Trọng Quy Vu Hách – chương 101 – 103 [text]

Chương 101: Thịt = huynh đệ

“Thẩm đại ca, Lưu đại ca!”Yên Nhạc Vội vã từ bên ngoài chạy vào, vừa hưng phấn kéo hai người ra ngoài Vừa nói: “Đi mau, đi mau! Trương Tiểu Minh phát hiện có mấy người đang lén bán tinh hạch đó!”

“Tinh hạch? Từ đâu tới?”

Yên Nhạc lén lút, quan sát Xung quanh, thấy không có ai chú ý ba người, mới thấp giọng giải thích: “Người kia hình như đi theo mấy người ra ngoài dọn tro ấy, là bọn họ lén lút giấu đi!”

Tinh hạch, Vật này tuy rằng bị thực vật biến dị “cướp” đi không ít, nhưng số lượng còn dư lại kỳ thực cũng nhiều. Căn cứ thu đi phần lớn, tuy nhiên mấy người trong nhiệm Vụ này đều sẽ lén giấu đi một chút, khi về căn cứ thì lén lút tìm người đổi chút lương thực.

Càng có không ít tinh hạch sót lại trộn lẫn trong đống đất, hai ngày nay sau khi mở cửa thành, trong căn cứ xuất hiện không ít người “đãi vàng”, xúc từng năm trong đống đất cháy đen lên, tìm của rơi, nhặt được tinh hạch liên mang về căn cứ tìm người trao đổi những thứ cần dùng.

Chờ đến khi hai người Hạ Tử Trọng nghe thấy chuyện này thì giá một viên tinh hạch cấp một ở chợ đêm căn cứ đã là mười cân gạo một viên.

“Không đổi.” Hạ Tử Trọng nghe được tin này, lập tức lắc đầu. Trừ phi hẳn điên rồi, nếu không ai lại đi lấy mười cân lương thực đổi một viên tinh hạch? Tinh hạch đối với hai người Hạ Tử Trọng bây giờ mà nói muốn có hay không không thành Vấn đề, một đao lấy đi một đầu tang thi, mắt cũng không chớp tới một lần. Ngược lại là lương thực, trong không gian hai người cho dù có trồng thì cũng phải mất nhiều ngày mới thu hoạch được!

“Sao lại đắt như thế?” Phương Hách cũng cảm thấy buồn bực, coi như là nhân cơ hội tăng giá đi, mà cái giá này cũng quá vô lý rồi ! Yên Nhạc chạy tới bát quái: “Ai mà biết được?”

Trương Tiểu Minh lén lén lút lút nói khẽ với hai người: “Tôi cũng là nghe người ta nói, nghe đâu trong căn cứ bây giờ có người dùng tinh hạch để thăng cấp đấy!”

Phương Hách và hắn mắt to trừng mắt nhỏ – dùng tinh hạch thăng cấp, không phải là Luân Hồi và hai người họ sao? Chỉ là hai người bọn hắn đem tinh hạch đút cho không gian, còn người Luân Hồi là để chính mình sử dụng.

Trương Tiểu Minh vội vàng lắc đầu: “Không phải tụi tôi, cũng không phải tụi tôi thả tin tức ra ngoài. Tụi tôi vừa mới biết có người bán tinh hạch liền muốn mua nhưng nghe nói mắc như vậy cũng từ bỏ – đâu phải chúng ta không thể tự mình đánh? Hiện giờ trong căn cứ truyền ra tin tức, nói quân đội đã nghiên cứu ra phương pháp Sử dụng tinh hạch, chỉ là bây giờ chưa công bố, cho nên người có tinh hạch trong tay trừ phi trong nhà thực sự hết thức ăn, nếu không cũng không có ai muốn bán!”

Bởi vì huyên náo việc phòng thủ căn cứ trước đó, bây giờ độ tín nhiệm của dân chúng đối với căn cứ đã hạ thấp đến trình độ nhất định. Bây giờ mọi người đều suy đoán như vậy cũng không phải không thể giải thích.

“Quân đội có tin tức gì không?”. Hạ Tử Trọng nhìn hai người họ, hỏi.

Yên Nhạc lắc đầu nói: “Không biết, lão đại của tụi tôi đi nghe ngóng, vẫn chưa về.”

Yên Nhạc và Trương Tiểu Minh hôm nay nhàn rỗi không chuyện gì làm mới chạy tới nhà Hạ Tử Trọng chơi, hết cách rồi, căn cứ cứ như vậy, tiểu đội Luân Hồi bọn họ tuy rằng không cần phải lo ăn lo uống, nhưng cũng không thể như đại gia có lương thực dồi dào để mọi người ngày ngày dạ0 phố, trước kia mọi người cơ hồ mỗi ngày đều phải ra ngoài làm nhiệm Vụ, bây giờ rảnh rỗi cũng không biết đi nơi nào. Lúc này mới chạy tới nhà Hạ Tử Trọng và Phương Hách.

Hai người ngồi, một hồi, thủ tiêu xong hai bao khoai chiên lúc này mới hí ha hí hửng bỏ của chạy lấy người, kết quả đi không tới hai mươi phút, Trương Tiểu Minh liền thở hồng hộc chạy trở về: “Lão… lão đại tụi tôi, mời, mời hai người qua.” Mới Về liền bị sai làm culi bá0 tin, hắn là người lao động trí óc có được không? Không thể mất hình tượng như thế được!

Cùng Trương Tiểu Minh vẫn đang thở hồng hộc đi ra cửa, hai người cùng đến biệt thự Luân Hồi. Quách Binh cũng vừa mới trở về, bên ngoài bắt đầu chuyển mưa dày đặc, sáng sớm ra khỏi cửa cũng không mang dù, lúc Về liên ướt như chuột lột, lúc này tóc vẫn còn ẩm.

Thấy hai người Hạ Tử Trọng đến, hắn lên tiếng chào hỏi, chờ mọi người đều đến đông đủ mới cất giọng: “Căn cứ có nhiệm vụ đó.”

“Chỗ nào?” Trần Ninh cau mày : “Phần thưởng tính thế nào? Độ khó của nhiệm vụ ra sao?” Gần đây căn cứ lén lút bỏ đi thông tin phần thưởng của nhiệm Vụ, làm người phụ trách mỗi tiểu đội đều có cảm giác rất khó chịu, bọn họ liều sống liều chết đi làm nhiệm Vụ, mà tích phân lấy được còn không đủ để đổi đạn dược tiêu hao trong nhiệm Vụ. Điều này khiến Trần Ninh phụ trách phân phối phần thưởng, tích phân càng khó chịu – còn không băng cả bọn tự đi ra ngoài đánh tang thi, tìm Vật tư có lợi hơn.

Quách Binh nhún vai: “Lần này là nhiệm Vụ cùng quân đội hợp tác, ngoại trừ tiểu đội chúng ta, bọn họ còn liên lạc Với một ít tiểu đội khác.”

“Rốt cuộc là nhiệm Vụ gì?”. Còn muốn liên lạc những tiểu đội khác cùng nhau hành động? Nói như vậy độ khó sẽ không thấp.

“Kho vũ khí quân khu Tây Bắc.”

Lần hội nghị này, diễn ra trong phòng ngủ của$Quách Binh, chỉ triệu tập một phần nhỏ đội Viên nòng cốt, bởi vậy cũng không có những đội viên khác, nhưng cho dù là như vậy, lời Quách Binh vừa nói vẫn để cho mấy người trong phòng lâm Vào trầm mặc.

“Kho Vũ khí.” Hạ Tử Trọng cau mày hỏi: “Còn phần thưởng?”. Hắn biết, loại nhiệm Vụ này không thể nào chỉ có thực lực liên có thể tham gia, còn cần có bối cảnh nhất định trong giới lãnh đạo của căn cứ, nếu như không có Quách Binh nói, hắn và Phương Hách căn bản không thể biết tin tức này.

“Sau đó dựa theo tỉ lệ Xuất lực mà phân cho tiểu đội tham gia một ít vũ khí.” Nói rồi Quách Binh giơ tay ra xua xua : “Đừng hỏi anh bọn họ sẽ phân cho chúng ta nhiều hay ít, lão Lý chỉ nói như vậy, anh chỉ sợ qua lần này sẽ không còn cơ hội nào nữa… Vũ khí nóng trong tay chúng ta tuy rằng không thiếu, nhưng nếu đi mấy Vòng đánh tang thi thì cũng không còn lại bao nhiêu.”

Bọn họ ban đầu lấy không ít vũ khí nóng, đám vũ khí đó trong chiến đấu quả thật có tác dụng không nhỏ, mà những thứ đó dù sao cũng là Vật phẩm tiêu hao, phải tiết kiệm, sớm muộn gì cũng có ngày dùng hết.

“Quân khu Tây Bắc. Cách căn cứ rất xa, xăng thì sao? Vật tư tiêu hao trên đường tính thế nào? Đạn dược thì sao?” Trần Ninh hỏi lần nữa.

“Do quân đội phụ trách.” Quách Binh nhìn hắn than thở: “Bọn Lã0 Lý là nhìn trúng xe của chúng ta, lần này mới nói tin tức này cho chúng ta biết. Nghe nói đám lãnh đạo căn cứ hình như đang nghiên cứu Vũ khí có lực sát thương lớn hơn đối với tang thi- để người bình thường dùng. Lần này đi quân khu chủ yếu cũng là lấy thiết bị sản xuất. Anh cũng biết lần trước mọi người khó chịu, nhưng lại sợ lần này sẽ bỏ qua cơ hội…”

Là cơ hội?, Hoặc vẫn là một lần nữa làm culi không công? Quách Binh không nắm chắc, Trần Ninh cũng không nắm chắc. Thế nhưng nếu căn cứ thực sự nghiên cứu ra phương pháp công kích tốt hơn. Vậy lần này nếu tham gia hành động, nói không chừng tương lai sẽ có cơ hội phát triển.

Hạ Tử Trọng thấy hai người bọn họ xoắn xuýt, bỗng nhiên mở miệng hỏi: “Nếu trên đường lấy được thì sao? Cá nhân thu thập được vật tư, tinh hạch tính thế nào?”

Quách Binh cũng cau mày, suy nghĩ một chút: “Để đi hỏi thăm một chút, nếu như trên đường ai xuất lực lấy được thứ gì thì của người đó, chắc cũng không phải không được.” Đương nhiên, tốt nhất là phải ký hợp đồng hợp tác thỏa thuận, đỡ phải đến lúc đó lại xảy ra vấn đề. Kỳ thực chủ yếu là, nếu như không cùng người quân đội hành động, cho dù bọn họ có thể tìm tới kho Vũ khí kia, cũng không thể mở cửa được, sẽ không lấy được đồ.

Trong lòng mọi người đều biết, mặc dù có thể ký tên lên hợp đồng, đến lúc đó chỉ sợ cũng phải xem quả đấm của ai lớn hơn, mà nếu như lần hành động này thu hoạch nhiều hơn trước. Bọn họ sẽ không ngại mạo hiểm thêm một lần.

Quách Binh lại đi ra ngoài hỏi thăm tin tức, Trần Ninh giữ hai người Hạ Tử Trọng lại ăn cơm trưa.

Thành thật mà nói, trong căn cứ không có món gì ngon, bếp trưởng cho dù lợi hại đến đâu cũng không thể đối mặt với hiện trạng này mà làm ra mãn hán toàn tịch được.

Hai người lần này lại đây không mang theo thứ gì, ngược lại, là Phương Hách ôm túi đeo lưng có bạch cầu, thấy ở chỗ này ăn cơm liên suy nghĩ một chút, dựa vào ba lô lấy ra một miếng thịt ba chỉ trong tủ lạnh – đấy là vật tư hai người thu thập hồi trước tận thế. Từ lần giết một con heo trong không gian xong, mớ thịt này liền bị hai người vứt qua một bên.

“Thịt? !”

“Thịt!”

“Thịt!!!!!!!!!!!!”

Một đám đàn ông như sói nhìn thấy miếng thịt ba chỉ này mà mắt đều phát xanh, bao lâu rồi bọn họ không ngửi được mùi thịt ? Từ sau tận thế, lương thực, đồ ăn vặt, mì ăn liền dù sao vẫn có chỗ tìm được, thế nhưng tủ lạnh từ sau tận thế đến đã mất điện – tất cả mọi thứ đều ươn thối! Lúc đầu, bọn họ ngoại trừ còn có thể ăn chút thịt, hiện tại đã đã lâu lắm rồi không được ăn thứ này.

“Trước kia đều là tụi tôi ăn đồ của mọi người, đây là trong tủ lạnh ở nhà, hôm nay liền để cho mọi người có thêm một món đi.” Hạ Tử Trọng Vừa dứt lời, liền thấy Trần Ninh xưa nay biểu hiện tương đối lạnh nhạt đứng dậy, nhận lấy miếng thịt, trịnh trọng nói: “Cái này làm sao có thể.”

Vậy mà vừa nói vừa giao thịt cho Triệu Long bên cạnh : “Kêu dì và mấy đứa kia nấu.”

Triệu Long hai mắt lóe ra tia sáng xanh, nhận miếng thịt rồi lách. Vào nhà bếp…

Quả nhiên là quá lâu chưa được ăn thịt!

Chờ Quách Binh trở lại biệt thự liền không ngừng hít hít mũi: “Sao anh lại ngửi thấy mùi thịt kho nhỉ?”

Hắn tha thiết mong chờ nhìn chăm chăm nhà bếp, các đội Viên cũng không thèm nhìn hắn cái nào: “Thì là thịt kho mà…”

“Thật sự có thịt?!”. Quách Binh hết hồn, vội vã nhìn về phía Trần Ninh đáng tin nhất.

Trần Ninh Vừa gật đầu Vừa ngóng về phía nhà bếp:3″Bọn Hạ Tử Trọng đem qua.”

“Được đấy! Người anh em! Sau này cậu chính là anh em ruột của tôi!!” Bởi vì một miếng thịt mà bị ép có nhiều thêm một người anh em, Hạ Tử Trọng bất động thanh sắc Xoa xoa bả vai bị vỗ tê rần, lặng lẽ lui về phía sau. Phương Hách ở một bên mím môi cười trộm.

Không kịp nói việc tin tức hỏi thăm ra sao, toàn bộ người trong tiểu đội Luân Hồi đều tập hợp ở phòng khách đợi thịt kho. Hết cách rồi, từ sau tận thế đến giờ, đám động vật biến dị có ăn được hay không? Hiện tại không ai nói rõ được. Cho dù thịt đám động vật này có thể ăn, mà số lượng của bọn chúng cũng rất ít, co hồ rất khó tìm thấy, bọn họ có muốn ăn cũng không biết đi chỗ nào mà băt!

Không thể trách người, Luân Hồi kích động như thế, nếu muốn chỉ có thể trách hai người Hạ Tử Trọng thoát ly khỏi quần chúng quá lâu, trong nhà ăn sung mặc Sướng, lúc này mới không biết người khác đã sớm không còn thịt để ăn.

Chương 102: Quyết định

Trong phòng bếp hai người phụ nữ động tác rất nhanh nhẹn, ba đứa nhỏ choai choai cũng đã sớm ngửi thấy mùi, lén lút chạy tới cửa nhà bếp vói đầu nhìn xung quanh.

Không bao lâu, bữa trưa có thêm món đã làm xong. Hai người phụ nữ bắt Mãnh Tử Với Lưu Giang Phong khí lực lớn đi bưng mồi.

“Khối thịt kia cũng không nhỏ, cắt ra tổng cộng) bảy mươi miếng, mỗi người có thể ăn hai khối còn dư.” Một người phụ nữ lớn tuổi cười nói, chỉ chỉ cái mồi kia: “Còn thêm không ít khoai tây, cà rốt.” Khoai tây bây giờ là loại rau củ thường thấy nhất trong căn cứ, bởi vì món này để được lâu, hơn nữa số lượng lớn, không ít nhà đều trữ một ít.

Cà rốt ngược lại khó trồng hơn, mấy cây này là mấy ngày Luân Hồi tìm người từ căn cứ đưa tới, bởi vì hôm nay có thịt kho ăn, lúc này mới cam lòng bỏ vào một ít.

Bắt đầu bữa cơm đầy mong chờ, vì sợ mọi người đánh nhau mà ăn, nên hai người phụ nữ đã sớm. Vớt thịt trong nồi ra, gắp hai khối vào bát mỗi người, còn dư lại khoai tây và cà rốt thì để mọi người tùy tiện lấy ăn.

Thịt không nhìu nhưng vẫn đủ để cả đám đã rất lâu không được ăn thịt kho phải tập trung ănề đến mức không ngẩng đầu lên.

Mỗi người ăn ít nhất hai bát cơm, lượng cơm lớn nhất có thể tiêu là năm, sáu bát.

Ản đến cuối cùng, trong nồi thậm chí ngay cả một giọt nước cũng không còn.

Cơm nước no nê, Quách Binh ôm bụng năm ngửa trên ghế sa lông, hết cách rồi, ăn quá nhiều, bụng của hắn căn bản không thể ngồi bình thường – sẽ sốc hông.

“Thật thiệt thòi các cậu, nhưng còn có thể có thịt ăn…” Quách Binh lúc này cực kỳ muốn hút một điếu thuốc, mà thuốc và rượu, phỏng chừng trong thời gian ngắn sẽ không có chỗ sản xuất, bên ngoài cho dù có ruộng trồng lương thực, nhưng chắc chắn căn cứ sẽ không lấy đất đó trồng thuốc lá, càng sẽ không lấy lương thực đem đi ủ rượu. Những vật này là chỉ cần dùng một chút liền ít đi một chút.

“Không nhiều lắm.” Hạ Tử Trọng không có nói mình hoàn toàn không được ăn thịt, cũng không thể nói trong nhà còn rất nhiều, chỉ có thể hàm hồ cười cười cho qua.

Quách, Binh đương nhiên không xoắn xuýt, thời đại bấy giờ những thứ này quý giá lắm đấy, hơn nữa hắn biết bọn Hạ Tử Trọng không thiếu thức ăn để đổi điện, có lẽ do thế mà tủ lạnh bọn họ không bị cúp điện cho nên mới có thể tồn trữ mấy thứ này đến tận giờ đi?

Bất quá, nếu như sau này có thể mua được từ chỗ bọn họ thì tốt rồi…

Tạm thời bỏ qua vấn đề ăn thịt, Quách Binh nói tới chính sự: “Vừa nãy tôi tốn một chuyến tới gặp chiến hữu cũ, hỏi Việc chúng ta nói hồi nãy.” Nói rồi, hắn dừng một chút, sau đó lại nói khẽ với hai người: “Kỳ thực hắn cũng không nói rõ được.”

Hạ Tử Trọng cau mày, không quá bất ngờ.

“Vừa nãy tôi tới hỏi hắn liên kêu người đi hỏi thăm mới biết, trong chuyện này còn có một điều nữa.” Quách Binh lần thứ hai nhỏ giọng, nhìnTrần Ninh mới vừa vào cửa vẫy tay kêu hắn cũng lại đây ngôi, sau đó mới giải thích cặn kẽ cho bọn họ : “Nhiệm vụ lần này người đề nghị là Vị Ngô gia con ông cháu cha kia, người này mặc dù. ờm, công tử bột nhưng cũng có chút năng lực, tự bảo vệ bản thân cũng không thành vấn đề. Mà vấn đề lại nằm ở phía sau, nhiệm Vụ lần này căn cứ muốn cùng tiểu đội dị năng giả hợp tác, mà người đầu tiên căn cứ bên kia chủ động liên lạc, chính là Bá Chủ.”

Hạ Tử Trọng cùng Phương Hách liếc mắt nhìn nhau một cái: “Anh nói Ngô gia con ông cháu cha kia có phải là cái người lần trước dẫn người bắt Ellen đi không?”

Quách Binh gật đầu một cái, Trần Ninh cũng bừng tỉnh, giải thích. Với Hạ Tử Trọng: “Ngô gia có ý định kết thông gia với Tống gia, mà vị tiểu thư Tống gia kia, trước tận thế lại có một chân với Ellen.”

“Tống gia?”. Hạ Tử Trọng lần thứ hai cau mày, suy nghĩ một chút : “Tôi nhớ hình như có một vị tướng quân họ Tống?”

Trong những thế lực của quân đội, Tống gia chiếm một vị trí trong đó, so sánh. Với nhau như Ngô gia thì họ chỉ có thể coi là hạng hai, mặc dù có thế lực nhất định, nhưng nhà họ không có dòng chính trong bộ đội. Nghe nói, Tống gia không có người thừa kế tốt.

“Đúng, Vị Tống tiểu thư kia là đời cháu duy nhất của dòng chính Tống gia, có thể cả đời này cũng chỉ có mình cô ta là cháu gái.” Cho nên chuyện kết thông gia đối với Tống gia mà nói rất quan trọng.” Ellen trước tận thế đã ôm được cái đùi lớn này.”

Phương Hách hơi nghi hoặc một chút: “Tống gia không đồng ý cho con trai nhà mình giao du Với Ellen?”. Biết được kim chủ của Ellen là một người phụ nữ, so với bị đàn ông bao dưỡng thì nghe còn tốt hơn.

Trần Ninh gật đầu, giải thích cho cậu: “Vị tiểu thư Tổng gia này. không chỉ có bao một diễn viên nhỏ như hắn, cũng không đối đãi đặc biệt với hắn. Nhưng bây giờ là tận thế, Ellen là một trong những tình nhân của cô ta sống ở mức tốt nhất, vị Tống tiểu thư kia thì vẫn luôn không hợp với Ngô thiếu của Ngô gia, trước tận thế còn có mấy lần vì tranh giành tình nhân mà xảy ra mâu thuẫn…”

“A? Tiểu thư Tống gia và thiếu gia Ngô gia tranh giành tình nhân.”

“Sao lại tranh với nhau?” Một nam, một nữ, hai người tranh tình nhân. Giới tính có gì đó sai sai!

Quách Binh cười hì hì giải thích: “Vị tiểu thư Tống gia kia yêu thích đàn ông, Ngô gia người ta cũng thích nha.”

… Một tên gay cùng một người phụ nữ tranh đàn ông. Người bọn họ tranh nhất định là cái ổ cắm điện có hai phích!

Trần Ninh ở một bên bổ sung: “Hai người bọn họ có sở thích không khác nhau bao nhiêu, đều yêu thích loại hình tiểu bạch kiểm, nghe nói lúc trước Ellen cũng lui tới cùng thiếu gia Ngô gia, bất quá không biết sau này xảy ra chuyện gì lại xảy ra xích mích.”

Những câu chuyện này thực sự có chút quá mức gian nam tối nghĩa, Hạ Tử Trọng nhu nhu huyệt thái dương, kéo đề tài trở về: “Ý của anh là nói, nhiệm vụ lần này có vấn đề?”

“Sợ là sẽ có chuyện bất ngờ.” Quách Binh thở dài một hơi: “Có mà Tống gia cuối cùng tuyển chọn Ngô gia làm thông gia còn khả thi hơn, hơn nữa Ngô gia và Ellen lại có mâu thuẫn. Vị Tống tiểu thư kia mặc dù sau tận thế không cắt đứt liên hệ với Ellen, mà chỉ sợ người như bọn họ căn bản không để Ellen vào mắt, cho dù trong tương lai, dị năng giả rất đáng để mong chờ đi chăng nữa, thì ít nhất hắn bây giờ vẫn không xứng Với Tống gia…”

“Nói như vậy Ellen muốn kết hôn Với tiểu thư Tống gia?”

Quách Binh xì cười một tiếng: “Đương nhiên, trước tận thế hắn không cơ hội đó, càng không có tiền vốn, nhưng bây giờ thì khác, nếu như hắn có thể khiến tiểu đội dị năng của mình trở thành đội ngũ lớn nhất trong căn cứ, thì sẽ có cơ hội như thế. Bất quá nói đi nói lại, Vị Tống gia kia… cho dù trong nhà có quyền thế, đánh chết tôi đây cũng không dám cưới.”

“Tại sao? Bởi Vì tình nhân của cô ta nhiều sao?” Phương Hách hiếm thấy hiếu kỳ một hồi, bát quái trong bụng khó giải thích được bắt đầu cháy rừng rực.

Trần Ninh bỗng nhiên xì một tiếng bật cười: “Dung mạo vị thiên kim Tống gia kia giống một người cậu biết đó.”

“Ai?”

Quách Binh ở một bên vỗ chân cười ha hả, Trần Ninh chỉ chỉ dưới lầu: “Mãnh Tử.”

Mãnh Tử là dị năng giả hệthể chất, là một người đàn ông chính hiệu, dáng hình cao lớn thô kệch, mày rậm mắt to, ở phương diện khác tuy rằng có chút Vụng về chân chất, nhưng tuyệt đối là một người đàn ông tốt. Mà một cô nương nếu như trưởng thành thành cái dạng như Vậy…….

“Gien người nhà họ Tống cũng quá cường đại rồi, mỗi một thăng đàn ông trong nhà đều có ngoại hình như một nam tử hán, mà ngay cả khuê nữ cũng như cùng một khuôn đúc ra. Thực đáng tiếc cho Tống gia, bọn họ hai đời liên tiếp đều cưới được mỹ nữ– nhưng gien của mỹ nữ một chút cũng không truyền cho đời kế tiếp.” Quách Binh Vừa nói Vừa cười Vỗ đùi : “Bất quá chuyện này cũng tốt, ít nhất còn có thể chứng minh bọn họ nhất định là thân thích của Tống gia.”

Hạ Tử Trọng lần thứ hai giơ tay nhu nhu huyệt thái dương: “Vậy còn nhiệm Vụ lần này?”

Mấy người bọn họ lần thứ hai yên tĩnh trở lại, Quách Bính cau mày, hồi lâu thở dài một hơi: “Vẫn là không cam lòng…” Nhiều vũ khí như vậy, nhiều vật tư như vậy, hắn thực sự là không cam lòng. “Hơn nữa lần này còn có thể đi ngang qua nhà máy lọc dầu, chiếm hữu cũ của tôi nói, nếu công khai thì đừng nghĩ mang được nhiều thứ, có thể lén lút hoặc có năng lực tùy tiện lấy được cái gì, S0 với liều sống liều chết tìm đồ ở phụ cận căn cứ còn có lợi ích thực tế hon.”

Nói rồi, hắn nhìn về phía Trần Ninh, Trần Ninh gật đầu nói: “Em và Yên Nhạc trước khi đi sẽ tận lực khiến cho không gian thăng cấp.”

“Nhiệm Vụ lần này sẽ không nhanh, ít nhất còn phải chờ mấy ngày, mấy ngày nay chúng ta đi phụ cận căn cứ, tận lực kiếm chút tinh hạch ch0 cậu và Yên Nhạc thăng không gian lên cấp một.”

Nói như vậy, bọn họ đã quyết định đi lần nhiệm Vụ này.

Hạ Tử Trọng nhìn về phía Phương Hách, Phương Hách cũng nghiêng đầu nhìn hắn chớp mắt mấy cái biểu thị mọi chuyện đều nghe theo hắn.

“Được rồi, tụi tôi cũng đi, coi như là để có thêm kinh nghiệm.”

Quách Binh nở nụ cười, gật đầu nói: “Chúng ta nhớ kỹ đường đi, e rằng bọn họ sẽ không có cách nào một lần đem tất cả đồ đi hết đâu.”

Hai ngày sau, tiểu đội Luân Hồi đi ra khỏi căn cứ, lần thứ hai đến khu phụ cận đánh tang thi.

Loại tình huống quỷ dị như tang thi vây thành sẽ không xuất hiện nữa, khu vực bên ngoài vẫn có tang thi cấp một đi loạn khắp nơi, tang thi cấp bậc cao một chút thì không thấy, bọn nó ắt hẳn đều tụ tập ở sâu trong nội thành.

Mọi người biết rõ tình huống như thế quỷ dị cỡ nào, nên vẫn như cũ không có cách nào thăm dò vào sâu bên trong, không thể làm gì khác hơn là ra vẻ như không biết, chuẩn bị gặp công kích thì đối chiến.

Căn cứ bây giờ đang gia tăng cường độ trồng trọt, đem đồng ruộng bên ngoài phía tây quy hoạch trồng những cây có sản lượng cao. Lương thực thì dùng cao lương, bắp ngô làm chủ, rau củ thì dùng khoai tây cà rốt làm chủ, mấy thứ khác đều không thể trưởng thành, bởi vì nguồn nước trong sông đào bảo Vệ quanh thành đã bị một lượng lớn tang thi làm ô nhiễm, đã làm hạn chế cường độ trồng trọt.

Bây giờ nước sạch trong căn cứ tăng giá, nước mà căn cứ lấy ra buôn bán đều là nước ngầm, một phần người không thể mua nổi nước trong căn cứ liên trộm xài nước ở ngoài hào. Kết quả, trong căn cứ mấy lần bạo phát tình trạng tang thi biến dị quy mô nhỏ. May mắn là phát hiện đúng lúc, chưa từng xuất hiện vấn đề lớn.

Vấn đề nước dùng vẫn Vô cùng nghiêm trọng, một đám người vốn dĩ tử thủ trong căn cứ không chịu ra ngoài rốt cuộc cũng không thể chịu nổi, không đi ra ngoài, bọn họ sẽ không kiếm được tiền mua nước!

Căn cứ tuy rằng sẽ không đứng nhìn bọn họ chết đói chết khát, đám người không ra ngoài mỗi ngày có thể nhận cứu tế, mỗi người cách một ngày mới có thể lĩnh một phần thức ăn nước uống, đồ ăn chỉ có hai cái bánh bột ngô to bằng bàn tay cộng thêm một bình nước 500ml. Chút ít đồ này, chính là khẩu phần lương thực hai ngày của bọn họ.

Người có thể lĩnh cứu tế phải năm trong ba trường hợp sau; một, thời điểm vào thành giao nộp không nổi lệ phí vào thành; hai, người chưa từng đóng nổi phí thuê nhà; ba, người không có mất sức lao động.

Phù hợp hai trong ba điều kiện này mới có thể lĩnh cứu tế, căn cứ cũng không lo lắng người lĩnh có nguy hiểm hay không — người không có nhà ở dù giấu đồ trong người thì một thời gian ngắn cũng bị người khác phát hiện, thậm chí còn bị cướp đi. Còn người có thực lực đi chiếm đồ của kẻ khác, có thể bắt người đi lĩnh tiên cứu tế, căn cứ căn bản không quản được, chỉ có thể mỏ một mắt nhắm một mắt.

Về phần người bị hại… cũng chỉ thật xin lỗi.

Chương 103: Đội ngũ

Hạ Tử Trọng và Phương Hách không cùng bọn Quách Binh mỗi ngày đi ra ngoài đánh tang thi lấy tinh hách, thứ nhất là gần cửa thành nên bọn Quách Binh hoàn toàn có thể ứng đối. Thứ hai là bọn hẳn muốn chuẩn bị bánh bột ngô phỏng chế và đồ dùng đi ra ngoài. Thuận tiện còn sửa sang không gian lại một chút, tính toán tốt chu kỳ sinh trưởng để thu hoạch.

Lần này bởi Vì diện tích đồng ruộng lớn hơn, chu kỳ sinh trưởng cũng nhanh hơn, phỏng chừng lần thu hoạch này bọn họ phải dùng tới máy.

“May là lần này sẽ đi ngang qua nhà máy lọc dầu, nếu không xăng chúng ta sẽ dùng không đủ.” Xe thì tốt rồi, cùng căn cứ hành động thì căn cứ chi trả. Mà máy gieo gặt trong không gian còn phải nhờ họ thu thập xăng sống qua ngày đây này.

Hạ Tử Trọng nghe Phương Hách nói như vậy cũng bật cười: “Phía dưới còn có mấy xe đựng đầu, đủ cho chúng ta tiêu hao một trận.”

“Bây giờ tích phân để đổi xăng cũng tăng.” Phương Hách có chút bất mãn oán trách.

“Cũng tốt hơn lựu đạn với thuốc nổ.” Hạ Tử Trọng thở dài một hơi: “Lúc trước chúng ta đổi được vẫn chưa dů.“

“Lúc trước cũng là bị giới hạn, nhưng không có đắt đỏ như hiện tại. Lần này chúng ta đi. Với bọn họ, nếu có thể tìm thêm mấy thứ này thì tốt rồi.” Phương Hách tựa đầu vào Vai Hạ Tử Trọng thấp giọng nói.

Hạ Tử Trọng gật gật đầu, xăng còn có thể dùng biện pháp cũ để thu thập. Mà Vũ khí… Hắn bây giờ chỉ sợ cái kho Vũ khí kia không đủ lớn, đồ quá ít có thể làm căn cứ lần này đều chở về được, nếu như vậy thì sẽ không có cơ hội cho bọn họ.

Tối hôm đó, hai Vợ chồng son đang ở trong phòng tắm tiến hành giao lưu thường ngày, Phương Hách… liền thăng cấp.

Hào quang màu trắng từ trên người cậu tản ra, mà lúc đó hai người đang ở thời khắc mấu chốt, trong nháy mắt kia, cả người Phương Hách đột nhiên thất thần, mãi đến tận khi Vầng sáng triệt để tản đi mới Xụi lơ năm trong ngực Hạ Tử Trọng, thật lâu cũng không thể động đậy – không phải thống khổ, mà là một loại dư vị nào đó qua đi.

Cái cảm giác này quá khó để hình dung, mà Phương Hách da mặt mỏng càng khó có thể nói ra miệng, được Hạ Tử Trọng ôm ấp dỗ dành cả buổi, hai người mới trở lại phòng ngủ tầng hai, người nào đó trực tiếp làm đà điều chui vào chăn giả chết, đánh cũng không động đậy.

Trong con ngươi màu nâu, màu trắng cùng vòng sáng màu xanh Xen kẽ, mang theo một tia dụ hoặc mê người. Giống như mắt Hạ Tử Trọng cũng có màu xanh, màu vàng, mắt của hai người đều như có thể nhìn thẳng vào đáy lòng người ta.

“Xem ra xanh đen chính là màu của dị năng tốc độ.” Không biết tại sao, hai cái dị năng của Phương Hách rõ ràng không cùng một ngày lên tới cấp hai, nhưng lần này lại đồng thời lên được cấp ba. Có lẽ vì cơ thể để cân bằng hai loại dị năng mà tự tiến hành điều chỉnh đi?

Phương Hách ở trong chắn lén lôi ra một cái gương nhỏ, nhìn nhìn tròng mắt của mình, rồi lại nhìn mắt Hạ Tử Trọng một chút, tâm lý sinh ra cảm giác thật hài lòng: “Màu sắc. rất phối hợp…”

Đúng, màu sắc hai người rất xứng, giống như cảm giác hài hòa khi hai người đứng cùng một chỗ. Màu vàng đối màu trắng, màu xanh đối xanh đen, có cảm giác rất đồng nhất.

“Ủ, rất dễ nhìn.” Lúc mắt hản thay đổi thành cái màu này Hạ Tử Trọng còn cảm thấy phiền phức, hiện tại mắt Phương Hách cũng đổi thành như vậy, hắn trái lại cảm thấy rất dễ nhìn. Cái này chỉ sợ sẽ là người tình trong mắt hóa Tây Thi, cho dù kéo tới phiên toái cũng sẽ theo bản năng xem nhẹ mất.

Chui vào lòng Hạ Tử Trọng, Phương Hách mang theo nụ cười ngọt ngào nhắm mắt lại, mình rốt cục đuổi kịp bước chân của anh. Mình sẽ vẫn luôn ở cạnh anh, bất kể là trong cuộc sống hay trong chiến đấu, đều sẽ làm bạn ở bên cạnh anh.

Sáng sớm hôm sau, chính là ngày bắt đầu tập hợp làm nhiệm vụ. Hạ Tử Trọng và Phương Hách lái xe nhà mình chạy tới cửa lớn biệt thự Luân Hồi, cùng đoàn xe bọn họ chờ xuất phát.

Lần này người Luân Hồi cũng không điều động toàn bộ thành Viên, hai dị năng giả hệ không gian đương nhiên phải đi cùng, tính gộp lại tổng cộng chỉ có mười hai người, ba chiếc xe. Bọn họ đi lần này còn không biết phải mất bao lâu, những người còn lại ở trong căn cứ một mặt phải bảo đảm hậu phương an toàn, một mặt cũng phải tiếp tục thu thập tinh hạch — cùng quân đội ra ngoài e rằng không thể có thời gian thu thập tinh hạch.

Trước đây tiểu đội Luân Hồi thu thập được tinh hạch đều giao cho Trần Ninh và Yên Nhạc quản lý, hai người bọn họ hiện giờ đều đã thăng cấp.

Bốn chiếc xe đi tới địa điểm tập kết, người vừa tới đó Hạ Tử Trọng liền phát hiện – rất nhiều tiểu đội có tiếng tăm trong căn cứ đều đến.

Bây giờ, những tiểu đội có chút danh Vọng trong căn cứ lần này đều phái ra một ít nhân thủ, Hạ Tử Trọng cau mày có chút trầm ngâm. Những người trong đội ngũ này đại thể đều từng gặp qua trong lần thủ chiến nọ, mà bọn họ bây giờ cũng theo lần thủ chiến kia có được địa vị nhất định.

Hiện tại tiểu đội người ta đều đang chiêu binh mãi mã, trong thời gian bọn họ nghỉ ngơi này khắp nơi trong căn cứ đều thấy các quầy hàng mời chào người mới gia nhập đội. Không giống trước đây các tiểu đội đưa ra điều kiện để thu nhận thành Viên, mà là mấy người riêng lẽ chủ động muốn gia nhập đội.

Lãnh đạo cấp cao của căn cứ phản ứng không thể nói là không nhanh, tuy rằng các loại điều kiện hạn chế cấp tốc truyền đạt ý đồ áp chế những đội ngũ này phát triển, mà loại áp chế này trái lại càng làm cho người ta nghiêng theo hướng gia nhập tiểu đội, nhưng cũng không chính thức. Dư luận trong căn cứ cũng không giống như những gì mà bọn họ dự đoán.

Có thể lần hành động này.

Hạ Tử Trọng phỏng chừng, vào kiếp trước, sau nhiệm Vụ này bọn Ellen bình an trở về cũng là ngày mình tới được căn cứ A thị. Nhưng khi đó rốt cuộc là ngày mấy? Hạ Tử Trọng lại không nhớ rõ – sau tận thế cơ hồ không có ai tính mỗi số ngày trôi qua, Lịch hay điện thoại di động có thể tính ngày chính xác cũng theo tận thế đến mà biến mất.

Trong nhiệm vụ lần này, quân đội hẳn đã thu được thứ mình muốn, mà bọn Ellen và những tiểu đội dị năng giả khác cũng có thu hoạch dồi dào. Nhưng… tại sao hắn lại cảm thấy bầu không khí lần này lại quỷ dị thế chứ?

“Tử Trọng.” Phương Hách nhẹ nhàng ôm lấy cánh tay Hạ Tử Trọng, cậu cảm giác được cảm xúc của Hạ Tử Trọng có chút trầm trọng.

Hạ Tử Trọng lắc đầu một cái, thấp giọng nói: “Anh chỉ cảm thấy nhiệm Vụ lần này,…, người đi nhiều hơn so với tưởng tượng.” Nếu như chỉ có Luân Hồi cùng Bá Chủ và mấy tiểu đội có chỗ dựa đi, Hạ Tử Trọng còn sẽ cảm thấy tương đối bình thường, nhưng lần này, cơ hồ hết thảy người của các tiểu đội trong đợt thủ chiến lần trước đoạt được danh tiếng đều đến.

Lẽ nào thật sự là mình cả nghĩ quá rồi?

Phương Hách nhẹ nhàng kéo kéo cánh tay hẳn: “Tử Trọng, nếu như lo lắng thì chúng ta không đi nữa…” Nói rồi, cậu lại vội vàng sửa lại “Đi hay không không liên quan với nhau, nếu có tình huống bất thưởng nửa đường chúng ta vào không gian.”

Nếu như đây thực sự là cạm bẫy lãnh đạo cấp cao bố trí nhằm vào các dị năng giả, như vậy lần này đi cho dù hai người họ về được cũng không thể ở vị trí cũ. Mà nếu như không phải.

Quách Binh và Trần Ninh sau khi xuống xe cùng tiểu đội khác bắt chuyện vài câu, xoay đầu lại lên xe bọn Hạ Tử Trọng.

“Tình huống có chút không đúng lắm.” Quách Binh cau mày, hạ cửa sổ xe nhìn ra phía ngoài.

“Chiến hữu trước kia của anh có nói sẽ có nhiều người đến như vậy sao?” Hạ Tử Trọng hiểu rõ ý của Quách Binh, nếu như Quách Binh sớm biết nhiệm vụ lần này sẽ có nhiều người đến như vậy, Vẻ mặt cũng sẽ không lo lắng như thế.

Quả nhiên, Quách Binh lắc đầu nói: “Hắn nói chuyện lần này người biết không nhiều…”

Trần Ninh cười lạnh một tiếng: “Ủ, người biết chắc là ít.”

Quách Binh bất đắc dĩ buông tay: “Tụi tôi vừa rồi hỏi chuyện một chút với mấy tiểu đội khác, bọn họ hai ngày trước mới biết đến nhiệm vụ này — là người trong quân đội chủ động tìm tới bọn họ.”

Hạ Tử Trọng nhướn mày, suy tư một chút mới nói: “Nhiệm vụ lần này. tôi cảm thấy nếu như không phải cấp trên có tâm tư gì đó… hoặc không thì nhiệm vụ lần này – đặc biệt nguy hiểm.”

Quách Binh hiểu rõ ý hắn định nói, bây giờ mỗi một tiểu đội đều cảm giác rõ ràng áp lực đến từ cấp trên. Không phải người dẫn đầu tiểu đội nào cũng thấu hiểu đạo lý có tài phải giấu, không ít người tính tình nóng nảy, trước tận thế tuy rằng sống không tồi, nhưng sẽ không muốn chịu loại uất khí này, càng gặp phải tình huống như thế thì càng phản tác dụng.

Mà theo suy đoán của Hạ Tử Trọng, hắn mới đầu không có nghĩ tới – “Nguy hiểm?”

Hạ Tử Trọng chậm rãi gật đầu: “Cái nhà máy quốc phòng kia nếu quan trọng như vậy, tôi cảm thấy đám người cấp trên chắc chắc đã cho người đi điều tra trước, chỉ là …”

“Quá nguy hiểm.” Trần Ninh tiếp lời, nói, sắc mặt cũng biến đen: “Có lẽ bọn họ đã phái người tới rồi.”

Quách Binh hít sâu một hơi: “Thậm chí tới không chỉ một lần.”

So sánh. Với suy nghĩ cực đoan là căn cứ muốn mượn cơ hội này loại trừ các dị năng giả, thì suy đoán sau đáng tin hơn một chút . Đương nhiên, cho dù là loại suy đoán sau thì nhóm người bọn họ cũng chỉ thuộc tóp nhân vật bia đỡ đạn. Bất kể nói thế nào, có thể bằng thực lực của mình mà an toàn trở Về còn hơn là giao tính mạng: Vào tay người mình không tin tưởng.

“Các cậu cảm thấy bên kia sẽ có thứ gì?”. Có được kết luận, Quách Binh thấp giọng hỏi ba người.

“Biến dị thực Vật.” Trần Ninh còn nhớ đám thực vật kinh khủng đó, không chỉ từng có ở M thị, mà trước đó vài ngày những thứ ấy còn quắn quéo trong xác tang thi để lại ký ức sâu sắc trong lòng mỗi người.

“Có lẽ là tang thi cấp cao.” Hạ Tử Trọng nhìn về phía tường vây căn cứ, ở phía xa, sâu trong nội thành, không chỉ có một vài con cấp cao.

Quách Binh thở dài một hơi, lắc đầu nói: “Cũng không phải thứ tốt lành gì.” Phương Hách bỗng nhiên chỉ tay ra ngoài xe: “Còn có người.”

Ba người ngần ra, rồi lại không khỏi không gật đầu thừa nhận, không Sai, còn có người. So với gặp phải tang thi cấp cao hay biến dị thực vật, đáng sợ hơn là bên người họ có ẩn tàng những người đồng hành tâm địa xấu xa.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *