Tân Hôn (Chương 16 – 20)

Chương 16: Tân hôn

Có những chuyện dù không cố ý nhắc lại cũng không muốn suy nghĩ đến, nhưng không có nghĩa là bà ta có thể coi như nó không tồn tại.

Mỗi lần nghĩ đến cái chết của mẹ Lý Cẩm Thành, Tống Uyển Như nội tâm rất bất an làm cho đêm không thể ngủ.

Bà chỉ là một người bình thường,nên cũng có thất tình lục dục. Chỉ là có một số chuyện, một khi thừa nhận, sẽ làm mình rơi vào tình cảnh không thể chịu nổi.

Vì đó là sự lựa chọn của mình, nên hậu quả cũng là bà ta một mình gánh chịu. Bởi vậy cho dù mình chỉ còn là một cái hùng rỗng, bà ta cũng không muốn để cho người khác nhìn thấy bản thân mình quẫn bách.

Nhìn Lý Cẩm Thành trước mặt, Tống Uyển Như lộ ra một nụ cười tàn nhẫn: “Đó là bởi vì mẹ mày vô dụng! Chẳng qua là bị một người đàn ông không yêu mình vứt bỏ thì cả ngày đều đi tìm cái chết, ngay cả bản thân mới sinh con cũng không cứu vãn được gì!”

“Bởi vì bà sinh ra và lớn lên trong hoàn cảnh bất đồng với mẹ tôi nên ganh tị mà thôi.”

Nhìn Tống Uyển Như sắc mặt đột nhiên hay đổi, Lý Cẩm Thành nói tiếp: “Cho nên bà không có làm gì sai phải không? Phá hoại hôn nhân của gia đình người khác không tính, đem người khác bức điên đến chết cũng không tính? Chỉ vì bà muốn cuộc sống giàu sang, để cho người khác không khinh thường bà?”

Tống Uyển Như cuộc đời này hận nhất chính là mình xuất thân ở nông thôn, sau khi nghe Lý Cẩm Thành nói như vậy bà ta tức giận vỗ bàn, nói: “Lý Cẩm Thành, mày im đi!”

Cho đến giờ phút này, Lý Cẩm Thành mới phát hiện bà ta giống như Liêu Trường Viễn, quá ham hư vinh cuộc đời này vĩnh viễn đều sống vì ánh nhìn của người khác.

Thấy Tống Uyển Như cúi đầu toàn thân bắt đầu run rẩy gục xuống bàn, Lý Cẩm Thành tiến đến gần hơn một chút: “Bà đã không làm gì sai, vậy tại sao bà và đứa con trai quý của bà – Lý Gia Tuấn, lại rơi vào hoàn cảnh hôm nay?”

Tống Uyển Như đột nhiên ngẩng đầu, trong mắt chứa đầy hận ý, Lý Cẩm Thành tươi cười càng sâu: “Tất cả đều do bà gieo gió gặt bảo, năm đó bà vì hãm hại mẹ tôi, không tiếc giết chết thai nhi trong bụng, bà là người như vậy, cũng xứng nhắc tới hai chữ con trai sao?”

Đó là quá khứ mà mình không bao giờ muốn nhớ đến, chỉ trong nháy mắt, Tống Uyển Như sắc mặt đã biến thành tro tàn.

Lý Cẩm Thành nhìn bà, đột nhiên cảm thấy được đem một người bức điên kỳ thật là chuyện khá dễ dàng.

Cậu không biết nguyên nhân mình xuất hiện ở nơi này, nhưng cậu cảm thấy mình nên làm cái gì đó.

Bởi vì mẹ của cậu đã qua đời, hơn nữa còn là bị Tống Uyển Như hại chết.

Cậu đứng dậy chuẩn bị rời khỏi nơi này, Tống Uyển Như lại dùng âm thanh bén nhọn kêu một tiếng Lý Cẩm Thành.

Lý Cẩm Thành quay đầu lại, không nói gì.

“Cậu có thể hận tôi, trước đây là tôi sai, nhưng tôi xin cậu hãy buông tha Gia Tuấn, Gia Tuấn… Gia Tuấn nó còn quá trẻ, hoàn toàn không hiểu chuyện…”

Tống Uyển Như quỳ trên mặt đất than thở khóc lóc, khi nói chuyện, bà ta không ngừng dập đầu. Trong phòng trừ bỏ tiếng khóc của bà, chính là tiếng đầu va chạm mặt đất phát ra âm thanh trầm đục.

Mắt nhìn người đang quỳ dưới đất với vẻ mặt hờ hững, Lý Cẩm Thành cười lạnh: “Từ đầu tới đuôi, tôi cũng không chủ động làm bất cứ cái gì với các người?”

Nhưng là do cậu may mắn gặp được Hà Chấn Hiên nếu không cậu cũng không biết mình sẽ bị bọn họ đùa chết như thế nào!

Sẽ giống như đời trước của mình!

Nghĩ đến mọi chuyện đã qua, Lý Cẩm Thành tươi cười càng trào phúng.

Cậu biết mình không cần phải để ý tới những người này, nên tâm tình của cậu vẫn bình thản như cũ.

Đối với chuyện riêng của Lý Cẩm Thành, nếu cậu không nói thì Hà Chấn Hiên cũng sẽ không chủ động hỏi đến. Vì nguyên nhân này khiến cho Lý Cẩm Thành càng ngày càng thích anh.

Hai tuần sau, phiên tòa xét xử vụ án của Lý Gia Tuấn bắt đầu, hắn cuối cùng bị phán ba năm tù. Tuy rằng hình phạt không quá nặng, nhưng nói như thế nào thì đời này của hắn cũng coi như xong rồi.

Nói chuyện dọn đến căn hộ của Hà Chấn Hiên không lâu, Hà Tông Đồng cũng đến nơi đó gặp bọn họ một lần.

Ông đối Lý Cẩm Thành vẫn luôn rất tốt, nhưng Lý Cẩm Thành lại cảm thấy được ông đối với mình tốt quá mức nên rất cẩn thận, không tỏ thái độ lấy lòng.

Nghĩ đến lúc trước lý do Hà Chấn Hiên kết hôn với mình, Lý Cẩm Thành cảm động vì hành động của ông, lại có chút kinh ngạc vì trình độ mê tín của ông.

Có lẽ còn không thích ứng việc cháu của mình cưới đàn ông, Hà Tông Đồng đối đãi với cậu cũng có chút giống như phụ nữ.

Đối với chuyện thời gian quá ngắn không thể đi hưởng tuần trăng mật, trong lời nói của Hà Tông Đồng tràn ngập xin lỗi, nói chờ cho Hà Chấn Hiên đem chuyện của công ty hoàn thành xong ông nhất định sẽ bồi thường cho hai người.

Lý Cẩm Thành đối với nhiều việc cũng sẽ không so đo, nên khi nghe ông nói như vậy cậu cũng chỉ có thể xấu hổ cười tỏ ý không sao cả.

Hà Chấn Hiên ở phương diện này phản ứng có vẻ trì độn. Thấy Hà Tông Đồng đối tốt với Lý Cẩm Thành anh cho đó là tình cảm yêu thương của ông nội giành cho cháu.

Nhìn thấy thái độ này của Hà Tông Đồng, Lý Cẩm Thành chỉ cảm thấy hoang mang. Cậu không biết vì mình không hiểu Hà Tông Đồng, hay là cậu quá mẫn cảm.

Chỉ là nghi vấn này, cậu chưa một lần hỏi qua Hà Chấn Hiên.

Bởi vì lúc trước bị tai nạn xe cộ, sau lại gặp chuyện Lý Cẩm Thành bị thương, tập đoàn Vinh Thịnh ở hải ngoại có rất nhiều sự vụ cấp bách cần Hà Chấn Hiên xử lý.

Ở chung dưới mái nhà, hơn nữa Hà Chấn Hiên đối với mình quá tốt, bởi vậy khi biết anh phải bay đi nước ngoài một thời gian trong lòng Lý Cẩm Thành tràn đầy mất mác.

Ngày hôm trước, buổi tối cậu thay anh thu thập xong hành lý, đến sáng sớm ngày hôm sau nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng động rất nhỏ, cậu rất nhanh đứng dậy rửa mặt.

Dù là thói quen hoặc là sinh hoạt của cậu đều được Hà Chấn Hiên quan tâm chăm sóc cẩn thận tỉ mỉ.

Mỗi ngày anh xuống lầu chuyện thứ nhất chính là uống một ly cà phê.

Trong thời gian anh uống cà phê, Lý Cẩm Thành đứng ở phòng bếp bật lửa chiên trứng.

“Uống sữa sao?”

Hà Chấn Hiên hiện ra vẻ mặt khó xử, sau đó là nhìn thấy ánh mắt chờ mong của Lý Cẩm Thành, anh gật đầu.

Anh biết Lý Cẩm Thành buổi tối có thói quen uống sữa, tuy rằng mình không thích uống sữa nhưng vẫn vì cậu mà uống cùng.

Nhưng anh vẫn ra vẻ miễn cưỡng làm cho cậu thấy anh cũng có chút tính trẻ con.

Tỷ như anh hôm nay hẳn là dậy rất sớm, lại sợ làm cậu thức giấc nên làm việc cẩn thận không ồn ào. Lại tỷ như anh lúc này đang làm đồ ăn sáng, nhưng khi thấy cậu xoay người, anh cũng tranh thủ chỉnh sửa mái tóc không an phận nhếch lên sau gáy cậu.

Đối với Hà Chấn Hiên mà nói, Lý Cẩm Thành xuất hiện có chút đột ngột nhưng thích chính là thích. Hơn nữa mỗi lần nghĩ đến cậu có vài hành động nhỏ đáng yêu anh cũng sẽ buồn cười.

“Đến bên kia rồi nhớ đúng giờ ăn cơm, ngủ, không cần cả ngày chỉ công tác, dạ dày anh không tốt em đã để thuốc dạ dày ở trong hành lý, còn có, uống sữa tốt cho dạ dày. Nhưng sau khi ăn xong rồi uống cũng được, em biết anh không thích mùi sữa nhưng anh phải vì sức khỏe mà suy nghĩ, anh vẫn phải cố mà uống một chút…”

Khi nói chuyện Lý Cẩm Thành tự giác thay Hà Chấn Hiên thắt xong cravat.

Đây là lần đầu tiên anh nghe cậu một hơi nói ra nhiều lời như thế, Hà Chấn Hiên hơi hơi mỉm cười cảm thấy cậu đúng là có tiềm chất dạy bảo người khác.

Còn có, bất tri bất giác cậu đã gần như hiểu hết về mình…

“Cẩm Thành…”

Hà Chấn Hiên thanh âm có chút trầm thấp, đợi khi Lý Cẩm Thành ngẩng đầu Hà Chấn Hiên đã lặng yên không một tiếng động hôn cậu.

Đây là lần đầu tiên anh chủ động hôn cậu, mặc dù có chút kinh ngạc nhưng trong tiềm thức vẫn chờ mong. Tuy nhiên cậu rất nhanh đem nó đè ép xuống.

“Chăm sóc tốt cho bản thân, có việc thì gọi điện thoại cho anh.”

Nói xong câu này Hà Chấn Hiên đem theo hành lý đi ra khỏi nhà, lưu lại hô hấp dồn dập tim đập gia tốc cho Lý Cẩm Thành.

Cậu ít nhiều cũng hiểu được cái gì gọi là tân hôn.

Giống như cậu cảm nhận được ngọt ngào, còn có Trâu Tuấn Khải cũng như vậy. Cả ngày dường như cực kỳ bận rộn. Trường học vừa tan anh giống như tên bắn chạy đi về nhà ở bên cạnh bạn gái.

Đồng nghiệp trong văn phòng cũng biếl mục tiêu to lớn của anh, bởi vậy đối với hành vi của Trâu Tuấn Khải bọn họ đều có thái độ bao dung cho anh.

Trường học của Lý Cẩm Thành ở Hồng Kông rất nổi tiếng, trường học lịch sử lâu đời, giáo viên lực lượng hùng hậu. Bởi vậy Lý Cẩm Thành kinh nghiệm tuổi tác còn trẻ, mặc dù lãnh đạo trường học cảm thấy được cậu rất có năng lực nhưng cho tới nay cậu chỉ có thể dạy học sinh năm nhất.

Trường học thực thi giáo dục song ngữ một lớp tổng cộng có hai mươi mốt học sinh. Tuy rằng bọn nhóc toàn là trẻ con nhưng tính cách đã vô cùng văn minh hoạt bát, có thể tự gánh vác, năng lực, tốt đều do được dạy dỗ tốt. Mỗi lần nhìn đến bọn nhóc, Lý Cẩm Thành liền cảm thấy rất vui vẻ.

Lúc này cậu đang ở trên bàn soạn bài thì nghe đồng nghiệp kêu mình, nói bên ngoài có người nhà học sinh tìm cậu.

Lúc này là buổi sáng chín giờ, văn phòng to như vậy cũng chỉ có vài người.

Lý Cẩm Thành lên tiếng trả lời đi ra ngoài cửa. Chính là đi chưa được mấy bước thấy người đứng ở văn phòng cậu không khỏi sửng sốt một chút.

Đó Tiếu Lương Ngọc một nhạc sĩ nổi tiếng, Lý Cẩm Thành rất thích anh ta cũng thường mua đĩa nhạc của anh ta. Nhưng rất nhanh, Lý Cẩm Thành thấy trên người anh ta có một vòng mỏng manh khói đen.

 

Chương 17: Tình yêu

Lý Cẩm Thành vốn cho là tầng khói đen này đại biểu cho những người chán ghét hoặc là thống hận mình, hiện giờ xem ra, nói không chừng là cậu suy nghĩ quá nhiều.

Bởi vì trước đây cậu cùng Tiếu Lương Ngọc không quen biết nhau.

Tôi là chú của Tiếu Tĩnh Văn, cậu là chủ nhiệm lớp của nó?”

Lý Cẩm Thành dạy học được ba năm ở ban quốc Văn, đồng thời cũng là chủ nhiệm lớp.

Biết anh ta có thiện ý nhắc nhở chính mình, Lý Cẩm Thành rất nhanh lấy lại tinh thần, nói: “Đúng vậy.”

Nghĩ một lát, cậu còn nói: “Tôi rất thích nghe anh diễn tấu Violon.”

Tiếu Lương Ngọc đại khái không nghĩ tới lại ở chỗ này gặp fan hâm mộ, sửng sốt một chút, anh ta mới tươi cười chân thành cùng Lý Cẩm Thành nói lời cảm tạ.

Tiếu Lương Ngọc nhìn qua trẻ hơn tuổi thật rất nhiều, màu da khá trắng, mái tóc dài mượt che khuất trán, ngũ quan làm cho người khác cảm giác thực thoải mái.

Có thể là bởi vì thói quen hoặc chức vị trong công việc, nên cả người anh ta toát ra khí chất lạnh lùng, nhưng cười rộ lên thì lại mang một chút ấm áp.

“Tĩnh Văn quên mang sách bài tập, vừa vặn tôi thấy được nhất thời hứng khởi đem tới cho nó.”

Là sách bài tập sáng nay cần nộp, Lý Cẩm Thành cười nhận lấy cầm trong tay, nói: “Tôi lát nữa sẽ đưa cho nó.”

Tiếu Lương Ngọc đánh giá cẩn thận cậu,rồi nói:”Cậu tên gì?”

Anh ta nhìn cậu có chút ngạc nhiên, Lý Cẩm Thành nói ra tên của mình, Tiếu Lương Ngọc lại cười nhẹ nghiêng đầu, nói: “Cậu nói cậu thích nghe tôi diễn tấu violon?”

“Ừ, đúng vậy…”

“Tôi có buổi độc diễn vào ngày hai mươi tám tháng này, ngày mai tôi sẽ đưa cho cậu hai vé mời được hay không?”

Lý Cẩm Thành không nghĩ tới anh ta lại nhiệt tình như vậy, cậu liên tục xua tay, nói: “Không cần, tôi hai ngày này đã đi mua vé…”

“ Chủ sự Phương đưa vé cho tôi, dù sao, tôi ở nơi này không có nhiều bạn bè, coi như quen biết thêm một người bạn cũng tốt lắm.”

“Chỉ là…”

“Cứ như vậy đi, ngày mai tôi đến đây đưa vé cho cậu.”

Nhìn bóng dáng Tiếu Lương Ngọc, Lý Cẩm Thành thấy anh ta không giống như trong tưởng tượng của mình, rất khiêm tốn, gần gũi, cũng không có làm cao như những người nổi tiếng khác.

Ngày hôm sau buổi chiều sau khi tan học, Tiếu Lương Ngọc đúng hẹn tới, biết Lý Cẩm Thành không có việc bận, anh ta lại mời Lý Cẩm Thành ăn cơm.

“Tôi ở nơi này thật sự không có bạn bè gì, nên tìm không thấy người cùng ăn cơm.”

Lý Cẩm Thành biếtanh ta sinh ra và lớn lên ở nước ngoài, thấy Tiếu Lương Ngọc vẻ mặt thất vọng cậu cũng có chút không đành lòng, nghĩ một lát, cậu mới nói: “Có qua có lại, anh cho tôi vé, tôi mời anh ăn cơm?”

Tiếu Lương Ngọc tính cách có chút trẻ con, nghe Lý Cẩm Thành nói như vậy, anh ta vui vẻ ra mặt gật đầu nói:”Được a!”

Anh lái một chiếc xe hơi thể thao màu xám bạc, thấy Lý Cẩm Thành ngồi ở vị trí phó lái quan sát bốn phía, Tiếu Lương Ngọc vừa khởi động xe vừa nói: “Xe là chủ sự Phương tạm thời cho tôi mượn.”

Tiếu Lương Ngọc còn trẻ đã thành danh, thành công tổ chức vài buổi lưu diễn khắp thế giới. Lý Cẩm Thành đoán điều kiện kinh tế của anh ta hẳn sẽ không quá kém.

Nghĩ như vậy cậu lại nhớ tới Hà Chấn Hiên, người nọ trừ bỏ không thích nói chuyện, tính tình thì cũng trầm mặc. Lý Cẩm Thành từ khi biết anh đến bây giờ cũng chỉ thấy anh chạy một chiếc xe hơi màu đen của châu Âu.

Không biết là có phải tâm linh tương thông không, Lý Cẩm Thành vừa nghĩ đến Hà Chấn Hiên, Hà Chấn Hiên liền gửi cho cậu một tin nhắn, hỏi cậu về đến nhà hay chưa.

Lý Cẩm Thành rất ít khi chủ động nhắn tin cho anh, thứ nhất là sợ quấy rầy đến công tác của anh, thứ hai cá tính cậu rối rắm, thường thường cũng không biết nên nhắn cái gì, thời gian suy nghĩ có thể hơn một giờ. Bởi vậy chuyện nhắn tin này cuối cùng cũng không giải quyết được gì.

Thời gian Hà Chấn Hiên nhắn tin điều cố định, nội dung cũng đơn giản, bình thường hỏi cậu có ăn cơm không, có mệt hay không.

Nhưng dù vậy, mỗi lần nhận được tin nhắn trong lòng Lý Cẩm Thành vẫn cảm thấy rất ngọt ngào.

“Bạn gái sao?”

Thấy sau khi trả lời tin nhắn Lý Cẩm Thành nghiêng đầu nhìn về phía chính mình, Tiếu Lương Ngọc ho nhẹ, nói: “Cậu cười rất ngọt ngào.”

Ngọt ngào là loại tình cảm có thể làm cho con người khó khống chế cảm xúc nhất, nghe Tiếu Lương Ngọc trong giọng nói có vẻ trêu chọc, gương mặt Lý Cẩm Thành cũng đỏ ửng lên.

Cũng may Tiếu Lương Ngọc hiểu được một vừa hai phải, mặc dù Lý Cẩm Thành đối với anh ta có hảo cảm, anh ta cũng không có vì vậy mà trêu chọc cậu.

Xe đừng lại trước cửa nhà hàng cơm Tây, phát hiện anh ta biết trước địa điểm mình muốn đến Lý Cẩm Thành kinh ngạc nhìn về phía anh ta, nói:”Sao anh biết tôi muốn đến đây?”

Tiếu Lương Ngọc đứng ở trước cửa ký tên của mình cho một fan hâm mộ, a một tiếng, nói: “Bởi vì cậu thoạt nhìn rất lương thiện nên dễ đoán.”

Anh ta và Lý Cẩm Thành trước đây không có tiếp xúc qua. Một người kiến thức rộng rãi, cách nói năng hài hước, một bữa cơm ăn xong, hai người đều có vẻ nói chưa hết chuyện.

“Không mời tôi lên nhà ngồi một chút?” Thời điểm nói chuyện là lúc Tiếu Lương Ngọc ghé vào cửa kính xe nhìn cậu. Trên người anh mặc một bộ quần áo màu lam làm cho khí chất của anh càng thêm mềm mại. Nhưng bởi vì hai người đều uống một chút rượu nên chất cồn bắt đầu phát huy tác dụng khiến cho Tiếu Lương Ngọc ánh mắt biếng nhác, chỉ là một động tác lơ đãng nhấc đầu vuốt tóc cũng lộ ra chút ý vị phong lưu.

Lý Cẩm Thành thừa nhận Tiếu Lương Ngọc như vậy rất quyến rũ, nhưng cậu trời sinh tính chậm chạp, mặc dù là bạn tốt, cậu cũng sẽ tự khoảng cách bảo trì một chút. Bởi vậy khi nghe Tiếu Lương Ngọc nói cậu quả quyết cự tuyệt, chỉ nói không tiện.

“Cũng là…”

Tiếu Lương Ngọc thoạt nhìn có chút tiếc nuối, nhưng rất nhanh anh ta khôi phục như bình thường, phất phất tay, mới nói: “Đến lúc đó nhớ đến xem tôi diễn tấu nhé!”

Xe thể thao động cơ phát ra tiếng vang thật lớn, Lý Cẩm Thành xoay người, nghĩ Tiếu Lương Ngọc tài hoa cùng với cá tính như vậy thật là một người rất thú vị.

Buổi độc diễn của Tiếu Lương Ngọc diễn ra vào cuối tuần, Lý Cẩm Thành không có bạn đi cùng, bởi vậy người cậu ngay từ đầu nghĩ đến là Trâu Tuấn Khải.

Nhưng Trâu Tuấn Khải chỉ thích rock’n roll, nhưng mà nghĩ đến bạn gái của mình thích, anh ta không nói hai lời đã lấy một vé trong tay Lý Cẩm Thành.

Lý Cẩm Thành không nói gì nhìn anh ta, ý nghĩ mời Hà Hạo Nhân cùng đi với mình nghe diễn tấu chỉ có thể từ bỏ.

Buổi chiều thứ sáu, rời khỏi phòng làm việc của Tống Lưu Bạch, ăn cơm tối xong, Lý Cẩm Thành mới lái xe đi đến chỗ biểu diễn âm nhạc mà Tiếu Lương Ngọc sắp biểu diễn.

Chỗ ngồi của cậu gần sân khấu thuộc khu vực vip, đến nơi đã thấy bạn gái của Trâu Tuấn Khải ngồi ở chỗ kia. Cô mặc một bộ lễ phục, trang điểm thanh nhã, Lý Cẩm Thành lễ phép cùng cô cười cười, cũng không nói thêm gì.

Diễn tấu bắt đầu, Lý Cẩm Thành quay đầu lại nhìn thoáng qua, phát hiện nơi này có sức chứa đến mấy ngàn người cũng không còn một chỗ trống. Nghĩ đến sau này danh tiếng Tiếu Lương Ngọc ngày càng nổi bật, cậu cũng có chút cảm khái.

Không giống như khi các minh tinh biểu diễn có một đám người cuồng hoan, độc diễn là một loại hình đem tới cho người nghe một loại hưởng thụ cực kỳ êm dịu.

Lý Cẩm Thành sở dĩ thích diễn tấu violon là bởi vì nó có thể biểu đạt cảm xúc trào dâng hơn so với nhạc khí khác. Mặc dù không có cảm xúc, nhưng chỉ cần nghe tiếng đàn violon có thể làm cho mình cảm động, làm cho cuộc sống tràn ngập nhiều chờ mong cùng kích tình.

Không giống như cậu suy nghĩ mông lung, trên sân khấu Tiếu Lương Ngọc có vẻ càng thêm nội liễm chuyên chú, đồng thời cả người quanh quẩn một loại khí tức cao quý. Chính là khí tức này, khiến cho làn khói đen chung quanh anh ta trở nên thưa thớt.

Lý Cẩm Thành đoán anh ta xem âm nhạc như tính mạng của mình, biếu tình trên mặt anh ta có thể nhìn thấy rõ ràng như thế.

Sau khi Tiếu Lương Ngọc diễn tấu gần hai giờ thì chấm dứt, Lý Cẩm Thành chuẩn bị về nhà thì cậu nhận được điện thoại của Tiếu Lương Ngọc gọi tới. Anh ta muốn mời Lý Cẩm Thành tham gia tiệc khánh công.

Nghĩ đến mình không quen biết ai ở đó, lại chưa từng tham dự qua trường hợp như vậy nên Lý Cẩm Thành cự tuyệt.

“Cẩm Thành, ngày đó cậu đã nói, nói chúng ta là bạn bè.”

Loại người làm nghệ thuật này, bởi vì rất ít tiếp xúc với nhiều người nên có vẻ không rành thế sự, hoặc là nói tùy hứng.

Nhưng Lý Cẩm Thành ở phương diện này lại rất khoan dung, nghe Tiếu Lương Ngọc cùng mình làm nũng, cậu vẫn là chiều theo anh đi vào hậu trường.

Tiệc khánh công của Tiếu Lương Ngọc được tổ chức ở một khách sạn nổi tiếng nhất ở Hồng Kông, ngoại trừ phóng viên ở ngoài cửa, nếu theo địa vị phân chia người tới tham gia yến hội phân làm hai loại.

Một loại giống như Tiếu Lương Ngọc, trên người lộ ra một cỗ phong độ của người trí thức, tuy rằng không nói ra nhưng bên ngoài đã hiển thị rõ ràng.

Một loại khác là đối lập với Tiếu Lương Ngọc, ngoại hình hành vi bừa bãi nhìn bọn họ mặc ăn mặc có thể biết được.

Nhưng đám người kia có điểm giống nhau,tất cả đều là thanh lãnh cao ngạo.

Lý Cẩm Thành từ trước đến nay tự mình hiểu lấy, thấy Tiếu Lương Ngọc bận rộn, cậu chỉ là trốn ở một bên uống rượu ăn điểm tâm ngọt, hoặc là cùng người bên cạnh không quen biết tùy ý tán gẫu vài câu.

Cậu không uống được rượu, cũng có đủ tự chủ, cảm giác mình đã muốn uống say nên tìm Tiếu Lương Ngọc nói lời từ biệt.

“Lý Cẩm Thành, cậu trong tưởng tượng của tôi không giống nhau.”

Tiếu Lương Ngọc kéo cậu, hơi thở nóng bỏng phun ở trên gáy Lý Cẩm Thành.

Lý Cẩm Thành cười nghiêng đầu, nghĩ anh ta chắc cũng say giống mình.

Về tới nhà rồi tắm xong, cồn rốt cục bắt đầu phát huy tác dụng.

Tuy rằng không có uống say, nhưng mỗi lần như vậy Lý Cẩm Thành dễ dàng cảm thấy bi thương, đồng thời có cảm giác cô độc.

Cậu chưa từng có giống như bây giờ rất nhớ Hà Chấn Hiên, sau đó cậu gởi cho Hà Chấn Hiên một tin nhắn, nói em hôm nay đi nghe diễn tấu, khi đó em hy vọng anh ở bên cạnh em.

Ngữ khí hơi có vẻ buồn nôn, nhưng Lý Cẩm Thành cũng sẽ không vì vậy mà ngại ngùng. Không bao lâu Hà Chấn Hiên nhắn tin trả lời lại, nói anh về sau đều sẽ đi cùng em.

Lý Cẩm Thành xem xong tin nhắn kia, cảm thấy mỹ mãn để điện thoại di động sang một bên.

Cậu kỳ thật không hiểu lắm cái gì gọi là tình yêu. Đối với cậu mà nói, khi cậu cảm thấy tịch mịch có người thật tâm ở bên cạnh mình cũng đã đủ.

Nhận được điện thoại của Trâu Tuấn Khải là lúc Lý Cẩm Thành đang chuẩn bị lên giường ngủ, nghĩ đến hai người mấy giờ trước mới ở trường học gặp qua, cậu cũng không khỏi có chút ngạc nhiên.

“Cẩm Thành, ở nơi nào? Tôi có việc tìm cậu.”

Trâu Tuấn Khải trong giọng nói lộ ra men say, nhưng mặc kệ Lý Cẩm Thành hỏi anh ta thủy chung không chịu nó ra nguyên nhân.

Lý Cẩm Thành bất đắc dĩ, phải cùng anh ta hẹn ở khu Vực gần Starbucks.

Trâu Tuấn Khải đến sớm hơn cậu, Lý Cẩm Thành tới đó thì anh ta đã gục xuống bàn, trước mặt là hai ly cà phê.

“Chuyện gì xảy ra?”

“Bạn gái của tôi mang thai.”

Lý Cẩm Thành sửng sốt một chút, lập tức cười, nói: “Đây không phải là chuyện rất tốt sao?”

Sao đó cậu vỗ nhẹ vai Trâu Tuấn Khải nói: “Chúc mừng anh giấc mộng trở thành sự thật!”

“Chính là tôi không nghĩ tới sẽ sớm nhu vậy…”

Nghe anh ta nói như vậy, Lý Cẩm Thành mới phát hiện người này căn bản chưa trưởng thành.

Có một mục tiêu, mù quáng cố gắng nhưng trên thực tế anh ta không chuẩn bị tốt tinh thần, cũng không có thể chịu trách nhiệm khi việc xảy ra.

Lý Cẩm Thành không thích cùng người uống say nói chuyện nhân sinh, cậu nhàm chán ngẩng đầu nhìn bốn phía.

Chính là rất nhanh, cậu sửng sờ ở tại chỗ.

Cậu cùng Trâu Tuấn Khải ngồi ở gần vị trí quầy bar, đối diện đại sảnh góc phía bên phải là Tiếu Lương Ngọc cùng Hà Chấn Hiên ngồi xoay lưng lại với cậu.

Hai người này, một người nói mời cậu mấy ngày nữa ăn cơm, một người bảo ngày mai về nhà.

Nhìn hai người cùng đặt tay lên bàn trong nháy mắt Lý Cẩm Thành cơ hồ muốn bóp nát cái ly cầm trong tay.

 

Chương 18: Dục vọng chiếm hữu

Trong đời cậu hận nhất chính là bị người khác lừa gạt, giống như lúc trước người nhà cậu đã làm với cậu.

Cậu cùng Hà Chấn Hiên ngay từ đầu chính là giao dịch, cậu cũng không có đem hết chân thành ra đối đãi, nên cho dù Hà Chấn Hiên có bị cậu bắt gian tại giường, cũng sẽ không khiến cho cậu đặc biệt khó chịu.

Còn có Tiếu Lương Ngọc gần gũi biểu hiện mới gặp đã như thân quen, hiện giờ xem ra anh ta căn bản gần gũi tiếp xúc với mình là có mục đích!

Anh ta trong lời nói và hành động trừ bỏ thăm dò còn có ám chỉ!

Chính mình cũng đủ ngu ngốc, đến giờ phút này mới suy nghĩ được nguyên nhân!

“Tôi tuy rằng thích cô ấy, nhưng không nghĩ sớm như vậy sẽ kết hôn, nhưng nếu không kết hôn, cô ấy khẳng định sẽ cảm thấy tôi không yêu cô ấy…”

“Trâu Tuấn Khải.”

Lý Cẩm Thành thanh âm có chút lạnh, Trâu Tuấn Khải lăng lăng ngẩng đầu, rất nhanh phát giác cậu có vẻ khác thường.

Thái độ của Lý Cẩm Thành làm cho người ta cảm thấy có chút hung hăng, dừng một chút, anh ta mới run run mở miệng: “Cẩm… Cẩm Thành, cậu làm sao vậy?”

Lý Cẩm Thành vẫn không nhúc nhích nhìn hai người kia đang ngồi ở góc đại sảnh, nói: “Phải biết quý trọng, đừng đợi cho mất đi, mới than trời trách đất nói là hối hận.”

Trâu Tuấn Khải bị khí thế của cậu làm chấn động, không đợi anh ta lấy lại tinh thần, Lý Cẩm Thành đã đem anh ta tha ra khỏi Starbucks nhét vào trong tắc xi.

“Có chuyện gì chờ anh ngày mai thanh tỉnh cùng tôi nói tiếp.”

“A? tốt…”

Trâu Tuấn Khải nhìn ra cửa xe taxi thấy thân ảnh Lý Cẩm Thành càng lúc càng xa, cảm thấy đêm nay cậu cho mình cảm giác thực xa lạ.

Hà Chấn Hiên không làm cậu quá thất vọng, hai mươi phút sau, anh xách theo hành lý về nhà. Nhưng dù vậy, trên người Lý Cẩm Thành vẫn bao phủ một tầng áp suất thấp, cậu buồn bực cầm điều khiển từ xa trong tay tức giận muốn đem nó hung hăng ném trên mặt đất.

Hà Chấn Hiên đối với chuyện này không hề hay biết, hơi có chút hưng phấn kêu một tiếng Cẩm Thành, chờ một lát sau thấy Lý Cẩm Thành vẫn ngồi bất động ở trên ghế sofa, anh mới phát hiện sự tình có điều không ổn.

“Em làm sao vậy?”

“Anh cùng Tiếu Lương Ngọc có quan hệ gì?”

Nghe Lý Cẩm Thành nhắc tới Tiếu Lương Ngọc, Hà Chấn Hiên cũng có chút kinh ngạc: “Em làm sao biết được anh ta?”

“A, lúc anh rời khỏi Hồng Kông, trong khoảng thời gian này anh ta lấy cớ tiếp cận em, mời em xem anh ta diễn tấu, để em tham gia tiệc khánh công…”

Nói tới đây, Lý Cẩm Thành không chịu nổi quay đầu lại: “Hà Chấn Hiên, nếu anh ta trước kia là người yêu của anh, các anh bởi vì nguyên nhân bất đắc phải chia tay, vậy anh phải sớm nói cho em biết, yên tâm, em nhất định chúc phúc cho hai người!”

Lý Cẩm Thành nói những lời này ngữ khí vừa lạnh lại vừa giận, bởi vì cậu lần đầu tiên ở trước mặt mình phát hỏa lớn như vậy, Hà Chấn Hiên sửng sốt một chút, mới nói: “Cẩm Thành, có phải em hiểu lầm cái gì không?”

Phản ứng của Hà Chấn Hiên làm cho Lý Cẩm Thành càng thêm nổi trận lôi đình, cậu đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống Hà Chấn Hiên, nói: “Vừa mới rồi em ở tiểu khu trước cửa nhà trong Starbucks thấy hai người! Các người nắm tay thân mật ở bên nhau!”

Tức giận khiến cho thanh âm của cậu thay đổi, Lý Cẩm Thành hít sâu một hơi, mới dùng một ngữ khí lãnh đạm nói: “Hà Chấn Hiên, em hận nhất bị người khác lừa gạt, hơn nữa em lại…”

Nói đến đây thật tình cậu dù thế nào cũng không thể nói nên lời nữa, cậu phẫn nộ lại ủy khuất nhưng trong nháy mắt, rất nhanh, cậu khôi phục bình tĩnh. Cậu chỉ cảm thấy mình không nên đối với bất cứ người nào ôm hy vọng chờ mong nữa.

Không có chờ mong thì sẽ không thất vọng, cũng sẽ không làm cho mình bị thương tổn.

Cậu đã nói hết lời, cũng không muốn nói thêm gì nữa, đang chuẩn bị rời đi thì Hà Chấn Hiên kéo tay cậu đưa cậu kéo vào trong ngực của mình. Ngay lúc Lý Cẩm Thành cảm thấy kinh ngạc thì trong lời nói của anh lại mang ý cười: “Cẩm Thành, em như vậy… Có phải là ghen hay không?”

Nguyên nhân có rất nhiều, nhưng nói tóm lại… Quả thật là có nguyên nhân này…cậu đã ghen.

Lý Cẩm Thành trời sanh tính lạnh nhạt, ngay cả lúc cậu ở cùng với Liêu Trường Viễn bốn năm trước, cũng rất ít ăn dấm chua. Nhận thấy Lý Cẩm Thành giãy dụa, Hà Chấn Hiên ôm cậu chặt hơn, nói:”Em đã nói xong rồi mà không chịu nghe giải thích của anh?”

Lý Cẩm Thành không nói lời nào, Hà Chấn Hiên không tiếng động thở dài một hơi, đem cằm để ở bờ vai của cậu, lại đem hai tay của cậu nắm chặt, anh mới nói: “Anh ở nước ngoài lưu học cùng anh ta kết gia0, khi đó bọn anh mới mười bảy tuổi…”

Dừng một chút, anh nói tiếp: “Em cũng biết người nhà anh lúc nào cũng chú ý tính hướng của anh, lúc anh mới come out, bọn họ thấy anh và anh ta lui tới thân thiết, cũng rất mau cùng anh ta ngả bài. Tiếu Lương Ngọc… Nhà anh ta gia cảnh không tốt lắm, hơn nữa anh ta rất muốn đi Áo học chuyên tu về đàn violon… Bởi vậy hai người có thể nói ở bên nhau không lâu, sau đó anh ta không từ mà biệt…”

Lý Cẩm Thành không nghĩ tới chân tướng câu chuyện là dạng này, nghe Hà Chấn Hiên nói như vậy, nội tâm của cậu rất nhanh xuất hiện cảm giác áy náy. Trầm mặc một lát,cậu mới nói: “Sau đó thế nào?”

“Khi đó anh bởi vì tâm trí chưa vững vàng, từng bị đả kích không nhỏ…”

Thấy Lý Cẩm Thành lấy tay ôm lại hai tay mình, Hà Chấn Hiên trên mặt ý cười càng sâu: “Bất quá anh gặp họa được phúc, từ đó về sau, ông nội của anh không có tiếp tục bức bách anh nữa, nhưng mà… anh đối với tình yêu chung quy cũng không còn đặt nặng nữa..”

Hà Chấn Hiên ngữ khí thực bình thản, nhưng khi đó chắc anh cũng rất là đau khổ. Hơn nữa Lý Cẩm Thành nhớ rõ, ba mẹ anh cũng mất vào năm ấy, tuy rằng không biết hai sự kiện kia trình tự trước sau như thế nào, nhưng cậu không nghĩ sẽ hỏi Hà Chấn Hiên sợ đụng đến vết sẹo trong lòng anh.

“Anh ta lần này tìm anh làm gì?”

Lý Cẩm Thành hơi thở dần trở nên nhu hòa, Hà Chấn Hiên nghĩ một lát mới nói: “Đại khái là không có gì, dù sao, khi đó tình cảm cũng thuần túy…”

“Vậy còn anh?”

“Đã là chuyện quá khứ anh chưa bao giờ lưu luyến.”

Nói xong anh lấy tay xoay bả vai Lý Cẩm Thành làm cho cậu xoay người lại, ánh mắt nhìn thẳng cậu, thần sắc trên mặt thật nghiêm túc: “Cẩm Thành, anh là người không hiểu lãng mạn, có lẽ cũng không cho em được nhiều tình ý, nhưng anh nói sẽ giữ lời, vĩnh viễn sẽ không lừa em.”

Bao nhiêu đây kỳ thật cũng đã đủ rồi.

Lý Cẩm Thành lúc trước chỉ biết anh rất được hoan nghênh, nhưng đến lúc này, cậu mới ý thức được anh có thể sẽ bị người khác cướp đi. Nghĩ vậy, nội tâm của cậu bị một loại tình cảm chiếm hữu nồng đậm tràn ngập.

Hai người không nói gì, chung quanh không khí lại có chút ấm áp. Hà Chấn Hiên còn chưa lấy lại tinh thần thì Lý Cẩm Thành đã hôn anh.

Cậu nói: “Hà Chấn Hiên, về sau không thể vứt bỏ em nếu không em nhất định sẽ giết anh.”

Bởi vì hôn môi, lời nói của cậu có chút mơ hồ không rõ ý vị, nhưng Hà Chấn Hiên vẫn nghe rõ ràng.

Anh đoán được đây là những lời nói xuất phát từ nội tâm của Lý Cẩm Thành, bởi vậy trong lòng có chút rung động.

Đối với người yêu bình thường, gặp ngăn cách thì sẽ mang đến hai kết quả, hoặc là cảm tình trở nên lạnh nhạt, hoặc là càng thêm sâu sắc hơn. Nhận thấy Lý Cẩm Thành chủ động, Hà Chấn Hiên cũng sẽ không nhẫn nại nữa.

Mặc dù là lần đầu tiên làm chuyện như vậy, nhưng bởi vì Lý Cẩm Thành chủ động, quá trình cũng coi như thuận lợi.

Lý Cẩm Thành ở trước mặt anh từ từ mở rộng thân thể, Hà Chấn Hiên trong lòng lại có cảm giác kỳ lạ.

Hôn môi cũng đã làm tốt. Yêu cũng thế, anh tựa hồ cũng không có cảm giác trúc trắc, nghĩ đến cậu chưa từng nói qua yêu đương, Hà Chấn Hiên không khỏi hỏi một câu.

“Đại khái là bởi vì anh không thông minh”

Nằm ở trên giường Lý Cẩm Thành tự bản thân toát ra một hương vị kích tình, ánh mắt để lộ ra vẻ trêu chọc, Hà Chấn Hiên đã cho cậu cảm giác tin tưởng, cúi người cậu tiếp tục hôn anh, làm cho anh muốn nói cũng không nên lời.

Hôn thật sâu,răng lưỡi giao triền cả hai nhanh chóng bị dục vọng xâm chiếm, càng khát khao gần gũi thân cận hơn.

Hà Chấn Hiên nhanh chóng cởi bỏ quần áo của cả hai âu yếm hôn lên cơ thể của người yêu.

Làn da của Lý Cẩm Thành khá trắng, săn chắc lại trơn mịn vì nhiễm mùi tình dục mà trở nên hồng nhuận. Cậu nhắm mắt tận hưởng cảm giác kích tình mà Hà Chấn Hiên mang lại.

Hà Chấn Hiên một thân ra đầy mồ hôi, hạ thể sưng nóng đến phát đau, nhưng đây là lần đầu tiên của Lý Cẩm Thành nên anh cố nén để làm tốt công việc chuẩn bị.

Anh lấy bôi trơn nhẹ nhàng đưa vào cúc huyệt của cậu, thấy cậu nhăn nhó khó chịu anh đau lòng hôn cậu, giọng nói cũng trở nên khàn khàn: “Ngoan, thả lỏng. Tin tưởng anh sẽ không làm em bị thương”

Lý Cẩm Thành bởi vì nụ hôn và lời nói của anh nên thân thể dần thả lỏng. Cậu lấy tay vòng qua cổ anh làm cho nụ hôn càng thêm sâu sắc.

Như được khích lệ của người yêu Hà Chấn Hiên nhanh chóng đưa thêm một ngón tay vào làm tốt công việc khếch trương, đến khi thấy cúc huyệt trở nên mềm xốp mới từ từ đưa dục vọng đang bừng bừng của mình vào trong dũng đạo chật hẹp đó.

Lý Cẩm Thành thở dài một hơi, cũng không có đau lắm, thấy Hà Chấn Hiên vì sợ cậu đau mà ẩn nhẩn không dám cử động mạnh, cậu vô cùng cảm động, nhẹ giọng nói: “Em không sao, anh cứ tiếp tục đi”

Nói xong cậu dường như ngại ngùng vùi sâu chôn khuôn mặt đỏ bừng vào vai anh. Hà Chấn Hiên nghe vậy cũng nhẹ nhàng cử động. Cẩn thận từ từ tham tiến vào trong cậu, khát khao gần gũi, muốn cùng người yêu hợp thể làm một.

Lý Cẩm Thành lúc đầu có chút đau đớn, nhưng về sau khoái cảm lại tăng dần, cậu xiết chặt bờ vai anh, con người này yêu cậu, thương tiếc cậu, có thể kìm nén dục vọng sợ thương tổn cậu.

Cậu yêu thương hôn anh, đầu lưỡi tìm kiếm lưỡi anh quấn quýt không rời, cảm giác như vật nóng bỏng chôn sâu trong cơ thể lớn hơn một vòng.

Hà Chấn Hiên cử động càng kịch liệt, tay cũng không nhàn rỗi bao trùm tính khí đang ngẩng đầu của cậu âu yếm.

Trước sau bị kích thích Lý Cẩm Thành chịu không nổi, nhanh chóng đạt được cực khoái xuất ra trên tay Hà Chấn Hiên.

Thấy chất lỏng dính dấp trên tay anh, cậu càng ngại ngùng vùi mặt vào gối, Hà Chấn Hiên thấy cậu như vậy càng đáng yêu, hưng phấn lại bừng bừng, thâm nhập thật sâu rồi xuất ra trong người của cậu.

(ĐOẠN H NÀY LÀ DO EDITOR BIÊN THÁI TỰ Ý VIẾT THÊM. AI KHÔNG THÍCH ĐỌC CÓ THỂ BỎ QUА ВАN ĐÃ ĐƯỢC CẢNH BÁO)

Một đêm tận tình, ngày hôm sau Lý Cẩm Thành thức dậy trước, phát hiện Hà Chấn Hiên đem mình ôm vào trong lòng, cậu cũng nhấc đầu vùi trong ngực anh càng sâu.

Tối hôm qua cậu có chút hành động theo cảm tính, không có kiêng kỵ hoặc bàng hoàng, cũng không hối hận. Còn có Hà Chấn Hiên nói câu nói kia, cậu nghĩ đời này cũng sẽ không cùng anh nhắc tới chuyện trùng sinh này.

Hôm nay là ngày đi làm bình thường, sau tỉnh lại Hà Chấn Hiên tắt đi chuông báo thức, lại hôn trên tóc của Lý Cẩm Thành một chút, anh mới bắt đầu bước chân xuống giường.

Lý Cẩm Thành chờ anh xuống lầu mới rời giường, chậm chạp từ từ rửa mặt xong, đợi khi cậu xuống lầu Hà Chấn Hiên đã làm xong bữa sáng.

Thấy Lý Cẩm Thành biểu tình có vẻ ngoài ý muốn, Hà Chấn Hiên cười nói: “Bữa sáng đơn giản anh sẽ làm được.”

Anh làm bữa sáng kiểu Tây, trước tiên cũng có trứng, Lý Cẩm Thành đang chuẩn bị ngồi xuống, Hà Chấn Hiên lại thấp giọng hỏi một câu: “Muốn anh giúp em xin hiệu trưởng nghĩ phép không?”

Độ ấm trên mặt của cậu vì những lời này càng nóng hơn, một lát sau, Lý Cẩm Thành mới cúi đầu nói: “Không có việc gì.”

Hơn nữa cho dù có chuyện, cậu cũng sẽ làm bộ không có việc gì.

“Ăn xong anh đưa em đến trường học.”

“Không cần!”

Nói xong cậu ngẩng đầu, thấy Hà Chấn Hiên vẫn không nhúc nhích nhìn mình cậu lại có chút câu nệ nói: “Anh vội như vậy…”

Lý Cẩm Thành khẩn trương làm cho người ta cảm thấy rất thú vị, Hà Chấn Hiên nén cười nói: “Không vội, tới kịp.”

Ở văn phòng khi nhìn thấy Lý Cẩm Thành thì Trâu Tuấn Khải cảm thấy chỉ có thể dùng từ tinh thần như mặt trời lên cao để hình dung cậu.

Nghĩ đến cậu tối hôm qua mang cho mình một cảm giác xa lạ Trâu Tuấn Khải lắc đầu, nghĩ mình chắc là uống say xuất hiện ảo giác.

“Thế nào? Tỉnh rượu rồi phải không?”

Trâu Tuấn Khải có chút xấu hổ gật đầu mắt nhìn bốn phía, mới nói: “Tối hôm qua đã làm phiền cậu.”

“Không có việc gì, nhưng mà…”

Dừng một chút, Lý Cẩm Thành mới nói: “Anh đã suy nghĩ cặn kẽ đến chuyện đó không?”

“Ừ, tôi nghĩ trước tìm cô ấy nói chuyện một chút, nếu cô ấy nghĩ muốn lưu lại đứa bé, tôi sẽ cùng cô ấy kết hôn.”

Xem bộ dạng Trâu Tuấn Khải, nói vậy ngày hôm qua cũng đã quyết định xong.

Lý Cẩm Thành lấy quyển sách trên tay vỗ nhẹ một vai của anh ta, nói: “Như vậy là tốt nhất.”

Tâm tình cậu có vẻ tốt lắm nên khi Trâu Tuấn Khải nhìn bóng lưng của cậu nghĩ mình có nên hỏi cậu nguyên nhân chuyện tối hôm qua.

Buổi chiều lúc vừa tan học, Lý Cẩm Thành nhận được điện thoại của Tiết Lương Ngọc, hỏi cậu có thể cùng mình đi dùng cơm.

Lý Cẩm Thành tươi cười không thay đổi, ngữ khí như thường nói: “Được.”

 

Chương 19: Đổi chỗ

Lý Cẩm Thành không biết rõ ý tưởng của Tiếu Lương Ngọc là muốn cùng Hà Chấn Hiên tái tục tiền duyên, hay là chứng minh địa vị của mình ở trong lòng anh nhưng mặc kệ như thế nào, cậu lựa chọn tín nhiệm Hà Chấn Hiên.

Giống như là ngày đầu tiên gặp mặt, cậu luôn đối với Hà Chấn Hiên có một loại tình cảm tín nhiệm.

Lần này Tiếu Lương Ngọc chọn ăn ở một nhà hàng Nhật. Lý Cẩm Thành nhìn thấy trên người anh ta làn khói đen lại nhạt một ít.

Tuy rằng anh ta làm cho mình không vui, nhưng Lý Cẩm Thành vẫn thông qua anh ta hiểu được hai sự kiện.

Đầu tiên là Hà Chấn Hiên đối với mình thật tình. Thứ hai, trên người anh ta xuất hiện khói đen là thật sự trong tâm anh ta chán ghét mình. Mặc dù bọn họ trước đây không có quen biết.

Nhà hàng này trang trí khá giản dị, nghe tiếng cậu gọi, Tiếu Lương Ngọc quay đầu lại phất tay ý bảo cậu lại ngồi cùng.

Anh ta thoạt nhìn thần sắc như bình thường, Lý Cẩm Thành không nói không rằng ngồi xuống đối diện với anh ta.

Cậu đã bị Tiếu Lương Ngọc lừa dối nên đối với anh ta có chút không kiên nhẫn.

Đẩy ra cái thực đơn đưa tới, Lý Cẩm Thành mới nói: “Tối hôm qua tôi gặp anh cùng với Hà Chấn Hiên, sau khi trở về, anh ấy cùng tôi thẳng thắn nói quan hệ giữa hai người.”

Tiếu Lương Ngọc kinh ngạc gần một giây đồng hồ, phất tay cho người phục vụ rời đi, anh ta mới nói: “Xin lỗi, tôi lúc trước không nên dùng cách thức như vậy để tiếp xúc với cậu.”

Qua nét mặt của anh ta, Lý Cẩm Thành nhìn không ra chút áy náy, không tiếng động cười lạnh một chút, cậu mới nói: “Anh còn muốn thăm dò tôi, cảm thấy tôi không có tài ba và năng lực bằng anh, nếu đem hai người chúng ta so sánh, Hà Chấn Hiên nhất định sẽ chọn anh.”

Lý Cẩm Thành nói chuyện rất thẳng thắn, nhưng Tiếu Lương Ngọc trước đây đã hiểu biết tính cách của cậu, nên nghe Lý Cẩm Thành nói vậy, anh ta cũng không lộ ra biểu tình ngoài ý muốn.

“Hà Chấn Hiên muốn không phải cái đó, mà là muốn người khác đối với anh ta thật tâm.”

Những điều này là tối hôm qua cùng Hà Chấn Hiên tán gẫu Tiếu Lương Ngọc mới dần nghĩ thông suốt. Tuy rằng mấy năm nay anh ta cùng rất nhiều người lên giường, nhưng đối với Hà Chấn Hiên, anh ta thủy chung không bỏ xuống được.

Bởi vì lúc trước không từ mà biệt, khiến cho Tiếu Lương Ngọc suy nghĩ đến Hà Chấn Hiên thì cảm thấy áy náy lẫn bất an. Lần này nếu không phải vì biết Hà Chấn Hiên cùng người khác đính hôn, chỉ sợ vẫn không có dũng khí xuất hiện ở trước mặt Hà Chấn Hiên.

Anh ta tự cho rằng mình đương nhiên ở trong lòng Hà Chấn Hiên còn lưu lại một vị trí nho nhỏ, nhưng tối hôm qua Hà Chấn Hiên đã cùng anh ta nói rất rõ ràng, nói Hà Chấn Hiên thích Lý Cẩm Thành, cũng muốn cùng cậu chung sống cả đời.

Thấy anh ta trầm mặc, Lý Cẩm Thành nói tiếp: “Anh hiện tại được như thế này tất cả đều là dùng tình cảm lúc trước đổi được, có câu vi cá cùng tay gấu không thể được tất cả, nếu đã lựa chọn, anh không nên hối hận, hơn nữa, anh dựa vào cái gì cho là Hà Chấn Hiên vẫn đứng ở tại chỗ chờ anh?”

Tự cho là hay, tự suy nghĩ đó là cảm giác quá mức tốt đẹp, nhưng thực tế lại hoàn toàn khác. Tiếu Lương Ngọc ngẩng đầu cười cười nói: “Tôi đã buông tha cho anh ta rồi.”

Lúc trước khiến anh ta không bó được Hà Chấn Hiên nguyên nhân có rất nhiều. Bản thân là kẻ phản bội, lúc ấy hai người còn trẻ, tình cảnh của anh ta cũng không được tốt lắm, anh ta rất tự ti cảm thấy mình không cùng đẳng cấp với Hà Chấn Hiên không thể đứng cùng vị trí, nên không thể bỏ qua tất cả mà giữ lại Hà Chấn Hiên.

Hiện giờ anh ta đã có được tất cả, nhưng tối hôm qua khi nghe Hà Chấn Hiên nói thì biết mình đã không còn cơ hội nào nữa.

Lý Cẩm Thành cùng anh ta bất đồng, nội tâm của anh ta mạnh mẽ hơn, cũng biết rõ mình muốn cái gì.

“Cẩm Thành, thật sự rất xin lỗi!”

Tiếu Lương Ngọc hai tay tạo thành chữ thập để trước ngực, còn nói: “Tôi ở Hồng Kông diễn đến cuối tuần là xong, tôi mấy ngày nữa sẽ rời đi, cho nên coi như tôi bồi tội, cùng tôi ăn xong bữa cơm này có được không?”

“Không được, tôi phải về nhà nấu cơm cho Chấn Hiên ăn.”

Nói xong câu này, Lý Cẩm Thành đã muốn đứng dậy.

“Cẩm Thành!”

Thấy Lý Cẩm Thành quay đầu lại, Tiếu Lương Ngọc làm như không có việc gì mỉm cười, nói: “Tôi là thật sự thực thưởng thức cậu, tương lai nếu cậu chán ghét Hà Chấn Hiên, nhớ rõ tới tìm tôi, tôi nhất định chờ cậu!”

Tiếu Lương Ngọc không cần người khác đồng tình, anh ta có được thành tựu cùng vị trí như hôm nay cũng do hoàn cảnh làm anh ta dưỡng thành một tính cách bất cần đời.

Lý Cẩm Thành không nghĩ sẽ lại nói chuyện với anh ta, xoay người rời đi khỏi nhà hàng.

Mỗi lần nấu cơm Lý Cẩm Thành đều làm bốn năm món với thêm một món canh, cũng may cậu cùng Hà Chấn Hiên ăn cơm cũng không ít, nếu còn lại một chút bình thường cũng sẽ bị bọn họ tiêu diệt sạch sẽ.

Bởi vì đêm qua mới cùng anh phát sinh quan hệ thân mật, bởi vậy thấy Hà Chấn Hiên, Lý Cẩm Thành vẫn là không tự chủ được cảm thấy xấu hổ hơn nữa lại rất khẩn trương.

“Cẩm Thành, đêm nay có muốn đến phòng anh ngủ không?”

Tắt tivi đang chuẩn bị lên lầu, Lý Cẩm Thành nghe phía sau Hà Chấn Hiên hỏi nhỏ một câu.

Trên mặt độ ấm lại bắt đầu bay lên, Lý Cẩm Thành chưa nghĩ ra sẽ nói cái gì, Hà Chấn Hiên còn nói: “Đừng lo, anh sẽ vẫn luôn chờ em.”

Trong giọng nói mang theo ý cười rõ ràng. Nếu như lúc trước là Lý Cẩm Thành thích đùa giỡn anh, đến bây giờ, quan hệ của hai người đã đổi chỗ.

Theo lên lầu cho đến khi trở lại phòng của mình, Lý Cẩm Thành thủy chung không quay đầu nhìn lại. Nhưng như thế nào cậu cũng không khống chế được nụ cười trên mặt mình.

Đã bước vào tháng mười hai, thời tiết cũng bắt đầu dần trở nên lạnh.

Hôm nay Lý Cẩm Thành ở tại văn phòng chuẩn bị đề thi, thì bảo vệ trường học gọi điện thoại tới, học sinh của cậu Nhậm Vũ Sâm đang ở cửa trường học, cũng không có phụ huynh tới đón bé.

Lý Cẩm Thành đi ra ngoài, mới biết được bên ngoài đang có mưa nhỏ. Thấy Nhậm Vũ Sâm đứng ở trước cửa phòng bảo vệ, cậu vội vàng đi qua: ” Người giúp việc trong nhà còn chưa có tới đón em sao?”

Cha mẹ Nhậm Vũ Sâm mấy năm trước cũng đã mất, trong nhà chỉ còn một anh trai, chỉ là anh em họ hoàn cảnh không tốt, bởi vậy cho tới nay đều có lái xe cùng người giúp việc tới trường đón bé.

Cậu bé trong lớp học so với các bạn rất gầy yếu, đồng thời cũng không thích nói chuyện với các bạn. Lý Cẩm Thành mỗi lần thấy bé, sẽ liên tưởng đến một động vật nhỏ bé, cảm giác này làm cho người ta thương tiếc.

Lý Cẩm Thành biết thân thể của cậu bé không tốt, bèn lắc đầu không nói lời nào ôm Nhậm Vũ Sâm vào trong ngực, sau đó cậu mới phát hiện trán của bé rất nóng.

“Vũ Sâm, em có chìa khoá nhà mình hay không?”

Nhậm Vũ Sâm nhìn mưa rơi ngoài cửa sổ xe, một lát sau, bé mới quay đầu lại nói: “Nhà của chúng em không cần chìa khoá mở cửa.”

Lý Cẩm Thành nghe cậu bé nói những lời này cũng không ngạc nhiên, còn nói: “Em có biết mật mã không?”

“Biết.”

Nhà của Nhậm Vũ Sâm ở trong một khu dân cư cao cấp, cậu phải giải thích với bảo vệ gác cổng mới được vào. Sau đó Lý Cẩm Thành mới ôm cậu bé lên lầu.

Nhà của cậu bé trang hoàng theo phong cách châu Âu, trống trải, hoa lệ, nhưng có chút lạnh lùng.

Trong nhà một người cũng không có, nghĩ đến Hà Chấn Hiên đêm nay có xã giao, Lý Cẩm Thành liền ở phòng bếp nấu cháo cho Nhậm Vũ Sâm.

Nấu cháo xong cậu cho Nhậm Vũ Sâm ăn một chén, sau đó cho bé uống thuốc trị cảm mạo, xong rồi Lý Cẩm Thành mới để cho bé tiếp tục nằm ở trên giường nghỉ ngơi.

Đang đứng ở phòng bếp nấu cơm Lý Cấm Thành nghe bên ngoài truyền đến tiếng cửa mở.

“Vũ Sâm? Vũ Sâm em có ở nhà không?”

Người nọ nói chuyện làm cho người nghe có cảm giác thanh âm không vội không nhanh, Lý Cẩm Thành trong phòng bếp đi ra, đợi cho hai người nhìn thấy lẫn nhau, trên mặt cả cả hai đều có biểu tình hơi kinh ngạc.

Người này hẳn là anh của Nhậm Vũ Sâm, nhưng Lý Cẩm Thành không nghĩ bọn họ tuổi tác chênh lệch đến như thế.

Người nọ thoạt nhìn khoảng 23,24 tuổi, vóc dáng rất cao, vẻ mặt kinh ngạc giống cậu.

Lý Cẩm Thành cảm thấy cậu ta có chút giống ca sĩ trình diễn rock ‘I roll hoặc là nam người mẫu xuất hiện ở các sản phẩm quảng cáo thời trang cao cấp.

 

Chương 20: Làn khói đen

“Tôi là giáo viên chủ nhiệm lớp của Vũ Sâm tên Lý Cẩm Thành, người nhà không có tới đón đón em ấy, em ấy lại bị cảm mạo, cho nên tôi đưa em ấy về nhà.”

” Vũ Sâm bị cảm?”

Thấy Lý Cẩm Thành gật đầu, anh của Nhậm Vũ Sâm nói: “Tôi đi xem nó một chút.”

Lý Cẩm Thành nhìn bóng lưng của cậu ta, cảm thấy cậu ấy rất quan tâm em của mình.

Đem thức ăn của mình vừa nấu xong bày ra, Lý Cẩm Thành mới đi vào phòng ngủ của Nhậm Vũ Sâm.

Nhậm Vũ Sâm lúc này đã thanh tỉnh, ngồi ở trong lòng của anh trai, còn anh bé đang để tay lên trán của bé. Không biết có phải là chung quanh quá mức im lặng cho nên Lý Cẩm Thành cảm hấy bọn họ làm cho người khác có cảm giác họ sống nương tựa lẫn nhau.

“Thầy!”

Có lẽ là vì anh của mình đã trở lại, có cảm giác an toàn nên tinh thần của Nhậm Vũ Sâm thoạt nhìn đã khá nhiều.

Lý Cẩm Thành cười nhẹ đi qua, cậu hấy nhiệt độ cơ thể của bé đã khôi phục bình thường, cậu mới ở bên giường ngồi xổm xuống, nói: “Thầy ở phòng bếp nấu cho em một ít cháo, nếu em đói bụng có thể ăn một chút?”

Nhậm Vũ Sâm không muốn ăn, nghe Lý Cẩm Thành nói như vậy, bé chu cái miệng biểu đạt mình không vui.

“Thầy làm cá Tây hồ sốt dấm chua, sườn ram, rau chân vịt xào, ăn cùng với cháo mới nấu, nhất định sẽ ăn thật ngon.”

“Thật vậy chăng?”

“Đương nhiên là thật sự, còn có, chờ em ăn xong, em cũng sẽ hết cảm mạo cho coi.”

Thấy cậu bé rốt cục lộ ra vẻ mặt xiêu lòng, Lý Cẩm Thành đứng dậy, nhìn anh của bé nói: “Tôi đi trước.”

Nghĩ một lát, cậu nói thêm: “Vừa mới dùng phòng bếp của nhà cậu…”

“Không, là chúng em làm phiền anh.”

Thấp giọng an ủi Nhậm Vũ Sâm vài câu, anh của bé mới tiễn Lý Cẩm Thành ra vê.

“Người giúp việc và lái xe trong nhà là vợ chồng, hôm nay con của bọn họ bị bệnh, đã xin em nghĩ phép em định đi đón Vũ Sâm, nhưng có việc chậm trễ, cho nên…”

Biết cậu ta đang tự trách mình, Lý Cẩm Thành quay đầu lại, nói:”Cậu còn chưa có nói cho tôi biết tên của cậu.”

“Nhậm Vũ Kiều.”

Nhậm Vũ Kiều làm người ta có cảm giác trong lời nói có vẻ không thân thiện, Lý Cẩm Thành cười cười, nói: “Tôi là thầy của em ấy, đây là cũng là bổn phận của tôi.”

Khi về đến nhà, Hà Chấn Hiên vẫn chưa trở về, Lý Cẩm Thành hơi mệt, nấu bát mì ăn xong cậu ngồi phịch ở trên ghế sofa xem tv.

Trường học của cậu cuộc thi lớn nhỏ liên tiếp, cuộc thi như vậy nhằm vào học sinh, cũng bao gồm cả giáo Viên.

Giống như Lý Cẩm Thành Hà Chấn Hiên cũng rất bận rộn đang nghe điện thoại và xem văn kiện bày trong thư phòng. Lý Cẩm Thành biết Vinh Thịnh gần đây cố ý thu mua một công ty Âu Châu chuyên cung cấp khí thiên nhiên.

Chuyện như vậy cậu cũng không hiểu được, lại không có hứng thú, bởi vậy từ đầu cậu cũng không quan tâm.

Cậu chỉ biết là Hà Chấn Hiên bề bộn nhiều việc, vì việc này mà bận rộn đến ba tháng.

Khi Hà Chấn Hiên về đến nhà, Lý Cẩm Thành đã buồn ngủ.

Thấy cậu nằm ở trên ghế sofa, Hà Chấn Hiên trước tiên ở trán cậu khẽ hôn một cái, theo sau mới hỏi cậu: “Đêm nay ngủ ở phòng anh được không?”

Lúc này Lý Cẩm Thành đã không có tinh lực ứng phó với anh, nên Hà Chấn Hiên tự chủ trương ôm cậu lên lầu.

Tiếp xúc với Hà Chấn Hiên thời gian dài cậu mới thấy anh bắt đầu bộc lộ ra một mặt ít ai biết. Đó chính là tính cách rất trẻ con thích làm nũng, mỗi lần đạt tới mục đích sẽ trở nên rất vui vẻ.

Nhưng Hà Chấn Hiên che giấu rất tốt cảm xúc này, bởi vậy ở trong lòng Lý Cẩm Thành anh kỳ thật có điểm rất đáng yêu.

Đem cậu ôm đến trên giường, Hà Chấn Hiên cũng không làm gì.

Tuy rằng anh cao hơn cậu, lại cường tráng hơn, nhưng Lý Cẩm Thành thân cao gần một mét tám nên khi Hà Chấn Hiên đưa cậu ôm đến trên giường thì vẫn có chút cố hết sức.

Nghe anh thở hồng hộc, Lý Cẩm Thành thấy buồn cười, nhưng thấy anh rất mệt, nên cũng chỉ ở trong lòng cười to.

Lý Cẩm Thành giờ phút này giống như ở trạng thái bán hôn mê, rõ ràng biết chung quanh phát sinh chuyện gì, nhưng cậu vô luận như thế nào cũng không mở ra được hai mắt.

Cậu nghe cửa phòng tắm bị đóng lại sau đó lại mở ra. Bên giường bỗng lún xuống, không bao lâu cậu bị Hà Chấn Hiên ôm vào trong ngực, chóp mũi một cỗ ấm áp xen lẫn mùi hương thoang thoảng.

Trong lòng tràn ngập một cảm giác thỏa mãn lẫn an toàn, Lý Cẩm Thành tiến lại gần anh hơn, cuối cùng bình yên đi vào giấc ngủ.

Cuối tháng mười hai, công việc của Lý Cẩm Thành bên Tống Lưu Bạch hoàn toàn chấm dứt.

Tuy rằng cậu bình thường cũng ít giao tiếp, nhưng khi công việc chấm dứt Tống Lưu Bạch vẫn nhiệt tình mời mọi người ăn một bữa cơm.

Trong những người đó chỉ có Lý Cẩm Thành biết làm thơ Đường và văn khúc đời Tống, bởi vậy Tống Lưu Bạch đối với cậu càng thêm quan tâm.

Ông ta muốn cho Lý Cẩm Thành tiếp tục đào tạo sâu, về sau có thể trở thành đồng sự tốt nhất của mình.

Lý Cẩm Thành trước kia cũng có ý nghĩ như vậy, nhưng nghĩ đến lớp học những học sinh kia, cậu vẫn chưa quyết định dứt khoát.

Bởi vì lúc trước xảy ra nhiều việc nên Lý Cẩm Thành lãnh lương ít hơn dự tính một ít, nhưng dù vậy cậu vẫn mua cho Hà Chấn Hiên mua một cái cravat rất đẹp.

“Đã bên nhau lâu như vậy, vì sao đến bây giờ mới tặng quà cho anh?”

Lúc nói chuyện Hà Chấn Hiên ôm Lý Cẩm Thành, hơi thở nóng hổi phả bên lỗ tai của cậu.

Lý Cẩm Thành thấy vành tai và tóc mai của hai người chạm vào nhau trên mặt cũng nóng dần, một lát sau cậu mới ra vẻ trấn định nói: “Lúc trước với bây giờ không giống nhau.”

“Cám ơn.”

Hà Chấn Hiên ngữ khí nghe thực chân thành, sau đó anh không nói gì thêm chỉ là càng dùng sức ôm chặt Lý Cẩm Thành.

Trong TV vẫn phát tin tức như thường lệ, đợi đến lúc Lý Cẩm Thành giật mình phát hiện, thì cậu đã cùng Hà Chấn Hiên ôm ấp thân mật lẫn nhau.

Lễ Giáng Sinh sắp đến, Lý Cẩm Thành nghĩ sẽ đi học làm gà tây, nhưng Hà Chấn Hiên lại nói cho cậu biết ngày hôm đó bọn họ phải cùng người nhà sum hợp với nhau.

Hà Tông Đồng rất muốn giữ gìn tình cảm gia đình thân thiết, nên vào cuối tuần dù cho bận rộn chuyện gì ông đều yêu cầu tất cả những thành viên trong nhà nhất định phải về nhà ăn cơm một lần.

Lúc đầu Lý Cẩm Thành cho là lần này chỉ có người trong nhà, nhưng khi cậu cùng Hà Chấn Hiên tới nơi mới phát hiện nơi đó vô cùng náo nhiệt, không khí ngày hội cũng sôi động hơn.

Nhà của họ nằm ở lưng chừng núi trong khu nhà cao cấp. Kiến trúc đều sử dụng đa phần là sắt thép nên nhìn bên ngoài đình viện có vẻ thâm trầm lạnh lùng. Bây giờ tụ tụ tập ná0 nhiệt khiến nơi này rốt cục có một chút nhân khí.

Đứng ở đại sảnh đều là các thành viên và bạn bè của Hà gia, trong đó có em họ của Hà Chấn Hiên cùng với bạn nhỏ của Hà Hạo Nhân là Vi Thậm.

Lý Cẩm Thành thích bầu không khí như vậy, nhưng khi cậu thấy cô của Hà Chấn Hiên, tâm tình của cậu có chút phức tạp.

Trên người của cô ta làn khói đen bao phủ càng nhiều, trải qua những hiếu biết lần trước Lý Cẩm Thành biết được, cô của Hà Chấn Hiên chắc chắn là càng ngày càng chán ghét mình.

Nhưng mà cậu cũng không biết mình đã làm gì đắc tội với bà ta. Buổi tối cùng Hà Chấn Hiên trở về, Lý Cẩm Thành lơ đãng hỏi một câu: “Cô của anh tính tình vẫn luôn như vậy sao?”

Hình như mỗi người cũng đã quen nhìn cô như vậy, Hà Chấn Hiên không cho là đúng, nói: “Anh sau khi tốt nghiệp tiểu học đã bị ông nội đưa ra ngoại quốc, cùng cô tiếp xúc thời gian cũng không nhiều… Nhưng ở trong trí nhớ của anh, cô vẫn luôn như vậy.”

Lý Cẩm Thành không thể cùng anh nói là mình có thể thấy khói đen, nên khi nghe được anh nói như vậy, cậu cũng không nói gì thêm.

Lễ Giáng Sinh qua đi, Lý Cẩm Thành bắt đầu cảm thấy được thân thể của chính mình có chút không thoải mái, cụ thể là gì của không thể nói rõ, chỉ cảm thấy cả người vô lực.

Đi bệnh Viện xem qua vài lần, bác sĩ chẩn đoán là sức đề kháng của cậu kém, cho một ít thuốc bổ, lại khuyên cậu chú ý vấn đề ăn uống cùng với cuộc sống làm việc và nghỉ ngơi.

Lý Cẩm Thành nghe lời dặn của bác sĩ, nhưng lại không đến một tuần, cậu bắt đầu xuất hiện ảo giác.

Ngày đó cậu đi xuống lầu mua đồ, mới vừa bước vào thang máy, cậu cảm thấy đứng ở nơi đó có một bà cụ có chút kỳ quái.

Trên đầu bà ta đội cái nón nhung màu đỏ, mặc một cái áo bông đã cũ, trong tay cầm một cây gậy, Lý Cẩm Thành tùy ý nhìn bà ta một cái, nhưng lúc sau cũng không dám nhìn thẳng vào bà.

Bởi vì trong tiềm thức, cậu cảm thấy được người kia là giả, nói một cách khác, đó chỉ là ảo ảnh.

Mua đồ xong cậu vẫn luôn cảm thấy vẻ mặt quỷ dị của bà cụ chăm chú nhìn mình, khi bước vào thang máy về nhà Hà Chấn Hiên chỉ có mười hai tầng lầu từ trên xuống dưới, ngắn ngủn hơn mười giây đồng hồ mà Lý Cẩm Thành cơ hồ bị một loại áp lực không khí bức điên.

Nghĩ đến chính mình trùng sinh, mẹ từng bị chứng sản hậu uất ức, ngày hôm sau, Lý Cẩm Thành phải cố nén sọ hãi trong lòng lòng đi khám tâm lý bác sĩ.

Tâm lý bác sĩ rất chuyên nghiệp bộ dáng không sợ hãi, chỉ nói Lý Cẩm Thành bởi vì tinh thần áp lực trong cuộc sống quá lớn nên bị như vậy.

Nhưng Lý Cẩm Thành biết là mình không có áp lực, công tác thuận lợi, tình yêu ngọt ngào, cậu thấy trong cuộc sống của mình không chổ nào không như ý.

Về đến nhà, Lý Cẩm Thành vẫn không lấy lại được tinh thần, cho đến khi cậu nghe thấy bên trong gian phòng có tiếng động, cậu mới nhớ tới lúc này trong nhà có người giúp việc đang qué tước làm vệ Sinh.

Bởi vì cậu cùng Hà Chấn Hiên đều không thích thấy người lạ trong nhà nên hai người giúp việc thừa dịp họ đi làm mới đến đây.

Vì không nghĩ tới Lý Cẩm Thành lại đột nhiên về nhà, nghe thấy tiếng đóng cửa hai người giúp Việc đi ra nhìn xem.

“Cậu Cẩm Thành, cậu tại sao trở về thân thể không thoải mái sao?”

Hai người giúp việc này là do chú Thiệt phái tới, lúc trước làm việc tại Hà gia bởi vậy các cô cũng học chú Thiệu kêu cậu là cậu chủ.

Lý Cẩm Thành đang chuẩn bị cùng cá cô chào hỏi, nhưng trong một giây, cậu liền cảm thấy cả người lạnh lẽo.

Hai người giúp việc kia, trên người cũng bao phủ một vòng khói đen.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *