Trọng Quy Vu Hách – ch121 – 126 [text]

Chương 121: Bị bắt

“Mời tất cả mọi người xuống xe, chúng tôi cần kiểm tra tiêu độc, mọi người xếp hàng vào bằng lối này.” Một vị quân nhân mặt mày sàng sủa nói với bọn họ, yêu cầu xuống xe đi vào bằng lối khác.

“Xảy ra chuyện gì?” Phương Hách lo lắng hỏi Hạ Tử Trọng.

Hạ Tử Trọng khẽ lắc đầu, thấy bọn Quách Binh cung xuống xe mang theo. Vẻ mặt buồn bực tiến tới, thấp giọng hỏi: “Thu hết đồ vào chưa?”

Quách Binh đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó lập tức gật đầu: “Đã sớm thu xong rồi.”

“Bên ngoài để vật tư bình thường… Còn có, trong không gian hai người bọn họ cung đừng để mấy vật gây chú ý.”

Quách Binh càng buồn bực thêm, nhưng vẫn gật đầu: “Bọn họ chỉ mang theo hạt giống cùng một ít thức ăn dễ hỏng, và vài thứ hàng xa xỉ.” Rượu, thuốc lá, trà, những thứ này Quách Binh không nỡ để ở trong ngọc bội – nơi đó tuy thời gian chậm lại, nhưng lâu dài cũng sẽ biến vị, cho nên đều để trong không gian Trần Ninh và Yên Nhạc.

Nói xong, thấy Hạ. Tử Trọng không nói gì nữa mới thấp giọng hỏi: “chuyện gì vậy? có phải cậu phát hiện cái gì không?” Nhiều lần “trực giác” của Hạ Tử Trọng đều có tác dụng cứu mạng cả bọn, hắn không tin Hạ Tử Trọng chỉ tùy tiện hỏi choi.

Hạ Tử Trọng quét mắt nhìn một hàng dài trước cửa: “Nhân viên bên kia yêu cầu chúng ta xuống xe, tôi nghi bọn họ muốn tìm vũ khí.”

“Vậy là… mấy người khác bên quân đội về tới rồi?”. Quách Binh bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Hạ Tử Trọng cười cười: “Nhân số bọn họ lần này tham gia nhiệm vụ cũng không ít, ở nhà máy lọc dầu cũng chỉ nổ có mấy chiếc xe, có thể là họ bỏ xe lại rồi ngồi cùng một chiếc nhưng lúc chúng ta đi người cũng không ít đâu. Buổi tối hôm ấy chúng ta con nghe tiếng. Súng đạn không ngừng, suy nghĩ một chút là có thể đoán ra được vấn đề – không lẽ mấy cái đó là do bọn tang thi gây ra?”

“Cậu nghĩ chuyện kia là do ai làm?” Hỏi thì hỏi nhưng tầm mắt Quách Binh đã liếc về phía mấy đội ngũ đứng gần đó.

Hạ Tử Trọng nhún vai: “Ai có thực lực như vậy? Ai có loại lá gan này, loại khí phách này?”

Quách Binh cung cười híp mắt gật đầu nói: “Quả thực rất can đảm…”

Mọi người đứng xếp hàng đi vào trong, mỗi người sau khi vào phải báo tên tiểu đội, chờ bọn họ tra dữ liệu, mới được phân vào chung nhóm. Với đội viên của mình,

Chỗ này không giống những cửa vào khác, mọi người sau khi vào đều cảm thấy có gì đó không đúng, tâm tình mỗi người đều run rẩy, nhưng không dám phản kháng – xung quanh là hai hàng quân nhân trang bị đầy đủ súng Sống, có ai biết chuyện này là sao không?

Trong viện có một bộ máy, mỗi người đi vào đều phải đi qua đó một vòng. Vật kia nhìn qua khá giống băng chuyền được cải tạo, có lối thoát hiểm, máy rất lớn, hơn nữa vô cùng cồng kềnh.

Cũng may nhìn thấy mấy người đi trước không có phản ứng gì, mọi người mới an tâm một nửa.

Bỗng nhiên, khi một người đi qua, đám người đứng cạnh cái máy bỗng nhiên xì xào bàn tán, làm người kia rõ ràng đã đi qua rồi nhưng không dám cất bước nữa – bây giờ mình phải làm sao đây?!

“Được rồi, đi đi.” Mấy người kia không nói gì, chỉ phất tay với hẳn một cái, tất cả người tiểu đội đều đã đi qua cái máy kia, rồi mới ra khỏi chỗ này.

Người nọ thở phào nhẹ nhõm vội vã chạy về đội mình. Thấy quả thực không có chuyện gì, mấy người này mới từ một cánh cửa khác đi ra ngoài.

Những đội ngũ phía sau đều như thế, có vài người bị gom lại một chỗ, đa số đều không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Quách Binh cùng Trần Ninh bỗng nhiên đi vào một góc, thấp giọng nói: “cậu xem mấy người có phản ứng kìa, hình như bọn họ đều là dị năng giả không gian phải không?”

Trong mắt Trần Ninh loé ra một tia tinh quang, khẽ gật đầu: “Không sai.”

Đội ngũ nào mạnh đều sẽ cố ý bôi dưỡng vài không gian dị năng giả, không gian dị năng giả tuy rằng ít thấy nhưng không phải hàng hiểm, mấy đội ngũ dư dả đều sẽ có một, hai người. Như Luân Hồi, quy mô nhỏ nhưng cũng có hai không gian dị năng giả, đúng là hiếm thấy.

Bởi vì không gian dị năng giả không tham gia chiến đấu mà vẫn thường xuyên cùng đội ra ngoài hành động, đội phó Trần Ninh phụ trách thu thập tình báo khắp mọi mặt trận đương nhiên hiểu rõ. Vừa nãy mấy người kia, đều là dị năng giả hệ không gian.

Bá chủ vẫn chưa nhìn ra vấn đề, lúc đến phiên bọn họ kiểm tra.

Ellen, mấy ả dị năng giả hệ thủy mà hắn âm thầm sủng, các dị năng giả sức chiến đấu cao, cùng với một người phụ trách kiểm tra bỗng nhiên nhấc tay trái lên. Các binh sĩ thời thời khắc khắc nhìn chăm chăm màn hình kiểm tra lập tức bao vây người của tiểu đội Bá chủ.

Ellen cả kinh, đè xuống thấp thỏm trong lòng, lạnh lùng nói: “Các vị có ý gì? Đội viên của tôi gây phiền toái gì sao?”

Người phụ trách vẫn nhìn chăm chăm vào chỗ bọn họ, ngữ khí lạnh lùng nói: “Đội trưởng không cần phải gấp gáp, để thành viên còn lại kiểm tra xong rồi nói sau.”

Ellen có chút phỏng đoán được là chuyện gì, nhưng… Chuyện này thật sự có khả năng sao? Hay chỉ là đang lừa hắn?

Hắn không ra lệnh, mà đội viên của hắn dưới sự uy hiếp của bầy súng sống cũng không thể không đi qua kiểm tra. Không lâu sau, trong đội lại có một nam một nữ bị bắt ra. Ba dị năng giả hệ không gian.

“Mang đi.” Tên quan chỉ huy kia cái gì cũng không nói, đã rất rõ ràng, nếu như trong đội bọn họ chỉ có một dị năng giả hệ không gian thì những thứ lấy ra sau đó có thể là hiểu lầm – tỷ như nguỵ trang thành vũ khí mang ra từ lúc trước.

Mà ba người bọn họ trong không gian đều là vật phẩm khả nghi, cho dù là nói sao thì chắc chắn bọn họ có vấn đề – ở bên ngoài làm nhiệm vụ nửa tháng mà lấy ra được nhiều vũ khí như vậy? cho dù dị năng giả của bọn họ cường hãn thế nào thì chuyện này cũng không có khả năng!

Toàn bộ tiểu đội Bá chủ đều bị giải đi, một người lính đột nhiên chạy vào, thấp giọng nói bên tai vị chỉ huy kia, người nọ nhíu mày, cười lạnh một tiếng: “Tập trung lại một chỗ, tí nữa giải quyết sau.”

Có Bá chủ mở đầu, mấy đội ngũ phía sau cũng không dám không thành thật nữa, nhóm binh lính áp giải tiểu đội Bá chủ đi lập tức có một nhóm khác thay thế. Nghĩ thôi cũng biết, chỉ cần mình dám có một chút phản kháng nhất định sẽ ăn đạn!

Lúc sau, một không gian dị năng giả bị kéo ra, bị bắt lấy hết tất cả đồ vật trong không gián ra trước mặt mọi người. Người kia không rõ vì sao, nhưng cũng may quân đội không trực tiếp áp giải đi, lấy ra một chút đồ cũng không có gì.

Một cái, một cái, mãi đến khi hắn lấy ra hai cây súng, người phụ trách mới cho hắn cất đồ về, mọi người mới tỉnh ngộ, hiểu ra bọn họ đang tìm cái gì.

Tiểu đội Luân Hồi vẫn luôn ở sau đuôi, đến cuối cùng mới tới họ.

Đội viên trong lòng khó tránh khỏi thấp thỏm – bọn họ nhặt được một đống đồ đó! Này nếu như bị tra được, vận mệnh sẽ không phải giống như Bá chủ sao?!

Bọn họ có thể nhìn lọt qua được không đây?

Quách Binh vẻ mặt bình tĩnh như thể cả thế giới đều không liên quan đến mình, trên mặt không có nửa điểm lo lắng, thật là một người đàn ông tự tại, da mặt dầy, tố chất tâm lý manh me khiến cho người cảm thán không thôi.

Chờ Quách Binh bình an đi lên, bình an đi xuống, mọi người mới cùng nhau thở phào một cái nhẹ nhõm, ngay cả Hạ Tử Trọng cũng vậy : tuy hắn đoán ngọc bội không gian sẽ không bị quét được, nhưng… Cung chỉ là phỏng đoán mà thôi.

Quách Binh đi một vòng đều không sao, hai không gian dị năng giả đi càng không có vấn đề gì — trong không gian bọn họ đều là hạt giống, đồ ăn, bộ máy kia quét qua chỉ thấy hình dạng mô phỏng bên ngoài, ai còm dư hơi mà đi dò xét chứ?

Hai người Hạ Tử Trọng phía sau càng không có vấn đề gì, thuận lợi đi vào.

Ra ngoài sân, xe của bọn họ dừng cách đó không xa, súng ống trên. Xe đều bị kiểm trao qua một lượt, mà bọn Hạ Tử Trọng để trên đó đều là vũ khí bình thường có thể đổi được từ căn cứ, đương nhiên không có ai soi mói.

“Đệt! Ngay cả xe cũng kiểm tra, may là lúc trước không quăng đồ lung tung.” Quách Binh xem xét xe mình vài vòng mới yên tâm, xăng dầu và các vật quan trọng đều đã thu vào không gian, cho dù có người nhân cơ hội chiếm tiện nghi thì tổn thất cũng không lớn.

“Tôi đi tìm vị đội trưởng kia đã, hỏi việc vũ khí, mọi người về trước đi.” Trần Ninh xác nhận mấy chiếc xe đều không có vấn đề gì mới nói với bọn Quách Binh.

“Được, cậu đi trước đi, xác nhận hiệp nghị chúng ta ký hữu hiệu rồi chờ bọn họ làm ra là được.” Quách Binh phất tay một cái, quay đầu nhìn hai người Hạ Tử Trọng nói: “có về nhà không?”

“Có, cũng nên về một chút.” Hạ Tử Trọng cười, vũ khí đặc thù có bọn Quách Binh lo liệu là tốt rồi, hai người bọn họ chỉ muốn mau mau về nhà vào không gian – kết quả rồi cũng sẽ có, việc bây giờ bọn họ muốn làm nhất là nghĩ biện pháp mở khóa cửa nhà máy quốc phòng.

Lái xe ra khỏi sân, trên đường về nhà mọi người cứ có cảm giác lạ lạ.

Không biết có phải là ảo giác hay không, bọn họ luôn cảm thấy người trong căn cứ có vẻ nhiều hơn, lều vải tạm bợ hai bên đường ngày một nhiều.

Vỉa hè bày đầy các sạp hàng, có mấy người không đủ khả năng dựng lều, phải cong mình năm chèo queo dưới mấy cái mái hiên cong cong.

Phương Hách còn nhìn thấy hai đứa nhỏ sáu , bảy tuổi sóng vai ngồi trong góc nhà, ôm một cái bình cao cao hưng phấn móc bột phấn trong đó ra ăn.

Một người phụ nữ ăn mặc lòe loẹt làm bộ điệu đà ở bên đường, mưa dầm mà trên người lại không có bao nhiêu quần áo, càng bị nước mưa xối cho dính sát vào người, lộ ra vóc dáng đẹp đẽ, quăng mị nhãn cho một gã đàn ông cách đó không xa đang cầm hai gói mì.

Nhiều người xếp đầy chậu chậu bình bình trên đường phố để hứng nước mưa – Sự thực chứng mình, nước từ trên trời rơi xuống còn an toàn hơn nước múc từ dưới sông lên, tuy rằng không đủ sạch sẽ nhưng chỉ cần lắng cặn, nấu sôi, chưa tưng nghe ai nói uống nước mưa sẽ biến thành tang thi, ngược lại uống nước ngầm biến thành tang thi thì nghe rất nhiều lần.

Cơ hồ đâu đâu cũng thấy mấy cặp đôi làm chuyện đồi bại giữa đường, người đi qua khó tránh khỏi phiên muộn. Mà nhân loại là động vật có tính thích ứng cực mạnh, cho dù trải qua những ngày tháng khổ cực cỡ nào cũng có thể tìm được biện pháp sống sót.

Chương 122: Nổ cửa

Hai người lái xe trở lại khu biệt thự, so sánh nơi này. Với bên ngoài, quả thực không khác gì khu nhà nghèo và khu nhà giàu.

Đường phố trong khu biệt thự vẫn ngay ngắn có trật tự, mà có mấy căn biệt thự trong sân nhìn như nông trường. Không ítèngười dùng sân nhà mình trồng lương thực, thử xem có mọc được cái gì hay không. Có nhà bởi vì quá nhiều phòng, ở không hết mà treo bảng cho mướn phòng.

Dù sao, như hai người Hạ Tử Trọng chỉ là một tiểu đội loại nhỏ, bây giờ đã rất khó để sinh tồn trong căn cứ – nếu không phải bị người khác chiếm đoạt, thì cũng bị diệt.

Đã lâu không về nhà, bất kể là Hạ Tử Trọng hay bọn Quách Binh đều vội vã nghỉ ngơi, hai nhóm người không nói thêm gì nữa, trực tiếp ai về nhà nấy.

Mười mấy ngày không quét tước, phòng ở đã có một tầng bụi mỏng, biệt thự nhìn qua vẫn giống y như phòng mẫu lúc trước. Hai vợ chồng son tuy rằng uể oải, nhưng vẫn nhẫn nhịn mệt mỏi lau dọn phòng sinh hoạt và phòng ngủ một phen – về phần những phòng khác? chờ ngày mai tỉnh ngủ nói sau đi.

Trong phòng tất cả mọi thứ đều y như lúc hai người mới đi, không nhiều hơn mà cũng không ít hơn. Thoáng sửa sang một chút, Phương Hách trước hết chui vào trong không gian. Còn Hạ Tử Trọng? Hắn sợ vạn nhất có người đến tìm – tỷ như tiểu đội Luân Hồi chẳng hạn, quyết định trong hai người vẫn có một người ở bên ngoài thì tốt hơn. Mà bạch cầu ở trong không gian đã sắp tạo phản rồi, lúc này muốn gặp nhất cũng là Phương Hách chứ mà không phải hắn.

Trong không gian, bạch cầu sắp điên tới nơi.

Nó đã hơn sáu, bảy ngày không được ra ngoài, cho dù nó cảm giác được bên ngoài có tinh hạch cấp ba ngon miệng cũng không chịu cho nó đi ra. Ba ba quả nhiên là người xấu xa nhất trên thế giới! vì mấy thứ ngổn ngang kia mà cấm đoán mình!

Bị bạch cầu một đầu đâm vào lòng ngực thà chết cũng không chịu rời đi, Phương Hách không thể làm gì khác hơn là ôm nó cùng đi tắm, cậu muốn tắm trước, sau đó đi ra ngoài bồi thân ái của mình nghỉ ngơi, những ngày qua ở bên ngoài lâu như vậy, cả người đều sắp tê cứng rồi.

“Báo cáo trưởng quan, đây là đồ thu được từ không gian dị năng giả và trên xe tiểu đội Bá chủ.” Một người thấy lãnh đạo tiến vao liền vội vàng báo cáo thành quả.

Ngô thiếu cười lạnh một tiếng, dạo quanh chồng đồ vật kia một vòng, chỉ chỉ: “chỉ có ngần ấy? Lúc trước không phải nói có ít nhất nửa cái xe tải sao?”

“Người Bá chủ nói, đồ còn dư lại bị bọn họ giấu ở trong hầm một cái thôn nhỏ nằm phía Tây Bắc căn cứ, Tống Tướng quân đã phái người đi.”

Ngô thiếu hừ một tiếng: “Quên đi, theo dõi bọn họ thật kỹ cho tôi. Đúng rồi, đội trưởng bọn họ ở đâu?”

“Ở trại tạm giam số 1.” cái gọi là trại tạm giam số một là trại giam chỉ mới xây ở gần khu biệt thự, nơi này giam giữ phạm nhân trọng yếu, không phải ai cũng có thể đi vào, cho dù là dị năng giả thì cũng là người có danh tiếng cao trong căn cứ.

Ngô thiếu nghe rồi quay đầu đi ra ngoài.

Trong một căn phòng khác, người có quyền cao nhất căn cứ – Tống tướng quân, khi Ngô thiếu đi vào phòng vũ khí kia liên biết, lúc này nghe tin hẳn đã đi rồi mới phất tay cho người báo cáo lui ra ngoài.

“Cha, ngài thật, muốn gả xảo xảo cho cái tênè phá của kia?” Tống Hướng Hồng là người nắm quyền dòng chính Tống gia hiện giờ, mà ngươi ngươi đều biết, nếu như không có Tống lão gia tử, thì cái danh gia chủ dòng chính cũng chẳng là cái thá gì.

Tống tướng quân lườm hắn một cái, giọng điệu nghiêm trọng mắng: “Không gả cho hắn lẽ nào để xảo xảo tùy tiện tìm một thằng tiểu bạch kiểm vô dụng hả?”

Tống Hướng Hồng ráng giữ thể diện, dạ thưa nói: “Nhưng Ngô gia kia.”

“So với tiểu bạch kiểm cuộc sống hỗn loạn còn tốt hơn.”

“Nhưng Ellen cũng là dị năng giả có tiếng trong…”

“Là dị năng giả, nhưng hắn lại đi ăn chặn đám vũ khí kia!”. Tổng Tướng quân trừng mắt.

Rõ ràng hai cha con lớn lên giống nhau, đều có đôi mắt lớn, đồng một dạng không giận mà uy, cao lớn vạm vỡ,ề nhưng ngày qua ngày, Tổng Hướng Hồng mỗi khi đừng trước mặt cha hắn cũng chỉ là một con gà quèn không dám thở mạnh một tiếng.

Nói thật, trong lòng hắn cũng vẫn thích cách xử sự của bọn Ellen – lần này thu hồi lại đam thiết bị, vũ khí, xăng đều là mấy thế lực lớn trong căn cứ nhắm trúng. Nếu không phải nửa đường bọn họ gặp nạn, Ellen liền nhân cơ hội động thủ, bây giờ đống đồ này chưa chắc đã đến tay Tống gia bọn họ, nói không chừng mới vừa vào cửa căn cứ liên biến mất.

Có suy nghĩ riêng, có dũng cảm, dám nghĩ dám làm. Nếu như không phải lần này khỏi căn cứ lấy thiết bị kiểm tra không gian dị năng giả, có thể quét hình đồ vật trong không gian bọn họ, thì bọn Ellen lần này chính là đội có thu hoạch lớn nhất.

Đáng tiếc, lão già nhà mình không nhìn nổi, cách làm việc của ông trước tận thế cho nên bây giờ mới trực tiếp bác bỏ đề nghị của cháu gái. Đương nhiên, bản thân hắn trước tận thế cũng khinh thường loại người hỗn tạp như vậy, chỉ có điều, bây giờ đã có cơ hội có thể chứng minh thực lực của hắn, mà con gái hắn cũng có ý, dùng quan hệ thông gia lôi kéo một cường giả như vậy cung không phải là không được. Đáng tiếc, lão già lại không đồng ý.

“Được rồi được rồi, kêu xảo xảo ngoan ngoãn một chút, cả ngày mơ mộng, còn giống con gái nhà cgia giáo không hả? còn bắt chước người ta đi thích cái loại tiểu bạch kiểm kia, tôi đây nhìn không nổi kiểu đức hạnh kia của nó!” Tống tướng quân lại mắng hai câu mới nói tới chính sự: “việc đám vũ khí đặc biệt kia chúng ta đã thương lượng xong, ngày mai sẽ phái một nhánh đội ngũ đi ra ngoài đem người ở cứ điểm kia về, hỏi rõ cách làm ra vũ khí này. Đỡ cho bọn họ thí nghiệm từng cái từng cái, nhanh chóng tập trung vào sản xuất, sớm ngày sản xuất cho binh lính dùng.”

“vâng, chuyện này không thành vấn đề, để đội trưởng lần trước mang đi, phái thêm mấy chiếc xe bọc thép mang đống vũ khí đó về.” Tống Hướng Hồng trong lòng không phan đôi, bất quá tỉ lệ phương pháp phối chế kia mới là vấn đề, căn cứ chắc chắn phải mang hết mấy người đó về mà như vậy sẽ tốn không ít công sức. Căn cứ sau lần tang thi triều liên tục nhận người chạy nạn mới, bây giờ phòng ốc không) đủ còn muốn nhét thêm người vào, thực sự là… không đủ chỗ ngủ thì biết làm sao!

“Còn có dị năng giả hệ chữa trị kia. Chúng ta nhất định phải chiếm được! chuyện này cậu gọi người đi xem đi, không được thì trực tiếp đem người về, dị năng quý giá như vậy tuyệt đối không để cho cô ta rơi vào tay người khác.”

“Ngài yên tâm, trễ nhất là hai ngày nhất định có thể mang người về!”

Hai người luân phiên tiến vào không gian tắm rửa xong xuôi, xác nhận ngày hôm nay sẽ không có người đến, mới cùng nhau trở lại không gian.

“Con trâu đẻ rồi kìa!”. Phương Hách kéo Hạ Tử Trọng đi ra ngoài dạo một vòng, đồng ruộng, hoa quả; trong núi đều đã chín, hai người lúc này không có thời gian quản mấy thứ này, nên không thèm nhìn luôn. Chạy qua bên kia dòng suối phát hiện đám gia súc đã bắt đầu thai ngén thế hệ kế tiếp.

Gà, vịt, ngỗng con bu xung quanh thân mẹ kêu chíp chíp cạp cạp chạy loạn xung quanh, ngay cả trâu con, dê con cũng không ít, hiện giờ đang thong thả ăn cỏ trên bãi.

“Em… Chuẩn bị vắt sữa đấy à?”. Hạ Tử Trọng nhìn vú bò sữa căn phồng, bên cạnh nó còn vây quanh mấy con bê chưa cai sữa, đáy lòng có chút chột dạ.

“Thử một chút xem thôi! chúng ta đã lâu không uống sữa mới.” Trong không gian có một ít sữa hộp, nhưng số lượng không nhiều, còn mấy túi sữa tươi đã sớm tuyệt tích. Phương Hách lúc này vừa nhìn thấy bò sữa liên nghĩ đến giá trị dinh dưỡng của nó – bên ngoài mưa dầm liên miên, so với khí trời bình thường càng khiến thể lực tiêu hao nhiều, nó có thể giúp mình bồi bổ thân thể.

Vắt sữa là một việc rất cần kỹ thuật, lực mạnh sẽ khiến bò đau, lực nhỏ thì vắt không ra, còn phải tranh đoạt với bê con. Phương Hách lấy một cái thùng sắt đặt dưới thân bò, mới bóp mấy cái sữa còn chưa ra con bò đã bước lên hai bước… ra khỏi phạm vi thùng sắt hứng sữa

Nhờ Hạ Tử Trọng hỗ trợ dắt bò cái, Phương Hách lại suýt tý đã bị bê con đẩy nhào vào thùng sắt của mình.

Hai người ngốc nghếch vắt nửa ngày mới được nửa thùng, vui vẻ chạy vào nhà bắt bếp nấu sữa. Buổi tối hôm đó uống được sữa bò tươi hương nồng béo ngậy, Phương Hách mới chắc chắn: “chúng ta bình thường uống sữa bò khẳng định đã bị pha nước, anh coi cái này sao lại béo như vậy chứ?”

“Ừ, sáng mai chúng ta làm nhiều chút, để dành uống.”

Hai người uống hết sữa cũng không vội đi nghỉ, mà kêu bạch cầu ra ngoài – quan sát tình hình dưới lòng đất tầng ba nhà máy quốc phòng.

Không thể không nói, thiết bị điện lực nơi này thật trâu bò, lần trước mọi người chưa kịp tắt đèn liền cuống quít chạy ra, mà mãi đến tận bây giờ ở đó vẫn sáng trưng, đèn dùng hoài không tắt.

Bạch cầu lần thứ hai ở bên trong chạy một vòng, hai người xác định tạm thời không có nguy hiểm, Hạ Tử Trọng mới lầy từ tầng hầm ra mấy cái vật nhỏ.

Mấy vật nhỏ này là một loại thuốc nổ, chuyên môn dùng để phá cửa có tính chống trộm cao. Hạ Tử. Trọng lúc trước đã từng lặng lẽ vào nơi này xác nhận, tầng hầm 6 tầng ba này phải dùng chìa khóa riêng mới mở được, nếu như: cưỡng ép cho nổ nhất định sẽ kinh động đến cảnh sát, mà lối vào cũng triệt để bị khóa kín.

Bất quá, bây giờ tầng hầm tầng hai, tầng ba đều bị khóa chặt, mà cho dù có người tới nơi này, muốn báo thì cứ việc đi báo đi.

Lách vào không gian, dùng tốc độ nhanh nhất gắn mấy cái này lên cửa, Hạ Tử Trọng lúc này mới lắc mình trở lại không gian – loai bom nhỏ đã đặt thời gian năm phút, nếu như mấy gốc thực vật kia chưa đi xa chắc chắn sẽ chui ra. Đợi đến khoảng chừng bảy, tám phút lại cho bạch cầu đi vào xem sao.

Rời khỏi nhà máy quốc phòng, cùng Phương Hách xem chương trình hài kịch trước tận thế, bọn họ mới để cho bạch cầu ra khỏi không gian, trở lại lòng đất tầng ba.

Quả nhiên, cửa phòng đã bị nổ tung, còi báo động vang lên liên miên, bạch cầu đi vào không bao lâu, vô số cành lá, rễ cây thực vật từ đủ các ngóc ngách xông ra.

Chương 123: Dị năng giả hệ trị liệu

Thấy những thực vật này quả nhiên bị gọi đến, Hạ Tử Trọng quyết định chờ hai ngày: “Đợi thêm mấy ngày đi, chờ những thứ này rời (đi rồi chúng ta hằng lấy đồ.”

“Vậy nếu chúng nó vẫn không chịu đi thì sao” Phương Hách nhìn Hạ Tử Trọng chớp mắt mấy cái, cười xấu xa hỏi

Hạ Tử Trọng bất đắc dĩ, giơ tay bóp bóp má cậu: “vậy thì không thể làm gì khác hơn là đem những vũ khí này tặng cho chúng nó.” Nói rồi một phát bế cậu lên.

“Em còn chưa xem xong mà! chương trình chưa hết…”

“Ngày mai coi tiếp, chúng ta bàn chuyện “quan trọng” hơn đã.”

Sáng sớm hôm sau, hai người sau khi rời giường, Hạ Tử Trọng tinh thần sảng khoái, Phương Hách không bò dậy nổi oán hận đập giurong.

Ngâm nga giai điệu yêu thích, Hạ Tử Trọng tinh thần sảng khoái xuống bếp hâm nóng sữa bò cho người “bị thương”. Phương Hách, nướng bánh mì, chiên xúc xích, ốp la. Mấy món ăn đơn giản hắn vẫn làm ra hình ra dạng.

Ăn điểm tâm xong, trước hết để cho bạch cầu qua bên kia xem tình hình, quả nhiên biến dị thực vật vẫn chưa rút đi, máy báo động vẫn vang lên không ngừng, hắn dắt Phương Hách ra ngoài phòng ngủ – cũng may tối hôm qua hai người năm lên giường rồi mới vào không gian, lúc này vừa vặn để Phương Hách tiếp tục nghỉ ngơi.

Vừa mới đi ra liền nghe dưới lầu có người gõ cửa, từ cửa sổ nhìn ra ngoài thấy người tới là Trương Tiểu Minh, Hạ Tử Trọng vội vã đi xuống lầu.

“Dậy trễ vậy? Tôi gõ lâu quá trời.” Trương Tiểu Minh đầu tiên oán trách một câu, nghi hoặc nhìn ra phía sau Hạ Tử Trọng: “Phương Hách đâu?”

“vẫn chưa dậy.” Hạ Tử Trọng nói, vẻ mặt không đổi sắc tìm không đập mạnh, làm Trương Tiểu Minh dùng ánh mắt bắn phá nửa ngày: “Quách Binh có việc gì không?”

“Chuyện vũ khí đó, lão đại gọi anh qua bển.”

Để lại Phương Hách ở nhà nghỉ ngơi, Hạ Tử Trọng một mình cùng Trương Tiểu Minh đi biệt thự của tiểu đội Luân Hồi. Có đội viên thủ ở căn cứ nên rất tiện hỏi thăm tin tức, biết rõ tình hình căn cứ rất hữu dụng.

Trên đường tới chỗ tiểu đội Luân Hồi, Trương Tiểu Minh đem tin tức mình nghe được nói ra: “Nghe nói căn cứ phát hiện dị năng giả hệ trị liệu, bọn họ khoe khoang đến mức nói đây là dị năng giả hệ trị liệu duy nhất, so với tất cả các dị năng giả khác là cực kỳ hiếm có. Hừ hừ.” Không phục hừ hai tiếng, cái này cũng là nguyên nhân vì sao ngày hôm nay hắn rất muốn, đến gặp Phương Hách — để lôi kéo Phương Hách cùng hắn đi châm chích cái vị dị năng giả hệ trị liệu “duy nhất” kia.

“Vậy sinhất định rất được hoan nghênh.” Hạ Tử Trọng cười cười.

Trương Tiểu Minh liền hừ hai tiếng: “Nghe nói vị hệ trị liệu kia vừa vào căn cứ, tối hôm đó trước nơi ở của cô ta đã xếp một hàng dài, nhìn không thấy đuôi!”

“Đó là chuyện tốt, trong căn cứ cuối cùng cũng có một dị năng giả hệ trị liệu, sau này mọi người có bị thương cũng biết đi tìm ai rồi.” Hạ Tử Trọng cười gật đầu.

Trương Tiểu Minh lườm một cái: “Gì chứ! Nghe nói nửa đêm hôm qua người đã không thấy tăm hơi, nhiều người tập trung trước cửa phòng cô ta là đang khắp nơi tìm người đó!” Bây giờ phương tiện chữa bệnh vô cùng đơn sơ, bệnh viện trong căn cứ càng khỏi nói tới, người bình thường muốn khám chữa bệnh so với trước tận thể còn phiền phức hơn nhiều.

Giá cảề đắt đỏ không nói, nhưng nhiều bệnh không cách nào trị dứt được. Dược phẩm không phải thiếu cái này thì là thiếu cái kia.

Bây giờ ra có cái vị dị năng giả hệ trị liệu này, tuy địa vị có cao lãnh đến mức không giống người phàm, nhưng tính khí còn cao hơn, như muốn làm mẹ thiên hạ luôn rồi, không ưa nổi thì chỉ có thể dùng thuốc trị bệnh thôi!

Bây giờ trong căn cứ người bị ngoại thương không cần đếm, về đến căn cứ chỉ cần xác nhận người này có ngoại thương, đánh chết cũng không cho vào, không bị cản một ngày nửa ngày thì không thể vào. Có không ít người rõ ràng bị thương rất nặng, cần gấp vào căn cứ trị liệu, nhưng cũng vì trên người có vết thương, căn cứ không chịu mở cửa, cứ như vậy kéo dài tới lúc chết cũng không cho vào.

Tuy nhiên người quân đội hoặc một số người có thân phận đặc thù thì được trực tiếp vào chữa trị, còn người bình thường đương nhiên không có loại đãi ngộ này.

Bởi vậy, những người xếp hàng ngoài cửa dị năng giả trị liệu kia không có người nào bị ngoại thương, mà toàn những chứng bệnh kỳ lạ.

Sau tận thế, mức độ nước sinh hoạt hạ thấp, ăn bữa nay lo bữa mai, còn gặp những trận mưa liên miên không dứt, không ít người phát bệnh. Hơn nữa ăn không đủ no mặc không đủ ấm, bệnh tình càng nặng thêm, người chết càng nhiều. Những ngày qua đại đa số người xếp hàng chờ chữa trị đều là những người này. Đáng tiếc, chế độ căn cứ bây giờ khẳng định sẽ không để một dị năng giả đặc thù như vậy lưu lạc ở bên ngoài, bất quá chỉ ba ngày ngắn ngủi, vị dị năng giả này kể cả các tiểu đội dị năng sở hữu cô ta đều không thấy tăm hơi.

“Người không thấy?” Hạ Tử Trọng nhíu mày, hắn biết rõ, vị dị năng giả này sau khi xuất hiện trong quân đội sẽ được bảo hộ rất tốt, những thế lực khác nếu có có người mắc bệnh cũng phải đi cầu bọn họ, còn đồng bạn của nữ dị năng giả trị liệu này Hạ Tử Trọng không biết – hoàn toàn chưa từng nghe nói qua.

“Đúng vậy.” Trương Tiểu Minh chớp mắt nhìn hắn, sau đó cười đắc ý: “Lão đại tụi tui bảo hôm nay sẽ đi tìm người hỏi thăm một chút.” Dù sao, dị năng giả hệ trị liệu thực sự quá hiếm, nếu như bọn Quách Binh tỏ vẻ hoàn toàn không thèm để ý ngược lại sẽ khiến người ta hoài nghi.

Trong biệt thự tiểu đội Luân Hồi vô cùng náo nhiệt, đồ bên trong nhiều hơn không ít, hiền nhiên là do mấy người kia ở lại trong căn cứ nhàn rỗi, khi Quách Binh ra ngoài làm nhiệm vụ bọn họ cũng tích cực ra ngoài hành động. Thấy Hạ Tử Trọng đến, tất cả mọi người đều chào hỏi hắn. “Tới rồi? vợ cậu đâu?”

Quách Binh thuận miệng hỏi, Hạ Tử Trọng còn chưa kịp nói Trương Tiểu Minh đã thò đầu ra cổ họng nhỏ nhắn ho khan hai tiếng: “Nghe nói. Vẫn chưa dậy.”

Quách Binh nhướn mày, cười ha ha dùng sức vỗ vai Hạ Tử Trọng: “Được đó, đủ dũng mãnh!”

Hạ Tử Trọng bất động thanh sắc gạt tay hắn, đi tới cạnh ghế sa lon ngồi xuống, cũng không khách $ khí: “chuyện kia thế nào?”

Trần Ninh đã sớm ngồi trên ghế sa lon, lúc này đang ôm cái chén đồng uống trà, chờ Quách Binh sau khi ngồi xuống mới giải thích với Hạ Tử Trọng: “Ngày hôm qua đi hỏi thăm một chút, hiệp ước chúng ta ký lúc trước, quân đội thừa nhận, nhưng cũng chỉ đáp ứng một phần trong đó, số vũ khí đợt sản xuất ra họ sẽ phát miễn phí cho người tham gia – còn các đội khác không có tư cách được phát miễn phí. Việc mua vũ khí thì phải xem số lượng sản xuất ra sao mới bàn tiếp được.”

Hạ Tử Trọng thở phào nhẹ nhõm, cười nói: “Như vậy là tốt rồi. Ít nhất cũng thừa nhận một phần trong hợp đồng.”

Quách Binh cũng bật cười: “So với kết quả chúng ta lo lắng tốt hơn nhiều. Nếu như có thể là nhóm đầu tiên có thứ vũ khí này, những lần ra ngoài tiếp theo sẽ an toàn hơn nhiều.” Người của tiểu đội Luân Hồi có ít nhất một nửa tham gia đợt hành động đó, ít nhất có thể nhận được chừng mười thanh vũ khí đặc thù. Mỗi khi họ ra ngoài đều để người ở lại giữ nhà, trước khi ra ngoài có thể chia một ít ở đây cho an toàn.

Về phần hai người Hạ Tử Trọng? Hai người bọn họ đều có phần, mỗi người một cái.

“Ngày hôm qua tôi đi hỏi thăm tin tức có thấy vị tiểu đội trưởng kia.” Trần Ninh dừng một chút giải thích: “Hắn đang bận, nên không chào hỏi hẳn, bất quá nhìn dáng vẻ của hắn hình như lại có nhiệm vụ phải ra khỏi căn cứ.”

“Ra khỏi căn cứ? Nhưng chỉ mới về mà.” Hạ Tử Trọng kinh ngạc, hắn vươn người định lấy chén trà trên bàn bỗng nhiên khựng lại, lập lại một lần nữa: “Ra khỏi căn cứ?”

Quách Binh sờ sờ cằm, con ngươi chuyển một vòng, híp mắt: “Tối hôm qua tôi cũng có nghĩ tới việc này, cảm thấy… Chắc bọn họ chuẩn bị quay lại cứ điểm kia.”

“Có thể lắm.” Hạ Tử Trọng gật đầu nói: “Tuy rằng chúng ta đem vũ khí về, nhưng thành phần cần tăng thêm cái gì, tỉ lệ bao nhiêu? Mấy cái đó phải cần thí nghiệm nhiều lần mới biết được. Nếu như có thể trực tiếp lấy được tư liệu có sẵn thì đỡ tốn thời gian hơn.”

“Đúng vậy, nơi đó cách đây cũng không xa.” Trần Ninh mặt không biểu tình nói.

Muốn trữ hàng đầu cơ cũng phải xem bản thân có thực lực hay không, cho dù hoàn toàn không muốn đem những thứ ấy kiếm tiền, chỉ coi như đồ bảo mệnh riêng, cũng phải xem mình có thể bảo toàn được bí mật hay không.

Nếu như không phải cái cứ điểm kia cách căn cứ A thị gần như vậy, mà quy mô lại nhỏ đến đáng thương, gặp ngay lúc bọn họ đi lấy vũ khí ngang qua nên mới chú ý tới, nếu không sẽ không ai để tâm. Xui xẻo là cứ điểm nọ lại vừa gần A thị lại vừa nhỏ.

Mấy người có thể đoán vận mệnh của cứ điểm kia nhưng vẻn vẹn cũng chỉ là suy đoán, có lẽ tiểu đội trưởng kia chỉ đi làm nhiệm vụ của hắn mà thôi? Không ai biết rõ.

Bỏ qua vấn đề vũ khí, Quách Binh đề cập đến những chuyện khác: “căn cứ gần nhất đã đưa việc thu thập tinh hạch vào vị trí quan trọng nhất, đồng thời mấy thế lực lớn trong căn cứ cũng đang mở rộng thu thập tinh hạch. Không ít người trữ hàng trong tối, tôi hoài nghi quân đội và một số đội khác đã biết phương pháp sử dụng tinh hạch.”

“Chuyện này cũng bình thường, kỳ thực làm sao sử dụng Stình hạch cũng không quá khó.”(Hạ Tử Trọng đối với cái nàyS tỏ vẻ rất bình thường, dù sao tận thế đã qua thời gian dài như vậy, số lượng dị năng giả của quân đội cũng không ít, có thể nghiên cứu ra phương pháp sử dụng là chuyện bình thường. Nhưng mấy đội giống Luân Hồi đánh bậy đánh bạ cũng tìm ra phương pháp thì rất ít, đã có thể bỏ qua không tính.

“Đúng, trong căn cứ có không ít người, bây giờ đã có không ít dị năng giả cấp hai.” Quách Binh chỉ chỉ khu biệt thự xa bên trong: “cơ bản đều là người của quân đội, cũng có một số người trong các đội khác. Nghe nói bọn họ lúc này đang nghiên cứu phương pháp kích phát dị năng…” Nói rồi nhìn về phía Hạ Tử Trọng nhẹ giọng: “Nghe nói nửa đêm qua có mấy đoàn người chạy tới nơi dị năng giả hệ trị liệu, nửa đêm còn đánh nhau một trận, phòng ở sụp hết một nửa.”

“Biết là ai không?” Trương Tiểu Minh không rõ những chuyện này, chỉ nghe nói một cách đại khái. Hạ Tử Trọng phỏng chừng Quách Binh đã tìm người nghe ngóng tin cụ thể.

Chương 124: Mắt kính

Thấy Hạ Tử Trọng hỏi đến, Quách Binh lắc đầu một cái: “Nghe nói Tống gia, vương gia, Lư gia đều phái người tới, nhưng rơi vào tay ai thì không rõ. Còn có mấy đội dị năng khác muốn đục nước béo cờ. Phỏng chừng chờ hai ngày nữa là biết kết quả.

Dù sao cũng là dị năng giả hệ trị liệu, vô luận rơi vào tay người nào thì cuối cùng cũng sẽ khiến người khác kiêng kỵ Những dị năng giả khác nếu như không hợp mắt hoặc gây trở ngại thì chỉ cần diệt đi là xong, chỉ có dị năng giả hệ trị liệu – cho dù mọi người đánh lộn náo nhiệt cỡ nào cũng đều rất ăn ý không phạm tới người nọ, đây chính là dị năng cứu mạng đó!

“Người Bá chủ thế nào rồi? có tin tức gì không?”. Hạ Tử Trọng tương đối hiếu kỳ chuyện này, khác biệt giữa hai đời hắn đã không còn xoắn xuýt từ lâu rồi, nhưng vẫn tò mò. Vận mệnh của Ellen – mệnh đời này của người anh em này có thể nói là gặp nhiều trắc trở! Trớ trêu thay tất cả đều là do hắn tự làm tự chịu, không phục cũng không được.

Quách Binh cười hì hì giơ tay: “Không biết, bị người mang đi liền không có động tĩnh gì nữa.”

Trần Ninh ngồi cạnh nói : “chuyện này hắn vác không nổi, bất quá cũng phải để ý tình huống tiếp theo, có khi có người tình nguyện bảo lãnh cho hắn không chừng, dù sao cũng là một dị năng giả thực lực mạnh.”

“Còn tinh hạch. Hôm nay chúng ta còn đang thương lượng, có muốn bắt đầu thu hoạch từ căn cứ luôn không?”

Hạ Tử Trọng cau mày suy tư một chút: “Không biết bây giờ giá cả như thế nào rồi?”

“Hiện tại một viên tinh hạch có thể đổi năm câm gạo, sáu cân hoa màu, một thùng mì ăn liền.”

“Quá đắt, chờ một chút, chừng nào hạ giá đã.” Hạ Tử Trọng cảm thấy cái giá này vẫn rất cao, chờ tới khi nào rớt giá một viên tinh hạch đổi hai gói mì thì lúc đó hẳn lấy vật tư Ta,

Trần Ninh cười khổ một tiếng: “Dị năng giả đội chúng ta tương đối nhiều, bây giờ rất khan hiếm tinh hạch.”

“Ra căn cứ đánh tinh hạch thì sao? Hiệu suất bây giờ lẽ ra sẽ tăng lên không ít?” Hạ Tử Trọng có chút không rõ, người Luân Hồi bây giờ hơn một nửa đều kích phát dị năng, nếu ra ngoài hiệu suất hẳn phải cao hơm trước chứ?

“Mấy điểm đánh tang thi gần đây đâu đâu cũng có người.” Quách Binh xoa tay, “Trước kia chẳng ai dám ra ngoài, sợ bị lây bệnh độc, nhưng bây giờ không giống, mọi người đều biết tinh hạch có thể thăng cấp dị năng, đều như ong vỡ tổ mà xông ra ngoài.”

“Hiện tại địa phương hơi hơi an toàn một chút đều có tiểu đội cố định cắm chốt. Đội chúng ta cũng chiếm được một chỗ, mà số lượng tang thi mỗi ngày có thể tiêu diệt vẫn có hạn.”

“Giang Phong, cậu nói một chút tình huống bây giờ coi.”

Lưu Giang Phong lần này không cùng đội ngũ ra ngoài căn cứ, mà ở lại trông nhà, cộng thêm ra ngoài đánh tang thi đào tinh hạch, nghe vậy vội vã giải thích nói: “Hiện giờ trong căn cứ các tiểu đội quy mô lớn mỗi ngày đều ra ngoài đánh tinh hạch, người quân đội cũng mỗi ngày ra ngoài, bọn họ chiếm những nơi thích hợp nhất để dụ tang thi tới đánh. Còn có…” Nói rồi, vẻ mặt của hắn có chút… Vặn vẹo : “Tang thi xung quanh căn cứ. Em luôn cảm thấy có gì đó không đúng.”

“Có ý gì?” Hạ Tử Trọng đứng lên hỏi.

“Chính là… Kỳ thực cũng giống như trước, ngoại vi nội thành có một ít tang thi cấp một lẻ loi, mà cái khác là… Chúng nó một khi đánh không lại, sẽ chạy!”

Tang thi đánh không lại thì… bỏ chạy??

Hạ Tử Trọng. Và mấy người Quách Binh đều trợn to hai mắt, chuyện này. Bọn họ chưa từng gặp qua. Lẽ nào là tang thi tiến hóa ?

“Thực lực của bọn nó ra sao?”

“vẫn là giống như tang thi cấp một bình thường!”. Cũng bởi vì thực lực không khác nhau nên mới quái lạ, nếu là tang thi cấp hai trở lên bọn họ mới cảm thấy bình thường – tang thi cao cấp, có khi nào tiến hóa trí thông minh không?

“Kia là cái gì? !”

“Chạy mau, nhanh… A..A.. !!”

“Quái vật! Quái vật! !”

Bên ngoài căn cứ A thị, vài đội ngũ nhỏ gần nội thành không hẹn mà cùng bị tang thi cấp cao tập kích, tin tức trong vòng một ngày liên truyền về căn cứ. Không bao lâu sau, quân đội cũng thu được tin tức — đội ngũ quân đội ở ngoài đánh tinh hạch cũng bị tang thi cao cấp tấn công.

Khiến người hoảng sợ là, sự việc lần này những người may mắn còn sống sót không hẹn mà cùng đưa ra một thông tin thống nhất, bọn họ gặp phải đàn tang thi cao cấp xen lẫn tang thi bình thường, chúng nó tập hợp lại tạo thành một đội, dò xét xong rồi mới đi săn dị năng giả.

Tang thi cũng sẽ tổ đội ? ! Ông trời, đây rốt cuộc là cái thế đạo gì? !

“Xe tăng kia ở đâu ra vậy? !”

“Có phải người A thị… ra ngoài làm nhiệm vụ không?”

“vậy đến chỗ chúng ta làm gì?”

“… Đi ngang qua?”

“Đi ngang qua cái mảnh xó xỉnh này của chúng ta sao?”

“Không phải chứ… những người lần trước kia. Vũ khí của chúng ta.”

Trước kia đến cứ điểm này không chỉ có người A thị, nhưng bọn họ đều giám thị toàn diện không cho phép đi lung tung, phát hiện vũ khí đặc thù. Nhưng ai biểu bọn họ xui xẻo đi ra ngoài đánh tang thi bị bắt gặp chứ?

Càng không cần nói tới, trong bọn họ cho dù người có sức chiến đấu mạnh cỡ nào cũng không phải không thể bị ăn trộm lúc nửa đêm!

Có xe tăng mở đường, binh sĩ trang bị súng thật đạn dược cấp tốc bao vây cứ điểm.

Lão đại cứ điểm bất quá cũng chỉ dám nói vòng vèo chứ không nói tới chuyện vũ khí đặc thù với mười binh lính và hai chiếc xe bọc thép, ngày hôm nay không dám chống lại những người này.

Khi thấy tiểu độiệtrưởng hai ngày trước từ trên xe thiết giáp đi xuống, người trong căn cứ này nháy mắt biến sắc.

Lão đại cứ điểm mặt mày âm trầm kiên trì nghênh tiếp: “Đây không phải là Hứa đội trưởng sao? Sao hôm nay lại đến đây…”

“Lãnh đạo căn cứ biết cứ điểm các người về mặt an toàn rất có vấn đề, lo lắng vấn đề sinh tồn cho các người, cố ý phái quân đội hộ tống các người đến căn cứ thu xếp thỏa đáng.”

Còn có thể thế nào đây? Không chờ bọn họ nghĩ ra cách từ chối, quân đội đã nhanh chóng hành động, dùng tốc độ sét đánh không kịp bưng tai tập trung tất cả mọi người trong cứ điểm lại, trước sau không quá hai giờ, mọi người cùng gia sản của bọn họ đều đem lên xe. Đối mặt với thần sắc khó coi của đối phương, một người đàn ông trung niên quân hàm so với Hứa đội trưởng cao hơn không ít cười nói: “Mọi người không cần lo lắng, lãnh đạo căn cứ biết tình huống của mọi người, lần này vào căn cứ không cần giao nộp bất kỳ phí dụng nào, sẽ giúp mọi người thu xếp miễn phí.”

Đoàn xe lần thứ hai mênh mông cuồn cuộn khởi hành, một tổ khác xa xa nhìn thấy đoàn xe quân đội rời đi, mắng hai câu thả ống dòm xuống: “Đáng chết, chậm một bước!”

Tán gẫu chuyện liên quan tới vũ khí xong Quách Binh chuẩn bị đi hỏi thăm tin tức, Hạ Tử Trọng đứng dậy chuẩn bị cáo từ, Yên Nhạc bỗng nhiên chạy ra đưa cho hắn hai cái hộp nhỏ: “cái này cho anh với Phương Hách.”

“Đây là cái gì?” Trên đường$làm nhiệm vụ Yên Nhạc bị hai người chọc ghẹo chuyện “tặng ngọc bội chẳng khác nào, chọn vợ”, liền không dám chạy loạn khắp nơi như trước nữa, càng không dám mặt đối mặt với lão đại Quách Binh nhà hắn.

“Kính áp tròng, cho anh với Phương Hách, đều là màu đen.”

“Kính áp… tròng?” Trước tận thế thị lực của hắn và Phương Hách rất tốt, không cần dùng kính, huống chi là sau tận thế? Hai người bọn họ mang kính râm bất quá là vì phòng ngừa lúc giết tang thi bị văng máu hay thịt thối vào mắt thôi, thứ hai là vì phòng ngừa người khác nhìn thấy lưu quang và màu sắc khác thường trong mắt mình.

Yên Nhạc đắc ý nhướng mày: “Dùng để ngăn đám màu sắc trong mắt hai người đấy.”

Hạ Tử Trọng sửng sốt một chút, lập tức bừng tỉnh, cười vui vẻ nhận lấy: “Thật không nghĩ tới.” Lên tới cấp ba, đồng tử mắt của hắn và Phương Hách đổi màu, còn có lưu quang bên trong, trên võng mạc, tròng trắng mắt tuy rằng cũng có, nhưng không quá rõ ràng, nếu không nhìn kỹ cho dù đứng đối diện nói chuyện, người khác cũng không thể phát hiện được.

“Các cậu còn nữa không?”. Hạ Tử Trọng nhận kính hỏi.

Yên Nhạc giơ tay ra, trong tay bỗng dưng xuất hiện một cái hộp nhỏ màu đen: “Tôi đi ngang qua cửa hàng kính mắt lụm được rất nhiều đó, ít nhất một người có thể có hai bộ để thay, chờ sau này đi ngang qua nữa thì lấy tiếp.”

“Cảm ơn, về nhà tôi nói Phương Hách tự mình đến cám ơn cậu.” Thứ tuy rằng không to tát gì, nhưng cái chính là ở phần tỉ mỉ này của hắn.

Yên Nhạc ngượng ngùng sờ mũi một cái: “còn phải để các anh thử xem có hiệu quả không đã, nếu tốt thì chờ tất cả mọi người thăng lên cấp ba liên không cần lo lắng sẽ rước lấy phiền phức nữa. Trong một đội có một hai người bình thường đeo kính đen cũng không có gì, nếu cả một tập đoàn đều vác kính râm đi quanh căn cứ. không làm người khác chú ý mới là lạ!

“Được đó, cậu còn có phần tâm tư tỉ mỉ này !”

Quách Binh sau khi nghe thấy thì cười ha ha vuốt vuốt đầu Yên Nhạc, Yên Nhạc lui lại một bước, mặt mày nghiêm nghị nhìn Quách Binh: “Lão đại, em đã suy nghĩ kỹ rồi, tuy rằng em cho anh ngọc bội nhưng em vẫn thích con gái, xin lỗi.”

Trong phòng tất cả mọi người đều ngây ngầm cả người, ai mà biết một câu đùa giỡn lúc trước lại khiến thăng nhỏ ngốc này tưởng là thật.

Ngũ quan Quách Binh trong nháy mắt vặn vẹo, hắn… hắn hắn hắn.

“Lão đại, anh bị đá rồi.” Triệu Long nhịn cười tiến lên vỗ vỗ vai Quách Binh.

Mọi người trong phòng nín thở nhịn cười – hết cách rồi, trước đó chỉ đùa một chút mà thằng nhỏ này lại tưởng là thật, nếu mà cười lên. không biết sẽ như thế nào đây.

Yên Nhạc tự nhận mình đã hoàn thành nhiệm vụ, cả người đều trở nên nhẹ nhõm hơn, mặt mày. Sáng rỡ cười tươi vỗ vỗ cánh tay Quách Binh: “Anh vẫn là lão đại tốt của tụi em, em sẽ không ghét bỏ anh đâu.” Nói xong vẻ mặt vui sướng lôi kéo Trương Tiểu Minh đang vất vả nhịn cười đến nội thương đi ra cửa biệt thự– đi dạo phố!

Chờ Yên Nhạc đi rồi căn biệt thự mới bùng nổ tiếng cười, Quách Binh vô lực xoa xoa cái mặt đen ngòm, mới chỉ vào mũi mình hỏi Trần Ninh: “Tôi tệ đến vậy sao?”

Trần Ninh liếc hắn một cái: “Tiểu Nhạc rất thích mỹ nhân, anh nhu vậy kiếp sau cũng không có cửa.”

“Má! Ai nói anh mày muốn cùng cậu ta?!!”

Chương 125: Tập thể kích phát

Hạ Tử Trọng ở chỗ Luân Hồi nhìn vẻ đáng thương của Quách Binh, báo cho Trần Ninh là người duy nhất vẫn bảo trì lý trí biết rồi quay người rời đi, đến khi ra tới cửa, ở ngoài biệt thự còn có thể nghe thấy tiếng Quách Binh gầm gừ.

Trở lại nhà mình, hai người phu phu bắt đầu thử đeo kính áp tròng Yên Nhạc đưa cho, mang vào rồi tỉ mỉ quan sát thì vẫn có thể nhìn thấy một ít lưu quang, nhưng không nổi bật lắm, nếu như không nhìn kỹ thì sẽ cho rằng là ảo giác.

“Thứ này không tệ! Lúc nào đi ngang qua cửa hàng mắt kính tìm chút đi!” Phương Hách lên tinh thần ôm gối lăn qua lăn lại nhìn kính áp tròng, trước kia cậu chưa từng đeo thứ này nên thấy rất mới lạ.

“Bình thường lúc ở nhà không cần mang, dùng cũng phải cẩn thận, phải rửa tay sạch sẽ mới được đeo.” Bây giờ bên ngoài khắp thế giới đều là tang thi hoành hành, chỉ cần sơ ý một chút thôi sẽ rất dễ bị nhiễm bệnh độc.

Phương Hách gật đầu liên tục, chỉ chỉ dưới lầu: “Hình như lúc nãy có người đến gửi thư, lúc vào nhà anh có xem hòm thư không?”

“Không có, anh xuống xem thử.” Quay người xuống lầu, Hạ Tử Trọng từ hòm thư lấy được một phong thư, vừa xé vừa đi lên lầu hai.

“Làm sao vậy? Là thông báo giao tiền thuê nhà hả?”

Hạ Tử Trọng lắc đầu một cái, đưa thư cho Phương Hách: “xem ra chúng ta nghỉ ngơi không được bao lâu.

Liếc nhìn dòng chữ lớn trên tờ giấy, Phương Hách trừng to mắt: “Thu tinh hạch?!”

Mỗi tiểu đội mỗi tháng đều phải giao nộp tích phân cố định, đây là từ khi bắt đầu thành lập căn cứ, cho phép các tiểu đội tồn tại thì có quy tắc, mà loại tích phân này đều là hoàn thành nhiệm vụ căn cứ mới có thể thu được. Nhưng hôm nay căn cứ bắt đầu lấy tinh hạch thay thế vật tư, tích phân thì khác,có thể thấy được chắc chắn” đã xác định tác dụng tinh hạch mới có thể ban bố ra loại quy định này.

“Vậy bây giờ hoàn thành nhiệm vụ căn cứ bọn họ cho là tích phân hay vẫn là tinh hạch?”

Vấn đề này hai người Phương Hách tạm thời không được giải đáp, đợi đến xế chiều đi đại sảnh nhiệm vụ, cùng Luân Hồi xác nhận thông tin mới có được tin tức chính xác: căn cứ bây giờ vẫn như trước chỉ phát tích phân làm phần thưởng cho các tiểu đội hoàn thành nhiệm vụ, trong căn cứ vẫn không cho phép buôn bán tinh hạch, quyết định mỗi tháng thu tinh hạch là nhiệm vụ cưỡng chế chấp hành, trước mắt chỉ áp dụng với các tiểu đội, nếu như không có năng lực giao nộp thì tiểu đội đó phải bị giải tán.

Ngoài ra, số lượng tinh hạch giao nộp xác định trên cấp bậc của tiểu đội. Như hai người Hạ Tử Trọng là tiểu đội Phong xế, bởi vì số rất may chỉ kém mấy chục phân mới có thể lên tới cấp hai, cho nên tháng sau không có lên cấp, mỗi tháng chỉ cần giao nộp hai trăm tinh hạch.

“… Hai trăm.” Phương Hách có chút ngạt thở: “chỉ cần ba tháng là đủ cho một người tăng lên cấp một rồi!”

Vỗ vỗ vai người yêu: “Đây là chuyện tốt, nếu như mỗi người mỗi tháng đều phải giao tinh hạch mà nói mới là vấn đề lớn, trừ phi trong căn cứ bắt đầu lưu thông tinh hạch, hơn nữa giá cả tinh hạch hạ xuống một ít. Hiện tại dị năng giả cấp một số lượng quá lớn, tinh hạch cung không đủ cầu mới có thể tăng giá.”

“Chúng ta mặc dù có không ít tinh hạch, nhưng không gian còn phải thăng cấp nữa.” Phương Hách rất tò mò không biết không gian sẽ ra làm sao khi mãn cấp, nếu như không phải tinh hạch cấp thấp đối với không gian nhưSmuối bỏ biển, không chừng cậu đã sớm đem toàn bộ tinh hạch của hai người ném vào rồi. Bây giờ thì hay ho rồi, cư nhiên có người dám cướp tinh hạch. Với không gian!

“Cho nên chúng ta nghỉ ngơi không được mấy ngày đã phải đi ra ngoài nữa.” Hạ Tử Trọng suy tư một chút, hỏi: “Anh đang nghĩ, chúng ta có cần đơn độc đi xa một chút hoặc là vào sâu trong nội thành…”

“Nội thành?” Phương Hách sửng sốt một chút: “Bên trong chỉ sợ có không ít tang thi cấp cao đi.”

“Đúng, nếu như chỉ có mình chúng ta đi vào nội thành thì dễ hơn, anh muốn đi xem tinh hình, nội thành cách căn cứ quá gần mà còn không biết tình huống cụ thể bên trong, chúng ta ngây ngốc ở chỗ này cũng sẽ không an tâm. Bất quá phải chờ lấy được đống đồ kia đã rồi hẵng mói.” Bọn họ tuy rằng thu thập được không ít vũ khí, nhưng nếu muốn vào sâu trong nội thành chỉ thì như con kiến hôi, không từ mà biệt, nếu như lại gặp phải đám thực vật biến dị thì bọn họ lãnh đủ hết.

Suy tư một chút, Phương Hách vẻ mặt thành thật gật đầu nói chúng ta quá yếu so với chúng nó.”

Hiện tại Bạch cầu còn đang ầm ĩ muốn ra ngoài chơi, có thể thấy thu hoạch của bọn họ bây giờ kém cỡ nào, ngoại trừ lần trước phân đội cùng người tiểu đội Luân Hồi mới đánh được không ít tinh hạch cấp hai, cấp ba, nhưng thu hoạch của bọn họ vẫn không ra sao.

Hơn nữa, chỉ có chiến đấu cùng cấp hoặc vượt cấp, năng lực của bọn họ mới có thể nâng cao, điểm này đối với hai người Hạ Tử Trọng mà nói là như thế, đối với bọn Quách Binh và tiểu đội Luân Hồi cũng giống vậy. Không có kinh nghiệm thực chiến, cho dù bọn họ dùng tinh hạch kích thích dị năng thăng đến cấp mười, cấp một trăm, cũng sẽ bị tang thi có kinh nghiệm phong phú dễ dàng miểu sát*.

(*Miều sát: Kết liễu trong vòng một nốt nhạc:v)

Hai người Hạ Tử Trọng lần thứ hai chờ gặp đám người Quách Binh, nói rõ ý định của mình với đối phương, không nghĩ rằng Quách Binh đáp ứng rất sảng khoái – không thể không sảng khoái, hai người Hạ Tử Trọng đều ngại sức chiến đấu của mình không đủ, cộng thêm muốn vào sâu trong nội thành thăm dò tình huống cụ thể, là lão đại của một tiểu đội Quách Binh đương nhiên cũng ôm nỗi lo âu giống vậy – bọn họ đều đã kích phát dị năng, nhưng kinh nghiệm thực chiến vẫn chưa đủ, cần nhất là thời gian rèn luyện.

Hai người Hạ Tử Trọng thực lực mạnh mẽ, mạnh đến nổi nếu như hợp tác hành động với đối phương, phía Luân Hồi sẽ là người gây cản trở chứ không có tác dụng hỗ trợ.

Nếu hai bên đều cần chỉnh đốn, đánh tinh hạch, vậy còn không băng tạm thời tách ra hành động một trận, chờ khi tích lũy tinh hạch tới một trình độ nhất định, khi nào có nhiệm vụ quan trọng rồi lại hợp tác, hiệu suất như vậy sẽ cao hơn.

Ngoài ra, bọn họ còn có kế hoạch khác cho nên tạm thời quyết định chia ra.

“Cám ơn hai người các cậu thời gian qua.” Lời Quách Binh nói tuyệt đối là chân tâm thực lòng, không có cách nào không chân thành, bị tang thi quào trầy thì người mới có thể kích phát dị năng, bây giờ trong căn cứ chuyện này số người biết vô cùng ít ỏi. Mà dị năng giả hệ trị liệu quý giá cỡ nào? Lần trước Phương Hách giúp mọi người trị liệu ai dù không có mắt cũng đều thấy được, lúc dùng dị năng trị liệu cũng không đơn giản như vậy, tinh thần lực sẽ phải gánh vác áp lực vô cùng khổng lồ. Bọn họ chịu giúp đỡ đội mình kích phát dị năng rồi mới tách ra, đây tuyệt đối là ân tình lớn đến không thể lớn hơn.

“Giữa chúng ta không cần phải nói nhiều lời khách khí như vậy.” Hạ Tử Trọng cười vỗ vai hắn, nhìn về phía thành viên của Luân Hồi lần này cùng lúc ra ngoài hành động hỏi: “Lần này mọi người đều muốn kích phát?”

Quách Binh còn chưa nói, một đứa nhỏ khoảng chứng mười một tuổi đứng ở phía sau liền kiên định gật đầu: “chú, con cũng muốn giúp ba ba đánh tang thi!”

Đứa nhỏ này là con của Triệu Long, đừng thấy Triệu Long tuổi còn chưa tới bốn mươi, nhưng hắn đã sớm kết hôn, con trai cũng đã mười một tuổi. Chỉ là, tận thế đến, hắn cứu được con nhưng không cứu được vợ.

Không riêng gì đứa bé này, tiểu đội Luân Hồi còn có vài cậu thiếu niên, cộng thêm vị dì, vợ của Uông Đồng cũng đi cùng đội. Bọn họ không cầu thân phận hay đãi ngộ gì đó của dị năng giả, chỉ cầu kích phát được dị năng, có thể vì đội ngũ xuất một phần lực, nhiều thêm một phần năng lực tự bảo vệ mình.

Hạ Tử Trọng thấy ánh mắt những người này đều rất kiên định, nói rõ đã quyết định chủ ý, trong bóng tối gật đầu nghiêm túc nói: “chuyện này chúng tôi sẽ tận lực, chỉ là lần trước tuy thành công, nhưng cũng không thể bảo đảm lần này cũng giống vậy. Nếu như xuất hiện chuyện ngoài ý muốn…”

“Anh yên tâm đi, mọi người đã quyết định từ trước, đều ký giấy sinh tử, xuất hiện chuyện ngoài ý muốn thì mỗi người tự chịu trách nhiệm.” Trần Ninh ở bên giải thích một câu, chuyện này đã hỏi qua ý kiến mới đưa ra quyết định, bọn họ tuy rằng muốn nâng cao thực lực của mình, nhưng cũng không phải bị hỏng đầu, chỉ kích phát dị năng chứ không có vọng tưởng làm siêu nhân.

Hai đội người lần này ra khỏi căn cứ chỉ dừng chân ở điểm ngoài A thị, dụ tang thi vào rồi đánh.

Nhờ lần này có chuẩn bị trước, mỗi lần một người, cắt miệng vết thương rồi trét máu tang thi lên. Bởi vì vết thương nông, tốc độ Phương Hách chữa trị rất nhanh, không tiêu hao quá nhiều dị năng, cho nên không giống lần trước bị thoát lực.

Chờ tất cả mọi người chủ động cảm hoá, rồi lại chữa trị, bọn họ liền giết sạch tang thi, ở trong một tòa nhà thủ vững một đêm chờ kết quả.

Qua lần này mọi người có thể xác nhận – dị năng, đúng là từ bệnh độc tang thi kích phát, chỉ cần chống đỡ được liền có dị năng!

Một buổi tối, hết thảy nhưng người chủ động bị thương được Phương Hách trị liệu đều phát sốt! Sáng sớm ngày kế, mọi người xác nhận, thành viên bình thường của Luân Hồi lần này ra ngoài, tất cả đều kích phát dị năng! Ngay cả dì nhiều tuổi nhất cũng vậy!

Càng khiến người ta không tưởng tượng nổi chính là — Uông Đông nắm tay vợ hắn khóe miệng cười không nói ra lời, trên tay vợ hắn lúc này đang lóe sáng vầng sáng màu trắng giống như đúc ánh sáng Phương Hách phát ra lúc chữa trị! chỉ khác ở một chỗ duy nhất, ánh sáng của Phương Hách sáng hơn, cũng ổn định hơn.

Phương Hách nhìn dị năng vợ của Uông Đồng: “Dị năng cấp một chỉ có thể trị liệu vết thương nhỏ, gặp vết thương lớn liền không thể xử lý, tốt nhất nên nhanh chóng thăng lên cấp hai, đến lúc đó những vết thương khá thường gặp đều có thể giải quyết. Nếu như tinh thần lực không đủ dùng tốt nhất nên thủ sẵn tinh hạch bên người đúng lúc bổ sung.”

Phương Hách nói một số thứ cần lưu ý khi trị liệu cho người chị dâu này, làm người của tiểu đội Luân Hồi nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, càng nhiều chính là bái phục – đều nói đồng hành là oan gia, bây giờ dị năng giống nhau thì tâm lý mỗi người đều sẽ khác. Điểm này cho dù trong cùng một đội thì cũng âm thầm tranh đấu. Bây giờ nhìn người ta đi? Độ lượng bao nhiêu? Hoàn toàn không hề keo kiệt mà dấu nghề! còn dốc lòng dạy dỗ! !

Người của tiểu đội Luân Hồi đối với hai người Hạ Tử Trọng đã muốn móc tim ra tặng luôn, chờ hai người Phương Hách vui vẻ ngồi lên xe một mình trở về căn cứ, để lại bọn họ đánh tang thi cho quen tay, mỗi nhà đề tự giác tới trước mặt lão đại chò lệnh.

Chương 126: Lòng dạ đàn bà như mò kim đáy biển

Trước tiên không đề cập tới người Luân Hồi đang cho bình luận về hai người Hạ Tử Trọng như thế nào, chỉ nói Phương Hách vui vẻ leo lên xe, ngồi bên cạnh Hạ Tử Trọng cũng không nhịn được ngâm nga hát một bài.

Người khácờ có lẽ không hiểu Phương Hách vì sao cao hứng như thế, Hạ Tử Trọng thì đại khái đoán ra được: “vui như thế?”

Phương Hách tựa đầu vào vai Hạ Tử Trọng: “Đương nhiên! Bọn họ có thể trị liệu cho mình, em cũng không cần làm bác sĩ chuyên môn cho họ nữa !”

Trị liệu cho người cũng có thể rèn luyện dị năng của mình, làm bác sĩ cho đội người ta thỉnh thoảng còn phải lo lắng cho an nguy chồng mình, Phương Hách thà rằng mình chỉ làm bác sĩ chuyên phụ trách cho thân ái của mình thôi.

Bây giờ tiểu đội Luân Hồi đã có y sư chuyên nghiệp, cậu có thể lui xuống vị trí hạng hai, chờ khi nào bọn họ có vết thương không xử lý được mình lại tới làm không phải tốt hơn sao?

cười cười bóp cái mũi nhỏ của cậu, Hạ Tử Trọng tiếp tục lái xe về căn cứ. Bọn họ vốn dĩ cũng muốn mau chóng tiến vào nội thành dò xét, nhưng hôm qua lại phát hiện – còi báo động nhà máy quốc phòng bên kia không kêu nữa! Đám biến dị thực vật cũng không thấy tung tích. Nếu như tiến. Vào nội thành, tốt nhất vẫn nên chuẩn bị thật nhiều mới tốt, mài đao không lầm công đốn củi”. Hai người thấy thế liền quyết định trước tiên trở về căn cứ, lấy được đồ rồi xuất phát!

(*Mài đao không lầm công đốn củi: Ý nói có chuẩn bị tốt trước khi làm việc gì thì công việc sẽ hiệu suất hơn, thuận lợi hơn.)

Ngay khi hai người Hạ Tử Trọng về tới căn cứ, trong căn cứ đã có một tổ người cũng đang chờ xuất phát chuẩn bị ra ngoai. Qua mấy ngày bị hỏi cung, người Bá chủ rốt cục cũng nói ra nơi đã giấu vũ khí.

Người nói dĩ nhiên không phải là bọn Ellen và Duẫn Đông, bọn họ biết một khi tin tức này bị nói ra không chừng căn cứ đã âm thầm xử lý bọn họ rồi, nhưng bọn họ không nói không có nghĩ người khác cũng sẽ không.

Một ít uy hiếp, một ít đe dọa, một ít thủ đoạn hỏi cung đến cùng lúc, cho dù là đàn ông mình đồng da sắt cũng sẽ khai ra. Huống chi biết chuyện vũ khí này đâu phải chỉ có một mình đám đàn ông?

Lúc chạy thoát, có một người trong ba cô gái dị năng hệ thủy, cũng là người trong hậu cung của Ellen, lúc bọn Ellen giấu vũ khí vô tình nhìn thấy. Tuy rằng không nói được địa điểm cụ thể, nhưng không biết làm sao lại có thể nhìn thấy người của Ellen giấu đồ, để một hai tên binh lính ép hỏi cung, bọn họ chịu không nổi cũng phải nói ra về phần Ellen.

“Người mang theo loại tầm tư này, chắc chắn sẽ không thành thật chịu sự quản thúc của chúng ta.” Tống Tướng quân thần sắc không đổi nó, trừng đứa con nhà mình, vung tay làm ra động tác cứa cổ.

Tống Hướng Hồng há há miệng, hắn biết mình khuyên không nổi lão già này, đang muốn lĩnh mệnh đi xử lý, liên thấy một tên lính quèn vội vã chạy vào.

“Báo cáo thủ trưởng! vừa nãy Đại tiểu thư dẫn người đến nơi giam giữ phạm nhân, đem… đem người đi rồi.”

“Phạm mhâm? Phạm nhân nào?!”Tống Tướng quân trừng hai mắt như chuông đồng, cực kỳ dọa người.

Tên lính kia run một cái, liếc trộm Tống Hướng Hồng nói: “Là, là Bá chủ…”

“Hồ đồ!” Tống Tướng quân tức giận đến đứng bật dậy, tay run cầm cập chỉ vào mặt con mình mắng to: “Mày xem đi! Mày, chiều nó hư thành cái dạng gì rồi?! Nó ngày hôm nay dám cướp phạm nhân, ngày mai còn làm ra được loại chuyện mào mữa?!”

Tống Hướng Hồng cúi đầu không trả lời. Con gái mình rõ ràng là do ông nội, bà nội mang theo bên mình nuôi tới lớn, lúc sai lại đổ lên đầu mình? Khi còn bé hắn còn không dám đánh nó một cái, lão già này mà biết chắc cầm roi quất hắn ba mươi, năm mươi cái rồi, ai còn dám ngăn cảm nó nữa?

“Một con hát! Một thằng tiểu bạch kiểm! Đáng cho nó ngỗ nghịch như vậy?! Tao thật muốn xem xem trong nhà này ai làm chủ!” Tống Tướng quân tức đến mức năm cây gậy cạnh bàn hung hăng muốn đi ra ngoài, cửa bỗng nhiên mở ra, vợ Tống Hướng Hồng vẻ mặt đau khổ đỡ mẹ hắn đi và0.

“Trong nhà này ai làm chủ hả? Ông cầm cây gậy kia định giáo huấn ai?” Bà Tống trừng lão già nhà mình, bà không nóng tính giống chồng mình, kêu con dâu đỡ mình chầm rãi ngồi xuống ghế, động tác của Tống Tướng quân trong nháy mắt dừng lại.

Mặt tối sầm hừ hai tiếng, Tống Tướng quân nghiêng đầu sang chỗ khác không thèm nhìn bạn già nhà mình: “con bé kia cũng quá quắt lắm rồi, thật không ra gì! cái thăng tên Ellen kia không phải là người tốt! Nó cả ngày lại xem như bảo vật nâng niu trong tay là như thế nào?!”

“Tôi đây thấy thằng nhỏ kia cũng không tệ lắm.” Bà Tống dáng dấp hoàn toàn khác chồng mình, khi còn trẻ chính là một mỹ nữ nổi danh, bây giờ đã có tuổi nhưng vẫn là một quý bà phong thái thanh nhã.

Liếc chồng mình rồi lại nhìn đứa con đang rúc vô một góc, bà hừ một tiếng: “Dám đánh, dám liều mạng, đồ các người muốn có còn bị người ta nẫng tay trên, tại sao không nói là do các người vô dụng? Người ta mới dẫn theo bao nhiêu người? Lại có thể đoạt đồ được, đổi thành người khác có khả năng sao? Tôi thấy đây chính là kiêu hùng (trí dụng kiệt xuất, có dã tâm có năng lực), tương lai khẳng định không tồi! So với mấy tên oắt con vô dụng ngậm thìa vàng, bây giờ cả cửa căn cứ cũng không dám đi ra, nhìn thấy tang thi liền sợ đến mặt mũi trắng bệch còn tốt hơn nhiều.”

“Thế nhưng nó cũng không thể.”

“Không thể cái gì?”. Bà Tống đứng phắt dậy, từng bước từng bước chậm rãi bước tới chồng mình : “Khó khăn lắm mới thấy thích một người, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý gả cho người ta, các người cứ ngăn cản như vậy. Làm sao? Khuê nữ Tống gia chúng ta không thể gả cho người mình thích, lại phải ở cùng cái đứa vô dụng, ăn bám vô cha mẹ à? Nửa đời sau của khuê nữ Tống gia chúng ta không thể được hạnh phúc sao, vợ chồng không yêu thương nhau, thân là ông nội ông mới thấy thoải mái? cháu gái tôi rốt cuộc có phải cháu ruột của ông không vậy? Ông không đau lòng thì còn tôi đau lòng cho nó!”

Tống Tướng quân trợn mắt líu lưỡi, không thể làm gì khác hơn là cắn răng nói khẽ với vợ mình: “Nhưng mà Ellen… tác phong sinh hoạt của hắn…”

“Tác phong sinh hoạt của hắn không tốt thì liên quan gì tới ông? Bộ đứa thăng con của ông tác phong sinh hoạt tốt lắm sao?”. Bà Tống lườm hắn một cái, “Đừng cho là tôi không biết, coi như các người vừa ý đám người kia, nhưng có dám chắc sân sau nhà chúng nó không có giấu người? con nhà ai mà chưa từng làm bừa làm bậy? Ít nhất con nhà tôi còn chưa tới mức đó! Ông nếu để cháu nó gả cho một người như Ngô gia, ông có tin là cháu nó chân trước vừa vào ở, hắn đã nuôi mấy bà vợ nhỏ ở ngoài rồi!”

Bà Tống ngẩng đầu ưỡn ngực giống như gà trống thắng lợi đi ra khỏi phòng làm việc của chồng, so sánh với nhau, Tống Tướng quân rụt cổ rủ đầu tựa như cô dâu nhỏ bị oan ức, chờ bà Tống đi rồi Tống Tướng quân mới căm phẫn nện bàn: “cưới phải vợ không hiền, đúng là cưới phải vợ không hiền mà!!”

Tống Hướng Hồng vẫn như trước cúi đầu rúc ở một bên, quan tâm bọn họ ai hiền ai huệ làm chi, trong cái nhà này địa vị thấp nhất vẫn là mình thôi…

Mày rậm mắt to, khuôn mặt chữ điền, đổi một thân quần áo nam giới cũng không có chút xíu cảm giác nào như khuê nữ. Tống xảo xảo khí thế hung hăng mang theo một người nhìn như chưa trải qua mưa gió, ngũ quan tuấn tú, vóc người tinh tế, đổi quần áo phụ nữ sẽ khiến người ta cảm thấy kinh diễm – Ellen, về tới biệt thự nhỏ của Tống gia.

“Em đã nói anh, quá gầy, trước tận thế còn có da thịt được chút xíu, sau tận thế liên tục bị ông nội em bắt tới thẩm tra nên gầy teo rồi!” Ngoài miệng tuy rằng oán giận, nhưng Tống xảo xảo lại vô cùng mềm nhẹ hiền lành mà cởi quần áo Ellen ra.

Số lần bọn họ gặp nhau nhiều không đếm hết, nhưng cái loại tráng nữ nam nhu phối hợp với nhau này làm cho nội tâm bác sĩ tư vẫn luôn đi theo Tống xảo xảo cuồng loạn như có một đàn thần thú mới chạy qua.

Ellen cau mày: “Em cứ như vậy đón tôi đi, ông nội em…”

“Yên tâm đi! Em trước khi tới có đi tìm bà nội, có bà nội em là ông nội không dám làm gì.” “Tay ngọc” như cái quạt cói lớn vung lên, suýt nữa đánh đổ đĩa thuốc trên tay y tá mới tới. Tống xảo xảo bỗng nhiên có chút nhăn nhó : “chuyện kia… bà nội em đã đồng ý chuyện của hai chúng ta.”

Ellen trong lòng cả kinh, vội vã đè xuống vui mừng trong lòng, giả bộ lo âu hỏi: “Nhưng mà ông nội em…”

“Yên tâm đi! có bà nội em, ông nội sẽ không phản đối.” Tống xảo xảo lần thứ hai phất tay, bác sĩ, y tá bên cạnh đã sớm dự kiến trước mà lùi ra xa xa. “vậy còn… Cha mẹ em…”

“Cha em vốn không phản đối, mẹ em cũng không có ý kiến gì.” Trên mặt Tống xảo xảo bỗng nhiên lộ ra một biểu tình “đẹp đẽ’ kinh người : “Mẹ em cũng là fan của anh đấy.”

Ellen lúc này mới thả lỏng một chút, liền vội vàng hỏi tới bà Tống: “Em làm thế nào thuyết phục được bà? Tôi nhớ lúc trước bà cũng.”

“Em nói với bà lần này tại sao anh bị bắt đi, kết quả bà nói anh là một người có dũng khí, sau đó quyết định quản chuyện này!”

Khóe miệng Ellen run mấy cái, hắn không biết lúc này mình nên làm ra biểu tình gì, hắn đoạt đồ của lão già nhà họ Tống kia, kết quả bà Tống nói mình là người dũng cảm… Thật là, lòng dạ đàn bà như mò kim đáy biển.

“Ngày hôm nay không có ai đến, trong nhà cũng không có vấn đề gì.” Phương Hách xác nhận lầu trên lầu dưới một vòng, trở về giơ tay ra dấu oK với Hạ Tử Trọng.

“Được, chúng ta đi vào.”

Phu phu hai người dắt tay nhau trở lại trong không gian, vào gian nhà trúc rồi sai bạch cầu qua bên kia dò đường.

Tất cả cửa đã bị đủ loại bom nhỏ nổ tung, bạch cầu chạy xung quanh hết một vòng, xác nhận lòng đất tầng ba không có động tĩnh nào kỳ quái, mới đi tới mấy kho hàng mà Hạ Tử Trọng đã sớm vừa ý, rồi trở về không gian.

“Cẩn thận một chút, cứ đi từ từ từng cái là được, chúng ta có thời gian.” Phương Hách không yên tâm dặn dò.

Hạ Tử Trọng gật đầu, ôm bạch cầu đứng dậy, ra khỏi không gian.

Vẫn là gian nhà kho được bảo vệ nghiêm ngặt, khắp nơi yên ắng không có tiếng động. Bụi bặm trên đất bị đám biến dị thực vật “quét” thành từng đường hoa văn quỷ dị, nhìn qua khiến người ta sởn cả tóc gáy.

Động tác Hạ Tử Trọng hết sức nhanh chóng, ra ngoài xác nhận vị trí an toàn, liền cấp tốc thu mấy vật trong phòng vào không gian.

Nhà kho dưới tầng hầm thứ ba rất sâu, rất lớn, đặc biệt là trong mấy kho này lại xếp từng hòm vũ khí cao ngất.

Quét sạch một căn phòng, cHạ Tủ Trọng quyết đoán trở Slại không gian, để lại bạch cầu ở đây quan sát tình hình một lúc, xác nhận nơi này không gây động tĩnh đến lũ thực vật biến dị, mới để cho bạch cầu chạy đến kho hàng sát vách, tiếp tục thu đồ.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *