Thượng vị – chương 34 – 41 [text]

Chương 34: Dọn nhà, Chúng ta kết thúc đi.

Hàn Diễn Phong cười cười, ôm cậu đi Vào phòng tắm: “Ngoan, trước hết phải đem tinh dịch bên trong thanh lý rồi đi ra ngủ tiếp, không thì một hồi nữa sẽ đau bụng khó chịu ông xã sẽ đau lòng.”

Hứa Trình gật gật đầu, vô lực quỳ bên trong bồn tắm, hậu huyệt bị hai ngón tay nhẹ nhàng quấy đảo, cẩn thận lấy tinh dịch bên trong ra, đôi môi ấm áp chầm chậm hôn ở trên thắt lưng, cậu cảm giác được nụ hôn này còn nhẹ hơn lông vũ lại có thể làm giảm bớt đau nhức ở lưng eo. Cậu nhắm mắt lại, trong cổ họng phát ra tiếng mơ hồ không rõ, đại não chậm rãi rơi vào một mảnh hỗn độn.

Khi cậu tỉnh lại thì trên giường chỉ lớn còn lại có một mình cậu. Bức màn vẫn đóng kín, nguồn sáng duy nhất trong phòng là ngọn đèn đặt trong phòng phát ra ánh sáng màu da cam. Hứa Trình nhìn nhìn di động đã là bảy giờ tối, cậu không khỏi cả kinh, sợ chậm trễ việc chuyển nhà, cố gắng quên đi thắt lưng và chân của mình đang đau mỏi nhanh chóng trả phòng, Vội vã chạy về nhà bạn mình.

Khi cậu đi vào phòng khách thì thấy Lục Du Thanh lười biếng năm trên sô pha cầm điều khiển từ xa không ngừng đổi đài, nhìn thấy cậu cũng chỉ nhướn mày nói: “Tôi còn tưởng răng hôm nay cậu lại cùng tên họ Hàn vứt bỏ tôi đó.”

Trái tim Hứa Trình nhảy dựng, một hồi lâu mới khó khăn mở miệng: “Cái gì a.”

“Xảy ra chuyện gì, anh ta tăng ca, cậu cùng bạn học đi chơi, hai người cùng nhau vứt bỏ tôi chẳng lẽ không đúng sao?”

“Trước khi cậu vào cửa anh ta vừa gọi điện thoại cho tôi xong, nói đêm nay lại muốn ở lại công ty” Lục Du Thanh dừng lại, cười dài nhìn về phía Hứa Trình, cậu ta hỏi: “Cậu định đi đâu đúng không? Sẽ không lại đi ca hát nữa chứ?”

Hứa Trình lắc đầu, đem chìa khóa để trên bàn trà, cố gắng lộ ra vẻ tươi cười:

“Đêm nay tôi dọn đồ chuyển về nhà.”

Lục Du Thanh đem điều khiến từ xa ném vào ghế sofa, cậu ta dứt khoát lưu loát nhảy lên nói: “Đi, tôi đưa cậu về.”

Dọc theo đường đi Lục Du Thanh đều không nói gì, tựa vào ghế ngồi trong xe nhắm mắt dưỡng thần. Không khí trầm mặc như vậy làm cho Hứa Trình có chút xấu hổ, nhưng mà nhìn điện thoại có hơn mười cuộc gọi nhỡ cậu lại nhịn không được âm thầm cảm thấy may mắn, ít nhiều trầm mặc cũng có thể làm hai người bình tĩnh, cậu không phải khó sử hoặc nói năng rối loạn. Với bạn mình.

Chỗ của Hứa Trình ở không có thang máy, cậu xách túi hành lý nặng nề thở hồng hộc leo từng bật thang, sau lưng cậu là Lục Du Thanh. Cậu ta Xách túi nhỏ, nghiêng mình dựa ở trên lan can chờ cậu nói: “Có một chút như thế mà mệt rồi sao? Có phải cậu rất thiếu vận động phải không?”

“Chắc có lẽ là vậy…”

Hứa Trình cố nén cơn đau từ thắt lưng truyền đến cố sức leo lên từng bậc thang, Lục Du Thanh cúi đầu nhìn cậu một hồi khóe miệng cong cong mỉm cười lại chạy lên trên vài bước nói: “Cậu đi chậm muốn chết, tôi đi lên trước ở trước cửa nhà cậu chờ.”

Thật vất vả mới về đến nhà, Hứa Trình đã đau đến đầy đầu đều là mồ hôi. Lục Du Thanh quen thuộc từ trong tủ lạnh cầm hai bình nước khoáng, thói quen ngã người năm trên sô pha nói: “Thôi nghỉ một lát đi rồi lại dọn dẹp sau.”

Hứa Trình khom lưng tiếp nhận nước uống, cậu muốn nói tiếng cám ơn, vừa nâng mắt lại phát hiện đối phương nhìn chằm chăm vào cổ áo mình. Cậu sửng sốt, cúi đầu nhìn xuống liền cảm giác máu toàn thân cũng lạnh như chai nước trong tay. Bởi vì tư thế cúi xuống nên áo phía trước hơi hơi hở ra, Vừa lúc lộ ra gần trước ngực có một cái dấu hôn, mà cái dấu hôn này hiển nhiên đã bị Lục Du Thanh nhìn thấy. Cậu không còn dám nghĩ gì nữa, cuống quít đứng thẳng dậy, quay đầu đi vào phòng ngủ: “Tôi đem quần áo sắp xếp lại, cậu xem TV một lát đi.”

Đáng tiếc phương pháp trốn tránh thất bại. Lục Du Thanh đi theo cậu vào phòng ngủ, không chút để ý chung quanh nhìn nhìn, cuối cùng ngồi ở giường nói: “Nhìn không ra nơi này lại thay đổi nhiều vậy.” “Đúng… Tôi thay đổi hết cách thiết kế.”

Lục Du Thanh gật gật đầu, cậu ta lại hỏi: “Cậu vẫn là ở một mình sao?”

“Ách. Đúng vậy, cậu không phải đã biết sao…”

“Không hẹn hò với bạn trai sao?”

Thân thể Hứa Trình cứng đờ, ngẩng đầu nhìn đối phương hỏi lại: “Cậu nói câu đó có ý gì?”

“Bạn trai a, cậu kinh ngạc làm gì? Chẳng lẽ tôi nói nhầm, hay là cậu kỳ thật thích phụ nữ?”

Trên mặt của Lục Du Thanh chẳng hề có ý cười rất là nghiêm túc, trong lúc nhất thời Hứa Trình nhìn không rõ cậu ta đến cùng suy nghĩ cái gì, sau một lúc lâu mới lắc đầu, cậu nói:

“Không có.”

Chương 35: Dọn nhà, Chúng ta kết thúc đi.

Lục Du Thanh “Ủ” một tiếng, cẩn thận đánh giá cậu một hồi mới mở miệng: “Cậu có thể thử tìm một người.”

“… Α!!”

“Vòng sinh hoạt luẩn quẩn của cậu rất nhỏ tôi có thể hỗ trợ giới thiệu cho cậu vài người. Cậu thích người dạng gì? Bề ngoài, dáng người, tính cách, sở thích, cậu chỉ cần nói yêu cầu là được.” Lục Du Thanh nói xong, thấy Hứa Trình không tiếp nói, cười cười lại tiếp tục hỏi: “Hay là cậu đã có người trong lòng đúng không?”

“Thật là đã có? Nhưng cũng không Sao, tôi có thể giúp cậu tham mưu một chút, miễn cho cậu đi trêu chọc vài người không nên trêu chọc.”

Hứa Trình chột dạ ánh mắt cụp xuống nói: “Tôi sẽ không…”

“Sao?” Lục Du Thanh buồn cười nhìn cậu nói: “Cậu xác định? Chẳng lẽ cậu biết người nào là cậu không thể đụng vào?”

“… Biết.”

“Tỷ như?” Hứa Trình chần chờ một chút, lắc đầu.

“Ngốc chết.” Lục Du Thanh không kiên nhẫn “chậc” một tiếng: “Lấy cái gần nhất làm ví dụ, giống như tôi và Hàn Diễn Phong, quan hệ của chúng tôi là đi đường vòng. Cậu biết là Vì cái gì phải không?”

Vừa nói tới 3 chữ “Hàn Diễn Phong” làm Hứa Trình như ngốc lăng, da đầu cũng run lên từng đợt, trên người toát ra mồ hôi lạnh, một giọt mồ hôi như giọt châu từ trán nhỏ giọt, rớt trên quần áo mới vừa lấy ra. Cậu không dám nhìn vẻ mặt đối phương môi như cứng lại không biết nói gì, một lát sau cậu mới lên tiếng: “Bởi vì… Các người đã có bạn trai.”

Lục Du Thanh phát ra một tiếng cười nhạo: “Này cái lý do đó thì tính cái gì? Lúc tôi cùng Hàn Diễn Phong lần đầu tiên lên giường, cũng đều không phải độc thân a. Lần thứ ba gặp mặt anh liền đá rơi bạn trai tiền nhiệm the0 đuổi tôi, cậu cảm thấy bạn trai trước của anh ấy có thể gây trở ngại đến tôi Sao?”

“Ý của tôi là, Hàn Diễn Phong là người như thế, nhưng tôi có thể cùng một chỗ với anh ta, nhưng cậu không thể trêu chọc, bởi vì tôi cùng anh ta là một loại người nhưng còn cậu thì kém quá xa. Nói Ví dụ, tôi biết anh ấy ở bên ngoài có người khác mà anh ta hơn phân nửa cũng biết tôi như vậy, nhưng bên trong chúng tôi rất ăn ý. Những người bên ngoài kia bất quá chỉ là bạn giường, vừa bắt đầu sẽ có cảm giác tươi mới, chơi một đoạn thời gian cũng sẽ chán. Nếu anh ta không thật sự thích tôi như vậy, thì anh ta khẳng định đã sớm đối đãi tôi như bạn trai tiền nhiệm rồi, cậu có cảm thấy như vậy không?”

Hứa Trình ngẩng đầu nhìn bạn mình, bộ dáng đối phương ra vẻ rất chân thành khuyên nhủ mà nhìn cậu. Cho đến giờ phút này cậu mới đột nhiên phát hiện, thì ra cậu cảm thấy áy náy chỉ là mặt ngoài, cậu kỳ thật vẫn âm thầm chờ mong có được chân tâm của Hàn Diễn Phong. Cậu Không rõ trong lòng là cảm giác gì, cậu chỉ có thể lựa chọn gục đầu xuống nói “A” một tiếng, tiếp tục thu dọn quần áo lộn xộn.

Lục Du Thanh khẽ cười một tiếng, lại tiếp tục nói: “Cho nên, tôi lấy thân phận bạn bè nhắc nhở cậu, nếu người cậu gặp chỉ muốn đem cậu lên giường, nhưng lại không muốn Vì cậu chia tay người yêu thì nhanh chóng tránh Xa ra. Có thể người ta nhất thời xúc động cùng cậu xác định quan hệ, cậu cũng phải suy nghĩ rõ ràng, cái loại người ngoại tình thành nghiện cậu muốn kết giao sao?”

“Nói thật, với tính cách của cậu như thế này, đối với những người có thói quen bay bướm chỉ có thể là trói buộc. Cậu nên tìm một người thành thật chỉ có duy nhất mình cậu, nghiêm túc nói chuyện yêu đương, tìm người có thể cùng mình sống bình thản một đời cũng tốt hơn bị vài người hư tình giả ý só mũi dăt di. ”

“Nói cách khác, Vì tính tình của cậu luôn miễn cưỡng nhường nhịn, người khác cũng chỉ cảm giác cậu đáng thương đáng cười lại hạ lưu.”

Nước mắt của Hứa Trình chỉ nhịn đến khi Lục Du Thanh Vừa ra khỏi cửa. Cậu chưa từng xấu hổ như thế, nếu không đang ở trong nhà mình, cậu chỉ sợ mình đã sớm chạy trối chết. Đối phương vẫn cho cậu mặt mũi, dù cho nói cậu hạ lưu, ngữ khí cũng uyển chuyển đến cực điểm. Đối với một kẻ thứ ba những Việc này là đãi ngộ rất ôn hòa rồi.

Trở lại phòng ngủ, Hứa Trình lấy di động ra, số cuộc gọi nhỡ đã trên 30 lần. Cậu ngốc ngốc nhìn điện thoại một hồi cuối cùng vẫn hạ quyết tâm gọi qua. Điện thoại chỉ vang một tiếng chuông liền bắt máy, Hàn Diễn Phong nổi giận đùng đùng chất vấn: “Em chạy đi đâu?”

Mũi Hứa Trình cay cay đau xót, đột nhiên muốn khóc. Cậu hấp hấp mũi, tận lực bình tĩnh mở miệng: “Chúng ta kết thúc đi.”

Chương 36: Em muốn tìm một người thành thật chỉ yêu duy nhất một mình em. Anh có thể sao?

Hàn Diễn Phong nhíu mày, còn tưởng răng mình nghe lầm: “Em nói cái gì?”

“Em…” Hứa Trình căn căn răng, cậu lặp lại một lần: “Chúng ta kết thúc đi.”

Đối thoại xuất hiện ngăn ngủi nhưng trống rỗng, Hàn Diễn Phong không vui lên tiếng đánh vỡ trầm mặc: “Em đã xảy ra chuyện gì? Buổi sáng không phải còn rất tốt sao? Hiện giờ em ở đâu? Anh đã nói Với Du Thanh buổi tối không quay về, bây giờ anh sẽ qua tìm em.”

Nghe được tên của bạn mình, trong lòng của Hứa Trình đột nhiên tê rần, trong giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở: “Du Thanh. Cậu ấy… Biết chuyện của chúng ta…”

Hàn Diễn Phong sửng sốt một chút, không khỏi nhẹ nhàng thở ra: “Em Vì chuyện này muốn chia tay?”

Chậm chạp đợi không được đầu bên kia điện thoại đáp lại, anh lại cười cười, dịu dàng an ủi nói :”Không có Việc gì, anh cùng cậu ấy đã sớm nói qua sẽ không can thiệp chuyện của đối phương. Hơn nữa cậu ấy ở bên ngoài cũng có tình nhân, cho nên em yên tâm, cậu ấy tuyệt đối sẽ không nói cái gì. Ngoan, đừng làm loạn nữa, em nhanh nói cho ông xã biết em đang ở chỗ nào, anh sẽ đi qua đó tìm em, được không?”

Hứa Trình nghe những lời này tâm đều lạnh. Thì ra những lời Lục Du Thanh nói đều là thật sự. Hàn Diễn Phong yêu dương Vụng trộm một cách quang minh chính dại, không cần có bất cứ gánh nặng nào. Chỉ có mình lòng tràn đầy áy náy, lòng tràn đầy mê luyến mới bị đối phương dùng một chút thủ đoạn bề ngoài nho nhỏ, cậu lại cho là người ra trút hết tâm can rồi tự cho là ngọt ngào cùng anh dây dưa thời gian dài như thế. Cậu lấy tay lau đi nước mắt cứ trào ra, thấp giọng nói: “Em đã về nhà mình, anh không cần lại đây, có muốn gì thì tìm người khác đi…”

Sự kiên nhẫn của Hàn Diễn Phong bị hơn một giờ chờ đợi cùng câu nói yêu cầu doạn tuyệt quan hệ kia làm cho tức giận, bây giờ lại nghe đến câu này, anh thật Vất vả mới khôi phục lại sự dịu dàng, thanh âm lập tức trầm xuống: “Em là có ý tứ gì? Em muốn đem anh cho người khác?”

“Được” thấy đối phương cam chịu, Hàn Diễn Phong giận dữ mà cười nhạo: “Em nghĩ rằng anh tìm không được người khác sao?”

Hàn Diễn Phong ném di động, anh ở trong văn phòng đi qua đi lại vài vòng, cảm xúc khó chịu bất an mới dần dần bình phục lại. Anh năm xuống ghế sô pha do dự nghĩ có nên nói lời xin lỗi hay không, trong đầu anh lại không tự chủ nhớ tới đêm thất tịch trước đó, hai người ở trong này phát sinh quan hệ. Lúc đó Hứa Trình nhu thuận nghe lời năm ở trong lòng anh, tuy cậu rất thẹn thùng nhưng vẫn cố gắng phối hợp, vì anh thủ dâm và khẩu giao, ngẫu nhiên nổi lên dũng khí nhìn anh một chút, trong ánh mắt cậu tất cả đều là sự mê luyến nóng bỏng, không có một chút che giấu hay giả dối. Anh cảm thấy ngực mình nóng lên, đột nhiên có chút hối hận vừa rồi nói không lựa lời. Hứa Trình mẫn cảm hay suy nghĩ nhiều, cậu lại cũng đơn thuần dễ bị lừa, tuy răng chỉ là một câu nói lúc tức giận nhưng cậu khẳng định sẽ tưởng là thật. Hàn Diễn Phong thở dài, nhận mệnh lại ấn xuống nút trò chuyện, may măn là diện thoại chỉ Vang vài tiếng liên có người bắt máy, Hứa Trình biết là anh nên dã lên tiếng mở miệng trước, trong thanh âm toàn là giọng mũi nghèn nghẹn: “Em biết anh sẽ tìm được người khác.”

Hàn Diễn Phong lại vừa đau lòng vừa muốn cười, không tự chủ được ngữ khí lại mêm mỏng hơn: “Trình Trình ngoan, là anh sai có em ở đây anh làm sao đi tìm người khác được. Em đừng giận dỗi có được không? Ông xã nhớ em muốn chết… Nhà em ở đâu, anh đi tìm em…”

Cổ họng của Hứa Trình như nghẹn lại, chút nữa đã muốn thỏa hiệp, lại nhớ đến hình ảnh của Lục Du Thanh. Cậu nhắm mắt lặp lại những lời mà bạn mình đã nói.

“Chúng ta không phải cùng một loại người.” “Cái gì?” “Một ngày nào đó anh sẽ cảm thấy em rất phiên.”

“Em lại suy nghĩVớ vẩn cái gì vậy?”

“Em muốn tìm một người thành thật chỉ duy nhất dành cho một mình em… Hai người bọn em sẽ cùng nhau một lần đứng đắn nói chuyện yêu đương…”

Hứa Trình ngừng một hồi, câu mà cậu cho răng mình chưa từng nghĩ tới sẽ nói dột nhiên nói vọt ra: “Anh có thể sao?”

Kết quả này rất giống với dự đoán, Hứa Trình nhịn không khóc nữa thấp giọng nói: “Xin lỗi… em thuận miệng hỏi một chút. Sau này chúng ta đừng gặp mặt nữa.”

Tắt điện thoại, Hứa Trình năm ở trên giường khóc lớn một hồi. Cậu không hiểu, rõ ràng mình đã trở lại quỹ đạo, làm sao mà so với lúc trước càng khó chịu hơn. .

Chương 37: Em muốn tìm một người thành thật chỉ yêu duy nhất một mình em. Anh có thể sao?

Kế hoạch buổi tối ngày hôm nay đã không như tính toán, Hàn Diễn Phong ngồi yên một lúc lâu mới lấy chìa khóa và Ví tiền ra khỏi văn phòng. Hàn Diễn Phong Khi nãy vừa nghe Hứa Trình ở trong điện thoại nghẹn ngào, cậu nói muốn “Cậu muốn đứng dăn nghiêm túc một lần nói chuyện yêu đương” Anh thế nhưng lại có chút động tâm.

Nếu đối phương ở trước mặt anh đưa ra yêu cầu này, có lẽ anh sẽ thật sự khống chế không được dụ hoặc mà Vui vẻ gật dầu. Nhưng bây giờ kết quả như vậy cũng tốt, có lẽ đối với Hứa Trình vẫn sẽ tốt hơn, Hàn Diễn Phong ở trong lòng tự an ủi mình như vậy, Cho dù anh có đáp ứng đối phương cũng chỉ là nhất thời xúc động, anh không xác định mình có thể toàn tâm toàn ý trong thời gian bao lâu, nếu anh cho cậu hi Vọng rồi lại tự mình đem hy vọng bóp chết chi băng vừa bắt đầu nhẫn tâm cự tuyệt.

Anh về đến nhà, Lục Du Thanh đang từ ban công lấy quần áo đi vào, thấy anh liên lộ ra nụ cười tươi đẹp: “Anh không tăng ca à?”

Hàn Diễn Phong giật mình, lúc trước chính là nụ cười này hấp dẫn anh. Anh gật gật đầu, đi về phía trước hôn đối phương, anh quyết định bù lại khoảng thời gian này đã đối với người yêu lạnh nhạt.

Trình độ hôn môi của Lục Du Thanh so Với Hứa Trình cao hơn rất nhiều, khi nụ hôn kết thúc hai người đều có chút kiêm chế không được, hạ thể cương cứng nhẹ nhàng va chạm cùng một chỗ.

“Em muốn đi tắm rửa” Lục Du Thanh cười cười giương mắt nhìn anh: “Cùng nhau tăm không?”

Bụng dưới của Hàn Diễn Phong căng thẳng, mạnh mẽ ôm ngang lấy cậu ta, ngay sau đó hai miệng lại kề sát cùng một chỗ, cho đến khi vào phòng tăm mới tách ra.

Khi tiến vào bên trong đối phương trong đầu Hàn Diễn Phong chợt lóe một ý niệm may mắn là mình không có đáp ứng Hứa Trình, băng không cứ không tự chủ như thế này sớm hay muộn cũng làm cậu ấy thương tâm. Hứa Trình xóa đi số điện thoại của Hàn Diễn Phong nhưng vẫn lưu lại số của Lục Du Thanh.

Sau ngày đó Hàn Diễn Phong cũng không còn liên hệ với cậu, trong lòng cậu cũng ẩn ẩn có chút thất lạc, nhưng cũng hiểu đây là kết cục tốt nhất. Nhưng mà thời gian này cũng không có tin tức của Lục Du Thanh, cậu không còn mặt mũi chủ động tìm cậu ta nói chuyện tâm tình nhưng vẫn ôm hy vọng xa vời. Hi vọng thời gian sau này khi xấu hổ và thịnh nộ sẽ dần quên, cậu ta có thể chậm rãi một lần nữa chấp nhận cậu. Điều tốt nhất là sau hai tuần nữa trường học của cậu sẽ khai giảng, Hứa Trình chưa từng giống như bây giờ thích đến trường học như thế.

Giáo sư nghiêm khắc, thí nghiệm rườm rà, bạn học thích nói đùa, còn có sân trường huyên náo tất cả sẽ Vô cùng náo nhiệt mà đi vào sinh hoạt hăng ngày của cậu, chỉ những Việc như thế mới có thể mạnh mẽ xua tan hồi ức không thoải mái vào lúc nghĩ hè. Khoảng thời gian đầu cậu còn cố ý tìm quên, nhưng rồi Việc học tập càng ngày càng bận rộn. Mỗi ngày Hứa Trình rất bận rộn chỉ có thể bôn ba ở 3 nơi: nhà, phòng thí nghiệm và căn tin dần dần thật sự cũng không có tinh lực suy nghĩ chuyện lúc trước.

Ngay cả ở trong mộng, vài hình ảnh tươi đẹp lúc đầu cũng mơ hồ không rõ, chỉ còn lại có xúc cảm kia vẫn ngoan cố lưu lại ở trong cơ thể không thể diệt trừ. Nhưng Hứa Trình cũng không nghĩ nhổ bỏ nó di, mất đi hình ảnh chỉ dựa vào xúc cảm, cuộc sống chân thật cũng như là tưởng tượng trống rỗng không uy hiếp đến quyết tâm của cậu. Điều duy nhất khiến cậu để ý và cảm thấy thất lạc là tốc độ quên đi một cuộc tình lại nhanh như thế, ngay cả chính cậu cũng như thế thì Hàn Diễn Phong nhất định đã sớm đem hai tuần điên cuồng kia quên không còn một mảnh.

Trong nháy mắt mùa thu đã đi qua, cuối tháng 11 luận văn của Hứa Trình được một hội nghị quốc tế về học thuật để ý, hai tuần sau cậu sẽ theo giáo sư đi Anh quốc tham gia hội nghiên cứu thảo luận. Các bạn học chung trong phòng nghiên cứu biết được cậu có tiền thưởng nhiều và chi phí đi lại cũng không ít nên cao hứng phấn chấn rủ cậu đi ăn mừng ở một nhà hàng buffet nổi tiếng ở trung tâm thành phố. Hứa Trình bị mấy cậu bạn học khóa dưới thay nhau mời rượu, cậu uống mấy ly bia, trong dạ dày ẩn ấn có chút khó chịu.

Nhưng cậu không muốn phá hư hưng trí của mọi người chỉ có thể một bên ấn bụng một bên lấy tay sờ sờ ly bia, kết quả ngón tay vừa dụng tới ly bia thì bị một bàn tay ấm áp cầm lấy. Hứa Trình sửng sốt, quay đầu nhìn thấy đàn anh khóa trên của mình mà không biết nói thế nào. Đối phương nhìn cậu cười cười, tiếp nhận ly bia nói: “Ly này tôi thay Hứa Trình uống nha, không thì cậu ấy say quá ai sẽ tính tiên a?”

Một học đệ khác nửa đường bị cản không cho mời rượu bất mãn kháng nghị: “Chúng tôi có thể tự mình thay học trưởng trả tiên mà, anh rất quá phận, thật vất vả mới có cơ hội chuốt say anh ấy, anh làm sao có thể ngăn cản như thế a!”

Mặt khác mấy học đệ nữa cũng lộn xộn ồn ào lên nói: “Đúng rồi lần trước em bị chuốc say trực tiếp năm sấp xuống đất ở quán ăn cũng không thấy học trưởng anh đi ra hỗ trợ, quả thực không phải là người a!” “Rất bất công đó!”

“Làm gì mà che chở như thế, là người yêu của anh à?”

Hứa Trình khẽ run lên, lập tức liên nghe học trưởng cười nói: “Không phải người yêu nhưng tôi vẫn nói, các cậu ăn bữa cơm này thì đừng ép cậu ấy nữa. Được rồi dừng nhiều lời, nếu các cậu có thể nghe theo tôi, tôi mời các cậu ăn một tháng, ách, ở căn tin.”

Thái độ của các học đệ đầu tiên là tập thể tỏ vẻ khinh bỉ, rồi mới lại miễn cưỡng không tiếp tục ép Hứa Trình uống nữa mà bắt đầu gia nhập vào cuộc chiến với thức ăn.

Hứa Trình cuối cùng được cũng thanh nhàn, cảm kích liên tục nói lời cảm ơn:

“Cám ơn học trưởng.”

Học trưởng gật gật đầu, tiện tay Xoa Xoa đầu cậu, anh ta cười nói: “Ngôi một bên nghĩ ngơi chờ trả tiền đi.”

Từ nhà ăn đi ra, trời đã gần tối trong không trung đã bắt đầu có tuyết rơi. Hai học đệ say đến mức ngã vào trong tuyết lăn mấy vòng, sợ tới mức mặt mày tỉnh táo hẳn ra.

Hứa Trình nhanh chóng đem bọn họ kéo lên, mọi người mới cười nhạo một phen. Đoàn người gọi hai xe taxi, học trưởng ngôi ở ghế phó lái, lại hạ cửa sổ xe thân thiết hỏi: “Cậu xác định không về trường học? Tự mình về nhà không thành vấn đề gì chứ?”

“Không thành vấn đề.” Hứa Trình cười khoát tay, cậu nói: “Giao thông Công Cộng rất tiện mà, đến nhà em nhăn tin cho anh biết.”

Nhìn theo hai chiếc xe một trước một sau lái đi, lúc này. Hứa Trình mới cảm giác đầu có chút đau. Cậu thở dài, khoác nhanh áo ngoài một đường đi chậm đến trạm xe công cộng, đang muốn tìm chỗ đứng để đợi xe giao thông công cộng thì bị khách sạn phía đối diện hấp dẫn lực chú ý.Những việc chỉ trải qua một lần, những việc đã xa xôi như vậy mà cậu vẫn lập tức nghĩ tới, bao gồm hồi ức phủ bụi mấy tháng trước kia.

Chương 38: Trình Trình… Anh yêu em.

Hứa Trình yên lặng nhìn khách sạn trước mặt mình. Đây là nơi cậu cùng Hàn Diễn Phong trải qua đêm cuối cùng.

Cậu nhớ rõ đêm đó bọn họ đều rất vội vàng nhưng cũng rất ấm áp ăn ý, giống như đôi tình nhân yêu nhau nhiều năm.

Nhưng rồi giống như hao tổn hết tâm tư xây lâu đài trên cát chỉ cần một con sóng thủy triều là nhanh chóng biến mất. Quan hệ của bọn họ sau khi bại lộ cũng nhanh chóng chấm dứt, một dấu vết cũng không có lưu lại.

Một chiếc xe công cộng chậm rãi tiến Vào trạm, chặn tầm mắt Hứa Trình. Cậu ngẩn ngơ, lúc này mới ý thức được thì ra mình vẫn yên lặng nhìn lên các cửa sổ trên lầu của khách sạn, ý đồ tìm căn phòng ngày đó hai người từng ở. Hốc mắt cậu lập tức có chút nóng lên, lại vẫn cố gắng nhịn không chảy nước mắt, xoay người ở ghế dài ngồi xuống. Xe công cộng chỉ ngừng không đến năm phút thì chạy đi, cậu chịu không nổi dụ hoặc lại nhìn thoáng qua khách sạn đối diện nhưng cái nhìn này làm cả người cậu như điểm huyệt chết đứng tại chỗ.

Cậu chưa từng hận qua thị lực mình sao tốt như vậy, hay tại sao cậu không lên chuyến xe hồi nãy thì cậu cũng không cần tận mắt nhìn thấy hình ảnh Hàn Diễn Phong ôm một thanh niên Xa lạ đi. Vào khách sạn.

Cậu lăng lăng nhìn hai người thân mật đi lên bậc thềm, biến mất ở cửa xoay tròn trước tiền sảnh. Trong đầu cậu loạn thành một đống, trái tim lại chết lặng đến mức như là mới từ trong hầm chứa đá lấy ra cảm giác gì cũng đều không có.

Tuyết càng rơi càng lớn, trên đường người đi đường cũng càng ngày càng ít, nhà ga chỉ còn lại có một mình Hứa Trình, xe công cộng đã qua đi mấy lượt mà cậu vẫn ngồi một chỗ không nhúc nhích.

Cậu biết Hàn Diễn Phong nhất định không thiếu tình nhân, lại chưa từng nghĩ tới mình sẽ bắt gặp được, cũng không nghĩ tới mình sẽ thất thố đến trình độ này. Rõ ràng đã nhìn thấy đối phương và Lục Du Thanh làm tình, trường hợp nào cũng gặp qua, Vừa rồi nhìn thấy hai người họ ngay cả hôn cũng không có, thì cái gì mà phải khiếp sợ?

Di động Vang lại ngừng, ngừng lại Vang, lặp lại vài lần Hứa Trình mới như Vừa tỉnh mộng phản ứng lại lấy ra di động ấn xuống nút nghe: “Học trưởng?”

Đầu bên kia điện thoại cuối cùng nhẹ nhàng thở ra: “Cậu về đến nhà chưa? Làm sao mà không bắt điện thoại?”

“… Đến rồi, Vừa rồi ở trên xe không có nghe thấy, xin lỗi.”

“Xin lỗi cái gì a” Học trưởng cười lên, anh ta nói: “Đến nhà là được rồi. Anh thấy hôm nay em có chút say rượu, sợ em sảy ra chuyện gì. Buổi tối nghĩ ngơi sớm một chút đi, phải nghĩ ngơi nhiều nha.

“Dạ. Cám ơn học trưởng em cúp máy trước đây.”

Chắc là mình thật sự uống say đây mà, Hứa Trình nhìn khách sạn đối diện đèn đuốc sáng trưng nở một nụ cười mỏng manh.

Cậu cầm điện thoại cất vào trong túi, một hồi sau lại đem ra, ngón tay nhẹ nhàng ấn trên từng phím số. Có những chuyện muốn quên cũng sẽ không quên, cũng may mắn không có quên, vậy thì cho cậu mượn rượu giả điên làm chuyện xấu một lần.

Khi điện thoại vang lên thì trên giường hai người làm tình đang lúc kịch liệt nhất. Cơ thể phát ra âm thanh Vang dội, tiếng rên rỉ hét lên một tiếng lớn hơn một tiếng.

Hàn Diễn Phong vốn định sau khi bắn ra mới nhận cuộc gọi điện thoại này, nhưng khi nghe tiếng chuông điện thoại trong nháy mắt ngây ngẩn cả người.

Người dưới thân cảm thấy được anh không yên lòng, bất mãn nhấc chân đang kẹp chặt eo anh nói:

“Ai a? Tắt điện thoại đi, rất mất hứng.”

Hàn Diễn Phong lấy lại tinh thần, ở trên mặt đối phương hôn hôn mấy cái xin lỗi, hạ thể kiên quyết lui đi ra nói: “Xin lỗi, cuộc điện thoại này anh nhất định phải tiếp.”

Trong điện thoại chỉ có tiếng hít thở lẳng lặng. Hàn Diễn Phong cũng không lo lắng, chỉ là cùng đối phương trầm mặc.

Qua vài phút, cuối cùng bên kia cũng mở miệng, trong giọng nói tràn đầy nghi hoặc tự ti: “Này?” Hàn Diễn Phong cười lên: “Anh vẫn còn nghe điện thoại.”

“Trình Trình?”

“Trình Trình, em chỉ điện thoại tới nghe anh nói chuyện sao?”

Tình tình cậu biệt nữu* như vậy dù là Hàn Diễn Phong trong nhất thời cũng không có cách ứng phó, chỉ có thể nữa thật nữa giả oán giận: “Trình Trình em không muốn quan hệ với anh, nhưng em cứ như vậy là quấy rầy đó em biết không?”

Biệt nữu: Ở đây nghĩa là nghĩ 1 đăng miệng nói 1 nẻo, thích che giấu ý nghĩ thật sự trong nội tâm bằng thái độ, hành động đi ngược với điều mình nghĩ.

Chương 39: Trình Trình… Anh yêu em.

Lần này sự trầm mặc cũng không lâu lắm, trong điện thoại truyền đến giọng Hứa Trình hơi run run: “Em biết”

Hàn Diễn Phong giật mình, có dự cảm không tốt lập tức hỏi: “Em biết cái gì”

“Em thấy được anh và người khác đi Vào khách sạn”

Hàn Diễn Phong đột nhiên không biết nên nói cái gì để có thể cứu lại cục diện này. Câu hỏi vừa rồi chỉ là bức đối phương mở miệng, anh không đoán được sẽ có đáp án này. Anh tưởng tượng không ra Hứa Trình mang tâm trạng như thế nào khi nhìn mình cùng người khác thuê phòng, anh cũng không dám suy nghĩ, chỉ có thể không ngừng lặp lại nói: “Xin lỗi… Trình Trình, xin lỗi…”

Thái độ này tương đương như là đã thừa nhận. Mũi Hứa Trình đau xót, tay như đông cứng năm chặt di động: “Anh sống cùng Du Thanh còn ra ngoài đi chơi với người khác sao?”

Tình cảm kìm nén đã lâu cuối cùng khắc chế không được nữa Hứa Trình cúi đầu nước mắt chảy xuống ở trên đầu gối, cậu nức nở nói: “Xin lỗi… Em không biết mình đã xảy ra chuyện gì…”

“Trình Trình, đừng khóc, ngoan”. Hàn Diễn Phong bị tiếng khóc của cậu làm tâm tình rối loạn trừ giải thích cái gì cũng không thể nghĩ được: “Người đó là… là sau khi chúng ta chia tay anh mới quen biết.”

“Vâng…”

“Em phải tin tưởng anh.”

“Em tin tưởng.”

“Lúc anh và em cùng một chỗ anh không có đi tìm người khác, cũng không nghĩ đến người khác.”

“Vâng…”

“Trình Trình. Anh yêu em.”

Hứa Trình đem mặt vùi vào giữa hai chân, rốt cuộc nói không ra một chữ.

Người bạn giường đã sớm nổi giận đùng đùng bỏ đi, nhưng Hàn Diễn Phong căn bản cũng không để ý tới. Anh chưa thất thố như vậy, anh rất đau lòng khi nghe người ở đầu kia điện thoại khóc đến mức nở mà mình lại không có biện pháp nào, chỉ có thể thấp giọng gọi tên đối phương, một lần lại một lần nói “Anh yêu em.”

Không biết qua bao lâu, Hứa Trình cuối cùng cũng ngừng khóc, ngẩng đầu nhìn khách sạn đối diện, tất cả liêm sỉ và lòng tự trọng đều bị xúc động mà trở thành cam chịu nói một câu: “Nếu… em nói em hối hận, anh có đồng ý tiếp tục để em làm bạn giường của anh không?”

Hàn Diễn Phong ngẩn ngơ, chỉ cảm thấy trái tim như bị nhéo sinh ra cảm giác rất đau. Làm sao có thể để cậu làm bạn giường được? Anh chưa từng Xem cậu là bạn giường. Anh than nhẹ một tiếng, ngữ khí càng mềm mỏng: “Trình Trình, Trình Trình ngoan. Em làm sao có thể nói mình như thế.”

Anh cẩn thận suy nghĩ một chút nên nói những gì tiếp theo, Vừa định tiếp tục nói lại nghe thấy trong điện thoại truyền đến tiếng thông báo của trạm xe công cộng. Anh Sửng sốt, sau khi nghe thấy âm thanh của trạm Xe công cộng tất cả đau lòng đều biến thành lo lắng: “Em không ở nhà sao?”

“Em còn ở bên dưới?”

“Em ở trạm đừng nhúc nhích, anh lập

tức đi xuống tìm em” Điện thoại bị cắt đứt.

Hàn Diễn Phong nhìn thời gian, lo lắng lập tức tăng thêm nhiều lần. Từ lúc Vào cửa đến bây giờ đã qua hai tiếng đồng hồ, bên ngoài tuyết lại rơi rất lớn, Hứa Trình lại vẫn như vậy ngây ngốc ở nhà ga chờ… Anh vội vã mặc quần dài và áo sơmi liền chạy ra ngoài, ngay cả áo khoác cũng không kịp mặc thêm.

Hàn Diễn Phong một bên nôn nóng nhìn những chữ số trên thang máy Vừa không ngừng gọi điện thoại, nhưng cậu không có bắt máy.

Đợi đến khi Hàn Diễn Phong tới nhà ga, chỗ đó sớm đã không có người. Anh không dám lại gọi điện thoại, sợ làm đối phương tắt máy, chỉ có thể không ngừng gửi tin nhắn hỏi Vị trí của cậu. Anh cũng ở bên cạnh khách sạn qua lại tìm kiếm, không buông tha bất cứ cửa hàng và đường tắt nào. Anh biết cậu rất có khả năng đã về nhà, nhưng Vẫn ôm một chút kỳ Vọng cuối cùng, muốn tại đây vào lúc ban đêm rét lạnh này gặp được cậu, dẫn cậu trở lại căn phòng ấm áp, đem cậu ôm vào trong ngực, có thể cái gì cũng không làm, nhưng nhất định phải ôm cậu ở bên người, nhìn cậu đi vào giấc ngủ, nhìn cậu tỉnh lại. Bỏ lỡ hôm nay, có lẽ sẽ không còn cơ hội như vậy. Lần thứ tư trở lại trạm giao thông công cộng cuối cùng anh cũng nhận được tin nhắn của Hứa Trình, tin nhắn chỉ có ngắn ngủi vài chữ: “Em đã về nhà. Hôm nay uống hơn nhiều, xin lỗi.”

Hàn Diễn Phong thở dài, thất lạc ngồi ở ghế dài nhìn chăm chăm màn hình điện thoại xuất thần trong chốc lát lại đột nhiên cong khóe miệng lên mỉm cười. Cơ hội này làm sao có thể bỏ qua, này rõ ràng đây chính là thời điểm xoay chuyển. Nếu Hứa Trình đã bước ra bước đầu tiên, như vậy, dù có thế nào anh cũng cho đối phương một cơ hội, cũng là cho mình một cơ hội.

Chương 40: Ghen

Hứa Trình buồn bã íu xìu ngồi bên trong phòng nghiên cứu nhỏ, một bên xem luận Văn một bên chịu đựng học trưởng đang lải nhải: “Em bị bệnh hai ngày mà không nói cho anh. Anh cứ thắc mắc sao cuối tuần mà em vẫn không online… Ngây cả thuốc cũng chưa uống, chẳng lẽ em ý vào mình còn trẻ không cần uống thuốc sao?”

“Em. Chỉ là có chút ho khan thôi…”

“Nếu em ngoan ngoãn uống thuốc thì ho khan cũng sẽ không có” học trưởng rót một ly nước ấm để trên bàn của cậu, sắc mặt vẫn không được tốt lăm nói với cậu: “Sớm biết em bị bệnh ban ngày anh nên lại dây một chuyến, còn có thể đưa em di bệnh Viện khám.”

Một học đệ khác tựa vào cửa xem náo nhiệt liên tục lắc đầu: “Anh làm gì mà hung dữ vậy, cẩn thận Hứa học trưởng ghét bỏ anh.”

Học trưởng lật ra Ví tiên, lạnh nhạt liếc mắt vị học đệ rảnh rỗi nhiều chuyện: “Cậu tập hợp 100 câu ngữ pháp hay làm luận Văn xong chưa hả?”

Cậu học đệ bị nghẹn họng, các bạn học bên ngoài cười cậu ta, làm cậu ta tức giận trở lại chỗ của mình tiếp tục đẩy nhanh tốc độ công Việc. Học trưởng vừa lòng nhìn the0 cậu học đệ rời đi, anh ta quay đầu lại tiếp tục dặn dò Hứa Trình: “Em nhớ uống thêm nước nhiều Vào, anh đi mua thuốc, em chờ một chút anh sẽ trở lại.”

Hứa Trình buồn bực gật gật đầu, tầm mắt một lần nữa trở lại trên máy tính. Trên màn hình bản luận văn từ buổi sáng mở ra đến bây giờ một chữ cũng không có thay đổi, từ trước tới nay hiệu suất làm việc hôm nay của cậu là thấp nhất. Lúc đầu cậu trông cậy dựa vào phòng nghiên cứu có không khí nhao nha0 ồn ào đuổi đi ký ức đêm đó, nhưng hiện tại xem ra chỉ có thể là tốn công vô ích. Cậu khó chịu ném cây bút, vừa định tăt máy tính đi về, thì nghe thấy bên ngoài phòng nghiên cứu truyền đến âm thanh quẹt thẻ. “Anh đi mua thuốc trở về”

Học trưởng đem gói thuốc to ném trên bàn của cậu, chóp mũi vì lạnh đã đỏ bừng, anh ta nói tiếp: “Thuận tiện cũng dẫn anh họ của em lên đây.”

Hứa Trình mờ mịt ngẩng đầu: “Em không có anh…”. Cậu dừng lại, khó tin nhìn Cái người mà mình đã suy nghĩ Vài ngày qua. Hàn Diễn Phong đứng ở cửa, trên mặt anh vẫn mang theo nụ cười quen thuộc: “Trình Trình, đã lâu không gặp.”

Nụ cười này có thể so với thuốc kích thích làm trái tim của Hứa Trình kịch liệt nhảy lên, không dám lại cùng anh đối diện, cậu chỉ nhẹ nhàng nói “A” một tiếng rồi vội bận rộn xoay người tiếp tục xem bản luận Văn. Học trưởng lo lăng đi qua lấy tay sờ lên trán cậu, anh ta nói: “Làm sao mà mặt em đỏ như thế? Có phải phát sốt rồi không?”

“Không…”

“Vậy là tốt rồi” học trưởng thả lỏng, anh ta cầm lấy ly nước: “Anh đi rót nước cho em, em lấy thuốc ra chuẩn bị trước đi.”

Hứa Trình gật đầu đang muốn lấy thuốc liên bị Hàn Diễn Phong đoạt trước. Cậu nhìn anh, cậu đột nhiên phát hiện gương mặt của anh trở nên tối đen, cậu chân chờ một chút lại trở về chỗ ngồi. Hàn Diễn Phong đọc đơn thuốc rồi lấy hai Viên thuốc đưa tới tay Hứa Trình nói: “Em bị cảm sao? Ngày đó buổi tối rất lạnh phải không?”

“… Vâng.”

Xin lỗi…” Hàn Diễn Phong lấy ghế dựa ngồi xuống ở bên cạnh cậu, Vẻ mặt hơi hơi có chút khó sử nói:”Anh không nghĩ tới em sẽ nhìn thấy…”

“Không liên quan đến anh.”

“Nhưng anh lại cảm thấy rất may mắn…”

“Nước đến đây” học trưởng đánh gãy đối thoại của bọn họ, anh ta đem ly nước đưa tới tay Hứa Trình, anh ta nói:”Nhanh lên uống thuốc đi, anh phải giám sát em mới được.”

Hứa Trình uống thuốc xong vừa muốn nói cám ơn, cậu liên bị hành động của người bên cạnh làm cả kinh hít một ngụm khí lạnh.

Hàn Diễn Phong gương mặt nhìn như không có biểu tình gì ngồi trên bàn có một đống lớn bút ký và tư liệu, nhưng thật ra thì anh đang ghen tức đến mức như là chuẩn bị bão táp, có lẽ là vì anh chưa từng ghen Với những bạn tình trước đây, nhưng hiện tại khi thấy được cậu được một người khác thân thiết quan tâm, anh cảm thấy thật ghen tức, anh cho răng những hành dộng thân thiết này chỉ anh mới có thể làm Với cậu, bất cứ ai đều không thể, cái cảm giác như cậu sắp bị một người nào đó chiếm đi, cảm giác này làm cho anh rất là bất an, vì thế anh dùng tay nhẹ nhàng qua lại Vuốt Ve đùi cậu, anh muốn chiếm hữu cậu. Cậu là của anh chỉ của một mình anh.

Hứa Trình vừa tức lại sợ lấy tay muốn đẩy đối phương ra, kết quả tay cũng bị năm giữ, hai tay mười ngón giao nhau ở dưới bàn gắt gao nắm lấy. Cậu tức giận trừng mắt nhìn Hàn Diễn Phong, mà người kia còn dùng tươi cười dịu dàng với cậu. Chỉ một nụ cười tươi này cậu lại không có cách nào tức giận, chỉ có thể để đối phương năm tay mình, cậu khó chịu quay đầu lại giả vờ trấn định mà nghiên cứu luận văn báo cáo. Hàn Diễn Phong lại cười cười, nhẹ nhàng nhéo nhé0 ngón tay cậu, anh cúi đầu tiếp tục nhìn cậu đang xem luận văn sắp phát biểu.

Lúc này quả thực là lần đầu hai người cùng một chỗ thuần khiết bên nhau. Hàn Diễn Phong cầm tay cậu, có khi mềm nhẹ vuốt ve, có khi hơi hơi dùng lực xoa năn, ngẫu nhiên thậm chí anh sẽ giả vờ làm bút rơi xuống đất, rồi mới nhân cơ hội hôn mu bàn tay của cậu. Hành động ngây thơ không giống như anh có thể làm ra, nhưng những hành động đó lại đánh trúng vào chỗ mềm mại nhất trong lòng của Hứa Trình, cảm giác khó chịu bất an cũng bị trấn an đè xuống, hốc mắt cũng không tự chủ được nóng đỏ lên.

“Hứa Trình?”

Hứa Trình bị người gọi làm cậu sợ tới mức giật mình, vội vàng rút tay mình ra khỏi tay của anh, chột dạ không dám nhìn gương mặt đầy mặt lo lăng của học trưởng, cậu nói: “A?”

“Em còn sốt có phải hay không? Khó chịu thì đêm nay đừng trở về, em có thể ngủ chỗ của anh, như vậy anh cũng tiện chăm sóc cho em.”

Hứa Trình cuống quít lắc đầu: “Không cần.”

“Không cần”. Hàn Diễn Phong thái độ cứng rắn, giọng nói đầy mùi thuốc súng, anh nói: “Điều kiện ở ký túc xá quá kém, để tôi lo cho cậu ấy so với cậu tiện hơn nhiều.”

Học trưởng ngẩn người, anh ta ôn hòa cười cười: “Cũng được, Vậy thì nhờ vào anh.”

Hàn Diễn Phong không có trả lời, tay phải trượt vào đùi trong của Hứa Trình trừng phạt băng cách nhéo một cái, Hứa Trình thét một tiếng, đau đến mặt mày đều Vặn vẹo. Học trưởng lo lắng nhìn cậu hỏi: “Xảy ra chuyện gì?”

Hứa Trình xấu hổ lắc đầu, buồn bực đá Hàn Diễn Phong một cái, kết quả tiếp theo hạ bộ của cậu lại bị anh đè lại xoa năn. Việc này làm cậu không có cách nào chịu đựng được, mặt của cậu đỏ lên đứng dậy nói: “Em đi WC một chuyến.”

Nhưng mà biện pháp trốn tránh của cậu luôn luôn không thành công. Cậu Vừa kéo xuống khóa quần cánh tay lại bị băt dược. Hàn Diễn Phong đem cậu kéo đến tận cùng bên trong toilet, trở tay khóa cửa, đem cậu dè ở trên tường thấp giọng cười nói: “Tiếu bảo bối thật ngoan, em biết tìm cơ hội để cùng ông xã một chỗ nữa sao?”

Chương 41: Ghen

Bả vai của Hứa Trình bị đối phương gắt gao đè vào trên tường, lưng không có chỗ tựa cậu cố đẩy eo về phía sau nói chuyện cũng trở nên khó khăn: “Em. Em không muốn cùng anh một chỗ…”

“Nhưng mà anh muốn.” Hàn Diễn Phong không nghe lời cậu nói, anh chỉ muốn tiếp tục làm chuyện của mình:”Anh ngay cả năm mơ cũng muốn.”

Hứa Trình không nói, Hàn Diễn Phong cười cười, anh lấy một bàn tay Vuốt ve khuôn mặt cậu, môi mềm nhẹ dừng ở khóe môi cậu, anh từng chút từng chút ngậm môi của cậu vào trong miệng, đầu lưỡi nhẹ nhàng vẽ ra bờ môi xinh đẹp. Hứa Trình không tự chủ được ôm lấy bả vai anh, răng nanh vẫn đóng chặt, không cho anh bất cứ cơ hội đi vào. Hàn Diễn Phong hôn một hồi có chút thất bại buông cậu ra nói: “Trình Trình, xảy ra chuyện gì? Em không phải đã đồng ý một lần nữa tiếp nhận anh sao?”

Hứa Trình trầm mặc một hồi hạ ánh mắt xuống nhẹ giọng đáp: “Em đã nói rõi, ngày đó em uống say.”

“Anh biết, cho nên em mới mượn rượu vào nói lời chân thật a.”

“Ngoan” Hàn Diễn Phong hôn hôn trán cậu tiếp tục dụ ngọt: “Từ ngày nhận dược diện thoại của em anh cũng không có cách nào đối với người khác có cảm giác nữa, em nói, em có phải cần chịu trách nhiệm hay không?”

“… Anh nhiều bạn giường như vậy, thử vài lần sẽ được thôi.”

“Sẽ không được. Bạn giường tuy răng rất nhiều, nhưng bà xã chỉ có mộta. Hiện giờ anh muốn, chỉ có em một người mà thôi.”

Hứa Trình run run vẫn cúi đầu không nói một lời. Khóe miệng Hàn Diễn Phong cong lên, một tay đỡ eo cậu kéo vào trong lòng, một tay cùng cậu mười ngón giao nhau dưa đến bên môi nhẹ nhàng hôn qua đầu ngón tay lạnh lẽo: “Bà xã ngoan, anh biết em rất yêu anh, anh cũng rất yêu em… Chúng ta cùng một chỗ là rất phù hợp, em thật sự nhẫn tâm cự tuyệt anh sao?”

Hứa Trình ngẩng đầu, tâm tình phức tạp nhìn vào mắt anh, trong đầu vừa hỗn loạn lại vừa thông suốt. Kỳ thật, tính ra tình nhân Hàn Diễn Phong nhiều thì thế nào đây? Lúc cùng một chỗ với anh, cậu chưa từng cảm nhận đối phương hoa tâm, cuối cùng khi hai người chia tay lại chính mắt thấy được ngược lại khiến cậu càng thêm rõ ràng là mình đã bị hãm sâu vào cuộc tình này. Có lẽ căn bản chính là ý trời, trời khiến cậu đối với Hàn Diễn Phong nhất kiến chung tình, cũng bị đối phương gắt gao năm giữ, thậm chí bọn họ nhất định cứ như vậy không rõ không ràng mà dây dưa. Hàn Diễn Phong kiên nhẫn chờ cậu trả lời, đáy mắt đong đầy ý cười dịu dàng. Qua vài phút, Hứa Trình cuối cùng gật gật đầu: “Em đáp ứng anh.”

Vừa dứt lời, môi liên bị ngăn chặn. Thái độ dịu dàng chờ đợi rốt cuộc đã bị xé rách, sự kích tình ẩn giấu nhanh chóng bộc phát ra. Hàn Diễn Phong vội vàng xâm nhập vào trong miệng cậu đầu lưỡi quấn lấy lưỡi cậu cùng một chỗ đưa vào sâu bên trong. Hứa Trình mở miệng thừa nhận nụ hôn kịch liệt này, lưỡi bị đối phương liếm vừa đau lại ngứa, nước bọt không khống chế tràn ra khóe miệng, sắp không có cách nào khác hô hấp. Cậu bị hôn thô bạo như vậy có chút khó chịu, đáy lòng lại dâng lên cảm giác thỏa mãn rất lớn. Cảm giác thỏa mãn này nhanh chóng khuếch tán đến toàn thân, khiến cho cậu khó nhịn vặn vẹo. Hàn Diễn Phong cảm thấy đối phương hưng phấn, hạ thể của anh đã sớm chào cờ lập tức trướng càng lớn. Hàn Diễn Phong dùng sức giữ mông đối phương, đồng thời tự mình đẩy hạ bộ hướng Về phía trước làm cho dương vật của hai người cách mấy lớp vải thật dày cọ xát Vào nhau, cảm thụ khát bọng nóng bỏng của nhau.

“Bà xã.” Cuối cùng Hàn Diễn Phong cũng bỏ qua đầu lưỡi của cậu, giọng nói cũng trở nên khàn khàn mở miệng hỏi: “Hiện giờ cho anh đi. Có được không…”

Hứa Trình từng ngụm từng ngụm thở dốc, mặt chôn ở bả vai anh, thuận theo gật đầu: “Đuợc…”

Hàn Diễn Phong hôn trên cổ cậu một cái, hai tay đi đến bên eo cậu cởi bỏ thắt lưng và khóa quần đang muốn tiến thêm một bước cởi quần ra thì cửa WC bị mở ra. Anh ngừng động tác trên tay chuẩn bị chờ người di khỏi sẽ tiếp tục, lại nghe thấy đối phương bắt đầu gọi bên ngoài cửa nhà WC: “Hứa Trình, em ở đâu?”

Trong lòng Hàn Diễn Phong căm tức măng một câu, theo bản năng cúi đầu nhìn người trong lòng. Hứa Trình hoảng sợ mở to hai mắt nhìn anh, tay đặt ở trên Vai anh bóp mạnh làm anh không nhịn được nhíu nhíu mày.

“Hứa Trình?”

Hàn Diễn Phong trấn an Hứa Trình băng cách lắc đầu ý bảo cậu không cần lo lăng. Rất nhanh bên ngoài lại truyền đến mấy tiếng nói khác: “Hứa học trưởng chắc là dã trở Về rồi?”

“Học trưởng anh cũng quá bận tâm, chẳng lẽ anh còn sợ anh ta sẽ rơi vào trong hố phân?”

Học trưởng lại đi vào bên trong vài bước, giọng nói có chút lo lăng: “Nhưng mà cậu ấy vẫn chưa trở về phòng nghiên cứu, hơn nữa cậu ấy còn bệnh, anh sợ cậu ấy té xỉu ở bên trong.”

“Rất khoa trương đi. Chỉ là ho khan mà thôia học trưởng!”

“Hơn nữa anh họ của cậu ấy đi theo cậu ấy. Nếu cậu ấy không khỏe sẽ đem cậu ấy. Về nhà.”

“Đúng vậy, cũng đã đi tìm mấy chỗ rồi làm sao có thể còn ở trường học a.”

“Nhưng mà…”

Trong hành lang truyền đến tiếng bảo an thúc giục: “Mấy người ở bên trong đi mau di mau, lập tức sẽ khóa cửa đó”

Các sư đệ một bên nghe lời một bên hướng cửa cầu thang chạy, thuận tiện kéo theo Vị học trưởng không quá tình nguyện.

Hứa Trình cũng không dám thở, cho đến xác định mọi người đều rời khỏi mới như trút được gánh nặng thở ra một hơi, cả người đều mềm nhũn. Hàn Diễn Phong nhanh chóng lấy tay đỡ cậu nói: “Làm sao mà em sợ thành như vậy?”

“Đến nơi này cũng bị dọa mềm xuống rồi” Hàn Diễn Phong thẳng lưng cọ cọ hạ bộ, anh cười nói: “Nhưng mà. Em nghe được giọng nói của người kia thì lại cương phải không.”

“… Cái gì?” “Không có gì, tiểu bảo bối là ông xã đa tâm.” Hàn Diễn Phong hôn hôn môi cậu còn nói thêm: “Những người Vướng bận đều đi hết chúng ta tiếp tục đi.”

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *