Trọng Quy Vu Hách – ch117 – 120 [text]

Chương 117: Của trộm cướp

Đoàn người bảo là muốn đến một thị trấn, mà nửa đường nghĩ lại, quyết định đi ngang qua nhà máy lọc dầu một lần nữa – vạn nhất nhà máy lọc dầu còn chút gì thì sao? Cho dù không có thứ gì thì bọn họ cũng phải đi quaštìm hiểu nguyên nhân vì sao lại nổ tung.

Vừa đổi đường, mọi người liền đi ngang qua một cái thôn nhỏ.

Trong thôn tựa hồ như đã từng có người sống đi qua, từ dấu xe trên mặt đất có thể xác định cách đây không lâu, chắc chắn trong thôn cũng không còn dư cái gì. Bọn họ vẫn quyết định vào trong tìm tòi một chút – vạn nhất có thể tìm ra một hai miếng thịt thì sao? Không chừng người đi trước còn để sót lại. Huống hồ trong thôn cũng không có tang thi, lúc này sắc trời cũng đã tối, ở lại nơi này nghỉ chân cũng không tồi.

Tìm một ngôi nhà còn nguyên vẹn trong thôn, quét dọn sạch sẽ, mọi người quyết định nghỉ ngơi một đêm ở đây. Những người còn lại hợp thành một tổ tìm vật tư trong sân.

Vận khí không tệ mà tìm ra một ít chăn đệm, có hai đội viên mò ra được một vò dưa muối bằng xì dầu hoặc tương hưng phấn chạy trở về — kỳ thực, vật này bọn họ thu hoạch không ít, nhưng không có ai ngại thức ăn quá nhiều đâu!

“Thịt, thịt thịt thịt!” Yên Nhạc vẻ mặt như lụm được bảo bối vọt vào,

“Thịt ở đâu?” Mọi người liền vội vàng hỏi.

“Sau cửa phòng bếp phía Tây, phỏng chừng người lúc trước đi vào không mở cửa, cho nên không nhìn thấy!”

“Mọi người chú ý một chút, không chừng có thể tìm được nhiều thứ hơn đó.” Quách Binh vội vã nhắc nhở.

Phương Hách giúp làm cơm nhịn không được bật cười lắc đầu, đám người này thèm thịt tới mắt cũng sắp tái rồi.

“Đội trưởng! Đội trưởng! !” Một người vừa chạy vừa ồn ào vọt trở vào trong,

“Làm Sao, cậu cung tìm được thịt hả?”Yên Nhạc cười hì hì trêu hắn.

Người kia lắc đầu lia lại, móc ra một viên đạn nắm trong tay: “Tụi em tìm thấy một căn phòng, bên trong toàn là vũ khí!”

“vũ khí?!” Trong một cái làng nhỏ thế này còn tìm thấy vũ khí? Sao nghe tà môn quá vậy?

Mọi người vội vã chạy theo, một lát đã đến căn phòng phát hiện vũ khí kia. Ngôi nhà này tựa hồ đã rất lâu không có người ở, trong phòng không có nội thất. Hai thành viên Luân Hồi phát hiện những thứ đó ở trong nhà bếp.

Trong bếp, một miếng gỗ lớn đã bị dỡ lên, phía dưới là một cái hầm nhỏ.

Đội viên phát hiện nơi này đầu tiên chỉ vào miếng gỗ lớn cười hì hì nói: “Tụi em sau khi đi vào liền cảm thấy kỳ quái, ván giường căn nhà này sắp mục nát rồi, sao lại có một miếng gỗ mới nguyên được? Mở ra xem liền phát hiện bên dưới có hầm.”

“Vốn tưởng bên trong chỉ có lương thực hoặc mấy thứ khác, ai ngờ tất cả đều là các loại súng lớn!”

Quách Binh dẫn người trực tiếp bò xuống, kiểm kê đồ vật bên trong, cau mày nói: “Đồ trong này hẳn là vừa mới bỏ vào không lâu, hơn nữa, rất kỳ quái – tất cả đều là vũ khí có lực sát thương lớn, bị quản chế tương đối nghiêm khắc. Súng ống mặc dù có không ít, mà số lượng đạn lại không giống…” Nói rồi, Quách Binh nhìn về phía Trần Ninh.

Trần Ninh đang xem một viên đạn xe tăng trong tay, lúc này ngẩng đầu lên: “Những thứ đồ này chúng ta đã gặp qua.”

“Hả? Gặp qua? Hồi nào?”

“Nhà máy quốc phòng, kho hàng tầng một.”

“Cậu nói gì?!”. Quách Binh hít vào một ngụm khí lạnh: “Chẳng lẽ người quân đội trốn ở chỗ này?”

“Nếu như là người quân đội thì hoàn toàn không cần làm thế, bọn họ có thể trực tiếp lấy về căn cứ, trừ phi…” Hạ Tử Trọng suy tư một chút, không nói hết lời.

Quách Binh trầm giọng nói: “Có người cố ý giấu làm của riêng.” “vậy chúng ta làm sao đây?” “Nếu vật không rõ lai lịch.” Quách Binh nhếch miệng nở nụ cười, nhìn mấy người bọn họ nháy mắt mấy cái: “vậy thì đen ăn đen chứ gì. Một hồi kêu mọi người dọn sạch dấu vết, chúng ta chuyển sang nơi khác qua đêm.

Nói liên làm liền, nếu là hàng lậu, tiểu đội Luân Hồi cầm đồ trong hầm đương nhiên không có áp lực gì. Cấp tốc đem chuyển hết lên xe rồi suốt đêm đổi một nơi dừng chân, sáng ngày hôm sau bọn họ liền chạy tới nhà máy lọc dầu đã nổ tung. “vậy mà còn chưa tắt lửa.”

“Đúng vậy. Xem ra một chốc cũng không hết nổi.”

Phạm vi nhà máy lọc dầu vẫn đang cháy hừng hực, không có nửa điểm dấu hiệu hạ nhiệt, có thể tưởng tượng nơi này tồn dầu rất nhiều. Nếu như có thể đem tất cả dầu chỗ này đi, căn cứ trong vòng một hai năm căn bản cũng không cần lo lắng vấn đề tiêu hao xăng dầu.

“Thật đáng tiếc…” Mọi người đều có chút phiền muộn mà nhìn về phía nhà máy lọc, may là sau tận thế tất cả thực vật đều héo, những tòa nhà phụ cận cung bị mấy ngày mưa liên tiếp thấm ướt nên không dễ cháy, nếu không thì không biết trận cháy này còn lan tới chỗ nào.

“Lão đại, có người!” Một người bỗng nhiên chỉ vào một hướng khác, cả bọn nhìn qua, phát hiện từ hướng kia có một đoàn xe đi tới!

Những người kia cung đứng ở chỗ cao, đang xa xa nhìn về chỗ này, mãi đến khi tiểu đội Luân Hồi nhìn kỹ mới nhận ra mấy chiếc xe này – hết cách rồi, những chiếc xe khác trước tiên không cần phải nói, chỉ là mấy người trên xe đó rất bắt mắt, bất luận người nào từng thấy một lần đều sẽ nhận ra.

Bọn Hạ Tử Trọng cung nhận ra – trong đó có hai chiếc xe quân đội bọc thép, còn lại là các loại Xe bình thường lúc làm nhiệm vụ từng thấy qua.

Hai phe gặp nhau một hồi mới biết, đối phương cũng không khác bọn Luân Hồi bao nhiêu, chỉ có điều vận may của người Luân Hồi và Hạ Tử Trọng tương đối tốt, có chuyện liền hợp lại một chỗ, cùng tiến cùng lùi, những xe này đều là sau khi tách khỏi quân đội mới lục tục hợp lại.

Bây giờ phát hiện nơi này nổ tung, mới vội vàng chạy qua xem xét.

“Chúng ta cần phải điều tra nơi này tại sao nổ tung, khi về căn cứ còn phải báo cáo.” Người nói chuyện là một đội trưởng phụ trách quản lý hai chiếc xe bọc thép, tầm mắt của hắn theo bản năng nhìn lướt qua xe của tiểu đội Luân Hồi, Xem tầm mắt kia… tựa hồ muốn nhìn vào trong xe?

Hạ Tử Trọng lưu tâm hơn, thấy người quân đội còn lại đều hữu ý vô ý nhìn xe bọn họ, nếu như không phải xe của bọn họ cao, mà bên trong đựng không ít chăn bông, đồ đạc, không chừng…

Chờ song phương trao đổi tin tức liền quyết định tạm thời hợp lại cùng chạy về căn cứ. Đương nhiên, bọn họ còn phải cắm trại ở chỗ này một đêm, thuận tiện kiểm tra tình huống xung quanh.

Để Trần Ninh cùng người quân đội đi kiểm tra một ít dấu vết lưu lại ở cửa Tây nhà máy lọc dầu, những người còn lại chuẩn bị làm cơm nghỉ ngơi, Quách Binh lặng lẽ kéo Hạ Tử Trọng vào xe thấp giọng nói.

“Tôi cảm thấy bọn họ đánh giá xe của chúng ta.” Quách Binh nhíu mày: “Cậu nói… có khi nào họ đang tìm đống vũ khí đó không?”

Hạ Tử Trọng cũng cau mày, gật đầu nói: “Tôi cũng cảm thấy như vậy.”

“Chẳng lẽ không phải$ người của quân đội giấu những thứ đó?” Nếu như không phải quân đội vậy chắc chắn có người muốn âm thầm nuốt đống vũ khí này…

Hạ Tử Trọng trầm ngâm một chút, đột nhiên hỏi: “Còn nhớ tối hôm đó trước khi tang thi xuất hiện không? Có người ném đạn khói!”

“Đúng! Tôi cũng có thấy!” Bất quá khi đó rất loạn, sau lại vội vàng đánh tang thi thu tinh hạch, cho nên cả bọn liền ném chuyện này ra sau đầu. Lúc đó tuy rằng quân đội phát cảnh báo, nói có người cướp xe vũ khí, nhưng bọn họ lại dùng kênh nội bộ của quân đội, cho nên nhóm dị năng giả căn bản không biết chuyện này! Ngược lại, tất thảy người quân đội đều biết rõ, hôm đó có người lợi dụng thời cơ cướp xe vũ khí.

“Nói như vậy… là có người cướp đồ của quân đội? Sao lại trùng hợp như thế? vừa vặn gặp tang thi tới quấy rối?”

Hạ Tử Trọng lắc đầu một cái: “Có lẽ là trùng hợp, hoặc là bọn họ có phương pháp gì đó. Vấn đề bây giờ là đồ bị cướp còn trên xe chúng ta đấy…”

Quách Binh bất đắc dĩ vỗ trán: “thật là… nếu bị người khác phát hiện, chúng ta có trăm cái miệng Cung không nói được rồi!” Bọn họ chuẩn bị đen ăn đen, bây giờ số lượng quân đội rất ít, nên bọn họ chưa có cưỡng ép xét xe, nếu về tới căn cứ. Nói không chừng sẽ cưỡng chế kiêm tra mỗi một chiếc xe!

“Bây giờ vấn đề là chúng ta cho dù muốn giống như bọn họ mang đồ giấu đi thì cũng không có cơ hội!” Quách Binh thở dài một hơi, nếu như chỉ là vũ khí căn cứ phát ra ngoài thì cũng dễ giấu rồi, nhưng mấy thứ này là hàng cấm, biết giấu đi đâu đây?

Mình đi cùng người quân đội ra ngoài lúc về trên xe lại là đồ của người ta. Thực sự là…

“Trên đường nghĩ biện pháp, trước khi đến căn cứ nghĩ ra biện pháp là được rồi.” Hạ Tử Trọng vỗ vỗ vai hắn, mình có không gian có thể giúp bọn hắn vượt qua cửa ải này, tuy nhiên dị năng của mình và Phương Hách quá mức chói mắt, mà người Luân Hồi ai nên biết cũng đã biết, không gian này lại là lá bài cuối cùng của hai người họ, nếu như không phải bất đắc dĩ, hắn cũng không muốn để cho bất luận người nào biết đến.

Không lâu sau, Trần Ninh cùng đi kiểm tra với quân đội đã trở về, những đội viên tiểu đội khác cũng quay về báo cáo tình huống với trưởng, Trần Ninh nhìn Quách Binh liếc mắt ra hiệu, kéo Hạ Tử Trọng lên xe.

“Sao rồi?”

“Nhà máy lọc dầu rất có thể do người quân đội làm nổ.” Trần Ninh sau khi ngồi xuống uống hết mấy ngụm nước mới giải thích: “Lúc đến đó thấy không ít mảnh xe bọc thép vỡ vụn, từ cửa đi vào trong còn có vài xác xe, nguyên liệu chuyên dùng cho xe quân đội.”

“Người quân đội?”. Quách Binh và Hạ Tử Trọng liếc mắt nhìn nhau, lại hỏi: “Có phát hiện dấu vết của mấy đội khác không?”

Trần Ninh lắc đầu nói: “Trong nhà máy thì không thấy nhưng bên ngoài thì có.”

“Rất có thể do bọn họ bị tang thi bao vây nên mới nghĩ ra cách này để thoát thân.” Hạ Tử Trọng suy tư một chút nói.

“Có thể, nếu như là người quân đội làm thì không có chuyện gì liên quan đến chúng ta” nữa.” Quách Binh nói, liền thấp giọng đem suy đoán của mình. Về đống vũ khí này cho Trần Ninh nghe, cuối cùng hỏi: “Cậu nói coi mấy thứ này bây giò chúng ta xử lý thế nào?”

Chương 118: Giúp đỡ đúng lúc

Trần Ninh rũ mi mắt hừ lạnh một tiếng: “Nếu chúng ta tìm được thì không có chuyện dâng cho người ta, không gian của em và Yên Nhạc còn trống, chúng ta nhét được bao nhiêu thì nhét. Còn dư lại thì nghi cach, canh thời gian rồi mang giấu chỗ nào đó.”

Kêu bọn họ phun đồ ra ngoài là chuyện không thể, tuy rằng người tiểu đội bọn họ đều kích phát dị năng, nhưng dị năng cũng không phải vạn năng, như dị năng của Trần Ninh và Yên Nhạc chỉ có tác dụng hậu cần, không thể chiến đấu, cho dù dị năng giả có dị năng bạo phát nhưng một khi dùng hết mà không có vũ khí sát thương bên người thì cũng chỉ là con cừu non chờ bị làm thịt mà thôi.

Những thứ đồ này vào thời điểm mấu chốt chính là một cái mạng của bọn họ, lần này nếu đã nằm trên tay bọn họ thì bằng giá nào cũng không đưa cho người khác.

Bởi vì xác nhận nhà máy lọc dầu nổ tung, hai chiếc xe quân đội bọc thép vô cùng sốt ruột muốn chạy về căn cứ hội hợp, xác nhận những người khác đã an toàn trở về hay chưa. Tuy nhiên những tiểu đội khác thì không nghĩ như vậy – đoàn xe quân đội nếu đã làm nổ nhà máy lọc dầu thì nhiệm vụ này tám, chín phần đã thất bại.

Nhiệm vụ thất bại không quan trọng, nhưng bọn họ lại không thể tay không mà về! Trên đường về căn cứ sẵn tiện tìm vài món đồ cũng rất được.

Hai nhóm người ý kiến bất đồng, bất đắc dĩ, buổi tối hôm đó người quân đội mời đội trưởng mỗi đội tới họp.

Hạ Tử Trọng mang theo Phương Hách cùng những đội viên Luân Hồi khác ngồi ở bên cạnh đống lửa chờ cơm, cơm tối có thịt khô mà bọn hẳn tâm tâm niệm niệm. Đem thịt khô xé nhỏ sau thêm gạo nấu thành cháo, cuối cùng cũng như ý nguyện ăn món ăn có mùi thịt, cả bọn đều mỉm cười hạnh phúc… trên xe bọn họ cũng không thiếu thịt, sau khi trở về phải cho mấy anh em ở lại căn cứ cải thiện bữa ăn!

Yên Nhạc và Trương Tiểu Minh ghé vào một khối, hai người cầm hai cái vòng xinh đẹp đang thầm nói gì đó. Nhớ tới Yên Nhạc ban ngày kêu: “Dùng vòng tay cưa gái”, Phương Hách không nhịn được cười.

“Gì thế?” Hạ Tử Trọng thấp giọng hỏi.

Phương Hách chỉ chỉ Yên Nhạc và Trương Tiểu Minh, kể lại chuyện ban ngày cho Hạ Tử Trọng.

“Cũng không tồi, nói không chừng bọn họ thật sự có thể lừa được người nào đó về.” về phần người bị lừa là nam hay nữ… cần nghiên cứu thêm. Hạ Tử Trọng tâm tư bất lương vuốt căm nhìn lướt qua tổ hợp hai người kia, hai tên ngu si này vớc người gây yếu, điềm đạm nhất trong số đội viên Luân Hồi, bây giờ quan niệm bọn hắn vẫn chưa thay đổi nhiều, chờ qua một hai tháng. Khụ khụ, hai đứa nhỏ thanh tú như thế đặt giữa một đám đàn ông thô lỗ, để xem ai có thể kịp phản ứng trước.

“… Cậu thu lại?” “Không có! Thật sự không có!”

“Tìm một chút, coi có ném vào không…”

Hạ Tử Trọng ở đây thất thần, liền nghe thấy hai đứa bên kia la hét.

“Làm sao vậy?” Phương Hách đi tới hỏi.

“Chuỗi hạt hồi nãy đang cầm không thấy… Vừa nãy còn cầm ở trong tay!”. Yên Nhạc nghi hoặc gãi gãi đầu. “Có trong không gian cậu không?”

“Không.” Nói rồi, Yên Nhạc liền nhắm mắt lại nhìn vào không gian, lục hết đồ trong đó nhìn một lần.

Mãnh Tử tiến tới, cười hì hì chỉ vào cái ngọc bội phẩm chất tốt nhất trên tay hắn: “Không phải là thu vào đây di.”

Mọi người nghe tiếng đều cười, ôn ào nói: “Đúng vậy, đúng vậy, có khi thu. Vào đó đó, cậu mau tìm đi!”

Yên Nhạc tức giận mặc kệ bọn họ, cả khuôn mặt đều đỏ lên. Trương Tiểu Minh còn cười ha ha giả vờ giả vịt kéo ngọc bội trên cổ hắn, nhắm mắt lại, tinh thần câu thông: “Đến đây, anh giúp cậu tìm, xem bên trong có hay không.

Trương Tiểu Minh đang bỗng câm như hến, người khác còn ồn ào cười cười: “Có không? Có không?”

Trương Tiểu Minh biểu tình có chút cổ quái mở mắt ra, vẻ mặt thành thật nhìn Yên Nhạc: “Cậu… tự mình coi di.”

“Coi cái rắm?” Yên Nhạc còn tưởng hắn chọc mình, lườm hắn một cái.

Trương Tiểu Minh biểu tình có chút vặn vẹo mà chỉ chỉ hoa tai trên cổ hắn, dùng sức gật đầu.

“Đói bụng chết anh rồi, nhanh cho anh một bát coi’s Quách Binh sau khi trở lại rgö xuống bên cạnh đống lửa, khua tay loạn xạ đòi ăn.

Một đội viên vội vàng múc cho hắn một chén, một người khác cũng múc cho Trần Ninh một bát cháo thịt.

“Làm sao vậy?” Trần Ninh nhận thức ăn, thấy mọi người đều dùng vẻ mặt vặn vẹo nhìn mình cùng Quách Binh, không khỏi hỏi.

Quách Binh cũng tỉnh táo lại, nghi ngờ nói: “Xảy ra chuyện gì?” Thậm chí ngay cả người hay tán gẫu nhất cũng không nói gì, mọi người quan tâm kết quả họp như vậy sao?

Yên Nhạc vuốt mặt một cái, biểu tình hết sức kỳ quái, đưa qua một khối ngọc bội, vẻ mặt vừa thương tâm vừa khổ sở: “Lão đại, sau này em vô dụng rồi…”

Chờ chút, đã xảy ra chuyện gì? Sao thằng nhóc này vô dụng?

“Ai bắt nạt cậu?” Quách Binh vừa cầm khối ngọc bội kia liền vội vàng hỏi. Yên Nhạc lắc đầu một cái, gương mặt vẫn rất bi phẫn: “Anh thử một Chút thì biết… em. Và anh Trần vô dụng rồi.”

Trần Ninh chả hiểu gì cũng trúng đạn: “…”

Sau khi xem qua, Quách Binh vẻ mặt trầm trọng vỗ vai Trần Ninh ngồi bên cạnh: “Lão Trần, cậu xác thực đã vô dụng rồi.”

Trần Ninh tiếp tục “…”.

Hai người Hạ Tử Trọng và Phương Hách ngôi một bên xem náo nhiệt từ đầu tới cuối cảm khái lắc đầu, hai người bọn họ đều có thể thăng cấp không gian, bên ngoàiệphát hiện ngọc bối chứa không gian hẳn là không có gì lớn đi?

Chỉ có điều nói là do nhân phẩm Yên Nhạc cao sao? Hay là do nguyên nhân gì khác? Phương Hách tùy tiện đưa cho hắn mấy khối ngọc bội để hắn chơi vậy mà cũng lòi ra một cái không gian, thực sự là ai cũng không tưởng tượng nổi.

Cấp tốc cơm nước Xong, Quách Binh kéo Yên Nhạc vào trong. Hạ Tử Trọng và Phương Hách cung leo lên xe — đội trưởng của bọn họ vừa mới về, đội ngũ khác chỉ nghĩ là bọn họ muốn thảo luận nên cũng không dị nghị gì.

Trong tay cầm khối ngọc bội kia, Quách Binh vẻ trịnh trọng nhìn về phía hai người Hạ Tử Trọng, khối ngọc bội kia là Phương Hách đưa cho Yên Nhạc, bây giờ bên trong lại phát hiện một cái không gian rộng băng sân bóng rổ, cao khoảng bốn mét. Chuyện này là sao?

“Đây là trời cho các cậu, lúc đó không biết vật có giá trị đến vậy, nhưng bây giờ nếu biết, bọn tôi không thể nhận thứ quý trọng như thế.”

Phương Hách nhìn Hạ Tử Trọng một cái, rồi nhìn về phía Quách Binh: “vật này tôi đã cho Yên Nhạc…” Sao có thể cầm về? Huống chi bọn hắn căn bản không thiếu vật này mà.

Thấy Quách Binh còn muốn nói điều gì, Hạ Tử Trọng cười nói: “Nếu không chúng ta tính như vầy đi, khi nào hai người bọn tôi ra ngoài làm nhiệm vụ các anh mang đồ giúp bọn tôi, hoặc khi hai người bọn tôi có thứ gì muốn mang ra ngoài căn cứ sẽ đến tìm các anh.”

Ngọc bội không gian cùng không gian của hai người Hạ Tử Trọng khác nhau, không gian trong ngọc bội giống như một phần nhỏ của không gian Hạ Tử Trọng. Có thể sử dụng ý niệm để điều khiển đồ vật nhưng không thể mang người vào. Vấn đề lớn hơn là nó không cần bước nhận chủ, bất luận người nào có được đều có thể sử dụng.

Cuối cùng, hai đội đều dựa theo kiến nghị của Hạ Tử Trọng phân phối quyền sử dụng ngọc bội, dù sao, hai đội ngũ so với nhau vẫn là tiểu đội Luân Hồi cần thứ này hơn.

Mọi người thử nghiệm một trận, không gian này tuy lớn, mà cung có vấn đề không nhỏ – đồ ăn khi bỏ vào, tuy rằng như trước vẫn có hiệu quả ổn định nhiệt độ nhất định, nhưng sau một thời gian dài cũng sẽ biến đổi, so ra vẫn tốt hơn để ở bên ngoài.

Thương nghị một hơi, bọn Quách Binh trước tiên thu hết đám vũ khí vướng víu kia vào không gian. Mà hạt giống thực vật quý hiếm thì vẫn để trong không gian của Trần Ninh và Yên Nhạc (trong không gian dị năng giả, đồ vật vô luận bỏ vào bao lâu, thì khi lấy ra vẫn là trạng thái đó), khiến cho Yên Nhạc lần thứ hai cảm thấy mình vô dụng tự tin trở lại, vô tâm vô phế nở nụ cười.

Thấy ngọc bội để trên người Quách Binh, Phương Hách cố ý trêu hắn: “Không phải cậu nói đem ngọc bội tặng cho người yêu tương lai sao? Sao bây giờ lại đưa cho đội trưởng nhà cậu rồi?”

Yên Nhạc vẫn chưa phản ứng lại, mấy tên đàn ông ngại thiên hạ chưa đủ loạn liên to mồm: “Ghê nha! Thì ra tiểu Nhạc mến đội trưởng chúng ta! Ngay cả tín vật đính ước cũng đưa luôn rồi kìa!”

Quách Binh nghe thấy đầu tiên là sững sờ, sau đó cười ha ha, giơ tay vỗ mông Yên Nhạc một cái: “Được đó, nhóc cưng đi theo anh đi.”

Yên Nhạc lúc này mới tỉnh ngộ, bị Quách Binh vỗ một cái mà nhảy cẫng lên, đầu tiên là lăng lăng nhìn mọi người đang cười nhạo mình, sau đó thấy Quách Binh cũng nháy mắt với mình rồi cười to, sắc mặt tái nhợt rồi, sau đó lại giống như Xuất huyết, đỏ như con cua luộc, quay đầu mở cửa chạy qua cái xe khác, đóng sầm cửa xe đánh chết cũng không chịu ra.

Quách Binh lúng túng xoa xoa gáy: “Ây… Khụ khụ, đùa quá mức làm cậu ta sợ sao?”

Trần Ninh liếc mắt nhin cậu, trong lỗ mũi hừ ra một tiếng, cười như không cười: “Đùa à? Đứa nhỏ phúc hậu nhà người ta phỏng chừng tưởng là thật rồi.”

“Đúng dúng, đội trưởng, cái mông nhỏ của người ta mà cũng dám sờ soạng, mau chóng cưới về đi nha.”

Quách Binh giơ chân đạp mấy người kia một cước: “Người bị anh mày vỗ mông ít sao? Cần thận anh mày đạp chết mày bây giờ!”

Hạ Tử Trọng đem vũ khí được phân của mình nhét vào không gian của Quách Binh, kỳ thực chủ ý đem tất cả vũ khí bỏ vào ngọc bội mà không để trong không gian Trần Ninh và Yên Nhạc là do Hạ Tử Trọng đưa ra, hắn nhớ sau này căn cứ sẽ có máy quét hình không gian dị năng giả, nhưng bây giờ phát minh ra hay chưa thì khó nói.

Nếu như lần này trở về bọn họ đã thứ máy móc đó, hiện giờ quân đội đã bị cướp hết vũ khí chắc chắn sẽ cường liệt kiểm tra mỗi một dị năng giả không gian của tiểu đội.

Tuy rằng Hạ Tử Trọng cũng không xác định ngọc bội có bị máy quét hình quét ra hay không, mà có vòng tay kiếp trước của hắn nghiệm chứng, hẳn là rủi ro này khá nhỏ.

Phương Hách sau khi Trương Tiểu Minh và Yên Nhạc phát hiện ngọc bội không gian, cung hứng thú quá độ lấy mấy cái ngọc thạch không bị không gian hấp thu ra cùng hai người Trương Tiểu Minh) và Yên Nhạc kiểm tra từng cái, kết quả đương nhiên là — — một cái cũng không có.

Thật không biết Trương Tiểu Minh và Yên Nhạc may mắn thế nào lại có được.

Chương 119: Dẫn sói vào nhà

Hai người Hạ Tử Trọng đoán, đám ngọc còn lại đều là hàng giả, có không gian mới là ngọc thạch đích thực… Cho dù mọi người chọn một trăm, một ngàn cũng chưa chắc có một cái là thật.

Bất quá cái này làm cho hai người phải suy nghĩ — loại không gian ngọc thạch này chắc hẳn không gian không hấp thu, sau này bọn họ chỉ cần kiểm nghiệm từng cái hẳn là sẽ tìm được một cái không gian nữa nhỉ?

“Chờ khi chúng ta tìm được mấy khối ngọc không gian nữa là có thể che dấu không gian rồi.” Phương Hách gom hết mấy cái ngọc phế vào một chỗ, vẻ mặt đầy mong đợi.

Hạ Tử Trọng buồn cười hỏi cậu: “Cũng chỉ có thể làm đám người Luân Hồi không nghi ngờ thôi.”

Phương Hách sửng sốt một chút, lập tức lườm hắn một cái: “vậy cũng được rồi, như thế chúng ta cũng yên tâm hợp tác với bọn họ.”

Quách Binh hôm nay đi họp các tiểu đội và quân đội cũng tương đối thống nhất ý kiếno – về căn cứ là phải về, mà trên đường đi ngang qua mấy thành trấn cũng phải đi!

Hết cách rồi, nhân số quân đội quá ít, thực sự không thể đi đơn độc như cũ, trước đó nhiều tang thi như vậy ai cũng nhìn thấy, vạn nhất gặp phải. Nhiều người dù sao cũng an toàn hơn ít người đúng không? Hơn nữa chỉ có nhiều người, mới có thể đi được nhiều nơi.

Tuy nói có người cùng đồng hành thì việc thu thập tinh hạch của người Luân Hồi bị ảnh hưởng, nhưng hiện tại bọn hắn cho dù muốn đơn độc hành động người quân đội cũng sẽ không đồng ý : bọn họ còn đang nghi ngờ không biết tiểu đội nào ăn cắp vũ khí của họ đó, sao có thể thả bọn hắn ra khỏi tầm mắt chứ?

Đoàn xe lần thứ hai dưỡng sức cả đêm, sáng sớm ngày kế Xuất phát.

Luân Hồi lại thêm hai người Hạ Tử Trọng tổng cộng có bôn chiếc xe, quân đội hai chiếc bọc thép mở đường ở phía trước, phía sau rời rạc bảy, tam chiếc xe bình thường, đoạn đường này mười mấy chiếc xe trông lại có vẻ rất đồ sộ.

Đoàn xe hướng thẳng về phía Đông Nam, nơi đó có một trấn lớn, nơi này cách nhà máy lọc dầu gần như vậy chắc có thể tìm ra một ít xăng. Đó cũng là điểm dừng chân đầu tiên của mọi người.

Xa xa nhìn thấy cái trấn kia mơ hồ có bóng người lay động bên đường cái.

“Các tiểu đội chú ý, phía trước hình như có người đang đánh tang thi, các đội xe mở đường tận lực tránh khỏi xung đột.” “Có người ở đó đánh tang thi?”

“Nơi này cách căn cứ không xa, có phải người trong căn cứ ra ngoài làm nhiệm vụ không?” “Hay là chúng ta chạy về trước đi?”

Mọi người vội vã tăng tốc độ chạy về phía trước, nhưng không lâu sau khi bọn họ nhận ra người trước mắt không phải người cùng bọn họ đi Tây Bắc, càng không giống người căn cứ A thị đi ra ngoài làm nhiệm vụ.

Lúc trước trong đội họ, trừ người quân đội ở ngoài cơ hồ tất cả đều là dị năng giả, cho dù không phải dị năng giả cũng là người mang theo vũ khí nóng bên mình. Mà trong căn cứ đội ngũ phổ thông không có nhiều dị năng giả cũng sẽ không đi xa như vậy làm nhiệm vụ. “Tang thi cao cấp!”

“Bọn họ không biết tiếng động sé dẫn tới tang thi cao cấp sao? !”

“Có phải là dị năng giả thể chất không?”

“Nhiều người như vậy đều là dị năng giả hệ thề chất?”

Hạ Tử Trọng đứng trên nóc xe dùng ống nhòm nhìn ra xa, qua một lát mới nhảy xuống, nói khẽ với mấy người Quách Binh: “vũ khí của bọn họ có gì đó rất quái lạ, không giống như dị năng giả.”

“Vũ khí?” Quách Binh vừa nãy cung nhìn qua ống nhòm tận mắt nhìn thấy một người đàn ông ốm yếu một nhát chém đứt cánh tay một con tang thi, sau đó trên cánh tay tang thi kia còn bốc lên khói trắng! Nếu vậy thì đây là một loại vũ khí có uy lực cao.

Cả bọn mắt sáng rực lên, bọn hẳn cho dù có nhiều vũ khí nóng hơn nữa, một khi dùng hết cũng phải xài nắm đấm. Dị năng cũng vậy, chờ khi đạn, dị năng đều hao hết, nếu như có loại vũ khí này.

Trong đội ngũ người có thể nhìn ra bí mật vũ khí của những người đó chỉ là số ít, những người khác thậm chí còn không có phân biệt được những người kia đang đánh với tang thi cao cấp, hay là thân thủ lợi hại mới có thể nhanh chóng quét gọn ngã đám tang thi kia.

Những người kia đương nhiên cung phát hiện đám người Hạ Tử Trọng – có hai chiếc xe bọc thép quân dụng đó, bọn Hạ Tử Trọng không muốn bị chú ý cũng không được. Bọn họ cấp tốc thanh lý chiến trường, có vài người khom lưng móc tinh hạch ra, những người còn lại thì cầm vũ khí cảnh giác nhìn về phía bọn họ.

Trong đội hiện giờ tiểu đội trưởng có quân hàm cao nhất, nên đương nhiên sẽ là người nói chuyện. Với bọn họ, cùng lúc đó Quách Binh cùng các đội trưởng đội ngũ khác cung đứng dậy.

Mấy người cùng người dẫn đầu đối phương chạm trán không biết nói gì, một lát sau mấy người Quách Bình trở về đội ngũ: “Lên xe trước, đi tới trụ sở của bọn hắn.”

Từ điện thoại vô tuyến nội bộ Luân Hồi truyền ra giọng Quách Binh sơ lược, thì ra những người này không phải người A thị, mà là người từ phía Tây A thị, tận thế đến bọn họ chiếm cứ một cái xóm nhỏ, dọn dẹp sạch sẽ tang thi bên trong liền xem nơi đó là cứ điểm của mình.

Sau khi phát hiện dị năng giả, người trong căn cứ nhỏ này cũng như người căn cứ A thị liền ra ngoài kiếm vật tư, thanh lý tang thi thu tinh hạch.

Tin tức cụ thể hơn trong thời gian ngắn như vậy. Sbọn Quách Binh không thể hỏi ra, đặc biệt là lúc đó bên cạnh còn có những người khác. Bất quá trụ sở của bọn họ cũng gần đây, nghe nói bọn Quách Binh đến từ căn cứ A thị, còn có người quân đội đi theo, đối phương liền mời bọn họ đi qua – thuận tiện hỏi thăm tình huống cụ thể của A thị một chút.

Thôn nhỏ này xây dựa theo sườn núi, cửa bị dị năng giả hệ thổ dựng thành một bức tường cao, tang thi bên ngoài cũng được bọn họ thanh lý sạch sẽ, cho dù lâu lâu có tang thi tình cờ đi ngang qua bọn họ cũng có thể xử lý.

Đến cửa trụ sở, xe dẫn đầu mở cửa nói rõ tình huống rồi mới mở đường cho cả bọn lái xe vào.

Hạ Tử Trọng cùng xe tiểu đội Luân Hồi, hơn nữa hai chiếc xe bọc thép quân đội nhìn qua thực sự quá nổi bật, sau chiếc bị đối phương xem là xe quân dụng. Mà xe mấy tiểu đội còn lại đồng loạt đều là xe việt dã, làm cho mấy người trong cứ nhỏ này đều hâm mộ không thôi.

Người phụ trách trong thôn trực tiếp mời đại biểu quân đội, các đại biểu tiểu đội thương lượng, còn “đội viên bình thường” như Hạ Tử Trọng được an bài chờ ở trong sân.

Diện tích thôn không nhỏ, đoàn người trên đường đi vào thấy không ít những mảnh đất gieo trồng như ở cửa Tây căn cứ. Không ít dụng cụ hứng nước mưa được chế ra để ngoài trời.

Trong thôn, già trẻ gái trai không ít, ngoại trừ phụ nữ và trẻ em trong thôn chưa từng ra ngoài, những người còn lại đều đã được tận thế rửa tội, trên người có thể cảm giác rõ được mùi tanh của máu.

Khóa kỹ xe, Hạ Tử Trọng và Phương Hách cùng nhau bước xuống, trước cửa viện có mấy người đang đứng, hiển nhiên là đang giám thị bọn họ.

Phương Hách mắt tinh, lặng lẽ kéo tay Hạ Tử Trọng, thấp giọng nói: “vũ khí bọn họ dùng đều giống nhau.”

Hạ Tử Trọng nhìn lướt qua tay mấy người đứng trước cửa, thấy vũ khí trong tay bọn họ đa số đều rất thô ráp, không giống vũ khí bóng loáng của hắn, nhưng nhìn sơ cũng thấy khác thường.

Lại nhìn lướt qua cái sân bị khóa kín, trong cái viện kia có một cái ống khói vô cùng cao. Hạ Tử Trọng hoài nghi đó là nơi luyện chế vũ khí. Chỉ tiếc nơi đó nhất định sẽ được trông coi nghiêm ngặt, bọn họ có thể lẻn vào mà không bị phát hiện nhưng bạch cầu bây giờ không thể ra khỏi không gian — nó còn cần phải giữ điểm tầng hầm^nhà máy quốc phòng.

Xem ra chỉ có thể nghĩ biện pháp hỏi thăm một chút, hoặc là trực tiếp cướp vũ khí của bọn họ nghiêm cứu một phen.

“Vũ khí của bọn họ hẳn phải có thêm thứ gì đó, cho nên lực sát thương của chúng cao hơn vũ khí bình thường.” Hạ Tử Trọng biết sau này trong căn cứ sẽ có loại vũ khí này, nhưng không biết chúng khi nào mới được nghiên cứu ra.

Bây giờ nhìn lại, nói không chừng là từ thôn nhỏ này truyền ra.

Bọn Hạ Tử Trọng tuy rằng bị giám thị, nhưng người lãnh đạo cứ điểm này cũng không hạn chế hành động của bọn hắn, bởi vậy khi bọn hắn ra ngoài những người này cũng không ngăn cản.

Một ít tiểu đội nhân cơ hội bắt chuyện với người trong thôn, nghĩ biện pháp hỏi thăm tin tức liên quan tới vũ khí.

Người trong căn cứ này tựa hồ đã ngầm thống nhất với nhau, không có một ai bị dao động đem chuyện vũ khí bí mật nói cho người khác biết. Hơn nữa trong bọn họ đa số không phải dân cư bản xứ, tất cả đều là mấy kẻ già đời đã từng làm việc trong thành phố nhưng vì nguyên nhân nào đó mà tập trung ở đây, đương nhiên sẽ không có người bị dụ khai ra tình báo.

Hai người Hạ Tử Trọng cũng không sốt ruột, Quách Binh còn chưa biết làm sao, nếu như người quân đội nhất định muốn biết tin tức này mà người dân trong thôn không chịu cho biết thì sau đó bọn hắn cũng có phương pháp lấy được thôi.Cho dù hắn có biết bí mật trong đó thì cũng không thể làm ra được thứ vũ khí ấy – bọn hắn căn bản chưa từng luyện thép bao giờ.

“Tử Trọng, người kia có phải đã gặp ở chỗ nào rồi không?”

“Sao?”. Hạ Tử Trọng đang thất thần, nghe tiếng liền nhìn qua chỗ Phương Hách chỉ.

Trước cửa căn nhà đối diện có vài người đang đứng, trong đó có một người đàn ông nhìn thật quen mắt. Nhưng cũng chỉ thấy khá quen. Hạ Tử Trọng cũng không nhớ nổi người này đã gặp ở chỗ nào, Phương Hách cũng nhớ không ra, bất quá nếu người này cả hai người đều có ấn tượng thì chắc là đã từng gặp qua lúc mạt thế rồi?

“Anh vương, sao thế? Những người kia có vấn đề gì không?” Một người thấy người ở bên cạnh vẫn luôn nhìn mấy người bên căn cứ hiếu kỳ hỏi. “Không. Chỉ là cảm thấy hình nhu đã gặp qua ở chỗ nào rồi.” Người kia lắc đầu, một cái, nhất thời cung không nhớ ra nổi.

Chương 120: Trộm

Hai người Hạ Tử Trọng không nhận ra người này hoàn toàn là bởi bộ dáng bây giờ khác xa lúc đầu mạt thế, có thể nhìn quen mắt là đã tốt rồi. Cũng đừng mong người khác nhận ra họ, hoàn toàn là do mang kính râm mà ra – trời âm u. Còn mang kính râm, ở bên ngoài đánh tang thi còn nói được, vì đề phòng máu tang thi văng vào mắt mà xảy ra chuyện. Nhưng ở trong căn cứ còn mang… trừ phi là sức quen thuộc, nếu không ai nhận ra chứ?

Qua chừng hơn một tiếng, mấy người Quách Binh mới rời khỏi phòng. Quả nhiên như Hạ Tử Trọng dự liệu, đối phương không nhắc tới một việc gì về vũ khí, trái lại hỏi một đống tình hình từ A thị, xác định mấy thế lực nắm quyền căn cứ, hết thảy người đi vào chỉ có thể lập thành tiểu đội, mà người muốn đi vào đều phải nộp số lượng lương thực nhất định, bình thường vô luận làm cái gì đều cần dùng tinh hạch hoặc tích phân để đổi, liền tỏ vẻ với đối căn cứ A thị không có hứng thú.

Đây là chuyện đương nhiên, nơi này bọn họ không ít người, không thiếu thức ăn, lại có vũ khí đánh được tang thi, có thể vui vẻ ở bên ngoài tiêu dao thằng chột làm vua xứ mù, ai thèm chui đầu vào địa bàn người khác để bị quản chế?

Người phụ trách quân đội nhắc tới bọn họ khi đối phó tang thi cấp cao vì sao thoải mái như vậy, quản lý căn cứ cũng chỉ là nói: “Các người hôm nay nhìn thấy mấy người kia đều là người học võ, thân thủ đương nhiên không tệ.” Sau đó không nhiều lời nữa, rõ ràng sẽ không tiết lộ bí mật nho nhỏ này của bọn họ cho căn cứ.

Nếu không hỏi thăm được gì thì mọi người ra ngoài nghĩ cách thăm dò. Đến chạng vạng tối mấy người phụ trách lại tập hợp thảo luận.

“Loại vũ khí này rất quan trọng đối với căn cứ chúng ta để chiến đấu với tang thi trong tương lai, vũ khí nóng dù sao cũng hiêm co, nếu như có thể biết được phưởng pháp luyện chế vũ khí này thì sự phát triển của căn cứ sau này, phản công đám tang thi, cùng với an toàn của người sống sót cực kỳ trọng yếu!”

Một vị đội trưởng tham gia thả0 luận không chịu được giọng nói đường hoàng này khoát tay không kiên nhẫn nói: “Chúng ta biết vật này rất quan trọng, trực tiếp nói bây giờ phải làm gì đi.”

Vị đội trưởng kia có chút lúng túng, vội vã ho khan một tiếng nói: “Chúng ta bây giờ cần chính là bản mẫu, cũng không cần trở mặt với bọn họ, chỉ cần có được một cái bản mẫu là tốt rồi.” Bây giờ bọn họ binh lực không đủ, tuy rằng trong đội ngũ có nhiều dị năng giả, nhưng trên thực tế những người này, không nghe theo chỉ huy của mình, hẳn không có cách nào trực tiếp tìm ra người phụ trách luyện chế vũ khí mang về căn cứ, cũng may chỉ cần mang về một hai cây, một khi trở lại căn cứ, dựa vào khoa học kỹ thuật tiên tiến liên có thể biết được trong đây thêm vào chất liệu gì.

Lần hành động này đã coi như thất bại, tuy rằng cấp trên chưa chắc sẽ truy cứu trách nhiệm, nhưng mà rõ ràng là – không có phần thưởng gì! Tuy rằng thất bại nhưng nếu một trung tướng nho nhỏ như mình lại mang về một tin tức quan trọng thì.

Nhớ tới căn cứ bây giờ còn đang nghiên cứu làm sao chế tạo vũ khí cường đại hơn để đối phó với tang thi, tâm tình tiểu đội trưởng liền bùng cháy hùng tâm tráng chí, ít nhất lần này trở về tuyệt đối không phải trắng tay!

Mấy đội trưởng khác cung ôm tâm tư giống nhau, người trong thôn tuy rằng không hề ít, nhưng vấn đề đối với bọn họ hiện giờ là – bọn họ muốn có một bản mẫu, mà chỉ cần bản mẫu thôi không cần xảy ra xung đột với những người này.

Dù sao bọn hắn bây giờ còn đang ở nhà người ta, lỡ người ta có phòng vệ, người bị thiệt cũng là bọn họ.

Ngoài ra còn có một vấn đề khác – có được bản mẫu chính thức đương nhiên không thành vấn đề, mà lợi ích sau đó chia như thế nào đây vũ khí nơi này mặc dù có hiệu quả đặc biệt đối với tang thi, nhưng mọi người hôm nay đều nhìn thấy, vũ khí đó chế tạo hết sức thô, tương lai một khi căn cứ nắm giữ loại kỹ thuật này, sản xuất ra khẳng định đều là hàng tinh xảo. Cho nên nếu như lợi dụng cơ hội này chính thức ký điều ước hợp tác.

Bất quá bọn hắn vẫn coi trọng năng lực của người phụ trách trước mắt này, hắn bất quá chỉ có trách nhiệm cao nhất trong hai chiếc xe bọc thép mà thôi, khi trở về căn cứ thỏa thuận giữa hắn và bọn họ chưa chắc đã được chấp nhận!

Bất kể thế nào, nếu họ không hợp tác thì vũ khí chưa chắc nắm trong tay thì nói chi tới lợi ích – vạn nhất những dị năng giả này có một người khó ở chạy đi thọt cho mấy người ở đây vài nhát thì sao?

Hai bên đối với việc này cãi cọ hết một tiếng, cuối cùng mới thỏa thuận —- Khi căn cứ chế ra được vũ khí này thì mỗi người tham gia nhiệm vụ hiện giờ được phát miễn phí một cái. Mà vài tiểu đội ở đây cũng có thể mua vũ khí nhiều hơn người khác một phần.

về phần sau lần hành động này tiểu đội trưởng kia về báo cáo như thế nào. Với căn cứ, không phải là việc những người ở đây quan tâm.

Phải nói những người này năng lực quá mạnh mẽ? Hay là đối phương phòng thủ không đủ nghiêm cẩn đây?

Nói chung, ba giờ sáng, mấy bóng đen động tác nhanh nhẹn, trước tận thế hẳn là đã từng làm qua công việc tương tự, thành công mang về mấy món vũ khí.

Người trong cứ cho dù cần thận thế nào, cung không thể nào để từng người từng nhà cần trọng chú ý. Vì tăng cường sức chiến đấu, thôn này ngay cả phụ nữ trẻ em. Và người già cũng được trang bị loại vũ khí này, mấy người bọn họ chính là nhân cơ hội trộm về từ phòng quả phụ nào đó, trong bếp ông già nào đó, trong phòng khách hai vợ chồng đang thắm thiết nào đó. Bọn họ trộm đều là ở nhà những người từ khi cứ điểm được dựng lên chưa từng bước ra ngoài cho nên không có gì khẩn trương.

“Đao này còn có thể dùng sao?” Nhìn thấy một cái mặt trên rõ ràng bị mẻ mấy miếng, người lưu thủ trong phòng buồn bực hỏi.

“Kêu lấy thì lấy đi, đừng kêu chúng ta cầm mấy cái này đi chém tang thi là được.”

“vậy làm sao xác định chúng là mấy cây giống hồi chiều mình thấy?”

“Nhìn cái này đi, cũng hơi giống thứ bọn họ cầm trên tay đúng không?”

“vậy cũng phải thử mới biết, vạn nhất không phải sao? Trở lại mắc công mang tội nói láo…”

Giăng co một trận, mọi người quyết định ngày mai trước tiên tìm người dẫn tang thi đánh thử một trận – cầm vũ khí này bọn họ còn thấy khó khăn hơn vũ khí thường dùng, mong sao đừng có lấy nhầm.

Sáng sớm ngày kế, người trộm còn không chịu ra khỏi địa bàn người bị trộm, mỗi tiểu đội rút ra một người tốt nhất ra ngoài căn cứ, lấy một công việc mỹ danh – tìm xăng.

Ai bảo tối hôm qua lúc người ta hỏi bọn họ lại nói không có đủ xăng để đi?

Tuy rằng nghi ngờ mấy người này ra ngoài làm việc có hại cho mình, nhưng người ta đi ra ngoài tìm Xăng, lại không gây bất tiện gì nên chỉ có thể nhìn người ta đi ra rồi lại đi vào.

“Hiệu quả không?” Quách Binh thấy Hạ Tử Trọng trở lại liền vội vàng hỏi, bởi vì thân thủ Hạ Tử Trọng là người tốt nhất bọn Quách Binh biết, cho hắn đi ra ngoài tinh an toàn cũng là cao nhất, cho nên lần này người Luân Hồi cũng không tự phái người mình đi ra ngoài mà để Hạ Tử Trọng cùng người đội ngũ khác đi làm thí nghiệm.

Hạ Tử Trọng khẽ gật đầu, bất động thanh sắc thấp giọng nói: “Tốt, vũ khí tuy rằng không đủ sắc bén, nhưng khi chém vào người tang thi miệng vết thương bốc lên khói trắng, hiệu quả ăn mòn không rõ ràng nhưng đối với vũ khí bình thường mạnh hơn.”

Quách Binh thở phào nhẹ nhõm, không khỏi nở nụ cười: “vậy thì tốt, bọn họ đã thương lượng, chỉ cần vũ khí không thành vấn đề liền rời khỏi.”

Thấy bọn Hạ Tử Trọng đi ra nhấc mấy thùng không lúc về tuy không nhìn thấy bên trong nhưng xác thực bên trong có đồ, những người kia cũng không tiện đi qua đòi kiểm tra.

Vào lúc này thấy người quân đội phải đi, bọn họ cũng không chủ động giữ bọn hẳn lại.

Có được tin tức về vũ khí mới nhất, môi tiểu đội cũng không còn lòng dạ ở bên ngoài sưu tập vật tư – vẫn nên nhanh chóng trở về căn cứ, để căn cứ nghiên cứu vũ khí bí mật này, để bọn họ là người đầu tiên sở hữu thứ vũ khí này là điều sốt ruột nhất!

Thấy mọi người kể cả tiểu đội Luân Hồi cung không phản đối, tỏ vẻ cố gắng về căn cứ càng nhanh càng tốt, người bên quân đội đương nhiên cũng không phản đối.

Mọi người gia tốc khởi hành nhanh chóng chạy về A thị, không tới hai ngày, cũng đã tiến vào phạm vi thế lực căn cứ A thị, từ xa có thể thấy được tường thành.

Mà chiều một ngày kia, bọn họ nửa đường gặp một đội xe đã tán đi lúc trước.

Đội này đều là từ mấy đội lẻ tẻ gộp thành, trong đó thế lực lớn nhất lại là Bá Chủ sống dai như gián, kiểu gì cung không chết được. Xem dáng dấp mấy chiếc xe kia, bọn họ chắc cũng là sưu tập vật tư xung quanh rồi mới chạy về căn cứ.

“Hình như tường thành cao hơn một chút thì phải?” Phương Hách thấy khoảng cách phía trước tường thành càng ngày càng gần, nghi hoặc hỏi.

“Cao hơn, hiện tại chắc là cao hơn mười hai mét đi?” Hạ Tử Trọng mắt liếc một cái, xác nhận tường thành đã đạt tới độ cao hắn nhìn thấy kiếp trước.

Bất quá nếu như hắn không tính sai, bây giờ đã là giữa tháng sáu, bọn họ lần này làm nhiệm vụ bên ngoài tới nửa tháng, nói như vậy, đời này cùng đời trước quả nhiên cách biệt rất lớn. Đời trước là tháng sau hắn mới tới căn cứ A thị, lúc đó thấy Ellen mới vừa làm xong nhiệm vụ trở về, mà đời này, thời gian trước đây Ellen cũng không có ở căn cứ. Bản thân sống lại tạo ra hiệu ứng cánh bướm, làm cho sự việc kiếp trước lệch pha nghiêm trọng.

Đoàn xe vừa tới cửa lớn căn cứ, người trong cửa thành phát hiện hai chiếc xe bọc thép nên cho quân nhân đi tới, ưu tiên hai chiếc xe bọc thép trước mặt.

Xác nhận thân phận, hai tổ người không biết thấp giọng nói cái gì, phụ trách ra đón người vung tay lên, ưu tiên để hai chiếc xe này vào đường nội bộ. Còn lại, cho người dẫn đội xe xếp hàng chờ vào cửa.

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *