Trọng Quy Vu Hách – ch137 – 140 [text]

Chương 137:

Hợp hai thành một ắc mình vào không gian, Phương Hách thông ngủ trên lầu hai mà vùi mình trên ghế alon, thân quấn một tấm thảm, thấy hẳn iến vào liền vội vàng hỏi: “Lấy đồ vào hết hura?”

“Ừ, lấy hết rồi, dậy ăn sáng nào.”

Phía dưới để ê chề thức ăn Phương Hách làm ẵn, hai người tùy ý chọn vài món rồi ngôi rên ghế salon ăn. Tuy vậy tâm từ Phương Hách lại không đặt trên mấy thứ này, mà lại hỏi rõ han nơi Hạ Tử Trọng cất đồ vào, hai người cơm nước xong cậu liên kéo Hạ Tử Trọng chạy tới chỗ đề châu báu. Số lượng châu báu không bị không gian hấp hu khá nhiều, chuyến đi nội thành lần này hai người thu hoạch cực kỳ khá khẩm, vàng bạc châu báu được một đống lớn. Những thứ này đa số đều bị không gian hấp thu hết chỉ còn lưu lại một ít. Trân châu, san hô, những thứ làm bằng vàng bạc không gian sẽ không hấp thu, nhưng còn ngọc thạch, bảo thạch thì chỉ lại chút xíu. Mục tiêu của Phương Hách chính là những hứ này. Hai người cầm từng cái lên kiểm tra, Hạ Tử Trọng thử một viên ruby trong tay, cũng chông có phản ứng, nhưng Phương Hách vật rã nửa ngày bỗng nhiên “ồ” một tiếng.

“Sao vậy? Bên trong có không gian sao?”

Phương Hách sửng sốt một chút, nhìn về phía Hạ Tử Trọng: “Em không biết… thấy lạ åm.”

“Lạ hả?” Tay cầm dây chuyền phỉ thúy hình giọt nước kia, Hạ Tử Trọng thử dùng tinh hần lực “câu thông với nó một chút, lại cảm hấy có một loại lực gì đó cản lại.

“Chuyện gì thế này?” Hai người rất cẩn thận, đều nghi hoặc nhìn mặt dây chuyên quỷ dị. Chẳng lẽ phải nhỏ máu nhận chủ?

“Có phải là… là do chúng ta ở trong không gian?” Phương Hách bỗng nhiên đưa ra một uy đoán, làm Hạ Tử Trọng hai mắt sáng ngời.

Rất có thể là như vậy! Có lẽ không gian cũng sẽ bài xích lẫn nhau? Hoặc là có quy tắc nào đó mà không gian rùng lập không thể sử dụng? Hạ Tử Trọng iên kéo tay Phương Hách ra ngoài thử lại, iền phát hiện trong miếng ngọc này đúng là một không gian!

Không gian màu xám tro nhạt, cảm giác so với không gian của Yên Nhạc thì khó dò hơn, cũng khác với tầng hầm trong không gian a hai người họ.

Chỉ là cái không gian này thể tích không lớn, so với Yên Nhạc nhỏ hơn gần một phần ba, không lớn băng sân bóng đá. Mà khi hai người lấy một phần cơm còn tỏa khói bỏ vào, nhìn bên trong trong nháy mắt đọng hơi nước, hai người lúc này mới hiểu – không gian này tương tự như tầng hầm trong không gian của họ, có thể bảo trì vật phẩm nguyên trạng.

Lại thử lấy một viên tinh hạch bỏ vào, may là tinh hạch không bị hấp thụ hay gì hai người mới thở phào nhẹ nhõm.

“May quá, nó không hấp thu tinh hạch!” Phương Hách cười hi hi giơ cái dây chuyên lên: “Sau này xe của chúng ta có thể trực tiếp bỏ vào đây rồi!”

“Còn phải xem coi chúng ta mang nó. Vào không gian nó có bị đào thải tinh hạch ra không dã.” Hạ Tử Trọng cười nhắc nhở cậu, hẳn đã hiểu, tại sao Phương Hách sốt ruột muốn tìm ra một cái không gian như vậy? Chính là để bỏ tinh hạch vào.

Phương Hách vội chui vào không gian làm thí nghiệm, để lại mình Hạ Tử Trọng ở trên xe chờ cậu.

Hai người bất kể là thời điểm ra ngoài hành động, hay là ở căn cứ, vấn đề lo lắng nhất chính là để tinh hạch ở bên ngoài. Những thứ này một khi bỏ vào liên bị không gian Hạ Tử Trọng cưỡng ép 2 hấp thụ, một chút thương lượng cũng không có. Tuy rằng hai người đánh tang thi giỏi, nhưng cũng không thể để tất cả đều bị hấp thu mà không chừa lại một Viên nào. Nếu như cái mặt dây chuyền này không khắc với không gian của bọn họ thì đó chính là chuyện không thể nào tốt hơn nữa.

“Không thành vấn đề!” Chỉ năm giây sau, Phương Hách đã vọt ra, hai mắt lóe sáng, hưng phấn dạt dào: “Lần này chúng ta có thể mang xe vào rồi!”

Thu xe vào trong ngọc, hai người lúc này mới trở lại không gian – không có tài sản nào phải đề bên ngoài, bọn họ càng không cần lo lắng xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, đợi khi nào muốn ra ngoài thì phái bạch cầu ra ngoài dò xét là xong.

Lần thứ hai trở lại không gian, có thời gian rãnh hai người quyết định xem xét không gian một chút. Đầu tiên chú ý chính là tầng hầm trong không gian, tầng hầm trong không gian mặc dù lớn một tí, nhưng diện tích gia tăng không nhiều. Hai người quan sát một chút mới xác định – diện tích tầng hầm trong không gian băng với diện tích ruộng trên mặt đất.

Diện tích trong bình địa không gian bây giờ không lớn, nhiều nhất cũng chỉ có hơn hai mươi mẫu, lần này thứ xuất hiện lớn nhất là dãy núi bốn phía được bao quanh bởi đại dương. Dưới nền đất không gian bây giờ cũng gần như có hơn hai mươi mẫu, cụ thể to nhỏ hai người không thể đo đạc tính toán chính xác du’Qc. Sườn núi có đủ loại cây cối, trên những mảnh ruộng mới xuất hiện thì không có thứ gì, đang đợi phu phu hai người bọn họ chậm rãi quy hoạch.

Điều khiến hai người kinh ngạc nhất là – “Chim… Chim biển.”

“Chúng nó từ đâu tới? Trước đó chúng ta chưa từng mua thứ này nha.”

Hai người cực kỳ kinh ngạc đứng bên bờ cát trắng, phía sau chính là một hàng dừa cao to. Trước mặt bọn họ, trên biển rộng xanh thẳm rõ ràng là mấy con vật hình thù họ chim, đang bay quanh trên mặt biển, thình thoảng bổ nhào xuống bắt cá.

Hạ Tử Trọng lúc trước chỉ mua một ít gà, vịt, chim cút,…còn những con này – ngoại trừ chim bồ câu thì không còn con chim nào hẳn mua biết bay được!

Càng không cần nói đến loại thân hình cao thon, mỏ rộng, trông thế nào cũng không giống chim bồ câu, cho dù là chim bồ câu biến dị đi chăng nữa.

“Lẽ nào… mấy con chim này, gian nhà trúc Với thuyền nhỏ đều là vật có sẵn trong không gian sao?” Phương Hách không rõ hỏi.

“Hoặc là nói. Nơi này đang dần trở thành một thế giới thực? Hoặc là, nơi này vốn dĩ chính là một thế giới khác, chỉ là do nguyên nhân nào đó mà bị phong ấn thôi?”.

Hạ Tử Trọng cũng hoàn toàn không có manh mối. Chủng loại mới xuất hiện khiến cả hai bối rối, đang sững sờ, bỗng nhiên một vật gì đó bay thẳng tới khiến hai người chú ý đến – bạch cầu! Bước đầu có được trí tuệ, đồng thời có thể nói chuyện với hai người, bạch cầu bị hai đấng phụ huynh bất lương một phát túm lấy, đột nhiên rất muốn trở về ngủ cho no hai ba ngày.

“Mày có biết không gian trước đây là như thế nào không?”

Ưỡn ẹo, vặn vẹo, lắc đầu, lắc đầu.

“Mày có biết mấy con chim này bay ra từ đâu không?” Bạch cầu nghi hoặc nhìn về phía biển lớn, rồi xoay mặt về, chớp chớp mắt với hai người, ưỡn ẹo, vặn vẹo, lắc đầu, lắc đầu.

“Vậy mày có biết hình thái cuối cùng của không gian không?” Bạch cầu nghiêng đầu, lần thứ hai chớp chớp đôi mắt to, lại ưỡn ẹo, vặn vẹo, lắc đầu, lắc đầu.

Hai người một người vô lực ngã về phía sau trực tiếp nằm dài ra cát, một người khác thì bất đắc dĩ năm đè lên vai người kia: “Vậy mày biết cái gì?”

“Đói bụng… muốn ăn hạt đậu màu xanh.” Cũng không biết bạch cầu học được mấy từ này từ chỗ nào, còn trực tiếp gọi tỉnh hạch là hạt đậu.

Xem ra trí thông minh của nó tăng lên, có thể nói chuyện với hai người nhưng trình độ tư duy cũng chỉ ngang một đứa trẻ mẩu giáo,

Cũng may, bạch cầu tuy rằng thông minh, nhưng không chịu nổi một Phương Hách kiên trì, dưới sự hướng dẫn của mẹ mình, nó triển khai kỹ năng có được sau khi thăng cấp kỹ năng ẩn thân, bay cao hơn, nhanh hơn, cường độ hoạt động lớn hơn, cộng thêm xác nhận nó quả thật có một thân thể đao thương bất nhập, nước lửa bất xâm. Đừng xem thường tầng da mỏng kia, nhìn qua nó giống như một miếng giấy mỏng đâm một phát xịt nước, nhưng trên thực tế cơ hồ không có một thứ gì đâm thủng được nó, kể cả dị năng cũng vậy.

Sau cùng, hai người còn ngoài ý muốn phát hiện bạch cầu lại có kỹ năng mới: bơi lội.

Cái thứ này căn bản không cần hô hấp, chui vào trong biển cũng không chịu bất luận ảnh hưởng gì, hai người bọn họ cực kỳ hoài nghi cái vật nhỏ không mũi này trực tiếp dùng da phân giải nguyên tố, rồi từ đó tạo ra dưỡng khí? Mà bất kể nói thế nào, bạch cầu có thể xuống nước được, tốc độ bơi còn nhanh đến kinh người, mặc dù bây giờ tác dụng không lớn chỉ có thể kêu nó hỗ trợ đi tìm cá, sau đó dẫn hai người Hạ Tử Trọng qua bắt mà thôi. Hiện tại không phải là thời gian tốt để nghỉ ngơi, kêu bạch cầu xuống biển cũng không phải là vì để bắt hải sản tươi sống. Bởi vì trên trời bất ngờ xuất hiện chim biển, hai người chỉ là hoài nghi trong biển cũng có thể xuất hiện những sinh vật khác – dù sao động vật trên đất bằng bọn họ có thể tự mình quan sát, mà dưới biển thì…

Bạch cầu lượn một vòng, mang về hai tin tức.

Một tin là – cái vịnh được núi bao xung quanh này không có xuất hiện động vật đặc biệt nào, đa số đều là hải sản lúc trước hai người mua về, chỉ có thêm vài thứ thôi. Tỷ như nhiều hơn mấy bãi đá san hô, hoặc là thêm mấy con tôm tép nhỏ màu sắc sặc sỡ.

Mà bên ngoài vòng cung, cũng không tới được đảo nhỏ nào khác.

Các loại cá gặp rồi hoặc chưa gặp đều ở xung quanh, mà không có còn nào bơi vào trong Vịnh, bạch cầu xa xa còn nhìn thấy vài con cá hình thể lớn − chẳng hạn như cá heo, cá voi mà hai người đã từng nhìn thấy một phần nhỏ ở khu nghỉ dưỡng trước đó. Mà cũng may, những sinh vật kia đều tự động tránh né cái đảo này, tuyệt đối không có ý muốn bơi vào trong. Một tin khác làm hai người không biết rốt cuộc nó là tốt hay xấu — trên vách đá, phần nham thạch ngoài rìa đảo là các loại rong biển, sò, hào. Nếu như đi qua bắt tuyệt đối có thể làm thức ăn của hai người càng thêm phong phú. Mà như vậy hai người cũng không biết bên đó có sinh vật nào nguy hiểm không, bởi vậy tạm thời không cần di qua bên đó.

“Cụ thể thì khi nào chúng ta về căn cứ rồi hẳn xem tiếp.” Hạ Tử Trọng kêu bạch cầu về nhà, đừng chạy lông nhông bên ngoài nữa – ở phía xa trên biển vẫn còn sương mù trăng, có thể thấy hình thái bây giờ không phải là hình dạng cuối cùng của không gian. Chỗ xa hơn hai người không thể tới được mà hiện giờ cũng không có nhiều tinh hạch như vậy để không gian thăng cấp.

“Ừ, biết đâu chừng chúng ta thăng cấp đến giai đoạn cuối cùng, không gian sẽ biến thành một thế giới khác.” Phương Hách cười, giúp Hạ Tử Trọng cài lại nút cổ áo.

“Một thế giới khác… không biết có giống thế giới nhân loại của chúng ta hay không.” Hạ Tử Trọng cũng bật cười xoa Xoa tóc cậu, thật ra trong tâm hẳn không gian này vẫn là đào nguyên bí mật của hai người thì tốt hơn, nếu như biến thành một thế giới khác, trái lại hắn lại cảm thấy khác lo lắng.

Hai người thu dọn xong, bạch cầu cũng bay tới cạnh hai người, trên thân còn mang theo vị mặn của biển. Phương Hách mang bạch cầu vào phòng tăm cọ rửa một trận, ba người yên lặng ra ngoài không gian, họ đã sống như những người ở tầng áp chót suốt năm ngày nay.

Không gian ngọc Hạ Tử Trọng giao cho Phương Hách quản lý, lấy xe ra hai người bắt đầu lữ trình trở về căn cứ.

Hạ Tử Trọng lái xe, Phương Hách kiểm trả những mảnh ngọc còn lại.

Ngọc thạch không gian hoặc là không gian bằng vòng tay gỗ của Hạ Tử Trọng trên đời này không phải độc nhất. Mà muốn tìm được thứ này còn phải xem duyên phận.

Hai người quét sạch một cái trung tâm triển lãm, cũng chỉ tìm được một cái không gian riêng biệt như thế. Bất quá, có một cái hai người đã rất thoả mãn. Phương Hách chỉ hi vọng tìm ra một cái mà mình có thể đựng tinh hạch thôi, bây giờ đã có rồi, bọn họ còn có vòng tay không gian cực kỳ đặc biệt, đương nhiên không còn cầu gì nữa.

Thấy Hạ Tử Trọng lái xe ra đường lớn, Phương Hách lấy ra từ trong không gian hai hộp nhỏ, tự mình đeo một cái, mới nói Hạ Tử Trọng: “Tí nữa em lái cho, anh đeo mắt kính.”

Kính áp tròng, mang vật này cũng không quá thoải mái, đặc biệt là mắt hai người không bị cận hay gì, bình thường lười quá cũng sẽ không mang. Có điều bây giờ phải về căn cứ, vẫn nên đeo thì tốt hơn. Hai người lần này đi vào nội thành càn quét không ít tiệm kính. Ngoại trừ kính râm thì kiếm nhiều nhất chính là kính áp tròng. Tuy rằng màu đen, màu nâu là mục tiêu của hai người, nhưng mấy màu khác cũng có tác dụng không nhỏ, lại nói, vật này để lâu ở bên ngoài cũng không thể xài nữa, nên bây giờ có thể thì tìm nhiều chút mới tốt.

Mắt kính trong mỗi cửa hàng đều có ghi số cận, kính râm thì bị mấy người trong lúc hỗn loạn lấy một ít. Mà kính áp tròng thì không ai đụng tới, nên hai người lấy được không ít.

Hạ Tử Trọng với Phương Hách đổi chỗ ngồi, đeo kính, từ xa xa đã có thể nhìn thấy tường vây to lớn. Bạch cầu rất không cam lòng, nó không muốn lại bị nhốt trong không gian – kỹ năng ẩn thân của nó bây giờ đã rất giỏi rồi, nếu như bất động đứng ngốc một chỗ thì cho dù có người đi ngang qua cũng không phát hiện được. Cho dù nó cứ trôi nổi giữa không trung bay tới, nếu như không nhìn kỹ, cũng khó có thể ra, Mà hai người vẫn là lấy ổn định làm chủ, không nghĩ ra gì bất ngờ, mới cưỡng ép nó trốn vào.

Hai người lái xe chạy tới cửa lớn, xếp hàng chờ kiểm tra vào thành.

Căn cứ A thị có chỗ bất đồng, lúc trước hai người trở về thì ở căn cứ không có nhiều nhà như vậy, chỉ phân ra thành mấy quảng trường nhỏ để người vào thành ngôi đó. Sau đó trong khu chờ đợi là mấy căn nhà đơn sơ, để người trú mưa. Nhưng bây giờ, nhìn bên ngoài trụ sở, xung quanh mấy quảng trường nhỏ là một đống lều trại cao cao thấp thấp.

Trong những người kia trẻ có già có, không biết là người bị thương không được cho vào thành hay là người không có vật tư để đóng phí vào thành? Bây giờ phí vào cửa căn cứ A thị không đắt, cũng chỉ trung thư một ít mà thôi. Mà muốn sinh hoạt bên trong thì phải nộp không ít phí, rồi còn phí ăn uống, điện, nước. Đặc biệt là căn cứ bây giờ còn xây thêm mấy khu nhà kính trông trọt, cho nên dẹp bớt mấy khu nhà ở miễn phí. Người bên trong nếu muốn sống yên ổn thì phải trả phí thuê nhà, cuộc sống hãng ngày quá khó khăn, không có phí thì phải ra ngoài dựng lều ở, mặc dù không có người quản nhưng trong căn cứ bắt đầu sinh ra không ít kẻ hành nghề thu phí bảo kê.

Những người này đều là mười mấy gã u vai bắp thịt, người ta chỉ có thể nộp phí bảo kê mà thôi, nếu không nộp thì ngay cả lều cũng không có mà ở. Hơn nữa mấy cái lều này là dựng trái luật, căn cứ thì mắt nhắm mắt mở cho qua, nếu có người đến báo cũng không ai thèm quản. Dần dần, bắt đầu có người lục tục nghĩ cách dọn ra ngoài.

Bây giờ cách đợt tang thi triều kia không lâu. Nhân loại là sinh vật như vậy, nếu tạm thời không có nguy hiểm, sẽ ôm ấp hy vọng may mắn. Có một người dọn ra thì sẽ có người thứ hai, bọn Hạ Tử Trọng rời căn cứ chưa tới nửa tháng, mà bên ngoài đã hình thành một quy mô không nhỏ. Nhìn cái khu kia Hạ Tử Trọng hơi ngạc nhiên, vào lúc này, ở đời trước… hình như cũng là lúc mình đắc tội với Ellen, bị Bá Chủ treo thưởng truy nã, đang trốn chui trốn nhủi bên ngoài căn cứ suy nghĩ biện pháp sinh tồn.

Không có điều kiện, không thề an nhàn, hẳn và Phương Hách mỗi ngày sống trong lo lắng. Đến cuối cùng, vùng phụ cận quanh căn cứ cũng không dám tới gần, chỉ sợ gặp phải mấy người ham tiên thưởng tới gi mình. Không có cách nào đi vào căn cứ, đương nhiên cũng không biết tình huống căn cứ ra sao.

Lúc hai người đang xếp hàng, nhìn thấy đường dành cho quân đội có mấy chiếc xe chạy tới, điều khiến người khác chú ý là –mấy chiếc xe này không đẹp đẽ gì, trong đó có chiếc xe đầu xẹp hết một góc, mấy chiếc khác thì có chiếc mất cửa, chiếc thì nóc xe lồi lõm. Hiển nhiên đã trải qua một phen chinh chiến vất vả trở về. Những chiếc xe kia chẳng bao lâu đã được lái vào, hai người chỉ kịp nhìn thấy mấy người kia cả thân bê bết dính đầy máu, bên tai thì nghe thấy giọng nghị luận của đám người xếp hàng.

“Mấy ngày nay bên ngoài có chuyện lạ lẫm, tôi nghe nói có tiểu đội ra ngoài rồi không trở về nữa!”

“Thật không?! Hôm đó đội chúng ta còn gặp vài con tang thi cao cấp đấy!”

“Mấy chiếc xe kia nhìn không giống như xe bình thường nhỉ?”

“Thật hả? Đó là xe quân đội sao? Cậu nhận ra à?”

“Nhìn biển số xe kìa, không giống ký hiệu A thị.”

“Chà, căn cứ lại có không ít người tới nữa rồi, nghe nói đều là từ mấy căn cứ khác, ký hiệu từ chỗ nào?”

“Hình như là phía nam, theo như tôi thấy thì là H thị ?”

Lái xe vào cửa lớn, hai người Hạ Tử Trọng kinh ngạc một chút. Lần này vào căn cú không phiên phức như trước, lúc trước vào căn cứ phải xét nghiệm máu rồi quét máy nhận hình, còn lần này thì phải lái xe qua một con đường thật dài. Đi lối này hai người gặp được mấy cái máy tương tựlần đi với quân đội, là một cái băng chuyên thật dài, chỉ là băng chuyên này to hơn, dài hơn, nửa trước quét vật phẩm trong xe, trước tận thế dùng để kiểm tra đường sắt tàu điện ngầm. Nửa sau dùng để kiểm tra người bên trong có không gian dị năng giả hay không, cùng với đồ vật đeo trên người di năng giả. Vào căn cứ xong bất kể là người đi bộ hay tài xế, đều phải đi qua cái băng chuyên này. Có mấy dị năng giả không gian bị kêu lên yêu cầu đối phương lấy hết đồ trong không gian ra, phòng ngừa bọn họ mang theo vật phẩm không đúng luật.

Bởi vì có chiếc máy này xuất hiện, không ít đội ngũ ngoài ý muốn phát hiện vài tên “trộm” trong đội. Có vài dị năng giả không gian vì lợi ích của mình tình nguyện giả thành người bình thường, lúc đồng hành hay tổ đội thì lén lút giấu đồ vào không gian thậm chí còn ăn cắp đồ trong đội. Người nhu thế một khi bị phát hiện đa phần đều b những người khác đánh gần chết. Điểm này trong trí nhớ của Hạ Tử Trọng ở kiếp trước có điểm khác biệt, đời trước lú( hẳn chạy ra khỏi căn cứ, tuy rằng căn cứ để bắt đầu sử dụng loại máy kiểm tra không gian dị năng giả này, nhưng cũng không phả dây chuyên lớn như bây giờ, mà giống cá dây chuyên lần trước hơn, từng người đi lêr kiểm tra.

Kiểm tra xong, xác nhận hai người không có vấn đề gì mới dẹp đường hồi phủ, lái xe chạy như bay về nhà mình – hơn nửa tháng không về nhà, bọn họ không thèm quảr chuyện của người khác, tắm trước rồi ngh ngơi một đêm thật tốt, sau đó hưởng thụ b tiệc hải sản trong không gian rồi mới nói tớ chuyện khác.

Một đoàn xe tàn tạ bất kham Vội vã lái Và( căn cứ, không chờ xe dừng vững, một ngườ đàn ông mặc nam trang đầu quấn băng trong lòng ôm một người khác lao ra: “Bác sĩ Nhanh kêu bác sĩ đến!”

“Đừng vội đừng vội, trước tiên kiểm tra một chút.”

“Kiểm tra cái gì mà kiểm tra?! Người sắp chết rồi! Mau gọi bác sĩ! Hẳn là Trịnh thiếu úy! Là tổng phụ trách quân khu phái tới A thị!!”

Căn cứ nhận được tin tức lập tức phái d năng giả hệ trị liệu tới. Bây giờ trong căn củ mấy vị đại lão mắc bệnh nhà giàu trước tậI thế dưới sự chữa trị của dị năng giả đã từ từ khôi phục, mấy căn bệnh không thể chữ: nay đã được dị năng trị! Chuyện này khôn: thể không nói chính là kỳ tích. Dưới một lượng lớn tinh hạch được cun! cấp, vị dị năng hệ trị liệu này đã thăng lêI cấp hai, tốc độ trị liệu nhanh hơn trước, hiệu quả cũng rõ rệt. Nhưng bởi vì tinh thần lực thường xuyên hao mòn, cộng thêm định kỳ phải rút máu cung cấp cho nhà nghiên cứu kiểm tra sứ khoẻ, người nọ cho dù được thiết đãi đầy đ cũng ốm dần. Áp lực trong lòng, hao tồn vô hình, ngườ phụ nữ này khi mới vào căn cứ A thị khí sẵ hồng hào, nhưng lúc này sắc mặt đã trăn bệch như màu của bức tường ngoài kia. Biết sao được, chỉ cần chồng mình, col mình, rồi thân thích, bạn bè của mình cùn! liều mạng tới căn cứ A thị, lúc này đều trong tay bọn họ, cô chỉ có thể làm việc ch bọn họ.

Chương 138: Mưa

Ánh sáng chữa trị lóe lên, thương thế vô cùng nghiêm trọng dưới ánh sáng màu trắng dần dần khép lại. Đáng tiếc là, một chân của người này đã bị tang thi giật đứt, bây giờ không biết đã rơi vào bụng con nào. Dị năng chữa trị cấp hai cũng không có bản lĩnh giúp người khác mọc ra chân mới, ngay cả nối tay nối chân cũng phải chờ lên tới cấp ba mới thực hiện được.

Mà bất kể nói thế nào, mạng vẫn còn giữ là may rồi.

Chăm sóc cả buổi tối, Vị Trịnh thiếu úy kia mới tốt hơn một chút, thấy những người lãnh đạo căn cứ A thị đi đến phòng bệnh thăm hắn liền Vội vàng đứng lên cúi chào, nói rõ chủ ý của mình.

Song phương ngồi trong phòng bệnh trao đổi hơn một giờ, mấy Vị lãnh đạo mới đứng dậy chuẩn bị rời đi, tựa hồ như chưa quen với bất tiện khi mất một chân, Trịnh thiếu úy ngồi trên giường thỉnh thoảng lại động đậy, thân thể mất thăng băng đột nhiên chúi xuống, suýt thì té xuống giường, cảnh Vệ hộ tống hẳn dọc đường cả kinh vội vàng chạy đến dìu, nhưng chưa kịp đến đã thấy từ chỗ một chân mất đi kia của hắn lóe ra ánh sáng màu Xanh – dị năng hệ phong theo bản năng hỗ trợ hắn lấy lại thăng băng.

Nhân Viên cảnh vệ bật thốt kêu lên: “Sếp, ngài có dị năng?!!”

Mấy vị lãnh đạo còn chưa rời đi sửng sốt một chút, tự nhiên nghĩ tới trong những đợt hành động trước, một vài binh lính bị tang thi cào không bị đồng hóa mà lại kích phát dị năng. Trong lòng thầm than người này vận khí không tệ, Tống tướng quân hai mắt lóe lên một tia trầm tư, an ủi Trịnh thiếu úy vài câu rồi mới rời khỏi bệnh Viện, khi bên cạnh chỉ còn một mình Tống Hướng Hồng mới thấp giọng dặn dò: “Các cậu lát nữa thử nghiệm một chút, kêu bọn họ tìm đại vài người không có dị năng để tang thi cào một cái.”

“Dạ?” Tống Hướng Hồng không rõ.

“Sau đó đưa người đưa đến Lư gia, đề vị dị năng giả kia trị liệu.” Trong mắt Tống tướng quân loé ra một tia tinh quang: “Trước đó cách gì chúng ta cũng đã thử qua, nhưng chưa từng thử cái biện pháp này. Dị năng giả hệ trị liệu không phải có thể chữa bệnh tiểu đường, ung thư, Sida đều hết Sao? Có lẽ.”

Có lẽ trước đó bọn họ đã đi sai hướng, dị năng giả hệ trị liệu bệnh gì cũng có thể trị: người bị tang thi cào biến thành dị năng giả. Vậy nếu như để dị năng giả hệ trị liệu chữa cho những người nhiễm độc thì sẽ như thế nào?!

Tỷ lệ thành công dù sao cũng cao hơn để một đám người nhiễm bệnh độc cầu may!

Tống Hướng Hồng cũng nghĩ thông suốt điều này, hai mắt hưng phấn sáng lập lòe: “Chuyện này…”

“Đáng tiếc thật, người đó lại không năm trong tay chúng ta.” Sắc mặt Tống Tướng quân lại trầm xuống: “Chuyện này, nhất định phải cẩn thận, chỉ nói những người đó bị ngoại thương thôi, đừng để bị phát hiện.”

Cũng may, những ngày qua Lư gia vì lôi kéo đồng minh, quan hệ với các thế lực tương đối tốt, mở cửa đón tiếp không ít, đồng ý để dị năng giả hệ trị liệu chữa mấy bệnh lông gà vỏ tỏi cho bọn họ. Bây giờ mấy bệnh nan y đều đã được giải quyết hết, bọn họ cũng cho phép một số người có quan hệ đi vào, bị ngoại thương có thể vào chữa trị, nếu không, lần này ông cũng không xử lí dễ dàng như vậy.

“Kêu người chú ý một chút, tỉ mỉ kiểm tra trong căn cứ có còn dị năng giả hệ trị liệu khác hay không, nếu như phát hiện, lập tức bắt về! Lần này tuyệt đối không thể rơi vào tay người khác!”

“Ngài yên tâm! Chúng tôi đã an bài xong, cho dù chỉ là lời đồn thì cũng bắt người tới! Tuyệt đối không để người khác nẫng tay trên chúng ta!”

Hai người Hạ Tử Trọng về đến nhà liền thấy trước cửa nhà mình dán một tấm giấy thông báo – danh sách phí tiểu đội nộp tháng này.

“Hai trăm tinh hạch, trước ngày hai mươi phải nộp đủ.” Phương Hách kéo tờ giấy xuống, xem thời gian bên trên –mới dán lên hôm qua: “May là chúng ta trở về đúng lúc.”

Bây giờ cách ngày hai mươi cũng chỉ còn hai ngày, Hạ Tử Trọng lái xe tiến vào ga ra: “Không vội, ngày mai rồi tính.” Bọn họ bây giờ không Vội đi tìm Luân Hồi, huống chi chỉ là đi đóng tiền thuê nhà?

“Phải nộp tới hai trăm viên tinh hạch, may là tiểu đội chúng ta chưa lên tới cấp hai, nếu không tiền thuê chắc phải tăng tới năm trăm cái.” Phương Hách trực tiếp thu xe vào Vòng ngọc, trên tay còn cầm tờ truyên đơn kia.

“Chờ chúng ta giao tinh hạch tháng này rồi nghĩ cách thăng cấp tiểu đội.” Kỳ thực bọn họ bây giờ chỉ thiếu một chút tích phân, tùy tiện làm đại một cái nhiệm Vụ cũng lên được cấp hai, lúc hai người họ đang chuẩn bị làm nhiệm vụ lên cấp hai thì nhảy ra cái thông báo này, phá hỏng kế hoạch của bọn họ, tính toán xong rồi quyết định để tháng sau tính tiếp nên bọn họ không nhận nhiệm vụ nữa

Dạo một vòng, hai người tay trong tay chui vào không gian.

Bạch cầu “phốc” một tiếng tông đầu vô trong ngực Phương Hách, cọ tới cọ lui – nửa ngày rồi không được mẹ ôm ấp, tủi thân quá à.

“Tủi thân cái gì?”. Hạ Tử Trọng chọt chọt mặt nó, cái tên này trí thông minh ném đâu rồi, lúc nào cũng tìm cơ hội làm nũng, hoàn toàn không thấy bóng dáng thô bạo sau khi thăng cấp đâu hết á!

Phương Hách cười kéo tay Hạ Tử Trọng: ” Hôm nay chúng ta ăn hải sản nha?”

“Được đó, thay quần bơi rồi xuống biển đi.” Hai người từ hôm qua đã thương lượng xong, hôm nay trở về căn cứ sẽ thư giãn một trận, trước tiên xuống biển bắt hải sản, sau đó ăn no ngủ kỹ, mới thật sung sướng làm sao!

Hai người trở nên bận rộn, việc cần xử lý trong không gian rất nhiều, đặc biệt là mấy mẫu ruộng. Không ít thứ cần thu hoạch bây giờ đã cao quá đầu, già hết rồi, có vài hạt giống chín rục rơi xuống đất cũng thấy nảy mầm luôn.

Có điều, làm chậm một ngày cũng là muộn, chậm hai ngày cũng là muộn. Hiện tại cũng đã muộn sẵn rồi. Vậy cứ để ngày mai tính sau.

Chủ nhân không gian vô trách nhiệm nhàn nhã thay quần sọt, áo sơ mi, ung dung dạo chơi bên bờ biển.

Tuy rằng kỹ năng bơi lội của hai người hệt như dân nghiệp dư, nhưng lặn xuống mò cua bắt ốc vẫn là chuyện nhỏ. Hạ Tử Trọng phấn khích quá độ lấy một cái giáo không biết từ thời nào ném xuống xiên cá, hắn kết hợp cả dị năng hệ phong, vậy mà cũng xiên được cá mới ghê!

Hai người ở trong biển chơi đến tận hứng, lúc chuẩn bị về bất ngờ phát hiện – “Trời mưa?! Sao giờ trời có mưa rồi?!!”

Trong không gian từ khi bắt đầu chỉ có ban ngày, đến sau này thì có thêm trời đêm, sau đó xuất hiện gió, mây, bây giờ còn có mưa nữa? !

Hai người trợn mắt há hốc mồm nhìn, đám mây đen đang bay tới giữa không trung, hạ xuống một trận mưa nhỏ rồi lại bị những cơn gió thổi đi, chậm rãi trôi về bờ bên kia.

“Có mưa…”

“May là chỉ có một trận mưa nhỏ chứ nếu mưa dai dẳn như bên ngoài thì…” Hạ Tử Trọng cũng khá Xúc động, bên ngoài mưa dầm liên miên, trong không gian chỉ thấy mưa nhỏ hắn mới bừng tỉnh nhớ tới – khí trời không bình thường là loại bên ngoài kia, trong không gian mới đúng là bình thường.

“Anh nói thử xem trong không gian đã có mưa rồi Vậy có khi nào có tuyết rơi không? Bão cát nữa?” Phương Hách ngửa đầu nhìn bầu trời trong xanh không khỏi hỏi.

Hạ Tử Trọng lắc đầu một cái: “Không biết, nhưng nhiệt độ nơi này bốn mùa như Xuân, thậm chí còn có chút thiên về nhiệt đới, nói không chừng nơi này mô phỏng lại khí hậu cận nhiệt đới chăng?”

Không gian lên tới cấp bốn cũng chỉ là chuyện trong hai ngày nay, hai người đương nhiên không đoán được nơi này có xuất hiện bốn mùa hay không. Đống hải sản năm trong thùng thu hút sự chú ý về mình, hai người không trở về gian nhà trúc mà bắt ghế dựng bàn làm một bữa tiệc nướng ngoài trời trên bờ biển!

Quách Binh xoa Xoa sống mũi, hỏi Trần Ninh cách đó không xa: “Đủ số không?”

“Năm trăm cái, vừa đủ.”

“Coong” một tiếng, Trần Ninh đem một bình nước khoáng đặt ở trên đất trước mặt Quách Binh.

Trên đất ngoại trừ cái bình này thì còn hai cái bình cũng đầy như thế, bên trong tất cả đều là tinh hạch tang thi cấp một. Ba chiếc bình cộng gộp lại, không nhiều không ít vừa đủ năm trăm viên.

Tiểu đội Luân Hồi không sợ đánh tang thi, không sợ giao tinh hạch, mà Việc kiểm tra đủ số lại làm họ nhức đầu. Bình thường bọn họ cũng lấy bình nước không đựng tinh hạch, nhưng xưa nay đều lười đếm, hiện tại trước khi đưa đống này đi còn phải ngồi đếm cho đủ.

Mặt tối sầm nhìn lướt qua ba cái bình, Quách Binh phất tay một cái để Trần Ninh bọc lại – ngọc bội trên cổ hắn chỉ để vật tư và một ít thứ không thể trưng ra ngoài, còn mấy thứ này vẫn để trong không gian dị năng giả thì tốt hơn – bị người trong căn cứ phát hiện cũng không có gì, nếu lái một chiếc xe rỗng tuếch vào căn cứ mà không gian dị năng giả lại không mang thứ gì, căn cứ chắc chắn sẽ thắc mắc đồ vật của mấy người để ở chỗ nào?

“Năm trăm Viên, đủ cho một người thăng lên cấp một.” Chờ Trần Ninh thu tinh hạch vào không gian Quách Binh mới than thở một tiếng, quyết định mắt không thấy tâm không phiền.

“Dù sao giới hạn hấp thu của mỗi người trong ngày đều có mức, tinh hạch chúng ta còn cũng miễn cưỡng cung cấp đủ, sẽ không bị gián đoạn, còn những tiểu đội khác.” Trần Ninh chưa nói xong nhưng trong lòng cả hai vẫn hiểu rõ. Bây giờ cách hấp thu tinh hạch thì mấy thế lực hoặc đội ngũ quy mô tương đối lớn đều biết, chỉ có tầng lớp người bình thường mới không mò được manh mối gì.

Chiếu theo hiệu suất của đội mình thì Về sau tinh hạch đánh được sẽ càng thiếu thốn.

“Dọn dẹp một chút, ngày mai trở lại.”

“Lần này ra ngoài không lâu.” Trần Ninh suy tư một chút hỏi: “Vũ khí kia sao rôi?”

“Đúng, lần trước nghe nói đã bắt đầu sản xuất rồi. Lần này trở về Xem thử có chia phần cho chúng ta không.” Quách Binh thở nhẹ một hơi: “Tuy rằng chỉ có một nửa cũng được, mà tóm lại cũng là thứ phòng thân tốt. Khi trở Về hỏi thăm coi có cách nào lấy được nhiều hơn không.”

Vũ khí đặc thù đã có manh mối, trước khi bọn họ ra ngoài đánh tinh hạch đã dò được tin tức. Kỳ thực trong lòng bọn Quách Binh biết rõ, đừng mong lấy được phần trong lô Vũ khí đầu, căn cứ chắc chắn sẽ ưu tiên cho quân đội. Chỉ cần chờ thêm mấy ngày nữa là sẽ có phần của mình thôi.

Chương 139: Hoài nghi

Căn cứ bên kia quả nhiên như Quách Binh và Trần Ninh sở liệu, khi loại Vũ khí hỗn hợp vàng bạc được sản xuất ra, đồng thời cũng nghiệm chứng hiệu quả bọn họ nhìn thấy.

Cầm lấy một con dao găm dài khoảng một thước, lãnh đạo kiểm tra khẽ gật đầu, trên mặt mang theo một nụ cười: “Tuy rằng độ cứng, độ bên so với Vũ khí truyền thống kém một chút, nhưng loại vũ khí này dùng để đối phó Với tang thi lại là lựa chọn tốt nhất.”

Người phụ trách sản xuất đứng một bên cười: “Phòng thí nghiệm bên kia vẫn còn đang nghiên cứu tỉ lệ chế tạo, tranh thủ sớm tìm được nguyên liệu phối thích hợp nhất. Còn có đạn đặc thù, bom đặc thù vẫn đang trong quá trình nghiên cứu, rất nhanh thôi sẽ có kết quả.”

“Kêu bọn họ nhanh một chút, có những thứ này trong tay thì cho dù không có dị năng giả, chuyện thu phục nội thành cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi!”

“Đây là đương nhiên! Có điều vàng, bạc hiện giờ.”

“Chuyện đó không cần lo lắng, bây giờ vàng bạc trong căn cứ không đáng giá, nhóm người sống sót từ nội thành có thể không mang những thứ khác, nhưng nếu trên đường thấy vàng bạc chắc chắn sẽ nghĩ biện pháp để mang theo bên người.” Thịnh thế đồ cổ, thời loạn hoàng kim.

Hoàng kim vô luận là ở quốc gia nào, thời đại nào cũng là Vật Vô giá. Nhân dân từ xưa đã có ý thức thời loạn sẽ dấu vàng trong nhà. Đợi ổn định lại thì tất cả đều là tiền!

Trong căn cứ cũng có chỗ chuyên dùng Vàng để đổi thức ăn, chỉ cần bọn họ lặng lẽ tăng giá, không tin không lấy được nó.

Huống chi – trong nội thành còn có kho Vàng. Trừ bọn họ ra thì những thường làm sao biết được chỗ đó? Khi nào quân đội trang bị đầy đủ, bọn họ có thể đi nội thành thu hồi những thứ đó rồi!

Trong căn cứ, sản xuất ra vũ khí đặc thù, đợt vũ khí đầu tiên lập tức phân phối cho vài đội binh đặc chủng, ngay sau đó là phân cho các tiểu đội đã ký hiệp nghị với căn cứ, tranh thủ tận lực nâng cao giá trị vũ lực của căn cứ.

Lúc này, một phần danh sách đặt trước mặt Tống tướng quân, Tống tướng quân ngồi sau bàn hai tay khoanh trước ngực, nhìn chăm chăm danh sách, nửa ngày mới nhìn sang cảnh Vệ bên cạnh nói: “Đi, kêu bọn họ lấy danh sách những người trong lần hành động trước tới đây.”

Cảnh vệ sửng sốt một chút, vội vã lĩnh mệnh chạy ra ngoài tìm người lấy danh sách.

Khoảng chừng hai mươi phút sau, một danh sách khác chừng ba tờ giấy được đưa tới, Tống tướng quân lật xem một lượt, hai mắt tỏa lóe sáng: “Quả nhiên…”

“… Thủ trưởng?” Cảnh vệ không rõ, hắn không nhìn kỹ tờ danh sách kia, mà… cấp trên thấy cái gì trong tờ giấy kia? Hay là thủ trưởng thấy tên người quen?

Tống tướng quân tựa lưng vào ghế: “Dị năng giả hệ trị liệu chúng ta bồi dưỡng hấp thu được bao nhiêu tinh hạch rồi?”

“Báo cáo thủ trưởng, đã hấp thu hơn 200!”. Phải nói Tống Tướng quân không hổ là cáo già, ông phái người nhiễm bệnh độc đưa đến Lư gia trị liệu thật sự thành công kích phát ra dị năng! Càng khiến người ta bất ngờ chính là – bọn họ cố ý sàng lọc binh lính kích phát dị năng, vậy mà thật sự có một người có dị năng hệ trị liệu!

Hài lòng mỉm cười, dị năng giả hệ trị liệu này là con bài ẩn của ông, dị năng giả thăng lên cấp hai sau này rất khó thăng cấp ba– bởi vì bọn họ phải cần một lượng lớn tinh hạch cấp hai, tinh hạch cấp một đối với bọn hắn chỉ như muối bỏ biển. Đặc biệt là nếu như bọn họ muốn lên cấp ba thì phải hấp thụ rất nhiều tinh hạch cấp hai thậm chí là cùng hệ, nên đối với tinh hạch càng kém chọn.

Thế nhưng số lượng tang thi cấp hai rất ít, huống chi còn phải đúng thuộc tính? Bởi vậy trong căn cứ bây giờ dị năng giả cấp hai đều chỉ có thể dựa vào tinh hạch cấp một chậm rãi tích lũy từ từ, còn chưa có người nào lên tới cấp ba.

Để ổn thoả, bọn họ không dám để người mới kia đi kích phát dị năng cho người bị cảm hóa – – – dị năng tuy rằng có thể trị hết cho người bị cảm hóa nhưng hiệu suất thực sự quá chậm. Bọn họ cũng không như Lư gia dồn người ta vào chỗ chết, chỉ có bảo đảm dị năng giả hệ chữa trị thân thể khỏe mạnh, thì hắn mới có thể phục vụ mình dài dài.

Ngón tay nhẹ nhàng chỉ về một nơi nào đó trên danh sách, Tống tướng quân hai mắt loé ra một tia sáng: “Tìm người theo dõi nhất cử nhất động của tiểu đội Luân Hồi cho tôi.”

Tuy rằng không biết nguyên nhân, nhưng nếu là mệnh lệnh của thủ trưởng, nhân Viên cảnh Vệ sẽ lập tức làm theo mệnh lệnh.

Mà trên bàn đặt hai phần danh sách, số lượng thành Viên tiểu đội Luân Hồi lại hoàn toàn đầy đủ.

Một phần là danh sách đội Viên trước khi xuất phát, một phần là danh sách đội Viên khi ký tên thỏa thuận. Quá trình làm nhiệm Vụ phía Tây Bắc kia, nhân số các tiểu đội đều bị giảm mạnh, Vậy mà chỉ có một mình tiểu đội này là hoàn hảo vô thương. Điều này chứng tỏ cái gì?

Hơn nửa thùng rác, vỏ sò, xương cá chiếm đại đa số.

Hai người ăn tới thỏa mãn, sau đó mới bắt đầu phát sầu – “Rác thải làm sao bây giờ?”

Trong không gian trồng trọt không cần dùng tới bón phân, chỉ cần gieo xuống cái gì, tưới một chút nước liên xanh um tươi tốt. Bây giờ không gian còn có trời mưa, bọn họ ngay cả bước tưới nước cũng giảm nốt. Vậy những rác thải nên xử lý làm sao đây?

Trước đó rác thải sinh hoạt đều bị hai người đổ vào một góc trong không gian, nhưng dần dần số lượng cũng sẽ trở nên nhiều.

Phải nói may là ở một số nơi rác thải đều được không gian “tự thân xử lý”, nếu không… mỗi ngày bọn họ đều phải nhức đầu nhức óc suy nghĩ chỗ đổ rác.

“Không sao, sau này ra ngoài tìm chỗ nào đó ném đi là được.” Hạ Tử Trọng vỗ vai Phương Hách, ném đống rác vào một góc, không chút lo lắng. Cho dù bên ngoài không có chỗ để bọn họ đổ thì vẫn còn bồn cầu mà, đóng nắp mở nắp là xong. Bồn cầu chính là cái động không đáy, thứ gì bỏ vào cũng đều biến mất sạch.

“Vậy cũng phải ném xa xa, tốt nhất là ném ở bãi rác.” Phương Hách rất có ý thức trách nhiệm ngáp một cái – no rồi mới cảm thấy mệt rã rời, cậu buồn ngủ.

Khác với Phương Hách, Hạ Tử Trọng cấp tốc dọn hết đống đồ ăn còn dư lại, ý Vào lực tay mình mạnh, ôm ngang eo Phương Hách lên trực tiếp đi từ bờ biển về gian nhà trúc.

Xa như thế, anh ấy thật sự muốn ôm mình về sao?!

Phương Hách vừa giật mình. Vừa buồn cười, nhưng cũng không giãy dụa đòi tự đi, muốn chờ hắn mệt rồi nói. Nhưng ai biết được, thể lực của người này rất khá, hắn cứ như vậy ôm Phương Hách một đường đi về nhà trúc, một đường tiến vào buồng tắm.

Chuyện sau đó tất cả mọi người đều hiểu, song tu là một thói quen tốt mà mỗi ngày đều phải kiên trì, rèn luyện nội công còn có thể hâm nóng tình cảm. Vợ chồng. Hạ Tử Trọng thừa dịp Phương Hách mơ mơ màng màng đem đi ăn sạch sẽ, rồi cực kỳ thoải mái ôm người ta lên lầu.

Nhà trúc cấp bốn so với hồi cấp ba lớn hơn một ít nhưng lớn đến cỡ nào cũng không biết, chỉ biết là mỗi phòng để được nhiều đồ hơn.

Bạch cầu nằm trên giường lớn chờ, mẹ nó lại ngủ trong lòng Hạ Tử Trọng, khi Hạ Tử Trọng đặt cậu xuống giường nó liền hí ha hí hửng chui vào ngực Phương Hách, thuận tiện liếc xéo Hạ Tử Trọng một cái – ăn một mình!

Đúng, ăn một mình! Tuy rằng nó cũng không biết đây là một ý tứ rất ba trấm, nhưng bọn họ được ăn ngon mà không gọi mình ăn, lúc tắm rửa cũng không mang mình theo! Mỗi lần mẹ đều tắm cho nó, nhưng lúc ba đi. Vào liền Vứt mình ra! Như vậy không gọi là ăn một mình thì gọi là gì?

Độ dày da mặt từ từ tăng trưởng, Hạ Tử Trọng (không thèm để ý âm thanh^kháng nghị trong đầu, tự mình trèo lên giường, ôm người vào trong ngực, tắt đèn, ngủ!

Trưa hôm sau, hai người cùng dậy muộn, thay quần áo, ăn cơm rồi mới nhàn tản trở lại căn cứ.

Trước khi tới biệt thự của tiểu đội Luân Hồi chào hỏi — bọn Quách Binh còn chưa có trở lại, trong nhà chỉ có mấy người giữ nhà.

Hai người sau đó lại đi bộ tới nơi nộp phí thuê nhà.

May là bây giờ phí thuê nhà vẫn là nộp vật tư, hơn nữa bây giờ phí thuê nhìn như có Vẻ “hời’ cho mình hơn so với mấy tháng trước, nhưng trên thực tế lại khác, bởi vì đồ ăn Và nước sạch đều lên giá.

Mì ăn liền, gạo, những thứ này hiện giờ trong căn cứ rất khó gặp. Trong căn cứ bây giờ đa số đều là nửa gạo nửa bắp. Mà mấy ngày liên tiếp mưa dầm: không dứt khiến không ít lương thực mốc xanh, cho nên căn cứ khi thu những thứ này hận không thể kiểm tra tỉ mỉ từng hạt gạo, hột thóc.

Gạo thì còn đỡ, nhìn sơ qua cũng biết có mốc hay không. Nhưng thứ này địa phương làm giả quá nhiều.

Lúc bọn Hạ Tử Trọng tới vận may cũng không tệ lắm, phía trước chỉ có một nhóm người đang giao đô, những người kia mang tới là bột mì, bởi vì không phân rõ được nên căn cứ không thu, lúc này mới đến phiên hai người.

Bọn họ không dám lấy túi gạo và mì còn nguyên, đã sớm chuẩn bị một ít gạo vụn để trong balo.

Vẻ ngoài rất tốt – có thể không tốt sao? Đồ để trong không gian làm sao hỏng được.

Cho dù vẻ ngoài rất tốt thì họ cũng không dám lơ là, phải xốc từng năm từng nắm bỏ vào máy kiểm tra kỹ lưỡng.

Hai người đợi hơn một tiếng mới kiểm tra xong, lúc rời đi hai chân đều tê rần.

Ra khỏi khu biệt thự, tiến thẳng đến sảnh nhận nhiệm vụ. Nơi này và trước khi hai người rời đi có chỗ bất đồng, phòng làm việc quản lý mỗi tiểu đội hăng ngày nộp phí đã dời đến lầu hai, người lĩnh thưởng thì xếp hàng tiến vào phòng đơn

Đội ngũ xếp hàng nộp phí ở nơi này ít hơn – dù sao không phải đội nào cũng có thể chi trả phí quản lý cao chót vót. Trong căn cứ bây giờ còn chưa công khai lưu thông tinh hạch, không ít tiểu đội đăng ký nhưng lại ít đi ra ngoài, dưới lần thay đổi cơ chế đã trực tiếp bị gạch tên. Phỏng chừng qua tháng này lượng đội ngũ còn tồn tại sẽ giảm mạnh đáng kể.

Chương 140: Người quen

Đủ hai trăm viên tinh hạch, xếp vào một cái túi nặng trịch.

Hai người Hạ Tử Trọng luồn túi tinh hạch vào cửa sổ, liền nghe bên trong ào ào một trận, rồi nhân Viên công tác đếm từng hạt, từng hạt một. Lại một thêm tiếng nữa trôi qua, hai người uể oải muốn chết cuối cùng cũng đi ra.

“Thế là xong việc.” Phương Hách cảm thấy cả người đều căng cứng hết cả rồi: “Bọn họ thật sự đếm từng viên nha! Vậy nếu tiểu đội cấp hai nộp năm trăm viên thì sao, không lẽ bọn họ đếm cả đời?!”

Hạ Tử Trọng bất đắc dĩ cười: “Nếu như bọn họ thu thiếu hoặc không đếm đúng số lượng thì sẽ bị tính trên người họ – làm công Việc này căn bản là những người không ra khỏi căn cứ, bọn họ đi chỗ nào lấy tinh hạch bồi thường cho căn cứ đây? Đương nhiên phải cẩn thận một chút.”

“Bây giờ chúng ta đi đâu đây?” Phương Hách không căn nhăn nữa, hỏi Hạ Tử Trọng.

“Đi dạo phố xem. Coi thử bây giờ bán cái gì.” Còn phải xem xem tinh hạch hiện tại ở căn cứ mua bán thế nào.

Hai người sóng vai đi trên đường, phát hiện nhân số trên đường hiện tại không giảm mà còn tăng, khẩu âm thiên nam địa bắc tràn ngập tạp nham trên phố xá. Nhìn bên ngoài, tuy nhiều người hơn nhưng bên trong cũng không phải là ít? Có lẽ lúc hai người rời đi thì có người từ nơi khác tới, bổ sung cho số người Chết đi nhỉ?

Hai bên đường phố, trong ngõ, trong hẻm, khắp nơi vẫn đầy rẫy những túp lều như trước. Ngoài ra thì đâu đâu cũng có quầy hàng.

Đi dạo phố chuyện như vậy vốn không năm trong phạm trù am hiểu của đàn ông. Từ khi căn cứ được xây dựng, số lần hai người Hạ Tử Trọng ra ngoài dạo phố có thể đếm được trên đầu ngón tay, cho dù đi coi một chút thì cũng không đi lâu, một khi cảm thấy mệt hoặc không có thứ gì mới mẻ thì vòng đầu về nhà.

Cho nên hôm nay nói là đi dạo phố, hai người cũng không định loanh quanh lâu lắc, chỉ muốn xem thử có thứ gì đáng mua hay không.

Không nghĩ tới, bọn họ còn thấy được không ít thứ đáng giá – tinh hạch.

Tinh hạch sơ cấp, bây giờ vật này lãnh đạo căn cứ không tỏ rõ có cho tiêu thụ hay không, nhưng nếu có người lấy ra bày sạp cũng không ai xen vào nữa. Bây giờ phí quản lý tiểu đội đều thu vật này, nếu như thực sự đánh không đủ cũng không ai cản bạn lấy thực phẩm ra đổi, đúng không?

Không ít quầy hàng bán lẻ tinh hạch, nhiều thì mười mấy Viên, ít thì một hai viên, cùng với mấy thứ hỗn tạp khác. Mà vật này giá cả vẫn không thấp như cũ.

“Ba Viên năm gói mì ăn liền, hoặc là một ký gạo, mại dô mai dô…” Thấy có người hỏi thăm, người bày sạp ngồi dưới đất cũng không ngẩng đầu lên mà rao – những ngày này người hỏi tinh hạch không ít, mà đại đa số đều là hỏi bao nhiêu phí một viên tinh hạch.

Hai người nhìn nhau liếc mắt một cái, Xoay người đi ra ngoài. “So với lúc trước đỡ hơn.”

“Nhưng vẫn quá đắt.” Hạ Tử Trọng lắc đầu một cái, bây giờ giá cả không được, hiện tại chỉ mới biết tác dụng của tinh hạch, một số tiểu đội cũng biết vật này phải làm thế nào để thăng cấp, nếu như không phải hiện tại số lượng dị năng giả không nhiều, tinh hạch càng thêm khan hiếm.

“Chúng ta có cần tìm người bán đi số vàng bạc không?” Phương Hách quan sát hai quầy hàng hai bên, tìm mấy món đồ bằng ngọc thạch.

Hạ Tử Trọng cười khổ: “Cho dù có, chúng ta cũng không phân biệt được thật giả.” Bọn họ không phân được thật giả, chỉ có thể ném vào không gian để thử. Có thể thử hàng nếu như được thì hấp thu, không được thì phải trả lại. Nhưng thế nào đi chăng nữa cũng không tiện.

“Nếu như có thể mua được giá tốt thì ổn rồi.” Phát hiện một quầy hàng nào đó quả nhiên bày một ít ngọc thạch, Phương Hách vội vã lôi Hạ Tử Trọng chen vào, nghe xong giá liên kéo hắn chui ra: “Một khối ngọc bội phải đổi năm ký gạo và mì đấy, mắc quá đáng! Còn không biết có phải đồ thật không nữa!”

Thấy cậu tức giận lầm bầm, Hạ Tử Trọng cười khúckhích, hiện tại một Viêm tinh hạch cũng đã là một ký gạo, huống chi bên trong ngọc đến cùng có thể ẩn chứa bao nhiêu năng lượng không ai nói rõ được. Bọn họ sẽ không vờ ngớ ngẩn mà mua những thứ đồ này với giá cao vậy đâu.

“Ê, đợi một chút!”

Hai người đang nắm tay đi về phía trước, nghe có người bắt chuyện thì quay đầu lại nhìn. Vốn cũng không chắc là người ta đang gọi mình, mà khi quay đầu lại liền thấy một người vội vã chạy tới chỗ mình, hia ngườikhông khỏi nhìn nhau liếc mắt một cái – có hơi… quen mắt nha!

Người kia mang vẻ mặt kinh ngạc, nhìn Hạ Tử Trọng rồi lại nhìn sang Phương Hách, sau đó bỗng nhiên tỉnh ngộ, cẩn thận từngli từng tí hỏi: “Hai vị. Có phải tới từ F thị không?”

Hai người Hạ Tử Trọng sửng sốt một chút: “Anh là ai?”. Hai người bọn họ cảm thấy người này có chút quen mắt, người này hình như là lúc đi ngang qua cứ điểm nhỏ kia có gặp một lần, nhưng mà. F thị? Đúng rồi, trước đó nhìn thấy người này bọn hắn cũng từng cảm thấy quen quen, chẳng lẽ đã từng gặp nhau sao?

Người kia thở phào nhẹ nhõm: “Chúng ta từng đồng hành một đoạn trên đường cao tốc, sau đó các cậu muốn đi A thị, bọn tôi lại đi nhờ Vả thân thích ở nông thôn… Tôi là Vương Thiên Cường, chắc các cậu không có ấn tượng gì rồi.”

Hạ Tử Trọng lúc này mới hiểu ra, Phương Hách cũng “A” một tiếng: “Trên đường cao tốc…” Là chiếc xe vẫn luôn đi theo sau bọn họ rồi làm người khác hiểu lầm là cùng một nhóm, cuối cùng còn dẫn thành nguyên một đoàn xe, làm hai người họ không thể không lái xe đi A thị, ngay cả vật tư cũng lấy không đủ!

Vương Thiên Cường lúng túng cười: “Lần trước chúng ta cũng gặp nhau ở căn cứ khác đi? Chừng hơn một tháng trước…”

Chuyện này hai người đương nhiên nhớ rõ, tỉ mỉ quan sát người này một chút, mới nhận ra người này đúng là người lúc đó – chuyện này rõ ràng chỉ mới mấy tháng nhưng phảng phất cứ như đã qua lâu lắm rồi.

Hai bên nếu tính là người quen đương nhiên phải nói vài câu với nhau. Tuy rằng thời gian quen biết rất ngắn tổng cộng cũng chỉ mới gặp mặt được vài lần, nhưng cũng có tâm muốn dò hỏi – hai người Hạ Tử Trọng rời khỏi căn cứ thời gian đã lâu rồi. Người muốn nịnh bợ như Vương Thiên Cường chỉ cần xem bề ngoài hai người này liền biết bọn họ trải qua cuộc sống như thế nào.

Vương Thiên Cường xem như là một kẻ thông minh, lúc trước một nhóm mười mấy người cùng đến cái làng nhỏ kia, đến giờ cũng chỉ còn một mình hắn sống sót, nghĩ vậy cũng đủ biết hắn có chút năng lực.

Hai người Hạ Tử Trọng và Phương Hách từ sau tận thế đến bây giờ đã mấy tháng trôi qua, bề ngoài nhìn lại không có khác biệt gì lúc trước, cái này cũng đủ khiến người ta giật mình.

Như chính Vương Thiên Cường chẳng hạn, trước tận thế cũng là một người thành công, có danh tiếng kha khá. Kết quả tận thểập xuống, chỉ mới ba tháng thôi hắn đã gầy gò như ma đói, lúc gặp hai người bọn họ thì vừa đen vừa ốm, người quen chạm mặt cũng chưa chắc nhận ra, huống chi là bọn Hạ Tử Trọng chỉ mới gặp có một lần?

Nhìn hai người họ xem? Quần áo trên người vô cùng sạch sẽ, sắc mặt không có vẻ như đã trải qua sương gió gì. Nếu không phải trước đó hắn đã từng gặp họ ở cứ điểm kia, hẳn còn tưởng rằng hai vị này được người nào bao dưỡng, xưa nay chưa từng ra khỏi căn cứ chứ!

“Người căn cứ các anh đều tới chỗ này?” Phương Hách có chút buồn bực, lần trước bọn họ qua bên kia thấy những người này vẫn không có ý định dời tới đây, sao hiện tại đều kéo nhau đến thế này?

Thấy hai người bọn họ buồn bực, Vương Thiên Cường lúc này mới xác nhận bọn họ không phải người của lãnh đạo căn cứ, chỉ là trùng hợp lần trước làm nhiệm Vụ mới cùng đi tới đó, cười khổ một tiếng: “Các cậu đi được mấy ngày, mấy chiếc xe tải tới đó đều mang…”

Nói rồi dừng một chút,ề nhìn bốn phía xung quanh, thấy không ai thèm nghe bọn họ tán dóc mới đè thấp âm thanh : “Chúng tôi bị ép tới đây, mấy người luyện ra vũ khí đều bị mời đi.”

Kỳ thực sau khi bọn họ đến căn cứ vẫn luôn bị trông giữ tương đối nghiêm khắc, cách đây không lâu mới được thả ra – những người có dị năng đặc thù đều bị căn cứ trưng thu, còn lại đều là người bình thường. Nếu như không phải ỷ Vào binh khí đặc thù, thì chắc chắn căn cứ sẽ không nuôi không mấy người bình thường như bọn họ.

Hơn nữa bây giờ Vũ khí đặc thù đã chế tác xong, quân đội chuẩn bị đem đợt Vũ khí đầu tiên chính thức đưa vào sử dụng, cộng thêm phân chia cho mấy tiểu đội đã từng hợp tác, đương nhiên không cần sợ mấy người này tiết lộ phong thanh, nên mới thả họ ra.

Trong lòng hai người hiểu rõ, lại hỏi tình huống lúc Vương Thiên Cường tới cái thôn nhỏ kia.

Lúc bọn Vương Thiên Cường Vừa tới, trong thôn vẫn là người bản xứ, nhưng không bao lâu phụ cận lại có người chạy nạn đi ngang qua ở nhờ phát hiện nơi này tương đối thích hợp việc phòng thủ, nhân số liền bắt đầu tăng lên. Hơn nữa nhiều lần bị tang thi tập kích làm người dân trong thôn ít dần, cuối cùng bị “trưởng thôn” lần trước bọn Hạ Tử Trọng gặp cầm đầu một nhóm người vùng lên chiếm luôn.

Về sau, mấy người trong thôn phát hiện Vàng bạc có thể gây, ra sát thương lớn cho tang thi, lúc này mới phái người nhanh chóng chế ra vũ khí đặc thù, huy động người đi thu gom mấy cửa hàng vàng bạc mới có thể thủ vững cứ điểm nhỏ đó.

“Bọn tôi cũng mới đây chính thức được ở khu bên ngoài.” Vương Thiên Cường nói qua loa chuyện lúc trước của mình, sau đó hỏi ngược lại : “Các cậu trước đó không ở trong căn cứ hả?”

Hạ Tử Trọng lắc đầu: “Chúng tôi mới đi làm nhiệm Vụ Về, đi đã hơn nửa tháng rồi.”

“Chẳng trách… Đúng rồi, trước đó căn cứ có một trận náo nhiệt lắm.” Vương Thiên Cường tìm đề tài, tuy rằng nghe hai người này nói bọn họ không phải đội ngũ lớn, nhưng từ trang phục, sắc mặt hai người họ, nếu không có chút bản lãnh thì làm sao có thể sống tốt như vậy? Hắn cũng tự nguyện bán cho bọn họ một ít tin tức ngầm trong căn cứ.

“Trước nghe nói Tống gia phải gả con gái cho lão đại tiểu đội Bá Chủ. Kết quả tin tức mới vừa thông báo ra không bao lâu, đội trưởng tiểu đội Bá Chủ liền bị người ta hạ độc chết ở trên giường.”

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *