Tân Hôn (Chương 31 – 35)

Chương 31: Ảnh chụp

Hà Chấn Hiên thấy một cô gái xa lạ cùng với Lý Cẩm Thành thì thầm trò huyện, tư thế của hai người nhìn qua thực thân mật. Nhớ lại lúc trước mình ở trong xe nghe Lý Cẩm Thành cùng bạn đối thoại, Hà Chấn Hiên đồng tử hơi co lại, sau đó tươi cười ngồi xuống ở bên cạnh cậu.

Ngoài trừ lúc tiếp xúc bình thường Hà Chấn Hiên đối với quan hệ bạn bè của Lý Cẩm Thành cùng với cuộc sống hằng ngày của cậu hiểu biết rất ít. Đến thời điểm này anh mới nghĩ đến Lý Cẩm Thành tiếp xúc với rất nhiều người mà mình không biết, mà những người này đối với cậu cũng có rất nhiều cảm tình tốt…

Nghĩ như vậy, Hà Chấn Hiên cảm thấy có chút không thoải mái…

“Thật có lỗi, anh đã tới chậm.”

Khi nói chuyện, Hà Chấn Hiên làm như vô tình nắm lấy tay của Lý Cẩm Thành, đem tay hai người cùng đặt ở trên mặt bàn. Thấy bọn họ có hai chiếc nhẫn kiểu dáng giống nhau, cô em vợ của Trâu Tuấn Khải lập tức che miệng lại nói:”Hai anh…”

Cô biểu hiện quá mức kinh ngạc mà tầm mắt cô dừng ở trên cặp nhẫn của hai người, Lý Cẩm Thành lộ ra một nụ cười khổ, nói: “Chúng tôi đã kết hôn.”

Trong lời nói trong nụ cười chứa đầy sự ngọt ngào.

Cùng ngồi chung bàn với Lý Cẩm Thành phần lớn đều là đồng nghiệp của cậu, nghe cậu đơn giản nói ra một câu như vậy rất nhiều người đều lộ ra vẻ mặt không dám tin.

Thậm chí, có nhiều người không cẩn thận có thể đem những thức ăn trong miệng phun ra ngoài.

Lý Cẩm Thành bình thường ở trường học rất bề bộn, tuy rằng thoạt nhìn ôn hòa hữu lễ nhưng lại là người hơi vô cảm.

Nhưng rồi ai có thể nghĩ đến cậu lại cùng một người nam nhân kết hôn? Hơn nữa đối phương là đỉnh đỉnh đại danh Hà Chấn Hiên?!

Mọi người một bên cảm khái cậu vận khí tốt, một bên lại cảm thấy cậu thần bí mà khiếp sợ.

“Hai anh kết hôn khi nào?”

“Tháng trước, nhưng mà chúng tôi năm trước đã đính hôn.”

“Anh rể của em biết không?”

“Tôi cũng chưa kịp nói.”

Em vợ của Trâu Tuấn Khải oán hận mắng một câu ngu ngốc, sau đó còn nói:”Chị của em cũng không biết!”

Tuy rằng đã nói với Trâu Tuấn Khải mình đã có người yêu nhưng Trâu Tuấn Khải lại xem lời của mình như gió thoảng bên tai.

Nghĩ Trâu Tuấn Khải khẳng định ở trước mặt cô em vợ nói không ít lời hay, Lý Cẩm Thành cũng chỉ cúi đầu cười.

Trong tươi cười lại dẫn theo ý trêu tức, Hà Chấn Hiên vẫn nắm tay cậu ánh mắt thâm trầm, không ngừng vì Lý Cẩm Thành gắp thức ăn cũng bảo cậu ăn nhiều một ít.

Ở trong mắt mọi người Hà Chấn Hiên xuất thân và gia thế như vậy chắc phải là một người cao ngạo lạnh lùng nhưng hiện giờ thấy thái độ của anh đối với Lý Cẩm Thành…

Nói chuyện ôn nhu, động tác săn sóc cẩn thận, thật giống như xem Lý Cẩm Thành là bảo vật, cũng chỉ kém đem cậu nâng ở lòng bàn tay, ngậm trong miệng!

Mặc dù hai người tính hướng không bình thường, Lý Cẩm Thành cũng là nam nhân hàng thật giá thật, nhưng trong thoáng chốc nhìn thấy thái độ này của Hà Chấn Hiên những người phụ nữ chung quanh độc thân hay đã kết hôn đều hận mình không thể là Lý Cẩm Thành!

Vì cái gì những nam nhân tốt đều muốn chạy đi làm gay!

Vài người phát ra oán niệm tựa như bệnh độc có thể lan truyền, không bao lâu loại cảm xúc này lấy bàn bọn họ làm trung tâm khuếch tán ảnh hưởng đến toàn bộ người trong đại sảnh.

Những người này trộm phát tin nhắn, không ngừng đứng lên ngồi xuống, hoặc là mượn cớ tiến đến bàn bọn họ làm bộ như lơ đãng trộm ngắm một cái. Những người đó dù là đồng nghiệp hoặc người xa lạ Lý Cẩm Thành cũng chỉ là thản nhiên cười.

Thời gian trước kia, cậu từng tính đến tình huống xấu nhất khi công khai chuyện này nhưng hiện những người chung quanh…Trừ bỏ có hơi tò mò cậu không cảm giác có những ác ý khác.

“Cẩm Thành, anh cảm thấy chúng ta thành gấu trúc trong vườn bách thú.”

Nghe Hà Chấn Hiên ở bên tai mình nhỏ giọng nói, lại nghĩ đến anh bình thường cá tính lạnh lùng nên Lý Cẩm Thành đang chuẩn bị cùng anh giải thích thì Hà Chấn Hiên đã nắm chặt tay cậu rồi nói tiếp:

“Thật thú vị…”

Nhìn khóe miệng anh hơi mỉm cười Lý Cẩm Thành muốn nói nhưng lại không biết nói gì…

“Lý Cẩm Thành! Cậu là xú tiểu tử! Cậu cũng dám giấu tôi lâu như vậy!”.

Lý Cẩm Thành mới Vừa đi ra ngoài chuẩn bị rửa tay, đã bị Trâu Tuấn Khải kẹp cổ oán giận nói một câu.

“Thật có lỗi…”

“Tôi nghe nói cậu cùng một người nam nhân kết hôn, hơn nữa đối phương là người thừa kế tương lai của tập đoàn Vinh Thịnh?”

“Phải”

“Thật sao! Không phải chúng ta là bạn tốt sao? Vì cái gì cậu lại thích nam nhân cùng nam nhân kết hôn mà tôi nghe từ miệng người khác mới biết?”

Trâu Tuấn Khải cũng không phải tức giận, ngay cả không thể tiếp nhận chuyện của Lý Cẩm Thành vẫn không tỏ thái độ phản đối.

Giống như anh ta chuyện gì cũng nói với cậu, thậm chí cả chuyện bạn gái mang thai.

Trâu Tuấn Khải hẳn là uống nhiều rượu, thấy gương mặt chán nản của anh ta đối diện trong gương Lý Cẩm Thành cũng có chút chột dạ.

Nhưng tính cách của cậu vẫn luôn cứ như vậy, đem tay Trâu Tuấn Khải kéo ra sau cậu mới nói:”Tôi cũng không có đối với anh hoàn toàn giấu diếm.”

Tuy rằng cậu vô tình nhắc rất nhiều lần nhưng Trâu Tuấn Khải lại không để ý…

Trâu Tuấn Khải nhìn cậu trong chốc lát mới bất chợt nhớ lại Lý Cẩm Thành từng mơ hồ cùng mình nói qua.

Giống như chuyện đính hôn của cậu còn có hôm nay nhìn thấy nhẫn của cậu thì Lý Cẩm Thành đã minh xác nói với anh cậu đã cùng người kết hôn, là chính anh không chịu tin tưởng.

Trâu Tuấn Khải tâm tư đơn thuần nên lúc này ngược lại có chút ngượng ngùng, thấy Lý Cẩm Thành nhìn mình chằm chằm anh ho khan phô trương thanh thế nói:”Là chính cậu không biểu đạt rõ ràng!”

“Tại vì tôi kết hôn với một người nam nhân…”.

Thấy Lý Cẩm Thành ánh mắt bất đắc dĩ cộng thêm áy náy, Trâu Tuấn Khải vỗ vai ở bờ vai cậu nói:”Chuyện này có cái gì? Thích nam nhân thôi mà, hơn nữa chúng ta chính là bạn tốt…”

Trâu Tuấn Khải từ trước đến giờ luôn không ngừng nói chúng ta là bạn tốt nhất hơn nữa cậu biết anh ta vẫn luôn lời nói đi đôi với việc làm. Lý Cẩm Thành cảm kích nhìn anh ta một cái, chân thành nói lời cảm tạ.

“Bất quá cậu cũng là, tại sao lại cùng người nhà Hà Chấn Hiên kết hôn, lấy xuất thân cùng gia thế sẽ thực phiền toái đi?”

“Cũng có chút phiền toái, nhưng mà tôi thương anh ấy.”

Trong giọng nói hàm chứa sự chắc chắc, Trâu Tuấn Khải liếc cậu một cái cuối cùng lắc đầu nói:”Lý Cẩm Thành, cậu xong rồi.”

Đợi Lý Cẩm Thành hơi lâu nên Hà Chấn Hiên đến tìm cậu. Nghe bọn họ nói chuyện anh đứng ở cửa ra vào trong chốc lát rồi theo đường cũ trở về.

Không bao lâu, anh nghe thấy Trâu Tuấn Khải rít gào:”Má ơi! Tôi hôm nay khẳng định sẽ bị vợ cùng cô em vợ mắng chết!”

Tưởng tượng ra cảnh anh ta ôm đầu ngửa mặt lên trời thét dài, Hà Chấn Hiên khóe miệng lộ ra một chút ý cười, chỉ cảm thấy anh bạn này của Lý Cẩm Thành thập phần thú vị.

Cuối cùng do Hà Kỳ Phong kiên trì nên cậu ta sẽ hiến gan cho Hà Tông Đồng cấy ghép.

Ngày biết tin tức này Lý Cẩm Thành thở dài nhẹ nhõm.

Cậu nghĩ như vậy có chút ích kỷ, nhưng đối với người mình thích hoặc để ý nghĩ như vậy không có gì đáng trách.

Bác sĩ đề nghị Hà Tông Đồng mau chóng làm phẫu thuật, ngày ông giải phẫu trừ Hà Hạo Nhân cùng Hà Chấn Hiên bận việc quan trọng, những người trong Hà gia đều có mặt.

Lý Cẩm Thành cùng bọn họ không có gì để nói, nên trốn ở một bên lên mạng.

Bởi vì đoạn video đi từ sân bay ra ngoài nên Hà Chấn Hiên hiện giờ ở trên mạng rất nổi tiếng.

Mặc dù tin tức về anh rất ít, nhưng có rất nhiều dân mạng đối với anh sùng bái cùng yy.

Rất nhiều người ở trên mạng gọi anh nam thần, đồng thời Lý Cẩm Thành phát hiện những người sùng bái vì anh lập một trang cá nhân trong đó có người nói đến anh là đồng tính luyến ái cũng cùng một người nam nhân kết hôn.

Người kia nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, giải thích Hà Chấn Hiên kết hôn với một giáo viên ở trường học của bọn họ, hơn nữa ở hôn lễ của đồng nghiệp Hà Chấn Hiên đã từng cùng người yêu tham dự!

Đáng tiếc đây là thời đại tin tức internet bùng nổ nhanh chóng, có nói thật nhìn qua cũng như là giả. Bởi vậy người lên tiếng cuối cùng cũng không ai tin bị vô tình đá ra khỏi các diễn đàn lớn trên mạng.

Lý Cẩm Thành tắt đi trang mạng nhàm chán suy đoán: Người này nói mình ở hôn lễ của Trâu Tuấn Khải nhìn thấy Hà Chấn Hiên là ai?.

Buổi chiều 3 giờ cuộc phẫu thuật của Hà Tông Đồng chấm dứt, hơn nữa bác sĩ cũng nói cuộc phẫu thuật của ông thật thành công.

Hà Tông Đồng cùng Hà Kỳ Phong lần lượt được đẩy ra phòng chăm sóc đặc biệt.

Lý Cẩm Thành gọi điện thoại cho Hà Chấn Hiên báo giải phẫu đã thành công, Hà Chấn Hiên ở đầu kia điện thoại thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Buổi tối Lý Cẩm Thành đi đến công ty đón Hà Chấn Hiên mới đi công tác vừa trở về Hồng Kông.

Lái xe đến cửa công ty Lý Cẩm Thành thấy Hà Chấn Hiên đang cùng một người nói chuyện, nhìn dáng vóc có lẽ là một thanh niên trẻ tuổi.

Chỉ là người nọ đưa lưng về phía Lý Cẩm Thành, khiến cho Lý Cẩm Thành thấy không rõ diện mạo cậu ta.

Đợi khoảng hơn năm phút, Lý Cẩm Thành không kiên nhẫn bấm còi xe.

Hà Chấn Hiên nghe tiếng còi xe nhìn qua, phát hiện là xe của cậu nên anh nhanh chóng cùng người nọ nói lời từ biệt.

“Ai vậy anh?”

“Một phóng Viên hẹn anh làm phỏng vấn.”

Lý Cẩm Thành gật đầu vô ý thức nhìn thoáng qua, nhưng ở trong bóng đêm cho dù người nọ đã xoay người Lý Cẩm Thành vẫn thấy không rõ diện mạo.

“Cậu ta còn trẻ?”

“Mới vừa là nghiên cứu sinh tốt nghiệp không bao lâu, nhưng chủ biên nhà xuất bản là bạn thời đại học của anh giới thiệu đến. Hơn nữa… Người nọ là em họ của bạn anh.”

“Vậy anh phải tiếp nhận sao?”

“Không, anh không có hứng thú với những chuyện này.”

Lý Cẩm Thành gật đầu, còn nói:”Cậu ta rất đáng thương.”

Thấy Hà Chấn Hiên nhìn về phía mình Lý Cẩm Thành một nói:”Em mới vừa tốt nghiệp đại học lúc ấy ở văn phòng làm công việc lo trà nước.”

Nói xong Lý Cẩm Thành nhớ lại chuyện cũ của bản thân cười ra tiếng, khi đó tuy rằng vất vả một chút, nhưng tràn đầy nhiệt tình và tinh lực.

“Anh đây sẽ giới thiệu một người khác ở công ty cho cậu ta quen biết?”

“Tốt.”

Ba ngày sau, Hà Tông Đồng cùng Hà Kỳ Phong hồi phục tốt cũng không có xuấl hiện phản ứng phụ hoặc đào thải.

Ngày hôm sau, trường học của Lý Cẩm Thành khai giảng.

Nhớ đến Trâu Tuấn Khải nghỉ phép kế hôn mình có một thời gian ngắn không gặp anh ta Lý Cẩm Thành cảm thấy có chút tiếc nuối.

Vừa mới đến cửa phòng làm việc, Lý Cẩm Thành đã bị một đồng nghiệp mạnh mẽ vỗ vào bả vai, nói:”Cẩm Thành, cho dù các anh đã kết hôn, cũng không cần ân ái như Vậy?.”

Người nọ tính cách rất giống Trâu Tuấn Khải, Lý Cẩm Thành bình thường cùng anh ta quan hệ cũng coi như khá tốt.

Đang cảm thấy hoang mang, đồng nghiệp kia đã đem một quyển tuần san đưa cho cậu. Lý Cẩm Thành nghĩ chắc là mình cùng Hà Chấn Hiên bị phóng viên chụp ảnh nhưng khi cậu thấy bìa tạp chí cậu liền nắm chặt bản tuần san kia.

Thiếu gia tập đoàn Vinh Thịnh xuất quý kết hôn, đêm khuya phu phu ngọt ngào gặp gỡ.

Ảnh chụp vừa thấy chính là chụp trong bóng đêm, Hà Chấn Hiên đối mặt với máy ảnh cười nhẹ cùng một người nam nhân tuổi còn trẻ nói chuyện.

Hình dáng của người nam nhân kia tương tự như mình nhưng Lý Cẩn Thành biết người nọ căn bản không phải là mình.

Chương 32: Vật họp theo loài

“Cẩm Thành, làm sao vậy?”

Thấy Lý Cẩm Thành thần sắc khác lạ, cậu bạn đồng nghiệp kia nghi hoặc hỏi một câu.

Lý Cẩm Thành lấy lại tinh thần lắc đầu, nói:” Quyển này cậu có thể cho tôi không?”

Cậu đồng nghiệp không rõ ý của cậu dùng thái độ ‘Tôi không chịu nổi ánh mắt lạnh lùng của anh’ nhìn cậu một cái xoay người vào văn phòng.

Buổi tối lúc Hà Chấn Hiên trở về thì Lý Cẩm Thành đang tựa vào đầu giường đọc sách.

Hết lần này đến lần khác Tống Lưu Bạch đưa ra đề nghị cho cậu tiếp tục học đào tạo sâu cậu dần đem chuyện này đặt ở trong lòng.

Cậu thủy chung đối văn học cổ điển ôm một nhiệt tình thật lớn, hơn nữa cậu thực hoài niệm cuộc sống đại học, bởi vậy dưới tình huống này cậu chuẩn bị đợi cho học kỳ chấm dứt sẽ đệ trình đơn xin từ chức với nhà trường.

“Cẩm Thành.”

Thời gian đã khuya, biết cậu cố ý chờ mình về nhà, Hà Chấn Hiên không khỏi vuốt nhẹ tóc của cậu nói:”Lúc trước đã nói với em không cần chờ anh về nhà…”

“Không có việc gì, dù sao em cũng muốn đọc sách hơn nữa em vẫn luôn ngủ trễ.”

Chỉ cần cậu hạ quyết tâm, Hà Chấn Hiên rất ít khi phản đối việc làm của cậu.

Nghĩ nhiều lời vô ích, anh xoay người đi lấy áo ngủ.

Lý Cẩm Thành lặng yên không một tiếng động xuống giường, đem tạp chí giấu dưới gối đầu đi đến trước mặt Hà Chấn Hiên, nói:”Em không phải hoài nghi anh nhưng anh có thể giải thích một chút đây là chuyện gì?”

Hà Chấn Hiên nhìn ảnh bìa bản tạp chí ngẩn người, lúc sau mới nói:”Là phóng viên kia…”

“Cái gì phóng viên?”

“Chính là đêm đó em tới đón anh thì thấy người kia.”

“Các anh sau đó lại gặp mặt?”

“Đúng, ở trước cửa công ty cậu ta nói vì cảm ơn nên mời anh ăn cơm nhưng bị anh cự tuyệt.”

Lý Cẩm Thành vô ý thức nhìn biểu tình trên mặt Hà Chấn Hiên thấy anh có chút cau mày cầm quyển tạp chí không nói lời nào, lại nghĩ đến anh chưa từng lừa gạt mình cậu cũng không khỏi đắc ý thở ra, nói:”Cho nên cũng chỉ là một sự hiểu lầm?”

“Phải”

“Vậy là tốt rồi, nhưng mà…” Lý Cẩm Thành nghĩ nghĩ, còn nói: “Anh về sau không cần gặp lại cậu ta.”

“Anh cùng cậu ta cơ hồ không biết… Còn có, anh sẽ cho người ở bộ phận quan hệ xã hội cùng truyền thông phóng viên chào hỏi, làm cho bọn họ về sau không hề đăng những tin tức gì lien quan đến chúng ta…”.

Nghĩ đến Hà Chấn Hiên ở trên mạng có một dàn fan khổng lồ vì phúc lợi bọn suy nghĩ, Lý Cẩm Thành phất tay nói:”Không cần, cũng không phải chuyện gì lớn lắm.”

Cậu thật không có đem chuyện này để ở trong lòng, hơn nữa Hà Chấn Hiên cũng không phải nghệ sĩ những lời nói gièm pha loại này không được vài ngày sẽ nhanh chóng bị mọi người quên đi.

Thấy Lý Cẩm Thành xoay người chuẩn bị trên giường, Hà Chấn Hiên đột ngột từ phía sau ôm lấy thắt lưng cậu, nói: “Như thế nào? Cẩm Thành, nhìn thấy tin tức như vậy em không có một chút cảm tưởng gì sao?”

Hà Chấn Hiên trong lời nói mang ý cười, Lý Cẩm Thành có chút bất đắc dĩ quay đầu lại, nói: “Chỉ dựa vào bản thân anh, cho dù anh tuổi già sức yếu xấu đến không nói nổi, cũng như trước sẽ có rất nhiều người luôn đeo bám anh. Hơn nữa, anh lại có dáng vẻ như vậy về lâu về dài sẽ…”

“Về lâu về dài sẽ thành dạng gì?”

“Dạng suy yếu!”

Nói xong câu này, Lý Cẩm Thành mạnh mẽ đá một cái vào chân của anh, đang chuẩn bị chạy về phía trước trốn lại bị Hà Chấn Hiên một phen ôm lại.

“Chấn Hiên…”

Trong lòng cậu bắt đầu có dự cảm không tốt, mấy giờ sau cậu lại một lần nữa lĩnh hội năng lực kéo dài thời gian của Hà Chấn Hiên làm người ta khủng bố.

Ngày hôm sau, Lý Cẩm Thành cảm giác không khí trong văn phòng làm việc của mình có chút khác thường các đồng nghiệp len lén nhìn nhưng khi cậu ngẩng đầu lên bọn họ lại nhanh chóng thay đổi tầm mắt của mình.

Trong không khí tràn ngập tò mò thắc mắc.

Lý Cẩm Thành cho rằng bọn họ để ý chính là chuyện của cậu và Hà Chấn Hiên xuất hiện trên trang bìa tạp chí bìa bởi vậy cũng không có quá để ý.

Buổi chiều trường tan học, cậu đi đến Vinh Thịnh đón Hà Chấn Hiên tan tầm, sau đó hai người lại cùng đi bệnh viện thăm Hà Tông Đồng cùng Hà Kỳ Phong.

Tuy rằng ở trong lòng đối Hà Tông Đồng hình thành một khúc mắc nhưng nói như thế nào ông trước sau cũng là ông nội của Hà Chấn Hiên, xuất phát từ lễ nghi cơ bản nhất Lý Cẩm Thành cũng phải quan tâm đến ông.

Tới phòng bệnh của Hà Tông Đồng thì thấy chú thím hai của Hà Chấn Hiên cũng có mặt.

Hà Chấn Hiên khách khí cùng chú thím nói vài lời xã giao sau đó hỏi thăm tình trạng phục hồi của ông mình.

Hà Tông Đồng được chẩn đoán là bệnh tình tốt đẹp, cuối tuần sau là có thể xuất viện.

Về phần Hà Kỳ Phong, cậu ta tuổi trẻ khỏe mạnh cho nên hẳn là xuất viện sớm hơn Hà Tông Đồng.

Hà Chấn Hiên hiện giờ đối với ông nội không lời nào để nói nên nói chuyện phiếm vài câu anh chuẩn bị cùng Lý Cẩm Thành đi qua phòng bệnh kế bên thăm Hà Kỳ Phong.

“Chấn Hiên, từ từ, ông…”

“Ông có cái gì muốn nói?”

Thấy anh cũng không ngồi ở bên cạnh mình kiên nhẫn lắng nghe ý tứ, Hà Tông Đồng chỉ phải nói:”Ông thân thể không tốt, tuổi tác cũng lớn… ông tính toán đem toàn bộ cổ phần Vinh Thịnh chuyển sang danh nghĩa của con, như vậy… con có thể toàn quyền làm chủ, xử lý công việc của công ty…”

Làm xong giải phẫu chỉ trong vài ngày Hà Tông Đồng nhìn già nua tiều tụy một ít, nghe ông nói ra nói như vậy lại nhìn biểu tình trên mặt ông Lý Cẩm Thành đột nhiên cảm thấy ông có chút đáng thương.

Sau đó vì cậu có thói quen nghiên đầu sang một bên, rất nhanh cậu thấy được một màn ngoài ý muốn.

Hà Tông Đồng ở chính là phòng bệnh hạng nhất, phòng được bố trí như một khách sạn xa hoa.

Trước đó chú thím hai của Hà Chấn Hiên ngồi ở giường bệnh bên trái, Lý Cẩm Thành cùng Hà Chấn Hiên ngồi ở vị trí đối diện họ.

Hiện giờ cậu đứng ở bên cạnh, có thể thấy chú hai của Hà Chấn Hiên hai tay đặt ở trên đầu gối.

Khi nghe đến Hà Tông Đồng nói ra câu kia thì ông ta vô ý thức cúi đầu đem hai tay của mình nắm chặt, mà vợ ông lúc này đang dùng một ánh mắt trào phúng tức giận nhìn hai tay của ông ta.

Mặt cùng tâm không hợp vì chú của Hà Chấn Hiên cảm thấy là con trai mình hy sinh không đáng giá.

“Ông thân thể chưa tốt lắm, chuyện này không cần vội vã như vậy.”

Hà Chấn Hiên muốn lấy phương thức này an ủi ông nội.

Thấy chú hai buông hai tay của mình chuẩn bị ngẩng đầu Lý Cẩm Thành rất nhanh thu hồi tầm mắt.

Hà Kỳ Phong khôi phục rất nhanh, ở trên giường không thể có hoạt động mạnh nhưng cậu ta nhìn qua căn bản không giống như là một người mới làm xong giải phẫu đang trong giai đoạn phục hồi.

Bạn bè của cậu ta cũng rất nhiều vừa đẩy cửa phòng bệnh đi vào Lý Cẩm Thành cuối cùng hiểu được cái gì gọi là vật họp theo loài.

Một đám người trẻ tuổi ăn mặc sặc sỡ trốn ở bên trong không kiêng nể gì hút thuốc náo loạn.

Không biết còn tưởng rằng mình không cẩn thận đi vào một câu lạc bộ tư nhân bí mật của những cậu ấm đua đòi.

Nhưng kể cả Hà Kỳ Phong hoặc đám bạn bè kia thoạt nhìn đều có chút sợ hãi Hà Chấn Hiên.

Hà Chấn Hiên đi vào, bọn họ cười gượng tìm cớ ra về để lại trên giường bệnh một mình Hà Kỳ Phong vì hành động bất tiện không thể chạy thoát nên lộ ra vẻ mặt táo bón.

“Cẩm Thành, em ngồi đi anh giúp em căm hoa.”

Nhìn Hà Chấn Hiên cầm bó hoa và một cái bình đi ra ngoài, Hà Kỳ Phong mới thở phào một cái, nói:”Cẩm Thành, may mắn có anh!”

Nhìn bộ dạng cậu như được đại xá làm cho Lý Cẩm Thành buồn cười, còn nói:”Ba mẹ của em ở phòng bệnh kế bên em không sợ họ mắng sao?”

“Họ sớm đã quen như vậy rồi.”

Thay đổi tư thế nằm cho thoải mái cậu ta còn nói:”Đúng rồi, anh cùng anh họ sao lại thế này?”

“Tiếu Chi Khiêm a! Chuyện xấu của anh họ cùng bạn trai, hôm nay trên mạng toàn là tin tức về anh ấy!”

“Tiếu Chi Khiêm là ai?”

“Anh a…”

Hà Kỳ Phong vẻ mặt như bất lực đang chuẩn bị cùng Lý Cẩm Thành giải thích thì Hà Chấn Hiên lúc đó ôm một bình hoa đi trở vào.

Hà Kỳ Phong liếc nhìn Lý Cẩm Thành biểu tình trên mặt cậu ta ra vẻ không giúp được cậu.

Lúc ra về Lý Cẩm Thành để cho Hà Chấn Hiên lái xe.

Đợi cho Hà Chấn Hiên cài giúp cậu đai an toàn cậu mới mở di động bắt đầu lên mạng.

Trên mạng quả nhiên đều là tin tức liên quan đến Tiếu Chi Khiêm, mà tên của cậu ta đều gắn liền Với Hà Chấn Hiên.

Nào là người yêu thần bí của Hà Chấn Hiên, nào là người làm hàng vạn hàng nghìn phụ nữ ở Hồng Kông tan nát cõi lòng.

Trên mạng còn có một đoạn video, Lý Cẩm Thành lại mở liên kết.

Trên màn hình là một thanh niên ước chừng hai mươi ba hai mươi bốn tuổi, ngũ quan thanh tú đang bị phóng viên bao vây chặn đường.

“Tiếu tiên sinh, nghe nói anh là người phóng viên ở sân bay bị té ngã được Hà tiên sinh đỡ dậy có phải hay không? Bởi vì hai người đã sớm nhận thức nên anh ta mới đối với anh thân mật như vậy?”

“Tiếu tiên sinh, nghe nói Hà tiên sinh giới thiệu cho anh vào làm cho tập đoàn Vinh Thịnh có phải hay không?”

“Tiếu tiên sinh, nghe nói Hà tiên sinh đã xuất quỹ cùng một người kết hôn, người nọ có phải là anh hay không?”

“Tiếu tiên sinh! Tiếu tiên sinh!”

Trong video Tiếu Chi Khiêm tựa hồ bị đám phóng viên như lang như hổ phóng viên làm thành chật vật không chịu nổi, cuối cùng cậu ta dừng bước lại tươi cười ngượng ngùng đối mặt màn ảnh.

“Tôi cùng Hà tiên sinh cũng không thân thậm chí cũng không tính là bạn bè nhưng Hà tiên sinh đối với người khác tốt lắm thực thiện lương…”

Nói xong cậu cắn môi mình rồi ngẩng đầu lên trong ánh mắt rõ ràng áy náy.

“Tôi không biết Hà tiên sinh có kết hôn chưa, nhưng nếu anh ấy đã kết hôn tôi cần cùng người yêu anh ấy giải thích tôi không thể để ai nghi ngờ làm phức tạp mối quan hệ của họ…”

“Tiếu tiên sinh, nếu Hà tiên sinh không có kết hôn, anh đối với anh ta có động lòng?”

Tiếu Chi Khiêm trên mặt hiện ra một mảnh đỏ ửng, một lát sau cậu ta mới sợ hãi nói: “Chắc sẽ có, dù sao anh ấy cũng ưu tú như thế…”

“Tiếu tiên sinh, chuyện Hà tiên sinh kế hôn chỉ là tin vỉa hè, anh rất có dũng khí tôi chúc phúc anh!”

Nghe thấy phóng viên trong đoạn video phát ra tiếng cười thiện ý Lý Cẩm Thành không khỏi có chút hoang mang nghĩ khi nào thì phóng viên ở Hồng Kông lại nói chuyện tốt như thế?

Nhưng rồi nghĩ đến Hà Chấn Hiên từng nói qua anh họ của cậu ta là chủ biên một nhà xuất bản Lý Cẩm Thành rấ nhanh lại cảm thấy thoải mái.

Về phần Tiếu Chi Khiêm, đạo diễn một màn kịch lớn như vậy cậu ta tột cùng muốn làm cái gì?

Điềm đạm đáng yêu tìm Hà Chấn Hiên giải thích, mời anh ăn cơm, sau đó lặp đi lặp lại nhiều lần đã cảm thấy mình có cơ hội cùng với Hà Chấn Hiên?

“Cẩm Thành, đem di động cho anh.”

Đợi khi Lý Cẩm Thành nghe Hà Chất Hiên nói với mình thì anh đã đem xe ngừng ở bên đường.

Mà lúc này trên mặt của anh phẫn nộ không chút nào che dấu.

Chương 33: Thanh minh

“Người này muốn làm minh tinh sao? Nếu không sao lại bày ra nhiều chuyện như vậy.”

Trong xe không khí hơi áp lực Lý Cẩm Thành có chút không quen nên nhỏ giọng nói câu đó.

“Cấm Thành, ngày mai anh sẽ làm cho bọn họ phải giải thích rõ việc này. Từ rày về sau anh sẽ không để cho truyền thông nói bất cứ chuyện gì liên quan đến chúng ta.”

Hà Chấn Hiên ngay từ đầu đối với việc mình nổi tiếng ở trên mạng cũng không thực để ý.

Nhưng hiện giờ xem ra điều này làm cho sinh hoạt cá nhân đã bị hưởng lớn.

Những tin đồn này đối với anh không quá quan trọng nhưng anh không muốn vì những tin này làm Lý Cẩm Thành hiểu lầm mình.

“Anh làm sao vậy?”

“Cấm Thành, anh vĩnh viễn sẽ không nói dối với em, về sau mặc kệ báo chí tạp chí nói cái gì hoặc là nghe được người khác nói em cũng không nên tin tưởng…”

Lúc nói những lời này vẻ mặt Hà Chấn Hiên rất nghiêm túc, ánh mắt để lộ ra một chút khẩn trương.

Bản thân mình đối anh đã trọng yếu như vậy sao?

Lý Cẩm Thành cười nhẹ cởi bỏ dây an toàn trên người đi đến trước mặt anh, nói:”Như thế nào? Sợ em không cần anh?”

Nói xong cậu lui về phía sau một chút, ngay tại môi của Hà Chấn Hiên hôn một cái sau đó luyến tiếc rời khỏi.

Lý Cẩm Thành tiếp tục nói:”Rất nhiều người đối với anh một mực theo đuổi, người phải lo lắng chính là em.”

Nghe cậu nói nói như vậy, Hà Chấn Hiên cảm thấy cậu đang an ủi mình.

Trong chuyện tình cảm của hai người Lý Cẩm Thành vẫn luôn biểu hiện thành thục hơn so với anh.

Ở bề ngoài Hà Chấn Hiên như có được hết thảy nhưng đối với con người như anh mà nói khó nhất chính là được người khác thật tình yêu thương.

Lý Cẩm Thành có thể không hề coi trọng vật chất nhưng hoàn toàn trân quý tình cảm của anh khiến cho khi có một chút gió thổi cỏ lay cũng làm cho Hà Chấn Hiên âm thầm kinh hãi lo được lo mất.

Nói như vậy chứng tỏ nội tâm của Lý Cẩm Thành kỳ thật so với anh cường đại hơn nhiều.

“Được rồi, trở về nhà thôi.”

Hà Chấn Hiên lấy lại tinh thần gật đầu, lại thay cậu cài lại dây an toàn.

“Nhưng mà từ đây về sau không được cho những người như thế này tới gần anh.”

Lúc nói những lời này biểu tình trên mặt Lý Cẩm Thành thật bình thản nhưng trên người lại toát ra một khí thế đáng sợ khiến người ta phải nghe theo.

“Loại chuyện này mặc dù anh không có làm nhưng nhiều người nói lại không thể kiểm soát được làm em nghi thần nghi quỷ sẽ phá hư tình cảm giữa hai chúng ta.”

Lý Cẩm Thành có thói quen lấy tình huống xấu thẳng thắn nói ra trước để Hà Chấn Hiên không cần cố sức suy đoán.

Nghĩ đây là cậu khẩn trương vì mình hoặc là biểu hiện thái độ chiếm hữu, Hà Chấn Hiên khóe miệng cong lên mỉm cười thấp giọng nói: “Được.”

Hà Chấn Hiên suy đoán không sai, Lý Cẩm Thành vừa mới nói vậy nhưng không nghĩ giữa hai người lại xuất hiện loại không khí kỳ lạ này.

Thông qua chuyện này, cậu phát hiện mình vẫn là khờ dại hơn nữa nhiều lúc đối người khác dung túng chính là đối với mình tàn nhẫn.

Nhưng nói thế nào cậu cũng không nghĩ vì những người không ra gì mà mất đi người đối với cậu cực kỳ trọng yếu: Hà Chấn Hiên.

Sáng ngày hôm sau đại diện phòng quan hệ xã hội của tập đoàn Vinh Thịnh thay mặt Hà Chấn Hiên lên tiếng thanh minh.

Chẳng những thanh minh mà còn giải thích nhiều điều nhưng trọng điểm nhắc tới ba sự kiện.

Thứ nhất: Hà Chấn Hiên cùng người xuất hiện ở trước cửa công ty bị chụp ảnh là Tiếu Chi Khiêm chỉ gặp qua hai lần, sau đó mới giới thiệu cho cậu ta một vị lãnh đạo cấp cao của tập đoàn Vinh Thịnh để cậu ta tiếp nhận phỏng vấn.

Thứ hai: Hà Chấn Hiên đã có người yêu, sở dĩ phải lên tiếng thanh minh là bởi vì không muốn người yêu hiểu lầm bất mãn.

Thứ ba: không muốn sinh hoạt cá nhân của mình bị quấy rầy, nếu còn tiếp tục sẽ giao pháp luật xử lý.

Chuyện này một khi tuyên bố sẽ làm phát sinh hai loại phản ứng.

Một là Tiếu Chi Khiêm rất ghê tởm rất có tâm kế.

Hai là nam thần với người yêu quả thật ân ái!

Những lời tuyên bố thanh minh đều xuất hiện ở vị trí bắt mắt nhất trên các trang web lớn! Còn có, làm người yêu của nam thần thật hạnh phúc!

Nhìn những tin này Lý Cẩm Thành cũng có chút buồn cười.

Cậu hiểu biết Hà Chấn Hiên nhưng cho tới bây giờ cũng không nghĩ có một ngày Hà Chấn Hiên lại làm ra chuyện phô trương như vậy.

Nghĩ đến nguyên nhân để anh làm như vậy, Lý Cẩm Thành khóe miệng vẫn không ngớt mỉm cười.

Về phần Tiếu Chi Khiêm, chân chính ứng câu trèo càng cao ngã càng thảm, những người lúc trước tán thưởng cậu ta có dũng khí, chúc phúc cậu ta giờ phút này toàn bộ chuyển thành khinh thường chửi rủa.

Hiện giờ ở trên mạng, cậu ta đã biến thành cái loại mà người ta gọi là chuột chạy qua đường.

Cùng lúc đó, Lý Cẩm Thành lại phát hiện trong các loại bình luận đó có xuất hiện một ít người đại khái gọi là lính đánh thuê.

Một thời gian dài ngâm mình ở trên mạng ham thích theo dõi những chuyện bát quái tốt xấu của các minh tinh cậu hiếu được dân mạng bình thường cùng lính đánh thuê khác biệt.

Những lính đánh thuê này được một người nào đó thuê mướn nhờ cậy để lại những bình luận hoặc tin nhắn lớn nhỏ hướng cho dư luận ngã theo suy nghĩ của mình có thể làm một người vĩnh viễn không chỗ dung thân.

Lý Cẩm Thành không nghĩ Hà Chấn Hiên làm chuyện như vậy, nhưng nếu anh đem chuyện này giao cho phòng quan hệ xã hội của Vinh Thịnh xử lý thì đây là phong cách xử sự nhẹ nhàng nhất của anh rồi.

Lý Cẩm Thành khẳng định chắc là do bên phòng quan hệ xã hội làm như vậy.

“Cẩm Thành, các anh ân ái không có giới hạn, các anh có nghĩ tới tâm trạng của nhiều người độc thân như chúng tôi không? Có thể lưu cho chúng tôi con đường sống?”

“Cấm Thành, chúc mừng cậu kết hôn!”

“Cẩm Thành, bởi vì các cậu tôi hiện tại rất muốn ly hôn. Đúng rồi, bạn trai của cậu có bạn bè độc thân hay không có thể giới thiệu cho chúng tôi quen biết?”

Ở trường học đại đa số đồng nghiệp đã biết Lý Cẩm Thành kết hôn, hơn nữa đối phương từng được xưng kim cương vương lão ngũ cuối cùng của Hồng Kông: Hà Chấn Hiên.

Từ căn tin cho đến khi Lý Cẩm Thành cơm nước xong, dọc theo đường đi cậu nhận được vô số lời chúc phúc cùng với những lời trêu chọc thiện ý.

Lý Cẩm Thành trước đây từng nghĩ tới, có một ngày nếu cậu công khai tính hướng sẽ nghênh đón nhiều ánh mắt khác thường cùng với những lời chửi bới, nhưng có thế là bởi vì Hà Chấn Hiên nên ở phương diện này không bị thương tổn gì.

Hay là cũng có người ghen tị bất mãn nhưng cậu không biết nên cũng không cần quan tâm.

Giữa trưa cơm nước xong vẫn như mọi lần cậu đang ở văn phòng lên mạng thì Lý Cẩm Thành nhận được điện thoại của Nhậm Vũ Kiều.

Hai người lần cuối cùng gặp mặt là ở sinh nhật của Nhậm Vũ Sâm nghe cậu ta nói mời mình ăn cơm, Lý Cẩm Thành không khỏi hỏi một câu:”Vì lý do gì mà lại mời cơm vậy?”

“Dì của tôi sau này sẽ không tới quấy rầy chúng tôi nữa.”

Lý Cẩm Thành cười, nói:”Cậu đã làm cái gì?”

“Tôi chụp được ảnh của dượng đang yêu đương vụng trộm sau đó gửi cho dì. Bọn họ hiện tại đang nháo loạn chuyện ly hôn.”

“Cho nên cậu muốn tìm người chúc mừng?”

“Không, tôi cảm ơn anh lúc ấy đã đưa ra đề nghị này.”

Quả thật việc này cũng đáng ăn mừng? Nghĩ đến Hà Chấn Hiên buổi tối có xã giao, Lý Cẩm Thành sảng khoái đáp ứng.

Hai người đi đến một nhà hàng chuyên về món nướng của Nhật nhưng theo Lý Cẩm Thành quan sát nhà hàng này có lẽ nhắm vào những khách cần ăn vào đêm khuya hoặc không thích ăn quá sớm, nên khi hai người tới nhà hàng đó vẫn chưa có mở cửa.

“Chúng ta có thể đổi một chỗ khác?”

Mặc một bộ quần áo toàn màu đen rất thu hút sự chú ý của người khác Nhậm Vũ Kiều mắt nhìn điện thoại di động của mình, nói:”Còn nửa giờ nữa sẽ mở cửa.”

Lý Cẩm Thành nhìn cậu ta, nghĩ mỗi lần gặp người này mình mới cảm nhận được cái gì gọi là vô lực.

Hơn một giờ sau ông chủ đem thức ăn lên bàn của hai người. Lý Cẩm Thành muốn uống rượu vang, lại bị Nhậm Vũ Kiều ngăn lại nói ăn món nướng của Nhật phải uống rượu mơ hoặc là bia mới thích hợp.

Lý Cẩm Thành uống bia, còn nói:”Cậu đối với ẩm thực rất có nghiên cứu?”

“Giới hạn ở những món ăn khuya hoặc rạng sáng.”

Nhìn thấy ánh mắt của Lý Cẩm Thành hoang mang, Nhậm Vũ Kiều còn nói:”Khi đó chúng tôi mới chụp xong những tấm ảnh như ý muốn…”

Đêm khuya hoặc là rạng sáng, không cần đoán cũng biết bọn họ điều tra những người lúc ấy đang làm cái gì.

Nhìn Nhậm Vũ Kiều còn muốn giải thích, Lý Cẩm Thành lại nói tiếp:”Cậu khi nào thì bắt đầu làm nghề này.”

“Vừa đúng ba năm.”

“Vậy là vừa tốt nghiệp đại học liền bắt đầu làm?”

Nhậm Vũ Kiều đang uống rượu chợt dừng lại, nhìn Lý Cẩm Thành một cái mới nói:”Tôi năm nay hai mươi tuổi còn học đại học năm thứ ba.”

Lý Cẩm Thành nóng mặt một lát sau cậu mới nói:”Cho nên vào năm nhất đại học cậu đã bắt đầu làm việc này?”

“Đúng tôi học khoa công nghệ thông tin lúc ấy Tống Cù… cũng chính là đối tác của tôi anh ta muốn tìm một người am hiểu phương diện này nên ở trên diễn đàn của trường học đăng một thông báo tuyển dụng. Tôi không muốn làm công cho người khác liền cùng anh ta hùn vốn thành lập văn phòng thám tử tư. Nhưng khi đó, Tống Hoà Kiều đã sắp tốt nghiệp tôi mới vừa vào trường cho nên anh ta đối với tôi không phải thực tín nhiệm…”

“Vậy cậu về máy tính hẳn là rất lợi hại!”

“Có thể.”

Lý Cẩm Thành rất muốn khen cậu ta anh hùng xuất thiếu niên, nhưng khi nhớ tới chuyện phát sinh trên mạng hôm nay cậu không khỏi “khụ” một tiếng.

Chưa ăn hết một nửa thịt đang nướng trên vỉ nướng thấy Nhậm Vũ Kiều bất động thanh sắc đem chén đĩa chuyển qua một bên, Lý Cẩm Thành liền có một cảm giác xúc động.

“Cho nên là cậu giúp tôi tìm những người lính đánh thuê trên mạng?”

Nhìn vẻ mặt như không có chuyện gì của Nhậm Vũ Kiều, Lý Cẩm Thành còn nói: “Kỳ thật cậu không cần làm như vậy.”

Nhậm Vũ Kiều đem những món mình thích ăn đưa cho một đầu bếp Nhật đã hơn ba mươi nhờ ông chế biến giùm, rồi nói: “Chỉ là tiện tay giúp đỡ.”.

Cậu làm cái gì cũng không để lộ ý tứ thậm chí vẻ mặt cũng như vậy.

Nhưng tiếp xúc qua vài lần Lý Cẩm Thành lại cảm thấy được người này rất tốt, vẫn luôn nghĩ sao nói vậy không nói láo cũng không có tâm kế.

Lý Cẩm Thành không phải loại người tính cách e ngại rụt rè thấy cậu ta giúp mình rất nhiều bèn nâng ly chạm ly rượu của Nhậm Vũ Kiều một cái còn nói: “Cám ơn, còn có bữa cơm này tôi mời!”

“Không cần.”

Ngay khi Lý Cẩm Thành ngẩng đầu nhìn lên thì Nhậm Vũ Kiều còn nói: “Vũ Sâm thực thích thức ăn anh làm.”

Thì ra làm mọi chuyện là vì em trai thích những món ăn đó?

Chỉ nghĩ đến thân thế của hai anh em Lý Cẩm Thành rất nhanh gật đầu, nói:”Muốn ăn thì gọi điện thoại cho tôi, tôi sẽ đến làm cho Vũ Sâm đến lúc đó chỉ cần các cậu không chê tôi phiền là được.”

“Sẽ không.”

Giờ phút này Nhậm Vũ Kiều rốt cục mới lộ ra một nụ cười đầu tiên trong đêm nay.

Nhìn cậu ta Lý Cẩm Thành cảm thấy người này thật thương em trai của mình.

“Anh cùng Hà Chấn Hiên…”

Kết thúc buối ăn tối như thường lệ Nhậm Vũ Kiều đưa Lý Cẩm Thành trở về.

Nhậm Vũ Kiều không thích nói chuyện, Lý Cẩm Thành cũng vốn đã quen nên nghe cậu lên tiếng, Lý Cẩm Thành rất nhanh quay đầu lại, hỏi:”Cậu nói cái gì?”

Nhậm Vũ Kiều lưỡng lự muốn nói lại thôi, qua một hồi lâu cậu mới nói: “Anh cùng Hà Chấn Hiên quan hệ thế nào?”

“Chúng tôi tốt lắm.”

Nhậm Vũ Kiều gật đầu, Lý Cẩm Thành cho là cậu ta đã muốn chấm dứt đề tài này thì lại nghe Nhậm Vũ Kiều nói nhỏ một câu:”Anh không cần phải đặt nhiều tình cảm vào người khác.”

Nghe cậu ta nói như vậy Lý Cẩm Thành vốn muốn hỏi có phải là đã biết hay là nghe ai nói điều gì đó. Nhưng cậu biết ở Hồng Kông cũng có một số người biết nguyên nhân Hà Chấn Hiên cưới cậu là bởi vì cậu có khả năng chắn kiếp cho Hà Chấn Hiên hơn nữa lấy tính cách của Nhậm Vũ Kiều nói như vậy là bởi vì cậu ta lo lắng cho mình.

Hình như có rất nhiều người cũng cảm thấy tình cảm của Hà Chấn Hiên với mình không tốt. Thậm chí lúc trước Lý Cẩm Thành chưa tiếp xúc với Hà Chấn Hiên cậu cũng đối với Hà Chấn Hiên có một chút thành kiến.

Nhưng người này tốt lắm, đối với mình lại tốt đến không thể phản đối mà đôi lúc dùng lời cũng không thể hiện hết ý nghĩa, chỉ cần tự mình biết như thế là được rồi.

“Hôm nay cám ơn cậu, còn có, Vũ Sâm muốn ăn thì liền gọi điện thoại cho tôi.”

“Tốt rồi.”

“Cẩm Thành.”

Lý Cẩm Thành quay đầu lại, thấy Hà Chấn Hiên đang ở trên xe ôm một tập văn kiện công ty đi tới.

“Em uống rượu?”

“Em uống một chút.”

Nói xong Lý Cẩm Thành tiếp nhận tập công văn trong tay anh.

Cùng lái xe nói cảm ơn rồi đóng cửa xe lại Hà Chấn Hiên thấy một chiếc xe hơi thể thao khá quen chạy ra khỏi cửa tiểu khu anh không khỏi thấp giọng nói một câu:”Lại là cậu ta.”

Nghe anh nói chuyện, Lý Cẩm Thành đứng ở bên cạnh cùng anh làm ra một tạo hình giống nhau đồng thời nhìn về phía cửa tiểu khu.

Một lát sau cậu mới huých cánh tay Hà Chấn Hiên, nói: “Anh ghen?”

Đợi cho Hà Chấn Hiên quay đầu lại, Lý Cẩm Thành lập tức giơ cao hai tay của mình, lớn tiếng nói:”Em cuộc đời này chỉ yêu một mình anh! Sống là người của anh chết là ma của anh!”

Ở gara ngầm thực im lặng, Lý Cẩm Thành lại nói rất lớn tiếng nên trong khoảng thời gian ngắn bên tai Hà Chấn Hiên vẫn luôn quanh quẩn hai câu này của Lý Cẩm Thành.

Mặc dù giống như là ở nói giỡn, nhưng Hà Chấn Hiên lại có thể nghe ra giấu ở trong đó là sự thật tình.

Cùng Lý Cẩm Thành nhận thức đến nay, tính cách của anh trở nên càng ngày càng hoạt bát cũng hướng ngoại hơn nên anh ra vẻ nghiêm túc nhìn cậu một cái mới hạ giọng nói:”Hồ nháo!”

Lý Cẩm Thành cầm tập văn kiện dựa vào trên người anh, không cho là đúng nói:”Những điều này thì có cái gì? Chỉ cần anh thích là có thể.”

Hai người đang đi vào thang máy, Lý Cẩm Thành lại bên tai Hà Chấn Hiên nói:”Hôm nay anh lên tiếng thanh minh, em nhìn thấy rất vui vẻ…”

“Đó là việc anh phải làm.”

“Em đây một lát nữa phải cảm ơn anh như thế nào đây?”

Nói xong câu này, cậu đem cả người mình dán trên lưng Hà Chấn Hiên.

Đại khái là bởi vì cậu uống rượu nên ngữ khí động tác đều vô cùng ỷ lại.

Hà Chấn Hiên từ trước đến nay đối với ám chỉ của cậu không có sức chống cự, nghe cậu nói như vậy anh rất nhanh xoay người hôn Lý Cẩm Thành.

Hà Chấn Hiên từng nói với Lý Cẩm Thành anh sẽ không cùng người không có liên quan xuất hiện trên tin tức của giới truyền thông nên ba ngày sau tin tức về chuyện này hoặc là Tiếu Chi Khiêm, đều biến mất ở trên mạng.

Lý Cẩm Thành chưa từng đem người tên Tiếu Chi Khiêm này để ở trong lòng, cậu cũng không nghĩ tới mình cùng người kia gặp mặt, nhưng vài ngày sau Lý Cẩm Thành theo Tống Lưu Bạch trong nhà đi ra cậu liền nhìn thấy một người chờ ở trước cửa tiểu khu.

Người này trước đây cậu chỉ ở xa thấy qua một lần là Tiếu Chi Khiêm.

Chương 34: Sự thật

“Cậu là Tiếu Chi Khiêm?”

Dù trên mạng hoặc là trong cuộc sống thật vì thời gian trước xuất hiện quá lộ iễu khiến cho rất nhiều người nhận ra được Tiếu Chi Khiêm.

Cậu ta cùng Lý Gia Tuấn giống nhau ở chỗ: Hà Chấn Hiên đối với cậu không có ấn tượng gì mà cậu cũng đã đối người này tình cảm sâu đậm.

Nhưng cậu ta so Lý Gia Tuấn nhận biết Hà Chấn Hiên sớm hơn.

Vài năm nay thông qua hỏi thăm hoặc là thu thập tư liệu cậu ta đã hiểu biết Hà Chấn Hiên chính là một nam nhân tuyệt vời như trong truyền thuyết.

Đáng tiếc Hà Chấn Hiên không thích ra ngoài vui chơi khiến cho Tiếu Chi Khiêm cũng không có cơ hội tới gần anh.

Nhưng cậu ta cũng không nóng nảy, thứ nhất cậu ta còn trẻ, thứ hai công việc tương lai nhất định có một ngày cậu ta cùng Hà Chấn Hiên gặp gỡ.

Trời không phụ người có lòng, ba tháng trước cậu ta không chỉ có cơ hội gần gũi phỏng vấn Hà Chấn Hiên mà lúc cậu té ngã Hà Chấn Hiên không ngại chung quanh bảo tiêu ngăn trở còn ôn nhu đỡ cậu lên!

Tiếu Chi Khiêm cảm thấy đây là duyên phận, đồng thời cũng là ông trời ban cho một cơ hội!

Cậu ta nghĩ thông qua cơ hội lần này bắt lấy Hà Chấn Hiên cho dù bạn bè nói không được còn nói Hà Chấn Hiên đã kết hôn.

Nhưng cậu ta biết được lúc trước ông mội của Hà Chấn Hiên sở dĩ cho anh kết hôn với nam nhân kia là bởi vì người đó có thể thay Hà Chấn Hiên chắn kiếp.

Hơn nữa lấy thân phận địa vị của Hà Chấn Hiên sao có thể thỏa mãn với một người!

Vì Hà Chấn Hiên, Tiếu Chi Khiêm đã trù bị chờ đợi rất nhiều năm lần này thậm chí không tiếc vận dụng quan hệ với anh họ luôn đối cậu ta có chút đồng tình.

Lúc mới bắt đầu, mọi chuyện đều dựa theo kế hoạch của cậu ta phát triển tốt đẹp.

Bước thứ nhất: Đợi cho Hà Chấn Hiên cùng cậu ta tiếp xúc cậu ta thậm chí rất có thành ý muốn phỏng vấn những lãnh đạo cấp cao làm cho tập đoàn Vinh Thịnh.

Bước thứ hai: Ở trước mặt công chúng hàm súc thổ lộ làm cho Hà Chấn Hiên đối với cậu ta khắc sâu ấn tượng sau đó cậu ta sẽ mượn danh nghĩa Đường Khiểm anh họ mình mời Hà Chấn Hiên ăn cơm, chuyện này cũng thành công một nửa.

Đáng tiếc ngay cả đại bộ phận dân mạng đều đối hành vi của cậu tỏ ra quan tâm ủng hộ thì Hà Chấn Hiên lại tuyên bố họp báo thanh minh nói rõ mọi chuyện.

Thanh minh vừa ra cậu ta lập tức từ thiên đường rơi vào địa ngục.

Mấy ngày nay cậu đã bị vô số người trào phúng chửi rủa, mà ngay cả bạn học đã lâu không gặp cũng ở phía sau cậu ta bỏ đá xuống giếng.

Hơn nữa anh họ của cậu ta cũng vì chuyện này mà bị liên lụy.

Nhà xuất bản nơi hai người làm việc là một công ty có hình thức đầu tư cổ phần. Anh họ chỉ giữ một chút cổ phần, khi phòng quan hệ xã hội của Vinh Thịnh đại diện Hà Chấn Hiên tuyên bố tin kia thì anh họ cậu ta bị mất chức.

Về phần cậu ta chưa chính thức nhận công việc nên bị sa thải tiền bồi thường cũng không có.

Chuyện đã có phát triển đến mức này, Tiếu Chi Khiêm vẫn đối với Hà Chấn Hiên không mất đi tin tưởng.

Thứ nhất Hà Chấn Hiên hành vi xử sự đều rất lạnh lùng anh ta không có khả năng vì chuyện tình cảm riêng tư mà ra tuyên bố thanh minh.

Thứ hai, hai người trong vài lần tiếp xúc Hà Chấn Hiên vẫn luôn đối với cậu thực ôn nhu, phi thường ôn nhu!

Tiếu Chi Khiêm tự cho rằng mình về phương diện nào cũng tính không sai, lần này rơi xuống hoàn cảnh như vậy nếu Hà Chấn Hiên thấy nói không chừng bởi vì đồng tình mà sẽ tiếp nhận mình một phen.

Dù sao, mình biến thành như vậy nhiều ít cũng quan hệ đến anh ta…

Nghe người khác kêu tên của mình Tiếu Chi Khiêm đang nhập tâm nghĩ chuyện này, thêm vào đó mấy ngày nay lại bị một ít người xa lạ mạc danh kỳ diệu công kích, bởi vậy cậu ta phản xạ có điều kiện lui về phía sau nửa bước.

Trong bóng đêm, Lý Cẩm Thành nhìn chỉ cảm thấy cậu ta so với trên tivi càng gầy càng trắng ngũ quan thanh tú, chắc là ngủ không ngon nên vẻ mặt hơi tiều tụy. Nhưng đôi mắt cậu ta to tròn bởi vì tiều tụy nên ánh mắt trở nên u buồn, khi cậu ta chấn kinh lui về phía sau lại cho người ta một cảm giác như cành liễu trước gió có thể bị thổi bay bất cứ lúc nào.

Lúc này đã là đêm khuya, chung quanh cũng không xe lui tới Lý Cẩm Thành đơn giản đem xe đậu ở chỗ này nhìn về phía cậu ta.

Người này ngũ quan tuấn dật phi thường, sở hữu một loại khí chất cao nhã thành thục nội liễm.

Tiếu Chi Khiêm mơ hồ đoán được người này là ai nên có cảm giác hoảng hốt đồng thời vô ý thức nâng cằm mình lên, nói:”Anh gọi tôi sao? Anh là ai?”

“Cậu cùng Hà Chấn Hiên tiếp xúc qua vài lần, không thấy trên tay anh ta có một chiếc nhẫn kết hôn?”

Khi Tiếu Chi Khiêm nghe những lời này thần sắc đại biến thì Lý Cẩm Thành đưa cao tay của mình, nói:”Giống như chiếc nhẫn này vậy?”

“Anh…”

“Tôi lúc trước đã nhìn thấy qua cậu lúc đó cậu cùng Chấn Hiên nói chuyện… Đúng rồi, Chấn Hiên sở dĩ an bài những người lãnh đạo cấp cao của Vinh Thịnh tiếp nhận phỏng vấn của cậu là bởi vì lúc ấy tôi nghe nói cậu là nghiên cứu sinh tốt nghiệp không bao lâu, lại nhớ đến công việc của tôi lúc ấy… Cho nên tôi nói cậu rất đáng thương…”

Thì ra mình được tiếp nhận phỏng vấn là do người này nhớ lại một chút kỉ niệm trọng yếu ngày trước nên khi nghe nói như thế Tiếu Chi Khiêm cũng cố chấp không tin lập tức rống to, nói:”Anh gạt tôi! Anh ấy căn bản không phải nghĩ như vậy!”

“Chấn Hiên một lát sẽ trở về cậu có thể hỏi anh ấy, nhưng mà…”

Lý Cẩm Thành thần sắc không thay đổi mắt nhìn Tiếu Chi Khiêm, nói:”Nếu đã biết đối phương kết hôn, cậu không nên làm nhiều chuyện dây dưa, như thế nào? Cậu không ngại mình gần đây không đủ hay ho?”

Nói xong câu này, Lý Cẩm Thành lái xe tiến vào tiểu khu lưu lại Tiếu Chi Khiêm vẻ mặt như bị vài cái tát, qua một hồi lâu mới bất mãn nói thầm:”Không phải chỉ là một người dùng để chắn kiếp cho người khác sao? Có cái gì mà đắc ý…”

Đúng như Lý Cẩm Thành nói không đến nửa giờ sau Hà Chấn Hiên trở về!

Lái xe đang ở gần phần đường cho người đi bộ, Hà Chấn Hiên nghe có người gọi ở phía bên phải cửa kính xe, anh nhìn ra ngoài cửa thấy một người trương ra vẻ mặt thanh thuần vô tội biểu tình Hà Chấn Hiên rất nhanh trở nên lạnh lùng.

“Hà tiên sinh, em muốn cùng anh giải thích…”

Hà Chấn Hiên hờ hững gật đầu, đang chuẩn bị kêu tài xế ngừng lại, Tiếu Chi Khiêm lập tức bám ở cửa xe nói:”Em vừa cùng người kết hôn với anh… Vừa mới cùng anh ta nói chuyện!”

“Vậy à?”

Thấy anh rốt cục có một chút hứng thú, Tiếu Chi Khiêm trên mặt dần trở nên có chút ảm đạm, cúi đầu do dự nói:”Anh ta đại khái là hiểu lầm quan hệ của chúng ta… anh ta nói là bởi vì thấy em đáng thương cho nên mới cho anh giúp em… Còn có, anh ta về sau cũng không muốn em xuất hiện ở trước mặt nếu không sẽ làm em còn có người bên cạnh em cũng không hay ho… em…”

“Cậu hẳn là nghe lời anh ta nói.”

Thấy Tiếu Chi Khiêm ngẩng đầu, Hà Chấn Hiên cười cười còn nói:”Phàm là có người làm cho người đó không vui tôi sẽ làm cho đối phương trả một cái giá rất lớn… đến khi nào người đó vui vẻ lại mới thôi.”

Trước mặt Hà Chấn Hiên vẫn là bộ dáng trong trí nhớ của mình, khuôn mặt anh tuấn, tươi cười ôn hòa, nhưng mà sau khi anh ta rời đi không lâu Tiếu Chi Khiêm bởi vì hai chân như nhũn ra ngã ngồi dưới đất.

Trên người cậu ta hơi lạnh và cả sợ hãi như đi vào tận xương tủy. Không phải nói người nọ chính là công cụ dùng để chắn kiếp sao?

Nghĩ đến vừa rồi Hà Chấn Hiên vừa mới nói qua những lời này, Tiếu Chi Khiêm nhanh chóng đứng dậy. Cậu ta đã biết nếu đụng tới người kia dù là mình hoặc là anh họ từ nay về sau cũng không thể ở Hồng Kông mà sống tốt được!

Lúc Hà Chấn Hiên về đến nhà thì Lý Cẩm Thành đang ở phòng bếp hâm sữa. Thấy Hà Chấn Hiên trở về biểu tình trên mặt cậu có vẻ trêu chọc nói: “Nhìn thấy?”

Hà Chấn Hiên gật đầu:

“Thế nào?”

“Không biết là mình sai, cũng không biết hối cải.”

Thấy Lý Cẩm Thành muốn phát hỏa Hà Chấn Hiên đi qua từ phía sau ôm lấy cậu, nói:”Em sao?”

“Em cái gì?”

“Có nói với cậu ta cái gì khác?”

“Em chỉ nói sự thật, nhưng mà…”

Dừng một chút, Lý Cẩm Thành nói tiếp:”Em cảm thấy nói chuyện với cậu ta không cẩn thận sẽ hạ thấp chỉ số thông minh của mình.”

Hà Chấn Hiên nghe cậu nói những lời này có chút buồn cười. Anh hứa là về sau người này cũng sẽ không xuất hiện nữa, sau đó anh mới cầm bao tay cách nhiệt thay Lý Cẩm Thành lấy sữa rồi cùng cậu lên lầu.

Lý Cẩm Thành cùng Hà Chấn Hiên cách vài ngày sẽ đi bệnh Viện thăm Hà Tông Đồng. Về phần Hà Kỳ Phong, không để ý bác sĩ khuyên can sáng sớm không biết đã bỏ chạy đến địa phương nào.

Hôm nay lúc đến phòng bệnh một nhà của Hà Ninh Nhiên đã có mặt. Hai người làm theo phép chào hỏi vài câu, lại ngồi trong chốc lát.

Mới vừa đi ra phòng bệnh, tay của Lý Cẩm Thành bị Hà Hạo Nhân lén chạy ra ngoài giữ chặt.

“Cẩm Thành anh cùng anh họ có phải không cần em nữa không?”

Hà Hạo Nhân lã chã chực khóc, biết cô bé kỳ thật vẫn luôn cô độc, Lý Cẩm Thành ôm cô bé vào trong ngực, nói: “Ai nói? Là anh họ của em nói sao?”

Nói xong cậu trừng mắt nhìn Hà Chấn Hiên, còn nói: “Tiêu Tiêu, muốn anh giúp em đánh anh họ không?”

Cậu làm ra vẻ cùng chung mối thù bảo Hà Hạo Nhân nín khóc mỉm cười.

Cô bé nhìn vẻ mặt bất đắc dĩ của Hà Chấn Hiên mới cúi đầu nhỏ giọng nói “Không có…”

“Xem đi, Tiêu Tiêu anh họ cũng không nói gì, anh cũng không có. Tại anh cũng bình thường công việc bận quá mà thôi.”

“Dạ…”

Thấy bộ dạng cô bé như không để ý, lại muốn mình và Hà Chấn Hiên hứa hẹn sẽ không bỏ bé, Lý Cẩm Thành ôm cô bé nhẹ lay hai cái, nói:”Như vậy đi Tiêu Tiêu, cuối tuần anh và anh họ dẫn em đi chơi trò chơi được không?”

“Ngày mai không được sao?”

“Ngày mai…”

Lý Cẩm Thành quay đầu lại nhìn thoáng qua Hà Chấn Hiên, cười nói: “Ngày mai anh cùng anh họ em có hẹn.”

“Như vậy a…”

Hà Hạo Nhân so với những đứa bé cùng tuổi thành thục hiểu chuyện rất nhiều nghe Lý Cẩm Thành nói như vậy cô bé rất nhanh đổi vẻ mặt chờ mong nói:”Cuối tuần em chờ các anh!”

Nghĩ nghĩ, cô bé còn nói:”Em sẽ đi nói cho mẹ biết!”

Thấy cô bé chuẩn bị từ trong ngực của mình nhảy xuống nên Lý Cẩm Thành lo lắng ôm bé chặt hơn, nói:”Anh đưa em đi.”

Trong phòng bệnh có vài người đang nói chuyện, Lý Cẩm Thành cũng không muốn quấy rầy bọn họ thấy Hà Hạo Nhân quay lại nhìn cậu, cậu lại tránh ở khe cửa cùng cô bé phất tay.

Sự chú ý của Lý Cẩm Thành lúc này toàn bộ đặt ở trên người Hà Hạo Nhân nà trên giường bệnh, Hà Tông Đồng vô tình thấy ánh mắt ấm áp cùng nhu tình của cậu trong mắt ông lơ đãng xẹt qua một tia tinh quang.

Chương 35: Gan lớn

Buổi tối Hà Chấn Hiên hẹn vài người bạn của mình đi chơi cùng đi với bọn họ còn có Lý Cẩm Thành.

Từ khi Lý Cẩm Thành dẫn anh tham gia hôn lễ của bạn anh mới biết rằng đối với quan hệ xã hội xung quanh của cậu anh hiểu biết quá ít nên Hà Chấn Hiên ở trong lòng lặng lẽ định ra một kế hoạch.

Đầu tiên anh giới thiệu Lý Cẩm Thành cho bạn bè của mình nhận thức, như vậy thực tiện được một công hai chuyện lại có thể ở trước mặt bạn bè khẳng định thân phận của Lý Cẩm Thành và cũng làm cho Lý Cẩm Thành thông qua bọn họ càng thêm hiểu thêm về mình.

Có câu lễ thượng vãng lai, một khi Lý Cẩm Thành cùng bạn bè của mình tiếp xúc nói không chừng cậu cũng sẽ đem bạn bè của mình giới thiệu cho Hà Chấn Hiên nhận thức.

Tuy rằng bạn của Lý Cẩm Thành không phải rất nhiều, nhưng bạn bè quý ở chất chứ không phải lượng.

Hơn nữa cho dù Hà Chấn Hiên không nghĩ là mình một ngày nào đó sẽ cùng Lý Cẩm Thành cãi nhau nhưng nếu có ngày xảy ra chuyện đó mà có bạn bè vì hai người mà hòa giải khẳng định chuyện có thể giải quyết tốt đẹp.

Bạn của Hà Chấn Hiên tống cộng có 4 người đến đây.

Tuy rằng biết bọn họ đều là tinh anh trng tinh anh, nhưng khi bốn người đồng thời xuất hiện ở trước mặt Lý Cẩm Thành cậu cũng chỉ có thể dùng câu trăm ngàn kỳ lạ để hình dung cảm thụ của mình.

Theo diện mạo, ăn mặc trên người bọn họ tản mát ra khí chất trái ngược bất luận ai cũng sẽ không đem bọn họ liên hệ với nhau, càng miễn bàn nghĩ bọn họ vẫn là bạn tốt.

Bốn người tính tình thông minh hơn người nhưng bởi vì quá thông minh sáng suốt khiến bọn họ bên nhau lại có cảm giác không hòa hợp.

Một người ăn nói hoạt bát nhìn qua cảm thấy thực ầm ĩ.

Còn lại hai người, một người mập mạp, một người hiền lành lúc nào cũng như đang cười cho ngườicảm giác rất thân mật thuần phác.

Cuối cùng đồng thời cũng là phụ nữ duy nhất trong bốn người ngoại hình diêm dúa, ánh mắt sắc bén, phàm là có người đi cùng với cô ta đều sẽ bị lầm cho rằng là em hoặc là người hầu của cô.

Lý Cẩm Thành nội tâm kinh ngạc, trên mặt lại bất động thanh sắc cùng bọn họ ngồi xuống. Nhưng rồi cũng không lâu lăm cậu cảm giác được bọn họ tính tình cũng khá giống mình.

Tính cách sảng khoái, làm người rộng rãi, dùng câu đơn giản trực tiếp để nói chuyện, bọn họ tràn ngập năng lượng nhìn không thấy có một chút buồn phiền.

Tính cách của bọn họ so với Hà Chấn Hiên càng thêm hướng ngoại sáng sủa, lời nói thích hợp khơi mào hứng thú làm cho câu chuyện thêm sinh động.

Tự tin, săn sóc, ôn hòa, không đến nửa giờ Lý Cẩm Thành đối với bọn họ càng thêm yêu mến.

Hà Chấn Hiên lần này chọn nơi gặp gỡ là một quán bar có ca nhạc, điều này ít nhiều ngoài dự kiến của Lý Cẩm Thành nhưng biểu diễn chín giờ mới bắt đầu, bởi vậy bây giờ bọn họ chỉ uống rượu nói chuyện phiếm.

Tinh anh nên bạn bè quả nhiên đều là tinh anh, nghe bọn họ nói đến phương diện tài chính Lý Cẩm Thành như lọt vào trong sương mù, sau lại nhận thấy biểu tình trên mặt cậu thì mọi người lại bất động thanh sắc đem đề tài chuyển đến du lịch hòa bình trong cuộc sống hằng ngày.

Kiến thức rộng rãi, nói chuyện hài hước Lý Cẩm Thành từ trước đến nay sùng bái những người so với cậu hiểu biết nhiều hơn bởi vậy khi nghe mọi người nói chuyện cậu đều nghe thực chuyên chú.

Chưa quen thuộc những người trước mặt nên Lý Cẩm Thành khẩn trương trở nên có chút câu nệ kết hợp với khí chất diện mạo khiến người bên ngoài cho rằng cậu sống nội tâm nho nhã thẹn thùng đồng thời cũng sẽ làm cho bọn họ trong lòng dâng lên ý muốn bảo hộ nồng đậm.

Thấy bốn người vẫn luôn đối Lý Cẩm Thành biểu hiện thật cẩn thận, thừa dịp cậu đi toilet, Hà Chấn Hiên âu yếm nói nhỏ một câu.

“So với lúc trước tụi anh đã khắc chế thu liễm rất nhiều.”

Bốn người bình tĩnh dời tầm mắt của mình, trong lòng cảm thấy như bị sét đánh.

Từng cho là Hà Chấn Hiên không thích cười, những từ ngữ ôn nhu sủng nịch cũng không biết nói nhưng hiện giờ xem ra là bởi vì lúc trước anh chưa gặp Lý Cẩm Thành mà thôi.

Lý Cẩm Thành tửu lượng bình thường, mỗi lần uống nhiều rượu cậu sẽ thay đổi càng thêm thích đeo dính Hà Chấn Hiên.

Nhưng cậu lại là người cực có lý trí phàm là có người bên cạnh cậu sẽ không để người khác nhìn ra manh mối.

Vài người nói từ biệt cuối cùng chỉ còn Lý Cẩm Thành cùng Hà Chấn Hiên thì cậu đem mình dán dính trên người Hà Chấn Hiên không một kẽ hở đồng thời nói ra rất nhiều lời lớn mật cũng không ngại.

Thái độ của Lý Cẩm Thành như vậy trong lòng Hà Chấn Hiên kỳ thật tràn ngập vui mừng.

Sáng hôm sau Lý Cẩm Thành ở trong lòng Hà Chấn Hiên thanh tỉnh, nhận thấy được tầm mắt của ai đó dừng ở cần cổ của mình cậu quay đầu lại, nói:”Như thế nào…”

Nói còn chưa nói xong cậu đã cảm giác được giữa hai chân chạm phải một vật cực nóng.

“Có muốn không?”

Đều cứng rắn thành như vậy mình nói không muốn có vô nhân đạo lắm không? Nghĩ như vậy Lý Cẩm Thành không lên tiếng đồng ý mà chỉ vùi đầu vào ngực ai kia ngậm khỏa thù du trước mặt cắn mút.

Làm xong vận động sáng sớm hai người mới xuống lầu.

Hà Chấn Hiên bình thường bề bộn nhiều việc, lại hay tăng ca rồi còn phải xã giao tham gia sự kiện bắt buộc làm bọn họ một tuần nhiều lắm chỉ có thể cùng nhau ăn ba đến bốn bữa cơm.

Cũng chỉ có ở lúc này bọn họ mới có thể vùi đầu vào cuộc sống nhàn nhã hằng ngày.

Trong căn nhà này Hà Chấn Hiên trồng rất nhiều cây cỏ tạo nên một mảng xanh thực vật bao trùm cả phòng khách, thư phòng, còn có phòng tập thể thao.

Căn phòng lúc trước Lý Cẩm Thành ở cậu cũng bày trí không ít bồn hoa loại nhỏ.

Đã là cuối tháng ba, buổi sáng ánh mặt trời ấm áp chói mắt Lý Cẩm Thành lấy bình tưới nước cho cây cỏ, Hà Chấn Hiên liền đứng ở phòng bếp pha cà phê.

“Cẩm Thành, không muốn anh giúp em sao?”

Bị Lý Cẩm Thành có ý thâm tình nhìn thoáng qua, Hà Chấn Hiên rất nhanh bưng cà phê vẻ mặt xấu hổ, biến mất.

Thế gian thật sự không tồn tại một người toàn tài, ngoại trừ đem thức ăn bỏ vào lò vi ba hâm nóng đối mặt với những việc nhà khác thì Hà Chấn Hiên cũng chỉ có thể dùng từ vô cùng thê thảm để hình dung.

Tưới cây xong Lý Cầm Thành lại quét dọn lau khắp tất cả các phòng trong nhà một chút.

Từ khi người giúp việc họ Ngụy bỏ thuốc vào trong sữa, Thiệu Thúc cũng không dám khinh thường mỗi lần đều là ông tự mình dẫn người lại đây quét dọn.

Lý Cẩm Thành từng trở về lấy tập soạn bài của mình vô tình gặp được một lần, lúc ấy ông nhìn chăm chăm tủ quần áo của hai người biểu tình trên mặt buồn bã cũng làm lòng cậu chua xót.

Thấy Lý Cẩm Thành đột nhiên xuất hiện ở trước cửa ông chỉ hỏi một câu:”Cẩm Thành thiếu gia, cậu thật sự không nghĩ cùng Chấn Hiên chuyển nhà sao?”

Lý Cẩm Thành đã ở trong nhà này sinh ra cảm tình, trong khoảng thời gian ngắn cậu cũng không tính toán từ nơi này chuyển đi ra ngoài.

Quét dọn xong đã tới gần giữa trưa, Lý Cẩm Thành lại cùng Hà Chấn Hiên ra khỏi nhà mua thức ăn.

Bởi vì chuyện lần trước Hà Chấn Hiên hiện giờ ở trong lòng dân chúng đã có chút nổi tiếng nên Lý Cẩm Thành đem mũ lưỡi trai đội lên đầu anh mới dẫn anh đi ra ngoài.

“Anh xem em gần đây luôn đọc sách, suy nghĩ nhiều thực khẩn trương?”

Buối tối Lý Cẩm Thành hay dựa vào đầu giường đọc sách, tăm rửa xong Hà Chấn Hiên bước đến hỏi cậu một câu.

Một tháng nay Lý Cẩm Thành đã học giáo trình chuẩn bị thi cử môn tiếng Anh.

Trường cao đẳng ở Hồng Kông chọn sinh viên theo tiêu chuẩn tiếng Anh của Anh hoặc là Mỹ bởi vậy cũng không có thang điểm giống nhau cũng không có một cuộc thi thống nhất.

Nhưng Lý Cẩm Thành được trường học giới thiệu cũng không ngoại lệ, trừ bỏ phỏng vấn, trường học còn yêu cầu bằng cấp tiếng Anh đạt chuẩn.

Nhưng điều này cũng không khó, có thể là bởi vì Lý Cẩm Thành quá khẩn trương lao tâm sở trí.

Dựa theo lời nói của Tống Lưu Bạch cậu trong trường thành tích thập phần ưu việt hơn nữa tiếng Anh của cậu khá tốt lại do mình người có uy tín đề cử Lý Cẩm Thành có rất khả năng lớn thi thành công.

Nghĩ như vậy Lý Cẩm Thành không khỏi lắc đầu, nói:”Không khẩn trương.”

“Vậy là tốt rồi, thả lỏng tâm trạng”

Nói xong anh lại hôn lên chóp mũi Lý Cẩm Thành mới nói: “Ngủ ngon.”

Tắt đèn trong phòng chỉ còn một chút ánh sáng mờ mờ một lát sau Lý Cẩm Thành mới xoay người ôm thắt lưng của người bên cạnh thấp giọng nói: “Ngủ ngon.”

Một tuần nhanh chóng qua, Lý Cẩm Thành cùng Hà Chấn Hiên đúng hẹn đi đón Hà Hạo Nhân thì Tiếu Bội Đình đã dẫn cô bé đứng trên bậc thang ở nhà lớn chờ đợi.

Tiếu Bội Đình rất am hiểu thời trang và tạo hình có lẽ muốn làm cho con gái của mình trở nên kiên cường hơn nên thường xuyên cho Hà Hạo Nhân ăn mặc theo phong cách trung tính.

Hà Hạo Nhân cũng có cửa hàng thời trang của riêng mình. Vài năm gần đây cộng tác với một nhà thiết kế thời trang trẻ đang nổi ở quốc tế, bình thường nhà thiết kế này chỉ dùng ba màu trắng đen xám, thiết kế trang phục đơn giản thanh thoát chỉ dùng những chi tiết nhỏ mà đã làm quần áo thêm phần nổi bật.

Hà Hạo Nhân mặc một áo băng len màu đen bên trong là áo kiểu màu trắng nhìn không đối lập mà rất tương ứng, nhìn bên ngoài màu áo trắng như ẩn như hiện phát ra một mảng sáng màu bạc.

Bên dưới là một cái quần màu đen bó sát người cùng với đôi giày cố cao cùng màu.

Mắt nhìn y phục trên người Hà Hạo Nhân lại nhìn mình và Hà Chấn Hiên, Lý Cẩm Thành không khỏi tự giác mỉm cười.

Ở chung thời gian dài phong cách ăn mặc thưởng thức của Hà Chấn Hiên bắt đầu bị Lý Cẩm Thành ảnh hưởng.

Hôm nay trang phục anh mặc chính là do Lý Cẩm Thành chọn lựa, anh mặc một áo màu lam kiếu dáng đơn giản nhìn vào thấy anh trở nên trẻ hơn rất nhiều cũng làm mềm đi khí chất cứng rắn lạnh lùng của anh.

Lý Cẩm Thành mặc áo màu vàng thiết kế đơn giản nhưng chất lượng vải rất tốt đây là một trong những kiểu trang phục cậu thích nhất.

“Các cậu có bàn tính với nhau hết rồi sau? Ăn mặc kết hợp rất hài hòa?” Đợi cho Lý Cẩm Thành cùng Hà Chấn Hiên xuống xe, trên bậc thang Tiếu Bội Đình mỉm cười vui vẻ nhìn về phía ba người bọn họ.

Lý Cẩm Thành cười nhẹ lắc đầu, ngoắc tay ý bảo Hà Hạo Nhân lại đây.

“Chấn Hiên, Cẩm Thành, cám ơn…”

Tiếu Bội Đình muốn nói rồi lại thôi chỉ khi nhìn đến con gái của mình thì trong ánh mắt của cô mới toát ra một chút tình cảm chân thành tha thiết.

Lý Cẩm Thành cùng Hà Chấn Hiên mang Hà Hạo Nhân đi chơi ở công viên nổi tiếng DisneyLane.

Nơi đó Hà Hạo Nhân đã muốn đi rất nhiều lần nhưng nghĩ tới cảnh tượng mọi người đông đúc chen lấn Lý Cẩm Thành lại thấy đau đầu.

Đáng tiếc cho dù cậu tránh được đám người đông đúc cũng không thể bỏ qua nỗi sợ trong lòng với những trò chơi nơi đây.

Lý Cẩm Thành có đôi khi nhịn không được cũng tự khinh bỉ thể chất của mình: sợ độ cao, say xe say tàu, sợ máy bay thêm vào đó là sợ giam cầm, dày đặc những chứng sợ hãi…

“Anh Cấm Thành trong lòng bàn tay anh toát mồ hôi!”

Nhìn thoáng qua Hà Hạo Nhân không biết vì sao cậu lại bị như vậy nên vẫn như cũ vui vẻ tươi tắn, Lý Cẩm Thành chỉ cúi đầu yên lặng lau mồ hôi cho cô bé.

“Sợ hãi sao?”

Hà Chấn Hiên không thích tiếp xúc với người xa lạ bởi vậy khi xuống xe anh lại đem mũ lưỡi trai đội trên đầu.

Nhìn thấy trong ánh mắt anh đầy sự quan tâm Lý Cẩm Thành nội tâm giãy dụa qua một hồi lâu cậu mới nhỏ giọng nói:”Em muốn thử ngồi xe bay trên cao…”

“Chờ một chút anh cùng chơi với em.”

Hà Hạo Nhân là lần đầu tiên tới chỗ này hoàn cảnh lạ lẫm, bên cạnh chính là hai người cô bé thích, Lý Cẩm Thành và Hà Chấn Hiên, thêm vào đó còn có thể ăn những món bình thường mẹ không cho phép như ăn kem và hot dog cho dù sợ độ cao rất nhiều trò chơi hạng mục cô bé không dám chơi bây giờ cũng không ngại nữa một đường hưng phấn đòi chơi hết.

Lý Cẩm Thành và Hà Chấn Hiên cùng cô bé chơi trò chơi ngựa gỗ xoay tròn, bánh xe cao chọc trời, lúc sau ba người lại đi chơi trò chơi mà Lý Cẩm Thành vẫn rất muốn khiêu chiến xe bay trên mây.

Nhìn một nhân viên công tác bên cạnh lo cho Hà Hạo Nhân, Lý Cẩm Thành có chút lo lắng nhìn về phía Hà Chấn Hiên.

“Không cần lo lắng, có người nhìn cô bé rồi.”

Cậu nói hiển nhiên không phải vì nhân viên công tác của khu trò chơi Lý Cẩm Thành còn muốn hỏi thêm xe bay đã bắt đầu thong thả trượt về phía trước.

Lúc xe bay cao rồi dừng lại kết thúc Lý Cẩm Thành bước xuống sắc mặt tái nhợt hai chân như nhũn ra.

Hà Chấn Hiên ôm Hà Hạo Nhân săn sóc đưa cho cậu chai nước tinh khiết nói: “Có muốn nôn hay không?”

“Tốt rồi.”

“Vừa rồi tại sao không hét lớn lên?”

Lý Cẩm Thành kỳ quái ngẩng đầu nhìn anh một cái, nhớ lại anh cũng không la lớn đi?

“Em không sợ.”

Nghe cậu giải thích xong Hà Chấn Hiên mới nói:”Lần sau nhớ rõ hét lớn lên hét lên sẽ không sợ như vậy.”

“Đừng! Em cả đời thử qua lúc này là đủ rồi!”

Giống như một con mèo xù lông a, Hà Chấn Hiên cười, lại không nói gì thêm.

Nếu như nói ngay từ đầu là Lý Cẩm Thành cùng Hà Chấn Hiên chăm sóc Hà Hạo Nhân đến buổi trưa dần biến thành Lý Cẩm Thành cùng Hà Hạo Nhân nhìn Hà Chấn Hiên vui chơi…

Hà Chấn Hiên thích chơi đều là những trò mạo hiểm kích thích như nhảy lầu cơ, xe cao chọc trời, thuyền hải tặc.

Mỗi lần chơi đều rất kiên nhẫn vì thế chờ đến hai giờ, đợi cho trò chơi chấm dứt anh bình tĩnh đi lại chỗ Lý Cẩm Thành và Hà Hạo Nhân đang đứng chờ.

Đương nhiên, nếu anh đối với những trò chơi này thấy hứng thú sau khi trưng cầu ý kiến, hai người đi chung cũng không phiền chịu đợi cho anh chơi thêm một lần nữa.

“Trước kia không chơi đùa sao?”

“Lúc anh học trung học cùng bạn học đi qua một lần.”

“Thực thích?”

“Cũng không tệ lắm.”

Khu trò chơi sắp đóng cửa, Lý Cẩm Thành liếc mắt một cái nhìn Hà Chấn Hiên trong bóng đêm cảm thấy được mình lại phát hiện thêm một mặt mà ít người biết của anh.

“Về sau em sẽ cùng đi với anh.”

Hà Chấn Hiên nghiêng đầu nhìn cậu lại không nói lời nào.

Lý Cẩm Thành mất tự nhiên thay đổi tầm mắt, nhỏ giọng nói:”Em ở một bên chờ anh…”

Trong lòng anh Hà Hạo Nhân đã bình yên đi vào giấc ngủ, tuy rằng cô bé không chơi các trò chơi nhưng bé cùng anh họ đùa giỡn rất vui vẻ. Cô bé ngửa đầu thét chói tai rồi vỗ tay cổ vũ thật giống như anh họ đã thành công làm được một việc lớn.

“Muốn em ôm bé phụ anh hay không?”

“Không cần, chờ một chút sẽ đánh thức nó đi về…”

Lý Cẩm Thành thanh âm không tự giác đè thấp, Hà Chấn Hiên cẩn thận nhìn cậu trong chốc lát mới cười nhẹ lấy tay nắm chặt cổ tay của cậu.

Lúc Hà Tông Đồng xuất viện Hà Chấn Hiên cũng không ở Hồng Kông bởi vậy Lý Cẩm Thành đương nhiên thay thế anh cho tròn hiếu đạo.

Hà Tông Đồng khôi phục rất tốt, ngày từ bệnh viện trở về khí sắc ông thậm chí có thể dùng câu mặt mày hồng hào để hình dung.

Ông kiên trì muốn giữ Lý Cẩm Thành ở lại ăn cơm.

“Cẩm Thành, mặc kệ Chấn Hiên có đồng ý hay không, ông đã đem đại bộ phận cổ phần của Vinh Thị trường chuyển qua danh nghĩa của nó rồi.”

Lý Cẩm Thành ngồi đối diện với chú hai của Hà Chấn Hiên là Hà Châu Nhiên, khi Hà Tông Đồng nói ra những lời này thì cậu nhìn thấy Hà Châu Nhiên tay cầm chiếc đũa lại một lần nữa vô ý thức nắm chặt.

“Về sau toàn bộ Hà gia đều do Chấn Hiên định đoạt, vì Hà gia của chúng ta suy xét ông chuẩn bị vì nó tìm một người phụ nữ mang thai hộ…”

Dừng một chút ông còn nói: “Các con bây giờ còn tuổi trẻ, cũng có đầy đủ thời gian cùng tinh lực chiếu cố đứa nhỏ…”

“Ba ba!”

Thay Lý Cẩm Thành nói chuyện chính là Tiếu Bội Đình, thấy Hà Tông Đồng nhìn vẻ phía mình cô liên nói chuyện nhẹ nhàng hơn:”Chuyện này hẳn là đợi Chấn Hiên ở nhà cùng nó thương lượng…”

“Ta tiếp nhận tính hướng của nó nên nó cũng có thể thông cảm cho tâm tình của ta… Đúng không? Cẩm Thành?”

Đề tài đột nhiên liền chuyển dời đến Lý Cẩm Thành.

Lý Cẩm Thành nhìn về phía ông cảm thấy trên mặt ông đầy vẻ đắc ý và vui vẻ làm cho người ta chói mắt.

Ai cũng không nghĩ tới Hà Tông Đồng đột nhiên nói ra như vậy, cho dù bọn họ ý thức được một ngày Hà Chấn Hiên sẽ tìm cách có được đứa con ruột của mình nhưng không nghĩ là nhanh như vậy…

Lúc này không khí trong nhà ăn chỉ có thể dùng hai chữ tĩnh mịch để hình dung, mà ngay cả Hà Hạo Nhân cái gì cũng đều không hiểu cũng mở to hai mắt hơi có chút hoảng sợ nhìn chằm chằm Lý Cẩm Thành.

Không có người lên tiếng, Hà Tông Đồng không nói, Lý Cẩm Thành cũng không nói.

Cho đến khi Hà Tông Đồng ho nhẹ một tiếng Lý Cẩm Thành mới cười nhẹ ngẩng đầu nói:”Thật có lỗi ông nội, con thấy chuyện này tốt nhất vẫn là ông nên cùng Chấn Hiên nói…”

“Cẩm…”

Hà Tông Đồng cau mày, làm ra một bộ dáng gió thổi mưa giông trước cơn bão.

“Con ngày mai còn đi làm, xin phép đi trước.”

Nói xong câu này, Lý Cẩm Thành lập tức đứng dậy đi ra về.

Tất cả những người trong Hà gia thấy thái độ của cậu chỉ biết im lặng nhìn nhau.

Qua một hồi lâu Hà Kỳ Phong mới từ đáy lòng cản thán một câu: Cẩm Thành lá gan của anh cũng quá lớn!

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *