Trọng Quy Vu Hách – chương 87 – 90 [text]

Chương 87: Thẳng thắn

Phương Hách phát hiện Hạ Tử Trọng tạm dừng hình ảnh, sau đó nhìn thấy trong hình có vài người …

“Ellen? Còn có… A?”

Trong hình, bên người Ellen là một thanh niên khoảng hai mươi tuổi, dáng dấp kia làm Phương Hách cảm thấy rất quen mắt.

“Làm sao vậy?” Hạ Tử Trọng thu hồi bất ngờ lại buồn cười nhìn về phía Phương Hách, thấy cậu cũng kinh ngạc nhìn chằm chăm màn hình, trong lòng không khỏi cảm thấy có chút quái lạ – lẽ nào em ấy cũng biết. Không thể nào! Đời này hai người này còn chưa từng gặp mặt nhau mà!

“A. Người này hình như em đã gặp một lần, cái người bên cạnh Ellen. Có một lần chúng ta vào căn cứ em nhìn thấy cậu ta đứng bên đường.” Nói rồi, Phương Hách tùy ý nhún nhún vai, cười nói: “Lúc đó cảm thấy cậu ta có chút giống em nhưng bây giờ nhìn lại thì không giống.”

Hạ Tử Trọng nhìn người kia trong màn ảnh, rồi nhìn Phương Hách, bỗng nhiên thả cái muỗng xuống, Vươn tay ôm lấy. Vai Phương Hách: “Cái người kia… tên là Đới Quân.”

“A? Anh biết cậu ta sao?” Phương Hách kinh ngạc mở to mắt, sao lại trùng hợp như thế? Em họ của anh ấy chạy vào Bá Chủ, hiện tại người quen của anh cũng chạy theo Bá Chủ? A! Hẳn là người kia cũng biết Hứa Lỵ Lỵ đi? Rồi mới được giới thiệu tới Bá Chủ nhỉ?

Đang nghĩ ngợi, Phương Hách đột nhiên cảm giác ánh mắt Hạ Tử Trọng có chút… không được tự nhiên, trong lòng chợt toát ra một ý nghĩ, theo bản năng dừng tay bới cơm.

Không thể không nói, giác quan thứ sáu của Phương Hách vẫn rất chính xác.

Hạ Tử Trọng bất đắc dĩ cười cười: “Nó. Lúc trước anh với nó từng giao du một thời gian.”

Hấp háy mắt, trong lòng hơi có chút đố kỵ nho nhỏ. Đột nhiên, Phương Hách nở nụ cười, thả cái muôi xuống giơ tay sờ sờ mặt Hạ Tử Trọng: “Tử Trọng ưu tú như vậy, nếu trước đây không cùng người khác giao du, em sẽ không tin đâu.” Chỉ có thể trách chính mình, không có thừa thế xông lên mà kiên trì đi theo bên cạnh anh ấy, cho dù không thể làm người yêu thì cũng đi lên từ vị trí bạn bè được mà? Lúc đó quay đầu rời đi, ngay cả số điện thoại di động, tài khoản QQ cũng không xin, mình thật đúng là ngốc!

Hạ Tử Trọng sửng sốt một chút, không nghĩ cậu lại như vậy, cười khổ vươn tay ôm lấy cậu, tay nhẹ nhàng trượt trên lưng cậu, Vốn dĩ không muốn nhưng vẫn bất đắc dĩ thành thật khai báo: “Em cảm thấy nó khá giống em?”

“Ừm.” Phương Hách bỗng nhiên sinh ra một cảm giác thấp thỏm, Tử Trọng không phải bởi vì cái này nên mới đồng ý yêu mình chứ?!

“Anh cũng cảm thấy như vậy.” Hạ Tử Trọng không phát hiện Vẻ mặt lo lắng của Phương Hách– ai bảo hắn đang ôm cậu làm chi?: “Lúc trước… lần đầu tiên anh gặp nó thấy nó có vài nét giống em… nên mới…”

Phương Hách sững sờ mấy giây, bỗng nhiên ngồi thẳng lên, hai tay đặt trên vai Hạ Tử Trọng, trừng lớn hai mắt cực kỳ kinh ngạc hỏi: “Anh nói là bởi Vì em nên… anh… em…” Đầu óc của cậu có chút hỗn loạn, nếu chiếu theo lời Hạ Tử Trọng thì là anh ấy có tình cảm với mình đầu tiên cho nên mới giao du với người nhìn khá giống mình?!

Hạ Tử Trọng lúng túng ho khan một cái, nghiêng Sđầu sang một bên: “Ủm… phải…” Dừng một chút, hình như cảm thấy mình giải thích không được rõ ràng, nếu hôm nay đã mở đầu, vậy nói rõ là tốt nhất : “Anh. Lúc trước chúng ta ở trường học. sau lần kia mới phát giác được. mình có khả năng thích nam sinh. Sau khi tốt nghiệp đại học đi họp lớp mới gặp Đới Quân…” Nói xong, liền thở dài một cái, nhìn Phương Hách vẫn còn đang ngạc nhiên, cười khổ nói: “Nó Với em hoàn toàn khác nhau, nói đến anh cũng thấy mất mặt, sau này phát hiện nó bắt cá nhiều tay liền đá nó…”

Cái vòng kia cực kì rối loạn, hắn đối Với cuộc sống đó không có hứng thú, cho dù thích đàn ông, hắn cũng muốn tìm một người có thể sống cùng mình thật dài thật lâu. Đới Quân rõ ràng rất thích chơi với mấy người như vậy, đối với trinh tiết, trung trinh hoàn toàn xem thường.

Phương Hách sửng sốt đến nửa ngày, mới dưới tầm mắt lo lắng của Hạ Tử Trọng ôm lấy hắn, nắm tay không dám dùng lực Vỗ mấy cái lên lưng hắn: “Em quả thật… đần muốn chết! Sao lúc trước lại không dám đi gặp anh chứ… “.

Hạ Tử Trọng bật cười lần thứ hai đem cậu ôm vào trong lòng, an ủi: “Là anh dốt nát, nếu như ngay từ đầu đáp ứng em…”

Phương Hách lắc đầu một cái, hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu lên: “Này không phải lỗi của anh, mỗi lần đi ngang nhà anh em đều sợ gặp phải anh…”

“Nhà anh?”. Hạ Tử Trọng sửng sốt một chút: “Em biết nhà anh?”. Lúc cấp ba, Phương Hách biết tên hắn, biết lớp hắn, chỗ ngồi của hắn, cái này không có gì ngạc nhiên – tùy tiện tìm bạn học của hắn hỏi thăm một chút liền biết, nhưng lúc đó không có mấy người đi ngang qua nhà hắn, cậu làm sao biết được ?

Phương Hách sửng sốt một chút, chớp mắt mấy cái, bỗng nhiên nở nụ cười: “Anh cho rằng em Vì sao biết anh?”

Chẳng lẽ không phải lúc cấp ba sao?!

Hạ Tử Trọng đột nhiên cảm thấy mình tựa hồ quên mất cái gì, chẳng lẽ trước đó mình đã gặp Phương Hách?! Nhưng sao hắn hoàn toàn không có ấn tượng gì hết vậy?!!

“Tử Trọng, ăn cơm, một hồi Sem muốn đi bơi.” Phương Hách hai tay nâng chén cơm của Hạ. Tử Trọng, đưa đến trước mặt, hắn, còn cố ý nháy mắt, mang theo gương mặt cười xấu xa.

Khóe_miệng Hạ Tử Trọng co quắp nhận cơm; “Em… chúng ta trước năm lớp 12 … biết nhau?”. Hắn vốn là muốn hỏi “Chúng ta trước năm lớp 12 có gặp nhau hả?” nhưng không dám nói.

“Anh nếu quên mất…” Phương Hách ngậm cái muỗng nghiêng đầu suy nghĩ: “Vậy thì phạt anh tự nhớ!” Nói xong, múc một muỗng bự có cơm tẻ hòa lẫn. Với rau cải dầu Và thịt ba chỉ cùng lạp xưởng, mất công tốn sức mà đưa vào trong miệng, mơ hồ nói : “Tí nữa em muốn đi bơi.”

Vậy thì đi bơi!

Biết rõ ký ức càng xoắn xuýt càng không thể nhớ, Hạ Tử Trọng quyết định đem chuyện này tạm thời gác qua một bên, xem, mỹ nhân mặt quần bơi lượn.5 trước mặt mới là quan trọng nhất!

Bất quá, nói đi nói lại, mãi đến khi hẳn chết mới nhớ được Phương Hách là học đệ thổ lộ lúc đó. Chẳng lẽ đời này phải chờ tới khi mình xuống lỗ mới nhớ tới lúc gặp hồi xa xưa nữa hả?

Hình như mình già thật rồi? Nếu không sao lại quên cậu những hai lần? Mình thật không xứng đáng làm một ông chồng tốt!

Người nào đó sau khi yên lặng quyết định sẽ đối với người mình yêu tốt hơn N lần, hy vọng có thể sớm ngày nhớ tới ký ức bị mình lãng quên trong trí óc…

Ánh mặt trời chói chang chiếu trên bờ cát trắng, gió nhẹ thổi lất phất hàng dừa bên bờ, lá cây” phát ra tiếng vang sàn sạt. Biển xanh lam, nước trong suốt có thể nhìn thấy rặng san hô mỹ lệ bên dưới, từng đàn cá nhỏ tung tăng bơi lượn.

Hạ Tử Trọng và Phương Hách đã thay quần bơi, mang đồ tới cạnh biển, bởi vì không có giỏ cá nên bọn họ quyết định lấy mấy cái rổ nhựa để đựng, kể cả cái xẻng nhỏ cũng nhét hết lên thuyền.

Bất quá lúc này hai người không muốn chèo thuyền, mà chuẩn bị đi lặn.

Trải qua mấy ngày tinh thần cao độ, liên tục khẩn trương ra ngoài thu thập đồ, không thể không nói, không gian này như một thắng cảnh nghỉ phép, có thể làm người ta thả lỏng.

Hơn nữa thắng cảnh này, cũng không cần phải lo lắng vấn đề người đông như mắc cửi. Cô nhiễm môi trường, một điểm càng khiến người ta thoải mái chính là – Thánh địa nghỉ phép này cho mang theo người, chỉ cần muốn. Vào, bất cứ lúc nào cũng có thể!

Kỹ thuật bơi lội của hai người như nhau, không đến nỗi vào nước là chìm. Bởi vì không có đồ lặn, cho nên hai người chỉ có thể vừa bơi vừa nín thở lặn thử. Lúc mới bắt đầu không thích ứng được, đến lúc sau thì có thể dùng xẻng nhỏ đào bào ngư lớn dưới đáy ra, tiến bộ không thể bảo là nhỏ.

Bãi biển gần bờ rất cạn, thích hợp cho người mới học luyện tập, bắt ốc, Hai người chơi đến khi ánh dương chạm biển, mới nhấc cái rổ hi hi ha ha trở về- ngày hôm nay đi bơi, tắm nắng nên cả hai không dùng thuyền và lưới đánh cá.

Phương Hách ướp mẻ hải sản tươi mới, Hạ Tử Trọng phụ trách nhóm bếp. Các thứ đều đã dọn xong là tới lúc ăn đồ nướng, Hạ Tử Trọng bấy giờ mới nhớ tới: “Anh đi ra ngoài xem thử có chuyện gì hay không.” Hôm nay là ngày thứ nhất bọn họ trở lại, theo lý thuyết cần phải đi nộp tiền thuê, bất quá hai người khó khăn lắm mới được nghỉ một ngày, liên bơi tới quên luôn thời gian, chỉ có thể kéo qua ngày hôm sau.

“Đi đi, mấy cái này chín nhanh lắm.” Phương Hách quạt quạt bếp than, đây là……… không biết từ khi nào, lần thứ mấy thu được.

Hạ Tử Trọng lướt ra khỏi không gian, hắn còn chưa kịp đi ra ngoài hòm thư, liền nghe phía ngoài truyền đến tiếng “ầm âm”, “đùng đùng”, cùng với âm thanh kêu la.

Đầu tiên là sững sờ, hắn vội đi tới cửa sổ, đây là khu biệt thự trong căn cứ, lẽ nào tang thi đánh đến đây rồi?!

Kéo một góc màn cửa sổ ra, lại không thấy rõ tình huống bên ngoài. Hạ Tử Trọng xoay người đi tới cầu thang, chạy thẳng lên sân thượng lầu ba, đi qua bể bơi trống rỗng (những ngày tháng này nước uống còn không có, ai mà giàu tới mức đi đổ nước vào bể bơi?) đi về phía âm thanh truyền tới.

Cách một lối đi, căn biệt thự ở đầu đường có mấy người đang tranh chấp muốn đánh nhau. Một hồi điện xèn xẹt, một hồi tiếng sấm, một hồi hỏa thiêu, một hồi dội nước, một hồi băng hoa tỏa ra, Vô cùng náo nhiệt.

Hạ Tử Trọng sửng sốt một chút, đầu đường bên kia có mấy thân ảnh rất chật vật, đang Vừa chạy vừa rút lui tới chỗ này, một người trong đó gio tay lên, mấy phiến băng liền phóng ra.

Băng hệ dị năng, Ellen?

Chương 88: Luận xui xẻo, cùng ai so tài

Hạ Tử Trọng cau mày, suy nghĩ một chút, ống nhòm hiện ra trên tay.

Quả nhiên, băng hệ dị năng giả kia không phải Ellen thì còn ai vào đây nữa? Bên cạnh hắn có mấy thành viên tiểu đội Bá Chủ, chỉ là không phải những người Hạ Tử Trọng đã gặp trong nội thành, mà là người kiếp trước lúc hắn gia nhập Bá Chủ nhìn thấy.

Đối chiến với bọn họ cũng là một tiểu đội dị năng giả, không nhìn rõ được ai với ai, bất quá nhìn ký hiệu trên người hẳn là tiểu đội Tinh Không.

Đúng rồi, lần trước Bá Chủ cùng Tinh Không với hai tiểu đội không biết tên nữa hợp tác vào nội thành làm nhiệm vụ, kết quả bọn Ellen sống sót trở về, còn người Tinh Không. Nghe Luân Hồi nói, lúc bọn họ chạy thoát khỏi con đường đó đã không thấy người của Tinh Không đâu, ngược lại trong hai tiểu đội kia có một chiếc xe chạy cùng đường về căn cứ với bọn họ.

Lẽ nào người Tinh Không điỳ là nhiệm vụ đã chết hết sao?

Những người kia Vừa đánh vừa đuổi đến gần khu biệt thự, Hạ Tử Trọng tận mắt nhìn thấy một người có dị năng hệ lôi đặc biệt đánh trúng căn biệt thự kế bên, mà căn biệt thự kia không hề xi nhê gì, trong lòng yên lặng mà gật đầu: Xem ra kiếp trước nghe nói phòng ở khu biệt thự rất rắn chắc, ngay cả dị năng đánh vào cũng không sao, quả nhiên là thật.

Hắn bên này thất thần bắt đầu suy nghĩ phòng ở không biết có nên dùng dị năng hệ kim cấp hai kiên cố phòng Vệ không, hai nhóm người phía dưới dị năng tựa hồ đã dùng hết, ngược lại bắt đầu chửi bậy.

“Ellen, mày là cái thứ đi bán mông! Hại chết nhiều anh em của tao như vậy, tưởng không nói gì cho Xong chuyện là được hả?!”

Tóc Ellen có một sợi bị cháy rụi, gương mặt đẹp trai không biết bị dị năng hệ hỏa hay hệ lôi đánh trúng mà đen xì một tầng, điều này đối với một mỹ nam tử là sỉ nhục không thể tha thúť.

Trong đội Ellen mới nhận một em gái hệ thủy, giống như Hứa Lỵ Lỵ, đều là fan não tàn của Ellen, thấy thế đau lòng, nước mắt nhỏ giọt tí tách, hai tay ngưng tụ một bụm nước: “Ellen, anh rửa mặt chút đi.”

Người đối diện ầm ầm cười to, một người lớn tiếng nói với vào: “Đúng vậy đúng vậy, nhanh tắm một cái, hắn phải còn trông cậy vào cái mặt kia nữa đó. Ô uế rồi thì sao mà sống được, đúng không?”

Em gái kia tức giận trừng mắt nhìn đám người nọ: “Các người đố kị với người khác! Ellen của tụi tôi trước tận thế là một đại minh tinh, hiện tại tận thế cũng lợi hại hơn các người!”

Người cầm đầu phe đối diện cười lạnh một tiếng: “Trước tận thế đã phải bán mông, bán mặt lấy tiền, bây giờ thì để phụ nữ bao dưỡng? Cái thứ kia của mày, có còn dùng được không đấy?”

Mọi người liền cười to một trận. Ellen mặt đã đen đến không thể đen hơn, hẳn không để ý chuyện ả đàn bà ngu xuẩn bên người, lạnh lùng nhìn đối phương: “Ít nói những thứ tào lao đi, nhiệm Vụ thất bại là do chúng ta xui xẻo. Vốn là liên hợp hành động, sống chết có số, nếu như hết thảy đội ngũ làm nhiệm vụ trở về đều như La đội trưởng đây đe dọa uy hiếp, sau này ai còn dám tìm đội ngũ khác hợp tác nữa chứ?!”

La đội trưởng liền cười lạnh: “Đúng nha, nhưng tôi nghe nói, lần hành động này nếu như không phải đội trưởng cao quý ngài nhất định phải đi cửa hàng hạt giống bên cạnh tìm đồ rồi trêu chọc phải tang thi biến dị, căn bản sẽ không xảy ra tổn thất lớn như thế! Chúng tao đều biết, bây giờ ngoại trừ căn cứ cũng chỉ có tiểu đội Bá Chủ chúng mày có dị năng giả hệ mộc, người của chúng tao chết rồi coi như bọn họ xui xẻo, nhận thức không rõ cho nên nhiệm vụ lần này thất bại, nhưng Bá Chủ tụi mày dám bảo đảm hoàn toàn không có trách nhiệm không?”

“Anh đến cùng muốn thế nào?!” Từ sau lần làm nhiệm vụ kia, người của Tinh Không khắp nơi gây sự Với mình, Ellen biết rõ đây là do một chiếc xe chạy thoát báo tin, nếu không, tại sao hắn lại gặp nhiều phiền toái như vậy?! May mà những người kia không thấy đoàn người hắn. Vì thoát thân mà làm hư một chiếc xe của đội Tinh Không, không thì chuyện lần này còn phiên toái hơn nữa.

“Không có gì, chỉ là bây giờ căn cứ rất tích cực thu mua hạt giống, tụi tao chỉ muốn tụi mày lấy bảy phần hạt giống lần trước.”

“Không thể! Lần này chúng tôi căn bản không mang được bất cứ thứ gì về!”. Bây giờ hạt giống đều đã thối rửa, căn cứ cũng không có cách nào xử lý, lần hành động này hắn chỉ lấy được số lượng hạt giống ít ỏi, làm sao có khả năng chia bảy phần cho bọn họ?!

La đội trưởng liền nở nụ cười: “Đội trưởng ngài định gạt ai đó? Người của tôi tận mắt nhìn thấy, dị năng giả hệ mộc của ngài lúc vào cổng vác mấy cái bao lớn, chính miệng ả còn nói, trong đó đều là hạt giống lần này các người lấy được!”. Chẳng qua lúc đó căn cứ không có nhu cầu mua số lượng lớn hạt giống, giá thu mua cũng không cao, nên người Tinh Không lúc ấy không chặn Hứa Lỵ Ly lại, nhưng bây giờ bọn họ hối hận rồi.

Ellen suýt nữa phun máu, Hứa Ly Lỵ từ khi trở về căn cứ liền chết dí trong phòng không chịu ra ngoài, còn tự xưng là phu nhân đội trưởng Bá Chủ. Suốt ngày đi gây phiên phức Với mấy em gái xinh đẹp trong đội không nói, còn theo dõi Đới Quân người hắn mới coi trọng, thậm chí còn cả ngày tìm Duẫn Đông gây rối! Bình thường còn thích ở trong đội ra vẻ huơ tay múa chân! Ả thật sự cho rằng cùng mình lăn giường một lần thì chính là phu nhân đội trưởng Bá Chủ sao?! Cho dù là Vợ chính hiệu của hắn cũng chỉ có thể thấp bé sau lưng ngoan ngoãn nghe lời, huống chi là ả ta, ả xứng sao?!

“Bảy phần tuyệt đối là không thể, La đội trưởng, ăn ở cũng phải chừa đường lui.” Ellen cơ hồ là căn răng nói ra câu này, nếu như dị năng của hắn cao hơn, sau lưng có chỗ dựa. Hắn tuyệt đối không cần phải thỏa hiệp liên tiếp với mấy thăng hề này!

“Hừ, năm phần, chắc giá!” La đội trưởng duỗi ra một bàn tay, không cần suy nghĩ nói thẳng.

“Được…”. Lời còn chưa dứt, một trận ào ào Vang lên, bước đi chỉnh tề”cộp cộp” vang dội, cả đám người kinh ngạc quay đầu nhìn lại mới phát hiện: bọn họ đã bị người của quân đội bao vây!

Nơi này là khu biệt thự! Cả bọn đánh nhau đã chọc giận đến cấp trên, Vậy mà lại quên mất chuyện này!!

“Hai vị đội trưởng giơ tay lên, các vị dị năng giả, nếu manh động, đừng trách chúng tôi đao thương không có mắt.” Một thanh âm lạnh lùng vang lên, mọi người liền nhìn qua, thấy một người nam khoảng hai mươi bốn, hai mươi lăm, đầu đội mũ, miệng ngậm điếu thuốc đi tới, chắp tay sau lưng đứng sau hai lá chắn phòng ngừa bạo lực trong suốt.

“… Thì ra là Ngô thiếu, đã lâu không gặp.” Ellen nghiến răng nghiến lợi nặn ra từng lời.

Người kia cười hì hì ngẩng đầu lên, vẻ mặt đắc ý: “Đúng vậy, quả thực đã lâu không gặp, đội phó nhà cậu đâu?”

“Duẫn Đông đang xử lý công Việc trong đội.”

“Thực sự là nhân tài không được trọng dụng mà, tôi nói rồi, ngốc ở trong cái đội này thì có gì tốt, đi theo tôi hay hơn sao không chịu…” Người kia gãi gãi căm, Vung tay lên: “Các Vị gây rối trật tự trong khu, sử dụng dị năng phá hoại khu biệt thự, đi Với tôi một chuyến đi – chờ một chút, tay giơ lên đầu, đao thương không có mắt nha.”

Thấy người phía dưới bị quân đội áp tới một nơi khác, Hạ Tử Trọng mới giống mấy người núp trong biệt thự xem náo nhiệt, xoay người đi vào nhà – đây thật là… kinh hỉ nha. Thì ra lời đồn đại khu biệt thự rắn chắc là do đội Bá Chủ bọn họ nghiệm chứng sao? Thật không hổ là tiểu đội có tiềm năng, xui xẻo như thế mà rất nhanh được tiếng Vang trong căn cứ rồi.

“Sao đi lâu thế? Bên ngoài có chuyện gì không?” Thấy Hạ Tử Trọng trở về, Phương Hách đang nướng đồ ăn ngẩng đầu hỏi.

“Không có việc gì, vừa nãy đi ra ngoài thấy có người đánh nhau nên đứng xem chút đó mà.” Camera theo dõi cũng chứng tỏ ngày hôm này không có ai đến thăm.

“Đánh nhau? Người nào đánh nhau?”Phương Hách thuận miệng hỏi, gắp một miếng sò nướng tỏi đưa tới trước mặt Hạ Tử Trọng.

“Người của Bá Chủ và người của Tinh Không đánh nhau, anh lo bọn họ phá hư mấy căn nhà xung quanh – không ngờ phòng ở chỗ này rất tốt, sấm sét đánh ầm ầm lên tường cũng không để lại vết tích gì.”

“Người của Bá Chủ?”

“ừ, là việc lần trước đó, hình như người bên Tinh Không không có ai sống sót trở về, bọn họ tìm Bá Chủ đòi bồi thường.”

“Kết quả thì sao?”

“Kết quả?Tất cả bị quân đội bắt đi rồi.

Phương Hách ngẩn người, lập tức hự hự cười sặc sụa, nửa ngày sau mới gắp một con bào ngư nướng chín lên: “Ha ha, Vận may của bọn họ thật tốt…”

Hạ Tử Trọng gật đầu mấy cái, vận may này thật sự quá tốt. Từ khi hắn sống lại cho đến này, liền phát hiện vận may của tiểu đội Bá Chủ đã chạy theo một hướng khác càng ngày càng “tốt”.

Hai người Vừa nướng, vừa ăn, hải sản tươi mới nướng trên lửa than, hun ra một mùi thơm đặc biệt của hải sản nướng, khiến người ăn muốn nuốt luôn cái lưỡi.

“So với lần trước đi N thị ăn hải sản còn ngon hơn.” Phương Hách Vừa nói vừa quét muối ớt lên bạch tuột, ngày hôm nay bọn họ xuống biển bắt được phần lớn là các loại sò ნc, ngoài ra còn có hai con cua, hai con bạch tuột. Kho hàng bên dưới tuy có hàng trữ lấy ở bên ngoài nhưng tuyệt đối không thể sánh với đồ nuôi trong không gian.

Hạ Tử Trọng gật đầu nói: “Nguyên liệu nấu ăn trong đây ngon hơn bên ngoài, chất thịt cũng tươi hơn…Hay là chúng ta tới hồ nước mò tôm đi? Bọn chúng hẳn là đã lớn rồi.”

“Còn có cá sông!”. Cá biển không dễ bắt, bởi Vì diện tích bãi biển kia thật sự không nhỏ, cho dù hai người tung lưới thì bắt được hay không còn phải xem Vận khí. Ngược lại nước trong hồ có mua mấy loại giống cá khác nhau, mỗi loại đều có cách chế biến thích hợp.

“Được, Vậy thì ngày mai đi câu cá.” Cần câu trong không gian có, còn mồi thì… dưới tầng hầm có nhiều thịt như vậy, còn có thể dùng gạo và mì điều chế, cách làm ra sao thì phải nghĩ biện pháp.

Nghỉ ngơi một ngày trong không gian, tinh thần, diện mạo của hai người khôi phục hoàn chỉnh. Mới bình minh hôm sau, Vác ba lô trên lưng, cầm một ít đồ ăn, một ít hạt giống, hai người lao xe tới khu bất động sản, cầm lương thực, mì ăn liên các thứ giao tiền thuê tháng này. Khi nói chuyện, Hạ Tử Trọng thuận tiện hỏi thăm một chút, hỏi có thể giao một lúc mấy tháng tiền nhà được không chứ mỗi tháng đều phải đi phiền quá. Ai biết được, người ta vậy mà không muốn.

Không phải thế sao? Bây giờ không biết giá lương thực ngày sau có biến đổi hay không? Vạn nhất sau này lương thực xuống giá, Vậy sớm thu tiền của bọn họ không phải sẽ bị thiệt rồi sao?

Bất đắc dĩ giao xong tiền thuê, hai người lái xe chạy ra ngoài, Phương Hách oán giận nói: “Vừa nãy nghe người phía sau nói, bọn họ ra ngoài làm nhiệm Vụ “bị chặn hơn nửa tháng mới vất vả trở về, kết quả lại bị người ta đóng cửa, không giao tiền thuê không cho mở, quả thực có hơi quá đáng!”

Chương 89: Phòng cho thuê

Nghe Phương Hách oán giận, Hạ Tử Trọng nở nụ cười: “Kia dù sao cũng tốt hơn trực tiếp bị tịch thu phòng ở.”

“Còn có thể tịch thu phòng ở?!” Phương Hách trợn mắt lên:”Đây là đang ở nhà của mình mà!”

Hạ Tử Trọng lắc đầu một cái: “Nếu như trong thời gian dài không giao tiền thuê thì sẽ bị tịch thu.” Phòng ở khu biệt thự bởi Vì hiện tại là khóa Vân tay không có cách nào thay đổi, cho nên không giao tiền thuê nhà chỉ có thể khóa thêm một ổ bên ngoài. Nhưng phòng thuê bên ngoài thì không giống vậy, quá thời hạn không giao tiền thuê, không quản chủ hộ là ai, căn cứ đều có quyền chuyển phòng ở cho người khác mướn – bởi vì cho dù chủ phòng ở, sau tận thế, cũng chỉ có quyền “ưu tiên sử dụng trước”, ai bảo bây giờ là thời kì đặc thù chứ?

Đương nhiên, có không ít người vì kiếm tiền, kiếm lương thực, mà không muốn đi ra ngoài liều mạng thì tìm khách ở trọ. Lương thực thu được một phần giao cho căn cứ, phần còn lại đủ để nuôi sống gia đình, có thể xem là một phương pháp song toàn.

Lái xe tới dưới trụ sở tiểu đội Luân Hồi, hai người vừa vặn đụng phải Lưu Giang Phong và Trương Tiểu Minh đang Vội vã làm gì đó trong chiếc cướp đoạt giả, thấy hai người Hạ Tử Trọng lái chiếc kỵ sĩ mười lăm tới, Trương Tiểu Minh ngửa đầu cao giọng hô lớn lên trên: “Lão đại! Hai người anh Hạ tới rồi –!!!”

Tiếng kêu kia quả thực muốn rúng động trời xanh, tiếng rống Vang dội khắp khu nhà, hai người Hạ Tử Trọng ở trong xe bị chấn động, liền nghe thấy một tiếng không biết từ phòng nào truyền xuống: “Xuống ngay đây –!!” Thực là một cái cổ họng tốt.

Lưu Giang Phong lớn tiếng bắt chuyện với hai người, cùng Trương Tiểu Minh để hết đồ trong xe mới lau mồ hôi đi tới: “Cmn, trời không có tý gió, hầm muốn chết.”

Không gian mới vừa biến hóa, Hạ Tử Trọng nghỉ phép cả ngày giữa các dòng khí lưu ở trong biển liên cười nói: “May là trời hôm nay không có mưa” Nếu không càng thêm khó chịu.

“Hôm nay còn âm u lắm, nói không chừng hai, ba ngày nữa sẽ có mưa.” Xoa xoa mồ hôi trên mặt: “Hai người bên kia không có vấn đề gì chứ? Hôm kia tụi tôi mới về, tổng cộng thuê ba căn phòng nhưng bị căn cứ lấy mất một căn rồi! Hai ngày nay cũng không thuê lại được, trong khu nhà cũng không có mấy căm gần đây, đội trưởng đang định đi xem mấy căn ở chỗ khác nếu được thì đổi hẳn sang một căn lớn luôn.”

“Thuê phòng?”. Hạ Tử Trọng sửng sốt một chút, hắn chưa kịp nói gì, Quách Binh và Trần Ninh đã đi xuống, thấy hắn liền chào hỏi, Quách Binh gật đầu nói: “Đúng Vậy, đội tụi tôi có không ít người, muốn thuê một chỗ khác rộng rãi hơn, có chỗ để xe: chỗ đậu xe lúc trước bị người ta chiếm hết, nơi nơi đều là lều bạc dựng lên.” Nói rồi, hắn lại chỉ vào bãi đất trống sau khu nhà, chỗ đậu xe thưa thớt nay thấy toàn lều là lều.

“Sao có nhiều người tới đây xây lều vậy? Không phải chỗ trường học đã dọn dẹp xong rồi à?”

“Không biết, nghe nói chỗ đó đã sắp xếp xong, cũng đã cho người đi Vào ở, kết quả mấy ngày trước hình như quân sự bên kia có chuyện gì đó mà đuổi hết người trong ấy ra, hai ngày nay một phần binh lính đã chuyển tới một trường học khác sắp xếp chỗ ở mới.”

“Căn cứ quân sự? Có chuyện gì đã xảy ra vậy?”

“Nghe nói có thứ gì nửa đêm nổ tung.” Quách Binh nhún nhún vai, bọn họ ngày hôm qua nghe hàng Xóm cách vách nói, cũng không rõ sự tình từ đầu đến cuối.

“Trước tiên đi giao nhiệm vụ đã.”

Hai đội đều từng người mang theo hạt giống, xe chạy tới sảnh nhiệm Vụ. Nhiệm vụ hạt giống cũng không yêu cầu số lượng chính xác, mỗi đội giao một số lượng, tiến hành phân chia chủng loại rồi mới đổi ra tích phân tương ứng.

Tiểu đội Luân Hồi không có ý định đem tất cả hạt giống giao cho căn cứ, bọn họ để lại một ít hạt giống cảm thấy hữu dụng trong không gian Trần Ninh và Yên Nhạc, nhưng không gian hai người chỉ có một thước vuông nên không đủ đựng, còn phải chừa lại vài chỗ để bọn họ đặt đồ cá nhân hoặc chứa vật tư nhiệm vụ, cho nên hạt giống còn dư bấc đắc dĩ đổi thành tích phân hết.

Căn cứ hiện tại đã bắt đầu thu mua tinh hạch, mỗi Viên tinh hạch có thể đổi thành một lượng tích phân nhất định, mà bất kể là tiểu đội Luân Hồi hay là bọn Hạ Tử Trọng đều không đem tinh hạch của mình giao ra.

Chờ Sau khi xết nghiệm hạt giống, tiểu đội tiệm tạp hóa “Phong xế” của bọn họ cũng thuận lợi lên cấp một. Luân Hồi lần trước đã trở thành tiểu đội cấp một, mà từ cấp một lên cấp hai cần tới hai ngàn điểm, bọn họ tạm thời chưa đủ tích phân, chỉ có thể tiếp tục tích lũy.

“Chúc mừng nha, tiểu đội cấp một, có thể mua đồ quân dụng từ căn cứ rồi.” Quách Binh chân tâm cười vỗ Vỗ Vai Hạ Tử Trọng.

Tầm mắt Hạ Tử Trọng dừng ở một hàng ghi “thuốc nổ”, nhìn chăm chú hồi lâu, tiếc nuối lắc đầu một cái: “Hiện tích phân trong tay quá ít, tạm thời không thể đổi được vật tốt gì.”

“Chúng ta cũng không thiếu hàng trữ, khi nào cần dùng thì đổi- nói không chừng lúc đó còn thăng lên được một cấp nữa.” Quách Binh ám chỉ. Lúc trước thời điểm phân phối vũ khí, bọn Hạ Tử Trọng bởi vì không quá quen thuộc Với Vũ khí nhưng đã cầm đi một số lượng lớn thuốc nổ cùng hỏa lôi, đầy đủ cho hai người bọn họ vào nội thành điên cuồng oanh tạc một trận.

Hạ Tử Trọng cũng không xoắn xuýt nữa, xoay người lại cùng Quách Binh đi ra ngoài: “Vừa nãy nghe Lưu Giang Phong nói, các anh muốn tìm phòng ở?”

“Có gì không? Người trong đội tụi tôi nói ít không ít, nói nhiều cũng không nhiều, khoảng chừng hơn ba mươi người.” Quách Binh cũng phát sầu: “Vốn muốn tìm căn nhà lớn một chút hoặc là một cái kho cũng được. Nhưng hiện tại căn cứ làm gì có phòng như vậy?”

Hạ Tử Trọng suy nghĩ một chút, bỗng nhiên đề nghị: “Phòng ở khu biệt thự thì sao?”

Quách Binh sững sờ: “Vậy khẳng định là tốt nhất, thế nhưng làm cách nào?” Trong căn cứ nếu muốn thuê phòng ở khu biệt thự, nhất định phải có chủ hộ trong khu biệt thự đề cử, nếu như không có lời đề cử không phải không thể thuê, nhưng phải có cúng biếu cho người phụ trách cho thuê phòng, nhưng như vậy là quá thiệt thòi, tiền đút lót cho bọn họ bằng nửa năm tiền thuê ở ngoài! Đương nhiên, nếu như quen biết chủ hộ trong khu biệt thự, có thể tặng một ít tiền nhờ người ta hỗ trợ, nhưng tiền cũng chỉ ít hơn một chút mà thôi.

Trần Ninh vẫn luôn theo ở phía sau đột nhiên hỏi: “Còn chưa hỏi, các cậu ở nơi nào?”

“… Khu biệt thự.”

Quách Binh cùng Trần Ninh đều sửng sốt một chút, bỗng nhiên, Quách Binh một phát bắt lấy hai vai Hạ Tử Trọng: “Là chủ hộ?!”

Bị tóm đến đau vai, Hạ Tử Trọng gật đầu.

“Thần tượng! Ký cái tên đi!!”

Giúp tiểu đội Luân Hồi giới thiệu thuê biệt thự cũng không phải việc gì lớn lao, hơn nữa Hạ Tử Trọng cũng đã cân nhắc qua, mình và Phương Hách chỉ có hai người, để cho người khác vào ở biệt thự của mình là không có khả năng- bí mật của bọn hắn quá nhiều, cảm giác cũng tương đối bí hiểm. Mà thêm một người hàng xóm lúc đi ra ngoài làm nhiệm vụ trông nhà dùm cũng không có gì xấu.

Ai bảo tiểu đội Luân Hồi có nhân Viên hậu cần hoặc những đội Viên khác không đi làm nhiệm Vụ thì ở lại giữ nhà, mặc dù hai người họ không gây chú ý nhưng cũng phải phòng hờ đám người nham hiểm.

Tiểu đội Luân Hồi cũng bởi vì có nhân viên hậu cần ở lại, cho nên lần này căn cứ chỉ cưỡng chế lấy đi một gian nhà của bọn họ, đồ trong phòng đều chuyển qua hai căn còn lại (người Luân Hồi vốn có để một tháng tiền thuê nhà mới, ai biết căn cứ bỗng nhiên lên giá tiền thuê nhà.) Nếu không, lần này người Luân Hồi về cũng chỉ có thể ngủ đầu đường xó chợ.

Đoàn người đi tới chỗ cho thuê ở thành ngoài giải quyết thủ tục – giấy tờ phòng ở Hạ Tử Trọng đều bỏ hết vào không gian, lúc này. Vừa vặn dùng tới.

Thủ tục xong xuôi ở ngoại thành, phải về đến nội thành (cũng chính là khu biệt thự) nơi đăng ký bất động sản làm thủ tục tiếp. Bên trong khu biệt thự kỳ thực có không ít phòng trống đang đợi cho thuê, mà người có quan hệ để thuê mướn cũng không nhiều, lúc này mới có nhiều phòng trống, cho nên phạm Vi nhà ở của tiểu đội Luân Hồi có thể chọn rất lớn.

Một chiếc cướp đoạt giả đi theo sau chiếc kỵ sĩ mười lăm, hai chiếc xe chạy tới cửa khu biệt thự, khiến cho mấy cảnh Vệ giữ cửa giật nảy mình, còn tưởng là xe quân đội chứ – xe phía trước bọn họ biết là tư nhân, chiếc sau ai biết có phải là của mấy Vị lão đại hay không ?

Vội vã kiểm tra thủ tục, vào lúc cửa hai chiếc xe còn chiếm được nghi lễ quân đội vô cùng tiêu chuẩn của bọn cảnh Vệ, hai người Hạ Tử Trọng dở khóc dở cười. Từ điện thoại vô tuyến truyền đến tiếng mấy người trên xe Quách Binh cười to phách lối: “Ai nha má ơi, đây là lần đầu tiên sau tận thế nhận được lễ nghi tiêu chuẩn nha…”

Bất đắc dĩ lắc đầu, Hạ Tử Trọng tiếp tục dẫn đường, ai biết mới vừa chạy vào không lâu, liền bị một người cản đường…

Liếc đến căn phòng ven đường − Nhà Ellen.

Nhìn lại người chặn đường trước mặt — Hứa Lỵ Lỵ.

Được, Hứa Ly Lỵ biết xe này là của mình, nếu bọn họ sống sót trở về liền nhất định sẽ có lúc gặp mặt, chỉ là không nghĩ tới nhanh như vậy mà thôi.

“Lần sau đổi đường khác.” Cho dù là đi xa một chút, cũng tốt hơn chạy qua cửa nhà thằng Ellen.

Nghe Hạ Tử Trọng oán giận, Phương Hách mím môi nhịn cười, tay nhẹ nhàng sờ sờ bạch cầu trong túi.

Hạ Tử Trọng mở cửa xe đi xuống, Hứa Lỵ Lỵ đón xe, đó nhất định là tìm mình, không biết ả ta bò lên giường Ellen rồi thì tất cả có thuận lợi không? Bên người Ellen lại xuất hiện Đới Quân. Thật không biết bây giờ là mình mong đợi Đới Quân càng được sủng ái hơn? Hay vẫn là Hứa Lỵ Lỵ càng đắc thế tốt hơn đây? Đương nhiên, nếu thế lực ngang nhau, chơi Ellen đến” chết trên giường mới là tốt nhất.

“Chuyện gì?”. Hạ Tử Trọng mặt vẫn lạnh như băng, Hứa Lỵ Lỵ không ưa gì hắn, mà hắn cũng không ưa Hứa Lý Ly.

“Anh họ…” Hứa Lỵ Lỵ đỏ mắt, lén lút nhìn chiếc cướp đoạt giả phía sau- Xe này thật lớn, y chang Xe tăng, chẳng lẽ anh họ mình thật sự tìm được một chỗ dựa lớn?

“Chuyện gì?” Hạ Tử Trọng không có thời gian ở đây bàn luận Việc nhà Với ả, Quách Binh vẫn đang chờ đi Xem nhà thuê đó.

“Ellen anh ấy… ngày hôm qua bị người quân đội mang đi. Anh họ, anh có cách nào cứu…”

Lời còn chưa dứt, Hạ Tử Trọng liền không nhịn được lắc đầu: ” không quen biết người của quân đội, mà Ellen không phải quen biết rất rộng rãi sao?”

Hứa Lỵ Lỵ gấp đến giậm chân: “Em nghe Duẫn Đông nói người bắt anh ấy có cừu oán với ảnh!” Tuy rằng ả không biết đầu đuôi câu chuyện, lời này cũng là trộm nghe được, mà nếu bị người có cừu oán mang đi, vạn nhất Ellen bị ngược đãi thì làm sao?!

Chương 90: Cáo trạng

“Quân đội sẽ không vô cớ bắt loạn người.” Hạ Tử Trọng ngày hôm qua chứng kiến toàn bộ sự việc đương nhiên nhìn ra Vị Ngô thiếu kia cùng Ellen nhất định có quan hệ, thậm chí còn giống như muốn đào góc tường nhà hắn vậy đó. “Duẫn Đông nếu biết chuyện này, nói không chừng có thể nghĩ biện pháp.” Việc này hắn không giúp được, có thể giúp được cũng sẽ không đi giúp, hắn vẫn đang chờ xem trò vui đó.

Hứa Lỵ Lỵ Vốn cũng không ôm hy Vọng quá lớn, Hạ Tử Trọng cũng chỉ là một dị năng giả, cho dù lợi hại đến đâu mà không có bối cảnh quân đội căn cứ sau lưng cũng toi công, bất quá ả ngăn xe của hắn cũng không phải chỉ Vì chuyện này: “Anh họ, anh biết em gặp được người nào không?! Đới Quân! Chính là người.” Nói rồi, Hứa Lỵ Lỵ cố ý lướt qua Hạ Tử Trọng nhìn về phía Phương Hách đang ngồi ở ghế phó lái, dáng dấp Đới Quân có thể không sánh được so với Phương Hách, bề ngoài Phương Hách ngay cả ả thấy còn phải động tâm, huống chi là đám đồng tính luyến ái? Nhưng Ellen không thể bị hắn làm hư như vậy!!

“Ô? Nó còn sống?”Hạ. Tử Trọng vẫn như trước, Vẻ mặt bình tĩnh, hoàn toàn không có hoảng loạn như trong tưởng tượng của Hứa Lỵ Ly.

“Hắn. Hắn mịnh bợ lên Ellen! Anh, Ellen là người đứng đắn, cái tên Đới Quân kia quá không biết xấu hổ! Cướp bạn trai của em!”

Hạ Tử Trọng suýt nữa cười lăn ra đất, người đứng đắn? Bạn trai? Không biết hai cái từ này Hứa Lỵ Lỵ có nói trước mặt Ellen không nữa?

“Vậy cô tìm tôi có chuyện gì? Tôi với nó đã sớm chia tay, nó bây giờ muốn tìm ai –” nói rồi hắn xua tay hai cái, tỏ vẻ mình không thể làm gì cũng không quan tâm.

“Nhưng hắn…” Hứa Lỵ Lỵ hít sâu một hơi, đè nén tức giận trong lòng, bỗng nhiên cười lạnh một tiếng, trừng mắt hất cằm. Với chiếc xe phía sau: “Anh không sợ bạn trai bây giờ của anh biết đến hắn sao?”

Bộ dáng cay nghiệt này mới thật giống cô em họ trong tưởng tượng của hắn mè.

Hạ Tử Trọng lại thấy được dáng dấp quen thuộc lập tức tỏ ra vui mừng, nghiêng đầu nhìn ả: “Biết chuyện trước đây tôi với Đới Quân quen nhau hả? A, em ấy biết rồi.” Mặc dù hôm qua mới nói, nhưng ít ra cũng đã biết.

Phát hiện uy hiếp của mình không có tác dụng, Hứa Lỵ Lỵ lần thứ hai sắp nổ tung, mắt hướng về chiếc xe Xanh biếc la lớn: “Bạn trai cũ của anh không biết xấu hổ, cướp bạn trai em họ của anh, anh không chịu giúp em sao?!!!”

Hạ Tử Trọng dùng ánh mắt tiếc nuối, đồng tình nhìn cô ả: “Ngày hôm qua lúc Ellen bị mang đi tôi có đứng xem một lát-trong đội các người có phải là có một người dáng dấp rất đầy đặn, là dị năng giả hệ thủy đúng không? Tôi thấy Ellen che chở cô ta phía sau, chỉ lo cô ta bị người khác làm bị thương.” Hạ Tử Trọng cố ý bẻ, cong sự thật quả nhiên thành công làm dấy lên lòng ganh tỵ của Hứa Lỵ Lỵ,

“Là con tiện nhân Trầm Yến kia!”

“Ngày hôm qua tôi thấy Ellen bảo hộ trước người cô ta.” Nhưng thật ra là Ngô thiếu cố ý kêu người dựa theo thân phận cao thấp đưa Ellen lên đứng đầu hàng. “Lời tôi nói khi trước có chút khinh suất, ngại quá. tôi còn tưởng rằng Ellen đối với cô là… Bây giờ nhìn lại, hắn tựa hồ đối với hầu hết phụ nữ đều rất lịch sự.”

Hứa Lỵ Lỵ rốt cục nổ tung, biểu hiện trên mặt cực kỳ vặn vẹo mà thở hổn hển, biệt thự trong viện cách đó không xa vài cây non mới vừa gieo xuống chưa thành thục bắt đầu điên cuồng sinh trưởng.

Cửa bỗng nhiên bật mở, Duẫn Đông mặt lạnh đi ra: “Hứa Lỵ Lỵ, thu hồi dị năng của cô lại! Thời gian thu hoạch là có quy định.’’Trước thời gian thu hoạch mà thu hoạch quá nhiều, với khí trời hiện giờ nếu như không nhanh chóng gia công, nấu ăn, dần dần sẽ thối rữa, không thích hợp bảo tồn. Cho nên đồ bọn họ gieo xuống đều nghiêm khắc khống chế thời gian hợp lý.

“Không cần anh xen vào!” Hứa Lỵ Lỵ dời đi hỏa khí, gắt gao trừng Duẫn Đông, mặt mày tối sầm lướt qua gã đi vào biệt thự, dùng sức đóng sầm cửa lại – thật giống như người câu dẫn Ellen là Duẫn Đông vậy.

Duẫn Đông hồn nhiên không thèm để ý đến ả, đầy đầy mắt kính, nhìn về phía Hạ Tử Trọng, trên kính lóe lên một tầng bạch quang: “Chiếc xe này nhìn rất quen mắt.”

Hạ Tử Trọng không lên tiếng, chỉ khẽ gật đầu.

“Lần trước chúng tôi trở lại cửa hàng kia, hai chiếc xe của chúng tôi đều mát bấy.”

Hạ Tử Trọng không nghĩ tới bọn họ lại trở lại, mà đám tang thi còn ra sức hơn hắn đánh giá- Vậy mà đập nát xe luôn: “Chúng tôi là Xe chống đạn.” Ý nói, muốn chạy xe thì phải coi xe của mình có chắc hơn người ta không cái đã?

Duẫn Đông không hỏi nhiều nữa– ai bảo chiếc xe này đã trải qua một đợt đạn tập kích hai ngày trước liền mang không ít tổn thương: gật gật đầu với Hạ Tử Trọng, xoay người trở về biệt thự.

Hạ Tử Trọng cũng leo lên xe.

Trong phòng ngủ ở tầng hai, một người trốn sau rèm cửa kinh nghi bất định nhìn theo hướng hai chiếc xe Vừa rời đi– Hạ Tử Trọng. Hạ Tử Trọng. Dĩ nhiên là Hạ Tử Trọng?! Hắn cư nhiên không chết?!

Lúc Hạ Tử Trọng quay người lên xe, Đới Quân chợt trốn về sau cửa sổ, kéo góc rèm nhìn xung quanh phía dưới. Nghĩ thầm_Hạ Tử Trọng có thấy mình không… Vân Vân, Hứa Lỵ Lỵ biết Hạ Tử Trọng vẫn còn sống, còn ở bên trong căn cứ, tại sao lúc trước chưa từng nói?!

Đới Quân gia nhập Bá Chủ không quá nửa tháng, mà lúc Ellen mang Đới Quân trở về, Hứa Lỵ Lỵ lúc đó vừa thấy hắn liền suýt nữa lật tung nóc nhà. Hai người Đới Quân và Hứa Lỵ Lỵ trước kia có gặp hai lần, tất nhiên không hề thân thiết, tuy nhiên trực giác của phụ nữ đã giúp Hứa Lỵ Lỵ biết thằng này vô cùng thích diễn, chính là loại người giả tạo còn hơn phụ nữ bình thường.

Trước kia chán ghét Đới Quân là do hắn đi theo anh họ, cô ta gặp mặt nhiều nhất chỉ cười lạnh, khinh bỉ, trào phúng các loại. Nhưng bây giờ hắn cũng tới Bá Chủ, trở thành “thành Viên mới” của Bá Chủ, Hứa Lỵ Lỵ đương nhiên chỉ lo hắn sẽ chạy đi thông đồng với người đàn ông của mình!

Đáng tiếc, bởi Vì trai gái khác nhau, lượng phòng trong biệt thự Bá Chủ cũng không nhiều, vị Đức Ca kia chết rồi, Hứa Lỵ Lỵ tuy rằng được dời vào biệt thự đền bù toại nguyện, nhưng chỉ có thể ở cùng một thành Viên nữ khác trong đội, trái lại Đới Quân có thể lên lầu hai, ở sát vách VÕi Ellen!

Hai người giống như thiên địch suốt ngày đấu đá như chọi gà, Hứa Lỵ Ly sợ Đới Quân biết Hạ Tử Trọng không chết, chạy đi cướp cái đùi bự của mình, đương nhiên không đề cập với hắn việc của Hạ Tử Trọng. Bá Chủ lúc trước tham gia nhiệm Vụ hạt giống sống sót trở về chỉ có mấy người, chuyện mất mặt như vậy Ellen không chủ động nhắc tới, người khác cũng sẽ không nhắc đến trước mặt đội Viên mới, Đới Quân đương nhiên sẽ không biết tin tức của Hạ Tử Trọng. Huống hồ hắn hiện tại đã thành công leo lên giường Ellen, đang suy nghĩ làm sao để đẩy Hứa Lý Ly vào chỗ chết, nào có thời gian quan tâm đến chuyện khác?oề

Cho tới hôm nay tận mắt nhìn thấy, mới biết Hạ Tử Trọng cũng sống sót đi tới căn cứ A thị.

Làm sao bây giờ? Nếu để Ellen biết mình trước đây cùng Hạ Tử Trọng có một chân. Không, không đúng, biết mình có người bạn trai cũ này cũng không sao, mà nếu như biết lý do mình chia tay Với Hạ Tử Trọng.

Đới Quân gắt gao cắn chặt môi, trước mắt hắn không có năng lực làm gì, càng không thể khóa miệng Hạ Tử Trọng, hắn chỉ có thể tạm thời ẩn nấp, không cho Hạ Tử Trọng phát hiện ra sự tồn tại của mình, như vậy đương nhiên sẽ không có cơ hội để người khác đi tố giác với Ellen. Chỉ cần mình trốn tốt, có thể.

Dưới lầu, giọng Hứa Lỵ Lỵ nổi giận đùng đùng lần thứ hai Vang lên, chắc là đang cãi lộn với em gái nào đó ở đội hậu cầu – từ khi ả lăm giường với Ellen, liền mang một bộ tư thái “phu nhân đội trưởng” sai khiến tất cả mọi người vì ả phục vụ, nếu như không phải Duẫn Đông mạnh mẽ trấn áp, nói không chừng hiện tại chuyện kêu Duẫn Đông đi quét rác cũng có thể nói ra,

– Ả đàn bà này phải triệt tiêu, không chỉ bởi vì ả là em họ của Hạ Tử Trọng có thể đem chuyện mình đang ở đây nói cho Hạ Tử Trọng biết, mà ả còn có thể cướp đoạt địa vị bên cạnh Ellen!

Không nghe thấy đối thoại vừa nãy của Hứa Lỵ Lỵ với Hạ Tử Trọng, Đới Quân không biết mình sớm đã bị Hứa Lỵ Lỵ bán đi, còn tưởngả muốn tìm Hạ Tử Trọng hỗ trợ giúp Ellen trở Về.

Trong lòng ổn định, không thể gấp, càng nhanh trái lại càng hỏng việc, cứ từ từ mà đi từng bước, nắm lấy cơ hội, một đòn tất trúng!

Đi qua cửa nhà Ellen, con đường trở nên thông thuận hơn nhiều. Hai chiếc xe phách lối đứng ở cửa khu bất động sản, rất nhanh liền làm xong thủ tục nhập cư, còn lại chính là đi chọn phòng ở — không sai, trước hết giao tiền ra, khu bất động sản mới cho đi chọn phòng.

Chuẩn bị chọn một phòng cách Xa biệt thự của Ellen, Quách Binh cười ký tên của mình: “Cách xa chỗ đó ra một chút, đỡ phải quay đầu lại nghe bọn hẳn nói cái gì rồi lại mắc ói.” Người Luân Hồi cho tới bây giờ không thể quên đi sự kiện trước đó Bá Chủ lấy “khăn máu dẫn quái” đâu. Tuy nói chiếc khăn này rất nhanh liền bị Hạ Tử Trọng lấy xuống, người trong chiếc xe khởi xướng cũng hoàn toàn bị tang thi cắn chết, nhưng cục tức này vẫn còn ghim trong lòng, người Luân Hồi cũng không độ lượng mà bỏ qua chuyện cũ.

“Các anh chọn chỗ này rất tốt, diện tích hoa Viên không nhỏ, còn có thể xây thêm mấy căn nhà nhỏ nữa.” Hạ Tử Trọng nhìn căn biệt thự kia một chút, chỉ vào sân phía ngoài nói.

“Tôi cũng vừa ý cái này, trước tiên dùng hai ngày dọn nhà, rồi nghỉ ngơi.” Quách Binh thấp giọng nói : “Sau đó đi ra hai ngày đánh tang thi lấy chút thu hoạch về, như thế nào, cùng đi không?”

Hai đội phối hợp hành động đều tương đối thuận lợi, đặc biệt là bọn Hạ Tử Trọng họ có chuyên môn đối phó với tang thi cấp cao, điều này khiến cho trị số an toàn của đội Viên tiểu đội Luân Hồi tăng lên không chỉ một đẳng cấp. Bọn họ lần này trở về hỏi thăm tin tức căn cứ từ hàng xóm đều biết mấy đội ngũ gần đây đều gặp phải một vài vấn đề — tỷ như thương vong.

Một đội ngũ hơi quen biết tuy chỉ ra ngoài làm nhiệm vụ ba lần nhưng đội viên trong đội tử thương hết một nửa. Đội ngũ của mình tuy rằng lấy được không ít súng ống, thế nhưng nhớ lại, nếu như không cùng bọn Hạ Tử Trọng hợp tác. Từ sau tận thế đến bây giờ tỉ lệ tử vong không thể nào là con số không như vậy!

Đúng! Từ khi bắt đầu hợp tác cùng hai người Hạ Tử Trọng, trong đội tuy rằng có người bị thương, nhưng tỉ lệ tử vong, tang thi hóa là số không! Đây cơ hồ là chuyện không thể nào, đặc biệt là khi cả bọn mấy lần tiến. Vào nội thành, dấn thân vào hiểm cảnh.

“Được, chờ lúc nào các anh ổn định thì xuất phát.” Hạ Tử Trọng suy nghĩ một chút gật đầu nói. Người Luân Hồi cần nghỉ ngơi, hắn và Phương Hách cũng giống thế. Bên ngoài tang thi triều sắp đến, nhưng lúc táng thi đang tạo tư thế vây thành, chính là thời cơ đi ra ngoài trắng trợn thu hoạch tinh hạch.

Thế nhưng, nhất định phải chú ý tình huống, trước khi thuỷ triều tang thi chân chính hình thành phải lập tức rút lui.

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *