Trọng Quy Vu Hách -ch107 – 110 [text]

Chương 107: Chân tướng giác quan thứ sáu Tới là tang thi động vật.

Có chuột, gia súc, còn có thú hoang, đủ các loại động vật, mà hiện, giờ những động vật này không còn hình dáng như trước tận thế nữa, da lông từng con đều nhiễm vệt máu khô dơ bẩn, da lông quéo lại, cành cây, bùn đất và đủ thứ khác mắc lông chúng nó nhìn lĩa xỉa như con nhím.

Đôi mắt chúng nó xám trắng, nhưng động tác lại vô cùng nhạy bén, so với tang thi thông thường có vẻ khó chơi hơn!

Khi hai phe vừa giáp mặt, đội viên phòng thủ bên này liền nhanh chóng xuất hiện thương vong, tuy răng trước đó đã có người nhắc nhở có động vật đột kích, nhưng bởi vì nhất thời theo không kịp nhịp độ tấn công của lũ động vật, cho dù trong tay mọi người có súng nhưng cũng không cách nào lập tức hình thành thế phòng thủ hữu hiệu.

“Grào –! !” Một con tang thi sói! Không thuộc đẳng cấp của tang thi động vật, động tác của nó càng thêm nhanh nhạy, tốc độ càng đáng gờm hơn nữa! Trên móng vuốt lóe lên ánh quang màu đen quỷ dị, như thể chỉ cần có thứ gì bị nó nhẹ xẹt qua đều sẽ lưu lại một vết cào thật sâu!

“Coong” một tiếng, hoành đao của Hạ Tử Trọng đã ngăn cản đòn công kích của con sói kia, nhưng sói đều có móng vuốt bốn chân, khi Hạ Tử Trọng ngăn chi trước của nó thì đồng thời móng vuốt chân sau cũng nhanh chóng quào tới!

Khi vừa đề khí, tuy rằng Hạ Tử Trọng đúng lúc hóp bụng lui về sau, nhưng vẫn bị nó vẽ cho vài đường lên bụng!

Phương Hách lúc này dường như hóa thành một tia chớp, ngay khi con sói bị Hạ Tử Trọng ngăn lại liền xông ra ngoài, tàn nhẫn mà dứt khoát đâm một đao vào đầu Sói!

“Tử Trọng!” Mặc dù trong đêm tối, người khác có lẽ sẽ không thấy, nhưng Phương Hách lại nhìn thấy rõ mộm một cảnh châm sau của nó cào trúng bụng Hạ Tử Trọng.

“Không sao, chờ lát sau rồi xử lý.” Dị năng giả khi bị tang thi động vật cắn hay cào trầy, lực kháng vẫn cao hơn người bình thường, tuy rằng cũng có thể tang thi hóa nhưng thời gian chậm hơn rất nhiều. Huống chi hiện tại từ hướng mười giờ tuôn ra một bầy tang thi động vật, trong đó có không thiếu tang thi động vật cấp hai, căn bản không có thời gian chữa trị.

“A!!” Lúc này sắc trời u ám, mưa phùn rả rít, hơn nữa có đám tang thi động vật cấp hai, ngay cả Hạ Tử Trọng cấp ba vừa chạm mặt cũng trúng chiêu, huống chi những người khác? Rất nhanh, trong đội ngũ đã có người bị tang thi động vật làm cho bị thương.

Móng vuốt sắc bén cùng động tác linh hoạt của chúng khiến cả bọn nhất thời không kịp trở tay, người ngủ trong xe lúc này cũng dồn dập cầm vũ khí chạy ra ngoài, súng máy, súng phun lửa tựa như quét sạch phun ra bốn phía.

“Phần phật”

Không biết từ đâu truyền đến tiếng cánh vỗ, Hạ Tử Trọng bỗng giơ tay chặn lại, tang thi dơi nghe tiếng bay tới rơi xuống đất: “Cẩn thận trên không, có dơi!”

Vốn dĩ chỉ có đám tang thi động vật đã đủ khiến người ta nhức đầu, bây giờ cư nhiên còn có giống loài biết bay?!

“A – cút đi, mau cút đi!!” Một người bị mấy con dơi bâu lấy một cánh tay, lập tức bị kéo lên giữa không trung! Dơi gì mà có khí lực lớn như vậy?!

Đồng đội người kia nghe thấy, mặt mày hoảng sợ giơ súng bắn loạn vào không trung, không bắn rớt con dơi đã đành, còn bắn trúng đồng đội mình!

“Cứu mạng!!” Người nào đó bị tang thi động vật không biết tên kéo vào trong bóng tối hét lên thảm thiết, nhưng trong bóng đêm nhất thời không thể nhìn thấy vị trí của người nọ!

“Lui lại! Từng người trở lại xe! Lập tức lui lại!” Lần này, sĩ quan chỉ huy kêu lớn, kêu xong liên quay đầu bỏ chạy, nhưng không nghĩ tới đã có vài con tang thi động vật thừa dịp hỗn loạn chạy vào trong đoàn xe!

Vừa đánh vừa lui, hai người Hạ Tử Trọng coi như tương đối tốt, phàm là tang thi động vật công kích bọn hắn đều bị cả hai liên thủ tiêu diệt hết, mà bên cạnh, thực sự quá hỗn loạn, chỉ cần sơ ý một chút sẽ thương tồn đến đồng đội, gây bất lợi cho các loại dị năng có công kích trên diện tích lớn. Mãi cho đến khi hai người lùi tới bên cạnh xe mình, Hạ Tử Trọng mới trở tay tạo ra một ngọn gió hỗn hợp của hệ phong và hệ kim, hoặc là trực tiếp xay nát mấy con tang thi động vật theo sát sau lưng, hoặc đánh cho bọn chúng bay ra thật xa.

“Ngoại trừ bụng còn có chỗ nào bị thương không?!”> Mới vừa lên xe, đóng kỹ cửa xe và cửa sổ xe, Phương Hách liền vội vàng đặt tay lên bụng Hạ Tử Trọng, vết thương chỗ này vẫn còn đang chảy máu, trên da còn mang theo những vệt gân đen khiến người ghê sợ.

“Trên cánh tay có vài vết trầy, chỗ khác hình như không có.” Thật ra chỗ khác có hay không Hạ Tử Trọng cũng không rõ, vừa nãy quá rối loạn, chính hắn còn bị những người xung quanh tông phải nhiều lần, có vài lần hắn rõ ràng có thể né tránh nhưng bởi vì lẫn trong một đám người, tay chân không thoải mái, thành ra bị liên lụy dẫn đến một thân thương tích.

Nếu như hắn nhảy ra ngoài, phỏng chứng rắc rồi còn to hơn, đến lúc đó đối mặt không chỉ là động vật biến dị không rõ sẽ đột nhiên tập kích từ nơi nào, còn có dị năng hoặc đạn lạc lúc nào cũng có thể gây ngộ thương cho mình.

“Cởi hết quần áo ra để em kiểm tra một chút… Quần cũng phải cởi, trước tiên cởi áo đã..” Dị năng trị liệu cấp ba không phải đồ chơi, tay Phương Hách bất quá chỉ dừng trên bụng Hạ Tử Trọng một chút liền chuyển qua kiểm tra tay chân.

“Mọi người đi mau! Rút về hướng Bắc!” Trong điện thoại màu đỏ truyền ra mệnh lệnh, tất cả xe đều không kịp chờ đợi đã khởi động máy, có vài chiếc vậy mà còn rồi tới mức tông vào nhau.

Một ít tang thi động vật thấy nhóm đồ ăn đã trốn vào hộp sắt, ngược lại nhanh chóng chạy tới hộp sắt, tông “binh, binh” vào thành xe không ngừng, có vài chiếc da mỏng bởi vậy đã bị tông thành một cái lỗ lớn!

Hạ Tử Trọng hai tay nắm chặt vô lăng, lúc này áo của hắn đã cởi ra, Phương Hách thì nghiêm mặt làm một cuộc kiểm tratoàn thân hắn – bị tang-thi động vật cào trầy không phải chuyện giỡn chơi, có trời mới biết bị như vậy có bị tang thi hóa hay không chứ?!

Ánh sáng màu trắng liên tục rót lên người Hạ Tử Trọng, đây là hiệu quả người nào đó làm kiểm tra cho hắn, bất quá lúc này người trên các xe khác đều không có ai để ý đến nhau, nên không phát hiện ra.

Hạ Tử Trọng đột nhiên đánh vô lăng, một lần nữa dựa vào “trực giác” tránh khỏi một con hươu biến dị xông qua đây, mày không khỏi nhíu lại – lẽ nào bởi vì dị năng tăng lên, nên hắn lại kích phát ra dị năng mới? Nhưng mà cảm giác không giống như vậy.

Dần dần bình tĩnh lại, Hạ Tử Trọng tập trung hết thảy tinh thần lực của mình, nếu như là dị năng tinh thần hệ thì lẽ ra hắn phải phát hiện ra cái gì rồi, nhưng.

Một tia gió nhẹ bỗng dưng xuất hiện, chậm rãi xoay” từ đầu hắn xuống dưới, hắnỳ có thể cảm giác được một cách rõ ràng có gió thổi qua da, tay Phương Hách lúc này đang kiểm tra tới eo trái của hắn, cũng đối với cái quần trên người hắn tỏ vẻ rất bất mãn, có ý muốn tuột nó xuống… chẳng lẽ là công dụng mới của dị năng hệ phong?!

Nếu như nói dị năng hệ phong lên tới cấp ba không chỉ là lực công kích càng mạnh, mà còn có thể dùng gió để tuần tra, nếu đúng vậy thì tất cả đều hợp lý hết rồi!

Trước kia bởi vì vẫn luôn ở trong căn cứ, hai người bọn hắn liên tận dụng khả năng có thể ở trong không gian, cho nên cũng không giống tình huống bây giờ phải vật vã như vậy. Hiện giờ, ra khỏi căn cứ, xung quanh đều là những người hợp tác xa lạ, ai biết đám tang thi bây giờ tiến hóa ra sao? Hạ Tử Trọng đương nhiên phải tập trung tinh thần, thăm dò tình huống-xung quanh thật kỹ càng.

Cho nên hắn liền theo bản năng để dị năng hệ phong vận chuyển, đem hết thảy thông tin ngọn gió dọ thám thu thập về, cho nên mới có cảm giác như giác quan thứ sáu.

Nghĩ tới đây, Hạ Tử Trọng thở phào nhẹ nhõm, điều khiển ngọn gió quanh mình tán ra bên ngoài, tận lực tránh thoát tang thi động vật thể trọng lớn, còn những con nhỏ? Cho dù va vào thì chiếc xe chống đạn này cũng không phải đồ dởm.

Hắn vốn còn bất mãn với lực công kích khi lên cấp ba của mình – dị năng hệ kim bây giờ đã có thể tác động ra bên ngoài, chỉ cần ý thức đạt đến thực thể, toàn thân đều có thể tỏa ra hào quang vàng óng, đồng thời gia tăng lực công kích. Ngay khi để dị năng hệ kim bám vào vũ khí, ánh sáng vàng cũng có thể gia tăng cự ly công kích, giống như trong tiểu thuyết võ hiệp, cái mà người ta thường gọi là “kiếm khí”.

So sánh. Với nhau thì dị năng hệ phong không có tiến triển nhiều, chỉ có gia tăng công kích trên mấy chiêu thức cũ, mà gia tăng cũng có hạn. Bây giờ nhìn lại hẳn là nó phát triển theo hướng thăm dò.

Có lẽ, dị năng thật sự được khai thác tốt là khi có mối liên thông với ý thức người sử dụng, trước khi thăng cấp hắn còn hy vọng lực công kích của dị năng hệ kim cao hơn một chút, cũng tiếc nuối khi không có cách nào thăm dò nguy hiểm ẩn tàng trong một phạm vi nhất định, không nghĩ tới lần này thăng cấp xong lại dùng phương thức như thế đạt được.

“Thế nào? Chỗ khác không có vết thương đi?” Hạ Tử Trọng nghĩ thông suốt điểm này, đem phong hệ dị năng chui ra ngoài hòa thành một thể với gió tự nhiên, tạo ra một tấm võng thông tin không thấy được. Lúc này mới hỏi Phương Hách.

Phương Hách cau mày, hai tay vẫn như cũ đặt bên hông Hạ Tử Trọng, nghe hắn hỏi nhất thời vẫn không mở miệng, một lát sau mới thở phào nhẹ nhõm, nói: “Anh cởi giày chân trái ra đi, bắp chân trái lúc chạy bị quẹt phải, bị thương rồi.”

“Chân trái?”. Hạ Tử Trọng sửng sốt một chút, nhấc chân đá rơi giày:

“Làm sao em biết?”

Phương Hách khom lưng kéo ống quần hắn: “Em cũng không biết, vừa nãy khi em sốt ruột, mà trong buồng xe ánh sáng quá mờ không thấy rõ, em chỉ sợ bỏ qua miệng vết thương nào trên người anh, đang sốt ruột thì… phát hiện dị năng của mình hình như có thể nhập vào máu thăm dò thân thể anh, có thể phát hiện bên trong thân thể anh có bệnh độc hay không, hay có vết thương nào nữa.”Nếu như không phải lúcCSốt ruột dị năng bỗng nhiên bắn ra trên thân thể Hạ Tử Trọng “quét hình” một lần, cậu còn không biết dị năng của mình có loại chức năng này.

“Bệnh độc? Bây giờ em có thể thăm dò bên trong thân thể người khác có bệnhể độc hay không ư?!” Hạ Tử Trọng biết, đời trước, lúc Phương Hách chữa thương cho người khác cũng tiện thể tiêu trừ luôn bệnh độc- chỉ cần người khác không triệt để hóa thành tang thi. Cái này cũng là điểm trọng yếu mà các thế lực lớn muốn có được dị năng giả hệ trị liệu, mà hắn khi ấy cũng không thể làm gì để biết được trong thân thể mình đến cùng có bệnh độc hay không.

Sau khi chữa trị xong cái vết thương nhỏ kia, Phương Hách mới thở phào nhẹ nhõm, cầm áo khoác tròng lên người Hạ Tử Trọng: “Em cũng là vừa mới phát hiện, kỳ thực, ban đầu, lúc chữa vết thương bị

i cào em liền cảm giác được…” Cái vết thương kia không nghi ngờ chút nào đã dính phải bệnh độc tang thi, cũng may cậu chỉ nhìn một cái liên biết được, nhanh chóng tiêu trừ liên hết. Nếu như cậu không có loại năng lực này thì có phải vừa nãy.

Nghĩ tới đây, Phương Hách liền sọ hãi.

Chương 108: Trị liệu

Hạ Tử Trọng cười: “Trong tình huống đó bị nhiễm bệnh là chắc chắn, ai biết móng vuốt tụi nó từng đụng phải cái gì? Nói đến mới nhớ dị năng của anh cũng có biến hóa…” Giải thích một chút tác dụng thăm dò của dị năng hệ phong, Hạ Tử Trọng vừa nhắc nhở Phương Hách vừa xoay vô lăng tránh thoát một con tang thi không biết là loại động vật gì nhảy đến tấn công: “xem ra dị năng lên tới cấp ba hiệu quả cũng không đơn giản như cấp hai, e rằng sau này sẽ có nhiều biến hóa không ngờ tới, chúng ta phải chú ý một chút đừng để người khác thấy gì bất thường.”

Hai người Hạ Tử Trọng ngồi trong xe một đường an toàn thoát ra ngoài – xe của bọn hắn rắn chắc, Hạ Tử Trọng lại có năng lực “do thám”, trên đường chạy trốn cũng không xảy ra vấn đề gì. Mà xe của người khác không có may như bọn hắn. Bọn họ chạy một đường đến tận khi có những tia nắng đầu tiên xuất hiện mới thoát khỏi tập kích của bầy tang thi-loại động vật chuyên hoạt động về đêm. Mà lúc này, cơ hồ như không có chiếc xe nào còn nguyên vẹn.

Cho dù là chiếc cướp đoạt giả của bọn Quách Binh dọc đường cũng bị vô số động vật tông vào, mặc dù không tông hư cửa xe, nhưng toàn thân xe đều dính các loại chất lỏng sênh sệt, đen ngòm tanh tưởi, từ xa nhìn lại cực kỳ buồn nôn.

“Cậu Hạ, hai người không sao chứ?” Từ điện thoại màu xanh bỗng nhiên truyền ra giọng của Quách Bình, Hạ Tử Trọng nghe tiếng cầm lấy điện thoại đáp lại: “Không có chuyện gì.”

“Tí nữa nghỉ ngơi hai người có thể tới xe của tụi tôi không?”

Hạ Tử Trọng cau mày nhìn Phương Hách một cái, thấy cậu nhìn mình gật đầu mới nói: “Được, một hồi tụi tôi qua.”

Quách Binh hỏi như vậy, chỉ sợ trên xe bọn họ có người bị thương.

Thả điện thoại xuống, Hạ Tử Trọng nói khẽ với Phương Hách:(“Chỉ sợ bọn họ có người bị thương, một hồi đi qua dùng dị năng cần thận một chút.”

Phương Hách gật gật đầu: “Chỉ sợ đội ngũ sẽ không ngừng lại…”

“Nên nghỉ ngơi một chút, dù sao tối hôm qua trời tối như vậy người bị thương sẽ không chỉ có một hai người thôi đâu.” Ngay cả hắn còn đổ máu, huống hồ chi là người khác? Nghĩ đến đây, hắn lại hỏi: “Tối qua em có bị thương không?”

Phương Hách lắc đầu nở nụ cười: “Em không sao, dị năng tốc độ của em đã lên tới cấp ba, không có thứ gì có thể đuổi kịp em.”

“Tốt nhất vẫn là kiểm tra một chút đi, đúng rồi, cái năng lực thăm dò thân thể kia có hao tổn tinh thần lực không?”

“Em thử một chút xem sao.” Nếu như năng lực này tiêu hao tinh thần lực khá nhỏ thì quả thực chính là cái máy quét hình, so với máy móc căn cứ phát minh đề, kiểm tra vết thương còn hoàn hảo hơn.

Nhắm mắt lại, Phương Hách đan hai tay vào nhau kiểm tra một chút xác thực trên người mình không có miệng thương, cũng không có bệnh độc tang thi.

Quả nhiên như sở liệu của Hạ Tử Trọng, năm phút sau quân đội thông báo mọi người nghỉ ngơi tại chỗ.

Người bị thương quả thực không chỉ là Hạ Tử Trọng và người của tiểu đội Luân Hồi, nhưng bởi vì sắc trời quá tối, cho nên không biết mấy người bị thương có nặng hay không.

Phương Hách trước khi qua xe người Luân Hồi đã uống nước trong không gian bổ sung tinh lực, còn bọn họ thì mệt muốn chết nằm tê liệt trên xe. Hết cách rồi, lần này Luân Hồi đến tổng cộng mười hai người, vậy mà có tới mười người đổ máu! Trong đó đặc biệt là Đinh Minh Cương dị năng giả hệ lửa bị thương rất nặng, ngay cả máu chảy trên vết thương cũng đã biến thành màu đen, đoàn xe nếu như nghỉ ngơi trễ một lúc nữa, hắn liền trực tiếp hóa thành tang thi mất!

Mười người bị thương, hết chín người nhiễm phải bệnh độc. Chờ đến khi Phương Hách trị liệu cho bọn họ xong, tay cũng không nhấc nổi.

Nợ âm tình một câu nói cảm ơn hoàn toàn không có ý nghĩa, đặc biệt là Đinh Minh Cương, vết thương từ máu đỏ biến thành màu đen là chuyện mà tất cả mọi người đều tận mắt thấy, bây giờ nhìn lại, đừng nói là máu đen, cả miệng vết thương cũng chỉ còn lại một vệt màu trắng, sắc mặt xám xanh cũng không còn, đây không đơn giản chỉ là ơn cứu mạng như thế.

Người trong thế đạo này, chết rất dễ, nhưng không ai muốn mình chết rồi còn không được bình an, phải biến thành một cái xác chết di động vật vờ xung quanh, chỉ có một mục đích duy nhất là ăn thịt người.

“Sau này mạng của tôi cũng là của cậu!” Khi Đinh Minh Cương tỉnh lại, câu nói đầu tiên là câu này, lúc đó hắn còn gắt gao kéo hai tay Phương Hách – Yên Nhạc nhanh chóng vỗ rớt tay hắn: “Nhanh buông ra! Anh muốn làm tiểu tam phá hoại hạnh phúc gia đình phu phu của người ta hả?”

Buồng xe vốn dĩ đang căng thẳng liền thoải mái không ít, Đinh Minh Cương cong môi sờ gáy, nở nụ cười: “Cho dù anh tình nguyện, người ta cũng không nhìn lọt đức hạnh của anh đâu.”

Lần này Phương Hách chữa trị cho mọi người hết hai tiếng. Phía ngoài đoàn xe vẫn không có dấu hiệu chuẩn bị khởi hành, Quách Binh và Trần Ninh thương lượng vài câu, xoay đầu lại nói với mọi người trong xe (bây giờ mười mấy người đều ở trong một xe nên cực kỳ chen chúc): “Một hồi trở lại xe, trên người ai có thương tích thì lấy bông băng thuốc đỏ bó lại, chờ qua mấy ngày mới được tháo xuống. Lần này bị động vật biến dị tập kích, tất cả mọi người đều có thương tích, nếu như chỉ mình chúng ta không có chuyện gì sẽ gây phiền toái cho đôi vợ chồng son bọn họ …”

Nói xong nhìn đến Phương Hách sắc mặt vẫn tái nhợt như cũ, dị năng trị liệu cho dù mạnh mẽ đến đâu cũng không phải thần, khi Phương Hách trị liệu đến người cuối cùng, cũng chỉ miễn cưỡng làm cho miệng vết thương khép lại chứ không thể hoàn toàn hết sẹo, có thể thấy được năng lực cậu đã đến cực hạn.

Mọi người gật đầu liên tục, lại nhìn Phương Hách, cậu ngay cả nói chuyện cũng nói không ra hơi, chỉ nhẹ gật đầu, toàn bộ cơ thể đều dựa lên người Hạ Tử Trọng.

“Được, vậy về xe hết đi, lúc hành động, nói chuyện thì cần thận một chút đừng để người khác nhìn ra.” Quách Binh dặn dò một câu, đội viên Luân Hồi quay về hai chiếc xe kia, lúc này mới nói với hai người Hạ Tử Trọng còn chưa rời đi: “Tụi tôi cái gì cũng sẽ không nói, sau này mạng tụi tôi giao cho các cậu.”

Hạ Tử Trọng cười vỗ vỗ vai hắn. “Chúng ta hợp tác lâu như vậy đều là bằng hữu, bọn tôi có năng lực này đương nhiên sẽ không đứng nhìn các anh có chuyện, nếu như có một ngày nào đó bọn tôi gặp phải nguy hiểm, tôi tin các anh cũng sẽ tới cứu bọn tôi.”

Giao tình giữa hai gã đàn ông không phải ở không mà ra, chính là cùng nhau liều mạng mà tạo thành. Bây giờ là tận thế, giao tình của bọn họ đương nhiên là được tích lũy từ những lần hợp tác ấy.

Hai người trở lại chiếc kỵ sĩ mười lăm, Phương Hách trực tiếp ngã ra ghế sau, ôm bạch cầu mới chui ra từ trong túi: “Mệt chết đi được…” Trước kia dị năng hệ trị liệu của Phương Hách chỉ giống như đồ trang trí, mỗi ngày nhiều nhất cũng chỉ giải trừ cảm giác mệt nhọc, trị liệu thân thể đau nhức,… Vân vân, chứ chưa bao giờ dùng qua thật sự. Như ngày hôm nay, phạm vi sử dụng lớn như vậy vẫn là lần đầu. Dùng dị năng thăm dò thân thể đối phương có vết thương hay không cũng không tiêu hao quá nhiều tinh thần lực, mà dùng dị năng để tiêu trừ bệnh độc tang thi thật sự, thật sự tiêu hao một lượng rất lớn.

Tới chín người bị nhiễm bệnh. Cái này còn chưa tính trước đó cậu đã trị liệu cho Hạ Tử Trọng một lần, tuy rằng chín người\ này giai đoạn nhiễm bệnh có sâu có cạn, mà muốn triệt tiêu hết cũng không đơn giản!

“Nghỉ ngơi một lúc đi, có anh ở đây, nếu không, về không gian nghỉ ngơi một chút nhé? Tắm một cái giải trừ mệt nhọc.” Suối nước nóng trong không gian có hiệu quả rất tốt đối với việc khôi phục tinh lực, còn có thể giải trừ cảm giác mệt nhọc trên thân thể.

Phương Hách có chút động tâm nhưng vẫn lắc đầu: “Vẫn là ở lại bên ngoài đi, em ngủ một hồi là tốt rồi, vạn nhất có chuyện gì thì sao!”

“Cũng được, em ngủ đi.” Hạ Tử Trọng khom lưng hôn khẽ lên trán cậu một cái. Phương Hách nhắm mắt lại, không tới một khắc sau liền ngủ say.

Phương Hách đã tiêu hao tinh thần lực quá nghiêm trọng, lần này ngủ rất sâu, bởi vậy đã bỏ lỡ một ít tình hình bên ngoài.

“Oành, oành” mấy tiếng súng vang lên, làm Hạ, Tử Trọng cùng mấy người trên xe khác không khỏi nhìn ra ngoài.

Trên vài chiếc xe có mấy người bị đẩy xuống, theo tiếng súng kia rõ ràng người đó đã không còn là nhân loại nữa gục xuống đất. Bệnh độc trong móng vuốt tang thi động vật nhiều hơn móng tang thi thông thường, phàm là người bị thương đại thể đều bị nhiễm bệnh.

Cho tới bây giờ, người bị đẩy ra bắn chết vẫn chỉ là một phần trong đó, còn lại thì…

Ellen lạnh lùng nhìn những thân ảnh ngoài xe ngã trên mặt đất, người trong xe không nhiều, hai em gái hệ thủy núp trong góc không dám thở mạnh lấy một tiếng, Duẫn Đông ngồi kế tài xế đẩy đẩy mắt kính, lạnh lùng nhìn lướt ra bên ngoài: “Cho đến bây giờ, cùng chúng ta đi ra, người bị thương cơ bản đều có biểu hiện tang thi hóa, tất cả đều dọn dẹp sạch sẽ.”

Nửa đêm hôm qua chạy trối chết, người nào bị thương nghiêm trọng, máu có mùi hôi thối đều bị trực tiếp đẩy ra xe, mặc bọn họ tự sinh tự diệt. Mấy đội ngũ khác phần lớn đều làm như vậy, có một phần người bị thương không muốn tang thi hóa trên xe liên lụy đến đồng bạn, hoặc là bị người khác chủ động vứt bỏ. Mà bất luận như thế nào, đây đều là phản ứng theo lệ của mỗi tiểu đội.

Vào thời điểm không xác định người ta có sức đề kháng với bệnh dịch hay không, vứt bỏ đồng bạn so với trực tiếp giết chết người chưa biến hóa thì nhân từ hơn nhiều.

“Người bị thương còn lại giám sát lẫn nhau, một khi xảy ra. Vấn đề-“Lời Ellen còn chưa nói xong, mà mọi người đều hiểuý hắn, tiểu đội bọn họ vẫn làm việc như vậy, chỉ có như vậy, mới có thể bảo vệ những người khác không bị đồng bạn gây thương tích.

“Các đoàn xe tiếp tục hành động, đuổi kịp xe chỉ huy.” Từ điện thoại màu đỏ vang ra tiếng của nhân viên phụ trách, giọng nói có chút khàn. khàn.Trong lần hành động này, bất kể là người của các tiểu đội hay quân đội, tất cả đều có không ít người bị hao tổn. May mắn là, người chảy máu đen chỉ có một phần, cũng có không ít người bị thương nhưng số tốt không bị nhiễm bệnh, đương nhiên, e rằng bọn họ cũng bị, chỉ là tốc độ lan truyền khác nhau mà thôi, hoặc là trong người bọn họ có hệ miễn dịch ngăn cản bệnh độc.

Người Luân Hồi mặc dù không có ai biến thành tang thi hay chết, nhưng vết thương trên người bọn họ khi tù chiếc cướp đoạt giả bước xuống đều bị mọi người nhìn thấy. Lúc sửa xe ai cũng đi qua đi lại trong đội, trên mấy chiếc xe đều có thuốc trị thương, chiếc cướp đoạt giả to nhu vậy để nhiều thuốc hơn cũng là rất bình thường, bởi vậy cũng không khiến người khác hoài nghi gì.

Chương 109: Phát sốt

Đoàn xe tiếp tục chạy hết tốc lực, trên xe, chỉ huy phụ trách lần hành động này cau mày, chợt nhớ tới cái gì hỏi: “Tình huống tối qua là ai thông báo?”

Phó quan vội vàng nói: “Là tiểu đội dị năng giả trực đêm thông báo.” Tuy rằng rốt cuộc là ai làm thì lúc đó rất loạn bọn học cũng không phân biệt được, mà người phát hiện đầu tiên là tiểu đội dị năng giả tuyệt đối không sai.

Sĩ quan chỉ huy gật đầu không hỏi gì nữa, hắn nhớ lúc động vật biến dị đánh tới là hướng mười giờ, mà hướng kia đúng lúc là hướng các dị năng giả phòng thủ, bọn họ phát hiện trước là chuyện rất bình thường.

Phương Hách ngủ một giấc tỉnh lại đã qua mười hai giờ trưa, cậu là bị đói bụng nên mới tỉnh – nửa đêm phải liều mạng, cả buổi sáng thì phải trị liệu cho người bị thương, bữa sáng và cơm trưa đều không ăn, có thể không đói bụng sao?

“Tỉnh rồi? Ản chút gì đi.” Hạ Tử Trọng ngồi chỗ tay xe nghe thấy tiếng bụng Phương Hách kêu, nhìn về sau cười nói.

Phương Hách hơi đỏ mặt, cũng không khách khí, trực tiếp lấy cơm cà ri có sẵn trong không gian há to miệng bắt đầu, ăn. Bạch cầu bên người hai mắt lấp lánh tội nghiệp nhìn chăm chằm cái muỗng của Phương Hách, hai con mắt to tròn nhìn chăm chú theo cái muôi không chớp.

Hai người đều cảm thấy bạch cầu là con một trùng tham ăn, nhưng không ai không để ý tới nó – nó ăn một lần là phải ngủ, có gọi cũng bất tỉnh, nếu lỡ như có tình huống cấp bách cần nó hỗ trợ thì sao? Mà nó không ăn thì cũng không chết dói.

“Chúng ta đến chỗ nào rồi?”

“Đường cao tốc AT, từ nơi này đi thẳng là có thể đến được mục tiêu lần này, P thị.” Căn cứ quân sự xây ở ngoại ô thành phố, mà cách P thị cũng không xa.

“Phỏng chừng còn phải chạy một hai ngày nữa.” Nhìn đoàn xe phía trước chạy với tốc độẽ rùa bò, Phương Hách múc một miếng thịt bò đút vào miệng Hạ Tử Trọng.

Hạ Tử Trọng tuy rằng đã ăn cơm trưa rồi, vừa ăn vừa lái xe không thấy ăn ngon gì cả, nhưng Phương Hách đút hắn cũng không khách khí, há mồm nuốt vào.

“Thăng cấp, thăng cấp, thật sự thăng cấp!” Một người người đàn ông mặt áo choàng trắng, hai mắt lóe sáng kinh người, kích động bấu chặt hai tay vào giường bệnh.

Người trên giường bệnh theo bản năng rúc về phía sau, khi đối phương ra hiệu không thể không lần thứ hai vươn tay ra, một đám lửa đỏ chợt từ lòng bàn tay hắn bay lên, to to nhỏ nhỏ, nhiệt độ nếu So với dị năng cấp một thì mạnh hơn không ít.

“Chúc mừng cậu, cậu là người đầu tiên lên tới cấp hai trong lần thí nghiệm tự nguyện này.” Một số người trong ban lãnh đạo căn cứ nghe tin chạy tới, sau khi xác nhận thăng cấp không có gìònguy hiểm mới thấp giọng dặn dò người bên cạnh rồi đi tới cạnh giường.

Dị năng giả kia cũng vô cùng mừng rỡ, lăn qua lộn lại nhìn chăm chăm hai tay mình, hắn không nghĩ tới dị năng thật sự có thể thăng cấp như lời đồn, thật may khi lúc trước hắn đáp ứng bọn họ làm thí nghiệm.

“Cái gì? Chỉ cần năm trăm tinh hạch là có thể lên tới cấp hai?!”

“xác định thăng cấp xong không có tác dụng phụ gì khác chứ?”

Rất tốt, lập tức lấy tinh hạch cất giữ lúc trước phát hết xuống.”

Lãnh đạo cấp cao của căn cứ trước ngày tang thi vây thành khoảng hai ngày, đã có người phát hiện cách Sử dụng tinh hạch, cho nên sau khi thoát khỏi đợt tang thi triều mới không tiếc bị người trong căn cứ lên án cũng phải cường ép thu hết tinh hạch lại. Thì ra bọn họ còn có chút bận tâm, dùng loại tinh hạch này thăng cấp có tác dụng phụ gì hay không? May là, phòng thí nghiệm tăng cường độ thí nghiệm lên – nếu như không phải mỗi ngày số lượng tinh hạch hấp thu có hạn, những người thí nghiệm đó đã sớm có thể hấp thu đủ số tinh hạch cần thiết để lên cấp hai rồi.

Mà cho dù như vậy, thành quả bây giờ cũng đã rất tốt.

Dù sao, khi tang thi triều chấm dứt, tuy rằng bị thực vật biến dị đoạt hơn một nửa, nhưng lượng tinh hạch còn lại chia cho mỗi thế lực cũng không ít! Đủ cho mỗi phe tạo ra được một người dị năng cấp cao!

Khi bọn Hạ Tử Trọng ra ngoài hành động thì trong căn cứ nhanh chóng xuất hiện một số dị năng giả cấp hai, bọn họ đều là dị năng giả của các thể lực lớn ưu tiên bồi dưỡng. Mà trong căn cứ, tinh hạch cũng chính thức được liệt vào hàng vật phẩm ưu tiêm.

Thiên hạ không có tường nào không lọt gió, đặc biệt là trong quân đội, các thế lực lớn xuất hiện một nhóm nhỏ dị năng giả cấp hai, tin tức tinh hạch có thể nâng cấp dị năng cũng nhanh chóng truyền đi trong căn cứ. Là người thì luôn có trăm ngàn con đường để hóng hớt, tuy rằng tuyệt đại đa số người vẫn như trước chẳng hay biết gì, nhưng tinh hạch có thể nâng cấp dị năng là việc ván đã đóng thuyền.

Dù sao, bây giờ ngay cả quân đội cũng cho người đi xung quanh căn cứ thanh lý tang thi, khẩn trương thu thập tinh hạch, tin tức này nhất định là không sai.

Đoàn người tiếp tục chạy thẳng theo con đường dự tính, buổi tối hôm đó vốn không phải ca của hai người Hạ Tử Trọng nhưng hai người vẫn mặc áo khoác chui ra khỏi xe, giữa cơn mưa mịt mùng chạy tới xe Quách Binh.

“Tình huống thế nào? Chẳng lẽ bị nhiễm trùng?” Hạ Tử Trọng vừa vào cửa liền hỏi.

Quách Binh sắc mặt trắng bệch, suy nhược năm sau xe, làm hai người Hạ Tử Trọng kinh ngạc chính là – số người bị bệnh trong xe cũng không chỉ có mình hắn.

Phương Hách sửng sốt một chút, vội vã đến gần sờ lên cánh tay Quách Binh lộ ra ở bên ngoài.

“Đều ngã xuống, ngoại trừ Yên Nhạc, Trần Ninh, hai người này không bị thương, còn có bọn Đinh Minh Cương và mấy dị năng giả khác cũng không phát sốt.”. Giọng nói Quách Binh có chút suy yếu, vô lực nhìn hai người bọn họ cười cười, không nghĩ hắn đến cùng vẫn không thể tránh khỏi, rõ ràng Phương Hách đã giúp bọn họ chữa trị vết thương, bên ngoài chỉ có một lớp da. Cũng thật là vô dụng.

“Không có chuyện gì.”

” Cái gì không có chuyện gì?”. Hạ Tử Trọng ngạc nhiên nhìn Phương Hách.

Phương Hách cũng có chút sững sờ nhìn về phía Hạ Tử Trọng, chỉ chỉ Quách Binh đang nằm sải lai trước mặt: “Anh ta không có chuyện gì đâu…”

“Vậy sao anh ta lại sốt?” Trần Ninh cau mày đưa nước cho Quách Binh suy yếu vô lực: “Chẳng lẽ là do lúc trước bị thương, mất máu nhiều quá, dẫn đến sức đề kháng bị hạ thấp?”

Phương Hách cau mày lắc đầu một cái, sờ thử lên cánh tay một người bị sốt khác: “Tôi cũng không biết, mà vết thương trên người anh ta xác thực đã khép lại, hơn nữa trong cơ thể cũng không có bệnh độc. Anh ta cũng không có chuyện gì!”

Một người, lại một “người, lần bị thương này có, bảy người bình thường tuy rằng tất cả đều phát sốt, nhưng trong cơ thể lại không có một chút dấu hiệu của bệnh độc tồn tại, Phương Hách hoàn toàn không tra ra được đến cùng bọn họ “bệnh” ở chỗ nào.

“Phát sốt?” Nghe tiếng, người đàn ông chỉ huy trong xe mặc quân trang trầm mặc một chút: “Đem mấy người phát sốt tập trung ở xe tải số bốn đi, để vài người tới canh chừng, một khi dị biến lập tức xử bắn!” Phát sốt, ngay sau đó chỉ sợ cũng sẽ là tang thi hóa… Vốn cảm thấy mấy người kia chảy máu cũng không phải màu đen, hẳn sẽ không bị gì, nói không chừng còn có người may mắn sinh ra kháng thể, khi về căn cứ có thể giúp phòng thí nghiệm chế tạo kháng sinh khắc chế bệnh độc tang thi.

Phương Hách chuyển một vòng qua lại giữa mấy chiếc cướp đòạt giả, vào cửa liền nhìn mấy người lắc đầu nói: “Bọn họ đều giống nhau, không có bệnh độc.”, Phương Hách nói không có bệnh độc tang thi, vậy thì hẳn là không có, mà không có bệnh độc nhưng lại phát sốt. Đây là loại tình huống thế gì?

Hạ Tử Trọng bỗng nhiên hai mắt sáng ngời, nhìn về phía mấy người Quách Binh: “Cái này có thể giống như tình huống lúc mới phát sinh tận thế không?”

“Tình huống gì chứ?”. Quách Binh sốt tới nỗi mù mờ, hắn đương nhiên sẽ lo lắng, dù sao chỉ mới chân ướt chân ráo đánh nhau. Với tang thi đã bị nhiễm thì không nói, nhưng bởi vì không giải thích được nguyên nhân biến thành tang thi… Hắn không muốn chết rồi còn đuổi theo sau người khác ăn thịt, cũng không muốn chết trong tay các chiến hữu, bằng hữu ngày xưa.

Quách Binh không có phản ứng gì, Trần Ninh và Phương Hách lại hiểu ý hắn. “Ý của cậu là nói… kích phát dị năng?!”. Giọng 3 của Trần Ninh có chút run, cho dù là dị năng giả cũng không biết lúc trước tại sao mình có được dị năng, làm sao có thể nói cho người bình thường biết nguyên nhân thức tỉnh dị năng chứ? Mà hiện tại, nếu như tất cả người trong đội đều. Vì vậy mà đạt được kỳ ngộ. Đây mới đúng là chân chân chính chính kỳ ngộ đó!

“Vậy, ý của các cậu nói là… sau khi phát sốt liền… có thể…?!” Biết được chính mình có thể có dị năng, ngay cả Quách Binh cũng không khỏi kích động.

“Tôi cũng cảm thấy có khả năng này.” Phương Hách gật gật đầu : “Lúc trước, trước tận thế có không ít người bỗng nhiên phát sốt, sau tận thế trong những người đó có vài người không biến thành tang thi, mà còn có dị năng. Tôi cảm thấy giữa hai loại này tuy rằng tương tự, nhưng điều kiện biến dị, hẳn là không giống nhau.”

Sắc mặt Quách Binh vốn dĩ tái nhợt lúc này lại toát ra một tia đỏ ửng, hai mắt như ngôi sao nhỏ mong đợi: “Tốt nhất là như vậy, vậy thì lần bị thương này mới có giá trị chứ!”

Trần Ninh đưa hai người Phương Hách xuống xe, để lại Quách Binh tràn đầy mong đợi, đưa hai người đi tới cạnh kỵ sĩ mười lăm Trần Ninh mới thấp giọng hỏi: “Tình huống phát sốt có được dị năng có bao nhiêu phần trăm?”

Phương Hách và Hạ Tử Trọng liếc mắt nhìn nhau một cái, hai người đều khẽ lắc đầu.

Hạ Tử Trọng thấp giọng nói: “Đây chỉ là một loại phỏng đoán…”

Trần Ninh hít sâu một hơi, gật đầu nói: “Tôi biết rồi, nếu như không phải các cậu phát hiện bệnh độc thì bây giờ bọn họ đã biến thành thứ quái vật kia rồi… Thật sự, cũng không có biện pháp.”

Ba người đều hiểu rõ, chuyện phát sốt có được dị năng cũng chỉ là một loại phỏng đoán, mà một tình huống khác chính là – biến thành tang thi. Dù sao, bảy người đồng thời phát sốt cũng quá bất ngờ, huống chi trước đó mấy người này đã bị nhiễm bệnh độc rồi.

Lời nói vừa nãy rất có tác dụng an ủi mấy người Quách Binh, cũng là hy vọng mà trong lòng bọn họ ôm ấp.

“Mấy người các anh làm tốt việc phòng hộ. Một hồi tụi tôi lại đến.”

Trần Ninh khẽ lắc đầu, thần sắc có chút trầm trọng: “Không có chuyện gì, tự tụi tôi có thể làm được. Dù sao cũng là anh em nhiều năm như vậy, nếu có chuyện gì xảy ra… Tôi sẽ đưa bọn họ đi một đoạn đường.” Nói rồi hắn giơ tay vỗ vỗ cánh tay Hạ Tủ Trọng, xoay người trở lại chỗ để xe của mình

Đêm đó, hai người Hạ Tử Trọng ngủ không yên, màn mưa thưa thớt bên ngoài không ngừng chảy qua thân xe, cửa sổ xe, làm lòng người càng thêm buồn bực. Mãi đến tận rạng sáng ngày thứ hai, bỗng nhiên tù trong điện thoại vô tuyến màu xanh truyền đến giọng nói hết sức quen thuộc, tỉnh lực mười phần – “Cậu Hạ, hai người qua đây ăn sáng!!”

Chương 110: Nhà máy quốc phòng

Phương Hách thở phào nhẹ nhõm mà nhìn Hạ Tử Trọng nở nụ cười: “Nghe anh ta sung sức như thế, khẳng định là không có chuyện gì.”

Hạ Tử Trọng cũng bật cười, cho dù không có ai kích phát dị năng thì ít nhất người Luân Hồi cũng không có chuyện gì. Từ trong giọng nói tràn đầy kinh hỉ của Quách Binh cả hai đều nghe ra, khả năng thứ nhất vẫn là vô cùng lớn.

Hai người vừa mới tiến vào toa xe cướp đoạt giả liền bị Quách Binh như con gấu lớn nhào tới ôm, hắn còn không hết hận mà ở trên lưng hai người dùng sức vỗ vỗ, hưng phấn nhất thời nói không ra lời.

Vẫn là Hạ Tử Trọng mở miệng trước: “Thế nào? Tất cả đều không sao Chứ?”

Chiếc xe dung lượng lớn này lần thứ hai chen chúc thành một đoàn, hết thảy người tiểu đội Luân Hồi đều chui vào, khác xa vẻ mặt trắng bệch ngày hôm qua, hôm nay trên mặt mỗi người đều mang ý cười khúc khích y hệt Quách Binh.

“Việc? Có việc, việc tốt luôn ấy chứ!” Quách Binh nói vươn tay) ra, “xẹt xẹt” vang lên, một chùm sáng điện màu tím xuất hiện trong lòng bàn tay hắn.

Lôi hệ, sức mạnh, hỏa hệ. đám người Luân Hồi vốn có quan hệ gần gũi, không nghĩ tới bọn họ ngay cả dị năng cũng cùng chạy theo một xu hướng: không có một ai là hệ phụ trợ, tất cả đều là hệ công kích.

So sánh. Với nhau, Yên Nhạc và Trần Ninh là dị năng giả hệ không gian này quả thực chính là kỳ tích trong kỳ tích.

Nhìn Lưu Chí vừa kích ra dị năng hệ băng, Hạ Tử Trọng cười với hắn nói: “Có rất nhiều cách để sử dụng thuần thục dị năng của mình, phỏng chừng không tốn thời gian dài đã có thể đuổi kịp Ellen.”

Quách Binh vẻ mặt sảng khoái mà ôm lấy đồng bọn của mình, Lưu Chí cũng cười: “Yên tâm, tụi tôi sớm muộn gì cũng sẽ vượt qua họ, chờ cho hai người Yên Nhạc, và Trần Ninh lên tới cấp hai đã, tụì tôi liền chuẩn bị toàn lực cho cả nhà thăng cấp!”

Yên Nhạc cũng cười, gật đầu nói: “Đến lúc đó đừng nói một Ellen, cho dù là mười người như hắn cũng không thành vấn đề!”

Bữa sáng vẫn là bọn Luân Hồi phụ trách làm, Quách Binh bởi vì tâm tình thật tốt mà đem rượu ngâm giấu thật lâu trong không gian Trần Ninh ra.

Nghe đâu cái rượu nàylà Quách Binh tự mình ngâm, khi tận thế đến, Trần Ninh kích phát ra không gian, bọn họ còn chạy ngược về nhà Quách Binh một chuyến, thuận tiên đem kho rượu của hắn đi luôn.

Mới sáng sớm đã muốn uống rượu đế? Có thể thấy được vị đại ca này thực sự vui đến choáng đầu rồi, được hai người Hạ Tử Trọng khuyên nửa ngày hắn mới quyết định chờ khi trở lại căn cứ, thêm mấy món ngon rồi mới khui bình này, cuối cùng cũng coi như ổn thỏa.

“Kích thích ra. dị năng? Thật sao?!” Sĩ quan chỉ huy có chút kích động, đứng bật dậy: “Đi, đi đến xe tải số bốn xem tình huống!”

Người bình thường phải làm thế nào mới có thể có được dị năng? Đây là hy vọng mà những ai còn sống hiện giờ đều muốn biết, chỉ đáng tiếc là, việc thăng cấp dị năng, cách sử dụng tinh hạch vẫn còn trong quá trình nghiên cứu, còn phương pháp để người thường có được dị năng hoàn toàn không có đầu mối.

Lần tập thể phát sốt trước tận thế kia, dẫn đến tuyệt đại bộ phận người biến thành tang thi, một số ít người có được dị năng. Có người bắt đầu hoài nghi – có khi nào bệnh độc tang thi có khả năng giúp người thức tỉnh dị năng? Mà vẫn không có ai dám tự mình thử nghiệm.

Tuy rằng trong căn cứ có tín đồn này, thậm chí còn có người lén lút thử dùng bệnh độc tang thi tiêm vào người khác làm thí nghiệm, nhưng người bị thí nghiệm không ngoài dự đoán tất cả đều biến thành tang thi

Từ khi tận thế đến nay có rất nhiều người như vậy, không cẩn thận bị tang cào trầy, mà như thế cũng không có người nào có dị năng. Đương nhiên, có lẽ đã có người dùng phương pháp này thành công có được dị năng, nhưng chỉ cần để người ta biết mình đã từng bị tang thi cắn hay cào thì về sau còn ai dám hợp tác với họ? Càng có căn cứ nào dám cho bọn họ đi vào?

Các dị năng giả đều bất ngờ kích phát dị năng, đa số người vừa mới kích phát dị năng liền bị tang thi nuốt chửng, hoặc bị đồng bạn vứt bỏ, thậm chí kích phát không thành công liền bị đồng bạn giết chết.

Cho dù có người bởi vì vậy mà có được dị năng, thì đánh chết họ cũng không dám nói ra những gì từng trải.

Mà hiện tại, tựa hồ như bọn họ đã tìm được phương pháp chính xác khiến người bình thường biến thành dị năng giả.

“Lần này người bị thương tổng cộng Có bao nhiêu?” Trước tiêm đi thăm những binh lính kích phát ra dị năng kia, sĩ quan chỉ huy tâm tình chỉ vừa bình phục xuống, thấp giọng nhìn phó quan hỏi.

“Trong quân ta có ba mươi ba người.”

Ánh mắt tối đi, sĩ quan chỉ huy thấp giọng thở dài: “Ba mươi ba à… tổng cộng chỉ có hai người có được dị năng…” Cái tỷ lệ này thực sự quá thấp, những người còn lại đã lục tục biến thành tang thi.

vốn dĩ tối hôm qua người sốt nhẹ tổng cộng có năm người, mà ba người trong đó cuối cùng không chịu nổi mà biến thành tang thi, bây giờ chỉ còn lại hai người kích phát ra dị năng.

“Chuyện này kêu, quân y đi theo kiểm tra kỹ một chút, khi nào về thì báo cáo lên trên, sau đó bất cứ lúc nào cũng phải chú ý tình huống của hai người bọn họ, nhìn xem có chỗ nào bất đồng với các dị năng giả khác hay không.”

Bởi vì xuất hiện người phát sốt, làm cho thời gian xuất phát chậm lại, rất nhanh, mỗi tiểu đội lần thứ hai lại khởi hành đuổi theo xe chỉ huy, hướng đến mục tiêu.

Lần này khi làm nhiệm vụ, cơ hồ tất cả tiểu đội đều phái ra thành viên chủ lực, và cũng là dị năng giả của tiểu đội đó. Cho nên, lần bị tang thi động vật tập kích này chỉ có quân đội cùng tiểu đội Luân Hồi xuất hiện một lượng lớn người thường bị thương, nhiễm phải bệnh độc.

Mà sau lần tập kích này, mặc dù có người thường bị lây nhiễm, cho dù bọn họ có thể kích phát ra dị năng nhưng phần lớn cũng đều bị đội ngũ của mình hoặc ngoài sáng hoặc trong tối xử lý xong ở ven đường.

Không ai nguyện ý dùng an nguy của mình để đánh cược khả năng này, Huống chi đa số người say khi bị thương, máu chảy ra đều là màu đen, nhìn qua liền biết sẽ biến thành tang thi ngay thôi.

Tin tức này người của tiểu đội Luân Hồi không ai nói ra ngoài, người trong quân đội đương nhiên cũng bảo mật, bởi vậy ngoại trừ bọn họ ra thì tin tức không thể lọt ra ngoài.

về phần tiểu đội Luân Hồi xuất hiện nhiều dị năng giả – ở căn cứ Trung Nguyên vốn có không ít dị năng giả khi mà không xác định được lãnh đạo căn cứ có thái độ như thế nào đều chọn biện pháp che giấu thực lực của bản thân, trước đó bọn họ phải dựa vào vũ khí nóng giải quyết vấn đề, người ta muốn điệu khiêm tốn bộ không được à?

Đoàn xe lại đi thêm chừng hai ngày, rốt cục cũng tới ngoại ô P thị.

Đoàn xe không tiến vào P thị, mà vòng qua nội thành chạy thẳng tới hướng Tây Bắc

Nơi này có cảm giác rất hoang vắng, từ lúc mạt thế tới người người càng quen nhìn chết chóc hơn. Từ xa nhìn lại, đất vàng đầy ắp, mờ ảo trong cơn mưa tầm tả hiện ra âm u. đầy tử khí.

Phương Hách giơ ống nhòm lên, quan sát đoàn xe đi phía trước: “Bên kia có một ít tòa nhà.” Tòa nhà kia không lớn lắm, nhìn cũng không có cảm giác nào giống “căn cứ” hay “xưởng quân sự”.

“Chỉ sợ là bên kia.” Mấy cái kiến trúc tầm thường đó e rằng là đích đến của chuyến đi lần này, căn cứ quân sự mà, đương nhiên không thể dễ thấy. Trước tận thế, các quốc gia còn có vệ tinh điều tra khủng bố, nếu như làm cho sáng loáng liếc mắt một cái liền có thể nhận ra, thì đã sớm bị những quốc gia khác thăm dò rồi. Thì làm sao có thể bảo đảm tính an toàn hay bảo mật được?

Cũng bởi vì mấy cái kiến trúc này vô cùng bí mật, cho nên sau tận thế nếu như không có quân đội đi đầu, người sống sót bình thường căn bản không có hy vọng tìm được vị trí chính xác của mấy chỗ này, càng đừng nói tới lén lút đi lấy.

Chính xác như hai người dự đoán, mảnh đất tầm thường kia chính là mục tiêu của lần này.

Xưởng quân sự cũng không phải xây trên mặt đất, mà là ở dưới lòng đất.

Xe cộ đến nơi, ngoại trừ để lại một đám người trông coi xe, cảnh giới bên ngoài, những người còn lại đều bị quân đội thống nhất quy chế đưa vào trong xưởng.

Những người này, phần lớn đều là người lần trước gặp phải công kích không bị thương hoặc người có thực lực khá mạnh.

Sĩ quan chỉ huy ánh mắt không rõ ý tử đảo qua đảo lại giữa mấy người không bị thương, tỷ như hai người Hạ Tử Trọng, hoặc những người căn cứ vẫn luôn chú ý như lão đại tiểu đội Bá Chủ, minh tinh ngày xưa, bây giờ là minh tinh dị năng giả Ellen.

“Tình hình bên dưới không rõ, chúng tôi cần dị năng giả hệ tốc độ tiên phong đi vào thăm dò, cùng với binh lính của tôi. Dị năng giả hệ phong, hệ tốc độ xin chủ động đứng ra khỏi hàng.”

Hạ Tử Trọng nhìn Phương Hách bên người khẽ gật đầu, hai người tiến lên một bước bước ra ngoài.

Dị năng giả hệ tốc độ vẫn thường gặp, cơ hồ trong mỗi đội đều có một hai tên, loại dị năng giả này tốc độ đủ nhanh, vào thời điểm nguy hiểm cũng là người sống dai nhất, bởi vậy đều còn sống qua lần tập kích trước.

Ngược lại kỳ lạ là tiểu đội Luân Hồi, thậm chí ngay cả một tên hệ tốc độ cũng không có, ngay cả hệ phong cũng không có. Cũng may, Hạ Tử Trọng và Phương Hách vẫn luôn bị các đội ngũ khác và quân đội coi là đội con của tiểu đội Luân Hồi, bởi vậy không có ai cảm thấy ngạc nhiên.

Dị năng giả hệ phong cư nhiên có tới hai mười người. Gộp với lính trình sát của quân đội, số lượng nhìn qua nhiều hơn một nửa.

Mọi người từ tòa nhà bên hông đi vào, tòa nhà này nhìn qua thấy bình thường vậy mà lại là thông đạo duy nhất để vào căn cứ. Hai người xem xét bốn phía, nhìn chồng tạp vật chất đống ở gần cửa sổ — ai có thể nghĩ ra cái này chứ? Sao mà biết nơi này lại là chỗ dẫn đến xưởng quân sự hả?

Trong tòa nhà hoàn toàn yên tĩnh, từ khi trèo qua tường rào cho tới khi vào được trong nhà cũng không thấy bóng dáng của một con tang thi, loại yên tĩnh này khiến người ta sinh ra cảm giác lo lắng – trong thời thế này tại sao có thể có một nơi không bị chiếm cứ?

xác nhận hành lang bên trong an toàn, tiểu đội trưởng của lần hành động này tiến lên, dùng thẻ từ, mở khóa mật mã tầng tầng lớp lớp cho tới phòng cuối cùng. Nơi đó mới là “cánh cửa” đúng nghĩa.

“Trong thông đạo xác nhận an toàn.”

“Cầu thang xác nhận an toàn, không phát hiện tang thi và động vật biến dị.”

“Đại sảnh tầng tiếp theo xác nhận an toàn, không phát hiện tang thi và động vật biến dị, không có dấu hiệu loài người tồn tại, có thể tiến vào.”

Hai người Hạ Tử Trọng đi đầu cùng đội ngũ đi vào đại sảnh, nơi này tương đối trống trải, trần nhà cao khoảng bốn, năm mét, cầu thang bọn họ đi vào nằm ở vị trí phía Tây, ở phía Bắc bên kia có một cái thang máy rất lớn, bên cạnh còn có một cái cầu thang xanh đen dẫn xuống tầng dưới, phía Đông đại sảnh thì có một cánh cửa lớn gần bằng cả bức tường.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *