Trọng Quy Vu Hách – ch111 – 116 [text]

Chương 111: vận chuyển

Bọn Hạ Tử Trọng lên tầng tiếp theo, một lát sau, người phía sau cũng lục tục chạy tới.

“Trong phòng không có tang thi?'” Sĩ quan chỉ huy đến sau đội trưởng điều tra thấp giọng hỏi,

Đội trưởng lắcỳ đầu: “Không có, không có thứ gì hết.” Không có tang thi, không có động vật biến dị, thậm chí ngay cả dấu vết đánh nhau cũng không có.

Chuyện này không hợp lý.

Sĩ quan chỉ huy nhíu chặt mày, giơ tay ra hiệu với binh lính bên người. Cầm khiên chắn trong tay, mấy tên lính võ trang đầy đủ vũ khí nóng lập tức vây quanh trước cửa tường kia.

Người quân đội rất rõ ràng, trước lần hành động này đã có ba nhóm vũ trang đầy đủ tới đây, nhưng bọn họ không thể nào tin nổi, toàn bộ tin tức đều không có….

Mục đích bọn họ đến nơi này là lấy vũ khí nóng và thiết bị, nhưng tất cả đều một đi không trở về. Người trong căn cứ không biết nơi này đến cùng có thứ gì, nhưng cũng hiểu rõ nhất định có nguy hiểm rất lớn!

Khóa cửa bằng mật mã trong căn cứ quân sự rất thần kỳ, nó vẫn còn hoạt động, theo cánh cửa từ từ mở ra mà kít kít vang vọng, kho hàng đen kịt bên trong rốt cuộc cũng sáng lên do đèn pin trên tay họ.

Một tên lính trên vách tường tìm tòi một hồi, “ba” một tiếng, vậy mà mở được đèn lên!

“Thật không hồ là xưởng quân sự, đến lúc này rồi thế mà còn có điện!” Một người có năng lực đặc biệt thở dài nói, người còn lại dồn dập gật đầu đáp lời.

Nguyên nhân là do tòa nhà này phải xây trong lòng đất, đương nhiên phải cân nhắc đến vấn đề điện đóm. Hơn nữa, về tầm quan trọng của nơi này, ở đây có nguồn năng lượng dự trữ, biện pháp phòng bị đương nhiên không phải những nơi khác có thể so sánh được, cho dù nửa năm sau bọn họ mới tới, nơi này cũng vẫn có điện để dùng.

Bộ phận dị năng giả không rõ tình huống nơi này, thế nhưng quân đội cũng hiểu được, ngoại trừ tốp người tới lần sau, trước đó cũng có quân đội đóng giữ và nhân viên làm việc, nhưng bây giờ.

Trong kho hàng cũng đã có sẵn một số vũ khí đạn dược, đều xếp ở bốn góc kho, còn chính giữa kho hàng ngoài một lớp bụi thì không còn gì nữa.

Nhìn thấy mấy cái vali chứa đạn, ánh mắt của mọi người cũng sáng lên.

“Trước tiên xuống tầng hầm tầng hai, máy móc thiết bị đều để ở chỗ đó, xác nhận tầng hai không có vấn đề mới lấy.” Sĩ quan chỉ huy hạ lệnh, chỉ ra mấy người lính ở lại chỗ này: “Kiểm kê rõ ràng số lượng đồ vật trong căn phòng này.”

“Dạ!” Mấy người lính được chỉ ra đến chào một cái theo tiêu chuẩn rồi lĩnh mệnh.

Vẫn là bộ đội tiên phong điều tra, dọc theo cầu thang đen kịt chậm rãi đi xuống dưới, Hạ Tử Trọng phóng dị năng ra tám hướng dò xét, nhưng lại không phát hiện gì hết.

Nếu có tang thi, tang thi động vật hoặc động vật biến dị, chỉ cần chúng nó động một cái, hắn cũng có thể cảm nhận được luồng gió trong không khí, nhưng bây giờ không có thứ gì — thực sự không có thứ gì.

Điều này quá quỷ dị.

Hai người cần thận theo sát đội ngũ, qua cầu thang thật dài một vòng rồi lại một vòng xuống tới tầng hầm tầng hai, tầng một và tầng hai cách nhau rất xa, cách khoảng ba, bốn tầng lầu bình thường. Bất quá, đây cũng là căn cứ công dụng cho nên loại độ cao này cũng bình thường.

Cấu trúc tầng hai giống tầng một nhưng lại có chút bất đồng. Đại sảnh diện tích tương đối nhỏ hơn, đối diện cầu thang là một cánh cửa cực lớn, khiến người ta theo bản năng mà không thèm đếm xỉa đến cửa nhỏ bí mật nằm giữa cầu thang và chân tường… &

Mở ra cửa lớn, bật đèn, trong này được chia thành nhiều phòng khác nhau.

Vật liệu chất đống trong mấy căn phòng này cũng khác nhau, nhưng mấy phòng này cách cửa lớn một khoảng rất xa, khi mọi người tiến vào liền thấy một cái hành lang thật dài, thật rộng.

Trong phòng cũng không có tang thi, nhìn thấy mấy thiết bị này, mắt mọi người đều bốc lên lửa nóng. Lần tang thi triều trước cơ hồ đã tiêu hao hết số đạn tồn trữ trong căn cứ, bây giờ đem những thiết bị này về, một khi căn cứ có thể tự sản xuất trang bịvũ khí, giá cả của vũ khí đạn dược sẽ hạ xuống chăng?

Dựa theo mục tiêu quân đội 6 chỉ định, mọi người bắt đầu khuân đồ. Đừng thấy lần này tới không ít người, quân đội và các tiểu đội tính gộp lại có thể lên tới sáu, bảy trăm người, mà lúc trước có một đám người bị đánh lén chết nửa đường, còn phải để lại người trên mặt đất để trông xe, còn dư lại ba, bốn trăm người thả ở trong tầng hầm căn bản không đủ xem.

Kiến trúc nơi này vô cùng rộng lớn, người đứng bên trong nếu như từ trên trần nhà nhìn xuống cũng chỉ là một cái chấm nho nhỏ.

Mọi người dựa theo lời của quân đội dặn dò đi tới trước cửa phòng được an bài chuẩn bị động thủ, bỗng có một người nghi ngờ nói: “Nhiều phòng như vậy, sao lần này lại lấy ít đồ thế?”

“Còn dư giữ lại lần sau trở lại lấy tiếp, không nhìn thấy mỗi cái thiết bị đều lớn đến thái quá sao? Cấp trên chỉ cho có năm chiếc xe tải làm sao chở nổi.”

Xác nhận nơi này an toàn, không có tang thi, lòng ai cũng không từ tự mãn mà thả lỏng. Hạ Tử Trọng vẫn trầm mặc như: trước không nói gì theo sát đội ngũ, thỉnh thoảng đi tới một đoạn thì nhắm mắt lại – trên mặt hắn vẫn đeo kính râm như trước, không ai có thể nhìn ra được.

Hắn tại sao muốn nhắm mắt lại? Bây giờ chỉ có Phương Hách đi theo bên cạnh mới biết.

Hai người đặt chân tới tầng hai, xác nhận tình huống xong liền để ý tới cánh cửa dưới chân cầu thang kia, lặng lẽ thả bạch cầu ra, để nó ẩn thân chờ ở cạnh bức tường.

Quả nhiên, thừa dịp đại đa số người tiến vào phòng chuẩn bị tháo dỡ thiết bị, mấy người phụ trách trong quân đội dẫn theo một đội tinh anh mở cánh cửa kia, ẩn núp đi xuống tầng hầm tầng ba.

Bạch cầu một đường lơ lửng bay phía sau, khác với tầng một và tầng hai, trên cầu thang này tựa hồ không có thiết bị chiếu sáng. Dùng đèn khẩn cấp dò đường nên không có ai phát hiện được bạch cầu ẩn thân đăng sau, bé ngoan đi xuống dò đường” cho hai người Hạ Tử Trọng.

Cầu thang rất dài, quanh co khúc khuỷa, đi thật thật lâu mới tới được tầng ba.

Chế độ bảo mật của tầng ba nghiêm trọng hơn hai tầng kia, đoàn người chỉ từ cầu thang đi xuống cũng phải mở khóa tới ba lần.

Có yêu cầu mệnh lệnh đặc thù, mật mã, có yêu cầu xác nhận mắt, vân tay của người mở khóa, còn có vài loại “chìa khóa” đặc thù mới có thể mở ra.

Xuống tới tầng thứ ba vẫn là một cái sảnh không lớn, đối diện cầu thang là một cửa kho nhỏ hơn tầng hai nhiều, đoàn người sau khi cẩn thận tiến vào, cấu tạo bên trong có chút tương tự như tầng hai, cũng là một con đường thẳng dọc hai bên là những cánh cửa liên tiếp nhau.

Nhưng chỗ khác. Với tầng hai chính là nơi đây hình như sử dụng một loại thủy tinh công nghiệp đặc thù nào đó xây dựng nên, có thể từ bên ngoài nhìn thấy tình huống bên trong, vì vậy, Hạ Tử Trọng liền thấy chất đống ở trong một cái phòng nào đó là đủ loại lựu đạn, thuốc nổ nổ nổ nổ!!

Trong mỗi phòng ở tầng ba đều chứa không ít vũ khí đạn dược, rất rõ ràng, tầng một là đống sắp chuyển đi, còn để ở dưới tầng ba chính là đồ sản xuất nhưng chưa tới thời gian vận chuyển ra ngoài.

Trong những phòng khác cũng có không ít vũ khí cao cấp, mà Hạ Tử Trọng tương đối để ý là thuốc nổ xếp thành từng thùng từng thùng chất trong căn phòng đầu tiên. Vật này trên tầng một mặc dù có, mà khi về không biết lấy được nhiều hay ít, cho dù là được mang đi nhưng chưa chắc đã chia cho bọn Shọ, không chừng ngược lại còn phải tốn tích phân để đổi.

Mà bây giờ có muốn lấy hay không, đây là một vấn đề, nếu như sau đó quân đội bỏ qua nơi này, những thứ kia Hạ Tử Trọng nhất định sẽ lấy không chút áp lực. Thế nhưng… Vẫn là xem xét tình huống rồi nói sau.

Bạch cầu một đường đi theo cũng tới được đích đến của chuyến đi này, đó là một gian phòng có cửa lớn màu bạc, phí hết nửa ngày mới mở được cửa, Hạ Tử Trọng mới từ trong mắt bạch cầu nhìn ra – nơi này là một căn phòng nghiên cứu hiện đại, bên trong nhìn qua không thiếu thiết bị đắt tiền.

Thấy những người kia bắt đầu chỉnh lý văn kiện, tháo dỡ một số thiết bị, Hạ Tử Trọng lúc này mới phát mệnh lệnh cho bạch cầu, để nó trốn trong gian phòng này, đừng để (lộ bản thân.

Thu hồi toàn bộ tinh thần, cùng Phương Hách tháo dỡ cái tên to xác bằng sắt trước mắt. Những thiết bị này lúc lắp đặt vì phòng ngừa bị ảnh hưởng khi di chuyển, cho nên lắp ráp vô cùng chắc chắn, bọn họ phải ngây người trong này nửa ngày mới tháo được cái máy ra.

Vào lúc này, dị năng giả hệ thể chất có cơ hội bày ra ưu thế của mình thật lớn – trời sinh làm cu li rất tốt.

Khó nhọc, vất vả mà bưng đống máy móc ra ngoài, khi bọn Hạ Tử Trọng mới đến được đại sảnh, cái thang máy kia đã được nhân viên kỹ thuật sửa chữa, có thể mở ra sử dụng!

Cả bọn xếp hàng sau một đội khác, chờ đến khi bọn họ vào được thang máy bọn họ mới đi tới cầu thang, Quách Binh chờ người lúc này cũng xách máy móc theo sau, xếp hàng sau đội Hạ Tử Trọng.

Hai nhóm người chờ thang máy chở hàng thuận tiện thấp giọng hàn huyên vài câu, mấy binh sĩ cầm súng đứng ở bốn phía đại sảnh phụ trách duy trì trật tự cộng thêm cảnh giới.

“Cái kho vũ khí trên lầu có được đem về hết không nhỉ?”

“Tôi nghĩ không đâu, mấy cái máy này có thể lấy về là tốt lắm rồi.”

“Trên xe tải tuy rằng không đủ chỗ, nhưng trên xe chúng ta cũng đâu có thiếu chỗ trống đâu!”. Không ít đội đều mưu đồ cố ý dành ra một chỗ trống trên xe, có thể chuyển về vài thứ đương nhiên là tốt nhất.

“Ai biết được, để xem người ta an bài thế nào.”

Không ít người chuyển chuyển con ngươi, láo liên một hồi, muốn canh cơ hội lén lút chạy tới kho hàng tầng một, tầng hai tuy rằng cũng có kho, nhưng bên trong đa số đều là vật liệu chưa gia công, cơ hồ không Cό vũ khí thành phẩm. Vũ khí thành phẩm cấp cao đều ở dưới tầng ba, bất quá xem ý tứ bên quân đội bây giờ, hẳn là không muốn chở đi lúc này.

Không lâu sau, thang máy tầng hai được mở ra, mấy người Hạ Tử Trọng mang theo đồ vào thang máy, chờ đến khi lên tới mặt đất mới phát hiện – quân đội đã tổ chức nhân thủ ngay lúc mọi người tháo dỡ thiết bị đã chuyển toàn bộ vũ khí ở tầng một ra ngoài.

Một làn sóng người đi lên trước đứng bên cạnh xem trò vui, hai mắt bọn họ đều nhìn chăm chú vào đống vũ khí đạn dược. Lần trước, sau khi phòng thủ căn cứ, các tiểu đội xuất ra khí lực không nhỏ, nhưng cuố cùng cái gì cũng không nhận được, mà lần này, đừng tưởng bọn họ sẽ dễ dàng bỏ qua cho căn cứ lần nữa.

Mọi người đem thiết bị chuyển lên xe tải chỉnh tề, thang máy phía sau cũng đưa đám người Quách Binh lên tới, chuyển xong đồ cả bọn đều ngồi trên đó một hồi, khôi phục sức lực. Hai đội trực tiếp gộp thành một, mãi đến khi binh lính phụ trách cảnh giới lại đây thúc giục, mới đứng dậy đi vào trong.

Chương 112: Thủy triều đen

Thang máy chỉ dùng để chuyển đồ lên, nếu người muốn đi xuống thì phải đi thang bộ.

Mọi người lúc xuống lầu, thì hai người lại thấy người chỉ huy tiểu đội đi lấy đồ dưới tầng ba mà bạch cầu từng nhìn thấy.

Người phụ trách quân đội đang thấp giọng thương lượng cái gì đó, thấy có người đến cũng không nói tiếp, hai nhóm người lướt qua nhau rồi họ đi xuống tầng một.

Không ít binh lính vẫn còn đang chuyển đồ trong kho tầng một, Hạ Tử Trọng tránh một đám người xách vali, trong lúc vô tình tầm mắt lướt qua đống tro bụi trong góc, sửng sốt một chút, vội vã cúi đầu nhìn về phía mặt đất.

“Làm sao vậy?”Phương Hách thấy hắn bất động mới nghi hoặc hỏi.

“Em nói. Tình huống như thế nào mới có thể làm cho địa phương có người chết sạch sẽ không còn một thứ gì sót lại?”Hạ Tử Trọng vẫn như trước cúi đầu, nhìn chằm chăm tầng bụi trên mặt đất.

“Sao? Người chết rồi mà thứ gì cũng không có?” Phương Hách sửng sốt, cũng vội vàng nhìn xuống đất.

Mặt đất tầng hai cũng hơi sạch sẽ, nhưng bởi vì thời gian dài không ai quét tước mà phủ không ít tro bụi, trên đồng bụi này ngoại trừ dấu chân của bọn họ đi qua đi lại, vết kéo máy móc, nhưng ở trong góc tường không có ai bước tới thì lại có một dấu, một vết tích thứ gì đó có quy luật trượt qua.

Một cái rồi lại một cái, tựa như có một thứ gì đó cứ xẹt tới xẹt lui. Cái gì?!

“Hai người các cậu nhìn cái gì đó? Kiếm vàng hả?” Quách Binh đi theo sau hai người, thấy bọn họ nửa ngày cũng không nhúc nhích không khỏi hỏi.

Hạ Tử Trọng bỗng nhắm mắt lại, câu thông với bạch cầu kêu nó bay cao một chút, hắn muốn nhìn. Xem, trên mặt đất tầng ba có dấu vết như vậy không.

Tình huống tầng ba không khác gì tầng một, bên trong khắp nơi đều là tro bụi. Trước đó đội quân kia đi vào không chú ý tới, nhưng bây giờ lại để cho bạch cầu tỉ mỉ kiểm tra liền phát hiện” – quả nhiên tình huống giống như hai tầng trên!

“Là thực vật biến dị!” Hạ Tử Trọng bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía Quách Binh đang cười hì hì dựa vào tường lười biếng, cùng với Phương Hách đứng bên cạnh.

“Ở nơi nào?!” Quách Binh cũng giật mình, hắn đã từng ăn thiệt thòi của thực vật biến dị, vẫn luôn nhớ kỹ loại kia sinh vật khủng bố kia.

“Ở ngay đây.” Hạ Tử Trọng chỉ vào mặt đất, cực kỳ khẳng định nói.

Âm thanh động tác của mấy người bọn họ dẫn tới chú ý của binh lính phụ trách cảnh giới tầng một: “Chuyện gì xảy ra? Còn có đồ phải chuyển đấy, muốn nghỉ ngơi phải chuyển xong các thứ rồi mới được…”

“Chúng tôi có việc muốn báo cáo, nơi này rất có thể, từng xuất hiện Quách Binh lập tức nghiêm nghị đối người tiểu binh kia giải thích thực vật biến dị.”

“Thực vật… biến dị?” Tiểu binh có chút nghi ngờ, nhất thời không phản ứng lại.

Hạ Tử Trọng bỗng nhiên cảm giác được từ thật sâu trong lòng đất có thứ gì đó đang chui ra!!

Trước đó hắn vẫn luôn kết nối với tất cả các luồng gió trong không gian dưới tầng hầm, dùng để điều tra nguy hiểm. Nhưng bây giờ mới phát hiện – thì ra nguy hiểm vẫn luôn có, chỉ là do đám thực vật kia ẩn sâu trong bùn đất bên ngoài căn cứ, bùn đất trở thành vách tường ngăn cản không khí đang lưu thông nên hắn mới không thể phát hiện!

Trong chớp mắt, Hạ Tử Trọng “xem” tình huống bên kia của bạch cầu, dây leo màu đen dưới đất chui lên, lúc nó mọc lên có không ít nhánh cây đụng phải bạch cầu, làm nó lộn mấy vòng giữa không trung.

“Chạy! Chúng tới rồi!!” Hạ Tử Trọng bỗng nhiên kêu to, quay người kéo Phương Hách chạy tới cầu thang. Người Luân Hồi sửng sốt một chút, Quách Binh quyết định thật nhanh vung tay lên: “Trở về! Chạy nhanh lên!!”

Ở cửa tòa nhà, mấy vị quân đội phụ trách vừa đi vừa thấp giọng thảo luận: “Không phát hiện di cốt người tới trước, có khi nào họ gặp nạn ở nơi khác không.”

“Người canh gác trước đó nói thế nào?”

“Có lẽ đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn, khiến bọn họ không thể trở về căn cứ.”

“Vậy có cần cho mấy người đi qua P thị xem xét không?”

“Chắc là…”

Lời còn chưa dứt, bên trong tòa nhà bỗng nhiên truyền ra, một tiếng vang “loảng xoảng”; thật lớn, là thang máy! Cái thang máy dùng để chuyển thiết rõi xuống rồi!

Trong hành lang truyền ra một trận tiếng kêu thảm thiết, mấy người bọn họ sửng sốt một chút, lập tức phản ứng lại: “Mau trở lại trên xe!! Nhanh lên!!”

Hạ Tử Trọng một phát bắt được cánh tay Quách Binh đang chạy trốn phía trước: “Một lát nữa phủ dị năng lên người, đừng có đánh giáp lá cà, có thể chạy thì phải chạy!”

Quách Binh không nói hai lời chuyển lời của hắn dặn dò người phía trước, người trong đội ngũ khác không rõ vì sao nhưng vẫn muốn xuống dưới, bị phản ứng mạnh của bọn họ làm cho loạn cả lên, lớn tiếng mắng chửi.

“Có quái vật! Chạy mau!!”. Giọng Mãnh Tử oang oang lúc này phát huy tác dụng quan trọng nhất, cầu thang vốn tương đối chật hẹp, hắn rống một tiếng tất cả mọi người đều bị hắn rống cho đinh tai nhức óc, theo bản năng xoay người lại theo hắn chạy lên trên.

Sau cửa cầu thang, tiểu binh đã hỏi kêu to lên: “Các người còn có nhiệm vụ đấy! Quái vật gì hả ? Không…”

Lời còn chưa dứt, một cái cầu thang bên hướng khác dẫn xuống tầng hai ùn ùn kéo tới một đống dây leo màu đen! Tựa như làm văn thắn mà từ tám hướng bao vây tất cả dồn người lại thành một cục!

Tiếng thang máy rơi xuống vọng khắp trong không gian, làm mấy người vốn dĩ đang ngơ ngơ ngác ngác không rõ vì sao cũng giật mình tỉnh lại, tăng nhanh bước chân chạy lên trên.

Dây leo màu đen cách đó không xa, Hạ Tử Trọng cảm giác chúng nó cách mình càng ngày càng gần, bỗng nhiên! Một luồng sáng màu vàng cùng màu xanh đan dệt tỏa ra ở trên người hắn, tựa như tấm chắn mà ở sau lưng bảo vệ thân thể của mình!

Hắn đem Phương Hách che ở trước ngực, thấp giọng nói: “Quá nhiều người, chạy không ra được thì liền đi vào.”

Phương Hách khẽ gật đầu, cậu không phải không chạy nổi mà là bọn cậu đang làm cái đuôi của đội! Trên cầu thang quá nhiều người, nhất thời không có cách nào xông lên, huống chi trước mặt bọn họ là người Luân Hồi!

Hạ Tử Trọng ngưng tụ toàn bộ tinh thần lực, đem dị năng hệ kim che chắn sau lưng, hệ phong ở phía sau xoay tròn, ngưng tụ ra một đao gió lẫn hệ kim, cắt rụng dây leo màu đen xông tới!

Thời khắc đứng trên bờ vực sống còn, mọi người đều cường liệt cầu sinh, không bao lâu liền chạy ra khỏi cửa cầu thang!

Nghe thấy động tĩnh, các quan chỉ huy đã vội vã chạy về trên xe mình, để các binh sĩ cầm vũ khí canh giữ ở cửa lầu, nhưng ống nghe điện thoại lại không thể bắt liên lạc được với binh lính dưới tầng hầm!

Một đám người ầm ầm chạy ra, người cuối cùng chạy đến, phía sau còn kèm theo ánh sáng màu xanh cùng vàng kim lộng lẫy làm bọn người phòng thủ nhất thời ngây người, không rõ là cái gì. Nhưng rất nhanh, khắp nơi đều là những sợi rễ màu đen dữ tợn từ tất cả các khe hở ép ra ngoài, các binh sĩ phòng thủ cả kinh, vội vã bưng súng xạ kích.

“Rút lui! Mau bỏ đi! Dùng lửa! Súng phun lửa!” Sĩ quan chỉ huy thấy rõ vật ra tới là cái gì vội vã kêu lớn, chỉ huy trên xe nghe lệnh, lập tức phát động xe chạy đến, bên cạnh xe binh lính cầm súng ở phía sau đoạn hậu, bắn thẳng về đống dây leo đang giương nanh múa vuốt vọt tới đây.

Quách Binh thấy còn có binh lính không rõ vì sao cầm súng đi tới cửa ra vào, hét lớn: “Không muốn chết thì trở lại xe! Trước tiên đem những người này cùng đồ vật rút khỏi cái nhà này rồi nói sau!” vừa rống vừa dùng tốc độ chạy một trăm mét chạy vọt lên chiếc cướp đoạt giả của mình.

“Ào ào ào”

Cách đó không xa một miếng thủy tinh nứt ra, mấy dị năng giả cực kỳ chật vật máu me khắp người từ trong cửa sổ nhảy ra ngoài – bọn họ trước đó không tiếp tục xuống khuân đồ, lén lút trốn trong phòng không biết bàn tính cái gì, không nghĩ tới bởi vậy mà trốn được một mạng.

Sau khi lao ra ngoài, Hạ Tử Trọng không cần quay đầu lại cũng cảm giác thực vật biến dị sau lưng gia tốc, chợt phóng tới “đồ bảo hộ” của bọn họ! Hắn bất chợt quay người, nâng tay phải lên, hào quang màu xanh xen lẫn màu vàng óng phóng ra, rầm một cái cư nhiên chém đứt một mảng lớn thực vật biến dị xông tói!!

Hào quang màu vàng óng giống như phá trời phá đất, chen lẫn với luồng sáng màu xanh trong gió phá tan đám rễ cây màu đen đan dệt dày đặc phía sau: khác nào khai thiên tích địa!

Hạ Tử Trọng một đòn này làm tăng không ít thời gian cho mọi người chạy đi, tiểu đội Luân Hồi động tác rất nhanh, bọn họ cũng giống phu phu hai người Hạ Tử Trọng, từ khi tới nơi này mà không thấy bất luận bóng dáng tang thi hoặc người sống liên lo lắng. Đây chính là tận thế, xem như không nhìn thấy tang thi, thì ở trong đây ít nhất cũng phải thấy một hai cái xác bị gặm nham nhở chứ? Không có thứ gì trái lại còn đáng sợ hơn.

Khi bọn họ chạy vào trong xe, nổ máy quay đầu xe, trong tòa nhà liên truyền ra tiếng sụp đổ oành oành! Là thực vật bởi vì bị Hạ Tử Trọng chém trọng thương phải nhanh chóng thu hồi “xúc tu” không cẩn thận đánh gãy cột trụ cho nên lúc này sụp nhà rồi!

Một ít người tương đối lanh lợi cẩn thận từ khi nghe thấy dị động liền lặng lẽ chạy tới xe mình, lúc này càng thêm không chút do dự mà lên xe lui lại — trong mạt thế, không có thứ gì đáng giá bằng mạng mình!

Đạn, dị năng cấp một không có xi nhê gì. Với mấy thứ khủng bố này! Chúng nó duỗi ra những sợi xúc tu màu đen, một cái quấn lấy ngăn cản binh lính của bọn họ, một cái diễu võ dương oai trên không trung, còn mấy dây leo nhỏ thì đâm vào mạch máu của họ.

Người còn chưa chết, mà máu đã bị dây leo hút khô, dần dần người còn sống đang giãy dụa liền từ từ quắt queo, trở thành một cái xác khô…

Xương cốt bị dây leo bóp nát, cuối cùng vẫn bị chúng nó hoàn toàn hấp thu. Đống dây leo này cực kỳ khủng bố, bất kể là tang thi hay người sống, chỉ cần đến miệng chúng nó, một khi bị chúng cuốn lấy, liền sẽ bị “ăn” sạch, cả bột phấn cũng không còn llai…

Mấy chiếc xe chạy chậm cũng bị dây leo túm được, mạnh mẽ lôi trở lại.

Da đầu Phương Hách đều tê cả rồi, cậu để ống dòm xuống, nhìn Hạ Tử Trọng, vẻ mặt nghiêm túc: “Chúng nó… hình như không đuổi theo.”

Hạ Tử Trọng gật đầu, thần sắc vẫn khó coi như trước: “Chúng nó trốn ở trong đất, lúc vừa bắt đầu anh cũng không phát hiện.” Còn tưởng rằng dị năng của mình lên cấp ba liền có thể phát hiện mọi nguy hiểm – ít nhất cũng có tác dụng cảnh báo. Mà hiện giờ, quả nhiên mình vẫn quá khinh thường những thứ này.

Hai người vừa chạy trốn tuy rằng không coi là nhanh nhất, nhưng tuyệt đối kinh tâm động phách, đám dây leo màu đen che ngợp bầu trời, chỉ cần hơi dừng lại liền bị bao vây. Bọn hắn có thể chạy ra thật sự đã là tốt số – may là lúc đó bọn hắn ở đại sảnh tầng 3một, hơn nữa còn đứng cạnh cầu thang.

Sau bọn hắn, ngoại trừ mấy người đập cửa kính leo ra ngoài thì không còn ai ra nữa…

Chương 113: Chạy thoát, âm mưu

Một nhóm người thật vất vả trốn ra được đều đứng trên một gò đất nhìn về phía xưởng quân sự, từng người giơ ống nhòm nhìn về nơi mình mới vừa chạy ra.

Dây leo màu đen trong không khí dữ tợn ngoe nguẩy, đến khi xúc tu của nó quét qua khắp mọi ngõ ngách, mới lưu luyến không rời thu về.

Không ai hỏi người ở trong lúc này thể nào, càng không có người đưa ra ý kiến tí nữa trở lại xem – Trở lại? Chỉ sợ là chạy vào chỗ chết. Ai mà biết đám thực vật biến dị đó từ nơi nào chui ra!

Hạ Tử Trọng đứng trên mui xe của mình, giơ ống nhòm nhìn mặt đất trong viện – người làm giống hẳn ít nhiều, dù sao địa thế của nơi này cũng không cao hơn bên kia bao nhiêu.

Mặt đất trong viện lúc này cũng đã khôi phục lại bộ dáng cũ, như lúc mọi người mới tới, ngay cả những mảnh vụm pha lê, đống gạch Sụp nát không biết là vô tình hay cố ý đã bị dây leo quét vào góc tường.^Thật giống như chưa từng có gì xuất hiện ở đó.

Thi thể người chết trong viện cũng không thấy, một ít sợi rễ sót lại trên đất, không biết còn ở lại đó làm gì.

“Những thực vật kia thế nào?” Phương Hách cũng bò lên nóc xe, lấy một cái ống nhòm khác nhìn.

Hạ Tử Trọng suy tư một chút mới thấp giọng nói: “Có mấy chỗ còn thực vật biến dị, hình như là chỗ có người chết.”

“Người chết? Chúng nó đang xóa dấu vết sao?!” Nhớ tới tình trạng mặt đất sạch sẽ lúc bọn họ đi và0, ngoại trừ tro bụi và đất vàng bên ngoài cơ hồ không có thứ gì khác, Phương Hách cảm thấy ớn muốn chết.

“Nơi đó e rằng còn mùi máu, cũng chưa chắc chúng nó chủ động xóa dấu vết.”

Phương Hách biết, loại thực vật này chỉ tuân theo bản năng của nó: Ản; tất cả vật có thể “ăn” đều “ăn”, chỉ là loại bản năng này đối với chúng ta giống như quét rác mà thôi.

“Nói như vậy, hành vi ‘quét đất” khi chúng nó rút đi cũng là theo bản năng?… Không chừng chúng nó chỉ là trên đường trở về thuận tiện “sờ sờ” trên đất có đồ ăn hay không…”

Hạ Tử Trọng khẽ gật đầu: “Chúng ta đi xuống đi, nơi này cách bên kia quá gần, thời gian lâu chỉ sợ cũng không an toàn.”

Trên xe chỉ huy, xác nhận đám thực vật biến dị đó tạm thời không đuổi theo, tổng chỉ huy lần hành động này mới thở ra một hơi, nhìn cái hộp đựng văn kiện cơ mật bên cạnh: “Chẳng trách lúc trước người đến đều một đi không trở về. Chúng ta lần này là vận khí tốt mới có thể chạy thoát.”

Phó quan vẫn đi theo bên cạnh quan chỉ huy, lần nàyScũng may mắn thoát được, nói: “Lãnh đạo căn cứ dự định xem xét bên này, nếu như tình huống bên kia không tốt, liền dùng bên này xây một cái căn cứ dự bị, bây giờ nhìn lại…”

“Nơi này đã triệt để bị thực vật biến dị chiếm lĩnh, đừng nói nơi này, cho dù căn cứ bên kia.” Nhớ tới sau lần tang thi vây thành đột nhiên xuất hiện thực vật biến dị, sĩ quan chỉ huy da đầu tê dại một hồi, vội vã phân phó: “Kiểm lại một chút, kiểm kê coi lần này mang ra được bao nhiêu thiết bị? vũ khí được ba0 nhiêu? Nhân lực tổn thất nhiều hay it?”

May mắn mà cũng không may mắn, đồ vật lần này chỉ cần dọn ra, đã mang lên xe tất cả đều được đem ra ngoài. Xe tồn thất hầu như là của các đội dị năng giả, quân đội chỉ có hai chiếc xe lục chiến chưa kịp lui ra sân, đã bị đám thực vật biến dị kinh khủng kia lôi trở lại.

Còn binh lính đi xuống tầng hầm. bị diệt sạch. Các binh sĩ ở phía trên cảnh giới, đợi mệnh, vận chuyển vũ khí phần lớn đều may mắn còn sống sót, mà nhân số.

“Cho người đi thống kê số lượng dị năng giả còn sống, xe cộ, gọi các nhân viên chuẩn bị xe đi, nơi này không thể đợi lâu, trước khi trời tối chúng ta phải rời khỏi chỗ này!”

“Vâng!”

Các xe thống kê số lượng, lúc trước tham gia lần hành động này có tổng cộng hơn bảy trăm người, trải qua lần tập kích ban đêm của động vật biến dị còn sót lại hơn năm trăm người, nhưng bây giờ. Quân đội và người các tiểu đội khác gộp lại, vậy mà không đủ hai trăm!!

Trong đó, tiểu đội Luân Hồi thế nhưng một người cũng không thiếu, mà một đội khác cũng bảo tồn đội viên là Bá Chủ.

Không sai, lúc đó ở trong phòng trốn nhiệm vụ làm cũli bốc vác rồi từ cửa sổ chạy ra chính là người của tiểu đội Bá Chủ.

“Mất đi ba đội viên chủ lực?” Ellen mặt mũi tối sầm lại, nhìn về phía hai em gái núp trong góc, mặt trăng bệch ngồi chung một chỗ. Lúc bị động vật biến dị tập kích, bởi vì mấy ả này không có sức chiến đấu chỉ biết núp trong xe nên mới sống. Lần này xuống khuân đồ, không lao động chân tay, các ả tỏ vẻ mình không khí lực, đi cũng không được tác dụng gì, bởi vậy mới tránh được một kiếp. Mấy ả này đến cùng có ích lợi gì? Nếu không phải hắn cần dị năng hệ thủy của cácả giúp tăng lực công kích thì sao lần này lại mất đi ba đội viên chủ lực chứ?!

Sau tận thế dị năng giả nói nhiều cũng nhiều, nói ít cũng ít, chỉ là bởi vì tuyệt đại đa số người bình thường đều là sau khi bạo phát lại bị tang thi trực tiếp giết chết, những người còn lại dị năng đều thường thường, mà dị năng giả chân chính có sức chiến đấu lại khó bồi dưỡng cỡ nào?!

Duẫn Đông đẩy mắt kính, mặt không đổi sắc nói: “Tiểu đội chúng ta tổn thất cũng không tính là lớn nhất, tôi quan sát rồi, có ít nhất bốn tiểu đội ngay cả xe cũng không chạy kịp, toàn bộ chết sạch.”

“Đó cũng là sự tổn thất của chúng ta.” Ellen mỏi mệt nhắm mắt lại, tận thế, quả nhiên không dễ chơi, không phải cứ có dị năng, thực lực mạnh mẽ là có thể hô mưa gọi gió không gì lo sợ, nơi này trước tận thế đã bị các thế lực khắp nơi phân chia, còn có các tiểu đội mọc lên như nấm sau mưa. Chính hắn lần này mang người ra ngoài đều là những người mạnh nhất trong đội, ai biết được.

“Lần này có thể bình an trở về đã là thu hoạch lớn nhất, chúng ta đã an bài người trong đội thống kê vật mang ra ngoài, ngoại trừ máy móc thiết bị chúng ta ăn không vô, thì đạn dược còn lại nếu như ăn được một phần…”

Ellen đột nhiên trong mắt lóe lên một tia sáng nhìn về phía Duẫn Đông, đến gần cùng gã thấp giọng thương lượng: “Những thứ này nếu như chở về, chỉ sợ cũng không có phần của chúng ta, cho dù đến lúc đó chia cho chúng ta một ít thì số lượng cũng không nhiều.”

“Vậy để cho Khương Phong nhân cơ hội động thủ.”

“… Có thể gặp phải tang thi động vật không?”

Duẫn Đông nhìn ra ngoài xe, lúc này hết mưa rồi nhưng bầu trời vẫn âm u, màu vàng đất cùng màu xám đen hỗn hợp làm cho đất trời u ám khó tả: “Không đáng kể, chỉ cần chúng ta hành động đủ nhanh. Cho dù bị người khác phát hiện cũng không sao, nơi này có nhiều tiểu đội như vậy, quân đội có biết thì cũng không thể xác định là chúng ta làm. Nếu gặp phải tang thi động vật – đó là do mệnh bọn họ không tốt.”

Phương Hách lấy mấy cục cơm nắm, có gạo nếp, cũng có từ gạo tẻ, vẫn còn hơi ấm, phối canh hải sản đã nấu thì tuyệt vời, dinh dưỡng phong phú có thể no bụng.

Hạ Tử Trọng gọi Phương Hách ăn no trước rồi tới lượt mình, bây giờ quân đội dẫn bọn họ đi chưa thể xác định được chỗ nghỉ chân– không thể quá gần nhà máy, cũng không dám gần P thị, chỉ lo lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn. Còn không biết phải chạy tới khi nào.

Nhìn bạch cầu buồn chán bay khắp nơi trong không gian, khóe miệng Phương Hách cong cong: “Nó còn khỏe lắm.”

Hạ Tử Trọng cũng bật cười, thở ra một tiếng: “Chứ gì nữa? Thực vật biến dị mới hiện ra nó bị đập một cái liền trốn về không gian, những thứ đó không làm gì được nó.”

“Cho dù không bị thương nhưng bị đẩy choáng váng mấy cái cũng không thoải mái nha.” Phương Hách vì đứa con nhà mình biện giải một câu, há miệng cắn một miếng lớn cơm nắm trong tay, trong gạo nếp còn trộn đậu phộng giã nhuyễn, nấm hương, thịt băm, mùi hương thơm ngon lại đậm đà – bọn họ chỉ khi nào có hai người mới có thể ăn đồ trong không gian sản xuất, bình thường cùng người khác ăn cơm cũng chỉ có thể ăn bánh đậu đỏ thay thế, vật kia cho dù làm lại ăn ngon nhưng ăn thời gian dài cũng chịu không nổi!

Đoàn xe tuy rằng sẽ không dừng ở phụ cận P thị, mà vẫn phải vòng qua ngoại ô P thị.

Ngoại ô P thi cùng giống như nội thành, trên đường tùy ý có thể thấy được tang thi lẻ loi du đãng xung quanh, đến khi được đổi ca để ăn cơm hai hàng lông mày Hạ Tử Trọng bỗng nhiên nhúc nhích, nhìn ra ngoài cửa xe.

“Làm sao vậy?” Phương Hách vừa lái xe vừa chăm chú nhìn hắn -lái xe trong mạt thế… Ai còn quản an toàn giao thông hay không?

“Không có gì.” Tang thi khi có xe chạy qua liền đuổi tới, đây là một chuyện rất bình thường, Hạ Tử Trọng chỉ là bởi vì trước đó luôn luôn ở chỗ thực vật biến dị kỳ quái – thực vật biến dị cũng săn giết tang thi, cho nên tang thi xung quanh đều bị những thực vật kia thanh lý đến vô cùng sạch sẽ. Lúc này bỗng nhiên nhìn thấy có tang thi đuổi theo mới nhiều nhìn một chút mà thôi.

Đoàn người nhấn ga chạy xa khỏi P thị, cuối cùng khi mà sắc trời triệt để tối sầm mới dừng trên đường cái cắm trại.

Khi đến là đoàn xe hoành tráng hùng vĩ, khi về còn không tới một nửa, nhiều người không thể chạy thoát khỏi tầng hầm, có mấy đội ngũ căn bản không để người ở trên coi xe, dĩ nhiên là toàn quân bị diệt. Không ít xe miễn cưỡng chỉ còn lại người lái được xe, còn những đội viên khác của bọn họ… Cũng đều chết ở trong tay đám thực vật biến dị kinh khủng đó. Ngược lại là mấy người trước đó bị thương, bởi vì trên người mang theo thương tích nên lần này may mắn tránh được một kiếp.

Quân đội tổ chức nhân thủ gác đêm, hai người Hạ Tử Trọng lần^này không có trong danh sách, đơn giản cùng bọn Quách Binh trao đổi thông tin rồi trở về xe nghỉ ngơi.

“Anh chuẩn bị tối hôm nay đi qua?” Phương Hách thấy Hạ Tử Trọng gọi bạch cầu trở lại thông đạo dưới lòng đất điều tra tin tức, không khỏi có chút bận tâm.

“Chỉ kêu nó xem xét tình huống một chút.”Hạ Tử Trọng không có ý định đi liền, ngày hôm nay đám thực vật đã bị kinh động, ai biết bọn nó có còn cảnh giác hay không? Lỡ đâu vừa có người đi vào sẽ kích thích chúng nó?

Bạch cầu trôi nổi giữa không trung, du đãng dưới lòng đất. Bởi vì thực vật biến dị tới quá nhanh, ai còn rãnh đi tắt đèn tắt điện? Cho nên lúc này trụ sở dưới tầng hầm đèn đuốc sáng choang, vấn đề duy nhất chính là tầng ba và tầng hai đã bị khóa, căn bản mở không ra.

Bạch cầu ở bên trong bay lơ lửng, đem thông đạo từ đầu tới đuôi xem xét một vòng, Hạ Tử Trọng có chút buồn bực gọi nó trở lại không gian: “Đừng manh động, tốt nhất chờ trỏ lại căn cứ rồi động thủ.” “Sao vậy?” Phương Hách có chút không hiểu hỏi.

Chương 114: Nội gián? Địch tấn công

“Tất cả đồ để trong đó đều bị khóa cửa rồi.” Hạ Tử Trọng không biết dị năng của mình có phá được thủy tinh công nghiệp hay không, cho dù có thì tuyệt đối sẽ làm ra động tĩnh rất lớn, đến lúc đó) nhất định sẽ đánh thức đám biến dị thực vật đó.

Phương Hách hiểu rõ gật đầu: “Chúng ta trở về rồi hãy nghiên cứu cách mở khóa, nhưng bạch cầu tạm thời không thể ra ngoài.”

“Sao anh có cảm giác giống như em đang cười trên sự đau khổ của người khác vậy?” Hạ Tử Trọng cười cười bóp bóp hai má cậu, dùng ánh mắt hoàn toàn tiếc muối liếc vảo không gian một cái – thực ra ánh mắt đó có chút hả hê.

Bạch cầu đang bay trong không gian, đột nhiên cảm thấy sống lưng lạnh ngắt, có chuyện gì vậy ta? Nó giương hai mắt tròn vo nhìn trái nhìn phải, trong không gian trừ mình ra không có thứ gì hết mà? Chán quá đi… Khi nào ba ba mới đi khuân đồ chứ? Mình còn muốn ôm mẹ ngủ nữa!

Hạ Tử Trọng biết tối hôm nay không Cầm đi khuân đồ, trực tiếp nằm bên cạnh Phương Hách ôm cậu: “Anh nghĩ ngày hôm nay đám thực vật đó xuất hiện muộn như vậy, có thể là do chúng không ở gần đây hoặc là năm sâu dưới lòng đất nghe tiếng động mới ra ngoài.”

Phương Hách sửng sốt một chút, cau mày suy nghĩ rồi tán đồng nói: “Rất có thể, trước kia mỗi lần chúng ta gặp biến dị thực vật, chỉ cần chúng nó vừa phát hiện liền sẽ phát động công kích. Còn có một trường hợp khác, chúng nó có ở chỗ đó, chỉ có điều đang ngủ! Khi chúng ta đánh thức chúng nó thì nó mới phát động công kích.” Nói rồi chọt chọt cánh tay Hạ Tử Trọng: “Có thể giống như lúc trước, lúc chúng ta gặp đóa hoa kỳ dị kia!”

“Này cũng có thể.” Hạ Tử Trọng cười hôm hôn trán cậu.

“Sau này chúng ta ra ngoài cần phải cần thận hơn, những thực vật này càng ngày càng quỷ dị, ngay cả tang thi cũng như vậy.” Vừa nói, Hạ Tử Trọng bỗng nhiên sửng sốt một chút, biểu tình có chút nghiêm trọng: “Có gì đó không đúng.”

“Sao? Cái gì không đúng?” Phương Hách vội vàng hỏi lại.

“Tang thi.” Hạ Tử Trọng chợt ngồi dậy: “Ngày hôm nay đi ngang qua P thi có không ít tang thi đi theo sau chúng ta, vậy mà giờ chúng ta dừng ở đây lại không có con nào tới hết!”

“Sao? Tang thi không có vây lại đây?” Phương Hách có chút không rõ, nhất thời không hiểu ý hắn.

“Đúng, trước khi dừng xe chúng ta còn nhìn thấy tang thi, nhưng khi dừng xe lại không có con nào. Xuất hiện…” Nói rồi, Hạ Tử Trọng hạ kính xe xuống, đem phong hệ cực lực dung nhập vào không khí, tản ra bốn phía thăm dò.

Trước đó hắn chỉ dò xét trong phạm vi đoàn xe đang dừng, không dò ra quá xa, mà hiện tại Hạ Tử Trọng toàn lực thu thập tin tức phản hồi từ trong gió, số lượng tang thi không lồ đang chậm rãi vây chặt nơi này!

vội cầm điện thoại vô tuyến dán giấy màu xanh, Hạ Tử Trọng gọi Quách Binh đang chuẩn bị thả lỏng tinh thần ngủ ngon một giấc.

“Thế nào rồi?” Ellen thân thiết mà nhìn một người khác trong buồng xe, người kia khoảng chừng ba mươi tuổi, dáng vẻ có chút hèn mọn, lúc này đang nhắm mắt, trên trán chảy mồ hôi ròng ròng.

Trong xe vốn dĩ có mấy em gái, nhưng mấy ả đã bị đẩy lên một chiếc xe khác, bây giờ trong xe này tất cả đều là tinh anh của đội Bá Chủ bọn họ.

“Chúng nó vẫn theo phía sau, tôi tận lực khống chế vị trí của bọn nó, tạm thời không thể đi quá nhanh. A!!” Người kia bỗng nhiên kêu thảm một tiếng, từ miệng chảy ra một dòng máu đỏ tươi. “Khương Phong, tình huống thế nào?!” Ellen sững sờ, vội vàng hỏi.

“Có, có thứ gì đó. Tôi, tôi không biết.” Khương Phong thở hổn hển mấy hơi, lúc này mới mở mắt ra mờ mịt nhìn Ellen cùng những người khác trong xe: “Tôi cảm thấy đầu óc bị thứ gì đâm một nhát, mất liên kết với bầy tang thi rồi…”

Duẫn Đông sắc mặt âm trầm, từ mắt kính phản quang ra một tia sáng, gã quyết định thật nhanh: “Lập tức cướp xe tải số 2, cướp được liên xông ra khỏi đây.”

“Nhưng bây giờ tất cả bọn họ đều chưa ngủ!” Một người khác lập tức kháng nghị, nếu như bị người trong căn cứ phát hiện là bọn hẳn làm, sau này bọn hắn còn có thể trở về căn cứ không?

“Cho dù tỉnh cũng không thể thoát thân.” Duẫn Đông nhìn về phía Ellen: “Tôi hoài nghi không chừng trong đám tang thi đó có một con có dị năng hệ tinh thần giống như Khương Phong, tang thi có thể điều khiển tang thi, nếu là như vậy, tối hôm nay cái đoàn xe này e rằng lành ít dữ nhiều.”

“Cướp!” Ellen chợt đứng lên, chỉ là do nóc xe thấp nên không thể đứng thẳng người: “Che mặt lại, thừa dịp trời tối hành động!”

“Chết tiệt, lúc này mà tang thi còn lại đây góp vui.” Vừa mới định nghỉ ngơi lại nghe được cái thể loại tình báo này, tổng chỉ huy lần hành động này cũng không nhịn được oán trách.

Bọn họ nghe được các dị năng giả báo cáo lại, lập tức phái lính trinh sát đi thăm dò liền nhanh chóng xác nhận độ đáng tin của cái tin này. Sĩ quan chỉ huy không thể không thừa nhận, nhóm dị năng giả này loại dị năng nào cũng có, có mấy loại dị năng rất vô bổ, nhưng có mấy loại thực sự có thể cứu mạng người.

Cũng như hiện tại, người phát hiện sớm nhất có lẽ có dị năng hệ thính lực đi? Hoặc là hệ do thám? Mà bất kể là dị năng gì, tốt xấu đều có thể biết được tin tức này trước khi bị tang thi bao vây.

“Các đơn vị chú ý! Có một đàn tang thi lớn hướng về phía ta, lập tức chuẩn bị.”

Ống nghe điện thoại còn chưa nói xong, “oành” một tiếng vang thật lớn từ trại truyền ra! “Địch tấn công! Địch tấn công!”

“Chuẩn bị rút đi!”

“Thủ trưởng, tình huống không đúng, hình như là vũ khí, có người muốn cướp xe vũ khí!”

Mọi người tỉnh táo lại vội vã sai người đi thăm dò xe vũ khí, lại phát hiện – đám tang thi đã tới tham gia náo nhiệt rồi!

“Tang thi biến dị, có tang thi, rất nhiều!”

Tang thi cấp hai, cấp ba đường đường chính chính mang theo một đám đàn em cấp một tới góp vui!

“Đáng chết! Rốt cuộc là thăng khốn nạn nào.” Biết rõ chỉ sợ là dị năng giả trong đội thấy xung quanh xe vũ khí phòng thủ đơn bạc mới nổi lên ý đồ cướp giật, nhưng lúc này sắc trời u tối, đối phương lại cố ý hành động, còn gặp tang thi đột kích. Nếu như không phải biết trong đội tất cả mọi người đều là người, bọn họ thật sự cho rằng có người cùng đám tang thi hợp mưu diễn một màn kịch này!

Người canh gác trên chiếc xe tải lớn kia rất nhanh liền mất liên lạc, mọi người chỉ lo ai trốn đường nấy, Bá Chủ ngoài ý muốn hành động thuận lợi. Bọn họ thậm chí cũng không cần chỉ cướp đoạt một phần súng ống mà nguyên một chiếc xe tải mất sức chống cự đều thuộc về bọn họ!

“Chạy hướng Đông, nhanh chóng ra ngoài rồi tính tiếp.” Phát hiện số lượng tang thi vậy lại quá nhiều, Duẫn Đông kiên quyết hạ lệnh, tổ chức đoàn xe Bá Chủ cùng chiếc xe tải mới cướp được mãnh liệt hướng đông xông thẳng ra ngoài. Trừ mấy chiếc xe lúc đầu đã lo chạy trốn, đoàn xe này lập tức thoát khỏi sự quản chế của quân đội!

Mặt khác, tang thi cao cấp đột nhiên tập kích làm rối loạn toàn bộ đoàn xe, hơn nữa đột nhiên xuất hiện cướp, làm cả nhánh đội ngũ bị đánh tan, đầu óc mê loạn cắm đầu chạy thẳng về hướng P thị mới đi qua.

Xe quân đội bởi vậy cũng phân tán, chỉ có phần lớn xe quân đội còn tụ tập cùng một chỗ, mà Hạ Tử Trọng cùng người tiểu đội Luân Hồi bởi vì phát hiện tình huống sớm cho nên đã tập hợp cùng một chỗ, mở đường máu chạy thẳng tới hướng Đông, mãi đến khi phía sau chỉ còn một màn sương mỏng mới mất đi liên hệ với quân đội.

“Tang thi cấp ba.” Hạ Tử Trọng tỉnh táo lại, từ kính chiếu hậu nhìn thấy có mấy con tang thi tốc độ nhanh gấp mấy lần bình thường, mà động tác, tốc độ so với tang thi cấp hai nhanh hơn, đúng là tang thi cấp ba hắn gặp được một lần.

“Có bỏ qua không?” Phương Hách cũng có chút hứng thú, dù sao cậu chưa từng đối chiến. Với tang thi cấp ba.

“Chạy thêm nửa tiếng nữa, nếu như chúng nó còn có thể đuổi theo. Chúng ta sẽ xuống luyện tay nghề một chút.” Từ trong gió thăm dò hành động tang thi phía sau, bởi vì đoàn xe bị tan rã, cho nên số lượng tang thi chạy theo bọn họ cũng không nhiều, đám tang thi cấp hai cấp ba phía sau, chỉ có một ít tang thi phổ thông, đáng giá cho bọn họ dừng lại kiếm tinh hạch.

Không sai, bọn họ bây giờ đã lên tới cấp ba, đang cần nguồn năng lượng của tỉnh hạch cấp ba đó. Bây giờ bạch cầu bị hai người hạn chế ở trong không gian, vì an ủi vật nhỏ kia, thỉnh thoảng ném vô cho nó chút đồ ăn vặt cũng là phương pháp an ủi tốt. Thông qua điện thoại cùng người Quách Binh thương nghị một chút, bọn họ đương nhiên cũng không có dị nghị — lần này ra ngoài làm nhiệm vụ, bọn họ cho tới bây giờ trừ một chút xăng cũng không lấy được thứ gì. Đống vũ khí đều ở trên xe quân đội, lần này một khi tan rã… Ai biết được lúc về bọn họ có nhận được phần đã thỏa thuận hay không?

Lúc này nếu được thì đánh một ít tinh hạch kiếm lời, bọn họ đương nhiên không có ý kiến – đặc biệt là bây giờ toàn bộ đội viên bọn họ đều kích phát dị năng, mười mấy người còn đang kêu gào đói khát tinh hạch đó.

Đánh tinh hạch, người Luân Hồi So với hai người Hạ Tử Trọng còn tích cực hơn, chưa tới nửa giờ bọn họ liền lái xe vào một đại viện tường sụp mất một nửa, nóng lòng chờ bầy tang thi chủ động đưa tới cửa.

“Lần này trong đó có tang thi cấp ba.”

Hạ Tử Trọng lời còn chưa nói hết, Quách Binh đã lên tiếng: “Tang thi cấp ba hai người các cậu lo liệu nha, tinh hạch đánh được cũng là của các cậu, tụi tôi chỉ muốn đối phó với cấp hai trở xuống.”

Hạ Tử Trọng gật gật đầu, không nói gì thêm nữa, cùng Phương Hách lấy vũ khí thường dùng ra.

Tang thi cấp ba hưng phấn vọt vào đầu tiên, đi theo sau nó là mấy con tang thi tốc độ rất nhanh. May mắn là lần này trong đống đó không có tang thi hệ phong, ngược lại là tang thi cấp ba hệ hỏa làm mọi người có chút run sợ – – – một quả cầu lửa đập xuống, liền đập ra ột cái hố to đường kính năm mét trong viện đập! May là tang thi lên tới cấp ba tri tuệ cũng như tờ giấy trắng, không có quá nhiều quỷ kế, khá dễ để ứng phó.

Chương 115: Đuổi tận cùng không buông “Đáng chết! Đó là thứ gì!”

Xe quân đội một bên vừa chiến vừa lui, súng máy trên mui xe bắn loạn xạ về phía sau, trong bóng đêm mông lung, một con cự quái không biết ghép lại từ bao nhiêu thi thể tang thi cao tới bốn, năm mét, đang loạng choạng đi tới đoàn xe!

“Dùng súng phóng tên lửa!” Sĩ quan chỉ huy quyết định thật nhanh hạ mệnh.

“Oành –” một tiếng, tên lửa mang theo nguyên cái đuôi đỏ rực, bắn về phía con tang thi quỷ dị to lớn kia.

Tang thi bị đòn đánh này làm cho ngực nổ tung, phát ra một tiếng thét dài chói tai ngã ra sau.

Mọi người còn chưa kịp thở một hơi vui mừng, mặt đất liền chấn động, thân ảnh của một con cự quái cao gấp đôi con trước đang từ từ tiến tới!

“Rút lui! Mau chạy đi! Chạy đi!” Trên chiếc xe tải bị cướp kia không chỉ có vũ khí bọn họ đã lấy từ xưởng quân đội mà còn có vũ khí nặng bọn họ mang theo từ trong căn cứ ra. Bây giờ ngoại trừ vũ khí mang theo trên xe của mình thì vũ khí dự bị nào cũng không có! Còn gánh vác nhiệm vụ vận chuyển máy móc về căn cứ, tuyệt đối không thể bỏ mạng ở chỗ này!

Thứ quái vật này rốt cuộc là từ đâu chạy đến?!

Liều mạng chạy khỏi chỗ đó hơn một giờ đồng hồ, tiểu đội Bá Chủ mới dừng xe nghỉ ngơi.

“Đem đống súng ống trong đó phân ra các xe, rồi tiêu hủy chiếc xe tải ở chỗ này mau.”

“Đội trưởng, còn mấy chiếc xe cùng chúng ta chạy làm sao bây giờ?”

Ellen trong mắt loé ra quang mang lạnh lùng: “Lừa họ xuống xe, tất cả đều giết.” Nếu là tự các người tìm chết, thì đừng trách tôi vô tình!

Thấy xe cộ phía trước dừng lại, cho là nơi này tương đối an toàn mọi người mới thở phào nhẹ nhõm. Lúc này tuy không thấy tang thi theo phía sau nhưng cũng chưa ra khỏi vòng nguy hiểm, dù sao bọn họ cũng đã chạy mỏi mệt rồi cho nên cảm thấy thả lỏng không ít.

“Là muốn xuống bàn bạc sao?”

“Hình như không có người trong quân đội?”

“vậy chúng ta có thể tranh thủ giành quyền chỉ huy, coi thử đoàn xe phía trước muốn gì.”

“Hình như là người Bá Chủ…”

Những người bước xuống xe không còn người nào có thể trở về xe được nữa, dòng máu đỏ tươi như một bức thư mời mỹ vị không tiếng động, trong màn đêm truyền ra bốn phía.

Sắc trời tờ tờ sáng, đám người mệt mỏi cả một đêm mới co quắp ngã xuống đất.

“Mẹ kiếp, cả đêm rồi… Tôi còn tưởng rằng tang thi này giết hoài không hết đó.” Quách Binh nằm ngửa trên đất, cũng không quản trên đất có vật gì bẩn thỉu không.

Hạ Tử Trọng lấy tinh hạch trong đầu con tang thi cấp ba cuối cùng, đưa lên trời mới xuất hiện ánh sáng soi soi: “Tinh hạch lớn hơn tang thi cấp hai không ít nhỉ.”

“Rất đẹp.” Trong tay Hạ Tử Trọng là tinh hạch tang thi hệ thủy màu xanh nhạt, bên trong lấp lánh hào quang lóa mắt, có thể so với ngọc thạch trước tận thế còn đẹp hơn.

“Đúng vậy, mấy cái này thật giống như bảo thạch, nếu không biết xuất xứ của nó mang về mài giũa tặng cho mấy nhỏ, nhất định có thể lừa được người ta.”

Nghe Quách Binh nói xong Phương Hách cười nói: “Nếu lỡ sau này người ta biết, đến lúc đó anh làm sao đây?”

Cầm lấy một viên cấp hai, tinh hạch màu đỏ thẫm, Quách Binh cười khì khì: “vật này trong căn cứ khẳng định rất đáng giá, không chừng đến lúc đó mấy nhỏ đó còn thấy mình lời chán.”

Thành viên tiểu đội Luân Hồi phụ trách đào tinh hạch tang thi từ cấp hai trở xuống, chất thi thể thành đống đốt, không lâu sau có một đội viên vẻ mặt đưa đám chạy tới: “Bác sĩ Phương, một cái đầu tang thi còn có thể động, vừa nãy không chú ý bị nó cắn một cái…”

Phương Hách đưa tay ra giúp hắn chữa trị vết thương – tối hôm qua trong lúc chiến đấu, bởi vì số lượng tang thi quá nhiều, ngay cả hai người bọn họ cũng khó tránh khỏi tổn thương, cũng may bây giờ năng lực hệ chữa khỏi của Phương Hách các đội viên? Luân Hồi đều biết, không cần phải dấu dấu diếm diếm nữa.

Đếm tinh hạch tang thi cấp một, cấp hai, có tới năm, sáu trăm viên, tập trung lại có thể đẩy dị năng một người lên tới cấp hai. Bất quá Quách Binh vẫn chia bình quân cho mỗi người – đương nhiên sẽ không thiếu phần hai người Hạ Tử Trọng. Cho dù bọn họ đã lên cấp ba nhưng tang thi cấp ba cũng không dễ gặp như vậy. Bọn họ bình thường khẳng định còn phải dùng tinh hạch tang thi cấp thấp hấp thu làm chủ.

“Vật này mỗi ngày không thể dùng .” Quách Binh nhắm mắt quá nhiề lại liên tiếp hấp thu ba viên, mới cau mày lần thứ hai mở mắt.

“Làm sao vậy?”

“Không thoải mái.” Lắc đầu một cái, Quách Binh chỉ chỉ mấy người trong đội Mãnh Tử: “Bọn họ trước kia cũng vậy, hấp thu mấy viên liên tục liền cảm thấy khó (chịu, phải nghỉ ngơi một chút. Bất quá hình như lên cấp hai hấp thu dễ hơn nhiều, mà tinh hạch cấp hai thì.”

Đang nói, Mãnh Tử vừa mới hấp thu một viên tinh hạch cấp hai mở mắt ra, tạm nghỉ ngơi, thấy mọi người đều nhìn mình chăm chăm, nghi hoặc sờ sờ gáy: “Làm sao vậy? Nhìn tôi làm gì?”

“Sao hấp thu có một viên vậy?” Tiểu đội Luân Hồi đều đem mấy viên tinh hạch cấp hai phân cho dị năng giả cấp hai, trong tay Mãnh Tử tổng cộng có tới hai viên, hắn vừa mới hấp thu một viên liền ngừng.

“Ăn no…” Phát hiện lời của mình có chút kỳ dị, Mãnh Tử vội vã xua tay, “Không phải ăn no, cảm thấy ăn không tiêu! A! Cũng không đúng, chính là không chứa nổi…”

“Được rồi được rồi.” vô lực phất tay ngăn lại đám anh em của mình tiếp tục mất mặt, Quách. Binh đưa ra tổng kết: “Chính là như vậy. Các cậu trước kia không gặp phải sao?”

Tụi tôi là uống nước không gian thăng cấp, khi nào muốn uống liền uống, đương nhiên chưa từng gặp qua tình huống “ăn no”.

Hạ Tử Trọng lắc đầu nói: “Năng lượng tụi tôi hấp thu khá lớn, trừ phi tiêu hao nghiêm trọng mới phải bổ sung.”

Mơ hồ không nói rõ trái lại làm người tiểu đội Luân Hồi gật đầu rất tán thành, Phương Hách ở một bên nhịn cười, rõ ràng nói hai chuyện khác nhau mà lại có được thống nhất chung rốt cuộc là làm sao đây?

Phát giác bên ngoài có tinh hạch tang thi cấp ba, bạch cầu ở trong không gian ồn ào muốn ra ngoài, hung hăng bay tới bay lui nôn nóng suýt nữa đã phá banh phòng. Phương Hách thừa dịp cất tinh hạch vào ba lô mà chuyển vào cho nó, liền thấy bạch cầu như người chết đói, vọt mạnh tới, hút hết mấy viên cấp ba vào “bụng”.

Lập tức chậm rãi bay lên không trung, vẻ mặt hạnh phúc híp mắt bắt đầu run cầm cập.

Không quản bạch cầu trong không gian thăng cấp ra làm sao nữa, hai người cùng người Luân Hồi thương lượng một chút, chuẩn bị thay phiên nghỉ ngơi nửa ngày, rồi lên đường chạy về căn cứ.

“Thủ trưởng, những thứ đó còn đuổi theo phía sau! Đạn của chúng ta sắp hết rồi!” Phó quan chảy mồ hôi ròng ròng nhắc nhở sĩ quan chỉ huy.

Sĩ quan chỉ huy mặt mày tối sầm lại, nhìn về phía bầy tang thi kiên nhẫn đuổi theo đăng sau. Cái đầu cực lớn, căn bản là tổ hợp của mấy con tang thi và vài con tang thi cao (cấp, không sợ uy lực của súng đạn. Không, đạn dược đối với chúng nó vẫn rất hiệu quả, vấn đề ở chỗ – đạn trên xe không còn bao nhiêu! Đám dị năng giả chết tiệt, nếu như không phải bọn hẳn đột nhiên cướp xe vận chuyển.

“Đi nhà máy lọc dầu!” Sĩ quan chỉ huy bỗng nhiên trong đầu chợt lóe một ý nghĩ.

“Thủ trưởng? Ý của ngài là…”

“Cho nổ tung nơi đó, hỏa lực sinh ra hẳn có thể tạm thời ngăn cản đám này.

“Thế nhưng dầu.” Nhà máy kia là nhà máy lọc dầu duy nhất gần căn cứ, một khi phá hủy, trong thời gian ngắn biết lấy đi xăng ở chỗ nào? Nơi đó là cứ điểm quan trọng cấp trên coi trọng đó! Nếu không cũng sẽ không kêu đoàn bọn họ tiện đường đi ngang qua coi chừng.

“Không dùng nơi đó, chẳng lẽ muốn đội ngũ chúng ta toàn quân bị diệt trong tay mấy con quái vật kia sao?!” Sĩ quan chỉ huy bỗng nhiên đứng lên, hai mắt đỏ lòm: “Sớm biết lúc ở nhà máy quốc phòng nên…” Bọn dị năng giả chết tiệt!

“Phải kiên quyết chấp hành mệnh lệnh thủ trưởng!” Phó quan run lên một cái, bây giờ cả tính mạng của mình còn khó đảm bảo, ai còn quản được nhiều như vậy? Huống chi trên xe bọn họ còn mang theo tư liệu nghiên cứu căn cứ nhất định muốn lấy được, bọn họ nhất định phải sống sót trở về phục mệnh!

“Tuyến đường chúng ta về như thế nào?” vừa tỉnh ngủ, Hạ Tử Trọng bò lên cùng Quách Binh, Trần Ninh bàn bạc.

“Tôi cảm thấy, chúng ta vẫn là từ bên này đi.” Quách Binh sờ sờ mép căm đầy râu: “Lần này gặp phải chuyện lớn như vậy, tôi đoán, phỏng chừng khi chúng ta về tới căn cứ thì người quân đội cũng đã về đó rồi, hẳn là cũng không phân cho chúng ta thứ gì đâu. Cứ trở về như thế thì chúng ta quay lại nhà máy lọc dầu lấy chút đồ đi, cũng không thể tay không mà về ha?”

“Cũng đúng.” Ngẫm lại chính mình “trộm” đi mấy thùng đựng dầu lớn, Hạ Tử Trọng hơi hơi chột dạ, nhưng bây giờ khó làm chính là mình không thể để cho bạch cầu hỗ trợ đi mở đường — nó còn phải lưu lại địa điểm nhà máy quốc phòng kia nữa!

“Nếu như đi nhà máy lọc dầu thì chúng ta cũng không cần phải gấp, giống như ngày hôm nay vừa đi vừa đánh, tôi nghĩ cho dù chúng ta về kịp thì nhiệm vụ hoàn thành cũng không có phần chúng ta.” Trần Ninh phát biểu ý kiến.

Đinh Minh Cương đang ở một bên lau súng hỏi: “Dựa vào cái gì không cho chúng ta?”

“Nhiệm vụ là yêu cầu chúng ta hỗ trợ quân đội đem đồ vật an toàn chuyển về căn cứ. Đồ thì thiếu một chút cũng không sao nhưng chúng ta nửa đường vẫn cùng quân đội tách ra, cho dù chúng ta tranh thủ nhưng cũng tốn thời gian rất nhiều, không đáng.”

Mọi người vừa nghe đều không có động tĩnh, nếu như những người kia không qua được, vậy bọn họ thật sự không có cách nào nói rõ ràng.

“Ý kiến của tôi là, chúng ta trên đường trở về tận lực đi ngang qua ba cái thành phố này, tìm trong mấy khu vực sở cảnh sát.” Trần Ninh ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Tử Trọng và Quách Binh: “Coi như đã có người đi qua, nhưng nói không chừng bên trong còn vũ khí.”

“Tôi đồng ý.” Quách Binh tóm một cái ria mép mới mọc lên, dùng sức rút – đau đến hít vào một ngụm khí lạnh, không có dao cạo râu thật là bất tiện!

“Tôi cũng không thành vấn đề.” Hạ Tử Trọng cũng$gật đầu, vật này không có aiỳ cũng chê nhiều, hơn nữa nếu như thời gian cho phép, hắn còn có thể tranh thủ thời gian buổi tối nghĩ biện pháp đem mấy cái cửa nhà máy quốc phòng kia cạy ra.

Chương 116: Thịt khô? Hóa thạch?

Tất cả mọi người đều biết lần này trở về không có được thù lao cho nên vừa đi vừa đánh tang thi kiếm đồ còn thực tế hơn. Sau khi thống nhất ý kiến, mọi người bắt đầu chỉnh đốn và sắp xếp lần thứ hai khởi hành.

Dọc theo đường đi, vừa đánh tang thi đào tinh hạch, chậm rãi thong thả đi trên con đường hướng về nhà máy lọc dầu.

Gần phụ cận nhà máy lọc dầu, mọi người trước tiên tới một thị trấn nhỏ, thật vất vả mới tìm được cục cảnh sát trong thôn, bới hết mấy tấc đất mới tìm thấy mấy cây súng cầm tay loại nhỏ.

“vật này căn bản không đủ xài, còn không bằng để tôi trực tiếp tung nắm đấm.” Mấy dị năng giả hệ thể chất đối với cái này rất không lọt nổi mắt xanh.

“Lấy hết đi, trở về đưa cho mẹ tiểu Hứa với vợ Uông Đồng phòng thân. Phụ nữ dùng vật này là thích hợp nhất.” Quách Binh nhìn xung quanh một chút, kêu người để vào cốp Sau.

Hạ Tử Trọng nhìn ven đường, nơi này gần mỏ ngọc thạch, thị trấn này tuy nhỏ nhưng cũng có vài nơi có ngọc thạch, hoặc cửa hàng đổ thạch bán sỉ. Hắn nhớ không gian cũng hấp thu năng lượng từ những thứ này, suy nghĩ phải làm sao lén lút hốt hết.

Thấy tầm mắt Hạ Tử Trọng bay qua một cửa hàng ngọc khí, Phương Hách hiểu ý, gật đầu với hắn, mượn cớ đi vệ sinh thuận tiện lặng lẽ dùng dị năng tốc độ.

Trong một huyện nhỏ, số lượng tang thi có hạn, mọi người quét sạch một vòng, một con tang thi cấp hai cũng không phát hiện, đang chuẩn bị nghỉ ngơi một chút tìm vật tư rồi chạy tới nhà máy lọc dầu, bỗng nhiên “ầm ầm” một tiếng vang động trời, mặt đất lung lay muốn nứt toạc ra!

“Làm sao vậy?!” “Thứ gì nổ?” “Ở đâu?” “Bêm kia!”

vừa xoay qua hướng Tây Nam tức thì thấy ánh lửa ngút trời, rõ ràng còn cách một khoảng rất xa, nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng!

Mọi người kinh ngạc, vẫn từ hướng đó truyền đến mấy tiếng nồ vang còn khoa trương hơn sét đánh.

“ầm, ầm ầm”!

“… Nhà máy lọc dầu?”

Không biết là ai thấp giọng nói một câu, mọi người lúc này như mới vừa tình giấc chiêm bao, vẻ mặt tràn đầy khiếp sợ nhìn cái hướng kia.

Đúng, cũng chỉ có nhà máy lọc dầu nổ tung mới có động tĩnh lớn như vậy.

Chấn động làm cho mấy tòa nhà không kiên cố trong trấn sụp xuống. Mọi người đứng trên mặt đất, chỉ cảm thấy mỗi lần bên kia có tiếng vang là bên này mặt đất xung quanh họ rung chuyển.

May là, bọn họ lúc này đang đứng giữa đường, Phương Hách đi lấy ngọc thạch không biết từ lúc nào cũng về tới bên cạnh Hạ Tử Trọng, kéo tay hắn, vẻ mặt khiếp sợ nhìn về phía mảnh đất lửa cháy ngút trời kia.

Qua một hồi lâu, chấn động mới dần dần bình ổn lại, mọi người ở đây thở phào nhẹ nhõm định mở miệng nói chuyện, lại một tiếng nổ còn to hơn từ bên kia vang lên, làn hơi nóng thổi ào tới chỗ bọn họ.

Nửa ngày sau, Quách Binh mới thấp giọng lẩm bẩm một câu: “May là chúng ta không vội vã lên đường…”

Đúng đấy, bọn họ vốn dĩ còn định qua bên kia lấy thêm ít dầu, nếu như lúc ấy nổ. Cho dù bọn họ có bản lĩnh lớn bằng trời cũng tuyệt đối không sống sót được!

“Nhà máy lọc dầu rốt cuộc làm sao lại nổ?” Trần Ninh cau mày bắt đầu suy tư.

“Nói không chừng là người làm.” Hạ Tử Trọng trước tiên nghĩ thông suốt gút mắt trong đó: “Đừng quên, tang thi đi theo chúng ta chỉ là một phần nhỏ, nếu có người gặp một lượng lớn tang thi cấp hai, cấp ba thì lợi dụng nhà máy lọc dầu nổ đẩy lùi tang thi cũng là chiến thuật có lực sát thương lớn.”

“Nhưng nổ lớn như vậy, không biết người châm lửa còn sống hay không?!”

“Nếu như là xe bọc thép vô cùng rắn chắc hoặc là xe giống chúng ta thì có cách để đoàn xe chạy một khoảng thời gian mới phát nổ, hẳn là có thể thoát được đi…” Nếu như là xe bình thường mà gần nguồn dẫn, thì lúc này không chừng đã nổ tan xác rồi?

“Tiếc thật.”

“Là xăng đó…”

“Đừng tiếc, cái trấn nhỏ này đã bị chúng ta quét sạch rồi, mấy chiếc xe kia rút hết xăng ra đi, trên đường về cứ như vậy mà làm.” Quách Binh quyết định thật nhanh, nói.

“Vâng!”

Bọn họ trước đó bởi vì chuẩn bị đi nhà máy lọc dầu, cho nên cũng không tận lực tìm xăng, nhưng bây giờ ngay cả nhà máy lọc dầu cũng nổ. Vẫn là thành thật kiếm cháo đi, không nên suy nghĩ viền vông nữa.

Tiếng nổ mạnh vang lên, mấy đội ngũ phân tán không hẹn mà cùng nhìn về phía nhà máy lọc dầu, trong lòng khiếp sợ không thôi. Không ít người đều có chủ ý giống tiểu đội Luân Hồi, định trên đường về vòng qua đó lấy chút xăng – bây giờ cả đội đều tách ra, nên đồ ai lấy được là của người đó.

Tiếc thật, nơi ấy hiện giờ cũng không còn, cho dù có chạy tới cũng vô bổ.

Đội ngũ cách xa một chút thì còn tốt chỉ cảm nhận được động đất một ít. Còn mấy đội ngũ gần nhà máy thì xui xẻo hơn nhiều.

Vốn dĩ phát hiện có không ít tang thi đều tụ tập tới nhà máy lọc dầu, một ít phân tán xung quanh, mấy đội ngũ gần nhà máy đang xem xét tình huống, nhưng không nghĩ nơi ấy sắp sửa nổ tung.

Bên trong nhà máy lọc dầu không chỉ có một thùng dầu lớn, xe nào dừng gần đó chắc chắn phải chịu ảnh hưởng cường liệt.

Đoàn xe Ellen cũng chạy tới đây, bọn họ thu hoạch được một đống súng đạn, cũng đã cất chúng vào một chỗ an toàn, đang chuẩn bị lấy chút xăng rồi mang thắng lợi trở về căn cứ, ai mà biết – còn chưa mò tới nơi, đã bị luồng khí nóng ập thẳng tới hất tất cả xe đều lật ngửa!

Thật vất vả chịu đựng một lần nổ tung qua đi, mới vừa lật xe lại – lại một dòng khí lưu lớn kéo tới! xe lật ngửa lần nữa!

“AAAA!!”Mấy người đứng bên cạnh đang muốn lên xe thì xe đột nhiên bị lật, phát ra tiếng kêu thảm thiết.

“Đẩy mau! Bỏ đi!” Ai biết chỗ này có tiếp tục nổ nữa hay không?! Bọn họ phải mau chóng rời khỏi đây!

Thật vất vả đẩy xe, đem người bị thương kéo vào, một dị năng giả nhạy bén thị giác bỗng nhiên chỉ về hướng nhà máy lọc dầu kêu to lên: “Có tang thi tới!”

Một ít tang thi cao cấp cường hãn vẫn chưa hoàn toàn tiến vào nhà máy lọc dầu liền bị nổ tung cản lại, phàm là sinh vật đều có bản năng tránh hại tìm lợi, cho dù là tang thi cũng giống như vậy. Chúng nó tản ra bốn hướng, chạy ngang qua đây liên ngửi được mùi “thịt tươi”, vì vậy lập tức đổi hướng, đại giá quang lam!

“Là tang thi cao cấp! Mau chạy đi!” Cho dù trên xe có nhiều vũ khí nhưng tang thi cao cấp cực kỳ khó đối phó, hơn nữa không biết nhà máy lọc dầu có nổ nữa hay không. Ellen quyết định thật nhanh, lập tức mang theo các đội viên bỏ chạy.

Tiểu đội Luân Hồi phát huy độ cường hãn của mình, xới ba tấc đất, tuyệt không buông tha các loại biện pháp lột da, đem cái trấn nhỏ này lật ngửa lên, lộn từ trong ra ngoài, tìm hết tất cả vật tư, thu thập hết thảy xăng trong xe, tàn sát biết bao tang thi, lúc này mới hài lòng rời khỏi.

“Thịt kìa, thịt kìa! Đây chính là thịt!!”. Quách Binh ôm một khối thịt khô cứng như đá, suýt nữa đã rớt vài giọt nước mắt cá sấu.

Những người khác trong đội cũng là bộ dáng như vậy, bọn họ từ trong một cửa hàng đồ khô ôm ra biết bao nhiêu là thịt khô, cá khô không biết sản xuất từ năm nào, nhưng thái độ có chết cũng không buông ra. Trước kia hai người Hạ Tử Trọng có cho bọn họ không ít thịt khô, rau khô, mà những thứ đó số lượng cũng không nhiều, e rằng lần này trở về cũng không còn thứ gì, hiện tại đống này là thu hoạch ngoài ý muốn.

Hạ Tử Trọng dùng dị năng cắt một miếng thịt bò khô, xác nhận bên trong không bị biến chất, mới cùng Phương Hách mang lên xe, ném vô một góc trong không gian – thường thôi, bọn họ ăn xài xa xỉ như thế làm sao vừa mắt một miếng thịt khô còn cứng hơn cả đá?

Trấn nhỏ này nằm ở phía Tây Bắc, trước tận thế vô cùng mát mẻ, khô ráo, những thứ này được phơi nắng trước nhà, lúc này cứng không khác gì hóa thạch, đương nhiên sẽ không dễ dàng biến chất. Hơn nữa trong trấn nhỏ này không có nhiều tang thi, cũng do đó tránh khỏi vấn đề nhiễm virus.

Hai người Hạ Tử Trọng thừa dịp này tới mấy khu phố có cửa hàng chuyên kinh doanh ngọc thạch châu báu, kể cả đổ thạch cũng ném vào không gian. Quả nhiên, đa số ngọc thạch khi vào không gian đều biến thành một luồng sáng, dung nhập với không gian– ngọc thạch chất lượng tốt hóa thành điểm sáng lớn, đa số còn lại là mấy luồng sáng mờ mờ. Ngọc bình thường thì chỉ có một cái chấm nhỏ.

Đồ trang sức không có phản ứng gì thì bị hai người vứt vào góc, ngược lại là Phương Hách bởi vì hay cùng Yên Nhạc nói chuyện, đưa cho hắn mấy khối ngọc bội và vòng tay mang choi.

“Khi nào về tôi nhất định đem mấy thứ này đi cua gái!” Yên Nhạc nói tới đường hoàng trịnh trọng, trong mắt đều là ngôi sao nhỏ lập lòe mong đợi.

Đầu tiên, cậu phải gặp được người con gái cậu thích cái đã – Phương Hách ở trong lòng yên lặng giúp hắn bổ sung, bây giờ trong căn cứ số lượng đàn bà con gái giảm xuống thẳng tắp, trong mạt thế người người đều đầu rối gầy nhom, bẩn bần, cậu có thể gặp được người khiến cậu liếc mắt một cái liên nhất kiến chung tình chính là một nan đề.

Càng không cần phải nói, Phương Hách nghiêm trọng hoài nghi vấn đề ngọc thạch không thể bị không gian hấp thu đều là giả. Nếu như bị cô nương người ta nhìn ra. Đứa nhỏ, xin hãy nén bi thương. Thời đại này tìm đàn ông đáng tin hơn!

Nghĩ rồi, tầm mắt Phương Hách không tự chủ trôi về phía người đàn ông của mình, lớn lên đẹp trai, có thể đánh tang thi, còn có không gian riêng để hưởng tuần trăng mật, quan trọng nhất là – anh ấy rất yêu mình. Thật là một ông chồng hoàn mỹ…

“Cậu nghĩ cái gì vậy?” Theo tầm mắt Phương Hách nhìn sang, Yên Nhạc vung tay mấy cái trước mặt cậu: “Bên kia có thứ gì hả?”Đứa nhỏ này không nhìn ra Phương Hách đang thất thần nhìn Hạ Tử Trọng, còn tưởng rằng bên kia có gì vui.

Phương Hách vội vã lắc đầu một cái: “Không có gì, nhanh đưa mấy thứ này lên xe đi.”

“Được rồi, chúng ta nhanh chóng di chuyển đi.” Một bên khác, Hạ Tử Trọng vỗ vỗ Quách Binh còn đang ôm thịt khô cọ cọ giúp anh ta hồi hồn.

“Đúng vậy! Chúng ta mau chóng đi qua trấn kế tiếp, nếu như trong đó đều có mấy thứ này – chúng ta lúc này đã có thể phát tài rồi!” Trong Căn cứ trước mắt tốt xấu còn có lương thực ăn được, mà thịt tuyệ đối là bảo bối! Nếu như mang về, tùy tiện đổi cũng được một đống lương thực đó.

“Ô!!” Não bộ đội viên Luân Hồi cũng giống đội trưởng bọn họ, mặt mũi hưng phấn đến đỏ lên, vừa nghĩ tới sau này, mỗi ngày đều có thể ăn được thịt, dù cho chỉ là thịt thái hạt lựu, thịt bằm, thịt cặn bã cũng tốt!

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *