Trọng Quy Vu Hách – chương 67 – 70 [text]

Chương 67: Trên đường về gặp phải tang thi triều

Hạ Tử Trọng không biết tang thi cấp ba xuất hiện vào lúc nào, cũng không biết tang thi ngày hôm qua hắn gặp được có phải tang thi cấp ba hay không, kiếp trước hắn cũng chỉ nghe nói có tang thi cấp hai. Trí nhớ của kiếp trước bây giờ lại không đúng, bọn họ đã gặp ít nhất sáu, bảy con tang thi cấp hai,lúc còn sống hắn chưa từng nghe nói có táng thi cấp ba, giả dụ có thì cũng sẽ có rất nhiều tin tức.

Nửa đêm 12 giờ, đội viên tiểu đội Luân Hồirốt cục giải quyết được trạm xăng, lấy tất cả xăng có thể rút ra được, ngay cả xe của bọn họ cũng chở sáu, bảy thùng. Đoàn xe tại chỗ nghỉ dưỡng sức một đêm, sáng hôm sau tiếp tục chạy về căn cứ.

Không biết nguyên nhân gì mà khi họ đến con đường thanh tịnh cũng thấy mấy con tang thi lẻ tẻ du đãng xung quanh. Lúc mới đổi xe mọi người còn hào hứng đi tông tang thi, nhưng hơn một giờ sau ai nấy đềuyên lặng.

Tuy rằng trên xe có không ít vũ khí, nhưng đạn thì không biết sau này lấy ở đâu, cho nên phải tiết kiệm. Mọi xe đều đóng chặt cửa tông tang thi.

Dọc theo đường đi đoàn xe hai lần gặp chướng ngại vật xếp giữa đường để chặn cướp, bị Quách Binh lái chiếc Cướp đoạt giả nghiền thắng đi qua, mọi người chưa từng ngừng xe. Chịu đủ nỗi khổ bị chặn cướp trong tận thế rốt cuộc ai ai cũng cảm thấy hãnh diện, có mấy chiếc mở hé cửa sổ, không biết ai bắt đầu giơ ngón giữa với mấy người trốn phía sau.

Khoảng chừng bốn, năm giờ chiều mọi người đã vòng quanội thành A thị gần tới căn cứ. Cứ theo đà này, khoảng chừng bảy giờ tối nay liền có thể về đến được căn cứ.

Cả ngày không nghỉ chân gấp rút lên đường, cho dù là xe tốt thì lải lâu cũng mệt mỏi, mắt thấy gần tới căn cứ mọi người thở thào nhẹ nhỏm, tốc độxe cũng hạ xuống, từ từ chạy về.

Xe đáng chạy bỗng nhiên từ trong điện thoại truyền ra giọng Trần Ninh: “Các xe chú ý! Các xe chú ý! Chuẩn bị tăng tốc về căn cứ! Cẩn thận một chút, đừng để những xe khác làm phiền!” Lời còn chưa dứt, trong điện thoại vang lên tiếng Quách Binh: “Con mẹ nó là đoàn xe Bá Chủ! Sao bọn họ kéo theo nhiều tang thi như vậy?!”

Bá Chủ?

Hạ Tử Trọng cùng Phương Hách liếc mắt nhìn nhau, nhíu mày: “Cầm súng cẩn thận, cánh tay đừng chạm vào nòng súng coi chừng bị phỏng.”

Phương Hách gật đầu, xe của bọn họ đang chuyển đường, chờ xoay qua chỗ khác mới hiểu được tại sao Quách Binh chửi đổng lên – con đường bên kia có mấy chiếc xe đang chạy lại đây, chỉ có sáu, bay chiếc, nhưng phía sau lại lít nha lít nhít theo sát một đống tang thi!

“Tử Trọng, hai chúng ta có cần đổi vị trí không?” Dị năng Hạ Tử Trọng có thể công kích từ xa, thương pháp của cậu lại không chính xác lắm, Phương Hách sợ có gì bất ngờ cậu phản ứng không kịp.

“Không có chuyện gì, xe của chúng ta rất rắn chắc, tạm thời không cần công kích tang thi bên ngoài.” Nhìn một đám tang thi dày đặc bên ngoài Hạ Tử Trọng cũng thấy rùng mình, nhưng vẫn tỉnh táo phán đoán tình thế, cầm điện thoại nói: “Quách Binh, nếu như tình huống quá tệ, tốt nhất các xe tách ra chạy, trốn được rồi thì về căn cứ tập hợp sau.”

Quách Binh lập tức phản ứng lại: “Được, tất cả chú ý, một khi tình huống không tốt liền tách ra, tận lực đừng đấu với tang thi, nhanh chóng trở về căn cứ!”

Lời truyền ra trong điện thoại vừa dứt, một chiếc xe bất chợt xông tới đụng trúng đầu xe của bọn Hạ Tử Trọng, làm xe bọn họ lệch qua bên trái.

“Đây là xe mới đó!” Mới vừa lên lái xe này được một ngày lại xém bị người ta đụng hư, hai người đều cảm thấy khó chịu – nếu không gặp phải Bá Chủ, làm sao bọn họ lại xui như vậy ?!

Phương Hách là đau lòng xe mới cộng với lo lắng Hạ Tử Trọng bị liên lụy. Còn Hạ Tử Trọng là thù mới hận cũ tính gộp lại, xung khí giận chó đánh mèo với Bá Chủ bên kia.

Chiếc xe kia va vào xe bọn Hạ Tử Trọng thì dừng lại một chút, nửa cái đầu xe bị móp nhưng vẫn miễn cưỡng đi sát theo sau.

Bỗng nhiên, một chiếc Bá Chủ chạy thẳng lên phía trước, gần đụng tới đuôi xe Quách Binh, bỗng nhiên cửa sổ xe mở ra, một cánh tay cầm cái bao đỏ tươi nhét vào bảng số xe bọn họ, lập tức, chiếc xe kia tăng tốc chạy lên đầu muốn chuyển qua hướng khác ở giao lộ phía trước.

“Bọn họ đang làm gì thế?” Phương Hách cũng nhìn thấy màn này, nghi hoặc nhìn cái cục màu đỏ kia, không thấy nó có ích lợi gì mà lại để sau xe bọn hắn.

“Đó là máu.” Hạ Tử Trọng trong mắt loé ra tinh quang, đưa tay cầm điện thoại: “Quách Binh, giảm tốc độ, sau xe các anh bị người ta nhét bao máu, chờ chúng ta lấy nó xuống lại tăng tốc.”

Bên trong điện thoại vang lên tiếng huyên náo, nói chuyện cũng không phải Quách Binh mà là một chiếc xe khác cũng đi sau xe bọn Quách Binh: “Đệt! Tôi còn đang không biết bọn họ làm cái gì? Đỏ ngầu, dùng máu để xe khác dẫn tang thi cho bọn họ? Thật quá thất đức rồi!”

Giọng Trần Ninh lập tức vang lên: “Chúng ta ổn định tốc độ xe, các cậu đi đi, các xe khác cũng kiểm tra cho nhau, xem coi có nhiều thêm thứ gì không.”

Trong lúc Trần Ninh nói chuyện còn có thể nghe được tiếng Quách Binh chửi rủa, rất hiển nhiên, chẳng ai nghĩ tới Bá Chủ vậy mà nghĩ ra cái kế sách gắp lửa bỏ cho người này, khiến tiểu đội Luân Hồibọn họ tự nhiên phải giúp đỡ phân tán tang thi.

Hai nhóm người bất ngờ gặp gỡ, phía bên mình vốn là tai bay vạ gió, cố tình lại gặp phải người như thế, thật khiến người ta tức mà không có chỗ nào phát tiết.

Hạ Tử Trọng quay kính xe xuống tới gần đuôi xe Quách Binh, Phương Hách hỗ trợ năm chăt vô-lăng, Hạ Tử Trọng Vươn tay nắm cái cục màu đỏ, tiện tay vứt trên mặt đất, sau đó dùng nước khoáng rửa máu dính trên tay.

“Có dị năng giả hệ thủy không? Tới rửa xe của bọn họ chút đi.”

Chút xíu máu như thế, một hồi nó khô thì không có vấn đề gì. Nhưng hiện giờ ở phía sau còn một chuỗi tang thi, một khi tất cả tách ra, xe bọn Quách Binh sẽ phải dẫn một đám tang thi rất lớn!

“Tôi có tôi có, để xe tụi tôi qua!”Xe mang theo dị năng giả hệ thủy tới gần, mấy quả cầu nước dội sạch vết máu sau xe, mà xe của Hạ Tử Trọng thì song song với chiếc Cướp đoạt giả của Quách Binh.

“Cẩn thận! Ngã!”Đầu đường phía trước, đột nhiên một gốc cây khô cao to ven đứờng bắt đầu gãy vơ, vài tiếng phanh xe gấp liền chia đoàn xe thành mấy hướng.

“Tang thi! Tang thi biến dị!”

“Tách ra hành động! Tự tìm đường về căn cứ!”

Một trận hỗn loạn qua đi, đoàn xe trong nháy mắt liền hỗn loạn, hướng xe bọn Hạ Tử Trọng đi còn có ba chiếc đồng hành, mà khiến người muốn thổ huyết nhất chính là –ba chiếc này đều là xe Bá Chủ! Trong đó còn có cái chiếc làm chuyện xấu nhét máu sau xe Quách Binh.

Chiếc kia chạy đầu mở đường, phía sau là đại quân tang thi rậm rạp chằng chịt, chặn hết đường lui, bên cạnh thỉnh thoảng còn có tang thi từ mấy căn nhà gần đó lắc lư đi ra gia nhập đại đội truy kích.

“Tại sao có nhiều tang thi như vậy?” Phương Hách cảm thấy khó chịu, nghi hoặc nhìn kiếng chiếu hậu.

“Chắc trên xe bọn họ có người bị thương.” Nếu không cái khăn máu kia lấy ở đâu ra? Nếu như không có mùi máu tanh thì đám tang thi cũng không điên cuồng chạy theo như thế.

“Có thể vượt qua họ được không?” Phương Hách nhìn ba chiếc xe phía trước, lúc này mới phát hiện chúng nó vậy mà đi thành hình chữ Phẩm (品), đem tất cả chỗ có thể vượt qua chặn lại!

Hạ Tử Trọng cười lạnh một tiếng: “Không cần sợ, cùng lắm thì chúng ta vào không gian.”

Hắn ngược lại muốn xem xem những người này có thể trốn tới nơi nào? Không nói những cái khác, ngày hôm nay bọn họ nửa đường còn cố ý đổ thêm xăng, hắn cũng không tin ba chiếc xe phía trước kia có năng lực chạy lâu hơn xe hắn! Cho dù mình tránh không khỏi, thì cũng có thể vào không gian – đương nhiên, vì không bại lộ bí mật không gian, hắn nhất định sẽ chọn nơi ổn định rồi mới đi vào. Còn làm bia đỡ đạn cho Bá Chủ ấy hở? Xin lỗi, hắn cũng không phải thánh mẫu.

“Ừm!” Phương Hách dùng sức mà gật gật đầu, trong mắt mang theo một tia phẫn hận nhìn chằm chằm ba chiếc phía trước, bây giờ những người này thực sự ngay cả mặt mũi cũng không cần!

“Kiểm tra cửa sổ xe đi, tất cả đều phải đóng kỹ.” Hạ Tử Trọng dặn dò một câu, Phương Hách liền nhanh chóng làm, xác nhận xe không có bất kỳ khe hở mới thở dài nói: “Xe này thật rắn chắc, nãy bị đụng vậy mà cánh cửa cũng không có bị méo tý nào.”

“Đương nhiên, xe chống đạn mà, chiếc đụng chúng ta mới đáng lo đó.” Nói, Hạ Tử Trọng dừng một chút: “Em lấy ống nhòm nhìn xem, trong ba chiếc xe đó có Ellen không?”

Phương Hách vội vã lấy ống nhòm nhỏ ra quan sát, một lát sau mới nói: “Chiếc xe bên trái! Ngồi ở hàng sau… Người dựa vào cửa sổ hình như là phụ nữ… Có thể là em họ của anh?”

“Chiếc xe đầu tiên thì sao?”

“Ghế lái cùng phó lái đều có người, không biết là ai, ghế sau cũng chỉ có một người ngồi…”

“Ghế sau khả năng còn có một người, nếu như bị thương thì lúc này không thể nào ngồi được.”

“Xe bên phải thì có sáu người, trong xe bọn họ đều có vật tư, không nhìn ra là cái gì.”

Hạ Tử Trọng gật gật đầu, trong lòng đang tính toán phải làm sao, đuôi xe đột nhiên chấn động.

“Tang thi! Nhảy tới rồi!” Phương Hách vội vã quay đầu nhìn lại phía sau. Đi theo sau xe khoảng cách gần nhất là mộtít tang thi cấp hai hệ tốc độ, trong đó có một con nhảy suýt tínữa là nhào thẳng vào đuôi xe rồi: “Có cần dùng súng không?”

“Không cần, em trước tiên thu vật tư phía sau vào đi.” Hạ Tử Trọng ra chỉ dẫn, hắn cũng không có nghĩa vụ phải thay bọn Ellen thanh lý tang thi.

Phương Hách giơ tay, thu hết vật tư, thuốc men, vũ khí vào không gian, Hạ Tử Trọng lúc này thì lặng lẽ mở cửa sổ, đem dị năng phong hệ cùng kim hệ ngưng tụ trên một cây tăm, phóng tới chiếc xe đầu tiên trong đội hình chữ Phẩm (品) nọ!

Phía trước truyền đến một tiếng vang thật lớn, Phương Hách vội vã quay đầu lại, thấy cách đó không xa có một chiếc xe buýt thật lớn chặn lại đường đi của bọn họ!

“Ngồi vững!” Hạ Tử Trọng gấp gáp nói một tiêng, liền dụng lực xoay Vô-lăng, xe xoay một vòng, thẳng tắp vọt vào trong tòa nhà ven đường!

Chương 68: Tính kế đối phó với địch

“Ào ào”

Ba chiếc xe trước sau liên tiếp vọt vào bên trong, chỉ có một chiếc xe bỗng nhiên bị nổ bánh, không thể quay đầu xe mà tông thẳng vào xe buýt ngã trên đường!

Hạ Tử Trọng trong lòng yên lặng mặc niệm ba giây, không nghĩ tới hiệu quả của tăm quá…..kinh người?

Vài tiếng thét chói tai từ trong chiếc xe kia truyền ra, dẫn hơn phân nửa tang thi đi đầu vọt tới bên đó.

“Lên lầu!” Hạ Tứ Trọng dừng xe ở tầng hầm khẩn cấp mở cừa xe, bây giờ tang thi bên ngoài đều hướng tới chỗ này, tuy rằng xe của hắn sức chịu đứng cao, nhưng nếu gặp phải tang thi hệ lực lượng, vạn nhất nó lấy xe buýt kia ném vào họ thì cho dù rắn chắc tới đâu cũng khó thoát thân.

Nghe tiếng của hắn, người trong hai chiếc xe khác cũng không quan tâm tới đồng bạn, ôm vật tư sau xe chạy lên cầu thang. Hạ Tử Trọng giả bộ chạy chậm một bước, thấy bọn họ đều vọt vào cầu thang mới vung tay lên, thu xe của mình, thuận tiện lấy hai cây tăm, bắn nổ lốp sau hai chiếc xe, quay người chạy theo.

Đoàn người không kịp xem xét tình huống liền vội vã lên lầu, một hơi bò đến lầu sáu mới dừng lại thở dốc.

So sánh với nhau, từ sau khi tận thế liền bắt đầu mỗi ngày rèn luyện thân thể, thể lực hai người Hạ Tử Trọng so với đám người này tuyệt đối là tốt nhất, một hơi bò lên lầu sáu tim cũng chỉ đập nhanh một chút xíu mà thôi, một giọt mồ hôi cũng không có.

Không để ý đoàn người Bá Chủ nằm så lai ở cầu thang, Hạ Tử Trọng kéo tay Phương Hách đập cửa khóa cầu thang, bắt đầu dò đường.

Chỗ này ngoại trừ bảo vệ ở bên ngoài thì trong đây không có con tang thi nào, tầng sau là khu ăn uống, nhưng lúc này ngoại trừ mùi thức ăn hôi thối cũng không ngửi ra được mùi thơm nào.

Từng gian phòng ăn bị vách tường thủy tinh sáng ngời ngăn ra, lúc này cửa đều đóng chặt, phía trên treo chìa khóa.

Hai người xác định bên trong không có tang thi, liền từng người cầm vũ khí đi đến cửa sổ sát đất xem tình huống bên ngoài.

Via hè phía dưới bị tang thi chiếm mất, chúng nó vây quanh một chiếc xe buýt, lúc này, hai đầu xe buýtrõ ràng là tang thi hệ lực lượng gấp ba lần tang thi bình thường, chúng nó ra sức xé thân xe.

Đúng, chính là xé ra, hai cánh tay vồ một cái liền cắm vào thân xe kim loại, sau đó như bóc vỏ quýt mà xé toẹt thân xe ra làm đôi!

“Bên trong có người.” Phương Hách nhích lại gần Hạ Tử Trọng.

Hạ Tử Trọng khẽ gật đầu, những người kia có lẽ là người sống sót trong thành phố, thực sự không có biện pháp mới tìm loại phương tiện giao thông này chuẩn bị ra khỏi nội thành, xui xẻo lại gặp tang thi biến dị. Xem rạ hôm nay tang thi trong thành bạo động cũng không phải chỉ do bọn Bá Chủ, mà có thể liên quan tới mấy người trong nội thành này chạy ra ngoài.

“Lão Lý bọn họ…”

“Hết cứu được rồi.” Người Bá Chủ không biết từ bao giờ cũng đi tới bên cửa sổ, nhìn chiếc xe bên cạnh xe buýt bị tang thi bao phủ.

“Aizz, sao trời cũng muốn diệt người.”

“Đồ của chúng ta còn trong không gian của người kia đó!”

“Thì biết làm sao? Vốn bị thương nặng như vậy liền… Nếu không phải vì mang theo hắn, thì sao có nhiều tang thi theo chúng ta như vậy? Bị thương nặng cũng không chịu lấy đồ trong không gian ra, liên lụy chúng ta!”

Vài dòng điện màu xanh nhạt lóe lên trên nóc xe, rất nhanh biến mất. Là dị năng giả hệ lôi.

Ellen bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn hai người Hạ Tử Trọng, thấy người trên chiếc xe kia là hai người họ thì không khỏi sững sờ – lúc lên lầu hai người luôn ở cuối đội ngũ, Ellen thì được các đội viên của mình che chở ở giữa, cho nên vẫn luôn không thấy rõ dáng dấp của bọn họ.

“Không nghĩ tới lại gặp nhau, chúng ta xem như có duyên phận, hình như hai người thu hoạch rât tôt?” Xe đều đổi thành loại có thể so với xe bọc thép, thu hoạch còn có thể kém sao? Nói như vậy nhiệm vụ của bọn họ cũng đã hoàn thành…

Hạ Tử Trọng không cho đối phương vẻ mặt tươi cười nào: “Thu hoạch rât tôt, vận may không tồi.”

Mấy người trong đội đối phương lộ ra thần sắc tức giận, đồng bạn bọn họ vừa mới chết, vật phẩm nhiệm vụ cũng biến mất theo dị năng giả không gian vừa chết, lúc này còn chưa xả được khí! Người này lại dám khiêu khích bọn họ? Mà nhóm của hắn cũng chỉ có hai người, không muốn sống nữa hả?!

Cũng không chịu ngẫm lại, bọn Hạ Tử Trọng bây giờ vội vả bị kéo tới nơi này là do ai?

“Anh! Là các anh sao?!” Âm thanh Hứa Lỵ Lỵ không đúng lúc vang lên, làm Phương Hách đứng sau hông Hạ Tử Trọng run lên – lần đầu tiên gặp nhau cô ta còn gọi thẳng tên Hạ Tử Trọng, nửa cái kính ngữ cũng không có. Lần thứ hai gặp lại đổi thành “Anh họ”, hiện tại trực tiếp thăng cấp thành “Anh” rồi!

Hạ Tử Trọng quét mắt nhìn cô ta, thấy cô ta kinh ngạc nhìn mình, chỉ hơi gật đầu với cô ta một cái, rồi không thèm phản ứng nữa.

Hứa Lỵ Lỵ cau mày khó chịu, vừa nãy tổng cộng chỉ có ba chiếc xe vọt vào đây, hiện tại lại thêm hai người Hạ Tử Trọng, không cần hỏi, chiếc xe kia nhất định là của bọn họ! Vừa nãy ở trên xe bọn Ellen còn tiếc hận, nói nếu như có chiếc xe kia thì không cần phải lo gì nữa, về căn cứ cũng là chuyện nhỏ…

“Anh, xe của các anh.” Hứa Lỵ Lỵ lời còn chưa dứt, Hạ Tử Trọng bỗng nhiên chỉ dưới lầu: “Chúng nó vào được.”

Giống như thủy triều tang thi tràn vào tầng một, không vào được cũng chưa từ bỏ ý định mà đem nơi này bao vây bốn phía! Sau đó có vài con đi sang chỗ khác.

“Nó, làm sao chúng nó biết nơi này có người?!” Một đội viên Bá Chủ bỗng nhiên la to.

Một gã đàn ông mang mắt kính mặt lạnh như băng đẩy kính nói: “Mùi, trong xe chúng ta dùng còn lưu lại mùi con người.”

Mọi người thoát thân mới quan trọng, lúc chạy khỏi xe không có đóng cửa.

“Anh nói xem, chúng nó thấy trong xe không có ai thì có bỏ đi không?” Một đội viên tràn đầy mong đợi nhìn gã đeo kính.

Gã đeo kính cười lạnh một tiếng: “Chúng ta chạy lên lầu, nếu như trong chúng nó có tang thi mũi nhạy bén như chó, sớm muộn cũng sẽ lên đến.”

“Vậy chúng ta làm sao bây giờ…?” Mọi người lo lắng nhìn nhau, nhất thời không biết làm thế nào mới tốt.

Hạ Tử Trọng liếc nhìn gã đeo kính vài lần, người này chính là người đại diện của Ellen lúc trước, bây giờ là quân sư cho tiểu đội Bá Chủ, Duẫn Đông.

“Đầu tiến chặn cửa thang máy, cửa cầu thang lại rồi tính.” Duẫn Đông đẩy mắt kính một chút, bắt đầu đi dọc theo cửa sổ thủy tinh.

Tầm mắt Ellen lần thứ hai đảo quanh người Phương Hách đang đứng cạnh Hạ Tử Trọng, bây giờ không phải cơ hội tốt để dụ người, đặc biệt hai người này rõ ràng là một đôi, không dễ chia rẽ. Nhưng nếu như có thể lợi dụng được nguy cơ, cũng không thể không đắc thủ… Hơn nữa cái tên đàn ông Hạ Tử Trọng này điều kiện cũng không tồi, hai người bọn họ đều là dị năng giả, nếu có thể dụ được…

Ellen tầm mắt mịt mờ, nhưng Phương Hách vẫn khó giải thích cảm thấy có một luồng hơi lạnh, trên người nổi một tầng da gà, dựa sát vào người Hạ Tử Trọng một chút mới nhìn xung quanh, cũng không phát hiện cái gì.

“Làm sao vậy?”

“Không có gì… Chỉ là cảm thấy hơi lạnh.”

Phương Hách vừa dứt lời, liền nghe thấy một người thanh niên vóc dáng nho nhỏ cười rộ nói: “Gớm, giống y như đàn bà, tưởng mình có giác quan thứ sau nữa hả?.”

Hạ Tử Trọng lạnh lùng nhìn người kia, trong mắt mang theo sát khí làm người kia cứng cổ, Ellen bên kia bị sắc đẹp dụ hoặc cũng thu hồi tâm tư, đánh giá trong lòng đối với Hạ Tử Trọng tăng thềm hai phần – loại khí thế này, trên tay người này chắc chắn từng dính máu người.

Trong mạt thế giết tang thi là bình thường, còn người có năng lực giết người chỉ nằm trong số ít. Giống như bọn Ellen, tuy rằng dùng một ít mưu kế thiết trí cạm bẫy chết mấy người (ví dụ như vì đào mạng mà đẩy người hai đội ngũ hợp tác ra làm lá chắn) nhưng chân chính tư tay giết người lại chỉ đếm được trên đầu ngón tay. Đặc biệt là Ellen, có đàn em, cho dù muốn giết người nào cũng không đến phiên hắn tự tay động thủ. Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến sức quan sát của hắn, trước tận thế hắn chính là dựa vào khả năng suy đoán tâm tư người khác mà bò lên vị trí đó, cảm nhận được ý nghĩ của người khác như một bản năng của hắn không dễ dàng mất đi.

“Ba hướng Bắc, Đông, Tây đều là đường phố, đường phía Bắc với phía Đông vô cùng rộng rãi, không có cách nào chạy thoát. Đường phía Tây tuy rằng không lớn, nhưng mấy tòa nhà quá thấp, chúng ta không dễ đi. Chỉ có phía Nam cũng có một cái cửa hàng, tuy rằng chỉ có bôn tầng, nhưng độ nghiêng lại dễ có cách đi qua.”

Duẫn Đông lúc này đã đi nhìn bốn phía trở về: “Hiện tại vấn đề duy nhất chính là – ba hướng kia đều là tường thủy tinh, chỉ có phía nam là tường đả.”

“Đập tường không có hiệu quả, động tĩnh quá lớn ngược lại sẽ đưa tới càng nhiều tang thi, anh có ý kiến gì?” Ellen thu hồi tâm tư, nhanh chóng suy nghĩ.

“Đi lên tầng cao nhất.”

Duẫn Đông chỉ tầng trên: “Đi lên nhìn thử rồi bàn.” Nói rồi, gã nhìn lướt qua Hứa Lỵ Lỵ. Bọn họ lúc trước thu Hứa Lỵ Lỵ cùng mấy người sống sót trốn ra từ F thị cũng biết được hoàn cảnh lần đó, lần này ra ngoài cũng là vì tìm hạt giống lương thực trân quý, không nghĩ sẽ gặp phải tình huống giống vậy. Nhưng bây giờ trong đội ngũ có hai người xa lạ, có dẫn bọn họ theo hay không còn khó nói, lên tầng cao nhất rồi tính tiếp, nếu như Ellen không dùng được bọn họ, trực tiếp khiến họ bị thương rồi ném ở đó còn tranh thủ được một ít thời gian.

“Rầm” một tiếng vang lên, tạp vật chặn ở cửa cầu thang sụp xuống, một bóng đen nhanh như chớp vọt tới chỗ bọn họ!

“Phòng thủ!” Duẫn Đông kêu lên, dị năng giả hệ hỏa phản ứng nhanh nhất trong đội phát ra một quả cầu lửa, nhưng động tác tang thi kia nhanh hơn, ngay khi quả cầu lửa đánh tới, m phát bắt được một đội viên Bá Chủ, tha hắn nhảy lên tường thoát thân! Đội viên kia còn không kịp phản ứng liền bị tang thi bắt được, vừa mới kêu một tiêng thảm thiết, liền bị tang thi gặm một cái đoạn khí chết!

“Hụt rồi!”

“Nhanh –!”

Tiếng nhắc nhở vang lên liền có tiếng va chạm, Hạ Tử Trọng đưa ngang con dao quắm chặn trước ngực, mấy đội viên Bá Chủ bên cạnh hắn ngay cả hắn đưa dao lên lúc nào cũng không biết!

Tang thi này xông thẳng tới chỗ Hạ Tử Trọng đang đứng, nó vốn cảm thấy số lượng nhân loại ở đây hơi ít, không cần phải lo lắng, lại không nghĩ tới đụng phải Hạ Tử Trọng rất có kinh nghiệm đối phó tang thi!

Chương 69: Nguy cơ dây leo

Con dao quắm của Hạ Tử Trọng ngăn cản lại được tốc độ của tang thi cấp hai, thân ảnh Phương Hách bên cạnh lóe lên, đâm mạnh một cái tới cổ nó! “Xi” một tiếng, tang thi kia bỗng nhiên lùi về sau, mà trên cổ đã bị đâm thủng thành một cái động. Ngay sau đó, Thân ảnh Hạ Tử Trọng giống như hóa thành một luồng sáng màu xanh, đuổi theo!

“Đừng lo lắng! Động tác nhanh lên!” Âm thanh Duẫn Đông bỗng nhiên vang lên, để đội viên tiểu đội Bá Chủ phục hồi tinh thần, vội vã nhằm vào một tang thi khác bị Ellen đóng băng một chân.

Cho dù bị đông một chân, hạn chế động tác linh hoạt, tang thi cấp hai cũng không phải dễ đối phó. Qua hơn năm, sáu phút tang thi cấp hai đó mới bị mọi người bu lại hạ gục ngã trên sàn đá hoa cương.

“Nhanh! Chạy lên sân thượng!” Nghe cầu thang có tiếng gì đó, Duẫn Đông vội vàng nhắc nhở mọi người, tinh hạch trong đầu tang thi cũng không kịp lấy.

Cầu thang mọi người đi lúc nãy cũng không dẫn lên tầng cao nhất, dẫn tới sân thượng là một cầu thang khác, mấy người Ellen vội vã chạy qua cầu thang bên kia, lòng còn sợ hãi nhìn lướt qua con tang thi đã chết kia. Đầu tang thi bị một đao đẹp đẽ cắt đứt, chỉ ở trên huyệt thái dương có một cái lỗ thủng nhỏ… Bọn họ chỉ có hai người! Làm sao giết được một con tang thi cấp hai nhanh như thế? !

Không kịp để mọi người suy nghĩ sâu xa liền cό tiéng tang thi gào thét, một con tang thi hình thể khổng lồ đang giãy dụa ở cửa cầu thang muốn vào, phía sau nó còn theo sát vài con tang thi tốc độ! Có thể thấy được, nếu như không phải có con tang thi to lớn này chặn lại thì chúng nó sớm cùng hai con tang thi kia xông lên trước rồi!

“Nhanh! Nhanh lên!” Người chạy sau kêu người người chạy trước, mọi người trước sau chạy tới cầu thang, có tốc độ dị năng gia tốc, hai người HạTử Trọng đương nhiên không thể rớt ở phía sau, đã đóng chặt cửa an toàn, mọi người mới nhanh chóng chạy lên sân thượng.

Lúc chạy tới trên thì phía dưới truyền đến âm thanh đập vỡ, Hạ Tử Trọng ở phía sau Phương Hách, một đường che chở cậu lên lầu, bỗng nhiên bên hông căng cứng, bị thứ gì cuốn lấy rồi!

Còn tưởng rằng có tang thi đuổi theo, Hạ Tử Trọng không quay đầu lại, một tay phát dị năng hệ kim đánh về phía sau. Cánh tay đánh hụt, Hạ Tử Trọng sững sờ trong lòng cúi đầu nhìn hông, trước đây từng nghe nói qua, có một loại tang thi có thể dùng đầu lưỡi làm vũ khí cuốn người, hắn còn tưởng rằng mình gặp phải loại tang thi đó. Nhưng ai biết, quấn ở trên eo hắn là một sợi dây màu xanh thẫm, còn mang theo lá cây? Hứa Lỵ Lỵ? !

Trong nháy mắt liền liên tưởng đến người nào lấy thực vật làm vũ khí, cô ta đây là thấy mình chạy trốn nhanh, muốn để mình kéo cô ta chạy?

Nếu như Hứa Lỵ Lỵ kêu cứu, gọi hắn hỗ trợ, tuy rằng tâm lý khó chịu, nhưng vì sau khi sống lại hai người cũng không phát sinh xung đột nào, mấy lần gặp nhau cô ta cũng khá lịch sự, Hạ Tử Trọng cho dù không tình nguyện không muốn kéo cô ta, nhưng cũng sẽ ném cái gì đó giúp cô ta cản tang thi phía sau. Nhưng bây giờ cô ta không nói một lời liền lấy dây leo quấn lấy hắn, sao có thể để cô ta toại nguyện?

Cảm giác dây leo bên hông dụng lực, giống như muốn kéo mình ra phía sau, làm bia đỡ đạn cho cô ta. Ở kiếp trước Hạ Tử Trọng nhớ có mấy lần thấy Hứa Lỵ Lỵ lén lút dùng dị năng kéo người khác thay cô ta chận miệng tang thi, trong nháy mắt phủ dị năng hệ kim lên con dao quắm, vạch nhẹ một cái lên dây leo trên eo – dao quắm vốn được mài vô cùng sắc bén, hơn nữa có dị năng hệ kim gia trì, cho dù dây leonày là thực vật tiến hóa cũng tuyệt đối bị Hạ Tử Trọng cắt đứt một cách gọn gàng, huống hồ bây giờ chỉ là một loại thực vật bình thường?

Bất động thanh sắc cắt đứt dây leo, Hạ Tử Trọng giơ tay đỡ lấy lưng Phương Hách, trên chân dụng lực, cùng cậu chạy thẳng vào cửa sân thượng.

Hứa Lỵ Lỵ chợt mất đà, thân thể không khỏi lung lay một chút, suýt té ngửa về phía sau, may mà đi theo sau cô ta chính là đồng bạn lúc trước vẫn luôn cùng nhau trốn ra khỏi F thị, bây giờ là bạn trai trên danh nghĩa, theo bản năng mà giúp đỡ cô ta một cái: “Cẩn thận!”

“Cảm, cảm ơn…” Hứa Lỵ Lỵ tiếp tục chạy vội lên lầu, nhưng càng chạy càng cảm thấy tang thi sắp đuổi tới phía sau rồi! Người đi theo sau cô ta kêu thảm một tiếng, bị tang thi bắt đi mất!!

Kỳ thực Hạ Tử Trọng lần này hiểu lầm Hứa Lỵ Lỵ, cô ta là muốn dùng dây leo cuốn lấy một người mang cô ta chạy, nhưng lúc chuyển hướng ở cầu thang, cô ta không thấy rõ người mình cuốn lấy là ai! Huống hồ lúc này đang có nguy cơ, bọn họ trước khi làm nhiệm vụ đội phó Duẫn Đông trịnh trọng nhắc nhở mấy lần, cho dù là lúc chạy trối chết cũng không được kêu ra tiếng, như vậy sẽ đưa tới càng nhiều tang thi hơn, nếu có người dám cao giọng la hét dẫn tang thi tới, cho dù sau này tới chỗ an toàn thì cũng sẽ bị phạt nặng!

Cô ta muốn kêu cứu Hạ Tử Trọng mấy lần, nhưng không dám kêu ra khỏi miệng.

“Nhanh lên, mau vào!” Một người đứng ở cửa, duỗi tay về phía Hứa Lỵ Lỵ – cô ta là dị năng giả hệ mộc duy nhất trong đội, nếu như cô ta chết, lần tổn thất này quá lớn! Bởi vậy lần này khi ra ngoài thu thập vật tư, cô ta là một trong những mục tiêu quan trọng cần được bảo vệ!

Vọt vào cửa, người vẫn luôn chạy bên cạnh Hứa Lỵ Lỵ xoay người lại đóng cửa, tay còn nhận cây gậyải ném tới chặn cửa, ai biết được, mộttang thi móng vuốt mãnh lực duỗi vao! Vồ một cái phá tan lồng ngực của hắn!

Người bên cạnh thấy thế, vội vã một đẩy hắn ra, đem thanh sắt cắm vào chốt cửa.

“Đóng kín cửa lại, Lỵ Lỵ, lại đây bắc cầu!” Ellen lập tức hạ lệnh, Hứa Lỵ Lỵ chân run đi không nổi phải để người ta kéo qua, cô ta dùng thực vật dựng một chiếc cầu dây leo có thể bắt tới tòa nhà bên kia.

Hứa Lỵ Lỵ cảngười phát run, cơ hồ đứng cũng không vững, lòng sợ hãi nhận hạt giống để xây cầu. Khóe mắt nhìn thoáng qua người bị thương phía sau.

Duẫn Đông lạnh mặt, đứng bên cạnh người bị cào nát ngực.

Người kia cả ngực đều là máu, thấm ướt nửa quần áo đang nằm dưới đất thoi thóp.

“Đội, đội phó…”

“Trên người có bị cắn không?”

Người kia liều mạng lắc đầu, hắn biết nếu hắn bị cắn thì sẽ phải chịu đãi ngộ thế nào, hắn đây chỉ là bị cào trầy! Là bị cào trầy! Dưỡng dưỡng là tốt, tuyệt đối sẽ không biến thành tang thi!

Duẫn Đông gật đầu một cái, sắc mặt có chút hòa hoãn: “Một hồi tôi kêu người khiêng cậu qua, hiện tại không nên cử động.”

“Cảm tạ đội phó, cảm tạ đội phó!” Người kia xúc động đội ơn mà buông lỏng tinh thần, nhắm mắt lại.

Đột nhiên, khí lưu sắc bén cắt đứt cổ của hắn, hai mắt trợn tròn mờ mịt mất đi tia sáng rực rỡ cuối cùng.

Ellen lúc này mới xoay đầu lại, cau mày hỏi: “Sao phải giết cậu ta?”

Duẫn Đông sắc mặt bình tĩnh thu hồi dao găm: “Căn cứ chúng ta đã từng thông báo, cho dù bị tang thi cào trầy, cũng vô cùng có khả năng bị tang thi đồng hóa – quân đội căn cứ chứng minh, tốc độ bệnh độc tang thi lấy truyền cực kỳ nhanh, cho dù là dính phải chất lỏng cũng sẽ bị truyền nhiễm.” Nói xong, lạnh lùng quét mắt qua từng người đang ngẩn người trên sân thượng: “Không muốn bị cảm nhiễm thì đừng động vào cậu ta, chúng ta mau chóng rút đi.”

Ellen thở dài một hơi, tầm mắt nhìn về phía cửa sân thượng: “Hiện tại tình huống như thế này, không thích hợp an táng cho cậu ta…”

“Chờ khi nào chúng ta về căn cứ thì bái tế, nếu như không thể quay về, ngay cả chúng ta cũng không có người thắp nhang.”

Hạ Tử Trọng lạnh mặt đứng một bên nhìn hai người này một đóng vai ác, một đóng vai thiện chơi đến náo nhiệt. Hơn nữa không thể không nói, Ellen diễn như thế, những đội viên khác cho dù bất mãn đối với hành vi của Duẫn Đông, cũng không nói gì. Huống chi, bên kia còn có tang thi đang gõ cửa.

Phương Hách bỗng nhiên đến bên tai Hạ Tử Trọng thấp giọng nói: “Thật giả tạo.”

“Em nhìn ra rồi?” Hạ Tử Trọng cau mày, hắn biết đời trước phẩm hạnh của Ellen ra sao nên mới nhìn ra bọn hắn đang diễn kịch, ổn định lòng người, không nghĩ tới Phương Hách vậy mà cũng có thể nhìn ra được.

Phương Hách bĩu môi: “Đương nhiên, trong mắt hắn một chút xíu cảm xúc khổ sở cũng không có, diễn còn dở hơn trước tận thế!”

Hạ Tử Trọng bật cười xoa xoa tay cậu, không nghĩ tới cậu còn rất mẫn cảm với phương diện này.

Hứa Lỵ Lỵ vẫn luôn nhìn lén phía sau giờ mới làm xong cây cầu, có chút khổ sở, có chút thở phào nhẹ nhõm mà lén lút nhìn người đã chết kia. Người kia là đồng bạn cùng cô ta trốn ra khỏi F thị, bởi vì dọc đường đi rất chăm sóc cho cô ta, còn đang theo đuổi cô ta, để cô cảm thấy có chỗ dựa, hắn rất có năng lực, cho nên khi tới căn cứ liền đồng ý làm bạn gái hắn.

Hắn vừa nãy bị thương làm mình còn lo hắn có biến thành tang thi không, thật tốt…

Lặng lẽ liếc nhìn Ellen đứng đối diện trên nóc nhà-từ khi gia nhập tiểu đội Bá Chủ, nhìn thấy thần tượng mình ái mộ, cô ta liền muốn chia tay với hắn để có thể đến với Ellen, nhưng chưa tìm được cái cớ nào hay, cũng không thể đá hắn để đi tìm người khác (vạn nhất Ellen vì mình làm như vậy mà bất mãn thì sao?). May là giờ hắn đã chết…

Đường sống màu xanh biếc dựng xong xuôi, Duẫn Đông để một dị năng giả thể chất đi qua tiếp ứng, chờ người kia an toàn tới nơi mới để mọi người theo thứ tự đi qua. Mà lúc này, thấy hai người Hạ Tử Trọng có lực sát thương mạnh mẽ với tang thi biến dị, đội viên Bá Chủ không có người nào dám ý kiên không cho họ đi theo. Duẫn Đông cũng không nhúc nhích-sức chiến đấu cao như vậy, đương nhiên sống sót theo bên người là tốt nhất.

Cánh cửa sau lưng bị tang thi dộng ầm ầm vang trời, có thể thấy chúng đã ăn hết người bị tóm, Hạ Tử Trọng và Phương Hách chen lẫn trong đội ngũ cũng lần lượt trượt qua, sau khi người cuối cùng tới nơi, một người trong Bá Chủ cầm dao chém đứt dây leo, trên lầu cao đối diện có mấy tang thi nhào tới, đứng không vững liền “vụt vụt” giống như diều đứt dây rớt xuống đàn tang thi đen nghịt bến dưới.

“Cuối cùng cũng tạm thời an toàn.”

Ellen an ủi mọi người: “Hành động nhẹ nhàng một chút, tìm lối thoát an toàn rồi đi.”

Duẫn Đông liền nói: “Bây giờ không tinh laan toàn, hai tòa nhà cách nhau quá gần, đối diện có tang thi biến dị, vạn nhất có tang thi nhảy qua được… Tôi kiến nghị, tiếp tục chạy đi.”

Chương 70: Chỗ dựa?

Vào lúc này Phương Hách triệt để nhìn ra, Bá Chủ này có hai đội trưởng một người mặt đen một người mặt đỏ, mặt đỏ thường thường sẽ nói một ít thương cảm để an ủi mọi người. Người kia thì đóng vai ác lúc nào cũng cầm roi quất người.

Bình thường tính cách con người được chia thành hai loại – M và S. Có người không bị đánh là không chịu ngoan. Có người thì lại phải để người dụ dỗ, khuyên nhủ, nói tốt mới có thể nghe lời. Trong Bá Chủ có hai người chân chính cầm quyền vừa vặn có thể đóng hai Vai này, nếu bọn họ không làm như vậy thì làm sao mấy người này vừa trải qua kinh hoàng, toàn thân không muốn nhúc nhích lại làm theo dự định của bọn họ?

Hạ Tử Trọng thì đang nghĩnhững chuyện khác – đời trước hắn và người lãnh đạo chân chính của Bá Chủ không có cơ hội tiếp xúc nhiều, nhưng bây giờ nhìn thấy cách thức hai người kia ở chung… Chẳng lẽ hai người này có một chân? Nếu không làm sao phối hợp tốt như thế?

Cái suy đoán này cũng không hẳn là sai, Ellen vốn là song tính, vị đội phó Duẫn Đông này cũng không khác gì, chỉ có túi da tốt bên ngoài. Vấn đề duy nhất chính là – Duẫn Đông nhìn qua như quỷ súc mắt kính công. Mà Ellen đời trước nếu đã thong đồng với Đới Quân, vậy cũng là công mới đúng… chẳng lẽ hắn trước sau đều có thể xài?

Hạ Tử Trọng cùng Phương Hách đầu óc suy nghĩvềhai hướng khác nhau nhưng cũng đồng thời thất thần, Hứa Lỵ Lỵ bên kia tiếp tục hai tay run rẩy, liên tiếp trồng dây leo đến tòa nhà khác.

Cô ta biết bây giờ là thời điểm mọi người liều mạng, cô ta cho dù sợ hãi cũng không thể không làm. Cái đùi lớn đang ôm đã bị chặt đứt, cái đùi lớn mới thì chưa kịp ôm, nếu như bởi vì vô dụng mà bị đội ngũ vứt bỏ thì bao nhiêu tâm huyết ngút trời của cô ta cũng đều chết yểu ở chốn này!

Khi cô ta lần thứ hai điều khiển dây leo cột tới bên kia, liền bị Ellen ôm vào lòng, dựa vào lồng ngực sáng nhớ chiều mong, cô ta đột nhiên cảm giác thấy mình lúc trước quá xoắn xuýt, hôm nay liều mạng là đáng giá! Ellen thấy mình tốt! Sau khi mình mất bạn trai liền ôm mình an ủi, chứng minh anh ấy cũng nhìn trúng mình!

Nhìn ả đàn bà trong ngực hai mắt đầy sao mơ giấc mộng công chúa, Ellen mỉm cười dẫn cô ta đi tới một góc khác, để cô ta tiếp tục làm cu li xây cầu dây leo, hai mắt lại tối tăm quét về phía Phương Hách cùng Hạ Tử Trọng.

Hắn mới rồi chủ động qua đây sớm muốn đỡ lấy Phương Hách trượt tới, nhưng ai mà nghĩ Phương Hách vốn là người khác thường, cố tình dị năng của cậu còn là hệ tốc độ! Trước khi tới nơi cậu nhảy một cái liền an toàn tiếp đất, nhảy qua một bên, căn bản không cần hắn phải đỡ!

Hít sâu một hơi, yên lặng tự an ủi mình – nóng ruột ăn không hết đậu phụ nóng, chỉ cần bọn họ lần này có thể trở về bình an, hắn sớm muộn gì cũng có thể chiếm được đửa nhóc kia!

“Làm sao, coi trọng người kia?”

Ellen liếc mắt nhìn Duẫn Đông, hơi cau mày: “Đừng nói anh muốn cướp với tôi?”

Duẫn Đông cười lạnh một tiếng: “Tôi cũng không khát khao như cậu, nhìn thấy trai nhà lành liền muốn dụ lên giường.”

Ellen nhướng mày, đang muốn nói lại, ánh mắt Duẫn Đông đã nhìn qua hai người kia: “Hai người kia cũng không tệ, tôi thấy cậu nên kêu bọn họ tham gia với cậu đi.” Trong Bá Chủ, kéo người là vai diễn thuộc phụ trách của Ellen.

“Tham gia? Anh muốn tôi chơi 3p hả?” Ellen cau mày chặt tới mức hai đầu lông mày sắp dính luôn vào nhau : “Ý kiến cũng không tồi, người kia vóc dáng cao cao rất khá… Từ khi tận thế tôi còn chưa có hưởng qua…”

Duẫn Đông lúc này nhìn chằm chằm hắn, trên mặt mang biểu tình tựa tiếu phi tiếu: “Lần này làm nhiệm vụ chết không ít dị năng giả, tôi là đang muốn bổ khuyết dị năng giả – cậu, đang nói cái gì đó?”

Ellen giận dữ, mặt mày xanh xao, đang định cãi lại, bên kia bỗng nhiên có người vẫy tay – thang dây leo xây thành!

Mọi người một hơi bò qua năm tòa nhà, mới tạm thời rời xa phạm vi hiện trường bị tang thi bao vây. Nhưng dưới tòa nhà văn phòng này cũng không thiếu tang thi.

Bọn họ một đường đi trên nóc nhà, không khí bên ngoài tốc độ lưu động so với trong nhà nhanh hơn, bởi vậy, ngoại trừ khi vừa bắt đầu còn có tang thi đuổi theo, về sau mọi người cũng có thể cắt đuôi tang thi.

Sắc trời bên ngoài đã tối, người Bá Chủ thương thảo với nhau, quyết định tối hôm nay nghỉ ngơi ở đây, chờ ngày mai lai nghi cach tìm xe rời khỏi nội thành.

Hai người Hạ Tử Trọng không có ý kiến -hiện tại cũng không có nơi nào để đi. Vào trong tìm một phòng nghỉ ngơi, không ở cùng với người đội Bá Chủ.

Hai người ngày hôm nay giết không ít tang thi biến dị, sức chiến đấu mạnh mẽ khiến người cho dù tâm bất mãn thì trước mặt cũng không dám nói lời khó nghe. Chờ hai người bọn họ rời đi mới có người oán giận với Hứa Lỵ Lỵ: “Người anh này của em thật biết làm giá, người khác nói chuyện với hắn hắn cũng không trả lời.”

Hứa Lỵ Lỵ sửng sốt một chút, cô ta còn đang đắm chìm trong mấy lần tiếp xúc tứ chi với Ellen, chợt nghe người ta nhắc tên Hạ Tử Trọng mới nhớ tới, cô ta bây giờ cũng không phải không có chỗ dựa?!

Nở nụ cười với người kia: “Tính khí của anh ấy chính là như vậy, lạnh như băng.”

“Dáng vẻ đạo đức như thế mới làm cho nữ sinh yêu thích, đừng ở chỗ này ghen tị.” Một người dùng tay đẩy người oán trách kia, cười nói.

“Nữ sinh? Chúng ta ở chỗ này làm gì có nữ sinh? Còn tôi đây làm gì lại ghen tức bộ dạng của hắn?”Người kia lơ đễnh bĩu môi.

Một người khác đến hỏi thăm Hứa Lỵ Ly: “Đó là anh em?”

“Anh họ.”

“Ô, anh thấy hai người lớn lên không giống nhau.” Người kia bỗng nhiên tỉnh ngộ, hồn nhiên không chú ý lời này của mình là đang nói Hứa Lỵ Lỵ lớn lên cũng không bằng anh họ của cô ta: “Bộ dạng hắn như vậy chắc chắn trước tận thế có không ít nữ sinh theo đuổi nhi? Mẹ anh sao không đẻ anh ra đẹp trai thêm một chút chứ?”

Hứa Lỵ Lỵ khóe miệng co quắp lần hai: “Anh ta… anh ta là đồng tính luyến ái.”

Bốn chữ “đồng tính luyến ái” vừa ra khỏi miệng, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, bỗng nhiên, có người ngẩng đầu liếc trộm qua chỗ Ellen.

Ellen đương nhiên cũng nghe được lời bọn họ nói, bất quá hắn không để ý, cùng Duẫn Đông thấp giọng thương lượng công Việc, sau đó mới lấy ba lô: “Đến đây nhận cơm tối.”

Mọi người vội vã im miệng không dám nói nữa.

Kỳ thực, người lần này cùng Ellen ra ngoài làm nhiệm vụ, ngoại trừ Hứa Lỵ Lỵ với mấy người mới gia nhập và ba đội ngũ hợp tác, những người còn lại đều là người bên cạnh Ellen lúc trước. Có Vài người là Vệ sĩ của hắn, còn lại là nhân viên của công ty. Tận thế phát sinh ngày ấy, hắn đang đi chụp hình quảng cáo, bên cạnh có không ít người, mọi người đều ở cùng một khách sạn. Sau tận thế, khách hàng không biến thành tang thi đều đi theo hắn, hắn lúc đó mới kích phát ra dị năng hệ băng, hơn nữa có Duẫn Đông phụ tá, rất tự nhiên mà trở thành lãnh đạo của mấy người này.

Chuyện Ellen nam nữ không kỵ mọi người đều biết, nhưng đối mặt với đương sự cũng không thể nói – vạn nhất người ta có cái gì kiêng kỵ?

Hứa Lỵ Lỵ thì lại hiểu lầm, cho là bọn họ đối với chuyện này có ý kiến, càng sợ Ellen bởi vì mấy đội viên khác mà xem thường anh họ của mình, sau đó không thèm để ý tới mình, như vậy chỗ dựa mình chưa kịp dựa liền ngã? Nghĩ tới đây, cô ta thừa dịp qua lấy thức ăn mượn cơ hội cùng Ellen giải thích: “Kỳ thực anh của em ngoại trừ cái… thì tính tình rất tốt, cũng không gây phiền phức gì… Chỉ là không thích nói chuyện với người khác…” Hứa Lỵ Lỵ ở đáy lòng yên lặng giấu đi đánh giá ác ý về Hạ Tử Trọng, nghĩ biện pháp giúp hắn gây ấn tượng tốt với Ellen.

Ellen cười ôn hoà: “Không sao, không có gì đâu, ở nước ngoài đối với chuyện này rất phóng khoáng. Anh thấy trên tay anh họ em với Phương Hách mang nhẫn kết hôn – bọn họ đã ra nước ngoài kết hôn rồi đúng không?”

“A?” Hứa Lỵ Lỵ lúc này mới thật sự sửng sốt, cô ta cũng không chú ý trên tay bọn Hạ Tử Trọng có nhẫn, làm sao mà biết việc này?

Ellen chớp mắt mấy cái: “Vậy là hai người có phải đã lâu không gặp không?” Lần trước thấy Hứa Lỵ Lỵ cùng Hạ Tử Trọng gặp mặt hắn liền nghi ngờ quan hệ của bọn họ rất không xong, quả nhiên phỏng đoán không sai.

“A, đúng vậy! Lần trước gặp ảnh là tết năm ngoái…” Lời còn chưa dứt, Hứa Lỵ Lỵ liền ý thức được mình nói sai, mặt đỏ bừng bừng.

Cô ta vốn nghĩ nếu như có thể khiến bọn Hạ Tử Trọng gia nhập Bá Chủ, đến lúc đó cũng có thể giúp cô ta. Cho dù không thể, hai người bọn họ bây giờ đều có dị năng, lợi hại như vậy, người khác biết bọn họ là thân thích của cô ta cũng sẽ không tùy tiện bắt nạt, nhưng bây giờ…

Ellen làm như không nghe thấy, đưa tới một bình nước trái cây: “Hiện tại không có món gì ngon, kiên trì một chút nữa, chúng ta tranh thủ ngày mai trở về cằn cứ.” Như vậy xem ra, ả đàn bà này không dùng được, vẫn phải do mình tự ra tay thôi.

“Chúng ta làm sao bây giờ? Ngày mai còn phải đi với bọn hắn?” Phương Hách dựa vào ngực Hạ Tử Trọng gặm cơm nắm. Ngày hôm nay hai người bọn họ giết được hai con tang thi cấp hai, Bá Chủ bên kia làm rớt một cái, hai người thừa dịp loạn đem tất cả đầu tang thi ném vào không gian, bạch cầu liền nhào tới ăn hết ba viên tinh hạch, lúc này no đủ còn đang dạo chơi trong đó, cũng không ra ngoài làm kỳ đà cản mũi.

“Tạm thời đi theo họ.” Hạ Tử Trọng trầm ngâm một chút cau mày nói: “Phía dưới quá nhiều tang thi, nếu như có thể cùng bọn họ về căn cứ thì đi chung cũng được.” Tuy rằng rất không muốn cùng người Bá Chủ đi với nhau, nhưng hiện tại không thể tách ra, hắn lại không quá nguyện ý trực tiếp ra tay giết người, cũng chỉ có thể dựa theo hoàn cảnh.

“Bọn họ hiện tại không còn nhiều người, thêm hai chúng ta thì mới có chín người, làm cách nào xông ra?” Phương Hách cắn một ngụm cơm nắm, nhìn xuống tang thi lít nha lít nhít trên đường.

“Tự nhiên sẽ có cách.” Đời trước người Bá Chủ chắc chắn cũng đã gặp qua tình huống tương tự, lúc đó đội bọn họ cũng không có Hứa Lỵ Lỵ, vậy rót cuộc họ trốn bằng cách nào? Chờ chút, hồi đó bọn họ không có Hứa Lỵ Lỵ cho nên cũng không nhận nhiệm vụ đi cửa hàng hạt giống, nói như vậy, ký ức đời trước đã không thể dùng được nữa.

Có cần… tìm cơ hội loại trừ bọn Ellen không?

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *