Trọng Quy Vu Hách – chương 77 – 80 [text]

Chương 77: Thí nghiệm lên không

Thấy người phụ nữ kia kêu gào liếng thoắng, những người còn lại cũng chạy qua, hướng về phía đoàn người Quách Binh chỉ chỏ nói: “Đó là thân nhân của chúng tôi! Các người nói bọn họ biến thành quái vật là sao? Vạn nhất còn có thể trị thì sao hả? Người này bị các người giết chết, giết người thì phải đền mạng!”

Người dẫn đầu đám kia cũng thở dài một cái, giơ tay ra hiệu cho mọi người ngừng lại, nhìn Trần Ninh nói: “Bất kể nói thế nào, các cậu cũng coi như giúp chúng tôi, chúng tôi có thể trả một ít thù lao cho các cậu.

“Chú ba, nhưng bọn họ đánh chết ba con!”

“Không đánh chết thì sao chúng ta ra được hả?” Nói rồi, cái người chú ba kia nháy mắt với người phía sau, người phía sau mới hầm hừ không nói gì nữa.

Người phụ nữ nọ ôm bao gạo bỗng nhiên đứng dậy, mất công tốn sức nhấc cái túi gạo nặng chừng năm mươi cân: “Các người muốn đi đâu thì đi đi, tôi không đi đâu hết, tôi còn phải chờ con trai tôi trở lại đón tôi, ai cũng đừng nghĩ dòm ngó đến lương thực nhà tôi!”

Quách Binh hai tay cắm trong túi áo khoác, híp mắt nhìn tình cảnh này, chờ người phụ nữ kia nói xong liền cười lạnh, rút súng ra “pằng” một tiếng, Viên đạn xẹt qua bên cạnh chân người phụ nữ kia, những người còn lại cả kinh không nghĩ tới hắn dám nổ súng, ai cũng đều trợn trừng hai mắt nhìn về phía Quách Binh.

Quách Binh quét mắt nhìn mấy người kia một Vòng, quay quay súng trong tay: “Được rồi, đừng phí nhiều lời, từ đâu tới thì cút về chỗ đó, mọi người, tiếp tục làm nhiệm vụ.”

Nghe tiếng, người Luân Hồi lần thứ hai chạy vào mấy cái sân, Vị chú ba kia Với những người đứng sau ông không dám động nữa, nhưng người phụ nữ béo tốt kia lại nhào lên bao gạo: “Mày bắn thử xem?! Tao không tin, có bản lĩnh thì mày bắn chết tao di!”

Lời còn chưa dứt, liền “păng” một tiếng, một viên đạn găm thẳng lên đùi bà ta, đổi lấy một tiếng thét chói tai như heo bị chọc tiết.

Lần này người nổ súng là Trần Ninh, hắn vẫn giữ nụ cười hàm hậu, quay đầu phân phó người phía sau: “Đem bà ta ném. Vào cái sân kia.” Thẩm Hải Bình gật gật đầu, không nói tiếng nào nhấc người phụ nữ kia lên như nhấc một con gà, kéo đi, Vứt vào trong sân bọn người trong thôn dang 6.

Trần Ninh quay đầu nhìn về phía những người kia: “Được rồi, cút trở về nhà đi, thói đời náo nhiệt không dễ nhìn đâu.”

Những người kia há miệng run rẩy chạy như bay về sân, vội vã đóng kín cửa.

Quách Binh lúc này mới nói: “Mọi người tiếp tục làm việc đi.” Nói rồi chỉ vào một đội Viên: “Canh chừng, ai dám ra đây bắn chết hết.”

“Bảo đảm hoàn thành nhiệm Vụ.” Người kia hai chân thẳng tắp, ôm súng đứng trước cửa Viện.

“Đi, lấy đồ qua thôi.” Hạ Tử Trọng quay người mang theo Phương Hách trở lại cái sân lúc trước, đối Với những người này Hạ Tử Trọng không có gì muốn nói, bọn họ từ sau tận thế liền trốn trong phòng không dám ra cửa thì cũng không nói gì, người ta giết hết tang thi chặn cửa dùm cho còn cắn ngược lại một cái. Thật sự cho rằng sau tận thế người ta ra ngoài hành động tâm địa đều là bồ tát sao? Ở đâu ra cái vụ miễn phí cứu người còn phải tiễn về căn Cứ mữa?

Trước lúc trời tối, mọi người đều tìm ra hết thảy lương thực tập trung Vào trong viện Quách Binh kêu. Bởi vì không ít thứ đều hỏng rồi nên không lấy đi, kiểm tra xong vậy mà cũng có không ít đồ tốt.

Kiểm kê lại, để vài đội viên phụ trách ghi sổ sách.

Quách Binh bắt đầu chắp tay. Sau lưng phát biểu: “Chuyện hôm nay tất cả mọi người đều nhìn thấy, tôi lại ra thêm một nội quy cho đội của chúng ta. Sau này xuất môn, ở bên ngoài đừng có nồi lòng bồ tát cứu loạn người! Ngày hôm nay gặp phải đám người này còn công khai muốn cắn ngược lại một cái, về sau không chừng còn bị đâm sau lưng, đến lúc đó xem các cậu có mấy cái mạng!”

“Lão đại, yên tâm đi, đội chúng ta không có kẻ ngu si” Đều là người trước tận thế lăn lộn trong Xã hội, sau khi xuất ngũ trắc trở khổ cực mọi người ăn không ít, không có ai ngu ngốc đến nỗi người ta nói cái gì cũng tin. Sau tận thế, trên đường đào mạng, sinh hoạt ở căn cứ, ai cũng đã thấy được hiện thực u ám bao nhiêu. Thế giới quan cũng không biết đã bị đổi mới bao nhiêu lân.

“Được, cứ như vậy, chờ hừng đông ngày mai chúng ta tìm hạt giống.” Thấy mọi người đều không có vẻ dị nghị, Quách Binh mới hài lòng gật đầu.

Sợ lương thực bị ngấm nước mưa, mọi người liền dùng bao ni lon bọc kỹ càng. Kiểm kê xong, Trần Ninh an bài mọi người phân ra để lên xe.

Một đêm qua đi, hai người Hạ Tử Trọng ngủ trên mặt đất lạnh như băng suýt bị sái cổ, Phương Hách Xoa Xoa cái cổ mỏi, nhìn Hạ Tử Trọng cười khổ một cái: “Tí nữa lên xe em xoa cho anh.” Hiện tại trong phòng còn có người khác, cậu không thể dùng dị năng.

Hai người đứng dậy đơn giản rửa mặt, ăn xong bữa sáng Quách Binh liền tìm tới.

“Lần này tuy rằng lấy được một ít lương thực, nhưng có vài thứ không thể mở ra nên không biết còn ăn được không, ở chỗ này cũng không thể tìm được hạt giống.”

Hạ Tử Trọng hiểu rõ: “Anh định đi chỗ khác tìm sao?”

“Tụi tôi có ý này, đi ra một lần ít nhiều cũng phải có đồ mang về nếu không thì tiền xăng cũng không đủ.” Nói rồi, Quách Binh nở nụ cười, thuận tiện đốt điếu S thuốc, nhìn nước mưa ngoài cửa sổ có chút phát sầu: “Mưa không biết khi nào mới ngừng. Hạt giống vốn kỵ nước, trì hoãn thời gian quá lâu thì chúng ta có tìm được cũng không thể sử dụng nմa.”

“Được, tụi tôi không thành vấn đề.” Hạ Tử Trọng hiểu rõ ý tứ hắn, suy nghĩ một chút, quyết định giao hảo với hắn: “Trước tôi nghe nói H tỉnh ở M thị tháng tư hình như có hội giao lưu nông nghiệp, chỗ đó bình thường là nơi trung chuyển hạt giống, mặc dù đã qua mùa gieo trồng nhưng chắc có không ít cửa hàng còn tồn kho.”

Quách Binh hai mắt sáng ngời: “M thị?!”

“M thị cách đây không xa, với hỏa lực của chúng ta bây giờ hẳn là đủ dùng tới đó.” Hạ Tử Trọng gật gật đầu, trước kia hắn tìm thông tin hạt giống trên mạng, mấy cửa hàng chủng loại đầy đủ đều ở M thị. Tin tức này cũng là hắn vô tình tra ra được.

Quách Binh dùng sức vỗ vai hắn: “Cám ơn người anh em, sau này có việc gì cứ tới tìm tôi!” Loại tin tức này nếu bán ra trong căn cứ, tuyệt đối có thể kiếm được rất nhiều tích phân, Luân Hồi bọn họ đây là chiếm tiện nghi khi cùng hai người Hạ Tử Trọng hợp tác, Quách Binh nghĩ nếu mình không có quan hệ tốt với họ chưa chắc họ sẽ nói ra thông tin này.

Hạ Tử Trọng nở nụ cười: “Chỉ dựa vào hai người tụi tôi cũng không thể tới đó, mọi người đi chung với nhau an toàn hơn.”

Tin tức này không phải chỉ có một mình Hạ Tử Trọng biết, lãnh đạo cấp cao của căn cứ cũng có không ít người biết, mà M thị cách A thị nói gần cũng gần, mà nói xa cũng Xa. Đặc biệt là bây giờ không ai có năng lực đi ngang hơn nửa H tỉnh tới bên kia, huống chi nơi đó đến cùng có bao nhiêu tang thi? Tình huống cụ thể ra sao? Tất cả đều không nói rõ được.

Mấy người bình thường cho dù biết tin này, nhưng chỗ đó so với cảng mới ở F thị cách A thị xa hơn, người bình thường thà rằng trước tiên hoạt động ở phụ cận A thị, thu thập nhiều Vật tư một chút— nhiệm Vụ hạt giống tuy rằng tích phân cao, người bình thường cho dù có hạt giống thì cũng không thể trồng được, cuối cùng cũng phải giao cho căn cứ, thu hoạch thua xa vốn liếng bỏ ra.

Chỉ có như tiểu đội Luân Hồi bây giờ, muốn vũ khí có vũ khí, muốn trang bị có trang bị, lại có hai người Hạ Tử Trọng thực lực chiến đấu khá cao giống như binh khí sát thương hình người cỡ lớn chiếu cố, lúc này mới dám đi thử một chút.

Nghe nói muốn đi M thị lấy hạt giống, các đội Viên tất cả đều thở phào – so với lần trước đi lấy y dược phẩm, thì lần này cứ thế trở về khiến bọn họ không đã ghiền. Đặc biệt là mọi người bây giờ đều có súng ống trong tay, tự nhiên không còn e ngại phải đi nơi xa một chút tìm vật tư, bây giờ trở lại căn cứ cũng không có hoạt động giải trí gì chờ bọn họ.

Trước khi đi, Quách Binh kêu người cầm hai túi gạo, một túi mười ký, một túi hai mươi ký, đã mở nhưng không bị hư đặt trước cửa mấy người trong thôn, lúc này mới lái Xe rời đi. Cho dù bọn hắn không ưa những người này, nhưng cũng sẽ lưu lại cho bọn họ một con đường sống. Còn bọn họ có thể thuận lợi sống sót trở về căn cứ hay không? Đây không phải việc bọn hẳn phải lo.

“Số lượng tang thi tụ tập tới căn cứ càng ngày càng nhiều, nếu không thực thi hành động, phòng tuyến sẽ phải rút về phía sau, đến cuối cùng e rằng nhóm tang thi sẽ chặn ở bên ngoài tường rào của chúng ta, bao vây chúng ta đến chết!” Trong căn cứ, một đám đại lão có thể quyết định Vận mệnh căn cứ, thậm chí có thể quyết định vận mệnh quốc gia lần thứ hai mở hội nghị cỡ lớn.

“Thí nghiệm tinh hạch vẫn không ra kết luận, hiện tại chỉ biết bên trong tinh thạch có một loại năng lượng nào đó mà nhân loại không biết tên…

“Xem ra trong thời gian ngắn vẫn không trông cậy nổi vào dị năng giả.”

“Vậy đề nghị lúc trước thì sao?” “Đề nghị nào?”

“Chính là… trực tiếp cho nổ nội thành.”

Lời còn chưa dứt, trong gian phòng đã hoàn toàn yên tĩnh.

Mấy chục năm xây dựng, mấy trăm, mấy ngàn năm truyền thừa, nếu như một khi hủy diệt… “Bây giờ là Việc liên quan đến sự tồn vong của nhân loại.”

“Nội thành có thể còn có người sống sót.”

“Nhưng dù sao cũng chỉ là “có thể”? Bây giờ căn cứ không chịu nổi tang thi đeo bám, nhất là bây giờ! Phía dưới báo lên tin tức, rất nhiều nơi đều phát hiện tang thi biến dị!” “Vậu… làm sao cho nổ? Bây giờ Vệ tinh không thể dùng, thiết bị hướng dẫn cũng hoàn toàn bại liệt, máy bay thì không bay được!”

“Máy bay trực thăng vũ trang.” Một người bỗng nhiên vỗ bàn một cái “Tìm phi công kinh nghiệm phong phú chấp hành nhiệm vụ, dùng đạn lửa bắn vào nơi nào có nhiều tang thi nhất!”

“Có tác dụng phụ gì không? Nếu như đạn lửa không đối phó được tang thi thì Sao?”

Mọi người lần thứ hai trầm mặc, bỗng nhiên một người nói: “Có muốn lấy một tỉnh nhỏ làm thí nghiệm hay không?”

“Đúng, phương pháp này tốt! Trước tiên chọn một tỉnh nhỏ thử một chút, xem kết quả ra sao!” Trong gian phòng mọi người dồn dập gật đầu, lại tiếp tục thấp giọng trao đổi.

Khi đoàn người Hạ Tử Trọng trên đường lái xe về phía M thị, căn cứ chính thức bí mật ở quân doanh chuẩn bị phái máy bay Vũ trang lên không bay thử.

Ngay khi máy bay lên thẳng không trung vị trí ước chừng khoảng mười mét, bỗng nhiên các khung máy bay, bánh quay, khí cụ lục tục hư hỏng! Máy bay không khống chế mà rơi xuống! Mặc dù trên phi cơ vẫn không chở đạn dược Vũ khí, lúc rơi cũng tạo thành tiếng nổ không nhỏ!!

Căn cứ trong màn đêm luôn tương đối an tĩnh, những người may mắn còn sống sót trong căn cứ ban ngày ra ngoài công tác, tìm kiếm vật tư, bởi vì hạn chế điện, tuyệt đại đa số gia đình vừa đến chạng Vạng sẽ đình chỉ hoạt động, chuẩn bị nghỉ ngơi, không khí giống như thời xưa gà gáy lên đồng chạng Vạng đi ngủ.

Vài tiếng nổ mạnh, ánh lửa sáng rực cả bầu trời, khiến Vô số người trong căn cứ tỉnh giấc, nơm nớp lo sợ làm ổ trong nhà, không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.

Chương 78: Cách dùng tinh hạch?

Đoàn xe đi đường hết ba ngày, vừa tới ngoại vi M thị.

Nơi này cách A thị khá xa, bởi vì không có quân đội chủ động hỗ trợ dọn dẹp xe cộ bỏ hoang rải rác trên đường, Vậy nên đã gây ra phiền toái không nhỏ cho đoàn Xe lành nghề này.

Trên đường đâu đâu cũng có xe cộ lật ngửa, có mấy chiếc tựa hồ đã từng xảy ra va chạm, nổ tung, bị cháy đen một đống tro cặn.

May là dọc đường xe cộ tương đối nhiều, bọn họ Vừa đi tới vừa lấy xăng từ những chiếc hoang phế, đoàn xe có xu thế xăng càng dùng càng nhiều.

“Đoạn đường này thật là cmn khó đi, đây là xe của chúng ta rắn chắc, nên mới có thể đẩy mấy chướng ngại vật này, nếu đổi thành mấy chiếc da mỏng lúc trước thì bây giờ đã te tua tam mát hết rồi đi!”

Một nhóm người cùng nhau ăn cơm trưa, xem trên bản đồ, nếu như không có bất ngờ, bọn họ chỉ cần chạy thêm bốn tiếng là có thể vào nội thành M thị.

“Nếu như không có mấy chiếc xe này thì chúng ta cũng không dám đánh chủ ý chạy tới đây.” Quách Binh cười, uống một hớp bia. Bia này là bọn hắn vừa lấy được từ một chiếc giao hàng Kim Bôi ven đường, không biết bị ném ở trên đường này bao lâu rồi.

“Đoạn đường này chưa từng thấy có người sống sót.” Trần Ninh nhìn ra ngoài cửa sổ: “Ngoại trừ L tỉnh ở ngoài, lẽ nào trong H tỉnh tất cả khu Vực đều bị luân hãm?”

“E rằng vậy, bây giờ căn cứ cũng không có thiết bị liên lạc mà căn cứ thì khắp nơi đều có, cho dù có người sống sót nhiều khi cũng không cùng đường với chúng ta.”

“Lúc trở về làm sao bây giờ? Còn đi tới nữa không? Trên đường tang thi cũng không ít.” Bọn họ khi đi qua L tỉnh, số lượng tang thi trên đường thật đau đầu.

“Xem tình huống đi, xem một chút M thị có đồ chúng ta muốn hay không, còn đường quay về. Chúng ta khi đến trên con đường này ít nhất đã dọn dẹp không ít vật cản, nếu như đổi một con đường mới thì phải dọn lại từ đầu…”

Hạ Tử Trọng, Phương Hách cùng Thẩm Hải Bình, Lưu Giang Phong Với một thiếu niên nữa tên Yên Nhạc ngồi ở một chỗ khác ăn cơm, cũng không tham dự bàn luận. Với Quách Binh. Và Trần Ninh.

Yên Nhạc đang tán gẫu với Phương Hách, người trẻ tuổi này trước tận thế còn chưa xuất ngũ, hắn lúc đó vừa vặn có kỳ nghỉ về thăm người thân, tiện đường đi thăm nhà chú ở F thị kết quả là gặp phải tận thế, nếu như không phải trước đây ở bộ đội quen biết Trương Tiểu Minh, gia nhập tiểu đội Luân Hồi, thì không biết hiện tại có còn sống sót chạy tới được căn cứ hay không.

Vào lúc này, người trẻ tuổi này đang lĩnh giáo phương pháp giết tang thi từ Phương Hách.

Phương Hách và Hạ Tử Trọng Với bọn Quách Binh không giống nhau, công phu như chia thành hai môn phái khác nhau, công pháp Xuất phẩm trong không gian có thể là bí tịch võ công độc, môn. Phương hướng Hạ Tử, Trọng và Phương Hách luyện tập tuy rằng bất đồng, nhưng trên cơ sở đều giống nhau, xem như là đồng môn nhưng chia thành hai hướng.

Phương thức công kích của Phương Hách tuy rằng uy lực không mạnh mẽ như Hạ Tử Trọng, những mỗi lần ra tay đều có thể chính xác đâm thẳng vào mục tiêu là điều mà thăng nhóc to xác này ao ước.

“… Tay em lúc đâm không ổn định, không có cách nào mỗi lần đều cắm vào cùng một vị trí.”

Phương Hách cầm đũa làm mẫu cho Yên Nhạc: “Lúc ra tay không được hoảng, cái này không thể làm vài lần là thành được. Chờ có thời gian em lấy gỗ, cỏ dại và Vân Vân làm một con bù nhìn, mỗi lần đều tập đâm vào mắt chúng, khí lực cánh tay cũng phải mạnh đủ để đâm thẳng vào trong não chúng.”

Hai tên nhóc trẻ tuổi khả ái đàm luận nội dung mà người ta nghe thấy có thể phải dựng đứng tóc gáy, một mặt khác-Hạ Tử Trọng đang cùng Thẩm Hải Bình, Lưu Giang Phong uống bia ăn thịt bò khô (đặc sản độc nhất Phương Hách làm ra), bàn luận tới các cách thức dùng tinh hạch. Liên quan tới tinh hạch, cơ hồ hết thảy dị năng giả đều đối với chúng nó ôm ấp một loại mong đợi nào đó, cho dù là người bình thường cũng kỳ Vọng chúng có thể kích phát tiềm năng cơ thể, để mình cũng có được dị năng.

“… Tôi cảm thấy ăn chúng là hữu hiệu nhất.” Thẩm Hải Bình nghiêm túc bảo đảm với Lưu Giang Phong.

“Vậy cậu không thử trước một chút đi? Chắc cậu cũng có thể kích phát ra dị năng đó?” Lưu Giang Phong liếc hắn một cái, tuy rằng trong căn cứ có loại đồn đại này, mà người chân chính dám tự mình thử nghiệm trước mắt vẫn là con số không.

“Cậu không phải đã có dị năng sao? Bỏ vào rượu coi cóềuống được không?” Thẩm Hải Bình nói rồi chỉ chỉ binh nhựa đựng tinh hạch trong góc tường – mấy cái này đều là hẳn. Với nhân Viên hậu cần cầm rìu đeo găng tay cao su móc từng cái ra dól!

Hạ Tử Trọng cười cản hai người lại: “Thôi đừng có ăn, nói không chừng mấy thứ này đều là thức ăn chúng ăn rồi tích tụ ra đó.”

Hai người lúc này mới coi như thôi, Lưu Giang Phong thở dài, duỗi hai tay ra: “Không biết khi nào mới có thể thăng cấp dị năng? Tôi đây nói là hệ thể chất, chỉ có thể tăng cường tố chất thân thể, ngay cả Mãnh Tử cũng Vậy, dị năng của hắn đều phát triển theo hướng khí lực. Tôi đây hiện tại nhiều nhất cũng chỉ là một cái bánh bao lớn nhân thịt– không dễ dàng hỏng như người ta.”

Hạ Tử Trọng đối với cái này cũng cảm thấy bất đắc dĩ: “Trước kia tụi tôi cũng từng thử một ít phương pháp, nhưng đáng tiếc đều không tìm ra biện pháp gì tốt.”

“Còn mấy phương pháp trong tiểu thuyết thì sao?” Thẩm Hải Bình đột nhiên hỏi.

Hạ Tử Trọng hơi chút bất đắc dĩ nhìn về phía hắn: “Cậu xem qua rất nhiều loại tiểu thuyết kia?”

Thẩm Hải Bình sửng sốt một chút, lập tức lắc đầu một cái: “Bình thường công tác bận quá… kỳ thực tôi không rành máy tính, ngay cả điện thoại di động cũng là Xài hàng đập đá.”

Lưu Giang Phong mở ra tay: “Tôi thì có xem qua một ít truyện Online, nhưng truyện tôi xem đều là tiểu thuyết huyền huyễn tán gái, chưa từng xem truyện về đề tài tận thế bao giờ.

Thấy hai người đều nhìn mình, Hạ Tử Trọng cũng lắc đầu nói: “Tôi bình thường không xem tiểu thuyết.” Đối với một người thực tế như hẳn, bình thường công tác, xã giao đều không giúp được, cho dù tiêu khiển thì cũng là ở nhà xem phim truyền hình, có đọc sách thì cũng là sách kinh tế.

Nếu như không phải nguyên nhân này, sao hắn trọng sinh còn phải tải một đống dữ liệu làm nước tương, làm dấm chua, chưa từng nghĩ tới chuyện phải sưu tầm mấy quyển tận thế để tham khảo.

Lúc này, Yên Nhạc cùng Phương Hách đang trò chuyện vui vẻ bỗng nhiên Xoay đầu lại: “Em xem rồi!” Hai người trăm miệng một lời đồng thanh.

Phương Hách gãi gãi cái má, cười nói: “Em có xem qua một ít, những phương pháp nhắc tới đã thử qua, đều không hữu dụng.”

Yên Nhạc liền vội vàng hỏi: “Minh tưởng thì sao?”

Phương Hách gật gật đầu, nhìn về phía Hạ Tử Trọng, Hạ Tử Trọng mở ra tay: “Anh cũng từng thử, không có phản ứng.”

“Vậy cảm thụ dị năng vận chuyển qua tinh hạch nữa?”

Hạ Tử Trọng hỏi Lưu Giang Phong: “cậu có thể cảm giác được dị năng ở trong người vận chuyển sao?”

Lưu Giang Phong sửng sốt một chút, lắc đầu nói: “Không cảm giác được, khi nào dùng thì tập trung tư tưởng là có thể.”

“Tôi cũng vậy.” Cho nên, cũng không biết làm sao Vận chuyển dị năng từ trong cơ thể chuyển qua tinh hạch.

“Nếu không, chúng ta thử xem?”Yên Nhạc bỗng nhiên đề nghị.

“Không hay lắm đâu? Tinh hạch bây giờ còn chưa phân phối.” Lưu Giang Phong nhìn mấy cái thùng nhựa bên tường, trong lòng mặc dù ngứa ngáy, nhưng vẫn lắc đầu một cái.

“Không sao, trước tiên dùng của tôi, khi nào được chia thì trả lại là được.” Yên Nhạc nói, lật tay một cái, trong bàn tay xuất hiện mấy khối tinh hạch long lanh óng ánh: “Đây là lần trước lão đại phát cho tôi, tôi không đổi chúng cho căn cứ, đều giữ lại cả.” Nói rồi, phân phát mỗi người một khối.

Thẩm Hải Bình Vẻ mặt đau khổ lắc đầu từ chối: “Tôi không có dị năng.”

Bản thân Yên Nhạc là không gian dị năng giả, bình thường lúc hành động chủ yếu phụ trách mang một ít đồ tương đối quan trọng, sợ đồ bị hư hao, trong không gian tuy rằng diện tích có hạn nhưng vẫn có chỗ để đồ của hắn.

Thấy mấy người đang nơi này thí nghiệm tinh hạch, trong chốc lát dị năng giả hệ hỏa Đinh Minh Cương, Mãnh Tử hệ sức mạnh cũng đều tiến tới, chỉ còn sót lại đội phó Trần Ninh vẫn cùng Quách Binh thảo luận vấn đề hành động.

Xong nhiệm vụ lần trước, bọn Hạ Tử Trọng bởi vì nửa đường tách ra khỏi tiểu đội Luân Hồi, hết thảy tinh hạch sau này tiểu đội Luân Hồi thu hoạch được đương nhiên tự phân phối. Tinh hạch thì các đội viên đều có, đa số đều đem tinh hạch đổi lấy đồ bọn họ cần dùng – dù sao công dụng cũng không rõ.

Bây giờ chỉ có mấy dị năng giả còn có thể mang theo bên người, không cam lòng cầm đi đổi.

Kỳ thực khi dị năng giả có tinh hạch đều sẽ nghĩ biện pháp, thí nghiệm coi có dùng vật này thăng cấp dị năng được hay không, đáng tiếc – đến nay vẫn chưa có người nào tìm đúng phương pháp.

Phương Hách và Hạ Tử Trọng lần thứ hai đem phương pháp có khả năng dùng. Bất quá hai người cũng không vội vã – trước đây Hạ Tử Trọng cùng Phương Hách thảo luận cho ra một kết luận, sau khi không gian hấp thu năng lượng tinh hạch, bộ phận năng lượng rất có thể dung nhập vào trong giếng sau phòng, hai người bọn họ bình thường dùng nước giếng để uống, có thể đồng thời nâng cao dị năng hai người bọn họ lên, nếu không, sao lúc trước lại thăng cấp dị năng được?

Bây giờ Hạ Tử Trọng có song hệ dị năng đều đạt tới cấp; hai, mà Phương Hách Vừa bắt đầu thăng cấp dị năng hệ chữa lành liên kích phát ra dị năng tốc độ, sau đó cũng thăng lên cấp hai. Hiện tại hai người tất cả đều là song dị năng, cùng cấp hai, Vì vậy đối với vấn đề nghiên cứu sự thăng cấp của tinh hạch cũng không gấp như người ta.

Khoảng chừng hai mươi phút, quả nhiên tất cả mọi người không nghiên cứu ra kết quả gì, hai người Hạ Tử Trọng trả tinh hạch lại cho Yên Nhạc, dị năng giả hệ hỏa Đinh Minh Cương phí nửa ngày cũng không tìm ra được phương pháp, còn suýt nữa nghẹn khí, mặt đỏ rần. Lúc này tức giận phóng dị năng ra đầu ngón tay chọt tinh hạch: “Cái thứ này, ít ra cũng có phản ứng chút di!”

Đang nói, dị năng từ đầu ngón tay và tinh hạch đồng thời tiếp xúc, một trận ánh sáng từ tinh hạch trong lòng bàn tay hắn tỏa ra, khối tinh hạch này trong nháy mắt phát ra ánh sáng màu trắng, từ đầu ngón tay lan ra khắp thân thế!

Mấy người ngồi xung quanh trong nháy mắt dừng lại một chút, Quách Binh và Trần Ninh phát hiện trong phòng bỗng nhiên yên tĩnh lại, nghi hoặc mà nhìn về phía này: “Làm sao vậy?”

“Lại, lại một lần nữa!!”

“Tình huống thế nào?! Tình huống thế nào?! Thành công rồi sao?!”

Trong phòng bùng nổ ra một trận kêu la, ngay cả hai người Quách Binh và Trần Ninh mấy lần lớn tiếng bắt chuyện đều không có ai thèm để ý đến.

Yên Nhạc khổ bức cống hiến tiểu kim khố của mình ra, để Đinh Minh Cương thí nghiệm một lần nữa.

Tổng cộng tiêu hao hết ba khối tinh hạch, mọi người mới rốt cục biết rõ cách dùng tinh hạch – dị năng giả cần phải đem dị năng ngưng tụ đến đầu ngón tay, bàn tay, hoặc các nơi khác trên thân thể, rồi chạm Vào tinh hạch, tinh hạch mới có thể kích phát ra năng lượng bên trong rồi truyền vào cơ thể dị năng giả.

Cùng lúc đó, tinh hạch sẽ hóa thành một đoànóánh sán vụn màu trắng, đến khi không còn ngưng tụ ra hình dạng nữa liền bị gió thổi bay, hoàn toàn biến mất.

Chương 79: Quyết định

Rốt cục phát hiện ra phương pháp sử dụng dị năng, tiểu đội Luân Hồi cho dù người không có dị năng cũng thập phần hưng phấn mà dùng Sức vỗ vai Đinh Minh Cương: “Cậu được dó!”

“Không nghĩ tới cậu tìm ra được, ngay cả đám chuyên gia, học giả IQ cao kia đều không nghiên cứu ra thứ này, cậu Vậy mà đánh bậy đánh bạ cũng ra!!”

Đinh Minh Cương là dị năng hệ hỏa, mà giờ vai hắn bị Vỗ tới muốn sụm. Nhưng bởi vì phát hiện cách dùng tinh hạch nên hắn cũng rất hưng phấn, cho nên chỉ có thể Vẻ mặt đau khổ chuyển chuyển bả vai đau nhức, nỗ lực tránh né đám đồng đội bất lương này cố ý mượn cơ hội trả thù.

Phát hiện ra cách dùng tinh hạch, Quách Binh cũng rất hưng phấn, hắn suy nghĩ một chút tuyên bố: “Tinh hạch trong đội thu hoạch không được nhiều, vật này hiện giờ trong căn cứ chưa có người phát hiện ra cách dùng, cho nên tin tức này tiểu đội chúng ta tạm thời không được tiết lộ ra ngoài.”

Thấy mọi người gật đầu liên tục, Quách Binh mới lạiỳ nói tiếp: “Dị năng giả trong đội chúng ta số lượng không nhiều, chỉ có năm người Trần Ninh, Yên; Nhạc, Mãnh Tử, Đinh Minh Cương, Lưu Giang Phong. Dựa theo tinh hạch lúc trước chúng ta phân phối mỗi người đều có một ít, hiện tại chúng ta vẫn chia như thế, nhưng nếu dị năng giả trong đội chúng ta thực lực mạnh hơn thì đội chúng ta sẽ tốt hơn nhiều, cho nên nếu như ai muốn bán tinh hạch thì nhớ cân nhắc đến thành viên trong đội trước tiên.” Vừa nói vừa nhìn về phía mấy người Trần Ninh: “Các cậu cũng vậy, nếu muốn tinh hạch liên lấy đồ đến đổi, cho dù chúng ta trong một đội nhưng anh em ruột cũng phải tính rõ ràng.”

“Đội trưởng, đưa mấy cái này cho tụi tôi cũng Vô dụng không băng đưa cho họ hết đi.”

“Đúng vậy đội trưởng, tụi tôi không có ý kiến, chừng nào có người kích phát ra dị năng cũng đối xử như vậy được không?”

Những đội Viên khác dồn dập biểu thị, Quách Binh nhìn xung quanh một vòng: “Không thể nói như thế, cho dù là một đội cũng không thể cho không bọn họ, bây giờ giá trị Vật này vẫn chưa bị phát hiện, chờ tương lai một khi người biết nhiều hơn, giá tiền của nó khẳng định cũng sẽ đi lên…”

“Dị năng bọn họ tăng lên đối với tiểu đội chúng ta mới có lợi, đến lúc đó không phải có thể lấy nhiều thứ hơn sao, đánh được càng nhiều tang thi hon à…”

Hai người Hạ Tử Trọng đã sớm lảng đến góc phòng, cũng không tham dự hội nghị nội bộ của tiểu đội Luân Hồi, bầu không khí trong tiểu đội Luân Hồi rất tốt, dù sao người trong đội ngũ trước kia đều ở cùng nhau, hơn nữa người không nhiều dễ quản lý, rất nhanh liền thảo luận xong.

Tinh hạch trong đội ưu tiên phân cho năm dị năng giả sử dụng trước, khi nào hoàn thành nhiệm Vụ thì phân vật tư cho mấy người khác nhiều hơn coi như bồi thường.

Phương Hách cúi đầu lật tới lật lui một khối tinh hạch – đây là tinh hạch cấp một, là lần trước tiểu đội Luân Hồi coi như thù lao trả hai người cậu, bọn cậu trở lại căn cứ cũng không có đưa vào không gian, vào lúc này đương nhiên vẫn mang theo bên người.

Một điểm trắng loáng kích phát đến trên đầu ngón tay, năng lượng bên trong tinh hạch lóe bạch quang, rất nhanh liền truyền vào cơ thể Phương Hách. Nhìn vật kia hóa thành bụi, Phương Hách thấy không có ai nhìn mình bên này, hơi chuyển động ý nghĩ một chút liền thu vào trong không gian, lập tức, không gian phản ứng làm cho cậu sửng sốt một chút.

“Làm sao vậy?” Phát hiện Phương Hách kéo tay áo mình, Hạ Tử Trọng thu hồi tầm mắt nhìn Luân Hồi bên kia hói.

“Anh thử hấp thu rồi đem bột phấn còn dư lại thu vào đi.” Phương Hách tiến đến bên tai Hạ Tử Trọng thấp giọng nói.

Cau mày, Hạ Tử Trọng tiện tay lấy ra một khối tinh hạch hấp thu, lập tức phát hiện – mảnh vụn thu. Vào không gian cũng chưa từng xuất hiện ở tầng hầm tầng hai, ngược lại giống y như lúc để tinh hạch vào không gian, bay bay giữa không trung, lóe lên, liền tan rã rơi mất!

Chuyện gì thế này? “Rác thải” còn dư lại, không gian cũng có thể hấp thu Sao?

Trong lòng hai người đều ôm ấp nghi vấn, lúc này cũng không phải thời điểm thảo luận: Luân Hồi bên kia rất nhanh liên chia xong tinh hạch, lần này bọn họ thu không được nhiều tinh hạch, chia xong hết thì mỗi người cũng chỉ có hai, ba mươi Viên.

“Khi nào dùng tinh hạch thì lưu ý đếm số lượng, xem thử bao nhiêu Viên thì thăng cấp.” Quách Binh phát xong tinh hạch không quên nhắc nhở mọi người.

Năm người đều hỉ khí dương dương nhận lấy tinh hạch, bắt đầu hấp thu.

Trần Ninh và Yên Nhạc hệ không gian phương pháp kỳ quái có thể hấp thu tinh hạch không giống lắm, bọn họ là không gian dị năng giả, sử dụng dị năng hiệu quả chính là đem đồ thu vào không gian, lúc thu phải chạm tay vào, mà trước đây bọn họ không phải chưa từng đem (tình hạch thu. Vào không gian, nhưng không xảy ra chuyện gì. Trải qua thí nghiệm phát hiện, bọn họ cần phải ngưng tụ ra một điểm màu đen, thông qua điểm đen kia hấp thu tinh hạch.

Cái ánh sáng màu đen kia là cái gì? Bây giờ không ai có thể nói rõ, nhất định là một loại biểu hiện loại hình dị năng không gian, có thể chỉ sau khi thăng cấp mới nhận được giải đáp.

Nếu phát hiện cách sử dụng tinh hạch chính xác, Quách Binh liền tiến hành điều chỉnh hành động sau này. Trước kia mọi người đều tập trung vào cửa hàng hạt giống ở M thị, một khi đắc thủ liền mau chóng rút đi, tận lực không đấu đá Với tang thi, nhưng bây giờ, bởi vì phát hiện tác dụng của tinh hạch, cả bọn liền quyết định thay đổi phương pháp, ôm hết khả năng có thể giết nhiều tang thi, thu thập tinh hạch.

“Tinh hạch chia 1:1 hơn nữa nếu như gặp phải tang thi cao cấp chúng tôi không đối phó được thì tinh hạch đó thuộc về hai cậu.” Trần Ninh hiểu rất rõ năng lực chiến đấu của hai người Hạ Tử Trọng, cũng rõ ràng thực lực tiểu đội của mình, đang cùng Quách Binh thảo luận liền đưa ra điều kiện này.

Hạ Tử Trọng gật đầu: “Được, nhưng nếu như gặp phải thứ quá khó chơi, chúng tôi không có cách bảo đảm.”

“Hai cậu yên tâm, tụi tôi sẽ không một mực chỉ muốn giết tang thi, tìm hạt giống mới là chủ yếu, khi đủ khả năng thì mới nghĩ tới Việc lấy tinh hạch.”

Gần A thị, một thôn nhỏ có hai ba bóng người cẩn thận đi đi lại lại. Cửa thôn có vài đống, chất hai, ba trăm thi thể tang thi. Mặc kệ nước mưa đánh lên thi thề, bọn họ không ai thèm để ý đến chỗ đó.

Tìm xong mỗi nhà, họ liền tập hợp vào một chỗ.

“Những người kia thật kỳ cục! Ngay cả trong phòng tôi có mấy bao nhựa họ cũng lấy đi!”

“Đúng vậy, họ để lại có chút xíu làm sao đủ chúng ta ăn đây?”

“Chú ba, nếu không… mình cũng đi tới Căm. Cứ kia đi?”

Một ông già ngồi ở bên giường, bỗng nhiên ho khan hai tiếng: “Các người đây là ghét bỏ đám lão già chúng tôi đúng không? Các người có thể đi, chúng tôi tay chân già yếu làm sao đi tới căn cứ mỗi?”

“Ông tư, trong thôn không phải còn có xe đó sao?”

“Xe kia có thể ngồi mấy người? Hiện tại trong thôn chỉ còn dư lại đám trẻ nhỏ và người già cả tụi tôi, đi, đi chỗ nào mà đi? Tụi bây còn muốn đi đâu nữa hải?”

Một người trẻ tuổi thấp giọng hừ một tiếng, xoay mặt qua chỗ khác. Người được gọi là chú ba bỗng nhiên nói: “Tôi cảm thấy cũng không cần thiết đi căn cứ gì đó, nhìn đám người kia đi? Người người đều cầm súng giống y như thổ phỉ, muốn đi chỗ ấy, không phải ai cũng giống bọn hắn sao, lỡ bọn chúng ăn luôn chúng ta thì sao? Ngược lại hiện tại trong thôn cũng không có tang thi, nên tôi nói, chúng ta tiếp tực ở lại đây!”

“Còn lương thực thì sao?”

Có người hỏi, vị chú ba kia không chút hoang mang mà cuốn điếu thuốc, ngậm lên môi chậm rãi nhen lửa: “Gấp cái gì? Tôi hôm qua đi nhà tiểu Thuận tử nhìn rồi, nhà hắn còn có cái hầm, bên trong lương thực chất đầy, không bị đám thổ phỉ kia khuân di.”

“Tôi đã nói rồi! Nhà Thuận tử năm rồi thích tồn lương thực như vậy, đất đai trong nhà cũng không nỡ lòng cho thuê liền tự mình trồng trọt, sao có thể không có lương thực dur Chur?”

Một người khác đột nhiên hỏi: “Nếu là năm nay thì được rồi, vậy sau này thì sao? Bây giờ bên ngoài rất không yên ổn.”

Chú ba bỗng nhiên nở nụ cười, chỉ vào mặt người vừa nói, cười: “Bộ các cậu quên mất sao? Ngày đó chẳng phải có người mướn chúng ta đắp mấy căn phòng bên cạnh sao? Lúc trước tôi có đi qua xem thử, mấy gian phòng kia đều chứa đầy hạt giống! Đám người kia tới đây tôi không có nói ra, hiện tại vừa lúc, chúng ta tự mình trồng!”

Mọi người hoan hô, tuy rằng bọn họ là người trong thôn, nhưng những năm gần đây đều không xuống ruộng, trong thôn người biết trồng trọt lần này đều chết sạch sành sanh, bây giờ sống sót đều là một đám đàn ông du thủ du thực suốt ngày rãnh rỗi trong thôn. Nhưng chưa ăn thịt heo cũng phải thấy heo chạy? Chỉ cần là người có tuổi thì sẽ biết cách trồng trọt.

Một đám đàn ông tráng niên đứng dậy đeo túi xách, cầm xẻng các thứ phòng thân, kết bạn chạy tới chỗ để hạt giống. Trong thôn chỉ còn lại một ít lão già, vài người phụ nữ may mắn, cộng thêm mấy đứa bé bị cha mẹ bỏ lại trong thôn.

Cái người phụ nữ bị Trần Ninh bắn chân đang ở trong sân giáo huấn cháu nội, tát mấy cái làm cháu bà khóc lên, mắng: “Thật không bớt lo cho mày mà! Ản ăn ăn, chỉ có biết ăn thôi?! Mày ăn hết phần của cha mẹ mày rồi, lấy đâu ra đồ cho mày ăn nữa hả?!”

Cháu bà từ khi sinh ra đến bây giờ chưa từng bị đánh đau như thế, bị bà nội mắng, giận hờn quay người chạy ra ngoài.

Bởi vì trong thôn đã không còn tang thi, người đàn bà này trên đùi còn trúng một phát đạn, tuy rằng vết thương 5 không chảy máu nữa, nhưng đi lại bất tiện, bởi vậy cũng không để ý tới nó, chỉ ngồi trên giường tiếp tục hùng hùng hổ hổ chửi bới đoàn người Quách Binh tốt nhất bị tang thi ăn tươi luôn đi.

Thăng nhỏ chạy đến cửa thôn, mới ngừng gào khóc, một mặt thút thít, một mặt nghi hoặc mà nhìn toà “núi tang thi ” kia, tay nhỏ luồn vào túi lấy cục kẹo mới mò dưới gối. “Cộp” một tiếng, không cầm chắc, kẹo cứng rơi trên mặt đất, nó ngồi xổm xuống nhặt lên, chùi chùi nước bẩn ở trên, dùng hàm răng cắn vỏ bọc ngoài kẹo, như trước nghi hoặc mà nhìn “núi thây”.

Cái này là ông hai, cái kia là chị họ, bọn họ sao lại ngủ ở bên ngoài? Sao mặt họ lại xanh lè vậy ?

Nghi hoặc, nó không phát hiện ra đầu mình ngày, càng nhức, trước mắt dần dần quay cuồng, không nhìn rõ nữa, tứ chi dần dần cứng ngắc, trong cơ thể tuôn ra một luồng dục Vọng muốn được ăn.

Chương 80: Gặp phải biến dị thực vật

“Không phải tiểu Lượng Lượng sao? Đừng đi lang thang ở bên ngoài, mau về nhà đi, bà cháu đang tìm cháu đấy.” Một người đi tìm thức ăn thấy đứa nhỏ đứng ở cửa thôn vội vã đi đến kéo tay nó, bên kia là xác tang thi chồng chất, để một đứa nhỏ như vậy nhìn không tốt :”Ai da, cháu, cái đứa nhỏ này sao lại cắn. cắn? Căn người! Cứu mạng!!”

Trên một con đường nhỏ, đoàn người đi đến kho đựng hạt giống. Chú ba vẫn như trước ngậm trong miệng điếu thuốc lá đã tắt nhưng không nỡ bỏ nhàn nhã gánh cây gậy trượt tuyết phòng thân: “Chính là nơi này, bọn họ bình thường đều cất hạt giống ở đây.”

“Chú ba, nơi này sẽ không còn thứ kia di?”

“Không còn, người trông coi gian nhà này là người tôi quen biết, đều đã biến thành tang thi, trước kia còn lắc lư ở trong thôn.”

“Được, Vậy tôi phá cửa nha?” Một người hỏi, thấy chú ba gật đầu, một nhát búa bổ xuống đập bể ổ khóa.

“Sao trong đó tối quá Vậy?”

“Bên ngoài trời mưa âm u, sao có thể không tối được?”

“Được, chờ tôi đốt đuốc lên, chúng ta đem hạt giống chở về.”

“A, có thứ gì quấn lên trên đùi tôi?” “Rắn! Rắn!”

“Rắn từ đâu tới. A — buông ra, thứ gì đó?!”

Trong tận thế, hạt giống ngoại trừ dễ dàng mốc meo, biến chất thì còn có thể nảy mầm, sinh trưởng. Mưa dầm liên miên mấy ngày nay, trong không khí tràn đầy hơi nước, một lượng lớn hạt giống để ở đây đã mốc không nói, cũng bị ẩm, hoặc là… trưởng thành, trở thành thực vật biến dị.

“Đệt! Đây là cái gì vậy?!” Nhìn đám cành lá dữ tợn múa máy bên trong gian phòng trước mặt, Quách_Binh suýt nữa ném luôn cái ống nhòm trên tay đi.

“Thực vật biến dị.” Hạ Tử Trọng trầm mặt, có chút tiếc muối lắc đầu một cái: “Thứ kia chỉ sợ chúng ta không đối phó được.”

Khi bọn họ tiến vào L thị đã là ngày hôm sau, mới đầu, Vận may của bọn họ không tồi, tìm được mấy cửa hàng hạt giống ở ngoại thành, nhưng có không ít hạt giống đều đã mốc meo, lấy đi cũng vô dụng, chỉ tìm được chút ít hạt giống hoàn hảo bỏ vào trong không gian củ Trần Ninh và Yên Nhạc.

Hai ngày nay bọn họ một đường chạy tới trung tâm nội thành, đi đến hội trường trưng bày hạt giống, tiện đường thanh lý tang thi, thu hoạch tinh hạch, hiệu suất cũng không tồi.

Nhưng hôm nay, trên giao lộ, từ cửa sổ một tòa nhà duỗi ra vô số “xúc tu”, khiến cả bọn hoang mang.

“Biến, biến dị thực vật?” Quách Binh để ống dòm xuống hỏi lại.

Hạ Tử Trọng gật đầu: “Tụi tôi từng gặp rồi.”

“Kết quả thì sao?” Trần Ninh tiếp nhận cái ống nhòm Quách Binh đưa cho, kê lên mắt nhìn qua bên kia.

“Không đối phó được, chủ yếu là do không biết nhược điểm của thứ này nằm ở đâu.” Hạ Tử Trọng giải thích một chút: “Chém đứt cành của nó cũng không ảnh hưởng tới hành động của cành khác, nó không giống tang thi, chỉ cần chém đứt đầu tang thi là được, nhược điểm bọn nó… tôi rất nghi ngờ, có thể là sinh trưởng trong đất, mà như vậy thì rất khó phát hiện.”

“Quả nhiên là phiền phức.” Quách Binh cau mày: “Thứ này sao lại. biến thái như vậy?”

Mấy cái vòi xúc tu đương nhiên biến thái. Loại biến dị thực vật này trên thân một chiếc lá cũng không có, căn bản không nhìn ra nó từng là loại thực vật gì biến dị thành, khiến người ta cảm thấy quỷ dị nhất chính là, tuyệt đại bộ phận thực vật biến dị lớn lên đềus tương tự nhau, một thuộc họ dây leo hoặc là họ hàng bà con xa.

Bọn Hạ Tử Trọng xem ra rất hữu duyên với mấy giống loài có dây leo.

“Đi vòng qua thôi, cái hội trường kia từ một con đường khác đi vòng qua cũng có thể đến…” Mọi người thương lượng một chút, quyết định đổi đường. Người trong đội ngũ bọn họ dùng Vũ khí nóng công kích làm chủ, súng ống đối với loại biến dị thực vật này tác dụng bé nhỏ không đáng kể.

Mỗi người tự giác leo lên xe mình, chuẩn bị Vòng qua căn phòng quỷ dị nọ, xe Vừa mới phát động, từ điện thoại vô tuyến liền truyền ra tiếng kêu — “Lão đại, xe tụi tôi không nhúc nhích được!”

“Xe tôi cũng vậy…”

“Bị nâng lên! Xe chúng ta bị nâng lên!”

Sau đó, ngay cả hai người Hạ Tử Trọng cũng rõ ràng cảm giác được có thứ gì đó ở phía sau kéo xe mình!

“Là biến dị thực vật!” Phương Hách từ kính chiếu hậu nhìn thấy một cọng dây leo màu nâu cuốn lấy bánh xe.

“Em nắm vô lăng một chút, anh chém đứt chúng nó.” Hạ Tử Trọng quay cửa kính xe xuống, một đạo ánh vàng có phong hệ dị năng hiệp trợ bay ra chém đứt dây leo đang kéo lấy Xe mình, nhưng ngày càng nhiều dây leo kéo tới quấn lấy!

“Không đúng! Không chỉ một gốc biến dị thực vật!” Hạ Tử Trọng nhìn thấy một loạt “xúc tu” màu nâu từ trong nhà thò ra thì tỉnh ngộ.

Số lượng dây leo quá nhiều, phân bố rộng rãi, rõ ràng không chỉ có một gốc cây! Biến dị thực vật khi công kích sinh vật cũng có sự hạn chế. Tỷ như một lần chỉ có thể công kích một con mồi, hoặc một khi gặp phải đối thủ mạnh mẽ sẽ tập trung tất cả dây leo làm Vướng chân con mồi, như vậy thì những người khác sẽ có cơ hội chạy trốn.

Nhưng mà bây giờ, bọn Hạ Tử Trọng rõ ràng nhìn thấy có mấy sợi dây leo đang ở góc khác bắt tang thi, vậy mà còn đủ dây leo Vươn tới đây quấn ho!

“Đáng chết! Tăng tốc lên, đừng để chúng nó kéo qua!”

“Lão đại, xe tụi tôi bị treo lên rồi! Treo lên rồi!”

Sức mạnh của thực vật ngoài ý muốn rất mạnh mẽ, có thể cuốn mấy chiếc xe nặng nề lên không.

“Tử Trọng…”. Xe của bọn họ rõ ràng cũng sắp bị kéo lên khỏi mặt đất, Phương Hách khẩn trương nhìn về phía hắn.

Nếu như thực sự nguy hiểm liền có thể vào không gian, cho dù mất chiếc xe này cũng không sao, trong không gian còn có vài chiếc dự bị. Nhưng mà.

Nhìn mấy chiếc xe bị treo lên ngoài cửa sổ, nếu như không phải do bọn cậu đề nghị, bọn họ căn bản sẽ không mạo hiểm đến M thị. Biết rõ chỗ này có thể có thực vật biến dị, nhưng cậu chỉ nghĩ nếu cẩn thận là có thể tránh được mấy chỗ nguy hiểm.

“A Hách, một hồi nếu như có nguy hiểm lập tức tiến vào không gian, mấy thứ kia tạm thời bỏ qua.”

“Tử Trọng?!” Thấy tay hắn đặt ở cửa xe, Phương Hách liền vội vàng kéo cánh tay hắn.

“Không sao, anh sẽ không cậy mạnh.” Chuyện này ít nhiều gì hắn cũng có một phần trách nhiệm, hơn nữa… người ở tận thế, nếu như không chịu mạo hiểm, cho dù đẳng cấp kỹ năng cao đến đâu cũng không có cách nào ứng đối được với nguy hiểm chân chính, đặc biệt là khi bây giờ bởi vì giết được một ít tang thi cấp hai, bạch cầu trong không gian ăn tinh hạch cấp hai mà sương mù càng thêm dày đặc, nói không chừng đã sắp thăng cấp rồi, hắn nhất định phải chuẩn bị tốt để đối phó với các tình huống bên ngoài.

“Em đi cùng anh…”

“Không được.” Hạ Tử Trọng trầm giọng: “Dị năng chủ yếu của em là trị liệu, nếu anh bị thương…”

“Em không thể để anh đi một mình, cho dù em có dị năng trị liệu cũng vậy. Tử Trọng, nếu để cho em thấy anh bị thương thì em thà rằng cùng anh chiến đấu, sớm có thể giết thứ làm anh bị thương!”. Phương Hách chợt đứng lên, trong mắt tràn đầy kiên định. Cậu hiểu rõ tại sao Hạ Tử Trọng muốn ra ngoài đối mặt Với loại thực vật kia, tới nơi này là đề nghị của Hạ Tử Trọng, anh ấy vừa nãy tuy rằng không nói gì, nhưng mình có thể nhìn thấy trong mắt anh ấy là tự trách.

Vô luận Hạ Tử Trọng sắp sửa đối mặt với cái gì, cậu cũng nguyện ý cùng hắn đương đầu.

“Đừng mạo hiểm…”

Phương Hách lắc đầu một cái, cười, trên tay phải vốn trống không lại nhiều thêm một Vật: “Chúng ta chia nhau hành động, dùng cái này.”

Thấy vật kia, Hạ Tử Trọng dừng một chút, suy tư gật đầu nói: “Mang theo bạch cầu để nó cuốn dây leo!” Nói xong câu đó liền cúi đầu hôn một cái lên khóe môi cậu, rồi mới xoay người mở cửa nhảy ra ngoài.

Chiếc xe của bọn hắn đã bị dây leo kéo lên giữa không trung, thời điểm Hạ Tử Trọng mở cửa thì xe đã cách Xa mặt đất tới ba, bốn mét.

Thân thể được một cơn gió màu xanh cuốn lấy, cả người như một chú chim bay là là xuống mặt đất, bước chân giẫm trên mặt đất một cái, liền hướng một sợi dây leo bên cạnh phóng vụt tới — đó là sợi dây leo đang cuốn lấy một chiếc xe khác!

Mang theo quang mang vàng óng trên lưỡi dao, Hạ Tử Trọng nhờ phong hệ dị năng trợ giúp nhảy lên cao hai mét, một đao chém đứt sợi dây leo kia!

Mấy người trong xe bỗng nhiên bị nhấc lên, liền bất chợt mất đi trọng lực, may là không chỉ có một sợi dây leo cuốn lấy chiếc xe của bọn họ, nếu không lúc này cả bọn nhất định đã bị đập tới hôn mê.

Phương Hách đóng kỹ cửa xe Hạ Tử Trọng rời đi, chính cậu thì ôm chặt lấy bạch cầu xoay người ló đầu ra ngoài từ một cánh cửa khác.

Nhìn lướt qua vô số sợi dây leo duỗi ra ở các gian phòng, Phương Hách vỗ vỗ đầu bạch cầu: “Đi, cướp tinh hạch mấy cái cây kia đi, cần thận, chớ để chúng nó túm được, một hồi nghe lời của tào, khi nào kêu mày vào không gian nhất định phải đi vào, không thì sau này không ôm mày đó!”

Bạch cầu ẩn thân vui vẻ mà nhảy “phốc phốc” tới mấy gian phòng nọ, nhóm thực vật còn chưa biết gia hỏa theo chân chúng nó cướp ăn đã tới, chúng nó vẫn ung dung bắt tang thi, hoặc cùng đoàn xe tiểu đội Luân Hồi dây dưa.

Phương Hách thấy rõ tình huống bên ngoài, một cước đạp bay một sợi dây leo thô to, né tránh những sợi khác đang phóng tới, đạp vài cái lên sợi to nhất liền tới được chỗ gốc thực vật đó! Động tác nhẹ nhàng như trên người có thêm đôi cánh!

Hạ Tử Trọng chém đứt mấy sợi dây leo đang quấn lấy đoàn xe, những gốc thực vật kia rốt cục mới chú ý đến mà rút vài sợi về, chuyển qua tấn công hắn.

“Các cậu mau lên xe!”. Rốt cục tạm thời thoát khỏi nguy hiểm, Quách Binh quay kính xe xuống gào lên với hắn, mấy sợi dây leo đó đều phóng thẳng tới chỗ Hạ Tử Trọng, thực sự quá nguy hiểm.

“Lui hết về phía sau đi!” Hạ Tử Trọng đã thấy bạch cầu cùng Phương Hách hành động, hiện tại lực chú ý của mấy sợi dây leo này đều bị hắn hấp dẫn, khoảng cách gần hơn thì bị bạch cầu cướp tinh hạch không thể phân tâm, trái lại không có thứ gì để ý tới Phương Hách.

Động tác Phương Hách linh hoạt như một con mèo, luồn lách bên trong đám dây dày đặc, chỉ chốc lát liền chạy tới nóc nhà bị xé rách: từ nóc nhà nhìn vào, chỉ thấy trong phòng tràn đầy một mùi dây leo màu nâu khủng bố đan xen lẫn nhau, không biết có bao nhiêu sợi còn đang giãy dụa khắp nơi!

Mấy bó thuốc nổ bỗng dưng xuất hiện trong tay, cậu ném thẳng vào phòng, một hơi ném tới năm, sáu túi thuốc nổ, còn lấy thêm một quả lựu đạn: “Bạch cầu, về không gian!”

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *