Trọng Quy Vu Hách – chương 61 – 66 [text]

Chương 61: Người thắng cuộc

Mấy người Quách Binh lấy khí lực như đốn củi mà xông lên, cũng chỉ làm sâu hơn vết thương trên cổ tang thi. Tang thi đứng dậy rít gào một tiếng, người vây quanh nó đều bị nó ném từng người một bay ra ngoài!

Một bóng người thừa dịp tang thi nhấc hai cánh tay, liền đâm một cái! Con mắt còn lại của tang thi cũng bị thủng!

Thị lực tang thi sơ cấp hầu như không có, chúng nó chỉ hành động dựa theo âm thanh và mùi, nhưng tang thi cấp một đã bắt đầu khôi phục một ít thị lực, đợi đến cấp hai, thị lực của chúng nó không khác con người là bao, đôi mắt một khi bị hao tổn, cũng sẽ ảnh hưởng đến hành động của chúng. Lần Phương Hách đâm con mắt nó còn đâm thẳng sâu tận xương! Tuy rằng không đủ sâu, nhưng cũng thương tổn được một phần não bộ của nó!

Lui sang một bên, Hạ Tử Trọng thừa dịp người khác tiến lên ngăn cản hành động của tang thi, liền lấy nước không gian uống hai ngụm bổ sung tinh lực, ngay khi một vòng người bị đánh bay, Phương Hách đang hấp dẫn sự chú ý của tang thi xông thẳng về phía nó! Phong hệ dị năng kéo thân thể Hạ Tử Trọng, hệ kim bám trên mặt dao. Một dao qua đi, vết thương bị chém ra một đoạn dài, chỉ còn dư lại chút xíu!

Con tang thi kia vậy mà còn động được!

Dị năng giả hệ sức mạnh trong tiểu đội Luân Hồi lúc này đã bò dậy, tiện tay nhặt búa không biết củaaigàotoxông lên, hai tay siết chặt, tàn nhẫn chém đứt khối thịt cuối cùng nối liền với cái cổ nọ. “Phù phù, ùng ục, ùng ục…”

Theo đầu tang thi rơi xuống, khối thân thể kia cũng ngã nát trên sàn nhà.

Một người, hai người, ba người… Mọi người lục tục ngã ngồi trên đất, không biết là ai thấp giọng mắng một câu: “Mẹ kiếp! Hơn nửa đêm không ngủ chạy đến nơi này ăn khuya…”

Có người lúc trước bị tang thi ném ra ngoài bỗng nhiên bắt đầu ho khan, phun ra máu: “Mẹ kiếp, xương sườn hình như gãy rồi.”

Người tiểu đội Luân Hồi vội vã cứu trị người bệnh, Hạ Tử Trọng xua tay cho biết mình chỉ là thoát lực cũng không có bị thương, Phương Hách vội vã chạy đến bên cạnh hắn giúp hắn kiểm tra tay chân. “Đầu đâu?” Hạ Tử Trọng thấp giọng hỏi.

Phương Hách biểu hiện trên mặt có chút quái lạ, chớp chớp mắt với hắn: “Bên trong…”

Hạ Tử Trọng sửng sốt một chút, vội vàng nhìn vào không gian, liền thấy bạch cầu dùng tư thái hết sức quen thuộc đang “run run”, ở giữa không trung, trên người tỏa ra một tầng “sáng”, vẻ mặt sảng khoái – nó lúc nào lấy được tinh hạch?! Cái đầu kia rõ chỉ mới chem đứt thôi mà!

Phương Hách nhịn cười, vươn tay vuốt ngực giúp hắn thuận khí. Quách Binh nhìn thấy còn tưởng rằng Hạ Tử Trọng cung bị thương, vội hỏi: “Cậu bị thương chỗ nào rồi?! Xương sườn có sao không? Tôi cho người xem một chút.”

“Đau sốc hông, đau sốc hông.” Hạ Tử Trọng liền vội vàng lắc đầu đứng dậy: “Có tổn thất ai hay không?”

“Tương đối, Tiểu Tôn gảy cánh tay, Mãnh Tử trên người bị thương một chút, gãy bôn cái xương sườn, những người còn lại cũng chỉ bị đập đầu mấy cái, đều là ngoại thương, không chết người.” Nói tới chỗ này, Quách Binh nghiêm nghị nói cám ơn Hạ Tử Trọng: “Lần này rất cảm ơn hai người, nếu như không có hai người, chúng tôi nhất định sẽ mất rất nhiều người.”

“Không có gì, đây vốn là chức trách của tụi tôi.” Nếu là hợp tác, Hạ Tử Trọng đương nhiên sẽ có trách nhiệm, đối phương chủ động hợp tác với mình nguyên nhân trọng yếu nhất chính là vừa ý sức chiến đấu mình và Phương Hách, nên thời điểm cần xuất lực Hạ Tử Trọng đương nhiên không lười biếng, huống chi… Bạch cầu nhà hắn còn không khách khí đem tinh hạch nuốt mất rồi…!

Con tang thi biến dị này tuy rằng hai người Hạ Tử Trọng xuất lực nhiều nhất, theo lý mà nói thu hoạch cũng phải hơn người ta. Nhưng đối phương cũng giúp đánh tang thi, nếu không hai người không thể nhanh như vậy đã giải quyết xong. Bạch cầu không nói tiếng nào trực tiếp độc chiếm tinh hạch… Quả thật không đúng với người ta.

Hạ Tử Trọng chợt nhớ tới giấc mộng ban nãy… Đó là báo hiệu bản tính tham ăn của bạch cầu sao? Cái này còn cần phải báo mộng sao hả!?

Tiểu đội Luân Hồi ở trong căn cứ có phương pháp riêng, ít nhất bọn họ đã chú ý tới chuyện lãnh đạo cấp cao của căn cứ đã để ý đến tinh hạch. Bởi vậy lúc giết tang thi trong trường, tinh hạch đều bị bọn họ đào ra, giữ lại.

Hạ Tử Trọng lo lắng sẽ bị phát hiện, hai đội viên không bị thương trong đội đối phương đứng dậy đi tới chỗ đầu tang thi định móc tinh hạch, lại kinh ngạc kêu lên: “Ủa? Đầu tang thi đâu rồi?!”

Hạ Tử Trọng theo bản năng lần thứ hai “nhìn” vào không gian. Bạch cầu đã hấp thu hết toàn bộ năng lượng trong tinh hạch, đang vui chơi bay loạn trên trời, híp đôi mắt to biểu tình thỏa mãn – nó… không phải nuốt luôn cái đầu tang thi của người ta rồi chứ?!

Ý nghĩ này thực sự quá kinh khủng, may là lúc này Phương Hách lén lút bóp bóp cánh tay Hạ Tử Trọng, thấy bộ dáng cậu muốn nói lại thôi, trong lòng Hạ Tử Trọng lập tức nhận định – nói không chừng đầu tang thi mất tích có liên quan với Phương Hách. Bất quá, cho dù Phương Hách thấy đầu tang thi bị chém liền “trộm” cái đầu đó vào hắn cũng không muốn trách cứ. Vợ yêu nhà mình đây là đang tìm đồ ăn cho đứa nhỏ.

Đương nhiên, nếu như lén lút động thủ là bạch cầu, chắc chắn mình sẽ giáo dục lại nó!

Đầu tang thỉ không thấy. Người tiểu đội Luân Hồi tay chần nhanh chóng ở trong phòng học tìm vài vòng cung không thấy. Một đội viên chỉ vào đường phố đen sì bên ngoài: “Có khi nào văng ra ngoài luôn rồi?”

Có thể.

Trong nội thành sớm đã cúp điện, lúc chiến đấu hỗn loạn tưng bừng, ngay cả người tự tay chặt đầu tang thi xuống cũng không biết cái đầu đó bay đi hướng nào, huống chi là người khác! Sàn phòng đã bị tang thi đập ra một cái lỗ lớn, cửa sổ sớm nát tan, biết đâu chừng cái đầu kia đã bay ra ngoài?

“Đi về nghỉ trước.” Quách Binh không phải không nghi ngờ hai người Hạ Tử Trọng cùng Phương Hách không phải đội viên của mình, nhưng lúc chiến đấu bọn họ cách tang thi rất xa, bây giờ hai người cung không có mặc quần áo rộng lớn, trên người có thứ gì liếc mắt một cái cũng nhìn ra. Còn nữa, cho dù cái đầu mất tích có liên quan đến họ – bọn họ cũng là người xuất lực giết tang thi nhiều nhất, vậy nên tinh hạch trong đầu tang thi cho bọn họ cũng phải.

Trần Ninh ở trong phòng quét mắt một vòng cuối cùng mới trở lại căn phòng cũ nghỉ ngơi, tầm mắt lướt qua hai người Hạ Tử Trọng. Hai người này cũng không lập tức chạy về nơi để hành lý của bọn họ, trên người ngoại trừ vũ khí mới dùng đều không mang thứ gì. Nhìn trang phục trên người bọn họ, Trần Ninh bỏ đi tia nghỉ ngờ cuối cùng đi tới bên cạnh Quách Binh: “Hiện tại trời quá tối, sáng mai hãy tìm.”

“Ừ, có lẽ rơi ra ngoài rồi, tất cả ngày mai nói tiếp.”

Một hồi loạn chiến, tiểu đội Luân Hồi ngã xuống năm người bệnh, hoạn nạn qua đi họ được đồng đội băng bó thành thực nằm trên đất dưỡng thương. Nhân viên trực đêm xếp lại lần nữa, đổi thành mấy người không bị thương canh giữ.

Hạ Tử Trọng lúc này không thể không cảm thán một câu-người tiểu đội bọn họ thật là đủ may mắn. Gặp tang thi cấp hai vậy mà không có người chết? Cho dù người bị thương cũng đều là gảy tay gảy chân, cũng không bị cắn hay cào phải, đây thực sự là kỳ tích. Sáng sớm ngày kế, tiểu đội Luân Hồi tìm tòi xung quanh, vẫn như cũ không hề phát hiện đầu tang thi. Cách trường dạy học không xa là khu dân cư, tuy rằng giữa khu dân cư và trường học có tường vây ngăn cản, nhưng cũng có thể thấy bên đó đã tụ tập không ít tang thi. Nếu như đầu tang thi tối hôm qua thật sự bị chém “bay” qua tường vây, vậy bây giờ làm sao đi qua tìm tinh hạch đây.

“Thôi, đi thôi, bên ngoài tang thi bao la, đầy đường. Muốn đào tinh hạch liền đi bến tàu bên kia đào!” Quách Binh không xoắn xuýt nữa, mang theo các đội viên xuống lầu, lái xe, xuất phát về bến tàu.

Mãi đến khi lên xe của mình, Hạ Tử Trọng mới thấp giọng hỏi: “Tối hôm qua đến cùng xảy ra chuyện gì?” Hắn vì không để người ta hoài nghi, cả buổi tối đều không chủ động hỏi chuyện này, thế mà lại thấy đầu tang thi sáng lòa trong góc không gian…

Phương Hách nín cả một buổi tối, lúc này mới mang oán hận vừa chọt mặt Bạch Cầu vừa giải thích: “Tối hôm qua, cái đầu vừa mới bị chặt, em liền nhìn thấy nó xông tới! Nằm ở trên đầu tang thi! Em sốt ruột, liền đem nó với đầu tang thi đưa vào không gian…”

Kết quả, đầu vừa mới vào, tinh hạch cùng bạch cầu liền bay ra giữa không trung, bạch cầu trực tiếp nuốt tinh hạch!

“Nó xông tới?!” Tối hôm qua ánh sáng quá mờ, Hạ Tử Trọng hai lần lui về phía sau hồi phục tinh thần lực, cũng không thể nhìn thấy “hành động vĩ đại” của đồng chí Bạch cầu.

Má bạch cầu bị chọt lún xuống, vẻ mặt vô tội nhìn “mẹ” mình, không rõ cậu vì sao muốn chọt nó.

“Chính là nó! Cũng may nó ẩn thân.” Phương Hách liền oán hận chọt chọt nó: “Em nhìn thấy có vật từ cửa xông tới, chính là loại hiệu quả sau khi nổ ẩn thân– nơi nó đi qua không khí đều vặn vẹo. Nó nhào tới em sợ bị người ta nhìn thấy, sốt ruột quá liền…”

“Không có chuyện gì, việc này không trách em.” Hạ Tử Trọng an ủi sờ tóc Phương Hách, lại dùng sức nhấn nhấn “cái trán” bạch cầu hai lần: “Mày nói coi, mày ăn nhiều tinh hạch như vậy, sao còn không chịu suy nghĩ chu đáo hả?”

Bạch cầu ủy khuất dựa vào người Phương Hách, dùng cái trán bị chọt đau chà lên ngực cậu, cầu an ủi.

Không thể câu thông thực sự quá phiền toái. Hai người thay phiên mắng nó một trận, cũng không biết nó có nghe lọt câu nào không.

Chờ Phương Hách ổn định tâm tình, muốn lấy nước ép trái cây từ không gian để Hạ Tử Trọng bổ sung vitamin, bất ngờ phát hiện trong không gian có chút khác thường: “Tử Trọng, trong không gian có phải hơi mờ mờ không?”

Không gian tách biệt ngày và đêm, giống như một ngày bình thường bên ngoài, một khi đến buổi tối, sắc trời sẽ đen thui.

Đêm qua sắc trời quá đen, hai người chỉ nhìn thấy bạch cầu ăn tinh hạch xòng liền ở trong không gian bay tới bay lui, cũng không phát hiện có gì khác thường. Nhưng bây giờ, trong không khí mơ hồ có một lớp sương khói mỏng manh. Giống như lần trước, không gian tiến hóa!

Chương 62: Chặn đường

Nghe Phương Hách nói không gian lại có sương mù, Hạ Tử Trọng có chút kích động, “xem” tình hình trong không gian gật đầu nói: “Là sương mù, tuy rằng còn rất mờ, nhưng giống như lần trước. Xem ra muốn không gian

tiến hóa phải cần một lượng tinh hạch rất lớn.” Hắn không biết tinh hạch cấp hai cung cấp năng lượng nhiều hơn tinh hạch cấp một bao nhiêu, lúc trước mấy hố tinh hạch lởn bọn họ sàng lọc đều bị không gian hấp thu hết!!

Số lượng tinh hạch thu lần đó so với lần đầu tiên không gian thăng cấp nhiều hơn gấp mấy lần, nhưng cũng không thể khiến không gian có biến hóa. Cho tới tối hôm qua chỉ mới nuốt một viên cấp hai liền làm không gian nổi lên sương mù màu trắng.

“Lúc trước anh nghĩ bạch cầu nuốt tinh hạch cũng không có tác dụng gì với không gian, bây giờ nhìn lại hình như nó nuốt bao nhiêu tinh hạch thì không gian cũng hấp thụ năng lượng bấy nhiêu. Có lẽ loại ánh sáng khi nó ăn tinh hạch là mối liên hệ giữa nó với không gian, bất kể nói thế nào, cho nó ăn những thứ này cũng không tính là lãng phí.” Nói rồi, tâm tình Hạ Tử Trọng cuối cùng khá hơn một chút, giơ tay xoa xoa đầu bạch cầu.

Bạch cầu nheo mắt lại, tuy rằng không biết vì cái lông gì cha mình vuốt ve mình, nhưng xoa bóp thư thái như vậy, nó sẽ không chối từ đâu. Ừ, nhất định là cha cảm thấy tội lỗi khi làm mình đau nên bây giờ mới lấy lòng mình.

Phương Hách cũng yên lòng, cười híp mắt vỗ vỗ cái đầu thịt, đưa nước trái cây cho Hạ Tử Trọng: “Uống chút đi, tinh hạch không lãng phí là được.”

Hạ Tử Trọng cũng bật cười nhận bình nước, cái này sao lại lãng phí? Coi như tiêu hao tinh hạch nuôi con, tuy rằng đứa con trai này chỉ biết ăn, cho tới bây giờ còn chưa gọi một tiếng “ba ba” nào cả.

Thẩm tra bạch cầu xong, tay Phương Hách ngưng tụ một tầng ánh sáng màu trắng, cách quần áo trị liệu chỗ Hạ Tử Trọng bị trầy hôm qua. Hai người bọn họ tối qua vận khí không tệ, bởi vì phía trước có khiên thịt chống đỡ cho nên mới không bị thương, chỉ có Hạ Tử Trọng bởi vì bị quái vật quăng ra nên đập vào tường xanh tím hết cả người. Đường hôm nay khó đi hơn hôm qua, hai bên đường cung từ từ xuất hiện nhà lầu, dân cư.

Lộ trình đoàn người càng tiếp cận ven biển, các tòa nhà hai bên đường ngày càng nhiều.

Mãi đến khi bọn họ quẹo tới F thị, tang thi ven đường từ lẻ tẻ hai, ba con biến thành cụm năm, cụm sáu con.

“Các xe cẩn thận chú ў, chuẩn bị tăng tốc chạy qua đoạn đường này. Các xe chú ý, chuẩn bị tăng tốc chạy qua đoạn đường này.” Từ điện thoại vô tuyến phát ra âm thanh, lúc này người lái xe là Phương Hách vội vã cẩn thận, chuẩn bị bất cứ lúc nào tăng tốc theo xe phía trước.

Xe dẫn đầu đoàn bỗng nhiên gia tốc, cực kỳ cuồng dã xông về phía trước. Tang thi trên đường bị xe đụng ngã trái ngã phải, con nào xui thì bay luôn cái mạng.

Mấy xe đi đầu đều đã cải tạo, rắn chắc, sức chịu đựng và phòng ngự là hạng nhất. Vào lúc này ba chiếc bền chắc nhất thay phiên bảo trì vị trí dẫn đầu, luận phiên phá tan đàn tang thi chặn đường, chướng ngại vật, tận lực chia sẻ hao tổn bình quân cho mỗi chiếc xe.

Phương Hách nhìn thấy bọn họ thay phiên nhau phía trước, trong mắt mang theo một ít thán phục ước ao: “Tử Trọng, bọn họ có học đua xe không? Kỹ thuật lái xe thật là lợi hại.”

Học? Đua xe? Huấn luyện viên dạy cái đó chắc phải khóc thầm.

Hạ Tử Trọng cười vuốt tóc Phương Hách: “Không chừng bình thường họ cũng đua vài trận.”

Tiểu đội Luân Hồi một đường đánh bay mọi thứ, nghiền ép những thứ chặn đường thành bã, vô cùng hung hãn chạy thẳng tới kho hàng ở bến tàu, tiếng động cơ ồ ồ dẫn vô số tang thi nghe thấy mà tới.

Đến khi mọi người đến gần kho hàng, đường phố phía sau đã có một ít tang thi lục tục chạy tới. Phía kho hàng cũng có mấy tang thi lắc lư, nhưng khi một đội viên tiểu đội Luân Hồi phụ trách thăm dò cầm kính viễn vọng bò lên trên quan sát, từ điện thoại vô tuyến truyền ra tin tức không tốt cho lắm –

“Đội trưởng, kho số 31 có không ít tang thi vây quanh, phỏng chừng đã có người bên trong.”

“Có thể đi vòng qua không?”

“E rằng không được, đường khác bị mấy cái container đổ chặn rồi.”

“Đường bị chặn lại.” Quách Binh giải thích rõ với mấy người bên cạnh: “Chúng ta muốn đi là kho số 17, nhất định phải băng qua kho số 31.”

“Có bao nhiêu tang thi?” Hạ Tử Trọng suy nghĩ một chút hỏi.

Từ điện thoại vô tuyến trong chốc lát lại truyền đến âm thanh: “Có ít nhất một đến hai trăm con.”

Cho dù là hai người Hạ Tử Trọng ra ngoài tìm tang thi luyện tập, cũng không dám ở trong bầy tang thi một hai trăm con múa quyền, mười mấy con thì còn có thể. Ngẫm lại xem, cho dù trước tận thế bạn bị vây quanh bởi một hai trăm người sống, từng người bọn họ nhào vô cũng có thể đè bạn chết tươi rồi.

“Một hai trăm…”Quách Binh sờ sờ cằm: “Liều mạng không có lợi, số lượng quá nhiều khó tránh khỏi ngộ thương, một khi bị lây bệnh liền xong đời.”

Hạ Tử Trọng đem tầm mắt chuyển tới con đường gần đó: “Vậy cũng chỉ có thể nghĩ biện pháp dẫn chúng ra, hoặc là tìm chỗ nào nhốt bọn chúng lại.”

Một đội viên đột nhiên hỏi: “Không thể dùng lửa đốt sao? Chung quanh đây có không ít xe rải rác, trong xe hẳn cũng còn xăng?”

“Cách này cũng được…”

“Không biết mấy kho hàng bên cạnh có chứa chất dễ cháy không, nếu không cẩn thận đốt tới…” Hạ Tử Trọng nhắc nhở một câu, phụ cận đâu đâu cũng có kho, container, bên trong có không ít thứ tốt, nếu như bị đốt thực sự thì quá đáng tiếc.

Đội phó Luân Hồi Trần Ninh nửa ngày không lên tiếng bỗng nhiên mở miệng: “Đừng quên, phụ cận còn có gara, nếu lửa lan qua tới đó thì chúng ta cũng không thể lấy xe mà về.”

Đội viên kia lúc này mới rụt cổ lại, không nói nữa.

“Lão đại! Tang thi sắp đuổi tới rồi! Có mấy con tốc độ chạy rất nhanh”

“Giết chúng nó đi, chúý một chút, đừng gây ra tiếng động dẫn bầy bên kia qua.” Quách Binh lập tức đứng dậy chỉ huy mọi người chuẩn bị chiến đấu.

Hạ Tử Trọng và Phương Hách canh giữ ở cùng một vị trí, mấy tang thi chạy tới tốc độ mặc dù nhanh, nhưng vẫn là tang thi cấp một, cũng không phải tang thi có dị năng hệ tốc độ.

May là tốc độ đoàn xe chạy tới bến tàu nhanh, cho nên tang thi phía sau cách xa nhau kéo dài thành một đường. Có mấy còn nửa đường mất đi mục tiêu liền dừng lại đi lung tung, mấy con chạy tới là do tốc độ nhanh hoặc chúng ở gần chỗ này.

Từng người trong đoàn đôi phó với những con trước mặt mình, ngoại trừ người bệnh dưỡng thương trong xe những người còn lại đều được điều động ra ngoài, nhanh gọn giết chết tang thi chạy tới. Hạ Tử Trọng và Phương Hách cũng không có cơ hội ra tay, mừng rỡ ở một bên nghỉ ngơi.

Mấy đội viên chờ chiến đấu xong liền tiến lên đào tinh hạch trong đầu tang thi, Thẩm Hải Bình chính là một trong số đó, tay cầm cây rìu mở đầu tang thi ra, ngũ quan vặn vẹo trắng toát, giữa chấtlỏng sềnh sệch tối om om là một viên tinh hạch nho nhỏ, mang găng tay cao su cầm lấy tinh hạch bỏ vào bình nhựa bên hông, lui ra vài bước mới thở dài một hơi: “Mỗi ngày đào mấy chục lần như vậy, không muốn điên cũng khó.”

Một đội viên Luân Hồi cười hì hì vỗ vỗ vai hắn: “Châm dầu đi, bên kia còn một hai trăm cái sọ tang thi chờ cậu mổ giải phẫu kìa.”

Thẩm Hải Bình suýt nữa phun nước miếng, sắc mặttrắng bệch mà trừng cái bình trong tay: “Vật này tốt nhất là có tác dụng như mấy người kia truyền ra, sau này các nhà khoa học trong căn cứ mà dám nói “Vật này trải qua nghiên cứu phát hiện – hoàn toàn không có bât kỳ tác dụng gì”, tôi sẽ phát nhiệm vụ kêu gọi người nhét hết cái đống này vào miệng họ!”

Phương Hách ở một bên nhịn cười nhìn hắn tức giận, Hạ Tử Trọng thì lại hỏi đội phó Luân Hồi Trần Ninh: “Vật này mấy người ở căn cứ có nói dùng làm gì không?”

Trần Ninh lắc đầu nói: “Lãnh đạo cấp cao hình như đang nghiên cứu, bất quá nghe đâu…”

Triệu Long bên kia bỗng nhiên xem vào.

“Người nói đã xem qua rất nhiều tiểu thuyết tận thế đó.”

Trần Ninh không để ý hắn, tiếp tục giải thích: “– nếu vật này là từ trong đầu tang thi phát hiện, tương lai có thể có tác dụng gì đó. Có người hoài nghi nó có thể thăng cấp dị năng nhưng trước mắt không ai phát hiện nó sử dụng để làm gì.” Nói rồi, có chút ghét bỏ mà quét mắt nhìn cái bình trong tay Thẩm Hải Bình, vật từ trong đầu tang thi đào ra, nếu nghiên cứu ra phải ăn nó mới có thể thăng cấp dị năng, hắn thà rằng cả đời không thăng cấp dị năng, cung tuyệt đối không ăn nó!

“Phía sau tạm thời không có tang thi tới đây, chúng ta nghiên cứu một chút làm sao vượt qua phía trước.” Quách Binh xác nhận phía sau an toàn, mới lần thứ hai vẫy tay kêu mọi người. Từ nơi này đến mục tiêu của bọn họ nhất định phải đi qua kho số 31.

Tuy rằng có thể đi trên nóc nhà kho, từ trên tường rào vòng qua, nhưng đồ bọn họ muốn lấy số lượng không ít, căn bản không thể không có xe. Ngoài ra, một mục tiêu khác của bọn họ cũng phải đi qua đường này.

“Chúng ta lần này đi chủ yếu tổng cộng có ba mục tiêu – số 17, số 5, số 20. Kho hàng số hai mươi là xe nhập khẩu, cái đó chúng ta đi cuối cùng, kho số năm là dược phẩm, kho số mười bảy là vũ khí. Kế hoạch của chúng ta chính là đi kho số 17 lấy vũ khí rồi mới đi kho số 5, hành động cũng an toàn hơn rất nhiều, vấn đề bây giờ là làm sao dẫn tang thi ra.”

Trần Ninh cau mày, chỉ vào một chỗ trên bàn đồ trải giữa bọn họ: “Có thể dẫn vào sân kho khác không?”

Xung quanh đây thứ khác không có, nhưng kho, xưởng nhiều đến phải đếm thành số.

“Làm sao dụ được bọn chúng? Làm cách nào để chúng nó vào hết trong sân?” Quách Binh đưa ra nghi vấn: “Đại đa số tang thi đều là hành động đơn giản, chỉ dựa vào âm thanh dẫn tới, ta không nghĩ bọn chúng sẽ đi vào. Vậy ai là người dẫn? Làm sao bảo đảm an toàn?”

Có người dẫn thì đảm bảo tang thi hành động theo kế hoạch, nhưng an toàn bản thân người dẫn thì…

“Dẫn quái cũng có thể dựa vào tường vậy.” Hạ Tử Trọng bỗng nhiên chỉ vào tường vây cao to bao bốn phía gần đó, mọi người nghe vậy hai mắt sáng ngời – đúng vậy! Có thể đứng ở trên tường! Chỉ cần xác nhận trong bầy tang thi không có con nào biến dị nhảy lên tường là được!”Bây giờ vấn đề là trong kho hàng số 31 rút cuộc có cái gì? Tại sao đàn tang thi lại vây ό dό?” Mọi người sững sờ, toàn bộ ánh mắt đều tập trung vào hướng kho số 31.

Chương 63: Kho số 31

Hai mươi phút trôi qua, đội viên Luân Hồi thân thể gọn gàng, động tác linh hoạt lặng lẽ men theo bờ tường tới kho số 35, Phương Hách cũng ở trong đó.

Hạ Tử Trọng vốn muốn tự đi, hai người bọn họ một người hành động, một người tham dự bàn kế hoạch là cách hay, nên Phương Hách là ứng cử viên đi làm việc tốt nhất. Hạ Tử Trọng chỉ có thể lo lắng trong lòng, nhìn theo Phương Hách cứời với mình, quay người nhẹ theo sát phía sau đội viên Luân Hồi. Hắn biết Phương Hách cũng cần trưởng thành, vẫn luôn giữ cậu bên người không phải điều tốt cho cậu, huống chi hiện tại cậu cũng có thể tự do ra vào không gian.

Thế nhưng, lo lắng vẫn là lo lắng.

Tốc độ dị năng không chỉ tốc độ chạy nhanh hơn, ngay cả những động tác khác cũng nhẹ đi rất nhiều. Phương Hách vẫn luôn là một đứa trẻ ngoan, khi còn bé tuy rằng đã trèo tường nhưng chưa từng trèo cây, vốn cậu còn lo lắng động tác leo tường của mình chậm chạp sẽ ảnh hưởng đến những người khác. Lúc đi theo bọn họ đến chân tường mượn bàn đạp nhảy lên, cậu mới bất ngờ phát hiện mình vậy mà tự học được kỹ năng mới – Kỹ năng leo tường!

Khụ khụ, đương nhiên, leo trường này cũng không phải loại “leo tường” kia, đời này cậu sẽ không cho Tử Trọng đội nón xanh đâu!

Xác nhận kho hàng này không có vật gì đặc biệt, nơi này chỉ có mấy cái ống nhựa pvc, đội viên dẫn đầu dùng điện thoại vô tuyến liên lạc với Quách Binh, hai đội viên động tác hết sức nhẹ nhàng mở cửa lớn kho số 35, đội viên dẫn đầu xác nhận người đi mở cửa đã đến nơi an toàn, từ trong túi đeo lưng lấy ra đồng hồ báo thức…

Trong nháy mắt tiếng chuông sắc bén liên miên reo lên không dứt, tang thi vây quanh cửa kho số 31 đồng loạt quay đầu lại, cảnh tượng kia làm mấy người đứng trên tường không tự chủ được mà rùng mình – thật dọa người!

Tang thi vòng ngoài duỗi hai tay loạng chạng đi tởỉnơi phát ra âm thanh, người cầm đồng hồ báo thức tố chất tâm lý rất tốt, nhẫn nhịn cảm giác rợn cả tóc gáy, chờ đám tang thi đó đến gần một chút rồi mới dẫn chúng vào cửa kho số 35.

“Mấy con tang thi kia sao vậy? Sao vẫn còn một nửa ở chỗ đó?” Trần Ninh cầm kính viễn vọng nhíu mày.

“Lẽ nào trong đó có nhiều người? Mùi vị giống nhau? Cho nên chúng nó mới không muốn đi?”

Hạ Tử Trọng bỗng nhiên nghĩ tới một việc khả thi, chân mày cau lại: “Còn có một loại khác.”

“Cái gì?”

“Mùi máu.”

Mấy người bọn họ sửng sốt một chút, lần thứ hai nhìn về phía tang thi bên ngoài kho số 31 đang kích động không ngừng, trong lòng dâng trào một loại cảm giác ngột ngạt không rõ.

Đến khi đa số tang thi đều tụ tập ở cửa lớn, mấy đội viên chờ trên nóc nhà cũng mở đồng hồ báo thức mang theo, người đứng trên tường kia tắt đồng hồ, quay người chạy men theo bờ tường khác, vài bước nhảy lên nóc nhà kho.

Mùi vị nhân loại cộng với âm thanh đồng hồ báo thức, nhóm tang thi lục tục tiên vào cửa kho. Từ điện thoại vô tuyến lại truyền ra: “Lão đại, dẫn vào rồi, chờ cơ hội đóng cửa!” Phương Hách bọn cậu lúc này đều đứng ở trên nóc nhà, vách tường kho tương đối rắn chắc, mấy con tang thi cấp một vỗ một hồi cũng không sụp được.

“Làm sao bây giờ? Còn mấy con tang thi kia nữa.” Trần Ninh nhìn về phía Quách Binh, hiện tại trước cửa kho số 31 còn ít nhất năm, sáu chục con tang thi không chịu đi.

“Đóng cửa!” Mấy con tang thi đó bị vật hấp dẫn hơn chú ý, cho dù đơi thêm một hồi cũng sẽ không lại đây. Hắn không thể để cho cac đội viên trên nóc chết vô ích. Mấy thành viên nhanh chóng chạy tới đóng cửa, dùng một thanh thép dài chặn ổ khóa phòng ngừa tang thi thoát ra.

“Trở về, cẩn thận, đừng để rơi xuống.” Quách Binh thấy cửa đã khóa kín, thở phào nhẹ nhõm cầm lấy điện thoại.

Vài thân ảnh nhẹ nhàng từ nóc nhà nhảy lên tường rồi từng người nhảy xuống, còn cái đồng hồ báo thức vẫn vang kia? Vẫn đang đặt ở trên nóc nhà kho, hấp dẫn lực chú ý nhóm tang thi.

Mọi người đau đầu nhìn muốn toét mắt với mấy con tang thi vẫn còn bu ngoài kho 31, đồng loạt nhìn đội trưởng Quách Binh.

Quách Binh nghiêm mặt, trầm giọng nói: “Chuyện đến nước này chỉ có thể giết sạch mấy con đó mới đi qua được!”

Trần Ninh nheo mắt lại, chủy thủ dài trong tay hắn xoay xoay hai vòng: “Tôi ngược lại muốn xem xem trong kho hàng số 31 có vật gì tốt, vậy mà làm cho mấy con tang thi đó không nỡ rời đi.” Mọi người chia làm mấy phần bao vây kho 31 lại, bước chân nhẹ nhàng, cẩn thận tiếp cận tang thi, sau đó từ ngoài bắt đầu chém giết!

Bởi vì lưng tang thi hướng về phía mọi người, cho nên người xông lên ban đầu đều thành công chém chết mục tiêu. Bất quá khi chém giết phát ra âm thanh, cho dù mấy con tang thi đó không có trí tuệ nhưng cũng nhận ra uy hiếp đến từ đằng sau.

Mấy con tang thi gần cửa nhất quay đầu lại, gào thét vọt tới đám nhân loại đang tập kích đồng bọn phía sau mình.

“Tang thi biến dị!” Bây giờ mọi người cũng không biết tang thi có còn tiếp tục tiến hóa nữa không, bởi vậy đều gọi những cón tang thi bất thường là tang thi biến dị.

Những con đứng ở trong cùng không thể nghi ngờ đều là tang thi biến dị!

Trên móng vuốt đen kịt tóe ra tia lửa, hướng người gần nhất vồ một cái!

“Đệt! Tang thi còn có dị năng?!” Người kia vội vàng né tránh, sợ hãi mắng một tiéng, tóc của hắn bị lửa quẹt môt chut, phát ra mùi khét hôi thối. Hạ Tử Trọng và Phương Hách khi vừa bắt đầu cũng không xông lên ngay, hai người bọn họ giá trị vũ lực cao, được Quách Binh an bài ở phía sau để ngừa xuất hiện chuyện ngoài ý muốn. Hiện tại phát hiện bên trong bầy tang thi có lẫn những con tang thi kỳ quái, đây là lúc tới phiên bọn họ.

Xoay con dao quắm trong tay, lưỡi dao trong nháy mắt dát lên một tầng màu vàng tinh tế, như ánh mặt trời phản quang. Chỉ là, từ khi tận thế đến, trên bầu trời này đã không còn mặt trời xuất hiện, cho nên không thể là khúc xạ của ánh mặt trời.

Như một cơn gió mát lướt qua, mọi người liền thấy Hạ Tử Trọng vọt tới, lập tức, con tang thi có dị năng hỏa đầu lìa khỏi cổ.

“… Lực chiến đấu này, thực sự là…”

Quách Binh theo bản năng lôi ra một điếu thuốc ngậm trong miệng, cầm bật lửa muốn quẹt, chợt nhớ tới những ngày tháng này sau không biết còn có thể tìm được điếu thuốc nào hay không? Làm sao có thể hút bậy bạ? Liền vội vã cất điếu thuốc đi.

Phương Hách theo sát Hạ Tử Trọng, ngay khi hắn chém đứt cái đầu tang thi kia, lập tức giơ tay chém thẳng vào não một con khác định cào Hạ Tử Trong.

Mấy ngày nay rèn luyện làm hệ số chính xác của Phương Hách tăng lên, lần này đâm trúng tang thi, vậy mà có thể đâm thủng đầu nó, chọt trúng tinh thạch!

Năng lượng hoạt động của tang thi đều bắt nguồn từ tinh hạch trong đầu, bị Phương Hách đâm thủng, tinh hạch từ một hướng khác rơi ra ngoài, con tang thi này liền mất đi khí lực, ngã xuống đất.

Thời khắc hai người hỗ trợ cho nhau, bên người họ đã xuất hiện một đoàn trong suốt không hẹn mà tới, nhảy đúng ngay cái đầu Hạ Tử Trọng vừa mới chém xuống…

Tao nói mày thích ăn vật này như vậy sao?! Muốn ăn cũng phải chờ đến khi tụi tao cho mày có được không?! Sao lại quang minh chính đại đi cướp như thế, gia trưởng của mày biết ăn nói làm sao với người ta đây hả?!

Bước chân Hạ Tử Trọng dừng lai, suýt chút nữa đã đụng phải tang thi bên cạnh, đến khi giết con đó xong nhìn lại cái đầu tang thi cấp hai với bạch cầu đã biến đâu mất rồi, mà Phương Hách bên cạnh cũng đang kinh ngạc nhìn nơi lẽ ra phải có cái đầu ở đó. Xem ra bạch cầu đã mang cái đầu đó vào không gian “hưởng dụng” rồi? Tình cảnh này phát sinh ở thời khắc lửa điện xèn xẹt, trừ bọn họ hai người động tác nhanh cũng không có ai nhìn thấy đầu tang thi mất tích. Ngay sau đó Phương Hách cung vọt đến bên cạnh hắn nhanh chóng dứt khoát giết chết một con khác, hai người bất đắc dĩtiếp tục làm việc.

Tang thi cấp một đối với người không học qua công phu tay chân rất khó giải quyết, may mắn là tất cả người tiểu đội Luân Hồi đều đã học qua, phần lớn la quân nhân xuất ngũ, cho dù kỹ năng vật lộn thường thường nhưng ít nhất sức mạnh, động tác cũng tốt hơn người bình thường. Hơn nữa có hai tên biến thái Hạ Tử Trọng và Phương Hách hỗ trợ, không bao lâu sau, năm mươi sáu mươi con tang thi đều bị bọn họ giết hết.

Mọi người thở phào, Phương Hách và Hạ Tử Trọng cung nhẹ nhõm – bề ngoài tang thi cấp hai có dị năng hệ hỏa cùng với mấy con tang thi bình thường không khác nhau, không giống như cái con tối hôm qua hoàn toàn khác loài. Cho nên mất vài cái đầu cũng không ai biết. Các đàn em phụ trách xử lý tinh hạch trong đầu tang thi, mấy người Quách Binh lại chuyển lực chủ ý lên cái kho bị tang thi vây quanh.

“Vào xem thử?” Trần Ninh xoay xoay chủy thủ trong tay hai vòng hỏi Quách Binh.

Quách Binh gật đầu: “Cẩn thận một chút.”

“Đi.” Trần Ninh vẫy tay, những đội viên bên người cấp tốc đuổi tới.

Một người móc dao con cạy khóa cửa, mọi người động tác cẩn thận khom nửa người lẻn vào trong viện. Trong sân hàng này để không ít bao vật liệu xây dựng chống thấm nước, còn có một dãy phòng ốc sắp xếp giản dị.

Hạ Tử Trọng thấy những người kia chạy tới cửa một phòng, bỗng nhiên giơ chân đá văng cửa, liền có tiếng thét vang lên.

“Là người sống.” Tang thi sẽ không hét chói tai như một đứa con gái bị người ta sờ soạng thế này.

Tiếng hét vang lên làm mấy người đứng canh ở cửa hoặc đang đào tinh hạch bên ngoài đều đình chỉ động tác, nhìn chăm chú qua bên này.

Mấy người đứng trước cửa thần sắc kinh ngạc đứng sững ở đó không vọt vào trong. Một khắc sau Trần Ninh mới đi vào trước, chừng năm phút sau mặt mũi tối sầm lồi ra một gã đàn ông.

“Có chuyện gì vậy?” Quách Binh thấy sắc mặt Trần Ninh bất thiện đẩy người kia, nghi hoặc hỏi.

“Bên trong có ba khối thi thể.” Trần Ninh hít một hơi. Cười lạnh nói, “Đất đầy máu, thịt trên thân người chết cũng biến mất, tất cả đều là phụ nữ, thân thể trần truồng. Chính là do mùi máu tanh này nên tang thi mới không chịu rời đi.”

Người kia bỗng nhiên nhào tới dưới chân Quách Binh dập đầu, khóc lớn nói: “Đại, đại ca cứu mạng! Tôi, tôi là ông chủ công ty sản xuất vật liệu xây dựng Thần Thông, các người mang tôi đi đi, tôi, tôi sẽ trả thù lao cho các người…”

Trần Ninh một cước đá văng người kia nhìn về phía Quách Binh: “Vừa nãy em có hỏi, ba người phụ nữ kia đều bị gã giết để ăn…”

Đang nói, các đội viên khác đi kiểm tra những phòng còn lại cung chạy trở về: “Lão đại, tổng cộng tìm thấy bảy khối thi thể, hai thi thể tang thi, năm thi thể người còn lại thì thịt trên cánh tay, đùi mất hết rồi!”

Chương 64: Thu hoạch

Quách Binh nghe nói mà giận không chỗ phát tiết, một cước đạp vào mặt gã kia, gã giãy dụa làm sao cũng không thoát ra nổi: “Mày, con mẹ nó là heo hả?! Một tháng, một mình ăn bảy người?!”

Gã kia vừa giãy dụa vừa khóc rống lên: “Không, không phải một mình tôi… Khi mới bắt đầu là bọn hắn nói muốn ăn thịt người, tôi, chúng tôi nơi này không có cái gì ăn nên…”

Cũng là do người này xui xéo, ngày tận thế đó bọn họ có một lô hàng nhập khẩu từ Nhật, bởi thời gian quá trễ mà lại có bạn gái bên người nên ông chủ này quyết định qua đêm ở đây, ngày mai cùng hàng hóa trở về nội thành, ai biết được tận thế đột nhiên đến? Trong bọn họ có hai công nhân hóa thành tang thi, mấy công nhân còn lại đồng tâm hợp lực mới giết được bọn nó.

Chờ sau khi cả bọn kinh hồn bạt vía giết được nó mới phát hiện thế giới bên ngoài đã biến hóa, đâu đâu cũng có tang thi ăn thịt người. Mấy người bọn họ mới thảo luận, trong thành thị quá loạn còn không bằng ở trong kho này xem tình huống ra sao rồi hành động sau.

Bên ngoài kho tang thi du đãng ngày càng nhiều, mỗi lần bọn họ ra ngoài đều dẫn theo một nhóm tang thi lại đây vây quanh kho không chịu rời đi. Dân dân, bọn họ cũng không còn tìm thấy gì ăn được, cạn sạch lương thực sau đó ông chủ này được bạn gái khuyến khích liền đem chuyển suy nghĩ đến việc ăn thịt người.

Lôi kéo ba người đàn ông bình thường khác cùng mình hưởng chung đàn bà, bôn người lén lút giết công nhân nào tách ra một mình. Có lẽ lúc giết người đầu tiên bọn họ còn sinh ra cảm giác tội ác, nhưng đói bụng, máu tươi, dục vọng cầu sinh như ác ma nói nhỏ thì thầm bên tai thúc giục bọn họ tiếp tục thực hiện.

Sau khi giết tất cả bảy người, bốn người cầm đầu lại không ai dám ăn. Trốn vào một căn phòng “sạch sẽ” hết hai ngày, mới không chịu được đói bụng duỗi tay hướng tới bay con ma đen đủi kia.

Nhưng “thức ăn” bắt đầu thối rữa, bọn họ mới ý thức được mình đã phạm “sai lầm”– hiện tại không có cách nào giữ tươi, không nên một lần giết hết nhiều người như vậy, kết quả bây giờ tất cả đều hư thối…

Giết chết bảy người rồi động thủ giết ba người phụ nữ còn dư lại cũng không phải việc khó gì. Mà loại giết người, ăn thịt này trong lòng sinh ra áp lực quámức khổng lồ, làm gãnày sau khi giết ba người phụ nữ xong cũng hỏng mất, nếu như hôm nay tiểu đội Luân Hồi không mở cánh cửa này ra thì gã cũng sẽ chết vì sợ hãi chính bản thân mình.

Quách Binh trong mắt loé ra một tia tàn nhẫn, chợt nhớ tới bên cạnh còn có hai người Hạ Tử Trọng, hắn nhìn tới vị trí của hai người thì Hạ Tử Trọng đang ôm lấy eo Phương Hách mang cậu cách xa cửa nhà kho. Quách Binh bật cười một chút, từ sạch sẽ trong mắt Phương Hách có thể nhìn ra đứa bé này tuyệt đối chưa từng trải qua những việc này, bất quá cái người Hạ Tử Trọng kia…Nghĩ nghĩ nhìn Trần Ninh một cái rồihất cằm, Trần Ninh nắm cổáo người kia lôi vào trong viện, trong chốc lát liền giải quyết xong rồi đi ra.

Đoàn xe lần thứ hai chạy vào sâu trong bến tàu, trong xe Phương Hách cúi đầu chọt chọt bạch cầu giấu trong túi, oán hận nói thầm với nó: “Mày muốn ăn vật kia thì tụi tao chuẩn bị cho mày, lần sau không cho phép lén lút ra ngoài nữa, nếu không sau này không cho mày ra nữa luôn!”

Bạch cầu chớp chớp đôi mắt to ngập nước trong suốt như ánh pha lê.

“Mấy cái ống pvc trong không gian ở đâu ra vậy?” Hạ Tử Trọng đang lái xe hỏi.

“Ô! Quên nói cho anh, lúc nãy khi chúng ta rút đi em sẵn tiện thu vào luôn. Em thấy mấy cái đó sau này sẽ hữu dụng.” Mấy con tang thi đều bị nhốt trong sân, Phương Hách lúc chạy ra khỏi nóc nhà thuận tiện thò tay vào cửa sổ còn mở thu mấy cái ống vào. Bọn họ hiện tại cách một khoảng không cũng có thể thu đồ vật, Phương Hách chỉ thu được mấy cái ống gần cửa sổ một chút, còn ở xa hơn thì không biết.

Hạ Tử Trọng nở nụ cười: “Hữu dụng, trước tiên để đó đi.”Nếu như bọn hắn muốn xây cái gì trong không gian thì mấy cái đó cũng có ích.

Phương Hách dùng lực chọt chọt bóp bóp hai má thịt vừa mềm vừa mập của bạch cầu rồi mới đóng ba lô lại xe phía trước giảm tốc độ, bọn họ đã tới kho mục tiêu.

Mọi người xuống xe, cấp tốc đi đến cửa kho hàng. Nhà kho này không giống với mấy cái bọn họ từng đi ngang qua, diện tích của nó rất lớn, cửa nhà kho còn được khóa bằng khóa điện tử.

Quách Binh móc ra một chùm chìa khóa mở cửa tường, mới đi tới trước cửa kho.

Mọi người cấp tốc dò xét trong viện, xác nhận bên trong không có ai, phụ cận nhà kho cũng không có dấu hiệu có người đã tới, lúc này mới thả lỏng nửa phần, chờ Quách Binh mở kho.

Bọn Quách Binh tựa hồ biết mật mã của kho hàng này, tuy rằng bây giờ chỗ này đã bị cúp điện, nhưng trong kho hàng có hệ thống cung cấp điện độc lập, dĩ nhiên cho tới bây giờ còn vận chuyển. Chẳng bao lâu, cửa nơi đó truyền đến một tiếng “tích”, Quách Binh thở dài một hơi: “Được, mở rồi!”

Cửa kho chậm rãi mở ra, sau cánh cửa dày nặng là những thùng gỗ chất đống thành hàng, hay va li bằng da.

Một người trong đội lập tức huýt sáo: “Đồ vẫn còn!”

Cơ hồ mỗi người đều hưng phấn muốn chết, trong tận thế đánh tang thi la một việc rất tốn sức, nếu có thể dùng vũ khí thì ai cũng không muốn lấy đao đi chém! Mấy còn tang thi đó vừa thối vừa bẩn vừa buồn nôn, dùng vũ khíxa xa đánh giết vẫn là thoải mái nhất!

Quách Binh không nói hai lời liền dẫn người đi vào, bắt đầu mở thùng kiểm tra từng cái một.

Trong trong ngoài ngoài hai cái kho hàng chất đống đủ loại vũ khí. Đương nhiên, trong này cũng không có vũ khí nào có lực sát thương quá lớn, trâu nhất chính là súng ngắm, bom, lựu đạn, nhưng loại vũ khí có tính sát thương quy mô lớn như ống phóng rốc-két tuyệt đối không có.

Cho dù là người buôn lậu vũ khí cũng không dám càn rỡ mà dẫn phiền toái về nhà.

Đại thể thống kê một chút, Quách Binh kêu hai người Hạ Tử Trọng đến thương nghị: “Tổng cộng hai kho vũ khí, hai người muốn mỗi loại một phần? Hay chỉ muốn lấy vũ khí mình xài quen tay?”

Hạ Tử Trọng nở nụ cười: “Tụi tôi cũng không như các anh, trước tận thế đều là người bình thường chưa sờ qua súng bao giờ. Những thứ đồ này lấy một ít phòng thân là được rồi, quá cao cấp chúng tôi cung dùng không được.”

Quách Binh bật cười, kêu Trần Ninh lên cùng nhau thương nghị Với Hạ Tử Trọng, chọn lựa mấy loại súng có phản lực thấp, thêm một bộ súng ngắm với không ít lựu đạn, thuốc nổ, còn lại chính là phân phối đạn và vài loại vũ khí khác. Những thứ này tính gộp lại căn bản không như ước định lúc trước lập thành: Một phần. Nhưng Hạ Tử Trọng tỏ vẻ phần còn lại không cần, đổi thành một phần tinh hạch thu hoạch được lần này là tốt rồi.

“Mặc dù bây giờ không biết tinh hạch này đến cùng có ích lợi gì, bất quá trước tiên tich gop mộtít cũng không lỗ vốn?” Nghe Hạ Tử Trọng kiến nghị, Quách Binh suy tư một chút cũng gật đầu đáp ứng. Tuy rằng hắn cung đoán ra tinh hạch này ngày sau khẳng định có chỗ dùng, nhưng có súng sau này bọn họ tiêu diệt tang thi tốc độ so với lúc trước nhanh hơn rất nhiều, cho dù bỏ tinh hạch lần này cũng không sao, về sau chậm rãi thu lại là được.

“Đi, đi kho số 5!” Trong tay đã có súng, hoảng hốt trong lòng không còn. Lúc gặp tang thi mọi người cũng không cần lo trước lo sau như lúc trước, chỉ lo không cẩn thận bị tang thi bắt được, bây giờ cho dù là mấy người lúc trước bị thương ở trường học cũng có thể ngồi trong xe bắn tang thi bên ngoài.

Đều từ trong quân đội ra, dùng những thứ vũ khí này thanh lý tang thi tốc độ tăng cao không chỉ một ít. Cho dù kỹ thuật bắn súng kém nhất, cũng có thể bắn từ cái cổ tang thi trở lện, nguoc lại là hai người HạTử Trọng cùng Phương Hách lần này tốc độ công kích rớt ở phía sau.

“… Tay đã tê rần rồi nè.” Tuy rằng vừa cùng bọn Quách Binh học tư thế tiêu chuẩn khi bắn súng, nhưng phản lực của súng không phải người nào mới học cũng có thể quen được này là kết quả mà bọn họ lựa súng có phản lực thấp nhất cho hai người.

Hạ Tử Trọng cung không bắn trúng, thấy vẻ mặt Phương Hách đau khổ nở nụ cười, thu hồi súng trong tay cho cậu bóp cánh tay: “Tay của anh cung tê, hay là chúng ta chờ khi nào về thì luyện tập được không, bây giờ chúng ta không thiếu đạn.”

Khi vũ khí được chất lên xe hai người liền thu một nửa vào không gian, bây giờ có ai phát hiện ra cũng không sao, bọn họ chưa từng dùng súng nói là bắn trật cũng không có gì mất mặt.

Tựa đầu dựa vào bả vai Hạ Tử Trọng, Phương Hách cầm cái bao giơ qua giơ lại bọn họ vừa nãy cầm đi tinh hạch bọn Quách Binh thu được, trong đó có lẫn một viên tinh hạch cấp hai, liền đem bạch cầu với tinh hạch ném vào không gian: “Phía trước chính là kho số năm đúng không? Lấy mấy thứ kia xong chúng ta có được về chưa?”

“Chưa, bọn họ còn muốn đi kho số 22… Tiểu tử kia ăn vặt xong rồi thì kêu nó vào không gian đi.”

Phương Hách gật gật đầu, liếc nhìn trong không gian một cái – bạch cầu vừa lúc hấp thu hết năng lượng bên trong tinh hạch, ánh sáng từ thân thể của nó khuếch tán ra bốn phường tám hướng.

Kho số 5 cũng có hệ thống cung cấp điện riêng, dược phẩm trong kho này cần phải ướp lạnh mới bảo tồn được, may là lúc nhận nhiệm vụ tiểu đội Luân Hồi cũng được căn cứ cung cấp hòm giữ nhiệt, vừa lúc đem thuốc để vào đó, bảo tồn thích đáng.

Số lượng dược phẩm không ít, trong viện còn có xe tải có thể chở. Mọi người vào lúc này còn chưa đổi xe, để sinh tồn thì ngoài những vũ khí này cơ hồ không có bao nhiêu nơi có thể gửi những thuốc này, vừa vặn dùng có thể dùng xe tải giả bộ tạm thời một chút.

“Sớm biết có nhiều như vậy, chúng ta trước hết đi lấy xe.”

“Dược phẩm tận lực mỗi chiếc xe đều chở một ít, đừng để hết lên xe tải… Nếu có gì ngoài ý muốn thì sao? Trước hết cứ lấy để lên xe đi.” Trần Ninh sờ mũi một cái, thấy toàn bộ dược phẩm được xếp lên mới nhìn về phía Quách Binh: “Đi kho số 22 chưa?”

“Đi! Nhìn coi có chiếc xe nào tốt!” Quách Binh hứng thú dâng cao, Vung tay lên, toàn đội xuất phát.

Từ sau khi thanh lý tảng thi ở kho số 31, lần hành động này liền trơ nên đặc biệt thuận lợi. Mọi người lấy dược phẩm trong kho trữ hàng liền thẳng một đường tới kho số 22. Kho số 22 nằm trên một con đường khác, đoàn xe chạy đến cuối đường rồi quẹo qua đường khác mới thấy được cửa kho số 22.

Mở cửa lớn ra, cả bọn liền bị một đám xe sang chảnh chói chiếu lòi con mắt, hai người Hạ Tử Trọng cung lái xe vào trong, không nhịn được nhìn một hàng xe thể thao rất hấp dẫn ánh mắt người khác.

“Những chiếc này thấp nhất cũng phải năm mươi đến sáu mươi vạn trở lên, nhưng đáng tiếc hiện tại một chiếc cũng không sử dụng được.” Phương Hách có chút tiếc nuối mà nhoài người lên cửa sổ cảm thán.

“Nếu thích thì em lấy một, hai chiếc chạy đi.”

“Đi chỗ nào chạy được?”

“Trong không gian?”Hạ Tử Trọng sau khi nói xong liền cau may: “Đáng tiếc bên trong không có đường cái.” Đúng đấy, trong không gian chỉ có đường nhỏ, tương đối bằng phẳng, đất trống diện tích lớn cũng chỉ có một mảnh gần nhà trúc, còn bị Hạ Tử Trọng trồng mấy giàn nho rồi để mấy cái bảng thu nắng mặt trời.

Phương Hách nhịn cười, đôi mắt cong lên, lúm đồng tiền đẹp đẽ hiện ra hiếm thấy học trưởng lâu lâu nói sai một lần, thật muốn ghi lai hình về sau xem…

Sờ sờ lúm đồng tiền của cậu xong, Hạ Tử Trọng tắt máy xe đi xuống.

Chương 65: Xe

Mấy người Quách Binh thương lượng một chút, dùng biện pháp cũ cạy cửa kho – ngoại trừxexếp trên đất trống ở ngoài, thương khố này còn có một cái kho diện tích không nhỏ. Bọn Quách Binh hoài nghi nơi này còn có thể có một ít xe tốt.

Cửa kho mở ra, mấy người nhìn thấy đầu tiên liền huýt sáo: “Thứ tốt đấy!”

“Hummer!”

“Lục địa tuần dương hạm…”

Ngoại trừ đủ loại xe Việt dã trong tận thế có thể phát huy đầy đủ tỉnh năng đặc sắc mà mọi người chú ý, sâu trong kho còn có mấy chiếc xe phiên bản giới hạn.

“Lúc trước tôi nghe nói nhà xe này mới nhập về một nhóm xe, chuẩn bị cho buổi triển lãm xe ở A thị vào tháng năm, có không ít thứ tốt, không nghĩ quả là thứ tốt…” Quách Binh tiến vào nhà kho trước miệng còn ngậm điếu thuốc chưa đốt, sau khi nhìn những chiếc xe này liền sơý làm rớt thuốc xuống đất.

“Đáng tiếc, sau này cũng không dùng được.” Nhìn mấy chiếc xe thể thao nhập khẩu bản giới hạn kia mọi người không khỏi tiếc rẻ than thở.

“Tìm chìa khóa! Đổi xe!” Không nói tới mấy chiếc trong này chỉ cần xe xếp ở bãi đất trống bên ngoài cũng bỏ xa mấy chiếc xe bọn họ đang chạy.

Lần này điều động toàn thể tiểu đội Luân Hồi, thêm vào hai người Hạ Tử Trọng tổng cộng là hai mươi sáu người, mười một chiếc xe.

Quách Binh điphía trước, đối với một chiếc xe Jeep đã qua cải tạo nã một phát súng, “bùm” một tiếng, đạn không thể lưu lại một dấu vết gì lên thân xe.

“Chống đạn.”Nói rồi vẻ mặt hài lòng vỗ vỗ lên chiếc xe kia, quay đầu nhin hai người Hạ Tử Trọng cười nói: “Lấy một chiếc đi.”

Xe tốt quá nhiều, người xem hoa cả mắt, Hạ Tử Trọng cung không khách khí, xoay một vòng quanh mấy chiếc việt dã có khả năng chống đạn, chọn một chiếc kỵ sĩ mười lăm: “Ông chủ nhà kho này xem ra có quan hệ thật rộng, ngay cả chiếc này mà cũng có thể lấy được.”

“Đúng vậy, đáng tiếc chúng ta quáít người, lại sợ trên đường có gì ngoài ý muốn, nếu không cần nhân thủ thì một người lái một chiếc cũng có thể lấy biết bao xe.” Quách Binh tiếc nuối mà cảm thán.

“Lão đại! Tìm được chìa khóa rồi!” Một người từ phòng quản lý chạy ra, cả bọn ai cũng đều chọn được xe mình muốn. May là lần này bọn họ làm nhiệm vụ chuẩn bị xăng rât sung túc, một phòng nhỏ trong kho này còn có mười mấy thùng xăng đủ cho bọn họ lái mấy chiếc xe này vê tới căn cứ.

Hai mươi sáu người, tổng cộng chọn mười ba chiếc xe, bình quân hai người một chiếc, cầm chìa khóa lái xe mình chọn chạy ra khỏi hàng. Vì vậy, đám người chuyến này từ đoàn xe không nhìn ra bảng hiệu biến thành đoàn xe việt dã, nếu như trước tận thế đội xe này mà đi ra ngoài, tuyệt đối sẽ lôi kéo người ta Vây xem. Tuy bọn hắn bây giờ đi ra ngóài cũng dẫn tới “dòng người” lại đây vây xem, nhưng chỉ tiếc “dòng người” này là do tang thi tạo thành, mà mục đích bọn họ lái mấy chiếc xe này là muốn đánh bay quần chúng vây xem.

Có vũ khí, có đạn dược, có xe tốt, còn có vật phẩm mục tiêu nhiệm Vụ của bọn họ. Mọi người đem vật tư đặt lên mỗi chiếc xe, lại lái chiếc xe tải chở dược phẩm đến rút hết xăng mấy chiếc còn lại, quay đầu chạy thẳng về căn cứ.

“Chúng ta trên đường trở về phải tranh thủ tăng tốc, mau chóng chạy trở về giao nhiệm Vụ, tất cả mọi người nhớ theo sát.” Thanh âm của Trần Ninh từ trong ống nghe ầm ĩ truyền ra.

Vì phòng ngừa trên đường trở về có gì biến hóa, mấy người Quách Binh thương lượng liền quyết định tăng nhanh tốc độ về căn cứ, tận lực rút ngắn thời gian lưu lại bên ngoài.

Kho xe này cả bọn tiểu đội Luân Hồi nuốt không hết, nên bọn họ lần này đều chọn xe việt dã có thể chống đạn, tăng lực va đập làm chủ. Loại xe này có sức chịu đựng lớn, rắn chắc, dung lượng chứa đồ lớn, lại có thể ứng phó được rât nhiêu tình huống trong mạt thế. Loại xe này trên mỗi một chiếc đều có thể ngồi ít nhất sáu đến bảy người, lúc về tới bọn họ còn có thể lấy giá cao bán cho các tiểu đội khác, thậm chí là căn cứ.

Tiểu đội Luân Hồi khi đến tuy rằng lượng xe không ít, nhưng đaphần đều là lúc trước tùy ý nhặt được trên đường, lần này đi ra bất quá là vì có nhiều đổ cần lấy nên mới phô trương mang theo nhiều xe như vậy, có xe vốn là dùng thủ đoạn đặc biệt cưỡng ép khởi động nên ngay cả chìa khóa cũng không có, dùng mấy cái xe cà tang mà đổi được xe việt dã như xe tăng nhỏ này, quả thực lợi đến không thể lợi hơn.

“Xe này quá hao dầu.”Phương Hách liếc nhìn bảng dầu nhấp nháy trước mắt: “Chúng ta sao có đủ dầu đây?”

“Chừng nào về căn cứ thì nghĩ cách đổi một ít, sau này đi ra ngoài chú ý tìm chỗ nào lấy được xăng.” Trong không gian tuy rằng không có ít xăng, cùng với mấy xe đựng dầu lúc trước “kiếm” được, nhưng dựa theo tốc độ “ăn” dầu của chiếc xe này, không bao lâu nữa bọn họ phải đau đầu nghĩ cách giải quyết vấn đề này đây.

“Bất quá xe rất rắn chắc, không biết đụng tang thi thì như thế nào nhi?” Trước kia bọn họ dùng chiếc Hummer kia tuy rằng không tồi, nhưng bản thân xe không có tính năng chống đạn, cho nên dân dânít nhiều gì cung xuấthiện vết lồi lõm, huống chi chiếc xe kia cũng không phải hàng mới chưa từng bị dùng qua.

“Đừng nói là tang thi, em dùng nó tông chướng ngại vật cũng không có vấn đề gì.”Hạ Tử Trọng nở nụ cười: “Em xem Quách Binh chọn chiếc kia không khác gì xe tăng.”

Nhìn bánh xe việt dã sắp đuổi tơi hàng ô tô bình thường mà như muốn cán lên, khóe miệng Phương Hách có chút co giật: “Xe kia cũng quá dọa người rồi… Phải dùng bao nhiêu dầu mới đủ chứ?”

“Anh nghĩ bọn họ cũng không định lấy chiếc kia để dùng, chỉ sợ là muốn đôi với căn cứ, nói thế nào đó cũng là xe quân dụng, thật không biết ông chủ kho kia làm sao lấy được mấy chiếc như thế này?”

“Bọn Quách Binh không phải nói công ty kia muốn chuẩn bị triển lãm xe sao? Đến tối anh lái cẩn thận một chút, trời quá tối, vạn nhất trong kho hàng có vật gì chúng ta chưa phát hiện ra?” Phương Hách nói, từ trong không gian lấy một khối socola đút Hạ Tử Trọng. Bọn hắn ngày hôm nay thu hoạch xong những thứ này trời cũng đã tối, nếu như không vì gấp rút lên đường thì phải chuẩn bị tìm chỗ ngủ ngoài trời. Mọi người đến tận lúc này còn chưa kịp ăn tối, sợ rằng phải chờ tới đến khi cả bọn chọn được chỗ an toàn mới được ăn.

“Được rồi, yên tâm đi.” Hắn ban ngày đã nhìn trúng mấy chiếc xe chống đạn, cũng nhớ rõ vị trí của nó, chờ tí nửa nghi ngời thì lấy vào không gian.

Khoảng chừng mười một giờ đêm, mọi người mới dừng lại ở ngoài một trạm xăng dầu. Đội viên tiểu đội Luân Hồi đi kiểm tra trở về báo cáo: “Là quẹt thẻ, lúc này đã bị cúp điện, tiểu Minh đang đang nghĩ biện pháp để lấy dầu.”

“Không vội, đêm nay mọi người ở đây nghỉ ngơi, sáng sớm ngày mai có thể lấy dầu ra là được.” Quách Binh chậm rãi xoay người, sau tận thế xăng cũng là một vấn đề lớn, may nơi này là trạm xăng dầu quẹt thẻ, nếu như là trạm xăng bình thường thì đã bị người qua đường rút khô.

“Mọi người nghỉ ngơi tại chỗ, chờ tiểu Minh có cách ngày mai lấy dầu rồi đi.”

Nghe nói có thể nghỉ ngơi, cả bọn dồn dập từ trên xe leo xuống thông khí. Trạm xăng dầu có chừng mười con tang thi lắc lư, bị mấy chiếc xe đi đầu một phát giải quyết, lúc này đang nằm trong góc.

“Đêm nay mọi người nghỉ ngơi trên xe. Diện tích trên xe rất lớn, an bài xong nhân thủ trực đêm là xong.” Trần Ninh cùng Quách Binh thương lượng xong thì gọi người tới từng xe báo một tiếng, rồi đi tới bên đường các xa trạm xăng dầu cùng Quách Binh hút thuốc thương lượng những chuyện khác.

“Đi liền bây giờ sao?” Phương Hách thấy Hạ Tử Trọng nói muốn vào không gian đi qua nhà kho thì vội vã thấp giọng hỏi.

“Anh đi sớm thì về sớm, tiểu tổ tông kia mà không được đi ra ngoài chắc chắn sẽ nghỉ việc đình công đó.” Hạ Tử Trọng cười cười, xoa xoa cái cằm nhỏ của Phương Hách: “Anh sẽ mau chóng trở lại, nếu có gì bất ngờ em cứ lái xe đi theo bọn họ, bên cạnh anh có bạch cầu, không cần biết bọn em đi tới chỗ nào anh đều có thể đuổi theo.”

“Được.” Có bạch cầu ở, hai người liền không cần lo lắng vấn đề lái xe đi có đem người ném ở chỗ cũ hay không, đến lúc đó trực tiếp để bạch cầu mang hắn về bên cạnh Phương Hách là được rồi.

Ngụy trang ở ghế sau, Hạ Tử Trọng tiến vào không gian.

Trong không gian bạch cầu cảm giác được có người vao, cũng không quản người tới là Hạ Tử Trọng hay Phương Hách, một phát nhào vào lòng cầu sờ sờ ôm ôm một cái rồi mới nói chuyện.

Vỗ vỗ cái đầu to mềm, Hạ Tử Trọng vuốt lông nó: “Giỏi, trước tiên mang tao ra nhà kho đi, rồi một hồi tao dẫn mày tới chỗ mẹ nha.” Phương Hách tuy rằng biết rõ bạch cầu xem mình là “mẹ”, nhưng thỉnh thoảng nói chuyện với bạch cầu sẽ tự xưng là “ba”, Hạ Tử Trọng lúc đó không nói gì, nhưng nếu khi chỉ có hắn và bạch cầu, vẫn kiên định thảo luận vấn đề “ba, mẹ”.

Bạch cầu mang theo Hạ Tử Trọng xuất hiện ở trong kho hàng, trong kho hàng tối om om không có lấy một tia sáng, mở đèn pin, xác nhận phụ cận không có ai hoặc tang thi, Hạ Tử Trọng cầm chìa khóa đi tới một gian phòng.

Chìa khóa xe phân loại được đặt trong mấy cái rương, mấy cái rương này ban ngày đã bị bọn Quách Binh mở ra, vì không cắt đứa hi vọng của người đến sau, bọn họ chỉ lấy chìa khóa xe họ muốn lấy.

Vào lúc này Hạ Tử Trọng lấy chìa khóa mấy chiếc mình chọn, lần thứ hai vào trong kho hàng.

Dùng chìa khóa đối chiếu một lần, liền mang xe vào không gian, từng chiếc từng chiếc việt dã mới tinh uy vũ lơ lửng trên không trung trong không gian, nhìn qua rất có khí thế.

Đang thu xe, bỗng nhiên từ bên ngoài kho truyền đến một tiếng vang nhỏ, Hạ Tử Trọng lập tức tắt đèn pin, đem chìa khóa tra vào lỗ xoay nhẹ một cái– mở, chìa khóa cùng xe là một bộ.

Cửa kho lúc bọn Hạ Tử Trọng rời đi cũng chỉ nhẹ nhàng đóng lại, không có khóa kín, lúc này lại bị người ta nhẹ nhàng mở ra từ bên ngoài!

Trong nháy mắt lấy đi xe bên cạnh, Hạ Tử Trọng khom lưng ôm bạch cầu đứng bên chân mình, cúi thấp người trốn qua chiếc SUV cao to bên cạnh.

Ban ngày bọn họ tới nơi này ngoại trừ cái người biến thái ăn thịt người cũng không gặp phải ai khác, nhưng không có nghĩa mấy kho hàng còn lại không có người sống. Hiện tại mấy người này mới đi tới nơi này? Hay là người sống vốn dĩ trốn ở gần đây?

Chương 66: Thu hoạch và quái vật

Trong lòng còn đang nghi hoặc, đối thoại của người mới tới liền giải đáp câu hỏi của Hạ Tử Trọng.

“Trời, nhiều xe tốt như vậy?!”

“Xem kìa! Lamborghini!”

“Cái đó có ích gì? Những ngày tháng này loại xe thể thao đó lái ra ngoài thì làm được gì? Ban ngày mấy người kia lấy mất những chiếc Hummer tốt nhất rồi, thật đáng tiếc…”

Xem ra những người này là ở gần đây.

Một người vây quanh chiếc Lamborghini bản giới hạn kia hai vòng, lưu luyến không rời mà vuốt thần xe: “Những người kia cung đủ bản lãnh, vậy mà có thể dọn dẹp nhiều tang thi như vậy.”

“Hừ, nếu không phải mấy con tang thi đó cản đường, xe tốt này làm sao tới phiên bọn họ?” Một người không phục hừ hai tiếng, tầm mắt quét về phía trống không của nhà kho.

“Đại ca, anh nói bọn họ tới chỗ này làm gì?”

“Lấy đồ chứ gì, không thấy bọn họ còn đi kho số 5 à?”

“Trong kho hàng đó có gì? Thức ăn? Thức uống?”

“Đúng rồi, bọn họ là từ đâu tới vậy?”

“Ai biết được! Bọn họ có không ít người, còn có súng… Có lẽ là thuộc căn cứ nào đó? Nhanh chọn mấy chiếc xe đi, chọn xong chúng ta còn phải trở vê ăn nữa.”

Hạ Tử Trọng vốn dĩ muốn ôm bạch cầu trực tiếp chui vào không gian, nhưng nghe lời nói bọn họ lại do dự một chút, trốn giữa mấy chiếc XC, nấp vào một đống lộn xộn ở góc tường, lẳng lặng nghe nhóm người này đối thoại.

Nguyên lai những ngườinảy vào lúc tận thế bị kẹt ở kho số 3, nhưng tình huống lại khác với kho số 31, kho số 3 là kho chứa thực phẩm buôn bán. Bên trong có không ít thực phẩm, nước uống đủ cho bọn họ vượt qua cả một tháng trong tận thế.

Nhưng bên ngoài kho số 31 vây không ít tang thi, mấy lần đều chặn đường bọn họ, nên mới không thể không chờ tới lúc này, sau khi tiểu đội Luân Hồi cùng bọn Hạ Tử Trọng đến, dọn dẹp sạch sẽ đám tang thi, bọn họ mới dám ra đây.

Vốn dĩ bọn họ còn muốn hỏi thăm tiểu đội Luân Hồi một chút tin tức, nhưng phát hiện trong tay bọn họ thậm chí có cả súng, sợ là kẻ liều mạng, không thể làm gì khác hơn là bỏ đi cái ý niệm này mà lặng lẽ trốn trong kho hàng số 3, chờ bọn hắn đi mới dám thừa dịp trời tối chạy đi lấy xe.

Nhóm người này tổng cộng có tám người, vậy mà bọn họ lái tới tám chiếc xe. Bởi vì xăng bên trong ga ra cũng bị bọn Quách Binh rút đi, bọn họ cũng không quá để ý vấn đề này, rút ítxăng từ mấy chiếc xe khác, liền lái một chiếc xe có tạo hình như nhãn cầu người gào thét phóng đi. Bây giờ vấn đề là có nên đi kho số 3 nhìn thử hay không đây? Những người này cho dù chất đầy mấy chiếc xe kia, e rằng cũng còn không ít đồ ăn…

Những thứ đó mặc đù có cũng được mà không có cũng được, nhưng…

Trong lòng xoay chuyển vài lần, Hạ Tử Trọng quyết định vẫn đi qua nhìn một cái, thuận tiện lấy một tờ giấy, vội vã viết xuống mây dong chư giao cho bạch cầu, để nó đưa cho Phương Hách, mình thì lại lựa vài chiếc chống đạn để vào không gian – những người kia chỉ lấy xe nhãn hiệu họ biết, căn bản không biết cái gì là xe chống đạn, cho nên mấy chiếc đã cải tạo mà Hạ Tử Trọng vừa ý vẫn còn đầy đủ!

Thu xe cẩn thận xong, Hạ Tử Trọng đi ra ngoài, bước nhanh tới bức tường bên tay trái, phong hệ dị năng gia tốc leo lên tường-từ nơi này đi so với lái xe từ giao lộ qua trạm gác lấy thẻ nhanh hơn nhiều.

Âm thanh xe cộ va chạm ầm ầm truyền đến, tiếng người, tiếng thét chói tai vang lên trong khu nhà.

Mấy chiếc xe kia lúc chạy tới cửa kho hàng ban ngày bị tang thi càn quét, bỗng nhiên đụng phải cái gì đó ngăm đen xuất hiện trên đường, thân ảnh khổng lồ… Hạ Tử Trọng sững sờ, bỗng nhiên cảm thấy lạnh cả người – có thứ gì đó! Ánh lửa ngút trời sáng cả một vùng, hẳn là những người kia gặp phải chuyện gì đó bất ngờ!

May là hướng giao lộ cách vị trí Hạ Tử Trọng rất xa, hắn cũng có không ít thời gian, nếu đã đi tới nơi này, đương nhiên không thể tay không mà về.

Phong hệ dị năng cấp hai tuy rằng không thể làm người bình thường bay lên, nhưng có thể khiến tay chân trơ nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Những người kia tựa hồ nghĩ xung quanh không có ai nên không đóng cửa kho số 3 lai.

Hạ Tử Trọng cấp tốc chạy vào, xác nhận bọn họ cũng không để lại người trông coi, mới cấp tốc chạy tới mấy container bên trong.

Phần lớn cửa container đều được mở ra, chiếu đèn pin qua, bên trong đều là những bao đóng gói rực rỡ, nhất thời không rõ bên trong có cái gì.

“Đùng, đùng, đùng”

Âm thanh nặng nề ở ngoài đường vang lên, Hạ Tử Trọng bỗng nhiên căng thẳng, trở tay thu vào vài container không kịp nhìn, quay đầu nhìn về phía tường viện bên ngoài.

Bóng đen to lớn giống như một tòa núi nhỏ đang chậm rãi đi tới chỗ hắn, đó là vật gì?!

Cảm giác choáng váng dâng lên, hít sâu một hơi Hạ Tử Trọng chậm rãi lùi về phía sau mấy bước, thuận lợi lấy đi hai container, bởi vì lấy quá độ nên tinh thần lực tiêu hao làm hắn váng đầu.

Đèn pin trong tay chiếu lên “mặt” của nó khi tới gần kho hàng, tình cảnh mắt nhìn thấy làm Hạ Tử Trọng hít phải một ngụm khí lạnh!

Vật kia vốn là ngửi thấy mùi tìm đến đây, bị tia sáng đánh tới mặt bỗng nhiên gào thét một tiếng, giơ hai tay lên cao đập một cái nát tường viện rồi vọt vào!

Mà thân ảnh Hạ Tử Trọng trong nháy mắt biến mất tại chỗ, tiến vào không gian…

Cảnh tượng khi đèn pin chiếu đến làm Hạ Tử Trọng dù đã vào không gian cung nhất thời chưa hoàn hồn trở lại, đó là cái loại mặt dị dạng gì? Thân thể lớn hơn người bình thường, khuôn “mặt” là do những tấm da người chắp vá lại thành!

Tuy rằng Hạ Tử Trọng không nhìn rõ cả người con quái vật, nhưng nghĩ cũng biết, ngay cả mặt còn chắp vá thì trên người còn cái gì nguyên vẹn?!

Đây là loại quái vật gì? Sao đời trước hắn chưa từng nghe nói đến? Không chừng mấy người gặp được nó đều chết hết cả rồi ! Còn làm sao “nghe nói” được nữa.

Thoáng thở lại bình thường, Hạ Tử Trọng cất bước đi về tầng hai dưới lòng đất, chuẩn bị kiểm tra thu hoạch đêm nay.

Từng chiếc từng chiếc xe cải tạo chống đạn trôi nổi ở giữa không trung, từ phía dưới đi qua có cảm giác rất ngột ngạt. Ngoại trừ những chiếc xe này thời điểm Hạ Tử Trọng rời khỏi ga ra còn thuận tiện lấy chiếc Hummer xài lúc trước ném vào luôn – xe này mặc dù rắn chắc nhưng xài lâu như vậy cũng không còn tốt, mà dù sao không gian cũng có chỗ trống, lưu lại làm kỷ niệm.

Ngoài ra, tầng cao nhất dưới lòng đất không gian còn “trôi nổi” sau cái container cực lớn…

Thay đổi vị trí container, “dời” chúng nó đến trước mặt mình lần lượt mở ra. Có mấy cái container đồ vật bên trong đã bị người động tới, lúc mở ra còn thấy vài túi rác vứt trên đất. Những thứ này thực sự là thiên nam địa bắc chỗ nào cũng có, bánh bích quy Hàn Quốc, cà phê Mỹ, sô cô la Bỉ, mì Nhật Bản, cá khô Đài Loan, có mấy cái bị khui ra dở dang, đa phần đều còn nguyên.

Những thứ này trước tận thế trong mỗi siêu thị đều thấy bong dáng bọn nó, gia ca xưa nay đều hơi cao, làm người bình thường chùn bước. Thoáng kiểm lại một chút, phát hiện trong đó có không ít thứ đều gần hết hạn sử dụng, bất quá có nhiều đồ ăn vặt như vậy, phần lớn trở về đem đi đổi tinh hạch cũng được, còn dư lại để Phương Hách làm đồ ăn vặt cũng không tồi.

Thuận tay cầm một bao khô, Hạ Tử Trọng cười cười, lại thêm nguyên liệu nấu ăn, lần này Phương Hách có thể tiếp tục phát huy sở trường mỹ thực của cậu.

“Phốc ” một tiếng, bạch cầu bỗng nhiên xuất hiện ở bên cạnh hắn, tựa hồ có hơi mê man vì sao Hạ Tử Trọng trở lại không gian, nghiêng thân thể ở bên cạnh hắn bay bay.

“Đi, chúng ta trở lại tìm mẹ mày.” Hạ Tử Trọng ôm lấy bạch cầu, để nó mang theo mình trở lại bên người Phương Hách…

“Có sao không?”Nghe thấy động tĩnh, Phương Hách liền vội vàng ngồi dậy nhìn phía sau, một đoàn trắng xoá, mềm mềm nhào vào ngực cậu.

“Không sao, thu mười một chiếc, đều là xe chống đạn, anh ở ga ra gặp phải mấy người, mấy người này bị chặn ở kho số 3, ban ngày bọn họ thấy trong tay chúng ta có súng nên không dám đi ra.” Hạ Tử Trọng cầm chìa khóa xe trong tay, trèo lên buồng lái.

“Những người kia có gây phiền phức cho anh không?” Phương Hách hỏi, tầm mắt quét tới quét lui trên người hắn kiểm tra, sợ hắn có thương tích trên người.

“Không có, bọn họ không nhìn thấy anh, anh trốn một bên. Sau đó anh leo tường đi kho số 3…” Nói đến đó, Hạ Tử Trọng dừng một chút, vẫn là đem chuyện mình gặp phải nói rõ một chút.

Nghe Hạ Tử Trọng nói gặp phải quái vật quỷ dị, Phương Hách tê cả da đầu, hai mắt gắt gao nhìn hắn chằm chằm: “… Sau này đừng mạo hiểm vậy nữa, lỡ đâu anh gặp phải nguy hiểm nào thì em biết làm sao?”

Hạ Tử Trọng nở nụ cười, đem cậu ôm vào lòng, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu: “Anh biết, lúc đó anh chỉ hiếu kỳ đó là thứ gì, mới cố ý chờ nó đi vào nhìn dáng dấp của nó một chút”

Xác định thật sự không có việc gì, Phương Hách liền mang bữa tối đã chuẩn bị ra, hai người náo nhiệt ăn cháo với bánh bao.

Tối hôm đó, hai người trực ban hai giờ sáng đến bốn giờ. Bốn giờ đêm, tinh cơ vài con tang thi ngửi được vị người liền vây lại đây bị người gác đêm mấy phát bắn chết ở nơi cách đoàn xe ít nhất mười mét.

Hai người vào lúc trực đêm vừa thấp giọng trò chuyện, thu hoạch đồ vật xong Hạ Tử Trọng vào không gian xác nhận sương mù trong không gian đã nhiều hơn môt chut, thấp giọng nói bên tai Phương Hách: “Anh nghĩ khoảng cách từ cấp một lên cấp hai không nhỏ, ít nhất phải gấp mười lần.”

“Nói như vậy muốn không gian thăng cấp, chủ yếu phải cần tinh hạch cấp hai?”

“Không chỉ là cấp hai tinh hạch, chờ sau khi không gian thăng cấp lần nữa, e rằng tác dụng của tinh hạch cấp một càng nhỏ hơn, khi đó cần phải nhờ tinh hạch cấp ba mới có thể tiếp tục thăng cấp, cho dù là năng lượng tinh hạch cấp hai cũng chưa chắc đủ.”

“Cấp ba… tinh hạch…” Phương Hách nhíu mày : ” Tang thi cấp ba e rằng còn kinh khủng hơn… Anh bảo hôm nay anh gặp phải thứ kia có thể hay không…”

“Hiện tại vẫn chưa rõ, dù sao không đối đâu với nó. Việc này chúng ta không cần phải gấp, ý của anh là nếu tinh hạch hiện tại không có tác dụng lớn chúng ta cũng không cần dùng tinh hạch cấp một bổ sung năng lượng cho không gian. Vật này ngày sau có thể tăng tỉ giá đồng bạc, thậm chícó khả năng giống như trong tiểu thuyết nói, sẽ thay thế cho tiền tệ. Sau này nếu có điều kiện thì chúng ta nên để ở bên ngoài hay trong biệt thự, nếu không bỏ tinh hạch cấp một vào không gian cũng như muối bỏ biển.”

“Được rồi, tinh hạch cấp hai cho dù chúng ta không ra tay thì bạch cầu cũng có thể tự lấy được.” Nói rồi Phương Hách nhẹ nhàng vỗ vỗ ba lô trong ngực, bạch cầu bên trong uốn éo hai lần, tìm tư thế thoải mái tiếp tục dựa vào trong lòng Phương Hách.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *