Trọng Quy Vu Hách – ch104 – 106 [text]

Chương 104: Nhà máy lọc dầu

sáng sớm tám giờ ba mươi phút, xe của quân đội đã đến đúng giờ, các tiểu đội chỉnh lý xong trang bị, tạođội hình đi theo xe quân đội.

Lần này quân đội điều động năm chiếc xe tải lớn, 2 xe lục chiến, xe tăng, xe hoả tiễn, vân vân. Bộ dáng kia, so với Hạ Tử Trọng thấy ở L thị còn nhiều hơn.

xem ra trong lần thủ chiến lúc trước, quân đội tuy rằng quả thực tiêu hao không ít đạn dược, nhưng vẫn còn lưu lại không ít thứ.

Nhìn những chiếc xe này, mấy người Hạ Tử Trọng ít nhất cũng buông xuống một nửa tâm tình – xem ra căn cứ thật tâm muốn lấy lại đám thiết bị đó, mình nhiều nhất là bị họ xem như hỏa lực, bia đỡ đạn mà dùng, nhiệm vụ lần này không phải cố ý nhằm vào dị năng giả.

Đoàn xe mênh mông cuồn cuộn, ra khỏi căn cứ kéo thành một dãy.

Xe của bọn họ phụ trách ở trước sau trái phải xe quân đội mỗi phương hướng hoặc mở đường, hoặc đoạn hậu, hoặc trái phải phòng thủ, một đường đánh bay đủ loại tang thi không có mắt xông tới, hướng về phía Tây Bắc mà đi.

Hạ Tử Trọng ngồi trong xe có đề hai cái điện thoại vô tuyến. Một cái là liên lạc với quân đội, một cái là liên lạc với bọn Quách Binh. Vì để dễ phân chia, Phương Hách lấy ra mấy tờ giấy màu sắc rực rỡ trong không gian, màu xanh biếc dán lên điện thoại đùng liên lạc với bọn Quách Binh, màu đỏ thì dám lên điện thoại của quân đội.

Cả ngày đoàn xe đều khô khan vô vị tiến lên, mãi đến tận khi sắc trời tối lại mới dừng bên đường cái, các đội lục tục xuống xe nghỉ ngơi tại chỗ một đêm.

Đi xuống xe, đừng nói Phương Hách mà ngay cả Hạ Tử Trọng cũng cảm thấy chân tê rần, thân thể cứng ngắc, cả ngày lái xe, ngồi xe, thời gian dài dù là ai cũng không chịu nổi.

Mặc dù trước kia ra ngoài làm nhiệm vụ, bọn họ một ngày ít nhất cũng dừng xe hai lần trở lên, lúc đi cũng thoáng nghỉ ngơi một chút. Trừ phi gặp phải tình huống khẩn cấp, làm gì có ai lại liên tục chạy lâu như vậy?

“Ngày hôm nay chúng ta chỉ đi được như vậy?” Phương Hách nhìn nhãn hiệu bên đường, những tòa nhà không trọn vẹn bất kham khớp một với bản đồ trong tay, hôm nay so với lúc họ tự đi chậm hơn không ít, phải biết bọn họ bình thường cũng nghỉ chân một hai lần.

“Lần này xe quá nhiều, tốc độ xe phía trước mở đường chậm chúng ta mới đi chậm.” Tuy rằng trong đoàn xe mở đường đều là các loại xe bọc thép việt dã tính chất cực tốt, nhưng biết sao được trong đội ngũ còn chuẩn bị không ít xe tải vận thiết bị, vì những xe này mở đường, xe bọc thép phíaệtrước không thể vừa thanh lý chướng ngại vật, vừa phải thanh lý tang thi chạy tới, cứ như vậy tốc độ làm sao có thể nhanh được?

“Cậu Hạ, hai người các cậu tới dùng cơm đi.” Từ điện thoại dán giấy xanh truyền ra giọng của Quách Binh, Hạ Tử Trọng đáp một tiếng, tìm khắp nơi một hồi mới đi đến vị trí của tiểu đội Luân Hồi.

Xe dừng ở trên đường, người tiểu đội thì tập hợp ở một hướng, người quân đội thì lại tập hợp ở một hướng khác.

Vị trí người Luân Hồi cách chỗ bọn Bá Chủ cũng không xa, Ellen mấy ngày nay vội vàng chuyện lớn chuyện nhỏ trong đội căn bản không có thời gian đi thông đồng với bạn trai nhỏ của người ta – trong đội nam nam nữ nữ bò lên giường hắn không dứt, làm gì còn thời gian nhớ tới Phương Hách?

Vào lúc này nghỉ ngơi tuy rằng nhìn thấy Hạ TửTrọng và Phương Hách ở cách đó không xa, mà Ellen đang bận cùng Duẫn Đông tính kế làm sao mò được lợi ích trong lần nhiệm vụ này, cũng chỉ có thể gát chuyện như vậy qua một bên.

Hai người Hạ Tử Trọng càng không để ý tới tình huống của Bá Chủ, sau khi ngồi xuống liền tham dự đối thoại với bọn Quách Binh.

“Chiếu theo tốc độ hiện giờ, trong vòng năm ngày chúng ta có thể đến được nhà máy lọc dầu là tốt lắm rồi.” Quách Binh móc ra một điếu thuốc, đặt ở dưới mũi ngửi một cái, sau đó kẹp ra sau tai.

“Muốn đến nhà máy, nếu như trên đường không có chuyện gì ngoài ý muốn nói không chừng chúng ta phải đi hết bảy, tám ngày, thậm chí mười ngày.” Trần Ninh chuyển chuyển ngón tay; trên bản đồ, giương mắt nhìn Quách Binh một cái: “May là chúng ta ở trong căn cứ để lại đồ dùng cho mấy tháng, nếu vạn nhất không về kịp thì cũng phải dọn đi.”

Hai người Hạ Tử Trọng lần này đi đã đem tiền thuê nhà gửi ở chỗ người Luân Hồi phụ trách giữ nhà, nhờ bọn họ khi nào tới hạn thì đi đóng tiền nhà dùm – nhân viên hậu cần Luân Hồi lần này cũng chẳng có bao nhiêu người tham gia, đều lưu lại trong căn cứ đánh tang thi, đào tinh hạch, trông nhà.

“Chúng ta lần này đi ra mỗi chiếc xe để mang xăng số lượng có hạn, quân đội bên kia cho dù mang nhiều hơn thì cũng không đủ, bọn họ hẳn là đang tranh thủ chạy tới điểm tiếp viện thứ nhất.” Tay Hạ Tử Trọng chỉ vào mục tiêu đầu tiên của bọn họ – nhà máy lọc dầu

Lúc mấy người nói chuyện, đội viên phụ trách làm, cơm đã làm xong. Lần này ra ngoài bởi vì nhân số đội viên Luân Hồi tương đối ít, cho nên hại nhóm người quyết định đồng thời kết nhóm. Hai người Hạ Tử Trọng đã sớm đưa gạo của mình cho đội viên Luân Hồi phụ trách làm cơm, ngoài ra còn có một ít trứng muối tìm được. Buổi trưa bởi vì quân đội không dừng xe nghỉ ngơi cho nên bọn họ đều ăn trên. Xe mình, đến tối mới có thể cùng nhau ăn chung nồi.

Có hai người cống hiến trứng muối, người phụ trách làm cơm trực tiếp làm một nồi cháo thịt nạc trứng muối, thịt cũng là bọn Hạ Tử Trọng đưa – thịt khô. Tuy rằng mùi vị không ngon, số lượng ít, nhưng dù gì cũng là thịt. Hơn nữa trứng muối và hành lá bọn Luân Hồi không biết đổi về từ nơi mào, nồi cháo lớn thơm ngát có thể đập chết bánh bột ngô căn cứ cứ vậy ra đời… Mọi người cuối cùng cũng có thể ăn được thứ gì đó nóng rồi.

Trong lúc nhất thời, chỗ của mấy tiểu đội khác đều truyền đến từng làn mùi hương. Lần này đều là đội trưởng mang theo đội viên chủ lực của mình, cho nên thức ăn cũng không tệ lắm. Những ngày tháng này gạo và mì đều trở nên quý giá, đại đa số người chỉ cam lòng dùng gạo nấu cháo. Có mấy tiểu đội chỉ có thể gặm bánh bột ngô, dẫn tới người xung quanh không ai thèm liếc mắt.

Ăn xong cơm tối không tới mười phút, trời lần thứ hai nổi mưa phùn. Khí trời âm trầm này làm tất thảy người sống sốt đều cảm thấy mệt mỏi.

“Trở về đi.” Quách Binh đứng dậy, vỗ vỗ cặp chân có chút tê: “Còn nói nếu khí trời tốt liền ở bên ngoài ngủ, trời mưa này không biết sẽ mưa bao lâu, chúng ta vẫn là về xe ngủ đi.” Bên trong xe cho dù có to cỡ nào cũng không thông thoáng băng bên ngoài, đặc biệt là lần này bọn Quách Binh người không ít, mà xe cũng chỉ có mấy chiếc, mấy gã đàn ông chen chúc ngủ trong xe thật không thoải mái.

“Ở trong xe an toàn hơn một chút” Hạ Tử Trọng nhìn lướt qua phía Đông, từ lúc bắt đầu ăn cơm đến giờ, tiếng súng ở phụ cận đoàn xe chưa từng ngừng.

Các tiểu đội đều có nhiệm vụ trực đêm, tối hôm nay không có ca của bọn họ, bởi vậy đội của hai người có thể trở về nghỉ ngơi thật tốt một đêm. Mãi đến tận nửa đêm còn có thể nghe thấy tiếng súng thỉnh thoảng vang lên, mạt thế rèn luyện ra các gã đàn ông thô to không yếu ớt tới nỗi không ngủ được, từng người từng người chỉ cần dính đầu lên gối liền ngủ. Mà ngay cả Hạ Tử Trọng và Phương Hách có bàn tay vàng một khi trό lại xe cũng ngủ rất nhanh.

Quả nhiên, như bọn họ lúc trước dự liệu, đoàn xe tốn hết bốn ngày, lúc ba giờ chiều ngày thứ năm mới tới được chỗ cách nhà máy lọc dầu một ngày đường.

Ở trên đường gần nhà máy lọc dầu tán loạn xác xe, trên đường phố một mảnh hoang vu, chung quanh không thấy một bóng người.

Đội ngũ cẩn thận mở đường đi tới nhà máy, đẩy đống xe chặn đường tiến về phía trước.

Nhìn xe rải rác bốn phía, Hạ Tử Trọng nhíu mày: “Trong đống này cũng có thể tìm được xăng.”

Phương Hách cảnh giác nhìn chăm chăm đường phố bên ngoài, nghe tiếng Hạ Tử Trọng liền quay đầu nhìn ra ngoài rồi lại nhìn đến cửa nhà máy lọc dầu: “Nói như vậy, bên trong có thể sẽ có không ít tang thi.”

Nơi này cách khu dân cư rất xa, phụ cận trên đường mặc dù có không ít xe cộ mà lại không nhìn thấy hình bóng dáng tang thi, như vậy tám phần mười chắc chắn đám tang thi hiện giờ đang tụ tập trong nhà máy.

Hai người suy đoán không sai, phía trước liền truyền đến tiếng súng.

Sau tận thế, người chạy đi tị nạn không có đủ xăng để dùng đều sẽ đến chỗ này thử vận may. Càng không cần phải nói sau tận thế những người sống quanh đây cố ý tới chỗ này để tìm xăng.

Từng con từng con tang thi hưng phấn vẫy tay – nơi này đã lâu không có người sống đến, trước đó người của quân đội cũng không đi đường này. Hiếm khi ngửi được khí tức nhân loại, làm đám tang thi đói bụng thật lâu như bị dội máu gà hưng phấn khó kiêm chế.

“Chú ý! Tận lực tiêu diệt chúng nó tại cửa lớn, không được để xảy ra sai lầm^khiến thùng đựng dầu bên trong cháy!” Nơi này chính là nhà máy lọc dầu, trước cửa ra vào thì tốt rồi, mà phía sau cửa đều là những thùng dầu to to nhỏ nhỏ!

Tiếng súng đùng đùng một mảnh, dị năng giả có skill đánh xa đều xung phong giết tang thi.

Hai người đi tới mới thấy cảnh đám tang thi hưng phấn vây quanh cửa lớn, cảnh tượng kia, giống như ngày đó họ đứng trên tường nhìn xuống đợt sóng tang thi triều.

“Đệt! Nơi này đến cùng có bao nhiêu tang thi chứ!” Không biết là đội viên tiểu đội nào mắng một tiếng, bắt đầu bóp cò súng công kích tang thi trước mặt.

Bởi vì có kinh nghiệm phòng thủ thành, khi mọi người đối mặt với loại tình huống như vậy cũng không còn hoảng loạn. Quân đội đã sớm đem mấy chiếc xe tăng chặn cửa trước, đám tang thi trong một chốc sẽ không thể bò ra được.

Tình huống rất nhanh liền bị khống chế, còn lại chỉ là vấn đề thời gian, mà mọi người ở đây vừa mới quen, bỗng nhiên! Trong tang thi nhảy ra hai bóng người!

“A –!”. Hai tiếng kêu thảm thiết vang lên, một người lính, một dị năng giả đứng trên xe tăng công kích nháy mắt bị kéo vào bầy tang thi!

“Tang thi biến dị!” “Tập trung hỏa lực xạ kích!” “Lão tam, lão tam! Đừng bắn.”

Hai người kia rơi vào liền bị tang thi xé xác, trong đội ngũ có không ít người từng vào nội thành gặp phải tang thi cấp hai, thế nhưng hai con tang thi cấp hai kia động tác thực sụ quá nhanh, nhanh đến mức ngay cả bọn Hạ Tử Trọng còn chưa kịp chú ý tới đã lôi người vào bầy tang thi.

Chương 105: Nhà máy lọc dầu bị tập kích

Bất quá chỉ ngắn ngủi mấy giây, hai người kia liền bị nhấn chìm trong bầy tang thi, mọi người ngay cả hai con tang thi kia cũng không thấy rõ liền mất đi hai người.

Nhân số phòng thủ ngồi xổm trên xe tăng rất nhiều, vào lúc này tuy rằng rối loạn một chút, nhưng rất nhanh lại được các chiến sĩ phụ trách an bài ổn định lại, bỗng nhiên, có một bóng đen nhảy lên xe!

Lần này Hạ Tử Trọng và Phương Hách tuy rằng thấy rõ, nhưng cự ly vị trí của bọn họ rất xa, phụ cận lại có người, tay chân bị gò bó. Người bị con tang thi kia nhìn chăm chú là một dị năng giả hệ phong, hắn thấy thế vội vàng nhảy lùi lại, dưới chân vừa mới tỏa ra ánh sáng màu xanh, người mới vừa nhảy lên, hai chân liền bị một thứ nhỏ dài quấn lấy!

“Là lưỡi của tang thi!” Hạ Tử Trọng cả kinh. Hắn tuy rằng nghe nói có tang thi dùng lưỡi làm vũ khí, có thể trói mục tiêu, nhưng đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy.

“A liền bị kéo đi, người bên cạnh muốn” Người kia hét thảm một tiếng vươn tay cứu thì thấy tang thi vọt về phía mình theo bản năng co rụt tay lại né tránh, người kia lập tức bị tha xuống xe,

Một trận tấc tấc táp táp vang lên, một mảnh hoa băng khi con tang thi kia nhảy lên liên kết tụ, miễn cưỡng ngăn cản động tác của nó một khắc. Một đạo ánh vàng từ sau gáy tang thi bắn tới, đánh lệch tinh hạch khỏi vị trí.

Âm một tiếng, tang thi tốc độ đổ xuống trên đất, không động đậy nữa.

Ellen sửng sốt một chút, dị năng hệ băng của hắn mặc dù trong khí trời ẩm thấp này rất tiện lợi, hiệu quả cũng rất tốt, nhưng hắn bất quá chỉ là đóng băng tứ chi của nó, làm sao có khả năng trực tiếp đông chết nó?

Hắn nghi hoặc đánh giá xung quanh, xem là ai động thủ giết chết con tang thi này, bên người là một em gái hệ thủy ôm chặt cánh tay Ellen, gắt gao siết chặt cánh tay hắn cao giọng rít gào: “Đội trưởng anh thật quá đẹp trai! Một phát liền đánh chết con tang thi biến dị này!”

Mấy em gái đội khác cũng kêu lớn, làm hắn cho dù có tâm tìm kiếm người chân chính giết tang thi biến dị cũng không có cơ hội.

Phương Hách dưới kính râm đảo mắt một vòng, dị năng của cậu từ khi lên tới cấp ba thị giác liền nhạy bén hơn trước rất nhiều, đương nhiên phát hiện đạo ánh vàng kia, biết là Hạ Tử Trọng đắc thủ.

Hạ Tử Trọng không để ý loại chuyện nhỏ này, ở trong bầy tang thi tìm một chút – cái người bị ké0 xuống kia mắt thấy không sống nổi nữa, mà tang thi dùng đầu lưỡi công kích bọn họ. Vẫn còn ở trong kia!

Lại thêm một đạo ánh vàng chợt lóe, sau khi dị năng thăng cấp, lực công kích của hắn cũng tăng lên rất nhiều, trước đây dùng tăm làm đạn đối phó với tang thi cấp hai không thể dễ dàng như thế, tang thi cấp một có thể dùng phương pháp tấn công từ xa này một kích tất chết, mà tang thi cấp hai trở lên thì phải đích thân dùng đao chém, nhưng bây giờ hắn giết tang thi cấp hai cũng như hồi đó giết cấp một – chỉ cần tốc độ nhanh, công kích không bị chúng nó tránh thoát là được.

Con tang thi biến dị thứ hai cũng yên lặng chết trong tay Hạ Tử Trọng, áp lực trong đội ngũ nhất thời giảm bớt rất nhiều, một con tang thi tốc độ cấp hai khác dưới đợt liên thủ của dị năng giả bị bắn cho thành cái sàng, rốt cuộc bò không nổi nữa.

Tựa hồ bên trong mấy trăm tang thi này chỉ có ba con tang thi cấp hai, sau khi ba con tang thi ngã xuống, tang thi bình thường còn lại không đáng sợ, rất nhanh liền bị mọi người quét sạch.

Không khí trầm mặc bao phủ xuống đội ngũ, đội ngũ cό người chết cũng không thể ôm xác về, chỉ có thể yên lặng đem những thi thể này chồng lại một chỗ, dùng đuốc thiêu sạch mà thôi. Những người còn lại đương nhiên cũng sẽ không chủ động đi an ủi những ai có người thân gặp rủi ro, hay bạn bè qua đời, trong mạt thế mỗi ngày cơ hồ đều sẽ có cảnh tượng này. Lúc thấy có người chết đi, những người còn lại cũng chỉ là một mảnh tê dại, cho dù là bạn thần đi nữa cũng cơ hồ không có cách nào chảy nước mắt, chỉ yên lặng mà nhìn chăm chăm đống thi thể dưới cơn mưa dày đặc gian nan đốt cháy.

Trong nhà máy lọc dầu tuy rằng không phải mỗi thùng đựng dầu đều đầy, dầu là thứ duy nhất tiếp tế đầy đủ cho toàn bộ đoàn xe, còn có thể đóng gói mang đi sử dụng trong tương lai một quãng thời gian rất dài, ngoài ra còn dư lại rất nhiều.

Nhưng lần này, mục tiêu chủ yếu không phải xăng, cho nên mỗi chiếc xe chỉ chứa đầy xăng mình dùng, có khả năng thì tận lực mang thêm ít xăng nữa, rồi tạm thời ở trong viện nghỉ qua đêm – không phải bọn hắn không nghĩ đến chuyện tìm nhà ở tạm, mà do tình huống bây giờ, nếu có gì phát sinh ở trên xe vẫn dễ thoát thân hơn, nếu ở trong nhà nhất định phải cùng đám đột kích dánh giáp lá cà.

Sắc trời âm trầm, trời mưa nhỏ giọt lác đác. Hạ Tử Trọng và Phương Hách ngồi ghế sau nhìn quang cảnh xung quanh, bọn hắn ngày hôm nay đi ra phía sau nhà máy nhìn rồi, cái xưởng dầu này thực sự không nhỏ, hắn đã lấy đủ số dầu cần dùng mà vẫn còn ít nhất mười mấy xe dầu thành phẩm.

Bất quá bây giờ không vội, đám người kia vẫn còn ở chỗ này, nếu như buổi tối động tác quá lớn ngày mai nhất định sẽ bị người khác nhìn ra đầu mối.

Chọt chọt bạch cầu đang năm trong lòng Phương Hách hưởng thụ xoa bóp: “Nhớ kỹ chỗ chưa?”

Bạch cầu vặn người hai cái, dùng ánh mắt ủy khuất bị bắt nạt liếc Hạ Tử Trọng một cái, trong đầu hai người lập tức hiện lên suy nghĩ của bạch cầu– ngược đãi, bãi công!

Hạ Tử Trọng bất đắc dĩ sờ sờ cái đầu to mềm của nó, còn Phương Hách thì cúi đầu cười trộm, lặng lẽ nói với nó: “Chờ trở về để mẹ ôm con ngủ.” Mỗi ngày. Vốn đều phải ôm con ngủ!

Tuy rằng nó vẫn như trước không nói ra lời, nhưng ý nghĩ của bạch cầu càng ngày càng rõ truyền đến trong đầu hai người, có thể xem như là một tiến bộ lớn, chỉ là cái cục tròn này không ngoan ngoãn gì hết, thường hay hỗn láo với hai người, làm Hạ Tử Trọng cảm thấy mình làm cha nhưng lại không có đủ tôn nghiêm.

Đương nhiên, tôn nghiêm là phải dựa vào hành động thực tế mới có được, mà không phải uy hiếp một quả cầu nhỏ vị thành niên, ngay cả nói chuyện cũng không thể nói này.

Bóng đêm thâm trầm, trong màn đêm đen tối truyền đến một tia quỷ dị làm Hạ Tử Trọng vừa ngủ không bao lâu bất chợt mở mắt.

“Làm sao vậy?” Phương Hách tuy nhạy bèn hơn trước đây, nhưng cũng không cảm giác được gì, cậu chỉ bị động tác của Hạ Tử Trọng đánh thứC.

“Có thứ gì đó.” Hạ Tử Trọng trầm mặt ngồi dậy, nhìn ra bóng tối ngoài cửa xe.

Ngoài xe cách đó không xa có một đám lửa, ngồi cạnh đống lửa chính là người gác đêm nay. Những người kia ngồi vây cùng một chỗ thấp giọng trò chuyện giải buồn, mấy người ôm súng thỉnh thoảng đánh giá bốn phía vài lần, canh chừng lại đột nhiên xuất hiện tang thi. Nhìn bọn họ bộ dáng nhàn nhã, rất hiển nhiên bọn họ cũng không nghe thấy thanh âm kia.

“Từ hướng nào?” Phương Hách thấp giọng hỏi, cũng nhìn ra ngoài quan sát.

“Hình như là từ bên kia. Đi rồi.” Hạ Tử Trọng nhíu mày, kinh ngạc nhìn về phía bóng ma mọ. Đó là cái gì? Tang thi? Hay là người? Nếu như là tang thi thì làm sao bỏ qua cơ hội săn bắt tốt như vậy? Còn nếu là người. Vậy đó là ai?

Kỳ quái hơn chính là, vì sao hắn “cảm giác’ được cái vật kia? Không phải âm thanh, không phải giác quan thứ sáu, mà là một loại “cảm giác’ không có cách nào nói rõ.

Nghi vấn cũng không có giải đáp, mãi đến tận hôm sau, mọi người khởi hành rời đi, Hạ Tử Trọng cũng không phát hiện tùng tích của người hoặc tang thi đó. Có lẽ đó là người sống sót ở gần đây, chiều hôm qua nghe sthấy âm thanh mọi người thanh lý tang thi nên mới tới xem một chút, nhưng lại không xác định mấy người này có phải người tốt hay không nên mới không chạy tới làm quen.

Tối ngày khởi hành, Hạ Tử Trọng và Phương Hách trở lại trong xe, bạch cầu vẫn luôn ở trong không gian tinh thần phấn chấn xuất hiện trên bãi đất trống sau thùng đựng dầu.

Vẫn luôn chung tình với điệu nhảy tưng tưng, bạch cầu lúc này lại buôn bực trôi lơ lửng giữa không trung, đem tầm nhìn cộng hưởng cho ba ba luôn ngược đãi mình và người mẹ luôn ôn nhu mỹ lệ.

Trong tầm mắt ngoại trừ những thứ còn nguyên vẹn ở trong nhà máy lọc dầu cũng không lòi ra thứ gì mới, bạch cầu lắc lư bay tới bay lui một vòng, Hạ Tử Trọng liên kêu nó trở lại không gian, còn mình thì chuẩn bị đi vào.

“Cẩn thận một chút, lấy ít cũng không sao.” Phương Hách đến gần hôn lên hai má hắn, lần này ra ngoài không chiếm được thứ gì tốt, nhưng dọc đường đi xăng vẫn luôn do quân đội chi trả. Xăng của bọn họ không tính là giàu có, nhưng so với mấy đội ngũ khác thì tốt hơn rất nhiều.

Hạ Tử Trọng khẽ gật đầu, quay người tiến vào không gian.

Không khí tươi mát, gió nhẹ khẽ lướt qua má, so với không khí ẩm thấp bên ngoài thật thoải mái.

Bạch cầu đang ở trên bãi đất trống trước nhà trúc bay tới bay lui, thấy Hạ Tử Trọng tiến vào không gian lập tức bay tới – ba ba ôm mặc dù không được thoải máiỳ như mẹ, nhưng mà có người ôm nó nó tuyệt đối sẽ không khách khí!

Ôm bạch cầu rời khỏi không gian, trở lại bãi đất trống vừa ở ban ngày.

Hạ Tử Trọng nhớ rất rõ ràng, bồn đựng xăng thành phẩm có tới mười mấy cái, đội ngũ bọn họ khi đến chỉ lấy một ít trong hai bồn. Mấy bồn xăng đó bởi vì bốc hơi mà không chứa đầy, nhưng chỉ cần lấy đi một cái, liền đủ hai người bọn họ sử dụng một đoạn thời gian thật lâu.

Diện tích Ttầng hầm trong không gian tăng rất lớn, đối với Hạ Tử Trọng bây giờ hành động càng thêm lợi, dạo quanh mấy bồn xăng ấy một vòng, vài bồn cao mấy mét liền được xếp hàng trong không gian, còn mấy bồn xăng lớn ấy khi Hạ Tử Trọng ý thức vào trong đều cảm thấy một loại cảm giác mơ hồ ngột ngạt.

Hắn không quá tham lam mà muốn nhét hết đống dầu này vào túi mình, chỉ lấy có một nửa trong đống thành phẩm. Đang nghĩ ngợi có nên để xăng trực tiếp vào không gian rồi trả bồn không trả lại chỗ cũ hay không? Miễn cho nhiệm vụ lần này làm xong rồi lúc đi ngang qua bị mấy người kia lại phát hiện, bỗng nhiên, cái “cảm giác” buổi tối ngày hôm trước lại tới!

Có cái gì đó!

Sắc mặt Hạ Tử Trọng cứng lại, nhìn tới một hướng khác. Hắn không biết cảm giác này tại sao lại tới, đến cùng là cái gì, không nghi ngờ gì nữa, có vật gì đó xuất hiện ở phụ cận!

Không biết là người hay tang thi, Hạ Tử Trọng đang nghĩ ngợi xem có nên trở về chỗ Phương Hách luôn hay không, thì một thứ giống lợi kiếm bắn về phía hắn!

Cấp hai.

Không, tốc độ so với tang thi cấp hai còn nhanh hơn!

vật xông tới như một cơn gió, Hạ Tủ Trọng cảm thấy tựa như mỗi một cọng tóc gáy của mình đều dựng đứng cả lên, ) từ trong thân thể khuếch tán ra một loại cảm giác không rõ, khiến hắn dường như có thể thấy được mỗi một động tác của vật kia.

Chương 106: Dạ tập (đột kích ban đêm)

Tang thi cấp ba có dị năng hệ phong, nó từ trên đỉnh của một thùng dầu nào đó “bay” xuống, cánh tay duỗi thẳng phía trước như một thanh lợi kiếm phóng thẳng về phía Hạ Tử Trọng!

Trong đầu cấp tốc phán đoán, Hạ Tử Trọng theo bản năng dùng chân trái làm trục tâm, trong nháy mắt tang thi cấp ba “bay tới” chân phải đẩy một cái, xoay một vòng tại chỗ, giơ thẳng mũi đao lên trước.

Trên thân đao xuất hiện một vòng sáng màu vàng, “xoẹt-” một tiếng, mượn lực bay tới của con tang thi mà xẻ nó thành hai mảnh ngay giữa không trung!

Thịch thịch hai tiếng, thân thể tang thi bị chẻ làm hai nửa trước sau rơi xuống đất.

Hạ Tử Trọng vẫn đứng tại chỗ, màu vàng nhạt trên thân đao trong tay hắn dần biến mất, trán lại bất tri bất giác đổ đầy mồ hôi lạnh, trong lúc nhất thời hắn chỉ có thể đứng tại chỗ há miệng thở gấp, sững sờ nhìn thi thể con tang thi bị chia làm hai nửa kia.

Tuy rằng tình cảnh này phát sinh rất nhanh, nhanh đến mức trước sau chỉ có mấy giây, nhưng trong mấy giây ngắn ngủi ấy lại cơ hồ hút đi toàn bộ tinh thần lực cùng toàn bộ sức mạnh của hắn, bây giờ vừa kết thúc, cảm giác căng thẳng và mệt mỏi trong cơ thể nháy mắt tràn Ta.

“Phốc, phốc ” bạch cầu từ khi không gian thăng cấp xong luôn tỏ vẻ không có bất kỳ hứng thú nào. Với tinh hạch cấp hai, cho dù để trước mặt nó cũng làm như không thấy, cực kỳ giống một đứa nhỏ kén ăn.

Nhưng bây giờ, sau khi con tang thi này bị Hạ Tử Trọng chẻ đôi, bạch cầu cứ như vừa tìm được một món ăn vặt mới, tung tăng nhảy qua, vui vẻ bắt đầu hoạt động “đào tinh hạch, ăn đồ ăn vặt”.

Hạ Tử Trọng chống hai tay lên đầu gối, thở mạnh vài lần mới ổn định lại trái tim đang đập thình, thịch trong lồng ngực, rồi mới ngẩng đầu lên nhìn xung quanh.” Loại “cảm giác” kia đã không còn, chỉ còn lại thi thể tang thi cấp ba bị giết năm trên đất.

Tang thi cấp ba hệ phong, tốc độ kia so với tang thi cấp hai nhanh hơn nhiều, hơn nữa trước đây Hạ Tử Trọng chưa bao giờ gặp phải tang thi hệ phong, bởi vậy cũng không biết tang thi cấp hai hệ phong ra sao, cũng không biết năng lực tang thi cấp hai như thế nào. Nhưng công kích vừa nãy của con tang thi cấp ba này thực sự quá nhanh, nhanh đến mức khiến hắn ra sát chiêu một phát ngủm luôn, hại hắn bây giờ muốn nghiên cứu một chút cũng không có cơ hội.

Bất quá quan sát từ bên ngoài, tang thi cấp ba so với tang thi cấp hai gây hơn, hẳn là do nó thuộc hệ phong nên thân thể không quá mập, trên người tang thi là lớp “da thịt”đen kịt, mỗi một tấc da đều như thịt bắp chân chật căng mà tràn đầy sức mạnh. Mà hình dạng của nó đã không còn tìm ra được thứ gì có liên quan tới “người”, ngũ quan hỗn độn thành một mảnh, hai mắt lồi ra thật lớn, lại đen ngòm như màu da, hoàn toàn không có tròng trắng. Mũi, môi, hầu như không có, cơ hồ không thấy được. Mũi chỉ là hai cái tuyến, chóp mũi hơi nhô lên một ít. Môi hoàn toàn không có, từ chính diện nhìn lại chỉ có thể nhìn thấy một đường chỉ.

Thoáng quan sát hình dáng con tang thi này, Hạ Tử Trọng xác nhận xung quanh không còn con tang thi cấp ba nào khác, lúc muốn tìm bạch cầu lại phát hiện – nó biến đi đâu mất rồi.

Trong không gian ấm áp, cả người bạch cầu tỏa ra ánh sáng trắng. Hạ Tử Trọng đứng ở dưới trầm mặc ngước đầu nhìn bạch cầu đại nhân đang tiêu hóa thức ăn.

Phải biết, khi bạn bạch, cầu của chúng ta ăn tinh hạch cấp hai, hai người Hạ Tử Trọng ngay cả một viên cũng chưa được nhìn thấy! Mãi đến khi lão nhân gia người ta thăng cấp xong hai-vợ chồng son mới được chứng thực – thì ra tinh hạch lên tới cấp hai đúng là có màu sắc, cũng to hơn tinh hạch cấp một cả một vòng.

Nhưng bây giờ.

Nhìn bạch cầu thoải mái đến nỗi một thân thịt mỡ run run tỏa ra “ánh sáng”, Hạ Tử Trọng thở dài, phỏng chừng trước khi bạch cầu thăng lên cấp bốn hắn cũng không thể biết được hình dáng của tỉnh hạch cấp ba là như thế nào.

“Ăn no chưa?”

Cục thịt được ôm vào lòng thoải mái gật đầu.

“Mang ba về chỗ mẹ đi.”

Bạch cầu lay động một thân thịt mập mạp, lắc người một cái đem Hạ Tử Trọng về lại buồng xe kỵ sĩ mười lăm.

“Lấy được rồi chứ?” Bởi vì thời gian so chiêu của con tang thi cấp ba kia với Hạ. Tử Trọng quá ngắn, nên khi Hạ Tử Trọng lấy dầu tiết kiệm được biết bao nhiêu thời gian, Phương Hách cũng không chờ bao lâu bọn họ đã trở về.

Hạ Tử Trọng há miệng, thôi xong. Quên đem bồn đựng dầu để lại chỗ cũ rồi!

Bồn đựng dầu quá lớn, hắn vốn còn định thử xem có thể để dầu không trong không gian được không, kết quả là gặp phải tang thi cấp ba, rồi bạch cầu chạy về không gian ăn tinh hạch, bị vài việc này xào xáo làm hẳn quên mất kế hoạch này!

Nếu như đoàn xe lúc về trở lại con đường này, mấy bồn dầu lớn như vậy sẽ rất dễ bị nhận ra!

“Làm sao thế?” Phương Hách có chút lo lắng thấp giọng hỏi.

Hạ Tử Trọng nhìn cậu, ho khan một cái, đem quyết định nói cho cậu biết, sau đó hai người đồng thời cúi đầu nhìn bạch cầu đang năm trong lòng Phương Hách nũng nịu– hàng này cũng đã trở về, lẽ nào bây giờ lại kêu nó suốt đêm chạy về đó?

Biết mình bị ngược đãi nhiều lần, lần này bạch cầu kiên quyết không khuất phục, nó rõ ràng đã mang ba ba tới chỗ kia rồi mà, tại sao bây giờ còn phải đi nữa? Bọn họ dốt nát tại sao lại để bắt mình ra sức bù lại chớ?

Chỉ số thông minh gia tăng, bạch cầu thật khó dụ dỗ.

Xác nhận tối hôm nay cho dù mình chạy hoài cũng không thể về kịp lúc, Hạ Tử Trọng vô lực, Phương Hách vô cùng săn sóc an ủi hắn: “Thực sự không được thì khi nào chúng ta trở về lại nghĩ cách, trên đường, thử xem có thể trực tiếp đặt chất lỏng trong không gian không. Xem xem nó có ảnh hưởng tới mấy vật khác không nữa đã.”

“… Hiện tại cũng chỉ có thể như vậy.” Hạ Tử Trọng lúc này cũng không có biện pháp khác, ý kiến của Phương Hách không sai, mặc dù trong không gian có tác dụng ngưng đọng thời gian, nhưng bọn họ lại chưa từng có trực tiếp để chất lỏng vào, cũng không biết xăng bốc hơi có ảnh hưởng tới những vật khác hay không. Cho dù trong thời gian ngắn không nhìn ra, lỡ dần dần có ảnh hưởng thì sao?

Hai người thảo luận một chút, quyết định dùng một bình nước suối nhỏ để ở một góc, để mấy hạt nước phân tán trong khu vực quy định, quyết định chờ vài ngày sau nhìn coi có bị mất nước không.

Sáng sớm, đội ngũ lần thứ hai xuất phát, đoàn người hướng thẳng. Về phía Tây Bắc.

Nhân khẩu khu Tây Bắc thấp hơn nhiều khu phía Đông và phía Nam, mà lúc này mọi người phát hiện, số lượng tang thì nơi này cũng không ít.

Tận thế đến, người người tứ tán thoát thân, có mấy ai cho là khu vực phía Tây nhân khẩu ít, nên số lượng tang thi cũng sẽ ít, bởi vậy vừa bắt đầu liên từ bỏ ý nghĩ trốn vào căn cứ, trực tiếp chạy thoát về phía Tây.

Mà tang thi dù ít thì cũng vẫn phải có, đặc biệt là tang thi cấp hai, tốc độ xuất hiện trên thực tế khác xa so với mọi người dự liệu, dưới một vài tình huống đặc thù và có thực vật biến dị tồn tại, khiến mấy người đó chạy đến gò đất này rồi không có chỗ trốn.

“Có biến.” Hạ Tử Trọng cảm thấy hai ngày nay mình rất có xu thế thần côn, lúc trước ở căn cứ còn không có cảm giác gì, hiện tại một khi đến khu đất tương đối trống trải, loại năng lực “nhận biết” này của hắn lập tức khởi động.

Đáng tiếc là đến bây giờ hắn vẫn không biết được năng lực này rốt cuộc là do hệ phong biến dị hay là dị năng hệ kim đưa tới, hoặc giả như có quan hệ gì đó với nội công tự luyện cũng không chừng?

Tuy rằng trực giác làm Hạ Tử Trọng cảm thấy chuyện này giống như do dị năng mang tới, mà rốt cuộc làm sao kích phát còn chưa phát hiện được. Bất quá, cái này cũng không gây trở ngại cho hắn sử dụng loại “cảm giác”này.

Phương Hách đã biết Hạ Tử Trọng một mình thủ tiêu một con tang thi cấp ba ở nhà máy lọc dầu, nhưng bởi vì không chứng kiến tận mắt nên cậu còn tưởng rằng Hạ Tử Trọng giết tang thi cấp ba cũng giống như giết tang thi cấp hai mà thôi. Bây giờ nghe lời của hắn lập tức để cao cảnh giác, tỉ mỉ quan sát bốn phía trong đêm tối.

Tối hôm nay do hai người bọn họ phụ trách gác, đương nhiên, đồng thời phụ trách gác đêm còn có những người khác, mà mỗi tiểu đội phụ trách mỗi hướng khác nhau. Hai người Hạ Tử Trọng phụ trách một phương, hợp tác với bọn hẳn cũng không phải người Luân Hồi mà là những người trong hai đội ngũ ít người khác, ngoài ra còn có một phần là quân nhân.

“Số lượng không ít. Động vật biến dị!” Hạ Tử Trọng phát hiện số lượng “động vật” này tựa hồ không hề ít, biểu tình cũng trở nên ngưng trọng.

Đây là lần thứ hai hai người bọn hẳn tham gia nhiệm vụ gác đêm, lần trước cả hai ngồi trên mui xe, tình cờ có vài con tang thi đi qua nhưng ngay từ xa đã bị Hạ Tử Trọng dùng tăm “đâm” chết rồi, nhưng tối hôm nay tựa hồ không hề đơn giản như vậy.

“Từ hướng nào?” Phương Hách vội vàng hỏi, động vật biến dị, bọn họ gặp phải cũng không nhiều, mà mấy lần trước đều khá phiền toái – động vật biến dị hoặc tang thi động vật có khả năng hành động linh hoạt hơn tang thi bình thường.

Hạ Tử Trọng chỉ tay về một cái hướng, nơi đó cũng không phải hướng hai người họ phòng thủ, khoảng cách những thứ đó cũng không gần, mà.

Hạ Tử Trọng cầm lấy điện thoại vô tuyến, nếu như tới là động vật biến dị hoặc tang thi động vật, số lượng quá nhiều chỉ e cho dù là hai người Hạ Tử Trọng cũng tuyệt đối không thể toàn thân trở ra, không làm tốt công việc canh gác chỉ sợ đoàn xe sẽ phải chịu thua thiệt lớn.

“Hướng mười giờ có thứ gì đó đang tới đây!”

“Cái gì ? Chuyện gì??”

“Hướng mười giờ? Chỗ nào đâu? sao tôi không nhìn thấy?”

“Ai nói nhảm cái gì đó? Tôi có thấy thứ gì đâu…”

Trong điện thoại truyền ra một mảnh đối thoại rối như tơ vò, trải qua mấy ngày cùng đi chung, năng lực chiến đấu của dị năng giả tạm thời không bàn luận đến nhưng ngạo khí lại ngày một tăng. Điểm này là từ đợt phòng thủ căn cứ lần trước tạo thành cho đến nay dọc theo đường đi đều không gặp phải nguy hiểm gì quá lớn càng khiến loại tâm thái này dâng cao lên đến đỉnh điểm.

Ngay cả quân đội lần này cùng ra ngoài hành động, cũng không dám sai khiến mấy người trong tiểu đội dị năng.

Từ trong điện thoại còn truyền ra tiếng hỏi han lung tung, giọng nói lúc đầu lại phát ra: “Đến rồi!”

“Chít. Chít…”

“Bùm!”

Tiếng súng vang lên, thức tỉnh đám người đang nām mộng, mọi người hoảng loạn bò ra từ trong xe nhìn xung quanh, thấy từ hướng mười giờ vang lên tiếng súng, tiếng thét chói tai đã loạn thành một mảnh.

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *