Trọng Quy Vu Hách – ch127 – 130 [text]

Chương 127: Đại hỉ nha

Một người, một quả cầu, nhiều lần luân phiên phối hợp ra vào không gian tới tới lui lui, không bao lâu, Hạ Tử Trọng liền quang vinh thu gom hết ve chai trong tầng ba!

Về phần cái phòng cuối cùng được người quân đội chăm chút kỹ lưỡng, Hạ Tử Trọng tuy có gắn bom nhỏ ở trên kia, nhưng nơi đó là gian phòng duy nhất không bị nổ tung, có thể thấy được gian phòng kia rất quan trọng. Bất quá trong đây, thứ mấu chốt nhất và cũng quan trọng nhất đã bị người quân đội lấy đi, đồ còn dư lại bọn Hạ Tử Trọng có lấy cũng vô dụng, vì vậy hai người quyết định từ bỏ gian phòng kia.

Lần thứ hai trở lại không gian, Hạ Tử Trọng trực tiếp chạy đến cái hầm dưới đất lựa mấy trái bom hẹn giờ uy lực mạnh mẽ.

“Anh lấy chúng nó chuẩn bị làm gì thế?” Phương Hách tò mò nhìn Hạ Tử Trọng thao túng mấy vật nguy hiểm đó.

Hạ Tử Trọng chỉ chỉ bạch cầu: “Anh định đem chúng nó gắn vào xưởng quân sự, để nổ chết.Sđám biến dị thực vật đó.”

“Nổ biến dị thực vật?” Phương Hách kinh ngạc.

“Trong thân thể thực vật biến dị hẳn phải có thứ giống tinh hạch, lần trước bạch cầu cũng là ăn tinh hạch của bọn nó mới thăng cấp. Cái nhà máy quốc phòng kia bây giờ bị thực vật biến dị chiếm lĩnh, giữ lại không biết có nguy hiểm ngầm gì không, còn không bằng thừa dịp chúng nó đi ra cho nổ tan xác.”

Tuy rằng Hạ Tử Trọng cũng biết không thể triệt để giết chết chúng nó, nhưng thử một chút dù sao cũng tốt hơn cái gì cũng không làm, hơn nữa chỗ đó quá nguy hiểm, giữ lại cũng là gieo vạ, không băng cho nổ hết đi.

“Được! vậy chúng ta thử xem!”

Bây giờ vũ khí hỏa lực trong tay Hạ Tử Trọng có rất nhiều, cho nổ tung nhà máy là điều chắc chắn, mà quân đội cũng bỏ qua nơi đó, thứ hữu dụng có thể lấy trên cơ bản cũng đã lấy đi, nổ thì nổ.

Để bạch cầu đến địa điểm chỉ định, Hạ Tử Trọng mang theo phương tiện chiếu sáng lấy bom ra, sắp xếp gọn gàng, rồi về lại không gian, bạch cầu tiếp tục nhảy đến chỗ khác.

Chờ tất cả bom đều đặt tốt Hạ Tử Trọng đốt một cây pháo sáng, ném xuống tầng hầm tầng ba, mình thì chạy về không gian. Mặt khác, bạch cầu ở một bên trông quả bom, chờ đợi thực vật biến dị xuất hiện.

Thực vật biến dị mới sáng sớm ngày đó rời đi, nên bây giờ chưa đi xa. Bởi vì trong nhà máy quốc phòng có âm thanh truyền ra, nhóm thực vật biến dị theo bản năng cho rằng bên trong sẽ xuất hiện đồ ăn mỹ vị, giống như món ngon_mấy ngày trước.

Lúc nghe động tĩnh, những nhánh xúc tua màu đen giống như rắn rết, từ bốn phương tám hướng bò tới.

Lần này bạch cầu không gấp gáp lập tức trở về không gian, mà là chờ đám dây leo và rễ của nó ngập tràn khắp phòng, mới “phốc một tiếng nhảy lên nút bấm, lắc người một cái trở lại không gian.

Hạ Tử Trọng chỉ đặt thời gian đếm ngược mười giây, cho dù sau đó có dây leo đụng vào nút lệnh cũng không có tác dụng gì.

Phu phu hai người lẳng lặng ngồi trên ghế sa lon, yên lặng đếm ngược mười giây, lập tức — ở góc Tây Bắc xưởng quân sự, chợt rung lên, tiếng nổ kinh thiên động địa, một tiếng, lại một tiếng, giống như động đất đang diễn ra, suốt mười mấy phút mới yên tĩnh lại.

Hai người Hạ Tử Trọng không biết bên kia thế nào rồi liền thấy bạch cầu đang uốn éo bên cạnh gấp gáp, lắc người một cái biến mất không thấy đâu.

Hai người bất đắc dĩ liếc mắt nhìn nhau, nhắm hai mắt lại, theo góc nhìn của bạch cầu mà xem.

Tầng hầm. Vốn sáng sủa giờ đây một mảnh đen ngắt, không ít nơi còn xẹt ra tia lửa – đó là mấy đoạn dây điện bị nổ tung nhưng vẫn thông điện. Có nhiều chỗ còn đang cháy hừng hực.

Mấy cọng dây leo đen ngòm vô lực giãy dụa trên đất, trong không gian thu hẹp không thấy gì càng lộ vẻ ghê tợn, đâu đâu cũng là tường vỡ, đá và bùn đất, còn có tro bụi.

Bạch cầu nhảy ra ngoài mặc kệ bụi bẩn, có chướng ngại vật hay không, thông đạo có nhỏ hẹp không, nó vọt vào nơi còn đang cháy mạnh nhất!

Bạch cầu dám nhảy vô đống lửa, hai người hít một ngụm khí lạnh, không chờ bọn hẳn kêu bạch cầu cũng dám xông tới. Sau đó, bạch cầu đại nhân không khiến người ta bớt lo liền nhảy nhót đem một cọng dây điện còn đang bốc lửa chích vào dây leo còn đang giãy giụa kéo dài hơi tàn, mình thì vui vẻ chích vào một cọng dây leo khác, lập tức, từ trong cái đống đen thui kia phát ra một ánh sáng xanh biếc, bạch cầu trực tiếp “hút” vào trong cơ thể, ăn luôn.

“Nó… không sợ lửa đốt?”

“Cũng không sợ bị điện giật.” Hạ Tử Trọng sờ sờ cằm bắt đầu cân nhắc — hai người bọn hắn hiểu quá ít về đặc tính của bạch cầu, đến bây giờ vẫn không biết nó có năng lực gì hay ho, về sau phải thử nghiệm một chút, không biết có phải mọi loại thuộc tính nó đều miễn nhiễm hay không? Nếu như có…Cái thứ này cũng quá biến thái đi!

Bạch cầu từ trong mấy ngóc ngách mà người bình thường hoàn toàn không có cách nào chui tới chui lui, lúc cần thiết thân thể nó còn có thể như một quả bóng nước mà biến hình, thu thập tinh hạch thực vật bị nổ chết từ bên trong. Tinh hạch thực vật đa số đều là màu xanh, tuyệt không giống bộ dạng tụi nó bây giờ mà là tràn đầy sức sống trước tận thế.

Tinh hạch thực vật quả nhiên phân bố không có quy luật gì, bạch cầu có thể từ trong thân cây “hút ra vài viên tinh hạch to to nhỏ nhỏ, một số khác lại chỉ có thể ở rễ cây mới có.

Cạm bẫy lần này vẫn không thể tạo thành ảnh hưởng quá lớn cho chúng nó, lúc bạch cầu chạy loạn xung quanh tìm cái ăn, thì cũng có vài rễ cây ngoại lai bắt đầu chơi trò cướp tinh hạch với thằng nhỏ, xem chúng nó giương manh múa vuốt đuổi theo bạch cầu chạy khắp nơi, rất hiển nhiên bản thân chúng nó cũng không có tổn thương quá lớn.

Những thực vật này có sức sống rất ngoan cường, chúng nó ăn tang thi, ăn nhân loại, cũng ăn thi thể đồng loại, cơ hồ có sinh vật chết rồi thi thể cũng sẽ bị chúng nó hấp thu. Cho dù chịu tổn thương lớn hơn nữa cũng sẽ khôi phục lại trạng thái tốt nhất.

Nghĩ tới điều này, Hạ Tử Trọng nói khẽ với Phương Hách: “xem ra muốn sống tốt ở tận thế, còn phải có khẩu vị mạnh, ăn cái gì cũng phải thấy ngon.”

“Sao??” Phương Hách một đầu dấu chấm hỏi, không biết ý hắn đang muốn nói cái gì.

“Em xem, tang thi ở tận thế sống rất tốt ha? Chúng nó bất luận nam nữ già trẻ gì cũng ăn, hoàn toàn không kén chọn, bây giờ chúng nó có thể coi như là bộ tộc đông đảo nhất trên thế giới. Những thực vật này không chỉ ăn người, ăn tang thi, chúng nó còn ăn cả thi thể, càng là sát thủ đáng sợ nhất.”

Phương Hách đối với chuyện cười nhạt như nước ốc của Hạ Tử Trọng không biết nên phản ứng ra sao, bỗng nhiên bạch cầu ăn xong “phốc” một tiếng xuất hiện trong phòng khách. Thân thể nó lúc này đã lớn gấp mấy lần, có thể nhìn thấy rõ ràng trong thân thể trong suốt của nó “chứa” ít nhất hai mươi, ba mươi viên tinh hạch màu lục bích to có nhỏ có.

Sau khi trở lại bạch cầu trực tiếp từ cửa sổ bay ra ngoài, lơ lửng giữa không trung bắt đầu tiêu hóa.

Phương Hách chỉ chỉ bạch cầu: “Cái vị này khẩu vị cũng rất tốt nè, cái gì cũng ăn, cho tới hôm nay chúng ta cũng không tìm được thứ gì có thể tổn thương được nó…”

Biểu tình Hạ Tử Trọng có chút vặn vẹo, nói như vậy bạch cầu nhà mình cùng đám tang thi, thực vật biến dị ở phương diện nào đó cũng không khác mấy.

Bạch cầu tiêu hóa hơn một giờ, mới xong mấy viên tinh hạch nó kiếm được.

Hai người Hạ Tử Trọng trực tiếp nghỉ ngơi trong không gian một đêm, hôm sau trời vừa sáng liền lái xe ra khỏi căn cứ, hướng về phía A thị, chuẩn bị đi sâu vào nội thành rèn luyện thân thủ.

Mặt khác, toàn thể tiểu đội Luân Hồi kích thích dị năng cũng tích cực triển khai đặc huấn, huấn luyện đánh tang thi. Có ngọc bội không gian nên càng thuận tiện cho bọn họ, có thể lấy được không ít vật tư, không giống như trước nếu như tìm được nhiều đồ còn phải sàng lọc, bỏ lại thứ không cần thiết.

Trong căn cứ, hai phu phu Hạ Tử Trọng không tận lực hỏi thăm tin tức, Ellen vào cùng ngày họ trở về đã được phóng thích, càng không nghe thấy tin tức nào liên quan tới lão đại tiểu đội Bá Chủ muốn cưới trưởng nữ Tống gia.

Một đội trưởng đội dị năng, vậy mà có thể lấy được thiên kim địa vị hàng top trong căn cứ. Hơn nữa vị thiên kim này còn là độc tôn! Tình tiết này trước tận thế chỉ có ở trong tiểu thuyết thôi! Nhưng bây giờ, Ellen lại có thể khiến nhiều kẻ dấy lên hy vọng.

Chỉ cần có dị năng, chỉ cần nâng cao thực lực bản thân, cũng có thể mở ra một thế giới của riêng mình trong thời mạt thế này, sáng tạo thể lực thuộc về bản thân, biến thành ca0 phú soái cưới vợ bạch phú mỹ!!

Đám người sinh hoạt trong căn cứ sau khi biết được tin tức này, người người đều sinh lòng mong đợi. Bởi vì đây là chuyện đáng mừng có thể đếm trên đầu ngón tay tính tới thời điểm này – từ khi tận thế đến, mỗi ngày người ra đều chỉ lo kế sinh nhai, kế sinh nhai cũng không phải làm công kiếm tiền như lúc trước. Mà là chân chính vì sinh tốn phải bận rộn.

Mỗi ngày sống dưới uy hiếp của tang thi, ăn bữa sáng lo bữa tối, hiếm khi hóng được chuyện để có thêm “niềm vui sống”, hóng chuyện bát quái, xem trò vui, mọi người đương nhiên hân hoan mừng rỡ.

Mà lãnh đạo căn cứ cũng muốn lợi dụng việc này cải thiện tình trạng tiêu cực trong căn cứ hiện giờ, cháu gái đại lão gia quân đội cùng dị năng giả kết thông gia, chuyện này nhất định có thể giảm thiểu căng thẳng giữa hai bên.

Việc kết hôn của Ellen và Tống Xảo Xảo trong tình huống như vậy cứ thuận lợi triển khai.

Tuy rằng không thể tổ chức xa hoa như trước tận thế, nhưng nhất định phải thật náo nhiệt – đây là lãnh đạo căn cứ ý kiến.

Mà bản thân Ellen đương nhiên cũng không có bất kỳ phản đối nào, biết thời biết thế gật đầu đồng ý.

Sau mấy ngày bị giam rốt cuộc cũng mang đàn em trở về biệt thự của mình, trước mặt đều là các đội viên ùa tới chúc mừng, cùng với mấy vì đội trưởng đã từng hợp tác.

Ngày trước còn châm chọc khiêu khích, tính kế lẫn nhau, ngày hôm nay đều bày một nụ cười tươi roi rói, vẻ mặt rạng rỡ chúc mừng hắn, Ellen lười phải đi xã Sgiao từng người.

Những ngày qua Duẫn Đông bị giam cũng chịu không ít khổ, cùng Ellen xã giaoìmột lúc đã đi lên lầu hai. nhìn thấy Đới Quân trước mặt biểu tình có chút mất tự nhiên.

Chương 128: Tử vong

Nhìn thấy Đới Quân đứng trên hành lang, bước chân Duẫn Đông hơi khựng lại một chút, đẩy đẩy kính mắt, vì sự phát triển của tiểu đội Bá Chủ sau này, gã cực kỳ hiếm thấy mà chủ động dặn dò một câu: “Chuyện này đối với tiểu đội chúng ta, đối với Tống gia đều có lợi…” Câu nói kế tiếp gã không nổi ra, cũng không cần phải nói, thân phận Đới Quân bất quá cũng giống như đám người bên cạnh Ellen trước tận thế, chỉ là một món đồ chơi mà thôi.

Bây giờ đám em gái đã từng bò lên giường Ellen trong Bá Chủ đều đen mặt tập thể, giống như chết cha chết mẹ, Duẫn Đông không rãnh hơi tìm người đến nói chuyện, Đới Quân là nam giới duy nhất sau tận thế Ellen giao du, chính gã nói nhiều một câu đã cho là hắn mặt mũi.

Đới Quân đương nhiên biết thân phận mình, nghe Duẫn Đông nói chỉ miễn cưỡng cười cười: “Anh Duẫn, em biết rõ, Ellen nói không thể. Em sẽ không gây chuyện.” Bản thân Đới Quân biết rất rõ vị trí của mình, mình là nam, không giống những ả đàn bà mơ mộng kia, chờ tưởng lai sau khi Ellen kết hôn với vị Tống gia kia có thể sẽ có được càng nhiều phụ nữ xinh đẹp hơn, hoặc có thể sẽ đem mình ném ra sau đầu. Chỉ cần mình an phận, khiên tốn, có thể sẽ có một phần địa vị bên cạnh Ellen.

Sở dĩ hắn thức thời là vì… ai bảo trước đó vài ngày bọn Ellen bị bắt, hắn còn cho là bọn họ không ra được liền…

Duẫn Đông thấy hắn thức thời liền gật gật đầu, đi vào bên trong, đi chưa tới hai bước đột nhiên hỏi: “Sao không thấy Hứa Lỵ Ly?”

Đới Quân sửng sốt một chút, nở nụ cười mỉa mai : “Người ta là người bận rộn, từ lần trước các anh mang đội ra ngoài làm nhiệm vụ cũng không thấy về, có lẽ là tìm được chỗ dựa mới rồi.”

Duẫn Đông cau mày, nhân phẩm Hứa Lỵ Lỵ trước tiên để qua một bên, lấy tính cách của cô ta mà trở về sẽ vì việc kết hôn của Ellen gây phiên toái cho xem, mà không thể không nói — dị năng của cô ta rất quan trọng. Lần trước bọn họ ở nhà máy quốc phòng gặp phải biến dị thực vật. Nếu có dị năng giả hệ mộc có thể điều khiển những thực vật kia thì sẽ tốt bao nhiêu?

Bây giờ căn cứ cũng tìm được phương pháp thăng cấp, đáng tiếc đội mình biết tin tức này quá chậm.

Duẫn Đông những ngày gần đây có công chuyện, lúc này tinh thần đã sớm cực kỳ mệt mỏi, tạm thời đem chuyện này gác qua một bên, quay người trở lại phòng mình nghỉ ngơi.

Đới Quân lại lo lắng này mấy ngày nay bọn Ellen không biết có phát hiện việc mình làm không, mặt khác lại sợ chờ khi Ellen cưới Đại tiểu thư Tống gia, mình liền bị kiềm chế thì phải làm sao? Bởi vậy thẳng thắn chờ trước cửa phòng Ellen.

Khoảng một giờ sau, Ellen uống say loạng choạng đi tới, bởi vì biết mình sắp kết hôn rồi, cũng không thể để Tống gia nói nhiều, bởi vậy Ellen sau khi trở lại tạm thời đẩy đám gái gù có tư tình ái muội với mình ra một phòng xa xa.

Một đội viên nam trong đội đỡ Ellen lên lầu, sau khi lên thấy Đới Quân tới đón, biết quan hệ hai người liền giao Ellen cho Đới Quân.

Dìu Ellen vào phòng ngủ, Đới Quân dốc toàn bộ tâm tư chăm sóc hẳn, tiện thể cũng là để hắn yêu thích mình hơn.

“Ellen, sao lại uống nhiều vậy? Đầu có đau không? Em giúp anh xoa bóp nha.”

Tuy rằng uống nhiều rượu nhưng thần trí Ellen. Vẫn còn thanh) tỉnh, trong lòng hiểu rõ ý tứ Đới Quân. Hắn cũng biết, sau khi kết hôn mình không thể không cho Tống xảo xảo mặt mũi, ít nhất ở bên ngoài tất cả tình nhận đều phải xử lý. Bất quá nếu như có Đới Quân ngoan ngoãn hiểu chuyện này, khiêm tốn lại là một thanh niên ở bên cạnh mình, chắc chắn Tống gia cũng sẽ không chú ý tới.

Bởi vậy vỗ vỗ tay hắn: “Anh không sao, chỉ là có chút khát nước.”

“Được, em rót nước cho anh nhé!” Trong mắt loé ra vẻ hài lòng, từ thái độ của Ellen lúc này Đới Quân có thể nhìn ra ý của hắn, vị trí của mình ở cạnh hắn đã an toàn. Chỉ cần trở về giải quyết sạch sẽ chuyện kia là được.

Xoay người ra cửa, xuống lầu đi rót nước, vừa đi tới cửa phòng bếp liền nghe tiếng ai đang cười. Đới Quân nhìn vào bên trong, liền thấy Hứa Lỵ Lỵ đã lâu không gặp đứng cạnh bàn cùng người phụ trách nhà bếp thấp giọng tranh luận.

“… Đội phó đã nói, cô đã nhiều ngày không. Về bây giờ còn muốn gây loạn? Hay là để tôi đi lên mời đội phó xuống đuổi cô mới chịu cút hả?”

Hứa Lỵ Lỵ tức giận đến trợn mắt: “Duẫn Đông thì là cái giống gì?! Tôi đây muốn gặp Ellen!”

“Đội trưởng đã ngủ rồi, đội trưởng của chúng tôi cũng sắp kết hôn, kính xin Hứa tiểu thư đừng có đi gây sự vào lúc này. Cô vĩ đại quá, nhà chúng tôi không chứa nổi ông giời như cô.” Người này trước kia từng chịu không ít oan ức từ Hứa Lỵ Ly, lúc này Ellen đã nói rõ không thể cưới cái ả tính khí còn lớn hơn má hắn về làm vợ, hắn còn cần phải nịnh bợ sao?

Đới Quân thấy Hứa Lỵ Ly bị khình bỉ, trong lòng càng đắc ý, ngẩng cao đầu nhấc chân đi vào: “Tôi tới lấy nước, đội trưởng khát.” Nói rồi còn liếc mắt nhìn Hứa Lỵ Ly một cái, không thèm quan tâm tới cô ta, cầm phích, nước nóng trên bàn nhấc chân đi ra ngoài.

Hứa Lỵ Lỵ vốn định nổi điên với hắn, nhưng thấy hắn cầm cái phích nước nóng thì bỗng nhiên nở nụ cười lạnh, quay đầu trừng mắt nhìn cái người kia, hừ một tiếng, xoay người đi ra ngoài cửa lớn cắn răng thấp giọng nói: “Đáng đời, đây chính là do mày tự tìm!”

Đới Quân cầm nước lên lầu hai, đặt bình trên tủ đầu giường rói rót ra một ly cho Ellen, đỡ hắn ngồi dậy uống hai ly nước mới dìu hắn năm xuống, mình cũng cởi quần áo bò lên giường – bây giờ trong đội ngoại trừ mình ra không ai có tư cách nằm trên chiếc giường này.

Sáng sớm hôm sau, một tiếng hét từ lầu hai tiểu đội Bá Chủ vọng ra, chờ Duẫn Đông dẫn người vọt vào phòng ngủ Ellen, đã thấy Đới Quân ôm chăn núp trong góc phòng, cả người run cầm cập như cầy sấy. Mà trên chiếc giường lớn kia, Ellen mặt đầy máu đen, thất khiếu chảy máu, cũng không biết đã chết bao lâu.

“Cậu nói một chút, tinh hạch cấp hai mà còn phân thuộc tính cái gì? Thực đáng ghét.” Quách Binh dùng sức gãi gãi đầu, cầm trong tay tinh hạch màu xanh nhạt ném vào túi.

“Chờ trở lại căn cứ xong đổi với người khác đi, phỏng chừng trong căn cứ sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện vấn đề này, đến lúc đó người dùng tinh hạch cấp hai đổi tinh hạch hệ khác khẳng định sẽ không ít.” Trần Ninh không giống Quách Binh gấp gáp như vậy, tinh hạch hệ không gian rất khan hiếm: “Hơn nữa tinh hạch cấp hai của hai người Hạ Tử Trọng khẳng định không ít, đến lúc đó đổĩ“với bọn họ không du’Qc sao?”

“Đúng vậy! Bất quá hai người bọn họ không phải đã sớm tới cấp hai rồi sao? Sao lúc trước không phát hiện vấn đề này?”. Quách Binh có chút không rõ, hai người Hạ Tử Trọng đã cấp ba, lẽ nào không phát hiện dị năng đến cấp hai cũng chỉ có thể hấp thu tinh hạch cùng loại?

“E rằng bọn họ chỉ dùng tinh hạch cấp, hai người bọn họ có thể đánh như vậy hẳn là sẽ không lo lắng vấn đề này.”. Đã sớm chữa trị chấn thương tâm lý, Yên Nhạc mặt hí ha hí hửng gõ bề đầu một con tang thi, đào ra một viên tinh hạch cấp một không có màu sắc, không có thuộc tính.

“Điều này cũng đúng.” Tuy rằng vẫn mang nghi vấn trong lòng, nhưng Quách Binh cũng không nhiều lời, hai người kia thăng cấp nhanh như vậy khẳng định có bí quyết, mà người ta cũng phải giấu một chút bí quyết riêng chứ. Bọn họ đã giúp đội mình rất nhiều, không phải chỉ là thuộc tính bất đồng không thể hấp thu sao? Dùng sức chiến đấu của bọn họ bây giờ, sớm muộn gì cũng đánh đủ số tinh hạch yêu cầu, cho dù là dùng tinh hạch cấp một để thăng cấp cũng có thể!

Lúc trước tiểu đội Luân Hồi cũng đánh được tinh hạch cấp hai, nhưng lên tới cấp hai tốc độ hấp thu chậm hơn không ít, mà vận khí của bọn họ lúc trước không tệ, đánh được đều là tinh hạch dị năng giả cấp hai trong đội cần, cho nên đến tận bây giờ mới phát hiện vấn đề này.

Chờ phát hiện xong thì không kịp hỏi hai người Hạ Tử Trọng, cho nên bây giờ mới phát sầu.

Ngược lại hai người Hạ Tử Trọng không biết chuyện này, bởi vậy càng không nhắc tới. Hạ Tử Trọng mặc dù biết từ cấp hai trở lên tinh hạch tang thi phân chia dị năng, phân chia màu sắc, nhưng không nghĩ tới hướng này.

“… Đây là thứ gì?” Nhìn bạch cầu “vẻ mặt” đắc ý, “phun mấy thứ màu nâu lên lòng bàn tay mình, khóe miệng Phương Hách giật giật.

Bạch cầu lắc lắc động thân thể, đắc ý náo loạn một trận, mới dùng trí thông minh ít ỏi của nó báo cáo cho “cha mẹ” – lúc ăn tinh hạch của thực vật đã thuận tiện thải ra bã!

“Thứ này không phải là hạt giống của thực vật biến dị sao?”. Khóe miệng Hạ Tử Trọng co rúm lần thứ hai, năm, sáu viên kiao càng nhìn càng thấy giống hạt giống.

“Thứ này chúng ta giữ lại có ích lợi gì?” Nghĩ tới này đám thức vật đó đánh không chết, Phương Hách liền cảm thấy sợ hãi: “Cũng không thể trồng ở trong không gian!”. Đánh chết cũng không cần! Trong không gian nếu như gieo mấy thứ này xuống thì những thứ khác không cần phải sống nữa!

“Không biết dị năng giả hệ mộc có dùng được không?”. Hạ Tử Trọng bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, nhíu mày.

“Dị năng giả hệ mộc? Anh nói dị năng giả như em họ của anh?” Phương pháp chắc là không sai, nhưng Hứa Lỵ Ly kia.

Hạ Tử Trọng nở nụ cười: “Em giữ chúng nó cẩn thận, anh nhớ trong đội Luân Hồi có một đứa nhỏ mười một tuổi kích phát ra dị năng hệ mộc.”

Nhân số đội Luân Hồi nhiều, lần này kích thích dị năng loại nào cũng có. Giống lần trên đường đi Tây Bắc, đội viêm Luân Hồi có không ít người bình thường là nhân viên hậu cần, sức chiến đấu chênh lệch bất đồng, kích phát ra không ít loại dị năng thuộc hệ hỗ trợ. Giống như vợ Uông Đồng là dị năng giả hệ trị liệu. Nghe nói trước tận thế cô là một y tá, dị năng kích phát ra có quan hệ rất lớn với đặc điểm của mỗi người.

“Được, chúng ta cứ giữ lại đã.” vỗ vỗ bạch cầu đang gác cái đầu to lên người mình, Phương Hách đem mấy hạt giống kia ném vào một góc : “Nhưng sao bây giờ mới lấy ra?” Nó rõ ràng ngày hôm qua đã tiêu hóa xong đống tinh hạch mà, sao hôm nay mới lấy hạt giống ra?

Phương Hách chỉ là thuận miệng hỏi, bạch cầu xoay xoay làm bộ nghe không hiểu – Phương Hách cũng không truyền hỏi nữa – nó ngày hôm qua ăn đồ ngon, cho nên quên nói những thứ này với mẹ. Hừ! Nó sẽ không để bọn họ có cơ hội cười nhạ0 mình đâu!

Chương 129: Tiến vào nội thành

Hai người mang theo bạch cầu lái xe vào nội thành, thành phố lớn ngày xưa phồn hoa bây giờ tiêu điều cùng vết nứt khắp nơi.

Cả ngày mưa lất pha lất phất không ngừng cọ rửa nơi này, nhưng cũng không mang tới không khí tươi mới cho thành thị, trái lại dưới bầu trời xám trắng càng thêm âm u, ẩm ướt và băng lãnh.

Trong thành phố, nơi mà tang thi xuất hiện đều có dấu vết loang lổ do chiến đấu tạo thành. Bây giờ mưa dầm liên miên càng khiến các toàn nhà đổ nát, nhìn qua như một cái giẻ lau rách tả tơi.

Lái xe trên đường, hai người có thể thấy những ngôi nhà thê lương San sát ở hai bên đường, bất cứ lúc nào nổi lên một trận gió to đều có thể thổi ngã hết mấy ngôi nhà đó.

“Mấy ngôi nhà này đều là hậu quả do ăn chặn nguyên liệu gây nên.” Phương Hách nhìn thấy một trung tâm mua sắm ngày xưa to lớn, bây giờ đã sụp hơn một nửa, không khỏi cảm thán một tiếng.

“Ba, năm tháng có thể là đồ tốt, nhưng đừng hy vọng chúng nó có thể dùng tới ba mươi, năm mươi năm sau.” Hạ Tử Trọng cười cười, vẻ mặt bỗng nhiên biểu cứng lại: “Chuẩn bị sẵn sàng, chúng ta tìm một chỗ tốt rồi xử lý cái đuôi phía saս.”

“Được.”

Hai người tiến vào nội thành đã lâu, mỗi khi số lượng tang thi sau. Xe nhiều tới một lượng nhất định thì sẽ tìm một nơi tương đối an toàn thanh lý một trận.

Thứ nhất là để rèn luyện thân thủ; thứ hai là vì căn cứ yêu cầu các tiểu đội phải giao nộp tinh hạch; thứ ba là vì tiện đường thanh lý tang thi, tận lực giảm bớt số lượng tang thi.

Hai người phối hợp ăn ý, đương nhiên không cần nhiều lời. Hai người xuống xe, lấy vũ khí, chờ tang thi đến sau đó lắc người một cái vọt vào.

Nơi này vẫn được xem là ngoại thành, mà trong bầy tang thi đã lục tục xuất hiện không ít bóng dáng tang thi cấp hai.

Bọn họ bây giờ đánh tang thi nhiều hay ít cũng là vì tích trữ tinh hạch chờ khi trở về căn cứ sử dụng, đương nhiên sẽ không giống như trước mỗi khi đánh chết tang thi liền ném vào không gian đẻ không gian trực tiếp hấp thu.

Chờ thanh lý xong hai, ba trăm con tang thi, hai người mới phân công nhau chậm rãi moi tinh hạch.

“Phiên phức ghê.” Phương Hách thấp giọng oán trách một câu, rồi nhìn Hạ Tử Trọng bên cạnh cười cười : “Trước kia vẫn không cảm giác được, bây giờ phải tự mình moi từng cái mới thấy thực phiền.”

“Đương nhiên, trước kia có người tiểu đội Luân Hồi giúp đỡ, chúng ta chỉ cần chuyên tâm đối phó tang thi cấp cao là được rồi, làm gì lại khổ cực thế này.” “Hạ Tử Trọng cũng không, khỏi nhếch miệng cười, thuận tiện dùng cùi chỏ đụng đụng bạch cầu đang lơ lửng bên cạnh : “Mày trừ lúc ăn tinh hạch cao cấp thì tích cực, bình thường sao không trông cậy nổi cơ chứ?”

Bạch cầu lắc lư cái eo mập của mình rồi bay đến bên mẹ cọ cọ, nó sẽ không chủ động nói mình kỳ thực có thể trực tiếp “hút tinh hạch ra đâu! Nếu như bị thằng cha bất lương kia biết khẳng định sẽ ngược đãi mình!

Bạch cầu lòng dạ hẹp hòi lắc lư, ở cái nơi đầy tang thi này nó cũng sẽ không đi trên mặt đất để dính phải những thứ bẩn thỉu, chỉ nhảy loanh quanh ven đường chợt phát hiện trên đất có thứ gì đó đang ngọ nguậy? Cái hình dạng này, cái nhịp nhấp nhô này, cái tư thế này – thực vật biến dị! !

Bạch cầu phấnckhích, tinh hạch thực vật biến dị ăn mấy lần trước đối với nó chính là đại … bổ!

Tinh hạch của thực vật biến dị SO với tang thi rất khác biệt, chúng nó không như tang thi phân cấp, chỉ cần thực vật một khi hình thành tinh hạch bên trong sẽ ẩn chứa một nguồn năng lượng vô cùng dồi dào, khác nhau chỉ có kích thước to nhỏ bất đồng, nhưng chỉ cần ăn một cái sẽ như uống thuốc tăng lực! So với tinh hạch tang thi cấp ba còn dễ dàng hấp thu hơn, mùi vị còn ngon lành hơn!

Hai con mắt tròn vo mở to trừng trừng, bạch cầu “vèo” một tiếng bay về phía cọng dây leo kia. Thứ này đối bạch cầu mà nói căn bản không có bất kỳ nguy hiểm nào, đối với nó cũng hoàn toàn không có lực) sát thương, nhưng nó quên mất – đối với thực vật, nó cũng hoàn toàn không có bất kỳ lực sát thương gì.

Một sinh vật có tính phòng bị chặt chẽ, trơn trượt, hết ăn lại năm, như thế ngay cả ăn tinh hạch cũng chỉ có thể chờ người ta giết xong mới “hút” ra chậm rãi tiêu hóa, cả miệng còn không có thì đánh nhau với người ta thế nào đây?

Nhưng, một chuyện quái dị đã xảy ra. Ngay khi bạch cầu nhảy lên đó, cọng dây leo kia cong lên, một sợi chạm vào người nó, cảm xúc trơn trượt, trong nháy mắt co về sau! Dùng tốc độ so với tia chớp, không đến một giây rút khỏi phạm vi đường kính hai mươi mét.

“… Sao lại chạy thế ?” Hạ Tử Trọng không nói gì cầm đao đứng một chỗ, nhìn về phía bạch cầu. Hạ Tử Trọng đã sớm cảm giác được cọng dây leo kia lén lén lút lút duỗi qua đây, bởi vì cảm giác được chỉ có một cái, tựa hồ chuẩn bị mò qua trộm tinh hạch, trộm xác, Hạ Tử Trọng đang chuẩn bị dùng dị năng đánh cho nó chạy, ai biết nó lại tự mình chạy trước rồi?

Bạch cầu ủy khuất xoay người lại, “phốc, phốc ” nhảy trở về, tìm mẹ ôm một cái, an ủi con tim bé bỏng đang thổn thức của nó – đồ ăn vặt chạy mất tiêu rồi!

“Chắc là cảm thấy bên chúng ta nhiều người nên sợ?” Phương Hách cũng rất khó hiểu, từ khi nào mà thực vật biến dị cũng sẽ sợ nhóm hai người đây? Lẽ nào thực vật biến dị cũng có dị năng sao?

Vỗ vỗ bạch cầu nhảy vào trong ngực mình, Phương Hách chọt chọt đầu nó: “Lau khô đi! Người dơ hầy à.” Bạch cầu nhảy mấy cái trên đất, giũ hết đống bùn dính dưới bụng ra, Phương Hách quyết định không chiều theo cái tật xấu này của nó- rõ ràng bay được, lại cứ nhảy tới nhảy lui trên đất.

Bạch cầu lần thứ hai đau thương, đồ ăn chạy mất, bị mẹ ghét bỏ, còn ba ba. Hừ! Không để ý tới ba ba, ai bảo vợ của ba ghét mình!

Rễ thực vật biến dị trốn dưới đất năm mươi mét đang run lấy bẩy – tại sao lại là đại ác ma kia! Đại ác ma lần nào đến cũng cướp thức ăn của mình! Muốn bắt cũng bắt không được, đánh thì đánh không nổi, đâm cũng không lủng!

Hừ hừ, cũng may là mình cơ trí, từ lần bị thiệt thòi trước, liền cẩn thận giấu bản thể thật sâu trong lòng đất, chỉ dùng xúc tu dò đường bên ngoài, ngày hôm nay mới chạy thoát được!

Phải chuyển sang nơi khác, nếu đám ác ma du đãng ở đây, mình phải tìm một chỗ càng an toàn chậm rãi đi săn, miễn cho lại bị chúng nó cướp đồ ăn.

Hai người Hạ Tử Trọng ban ngày gấp rút lên đường, đánh tang thi, thuận tiện thu thập một ít vật tư có thể sử dụng, đợi đến chạng vạng liền dừng xe ở nơi an toàn, sau đó hai người mang theo bạch cầu trở về không gian qua đêm.

Bọn họ bây giờ có bạch cầu, chỉ cần sáng sớm trước hết để cho nó đi ra ngoài thăm dò, xác nhận bên ngoài không ai thì có thể an tâm đi ra rồi.

Còn xe của bọn họ? Đóng kỹ cửa xe cửa sổ xe, chìa khóa cũng mang về không gian luôn, nửa đêm thỉnh thoảng sai bạch cầu ra ngoài canh chừng là được. Nếu như không phải bởi vì trên xe có một đống tinh hạch cấp một, hai người bọn họ không muốn đống tinh hạch đó bị không gian hấp thu, nếu không cũng đã thu xe vào không gian luôn rồi.

Cứ thế trôi qua hai ba ngày, mỗi ngày đều là quá trình ban ngày đánh tang thi, đi dạo những cửa hàng vật liệu tìm – vật phẩm dùng được. Phu phu hai người phát hiện, nội thành – thật yên tĩnh.

Không sai, chính là yên tĩnh. Một đường bọn họ tới đây ngoại trừ ngoại thành gặp một ít người đánh tang thi, sau khi vào nội thành họ không gặp bất kỳ người sống sót nà0.

“Xem ra trong một khoảng thời gian ngắn mọi người thật sự không có cách nào trở lại thành phố này.” vừa giết xong một đợt sóng tang thi, Phương Hách dựa vào cửa xe có chút thở gấp. Càng đi sâu vào nội thành, tang thi cao cấp xuất hiện càng nhiều, bây giờ bọn họ gặp phải chủ yếu đều là tang thi cấp hai.

“Ừ, cho nên chúng ta phải thừa dịp bây giờ đi dạo trong thành thị nhiều chút.” Hạ Tử Trọng nhìn quanh bốn phía, tận lực thả gió ra ngoài – bây giờ hai người bọn họ trong lúc đánh tang thi đã bắt đầu thấy mệt, nếu như lại có thêm tang thi cấp ba xuất hiện…

“Cẩn thận, có tang thi cấp ba đến đây!”

Hạ Tử Trọng hai mắt dừng lại, tập trung nhìn vào một hướng.

Phương Hách cấp tốc lấy ra một bình nước không gian uống hai ngụm, trở tay đưa cho Hạ Tử Trọng.

Hai người bổ sung năng lượng một chút, liên thấy con tang thi kia xuất hiện trong tầm mắt– tang thi hệ phong cấp ba!

Tang thi này cùng với tang thi phong hệ mà Hạ Tử Trọng gặp lần trước có chỗ khác nhau, con tang thi kia tựa hô đem tất cả năng lực dồn vào tốc độ và công kích, nhưng con này.

Nhìn cái “cánh” màu xanh trên lưng nó, khóe miệng Phương Hácheco rúm: “Màu sắc cái cánh kia đi với nó không hợp tí nào.”

Đen thui, xấu đến ma chê quỷ hờn, trên lưng bạn tang thi này đính một đôi cánh cực lớn, trên cánh phát ra hào quang xanh biếc cực kỳ xinh đẹp, cứ như Tinh Linh trong phim điện ảnh, tương phản qua lớn đến mức có thể khiến người chết đào mộ sống dậy.

“Dưới đất còn có một cái.” Hạ Tử Trọng năm chặt đao trong tay, ánh sáng vàng óng dần ngưng tụ trên đó. Từ lần ở nhà máy quốc phòng suýt nữa bị thực vật biến dị đem mình gói làm văn thắn, Hạ Tử Trọng đặc biệt mẫn cảm đối với nguy hiểm đến từ lòng đất, chỉ cần có một chút chấn động lạ hắn đều chú ý tới.

Bỗng nhiên! Tang thi hệ phong từ trên trời bay tới đột ngột dừng lại, đôi cánh phát sáng giương lên cao, mở ra thật lớn, vô số những mũi tên gió xanh biếc phóng thẳng xuống mặt đất!

Ánh sáng vàng óng trên thân đao ngưng tụ lại, theo động tác của Hạ Tử Trọng vẽ một vòng trước mặt hai người, tạo thành một cái khiên màu vàng! Chẳn lại mưa tên!

“Rầm” một thứ gì đó nứt ra, mặt đất hai người đang đứng bỗng nhiên mọc lên một bàn tay! Mà trước khi bàn tay này vươn tới hai người đã nhảy qua chỗ khác rồi!

Tang thi hệ thổ, có khả năng hòa làm một thể với đất, độn thổ!

Hai con tang thi mang loại hình công kích mới lạ này hai người trước đó chưa từng nghe thấy, cũng chưa từng nhìn thấy lần nào.

Trong tiểu đội Luân Hồi rõ ràng có mấy dị năng giả hệ sức mạnh, nhưng sau khi thăng lên cấp hai, phương hướng tiến hóa của mỗi người hoàn toàn khác nhau. Bởi vậy có thể suy đoán ra, phương hướng tiến hóa bất đồng, chỉ sợ là dựa theo tích cách mỗi người mà tiến hóa. Đã như vậy, tang thi cấp ba năm giũ nhiều phương thức công kích cũng không phải không thể tưởng tượng nỗi.

Chương 130: Người chạy?

Hai người Hạ Tử Trọng rời khỏi căn cứ trước tiên tận lực triển khai trí tưởng tượng, suy nghĩ đủ loại khả năng, tuy rằng không thể nghĩ ra được tất cả dị năng nhưng một vài loại thông thường vẫn có thể đoán ra được.

Như hai loại này cũng là trong dự tính của hai người– phi hành xạ thủ, tôn hành thổ. Chỉ cần tìm được phương pháp đối phó thì dễ rồi.

Hai người tự chọn cho mình một đối thủ chiến đấu một đối một.

Bản thân Hạ Tử Trọng là dị năng giả song hệ phong và kim, có thể đánh xa, đương nhiên phải đối phó tang thi hệ phong hành kia, mà Phương Hách thì đối phó với tên trốn trong dât.

Ngưng tụ dị năng hệ kim trong gió, Hạ Tử Trọng trực tiếp phát ra một đạo lốc xoáy trộn lẫn hai loại dị năng phóng thẳng về phía con tang thi, con này bởi vì phóng dị năng mà không thể bay thấp!

Lốc xoáy trực tiếp thổi nát một nửa cái cánh sau lưng nó, con tang thi liền xoay vòng vòng trên không rồi rớt xuống đất. Mặt khác, Phương Hách lần thứ hai né tránh công kích của con tang thi trốn dưới đất, vô cùng nhàn nhã móc chốt lựu đạn không biết lấy ra từ lúc nào, nhét vào trong móng vuốt tang thi, rồi chạy về hướng ngược lại.

“Sắp nổ!” Lúc Phương Hách chạy đến bên người Hạ Tử Trọng nhắc nhở một câu, vừa trừng trị xong con “chim nhỏ” không còn cánh kia, Hạ Tử Trọng trở tay tạo một bức tường gió che trước mặt hai người.

“Âm…ầm –”

Không biết mình bắt được cái gì, con tang thi dưới đất cầm lấy lựu đạn đưa đến trước mũi ngửi ngửi, giây sau nó liên bị nổ thành một cái hố to, thân thể bị tạc bay phân thành bảy, tám mảnh, tinh hạch bay ra trực tiếp bị bạch cầu chời thời ở một bên canh me bắt được. Chụp được viên tinh hạch liền xoay người bay qua chỗ tang thi hệ phong “hút” ra một viên khác, vuiỳvẻ lách. Vào không gian tiêu hóa.

“Dùng thật tốt.” Phương Hách cảm khái nhìn lướt qua tầng một không gian, bây giờ trong không gian đã bị nhét đầy một diện tích không nhỏ, lít nha lít nhít tới trần nhà, tất cả đều là đồ lúc hai người đi nhà máy quốc phòng lấy được.

Mấy loại súng ống không cần phải nói, chỉ nói tới lựu đạn, bom, cũng có thể giúp Phương Hách tăng lực sát thương lên không biết bao nhiêu lần, tốc độ của cậu mặc dù nhanh nhưng lực chiến không lớn, đặc biệt là vào thời điểm gặp tang thi cấp ba da dày thịt béo. Nếu như có mấy thứ này cậu có thể lợi dụng tốc độ nhanh mà nhét chúng vào tay tang thi thì không cần phải lo gì nữa.

“Những thứ này đều là của em, chỉ cần cẩn thận đừng để mình bị thương là được.” Hạ Tử Trọng xác nhận hoàn cảnh xung quanh một chút mới thở phào nhẹ nhõm : “Trong một lát sẽ không có thứ gì tới, chúng ta lấy tinh hạch xong liền tiếp tục đi.”

“Anh yên tâm, một khi gặp phải tình huống nguy hiểm em sẽ chui vào không gian mà.” Phương Hách cười, lấy ra một thanh đao tiếp tục làm giải phẫu mồ sọ cho tang thi cấp một, cấp hai nằm rải rác trên mặt đất.

Hai người bọn họ bởi vì có không gian tiện lợi, còn có bạch cầu đi dò đường, cho dù bị chặn lại thì trước tiên vào không gian, chỉ cần bạch cầu tìm được đường ra an toàn bọn họ liền có thể trốn thoát. Hoàn toàn không cần lo lắng – người đi vào, đường bên ngoài hoàn toàn bị phá hỏng dẫn đến tình huống bị kẹt lại.

Bất cứ lúc nào cũng có thể vào không gian nghỉ ngơi, bên người không có trói buộc gì. Hai người thu thập tinh hạch sạch sẽ, liền lên xe tiếp tục đi thẳng vào khu dân cư.

Lần này bọn họ tiến vào khu dân cư ngoại trừ đánh tinh hạch rèn luyện tay nghề, thì mục đích chính là dạo quanh các cửa hàng châu báu, ngọc thạch một vòng. Tinh hạch có thể làm cho không gian thăng cấp, mà mấy cái ngọc khí cũng có tác dụng như vậy.

Sau khi không gian lên tới cấp ba thì số tinh hạch cần là một con số trên trời. Hai người Hạ Tử Trọng rất rõ ràng, cho dù bọn họ đánh được nhiều tang thi đi chăng nữa thì số lượng cũng có hạn.

Bọn họ bây giờ muốn đối phó với tang thi cấp ba thì chắc chắn sẽ chịu thiệt, huống chi tương lai rất có khả năng sẽ xuất hiện cấp bốn, cấp năm, thậm chí là tang thi cao cấp hơn nữa?

Mà mấy thứ châu báu, ngọc thạch để hoài trong thành phố sớm muộn cũng trở thành rác rưỡi, không bằng bây giờ bọn họ có điều kiện đi xung quanh tìm một chút mang về.

Hai người cầm bản đồ đã được đánh dấu tiếp tục đi sâu vô nội thành.

Tuy rằng bọn họ không thể tìm tới tất cả cửa hàng ngọc khí, trên bản đồ cũng không đánh dấu toàn bộ, nhưng nếu có những cửa hàng hoặc trung tâm cỡ lớn thì cũng được rồi.

Về phần vàng bạc hả? Nếu như gặp thì cũng thu luôn, Hạ Tử Trọng tuy rằng không biết vàng bạc về sau có tác dụng gì không, nhưng trong không gian có chỗ thu được thì cứ thu.

Đôi vợ chồng son tiếp tục dạo chơi trong nội thành. Trong căn cứ lúc này đã rối tinh rối mù.

Chuẩn bị làm thông gia với Tống gia thì đội trưởng tiểu đội Bá Chủ nửa đêm bị người ta hạ độc mà chết! Người Bá Chủ lập tức rối loạn. Người từng có quan hệ với tiểu đội Bá Chủ đều bị người Tống gia cấp tốc giải đi tra xét, một ít người lúc này có hiềm nghi lớn nhất cũng đã bị thăm hỏi.

Nghe đâu, tiểu thư Tống gia nổi trận lôi đình muốn bắt cho được thủ phạm, lấy lại công đạo cho vị hôn phu chết oan. Đương nhiên, cô kỳ thực cũng không yêu Ellen, chỉ là sau khi sàng lọc căn cứ một trận, trai đẹp đều là một lũ tôm chân mềm, có bản lĩnh thì nhan sắc cô lại không nhìn lọt. Xưa nay Tống đại tiểu thư luôn yêu thích thể loại tiểu bạch kiểm cũng chỉ còn sót lại Ellen coi như là một lựa chọn hợp ý, cho nên mới muốn lấy hắn làm chồng.

Đương nhiên, người có hiềm nghi lớn nhất bây giờ đã bị bắt giữ – chính là người đêm đó ngủ cùng giường với Ellen – Đới Quân.

Thế nhưng ai cũng nhìn ra được – cái tên tiểu bạch kiểm yếu đuối này làm gì có lá gan lớn như vậy dám hại chết Ellen?

Hoặc là nói, hại chết Ellen đối với hắn có ích lợi gì? Hẳn một không dị năng, hai không thể lực, chỉ dựa vào việc bán cái mông bò lên giường Ellen, làm sao một tên tiểu bạch kiểm có khả năng hại chết kim chủ nhà mình chứ?

Coi như là hắn yêu quá sinh hận, nhưng thuốc là ai cho? Làm cách nào thuyết phục được hắn?

Sự tình còn chưa điều tra được gì thì một tin tức càng kinh người hơn lại một ập đến – người bị hiềm nghi lớn nhất, mất tích!!

Quách Binh trở về căn cứ nghỉ ngơi tiếp tế thì nghe được tin này, phun một ngụm trà ra ngoài, nhịn cười nhìn chiến hữu cũ của mình – lão Lý hỏi: “Hắn? Một người bình thường mà cũng có thể chạy ra khỏi đại lao?”

Lão Lý mặt mày, đau lòng nhìn ngụm nước trà bị Quách Binh phun ra, cẩn thận bưng cái chén của mình lên, tỉ mỉ vạn phần mới nhấp một miểng, lườm hắn một cái: “Nói nhảm gì vậy?! Nếu không thì giới nghiêm căn cứ đặt ra bây giờ để làm gì? Thật là, cũng chỉ có tiểu đội dị năng của cậu là sống thoải mái, mấy tháng rồi tôi không ngửi được mùi trà đấy.” Khi tận thế vừa mới bắt đầu, bọn họ dựa vào mấy bao trà này mà kết nối quan hệ với người ta, nhưng khi đó thì có bao nhiêu? Đã sớm uống hết rồi hiểu không!? Những ngày tháng này ngay cả trứng luộc, nước trà cũng có thể biến thân thành sơn hào hải vị đó!

“Nếu không thì cậu đổi việc đi? Ra căn cứ thanh lý tang thi được không?”. Quách Binh thuận miệng đề nghị.

Hừ lạnh một tiếng, lão Lý liếc hắn một cái: “Tôi không đi ra ngoài chịu chết đâu, bên ngoài nguy hiểm như vậy, nếu bị tang thi cào cho một cái, lấy cấp bậc của tôi hiện giờ thì không vô được căn cứ tìm bà nội kia trị liệu đâu, đến lúc đó không phải là Chờ Chết à?”

Quách Binh hiếu kỳ hỏi: “Cậu nói đến cái vị hệ trị liệu kia? Hệ trị liệu mà không cho cô ta ra ngoài. Với quân đội, lại đi dím hàng trong căn cứ làm gì thế? Lẽ nào dị năng của cô ta còn chữa được mấy loại bệnh khác?” Trong đội của họ cũng có dị năng giả hệ trị liệu, bây giờ mọi người đều tập trung toàn bộ tinh hạch cho cô sử dụng, nhanh chóng để dị năng thăng cấp. Quách Bình rất tò mò đối với năng lực hệ trị liệu đến cùng có thể làm ra loại trình độ nào.

Lão Lý lúc này mới nhỏ giọng, chôm đến trước mặt hắn thấp giọng nói: “Nghe nói cái vị đứng đầu kia hình như trước tận thế bị ung thư phổi, hiện tại đang cần người chữa trị!”

“Trị được bệnh đó luôn hả?!” Quách Binh cả kinh hít vào một ngụm khí lạnh, nếu như hệ trị liệu không chỉ trị được ngoại thương mà còn trị được nội thương, thì chẳng trách mấy người kia đánh nhau sứt dầu mẻ tráng cũng muốn giành người cho được.

“Nghe nói là có thể, nhưng quá trình rất chậm.” Lão Lý nói, cười lạnh một tiếng: “Trong đám người kia có không ít người bệnh nhà giàu, bây giờ mỗi ngày đều đứng xếp hàng chờ người ta xem bệnh, làm sao cô ta lại trở thành người trị liệu cho tiền tuyến được chứ?”

Quách Binh trầm mặc một hồi, mới hỏi: “Đúng rồi, việc tôi hỏi trước dó.”

“Nghe nói người trong cứ điểm kia đều bị mang về, hiện giờ căn cứ đã lấy được phương pháp chế tạo, vẫn trong quá trình thí nghiệm vũ khí.” Lão Lý thấp giọng nói: “Có một tin này không biết thực hư ra sao, nghe nói muốn làm ra loại vũ khí kia, bên trong cần phải cho thêm vàng. Tỉ lệ cụ thể không rõ, nhưng tin tức chắc chắn không sai. Hai ngày nay cấp trên đang tập hợp nhân thủ, thừa dịp đi ngang qua mấy tiệm vàng thì mang về. Các cậu đi ra ngoài cũng đừng quên mấy thứ này, tương lai sẽ cần dùng đấy!”

Trong mắt Quách Binh loé ra một tia kinh ngạc, lập tức gật đầu nói: “Được, tụi tôi ra ngoài sẽ chú ý thu thập, việc này còn nhờ cậu hỗ trợ.”

Lão Lý từ biệt thự Luân Hồi đi ra mang không ít bao lớn bao nhỏ, nếu như không phải Luân Hồi ra tay hào phóng, giữa bọn họ cũng sẽ không hợp tác lâu dài như vậy – bây giờ căn cứ cái gì cũng thiếu, những người này cho dù có tin tức muốn bán, thì cũng phải tìm chỗ cho nhiều thù lao mới hợp tác đúng không?

“Lão Lý nói chế tạo vũ khí này cần dùng vàng?” Trần Ninh nghe Quách Binh thuật lại xong mà nhíu mày.

Quách Binh cười gật đầu: “May là chúng ta trước đó góp nhặt một ít trên đường.” vàng là kim loại quý hiếm, người bình thường trong lúc chạy nạn cũng sẽ chú ý tới nó, bọn Quách Binh cũng giống vậy, gặp phải châu báu ngọc thạch thì sẽ không nhìn, nhưng gặp phải vàng, nếu tiện chắc chăn sẽ lụm về.

“Nhưng số lượng quá ít. Tôi biết có mấy ngân hàng trong nội thành tồn trữ vàng thỏi. Bất quá còn phải đợi hai người kia về rồi hẵng nói.”

“Không vội, cho dù bây giờ quân đội muốn vào nội thành cũng không thể vào nhanh được. Hai người bọn họ chắc nửa tháng sau mới về, nếu chậm hơn thì không quá một tháng. Chúng ta trước tiên nhân cơ hội nâng cao thực lực rồi hãy nói tới vấn đề vàng.” Quách Binh ước lượng một chốc, xác định quân đội không thể nhanh chóng tập hợp đủ nhân thủ vào nội thành lấy vàng, rất khó đi vào, bọn họ cũng không thiếu thời gian để chuẩn bị.

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *