Tân Hôn (Chương 11 – 15)

Chương 11: Bị tập kích

Vài ngày sau, Lý Diệu Tổ lại đến trước cổng trường chờ Lý Cẩm Thành.

Đáng tiếc mặc dù ông ta đi sớm thế nào cũng không thấy bóng dáng Lý Cẩm Thành cùng với chiếc xe của cậu, rơi vào đường cùng Lý Diệu Tổ đành phải thừa dịp trong thời gian lên lớp đến trường học tìm cậu.

Nghe đồng nghiệp nói cha cậu đang ở cửa ban công chờ cậu, Lý Cẩm Thành khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh.

Đây là nơi cậu công tác hơn ba năm nhưng đây là lần đầu tiên Lý Diệu Tổ tới trường học của cậu.

Lý Cẩm Thành nói lời cảm ơn với đồng nghiệp rồi đi đến cửa ban công, khi cậu đến liền nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Lý Diệu Tổ.

Chỉ là trong nháy mắt nhìn thấy cậu, lo lắng trên mặt ông ta liền biến thành tức giận.

“Vì sao không tiếp điện thoại của cha?”

“Di động hỏng rồi.”

Lý Diệu Tổ bị những lời này của cậu làm cho cứng đờ, thấy biểu tình không sao cả của Lý Cẩm Thành, ông ta nói tiếp: “Cẩm Thành, ta là cha của con, trong nhà hiện tại gặp phải khó khăn, con sao lại có thể không quan tâm gì đến chúng ta như vậy?”

Lý Diệu Tổ nhìn qua dường như đã già đi rất nhiều, giọng nói cũng có chút bi thương, Lý Cẩm Thành nhìn ông cũng không nói lời nào.

“Cẩm Thành, cha nuôi con nhiều năm như vậy, không có công cũng có lao, con coi như thương hại cha, giúp cha được hay không?”

“Năm đó mẹ sau khi sinh tôi không bao lâu liền viết di chúc, bà đem toàn bộ tiền để lại cho tôi.”

“Con có ý gì?”

“Ý trên mặt chữ, nói đúng hơn là cho dù không có ông, mẹ cũng có thể lập quỹ để tôi học hành, tôi cũng có thể không lo không nghĩ lớn lên… Đúng rồi, còn một món tiền, nghe nói khi đó ông mượn toàn bộ đồng vốn quay vòng của công ty nhựa phải không?”

Nghe Lý Cẩm Thành nói như vậy, trong lòng Lý Diệu Tổ đột nhiên xuất hiện bất an mãnh liệt, nhìn cậu nói: “Làm sao con biết?”

“Luật sư, bạn bè của mẹ, rất nhiều người nói cho tôi biết.”

Lý Diệu Tổ luôn cảm thấy được cậu muốn ám chỉ với mình cái gì đó, nhưng nhìn dáng vẻ Lý Cẩm Thành dường như còn chưa biết chân tướng của việc kia.

Chỉ là trong đầu một khi xuất hiện ý nghĩ đó, bất an trong lòng rất nhanh lớn lên, Lý Diệu Tổ nhìn Lý Cẩm Thành trước mặt, lại không dám ép buộc cậu nói giúp mình nữa.

“Ông nhanh đi tìm Hà Tông Đồng hoặc Hà Chấn Hiên đi, nói không chừng bọn họ sẽ giúp ông.”

Nói xong câu này, Lý Cẩm Thành đã xoay người đi. Lý Diệu Tổ hồn bay phách lạc đi khỏi trường học, đồng thời trong đầu của ông ta không ngừng hiện ra một ý nghĩ, nhưng ông ta cũng không dám suy nghĩ Xa hơn.

Không đến mấy ngày sau, Lý Diệu Tổ phát hiện mình đã tính nhầm. Hà Tông Đồng không chịu thực hiện lời hứa của mình.

Ngay từ đầu là Tư Khải Lâm liên hệ với ông ta, cho tới bây giờ chuyện này cũng là Tư Khải Lâm nói với ông ta.

Người nọ có tài khéo ăn nói, đầu óc linh hoạt, nói mấy câu là có thể đem ông ta biến thành xấu hổ không thôi, hơn nữa thân phận, địa vị của Hà Tông Đồng rất cao, Lý Diệu Tổ dần dần cũng hiểu được mình đã không thể gửi gắm toàn bộ hy vọng trên người ông ấy.

Sau đó ông ta lại nghĩ tới Hà Chấn Hiên, nghĩ đến thái độ ngày đó của anh đối với Lý Cẩm Thành, trong lòng của ông ta rất nhanh lại dấy lên một tia hy vọng mới.

Đáng tiếc ông ta không biết số điện thoại riêng của Hà Chấn Hiên, bất đắc dĩ Lý Diệu Tổ đành phải lấy hết dũng khí đến tập đoàn Vinh Thịnh tìm anh.

Chỉ là lần này ông ta định sẵn sẽ thất vọng, ông ta không có hẹn trước bảo vệ ở cổng không cho phép ông ta đi vào, sau đó ông ta thẹn quá thành giận, gào lớn ta là cha vợ của Hà Chấn Hiên, bị bảo an cười cười mời ông ta đến sở cảnh sát.

Không ngừng hy vọng rồi thất vọng, lại sắp đến hạn trả khoản vay ngân hàng, thời gian thì còn không đến hai tuần, Lý Diệu Tổ nhìn qua giống như già đi mười tuổi.

“Thằng nhóc khốn kiếp kia vốn là kẻ vong ân bội nghĩa mà cha nuôi dưỡng, lúc trước cha nên bỏ nó vào cô nhi viện mới đúng!”

Lý Diệu Tổ uống nhiều rượu, bởi vì bi thương lại thêm nóng giận dâng lên, nhìn qua bộ dáng ông ta giống như sắp khóc lên.

Tuy rằng biết ông không phải cha ruột của mình, nhưng mấy năm nay ông ta vẫn luôn đối với mình rất tốt, hơn nữa Lý Gia Tuấn cực kỳ hận Lý Cẩm Thành, cảm thấy là cậu đã đoạt đi Hà Chấn Hiên vốn thuộc về mình, bởi vậy rất nhanh, hắn quyết định đứng cùng một mặt trận với Lý Diệu Tổ: “Cha, con lúc trước không phải đã nói với hai người đừng gả Lý Cẩm Thành cho Hà Chấn Hiên, hai người nghĩ vì sao con lại nói nói như vậy? Còn không phải là con đã sớm nhìn thấu bản chất của anh ta, ngoài mặt thì giả vờ ôn hoà, hiền hậu, thành thật, nhưng bên trong kỳ thật so với bất cứ ai khác đều tinh ranh, hiện tại anh ta nhất định cảm thấy nhà của chúng ta sắp không trụ được, lại sợ liên lụy đến bản thân, cho nên mới vội vã vạch rõ ranh giới với chúng ta! Cũng không thử nghĩ xem là ai nuôi anh ta lớn lên, quả thực không bằng heo chó!”

“Gia Tuấn!”

Tống Uyển Như tỏ ra mình là người có phẩm hạnh cao nhã, nghiêm khắc dạy bảo Lý Gia Tuấn.

Gần đây, đã mấy tháng bà ta không được mua trang sức và quần áo mới như trước kia, bởi vậy quần áo mặc trên người làm cho bà ta cảm thấy có chút không thoải mái, thấy Lý Gia Tuấn nhìn về phía mình, bà ta mới lộ ra một nụ cười từ ái nói: “Gia Tuấn, tuy rằng Cẩm Thành như vậy, nhưng con không được học theo nó.”

“Uyển Như, vì sao tính cách hai chúng ta như vậy, lại dạy dỗ ra súc sinh như Lý Cẩm Thành?”

Lý Diệu Tổ nói đến bi thương, còn chảy ra vài giọt nước mắt.

Tống Uyển Như cầm lấy bàn tay trên đầu gối của ông ta: “Diệu Tổ, người đang làm, trời đang nhìn, không phải không báo, mà là…”

Khi nói Tống Uyển Như chợt nhớ tới những chuyện mình đã từng làm, khủng hoảng dâng lên, bà ta nói không nên lời câu thoại kinh điển thường xuyên xuất hiện trên phim truyền hình.

Bà ta kỳ thật đã chuẩn bị đường lui tốt nhất cho mình, Ngụy Luân Nguyệt không có con trai, Gia Tuấn cũng rất ưu tú, đến lúc đó nếu Lý Diệu Tổ thật sự phá sản thì bà ta cùng lắm là mang theo con trai của mình nhận tổ quy tông, cũng nhân tiện trả thù sự khi dễ của vợ Ngụy Luân Nguyệt năm đó.

“Đúng rồi, Uyển Như, Gia Tuấn, hai người cùng Lý Cẩm Thành quan hệ không phải rất tốt sao, không bằng hai người cầu xin nó đi?”

Nghĩ đến quyền thế cùng tài phú của Hà gia, mình có thể có được một chút lợi ích, Tống Uyển Như cũng không khỏi động lòng.

Bất kể nói như thế nào, Lý Diệu Tổ trên mọi khía cạnh đều tài giỏi hơn Ngụy Luân Nguyệt, dù mình và Lý Cẩm Thành không gần gũi nhưng mấy năm nay nó vẫn luôn rất hiếu thuận với mình, hơn nữa, tính cách của Lý Cẩm Thành ôn hòa, rất dễ dàng chiếm được cảm tình của người khác.

Nghĩ như vậy, trong lòng Tống Uyển Như xuất hiện một chút kích động, nói: “Được, em lập tức gọi điện thoại cho mó.”

Hai phút trôi qua, Tống Uyển Như oán hận buông điện thoại di động của mình xuống, nói: “Nó không tiếp điện thoại của em!”

“Để con thử xem?”

Đáng tiếc Lý Gia Tuấn điện thoại nhưng Lý Cẩm Thành vẫn không tiếp.

“Đồ Vong ơn, Súc Sinh!”

Lý Gia Tuấn lửa giận so Tống Uyển Như còn lớn hơn, cười lạnh một tiếng, hắn nói: “Nếu như vậy, đừng trách tao không khách khí”.

“Gia Tuấn, đừng xúc động, hiện tại Lý Cẩm Thành đã một nửa là người của Hà gia, hơn nữa con quên rồi sao? Hà Tông Đồng đã ở trước mặt nhiều người khẳng định địa vị của nó.”

“Mẹ, con không ngờ mẹ lại ngốc như vậy, hơn nữa, cũng không thể để anh ta chiếm hết lợi ích, mà chúng ta lại ở chỗ này chịu khổ!”

“Con muốn làm cái gì?”

Lý Gia Tuấn lộ ra nụ cười khinh miệt, nói: “Tìm người trùm bao bố đánh anh ta một trận! Lúc đó con sẽ không lộ mặt, chỉ cần có kế hoạch chu đáo, anh ta chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt!”

Lý Gia Tuấn biểu tình có vẻ có chút hung ác, Lý Diệu Tổ có chút lo lắng nhìn về phía hắn, nói: “Quên đi, Gia Tuấn, chúng ta hiện giờ không thể đụng vào nó.”

“Con nuốt không trôi cơn tức này! Còn có cha nữa, con sẽ thay cha dạy dỗ tên súc sinh này!”

Tuy rằng đến cuối cùng, Lý Diệu Tổ và Tống Uyển Như cũng không chịu đồng ý quyết định của Lý Gia Tuấn nhưng Lý Cẩm Thành đã thuận theo mình hơn hai mươi năm, xuất phát từ sự khinh thường Lý Gia Tuấn cũng không đem lời nói của bọn họ để trong lòng.

Hà Tông Đồng vì Lý Cẩm Thành và Hà Chấn Hiên tự mình đi tìm căn hộ, tuy rằng trước khi đến đã chuẩn bị tốt tâm lý, nhưng khi tới nơi đó, Lý Cẩm Thành rất nhanh sửng sờ tại chỗ.

Đó là một biệt thự ở khu trung tâm, bốn tầng lầu, màu chủ đạo là màu trắng thuần khiết, lấy một dáng đứng cao ngạo ở giữa một khung cảnh cây cối xanh tươi rậm rạp.

Trước cửa lớn biệt thự là một bể bơi hình tròn, bể bơi hòa hợp với biệt thự tạo thành một tổng thể hoàn mỹ.

Bởi vì lầu hai là một sân thượng hình tròn, lầu ba là một ban công hình tròn, từ trên xuống dưới, giống như hình quạt mở rộng.

Hà gia dường như có rất nhiều bất động sản, nghĩ đến sau khi vào mùa thu, người một nhà bọn họ sẽ vào sống tại khu nhà cấp cao ở lưng chừng núi Lý Cẩm Thành không khỏi lắc đầu.

Chung quanh không có người, sau khi xuống xe, Hà Chấn Hiên vẫn luôn nắm tay cậu.

Trên tay hai người đều đeo nhẫn, tuy rằng không có can đảm ở trước mặt mọi người come out, cũng không chịu được người khác đồn đãi nói nhảm, nhưng có thể dùng phương thức bí mật tuyên cáo quan hệ giữa bọn họ, mỗi lần nhớ tới trong lòng Lý Cẩm Thành sẽ dâng lên một chút ngọt ngào.

Hà Chấn Hiên sẽ vĩnh viễn không biết dáng vẻ của anh trong mắt cậu.

Sau khi ánh sáng chói lóa như mặt trời biến mất, phía trên bờ vai của anh luôn xuất hiện nhiều ánh lửa. Thật giống như hai cục đá lửa chạm vào nhau phát ra ánh sáng liên tiếp, mặc dù chúng nó lặng yên không một tiếng động, nhưng mỗi lần Lý Cẩm Thành thấy đều ảo tưởng ra tiếng vang bùm bùm.

Chỉ là chúng nó quá mức mỏng manh, đối lập khí chất lạnh lùng và biểu tình vô cùng ít của Hà Chấn Hiên, Lý Cẩm Thành cũng chỉ có thể dùng từ đáng yêu thẹn thùng để hình dung chúng nó.

Ở trong lòng Lý Cẩm Thành, chúng nó giống như là có sinh mệnh.

Nhìn ánh lửa trên vai Hà Chấn Hiên, Lý Cẩm Thành rất nhanh lại nhớ đến làn khói đen cậu đã thấy.

Ngoại trừ Lý Gia Tuấn, Tống Uyển Như, đêm đó khi ở bữa tiệc đính hôn của mình, Lý Cẩm Thành cũng nhìn thấy làn khói đen ở trên người của rất nhiều người, sau khi cậu quan sát kỹ cậu phát hiện những người này đều cố ý tiếp cận Hà Chấn Hiên.

Nói như vậy, bọn họ đều chán ghét mình, mặc dù bọn họ đều biểu hiện vân đạm phong khinh, nhưng trong nội tâm bọn họ chắc chắn đều nghĩ như vậy.

Còn có Lý Diệu Tổ ngày hôm đó đến tìm mình, chung quanh ông ta tựa hồ cũng xuất hiện làn khói đen như vậy…

“Cẩm Thành?”

Nghe thấy Hà Chấn Hiên gọi mình, Lý Cẩm Thành lấy lại tinh thần cùng anh đi vào trong biệt thự.

Trong biệt thự phong cách trang hoàng phần lớn giống như khu nhà cấp cao ở Vịnh Nước Cạn của Hà gia, nhưng chi tiết lại có rất nhiều chỗ bất đồng, tỷ như gia cụ nhiều hơn một chút, màu sắc cũng đậm hơn.

Biệt thự diện tích rất lớn, từ cửa lớn đi đến cầu thang thông lầu hai mất đúng 6 đến 7 phút, Lý Cẩm Thành đi theo bên cạnh Hà Chấn Hiên thưởng thức, một lát sau cậu mới nói: “Anh trước kia vẫn luôn ở cùng với người nhà sao?”

“Không, sau khi trở về Hồng Kông anh vẫn luôn ở một mình lúc cuối tuần vẫn phải cùng ông nội và mọi người ăn cơm.”

“Vậy anh dẫn em đến chỗ anh ở nhìn một chút được không?”

Căn hộ của Hà Chấn Hiên nằm ngay tại khu vực gần công ty, sau khi vào cửa liền thấy bậc thang, phía bên phải bậc thang là phòng khách, bên trái là phòng bếp.

Phòng dùng sắc màu rám nắng làm chủ đạo thỉnh thoảng tô điểm thêm đen, hồng, xanh làm cho người ta cảm thấy ấm áp.

Chỉ là đầu tiên nhìn thấy Lý Cẩm Thành liền thích căn hộ này.

“Em muốn ở nơi này.”

“Được.”

Lý Cẩm Thành quay đầu lại nhìn về phía Hà Chấn Hiên, cảm thấy cho dù mình nói cái gì anh cũng sẽ không chút do dự đồng ý.

Bên trái lầu hai là phòng sách và phòng tập thể thao, bên phải là một phòng ngủ cho chủ cùng hai phòng cho khách, tuy rằng không biết những người khác có tới nơi này không, nhưng bên trong dọn dẹp sạch sẽ không một hạt bụi.

Lý Cẩm Thành chọn phòng ngủ gần phòng chủ, ở bên trong đi vài bước, cậu còn nói: “Em muốn ở trong này để mộl giá sách.”

Phòng rất lớn, nhưng chỉ có một chút đồ dùng cần thiết, Hà Chấn Hiên gật đầu, nói: “Anh sẽ cho người ta đến lắp đặt”

“Vậy cần bao lâu?”

“Một tuần?”

“Vậy chuẩn bị xong em sẽ dọn đến đây?”

“Được”

Sau đó cuộc sống cũng không có gì thay đổi, lúc rảnh rỗi thì cùng Hà Chấn Hiên ăn bữa cơm, thỉnh thoảng đi xem bộ vài phim điện ảnh, còn lại là chờ Hà Chấn Hiên đem phòng ở chuẩn bị xong sau đó mình sẽ dọn đến.

Một tuần thờigian gặp mặt kỳ thật cũng chỉ có hai lần.

Nhận được điện thoại Hà Chấn Hiên, Lý Cẩm Thành mới vừa xuống xe, nghe anh hỏi mình ngày mai khi nào rảnh Lý Cẩm Thành cười, nói: “Thầy Tống ít khi có lòng tốt, thấy chúng em ai nấy mặt đen như đáy nồi, đồng ý buông tha chúng em một ngày.”

“Vậy ngày mai gặp mặt?”

“Được, nhưng lần này phải mang theo Tiêu Tiêu.”

“Sao vậy?”

Nghe trong giọng nói Hà Chấn Hiên có ý cười, Lý Cẩm Thành bất đắc dĩ lắc đầu, nói: “Cô bé nói một tuần không được gặp chúng ta, cảm thấy chúng ta đã quên cô bé.”

Hiện giờ hai người ở bên ngoài hẹn hò, cũng không thể giống như lúc trước thường xuyên gặp cô bé, nghĩ đến Tiêu Tiêu bình thường rất gần gũi với Lý Cẩm Thành, Hà Chấn Hiên nói: “Vậy ngày mai chúng ta mang cô bé đi công viên chơi trò chơi được không?”

“Được.”

Cúp điện thoại, Lý Cẩm Thành mới đi ra tầng hầm để xe vắng lặng, chỉ là vừa đi được mấy bước, cậu đã bị một người không biết từ đâu xuất hiện đánh bất tỉnh.

Trong nháy mắt sắp bất tỉnh, Lý Cẩn Thành khóe miệng cong lên một nụ cười lạnh, cậu nghĩ đã biết ai động thủ.

 

Chương 12: Em trai

Khi Lý Cẩm Thành tỉnh lại, sau gáy truyền đến một trận đau nhói, trên đỉnh đầu là trần nhà loang lỗ rơi xuống, hóp mũi thoang thoảng mùi thuốc sát trùng.

Cậu nằm trên giường, hai tay bị trói ở đầu giường, trước mặt là bốn nam nhân trẻ tuổi thoạt nhìn như mới hai mươi tuổi, lúc này đang chơi trò chơi tiện tử.

Lý Cẩm Thành nhìn thoáng qua bốn phía cảm thấy nơi này là một phòng trọ giá rẻ.

“Trần, Trần Nghiêu, hắn tỉnh.”

“Đồ ngu! Đã nói mày không được nói ra tên chúng ta!”

Người nói chuyện bị ba người khác vây quanh ở giữa, nam nhân tóc dài đá một cái vào tên mập mạp vừa mới nói chuyên.

Hành động của hắn lại làm cho người khác mặc áo sơ mi màu đen không có tay, lộ ra hình xăm trên cánh tay phải nam nhân không cho là đúng, lại hút một điếu thuốc, hắn mới nói:”Sợ cái gì? Đợi cho chúng ta chụp được những thứ kia, chỉ sợ hắn đời này cũng không dám nói không với chúng ta.”

Lý Cẩm Thành ngẩng đầu nhìn hướng bọn họ, nói: “Lý Gia Tuấn bảo các ngươi làm?”

Cũng không biết có phải là lỗi giác của mình hay không, vài người cảm thấy vẻ tươi cười trên mặt Lý Cẩm Thành có chút quỷ dị.

Vui vẻ, hài lòng, làm cho người khác cảm thấy giống như đã đạt được điều mình mong muốn.

“Biến, biến thái.”

Nói chuyện chính là kẻ mập mạp lúc đầu nói cậu đã tỉnh lại, cũng không biết là bởi vì hắn nhát gan, hay là hắn vốn là người nói lắp khi nói chuyện cứ đứt quãng.

“Các cậu là ai? Cướp? Kẻ cặn bã? Bắt tôi đến nơi đây, tiếp theo có phải chụp hình cảnh tôi bị các cậu cưỡng bức?”

“Đủ thông minh a.”

Nói chuyện chính là kẻ mặc áo sơ mi màu đen không có tay, hắn hút thuốc đi tới hung hăng tát Lý Cẩm Thành mấy cái, hắn mới nói: “Đừng quá kiêu ngạo!”

Miệng tràn ngập một vị rỉ sắt, Lý Cẩm Thành cười tỏ vẻ không sao cả, nói: “Tôi đã cho người báo cảnh sát.”

Nụ cười của cậu hiển nhiên kích thích kẻ vừa mới đánh cậu, từ trên cao nhìn xuống ở trên bụng Lý Cẩm Thành ác độc đạp mấy đá, hắn mới nói: “Thằng khốn, lừa ai đó? Tao đã xem qua thông tin ghi chép trên di động của mày, hơn nữa, trước khi mày xuống xe bọn tao đã mai phục ở nơi đó, mày nghĩ rằng bọn tao không nghe thấy lời mày nói hay sao?”

“Tôi không lừa các cậu.” Nói xong câu này, Lý Cẩm Thành tươi cười càng thêm rạng rỡ nói: “Các cậu muốn cái gì? Tiền?”

Người nọ chỉ cười, nói: “Biết mày có tiền! Hơn nữa có rất nhiều tiền! Đáng tiếc tao hận nhất chính là kẻ có tiền! Đừng nói chi là loại heo chó không bằng, súc sinh vong ân phụ nghĩa như mày!”

Nói xong người nọ lại ngồi xổm xuống hung hăng tát cậu mấy bạt tay, Lý Cẩm Thành cảm thấy mặt mình đau đến chết lặng, nhưng bụng truyền đến đau đớn lại làm cho cậu vô cùng thanh tỉnh, miễn cưỡng nở nụ cười một chút, cậu mới nói: “Lý Gia Tuấn nói về tôi như thế nào? Hắn nói cái gì các cậu đều tin? Sẽ không sợ hắn lừa các cậu?”

“Chậc! Thằng khốn, nói cũng nhiều quá a!”

Thấy người nọ lại muốn động thủ, Trần Nghiêu là người nhẫn nhịn nhất trong bốn người ngăn hắn lại, nói: “Được rồi, đừng đánh đến mẹ hắn cũng không nhận ra, một lát chúng ta còn phải chụp được bộ dáng của hắn.”Dừng một chút, hắn còn nói: “Đúng rồi, thiếu chút nữa đã quên, mẹ hắn là một người bị bệnh thần kinh, đã sớm nhảy lầu chết.”

Người này không hổ là kẻ đứng đầu, thấy biểu tình trên mặt của Lý Cẩm Thành dần trở nên lạnh lùng, bốn người cười càng vui vẻ.

“Trước chích cho hắn, sau đó để đầu hắn hướng về phía ống kính.”

Nói xong Trần Nghiêu ngẩng đầu nhìn trần nhà, nói: “Nơi này ánh sáng thật tốt.”

“Muốn cưỡng bức cứ cưỡng bức, chích thuốc làm gì?”

Lý Cẩm Thành có vẻ quá mức bình tĩnh,kẻ đang chuẩn bị chích cho cậu tức giận đến cười, nói: “ Mày không phải có vị hôn phu rất có tiền sao? Đợi cho hắn thấy bộ dáng dâm đãng của mày, mày cảm thấy hắn có còn cần mày nữa hay không?”

Quả nhiên là Lý Gia Tuấn nghĩ ra được cách một mũi tên bắn được hai con nhạn, muốn hủy hoại cậu đồng thời phá hoại tình cảm của cậu và Hà Chấn Hiên. Cảm giác trên cánh tay truyền đến một chút đau đớn, Lý Cẩm Thành phối hợp đối với người nọ nở nụ cười một chút, nói: “Các cậu hẳn là không có cơ hội như vậy.”

“A! Vừa mới nhìn qua lạnh như băng, không nghĩ tới cười rộ lên lại quyến rũ như vậy!”

Khi nói chuyện, tay người nọ đã vuốt ve mặt của cậu, sau đó bàn tay thay đổi phương hướng, tiến vào trong cổ áo của cậu.

Cảm giác thực ghê tởm, nhưng không bao lâu ý thức của Lý Cẩm Thành bắt đầu trở nên mơ hồ.

Hoảng hốt nghe thấy thanh âm cửa bị mạnh mẽ đá văng, Lý Cẩm Thành đã hoàn toàn rơi vào trong ảo giác.

Cậu mơ mơ màng màng nghĩ, đây chắc chắn không phải đơn thuần là xuân dược.

Thân thể nóng lên, cậu nghe thấy có người nói chuyện với mình, lập tức lại có người đem mình ôm vào trong ngực.

Cậu mở to mắt, nhưng cậu lại không thấy rõ trước mắt, chỉ cảm thấy có một hình ảnh gì đó được ánh sáng bao trùm.

Ánh sáng màu tím, vặn vẹo biến mất, thay vào đó là màu trắng, sau đó xuất hiện một cậu bé, miệng cậu bé phun ra làn sương mù, dần dần sương mù biến thành một con rắn, con rắn lại hóa thành một vũng nước, trên mặt nước ầm ầm thoát ra một ít bọt khí.

Trong thân thể Lý Cẩm Thành xen lẫn hai loại cảm giác, cực độ khoái cảm và cực độ khát vọng, cậu cảm giác thân thế của mình trôi nổi trên mặt nước, sau đó một mảnh ánh sáng chói mắt, cậu lại nghe được tiếng người ồn ào, chỉ là như từ xa xôi vọng lại, làm cho cậu làm thế nào cũng nghe không rõ ràng lắm.

Đến cuối cùng, cậu chỉ nghe được có người không ngừng kêu tên của cậu.

“Cẩm Thành, Cẩm Thành.”

Thanh âm trầm thấp có từ tính, mang theo khàn khàn, cảm xúc lạnh như băng, thanh âm nghe rất quen thuộc, cũng làm cho người an tâm.

Lý Cẩm Thành cảm thấy mỏi mệt đến cực điểm, cuối cùng cậu mất đi ý thức.

Nhưng trong tiềm thức, cậu cảm thấy mình đã được an toàn.

Tựa như nằm trong một giấc mộng dài, lúc tỉnh lại Lý Cẩm Thành cảm thấy miệng khô lưỡi khô, trên người cũng khó chịu vô cùng.

Cậu muốn uống nước, đợi cho cậu nghiêng đầu thì nhìn thấy Hà Chấn Hiên đứng ở bên cửa sổ, bên ngoài sắc trời như gần sáng.

Nghe Lý Cẩm Thành kêu mình, Hà Chấn Hiên lấy lại tinh thần đi đến trước mặt cậu, nói: “Tỉnh rồi sao?”

Miệng của cậu cong lên nụ cười yếu ớt, ánh mắt ôn hòa, giống như động tác anh vuốt tóc mình.

“Em muốn uống nước.”

“Xin lỗi.”

Lý Cẩm Thành uống xong gần hai ly nước, mới cảm giác mình tốt lên một ít, Hà Chấn Hiên kê cao gối đầu, làm cho cậu tựa vào, nói: “Đỡ hơn chưa?”

“Vâng.” Mắt nhìn sắc trời bên ngoài, Lý Cẩm Thành nói: “Trời sáng mau quá?”

“Không, sắp tối rồi, sau khi rửa ruột kết thúc em lại mê man một ngày.”

“Xin lỗi…”

Hà Chấn Hiên lắc đầu, nói: “Em sớm biết rằng có người sẽ gây bất lợi cho em?”

Lý Cẩm Thành gật đầu, nói: “Bắt được mấy người hôm trước không?”

“Bắt được.”

Tuy rằng không biểu hiện ra, nhưng Lý Cẩm Thành vẫn cảm giác được Hà Chấn Hiên tức giận, biết anh vì lo lắng cho mình Lý Cẩm Thành nắm chặt tay anh, một lần nữa giải thích với anh.

“Có biết ai lên kế hoạch chuyện này hay không?”

“Lý Gia Tuấn.”

Thấy Hà Chấn Hiên kinh ngạc nhìn mình, Lý Cẩm Thành nói tiếp: “Hắn trước đây luôn không muốn em gả cho anh, nói anh đang gạt em, cuối cùng cũng sẽ vứt bỏ em, nhưng em nhìn ra được ánh mắt hắn nhìn anh có tình ý.”

“Anh không có ấn tượng gì với hắn cả”

“Điều này cũng không thể trách anh, đúng rồi, lúc nào thì anh nhận được tin tức?”

“Sau khi quen em không lâu, anh nghe theo đề nghị của ông nội cho người đi theo em…” Thấy Lý Cẩm Thành vẫn không động tĩnh gì nhìn mình, Hà Chấn Hiên cảm thấy ngượng ngùng, nói:”Lúc trước anh thiếu chút nữa bị bắt cóc, cho nên… xin lỗi.”

Hà Chấn Hiên tuy rằng không nói rõ, nhưng Lý Cẩm Thành nghe hiểu ý trong lời nói của anh, nghĩ đến Hà gia quyền thế tài phú, thường những người có quan hệ dính liú với họ ít nhiều cũng đã gặp phải chuyện như vậy.

“Cho nên khi em bị bắt cóc anh sẽ biết được?”

“Phải, có điều…”

Khi Lý Cẩm Thành bị dìu vào phòng trọ thì người của anh lại bị hai người tự xưng là nhân viên của văn phòng thám tử ngăn lại, sau đó anh mới biết được Lý Cẩm Thành dường như đã sớm dự liệu có người sẽ gây bất lợi cho cậu, hơn nữa hai người kia đã dựa theo chỉ thị của cậu mà báo cảnh sát, mục đích là làm cho kẻ giấu mặt xuất hiện.

Bởi vậy sau khi Hà Chấn Hiên tới nơi đó, anh cũng chỉ có thể chờ cảnh sát đi vào cứu Lý Cẩm Thành.

“Ôm em đi bệnh viện là anh?”

“Phải”

Lý Cẩm Thành tươi cười chân thành nhìn về phía anh, nói: “Cám ơn.”

“Không cần… Chỉ là em làm như vậy quá nguy hiểm, bọn họ chích cho em thuốc chứa rất nhiều thành phần, nếu không phải em đúng lúc được đưa đến bệnh viện, nói không chừng em sẽ vì thế mà chết…”

“Em không nghĩ tới sẽ nghiêm trọng như thế, nhưng dù như thế nào, em hy vọng hắn sẽ bị trừng phạt xứng đáng.”

“Em không cần phải làm như vậy, anh có thể giúp em mà.”

“Không, chuyện này không giống…”

Nói xong Lý Cẩm Thành cúi đầu, chi nhìn chằm chằm bàn tay đang nắm của hai người không tiếp tục nói nữa.

Từ ngày quen biết đến nay, Lý Cẩm Thành là một trong số ít những người làm cho Hà Chấn Hiên nhìn không thấu nhất, tuy rằng thoạt nhìn nhẹ nhàng như mây gió, nhưng lại giống như hiểu rõ tất cả, thỉnh thoảng, biểu tình trên mặt cậu sẽ có vẻ rất thâm trầm, đó là một loại bình tĩnh không giống như người bình thường. Nhớ đến tư liệu mình nhìn thấy lúc trước, Hà Chấn Hiên nhìn về phía cậu, nói: “Bọn họ vẫn luôn đối xử với em như vậy sao?”

“Phải a, bằng không em làm sao có thể biết trước dự liệu được hắn sẽ đối với em làm chuyện như vậy?”

“Hắn là em trai của em.”

“Em đối với hẳn như anh em, nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ như vậy.”

Đối với một người mà nói, trên thế giới quan trọng nhất kỳ thật cũng chỉ có mấy thứ, tình thân, tình yêu, tình bạn sự nghiệp, mà ở trong lòng đa số người tình thân lại được bọn họ đặt lên vị trí hàng đầu. Hà Chấn Hiên biết người nhà Lý Cẩm Thành đối xử với cậu không tốt nhưng cụ thể chi tiết anh không thể nào biết được, nghĩ cậu sống trong hoàn cảnh như vậy hai mươi mấy năm Hà Chấn Hiên ngay cả lời an ủi cũng nói không nên lời.

“Kế tiếp, em muốn anh làm cái gì?”

“Mặc kệ ai cầu xin, em nhất định phải làm cho Lý Gia Tuấn ngồi tù.”

 

Chương 13: Tin

Được, bất quá Cẩm Thành, về sau có việc anh và em cùng nhau chia sẻ.” Hà Chấn Hiên nắm chặt tay Lý Cẩm Thành, anh còn nói: “Anh là vị hôn phu của em.”

Về sau cũng sẽ là chồng của mình. Nhưng những lời này Lý Cẩm Thành cũng không nói ra, cậu chỉ nhìn Hà Chấn Hiên cười.

Hôm nay là cuối tuần, sáng sớm Lý Diệu Tổ và Tống Uyển Như đã bị một trận ồn ào ngoài cửa truyền đến đánh thức.

Công ty nhựa trong nhà đã sắp thông báo phá sản, nghĩ đến tâm huyết nhiều năm của mình trôi theo dòng nước, tất cả chỉ còn con số 0, mấy ngày nay Lý Diệu Tổ vẫn luôn mượn rượu giải sầu.

Say rượu làm cho tinh thần ông ta uể oải, nghĩ đến trong nhà có người giúp việc, ông ta cũng không rời giường.

Nhưng không bao lâu, người giúp việc cũng phải sa thải… Nghĩ như vậy, ông ta không khỏi thở dài một hơi.

Nghe Lý Diệu Tổ thở dài, Tống Uyển Như càng thêm tức giận.

Tối hôm qua bà ta luôn nghĩ phải lấy cớ gì để ly hôn với Lý Diệu Tổ, nên thời gian ngủ quá ngắn bà ta cũng nằm ở trên giường không nhúc nhích.

Chỉ là không quá hai phút, cửa phòng ngủ bị người giúp việc ở bên ngoài gõ ầm ĩ.

“Chuyện gì?!”

Lý Diệu Tổ rống lên một câu, lập tức buồn bực kéo cao chăn.

“Ông chủ ơi, cảnh, cảnh sát, bọn họ nói cậu hai phạm pháp… Phải bắt cậu ấy ngồi tù.”

Trong nhà vài người giúp việc đã có tuổi, có lẽ là rất khẩn trương nên lời nói đứt quãng, trong giọng nói cũng tràn ngập hoảng sợ, nhưng rất nhanh Lý Diệu Tổ cùng Tống Uyển Như giống như bị điện giật từ trên giường bật lên.

“Cha! Mẹ! Cứu con!”

Biểu tình Lý Gia Tuấn bị còng hai tay và người hầu giống nhau, Tống Uyển Như đầu óc trống rỗng, đem cánh tay Lý Gia Tuấn đang thất kinh nắm chặt, bà ta nhìn cảnh sát, sắc mặt trắng bệch nói: “Con trai của tôi làm cái gì?! Các anh sao có thể không phân tốt xấu mà còng nó?!”

Tống Uyển Như mặc váy ngủ làm cho người khác có cảm giác như điên cuồng, toàn thân cũng bắt đầu có chút run rẩy.

Tuy rằng thoạt nhìn có chút đáng thương, đáng tiếc nhân phẩm của Lý Gia Tuấn quá mức ác độc, nghĩ tới mẹ nào con nấy vị cảnh sát nhìn bà ta một cái, mang lệnh bắt ra nói: “Chúng tôi nếu không có chứng cớ vô cùng xác thực, cũng sẽ không bắt người lung tung.”

Nói xong anh ta nhìn về phía vài vị cảnh sát bên cạnh, nói: “Mang đi.”

“Không! Cầu các anh! Nói cho tôi biết! Con trai của tôi đến tột cùng làm sai cái gì?!”

Tống Uyển Như than thở khóc lóc, lúc sau có một cảnh sát tuổi trẻ thấy bà ta quá mức đáng thương, đã đem chuyện Lý Gia Tuấn làm sơ lược nói với bà ta.

“Anh ta là chủ mưu, có thể sẽ phải chịu hình phạt nghiêm trọng hơn mấy người kia.”

Nghĩ tới thái độ hiện nay của Lý Cẩm Thành đối với bọn họ, quyền thế cùng với tài phú của Hà gia, cảnh sát trẻ tuổi kia mới vừa đi, Tống Uyển Nhưliền thét chói tai bất tỉnh ngã vào trong lòng Lý Diệu Tổ.

Lý Diệu Tổ lúc này còn chưa lấy lại tinh thần, ông ta chỉ nhớ rõ lời nói vừa rồi của anh cảnh sát kia.

Bởi vì ghen tị, Lý Gia Tuấn cho người bắt cóc anh trai của hắn Lý Cẩm Thành, đồng thời lên kế hoạch để vài người chụp hình Lý Cẩm Thành gửi đến cho vị hôn phu của cậu.

Về phần mấy người bắt cóc Lý Cẩm Thành, có một người tên là Trần Nghiêu cùng người nhà ở Thâm Thủy Bộ mở một phòng trọ giá rẻ, Lý Gia Tuấn sở dĩ cùng hắn ta quen biết là bởi vì hắn thường mang người tình đồng tính đi vào trong đó mướn phòng, một người khác tên là Lương Quốc Bân ở Vượng Giác có một tiệm sách thuộc về mình, hai tên còn lại đều từng ngồi tù, gia nhập xã hội đen hiện giờ làm việc ở một tiệm rửa xe.

Bốn người đều đã nhận tội, Lý Gia Tuấn ngoại trừ trước hai ngày sự việc xảy ra chuyển vào tài khoản của Trần Nghiêu ba trăm ngàn, Trần Nghiêu lại lấy ra rất nhiều video hắn cùng những người đồng tính thân thiết, chứng minh hắn thật sự là đồng tính luyến ái.

Lý Diệu Tổ không thể tin được đứa con trai mà mình vẫn luôn tự hào lại là đồng tính luyến ái, không những vậy, hắn còn muốn làm cho anh trai cùng cha khác mẹ của mình sống không bằng chết…

Đến giờ phút này Lý Diệu Tổ mới ý thức được mình là một người cha thất bại, thậm chí ngay cả làm người cũng thất bại.

“Ông chủ? Ông chủ!”

Lý Diệu Tổ ngơ ngác ngẩng đầu, người giúp việc có chút sợ hãi nhìn ông ta, nói: “Có mời bác sĩ khám cho bà chủ không?”

“Làm đi”

Ôm Tống Uyển Như vào phòng ngủ, Lý Diệu Tổ ngơ ngác nhìn bà ta, chỉ cảm thấy mình thật sự sẽ nhanh chóng mất đi hết tất cả…

Bác sĩ còn chưa đến Tống Uyển Như đã tỉnh, nhìn thấy vẻ mặt tiều tụy Lý Diệu Tổ, bà ta nhanh chóng đứng dậy nắm lấy cánh tay ông ta nói: “Diệu Tổ, xin ông nhanh đi cầu xin Lý Cẩm Thành, xin nó buông tha Gia Tuấn, Gia Tuấn ưu tú như thế nếu ngồi tù cuộc đời này coi như hết!”

Nói xong câu này, Tống Uyển Như thất thanh khóc rống.

Tiếng khóc của Tống Uyển Như làm cho Lý Diệu Tổ đã thống khổ lại thêm buồn bực, ông ta không biết này gia đình này vì sao biến thành thế này, Lý Cẩm Thành không thích nói chuyện, nhưng từ nhỏ đã đối xử rất tốt với Lý Gia Tuấn, thậm chí tổ chức sinh nhật cho Gia Tuấn trong nhà hàng năm sao nó cũng không oán trách nửa câu, nhưng Gia Tuấn, lại nghĩ ra cách ác độc như vậy hãm hại nó…

Cho đến giờ phút này, Lý Diệu Tổ mới ý thức được mấy năm nay mình đã làm cho Lý Cẩm Thành thua thiệt.

Cho nên… Cũng khó trách nó sau lễ đính hôn khẩn cấp muốn rời khỏi nhà, lấy thái độ như vậy đối diện với mình…

“Diệu Tổ? Lý Diệu Tổ! Ông có nghe tôi nói gì không a!! Gia Tuấn là là con trai của ông đó!!”

“Cẩm Thành cũng là con trai của tôi mà.”

“Ông có ý gì?”

“Bà để tôi nghĩ lại…”

“Lý Diệu Tổ!!!”

Không để ý tiếng thét chói tai của Tống Uyển Như, Lý Diệu Tổ mang vẻ mặt chết lặng đi vào phòng sách của mình.

Ở mức độ nào đó, Tống Uyển Như hết sức hung hãn cũng có rất nhiều tâm kế, nhưng Hà gia có tài phú cùng với quyền thế trước mặt, bà ta trở nên bó tay không có biện pháp.

Đầu tiên bà ta tìm không được Lý Cẩm Thành, không tiếp xúc được bất cứ người nào của Hà gia, mà ngay cả cổng lớn của tập đoàn Vinh Thịnh, bà ta còn không thể vào được.

Ngoài ra, bà ta cũng không tìm được một luật sư biện hộ cho Lý Gia Tuấn, cũng không thể nộp tiền bảo lãnh để đưa hắn ra.

Bất đắc dĩ, bà ta đành phải tìm Ngụy Luân Nguyệt, đáng tiếc Ngụy Luân Nguyệt hai ngày trước thì vỗ ngực cam đoan mình nhất định sẽ cứu được con trai, đến hôm nay ông ta chỉ tiếp điện thoại của bà ta: “Uyển Như, bà cũng biết công ty trang trí của tôi cùng với tập đoàn Vinh Thịnh là quan hệ hợp tác… Lần này, là Gia Tuấn đắc tội sai người rồi…”

“Ông là cha ruột của Gia Tuấn đó!! Ông sao lại có thể không quan tâm đến nó vậy?!”

“Tôi cũng không thể vì nó mà tự mình liều mạng?”

“Ngụy Luân Nguyệt! Ông là đồ lòng lang dạ sói! Lúc trước tôi không nên cho Gia Tuấn gọi ông là cha! Ông không xứng!!”

“Tôi không xứng thì Lý Diệu Tổ xứng a? Bà đã khinh thường tôi như vậy, vậy bà kêu Lý Diệu Tổ cứu con trai bà thì tốt rồi.”

Tống Uyển Như còn muốn nói nữa, nhưng Ngụy Luân Nguyệt đã cúp điện thoại, một lúc sau Tống Uyển Như lại gọi điện thoại cho ông ta, nhưng ông ta đã tắt điện thoại.

“Lòng lang dạ sói, heo chó không bằng.” Sau khi mắng xong, Tống Uyển Như lần thứ hai đau thương khóc thành tiếng.

Trong thờigian ba ngày ngắn ngủi bà ta đã bị ép vào hoàn cảnh tuyệt vọng, chỉ là vừa nghĩ tới Lý Gia Tuấn nghĩ đến hắn có thể sẽ ở trong phòng giam chịu khổ, Tống Uyển Như đành phải buộc mình phải kiên cường.

Đó là bảo vật quý giá nhất trong cuộc đời này của bà ta, cho dù lấy tính mạng thế vào bà ta cũng không thể làm cho Gia Tuấn chịu một chút khổ!

“Diệu Tổ, Gia Tuấn chỉ là còn trẻ, không hiểu chuyện, cách của nó tuy cực đoan một chút, nhưng… Cẩm Thành cũng không có việc gì? Tôi xin ông, ông đi cầu xin Lý Cẩm Thành, nói như thế nào ông cũng là cha nó, ông dùng lời khuyên bảo nó… Nó chắc chắn đồng ý cho Gia Tuấn một cơ hội để làm lại cuộc đời…”

Trong phòng sách, Lý Diệu Tổ vẻ mặt phức tạp nhìn Tống Uyển Như trước mặt, chỉ cảm thấy mới vài ngày ngắn ngủi bà ta đã tiều tụy, đau thương nhìn già đi rất nhiều. Từ khi hai người quen biết đến nay đã hơn ba mươi năm, nhó bà ta lúc còn trẻ tinh thần dáng vẻ phấn chấn, Lý Diệu Tổ cảm thấy trong lòng chua xót.

Nhìn ra sự thương hại trong ánh mắt của ông ta, Tống Uyển Như lập tức bắt lấy cánh tay ông vừa khóc vừa nói: “Xin ông, Diệu Tổ, tôi chỉ có nó là con trai duy nhất, nếu nó thực sự xảy ra chuyện gì, tôi, tôi cũng không sống nổi.”

“Uyển Như, bà bình tĩnh một chút, ngày mai tôi sẽ đi tìm Cẩm Thành…”

“Cám ơn, cám ơn Diệu Tổ, tôi hiện tại thật sự cũng chỉ còn biết dựa vào ông.”

Nói xong câu này, Tống Uyển Như ôm ông ta khóc lớn.

Dù sao cũng là người phụ nữ mà mình yêu nhiều năm, cảm giác được trên vai ẩm ướt, Lý Diệu Tổ cũng không khỏi nước mắt giàn giụa.

Đêm nay uống qua thuốc ngủ, Tống Uyển Như rốt cục có thể đi vào giấc ngủ Lý Diệu Tổ bởi vì uống lâu năm hơn nữa ông ta có nhiều tâm sự, bởi vậy lúc nửa đêm ông ta đành phải rời giường đến phòng khách hút thuốc.

Trong nhà phần lớn người giúp việc đi bị ông ta sa thải, hiện giờ chỉ còn Ngụy Xuân Phương là bảo mẫu của Lý Cẩm Thành, nghĩ đến chị và Lý Cẩm Thành có quan hệ tốt, Lý Diệu Tổ cảm thấy nó không chừng có thể tìm chị nói giúp cho Gia Tuấn.

Ngày mai cho dù ở trước mặt Ngụy Xuân Phương khóc rống, ông ta cũng chấp nhận nói như thế nào Gia Tuấn cũng là con trai của ông.

Đang chuẩn bị dập tắt mẩu thuốc lá trong tay, Lý Diệu Tổ thấy trên bàn đặt một phong thư không biết là ai viết cho mình.

Ông ta có chút buồn bực mở lá thư ra đến khi ông ta đọc xong bức thư, ông biết được cái gì gọi là sét đánh ngang tai.

 

Chương 14: Người không thèm để ý

Đó là một bản giám định ADN của ông ta và Lý Gia Tuấn, kết quả thể hiện hai người không có quan hệ huyết thống.

Lý Diệu Tổ hai tay run rẩy xem lại báo cáo giám định, cho đến khi ông ta thấy nội dung của một lá thư khác ông ta kinh ngạc không dám tin cuối cùng biến thành phẫn nộ.

Thì ra Lý Gia Tuấn vốn không phải con trai ruột của mình! Mà là con hoang của Tống Uyển Như cùng một người đàn ông tên là Ngụy Luân Nguyệt!

Chính mình lại bị bà ta lừa nhiều năm như vậy! Còn luôn đem đứa con hoang đó như báu vật mà nâng niu trong lòng bàn tay!

Nghĩ đến đủ loại phát sinh đã qua, mấy năm nay mình để Lý Cẩm Thành thua thiệt Lý Diệu Tổ ngồi trên ghế sofa ở phòng khách đến bình minh.

“Diệu Tổ, chuyện gì xảy ra? Sắc mặt của ông như thế nào khó coi như vậy?”

Trong mắt Tống Uyển Như lộ ra lo lắng, Lý Diệu Tổ nhìn bà ta chỉ cảm thấy bản báo cáo giám định ADN nói không chừng là giả.

Đầu tiên lai lịch nó quá kỳ quái, thứ hai tư liệu quá mức tường tận, thật giống như từng có người cố ý điều tra chuyện này.

“Đó là cái gì?”

Thấy Tống Uyển Như chuẩn bị đi tới, Lý Diệu Tổ vội vàng đem vài thứ kia nhét vào trong túi mình, nói: “Danh sách kết toán của ngân hàng.”

“Còn lại nhiều hay ít?”

“Thiếu hơn ba triệu, nhà này…” Nói xong ông ta vô hạn nhớ nhung ngẩng đầu mắt nhìn bốn phía, nói: “Nói không chừng cũng sẽ bị ngân hàng lấy đi.”

Nhà dột gặp đêm mưa, Tống Uyển Như có chút không dám tin trợn to hai mắt của mình, nói: “Chúng ta đến lúc đó phải làm sao bây giờ?”

“Không biết, tới đó thì tìm cách đi?”

Nói xong câu này, Lý Diệu Tổ rửa mặt rồi ra ngoài.

Tống Uyển Như cho là ông ta đi tìm Lý Cẩm Thành nói giúp, ăn lung tung một chút bà ta bắt đầu ngồi trên ghế sofa gọi điện thoại cho những bà bạn mà bà ta quen biết, nghĩ là mấy người đó sẽ đến giúp mình.

Bà ta từng cùng những người này ăn cơm, uống trà chiều cũng tặng không ít lễ vật sang quý, nhưng đến hôm nay những người này hoặc là không tiếp điện thoại, hoặc là thay đổi số điện thoại di động của mình.

Mấy năm trước, lúc vợ của Ngụy Luân Nguyệt đuổi bà ra khỏi nhà thì cảnh ngộ của Tống Uyển Như cũng giống như lúc này, nhưng cuối cùng bà ta vẫn thành công gả cho Lý Diệu Tổ không biết ưu tú hơn Ngụy Luân Nguyệt bao nhiêu lần.

Nghĩ đến sau đó những người này có biểu tình kinh ngạc, ghen tị, Tống Uyển Như mới có chút cảm giác thư thái, sau đó bà ta lại gọi điện thoại cho chị dâu của mình.

Tống Uyển Như xuất thân từ nông thôn, hiện giờ cả một nhà anh trai bà ta vẫn ở đó như trước, tuy rằng bà ta cảm thấy chị dâu của mình thô tục không chịu nổi, nhưng chỉ có lợi ích là thứ duy nhất mà bà ta quan tâm lúc này, trong đầu bà ta chợt lóe lên ánh sáng bà ta vẫn có thể nghĩ biện pháp tốt nhất cho mình.

Bà ta nghĩ Lý Cẩm Thành là người có ăn học, sĩ diện, hiện tại biện pháp tốt nhất chính là đi tìm hiệu trưởng trường của cậu, làm cho cậu cả đời đều không thể ngẩng cao đầu ở trước mặt đồng nghiệp của mình.

Để người ta ghê tởm đồng tính luyến ái nhưng vừa nghĩ tới con trai mình cũng như vậy, Tống Uyển Như cảm giác được một trận đau lòng chưa từng có.

Đợi cho Gia Tuấn được thả ra, mình nhất định phải nghĩ biện pháp chữa khỏi bệnh của nó!

Tống Uyển Như nghĩ ra biện pháp còn ác hơn chị dâu của bà ta, bà ta ở trên tờ giấy trắng viết xuống cái mà bà ta gọi là chứng cứ phạm tội của Lý Cẩm Thành, tiếp theo lại mang theo tờ giấy đó tới trường mà Lý Cẩm Thành hiện giờ đang dạy học.

Đáng tiếc bà ta mới vừa đến cửa trường học, còn chưa kịp đem tờ giấy kia mở ra, lại không biết vì sao xuất hiện hai người đến đưa bà ta vào trụ sở cánh sát!

Lý do là bà ta quấy rối trật tự công cộng, hơn nữa còn có đầy đủ nhân chứng vật chứng!

Mặc kệTống Uyển Như khóc lóc lăn lộn thế nào, cuối cùng bà ta không chỉ đóng hóa đơn phạt, còn bị giam bảy ngày.

Tống Uyển Như không có cách nào trước khi bị cảnh sát giám sát, bà ta đành phải gọi điện thoại cho Lý Diệu Tổ, nhưng Lý Diệu Tổ không biết đã xảy ra chuyện gì điện thoại di động của ông ta luôn trong tình trạng tắt máy.

Tống Uyển Như trong lòng không yên, cũng không có tâm tình gọi điện thoại cho người khác.

Bảy ngày sau, Tống Uyển Như ra khỏi trại tạm giam, khi bà ta trở về nhà, phát hiện nơi đó không có bóng dáng của Lý Diệu Tổ, trong lòng bà ta càng lúc càng bất an.

Tủ quần áo chung của hai người trống một nửa, giấy tờ tùy thân của Lý Diệu Tổ sổ tiết kiệm trong nhà đã không cánh mà bay. Tống Uyển Như tay chân như nhũn ra ngã ngồi ở trên giường, nghĩ Lý Diệu Tổ không chỉ có bỏ rơi mình, hơn nữa còn không để lại bất cứ thứ gì!

Bà ta không biết ngồi ở đó bao lâu, sau lại nghe thấy ngoài cửa truyền đến tiếng động, bà ta chuyển từ buồn sang vui, một bên gọi to Diệu Tổ, một bên lao ra khỏi phòng ngủ.

Đang ở trong phòng khách là Ngụy Xuân Phương, đại khái không nghĩ tới bà ta sẽ đột nhiên xuất hiện ở nơi này, sửng sốt một chút, chị mới nhăn nhó gọi một tiếng bà chủ.

“Ông chủ đâu? Ông chủ đã đi đâu?”

“Ông chủ đi rồi.”

Có chút khó chịu giãy khỏi hai tay của Tống Uyển Như, Ngụy Xuân Phương còn nói: “Nhân Viên ngân hàng ngày mai sẽ đến tịch thu tài sản.”

“Ông chủ đã đi đâu?”

“Không biết, ông chủ không nói.”

Nói xong Ngụy Xuân Phương đem lá thư cô định đặt lên bàn giao cho Tống Uyển Như, nói: “Đây là ông chủ nhờ tôi giao đưa cho bà.”

Mấy ngày trước cô cũng đã rời khỏi nơi này, hôm nay tới là theo căn dặn của Lý Diệu Tổ đem phong thư này giao cho Tống Uyển Như. Nhìn Tống Uyển Như gần như điên cuồng, Ngụy Xuân Phương không tiếng động thở dài, sau đó rất nhanh rời đi khỏi nơi mà cô đã từng có rất nhiều kỷ niệm.

Tống Uyển Như vốn tưởng rằng đây là thư Lý Diệu Tổ viết cho bà ta, trong tưởng tượng của bà ta Lý Diệu Tổ đã vì bọn họ nghĩ đường lui rất tốt, việc gì cũng không cần mình quá mức quan tâm, nhưng đến khi bà ta mở ra lá thư bà ta mới biết được tất cả chẳng qua là vọng tưởng của bà ta.

Trong thư chỉ là một bản báo cáo giám định ADN và một phần tư liệu, tư liệu miêu tả tường tận quan hệ mấy năm nay giữa bà ta và Ngụy Luân Nguyệt.

“Lý Cẩm Thành, tao nhất định phải làm cho mày không được chết tử tế!”

Tống Uyển Như Xé nát phong thư, trong mắt cũng rất nhanh hiện ra điên cuồng.

Thu được tin tức Lý Diệu Tổ rời đi Hồng Kông, thì Lý Cẩm Thành đang chờ Hà Chấn Hiên đón cậu xuất viện.

Cậu bị thương không nghiêm trọng lắm nhưng vì Hà Chấn Hiên kiên trì cậu vẫn phải ở bệnh viện ngốc khoảng một tuần.

Ở trong lòng Lý Cẩm Thành, Hà Chấn Hiên luôn giống như từ trên cao nhìn xuống chúng sinh nhưng qua khoảng thời gian tiếp xúc này, cậu chỉ cảm thấy người này tính cách có thể dùng từ hoàn mỹ để hình dung.

Tuy rằng không thích nói chuyện, nhưng anh lại luôn yên lặng vì người khác làm tốt tất cả, Lý Cẩm Thành đột nhiên phát hiện thay mình rót nước cũng tốt, giúp đỡ mình đi vệ sinh cũng thế, chăm sóc sinh hoạt hằng ngày cho mình tất cả đều rơi trên vai của Hà Chấn Hiên, hơn nữa lúc làm việc này anh luôn có biểu tình đương nhiên, tựa hồ đã sớm nhận định mình là người yêu hoặc là bạn đời của anh.

Biết Lý Cẩm Thành bị thương, Hà Tông Đồng có đến bệnh viện thăm cậu một lần những người khác trong Hà gia cũng lần lượt đến. Vài người thái độ không giống nhau nhưng có thể là bởi vì yêu ai yêu cả đường đi, chú ba và thím ba của Hà Chấn Hiên lần này đối với cậu thân mật rất nhiều.

Ngoại trừ những người đó, vẫn luôn lo lắng cho Lý Cẩm Thành nên Trâu Tuấn Khải cũng từng mang theo bạn gái của mình đến bệnh viện thăm cậu.

Phát hiện Lý Cẩm Thành nằm ở phòng bệnh sang trọng, Trâu Tuấn Khải đầu tiên là sửng sốt một chút sau đó lộ ra một biểu tình khinh thường mà nói: “Lúc trước để cậu theo tôi đi chơi bóng rổ cậu cũng không chịu, hiện giờ tốt lắm thế nhưng bị vài tiểu lưu manh giựt tiền đánh tới nhập viện!”

Đây là lý do Lý Cẩm Thành xin phép với giáo sư, cũng là lý do Hà Chấn Hiên thoái thác đối với người nhà của mình.

Thấy Lý Cẩm Thành chỉ cười, Trâu Tuấn Khải có vẻ càng thêm không kiên nhẫn, ai một tiếng, mới có chút không được tự nhiên nói: “Đến cùng có nghiêm trọng không?”

Vết thương trên người Lý Cẩm Thành do cậu chọc giận mấy người đó mà có, nghe được Trâu Tuấn Khải hỏi như vậy cậu lắc đầu nói: “Không nghiêm trọng, chỉ là bị thương ngoài da.”

“Như vậy thì tốt quá, nhưng mà Lý Cẩm Thành cậu không thể như vậy nữa!”

Thấy Lý Cẩm Thành ngẩng đầu, Trâu Tuấn Khải lại nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Sau khi xuất viện tôi cùng cậu đi học Taekwondo, nếu không học thái cực quyền đi, cậu nhìn cậu đi, giống y như gà bệnh, cậu có biết không lúc tôi lần đầu tiên thấy cậu đã cho rằng chỉ cần một cơn gió là có thể thổi bay cậu!”

Quan tâm sẽ bị loạn, thấy anh ta nói mãi không ngừng bạn gái nhỏ nhắn xinh xắn của anh ta vẫn đứng ở bên cạnh không nói lời nào chỉ vỗ nhẹ một chút lên vai làm Trâu Tuấn Khải đột nhiên im bặt, sau đó lộ ra biểu tình ngượng ngùng.

Nghe nói hai người là bạn học hồi trung học, lúc đi học cũng đã để ý nhau, đoạn thời gian trước nhờ một buổi họp mặt bạn bè nên vô tình gặp nhau, sau đó y như sao hỏa đụng địa cầu, không thể ngăn cản.

Lý Cẩm Thành thực sự rất thích người bạn gái này của Trâu Tuấn Khải, cũng cảm thấy hai người bọn họ rất xứng đôi.

Trên thế giới này kỳ thật có rất nhiều chuyện thú vị, cũng có rất nhiều người thật lòng quan tâm đến mình, còn những người chưa từng để mình ở trong lòng Lý Cẩm Thành cảm thấy không cần để ý tới.

Xóa tin nhắn trong di động do nhân viên của công ty thám tử nhắn cho cậu, Lý Cẩm Thành chuyên tâm xem video diễn tấu của Tiếu Lương Ngọc trên ipad.

Cậu nghĩ trong cuộc đời của Lý Diệu Tổ, người mà ông ta yêu nhất hẳn là bản thân ông ta, nếu nói là tôn nghiêm thì đó là thứ ông ta vứt bỏ đầu tiên để đổi lấy giàu sang, đối với người vợ tào khang vô tư mà kính dâng cho ông ta. Sau đó gặp khó khăn, vì bản thân, ông ta lần thứ hai vứt bỏ người mà ông ta cho là tình yêu đích thực của mình.

Một người như ông ta sống trên đời này đến tột cùng là có ý nghĩa gì?

Khi Hà Chấn Hiên đẩy cửa phòng bệnh ra thì Lý Cẩm Thành đang ngồi trên giường bệnh nhìn chằm chằm ipad đến ngẩn người.

Trên mặt cậu biểu tình hơi có vẻ thâm trầm, trên người cũng tản ra một loại hơi thở tịch liêu.

Đại khái là bởi vì cậu bình thường biểu hiện quá mức bình tĩnh, dáng vẻ này của Lý Cẩm Thành ngược lại làm cho người ta có chút bất an, lặng yên không một tiếng động đi qua Hà Chấn Hiên nhẹ nhàng chạm vào cổ lộ ra ngoài của Lý Cẩm Thành thấp giọng nói: “Xem cái gì?”

“Video diễn tấu của Tiếu Lương Ngọc.”

Lý Cẩm Thành rất thích Tiếu Lương Ngọc, một mặt là bởi vì anh ta tài hoa xuất chúng, mặt khác là bởi vì tuổi anh ta còn rất trẻ mà am hiểu cả nhạc đang lưu hành và nhạc cổ điển thuần túy, năm nay mới ha mươi tám tuổi, đã là nghệ sĩ diễn tất nổi danh trong giới Violon trên thế giới.

Tin tức mấy ngày nay đều là về chuyện anh ta sắp đến Hồng Kông tổ chức buổi độc tấu của mình, Lý Cẩm Thành cảm thấy đây là cơ hội khó có được, lần này cậu nhất định phải đến nghe Tiếu Lương Ngọc diễn tấu.

Thấy cậu đưa cao ipad trong tay mình Hà Chấn Hiên tùy ý nhìn thoáng qua lập tức thu hồi tầm mắt của mình, nói “Đi thôi, chúng ta về nhà.”

Đã là tháng mười một, không khí nóng bức và toàn bộ cảm giác dính dấp không thoải mái trên người làm cho người ta mệt mỏi đã biến mất, Hà ChấI Hiên nhìn xe qua lại trước mặt nói “Cẩm Thành, cha của em đã rời khỏi Hồng Kông bay đi Brazil…”Dừng mộ chút, anh còn nói: “Có cần trợ giúp ông ấy một chút hay không?”

“Không cần.”

Nhìn cảnh phố phường ngoài cửa sổ xe dần dần lướt qua, Lý Cẩm Thành ngữ khí lãnh đạm nói: “Nếu có thể, em hi vọng ông ta có thể thảm hại hơn nữa.”

 

Chương 15: Hứa hẹn

Nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Hà Chấn Hiên, Lý Cẩm Thành quay đầu lại nhìn về phía anh: “Không nghĩ ra vì sao em lại hận ông ta như vậy phải không?”

“Có một chút.”

“Năm đó mẹ em vì ông ta cùng người nhà đoạn tuyệt quan hệ, ông ta lại lấy tiền riêng của mẹ ta làm giàu, nhưng sau đó lại…”

Nói tới đây, trong giọng nói Lý Cẩm Thành có chút nghẹn ngào, từ lâu, cậu đã không còn để trong lòng nữa nhưng khi cậu đem chuyện này chân chính nói ra miệng cậu mới phát hiện vẫn khổ sở như trước. Giống như có người cầm kim đâm thẳng vào trái tim cậu nơi đó đã máu tươi đầm đìa.

Nhưng so với phẫn nộ cậu càng hận mình bất lực, bởi vì dù cậu có cố gắng như thế nào, mẹ cậu cũng đã mất.

Nhìn ngoài cửa sổ để bình phục tâm tình của mình, Lý Cẩm Thành mới nói: “Sau đó ông ta ở bên ngoài có vợ bé, cùng Tống Uyển Như đem mẹ em bức điên, biết rất rõ ràng tinh thần của mẹ em không bình thường, nhưng vẫn đưa bà đến bệnh viện bình thường, không bao lâu…Mẹ em liền từ cửa sổ phòng bệnh nhảy xuống.”

Hà Chấn Hiên biết mẹ Lý Cẩm Thành chết như thế nào, nhưng anh không nghĩ tới chân tướng lại tàn khốc như vậy. Nghĩ đến biểu tình ngẫu nhiên xuất hiện trên mặt Lý Cẩm Thành mà anh không tài nào hiểu được, giờ khắc này anh đã hiểu được nguyên nhân.

Giọng nói của Lý Cẩm Thành bắt đầu nghẹn ngào cho đến khi cậu nói xong những lời này, cậu vẫn không quay đầu lại.

Hà Chấn Hiên không biết cậu có phải đang khóc hay không, nhưng anh biết được lúc này Lý Cẩm Thành nhất định rất khó chịu.

Anh cũng không biết mình nên an ủi Lý Cẩm Thành thế nào, qua một hồi lâu anh mới cầm tay Lý Cẩm Thành đặt trên đầu gối, nói: “Khi nào thì em biết đến chuyện này?”

“Ba tháng trước.”

“Làm sao mà biết được?”

“Ánh mắt của người khác, lời nói của bọn họ, tra một chút là có thể biết.”

Nhớ đến những thám tử tư lúc trước ngăn anh ở phòng trọ kia, Hà Chấn Hiên đoán cậu rất sớm trước đó đã bắt đầu tra chuyện này.

Anh có chút kinh ngạc về sự nhẫn nại của Lý Cẩm Thành, nhưng nghĩ tới tính cách của cậu như vậy là do hoàn cảnh tạo thành, anh càng dùng sức cầm lấy tay của Lý Cẩm Thành, nhẹ giọng nói: “Anh về sau nhất định không cho để cho em chịu thêm ủy khuất nữa.”

Lời nói của anh giống như là hứa hẹn, Lý Cẩm Thành nhìn ngoài cửa sổ lên tiếng trả lời: “Em biết.”

Đại khái là bởi vì hung hăng phát tiết một hồi, sau khi về đến nhà Lý Cẩm Thành nhức đầu buồn ngủ, sau đó khi cậu tỉnh dậy ra khỏi phòng mới nhớ tới nơi này là căn hộ của Hà Chấn Hiên.

Hà Chấn Hiên lúc này đang ngồi trên ghế sofa ở phòng khách xem tin tức, thấy cậu xuống lầu anh rất nhanh đứng dậy, nói: “Có đói bụng không? Anh đi hâm nóng cơm cho em.”

Biết anh cố ý chờ mình, Lý Cẩm Thành gật đầu, nói: “Đói a.”

Toàn bộ căn hộ của Hà Chấn Hiên phòng khách phòng bếp đều có vẻ rất sáng sủa, khiến cho mọi thứ chung quanh không thể nào che giấu, cũng nảy sinh ra một loại cảm giác không chân thật. Bởi vì màu sắc căn phòng kết hợp với Hà Chấn Hiên trước mặt lại tự nhiên có thêm một ý vị ấm áp.

Hay là bởi vì Hà Chấn Hiên ở trong lòng cậu đã chiếm lấy một vị trí vô cùng quan trọng.

Hà Chấn Hiên nấu nướng khá thành thạo, Lý Cẩm Thành ngồi ở ghế gỗ bên cạnh bàn ăn nhìn bóng lưng của anh, nói: “Anh thường nấu cơm sao?”

“Không, những thứ này là dì giúp việc làm.” Nghĩ một lát, anh còn nói: “Các dì còn phụ trách cả quét tước và dọn vệ sinh.”

“Vậy thì sau này em sẽ làm?”

“Em sao?”

Thấy Hà Chấn Hiên lộ ra vẻ mặt hơi kinh ngạc, Lý Cẩm Thành bật cười, nói: “Người nhà em tuy đối với em không tốt, nhưng cũng không có ngược đãi em.”

Lại nói, sau khi cậu cùng Liêu Trường Viễn bỏ trốn đến Cao Hùng mới bắt đầu học nấu cơm, khi đó hai người cái gì đều không có, ngoại trừ công việc cậu dần biết được cái gì gọi là dầu muối tương dấm.

Bừng tỉnh một cái mọi thứ đã cách một đời, mặc dù Lý Cẩm Thành rất hy vọng đây chỉ là một giấc mộng đã qua, nhưng cậu cũng biết đây là chuyện không thể.

“Anh rất thích ăn cơm nhà.”

Hà Chấn Hiên khóe miệng có chút cong lên giống như mình đối với chuyện này ôm chờ mong nhất định.

Biết ngày mai anh còn phải đi làm, Lý Cẩm Thành thúc giục anh đi ngủ, Hà Chấn Hiên cũng không có kiên trì, chỉ “Sau khi cơm nước xong nhớ kỹ một hai giờ sau phải đi ngủ.”

“Vâng, em biết.”

“Còn có…” Dừng một chút, anh còn nói: “Đợi cho chuyện này chấm dứt, về sau không được nghĩ đến nữa.”

Lý Cẩm Thành đã gần như quên đi chuyện này, đợi khi cậu ngơ ngác xoay người Hà Chấn Hiên cũng đã rời khỏi phòng bếp.

Biết được tính cách của anh luôn luôn như thế, Lý Cẩm Thành chỉ cười nhạt cúi đầu ăn cơm.

Ngày hôm sau lấy hành lý ở chỗ Trâu Tuấn Khải, Lý Cẩm Thành lại lái xe đến khách sạn của Ngụy Xuân Phương đang ở.

Đem tờ chi phiếu trong tay giao cho chị Lý Cẩm Thành mới nói: “Chị có thể đi Triều Châu tìm người thân của chị ở nông thôn, cũng có thể ở lại chỗ này, nếu chị muốn ở lại chỗ này, buổi chiều em sẽ đi tìm phòng giúp chị…”

Ngụy Xuân Phương năm nay đã gần năm mươi bốn tuổi, trước đây đã ở Lý gia làm người giúp việc hơn hai mươi năm, gần đây phát sinh nhiều chuyện cũng khiến lòng mệt mỏi chị yên lặng nhận lấy tờ chi phiếu của Lý Cẩm Thành đưa rồi mới nói: “Chị muốn trở về Triều Châu.”

Chờ mong trong lòng bị dập tắt, tuy rằng không thể nói là thất vọng, nhưng chung quy có chút mất mác, nhưng Lý Cẩm Thành không muốn ép buộc chị trầm mặc một lát, cậu mới nói:”Em một chút nữa sẽ cho người mua vé máy bay… Đến lúc đó để bọn họ đưa chị trở vê…”

Lúc đứng dậy, khóe mắt hai người đều đỏ, Lý Cẩm Thành đi qua ôm chị nói: “Ở không quen hoặc là không vui hãy trở về, em luôn luôn ở nơi này, sau này… Em cũng sẽ coi chị là người thân của em.”

Đi ra khỏi khách sạn thì bên ngoài trời đã đầy sao, ở trong xe của mình ngồi yên trong chốc lát Lý Cẩm Thành mới lái xe về căn hộ của Hà Chấn Hiên.

Phòng của cậu đã có thay đổi không nhỏ, tủ sách kéo dài từ cạnh giường đến bên cửa, trên đó ngoại trừ sách còn bày đặt rất nhiều chậu hoa nhỏ cùng với tạo hình thủ công hiện đại.

Trước tủ sách còn đặt một bộ sofa cùng một bàn trà bằng gỗ, màu sắc cùng loại với đồ dùng trong căn hộ.

Lý Cẩm Thành ngồi trên ghế sofa cảm thấy trước mắt tất cả đều phù hợp với suy nghĩ của mình.

Hà Chấn Hiên Vô cùng hài lòng với tài nấu nướng của Lý Cẩm Thành, chủ động cùng cậu rửa bát hai người mới cùng nhau đến phòng khách xem tv.

Đây là ngày đầu tiên hai người chính thức ở chung, tuy rằng đã có hiểu biết nhất định về Hà Chấn Hiên nhưng bởi vì đột nhiên kéo gần khoảng cách và quan hệ, hơn nữa lại không có thời gian từ từ phát triển nên khi Lý Cẩm Thành đối mặt với anh vẫn luôn cảm thấy một chút xấu hổ.

Hà Chấn Hiên hẳn là cũng có cảm giác giống như cậu, giữa hai người luôn có khoảng cách nhất định thậm chí trong khoảng thời gian dài hai người đều duy trì một tư thế như nhau chưa từng thay đổi.

Cho đến khi Hà Chấn Hiên hỏi cậu về công việc, không khí chung quanh mới tốt lên một ít. Ngày hôm sau Lý Cẩm Thành phải trở về trường học nghĩ đến vụ kiện Lý Gia Tuấn còn chưa có ra toà án thẩm vấn, đối với chuyện Tống Uyển Như sẽ đến trường học tìm mình cậu đã chuẩn bị tâm lý rất tốt.

Nhưng mấy ngày sau người của công ty thám tử nói cho cậu biết Tống Uyển Như đã bị đưa vào một bệnh viện tâm thần ở ngoại ô.

Ngày đó biết được mình đã bị Lý Diệu Tổ vứt bỏ, Tống Uyển Như có cảm giác như đến địa ngục rồi sau đó lại sinh ra dũng khí rất bình tĩnh.

Ở trong ấn tượng của bà ta kẻ có tiền đều sĩ diện, mà đại đa số dân chúng đối với nhà giàu sang luôn tràn ngập tò mò, vì tranh thủ đồng tình của dư luận cũng để giảm bớt hình phạt cho Gia Tuấn bà ta liên tiếp tìm phóng viên của mấy tòa soạn báo, nghĩ lấy phương thức yêu sách khiến bọn họ viết ra chuyện này.

Đáng tiếc những người đó cũng biết ngọn nguồn chuyện này, hơn nữa phía trên có người gây áp lực, bởi vậy bọn họ đều bỏ mặc Tống Uyển Như.

Tống Uyển Như bất đắc dĩ đành phải diễn trò cũ, lại cầm một tờ giấy viết đầy tội trạng của Lý Cẩm Thành dán ở cửa trường học của cậu.

Bà ta ý thức được những người ở tòa soạn báo đã biết rõ chuyện này, nhưng người dân bình thường thì không giống như bọn họ không có khả năng biết sự tình cụ thể, lợi dụng đồn đãi cùng với thiên tính lương thiện của bọn họ, thông qua tin đồn bậy bạ ba người thành hổ bà ta cuối cùng cũng sẽ đạt được mục đích của mình.

Đáng tiếc tưởng tượng quá mức tốt đẹp, lần này Tống Uyển Như đón nhận kết quả so lần trước càng thêm tàn khốc.

Bà ta một lần nữa bị đưa vào trụ sở cảnh sát, hơn nữa cảm xúc kích động quá mức không bao lâu bà ta bị người của trụ sở cảnh sát đưa đi đến khoa giám định bệnh tâm thần.

Bất cứ người nào lâm vào hoàn cảnh như Tống Uyển Như đều có biểu hiện thất thường, bởi vì có khuynh huớng bạo lực đối với bác sĩ cuối cùng bà ta bị phán định nguy hại trật tự xã hội bị cưỡng chế đưa đến một bệnh viện tâm thần.

Ngày Tống Uyển Như xuất hiện ở cửa trường học của Lý Cẩm Thành, Lý Cẩm Thành kỳ thật là dạy ở bên trong, nhưng Tống Uyển Như biến mất tốc độ quá nhanh nên cậu hoàn toàn không biết chuyện này.

Xem lại tin nhắn trên điện thoại di động, Lý Cẩm Thành mới biết được Hà Chấn Hiên lại yên lặng vì mình làm rất nhiều chuyện.

Sau này còn có chuyện gì muốn chúng ta hỗ trợ hay không?

Nhìn biệt danh Joker của nhân viên văn phòng thám tử gửi tin nhắn cho cậu Lý Cẩm Thành không khỏi lộ ra nụ cười trào phúng.

Từ khi cậu trùng sinh, chi tiêu lớn nhất của cậu là thuê người của văn phòng thám tử không ngừng điều tra với the0 dõi người thân của mình.

Tống Uyển Như hiện giờ đã bị đưa vào bệnh viện tâm thần, án kiện của Lý Gia Tuấn hai tuần sau sẽ mở phiên toà thẩm tra xử lí, bởi vậy Lý Cẩm Thành phản hồi cho hắn, nói hy vọng sau này sẽ không có.

Như vậy sao? Hợp tác vui vẻ! Về sau có việc cứ tìm văn phòng thám tử chúng tôi! Lần sau chúng tôi nhất định chiết khấu cho cậu!

Từ khi công ty thám tử này tiếp nhận ủy thác của mình, vẫn luôn là người có biệt danh Joker cùng cậu giữ liên lạc, ở trong ấn tượng của Lý Cẩm Thành người này kiệm lời ít nói, thỉnh thoảng Lý Cẩm Thành dùng ngữ khí nói giỡn với hắn, cũng sẽ bị hắn bỏ qua, đem đề tài nhanh chóng chuyển dời đến công việc.

Hiện giờ thấy hắn như vậy, Lý Cẩm Thành cảm thấy hắn cũng rất cởi mở.

Phản hồi cho hắn một chữ được, Lý Cẩm Thành không nói chuyện với hắn nữa.

Cuối tuần, Lý Cẩm Thành lái xe đến bệnh viện tâm thần mà Tống Uyển Như đang ở.

Đây là lần đầu tiên cậu thấy dáng về không son phấn của Tống Uyển Như không biết vì bị đả kích quá lớn, hay hoặc là do thuốc có chứa chất kích thích quá nhiều, cả người bà ta nhìn qua phù thũng to ra không ít.

Trong chớp mắt nhìn thấy Lý Cẩm Thành, Tống Uyển Như giống như khúc gỗ đột nhiên sống lại, quơ hai tay nói “Lý Cẩm Thành, mày sẽ không được chết tử tế! Chúng ta đối với mày tốt nhu vậy! Mày lại hại chúng ta như vậy!”

Lý Cẩm Thành không nghĩ ra Tống Uyển Như lại có suy nghĩ này, bọn họ đối xử với người khác ra sao đều được nhưng nếu người khác đối xử với bọn họ như vậy thì đó là tội ác tày trời, heo chó không bằng.

Nói cho cùng cậu cũng không có tâm hại người khác, lần này nếu không phải Lý Gia Tuấn thiếu kiên nhẫn, cậu cảm thấy mình có lẽ đợi thêm một thời gian ngắn nữa.

Nhìn hai hộ lý giữ Tống Uyển Như đang nổi điên, ấn bà ta ngồi xuống ghế, Lý Cẩm Thành ung dung nói: “Tống Uyển Như, bà còn nhớ rõ năm đó mẹ tôi chết như thế nào không?”

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *