Trọng Quy Vu Hách – chương 97 – 100 [text]

Chương 97: “Vô điều kiện trợ giúp”

Trong nội thành đến cùng có cái gì? Tại sao hết thảy tang thi vây quanh căn cứ lại đồng loạt rời đi? Vậy chúng nó vây quanh đây có mục đích gì?! Tang thi hệ tinh thần.

Hạ Tử Trọng trong lòng cảm thấy phát lạnh, hắn nhớ tới con tang thi quỷ dị gặp được ở cảng, rồi nhớ tới kiếp trước có lời đồn xuất hiện tang thi hệ tinh thần khống chế được hành vi tang thi cấp thấp.

“Tử Trọng, anh xem!” Phương Hách bỗng nhiên chỉ xuống phía dưới tường vây, thanh âm của cậu cũng kéo sự chú ý của những người khác, tất cả mọi người không hẹn mà cùng nhìn xuống.

Những sợi dây như những cọng Xúc tu màu đen lặng lẽ, bất động thanh sắc ngọ nguậy trên thi thể tang thi, chúng nó đâm vào trong đầu tang thi, như đang tìm kiếm thứ gì, sau đó liên đâm xuống mặt đất.

“Thực vật biến dị?! Thực vật biến dị đang đào tinh hạch tang thi!” Một đội Viên Luân Hồi kêu lớn, lui về phía sau hai bước, cho tới hôm nay hắn còn nhớ tình cảnh lần đầu ở M thị gặp phải thực vật biến dị.

Đám người trên tường thành bắt đầu rối loạn tưng bừng, từ trước tới này có rất ít người gặp phải thực Vật biến dị, mà bây giờ cũng có thể đoán “thân phận” của đám dây leo phía durói.

“Hỏa! Dị năng hệ hỏa mau đốt nó di!”

“Đệt! Tinh hạch của chúng ta! Đừng để cho thứ này đoạt được! !”

Tinh hạch đến cùng có ích lợi gì? Bây giờ căn cứ vẫn chưa nghiên cứu ra, nhưng mọi người đều có thể đoán – nó có khả năng giúp dị năng nâng cấp. Cho dù cuối cùng không nghiên cứu được vật này có tác dụng gì nhưng căn cứ cũng vẫn thu, chỉ cần trong tay còn một Viên thì có thể đổi được một ít lương thực dó!

Nhưng bây giờ, chiến đấu hết ba ngày, thi thể tang thi tràn đầy ngoài thành là mồ hôi và máu bọn họ bỏ ra, bọn họ còn chưa đi nhặt mà đám thực vật vô sỉ này dám cướp!

Một dị năng giả hệ thể chất thấy tang thi rời đi, tinh hạch bị thực vật đoạt, liền từ trên tường thành thả người nhảy xuống, muốn kiếm tinh hạch!!

“Đừng nhảy! Nguy hiểm!”

Người kia mới vừa rơi vào trong đống xác, còn chưa kịp đứng vững chân liền bị mấy bộ rễ màu nâu gắt gao quấn lấy!

Giống như con trăn săn mồi, dây leo gắt gao quấn lấy người kia, mãi đến khi người hắn gãy nát, nghẹt thở. cuối cùng tử vong…

Trên tường thành lần thứ hai chìm vào yên tĩnh, mãi đến khi người kia bị dây leo duỗi ra đâm thủng tứ chi, rễ cây dữ tợn. Vung Vẩy máu tươi, đám người trên tường thành mới đỏ mắt bắt đầu công kích.

Dị năng, súng, như đốt tiền bắn xuống, thế nhưng mấy bộ rễ này rất nhỏ, thường hay luồn lách dưới thân tang thi, từ trong khe hở tìm mục tiêu của mình, sao có thể đơn giản tổn thương chúng?

“Chỉ có thể dùng hỏa thiêu, nếu không người không thể ra ngoài.” Hạ Tử Trọng trầm giọng nói Với Quách Binh mới tới: “Hiện tại không ai biết bên ngoài đến cùng có bao nhiêu thực vật. Điểm yếu bọn nó ở chỗ nào? Chỉ có thể thiêu cho chúng không dám chui ra, bị ép rời đi nơi này mới được.”

Không có biện pháp nào đối phó. Với thực vật biến dị, nếu chỉ có một, hai cây thì không sao, không thì chỉ có thể như ở M thị, ngay cả Hạ Tử Trọng cũng không dám vào cái phòng bị nổ để xem thực vật biến dị có chết hay chưa.

“Tôi đi tìm người.” Quách Binh lập tức quay người trèo xuống tường, Hạ Tử Trọng không biết hắn muốn đi tìm ai, vẫn đứng nhìn núi xác tang thi. Thì ra đây chính là tang thi triều mà căn cứ A thị gặp phải, là nguyên nhân mà tinh hạch vẫn khan hiếm như trước…

Không lâu lắm, xăng, các vật dễ cháy đều rưới lên xác tang thi.Các dị năng giả hệ hỏa lần thứ hai phát uy, bắt đầu đốt cháy xác tang thi trên diện tích lớn.

Từng cột khói dày đặc bay lên, trong căn cứ không ai có ý kiến gì, Đông thành là nơi phát hiện thực vật biến dị đầu tiên, còn ba phía khác mãi đến khi xăng được chuyển lên tường thành, nhân viên phòng thủ còn không biết phía dưới xảy ra chuyện gì.

Bên căn cứ đã đưa ra lời giải thích rằng – Vì phòng ngừa bệnh độc khuếch tán, cho nên nhất định phải đốt thi thể tang thi. Mọi người đối Với Việc này không có ý kiến gì, chỉ tự mình chú ý, mang khẩu trang đỡ cho bị khói xông.

“Việc còn lại là của nhiệm vụ quân đội, cảm ơn mọi người mấy ngày nay đã hỗ trợ, mọi người có thể đi về nghỉ ngơi.” Người phụ trách bên quân đội cầm loa nói Với bọn họ.

Đám người mệt mỏi hai ngày trời đều rời đi, Hạ Tử Trọng không vội vã đi, hắn đang đợi Quách Binh mang tin tức đến, dẫn Phương Hách và người tiểu đội Luân Hồi canh giữ ở bên đường.

Xe đến xe đi, mùi xăng nổng nặC làm người ta choáng đầù. Phương Hách nhìn chằm chằm mấy thùng xăng, đi tới bên cạnh Hạ Tử Trọng thấp giọng nói: “Sau này căn cứ có tăng giá xăng lên không nhỉ?”

“Chắc chắn rồi.” Hạ Tử Trọng vui vẻ, trước khi làm nhiệm Vụ hắn đã dùng tích phân đồi đạn và xăng, tiếc là mấy thứ này căn cứ đều giới hạn số lượng, mỗi tiểu đội, mỗi người, mỗi ngày mua đều bị hạn chế. Có đi làm nhiệm vụ hay không đi thì số lượng mua sẽ khác nhau. Chỉ là – đạn dược căn cứ còn có thể sản xuất, mà xăng thì không có biện pháp, nếu như dùng hết thì căn cứ cũng không biết lấy cái gì để dùng.

Trong chốc lát, Quách Binh và Trần Ninh chạy trở Về, Vung tay lên với mọi người: “Đi thôi, trở về rồi nói.”

Làm nhiệm Vụ trong căn cứ, không có ai để xe của mình dưới (tường thành. Xe của mình mà để dưới lầu, bây giờ bận rộn như vậy ai mà nhớ được, còn nếu đề dưới tường thì không chỉ bị trộm còn có thể bị đập phá, đến lúc đó biết khóc với ai.

“Đây chính là do Ellen làm ra?” Nhìn khung cảnh “đóng băng ngàn dặm trong màn ảnh, Ngô thiếu cau mày, đôi mắt lạnh như băng.

Một người đàn ông mặc quân trang đứng một bên gật đầu nói: “Vâng, bất quá cũng là kỹ xảo mà thôi, trong tiểu đội bọn họ có năm dị năng giả hệ thủy, lúc đó còn đang mưa …”

“Dị năng giả hệ thủy và hệ băng không phải tất cả đều bị điều đi rồi sao? Rốt cuộc là có chuyện gì!?”

“Ca của bọn họ là buổi chiều, mà lúc đó chưa kịp báo lên…” Ellen lần này vì để tránh cho phiên phức, cố ý kêu Duẫn Đông chuẩn bị trước để người ta không mang dị năng giả hệ thủy của họ đi, nhưng đáng tiếc là – hành Vilần này của hắn quá kiêu căng.” Chỉ có hai đêm phòng thủ, mà hắn làm đến hai lần đóng băng ngàn dặm, muốn người khác không chú ý cũng không được.

“Hừ, đi thăm dò, có ai thu chỗ tốt của bọn họ.” Ngô thiếu nheo mắt lại, giơ ngón tay ngoắc ngoắc người kia: “Tiểu đội bọn họ không phải có dị năng giả hệ mộc sao, lúc này có bị điều dụng không?”

Dị năng giả hệ thủy khá thường gặp, còn dị năng giả hệ mộc thì hiếm thấy, lãnh đạo căn cứ biết Bá Chủ có dị năng giả hệ mộc, bình thường thì không để ý nhưng giờ là thời điểm tang thi vây thành, căn cứ có thể cưỡng chế trưng thu dị năng giả hệ đặc thù, bọn Ellen vừa về căn cứ còn chưa kịp chỉnh đốn xong, căn cứ liền cử người trực tiếp mang Hứa Lỵ Lỵ đi.

Cũng bởi vậy, Ellen mới để Duẫn Đông bỏ ra chút tâm tư bảo vệ năm dị năng giả hệ thủy kia.

“Vẫn bị điều dụng, bây giờ còn đang ở tiểu đội thứ bảy.” Bởi vì cảnh báo tang thi vây thành chưa bị giải trừ, cho nên nhân viên đặc thù vẫn không thể nghỉ ngơi, lúc này đều ở địa điểm chỉ định đợi mệnh. Bất quá cô kia trông… rất bình thường, lẽ nào Ngô thiếu có hứng thú? Không đúng, không phải Ngô thiếu thích con trai sao?

“Đi, gọi người nói với cô ta, cứ làm như thế…”

Trong hai ngày này, Hạ Tử Trọng cùng Phương Hách ở trong đợt phòng thủ thứ nhất liền chạy tới tường thành, mà khi tang thi triều rút đi cũng trong thời gian bọn họ đang phòng thủ, có thể nói là một trong những người chứng kiến mọi việc từ đầu tới cuối.

Người Luân Hồi cũng giống bọn họ, lúc này cả đám trầm mặc quay về biệt thự. So với mấy người đang nhảy nhót vui mừng sau cơn mưa thấy cầu vồng thì cả bọn lại khác, bởi vì bọn họ thấy được đám thực vật biến dị ẩn trong đống xác tang thi, không ai lạc quan Vì đại nạn đã qua, mọi người thành công thẳng được lần cùng tang thi đối chiến này.

Khu biệt thự so với bên ngoài an tĩnh hơn, người sống chỗ này cũng vui vì phòng thủ thành công nhưng hình như họ thích đóng cửa ở trong nhà Vui mừng hơn thì phải.

“Đều ngồi đi.” Tiến vào biệt thự, Quách Binh ra hiệu cho mọi người.

Trong biệt thự của bọn họ lúc này đã ra dáng nhiều hơn, mấy ngày trước cả bọn đi nội thành lấy được gia cụ, vải vóc, vật phẩm hăng ngày, lúc này đã được nữ hậu cần bày biện chỉnh tề, tuy rằng trên mặt đất vẫn không có lót gạch, vách tường cũng là một mảnh xám trắng trọc lốc, nhưng nhìn qua tốt hơn trước lắm rồi. Ngồi trên ghế salon mới đem về mấy ngày trước, một cô gái khoảng hai mươi tuổi bưng nước lên cho mọi người rồi quay người trở về phòng bếp. “Vừa nãy tụi tôi đi tìm người quen hỏi thăm một chút, nếu như không có gì ngoài ý muốn, thì thanh lý xác tang thi với thực vật biến dị sẽ không cần tiểu đội chúng ta làm.”

Hạ Tử Trọng liếc mắt nhìn hắn, không lên tiếng.

Ngược lại là Yên Nhạc không nén được tức giận hỏi: “Vậy còn tinh hạch thì tính sao?”

Quách Binh” cười một cái, khóe miệng châm chọc thấy rõ: “Đừn nghĩ nữa.”

Mấy đội viên hơi trẻ tuổi lập tức xù lông: “Dựa vào cái gì?! Mọi người liều sống liều chết trấn giữ nhiều ngày như vậy, một viên tinh hạch cũng không có được, quá đáng!”

Trần Ninh cười lạnh một tiếng, từ trong túi tiền Quách Binh móc ra một hộp thuốc nhăn nhúm, rút ra một điếu rồi châm lửa, liếc mắt nhìn mấy đội

Viên đang giận dữ một cái: “Các tiểu đội có nghĩa vụ khi căn cứ gặp tình huống nguy hiểm phải vô điều kiện trợ giúp, phòng thủ.”

Mọi người đều nhìn lại hắn, Mãnh Tử Với mấy người tính tình nóng nảy trợn mắt lên chờ hắn nói tiếp. “Rất rõ ràng, là “vô, điều, kiện trọ giúp.” “Vậy cũng không thể lấy đồ mọi người khổ sở vất vả độc chiếm chứ.

Cái ly trong tay Mãnh Tử “răng rắc” một tiếng bị hắn trực tiếp bóp nát.

Chương 98: Thương nghị

Quách Binh Vẻ mặt châm chọc, nói Với mọi người: “Không phải tất cả đều nhìn thấy à? Phía dưới không phải có thực vật biến dị kỳ quái quang minh chính đại ăn trộm tinh hạch sao?”

“Nhưng không thể trộm hết chứ!!”

“Chính là tất cả đều “trộm xong.” Mạnh mẽ phun ra một hơi, Quách Binh phiền muộn nhìn mấy anh em đứng trong phòng: “Người Vừa nãy chuyển xăng lên trước đây có giao tình. Với anh, hắn lén lút tiết lộ tìm tức cho anh biết, tiểu đội chúng ta đừng nghĩ tới Việc lấy tinh hạch nữa, còn căn cứ sẽ cho chúng ta một ít xăng, lương thực làm phần thưởng.”

“Những thứ đó chúng ta đi ra ngoài một vòng là kiếm được rồi, còn hiếm lạ gì nữa? Trước khi phòng thủ cũng đã nói rõ ràng lấy tinh hạch làm phần thưởng mà!”. Yên Nhạc vành mắt đỏ lên, hắn. Với Trần Ninh đều là dị năng giả hệ không gian, lúc trước chiến đấu bọn họ không có cơ hội xuất lực, phát hiện tinh hạch có thể bổ sung tinh thần lực dị năng giả tiêu hao liền tăng cường để cho các dị năng giả khác trong đội dùng. Vốn nghĩ rằng sau, trận chiến này không chừng mình cũng được thăng cấp, nhưng bây giờ? Rốt cuộc vẫn phải đi ra ngoài đánh tang thi.

“Những thứ này có thể hiếm lạ, hơn nữa cũng không phải người nào cũng có.” Quách Binh lườm hắn một cái:”Cậu cho rằng đạn dược, Vũ khí lạnh là cho không hả? Tất cả đều ghi lên đầu tiểu đội chúng ta đó, cũng coi như là một loại phúc lợi.”

Mọi người trong phòng trợn mắt ngoác mồm, hai mặt nhìn nhau, nhất thời nói không nên lời.

Hạ Tử Trọng đột nhiên hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Việc này không hợp lý, trước khi thủ chiến căn cứ đều lấy thái độ bồi dưỡng chống đỡ làm chủ, không thể chỉ trong một đêm liền quay ngoắt thái độ, đặc biệt là xuất hiện thay đổi một cách xoành xoạch như vậy – nếu quả thật đúng như Quách Binh nói, như vậy lãnh đạo căn cứ tuyệt đối sẽ lập tức khiến tất cả các tiểu đội buồn bực.

Trong mắt Quách Binh mang theo một tia khen ngợi, khẽ gật đầu, rồi thở dài một hơi, Trần Ninh bắt đầu giải thích rõ: “Lần thủ chiến này, năng lực của các dị năng giả quá chói mắt.”

“Chói mắt?” Mấy đội viên bình thường không hiểu nói: “Dị năng giả không phải vốn rất đặc thù sao? Lúc chiến đấu cũng thấy thường mà?”

Quách Binh lần thứ hai cười lạnh, hất căm ra ngoài cửa sổ: “Như vị kia đóng băng ngàn dặm kìa, thủy mạn kim Sơn, hỏa thiêu liên doanh, hai ngày nay lộ ra không ít nhân vật. Nếu như tất cả mọi người chỉ ném một quả cầu lửa, bắn một mũi tên nước, cũng sẽ không bị người ta kiêng kỵ như thế.”

Thì ra là như vậy, chẳng trách sau lần này căn cứ liền có thái độ khác Với các tiểu dội. Nếu so Với lúc trước bọn họ kiếm được nhiều tích phân, đổi không ít thứ, không chừng sau này không biết đến khi nào mới thăng lên được một cấp nữa.

Phát tiết bực tức xong, Quách Binh nghiêm nghị dặn dò các đội viên: “Chuyện này cũng là anh em của anh nói cho anh biết, đây là đa số ý kiến của mọi người, mà đến cùng như thế nào thì không rõ. Hiện tại anh nói cho các cậu, chính là để cho các cậu chuẩn bị tâm lý. Đến lúc đó nếu có người nháo loạn, tìm đồng minh đi kháng nghị, tiểu đội chúng ta đừng có đi theo – đừng thấy dị năng giả bây giờ rất mạnh, nhưng đối mặt với súng thì chỉ một phát là gục. Bây giờ quản căn cứ vẫn là những người kia, làm loạn ồn ào. Với đám người bên ngoài không được gì tốt.”

Trong lòng mặc dù không phục, mà biết tin này không phải kết quả cuối cùng, lòng ai cũng tốt hơn một chút, cho dù trong tình huống xấu nhất thì chỉ cần thưởng lớn, mọi người vẫn có thể tiếp nhận.

Quách Binh vốn dĩ không muốn cùng các đội viên trực tiếp nói đến chuyện này, trên đường trở về cùng Trần Ninh thương lượng một chút, bọn họ sợ Vạn nhất cấp trên dùng phương thức cực đoan ấn định vật phẩm ban thưởng, so với lúc đó mọi người buồn lòng còn không bằng nói trước để chuẩn bị tốt.

Không thể không nói, có số ít người lo lắng cũng thể làm gì được, lần này một số dị năng giả triển khai thần uy, phô bày dị năng, hơn nữa không cần biết vì sao tang thi rút lui nhưng cũng là trong đợt phòng thủ. Trong căn cứ những người phụ trách Vì để ổn định dân tâm, đương nhiên sẽ không giải thích chuyện này quá rõ. Mà không nói rõ dĩ nhiên là tiện nghi cho mấy dị năng giả dễ thấy trong đợt thủ chiến, sau này mỗi tiểu đội muốn thu người cũng thuận lợi hơn nhiều.

Các đội viên tự trở về phòng mình nghỉ ngơi, Quách Binh mời hai người Hạ Tử Trọng đơn độc đến phòng ngủ của hắn, cùng vào còn có Trần Ninh.

Từng người ngồi xuống, Trần Ninh trầm giọng nói: “Thực vật biến dị lần này… các cậu cảm thấy là từ đâu tới?” Những thứ đó rốt cuộc sinh trưởng dưới đất đai ngoài căn cứ? Hay là gần đây mới xuất hiện? Nếu như nói chúng nó sinh trưởng ở phụ cận căn cứ, trong căn cứ nhiều người như vậy. Không phải rất nguy hiểm sao?!

Hạ Tử Trọng lắc đầu một cái, hắn cũng không biết rõ chuyện này, nhưng có thể khẳng định: “Tôi nghĩ… rất có thể là theo đám tang thi tới đây.”

“Cùng tang thi, tới đây?! Những thứ này thành tinh hả? Còn có thể đi khắp thế giới?!”. Quách Binh trợn mắt lên, những thứ đó bọn họ gặp được một lần liên không muốn gặp lần thứ hai, hiện tại biết chúng nó có thể “đi”. Lỡ bất thình lình Xuất hiện hù người thì sao?!

Hạ Tử Trọng gật gật đầu: “Tụi tôi trước kia có mấy lần gặp phải thực vật biến dị, mặc dù lớn tới nỗi xa xa cũng nhìn thấy… Thường thường chúng sẽ làm rụng mấy dây leo rồi đi — đào đất lên cũng không tìm thấy rễ của chúng.”

“… Rễ biết chạy?” Trần Ninh cảm thấy gáy phát lạnh.

“Đúng, sẽ chạy.” Hạ Tử Trọng nhìn Phương Hách ngồi bên cạnh một cái, hai người bọn họ còn mang kính râm, nên không thể nhìn ra ánh mắt lúc này của hắn.

“Trời ạ… có để cho người ta sống nữa không trời?”. Quách Binh thở dài một hơi, nằm ngã ra giường, cảm thấy khí lực cả người như bị rút khô.

“Lúc tụi tôi gặp, đều thấy chúng nó đang bắt tang thi, “ăn” tinh hạch trong óc tang thi, có thể do chúng ta liên tục giết tang thi nhiều ngày như vậy nên mới dẫn chúng nó tới. Dùng lửa thiêu dây leo trên mặt đất, chúng nó sẽ biết có nguy hiểm, nên từ dưới nền đất rời đi.”

Trong phòng một mảnh yên tĩnh, vừa mới trải qua cú sốc tang thi triều rồi biết còn có thực Vật biến dị cũng đi khắp nơi tìm đồ ăn. Nhân sinh còn có thể đặc sắc hơn một chút không?

“Há, còn Việc tang thi đột nhiên rời đi. Các cậu có gặp phải tình huống như vậy không?”

Nghe hỏi, Hạ Tử Trọng trầm mặc một chút, nếu nói thẳng là có tang thi hệ tinh thần thì rất khó tự bào chữa, mà đổi thuyết pháp khác – “Tình huống như thế chưa từng thấy, bất quá… nếu như trong tang thi có con xài được lửa, nước thì hẳn cũng có tang thi điều khiển được tang thi khác. Cũng không phải là không thể được…”

“Cái này nếu như bị tang thi lão đại gọi đi…” Vẻ mặt Quách Binh và Trần Ninh lần thứ hai đen kịt.

Hạ Tử Trọng than thở một tiếng, đưa tay tháo kính râm xuống: “Tôi cảm thấy, dù thế nào, trước tiên nghĩ biện pháp nâng cao năng lực bản thân mới là trọng yếu nhất.”

“Đúng vậy, nếu không sau này có xảy ra vấn đề gì cũng chỉ có chờ chết… Mắt của cậu?!”

Hai luồng sáng vàng và Xanh trong căn phòng âm u lóe ra đặc biệt dễ thấy, đối với Quách Binh và Trần Ninh thì đôi mắt kia cứ như được chèn thêm kỹ xảo điện ảnh.

“Mấy ngày nay dị năng tiêu hao rất lớn, tinh hạch tồn trữ trước kia cũng dùng hết, dị năng của tôi cũng bởi vậy mà thăng cấp.” Hạ Tử Trọng có chút bất đắc dĩ, lần thứ hai đeo kính râm lên – hiệu quả quang ảnh này thực sự quá dễ thấy, khiến hắn không muốn mang kính cũng không du’Qc.

“Vậy cậu bây giờ… cấp ba? !”Hai người lần thứ hai âm thầm hoảng sợ, dị năng của hắn thăng cấp quá nhanh, bây giờ dị năng giả đội mình Vừa lên tới cấp hai, mà người ta đã cấp ba rồi.

“Có phải lên đến cấp ba đều như vậy không? Cậu cũng giống hắn hả?” Thấy Phương Hách cũng mang kính râm, Quách Binh rất hiếu kỳ, mắt của cậu là màu gì.

Phương Hách lắc đầu tháo kính xuống: “Tôi chưa có thăng cấp, chỉ là muốn đeo cùng anh ấy.” Đỡ cho chỉ có anh là khác người, nếu mọi người cảm thấy anh kỳ quái, Vậy thì cậu cũng kỳ quái đi!

Biểu tình Quách Binh có chút vặn Vẹo nhìn Phương Hách đeo kính trở lại, tựa như cảm thán liếc mắt nhìn Hạ Tử Trọng, cái đôi này ngọt lịm, trước mặt người khác còn tú ân tú ái, sao trước kia hắn lại nhìn không ra?

Ho khan hai tiếng, hắn cảm thấy quanh hai người kia có một vầng sáng tình ái, Quách Binh nghiêm mặt nói: “Tinh hạch e rằng không trông cậy nổi vào căn cứ, tụi tôi định chờ hai ngày nữa, bên ngoài ổn định rồi thì ra ngoài đánh tang thi. Đúng rồi, cấp hai lên cấp ba cần khoảng bao nhiêu tinh hạch?”

Hạ Tử Trọng gật đầu nói: “Hai chúng tôi cũng có ý định này, cấp hai lên tới cấp ba cụ thể dùng bao nhiêu tôi cũng không rõ lắm, bất quá cá nhân tôi thấy, lên cấp hai rồi thì tinh hạch cấp một không có tác dụng lớn, hoặc là nói tinh hạch cấp một cung cấp năng lượng không đủ, trước khi thăng cấp tôi còn dùng một ít tinh hạch cấp hai, sau này người khác muốn thăng cấp e rằng phải dựa vào tinh hạch cấp hai.”

Chân mày Trần Ninh cau lại, nhìn Quách Binh một cái, tinh hạch cấp hai… Lời Hạ Tử Trọng nói trước mắt hẳn là phương hướng tương đối chính xác, nói không chừng sau này còn có cấp bốn, cấp năm. Không ai có thể suy đoán ra dị năng và tang thi tổng cộng có bao nhiêu cấp, mà chắc chắn sẽ không dừng lại ở cấp hai và cấp ba.

“Cấp hai… chỉ sợ phải tìm sâu trong nội thành.”

“Không biết căn cứ có thể nghiên cứu ra Vũ khí sát thương cao cho người thường dùng được không, hoặc là mở rộng quyền hạn cho người thường mua vũ khí cao cấp.” Đối phó với tang thi cấp hai trở lên, uy lực đạn dược bình thường có vẻ không dùng được. Nhưng hôm nay căn cứ đối với dị năng giả rõ ràng có bài xích, có tâm kiêng kỵ, phỏng chừng tình huống sau này sẽ giống như Hạ Tử Trọng thấy ở kiếp trước. Dị năng giả, các tiểu đội phát triển là việc cấp trên không có cách nào ngăn cản. Chỉ khi nào họ thông suốt được điều này mới có thể tìm biện pháp khác ổn định căn cứ.

Hai người trở lại biệt thự liền chui vào không gian tắm rửa, rồi ôm nhau ra ngoài giường lớn ngủ bù.

Hai người Hạ Tử Trọng cho dù có trong nước không gian và ẩm thực phong phú bồi bổ, nhưng hai ngày nay cũng tiêu hao không ít tinh lực. Đặc biệt là Phương Hách, bởi vì không dùng được dị năng nên chỉ có thể dùng súng công kích, gánh nặng trên vai lớn hơn bình thường rất nhiều, hậu quả là tinh thần lực tập trung cao độ một khi yên ổn liền hiện ra di chứng – ngủ không đủ.

Chương 99: Em họ cầu viện

“Tiểu đội thứ nhất thanh lý xong, không có phát hiện bóng dáng thực Vật biến dị.”

“Tiểu đội thứ hai thanh lý xong…”

“Tiểu đội thứ ba thanh lý xong…”

Nghe cấp dưới báo cáo, xác nhận bên ngoài trụ sở đã tương đối an toàn, mọi người trong phòng lúc này mới thở ra một hơi.

Một người nói: “Kêu bộ hậu cần đi thu tinh hạch.”

“Dạ!”

Quân đội bên ngoài lưng đeo súng phun lửa chậm rãi rút về căn cứ, một ít nhân viên mặc đồng phục bảo hộ đeo thùng đặc chế tìm kiếm tinh hạch trong đống phế tích.

Mãi đến khi trời tối, công tác thanh lý phía ngoài mới hoàn thành, nhân Viên thanh lý như quét đất góp nhặt một vòng, mang theo chiến lợi phẩm trở lại căn cứ. Xe xúc được điều động, hốt xác tang thi cháy đen, vận chuyển tới hố to mới đào tiến hành vùi lấp.

“Báo cáo thủ trưởng, tinh hạch thu thập được lần này đoán chừng hai Vạn, so với đánh giá… khoảng một phần mười.”

Nghe cấp dưới báo cáo, người đang ngồi thần sắc mỏi mệt tháo mắt kính xuống xoa xoa huyệt thái dương: “Những cái cây kia cũng thật nhanh nhẹn. Đội tiên phong không bắt được bản mẫu sao?”

Một người mặt thẹn đứng lên nói: “Đội tiên phong khi ra ngoài căn cứ phát hiện một cây biến dị, nhưng khi thanh lý xong đào đất lên… bên trong chỉ có một ít lỗ thủng, không tìm thấy rễ.”

Không khí trong phòng lập tức nặng nề, có mấy người lặng lẽ trao đổi, thần sắc lo lắng.

“Trước tiên cứ như vậy đi, sau này khi ra ngoài hành động gặp phải thực vật biến dị thì tận lực mang một ít tiêu bản về.”Thứ này quá nguy hiểm, hơn nữa chúng nó có thể chôn trong đất tùy thời phát động công kích. Nói như vậy, trước kia có những đội ngũ ra ngoài bặt vô âm tín, không hẳn là chết trong miệng tang thi.

“Hai ngày nữa phái người đến L thị kiểm tra, kêu những người đi lần này phải càng thêm cẩn thận, không cần tiếp cận quá gần mục tiêu, một khi tra xong lập tức trở về phục mệnh, không cho phép cưỡng ép đi vào nội thành L thị!”

“Thủ trưởng, ngài …”

“Việc L thị có thể có quan hệ với thực vật biến dị, trước kia người trong căn cứ chúng ta chưa từng gặp phải thứ này, lúc đó cũng không điều tra cụ thể nên không biết đặc tính của chúng mới. Thôi, tiếp tục hội nghị đi, liên quan tới phần thưởng của những người phòng thủ đợt này!”

“Căn cứ trải qua lần tang thi đột kích này đã tiêu hao phần lớn các thứ như lương thực,^đạn dược, xăng, những vật liệu này số lượng vốn có hạn, hơn nữa lúc thủ chiến đã tiêu hao rất nhiều…”

“Tuy nhiên cũng không thể hoàn toàn không thưởng được. Như vậy sẽ làm mất lòng dân chúng.”

“Mà cũng phải vì tương lai cân nhắc, lần này tang thi rút lui vô cùng quỷ dị, vạn nhất chẳng bao lâu nữa lại xảy ra chuyện như thế thì sao? Lần này nếu thưởng lớn, vậy lần sau thế nào? Cũng không thể lấy hết đồ trong kho ra tặng cho bọn họ được?”

“Tốc độ sản xuất của Xưởng quân sự có hạn, hơn nữa nếu phía dưới có nhiều dị năng giả như vậy, thực lực đó cao hơn nhiều uy lực súng ống thông thường, cho dù bọn họ không có vũ khí nóng trợ giúp cũng không có vấn đề gì mà.”

“Còn có xăng, xăng bây giờ đã trở thành tài nguyên không thể tái tạo, trong đợt phòng thủ còn sử dụng nhiều như thế, chúng ta nhất định phải lấy việc phát triển lâu dài mà suy tính…”

“Còn tinh hạch thì sao? Bây giờ tinh hạch có tác dụng gì vẫn chưa rõ, thí nghiệm chứng minh, nuốt tinh hạch xác thực khiến người bình thường biến dị thành tang thi. Thứ này quá nguy hiểm, cá nhân tôi cảm thấy Vật này phải được căn cứ phải khống chế trong tay, chờ khi nào nghiên cứu xong mới cho phép lưu thông!”

“Mọi người nói đều có lý, chúng ta không thể để cho dân chúng buồn lòng, càng không thể không cân nhắc đến tương lai của căn cứ.”

Tiếng oong oong quanh quẩn trong phòng, vẫn luôn kéo dài đến khi sắc trời hửng sáng.

Đôi vợ chồng son ngủ một hơi từ trưa đến sáng hôm sau, một đêm mộng đẹp. Lúc Phương Hách tỉnh lại còn có chút mơ hồ, mở mắt ra liền thấy có một đôi mắt to, bạch cầu vốn đang nhún nhảy trên ngực cậu bấy giờ nằm im mặt đối mặt.

“Tử Trọng đâu?” Phương Hách ôm lấy bạch cầu vào trong ngực xoa xoa. A, thật mềm, thật tròn, dễ vò…

Bạch cầu hạnh phúc bị mẹ mình Vò thành các loại hình dáng vặn vẹo, may là cái tên này da dày thịt béo không có cảm giác đau, cho dù bị Vò như thế cũng không có phản ứng gì, gương mặt trái lại rất hưởng thụ.

Hạ Tử Trọng không có trong phòng ngủ, Phương Hách suy nghĩ một chút, dùng tinh thần lực thăm dò vào trong không gian, có lẽ diện tích sau khi không gian thăng cấp trở nên quá lớn, cậu tìm một hồi cũng không phát hiện được.

Chợt ngoài cửa truyền đến, tiếng bước chân đi cầu thang- ừm, không cần tìm nữa, không có trong không gian.

“Tỉnh rồi?” Hạ Tử Trọng đi vào liền thấy Phương Hách ôm bạch cầu dụi mắt, liên ôn nhu nở nụ cười.

“Vâng… Mấy giờ rồi? Em cảm giác mình ngủ muốn hôn mê luôn rồi.” Ngủ quá lâu thường sẽ có một ít tác dụng phụ, Phương Hách hiện tại có cảm giác như vừa say rượu ấy.

“Nghỉ ngơi thêm một chút đi, vừa nãy anh đi ra ngoài lấy báo của hôm nay, hai ngày nay căn cứ sẽ không mở cửa, không cho phép nhân Viên tùy ý ra vào căn cứ, chúng ta cho dù đi ra ngoài cũng không có Việc gì làm.” Hạ Tử Trọng đem sấp báo Với trang giấy ố vàng, chất liệu không ra sao thảy lên giường.

“Bên ngoài trụ sở có nguy hiểm gì không?”

“Tạm thời không có.” Trên báo là những hình ảnh ca múa mừng thái bình, cũng không có tin tức gì đặc biệt, chỉ cường điệu tán dương mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thép,<phòng thủ quê hương, còn Việc sau đó xuất hiện thực vật biến dị, tinh hạch trong đầu tang thi phân chia như thế nào không có một tin tức nào tiết lộ, chỉ nói lãnh đạo căn cứ sẽ mau chóng thống kê tổn thất trong lần thủ chiến này, cũng sẽ cho nhân viên phân phối phần thưởng cho những người tham gia.

“Vậy chúng ta mấy ngày nay vào không gian sao?”

“Ủ, về không gian sửa sang lại ruộng đất một chút, thu hoạch. Vài thứ, chuẩn bị thêm một ít loại bánh bột ngô kia.” Trước kia ra ngoài làm nhiệm vụ với tiểu đội Luân Hồi hay mấy ngày phòng thủ này hai người bọn họ đều ăn bánh Phương Hách làm ra, cơ hồ tất cả đều bị hai người ăn sạch, nhất định phải nhân cơ hội chuẩn bị thêm một ít mới được.

“Được, em liền đi.” Phương Hách nói rồi liền muốn đứng dậy, đột nhiên bị Hạ Tử Trọng đè xuống: “Không vội, em nghỉ một chút đi rồi về tắm suối nước nóng sau đó hãy làm nha.”

Đôi vợ chồng son xác định kế hoạch xong, chuẩn bị thừa dịp mấy ngày nay căn cứ không mở cửa mà sửa soạn vài thứ. Hai người một người phụ trách làm cơm, một người thì ở ngoài ruộng, hái đậu đỏ – trước mắt xem ra, muốn phỏng chế bánh của căn cứ, đậu đỏ tuyệt đối là một nguyên liệu chủ lực. Bây giờ đất ruộng rất nhiều, ngoại trừ gạo và rau dưa ở ngoài, cũng không có thiếu nơi để trồng hoa màu.

Bạch cầu xoay quanh Phương Hách, thỉnh thoảng chạy tới chỗ Hạ Tử Trọng đi dạo, một lúc sau thì chạy ra biệt thư coi có ai tới nhà hay không – đây là nhiệm vụ Hạ Tử Trọng giao cho nó. Mấy ngày nay tất cả mọi người đều ở trong căn cứ, không chừng sẽ có người tới thăm.

Hạ Tử Trọng nghĩ cho dù có người đến, chắc cũng chỉ là người tiểu đội Luân Hồi, thế nhưng khi nghe bạch cầu báo tin rằng nó ra ngoài nhìn thấy Hứa Lỵ Lỵ đứng trước cửa nhà mình… Hắn có thể làm bộ giả mù không?

“Anh họ…” Hứa Lỵ Lỵ hai mắt ứa nước, một bộ như nhận hết khúc chiết, ủy khuất đứng ở cửa nhà hắn lau nước mắt, nhìn thấy hắn liền dùng cái giọng lanh lảnh gọi mình.

Đè xuống kích động muốn lập tức quay đầu rời đi, Hạ Tử Trọng mặt mày tối sầm đi tới cửa Viện, cũng không mời cô ta vào. Còn Hứa Lỵ Ly làm sao biết hắn ở nơi này ? Bất kể là điều tra từ chỗ ghi danh của khu nhà, hay là trong lúc người Bá Chủ đi ngang qua vô tình phát hiện, cô ta đều có khả năng biết hắn đang ở chỗ này.

“Chuyện gì?”

Thấy Hạ Tử Trọng không có một chút ý tứ muốn mời mình vào, Hứa Lỵ Lỵ mím môi đè xuống suy nghĩ muốn xung đột với hắn, hít sâu một hơi – cô ta là tới tìm giúp đỡ, không phải đến trở mặt với Hạ Tử Trọng.

“Anh. Hai ngày trước, người của căn cứ đến tìm tiểu đội tụi em, cưỡng ép mang em đi qua khu hậu cần. Em trồng cây đủ ba ngày đây nè!” Hứa Lỵ Lỵ vẻ mặt bi phẫn: “Ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có! Bọn họ liền kêu tụi em đi chuyển cây tới làm tuyến phòng thủ căn cứ, thời gian em cực khổ lâu như vậy, sáng sớm hôm nay về nhà một lần, Vậy mà bắt được Ellen ở trên giường Với người khác!!”

Hạ Tử Trọng nhíu mày: “Người khác?” Nam hay nữ? Là Đới Quân há?

“Hai con khốn đê tiện đó, hai con!” Hứa Lỵ Lỵ tức giận duỗi ra hai ngón tay, ngón tay suýt nữa muốn đâm thủng mặt Hạ Tử Trọng.

… 3p luôn! Hắn cũng không sợ hư thận sao?

Biểu tình Hạ Tử Trọng có chút vặn vẹo, đối mặt với phẫn nộ của Hứa Ly Lỵ, lúc này hẳn không biết nên nói cái gì cho phải. Gây xích mích ly gián sao? Hiện tại tình huống như thế này còn gây xích mích nữa à? An ủi sao? Hắn cũng không biết bây giờ làm sao an ủi Hứa Lỵ Lỵ, hành vi của Ellen so với Đới Quân lúc trước phản bội nóng nảy hơn nhiều, hắn ít nhất chỉ tìm một người đàn ông, hơn nữa không ở ngay trước mặt mình, vậy mà Ellen đã quang minh chánh đại chơi, còn chơi NP.

Hứa Lỵ Lỵ cúi đầu khóc lóc: “Anh, em không muốn ở chỗ của anh ấy nữa. Anh ấy xứng với em sao? Em Vì tiểu đội Bá Chủ phí hết tâm tư, còn bị người căn cứ cưỡng ép mang đi, anh ấy thì ở nhà hồ đồ! Có người như anh ấy sao? Lúc nãy em chạy ra ngoài anh ấy cũng không gọi em lại!”

HạSTử Trọng đoán, phỏng chừng Hứa Lỵ Lỵ oán niệm rất lớn, cô ta không phải oán giận Ellen hoa tâm, mà là cảm nhận được trong lòng Ellen mình không có địa vị cao như thế.

Cũng không chờ Hạ Tử Trọng nói cái gì, Hứa Lỵ Lỵ liền tự yêu tự hận nói: “Em biết mấy con yêu tinh kia cả ngày đều dõi theo chỗ trống bên cạnh anh ấy! Nhưng em vừa mới đi mấy ngày chứ? Cũng không phải không trở về được? Anh ấy sao có thể làm như vậy chứ!”

Có chút đau đầu mà nhu nhu huyệt thái dương, Hạ Tử Trọng nhắc nh “Quên hỏi, cô và Ellen đã chính thức quen nhau?”

Hứa Lỵ Lỵ kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía hắn: “Dĩ nhiên!!”

“Hắn có giới thiệu với người khác cô là bạn gái hẳn không?”

Hứa. Lỵ Lỵ trong nháy mắt cứng họng, biểu tình mất tự nhiên.

Chương 100: Biện pháp mới

Chuyện giới thiệu quan hệ của mình và Ellen. Với người khác. Không đâu. Nhưng từ cái ngày mình. Với hắn phát sinh quan hệ. Không phải mọi người đều nên biết mình là bạn gái Ellen sao?! Chờ chút, nếu hắn chưa từng nói với người khác, lẽ nào… thân phận của mình là ngang hàng với mấy ả đàn bà trong đội?!

“Nhưng trước đó, em…” Cùng với cô là cái gì? Hứa Lỵ Lỵ cũng không tiện nói thẳng mình đã lên giường với Ellen, tuy rằng bây giờ chuyện như vậy cũng không có gì đáng bảo mật.

Hạ Tử Trọng giả vờ hoài nghi: “Hắn có thổ lộ với cô?”

“………” Không, đừng nói yêu, hay một câu hứa hẹn, hắn ngay cả một câu thích cũng chưa từng nói.

Sắc mặt Hứa Lỵ Lỵ tái nhợt, nhất thời không biết mình nên làm gì. Bản thân cô ta tự cho mình là phu nhân của đội trưởng, tự cho mình là bạn gái chính quy của Ellen, Vậy mà Ellen nửa câu cam kết cũng không có, một điểm thừa nhận cũng không có. Còn có ngày hôm qua ở bộ hậu cần nghe người khác nói vài lời.

“Anh. Anh nói… Anh ấy, anh ấy sẽ lấy em sao?”

Hạ Tử Trọng trợn mắt lên, thật sự không biết đầu óc cô ta nghĩ cái quái quỷ gì mà hỏi ngược lại câu đó: “Các người chuẩn bị kết hôn rồi? Hẳn nói với cô cái gì vậy?”

Hứa Lỵ Lỵ mờ mịt lắc đầu.

“Không hẳn, nhưng lúc trước anh nói, anh ấy thích em…”

“Tôi lúc đó là cảm thấy hắn đối với cô rất có hảo cảm, rất chăm sóc cô.” Hạ Tử Trọng nói: “Trước kia tôi cũng đã nói, lần đó có thể là tôi đoán sai, tôi còn thấy hắn với một nữ dị năng giả trong đội cô ở cùng nhau…”

“Trầm Yến đồ đê tiện! Ngày hôm qua trong hai con yêu tinh kia cũng có con ả, ả không chết tâm!” Hứa Lỵ Ly nghiến răng nghiến lợi hận đến không thể cắt xuống mấy miếng thịt của người gọi là Trầm Yến kia.

“Lúc trước tôi không thấy bộ dáng đội trưởng cô tiếp xúc với các nữ đội Viên khác, cho nên… E. rằng hắn đối Với các nữ đội Viên đều ôn nhu nha.” Còn có nam sinh tướng mạo đoan chính đẹp đẽ nữa.

Hứa Ly Lỵ lần thứ hai đau lòng, quyết tâm hỏi: “Anh nói em nên làm gì bây giờ. Có người nói anh ấy đang muốn cầu hôn một tiểu thư con của một đại nhân vật có quyền thế…” Hiện tại cô ta đã cùng Ellen lăn giường, nếu người ta muốn trở mặt Vô tình thì… biết tìm ai nói lí lẽ đây? Cô ta vốn hi vọng có lẽ Hạ Tử Trọng có thể thay mình ra mặt? Nhưng bây giờ nhìn lại… vẫn đừng nên hy vọng. Không, cô ta sớm phải biết, cô căn bản không thể trông cậy vào Hạ Tử Trọng.

Hạ Tử Trọng cau mày: “Đại nhân vật – tiểu thư?”

“Đúng vậy!” Hứa Lỵ Lỵ gấp đến độ giậm chân bình bịch: “Nói tới mặt mũi. Anh, anh ấy cũng không thể bội tình bạc nghĩa!”

Ellen đời trước có kết hôn sao? Ít nhất Hạ Tử Trọng trước khi rời khỏi căn cứ căn bản chưa từng nghe nói. Vậy thì nói không chừng chỉ là tin đồn?_Mà Hạ Tử Trọng cũng không dám khẳng định, vạn nhất đời trước Ellen đã có ý định này, chỉ là địa vị quá thấp nên vẫn chưa tiếp cận được, nhỉ?

Hạ Tử Trọng chưa kịp nói thêm gì nữa, ngẩng đầu nhìn qua giao lộ bên kia: “Bên kia có người tìm cô.”

Hứa Lỵ Lỵ sửng sốt một chút, thấy cách đó không xa có hai thành Viên tiểu đội Bá Chủ đi tới, mặt lập tức den di.

“Lỵ lỵ, trong đội muốn mở hội.” Hai người kia là sau này gia nhập Bá Chủ, cũng không quen biết Hạ Tử Trọng. Chỉ thấy Hứa Lỵ Lỵ tự nhận mình là phu nhân đội trưởng chính hiệu lại đi quấn lấy một anh chàng đẹp trai, còn đứng cửa nhà người ta thì thầm to nhỏ, mắt lập tức mang theo một tia xem thường.

Hạ Tử Trọng không để ý tới hai người bọn họ, chỉ nhìn Hứa Lỵ Lỵ, Hứa. Lỵ Lỵ vẫn như trước, sắc mặt không tốt:”Ellen đâu?”

“Đội trưởng cùng đội phó đang thương lượng công việc.” Đội Viên Bá Chủ đáp, thần sắc cũng không tốt, thật sự cho rằng mình là đại nhân vật sao? Đàn bà chờ để bò lên giường của đội trưởng rất nhiều, có ai mà không khách khí Với đội Viên bọn họ? Chỉ có vị này, thật sự coi mình là phu nhân đội trưởng hả?

Hứa Lỵ Lỵ tức đến há mồm, quay đầu lại, Vẻ mặt ủy khuất nhìn về phía Hạ Tử Trọng: “Anh…”

Một tiếng “anh” này làm Hạ Tử Trọng cả người nổi da gà, cau mày:

“Trong đội các người có việc.”

“Có thể.”

“Mấy ngày nay tôi cũng bận, có chuyện gì sau này có cơ hội rồi nói đi.” Nói cũng không tiếp tục để ý đến cô ta, xoay người đóng cửa, trở lại trong biệt thự.

Hai người bên cạnh Hứa Lỵ Lỵ không nhịn được xì cười: “Đi thôi, không thể để đội trưởng, đội phó chờ một mình cô, đúng không?”

“Đúng đó.” Tên còn lại nhìn lướt qua chỗ Hạ Tử Trọng mới đứng: “Người ta nói chuyện. Với cô mà ngay cả kính râm cũng không lấy xuống, cô nghĩ trong mắt người đó cô có bao nhiêu phân lượng đây?”

Hứa Lỵ Lỵ sắc mặt vốn không tốt lúc này càng kém hơn, hai tay gắt gao siết chặt, chợt nhớ tới ngày hôm qua trong quân đội có mấy người dị năng giả hệ mộc tán gẫu

“Tiểu đội bên ngoài chúng ta cũng từng tham gia, ở căn cứ công tác mặc dù rất mệt, quản cũng rất nghiêm nữa, thế nhưng “đãi ngộ tuyệt đối tốt hơn bên ngoài!”

“Đúng vậy! Lúc trước tôi ngồi ngốc ở cái tiểu đội kia, bởi vì không có hạt giống thích hợp giúp đỡ công kích liền bị mắng là phế vật. Ha ha, hiện tại không cần lo ăn lo mặc, còn có người cung cấp hạt giống để mình tùy ý chọn lựa, những người kia bây giờ liều sống liều chết cả ngày mới lấy được tích phân, đổi lương thực còn không phải là do mình trồng?”

“Không phải sao? Người phụ trách của tụi tôi còn nói, lãnh đạ0 căn cứ đang nghĩ biện pháp cho chúng ta có hạt giống thực vật chiến đấu thích hợp nhất đó, ở bên ngoài, ai mà 2quan tâm? Liều sống liều chết trồng được vài cây, bọn họ một câu cảm tạ không nói liền cầm đi, còn nghĩ chúng ta nợ bọn họ…”

Lại nghĩ đến sáng hôm nay mình mở cửa phòng nhìn thấy tình cảnh đó… trong mắt Hứa Lỵ Ly loé ra tức giận, cô nhất định phải haiả kia hối hận!

Nghĩ rồi, người chạy tới cửa lớn biệt thự, theo bản năng mà ngẩng đầu, bỗng nhiên phát hiện bên cửa sổ phòng ngủ chính lầu hai có hai người đang đứng.

Một người vóc dáng hơi cao, khoảng chừng 1m8, từ thân hình có thể nhận ra chính là Ellen. Mà một người khác giơ cao hai tay ôm cổ Ellen, gáy tựa lên kiếng – tóc ngắn, mặt quần áo của nam.

Trong tiểu đội tất cả phụ nữ đều là tóc dài, nói như vậy Hứa Lỵ Lỵ bỗng nhiên cảm thấy khó thở một trận, cô ta không cần suy nghĩ nhiều cũng biết – cái người kia rất giống Đới Quân, có thể Ellen…

Đột nhiên hồi tưởng lại trước đó mình ở trong tiểu đội bất mãn nhằm vào Đới Quân từng nói hắn là đồng tính luyến ái, vậy mà tất cả đội viên đều không có phản ứng gì, trái lại cười nhạo mà đối Với lời mình nói không phản đối. Bây giờ suy nghĩ một chút… chẳng lẽ Ellen thật sự là… nam nữ cũng ăn?!

Trong đầu hò hét loạn một đoàn, Hứa Lỵ Lỵ ngay cả tại sao mình đi vào biệt thự được cũng không biết, chỉ biết là sau khi tiến. Vào đợi một hồi, Ellen mới cùng Đới Quân một trước một sau đi xuống, người khác đối với cái này hoàn toàn giống như thói quen– biểu tình những người đó cùng lúc trước biết mình và Ellen qua đêm thần sắc giống nhau như đúc!!!

“Vừa nãy anh đi ra ngoài? Có việc gì hả anh?” Phương Hách thấy Hạ Tử Trọng trở lại phòng khách gian nhà trúc, từ phòng bếp nhô đầu ra hỏi.

“Hứa Lỵ Lỵ đến một chuyến.”

“Có chuyện gì thế?”

“Cô ta hai ngày trước bị căn cứ cưỡng ép mang ệđi, bắt đi trồng lương thực, sáng sớm hôm nay trở về bắt gian Ellen tại trận.” Hạ Tử Trọng lơ đễnh nói, kỳ thực hắn cũng có chút buồn bực, đời trước Hứa Ly Lỵ làm sao ngu ngốc đến mức muốn ở bên cạnh Ellen? Đời này lại không đủ bình tĩnh như thế?

Kỳ thực Hạ Tử Trọng quên mất một chuyện, đời trước, khi hắn và bọn Hứa Lỵ Lỵ đến căn cứ, tình nhân bên cạnh Ellen đã không biết có bao nhiêu, Hứa Lỵ Lỵ lúc đó cũng biết chuyện này nhưng vẫn một mực chạy theo Ellen, mà Ellen là cái loại ai đến cũng không cự tuyệt, lúc này mới không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.

Có thể đời này bởi vì Hạ Tử Trọng thay đổi hành động của mình, dẫn đến Hứa Lỵ Lỵ sớm tới được căn cứ, trở thành người phụ nữ đầu tiên bên cạnh Ellen, tâm thái bất đồng, dĩ nhiên là không thể khoan dung những chuyện này.

“Bắt gian?” Phương Hách chớp mắt mấy cái, chợt nhớ tới Đới Quân, nhìn Hạ Tử Trọng chớp mắt thêm cái nữa: “Nam hay nữ?”

Hạ Tử Trọng biết cậu đang nghĩ gì, liền cười Với cậu: “Nữ, hai người.”

Phương Hách sững sờ, ho khan hai tiếng lại thu đầu về phòng bếp, miệng không quên nói thầm: “Cũng không sợ thận hư… Những ngày tháng này trong căn cứ đâu còn bán thuốc tráng dương…”

Căn cứ tận lực dọn dẹp sạch sẽ đất đai ngoài thành, vốn dĩ thổ địa sau tận thế Vô cùng hoang vu, vào lúc này lại cháy đen một mảnh, nhìn qua hết sức thê thảm.

Quả nhiên như Quách Binh nói, sau đó căn cứ chính thức “thưởng, nửa câu cũng không đề cập tới tinh hạch, chỉ đưa cho những ai tham gia phòng thủ điểm tích phân, phần lớn là một ít quần áo, cùng với lương thực. Mà lượng thức ăn cũng chỉ nhiều hơn thức ăn căn cứ phát mỗi ngày một ít mà thôi.

Qua ba ngày, mọi người biết đương nhiên sẽ không nguyện ý, thế nhưng cấp trên lại không chịu nhả ra, để cho Vài người đứng ra phát ngôn: Vốn dĩ chính là nghĩa vụ phòng thủ, đáng lẽ những thứ này không cần phân phát, hiện tại cho các người những thứ này đã rất tốt rồi, còn muốn như thế nào nữa? Lương thực trong căn cứ cũng không đủ, cây cỏ thì mới gieo, nếu như lúc này phát nhiều thêm, tương lai lấy cái gì sống đây?

Chuyện này tạm thời đóng băng, cùng lúc đó có Vài người tỉ mỉ phát hiện – căn cứ lén lút sửa lại phần thưởng nhiệm vụ cho các tiểu đội.

Không có thông báo chính.C thức, không có công khai phần thưởng khác nhau. Mà bởi vì hạ giá, mấy ngày nay lục tục thay nhiệm vụ mới lên, cho nên mọi người nhìn qua đều thấy chẳng qua là phần thưởng thiếu, tích phân thiếu, độ khó của nhiệm Vụ thì càng cao. Nhưng người nào có trí nhớ tốt đối chiếu với lần trước liền lập tức phát hiện vấn đề.

“Hiện tại phần thưởng nhiệm Vụ như vậy, ai thèm đi làm?” Thẩm Hải Bình cau mày nhìn phần thưởng của mấy nhiệm vụ mới công bố.

“Sớm muộn cũng sẽ có người làm, chúng ta ngại ít, người khác thì không hẳn.” Lưu Giang Phong bĩu môi, bộ mặt cũng rất khó chịu. Hắn là dị năng giả, nhờ lần phòng thủ này mà hắn thăng cấp, tinh hạch bổ sung năng lượng vốn là mọi người góp vốn trước tiên cho hắn “mượn”, nếu như sau đó được thưởng tinh hạch, hắn cũng có thể trả lại một ít, kết quả – cái gì cũng không có được. Căn cứ mặc dù thu mua tinh hạch, nhưng lại không mở tỷ giá trao đổi. Các dị năng giả bọn họ này cho dù muốn cầm tĩnh hạch đi đổi lương thực, cũng chỉ có thể lén lút tìm những tiểu đội khác ra giá cao để đổi.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *