Tân Hôn (Chương 36 – 40)

Chương 36: Thương nghị

Lần đầu tiên nhìn thấy Lý Cẩm Thành, Hà Tông Đồng đã cảm thấy người này khó đối phó, ngoài mềm trong cứng thật giống như một con dao nhỏ được bọc bởi tơ lụa tốt nhất.

Lúc trước ông nhìn Lý Cẩm Thành giả heo ăn lão hổ, đem những người trong nhà trừng trị mà cũng không dùng nhiều thủ đoạn, khi đó ông cảm thấy được người này có đảm lược, có mưu kế.

Hiện giờ hai người hợp lại chống ông, ông mới hiểu được cái gì gọi là chân hính bế tắc.

“Cha, cha thật sự muốn đem Vinh Thịnh giao cho Chấn Hiên xử lý?”

“Đúng, cha thân thể không tốt, lại lớn tuổi, giao cho nó sớm một chút cha có thể yên tâm.”

“Chính là… Này Phong…”

Nghe tên của mình bị đột nhiên đề cập, Hà Kỳ Phong không khỏi lộ ra một nụ cười khổ, nghĩ mình thật không có dã tâm lớn như vậy. Hơn nữa, cậu ta cũng không muốn cùng anh họ tranh giành cái gì.

Đang chuẩn bị ngăn lời kế tiếp của ba mình nói sẽ khiến cho ông nội thấy phản cảm, Hà Kỳ Phong thấy mẹ lướt qua chị nhìn về phía của mình.

Kỳ Phong từ nhỏ sùng bái nhất chính là mẹ của cậu. Bà bình tĩnh, cơ trí, tuy rằng nói không nhiều lắm nhưng mỗi lần gặp khó khăn chỉ cần nghe lời mẹ nói làm theo là vấn đề sẽ giải quyết dễ dàng.

Thấy mẹ có ý bảo mình không được nói nghĩ đến mẹ là vì tốt cho mình Hà Kỳ Phong bất động thanh sắc cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Hà Tông Đồng cho Hà Chấn Hiên là người thừa kế thân phận đã được mọi người trong nhà tán thành, bởi vậy khi nghe Hà Châu Nhiên nói ông không khỏi hạ giọng, hỏi:”Chấn Hiên đối với Phong tốt lắm, cũng đem bộ phận quyền lợi trong tay mình chuyển giao cho nó. Con thấy như thế nào? Như vậy còn chưa đủ?”

Hà Tông Đồng trong giọng nói bao hàm một chút trào phúng, cũng làm cho một đám người cảm giác được rõ ràng vẻ lạnh lùng của ông.

Vậy mới là bộ dáng chân thật nhất của ông. Đó là tàn khốc, tàn nhẫn, cũng chưa bao giờ cho phép người khác đối với quyết định của ông đưa ra nghi ngờ.

Hà Châu Nhiên e ngại ông đã tồn tại từ lâu, cuối cùng cũng cúi đầu nắm chặt đôi đũa trong tay nói nhỏ đến không thể nghe thấy:”Không có.”

Hà Tông Đồng nhìn hắn một cái không nói gì thêm.

Lúc Hà Chấn Hiên trở về Lý Cẩm Thành đang ở trên ghế sofa đọc sách, bởi vì ngại chung quanh quá mức im lặng cậu lại mở TV ở phía đối diện.

Nhưng dù cho là sách hoặc là tivi cậu đều xem không vào, một lát sau cậu bỏ qua sách ghé vào trên ghế sofa.

Nhớ Hà Chấn Hiên đã ra đến sân bay cậu liền muốn gọi điện thoại cho anh, loại cảm giác nóng ruột nóng gan thật sự làm cho người ta khó chịu.

Nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng động Lý Cẩm Thành nhanh chóng đứng dậy, đợi cho Hà Chấn Hiên đẩy cửa phòng ra cậu đã chạy đến ôm chầm anh.

“Anh đã trở về? Thế nào? Có mệt hay không? Có đói bụng không?”

Thấy Lý Cẩm Thành vẻ mặt hưng phấn Hà Chấn Hiên trở tay ôm lấy cậu một chút, nói:”Anh trước tắm rửa, sau đó ăn cơm.”

“Em đây đi hâm nóng thức ăn!”

Hà Chấn Hiên mới từ phòng tắm đi ra thấy Lý Cẩm Thành chờ ở cửa ánh mắt cậu chăm chú nhìn mình, bộ dáng giống như một con cún con có nhu cầu cấp bách cần trấn an.

Hà Chấn Hiên buồn cười, nói:”Em đang nghĩ điều gì về anh phải không?”

“Anh nói những lời vô nghĩa?”

Thấy cậu có dấu hiệu thẹn quá thành giận Hà Chấn Hiên nhớ tới điều gì bèn đi đến chỗ để va ly của mình từ bên trong lấy ra một cái hộp nhỏ màu nâu nhạt đưa cho cậu nói:”Quà tặng em.”

Lý Cẩm Thành mở ra thấy bên trong lại là một cái đồng hồ kiểu dáng rất bắt mắt, cậu chỉ phải cười gượng cùng Hà Chấn Hiên nói lời cảm ơn.

Hà Chấn Hiên tình thương là số âm tặng quà cũng nghìn bài một điệu. Tuy rằng Lý Cẩm Thành quả thật thích đồng hồ, nhưng cậu không có sở thích và thói quen sưu tập đồng hồ.

Thấy Hà Chấn Hiên vẫn không nhúc nhích nhìn mình chằm chằm, Lý Cẩm Thành phải đi đến hôn anh một cái nghĩ một đằng nói một nẻo:”Cám ơn, quà của anh em thực thích.”

Nghe cậu nói như Vậy Hà Chấn Hiên mới lộ ra vẻ mặt mỹ mãn.

Nhìn anh như vậy Lý Cẩm Thành nghĩ may mắn lúc trước chưa nói cho anh biết mình thích ăn quả mâm xôi, nếu lấy tính tình của anh suy đoán phỏng chừng mỗi ngày đều hận không thể làm cho cậu ăn.

“Chưa ăn cơm?”

Thấy trên bàn có đặt hai cái chén Hà Chấn Hiên không khỏi hỏi một câu.

“Em muốn cùng ăn với anh.”

Hà Chấn Hiên cầm lấy chén cơm cậu đưa tới, nói:”Em đợi như vậy dạ dày sẽ không tốt.”

Những chỉ trích tới miệng Hà Chấn Hiên đều biến thành một sự chăm sóc cứng nhắc, nhưng ngay cả như vậy, vẫn làm Lý Cẩm Thành cảm thấy chột dạ một cách không lý do.

“Vừa rồi có ăn một chút…”

Cậu giải thích xong lại nghĩ đến Hà Chấn Hiên bình thường vì công việc thường xuyên không thể đúng giờ ăn cơm trong lòng cậu lại cảm thấy vô cùng chua xót.

Hà Chấn Hiên vừa ăn cơm vừa nhìn vẻ mặt buồn buồn của cậu chần chừ một lúc mới nói tiếp:” Em có thích trẻ con không?”

Từ khi Hà Tông Đồng nói với cậu chuyện con cái, hiện giờ Lý Cẩm Thành đối với hai từ “trẻ nhỏ” này căm thù đến tận xương tuỷ.

Đề phòng nhìn Hà Chấn Hiên một cái, cậu mới nói:”Có việc gì sao?”

Phản ứng của cậu có chút ngoài dự đoán của Hà Chấn Hiên, dừng một chút anh mới nói:”Ông nội gọi điện thoại cho anh nói muốn thay anh tìm một người mang thai hộ…”

“Chúng ta? Rõ ràng là của anh!”

Đây là lần đầu tiên Hà Chấn Hiên nhìn thấy Lý Cẩm Thành kích động như vậy, tuy rằng không rõ nguyên nhân, nhưng anh vẫn cầm tay Lý Cẩm Thành đặt ở trên mặt bàn ôn hòa nói:”Không vội, Cẩm Thành, chúng ta bây giờ là đang thương lượng, anh cũng không có quyết định mà.”

Trong lời nói của Hà Chấn Hiên đều thể hiện sự an ủi nhân tâm hiệu quả, nhưng Lý Cẩm Thành nhìn bàn tay hai người trên bàn rồi nhìn lên mặt của anh lại không biết nên mở miệng như thế nào.

Sống qua hai kiếp chân chính hiểu cậu, tôn trọng cậu cũng quý trọng cậu kỳ thật cũng chỉ một người là Hà Chấn Hiên.

Cậu không có người nhà thương yêu, không có bạn bè thành thật có thể chia sẻ với nhau, sự nghiệp cũng không thể nói là thành tựu lớn, nhưng cho dù như vậy Hà Chấn Hiên cũng có thể thay cậu bổ khuyết hết những chỗ trống này.

Cậu chỉ cần cùng Hà Chấn Hiên cầm tay như thế này cũng cảm thấy đắc ý và mỹ mãn. Cậu không muốn cùng người khác chia sẻ Hà Chấn Hiên cũng không hy vọng tình cảm của hai người trong lúc này xuất hiện biến cố gì.

“Cẩm Thành?”

Nghe Hà Chấn Hiên trong giọng nói lo lắng hoang mang, Lý Cẩm Thành lấy lại tinh thần nhìn thẳng anh nói: “Nếu em không đồng ý thì sao?”

“Nói cho anh biết lý do.”

“Em không có cảm giác an toàn, không muốn cùng kẻ nào chia sẻ tình cảm của anh.”

Lúc này Lý Cẩm Thành nhìn qua thực lãnh đạm, nhưng nghe cậu nói như vậy Hà Chấn Hiên rất nhanh cúi đầu cười ra tiếng.

Ngay khi Lý Cẩm Thành cảm thấy ngạc nhiên thì Hà Chấn Hiên mới nói: “Cẩm Thành, anh không nghĩ là mình đối với em trọng yếu như vậy…”

“Anh có ý tứ gì?”

Thấy cậu sắp tức giận, Hà Chấn Hiên càng dùng sức nắm tay cậu nói: “Anh rất vui vẻ.”

Anh làm ra dáng vẻ thật si tình làm cho Lý Cẩm Thành cảm thấy có chút không đành lòng nhìn thẳng anh.

Một lát sau cậu mới nói thầm:”Có cái gì tốt…”

“Bởi vì em thật yêu anh.”

Trong ánh mắt Hà Chấn Hiên tràn đầy lạnh lùng nhưng chắc chắc.

Lý Cẩm Thành vô thức ngẩng đầu nhìn thấy đôi mắt của anh say đắm nhìn cậu, cậu một lần nữa cảm thấy hơi mất mặt lại cúi đầu.

Cậu không biết nên hình dung cảm giác của mình lúc này như thế nào.

Thật giống như mối tình đầu đột nhiên bị người mình thích phát hiện ra tâm ý rồi đúng lúc người nọ cũng thích mình. Bởi vậy nên trong lòng cũng chỉ có thuần túy ngọt ngào khẩn trương cùng với ngượng ngùng.

Cậu biết Hà Chấn Hiên đang nhìn mình nhưng cậu không dám ngẩng đầu tùy ý để Hà Chấn Hiên nắm tay của mình.

Đợi cho tim mình đập khôi phục như bình thường cậu mới nói:”Anh sao? Anh nghĩ như thế nào?”

Hà Chấn Hiên nghiêm túc, nói: “Vừa rồi anh sở dĩ cùng em nói chuyện này là bởi vì anh nghĩ em thích có con…”

Trầm mặc một lát, anh còn nói:”Anh cũng không ngại em có con ruột của mình..”

Lý Cẩm Thành không có thân nhân đó là nguyên nhân Hà Chấn Hiên suy nghĩ cho cậu muốn cậu có một đứa con của mình.

Anh cảm thấy nếu có một đứa con ở bên cạnh cậu nói không chừng cậu sẽ thay đổi càng ngày càng vui vẻ.

Tuy rằng chưa bao giờ nói đến vấn đề này nhưng ngẫu nhiên nhìn Lý Cẩm Thành đôi lúc thất thần Hà Chấn Hiên vẫn không tự chủ được cảm thấy lo lắng.

 Anh không biết khi đó Lý Cẩm Thành đang suy nghĩ gì, hơn nữa nhìn dáng vẻ của cậu chắc cũng không tính toán nói với mình.

“Em không cần vả lại hoàn cảnh của chúng ta không thích hợp để nuôi lớn một đứa bé.”

Trẻ em cũng rất mẫn cảm nếu cùng sinh sống với họ nó sẽ hoang mang tại sao mình không có mẹ.

Nếu do Hà Tông Đồng an bài người nuôi nấng, vậy cậu cuối cùng chỉ trở thành một công cụ mà thôi.

“Được rồi, chuyện này anh sẽ nói với ông nội.”

“Như vậy anh cãi lời ông nội sao?”

“Đúng!” Trào phúng nở nụ cười Hà Chấn Hiên mới nói tiếp:”Anh không muốn cùng người xa lạ có quan hệ. Hơn nữa Phong tính hướng bình thường anh sẽ đem con của nó chiếu cố như con của mình… Đương nhiên, nếu Phong đồng ý.”

Thấy Lý Cẩm Thành lại bắt đầu ngẩn người Hà Chấn Hiên gõ nhẹ mặt bàn, nói:”Ăn cơm, thức ăn nguội hết rồi.”

Chuyện này cuối cùng không giải quyết được gì.

Nhưng mà Hà Tông Đồng đối với Hà Chấn Hiên cũng không thúc ép chuyện này.

Về phương diện này Lý Cẩm Thành nghĩ đây là kế hoãn binh của ông.

Nhưng việc Hà Tông Đồng đem Vinh Thịnh giao cho Hà Chấn Hiên quản lý đã được quyết định.

Sau tháng tư Hà Chấn Hiên về nhà càng ngày càng trễ. Hơn nữa có đôi khi đã khuya anh vẫn làm việc ở thư phòng Lý Cẩm Thành phát hiện anh lúc nào cũng cau mày.

Gõ cửa đi vào, Lý Cẩm Thành đem ly sữa đã hâm nóng để trước mặt anh nói: “Anh còn chưa ngủ sao?”

Hà Chấn Hiên ôm cậu kéo vào trong ngực của mình, cằm để trên vai của cậu nói:”Anh còn một chút mới xong em chờ một lát.”

Giọng nói của anh rõ ràng rất mỏi mệt Lý Cẩm Thành quay đầu lại nhìn anh nói:”Công việc của anh gần đây rất bận rộn sao?”

“Công ty chuyển giao công tác… Đại khái phải bận rộn từ ba đến năm tháng.”

“Lâu như vậy?”

“Ừ.”

“Vậy thì hôm nay ngủ sớm một chút đi? Dù sao việc này trong vòng một ngày cũng không giải quyết xong…”

“Như thế nào? Em lại muốn rồi phải không?”

Hà Chấn Hiên làm ra bộ dáng không đứng đắn làm cho người ta hận đến nghiến răng.

Lý Cẩm Thành cười lạnh cố ý nói bằng một giọng nũng nịu, cậu nói:”Đúng a, người ta rất muốn nha muốn đến kìm chế không nỗi. Dục hỏa đốt người rồi. Anh yêu…”

Nhìn sắc mặt Hà Chấn Hiên thay đổi Lý Cẩm Thành còn không ngừng cố gắng khiêu khích.

Sau đó cả người cậu đã bị Hà Chấn Hiên nhanh như chớp khiêng lên trên vai.

Hà Chấn Hiên không còn bộ dáng nhu trong trí nhớ của cậu.

Nhớ đến anh lúc trước có bộ dáng lãnh đạm rụt rè Lý Cẩm Thành khóc không ra nước mắt.

Ngày hôm sau Lý Cẩm Thành nhận được điện thoại của Hà Kỳ Phong, trong điện thoại lời nói của cậu lộ ra không chút để ý nói:”Cẩm Thành, đêm nay cùng anh họ tới dùng cơm được không? Nói như thế nào cũng là người một nhà… anh họ chỉ nghe lời anh nói…”

Từ khi xảy ra chuyện ngoài ý muốn lần trước Lý Cẩm Thành cùng Hà Chấn Hiên không đến nhà Hà gia nhân cùng nhau ăn một bữa cơm.

Tuy rằng biết Hà Kỳ Phong nghe lời Hà Tông Đồng gọi điện cho mình, nhưng cũng như Hà Kỳ Phong nói bọn họ là người một nhà không có khả năng cả đời không qua lại với nhau.

Lại thấy gần đây Hà Chấn Hiên bộ dáng rất mỏi mệt, mà Hà gia vừa trả lương cao để thuê một đầu bếp nổi danh bởi vậy Lý Cẩm Thành cuối cùng đồng ý lời mời của Hà Kỳ Phong.

“Cám ơn anh Cẩm Thành! Anh nghe lời của ông nội trở về ăn cơm đã cứu em một mạng!”

Hà Kỳ Phong nói chuyện không giấu giếm Lý Cẩm Thành cười khổ cúp điện thoại.

Cùng Hà Chấn Hiên tới Hà gia ở khu nhà cao cấp ở lưng chừng núi thì những người khác đã trình diện hết.

Thấy bọn họ ánh mắt vô tình để lộ ra vẻ trịnh trọng Lý Cẩm Thành cũng có cảm giác dở khóc dở cười.

Nhưng khi cậu thấy Hà Châu Nhiên đang đứng ở một góc cậu không khỏi mở to hai mắt của mình.

Chương 37: Người thân

Cảm giác này gần như bị cậu quên đi, đã lâu rồi cậu không còn nhìn thấy khói đen ở trên người khác nữa.

Hắn cảm thấy tức giận vì con trai mình hy sinh không đáng giá sao?

Nhưng mà khi nhìn Hà Kỳ Phong cậu cảm thấy cậu ta không có nghĩ như vậy.

Nhưng mà có thể nói Lý Cẩm Thành cũng chỉ hiểu một phần của hai người này thông qua vẻ ngoài của họ.

Nghĩ như vậy cậu nhìn về phía Hà Kỳ Phong. Trên người của cậu ta không có khói đen, kế đó Lý Cẩm Thành lại nhìn về phía Hà Tông Đồng.

Cậu biết Hà Tông Đồng càng ngày càng không thích mình, nhưng trên người ông cũng không có làn khói đen bao quanh.

Làn khói đen biểu hiện cho sự căm ghét của người khác đối với mình.

Lý Cẩm Thành nhớ tới những kẻ mà cậu đã từng thấy trên người của họ xuất hiện làn khói đen đó là: Lý Gia Tuấn, Tống Uyển Như, Hà Diệu Thanh, những người này không ngoại lệ đều đã từng thương tổn cậu.

Như thế xem ra Hà Tông Đồng bởi vì suy nghĩ cho Hà Chấn Hiên nên không ghét mình lắm.

Bởi vì Hà Chấn Hiên đối với cậu triệt để có cảm tình, nên ông ấy đối xử với cậu rất nhẫn nại.

“Cẩm Thành?”

Nghe Hà Chấn Hiên gọi tên mình, Lý Cẩm Thành lấy lại tinh thần, sau đó cậu cùng anh đi về nhà ăn.

Đêm nay Hà Tông Đồng biểu hiện rất nhiệt tình, đồng thời rất nhiều người có thể phát giác ông ấy rất cẩn thận.

Ông có lỗi với Hà Chấn Hiên, có thể cả cuộc đời này của ông cũng không thể nào mất đi sự áy náy đó.

Cũng giống như Hà Chấn Hiên, anh sẽ không bao giờ quên đi vết thương tồn tại trong lòng mình.

Nhưng có người thân quan tâm thì vẫn tốt hơn, tuy rằng tình cảm cũng không thuần tuý. Nhưng như vậy cũng là một sự an ủi.

Lúc trở về, Lý Cẩm Thành cảm thấy Hà Chấn Hiên thả lỏng rất nhiều.

Anh nhìn cảnh đêm ngoài cửa xe, muốn bản thân cần phải nhẫn nại.

Cho dù nói như thế nào, lo lắng cho con trai của mình cũng là một việc rất bình thường của con người.

Ngày hôm nay là ngày cuối tuần, nhưng Hà Chấn Hiên sáng sớm vẫn đi tới công ty.

Đến khi chạng vạng, Lý Cẩm Thành nhận được điện thoại của Tiếu Bội Đình, cô nói:”Cẩm thành, đêm nay tôi mở tiệc chiêu đãi, cậu có muốn tới chỗ của tôi chơi không?”

Nhớ đến Việc cô từng mở miệng giúp cậu, và đây cũng là lần đầu tiên cô chủ động mời mình nên Lý Cẩm Thành nói: “Được.”

Tiếu Bội Đình cũng có xuất thân không bình thường, trên danh nghĩa của cô cũng có rất nhiều bất động sản.

Lý Cẩm Thành lái xe đến nơi, khi bước vào bậc thềm đá đã nghe bên trong có tiếng người ồn ào huyên náo.

Thiết kế của căn biệt thự ngoài dự đoán của cậu, trông khá đơn giản mộc mạc lấy màu trắng là màu chủ đạo, tòa nhà cũng chỉ có một tầng lầu.

Nhưng khi Lý Cẩm Thành đi vào trong phòng khách thì cậu mới phát hiện bên trong trang trí rất có phong cách nghệ thuật hiện đại.

“Cẩm Thành!”

Đem nay Tiếu Bội Đình ăn mặc có hơi hướng truyền thống.

Son môi của cô màu sắc rất tươi đẹp cùng mái tóc đen tuyền sáng bóng hình thành nên sự chênh lệch rõ ràng.

Cô mặc trên người một bộ váy trắng khá ngắn nhìn giống như sườn xám, nó bó sát thân người. Phía trên áo trải dài cánh hoa chớm nở màu hồng nhạt.

Tiếu Bội Đình không phải là một phụ nữ có diện mạo xấu, hơn nữa cô là người biết cách trang điểm ăn mặc thời trang nên nhìn cô giống như một đóa hoa đang nở rộ.

“Cẩm Thành Cẩm Thành, cậu xem kia là ai!”

Chóp mũi Lý Cẩm Thành hơi ngứa ngáy vì trên người Tiếu Bội Đình nồng đậm mùi nước hoa, cô nắm tay của Lý Cẩm Thành trên mặt hiện ra vẻ kích động vì nhìn thấy thần tượng của mình.

Đêm nay Tiếu Bội Đình làm cho người ta cảm thấy hơi xa lạ, không có Hà gia, không có cô con gái và chồng, cô dường như trở lại thời kì thiếu nữ của mình.

Biết cô thích hay không thích một người đều viết trên mặt của mình, Lý Cẩm Thành theo tầm mắt của cô nhìn về phía trước.

Ở giữa đại sảnh xuất hiện một thanh niên mặc áo đen bị một đám người vây quanh, nhưng y phục của anh ta được thiết kế rất sắc sảo.

Anh ta thực gầy, tóc hơi dài, dung mạo thanh tú, lúc cùng người khác nói chuyện nụ cười của anh cũng làm cho người ta có cảm giác ngượng ngùng.

“Khúc Ninh?”

“Đúng rồi đúng rồi, chính là anh ta. Thế nào? Tôi có phải rất lợi hại không?”

Thấy vẻ mặt Tiếu Bội Đình đầy mong chờ nhìn về phía mình, Lý Cẩm Thành chỉ phải đành nhịn cười mà gật đầu.

Gần hai năm nay người tên Khúc Ninh được biết đến là một nhà thiết kế trẻ tuổi rất nổi tiếng, những mẫu thiết kế quần áo của anh ta lấy sự đơn giản và thực dụng làm chủ.

Xuất thân ở Hồng Kông nhưng chưa tới ba tuổi đã cùng người nhà di dân đi nước ngoài.

Anh ta thành danh rất sớm lấy được vô số giải thưởng, tuy rằng năm nay chỉ mới hai mươi tám tuổi đã tự sáng lập thương hiệu của riêng mình đồng thời cũng là tổng giám đốc sáng tạo của một thương hiệu đắt tiền lâu đời.

Sự tồn tại của anh ta là để cho người khác ngước nhìn, bởi vì đứng ở vị trí quá cao do đó vô hình trung làm người bên ngoài đối với anh đố kị.

Lý Cẩm Thành sở dĩ biết anh ta là vì sự xuất hiện của anh so với những thần tượng khác ấn tượng hơn rất nhiều.

Từ lần đầu tiên khi anh ta xuất hiện ở buổi công diễn thời trang đến khi kết thúc buổi công diễn đã để lại cho mọi người một ấn tượng đẹp đến độ kinh ngạc.

Từ đó toàn thế giới đâu đâu cũng có fan nữ hâm mộ say mê anh ta.

“Cậu tại sao biết đến anh ta?”

“Tôi không biết.”

Sau một lúc, Tiếu Bội Đình mới nói: ” Tôi có người bạn biết anh ta. Anh ta gần đây có ý định mở một khách sạn lấy tên là Kỳ Hàm, vì lẽ đó tôi nhờ bạn giới thiệu cho tôi và anh ta quen biết. Đúng rồi, tôi còn nhờ Tiêu Tiêu xin anh ta kí tên cho nữa đấy!”

Thấy cô vẻ mặt hưng phấn, Lý Cẩm Thành không biết nên nói gì, một lát sau mới hỏi:”Tiêu Tiêu có hiểu không?”

“Hiểu a, tại sao lại không hiểu, hơn nữa tôi thường xuyên cho Tiêu Tiêu xem ảnh chụp của anh ta nói cho con bé biết quần áo bé mặc đều là của người này thiết kế. Tiêu Tiêu còn nói anh ta nhìn rất đẹp trai…”

Không hổ là quý phu nhân mới có tư duy như thế, Lý Cẩm Thành gật đầu chỉ cảm thấy hai người dường như không có tiếng nói chung.

“Ai, cậu có muốn tôi giới thiệu cậu với anh ta không? Nghe nói anh ta cũng thích đàn ông…”

“Tôi đã kết hôn…”

Sau khi nghe Lý Cẩm Thành nói Tiếu Bội Đình mới nhớ tới chuyện này, cô le lưỡi một cái, mới nói:”Xin lỗi, tôi không cẩn thận quên đi.”

Trong phòng có các quý phu nhân cùng với một số đàn ông trẻ tuổi là bạn của Tiếu Bội Đình.

Lý Cẩm Thành có cảm giác Tiếu Bội Đình cố ý coi mình trở thành bạn thân của cô.

Nghĩ như vậy, da đầu cậu run lên, buông ly rượu trong tay của mình xuống.

Lúc xoay người, cậu không cẩn thận cùng một người khác va vào nhau.

Đang muốn xin lỗi thì thấy Tiếu Bội Đình nhìn sang vị trí của mình, cậu vội vàng nói lời xin lỗi, sau đó giống như bị quỷ truy đuổi cấp tốc đi ra khỏi ngôi biệt thự.

Nhìn bóng lưng của cậu là vẻ mặt có ý tứ sâu xa của Khúc Ninh, một lát sau anh ta mới đưa tay cầm ly rượu đã bị đổ đi một nửa, uống một hơi cạn sạch.

Một đêm mệt mỏi nhanh chóng trôi qua…

Lý Cẩm Thành lắc lắc đầu, cậu nghĩ về sau nhất định cũng không đáp ứng lời mời nào của Tiếu Bội Đình nữa.

Khi về đến nhà, Hà Chấn Hiên vẫn chưa về, Lý Cẩm Thành tắm rửa lên giường.

Cậu nghĩ bản thân mình may là có một công việc, nếu không, nói không chừng cậu cũng sẽ biến thành một Tiếu Bội Đình khác.

Lý Cẩm Thành đã xin trường học tạm nghỉ phép.

Phỏng vấn cùng thi tiếng Anh đều được sắp xếp vào tháng năm. Nếu như thi vào trường học thành công thì tháng chín trường học khai giảng nên cậu sẽ xin từ chức ở trường tiểu học.

Lãnh đạo của trường học so với bạn đồng nghiệp của Lý Cẩm Thành thì đã sớm biết rằng cậu có quan hệ với Hà gia bởi vậy đối với chuyện cậu từ chức tất cả mọi người không có nói lời dị nghị.

Mấy ngày nay, Lý Cẩm Thành nhìn thấy Hà Chấn Hiên càng ít hơn so với lúc trước.

Hơn nữa vì không muốn ảnh hưởng đến giấc ngủ của cậu có lúc anh sẽ ngủ ở phòng khách sát vách.

Lý Cẩm Thành đối với việc này có chút bất mãn, hôm nay trước khi đi ngủ cậu có uống một ly nước, buổi tối lúc đi tiểu đêm cậu quả nhiên thấy Hà Chấn Hiên còn đứng ở thư phòng.

Hà Chấn Hiên cau mày, bộ dáng mang tâm sự nặng nề.

Lý cẩm Thành đến gần đè bờ vai của anh, cậu hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Trầm mặc chốc lát, Hà Chấn Hiên mới nói: “Công ty bị thất thoát ba trăm triệu…”

Ba trăm triệu con số này làm Lý Cẩm Thành cứng lưỡi, sau một lát, cậu mới hỏi: “Ông nội nói như thế nào?”

“Anh chưa có nói cho ông biết.”

Hà Tông Đồng trước đây không lâu mới làm một cuộc phẩu thuật lớn, không nói cho ông biết cũng có thể thông cảm được.

Cho dù là Lý Cẩm Thành, cũng hiểu được tính nghiêm trọng của chuyện này.

Có thể ở ngay dưới mắt bọn họ lặng yên không một tiếng động làm thất thoát một số tiền lớn như vậy, ngoại trừ mấy người Hà gia làm việc ở Vinh Thịnh những người khác e rằng không có năng lực làm được.

Hơn nữa lấy tính cách của Hà Chấn Hiên, khiến cho anh đau đầu không phải số tiền kia, mà là anh phải đối mặt với sự việc sảy ra sắp tới.

Coi như không biết hay là đại nghĩa diệt thân, chọn cái nào đối với anh mà nói đều là một sự lựa chọn gian nan.

Lý Cẩm Thành không nghĩ mình có tư cách can thiệp quá nhiều vào chuyện nhà của anh, im lặng trong chốc lát, cậu mới nói: “Đã rất muộn rồi ngày hôm nay ngủ trước đi, ngày mai lại nghĩ tiếp?”

“Em đi ngủ trước, anh ngồi thêm một lúc.”

Lý Cẩm Thành gật đầu, khi đi đến cửa thư phòng, cậu mới quay đầu lại, cậu hỏi: “Anh đã biết ai làm chuyện này phải không?”.

“Không có, anh còn chưa có bắt đầu điều tra.”

Anh một khi bắt đầu điều tra, một ngày không xa chuyện này sẽ có người cháy nhà ra mặt chuột.

Lý Cẩm Thành trở về phòng nằm ở trên giường cậu thật lo lắng cho Hà Chấn Hiên.

Đến cuối tuần, hai người vẫn đi Hà gia ăn cơm, lúc này đây trên người Hà Châu Nhiên làn khói đen so với lầr trước rõ ràng rất nhiều.

Nhớ đến mấy ngày trước Hà Chấn Hiên nói với mình những lời đó, còn có kiếp trước đã cho cậu những bài học kinh nghiệm nên buổi tối lúc trở về nhà Lý Cẩm Thành nhìn Hà Chấn Hiên đang mỏi mệt xoa mi tâm của anh, khẽ thở ra một hơi, cậu mới nói:”Chấn Hiên, em có lời muốn nói với anh.”

Chương 38: Bí mật

Hà Chấn Hiên nhìn cậu, anh nói:”Em nói đi.”

“Anh có nhớ trước kia em đã từng hỏi anh một vấn đề, em hỏi anh có phải cô rất chán ghét em không?”

“Ừm.”

Nhớ đến những chuyện không vui trước kia, vẻ mặt của Hà Chấn Hiên lại trở nên thâm trầm.

“Khi đó em cùng với cô cũng không quen biết nhau…”

Hà Chấn Hiên không biết cậu muốn nói gì nên anh chỉ lấy ánh mắt để hỏi cậu.

Đây là bí mật được Lý Cẩm Thành giấu trong lòng, cho nên khi nói ra, cậu có ít nhiều có cảm giác khẩn trương.

Khoảng thời gian gần đây Hà Chấn Hiên bề bộn nhiều việc, hôm nay Lý Cẩm Thành đến công ty tìm anh.

Hai người ngồi trên xe mà Hà Chấn Hiên bình thường dùng để đi làm hằng ngày, trong xe có tấm ngăn nên không cần lo lắng những lời này sẽ bị lái xe nghe được.

Khi nói chuyện, Lý Cẩm Thành nắm tay Hà Chấn Hiên, cậu nói:”Em từng ở trên người của cô thấy làn khói đen.”

“Khói đen?”

“Dạ, cụ thể mà nói, chính là trên người oọn họ bao phủ một vòng bóng xám nhạt mờ, khi bọn họ càng ngày càng chán ghét em, thì màu sắc bóng mờ sẽ sâu sắc thêm, cuối cùng thậm chí sẽ biến thành màu đen.”

Hà Chấn Hiên hiển nhiên nghe không hiểu cậu nói cái gì, vì vậy qua một lúc anh lại nghiêng người nhìn về phía Lý Cẩm Thành, anh hỏi: “Bọn họ? Chán ghét?”

Lý Cẩm Thành lúc này đã bình tĩnh lại, nghe Hà Chấn Hiên hỏi như vậy, cậu nói:”Bọn họ bao gồm luôn Lý Gia Tuấn, Tống Uyển Như, còn có cô của anh rất ghét em… Là em thông qua bản thân mình quan sát và nhận biết được.”

Hà Chấn Hiên nhìn Lý Cẩm Thành, khi gặp trường hợp làm anh cảm thấy khó hiểu hoặc là không nghĩ ra thì anh sẽ không phát biểu ý kiến của mình.

Lý Cẩm Thành ngay từ đầu đã dự liệu được anh sẽ có phản ứng này, cậu càng dùng sức nắm tay anh, cậu nói tiếp: “Sau chuyện của cô em đã từng hỏi anh, về sau mặc kệ em nói gì anh đều tin em phải không?”

“Cho nên khi đó em có thể… Ừm, em đã nhìn thấy?”

“Không còn sớm hơn.”

Nói xong Lý Cẩm Thành ý tứ sâu xa liếc mắt nhìn anh, cậu nói: “Hình như là lúc biết ông nội anh có ý định muốn em gả cho anh khi đó em mới biết mình có khả năng như thế. Đúng rồi, em còn từng vì chuyện này mà đi gặp bác sĩ tâm lý. Bác sĩ nói em không có vấn đề gì cả.”

“Em có cảm giác như thế nào?”

“A? Nha, lần đầu tiên thấy trên người của Lý Gia Tuấn thì cảm giác có chút giống như là đang xem phim ma, có chút hoảng sợ. Nhưng mà khinh khủng nhất chính là trên người của cô, giống như cả người của cô từ bên trong vũng bùn bò ra ngoài, hơn nữa em mỗi lần nhìn về phía cô đều không thấy rõ tướng mạo của cô ấy…”

“Thực xin lỗi…”

Lý Cẩm Thành quay đầu lại nhìn anh, cậu nói: “Anh xin lỗi làm gì?”

“Hai người này đều là bởi vì anh…”

“Cũng không nhất định… Đúng rồi, chuyện này em vốn không dự định nói với anh. Nhưng hiện tại em nói với anh là bởi vì em cũng nhìn thấy trên người của chú hai có làn khói đen. Vì lần trước gặp việc của cô… nên em luôn cảm thấy chú hai có thể sẽ đối với anh hoặc là em làm ra chuyện gì đó.”

“Chú hai sao?”

Nghĩ đến gần đây có nhiều sự việc phức tạp xảy ra, trong chớp mắt, Hà Chấn Hiên cảm thấy được mình đã thông suốt nhiều điều.

Anh vốn muốn chờ một chút, nhưng chuyện này liên lụy đến Lý Cẩm Thành anh không thể lại để Lý Cẩm Thành mạo hiểm.

“Cẩm Thành.”

“Sao?”

“Em chờ anh giải quyết hết những chuyện này, chúng ta cùng đi tìm Hoàng Dực Thanh… Đại sư?”

“Để làm gì?”

“Không phải em sợ sao? Dù sao thì anh cảm thấy làm người bình thường sẽ thoải mái hơn.”

Lý Cẩm Thành ngơ ngác nhìn anh, qua một hồi lâu cậu mới nói: “Anh đang lo lắng cho em sao?…

Nhìn vẻ mặt cảm động của cậu, Hà Chấn Hiên xoa xoa tóc của cậu, anh nói: “Do đó, quyết định như thế nhé em?”

“Không cần đâu anh.”

Thấy Hà Chấn Hiên lần thứ hai nghi hoặc nhìn mình, Lý Cẩm Thành cười gượng, nói: “Em đã quen rồi, lại nói… Nó có thể bảo vệ em, người khác cầu đều cầu không được!”

Thông qua vài sự việc đã sảy ra, Hoàng Dực Thanh được Lý Cẩm Thành đánh giá cao về khả năng của ông.

Nghĩ đến Hà Chấn Hiên có thể sẽ thông qua ông biết cậu sống lại, khi đó không biết anh sẽ có biểu hiện gì, Lý Cẩm Thành thật không dám nghĩ tiếp. Cậu nghĩ suốt cuộc đời cậu sẽ đem chuyện này trở thành bí mật của riêng mình.

Sau đó thì Hà Chấn Hiên vẫn bận rộn như trước đây, mà việc Lý Cẩm Thành sắp từ chức ở trường học cũng đã được các đồng nghiệp biết.

Lúc kết hôn Trâu Tuấn Khải đã xin từ chức nên anh thông qua người khác mới biết chuyện này.

Bởi vì vợ anh đang thai nghén hơn nữa dựa theo ý của ba mẹ anh, vì tương lai đứa nhỏ anh cùng vợ cũng sẽ di dân ra nước ngoài.

Đứa nhỏ dự sinh vào tháng bảy, Trâu Tuấn Khải đối với việc này cảm thấy cũng tốt, nhưng do hai người cùng làm việc ở đây đã ba năm, anh vẫn cảm thấy có chút phiền muộn.

“Người đều là muốn nhìn về phía trước…”

“Tôi biết, haizz, cậu chừng nào thì lại đây thăm tôi. Đúng rồi, tôi cho con tôi nhận cậu là cha nuôi nhé, cậu thấy thế nào?”

“Tôi cầu còn không được.”

“Tốt lắm, quyết định như vậy đi, đến lúc đó đứa nhỏ sinh ra, cậu phải lập tức bay qua đây.”

“OK.”

“Thầy Lý.”

Lý Cẩm Thành mới vừa cúp điện thoại, liền nghe được một thanh âm non nớt, khi xoay người lại, cậu liền nhìn thấy Nhậm Vũ Sâm lúc này đang rụt rè kề sát bên khuôn cửa.

Trong phòng làm việc không có giáo viên của bé, Lý Cẩm Thành hướng bé vẫy tay, thấy bé chạy tới cậu đem bé ôm vào trong ngực mình.

“Trực nhật làm xong chưa? Sao còn chưa ra về?”

Tuy rằng chỉ là học sinh tiểu học năm nhất, nhưng trường học đã yêu cầu học sinh mọi việc phải tự thân làm, trường có ý định bồi dưỡng ý thức rèn luyện cho học sinh.

Trong ngực cậu Nhậm Vũ Sâm vẫn cúi đầu, lại không nói lời nào.

“Làm sao vậy? Chuyện gì xảy ra?”

“Thầy có phải sẽ đi không?”

Lý Cẩm Thành ngẩn người, mới hiểu được bé nói tới Việc cậu từ chức.

“Phải, thầy cũng giống như con phải đi học…”

Thấy Nhậm Vũ Sâm vẫn cúi đầu, Lý Cẩm Thành nhịn cười, cậu còn nói: “Nhưng thầy vẫn sẽ qua nhà của con tìm con, cũng vẫn làm món ăn ngon cho con ăn.”

“Thật chứ?”

“Đúng, thật mà.”

“Hôm nay thầy cũng làm món ăn ngon cho con ăn có được hay không?”

Nghĩ đến Hà Chấn Hiên sẽ về rất khuya cậu trở về cũng không có làm gì nên Lý Cẩm Thành gật đầu.

Lái xe của nhà Nhậm Vũ Sâm còn đang chờ ở ngoài, lái xe là một người trung niên có khuôn mặt hàm hậu, mỗi lần Lý Cẩm Thành lên xe, ông đều thay cậu mở cửa xe làm cho Lý Cẩm Thành có chút ngượng ngùng.

“Vũ Sâm có muốn cùng thầy đi siêu thị mua thức ăn không?”

“Dạ muốn!”

Mua xong nguyên liệu nấu ăn, Lý Cẩm Thành một tay xách nguyên liệu nấu ăn, một tay ôm bé.

Sau khi mở cửa thay giày, đến khi Lý Cẩm Thành ôm Nhậm Vũ Sâm vừa nói vừa cười đi vào phòng khách, cậu thấy nơi đó có người đang đứng.

Lý Cẩm Thành nghiêng đầu, vừa vặn người kia cũng vào lúc này nhìn thấy cậu, hai người nhìn nhau, đều không khỏi sửng sốt một chút.

Lý Cẩm Thành thấy trước mặt mình là Khúc Ninh không rõ vì sao lại xuất hiện ở nơi này.

Mà biểu hiện trên mặt của Khúc Ninh, dường như với cậu không khác lắm.

“Anh Khúc Ninh!”

Âm thanh của Nhậm Vũ sâm đúng lúc đánh vỡ sự trầm mặc giữa hai người.

Khúc Ninh cười nhẹ xoa xoa mặt của Nhâm Vũ Sâm sau đó mới nhìn về phía Lý Cẩm Thành, nói:”Cậu là?”

Lý Cẩm Thành buông Nhậm Vũ Sâm xuống trả lời: “Tôi là chủ nhiệm lớp của Vũ Sâm.”

Nghĩ nghĩ, cậu còn nói: “Ngẫu nhiên kiêm luôn chức đầu bếp, đúng không? Vũ Sâm?”

Nhậm Vũ Sâm đã đem túi sách của mình để trên ghế sofa, một bên lôi kéo quần áo một bên hứng thú bừng bừng chạy tới, bé nói: “Đúng đúng! Thầy chờ một chút con giúp thầy có được không?”

Lý Cẩm Thành lôi kéo tay bé xoay người, cậu nói: “Tốt, nhưng em biết phụ những việc gì?”

“Cậu còn chưa nói cho tôi biết tên của cậu.”

Nghe thấy Khúc Ninh hỏi mình, Lý Cẩm Thành lôi kéo Nhậm Vũ Sâm vẻ mặt xin lỗi quay đầu lại, cậu nói: “Lý Cẩm Thành.”

“Lý Cẩm Thành…”

Thấp giọng lập lại một lần, Khúc Ninh mới tự giới thiệu. “Khúc Ninh, rất hân hạnh được biết cậu.”

“Ừm.”

Thông qua sự tiếp xúc ngắn ngủi, Lý Cẩm Thành cảm thấy Khúc Ninh giống như một đứa trẻ rất yên tĩnh, đối với rất nhiều chuyện tràn ngập hiếu kỳ nhưng rồi cái gì cũng không nói, chỉ dùng ánh mắt chăm chú quan sát.

Nghĩ rằng các nghệ thuật gia tính cách đều như vậy Lý Cẩm Thành chỉ cùng Vũ Sâm nói chuyện phiếm rồi cùng bé vui vẻ nấu cơm.

Sau gần bốn mươi phút, cậu làm hải sản nấu đậu hủ, sườn xào chua ngọt với củ sen, thêm vào những món ăn người giúp việc của Nhậm gia làm bày ra đầy cả một bàn lớn.

Lúc này Nhậm Vũ Kiều vẫn chưa có trở về. Tuy rằng cậu rất yêu em của mình, nhưng bình thường rất bận, công tác, học hành bởi vậy đại đa số thời gian chỉ Nhâm Vũ sâm ở nhà một mình.

Biết bé năm nay mới bảy tuổi, bên người lại không có ai chăm sóc nên Lý Cẩm Thành đối với bé quan tâm hơn nhiều so với những bé khác trong lớp.

“Vũ Sâm, rửa tay chưa?”

“Dạ!”

Lý Cẩm Thành thường tới nơi này khi Nhậm Vũ Kiều không ở nhà, cậu cùng Nhậm Vũ Sâm vốn đã quen ở chung.

Cậu đang kêu bé mời Khúc Ninh qua dùng cơm, thì Khúc Ninh đã im lặng xuất hiện sau lưng cậu.

“Tôi có thể ăn cùng các cậu không?”

“Có thể.”

Cố ý hỏi rõ Lý Cẩm Thành cách làm thức ăn, Khúc Ninh nếm vài miếng, nhỏ giọng nói: “Khó trách…”

“Sao?”

“Cậu đã kết hôn?”

Thấy Khúc Ninh nhìn chằm chằm chiếc nhẫn đính hôn của mình, ánh mắt của Lý Cẩm Thành rất nhanh trở nên có chút nhu hòa.

“Thầy cùng với chú kia kết hôn! Chú kia bộ dạng rất tuấn tú!”

Nghe Nhậm Vũ Sâm đột nhiên lên tiếng Lý Cẩm Thành buồn cười nhéo nhéo mũi bé, cậu nói: “Con sao lại biết?”

“Dạ! Con nghe lén cô Tư Nhân nói chuyện, cô nói cũng muốn gả cho người như chồng của thầy.”

Khi nói chuyện bạn nhỏ Nhậm Vũ Sâm buông xuống bát đũa của mình, biểu tình hơi có vẻ u buồn, bạn nhỏ nói: “Thầy, con sau này cũng có thể biến thành như chồng của thầy? Như vậy cô Tư Nhân sẽ cùng con kết hôn.”

Trừ bỏ Lý Cẩm Thành ra Trần Tư Nhân là cô giáo mà bạn nhỏ Nhậm Vũ Sâm thích nhất.

Tuy rằng Lý Cẩm Thành biết rằng câu nói không thể khiến bé biến thành Hà Chấn Hiên, nhưng nhìn thấy ánh mắt mong đợi của bé cậu vẫn trịnh trọng gật đầu.

“Yeah! Thật tốt quá! Con về sau có thể cùng cô Tư Nhân kết hôn!”

“Đúng đúng đúng, biết rồi, có điều Vũ Sâm, chúng ta ăn cơm trước có được hay không?”

“Dạ được!”

“Cậu cùng Vũ Kiều rất quen thuộc?”

“Ừm, trước đó có chút gút mắt.”

“Cái gì?”

Cho dù Lý Cẩm Thành hiểu được tính cách nghệ thuật gia này của anh ta nhưng bị đặt một câu hỏi như vậy, cậu vẫn cảm thấy có chút ăn không tiêu.

Lại thay Nhậm Vũ Sâm gắp khối củ sen cậu mới nói: “Lúc trước tôi nhờ cậu ta thay tôi điều tra một việc.”

“Khó trách…”

Những lời này anh ta đã nói hai lần thấy Lý Cẩm Thành ngẩng đầu nhìn mình, Khúc Ninh giải thích anh nói: “Tôi từng vô tình nhìn qua quyển sách giáo khoa lý của Vũ Kiều thấy ảnh chụp của cậu…”

Nghe anh ta nói như vậy, Lý Cẩm Thành quay sang “khụ” ho ra tiếng.

Chương 39: Nói thật

Trước đó chúng tôi cũng không quen biết nhau, có lần nhờ cậu ấy đã bí mật bảo hộ tôi an toàn, ảnh chụp có thể đã lược lưu lại tại thời điểm đó…”

“Ừm! Tôi cũng nghĩ như vậy!”

Khúc Ninh vừa mới đầy bụng tâm sự lên trên mặt có chút im lặng u buồn mà lúc này trên mặt anh chỉ có thể lùng câu cả người sung sướng hoặc là tinh thần phấn chấn để hình dung.

Lý Cẩm Thành yên lặng liếc anh ta một cái, quyết định sẽ không nói chuyện với anh ta nữa.

Theo nhận xét của Lý Cẩm Thành thì ở một góc độ nào đó tính cách của cậu với Nhậm Vũ Kiều có nhiều điểm rất giống nhau.

Cơm nước xong, hướng dẫn Nhậm Vũ Sâm làm bài tập, Lý Cẩm Thành chuẩn bị rời đi thì gặp Nhậm Vũ Kiều mới vừa đẩy cửa tiến vào.

Nhìn thấy Lý Cẩm Thành, Nhậm Vũ Kiều không có chút ngạc nhiên nào, cậu hói:”Anh đến rồi?”

“Ừm, có điều giờ thì phải về.”

Nghĩ nghĩ, Lý Cẩm Thành còn nói: “Trong tủ lạnh có chừa thức ăn cho cậu, cậu hâm nóng một chút rồi ăn.”

“Tôi tiễn anh.”

“Không cần.”

“Không, tôi chỉ muốn tiễn anh.”

Thấy Nhậm Vũ Kiều xoay người đóng cửa, Lý Cẩm Thành không nói gì chỉ cố đuổi kịp cậu ta.

“Đúng rồi, tôi vừa ở nhà của các cậu có gặp Khúc Ninh…”

“Người lớn hai nhà quen biết nhau, khi cậu ấy đến Hồng Kông đều sẽ ở nhà của chúng tôi.”

“Ừm, nói đi nói lại, hình như anh ấy thích cậu…”

Khi nói xong câu đó, Lý Cẩm Thành mới ý thức tới mình trước đây chưa từng hỏi qua tính hướng của Nhậm Vũ Kiều.

Tuy rằng trước đây cảm thấy tính cách của Nhậm Vũ Kiều có chút khó tiếp xúc, nhưng khoảng thời gian gần đây cậu cũng không còn đề phòng Nhậm Vũ Kiều.

Nói tóm lại, Nhậm Vũ Kiều cũng là loại người cho người khác cảm giác có thể tin được.

Nhưng tin thì tin, nếu cùng cậu ấy nói ra Lý Cẩm Thành cũng cảm thấy có chút bất ngờ.

Cậu đang định nói cái gì đó để giảm bớt sự xấu hổ, nhưng xem bộ dáng của Nhậm Vũ Kiều dường như không có nghe cậu nói những lời này.

Trong phòng làm việc, Hà Chấn Hiên nhìn Hà Châu Nhiên đứng trước mặt, anh nói: “Chú hai, chuyện này con sẽ không nói cho ông nội.”

Ba năm trước đây, Hà Tông Đồng từ từ đem mọi quyền hành trong tay giao cho Hà Chấn Hiên. Nhưng không phải toàn bộ mọi việc đều do anh quyết định mà là hai người chia nhau xử lý mọi việc của Vinh Thịnh.

Như vậy phương thức quản lý đã có lỗ hổng.

Có thể khi Hà Chấn Hiên được thừa kế chú hai đã cảm thấy bất mãn nên bắt đầu từ đó Hà Châu Nhiên dẫn người ngầm chiếm tài sản công ty.

Lúc bắt đầu, bởi vì không có kinh nghiệm bọn họ đã từng thành lập nhiều công ty trong đó một số là rỗng và một số công ty còn lại có thể có một ít hạng mục.

Hà Châu Nhiên phụ trách quyền tài chính của công ty, nên từng mấy lần lạm dụng công quỹ của công ty, do không ai phát hiện bọn họ vẫn cứ bình yên vô sự, nên hắn trở nên càng to gan.

Một năm gần đây, hắn đem các hạng mục lớn và hạng mục trung của Vinh Thịnh bù vào tài sản giao dịch ngầm của hắn.

Tuy rằng gần đây Vinh Thịnh gặp liên tiếp vấn đề về tài chính, nhưng bình thường Tập đoàn cũng sẽ không dễ dàng tra ra như vậy.

Nhưng người tính không bằng trời tính, khoảng vài tuần trước trợ lý của Hà Chấn Hiên từ một người vệ sinh trong lúc vô tình nhặt được hóa đơn chứng từ, người trợ lý đã đem nó giao lại cho Hà Chấn Hiên.

Trên hóa đơn chứng từ là tên công ty giao dịch cùng Tập đoàn không có bất cứ giao dịch nào mà hóa đơn chứng từ đó là Hà Châu Nhiên hai năm trước dùng làm chứng cớ giả cho sổ sách.

Có thể nói, giao dịch với số tiền ba trăm triệu này cũng không phải là giao dịch lớn nhất, mà là ba năm qua Hà Châu Nhiên cùng đồng bọn của hắn đã ngầm chiếm toàn bộ tài sản của Tập đoàn.

Lúc trước khi biết chuyện này, Hà Chấn Hiên đã hoài nghi hai người phụ trách tài vụ của Tập đoàn đó là Hà Châu Nhiên cùng Hà Kỳ Tuyên, nhưng hiện tại theo kết quả điều tra, chứng minh Hà Kỳ Tuyên vô tội.

Nhân chứng vật chứng đều có, Hà Châu Nhiên bỏ phần tài liệu trong tay xuống, hắn nói: “Anh muốn tôi làm thế nào?”

“Con đưa ra hai con đường cho chú chọn, một là chú rời khỏi Tập đoàn, con sẽ không tiếp tục điều tra số tiền thất thoát đó nữa, hai là chú lấy tiền của mình bù vào chỗ thất thoát đó, Tập Đoàn vẫn giữ lại chức vụ hiện tại của chú, có điều chú hai, con hy vọng chú về sau đừng làm chuyện như vậy nữa.”

Hà gia có sự hỗ trợ của gia tộc, mặc dù là ba trăm triệu đối với Hà Châu Nhiên mà nói cũng không tính là gì.

Hà Chấn Hiên thấy được chú ấy sở dĩ phải làm như vậy bởi vì chú ấy cảm thấy bất mãn với quyết định của ông nội.

Hà Chấn Hiên chán ghét đem thân tình cùng công việc kết nối nhưng anh từ nhỏ tiếp nhận giáo dục với lại mấy năm nay anh vì Vinh Thịnh rất cố gắng phát triển nó, nên anh không thể bỏ qua nó được.

Đồng thời anh cũng cho là chú hai có năng lực quản lý Tập Đoàn.

Trong phòng làm việc thật yên tĩnh tạo cảm giác căng thẳng ngột ngạt, sau một lát, Hà Châu Nhiên ngồi dựa vào lưng ghế, nói: “Tôi chọn điều thứ hai.”

Hà Chấn Hiên gật đầu, cầm những tư liệu kia đi ra khỏi Văn phòng.

Cửa vừa mới đóng, Hà Châu Nhiên tức giận hung hăng ném mạnh chiếc bút trong tay lên bàn làm việc.

Trước khi về nhà Lý Cẩm Thành nhận được điện thoại của Hà Chấn Hiên báo rằng anh sẽ về nhà ăn cơm, nên lúc anh về đến nhà đã thấy cậu đang ở phòng bếp nấu cơm.

Hà Chấn Hiên rón rén đi tới phía sau cậu đem cậu ôm lấy, cậu nói: “Như thế nào? Tâm tình rất tốt?”

“Mọi việc đã giải quyết?”

Thấy cậu cũng rất vui vẻ, Hà Chấn Hiên hơi có chút kinh ngạc nhìn về phía cậu, anh nói: “Làm sao em biết được?”

“Trong điện thoại, nghe giọng nói của anh nên em biết được.”

“Anh nên nói như thế nào? Hiểu chồng không ai bằng Vợ?”

“Cho anh tha hồ nghĩ.”

Trong phòng bếp ấm áp trong không khí có mùi hương thoang thoảng của thức ăn. Chờ thức ăn nấu chín, hai người có thể cùng nhau ăn cơm.

Lý Cẩm Thành thoát ra vòng tay ôm ấp của Hà Chấn Hiên, đưa cho anh ô mai đã được rửa sạch, cậu hỏi: “Anh giải quyết như thế nào?”

Hà Chấn Hiên tường tận tỉ mỉ kể lại cho cậu nghe sự việc đã diễn ra, lại nhìn ô mai trong tay, anh nói: “Gần đây là mùa ô mai sao? Anh thấy em mỗi ngày đều ăn?”

Lý Cẩm Thành vẻ mặt có chút mất tự nhiên nhìn qua chỗ khác, cậu nói: “Hoa quả vào đúng mùa ăn rất ngon…”

Dừng một chút, cậu còn nói: “Có điều chú hai rất dễ nói chuyện.”

“Người thắng làm vua người thua làm giặc, hơn nữa chuyện như vậy một khi bị ông nội biết, chú ấy có thể sẽ không được tiếp tục ở lại Vinh Thịnh… Vì lẽ đó… Khi chú ấy lựa chọn quyết định này anh cảm thấy rất hài lòng. Dù như thế nào, chúng ta đều là người một nhà…”

“Vậy anh tìm người giải quyết các tư liệu đó chưa?”

“Khi chú ấy chọn quyết định ở lại anh đã tiêu hủy nó.”

“Anh tiêu hủy nó có sớm quá không?”

“Sao?”

Lý Cẩm Thành còn muốn nói tiếp nhưng bên cạnh nồi áp suất đã phát ra tiếng vang chói tai.

Cậu nghĩ đến bất luận người nào đối với thân nhân của mình cũng rất khoan dung nên cậu cũng không nói nữa.

Cậu đã có dự tính, cuối tuần về Hà gia dùng cơm nhân tiện xem trên người Hà Châu Nhiên có làn khói đen hay không.

Nếu khói đen biến mất cậu sẽ hoàn toàn yên tâm.

Nhưng không cần đến cuối tuần vì hai ngày sau, Lý Cẩm Thành nhận được tin tức Hà Chấn Hiên bị bắt cóc.

Khi đó Lý Cẩm Thành đang nói chuyện điện thoại cùng với người mà mỗi ngày đều điện thoại cho cậu: Tiếu Bội Đình.

Tiếu Bội Đình muốn hẹn cậu ngày hôm sau cùng đi shopping.

Cô cảm thấy Lý Cẩm Thành ngoại hình rất tốt, nhưng cách ăn mặc của cậu không làm nổi bật lên ưu thế này.

Lý Cẩm Thành không biết cô vì cuộc sống quá mức nhàm chán, hay là do cậu xuất hiện làm cho cô cảm thấy mới mẻ

Nhưng nói như thế nào, cậu cùng Tiếu Bội Đình cũng không phải cùng một giuộc.

Sau khi cúp điện thoại, Lý Cẩm Thành liền nhận được điện thoại của Hà Tông Đồng.

Hà Tông Đồng đã một thời gian ngắn không có gọi điện thoại cho cậu nên khi cậu nhìn trên màn ảnh điện thoại thấy người gọi là ông trong lòng cậu đã có một dự cảm xấu.

Thanh âm của Hà Tông Đồng ở trong điện thoại cũng không có vẻ quá lo lắng, hay là ông cố trấn tĩnh ông chỉ nói: “Cẩm Thành, ông vừa mới nhận được điện thoại, Chấn Hiên bị người ta bắt cóc…”

Sau khi nghe ông nói Lý Cẩm Thành cảm thấy đầu óc của mình phát ra một trận tiếng vang nghe ong ong.

Qua một hồi lâu, đôi chân của cậu mới đứng vững, cậu nói: “Bọn họ muốn bao nhiêu?”

“Một triệu.”

“Ông báo cảnh sát chưa?”

“Chưa báo… Có điều Cẩm Thành, ông không tính là báo cảnh sát…”

“Vì sao?!”

“Ông không muốn Chấn Hiên gặp bất kỳ nguy hiểm nào.”

“Cho nên ông phải giao tiền cho bọn họ?”

“Đúng, hơn nữa ông đã tìm được người, so với cảnh sát, ông càng nguyện ý tin tưởng những người này hơn.”

“Chính là…”

Lý Cẩm Thành lời còn chưa nói hết, đầu bên kia điện thoại truyền đến một trận huyên náo.

Một lúc sau Hà Tông Đồng liền cắt đứt điện thoại của cậu.

Lý Cẩm Thành lúc này đang ở trường học, tay nắm chặt di động, cậu nhờ đồng nghiệp xin phép lãnh đạo sau đó cậu nhanh chóng chạy tới ngôi biệt thự của Hạ gia nằm ở lưng chừng núi.

Trong phòng bầu không khí ngột ngạt căng thẳng, trong đại sảnh ngồi không ít người, những người này đều bận đồng phục.

Tất cả mọi người của Hà gia đều ở đây, khi Lý Cẩm Thành nhìn thấy Hà Châu Nhiên trên người khói đen càng trở nên thêm dày đặc. Hắn làm ra vẻ mặt không liên quan gì đến ta, cậu không khỏi dùng sức nắm chặt hai tay của mình.

Lúc này, cậu rất muốn nắm chặt cổ của Hà Châu Nhiên hỏi hắn đem Hà Chấn Hiên nhốt ở nơi nào, nhưng vì lo cho an toàn của Hà Chấn Hiên, cậu chỉ phải cố gắng đè xuống cơn tức giận trong lòng mình.

“Cẩm Thành, không cần lo lắng… Lão thái gia sẽ có biện pháp cứu được Chấn Hiên…”

Chú Thiệu vỗ vỗ bã vai của cậu, tuy rằng đang cố gắng an ủi cậu, nhưng trên mặt của chú ấy cũng giống như cậu vô cùng lo lắng.

Lý Cẩm Thành gật gật đầu, lập tức đi đến cạnh Hà Tông Đồng, cậu nói: “Ông nội, con có lời muốn nói với ông…”

Trong thư phòng, Hà Tông Đồng chăm chú nhìn Lý Cẩm Thành, cậu nói: “Trước khi Chấn Hiên bị bắt cóc, anh ấy đang điều tra một chuyện.”

“Chuyện gì?”

“Tập đoàn bị thất thoát ba trăm triệu.”

“Nó nói với cậu chuyện này? Vì sao tôi không biết?”

Hà Tông Đồng trong giọng nói tràn ngập hoài nghi không tín nhiệm, Lý Cẩm Thành kiềm chế cơn tức giận của mình, cậu nói: “Chuyện này liên quan đến chú hai.”

“Có ý tứ gì?”

“Ba năm trước khi ông nội giao mọi quyền hành trong tay cho Chấn Hiên, chú ấy cùng thủ hạ của mình ngầm chiếm tài sản của Tập đoàn. Trong thời gian ba năm này, bọn họ ngầm chiếm tài sản vừa được ba trăm triệu.”

“Chứng cớ đâu?”

“Sau khi điều tra ra được kết quả, Chấn Hiên từng cho chú ấy hai lựa chọn. Chú hai quyết định ở lại công ty, cũng lấy tiền của mình bù vào chỗ số tiền thất thoát. Khi Chấn Hiên nghe được sự lựa chọn của chú hai, liền tiêu hủy toàn bộ chứng cớ trong tay.”

“Cho nên cũng không có chứng cớ?”

Nhìn thấy Lý Cẩm Thành sắc mặt thay đổi, Hà Tông Đồng ánh mắt trở nên săc bén, ông nói:”Cẩm Thành, cậu nên biết lúc trước tôi cho Chấn Hiên cưới cậu là bởi vì cậu có thể thay nó chắn kiếp số, nhưng từ khi cậu tiến vào Hà gia chúng tôi thì nhà chúng tôi đã sảy ra rất nhiều việc? Diệu Thanh bị buộc rời khỏi Hồng Kông. Chấn Hiên vì vậy cũng không còn tín nhiệm và thân cận với ông như trước. Hiện giờ… cậu lại hoài nghi Châu Nhiên bắt cóc Chấn Hiên. Cẩm Thành, ở trong mắt cậu chúng tôi Hà gia là người như vậy? Châu Nhiên chính là chú hai của Chấn Hiên!”

Lý Cẩm Thành lúc trước chỉ biết Hà Tông Đồng không thích mình, nhưng khi chính tai nghe ông nói nói như vậy cậu cảm thấy rất khó chịu.

Trong nháy mắt cậu cảm thấy rất oan ức thậm chí cậu còn rất muốn khóc.

Cậu từng cho là, thân nhân của Hà Chấn Hiên cũng chính là thân nhân của cậu. Mặc dù biết bọn họ ở trong lòng nghĩ như thế nào về mình, nhưng việc cậu có thể giúp, nhất định sẽ cố hết sức mà giúp.

Có phải bởi vì cậu yêu Hà Chấn Hiên nên đối với những người này có rất nhiều nhẫn nại?

Sau khi nghĩ như vậy, cậu gượng cười cậu nói: “Cho nên ông nội không tin con?”

“Cậu có muốn tôi tìm Châu Nhiên đối chứng không?”

“Nếu chuyện này đúng là chú ấy làm ông tùy tiện đi hỏi chú ấy, ông không sợ Chấn Hiên bị nguy hiểm?”

“Cậu không dám…”

“Con quả thật không dám, mặc kệ nó như thế nào, con sẽ không vì xuất thân cao quý chó má, cho rằng con ruột của mình tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện như vậy mà vô tình bỏ qua sự an nguy của người khác khiến cháu mình gặp nguy hiểm!”

“Lý Cẩm Thành!”

Lý Cẩm Thành cười lạnh, cậu nói “Chuyện ngày hôm nay đã làm phiền ông, nghĩ tình Chấn Hiên là cháu nội của ông, ông bình thường cũng coi trọng anh ấy, xem như tôi cầu ông không cần nói chuyện này cùng Hà Châu Nhiên.”

“Hà Châu Nhiên là chú hai của cậu!”

“Hắn xem tôi là cháu, các người có từng coi tôi là thành viên trong nhà sao?”

Nói xong câu này, Lý Cẩm Thành bỏ lại vẻ mặt ngạc nhiên của Hà Tông Đồng đi ra khỏi thư phòng.

Không phải luôn miệng nói cậu chỉ dùng để đến thay Hà Chấn Hiên chắn kiếp, một khi đã như vậy, coi như đây là việc của cậu, cậu nhất định sẽ không đi cho Hà Chấn Hiên gặp chuyện không may!

Chương 40: Thủ thuật che mắt

Ra khỏi tòa biệt thự cao cấp của Hà gia, Lý Cẩm Thành gọi điện thoại cho Nhậm Vũ Kiều.

“Không được, có thể bắt cóc Hà Chấn Hiên khẳng định là tội phạm chuyên nghiệp, dựa vào công phu mèo quào của chúng ta sợ rằng sẽ đánh rắn động cỏ.”

Nghe Nhậm Vũ Kiều nói như vậy, Lý Cẩm Thành trong lòng chợt lạnh, một lát sau cậu mới nói một câu: “Thật không có biện pháp nào nữa sao?”

“Cũng không phải… Chúng tôi am hiểu cách truy tìm tung tích, trừ phi biết đại khái vị trí của anh ấy…”

Nếu biết vị trí của anh cậu cũng không cần tìm Nhậm Vũ Kiều hỗ trợ.

“Người Hà gia có báo cảnh sát không?”

“Không có, ông nội của anh ấy không tin cảnh sát, ông ấy nghĩ giao tiền chuộc…”

“Thân phận của bọn cướp còn chưa được làm rõ ràng, ông ấy không sợ người bắt cóc có được tiền sau đó sẽ giết con tin?!”

Nói xong xong ý của mình mới cảm thấy những lời này quá tàn khốc, Nhậm Vũ Kiều dừng một chút, mới ngốc ngốc an ủi cậu, Nhậm Vũ Kiều nói: “Có điều ấy quyền thế và tài phú của Hà gia, Hà Chấn Hiên… hẳn là không có việc gì.”

Đối với suy nghĩ của người khác có thể sẽ cho đây là may mắn, nhưng Lý Cẩm Thành không cho là như vậy.

Nếu người bắt cóc Hà Chấn Hiên là Hà Châu Nhiên, vậy hắn nhất định quyết tâm muốn giết chết Hà Chấn Hiên.

Nếu Hà Chấn Hiên chết Vinh Thịnh sẽ rơi vào tay hắn hoặc là vào tay Hà Kỳ Phong, nhưng mặc kệ là ai trong hai người Hà Châu Nhiên sau này sẽ một tay che trời, lại càng không có người đi điều tra việc hắn từng ngầm chiếm tài sản của Tập đoàn.

Mà bọn cướp bắt cóc Hà Chấn Hiên đòi một tỷ tiền chuộc chỉ là một thủ thuật che mắt.

Như vậy xem ra tình cảnh của Hà Chấn Hiên so với trong tưởng tượng của cậu nguy hiểm hơn rất nhiều.

Nhưng dù như thế nào một tỷ tiền chuộc này bọn cướp nhất định sẽ yêu cầu cho được, chỉ là khi đã nhận được tiền, e rằng bọn cướp không chỉ là muốn tiền mà còn…

“Anh đang rất lo lắng cho anh ấy?”

Nghe Nhậm Vũ Kiều nói chuyện, Lý Cẩm Thành ngẩng đầu cười ảm đạm, cậu nói: “Ừm, nghĩ về sau không có anh ấy, cuộc sống của tôi cũng không còn có ý nghĩa.”

Anh cho cậu ấm áp, cho cậu một cảm giác được cứu rỗi, nếu có một ngày người này thật sự biến mất có lẽ đối với cậu sẽ không có nổi đau nào lớn hơn là cậu mất anh.

Lý Cẩm Thành cúp điện thoại, chuẩn bị khi về đến nhà cậu sẽ gọi điện thoại báo cảnh sát.

Giờ này khắc này, cậu duy nhất tin tưởng chính là cảnh sát.

Khi về đến nhà, Lý Cẩm Thành gặp thím hai đang chờ ở trước của nhà, cậu ngoài ý muốn nói: “Thím tại sao lại ở chỗ này?”

“Cậu mở cửa đi, thím có lời muốn nói với cậu.”

Lý Cẩm Thành mở cửa phòng, Thạch Âm Lam đi theo cậu vào phòng khách.

Lý Cẩm Thành đối với bà cũng không biết nhiều, trong ấn tượng thì người này trầm mặc ít lời, ít khi phát biểu ý kiến của mình.

Hà Kỳ Tuyên cùng Hà Kỳ Phong cũng rất tôn trọng bà.

Lý Cẩm Thành rót cho bà một ly nước, Thạch Âm Lam quan sát cậu, bà nói: “Cậu có phải biết chuyện này là do Hà Châu Nhiên làm không?”

Thấy Lý Cẩm Thành kinh ngạc nhìn về phía mình, Thạch Âm Lam mới cầm lấy ly nước, bà nói: “Hôm nay sau khi Hà Tông Đồng nói chuyện với cậu trong thư phòng, ông ấy đi ra ngoài tôi đã thấy ông ấy nhiều lần dùng ánh mắt phức tạp quan sát Hà Châu Nhiên, còn có, tôi biết Chấn Hiên điều tra được việc Hà Châu Nhiên ngầm chiếm tài sản của Tập đoàn.”

“Thím như thế nào…”

Thạch Âm Lam uống một ngụm nước bà nói tiếp: “Tôi vẫn luôn điều tra ông ấy.”

“Nhưng mà thím là…”

“Tôi là vợ của ông ấy?”

Thạch Âm Lam thất thanh cười lạnh, bà nói: “Chúng tôi thuộc loại thương mại thông gia, ngay từ đầu cũng không thể có cảm tình nhưng dù sao cũng làm vợ… Tôi làm đúng phận sự của mình, chuyện nên làm cũng đã làm chỉ là Hà Châu Nhiên… Ông ấy đối với không có chút tôn trọng nào. Ông ấy bao dưỡng nữ minh tinh tuổi tác còn nhỏ hơn con ông ấy, thậm chí ở bên ngoài còn có con riêng…”

Thấy Lý Cẩm Thành vẫn không phản ứng nhìn mình, Thạch Âm Lam buông ly nước trong tay bà tiếp tục nói: “Đương nhiên, nếu chỉ có như thế thì tôi sẽ mở mắt nhắm mắt mở, đáng tiếc… Ông ấy quá ngu ngốc… Rõ ràng không có năng lực quản lý tập đoàn, lại mưu toan muốn chiếm được tất cả của Vinh Thịnh, luôn miệng nói tất cả là vì muốn tốt cho Phong, nhưng trên thực tế lại là vì mình… Một khi Chấn Hiên gặp chuyện không may, ông ấy nắm trong tay Vinh Thịnh thì thế lực của Hà gia khi ấy sẽ bị lật đổ Phong cũng sẽ không chiếm được gì. Thêm vào đó ông ấy còn có con riêng ở ngoài, ba người chúng tôi tình cảnh có thể sẽ rất thê thảm, cho nên… Hôm nay cho dù cậu không nói với Hà Tông Đồng chuyện gì thì tôi cũng sẽ cho người đem tư liệu mà Hà Châu Nhiên ngầm chiếm tài sản của tập đoàn giao cho ông ấy…”

“Vậy tại sao thím tới tìm tôi?”

“Giữa cậu và Hà Tông Đồng, tôi càng tin tưởng cậu hơn.”

“Thím biết Chấn Hiên bị nhốt ở đâu phải không?”

“Biết đại khái vị trí…”

“Thím muốn điều kiện gì?”

“Ba người chúng tôi ở Hà gia được hưởng lợi ích và quyền lợi không thay đổi, chủ yếu… tôi kỳ thật là vì hai đứa con của mình thôi…”

Nói xong bà có chút tiếc nuối cúi đầu, rồi bà nói tiếp: “Tuy rằng Tuyên và Phong có phẩm hạnh chính trực đối với tôi cũng rất hiếu thuận, nhưng năng lực của bọn nhỏ còn thua xa với Chấn Hiên… Nếu có thể, tôi hy vọng Chấn Hiên có thể che chở giúp đỡ cho bọn nhỏ, đợi cho bọn nhỏ có thể tự lập là tốt rồi.

“Nếu Chấn Hiên không có việc gì, tôi đáp ứng thím.”

“Còn có, chuyện ngày hôm nay tôi không muốn nói cho bất luận kẻ nào…”

Thấy Lý Cẩm Thành gật đầu, Thạch Âm Lam mới nói: “Cậu có biết làng chài ở Macao?”

“Biết.”

Vì địa hình sông nước ở nơi đó nên tất cả ngư dân đều dựng bè làm nhà ở. Các nhà bè được dựng thẳng đứng trên mặt nước, từng cái liên kết nhau, ngư dân dùng thuyền nhỏ để di chuyển nên làm cho nơi này nhân long hỗn tạp, trị an hỗn loạn.

Lúc trước những người nhập cư trái phép thường hay dùng con đường ngoằn nghèo này để vượt biên trái phép.

Nói cách khác, một khi có biến động nhỏ, Hà Chấn Hiên sẽ bị bọn bắt cóc đưa đi một quốc gia Đông Nam Á nào khác.

Nhìn thấy được sự tức giận mãnh liệt trên mặt của Lý Cẩm Thành, Thạch Âm Lam nói:”Cậu cần nắm chắc thời gian, còn có lúc tôi rời khỏi Hà gia, Hà Tông Đồng đã gọi điện thoại xoay sở tiền…”

“Cám ơn Thím.”

Thấy Lý Cẩm Thành như vô thức nói chuyện với mình, Thạch Âm Lam đưa cho cậu tấm danh thiếp, bà nói: “Có việc gì thì cậu gọi số điện thoại này tìm tôi.”

Sau khi Thạch Âm Lam rời đi, Lý Cẩm Thành gọi điện thoại báo cho cảnh sát.

Không tới nửa tiếng rất đông cảnh sát đã đến nhà của Lý Cẩm Thành.

Theo hình thức sẽ có những câu hỏi, sau khi trả lời những câu hỏi cho có lệ đó thì vị cảnh sát chỉ huy họ Lương kia nhìn Lý Cẩm Thành, hắn nói: “Lý tiên sinh, Ngài không cung cấp cho chúng tôi tư liệu của nạn nhân, vậy ngài muốn chúng tôi làm sao tín nhiệm ngài?”

Bình thường khi gặp phải trường hợp như vậy, cảnh sát không phải nên lập tức triển khai điều tra?

Nhưng hiện tại vị cảnh sát họ Lương này vào thời điểm hiện tại lại xoắn xuýt vào vấn đề râu ria không quan trọng.

Lúc trước Lý Cẩm Thành biết có một số người có quan hệ ngoại giao với bên luật pháp, hiện giờ xem ra Hà Tông Đồng đã cùng người của bên cảnh sát có quan hệ.

Vì cái gì? Có thật là lo lắng cho an nguy của Hà Chấn Hiên không? Hay hoặc là ông ấy đã tin lời của mình, nên cố ý làm như để tránh cho việc xấu trong nhà bị truyền ra ngoài?

“Lý tiên sinh…”

Lý Cẩm Thành kỳ thật rất muốn mắng hắn không hoàn thành nghĩa vụ của một người cảnh sát, không cảm thấy hổ thẹn với chức vụ chỉ huy của mình, nhưng Hồng Kông pháp luật rất nghiêm ngặt, vì không muốn mình bị phán vào tội gây trở ngại công vụ, vũ nhục nhân viên cảnh sát phải đối mặt với các tội danh chờ khởi tố, cậu cuối cùng không nói một lời.

“Chỉ huy Lương, chúng ta nên là lập tức triển khai điều tra, đây là sự kiện đặc thù, không cần…”

Nói chuyện là một người cảnh sát hơn ba mươi tuổi, người cảnh sát này có vẻ mặt kiên nghị, nhưng bị chỉ huy Lương liếc mắt nhìn hắn cũng không nói gì thêm nữa.

Sau khi cảnh sát lần lượt rời đi, Lý Cẩm Thành lại gọi điện thoại cho Nhậm Vũ Kiều.

“Anh trước hết tới chỗ của tôi, tôi mang anh đi gặp cộng sự của tôi Tống Hòa Kiều.”

Sau khi Lý Cẩm Thành đi đến dưới lầu nhà của Nhậm Vũ Kiều thì phát hiện trên đầu của cậu ta có quấn bang gạt.

“Cậu làm sao vậy?”

Nhậm Vũ Kiều buồn bực bứt nhẹ tóc của mình, một bên mở cửa xe nói: “Khúc Ninh lấy ly nước ném vào tôi.”

“Vì cái gì?”

“Anh ấy muốn tôi và Vũ Sâm cùng anh ấy đi Mỹ.”

“Anh ấy thực thích cậu…”

Nhậm Vũ kiều nghe vậy lộ ra một nụ cười lạnh, cậu ta nói: “Nói yêu tôi nhưng đồng thời không ngừng cùng những người khác nhau lên giường? Có thể là bởi vì không chiếm được nên cảm thấy không cam lòng mà thôi…”

Lý Cẩm Thành đối với chuyện của bọn họ thật sự không biết, hơn nữa lúc này tâm tư của cậu hoàn toàn không đặt ở việc này nên cậu cũng không nói gì thêm.

Yên lặng một lúc Lý Cẩm Thành nhận được một cú điện thoại xa lạ.

“Lý tiên sinh, tôi là Triệu Nguyên Ninh là người cảnh sát vừa mới lúc nãy ở nhà cậu.”

Giọng nói này Lý Cẩm Thành nhớ rõ, vị này là người lúc nãy thay cậu nói với ngài chỉ huy kia.

“Làm sao anh biết được số điện thoại di động của tôi?”

“Lúc nãy tôi là người ghi chép thông tin, Lý tiên sinh, tôi không biết chỉ huy Lương căn cứ vào đâu mà ra quyết định như vậy, nhưng ngài phải tin tưởng không phải người cảnh sát nào cũng giống như vậy…”

“Cho nên?”

“Tôi cùng với vài người anh em đã thương lượng, chúng tôi quyết định giúp anh… Tất nhiên, đây cũng vì chúng tôi là một người cảnh sát nên phải hoàn thành trách nhiệm của mình…”

Phát hiện Lý Cẩm Thành không nói lời nào, Triệu Nguyên Ninh lại giải thích, anh nói: “Bắt cóc vị tiên sinh kia chính là một nhóm tội phạm chuyên nghiệp, quan trọng là không vi phạm pháp luật, cậu cần trợ giúp của chúng tôi.”

“Không phải, các anh như vậy… Có thể các anh sẽ gặp phiền toái không?”

“Chỉ cần chúng tôi cứu được nạn nhân, đến lúc đó gặp phiền toái chính là nhóm người chỉ huy Lương.”

“Cám ơn.”

Sau khi nói cho Triệu Nguyên Ninh địa chỉ trụ sở trinh thám của Tống Hòa Kiều, Lý Cẩm Thành không khỏi một hơi thở dài nhẹ nhõm.

Lúc trước cậu ở trong trường học quân sự nghe qua cảnh sát toạ đàm, nói trong hai mươi bốn giờ không thể giải cứu nạn nhân bị bắt cóc làm con tin, thì con tin rất dễ gặp nguy hiểm hoặc bị giết.

Lý Cẩm Thành liếc nhìn đồng hồ, lúc này Hà chấn Hiên bị bắt chưa tới bốn tiếng. Tống Hòa Kiều nhìn qua như người trung niên thành công trong sự nghiệp, hoàn toàn không giống người mới chỉ có hai mươi bảy tuổi.

“Lý tiên sinh, ngài thật chiếu cố chúng tôi rất nhiều.”

Lý Cẩm Thành không có tâm trạng cùng hắn nói giỡn, chỉ thản nhiên gật đầu một cái.

Quy mô văn phòng thám tử của Tống Hòa Kiều so với trong tưởng tượng của cậu lớn hơn nhiều.

Sau khi được Tống Hòa Kiều giới thiệu Lý Cẩm Thành mới biết được đây là văn phòng thám tử cao cấp nhất ở Hồng Kông.

Lý Cẩm Thành liếc mắt nhìn Nhậm Vũ Kiều bên trong, cậu ta cũng không có phản ứng gì.

Các nơi ở Hồng Kông đều có người của văn phòng thám tử bố trí, những người này bao gồm người nhặt rác, những người lang thang, người bán hàng rong, thậm chí là bà chủ tiệm tạp hóa….

Tổ trọng án cảnh sát cũng giống như thế.

Nhờ có Thạch Âm Lam cung cấp đầu mối hữu dụng, sau thời gian chờ đợi hai tiếng dài đằng đẵng Tống Hòa Kiều nhận được điện thoại xác định vị trí của bọn bắt cóc.

Cùng lúc đó, Triệu Nguyên Ninh cũng gọi điện thoại cho đồng nghiệp của mình.

Sau hơn một giờ, bọn họ tới được làng chài ở Ma cau, cũng đồng thời gặp mặt đồng sự của Triệu Nguyên Ninh.

“Cậu cùng bạn của cậu ở chỗ này chờ, chúng tôi nhất định sẽ giải cứu được con tin.”

Nói xong giống như cổ Vũ cậu, Triệu Nguyên Ninh vỗ vỗ bờ vai của cậu.

Nhậm Vũ Kiều cương quyết đi cùng Lý Cẩm Thành hai người ngồi chờ ở trong xe.

Nhìn Lý Cẩm Thành không ngừng ngồi thẳng rồi lại vô lực dựa vào ghế xe, Nhậm Vũ Kiều không thể không nắm tay an ủi cậu.

Nhiệt độ trên tay của Lý Cẩm Thành thật thấp, thấy cậu quay đầu lại Nhậm Vũ Kiều nhỏ nhẹ an ủi cậu, Nhậm Vũ Kiều nói: “Anh ấy sẽ không có việc gì.”

Khi nói chuyện vừa dứt lời cách đó không xa truyền đến tiếng súng.

Đây là lần đầu tiên Lý Cẩm Thành nghe được tiếng súng ở khoảng cách gần như vậy, âm thanh chấn động cộng với tiếng vang chói tai.

Lý Cẩm Thành hai tay nắm chặt yên lặng cầu nguyện, không biết qua bao lâu, cậu nghe thấy cách đó không xa truyền đến một trận nổ súng nữa.

Cậu ngẩng đầu, trông thấy Hà Chấn Hiên trong đám người, tuy rằng quần áo tả tơi, vết thương đầy người, lại kiên trì tự mình bước đi.

“Chấn Hiên!”

Nghe được tiếng gọi của Lý Cẩm Thành vẻ mặt của Hà Chấn Hiên thật kinh ngạc anh lập tức ngẩng đầu.

Triệu Nguyên Ninh nhìn anh lảo đảo chạy tới bên Lý Cẩm Thành, pha trò nói: “Lần này nhờ có cậu ấy, bằng không chúng tôi không thể nhanh như vậy cứu được anh ra.”

Bởi vì cảm động hai mắt Hà Chấn Hiên chua xót nhưng anh không thể nói nên lời chỉ dùng hết sức mạnh của mình ôm Lý Cẩm Thành vào lòng.

“Em biết anh sẽ không xảy ra chuyện gì.”

“Đúng, bởi vì anh có em.”

Nói xong câu này Hà Chấn Hiên rốt cục vẫn không nhịn nói ra, giống như an ủ. cậu anh hôn lên khóe miệng của cậu.

“Không có việc gì, đừng sợ.”

“Dạ…”

“Oa, đó là hai người đàn ông!”

“Tại sao lại khoa trương như vậy?”

“Đời bây giờ mà.”

Tiếng súng của cảnh sát làm không ít ngư dân tụ lại, có thể là tư tưởng của bọn họ khá truyền thống bảo thủ thấy bọn họ ôm nhau lộ ra biểu tình không tán thành.

“Lý tiên sinh, Hà tiên sinh, không bằng chúng tôi đưa các anh về nhà trung sau đó các anh cứ từ từ mà thân thiết?”

Triệu Nguyên Ninh thiện ý trêu chọt làm các đồng sự của anh cười vang.

Lý Cẩm Thành bị bọn họ làm cho xấu hổ đang chuẩn bị đỡ Hà Chấn Hiên rời đi thì cậu thấy trong đám đông có mộ người nọ trên người bao phủ dày đặt khói đen.

Người nọ Lý Cẩm Thành không biết trên đầu đội nón như ngư dân đánh cá gương mặt bị che đi hơn phân nửa. Lý Cẩm Thành cảm thấy có gì đó không đúng, khi cậu nhìn thấy động tác kế tiếp của người kia, cậu vô thức đẩy Hà Chất Hiên ra bên cạnh.

Sau tiếng súng là bên trái lồng ngực truyền đến một trận đau đớn, đi đôi với tiếng mọi người la hét là tiếng gào thét của Hà Chấn Hiên, anh thật không dám tin nổi đau đớn biến thành mất cảm giác.

Lúc ngã xuống đất Lý Cẩm Thành nghĩ có lẽ cậu thật sự đúng là dùng để chắn kiếp cho Hà Chấn Hiên.

Bắt đầu từ việc của Hà Diệu Thanh, những người mà trên người họ xuất hiện khói đen chính xác họ muốn thương tổn kỳ thật đều là Hà Chấn Hiên.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *