Trọng Quy Vu Hách – chương 71 – 76 [text]

Chương 71: Dã tâm

Đột nhiên toát ra ý nghĩ làm trong lòng Hạ Tử Trọng dao động, tình huống bên ngoài nguy hiểm như vậy là một cơ hội tốt, nhưng mà phải ra tay bằng cách nào đây? Phải làm sao để Phương Hách không lo lắng.

Hạ Tử Trọng đời trước đương nhiên từng giết người – hắn sao có khả năng chưa từng giết?

Kiếp trước, sau khi Bá Chủ hạ lệnh truy sát, liên có không ít người chặn đứng mọi lối thoát của hắn, nếu như không phản kích thì người chết cũng chỉ là bản thân.

Lúc ấy có Phương Hách ở bên cạnh, bản thân hắn thì không có dị năng, chỉ có thể lấy mạng đổi mạng mới tìm ra được đường sống, sau đó, đều là Phương Hách từng chút từng chút chữa trị vết thương cho hắn. Những ngày đó, giết người hay giết tang thi trong lòng hắn cũng không có gì khác nhau.

Nhưng vấn đề bây giờ là – hẳn không muốn để Phương Hách vì thế mà lo lắng.

Phương Hách tựa vào vai Hạ Tử Trọng, không cảm giác được người trong lòng mình đã nảy sinh sát ý, nhưng phản ứng của Hạ Tử Trọng qua mấy lần gặp gỡ đám người Ellen, cậu có thể chắc chắn một điều – “Anh không thích mấy người Ellen sao?”

Hạ Tử Trọng cúi đầu nhìn cậu, chớp mắt mấy cái: “Nhìn ra rồi? Rõ ràng lắm hả?” Nếu như hỉ nộ của hắn biểu hiện rõ trên mặt như vậy, có phải người Bá Chủ cũng có thể nhìn ra không? Có thể sẽ ảnh hưởng đến hành động sau này của hắn.

Phương Hách lắc đầu: “Không rõ ràng, bất quá em có thể cảm giác được.” Nói rồi, cậu nhíu mày: “Kỳ thực em cũng không thích bọn họ.”

“Tại sao?”. Hạ Tử Trọng có chút không rõ.

“Ừm. Chính là cảm thấy không thích nổi thôi, ánh mắt hắn nhìn em làm em không thoải mái.” Nói rồi, Phương Hách cúi đầu xuống tiếp tục ăn cơm của mình.

Hạ Tử Trọng cau mày, chợt nhớ tới Ellen người này… tập tính có hơi. Đúng, chính là cái tính: Nam nữ đều ăn, không kỵ cái gì. Tuy rằng bản thân hắn biểu hiện ra bên ngoài là một bộ đàng hoàng, trịnh trọng, lễ phép chu đáo, nhưng trên thực tế, người cấu kết với hắn không chỉ có một hay hai, cũng có người nói, mặc dù tận thế tới nhưng hắn ở trong căn cứ vẫn ăn sung mặc sướng, thực lực dị năng của hắn là một chuyện, nhưng bản thân hắn là lão đại của một binh đoàn có quyền ăn tiếng nói trong căn cứ nên đây là ưu thế không thể bỏ qua.

Hơn nữa hắn lúc trước ngay cả Đới Quân cũng có thể chơi, vậy thì Phương Hách…

Trong lòng bỗng căng thẳng, Hạ Tử Trọng chợt cảm giác được một chút nguy cơ. Lúc trước hắn chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này, nhưng bây giờ được Phương Hách nhắc nhở.

“Hắn đối với chúng ta quá nhiệt tình.” Không chỉ là loại nhiệt tình muốn lôi kéo cao thủ, Hạ Tử Trọng bây giờ hồi tưởng lại, số lần ánh mắt Ellen đặt trên người Phương Hách nhiều hơn gấp mấy lần so với hắn! Nhìn hắn, là xem trọng thực lực, mà nhìn Phương Hách, là thưởng thức mỹ nhân! Giữa hai người là suy nghĩ hoàn toàn khác nhau!

Cảm giác được cảm xúc Hạ Tử Trọng bỗng nhiên căng thẳng, Phương Hách ngẩng đầu lên nhìn hắn, chợt nở nụ cười: “Anh lợi hại như vậy, hắn đương<nhiên muốn lôi kéo chúng ta.”

Hạ Tử Trọng lắc đầu một cái, năm cằm cậu đặt lên môi một nụ hôn nhẹ: “sau này cách xa hắn một chút, người kia… Vốn là song tính.”

Phương Hách sửng sốt một chút, đầu tiên là cười rộ lên, cảm thấy Hạ Tử Trọng bận tâm hơi quá, nhưng bỗng nhiên nhớ tới cái gì đó, biểu tình trên mặt mất tự nhiên: “Cái kia…”

“Hả?”

“Ngày hôm nay. Có hai lần anh đi qua cầu dây leo, đều thấy hắn đứng trước chỗ đáp. Em sợ đụng trúng làm hắn ngã, cho nên mỗi lần đều nhảy thẳng lên mái nhà.” Kỳ thực Phương Hách chỉ theo bản năng không muốn có tiếp xúc tay chân với người khác ngoại trừ Hạ Tử Trọng, bây giờ nghĩ lại, tình hình lúc đó quả thật quái lạ. Ellen là lão đại một tiểu đội, làm gì cần phải tới đỡ mình? việc này vẫn luôn là công tác của người có dị năng sức mạnh đi?

Vẻ mặt Hạ Tử Trọng nháy mắt đen thui, không nghĩ tới hướng này thì những việc này đều nhìn như bình thường, nhưng một khi để ý, liên cảm thấy những việc này khắp nơi đều có vấn đề! Hắn không phải là người lúc nào cũng nuốt giận vào bụng, đời trước bị tên khốn kia cướp một tên tra thụ còn chưa tính, đời này, lại còn dám nhớ thương tới vợ mình?!

Nếu không thừa dịp trời tối thủ tiêu hắn là xong.

“Có lẽ chúng ta nghĩ nhiều rồi, cùng đi với bọn hẳn có vài lời không tiện nói ra.” Rõ ràng trong không gian có xe, chỉ cần tìm một chỗ ít tang thi bọn hắn liên có thể lái xe rời khỏi chốn này, hiện tại lại bị bọn họ kéo theo chạy chung, còn không biết làm cách nào để trốn thoát nữa đây! Phương Hách đối với chuyện này tỏ vẻ rất bất mãn.

Một ý nghĩ chợt lóe trong đầu Hạ Tử Trọng, sát ý lúc đầu cũng thu về: “Đúng, ngày mai nghĩ biện pháp, chúng ta tách ra.”

Đới Quân, Hứa Lỵ Ly. Rất nhiều người đều yêu thích Ellen, có người trước tận thế đã thần tượng hắn, có người thì sau tận thế xem trọng thực lực cường đại của hắn. Khiến một kẻ chết đi rất đơn giản, hắn bây giờ có thể chờ bọn kia ngủ liên lén lút đi qua cắt đầu cả bọn xuống, nhưng để bọn họ sống, bản thân thì đứng trong bong tối tạo thêm phiên phức cho bọn họ, khiến bọn họ tức nhưng lại không thể tìm ra kẻ cầm đầu cũng là một biện pháp tốt. Đương nhiên, nếu như bọn họ dám tìm lãnh đạo căn cứ trợ giúp, hắn chắc chắn sẽ không để bọn họ dễ chịu.

Chỉ là, hắn phải tìm được cơ hội cái đã…

Đưa tay đặt lên đầu Phương Hách, nhẹ nhàng vuốt mái tóc mềm mại của cậu: “sau này cách đội bọn họ xa một chút, đội ngũ muốn có được thành tựu trong căn cứ sẽ gặp nhiều việc phiền phức, rất phức tạp, không cần phải thân thiết với bọn hO.”

Hai người thay phiên nhau ngủ đến nửa đêm, cửa phòng chợt bị người nhẹ nhàng gõ. Vào lúc này người trực đêm là Hạ Tử Trọng, nghe tiếng liền nhẹ nhàng đặt đầu Phương Hách lên quần áo mềm mại để cậu ngủ tiếp, Hạ Tử Trọng mới nhẹ nhàng đứng dậy đi qua mở cửa.

Người tới vậy mà là Hứa Lỵ Ly? vừa lúc, hắn mới nghĩ ra được một chuyện, cô ta lại tự dâng Xác tới.

“Chuyện gì?”

“Cái kia. Anh họ, có thể vào rồi nói được không?”

Trong bóng tối, Hạ Tử Trọng trầm mặc một hồi, mới nghiêng người né ra cho Hứa Lỵ Lỵ đi vào.

Hai người không đi vào trong chỗ Phương Hách ngủ, mà dừng ở cửa.

Hứa Lỵ Lỵ cúi đầu, cô ta biết Hạ Tử Trọng không ưa mình, cô ta vẫn luôn không thích Hạ Tử Trọng. Ai biểu lúc cô ta lên cấp ba, trong lớp có một nữ sinh coi trọng CHạ Tử Trọng học đại học năm hai, cô ta đi hỗ trợ mai mối mà hẳn không nề tình cự tuyệt, làm cô ta mất hết mặt mũi trước mặt bạn học?

Tốt rồi, nữ sinh đó quả thức quá giỏi… khiến ngay cả mình còn phải cúi đầu xin lỗi, nhưng khi đó trong nhà mẹ lúc nào cũng chửi bới hai mẹ con Hạ Tử Trọng, hơn nữa hắn còn làm mình mất mặt, về sau còn phát hiện hắn là gay, cộng gộp tất cả mọi việc, cô ta liền triệt để đem Hạ Tử Trọng đặt vào phạm vi “kẻ thù”.

Bất quá, theo tình thế bây giờ. Cô ta hắn phải nghĩ biện pháp cải thiện tình cảm. Với hắn.

Hứa Lỵ Lỵ cúi đầu, che đậy vẻ không cam lòng, móc ra khăn tay lau nước mắt: “Anh, em biết anh không thích em, từ nhỏ đến lớn tính tình em ngay thẳng, nói vài lời đắc tội với anh. Nhưng bây giờ tận thế cũng đến, em chỉ có mình anh là thân thích. Ba mẹ em vào ngày đầu tiên tận thế liền… Sau đó em cùng bọn anh Đức chạy ra khỏi F thị, dọc đường đi anh ấy đều rất chăm sóc em, nhưng hôm nay lại…”

Hạ Tử Trọng trong đầu xoay chuyên muốn chết, mới nghĩ ra “anh Đức” cô ta nói là ai… chính là kẻ xui xẻo ngày hôm này bị Duẫn Đông giết chết.

Thấy Hạ Tử Trọng không lên tiếng, Hứa Lỵ Lỵ tiếp tục lau nước mắt: “Em hiện tại mặc dù có dị năng, nhưng tiểu đội Bá Chủ cũng không phải có mình em! Năng lực của em không có lực sát thương gì, anh, người đội Ellen đều tốt vô cùng, nếu không anh suy nghĩ một chút? Cũng coi như là đến giúp em!”

Hạ Tử Trọng không muốn nghe cô ta nói tới việc đó, bỗng nhiên chuyên hướng qua việc khác: “Tôi thấy đội trưởng của cô rất chiếu cố cô.”

“Ai?” Hứa Lỵ Lỵ không hiểu ngầng đầu.

Thân ảnh Hạ Tử Trọng ẩn giấu trong bóng tối, Hứa Lỵ Lỵ không thấy rõ vẻ mặt của hắn, cũng không nhìn thấy trong mắt hắn đang lóe ra tinh quang: “Năng lực của cô thuộc về loại hỗ trợ. Nếu như cô có thể tìm được hạt giống tốt thì khi đánh tang thi cũng tạo được hiệu quả không nhỏ. Nhưng dù sao cô cũng là nữ cho nên ở trong căn cứ làm hậu cần thì tốt hơn. Với dị năng của cô nếu có một tiểu đội ủng hộ cô, tìm cho cô thật nhiều hạt giống thì sẽ mang lại lợi ích sử dụng tốt nhất.”

Hiếm thấy Hạ Tử Trọng nói nhiều lời với mình như vậy, Hứa Lỵ Ly sững sờ trong tích tắc liền vội vã lắng nghe — cô ta vẫn luôn biết Hạ Tử Trọng vô cùng thông minh, khi còn bé hắn luôn là “con nhà người ta” trong miệng tất cả các bà mẹ: “Tôi không biết cô cảm giác được không, nhưng tôi thấy ánh mắt đội trưởng của cô nhìn cô không giống với người khác. Đương nhiên, tôi cũng không đảm bảo hắn có ý này, nhưng dù sao với tư cách là đàn ông, tôi thấy hắn đối với cô không tệ.”

Lời khen tặng trái lương tâm nói ra khỏi miệng, Hạ Tử Trọng ở trong lòng yên lặng vì tiết tháo của mình thắp một cây nhang, hắn cũng không muốn nói mấy lời này, ai biết được hắn chỉ vừa mới nghĩ ra chủ ý thì Hứa Lỵ Ly liền dâng tới cửa?

Hứa Lỵ Lỵ đương nhiên không biết suy nghĩ trong lòng hắn, bất quá Hạ Tử Trọng nói khiến cả mặt cô ta như phát sốt mà bắt đầu nhớ tới ngày hôm nay Ellen cố ý chăm sóc mình. Cúi đầu nhăn nhó nói: “Nhưng anh ấy là đại minh tinh, có loại phụ nữ nào mà chưa từng thấy…”

“Bề ngoài tốt cũng chưa chắc thích hợp với bản thân. Bây giờ là tận thế, năng lực của cô trong đội ngũ bọn hắn rất hữu dụng.” Lần này sau khi nói xong, trong lòng Hứa Ly Lỵ cuồn cuộn các loại ý nghĩ, đầu quay vo vo.

Trong phòng Phương Hách tựa hồ trở mình, phát hiện Hạ Tử Trọng không có ở đây, mơ mơ màng màng kêu một tiếng: “Tử Trọng…”

“Anh ở chỗ này.” Hạ Tử Trọng nghe tiếng, ngược lại nói Hứa Lỵ Ly: “Khuya rồi, ngày mai còn phải đi sớm, cô mau về nghỉ ngơi đi.”

Hứa Lỵ Lỵ liền vội vàng gật đầu, quay người rời đi. Trong lòng vẫn đang suy nghĩ lời Hạ, Tử Trọng nói- nếu ngay cả Hạ Tử Trọng cũng có thể nhìn ra, như vậy thái độ Ellen đối với mình thật sự không giống với người khác!

Trong đầu chui ra ý nghĩ này liền không cách nào ức chế được. Cô ta vốn muốn từ từ tiến tới, dù sao bạn trai mình. Vừa mới chết, nhanh như vậy liền đi lấy lòng Ellen sẽ khiến người ta dèm pha, có thể.

Đang nghĩ ngợi, đột nhiên cách đó không xa cửa phòng bật mở, một bóng người đi ra.

“Ai?”

“Là em.”

“A, lỵ lỵ à, đã trễ thế này sao còn ra đây? Trong hành lang cho dù an toàn, nhưng cũng phải cẩn trọng một chút.” Là tiếng của Ellen.

Lòng Hứa Lỵ Lỵ bỗng nhiên hơi động, cúi đầu hít hít mũi hai cái, phát ra tiếng nức nở.

Quả nhiên, Ellen nghe thấy thanh âm không đúng liền đi tới, quan tâm hỏi: “Làm sao vậy?”

Cúi đầu lắc lắc, Hứa. Lỵ Ly mượn cơ hội nhào vào lòng Ellen: “Không. Chính là nhớ tới anh Đức… Ellen, em có phải rất vô dụng hay không? Nếu không, anh ấy đã không phải vì bảo vệ em mà…”

Đối với việc mượn cớ giả vờ này Ellen đã sớm đối phó thành thạo, huống hồ Hứa Lỵ Lỵ bây giờ là đội viên của hắn, nên không lập tức đẩy Cô ta ra, hơn nữa cô ta còn Có dị năng hệ mộc đặc thù, an ủi tâm linh phụ nữ bị tổn thương từ trước đến giờ luôn là điểm mạnh của Ellen. Nghe cô ta nói hắn liền vỗ nhẹ vai cô, an ủi, đôi mắt quét về phía cửa phòng đang đóng của bọn Hạ Tử Trọng, mang Hứa Lỵ Lỵ đi tới một hướng hác.

“Chuyện này không phải lỗi của em, nếu muốn trách thì phải trách người đội trưởng như tôi thực lực quá kém, không có cách nào bảo hộ được đội viên của mình…”

“Chuyện này làm sao có thể trách anh? Lần này nguy hiểm như vậy…”

Một người hữu tâm an ủi cộng thêm lung lạc, một người năm chắc cơ hội đầu hoài tống bão”, thân ảnh của hai người biến mất trong căn phòng Ellen. Vừa mới đi ra.

(*Đầu hoài tống bão: Kẻ săn đuổi đàn ông về mặt tình ái)

Chương 72: Chứng vọng tưởng bị hại

Nửa đêm Duẫn Đông đi vệ sinh trở về trước cửa phòng của hắn và Ellen, nghe động tĩnh bên trong liền cau mày – giọng của nữ? Trong đội chỉ có một, là Hứa Lỵ Ly.

Nữ nhân kia có dị năng hệ mộc đặc thù, đề Ellen dùng phương pháp này giữ ở bên người ngược lại cũng có thể xem là một biện pháp hay. Thế nhưng sau đó liền lo lắng Ellen không có tiết tháo có làm ả đàn bà này yêu quá thành hận không.

“Thực phiên muốn chết.” Cau mày đầy đẩy mắt kính, Duẫn Đông đi qua phòng mấy đội viên khác, mấy cái chuyện hư hỏng như việc “chùi đít” này gã vẫn phải quản đến sau tận thế, cái tên này không biết khi nào mới có thể kiềm được dục hỏa của bản thân?!

“Làm sao vậy?” Phương Hách mơ mơ màng màng nửa năm, cậu vừa nãy mơ hồ nghe có tiếng người đang khóc – hơn nửa đêm tang thi hoành hành, nghe vào ghê muốn chết.

“Không có chuyện gì, là Hứa Lỵ Ly.” Hạ Tử Trọng thu lại dị năng, hắn nghe bên ngoài có tiếng Hứa Lỵ Lỵ và Ellen nói chuyện, không biết Hứa Lỵ Lỵ có nắm lấy cơ hội không nữa. Ha ha, tốt nhất là có thể tóm, hắn luôn biết vị đại minh tinh kia không có khái niệm trinh tiết, chỉ cần người đưa tới liền không từ.

“Cô ta đến có chuyện gì không?”

“Vẫn muốn lôi kéo chúng ta, bị anh – chuyển đề tài.” Đúng, hơn nữa chiếu theo tính tình Ellen việc này chắc chắn sẽ thành. Sau khi Hứu Ly Lỵ leo lên được địa vị bên cạnh Ellen, cô ả sẽ không có thời gian để nghĩ ra cách lôi kéo mình nữa

“Ô.” Phương Hách ngáp một cái, dựa vào ngực Hạ Tử Trọng : “Vẫn là nhanh đi về đi… Buổi tối anh cũng không ngủ ngon.”

“Em cũng vậy, bé ngoan, ngủ tiếp đi.” Xoa xoa mặt cậu, ngón tay nhẹ nhàng vuót ve hai má.

Bàn tay to trên mặt ấm áp thoải mái, Phương Hách rất nhanh liền chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, mọi người vì gác đêm mà ngủ không ngon, trong khi cả đám mặt xanh mặt trắng tinh thần uể oải thì Hứa Lỵ Lỵ đầy mặt e thẹn, dáng dấp thoải mái sau khi bị người ta làm cực kỳ dễ thấy.

Người Bá Chủ rất tự nhiên mà đưa mắt nhìn kẻ tình nghi lớn nhất: trên người đội trưởng Ellen của bọn họ. Thấy hắn quả nhiên rất săn sóc mà đem một cái áo khoác choàng lên người Hứa Lỵ Lỵ, liền hiểu rõ tối hôm qua đã xảy ra chuyện gì.

Trong tiểu đội vốn là nam nhiều nữ ít, bây giờ không dễ dàng mới có một người, còn bị đội trưởng bọn họ nhanh chân đến trước… Thôi, ai bả0 phụ nữ đều yêu cái gương mặt của hắn? Có sức đố kỵ, còn không băng nghĩ biện pháp chạy trốn. Còn Hứa Lỵ Ly? Người này bạn trai vừa mới chết liền đi ngủ với đội trưởng? Ha ha.

Vì thương lượng việc xuất hành, Hạ Tử Trọng và Phương Hách cũng tới, cùng người Bá Chủ quan sát tình huống mới quyết định hành động.

Ellen để một đội viên mở ba lô, Hạ Tử Trọng liếc mắt nhìn lướt qua, thấy bên trong đều là hạt giống, biết đây là thu hoạch lần này của bọn họ. Phương Hách cũng thuận thế nhìn qua bên kia, thấp giọng bên tai Hạ Tử Trọng nói: “Chúng bị mốc hết rồi kìa.”

Hạ Tử Trọng cau mày, hắn tuy rằng mua không ít hạt giống và có thu hoạch trong không gian, hắn biết sau tận thế hạt giống sẽ rất nhanh mốc meo, thối rữa, nhưng hắn còn chưa thấy được cái hạt giống nào mốc meo!

Phương Hách cong cong đôi mắt, lúm đồng tiền xinh đẹp liên hiện ra, nhìn Hạ Tử Trọng chớp chớp mắt. Hạ Tử Trọng là vì đồ ăn mới mua một đống lớn hạt giống, còn cậu là bởi vì thích mấy thứ này cho nên trong không gian quản lý bọn nó, lúc trước cũng từng tiếp xúc qua cho nên bây giờ có thể nhìn ra được.

Hạ Tử Trọng đem tâm tư đột nhiên xoay chuyển sang một hướng khác: hạt giống mốc meo, thối rữa, là điều kiện tận thế mang tới. Thực vật bên ngoài chết héo, hạt giống thối, lúc này khẳng định có liên quan cái gì đó.

“Chúng ta một hồi trực tiếp đi xuống bãi đậu xe ở tầng hai, tìm được Xe liền nhanh chóng chạy ra từ con đường này.” Duẫn Đông quan sát xong số tang thi phân bố phía dưới liền quyết định nhanh chóng, tòa nhà văn phòng này có hai tầng hầm làm bãi đậu xe, nếu may mắn thì có thể tìm được xe chạy.

Hai người Hạ Tử Trọng không lên tiếng, trong lòng hắn có phán đoán, nơi này mặc dù có bãi đậu xe, nhưng xe bên trong hẳn không nhiều– đừng quên, tận thế phát sinh lúc bình minh! Mà nơi này là văn phòng chứ không phải khu dân cư, có bao nhiêu người đi làm về còn gửi xe ở công ty? Cho dù có, số lượng cũng tuyệt đối không nhiều, hơn nữa có xe mà không có chìa khóa thì cũng không thể lái. Kỳ thực hiện tại phương pháp tốt nhất chính là – nghĩ biện pháp dẫn tang thi đi, sau đó quay lại cửa hàng lấy hai chiếc Xe của bọn họ.

Đáng tiếc, hai chiếc xe kia của Bá Chủ bị Hạ Tử Trọng thừa dịp đâm bể bánh, cho dù có quay về cũng không thể chạy.

Những người khác trong Bá Chủ không có ý kiến, bọn họ nghe theo vị “quân sư” trong đội nói rồi làm việc là thói quen đã hình thành từ trước tận thế.

Định ra kế hoạch mọi người liền bắt đầu hành động, hai người Hạ Tử Trọng không phải người của tiểu đội Bá Chủ, cho dù nói là lâm thời hợp tác cũng chưa chắc sẽ nghe theo kế hoạch của bọn họ, cho nên người Bá Chủ tạm thời không nhìn đến bọn hắn. Còn Hạ Tử Trọng lại ôm suy nghĩ– tuy rằng trong một khoảng thời gian ngắn sẽ không chủ động ra tay hại chết bọn Ellen, nhưng nếu phát hiện bọn họ muốn đi tìm chết cũng chắc chắn sẽ không ngăn cản, hắn cùng Phương Hách nhàn nhã đứng sau lưng mọi người.

Từ cầu thang đi xuống lầu, trên đường mọi người đánh ngã vài kẻ vì ở lại tăng ca, bảo vệ mà không thể chạy thoát rồi biến thành tang thi, một đường chạy xuống tầng hai dưới lòng đất.

“Quá ít xe!” Xuống tới nơi liền khẩn cấp mở đèn pin, bọn Ellen liền phát hiện vấn đề, trong bãi đậu xe trống rỗng xa xa mà chỉ nhìn thấy, hai chiếc xe, còn lại đều là mấy chiếc ô tô bình thường!

“Còn một tầng hầm nữa!” Duẫn Đông trong nháy mắt nghĩ đến vấn đề thời gian, lập tức xoay người chạy xuống tầng hầm tầng ba.

Chờ mọi người tới nơi, cuối cùng cũng thấy được một chiếc xe rắn chắc nhưng lại phát hiện- “A? Hai người kia đâu?”

Mấy người Hứa Lỵ Lỵ chạy ở trước quay đầu lại ngạc nhiên- Không thấy bọn Hạ Tử Trọng!

Trong mắt Duẫn Đông nổi lên một tầng bạch quang, quanh người khí áp thấp: “Bọn họ có thể đã nghĩ đến khả năng này. Trở lại! Lên lầu!”

“Làm sao vậy?” Ellen vừa chạy lên cầu thang vừa hỏi.

“Bọn họ có thể lấy chúng ta làm mồi, nhân cơ hội chạy đi lấy xe của bọn họ!” Duẫn Đông trầm mặt nói ra làm tất cả mọi người sững sờ, lập tức chửi âm lên.

Hứa Lỵ Lỵ cảm thấy đầu óc mơ hồ, tuy rằng nếu như tại thời khắc mấu chốt không chừng cô ta cũng sẽ lén lút đẩy người khác đi chết thay, còn Hạ Tử Trọng… từ nhỏ đến lớn hắn đều là một người tương đối chính trực… hoặc nói thẳng là một kẻ cứng nhắc. Chưa từng thấy hắn chủ động ám hại ai. Bây giờ Duẫn Đông nói như vậy làm cô ta ý thức được một chuyện: việc này vô cùng có khả năng phát sinh!

Mọi người hoang mang hoảng loạn một đường chạy về tầng bốn mới thoáng ngừng lại hút khí, mấy người chạy đến bên cửa sổ nhìn xung quanh, hơi nghi hoặc một chút mà kêu Duẫn Đông: “Tụi tôi thấy tang thi dưới lầu… hình như không có gì thay đổi?”

Trên đường phố, tang thi nơi nơi đi loạn, nhưng cũng không tụ tập. Về phía văn phòng này, trái lại có mấy con tang thi đi trên đường, lẽ nào hai người kia không có ý định dùng bọn họ làm mồi nhử? Không đúng, chuyện này không hợp lý, nói không chừng bọn họ còn ở trong này! Đang tìm vật gì để ném qua thu hút tang thi tới đây!

“Tiếp tục lên lầu, đi qua thì chặn cầu thang luôn, nếu như một khi phát hiện bị tang thi ngăn chặn. Hứa Ly Lỵ, tiếp tục dùng dị năng bắc cầu qua mái nhà kế tiếp.” Duẫn Đông lạnh giọng hạ lệnh, mang theo mọi người một đường tiếp tục chạy lên trên.

Mãi đến khi mười hai giờ đêm cùng ngày, tang thi phân bố dưới lầu vẫn y như cũ. Tang thi chặn ở cửa hàng bên kia ngày càng ít đi, nhưng vẫn lắc lư ở xung quanh, giống như… không có chuyện gì xảy ra.

Duẫn Đông cau mày đứng bên cửa sổ, không hiểu nhìn xuống dướihai người kia không động thủ? Hay là chết rồi? Thật không có khoa học

“Rất nhanh liền có thể về tới.” Hạ Tử Trọng lái xe chạy về căn cứ, nặng nề, căng thẳng nhiều ngày rốt cuộc cũng hết, hai người lộ ra nụ cười an tâm.

Khi người Bá Chủ chạy xuống tầng hầm, bọn họ liền từ cửa sau văn phòng đi ra, từ không gian lấy chiếc mã lực mười lăm, chạy khỏi con đường này.

Bởi vì xe này mã lực tốt, tốc độ xe rất nhanh, cho nên chỉ dẫn tới một ít tang thi phụ cận lắc lư loạng choạng đuổi tới đây, cũng không khiến tang thi tụ tập lại quy mô lớn, chờ khi bọn người Bá Chủ leo trở lên nhìn bốn hướng đương nhiên cũng không nhận ra cái gì, ngay cả tang thi cũng chỉ ít đi một phần nhỏ.

“Để bọn họ chậm rãi tìm xe đi, nếu không gặp bọn họ chúng ta đã về sớm rồi.” Bị chặn ở nơi đó cũng là bởi vì gặp đám người Bá Chủ, bây giờ thật vất vả bỏ, được bọn đó, Phương Hách nhất thời cảm thấy vô cùng thoải mái.

Người đưa tới tang thi là bọn họ! ό mặt trước chặn đường không để cho xe mình qua cũng là bọn họ! Hiện tại cậu và Hạ Tử Trọng chỉ bỏ rơi mấy cái phiền phức này, chứ không thèm dẫn tang thi qua hại bọn họ là quá khách khí rồi.

“Nếu như về quá muộn thì chúng ta về biệt thự trước rồi hôm sau tới tìm mấy người Luân Hồi.” Hạ Tử Trọng vừa lái Xe vừa nói: “Xe dưới bãi đậu xe không chừng bọn họ cũng không thể lái được.” Bây giờ xe không phải loại trước đây chỉ cần hai cọng dây điện là có thể nổ máy, không có chìa khóa rất khó trộm đi. Nhiều khi bọn hắn dằn vặt mấy lần cũng phải chạy về chỗ cũ, tiếc là chỗ đó không chỉ có nhiều tang thi mà còn có hai cái bánh nổ lốp đang chờ bọn họ.

Nếu như bọn họ chết hết ở chỗ kia thì đỡ cho hắn sau này phải tìm bọn họ gây chuyện. Nếu như bọn họ không có chuyện – tiểu đội Luân Hồi vẫn còn chờ gây sự với bọn họ đó, không phải muốn dẫn họa cho ai thì cũng dẫn được đâu!

Xe ở trên đường thỉnh thoảng bởi vì bị chặn không thể đi qua, mấy con tang thi cấp hai đa phần tiến hóa thành hệ lực lượng, sức lực chúng nó cực kỳ lớn, lực phá hoại đối với các tòa nhà, xe cộ vượt xa tang thi thông thường. Bởi vậy người ra ngoài làm nhiệm vụ, từ trong thành trốn đi một khi gặp phải chúng nó, rất khó thuận lợi chạy thoát. Có không ít xe bị chúng nó lật tung, xé rách thân xe lôi người ở trong ra lấp đầy bụng.

Hai người dọc đường đi chỉ có thể vòng qua những con đường đầy tạp vật- Xe của bọn hắn tuy rằng rắn chắc, nhưng cũng không phải xe ủi đất, phía trước có nhiều rác thải như vậy làm sao mà chạy?

Xe ở trên đường vòng tới vòng lui. bỗng nhiên “phốc ” một tiếng, bạch cầu trước giờ luôn ở trong không gian lắc lư lại chui ra, rơi trên đùi Phương Hách.

Chương 73: Tiểu tặc vô liêm sỉ

“Sao lại ra đây?” Phương Hách vươn tay muốn sờ sờ nó, nhưng bạch cầu lại lập tức víu đến trên cửa sổ xe, toàn bộ thân thể kề sát trên cửa sổ cơ hồ muốn đem mình ép thành mảnh dẹp lép. Nếu từ ngoài cửa. Xe nhìn vào, lúc này trên cửa sổ xe có một cái mặt to như miếng dán, trên mặt chỉ có một đôi mắt bự.

“Nói muốn ra ngoài?”. Hạ Tử Trọng sửng sốt một chút nói với Phương Hách:”Mở cửa sổ cho nó đi đi.” Hai người cũng có thể cảm giác được lo lắng cùng hưng phấn của nó, tuy răng không biết nó muốn làm gì, nhưng hai người họ đều theo bản năng sủng nó như thú cưng, con trai, chỉ cần không phải việc gì quá đáng thì đều thỏa mãn nó.

“Ân thân rồi mới được đi!” Phương Hách không yên tâm dặn dò một câu, mới hạ kính xe xuống.

Cửa sổ mới vừa hạ xuống chưa được một tấc, bạch cầu liên chen cái thân núc ních của nó ra ngoài, thân thể lập tức cũng biến thành trong suốt. “Phốc, phốc ” vài tiếng, hướng về một con đường nhỏ hẹp nào đó nhảy qua.

Hạ Tử Trọng vội đánh vô lăng đi theo.

Bạch cầu nhảy ở phía trước, hai người đi sau nó chạy vào một con đường nhỏ hẹp, không bao lâu sau liên lái ra đường lớn, tầm nhìn rộng rãi lên, trên mảnh đất này vậy mà có nguyên một đoàn thực vật biến dị chiếm cứ!!

Hạ Tử Trọng hít vào một ngụm khí lạnh, vội vã dừng xe lặng lẽ quay vô lăng, từ con hẻm kia lui về sau.

“Tình huống thế nào?? Bạch cầu muốn cái làm gì vậy chứ?!” Phương Hách cũng giật mình, không đợi cậu nhìn rõ xe đã lùi về.

“Cái gốc thực vật biến dị kia đang bắt tang thi, bạch cầu đi… cướp tinh hạch của người ta.” Hạ Tử Trọng ngược lại nhìn thấy rõ ràng, trên thân thực vật cuốn có tới sáu, bảy con tang thi, từ ngoại hình mấy con này thì một nửa là tang thi biến dị, còn mấy con khác là do hình thể quá nhỏ nên không thể phán đoán được.

Phương Hách sửng sốt một chút, biểu tình nhất thời có chút Xoắn xuýt: “Nó không phải lại ẩn thân đi cướp chứ?”. Lần trước bạch cầu chiếm tiện nghi từ “miệng” thực vật đoạt hai viên tinh hạch, hiện tại gặp thực vật biến dị còn không sợ chết vọt tới, cũng thật là… nghiện.

“… Rất có thể.” Hạ Tử Trọng cũng không còn gì để nói, xe đã lái về con đường ban đầu, đánh bay hai con tang thi nghe tiếng mà đến, quay đầu xe tiếp tục chạy về phía căn cứ.

“Chúng ta không cần… quản nó sao?” Phương Hách có chút bận tâm bạch cầu vẫn còn ở nơi đó.

“Không có chuyện gì, chúng ta rời đi một khoảng nó sẽ biết tự mình trở về không gian. Nó cướp xong rồi cũng sẽ tự về.” Nơi này quá nhiều tang thi, trong thành phố xuất hiện không ít tang thi biến dị, cho dù hai người đều có dị năng cấp hai cũng không cách nào hoàn toàn lành lặn mà đánh với cả một đại quân, vẫn là tạm thời rút đi tương đối sáng suốt. Huống chi từ lần trước thấy bạch cầu đánh lộn với cái cây kia thì nó chính là một tên lưu manh! vô luận thứ gì đánh tới cũng rất khó bị thurong.

Đại khái chừng 15 phút sau, hai người Hạ Tử Trọng mới cảm giác được bạch cầu đã về không gian. “Xem” thử thì thấy nó híp mắt trôi nổi ở giữa không trung, hai người lúc này mới yên lòng. Nhưng mơ hồ lại nghe từ phía tòa nhà đăng xa vang lên tiếng kêu gào tuyệt vọng.

“Đó là âm thanh gì vậy?” Âm thanh hơi nhỏ, như là tiếng động vật kêu.

Hạ Tử Trọng cau mày: “Không phải là tang thi…”

“Chẳng lẽ là cái thực vật biến dị kia?”. Phương Hách suy nghĩ kỳ lạ hỏi.

“Bị bạch cầu bắt nạt nên khóc?”. Hạ Tử Trọng buồn cười lắc đầu một cái: “Trùng hợp đi?”

“Anh nói Xem, thực vật biến dị lần này có phải cái gốc cây lần trước chúng ta bắt gặp không?” Phương Hách tiếp tục động não.

Hạ Tử Trọng lần thứ hai bật cười: “Chúng ta ở chỗ này cách gốc thực vật kia rất xa, làm sao có khả năng? Chỉ là lớn lên khá giống thôi.”

Tất cả đống dây leo của thực vật biến dị bị quấn lại lăn qua lộn lại trên mặt đất, đánh ngã vô số phòng ốc, đánh bay n tang thi nghe tiếng lại đây xem náo nhiệt, nó phát ra từng trận gào thét tức giận — là nó! Tại sao lại là nó! Tao đã đi xa chỗ kia như vậy tại sao cái cục kia lại tới đây cướp tinh hạch của tao?! Trả thức ăn lại cho tao!!

Hai người lái xe về căn cứ thì đèn cũng vừa lên, lần này lúc vào căn cứ tốc độ nhanh hơn. Kiểm tra xong trên người không có vết thương, chỉ cần đâm ngón tay lên kim của máy kiểm tra, mấy giây sau liền biết có bị cảm nhiễm hay không.

Phương Hách ấn tay lên vết thương nhỏ kia, chờ cho nhân viên công tác quay lưng đi liền dùng dị năng chữa trị vết kim châm cho mình và Hạ Tử Trọng: “Anh nói xem sau này chúng ta trở về, bọn họ có thể đã phát minh ra máy cảm hóa không cần làm rách da người không?”

Hạ Tử Trọng cười lắc đầu một cái: “Trong khoảng thời gian ngắn rất khó, dù sao loại vi khuẩn này chủ yếu lây nhiễm thông qua đường máu…”

Hai người lái xe tiến vào căn cứ, bọn họ còn chưa quyết định quay về ngủ một giấc? Hay là đi tiểu đội Luân Hồi trước, liền trực tiếp ở bên ngoài gặp người của tiểu đội Luân Hồi.

Nói đến vẫn là do xe quá bắt mắt. Người Luân Hồi vừa nhìn thấy liền nhận ra chiếc xe này là lúc trước bọn Hạ Tử Trọng chọn, đoàn người đang đi dạo trên đường liền chạy qua chặn đầu xe, dáng dấp kia nhìn thế nào cũng thấy giống như ăn cướp. “sao rồi, các anh chuẩn bị đổi nghề ăn cướp?”. Hạ Tử Trọng hạ cửa sổ, buồn cười nhìn Quách Binh chạy tới với mấy người Thẩm Hải Bình phía xa.

“Ai nha, các cậu không xảy ra việc gì thì tốt rồi.” Quách Binh vốn định vỗ vỗ chiếc xe này, chợt nhớ tới xe này mới vừa từ bên ngoài lái vào, mặc dù ở cửa đã khử trùng, nhưng cũng chưa chắc sạch sẽ, đưa tay qua rồi rụt lại: “Ngày hôm nay tụi tôi còn nói, chờ các cậu hai ngày, nếu như các cậu còn chưa trở lại tụi tôi liên đi giao nhiệm vụ. Vẫn là xe này tốt đúng không? Tôi nói rồi mà, chỉ cần xe này có đầy xăng thì trong đống tang thi kia cũng có thể sống trở về!”

Nếu đã gặp được, Hạ Tử Trọng liền dứt khoát lái xe đến chỗ tiểu đội Luân Hồi.

Hai bên vừa hỏi vừa trả lời, vận khí Luân Hồi không tệ, lúc đó phần lớn tang thi đều đi theo Ellen và Hạ Tử Trọng, một nửa tang thi còn lại thì theo đoàn xe đang chạy về phía Tây, người Luân Hồi đa phần đều đi vòng ra từ phía Nam. Bởi vì xe mới, tốc độ cũng nhanh, bỏ rơi đám tang thi chạy vội về phía căn cứ. Ngoại trừ mấy người hơi xui xẻo bị tang thi công kích va chạm nhẹ, những người còn lại đều trở lại hoàn hảo không chút tổn hại.

“Vốn là tụi tôi còn muốn bán hơn nửa số xe để đổi đồ, nhưng lần này gặp nhiều tang thi như vậy mọi người đều thấy cái lợi của xe tốt, tất cả mọi người không ai nỡ bán.” vào phòng của tiểu đội Luân Hồi, Quách Binh cười nói việc này.

Hạ Tử Trọng cũng gật đầu nói: “Không sai, cái khác đều là thứ yếu, có thể từ trong bầy tang thi sống sót trốn ra được mới là quan trọng nhất.”

“Các cậu sao về đây được? Thẩm Hải Bình nói thấy xe của cậu đi chung với xe của Bá Chủ?”

Hạ Tử Trọng đơn giản kẻ lại sự việc hai ngày nay, cuối cùng buông tay.

“Bọn họ nói muốn xuống tầng hầm tìm xe, tôi và Phương Hách thương lượng một chút, xe gì cũng không bằng xe kia, liền mạo hiểm trở lại lấy. Sớm biết như vậy, lúc trước cũng không cùng bọn họ trốn lên lầu, trực tiếp lái xe xông ra là được rồi.”

“Đám người Bá Chủ kia là một lũ. Hừ.”. Lưu Chí cười lạnh một tiếng: “Nếu không phải là các cậu nhìn thấy bọc máu rồi lấy nó ra, lúc đó tang thi chắc chắn sẽ chạy theo tụi tôi, còn không biết có trở ra nỗi không.”

Quách Binh cũng cười lạnh: “sớm muộn gì cũng sẽ cho bọn họ biết tay, tính kế trên đầu tôi? Xem chúng ta là quả hồng mềm dễ bóp sao?”. Bây giờ tiểu đội làm nhiệm vụ lúc vào thành không cần kiểm tra đồ vật mang theo, giao nhiệm vụ cũng là tự mình trực tiếp giao ở sảnh nhận nhiệm vụ. Bởi vậy, bọn Luân Hồi lần này mang theo nhiều vũ khí sát thương lớn trở về cũng không ai biết!

Nếu như là lúc trước, thì quân đội sẽ tịch thu hết súng ống, không chừng còn bắt hết thành viên tiểu đội bọn họ.

Đương nhiên, đây cũng chính là kết quả mà căn cứ mở rộng quản lý đối với mấy tiểu đội, lãnh đạo cấp cao của căn cứ cũng không nghĩ tới có người có thể kiếm được nhiều súng ống như vậy trở về.

Thế nhưng qua một hai tháng, đoàn xe ra vào thành sẽ phải chịu kiểm tra.

Trần Ninh ngồi ở một bên vẫn luôn không hé răng, lúc này đột nhiên hỏi: “Lần trước nghe nói, em họ của cậu hình như ở trong Bá Chủ?”

Hạ Tử Trọng nhìn về phía hắn, gật đầu một cái: “Đúng, tụi tôi cũng mới biết, cô ta là dị năng giả hệ mộc Bá Chủ mới thu. Bất quá tôi cùng với nhà cô ta từ trước tận thế đã không có qua lại.”

Lời này có ý tứ rũ sạch quan hệ, nếu như Luân Hồi chuẩn bị đối phó với Bá Chủ, Hạ Tử Trọng sẽ không bởi vì tầng quan hệ này mà thay Bá Chủ ra mặt.

Quách Binh lần trước chính mắt thấy Hạ Tử Trọng đối với Hứa Lỵ Lỵ không màng trả lời, hơi nhìn Trần Ninh gật gật đầu. Trần Ninh thấy thế nở nụ cười: “Bọn họ đã cho chúng ta phần lễ như vậy, nói thế nào chúng ta cũng phải đáp lễ. Bất quá những thứ này đều là đối với đội trưởng bọn họ, còn cái cô dị năng giả hệ mộc. Nếu là phụ nữ thì e rằng sau này sẽ hoạt động trong căn cứ.” Tuy rằng dị năng giả hệ mộc cũng có thể tham chiến, nhưng không có thực vật phụ trợ rất khó có sức tấn công.

Bây giờ căn cứ cũng bắt đầu chiêu mộ dị năng giả hệ mộc, công dụng của bọn họ chỉ có một – trồng trọt.

“Các cậu mới về còn chưa biết, mấy ngày nay căn cứ khai hoang một mảnh đất, gieo trồng không ít thứ.”

“Ở đâu?”

“Bên ngoài cửa Tây.”

Hàn huyên vài câu, Hạ Tử Trọng cùng người tiểu đội Luân Hồi thỏa thuận sáng sớm ngày mai chín giờ gặp, cầm mấy bao thuốc kia đi giao nhiệm vụ. Hai người lúc này mới rời khỏi nơi ở của Luân Hồi, lái xe trở lại khu biệt thự.

“Cuối cùng cũng về tới.” Trở lại biệt thự, kiểm tra thư tín, hai người chạy vào phòng ngủ rồi chui vào không gian, co quắp nằm trên sô pha.

“sương mù dày hơn không ít, bạch cầu ngày hôm nay ăn mấy viên tinh hạch nhỉ?”. Hạ Tử Trọng một tay khoát lên trên vai Phương Hách, một tay bóp bóp bạch cầu, Xách nó để trước mặt, nhìn nó “phốc, phốc” như trúng đạn ưỡn ẹo trên tay mình.

Chương 74: Kỳ nghỉ hiếm có

“Không biết. Bất quá xem dáng dấp như vậy, chúng ta phải chuẩn bị lấy vài mấy thứ ra bên ngoài, đến lúc không gian thăng cấp lại không vào được.” Phương Hách năm nghỉ lấy sức, nhìn sương mù màu trắng giống như đám mây bao phủ không gian.

“Chuyện này ngày mai làm, không gian không thăng cấp nhanh được đâu, chúng ta làm chuyện của mình trước đã.”

“Hả?” Phương Hách không hiểu nhìn về phía hắn, lại bị Hạ Tử Trọng đứng dậy ôm ngang eo: “Tử Trọng?!”

“Song tu.” Nói, cúi đầu in lên môi cậu “chụt” một tiếng cực kỳ vang dội. Hai người bọn họ đi ra làm nhiệm vụ bao lâu, liền bấy lâu không có song tu, có người ngày ngày mỗi đêm đều được ăn thịt lại bị bỏ đói mấy hôm, khi được ăn sẽ đói hơn bình thường, “lượng cơm ăn” tự nhiên cũng sẽ lớn hơn.

Làn sóng nước ấm áp liên tiếp vỗ vào người, cả người Phương Hách bị nhiệt khí hun cho toàn thân đều nhiễm màu hồng phấn, tiếng rên rỉ từ trong miệng không ngừng tràn ra, khiến Hạ Tử Trọng phía trên tâm tình càng phập phồng cao hơn, sức chiến đấu lại tăng lên nữa. Bình thường nhiều nhất có thể làm ba lần, chu kỳ song tu tuần hoàn lần này lại tăng gấp đôi! Dằn vặt đến cả bạch cầu sau khi tỉnh khỏi một giấc ngủ ngắn cũng không thấy ba mẹ bồi mình ngủ! Nó thực nhớ hơi ấm kia, quá đáng!

Sáng sớm hôm sau không muốn rời khỏi giường, nếu như không phải trong không gian có điện, có điện thoại di động báo thức, hai người ngày hôm nay tuyệt đối sẽ đến muộn.

Bò dậy rửa mặt, ăn điểm tâm, đem dược phẩm lấy trong kho hàng bỏ lên Xe, Hạ Tử Trọng lật Xem một lượt xác định số lượng.

Lái xe chạy ra, lúc đi ngang qua biệt thự của Ellen, hai, người Hạ Tử Trọng xác nhận – bên trong biệt thự đen như mực, trước cửa không có một chiếc xe, người Bá Chủ hiển nhiên còn chưa trở lại.

Cùng người Luân Hồi gặp nhau, kiểm kê số lượng rồi lấy tám phần nhiệm vụ căn cứ yêu cầu, dược phẩm còn lại Trần Ninh giao cho hai người Hạ Tử Trọng một phần trong đó: “Đây là phần của các cậu.”

Hai người cũng không từ chối, cất mấy bao thuốc kia vào ba lô, thu. Vào không gian, cùng với người Luân Hồi đem thuốc tới sảnh giao nhiệm vụ.

“Chúng ta chuẩn bị nhận nhiệm vụ có liên quan đến hạt giống.” Quách Binh lấy thuốc lá ra đốt, hít sâu một cái: “Hiện tại, ở căn cứ thiếu hạt giống.” Nói rồi, còn nói khẽ với Hạ Tử Trọng: “Nghe nói có không ít hạt giống tồn trữ đều xảy ra vấn đề – mốc meo, mục nát. Cho nên căn cứ đang lấy giá cao thu mua mấy thứ này, còn chiêu mộ dị năng giả hệ mộc. Như thế nào, có hứng thú tiếp tục hợp tác không?”

Hạ Tử Trọng suy nghĩ một chút, ngẩng đầu nhìn sắc trời: “Bây giờ khí trời không tốt, căn bản không có ánh mặt trời, e rằng thu hoạch sau này cũng không tốt… Tôi cảm thấy hạt giống cần phải thu thập, nhưng thức ăn cũng rất quan trọng.”

Trần Ninh ở một bên cau mày nói: “vật tư ở bên ngoài bây giờ cũng hư hết rồi, mấy món dễ bảo tồn trước tận thế đã bị người ta tranh nhau mua cả.”

“Đúng vậy, cho nên chỉ có thể tiện đường tìm mấy thứ này, nếu không, phải đi sâu vào nội thành – hiện tại trong đó có không ít tang thi biến dị.” Hạ Tử Trọng nhún nhún vai, lần này bị chặn ở nội thành bọn họ gặp không biết bao nhiêu tang thi biến dị. Dị năng giả cấp một không thể an toàn hoạt động trong nội thành.

“Thôn.” Quách Binh bỗng nhiên nói: “Người trong thôn rất thích tồn trữ lương thực, có thể tìm được hạt giống, cho dù bị hư thối nhưng cũng tốt hơn trong nội thành.”

“Có thể, vậy chúng ta phải lập ra một con đường.” Trần Ninh gật đầu nói, nhìn về phía hai người Hạ Tử Trọng: “Các cậu nghĩ như thế nào? Có muốn cùng đi hay không, tôi thấy nếu như căn cứ đã thu đủ dị năng giả hệ mộc, chắc chắn giá cả hạt giống sẽ hạ xuống.”

Sẽ không hạ xuống, ngược lại sẽ càng lên cao, bất quá gần đây không có việc gì làm, mà khoảng thời gian này điểm tích phân kiếm được sẽ nhiều hơn về sau. Hạ. Tử Trọng đương nhiên sẽ không buông tha thời cơ tốt như vậy.

Hắn và Phương Hách chỉ có hai người, cùng Luân Hồi làm nhiệm vụ thăng cấp cũng tốt, chờ qua đợt này, tiểu đội về sau sẽ khó kiếm được tích phân, nếu như lợi dụng không gian trắng trợn làm nhiệm vụ mò được chỗ tốt, chắc chắn sẽ bị người ta nhìn chằm chằm.

Hạ Tử Trọng đời trước tuy rằng chưa từng gặp qua, nhưng trong căn cứ quả thật có một ít dị năng giả đặc thù đột nhiên biến mất, có vài tin tức ngầm, những người này đều bị người ta chộp tới làm vật thí nghiệm. Tuy rằng không biết thật giả, mà vạn sự cẩn tắc vô ưu, Hạ Tử Trọng cũng không muốn lật thuyền trong mương.

“Được, vậy chúng tôi liền theo các anh kiếm cơm…”

Tích phân lần thứ nhất rất nhanh được tính xong, lần này nhiệm vụ dược phẩm hoàn thành mỹ mãn, tiểu đội Phong Xế được tới hai trăm điểm tích phân. Tiểu đội căn cứ cấp bậc từ không tới cao nhất là cấp chín. Các tiểu đội sơ cấp là cấp không, muốn lên tới cấp một cần có năm trăm điểm tích phân.

Nhiệm vụ lần này sau khi hoàn thành, tiểu đội Luân Hồi nhảy lên thành tiểu đội cấp một, mà hai người Hạ Tử Trọng chỉ cần thừa dịp bây giờ căn cứ thưởng tích phân hào phòng như vậy làm mấy nhiệm vụ liền có thể gia nhập vào hàng ngũ tiểu đội cấp một.

Giao nhiệm vụ, đoàn người lần thứ hai đi sảnh nhiệm vụ nhận nhiệm vụ thu thập hạt giống, loại nhiệm vụ này cho tích phân rất cao, qua một thời gian nữa thì phần lớn hạt giống bên ngoài đều thối nát, chỉ có một số thích ứng được nhưng sinh trưởng lạ thường, ngoài ra hạt giống cho dù được bảo tồn hoàn mỹ cũng không thể mọc lên như bình thường. Đến lúc đó, giá cả hạt giống trạng thái nguyên sinh sẽ cao hơn, nhưng căn cứ không có ý thu thập các loại hạt giống yêu đuối đó, rất khó trồng trọt, chỉ có thể bán cho tư nhân, giá cả trao đổi tại chỗ.

Có xe, có lương thực, có hạt giống, Hạ Tử Trọng có không gian nên lúc này không vội vã thu thập cái gì. Hắn đang đợi, chờ đợi thời cơ thích hợp để thu mua tinh hạch quy mô lớn, đến lúc đó hắn có thể dùng đồ ăn hai người không ăn được đổi tinh hạch, một phần dùng để không gian thăng cấp, một phần trữ làm tài chính lưu thông, đến lúc đó đổi xăng, đạn các thứ. Cơ hội này chằng mấy chốc sẽ tới.

Hai người cùng người tiểu đội Luân Hồi nhận nhiệm vụ xong liền trở về biệt thự nghỉ ngơi dưỡng sức, lúc đi qua biệt thự tiểu đội Bá Chủ cũng không thấy có ai trong đó, Hạ Tử Trọng vừa kiểm tra băng ghi hình mấy ngày qua vừa bắt đầu cân nhắc- vận may của bọn Ellen sẽ không xui vậy chứ, thật cứ như thế chết ở bên ngoài sao? Không phải người ta hay nói tai họa sống ngàn năm sao? Người Luân Hồi còn chưa kịp tìm bọn họ gây sự, liền chết như vậy nào phải trượng phu?

Trong không gian, Hạ Tử Trọng ngồi trên ghế sa lon nhanh chóng kiểm tra video, Phương Hách trong phòng bếp bận rộn – chồng nồi đất thu vào còn chưa dùng. Hơn nữa lúa nước trong không gian cũng đã chín, gặt lúa, đập lúa, Phương Hách vô cùng vui vẻ mà quyết định – làm cơm miêu!

“Tử Trọng, chúng ta giết một con heo đi?” Phương Hách bỗng nhiên từ trong phòng bếp ló nửa người trên ra.

“Giết heo?”. Hạ Tử Trọng rất nhanh xem xong đoạn video cuối cùng, Xác định mấy ngày nay trong căn cứ không có người nào đến nhà tiện tay thì tắt đi, đứng dậy, nói: “Thịt heo trong nhà không còn nhiều sao?” Kho phía dưới quá trời thịt heo, thịt bò khô, các sản phẩm làm từ thịt heo chất thành một núi nhỏ rồi nhỉ?

Phương Hách chớp chớp mắt, cười ngượng ngùng: “Lần trước chúng ta nhặt được mấy con heo chúng cũng lớn hết rồi… mà mấy con đó lại không thể đẻ heo con…” Hơn nữa còn rất phí lương thực hoa quả nuôi.

“Được rồi, vậy thì giết một con.” Hạ Tử Trọng suy nghĩ một chút, lấy một con dao được phỏng chế theo con dao quắm chưa từng dùng, dao này dùng để chém tang thi không tốt, mà dùng để giết heo lại không có vấn đề gì.

“Không cần giết phiền toái như vậy, không phải nói đem động vật vào lòng đất liền sẽ chết đi sao? Đưa chúng vào rồi lấy ra là được.” Trình độ giết heo sao có thể kinh khủng hơn giết người, hai người tuy rằng chém tang thi rất thuận tay, mà giết heo thì… tốt xấu gì cũng là heo béo nuôi thời gian dài, để chúng ra đi thanh thản hay hơn.

Một con heo phì mập mạp tráng kiện đang ở trên đồng ruộng chạy quanh một cây táo, đột nhiên biến mất, mấy con khác xung quanh không phát hiện gì khác thường, vẫn thản nhiên tự đắc như cũ mà đi tới đi lui.

Nhìn đồng ruộng không biết vì sao mấy cây táo, cây lê, dưa hấu đều bị chúng đạp đổ, Hạ Tử Trọng lắc đầu nói: “Một thời gian không chú ý, mấy con này sao lại loạn hết rồi?”

Phương Hách ngẫm lại: “Hình như là từ lúc chúng ta cho tụi nó ăn hoa quả đó? Hạt giống rơi trên mặt đất cũng lớn lên? Như vậy cũng không tồi, hoa quả lớn rồi chúng có thể tự đi tìm trái cây ăn!”

Đúng, mấy con trên ruộng này đều thành tinh hết rồi, tùy ý ăn rau dưa trên đất, ăn hết thì chạy tới dưới cây rung rung lắc lắc, trái cây rớt xuống thì một đám gà vịt bu tới gốc cây cướp đồ ăn, bởi vậy có mấy cây đã bị đạp gãy. Những cây đó sức sống cũng thật ngoan cường, cho dù bị đạp gãy mà cũng có thể sống!

Hai người đi trong sân nhặt trứng, rồi trở lại xẻ heo. Cạo lông, lấy máu, từng khối thị heo tươi mới mổ được đặt trong không gian, Phương Hách chừa lại một chút thịt ba chỉ làm thịt kho, một hồi làm cơm miêu ngũ hoa.

Cả một ngày, Phương Hách đều vùi mình trong nhà bêp. Hạ Tử Trọng thì mang theo bạch cầu lên núi hái trái cây, hoa màu. Hai người mệt mỏi thì uống nước giếng mát ngọt, đói bụng… nhiều đồ ăn như vậy muốn ăn cái gì mà không có? Đi mấy bước là thấy được đồ ăn.

Bây giờ đất đai trong không gian sO với ban đầu rộng gấp đôi, bên bờ dòng suối nhỏ cũng có thể khai khẩn trồng hoa màu, chỉ là hai người còn chưa biết trồng loại gì, bởi vậy Hạ Tử Trọng liền ở bên đó trồng lúa nước, lúa mạch- hai người bọn họ vẫn ăn chủ yếu là gạo và mì.

Bạch cầu bên người bỗng nhiên “ba” một tiếng biến mất không thấy, Hạ Tử Trọng vừa hái xong trái” cuối cùng liền đứng thẳng lưng lên, nghi hoặc nhìn trước nhìn sau, bạch cầu liền “ba” một tiếng xuất hiện, trên đầu còn dính một tờ giấy. Phía trên là chữ viết của Phương Hách, giống như con người cậu, dịu dàng mà kiên cường – “về ăn cơm”.

Chương 75: Mưa

Miệng nhếch lên một góc 30 độ, Hạ Tử Trọng vô cùng độ lượng ôm bạch cầu đi. Vào nhà trúc. Bạch cầu ở trong không gian có thể dịch chuyển tức thời, điểm này khác với khai người Hạ Tử Trọng. Hai người bọn họ ở trong không gian chỉ có thể đi bộ, cho dù từ bên ngoài vào thì cũng Xuất hiện ở bãi sân trước nhà trúc. Thế nhưng lại không giới hạn địa điểm ra ngoài, họ chỉ cần nhớ đặc điểm nơi mình muốn tới trong đầu.

Trong phòng khách thoang thoảng mùi hương ngọt ngào, ngày hôm nay mới giết một con heo nên cơm tối chắc chắn có thịt ba chỉ.

Thấy hắn vào cửa, Phương Hách cười đem nồi đất trong tay đặt xuống: “Em làm cơm niêu thịt ba chỉ, còn làm thêm nhiều lạp xưởng lắm, phơi trước cửa đó, mấy lần là ăn được rồi.”

Hạ Tử Trọng vào cửa liền thấy mấy dây lạp xương đong đưa trong gió, công cụ rửa ruột, xay thịt lấy lúc ở xưởng mổ, thể tích không lớn dùng rất tiện lợi.

Hương thơm từ tô rau cải dầu tươi mới cùng thịt ba chỉ đầy áp bốn phía, mở nắp nồi đất, bên trên lớp cơm dĩ nhiên còn có thêm một quả trứng lòng đào.

“Chúng ta đều thích ăn trứng lòng đào, còn đây là canh trứng gà tảo tía.” Nói rồi, Phương Hách đưa một cái muôi qua, mở nắp nồi nước ra.

Thịt lợn nuôi trong không gian một thời gian mùi vị cũng không giống trước tận thế, không biết mấy con súc vật nuôi trong không gian từ nhỏ thì mùi vị sẽ như thế nào đây.

Ý nghĩ trong đầu rất nhanh bị mùi hương cơm nước hấp dẫn, bữa cơm này đều là thành phẩm trong không gian, đầu óc Hạ Tử Trọng hoàn toàn lu mờ.

Cơm nước no nê… Thật tốt, hai người không ai thích uống rượu. Ản xong cơm tối, tới buồng tắm song tu, hiện tại cả hai đang nằm trong phòng ngủ ôm ấp nhau.

“Hôm nay anh trồng nửa mẫu lúa nước, nửa mẫu lúa mạch. Còn phần ruộng bên kia trồng cái gì đây?” Hạ Tử Trọng tay ôm bả vai Phương Hách, làm da trên vai mềm mại, trơn trượt, khiến người ta thật không nỡ buông tay.

“Ừm. Sương mù trong không gian lại dàyềhơn không ít, nếu không chúng ta chờ không gian thăng cấp rồi mới quy hoạch có được không? Nếu không đến lúc đó lại phải thay đổi.” Phương Hách mơ mơ màng màng tựa đầu vào vai Hạ Tử Trọng: “Còn có khu đất phía sau nuôi gia súc, cũng phải dọn dẹp một chút, bên trong có nhiều cây đều bị chúng nó đạp đổ.” Hơn nữa số lượng cũng nhiều hơn trước kia, quá trời gà con, vịt con nở ra.

Nói rồi, thanh âm cậu dần thấp xuống, Hạ Tử Trọng cúi đầu hôn khẽ lên trán cậu một cái, đúng đấy, không gian chẳng mấy chốc sẽ thăng cấp. Chỉ cần tranh thủ tìm một ít tinh hạch cấp hai về cho bạch cầu ăn chơi, nơi này rất nhanh liền phải thay đổi lại một lần nữa, hay là để thăng cấp xong rồi tính tiếp?

Hạ Tử Trọng cảm thấy, sau khi không gian thăng cấp e rằng phải duy trì trạng thái cấp ba trong thời gian rất dài s-) – nếu như lại muốn thăng cấp, phỏng chừng phải cần tới tinh hạch cấp ba mới đủ, dù như thế nào, tốc độ tang thi bên ngoài tiến hóa giống như yêu nghiệt, nhưng cũng phải cần rất nhiều thời gian, cho dù có thì khẳng định cũng không nhiều. Đến lúc đó nói không chừng bọn họ còn phải nghĩ cách tích lũy thật nhiều tinh hạch cấp hai. Nhưng lúc trước hắn và Phương Hách sàng lọc hết tinh hạch ở cửa Nam cũng không làm không gian nảy sinh biến hóa. Đến lúc đó số lượng tinh hạch cần có nhất định hết sức kinh người.

Thôi, nghĩ nhiều cũng không ít gì, điều quan trọng nhất bây giờ là phải làm sao để không gian thăng lên cấp ba.

sáng sớm thức giấc, chạy tới nơi tập hợp với tiểu đội Luân Hồi, đoàn xe chọt mù mắt người lần thứ hai xuất phát chạy về phía cửa Tây.

Luân Hồi ngày hôm qua bán năm chiếc xe, nghe đâu đổi về không ít tích phân và xăng. Hết cách rồi, những chiếc này tất cả đều uống xăng như uống nước, nếu như không phải bởi vì bọn chúng an toàn thì họ cũng không muốn tốn nhiều tích phân như vậy để nuôi chúng.

Chiếc cướp đoạt giả Quách Binh cuối cùng vẫn không cam lòng bán đi, chiếc xe kia là một món lợi lớn để san bằng chướng ngại vật, nhìn uy vũ, rấthù người. Có nó ở phía trước mở đường, những chiếc xe còn lại hoàn toàn có thể nhàn nhã đi theo, không phải lo bất cứ việc gì.

Xe Hạ Tử Trọng vẫn như trước đi trong đội ngũ, ra đến cửa Tây liền thấy đồng ruộng trước đó bọn Quách Binh nhắc tới.

Đồng ruộng bên ngoài, bây giờ không nhìn thấy một hình bóng tòa nhà nào trước tận thế, tất cả đều là đất ruộng bằng phẳng mênh mông bát ngát, lúc này đã được khai khẩn, không ít người trồng trọt hoa màu trên đó.

Bởi vì sau tận thế một ít thực vật trở nên kỳ quái, hoặc trở thành thực vật biến dị, cho nên hạt giống một khi nẩy mầm liền cần nhân công đến kiểm tra độ an toàn của chúng, một khi phát hiện bắt đầu biến đổi kỳ quái, khô héo liền lập tức loại bỏ, nếu không nguyên một mảnh hoa màu sẽ phải bỏ không.

Lái xe chạy khoảng chừng khoảng năm phút, liền đến phần cuối của đồng ruộng, một ít công binh đang ở trên tường vây cạnh ruộng, kéo lưới sắt, xây mương máng, mở một “cửa” cuối cùng để đoàn xe ra ngoài, trên đường bên ngoài có vài con tang thi lung lay lúc lắc tụ tập về phía mảnh đất tản ra mùi thịt người, bị binh lính đóng giữ bắn giết từng con.

“Một mảnh ruộng thật lớn nha!” Phương Hách nhìn xe càng chạy càng xa tường vây cảm thán một tiêng.

“Không biết thu hoạch như thế nào.” Nói rồi, Hạ Tử Trọng nhìn bầu trời xám xịt bên ngoài: “Khí trời không tốt, sắp mưa rồi.”

“Mưa?” Phương Hách không hiểu nhìn chăm chú ra bên ngoài nghiên cứu thời tiết, tận thế đến, bầu trời không phải mỗi ngày đều như vậy sao? Xám Xịt mông lung, làm sao có thể nhìn ra trời sắp mưa?

Hạ Tử Trọng miệng quạ tối hôm đó ứng nghiệm, lúc ấy, đoàn người mới vừa dọn dẹp một căn nhà nghỉ dừng chân. Lưu Chí cùng Triệu Long Nhất ra ngoài đi vệ sinh đội nguyên cái đầu nước chạy trở về: “Trời mưa, nhưng không lớn.”

Phương Hách trừng to đôi mắt mèo, so với bình thường đã tròn nay còn tròn hơn, có chút ngẩn người nhìn về phía Hạ Tử Trọng: “Anh thật lợi hại…” Ngay cả loại khí trời này cũng có thể nhìn ra sắp mưa! Thực sự rất lợi hại. Hạ Tử Trọng cười khổ một tiếng, xoa xoa cái mặt thịt tròn tròn của cậu, hắn không phải có kỹ năng đặc thù đoán được thời tiết, chỉ là bởi vì đời trước khi gần đến tháng năm, trời sẽ bắt đầu đổ mưa.

Mưa này cũng không phải đổ một trận đơn giản như vậy, mà một khi mưa liền sẽ không dứt. Mưa râm râm không lớn, nhưng từ khi bắt đầu, mỗi ngày sẽ đổ hai trận, so với mưa dầm còn khó chịu hơn.

May là mùa hè ở mạt thế không quá nóng, mỗi ngày đều âm u, nhưng khi mưa hoài không dứt đều làm tâm trạng người ta cảm thấy thật phiền muộn.

Mãi đến tận đầu tháng chín Hạ Tử Trọng chết thời tiết vẫn như vầy, mỗi ngày sáng tối đều mưa mưa mưa – không có ánh mặt trời, thật không biết nước mưa này từ đâu mà tới?

“Ngày mai xemetình huống, mưa này cũng không ảnh hưởng đến chúng ta hành động, nhưng khi tìm đồ vật phải chú ý, đừng để đồ bị dính nước mưa.” Quách Binh cũng không quá để ý, cũng chỉ là một cơn mưa mà thôi, không phải vấn đề lón.

“Trên đường chúng ta tìm vài thứ không thấm nước được không? Thứ chúng ta tìm là hạt giống và lương thực, miễn cho bị nước mưa làm hư – những ngày này cũng không thể phơi khô chúng.” Hạ Tử Trọng nhắc nhở một câu, Trần Ninh nghe tiếng quay đầu dặn dò mọi người lưu ý, trên đường nếu thấy mấy loại nhựa chống nước nhớ lấy.

Đêm hôm ấy, bọn Hạ Tử Trọng ở ngoài thành qua đêm, mặt khác, có một đội ngũ năm người lái một chiếc Xe tải cũ nát, khó khăn, từ trong nội thành chạy ra.

Hứa Lỵ Lỵ ngồi ở ghế con buồng lái run lập cập, bọn họ cuối cùng cũng từ trong thành trốn ra được! Ở trong đó thực sự là rất đáng sợ!

Đoàn người, bốn đội ngũ nhỏ liên hợp hành động. Vốn dĩ có tới hai mươi mấy chiếc xe, hơn 130 miệng ăn, nhưng cuối cùng, vậy mà chỉ có năm người bọn họ sống sót trốn về!

Đặc biệt là mấy ngày cuối cùng này… phát hiện bãi đậu xe ở tòa nhà văn phòng không có xe dùng được – có mấy chiếc bọn họ không thể mở khóa! Ngày thứ hai, cả bọn xác nhận chắc chắn hai chiếc Xe kia không thể chạy, mới bắt buộc chạy qua mấy tòa nhà, rốt cục ở phía dưới một văn phòng tìm được chiếc xe tải giao hàng này.

Buồng lái chỉ có thể ngồi ba người, những người còn lại đều chen chúc phía sau. Lúc đầu ba người ngồi phía trước là một tài xế cộng thêm Ellen cùng đội phó Duẫn Đông, ngay cả cô ta là bạn gái mới của Ellen cũng không có tư cách ngồi vào trong, nhưng sau đó bọn họ trên đường gặp phải tang thi biến dị! Tài xế điều khiển xe không tốt, lập tức khiến hơn một nửa người ngồi trong xe rớt ra ngoài! Nếu như không phải chính cô ta có dị năng hệ mộc, sợ là đã có chuyện, lúc đầu lén lút dùng cây cột chặt mình vào thành xe, nếu không chỉ sợ cô ta cũng là người bị rót!

Hai người ngồi gần cửa bị văng ra liền bị tang thi chụp được ăn sạch sẽ! sau đó chính là một đường lưu vong, mãi đến khi trốn ra khỏi khu vực nguy hiểm, bên ngoài liền bắt đầu đổ mưa, lúc này Duẫn Đông mới nhớ tới cô ta là nữ, chịu đổi vị trí với cô ta – gã không phải là đội phó sao? Muốn cùng Ellen thương lượng chuyện gì lúc nào chả được? Bây giờ cô ta nhất định phải chen vào trong Χe!

Nếu như mình thật sự xảy, ra chuyện gì, Ellen làm sao bỏ qua cho gã!

Ellen nhắm nửa con mắt, đang Xoa bóp huyệt thái dương, chợt nghe Hứa Lỵ Lỵ bên người kêu lên sợ hãi: “Căn cứ! Em nhìn thấy đèn trong căn cứ!” Lúc này hắn mới hơi không kiên nhẫn mà mở mắt ra.

Căn cứ đã ở trước mắt, ả đàn bà bên cạnh kích động nắm lấy cánh tay hắn hung hăng lôi kéo, khiến hẳn không kiên nhẫn nhíu mày. Giống hệt như Duẫn Đông nói, ả đàn bà này không phải người biết ngoan ngoãn nghe lời, không thể nào sánh được với mấy ả đàn bà trước kia của hắn.

Hắn vốn chỉ vừa ý dị năng của cô ta, nên lúc lâm vào hiểm cảnh, xác thực cần phải quan tâm mới không để cô ta thò tay ra ngoài. Nhưng ả đàn bà này bất kể ngoại hình hay đầu óc đều khiến người ta không yêu thích nỗi.

vậy hắn đã đi một nước cờ tệ sao? Buổi tối ngày hôm ấy chính hắn bất quá chỉ muốn ra ngoài thử vận may, xem có cơ hội cùng Phương Hách cấu kết hay không, ai biết được lại mang phải phiên phức như thế trở về. Xe dừng ở cửa lớn căn cứ, vốn dĩ kiểm tra rất nhanh, nhưng bởi vì mấy người Bá Chủ đều bị thương mà trì hoãn.

“Không phải xét nghiệm máu là có thể vào sao?! sao bọn họ lại được vào?!” Tài xế chỉ vào mấy người đang đi vào căn cứ chất vấn.

“Bởi vì trên người bọn họ không bị thương.” Nhân viên kiểm tra đẩy cái mũ ướp nhẹp: “Cấp trên ra lệnh, hết thảy người bị thương cho dù xét nghiệm không có vấn đề gì nhưng bắt buộc phải chờ bên ngoài sáu tiếng mới được vào, thời gian không dài, các người chờ chút không được sao?”

“Thôi, chờ một lát liền có thể vào.” Mấy ngày nay lao lực quá mệt mỏi làm Ellen thực sự không muốn cùng mấy tiểu quỷ này dây dưa, nói với Hứa Lỵ Ly: “Trên người em không có vết thương, mang theo đồ đi vào trước đi, tụì tôi lập tức đến.”

Hứa Lỵ Lỵ khẽ cắn răng, đáp một tiếng quay người đi vào cửa căn cứ.

Chương 76: Cái gọi là “ân cứu mạng “

Duẫn Đông xoa xoa đôi mắt, cười lạnh nói: “Thằng thẳn như vậy, cô ả cũng tốt với cậu nhỉ.”

Ellen cau mày, tâm lý mệt mỏi không khỏi sinh ra giận dữ: “Bất quá chỉ là một món đồ chơi, nếu không phải vì dị năng của ả, ai sẽ thích ả ta chứ? Nói đi cũng phải nói lại, nhiệm vụ lần này…”

“Không gian dị năng giả chết rồi, không biết mấy tổ khác có trốn về được không, nếu như không, nhiệm vụ lần này – thất bại.”

Ellen mặt lạnh hừ một tiếng: “Nhiệm vụ vào nội thành quả nhiên không phải đơn giản.” Chết nhiều người như vậy, cuối cùng còn phải gửi gắm hy vọng vào không gian dị năng giả của mấy chiếc xe khác còn sống, đây thực sự là… quá buồn cười!

Mấy người bọn họ đi vào khu đại sảnh nghỉ ngơi, vừa vào cửa, liên có một người lảo đảo chạy ra, vừa vặn lúc Ellen đi vào, người kia liền chính xác ngã vào trong lòng Ellen.

“Thứ phế vật! Một chút bằn lĩnh cũng không có, thằng đàn ông của mày chết rồi mà mày còn muốn tụi tao chia đồ chó mày! Mày nghĩ mày là ai?!”

Ellen sắc mặt trong nháy mắt đen kịt, “vụt” một tiếng, một trụ băng trong nháy mắt ngưng tụ trong tay hắn – mưa bên ngoài đối với dị năng giả hệ thủy và hệ băng có bổ trợ rất lớn. Từ khi tận thế, hắn cảm thấy bản thân luôn là số con rệp, bị người trong căn cứ làm khó dễ, bây giờ chẳng lẽ còn muốn hắn cho đám người sống sót này mặt mũi?!

Đám người kia lập tức cứng họng, một người trong đó tựa hồ nhận ra Ellen, liền đi đến cười nịnh nót: “Lão đại ngài đừng nóng giận, tụi tôi không có ý gì, chỉ là giáo huấn…”

Người trong ngực Ellen bỗng nhiên ngẩng đầu lên, kinh ngạc trừng lớn đôi mắt: “Ellen?!”

Ellen cau mày, người này lớn lên cũng mi thanh mục tú nhưng quá gầy… Đôi mắt này, cái góc độ này, cùng với Phương Hách ngược lại có mấy phần giống nhau.

“Cậu biết tôi?”

Người kia liền vội vàng gật đầu: “Em, em trước tận thế rất sùng bái anh…”

Ellen đột nhiên cảm thấy tâm tình khá hơn một chút, người hâm mộ, bề ngoài nhìn cũng được, làm một món đồ chơi cũng tốt. Dù sao cũng hơn cái kẻ bò lên giường mình rồi tự cho là phu nhân đội trưởng Hứa Ly Lỵ thì tốt hơn nhiều: “Cậu tên gì?”

“… Đới Quân.”

Mưa thưa thớt vẫn kéo dài tới sáng hôm sau, không có dấu hiệu dừng lại.

Phu phu Hạ Tử Trọng cùng người tiểu đội Luân Hồi sáng sớm liền bò dậy, đơn giản rửa mặt ăn điểm tâm xong, sau đó tự động leo lên Xe của mình chạy thẳng đến địa điểm mục tiêu.

Tối hôm qua tuy rằng tình cờ có vài con tang thi lắc lư đi đến chỗ nghỉ tạm thời, nhưng đều bị người trực đêm một đao thanh trừ. Bốn giờ chiều, bọn họ mới tới được mục tiêu.

Trên đường đi tang thi tụm năm tụm ba, không có hình thành quy mô lớn, đoàn người rất dễ dàng mà chạy tới nơi này. Bọn hắn lần này xuất hành cố ý chọn một con đường nhỏ vắng vẻ, quả nhiên, so với đường cao tốc, quốc lộ bị kẹt xe, đường nhỏ thoáng đãng hơn.

Thôn xóm trong này cơ hồ bị diệt sạch, chỉ còn có vài nông hộ đóng chặt cửa trốn trong nhà, lúc nghe thấy tiếng xe cũng không dám ra ngoài nhìn xem, tất cảs đều trốn trong phòng lẳng lặng nghe tiếng súng bên ngoài.

Người Luân_Hồi sau khi lấy được súng, hiệu suất khi ra ngoài làm nhiệm vụ tăng lên rất nhiều. Bọn họ có vũ khí, bán đi vài chiếc xe còn đổi về từ căn cứ không ít đạn.

Lần này ra ngoài bọn họ đều mang theo loại súng ống thông dụng nhất, chiếc cướp đoạt giả của Quách Binh ở phía trước mở đường, mỗi chiếc xe đều có vài người duỗi súng ra ngoài bắn tang thi.

Thôn này nằm ở vị trí tương đối hẻo lánh, nam nữ già trẻ tính gộp lại cũng chỉ có hai, ba trăm người lưu lại trong thôn. Nơi này bởi vì cách A thị không xa, người trẻ tuổi trong thôn bình thường không sinh hoạt ở đây, những người còn lại cũng không nhiều, đồng ruộng trong thôn đều cho người ta mướn, người tự thân trồng trọt cũng không nhiều.

Thanh lý xong tang thi trong thôn, đội viêm hậu cần liền phụ trách xuống xe thu thập tinh hạch, Xác tang thi thì kéo qua chỗ khác đốt.

“Từ cửa thôn bắt đầu kiểm tra từng hộ, vật tư thu được đều để ở sân này, chuẩn bị bọc thấm nước.” Quách Binh dạo một vòng, chọn một hộ dân có sân trước rộng rãi.

Đoàn người đi vào, phát hiện trong viện này có một con chó bị đánh chết, cửa mở hé, bên trong trống rỗng.

“Kiểm tra một chút.” vài đội viên tiểu đội Luân Hồi cẩn thận đi vào, trong chốc lát liền đi ra báo cáo: “Lão đại, bên trong không có ai cũng không có tang thi.”

Trong viện ngoại trừ con chó chết bên ngoài, còn có một đàn gà chết, bởi vì đã chết một thời gian dài mà thối rữa cả ra, không nhìn được có phải động vật biến dị hay không. Ở góc tường nhà này có mấy cái cây chết nhưng còn một xíu tỏi, ớt có thể sử dụng được.

Người Luân Hồi bắt đầu thu thập vậtỳ tư để vào trong viện, Hạ Tử Trọng và Phương Hách cũng đi vào dạo một vòng, tùy ý chọn một viện để kiểm tra.

Sân ở đây cũng trống rỗng, không có động tĩnh gì. Hai người trực tiếp từ cửa chính đi vào, dạo xung quanh nhà chính.

“Đó là cái gì?”

Một cái bao bố nho nhỏ đặt dưới cửa sổ gần giường, lúc này đang nhúc nha nhúc nhích.

Hai người kinh ngạc liếc mắt nhìn nhau, trong đầu không hẹn mà cùng chợt lóe một ý nghĩ.

Nhẹ nhàng đi lên phía trước, khuôn mặt xám đen, nhãn cầu trắng toát, đứa nhỏ tang thi này ngửi được mùi thịt người nên mới giãy dụa muốn chui ra.

Thời gian tận thế đến đã qua hơn hai tháng, cho dù có con nít bị bỏ lại trong nhà thì lúc này cũng đã chết mất xác.

“Tử Trọng…”Đánh tang thi đã thành thói quen nhưng hai người khi đối mặt với loại tang thi không có lực công kích này vẫn không thể xuống tay.

Hạ Tử Trọng than nhẹ một tiếng: “Đưa nó đi thôi.” Con tang thi nho nhỏ này trên người không có vết thương, hẳn là ngay từ đầu đã biến thành tang thi, bị nhét vào bao bố này không thể ra ngoài.

Nhấc đao lên, ánh vàng chợt lóe, trực tiếp giải thoát cho tiểu tử này.

Không động vào thi thể của nó, hai người đi tới một gian phòng khác bắt đầu tìm kiếm vật tư,

Gạo trong lu đều mốc meo hết cả, căn bản không ăn được, mặc dù bên ngoài vẫn trắng bóc nhưng khi nếm thử thì không có vị của gạo.

Ngược lại trong gian phòng khác có vài túi còn chưa mở bao, lương thực bên trong hẳn là không có vấn đề gì.

Rau dưa trong hộ gia đình này đã hư thối, chỉ còn mấy bình dưa muối có thể ăn được. Hai người đi một vòng không tìm được hạt giống liên chuyển hết những thứ này ra sân.

Lúc chuyển những thứ này tới chỗ bọn Quách Binh, trong thôn bỗng nhiên có vài âm thanh, hai người liếc mắt nhìn nhau cùng đi ra ngoài, thuận tiện đóng cửa viện lại.

Thẩm Hải Bình và Lưu Giang Phong còn có vài đội viên Luân Hồi đang cùng một nhóm người giăng co, những người kia là dân trong thôn, xác nhận bên ngoài không có nguy hiểm mới dám mở cửa đi ra. Một đại thúc năm, sáu mươi tuổi dẫn theo vài người nam nữ, nhìn tuổi cũng không còn trẻ, hẳn là người lưu lại trong thôn, tận thế đến liền tụ lại ở chùng một chỗ.

Vị đại thúc kia đang hỏi thăm người Luân Hồi tin tức ở ngoài– chủ yếu là hỏi họ có phải người chính phủ phái tới cứu không? Bởi vì bọn họ ở trong nhà nghe thấy tiếng súng.

Kể sơ qua tình huống bây giờ một chút, nói rõ bọn họ muốn đi căn cứ thì phải tự mình chuẩn bị xe – hộ tống người bình thường đến căn cứ sẽ được điểm thưởng, thế nhưng đối với tiểu đội Luân Hồi điểm tích phân kia chỉ như muối bỏ biển, còn không đủ cho họ đổi vài viên đạn.

Bây giờ xe của cả bọn tuy đủ, mang mấy người cũng không thành vấn đề, nhưng bọn họ ven đường còn muốn thu vật tư, suy nghĩ thêm đến vấn đề an toàn của đội viên, bọn họ thà rằng từ bỏ loại nhiệm vụ mất công tốn sức nhưng không có kết quả tốt này. Huống hồ trong thôn đối phương còn có mấy chiếc xe tốt, một đường đi không nghỉ thì suốt đêm đã có thể tới căn cứ.

Đương nhiên, nếu như tiện đường, thời gian cũng cho phép, thì khi về căn cứ thuận tay che chở cho bọn họ cũng không thành vấn đề.

Thấy đối phương không có ý định đưa mình đi, mà một người phụ nữ mắt sắc thấy có người từ trong nhà mình lấy ra một túi gạo, lập tức gào lên:”sao mày dám lấy đồ của tao?!” Nói rồi, liền vọt tới, đẩy tiểu Minh đang ôm bao gạo ra.

Tiểu Minh họ Trương, nhưng cái tên này tương đối nữ tính, từ sau khi nhập ngũ vẫn bị các chiến hữu chọc ghẹo, thẳng đến sau khi vào công ty Quách Binh, tập thể mọi người đều quên họ của hắn, chỉ kêu tên.

Bản thân hắn là lính truyền tin, am hiểu máy tính nên thân thể đơn bạc, bị người phụ nữ vạm vỡ này đẩy một cái liền lăn trúng vũng nước kế bên.

Nhóm người này bị kẹt ở đây đã gần hai tháng, lương thực tồn trữ trong sân cũng đã ăn hết, nếu không phải người nhà này cái mối làm ăn, mới từ trong thành phố mua đồ về bán thì làm sao bọn họ có thể kiên trì tới bây giờ?

Người hơn năm mươi tuổi thấy thế, cũng lạnh mặt nói: “Các cậu giúp tụi tôi xử lý những thứ kia, tụi tôi cảm tạ các cậu, nhưng sao các cậu không hỏi mà lại tự tiện lấy đồ của tụi tôi!”

“Đúng đó, đó là đồ trong nhà tụi tôi, bộ muốn lấy liền lấy hả!”

Lương thực gần đây cạn kiệt khiến mấy người này sắc mặt đều tái xanh, cuối cùng cũng thoát ra được, thấy lương thực, trong mắt ai cũng đều ánh lên. Vẻ tham lam.

“Vậy các người có ý gì?” Quách Binh và Trần Ninh nghe tiếng liền đi tới, Trần Ninh thấy thế bất động thanh sắc hỏi.

“Cũng không có ý gì, các cậu đưa tụi tôi tới nơi các cậu gọi là căn cứ, lấy lương thực làm phí, tụi tôi ra lương thực thuê các cậu.” Người kia liền vội vàng nói. Bây giờ khắp thế giới đều là loại quái vật ăn thịt người này, bọn họ lại không dám đánh tang thi, nếu có thể mang theo lương thực đi căn cứ kia, dù sao cũng tốt hơn là chờ chết ở đây.

“Đúng đúng! Tụi tôi ra lương thực thuê các người!”

Trần Ninh nở nụ cười, gật gật đầu: “vậy những tang thi bị chúng tôi giết thì sao? Có phải là cũng có thể đổi thành lương thực trả thù lao cho chúng tôi không?”

Một người bỗng nhiên kêu lớn lên, chạy về đống xác tang thi chất ở cửa thôn: “Lão già! Lão già! Làm sao ông lại chết? Ai giết ông?!”

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *