng em học chung một trường, có điều cậu ấy thật sự là lợi hại, một bên đến trường, một bên công tác, vậy mà vẫn đi học được, nói vậy cậu ấy trước đây thành tích chắc rất tốt…”

Nói liên miên cằn nhằn những lời này xong, lúc Lý Cẩm Thành ngẩng đầu, mớiphát hiện Hà Chấn Hiên đứng ngẩn người ở chỗ đó.

“Chấn Hiên?”

“Hả?”

“Làm sao? Anh đang suy nghĩ gì?”

Hà Chấn Hiên muốn nói lại thôi liếc mắt nhìn cậu, anh lắc đầu rồi nói: “Không có gì.”

Nói xong câu này, anh cầm quần áo tiến vào phòng tắm, lưu lại Lý Cẩm Thành một bụng đầy nghi hoặc, cậu nhìn dáng vẻ của anh rõ ràng là nặng nề tâm sự.

Không lâu sau khi khai giảng, sinh hoạt Lý Cẩm Thành từ từ đi vào quỹ đạo. Mỗi ngày hai chỗ một đường, ngoại trừ đi trường học, chính là về nhà.

Bởi vì về nhà khá xa nên Lý Cẩm Thành bình thường ở trường học ăn cơm trưa, tình cờ Nhậm Vũ Kiều đến tìm cậu, hai người lại cùng đi căn tin của trường học ăn cơm. Lúc này Lý Cẩm Thành mới biết ở trường học Nhậm Vũ Kiều được xem như là một thần tượng.

Im lặng ít lời, ngoại hình xuất chúng, hơn nữa cậu ta thỉnh thoảng sẽ thể hiện ra một số thiên phú kinh người, bởi vậy mỗi lần cùng cậu ta sóng vai đi ở trường học, Lý Cẩm Thành sẽ nhận được không ít tầm mắt quan sát.

Theo thời gian dài tiếp xúc Lý Cẩm Thành dần dần cùng bạn học chung quanh trở nên quen thuộc, bọn họ học khoa chính quy, vừa tốt nghiệp liền trực tiếp theo học nghiên cứu sinh nên tuổi tác chênh lệch, thêm vào Lý Cẩm Thành dù sao ở trong xã hội trải qua mấy năm, bởi vậy mối quan hệ với bạn học vô tình hay cố ý đều duy trì khoảng cách nhất định. Nhưng ngay cả như vậy, trong đó có mấy người thích nhiều chuyện vẫn có thể chiến thắng tất cả.

“Anh cùng Nhậm Vũ Kiều là bạn phải không?”

Cùng nói chuyện với Lý Cẩm Thành là một anh bạn có gương mặt đầy tính trẻ con, trước đây cậu nhóc đã từng mượn qua bút của Lý Cẩm Thành.

Lý Cẩm Thành gật đầu, trong nội tâm cậu kỳ thực cảm thấy người này đơn thuần đáng yêu, chỉ là giữa bọn cậu thực sự không có cùng đề tài.

Thấy Lý Cẩm Thành nở nụ cười ôn hoà, người kia lại nghi hoặc liếc mắt nhìn cậu, cậu nhóc nói: “Nhậm Vũ Kiều chưa từng có bạn, ngoại trừ thi cử hoặc tham gia thi đấu, cậu ấy hầu như không xuất hiện trường học, hiện tại…”

Người kia nói xong lộ ra một vẻ mặt ước ao, cậu nhóc nói: “Cậu ấy đối với anh thật tốt.”

Cho đến giờ phút này, Lý Cẩm Thành mới hiểu nguyên nhân Nhậm Vũ Kiều nhiều lần xuất hiện ở đây. Chỉ là tại sao? Sợ mình chưa quen thuộc hoàn cảnh chung quanh? Hay là bởi vì cậu từng quan tâm chăm sóc Nhậm Vũ Sâm, vì lẽ đó cậu ta tự giác có nghĩa vụ chăm sóc cậu? Lý Cẩm Thành bị những ý nghĩ này của mình làm mỉm cười, suy nghĩ một chút, cậu mới nói: “Nhậm Vũ Kiều người này kỳ thực rất tốt.”

“Mới không… Phải.”

Người kia lời còn chưa nói hết thì đã đến giờ vào học, cậu nhóc mím mím miệng, trên mặt có chút không cam lòng.

“Cẩm Thành…”

Buổi chiều tan học từ lớp học đi ra không lâu Lý Cẩm Thành nghe thấy có người kêu tên của mình.

Âm thanh này dị thường quen thuộc, Lý Cẩm Thành cau mày quay đầu lại, quả nhiên nhìn thấy đứng cách đó không xa là Lý Diệu Tổ.

Lý Diệu Tổ nhìn qua thay đổi rất lớn, nhưng chủ yếu nhất là ánh mắt và vẻ mặt của ông. Đó là một vẻ mặt bình tĩnh sau khi đã trải qua tang thương. Nếu là lúc trước, Lý Cẩm Thành không muốn nói chuyện cùng ông ta, nhưng bây giờ nhìn thấy ông ta như vậy, cậu chỉ là gật gật đầu, rồi cậu nói: “Đi theo tôi.”

Gần trường học có một công viên nhỏ, sau khi đi vào là một rừng trúc, con đường nhỏ trải dài đá cuội, có vài chiếc ghế dài bằng gỗ, Lý Cẩm Thành cùng ông ta ở trên ghế gỗ dài ngồi xuống, cậu nói: “Có việc gì không?”

“Chỉ là muốn ghé thăm con một chút, còn có, cha nghĩ nên nói một câu xin lỗi với mẹ con con.”

Ấn tượng lúc trước của Lý Cẩm Thành về Lý Diệu Tổ là hung hăng, đôi khi sẽ lộ ra một loại khí phách, Vì lẽ đó cậu xưa nay không nghĩ tới có một ngày ông ấy sẽ ở ngay trước mặt cậu nói ra lời nói như vậy. Lý Cẩm Thành nghĩ tới những việc này, tâm tư ngổn ngang, qua một hồi lâu, cậu mới nói: “Ông hiện tại đang làm gì thế?”

“Cha làm bảo vệ cho một nhà xưởng.”

Thấy Lý Cẩm Thành nhìn mình, ông ta nở cười, rồi nói: “Rất thú vị… Sau nhiều năm, cha lần thứ hai dựa vào lao động của bản thân mà nuôi sống chính mình, cái cảm giác này rất phong phú, cũng rất có ý nghĩa.”

Từ ngữ khí và vẻ mặt của ông ta, Lý Cẩm Thành chỉ cảm thấy ông ta lần này thật sự thay đổi, như là thả xuống một vài thứ, lại thật giống như là đã nghĩ thông suốt. Nhìn Lý Diệu Tổ cho cậu cảm giác rất xa lạ, sau đó Lý Cẩm Thành thấp giọng nói một câu: “Như vậy là tốt rồi.”

Trong giọng nói của cậu cũng mang theo ý tứ tha thứ. Lý Diệu Tổ thấy cậu cúi đầu, trong lòng không biết tại sao cũng cảm giác khổ sở, ông muốn đưa tay vỗ vai Lý Cẩm Thành, nhưng nghĩ tới hành động trong quá khứ của mình, ông cuối cùng lại đem tay của mình thả xuống.

“Có điều Cẩm Thành… Cha vẫn có việc muốn tìm con hỗ trợ…”

“Ông nói đi.”

Lý Cẩm Thành thái độ lạnh nhạt khiến Lý Diệu Tổ cảm giác không được tự nhiên, hai tay ở trên đầu gối của mình vuốt nhẹ mấy lần. Ông ta mới nói: “Cha thời gian trước có đi ngục giam gặp Gia Tuấn, nó thay đổi rất nhiều, gần đây nó ở bên trong chuẩn bị xin tư liệu của trường học, nó nghĩ là sau khi ra tù có thể được như con tiếp tục học nghiên cứu sinh… Còn có, cha cũng đến xem Uyển Như… Bà ấy hiện tại trạng thái tinh thần rất kém, hầu như không nhận ra cha. Cẩm Thành… Cha muốn mang bà ấy về để chăm sóc, con có thể giúp cha nói với Chấn Hiên nể chút tình?”

“Chính ông chăm sóc bà ấy sao?”

“Ừm, cha thiếu nợ ba người các con quá nhiều, cha nhất định sẽ cố gắng trả lại…”

Lý Cẩm Thành vốn muốn nói không cần, có điều nhìn dáng vẻ của ông chắc sẽ không nghe những câu nói này của cậu.

Cậu không biết Lý Diệu Tổ vì sao lại có thay đổi lớn như vậy, nhưng cậu tin tưởng Lý Diệu Tổ, cậu cũng rất vui vẻ khi nhìn thấy ông ấy thay đổi như vậy.

Sau khi đứng dậy, cậu mới nói: “Tôi sẽ nói giúp cho ông, nhưng có điều… tôi cần đi bệnh viện xem Tống Uyển Như thế nào.”

Đại khái không nghĩ tới cậu sẽ thoải mái đáp ứng, Lý Diệu Tổ kích động gật đầu liên tục, sau đó ông cầm cái túi vẫn để ở bên cạnh từ đầu, giao cho Lý Cẩm Thành, ông nói: “Cha mua cho các con một ít đồ, còn có, giúp cha cảm tạ Chấn Hiên, nếu không phải cậu ấy giúp đỡ thì không biết cha đã chết bao nhiêu lần rồi…”

Trong túi có một ít đồ ăn vặt và đồ bổ rẻ tiền mua trong siêu thị, nhớ đến Lý Diệu Tổ vừa nói những câu nói kia, Lý Cẩm Thành lắc đầu. Hà Chấn Hiên đến tột cùng trong im lặng vì cậu làm bao nhiêu việc?

Ngày thứ hai tan học, Lý Cẩm Thành lái xe đi đón Lý Diệu Tổ.

Ông ấy hiện tại ở một tiểu khu có chút cũ nát, nhưng nhìn dáng vẻ của ông ta đã không đối với chuyện như vậy cảm thấy khó chịu.

Hai người ở trên xe đều không nói lời nào. Giữa bọn họ vết thương lòng cũng đã tồn tại, coi như bây giờ Lý Diệu Tổ có lòng muốn chữa trị, cũng không phải một sớm một chiều có thể trị khỏi.

Lý Cẩm Thành nhìn thấy Tống Uyển Như thì hầu như không nhận ra bà.

Ánh mắt dại ra, da dẻ nhăn nheo, toàn thân sưng vù, thậm chí ngay cả động tác của bà so với người bình thường chậm đến hai ba nhịp. Bà ta cũng không nhận ra Lý Diệu Tổ và Lý Cẩm Thành, chỉ khi nghe Lý Diệu Tổ nhắc đến tên Lý Gia Tuấn, ánh mắt của bà mới có một chút gợn sóng. Lý Cẩm Thành thấy trên người bà đã không có khói đen, cậu triệt để yên tâm, sau đó đưa Lý Diệu Tổ trở về, cậu nói: “Tôi sẽ mau nhờ người bảo lãnh bà ta ra.”

“Cảm ơn.”

Lý Cẩm Thành lắc đầu, lái xe rời đi, Lý Diệu Tổ vẫn như cũ đứng tại chỗ rất lâu nhìn xe của cậu rời đi.

Hi vọng qua, cũng thất vọng qua, mọi việc cũng đã trải qua, vì lẽ đó nhận được những thứ mà cậu từng mong muốn, cậu đã không còn có quá nhiều hưng phấn.

Nghe Lý Cẩm Thành nói Hà Chấn Hiên đang mở khuy áo quay đầu lại, anh nói: “Có thể, có điều… em không ngại sao?”

Lý Cẩm Thành lắc đầu, cậu nói: “Em không thù dai, hơn nữa… Bọn họ cũng chịu trừng phạt rồi.”

“Như vậy cũng được, ngày mai anh gọi người đem bà ta thả ra ngoài.”

“Cảm ơn, còn có… Anh vì em… Cha em, làm cái gì sao?”

Lúc nói chuyện, Lý Cẩm Thành đã từ phía sau ôm lấy anh, Hà Chấn Hiên vẫn còn đang tiếp tục cùng khuy áo của anh tranh đấu, anh nói: “Cũng không có gì, chỉ là phái người bảo vệ ông ấy an toàn, lúc cần thiết… thì giúp đỡ ông ấy một chút…”

Suy nghĩ một chút, anh còn nói: ”Dù sao ông ấy cũng là cha em…”

“Ừm.”

Bọn họ là như vậy tình thân giống như trên ngực có một cái gai, rút đau, không rút cũng đau.

Phát hiện Lý Cẩm Thành đem đầu chôn ở trên lưng không nói lời nào, Hà Chấn Hiên xoay người, anh thấp giọng nói “Làm sao?”

“Không có gì, chỉ là muốn cảm ơn anh.”

Hà Chấn Hiên nhếch miệng lên, anh nói: “Đây là việc anh phải làm.”

Câu nói này anh đã từng nói rất nhiều lần, Lý Cẩm Thành không muốn những việc kia làm mất vui, cậu mới nói: “Có cái gì là anh không nên làm?”

Hà Chấn Hiên rất chăm chú suy nghĩ một chút, anh nói: “Em lại nói đi đâu?”

“Anh dám! Cẩn thận em cắt tiểu JJ của anh!”

Thấy Lý Cẩm Thành giống như con lười leo ở trên người mình, Hà Chấn Hiên ôm cậu đem cậu đặt lên giường, anh ôm hôn cậu, mập mờ không rõ nói:”Không dám, có em đã đủ rồi.”

Sau khi Tống Uyển Như được đón về, Lý Diệu Tổ lại gọi một cú điện thoại cho Lý Cẩm Thành.

Lý Cẩm Thành không quá nhiều nhiệt tình, tùy ý hàn huyên vài câu, cậu liền cúp điện thoại.

Hôm nay là cuối tuần, vốn cậu muốn cùng chị Phương đi ra ngoài mua thứ ăn, nhưng Lý Cẩm Thành chưa kịp bước ra khỏi phòng ngủ, điện thoại của cậu lần thứ hai vang lên.

Phát hiện là số xa lạ, Lý Cẩm Thành không tiếp, nhưng người này kiên nhẫn, mãi đến khi chị Phương nhìn cậu, Lý Cẩm Thành đành tiếp cú điện thoại.

“Cẩm Thành?”

Nghe thấy trong điện thoại di động truyền đến âm thanh, Lý Cẩm Thành sửng sốt, qua một hồi lâu, cậu mới nói “Liêu Trường Viễn?”

“Là tôi, Cẩm Thành, tôi tỉnh rồi.”

Trong nháy mắt giọng nói của Liêu Trường Viễn cho Lý Cẩm Thành một cảm giác dị thường quái dị.

Chương 48: Đáng đời anh

Trên đường lái xe tới bệnh viện, Lý Cẩm Thành tâm thần không yên, đến khi cậu nhìn thấy Liêu Trường Viễn trong phòng bệnh, trái tim cậu cấp tốc lập mạnh.

Liêu Trường Viễn đã ở bệnh viện hôn mê gần tám tháng, cậu ta nằm ở trên giường bệnh, cả người toàn thân bắp thịt héo rút trở nên tiều tụy, không hành hình người.

Nhưng Lý Cẩm Thành ghét nhất chính là ánh mắt của hắn, không có ý tốt, phảng phất như sớm đã nhìn thấu tất cả.

Loại ánh mắt này Lý Cẩm Thành trước đây từng thấy vô số lần, đặc biệt là ở kiếp trước hai năm chung sống với nhau.

Con người đối với kẻ đã từng giết mình đều có bản năng sợ hãi, mới vừa tiến vào phòng bệnh nhìn thấy bộ dáng Liêu Trường Viễn, Lý Cẩm Thành lập tức nhớ đến cảnh tượng lúc sắp chết của cậu.

Trên thân thể đau đớn là thứ yếu, càng khiến người ta có ký ức sâu sắc chính là cảm giác vô vọng bất lực của bản thân. Sự sợ hãi ấy sâu tận xương tủy.

Lý Cẩm Thành chỉ biết là Liêu Trường Viễn ở kiếp trước là thủ phạm đã hại chết mình, ánh mắt của cậu trở nên lạnh lùng, cũng ở trong khoảnh khắc này cậu khôi phục trấn định. Lúc trước Liêu Trường Viễn không có khả năng có được trí nhớ của kiếp trước, cũng không làm gì cậu nhưng là hiện tại cái này…

Lý Cẩm Thành nhìn hắn, cậu từ từ nở một nụ cười lạnh, dường như là đến lúc này cậu mới ý thức mình đã hay đổi. Cậu trở nên có chủ kiến, không khúm núm, ngoài ra, cậu không e ngại kiếp trước hắn đã làm gì với cậu.

Trên gương mặt của Lý Cẩm Thành không có nhiều thay đổi gì, vì lẽ đó Liêu Trường Viễn cũng không có phát giác sự khác thường của cậu, thấy cậu đi vào, hắn ta chỉ nói: “Cẩm Thành, cậu sống lại đúng không?”

Lý Cẩm Thành không nói lời nào, chỉ lấy ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phía hắn ta.

Lúc này Liêu Trường Viễn như rơi vào trầm tư, hắn cúi đầu nói: “Chẳng trách… Chẳng trách cậu sẽ cùng Hà Chấn Hiên kết hôn…”

“Anh là chết như thế nào?”

Nghe thấy Lý Cẩm Thành ngữ khí lạnh lẽo hỏi mình, Liêu Trường Viễn lộ ra cười khổ, hắn nói: “Cẩm Thành, cậu cũng quá tuyệt tình…”

“Đối mặt với người giết chết mình, anh cảm thấy tôi nên khách khí với hắn?”

“Cái đó… ngược lại cũng đúng là…”

Thấy Lý Cẩm Thành vẫn nhìn mình chằm chằm, Liêu Trường Viễn không tự chủ được đem tầm mắt của mình liếc nhìn ngoài cửa sổ, vẻ mặt trở nên cô đơn, hắn mới ngữ khí bình thản nói: “Cậu… Sau khi qua đời không lâu… Tôi bị chủ nợ đến đòi nợ, bọn họ đã từng cho tôi… gọi điện thoại cho Liêu Duy Sâm, Liêu Duy Sâm không giúp tôi, bọn họ đem tôi bắt lại, sau khi… Bọn họ phát hiện tôi không có năng lực kiếm tiền, chỉ có thân thể khỏe mạnh nên bọn họ cho người ta lấy nội tạng của tôi… Cuối cùng, tôi ở trên bàn mổ mất máu quá nhiều mà chết…”

Không có ai không sợ hãi cái chết, cho dù sống lại, cho dù nó đã trở thành quá khứ, nhưng khi đó phát sinh tất cả những gì vĩnh viễn đều rõ ràng trước mắt.

Liêu Trường Viễn nhớ bản thân lúc sắp chết, tay chân lạnh lẽo, ý thức từ từ hoảng hốt, hắn nhìn chằm chằm trên trần nhà cũ nát, chuyện cũ như đèn kéo quân ở trong đầu của hắn chầm chậm xẹt qua.

Liêu Trường Viễn nghĩ tới tuổi thơ của mình, những người mà mình gọi là người nhà, nhưng cuối cùng hình ảnh dừng lại ở nụ cười nhẹ nhàng trên mặt của Lý Cẩm Thành. Hắn bản thân lần đầu gặp đã đối với Lý Cẩm Thành lưu lại ấn tượng sâu sắc, bởi vì năm ấy khi Lý Cẩm Thành học lớp 11 trong lúc vô tình hướng hắn nở nụ cười. Không có trào phúng, không có xem thường, cũng chỉ là tình bạn đơn thuần.

Liêu Trường Viễn nhớ tới khi đó là đầu hạ, Lý Cẩm Thành mặc đồng phục học sinh áo sơ mi thuần trắng, ánh mặt trời chiếu vào trên tóc của cậu, cậu khẽ cúi đầu. Chỉ như vậy mà Lý Cẩm Thành làm Liêu Trường Viễn cảm thấy kinh diễm, đồng thời trong lòng hắn cũng xuất hiện một cảm giác được cứu rỗi. Kỳ thực cho tới nay, cậu chính là tồn tại của sự cứu rỗi, chỉ là… Không cẩn thận bị chính hắn hủy diệt mà thôi.

Nhớ đến Lý Cẩm Thành đã bị mình tự tay bóp chết, nằm ở trên bàn mổ trong lòng Liêu Trường Viễn một trận đau nhói, sau đó có một nỗi đau đớn kịch liệt hơn ập đến làm hắn không ứng phó kịp.

Chỉ là đến khi mình cũng phải chết rồi, Liêu Trường Viễn mới từ từ buông bỏ. Hắn có kết cục cuối cùng phù hợp như cậu lúc trước dự liệu.

Lý Cẩm Thành nghe Liêu Trường Viễn nói như vậy, cậu lạnh nhạt liếc mắt nhìn hắn, cậu nói: “Đáng đời anh.”

“Tôi biết… Cẩm Thành…”

Thấy Liêu Trường Viễn nhìn mình, Lý Cẩm Thành không tiếp tục nói nữa.

“Chuyện trước kia xin lỗi, tôi biết cho dù tôi nói bao nhiêu câu xin lỗi, cũng là chuyện vô bổ… Vì lẽ đó Cẩm Thành, tôi sau này nhất định sẽ cố gắng bồi thường cho cậu…”

Lý Cẩm Thành nhìn biểu hiện chân thành của Liêu Trường Viễn, có chút mệt mỏi, gần đây những người này xảy ra chuyện gì sao?

Trước là Lý Diệu Tổ, hiện tại là Liêu Trường Viễn, một hai cái, đều thề son sắt nói mình muốn thay đổi, lúc trước nhận ra thì tốt rồi. Nhưng bọn họ là nói thật sao?

Lý Cẩm Thành quan sát kỹ Liêu Trường Viễn, chỉ cảm thấy hắn cho cậu cảm giác tương tự như Lý Diệu Tổ. Hai người đều là thật trong tâm muốn thay đổi.

Lý Cẩm Thành từ trước đến giờ tin tưởng cảm giác của mình, nghĩ như vậy cậu đối với Liêu Trường Viễn căm ghét cùng với căm hận cũng thuận theo giảm bớt.

Cậu từ trước đến giờ luôn nhớ đến ân huệ của người khác, kiếp trước nếu không phải là bởi Liêu Trường Viễn cậu sẽ không sống lại, cũng sẽ không gặp được Hà Chấn Hiên. Vừa nghĩ tới anh, Lý Cẩm Thành đang căng thẳng từ từ hòa hoãn, sau đó cậu nói: ”Cho nên hiện tại anh có được ký ức của kiếp trước đúng không?”

“Đúng.”

Liêu Trường Viễn nhớ kiếp trước của mình cùng với Lý Cẩm Thành, kiếp trước và cả kiếp này của hai người.

“Bây giờ anh muốn làm gì?”

“Tôi muốn vào giới giải trí làm diễn viên, tuy rằng trước đây tôi đối với sự nghiệp không chú ý, nhưng tôi kỳ thực rất yêu thích điện ảnh… Thậm chí cũng ở trong lòng mình cân nhắc rất lâu…”

Nghe hắn nói như vậy Lý Cẩm Thành nhớ tới mấy năm trước kia ở Cao Hùng, Liêu Trường Viễn mỗi ngày ở nhà đều mua đĩa xem phim. Phim nào đứng đầu, nổi tiếng, hay là sẽ không có người xem Liêu Trường Viễn biết rõ, sở trường duy nhất của hắn chính là đối với điện ảnh hiểu rõ rất toàn diện.

Chỉ là Lý Cẩm Thành không biết hắn ôm suy nghĩ như vậy, khi xem những bộ phim điện ảnh đó.

“Anh cố lên.”

Thấy Lý Cẩm Thành có dấu hiệu chuẩn bị rời đi, Liêu Trường Viễn lại gọi cậu một tiếng.

“Còn có việc gì?”

“Cẩm Thành, cậu có thể cho tôi mượn một khoản tiền được không? Tôi hiện tại… Sẽ không trở về nhà, thêm vào tôi không bạn bè gì, thân thể lại biến thành như vậy… Vì lẽ đó, tôi cần một khoản tiền vượt qua thời kỳ này…”

Nếu Lý Diệu Tổ tìm cậu mượn tiền, Lý Cẩm Thành nhất định sẽ cho, dù sao hai người có liên hệ máu mủ dứt bỏ không được. Thế nhưng Liêu Trường Viễn, cậu dường như không nợ hắn cái gì. Lý Cẩm Thành liếc mắt nhìn hắn, cậu nói: “Không phải anh nói muốn thay đổi sao? Vậy dứt khoát bắt đầu từ nơi này được rồi.”

“Không không không, Cẩm Thành, đây là một loại đường tắt, có thể sẽ giúp tôi bớt đi rất nhiều phiền phức, nếu không cậu coi nó là một loại đầu tư? Cẩm Thành, cậu tin tôi lần cuối cùng này có được hay không? Tôi sau này sẽ trả cậu gấp mười.”

Trên giường bệnh Liêu Trường Viễn chuyện trò vui vẻ, biểu hiện bình tĩnh tự nhiên, cả người thật giống như đã biến thành một người khác. Không phải loại người mắt cao hơn đầu, không lại tự cho là đúng cũng không vì người nhà của hắn mà cảm thấy toàn bộ thế giới đều có lỗi với hắn.

Lý Cẩm Thành nghĩ đến mình cũng thay đổi, trong lòng khẽ động. Có thể mỗi người cũng có thể hoàn toàn biến thành một người khác, chỉ là bọn họ có cơ hội đó hay không mà thôi.

Lý Cẩm Thành bây giờ không thiếu tiền, nghĩ như vậy, cậu thông qua internet ngân hàng chuyển vào tài khoản số tiền không nhỏ cho Liêu Trường Viễn.

“Cẩm Thành, cảm ơn…”

Liêu Trường Viễn xem ra có phần xúc động, khi nói ra câu nói này, hốc mắt của hắn bắt đầu ửng hồng, hắn nói: “Cho tới nay, đối với tôi tốt nhất, cũng duy nhất chịu tốt với tôi chỉ có cậu. Cẩm Thành, lần này tôi nhất định không tiếp tục để cậu thất vọng.”

Lý Cẩm Thành vốn muốn nói anh bây giờ cùng tôi không có bất kỳ quan hệ gì, nhưng nhìn thấy Liêu Trường Viễn đem đầu chôn nơi cánh tay giống như đứa nhỏ khóc ròng ròng, cậu cuối cùng chỉ là lặng yên lui ra khỏi phòng bệnh.

Lúc vào và lúc ra khỏi bệnh viện thì tâm tình không giống, khi đi trên đường, Lý Cẩm Thành nội tâm bình tĩnh, không có một gợn sóng. Cậu bây giờ ngoại trừ Hà Chấn Hiên, những người khác có lẽ là không có rung động gì.

Lúc về đến nhà, chị Phương đã đi chợ về, hai người làm cơm, Lý Cẩm Thành lại căn dặn chị vài câu, mới cầm theo hộp cơm đi Vinh Thịnh tìm Hà Chấn Hiên.

Hà Chấn Hiên bây giờ đã chuyển đến tầng cao nhất văn phòng mà Hà Tông Đồng đã từng dùng qua, có điều bên trong có sửa chữa qua, phong cách trước sau như một hiện đại đơn giản.

Hai người ăn cơm xong, Lý Cẩm Thành buổi chiều không có làm gì, lại không muốn cùng Hà Chấn Hiên tách ra, nên cậu ở lại văn phòng xem Hà Chấn Hiên làm việc.

Đã là tháng mười, ánh mặt trời ấm áp mang theo cảm giác lười biếng, Lý Cẩm Thành nằm trên ghế sa lông lướt website xem tin tức, dần dần thì cơn buồn ngủ kéo đến. Mơ mơ màng màng cậu nghe thấy Hà Chấn Hiên nhỏ giọng gọi điện thoại cho nhân viên vào phòng hội nghị tổ chức cuộc họp. Không bao lâu cậu cảm giác trên người truyền đến ấm áp, Hà Chấn Hiên đem áo khoác của anh khoát lên trên người cậu.

Lúc tỉnh lại, trong phòng mở đèn, bên ngoài màn đêm buông xuống. Lý Cẩm Thành không nghĩ tới mình ngủ lâu như vậy, ở trên ghế salông ngồi yên một lúc, cậu từ từ nhớ tới hết thảy sự việc phát sinh trong ngày hôm nay.

Hà Chấn Hiên đang chăm chú đọc văn kiện thì bị Lý Cẩm Thành làm chú ý, anh lấy lại tinh thần ngẩng đầu, anh nói: “Tỉnh rồi?”

“Ừm.”

Trong thanh âm vẫn mang theo điểm khàn khàn, Hà Chấn Hiên còn chưa lấy lại tinh thần, Lý Cẩm Thành đã tách ra hai chân ngồi ở trên đùi của anh.

Hà Chấn Hiên nhìn cậu cười tủm tỉm, anh đưa tay ôm eo cậu, anh nói: ”Tâm tình rất tốt sao?”

“Ừm.”

Là bởi vì cậu biết được anh càng ngày càng tốt càng đáng quý, sau khi Lý Cẩm Thành đáp lời cậu đến gần hôn Hà Chấn Hiên.

Nụ hôn này không mang theo bất kỳ tình dục, nụ hôn qua đi, Lý Cẩm Thành quay đầu lại, cậu nói: “Các thư kí đều về rồi đúng không?”

“Vê rồi.”

“Chấn Hiên…”

Nói xong Lý Cẩm Thành tiến đến bên tai anh, cậu nói: “Chúng ta không biết xấu hổ mà đùa giỡn một lần trong văn phòng này được không?”

Nghe hiểu ý tứ trong lời nói của cậu, Hà Chấn Hiên hô hấp bỗng trở nên gấp gáp.

“Làm sao? Anh không muốn?”

Trước mặt Lý Cẩm Thành cười hồn nhiên mà yêu nghiệt, Hà Chấn Hiên gian nan mở miệng, anh nói: “Cũng không phải…”

Anh không phải là không muốn, chỉ là anh lo lắng sau đêm nay, một khi anh tiến vào căn phòng làm việc này, sẽ trở nên mất tập trung.

Lý Cẩm Thành nhìn vẻ mặt của anh có thể hiểu rõ ràng nội tâm anh đang nghĩ gì, cậu giả vờ hào phóng cười cợt, cậu mới nói: “Quên đi, cẩn thận ngẫm lại, em kỳ thực cũng thấy thật không tiện…”

“Lý Cẩm Thành!”

Thấy cậu đứng dậy chuẩn bị rời đi, Hà Chấn Hiên có chút ảo não cuối cùng chỉ là ôm lại bờ vai của cậu, đem cậu ép ở trên bàn làm việc mạnh mẽ hôn.

Lý Cẩm Thành nở nụ cười như ý, nhắm mắt lại cùng Hà Chấn Hiên hôn môi, cậu đưa tay vòng lấy cổ của anh.

Lý Cẩm Thành nằm trên bàn, quần dài và quần lót đã bị cởi ra, áo sơmi cũng bị cởi hết nút áo lộ ra khuôn ngực hơi gầy nhưng trắng nõn.

Hà Chấn Hiên đứng giữa hai chân cậu đang gặm cắn hai điểm đỏ trước ngực cậu.

Lý Cẩm Thành nằm trên bàn làm việc hai chân buông thả xuống dưới mặc cho Hà Chấn Hiên vuốt ve hôn liếm thân thể mình. Từ khi Hà Chấn Hiên biết liếm hậu huyệt của cậu gây cho cậu bao nhiêu sảng khoái nên anh hay áp dụng cách này với cậu, nhưng không phải trong lúc cấp bách Lý Cẩm Thành cũng không cho anh làm như vậy.

Hôm nay ở văn phòng không có gel bôi trơn nên Hà Chấn Hiên xoay cậu lại cho cậu quỳ trên bàn nâng cánh mông lên, bắt đầu liếm láp hoa cúc của cậu.

Đóa hoa cúc thấm nước bóng bẩy phấn nộn khép mở dưới đầu lưỡi thuần thục của Hà Chấn Hiên càng thêm gợi cảm Anh đưa đầu lưỡi chui vào sâu trong cúc huyệt, khiến Lý Cẩm Thành run lên từng chập, tính khí phía trước đã đứng thẳng giữa rừng rậm đen tuyền chờ đợi được an ủi.

Cảm thấy đã khếch trương đầy đủ Hà Chấn Hiên để Lý Cẩm Thành nằm ngửa ra, hai chân để trên vai, anh bắt đầu công thành đoạt đất. Dương vật thô to của Hà Chấn Hiên thận trọng ra vào để cho người dưới thân quen dần với sự thâm nhập.

Lý Cẩm Thành cảm thấy khoan khoái tràn đầy cơ thể, mỗi động tác ra vào đem lại thích thú rất lớn. Hà Chấn Hiên hôn vào hai đùi trong trắng nõn, động tác càng mạnh mẽ, Lý Cẩm Thành càng động tình, đôi mắt ngập nước vòng tay ôm cổ kéo anh lại gần hôn môi, cậu cắn nhẹ đôi môi đầy đặn của anh mút thật mạnh.

Hà Chấn Hiên hơi bất ngờ lắc đầu nhìn cậu cười, anh nói: “Bảo bối em càng ngày càng hư rồi đó.”

Động tác càng mạnh khoái cảm như thủy triều ập tới làm Lý Cẩm Thành dường như chịu không nổi, cậu lấy tay của Hà Chấn Hiên để lên tiểu đệ của mình giúp cậu tuốt động.

Hà Chấn Hiên vừa lấy tay giúp cậu động tác cũng không ngừng lại trong thoáng chốc đã làm Lý Cẩm Thành buông súng. Trong lúc Lý Cẩm Thành còn trong cơn cực khoái thì Hà Chấn Hiên đã ôm cậu lên ghế sofa tiếp tục chiến đấu. Anh muốn khắp nơi trong văn phòng này đều ngập tràn hình ảnh ân ái của hai người.

Hơn một giờ sau, hai người chỉnh đốn lại quần áo từ văn phòng đi ra.

Lý Cẩm Thành chân run không muốn tự mình đi, nên Hà Chấn Hiên phải cõng cậu, vẻ mặt của anh rất bình thản. Chỉ là trong lòng anh nhớ tới trước đây Lý Cẩm Thành đã từng nói với anh một câu nói.

Hà Chấn Hiên, anh đúng là càng ngày càng có tiền đồ.

Chương 49: Xoắn xuýt

Ngày kế tiếp vẫn là cuối tuần, dựa theo lời hứa lúc trước, buổi sáng Lý Cẩm Thành đi đến nhà của Nhậm Vũ Sâm.

“Thầy Lý!”

Nhậm Vũ Sâm đã lên lớp hai nhưng nhóc hầu như không có gì thay đổi, thân hình nhỏ gầy, đôi mắt to tròn, nhìn thấy Lý Cẩm Thành đứng ở cửa, ánh mắt của nhóc như toả sáng. Lý Cẩm Thành khom lưng nâng cánh tay, đem nhóc toàn bộ ôm vào trong ngực, bé nhìn cậu nói: “Thầy đâu còn dạy em nữa, tại sao em vẫn còn gọi là thầy?”

“Vậy em nên gọi thầy là gì?”

Nhậm Vũ Sâm biểu hiện nghi hoặc, Lý Cẩm Thành thật lòng suy nghĩ một chút, rồi cậu nói: “Xưng hô khác thật cũng không thích hợp, vẫn gọi là thầy được rồi!”

“Dạ!”

Đối thoại của hai người chủ yếu lại về thức ăn, lại liếc nhìn người bên cạnh một mực yên lặng chỉ quan sát bọn họ là Nhậm Vũ Kiều, Lý Cẩm Thành nói: “Cậu ngày hôm nay có rảnh không?”

“Một chút nữa tôi phải đi đến văn phòng thám tử.”

“Còn buổi chiều thì sao? Nếu như về kịp, cậu có thể cùng chúng tôi ăn cơm tối!”

Có thể là Lý Cẩm Thành biểu hiện quá nhiệt tình, Nhậm Vũ Kiều tỏ ra thật khó xử, dừng một chút, cậu ta mới nói: “Tôi cũng không biết…”

Nghĩ công việc tương đối quan trọng hơn, nên Lý Cẩm Thành cũng không muốn khó dễ cậu ta, xoay người ôm Nhậm Vũ Sâm, cậu mới nói: “Được rồi, sau khi xong công việc cậu gọi điện thoại cho tôi, tôi mang Vũ Sâm đi trước.”

Hà Chấn Hiên bình thường sẽ đem nguyên ngày cuối tuần ở bên cạnh Lý Cẩm Thành, khi cậu về đến nhà, anh đã chờ ở phòng khách.

Nhậm Vũ Sâm dường như hơi sợ anh, mới vừa nhìn thấy anh thì vô thức nắm tay Lý Cẩm Thành lui về phía sau.

“Anh không cười được một chút ah?”

Hà Chấn Hiên nghĩ thầm, anh có cười, chỉ là cười không nổi bật, bởi vậy nghe Lý Cẩm Thành nhỏ giọng oán giận, anh không khỏi lộ ra vẻ mặt có chút lúng túng.

“Vũ Sâm, nhóc không phải vẫn luôn muốn thấy chồng của thầy sao? Chính là anh ấy nha.”

“А?”

Trong nháy mắt ánh mắt của Nhậm Vũ Sâm tràn ngập sùng bái, chỉ là khi nhóc quay đầu lại phát hiện Hà Chấn Hiên đang cố nở nụ cười, nhóc lại bị dọa lần thứ hai nên thu hồi tầm mắt của mình.

Lý Cẩm Thành có chút bất đắc dĩ, vào lúc này chị Phương từ phòng bếp đi ra. Chị nhìn thấy Nhậm Vũ Sâm, chị nha một tiếng, rồi chị nói: “Tiểu bảo bối thật là đẹp!”

“Em là con trai! Chị không thể dùng đẹp đẽ hình dung em nha!”

Có thể là đối với chuyện nhóc thường thường bị nhận thành con gái, nên nhóc cảm thấy ghét cay ghét đắng, chị Phương vừa mới dứt lời, nhóc lập tức trịnh trọng kháng nghị. Nhưng lại không biết nhóc như vậy lại càng khả ái, Ngụy Xuân Phương thấy nhóc mở to hai mắt hướng về mình, chị chỉ cảm thấy nội tâm của mình mềm nhũn, chị luồn tay ôm lấy nhóc vào lòng, chị mới gật đầu liên tục, chị nói: “Vâng vâng vâng! Nhóc là nam tử hán đẹp trai nhất!”

“Hừ!”

Trên mặt vẻ mặt nhóc lại vênh váo lên, Lý Cẩm Thành nhìn mà bật cười lắc đầu.

“Nhóc biết anh sao?”

“Ừm, nhóc thích cô giáo dạy mỹ thuật, mà cô ấy muốn tìm một người giống như anh làm chồng, vì lẽ đó trước mắt nguyện vọng lớn nhất của nhóc chính là có thể biến thành như anh.”

“Vậy còn em thì sao?”

Thấy sự quan tâm của Hà Chấn Hiên có vẻ hơi kỳ quái, Lý Cẩm Thành quay đầu lại ý tứ sâu xa liếc anh một cái, cậu nói: “Rất hài lòng, lại rất thoả mãn.”

Đại khái lúc này mới ý thức tới mình vừa hỏi một vấn đề rất ngu xuẩn, Hà Chấn Hiên vẻ mặt lúng túng, nhưng nghe câu trả lời của Lý Cẩm Thành, khóe miệng của anh lại bắt đầu không tự chủ mà nở nụ cười.

Hai loại tâm tình hỗn tạp cùng nhau, để Lý Cẩm Thành cảm thấy có chút không đành lòng nhìn anh.

Trẻ nhỏ đối với người lớn tuổi có gương mặt hiền lành thì tự nhiên sẽ rất thân cận, để chị Phương cùng nhóc đi phòng khách chơi, Lý Cẩm Thành cùng Hà Chấn Hiên đi vào nhà bếp.

Hà Chấn Hiên đối với làm việc nhà vẫn một chữ cũng không biết, có điều phàm là rảnh rỗi, anh cũng đi theo phía sau Lý Cẩm Thành làm trợ thủ của cậu.

Lúc ăn cơm trưa, Ngụy Xuân Phương một mặt tiếc nuối, chị nói nếu biết Nhậm Vũ Sâm tới chơi, chị nên mua cho nhóc vài món đồ chơi.

Nhậm Vũ Sâm năm nay tám tuổi, là độ tuổi rất thích chơi đồ chơi, có điều Lý Cẩm Thành cố ý đùa nhóc, cậu nói: “Vũ Sâm đã là em bé lớn, không còn thích những đồ chơi đó có đúng hay không?”

Nhóc nhỏ được kích động, nghe Lý Cẩm Thành nói như vậy, nhóc lập tức ưỡn ngực nói: “Đúng! Em đã là em bé lớn! Em bé nhỏ mới thích chơi đồ chơi!”

Vẻ mặt tự đắc cùng ánh mắt ngây thơ làm người lớn chung quanh lần thứ hai cười ra tiếng.

Nhậm Vũ Sâm quen ngủ trưa, sợ nhóc đối với hoàn cảnh chung quanh cảm thấy xa lạ nên Lý Cẩm Thành cùng nhóc ngủ.

Cậu kể về một số truyện thiếu nhi cho Nhậm Vũ Sâm, đợi được nhóc ngủ thì cơn buồn ngủ của Lý Cẩm Thành cũng tới.

Khi cậu mơ mơ màng màng không biết lúc nào, thì cậu cảm giác được phía sau giường lún xuống, không bao lâu, cậu bị Hà Chấn Hiên ôm vào trong ngực.

Từ sau khi hai người hợp lại, phàm là lúc ở cùng nhau Hà Chấn Hiên trở nên rất thích dính cậu, nghĩ đến đó Lý Cẩm Thành không khỏi nhẹ nhàng mỉm cười.

Khi tỉnh lại, bên người một lớn một nhỏ cũng đã không ở trên giường. Lúc đi tới thư phòng, mới nhìn thấy hai người đang ngồi ở trên thảm trải sàn chế tác máy bay mô hình.

Nhậm Vũ Sâm biểu hiện chăm chú, Hà Chấn Hiên tình cờ chỉ đạo nhóc vài câu, cầm trong tay mô hình linh kiện đưa tới, trên mặt có chút cẩn thận.

Bầu không khí mười phần ấm áp, Lý Cẩm Thành đứng bên cạnh nhìn một lúc, trong lòng không khỏi có chút tiếc nuối, muốn chính mình cũng có thể vì Chấn Hiên sinh đứa bé là tốt rồi.

Quỳ ở trên thảm trải sàn, đem cằm của cậu đặt trên bả vai của Hà Chấn Hiên, Lý Cẩm Thành nói: “Anh mua lúc nào vậy?”

“Anh vừa gọi trợ lý đưa tới.”

Lý Cẩm Thành đáp lại, vừa nhìn về phía Nhậm Vũ Sâm, cậu nói: “Nhóc chơi có vui không?”

“Dạ vui!”

“Ba người chúng ta cùng chế tác mô hình này, Nhóc sẽ đem nó về bày ở nhà có được hay không?”

“Dạ được!”

Hà Chấn Hiên dường như đối với chế tác mô hình rất có kinh nghiệm, nhưng ngay cả như vậy, lúc ăn cơm tối, mô hình vẫn chỉ hoàn thành không tới một phần ba.

Thấy Nhậm Vũ Sâm rầu rĩ không vui, Lý Cẩm Thành đưa tay xoa xoa tóc của nhóc, cậu nói: “Cuối tuần sau thầy đi đón em chúng ta sẽ cùng nhau tiếp tục chế tác máy bay mô hình có được hay không?”

Nghe được cậu nói như vậy, Nhậm Vũ Sâm rốt cục mới khôi phục một chút tinh thần, nhóc nói: “Thầy Lý, cuối tuần sau em gọi điện thoại cho thầy!”

“Được! Em cứ gọi điện thoại cho thầy, thầy ngay lập tức sẽ đi đón em.”

“Dạ!”

“Em nói cảm ơn thầy Lý chưa?”

Nghe Nhậm Vũ Kiều đang thay nhóc thắt dây an toàn nhỏ giọng nhắc nhở, Nhậm Vũ Sâm lập tức nói cảm ơn cùng Lý Cẩm Thành, nói xong nhóc nằm nhoài trên cửa sổ xe, cùng Hà Chấn Hiên cách đó không xa phất tay, nhóc nói: ”Cảm ơn anh! Chồng của thầy Lý!”

Xưng hô của nhóc làm cho Lý Cẩm Thành cùng Hà Chấn Hiên không nhịn được cười, lại liếc nhìn Nhậm Vũ Kiều ngồi bên cạnh, Lý Cẩm Thành cúi người, cậu hỏi: “Cậu ăn cơm chưa?”

“Ăn rồi.”

“Tốt lắm, trên đường cẩn thận, Vũ Sâm, tạm biệt!”

“Thầy Lý tạm biệt!”

Nhậm Vũ Sâm được đón về trong tâm trạng rất vui sướng, khi Lý Cẩm Thành quay đầu lại, mới phát hiện Hà Chấn Hiên nhìn chằm chằm xe thể thao của Nhậm Vũ Kiều đờ ra.

“Anh đang suy nghĩ gì?”

“Cậu ta dung mạo rất soái.”

Lời nói như vậy Hà Chấn Hiên đã từng nói hai lần, lại nghĩ đến anh vẫn đứng ở chỗ này cũng không đi qua, Lý Cẩm Thành từ từ cũng hiểu, dùng vai đẩy Hà Chấn Hiên một cái cậu mới nói: “Làm sao? Anh sợ em thay lòng đổi dạ? Hay anh đối với mình không có lòng tin?”

Lý Cẩm Thành Vốn đang nói đùa, thấy Hà Chấn Hiên không nói lời nào, cậu cũng có chút yên lặng, dừng một chút, cậu mới xoay người nói: “Trong mắt anh người tình sẽ biến thành Tây Thi, anh cho rằng em có mị lực rất lớn để cho người khác vừa nhìn thấy em liền thích em sao?”

Hà Chấn Hiên trước đây đã gặp Nhậm Vũ Kiều mấy lần, anh có trực giác, luôn cảm thấy Nhậm Vũ Kiều đối với Lý Cẩm Thành có chút khác lạ, anh nói: “Nếu như cậu ta thích em thì sao?”

Lý Cẩm Thành có chút kỳ quái quay đầu lại liếc anh một cái, thấy anh bất động, cậu xoay người kéo vai Hà Chấn Hiên lôi anh đi về phía trước sau đó làm ra một bộ dạng đau xót tiếc hận, cậu nói: “Vì để cho anh yên tâm, đến lúc đó em sẽ cùng cậu ta cả đời không qua lại với nhau!”

Vẫn là ngữ khí đùa giỡn, nhưng Hà Chấn Hiên biết cậu nói được là làm được, tin như thế, nên anh cũng cảm thấy hơi yên tâm.

Từ khi đem Tống Uyển Như ra khỏi bệnh viện tâm thần, ngoại trừ điện thoại tin nhắn, lúc rảnh rỗi, Lý Diệu Tổ đều sẽ tới trường học thăm Lý Cẩm Thành. Lúc nào ông ta cũng sẽ đưa cho cậu một túi thức ăn vặt mua trong siêu thị, tuy rằng không mắc nhưng Lý Cẩm Thành biết ông đã dốc lòng vì mình, nên mỗi lần nghĩ tới chỗ này, cậu đều không đành lòng ném đi những thứ đó. Chị Phương đã từng đối với những món này xuất hiện ở trong tủ lạnh biểu thị nghi hoặc, sau đó nghe Lý Cẩm Thành giải thích, chị thở dài một hơi, chỉ nói một câu dù sao cũng là người một nhà.

Lý Diệu Tổ đã hoàn toàn thay đổi, hiền lành ôn hòa, bởi vậy Lý Cẩm Thành tình cờ cũng sẽ cùng ông ở trường học ăn một bữa cơm. Cậu biết ông bây giờ cuộc sống rất khổ cực, Lý Cẩm Thành còn từng ở trong túi tiền của ông lén lút nhét qua một tờ chi phiếu. Đối với tấm chi phiếu này, Lý Diệu Tổ bất luận làm sao cũng không chịu nhận, còn nói ông ấy không phải là bởi vì nguyên nhân này mới đến trường học thăm cậu, sau đó mãi đến tận Lý Cẩm Thành uy hiếp ông, cậu nói nếu ông không nhận, cậu cũng sẽ không cùng ông gặp mặt, ông mới cố hết sức nhận lấy. Nhưng lúc xoay người, Lý Cẩm Thành nhìn thấy ông ta đột nhiên rơi nước mắt. Cậu không biết người đã có tuổi có phải là sẽ trở nên rất dễ dàng thương cảm, nhưng khi Lý Diệu Tổ vội vàng rời đi, khi đó bóng lưng của ông ấy nhìn qua lại lòm khòm một chút.

Lý Cẩm Thành đối với ông ta đã không còn quá cảm động, bọn họ có thể ôn hòa nhã nhặn tán gẫu ăn cơm, nhưng mỗi lần nhìn thấy Lý Diệu Tổ cậu vẫn không tự chủ nhớ đến người mẹ đã mất của cậu, vì lẽ đó một thời gian dài, cậu trước sau trong lòng luôn có một trạng thái xoắn xuýt.

Lúc về đến nhà, Hà Chấn Hiên vẫn chưa về, chị Phương đang ở nhà bếp làm cơm. Tuy rằng Lý Cẩm Thành rất thích vì chấn Hiên làm chút thức ăn nhưng từ khi chị Phương đến, cuộc sống của cậu dường như trở nên càng thêm ung dung thích ý.

Lý Cẩm Thành gọi điện thoại cho Hà Chấn Hiên, biết anh rất mau sẽ về nhà thêm vào nhà bếp đã không cần cậu hỗ trợ gì, Lý Cẩm Thành chỉ là ngồi ở phòng khách dùng ipad lướt website.

Tin tức về sự việc Liêu Trường Viễn hôn mê tám tháng tỉnh lại đã được đăng trên mạng, có điều lần này hắn quyết tâm cùng với việc trọng sinh, nên hắn ở thế giới giải trí lăn lộn cũng thật vui vẻ sung sướng.

Lý Cẩm Thành cầm ipad đờ ra, cậu liền nhận được điện thoại của Nhậm Vũ Kiều, cậu ta nói: “Lý Cẩm Thành, Vũ Sâm có gọi điện thoại cho anh không? Nó có ở chỗ của cậu không?”

Nhậm Vũ Kiều ngữ khí có chút gấp gáp, Lý Cẩm Thành vô ý thức ngồi thẳng, cậu nói: “Xảy ra chuyện gì?”

“Xe của chú Trương nửa đường bị cán đinh, khi chú ấy đến trường học thì Vũ Sâm đã không ở nơi đó.”

“Đã gọi điện thoại cho nhóc chưa?”

“Điện thoại không gọi được.”

Nói tới đây, Nhậm Vũ Kiều dường như đã dùng hết sức lực toàn thân.

Chương 50: Một sự hiểu lầm

“Cậu đừng vội, tôi lập tức đi tìm bé, chúng ta cùng đi tìm Vũ Sâm.”

Cậu thay giày tắt đèn, Lý Cẩm Thành lại hướng về hướng nhà bếp, cậu lớn tiếng nói: “Chị Phương, em có việc ra ngoài một chút!”

“A?”

Ngụy Xuân Phương từ phòng bếp đi ra, Lý Cẩm Thành đã không còn thấy ở rong phòng. Lúc Lý Cẩm Thành nhìn thấy Nhậm Vũ Kiều, thì cậu ta đang ngồi ở trong xe hút thuốc, trên vẻ mặt có chút thâm trầm. Vẻ mặt cậu ta xem vẫn bình tĩnh, chỉ là Lý Cẩm Thành hiểu rõ cậu ta, khi sự tình càng nghiêm trọng, cậu ta sẽ biểu hiện càng thêm bình tĩnh, mặc dù lúc này cậu ta đã tâm loạn như ma.

Mở cửa xe ngồi vào Lý Cẩm Thành nói: “Chúng ta đi trường học nhìn trước?”

“Được.”

Lý Cẩm Thành kỳ thực rất hi vọng Nhậm Vũ Sâm chỉ là do chú Trương không cẩn thận bỏ qua, nhóc vẫn chờ ở nơi đó, nhưng đến khi cậu cùng Nhậm Vũ Kiều tới trường học, mới phát hiện nơi đó cửa lớn đóng chặt, bên trong không có bất kỳ ai.

Lòng của hai người cùng chìm xuống, sau khi lên xe Lý Cẩm Thành nói: ”Cậu bình thường buổi tối thường dẫn Vũ Sâm đi nơi nào? Chúng ta trước tiên đi nơi đó tìm xem được không?”

“Sân chơi, còn có chúng tôi thường đến một cửa hàng đồ ngọt gần nhà.”

“Vậy thì đi chỗ cửa hàng đồ ngọt.”

“Được.”

Dọc theo con đường Nhậm Vũ Kiều không nói lời nào, Lý Cẩm Thành liếc cậu ta một cái, lại chần chờ rất lâu, cậu mới nói: ”Vũ Kiều… Cậu gần đây có đắc tội người nào không?”

Theo dõi việc riêng của người khác dù sao rất dễ dàng đắc tội đến người ta, hơn nữa Lý Cẩm Thành hiểu rõ công việc thám tử của Tống Hòa Kiều điều tra hầu như là những người có quyền thế ở Hồng Kông.

Nhậm Vũ Kiều có lẽ không nghĩ tới cậu sẽ hỏi như vậy, quay đầu lại liếc mắt nhìn cậu, cậu ta mới nói: “Sự việc bị điều tra ra được đều là bọn họ đã từng làm, ý nghĩa tồn tại của văn phòng thám tử là ở điểm này… Ngoài ra, chúng tôi bình thường đều biết bảo vệ hành tung của mình, trước đây cũng không có ai bị gặp tình huống như thế này…”

Có điều mọi việc có thể ngoài dự liệu, có lẽ là cân nhắc đến điểm này, Nhậm Vũ Kiều dùng sức nắm chặt tay lái.

Nhậm Vũ Kiều vốn đã rất lo lắng cho Nhậm Vũ Sâm, lại nghĩ đến cậu vừa nói ra một câu thật không hợp lý, Lý Cẩm Thành cũng không khỏi có chút hối hận.

Nhân viên cửa hàng đồ ngọt hiển nhiên biết Nhậm Vũ Kiều, nhìn thấy cậu đi vào, hai cô bé nữ sinh xinh đẹp lập tức đón tiếp, chỉ là nghe được câu hỏi của Nhậm Vũ Kiều, các cô dồn dập lắc đầu, nói Vũ Sâm chưa có tới nơi này, còn nói: “Hơn nữa nhóc còn quá nhỏ, có thể đi một mình tới đây sao?”

Đến nơi đây cũng chỉ là ôm ấp tâm lý có thể gặp may mắn của Lý Cẩm Thành và Nhậm Vũ Kiều, thấy hai người vẻ mặt trở nên âm u, hai cô bé nhân viên cửa hàng ý thức được mình nói sai vội vàng xin lỗi.

“Không có chuyện gì.”

Lý Cẩm Thành lắc đầu, cậu cùng Nhậm Vũ Kiều cùng đi ra khỏi cửa hàng đồ ngọt.

Cửa hàng đồ ngọt nằm trong chuỗi công ty bách hóa, chung quanh tiếng người huyên náo, thấy Nhậm Vũ Kiều đi về phía trước, Lý Cẩm Thành không khỏi tăng nhanh bước chân kéo cậu ta lại, Lý Cẩm Thành nói: “Hiện tại còn chưa tới thời gian có thể báo cảnh sát, như vậy đi, cậu tìm Tống Kiều Hòa, tôi về nhà tìm Chấn Hiên… Chúng tôi sẽ cùng giúp cậu nghĩ biện pháp, tận lực sớm một chút tìm được Vũ Sâm…”

“Được…”

Thấy Lý Cẩm Thành vẫn nhìn mình chằm chằm, Nhậm Vũ Kiều lắc đầu, cậu ta nói: “Xin lỗi, tôi hiện tại thật không thể nào tập trung được tinh thần…”

“Bất luận người nào gặp phải chuyện như thế này cũng sẽ như vậy, có điều Vũ Kiều, Vũ Sâm vẫn là một đứa bé, cậu lại là anh của bé, hiện tại cậu nên bình tĩnh lại…”

Đang khi nói chuyện, điện thoại của hai người gần như cùng lúc đó vang lên.

Thấy là Hà Chấn Hiên gọi điện thoại tới, Lý Cẩm Thành vội vã nhận điện thoại.

“Cẩm Thành, xảy ra chuyện gì? Hiện tại em đang ở nơi nào?”

Hà Chấn Hiên ngữ khí có chút gấp gáp, nghĩ đến lúc nãy cậu không giải thích rõ ràng cho chị Phương chỉ vội vã chạy đi, Lý Cẩm Thành cũng không khỏi có chút hổ thẹn.

“Vũ sâm bị mất tích rồi, em hiện tại đang cùng Vũ Kiều đi tìm nhóc…”

“Chuyện từ khi nào?”

“Không lâu sau khi cậu nhóc tan học…”

“Em có cần anh tới đó tìm giúp không? Chúng ta có thể cùng nghĩ biện pháp.”

Lý Cẩm Thành còn muốn nói em về nhà thương lượng với anh thích hợp hơn, thì Nhậm Vũ Kiều đã nói chuyện điện thoại xong, nhưng vào lúc này nắm lấy bờ vai của cậu, cậu ta nói: “Cẩm Thành, Vũ Sâm được người ta đưa đến đồn cảnh sát…”

“Thật sao?!”

Thấy Nhậm Vũ Kiều gật đầu, Lý Cẩm Thành vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ nói câu: “Quá tốt rồi!”

Cậu giải thích vài câu cùng Hà Chấn Hiên ở đầu bên kia điện thoại, Lý Cẩm Thành lại cùng Nhậm Vũ Kiều chạy đến đồn cảnh sát.

Hà Chấn Hiên ngơ ngác nhìn điện thoại di động của mình, trong lòng không biết là cảm thụ gì. Anh biết chuyện này đột nhiên xảy ra, nhưng là vừa nghĩ tới bên cạnh Lý Cẩm Thành là Nhậm Vũ Kiều, người đối với cậu ôm ấp một loại tâm tư khác, anh liền cảm thấy có chút bực mình. Trong lòng Hà Chấn Hiên loạn tùng phèo, lại nghĩ tới Nhậm Vũ Sâm mới vừa tìm được, anh chỉ cảm giác phẩm cách của mình thấp kém, đến lúc này mà anh vẫn còn có tâm tư chấp những việc nhỏ nhặt này.

Buổi tối trong đồn cảnh sát không bao nhiêu người, khi Lý Cẩm Thành cùng Nhậm Vũ Kiều đến nơi, thì nhìn thấy một thân thể nhỏ nhắn ngồi trên ghế. Nhậm Vũ Sâm, đeo túi sách, trước mặt là một hộp sữa đã mở ra.

Nhìn thấy Nhậm Vũ Kiều, nhóc cũng không nhúc nhích, chỉ là ngồi ở chỗ đó bắt đầu lên tiếng khóc lớn.

Lý Cẩm Thành nhìn Nhậm Vũ Kiều nhanh bước chân đi tới, đem Nhậm Vũ Sâm ôm vào trong ngực, cậu ta chỉ vỗ nhẹ bờ vai của nhóc rồi nói: “Ngoan, không sao rồi, đừng sợ, anh hai ở đây, không khóc.”

“Dạ!”

Tuy rằng đáp một tiếng, thế nhưng tiếng khóc của Nhậm Vũ Sâm không có xu thế giảm bớt chút nào.

Cảnh sát không biết thân thế của hai người, nhìn thấy bọn họ như vậy, chỉ cảm thấy tình cảm của hai người rất tốt, nhưng Lý Cẩm Thành thì nội tâm chua xót.

Mãi mới chờ đến lúc Vũ Sâm khóc xong, Lý Cẩm Thành mới ôm nhóc vào lòng, để Nhậm Vũ Kiều thuận tiện làm thủ tục.

“Vị này là cô Trương, là cô đem em của cậu đưa đến đồn cảnh sát của chúng tôi.”

Cô Trương xem ra khoản bốn mươi tuổi, tướng mạo dịu dàng đoan trang, nhưng ngoài dự đoán của mọi người tính cách của cô hoạt bát, đồng thời vô cùng lanh lợi, cô nói: “Tôi đang xem một đôi giày cao gót đang trưng bày. Tôi không có phát hiện nhóc, tôi đứng ở nơi đó nhìn một lúc, bé mới chạy tới kéo tay tôi gọi mẹ, nói thật, tôi còn chưa kết hôn, nhưng em của cậu… thực sự quá đáng yêu, tôi thấy bé mang điện thoại di động, còn nói chưa ăn cơm tối, vì lẽ đó liền tự chủ trương dẫn bé đi ăn chút gì, lại mua chút đồ chơi…”

Nói tới chỗ này, cô Trương cũng có vẻ vô cùng có lỗi, cô còn nói: “Sau đó bé nói bé muốn về nhà, tôi phát hiện điện thoại di động của nhóc không gọi được, vừa lúc… Điện thoại di động của tôi cũng không cẩn thận bị người đánh cắp… Vì lẽ đó chỉ có thể đem nhóc đưa tới đây… Việc này, thật sự rất xin lỗi, ba mẹ tôi cũng thường nói tôi thiếu suy nghĩ… Đúng rồi, mẹ của bé đâu rồi? Chúng tôi có tướng mạo rất giống sao?”

“Bà ấy mấy năm trước đã qua đời.”

Nhậm Vũ Kiều câu này vừa mới dứt lời, chung quanh trở nên rất yên tĩnh, lại qua một hồi lâu, cô Trương mới vội vàng áy náy, cô nói: “Xin lỗi… Tôi không nghĩ tới…”

“Việc này đâu thể trách cô.”

Điền xong mẫu đơn Nhậm Vũ Kiều đứng dậy, cậu chân thành nói lời cám ơn cùng cô.

Có lẽ là cảm thấy Nhậm Vũ Sâm quá đáng thương, cô Trương để lại số điện thoại di động của mình cho nhóc, còn nói nhóc khi nào rảnh rỗi thì gọi điện thoại cho cô.

“Em thật sự có năng lực! Không chỉ làm cho người khác mua cho thức ăn cho còn tiện thể mua cho em nhiều món đồ chơi như vậy!”

Lúc nói chuyện, Lý Cẩm Thành lắc lắc trong tay mình hai cái túi lớn.

Lúc này Nhậm Vũ Sâm đã quên đi sự khủng hoảng hồi nãy, nghe Lý Cẩm Thành nói như vậy, nhóc che miệng cười.

“Có điều Vũ Sâm, lần sau không được lại làm chuyện như vậy… em nói cho thầy biết, em vừa nãy là rất sợ phải không?”

“Dạ sợ…”

“Nhưng anh hai của em so với em càng sợ, Vũ Sâm, ngày đó em nói em đã là em bé lớn có đúng hay không?”

“Dạ đúng!”

“Vì lẽ đó sau này không được để anh hai lo lắng có được hay không?”

“Dạ được…”

Thấy nhóc nhìn về phía Nhậm Vũ Kiều ánh mắt tràn ngập lo lắng, Lý Cẩm Thành lại ôm nhóc cậu nói: “Nhóc xin lỗi anh hai đi, cậu ấy sẽ rất nhanh tha thứ cho em!”

“Anh hai, xin lỗi…”

“Không có chuyện gì.”

Nói xong câu này, Nhậm Vũ Kiều lại xoa xoa tóc của nhóc, cho đến giờ phút này, cậu ta mới hoàn toàn yên tâm.

Khi về đến dưới hầm nhà để xe của Nhậm Vũ Kiều, Hà Chấn Hiên đã chờ ở nơi đó. Lý Cẩm Thành đem Nhậm Vũ Sâm đã ngủ say trong lòng giao cho Nhậm Vũ Kiều, cậu còn nói: “Cho là cậu không thích có người lạ trong nhà, nhưng hiện tại Vũ Sâm còn nhỏ, cậu bình thường lại bận bịu như thế… Vì lẽ đó tôi vẫn là kiến nghị cậu tìm một người bảo mẫu kỹ tính chăm sóc cho nhóc.”

“Được.”

“Tối về đừng quên ăn cơm.”

Nhậm Vũ Kiều gật đầu, đợi khi Lý Cẩm Thành xoay người, cậu ta gọi lại Lý Cẩm Thành.

“Còn có việc?”

“Chuyện ngày hôm nay… Cảm ơn anh.”

Trên vẻ mặt Nhậm Vũ Kiều có chút kỳ quái, chỉ là nhớ đến ngày hôm nay cậu ta suýt chút nữa làm mất em của mình, Lý Cẩm Thành lại thoải mái, nói câu không có chuyện gì, cậu nhanh lên một chút mang Vũ Sâm lên lầu. Xong rồi Lý Cẩm Thành đến mở cửa xe của Hà Chấn Hiên.

“Anh ăn cơm chưa?”

“Chờ em cùng ăn.”

Thấy anh vẻ mặt như thường, Lý Cẩm Thành không khỏi ai một tiếng, còn nói: “Anh hôm trước còn nghĩ như vậy, em đã nói em…”

“Bây giờ anh có thể hiểu rõ cảm thụ của em.”

Trong khi nói chuyện, anh khởi động ô tô, kế đó nắm lấy tay của Lý Cẩm Thành, anh mới hỏi: “Vũ Sâm thế nào rồi?”

“Không có chuyện gì, nói đến, chuyện này căn bản là một vụ hiểu lầm thôi.”

Đem đầu đuôi sự tình kể cho Hà Chấn Hiên, Hà Chấn Hiên cũng cười, anh còn nói: ”Cô gái họ Trương kia cũng thật thú vị.”

“Ừm, chính là…”

Trong buồng xe rất ấm áp, lại vừa quá mệt mỏi, bởi vậy lên xe sau không bao lâu Lý Cẩm Thành cảm thấy rất buồn ngủ. Từ khi cậu bị thương cho đến khi khỏi hẳn, cậu trở nên rất dễ dàng mệt mỏi và dễ ngủ, nhớ lại là vì anh mà cậu trở nên như vậy, Hà Chấn Hiên cũng không muốn nghĩ tới vẻ mặt có chút kỳ quái của Nhậm Vũ Kiều lúc nãy.

Lý Cẩm Thành là của anh, anh rất tin tưởng trong lòng của Lý Cẩm Thành cũng chỉ có mình anh.

Đã là tháng mười một, học kỳ thực tập của Nhậm Vũ Kiều sắp bắt đầu, bởi vậy thời gian cậu ta đến trường học cũng càng ít.

Do đó bây giờ Lý Cẩm Thành ăn cơm trưa chỉ một mình. Hôm nay cậu vừa đi vào căng tin bỗng nhiên bị người vỗ nhẹ bờ vai của mình.

Lý Cẩm Thành xoay người, đứng trước mặt là một cô gái xem ra chỉ hai mươi hai hay hai mươi ba tuổi, làn da trắng nõn, khuôn mặt thanh tú, cười lên làm cho người ta có cảm giác rất long lanh.

“Cô là?”

“Tô Tố.”

“Tôi không quen biết cô.”

“Em biết anh, anh tên là Lý Cẩm Thành có đúng hay không?”

“Ừm.”

Trong trường học không thiếu nữ sinh nhiệt tình lớn gan, thông thường chỉ cần xem liếc mắt, các cô liền sẽ chủ động theo đuổi. Lý Cẩm Thành trước đây đã gặp mấy lần tình huống như vậy, tuy rằng đại đa các cô chỉ là muốn thông qua cậu để biết về Nhậm Vũ Kiều.

Lý Cẩm Thành nghĩ đến như thế, cậu nhìn Tô Tố trước mặt đang nhìn chằm chằm vào mình, cậu nói: “Cô thích Nhậm Vũ Kiều phải không?”

“Không phải.”

Ánh mắt của cô trong sáng vô tư, Lý Cẩm Thành bị cô nhìn có chút không chịu được, chỉ lộ ra bản thân đã có gia đình, cậu nói: “Xin lỗi, tôi đã kết hôn.”

Tô Tố cười có chút thất thố, chờ cô cười xong, cô mới ngẩng đầu nói: “Lý Cẩm Thành, anh thật sự rất thú vị, còn có em chỉ là thường xuyên nhìn thấy anh ăn cơm một mình, nên chỉ muốn hỏi anh, em có thể cùng ngồi ăn cơm với anh được không thôi.”

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *