Trọng Quy Vu Hách – chương 57 – 60 [text]

Chương 57: Tiểu đội Luân Hồi

Hai người Hạ Tử Trọng đang nhìn thông tin nhiệm vụ chạy trên màn ảnh lớn, chợt nghe mộtâm thanh quen thuộc truyền đến, quay đầu lại, phát hiện người đứng trước mặt là người mà bọn họ không muốn liên hệ – Hứa Ly Ly.

Hạ Tử Trọng còn không quên người em họ này đời trước ngáng chân mình nhiều lần, tuy rằng chán ghét của hắn đối với cô ta không hơn gì Đới Quân, nhưng lại vượt xa vị Ellen kia. Mà Phương Hách càng không cần nhắc tới, lần trước hai người gặp mặt Hứa Lỵ Lỵ suýt nữa phun nước bọt vào mặt cậu, cậu còn nhớ kỹ đến bây giờ.

Hai người khó chịu hoàn toàn không ảnh hưởng tới ý chí Hứa Lỵ Lỵ, cô ta một mặt kinh hỉ, vươn tay kéo ống tay áo Hạ Tử Trọng. Hạ Tử Trọng hoàn toàn theo bản năng mà rụt lại không cho cô ta kéo được. Hứa Lỵ Lỵ đờ người một chút, lập tức bày ra vẻ mặt bi thương cúi đầu dụi dụi mắt: “Nhìn thấy anh không có chuyện gì là tốt rồi, ba mẹ em đều… vào ngày thứ nhất tận thế đều mất…”

Hứa Lỵ Lỵ tâm lý cảm thấy thực khó chịu, nhưng trải qua một tháng sinh hoạt trong tận thế, trong lòng cô ta cũng biết rõ, cha mẹ cho dù còn khoẻ mạnh, trên người có dị năng cũng không thể sống đến bây giờ.

Không từ mà biệt, lúc trước mọi người bị chăn O tầng cao nhất trong khu nhà, nhảy qua một tòa nhà khác mà đào mạng, cha mẹ cô ta không thể qua được ải kia. Chính cô mặc dù có dị năng, nhưng dị năng cũng có hạn chế, lúc đó nhảy qua liền “choáng” một phần là do giả vờ, một phần cũng là sợ hãi.

Dị năng có hạn chế, dùng nhiều sẽ tiêu hao tinh thần lực, việc này bây giờ mọi người đều biết. Lúc ở đại sảnh nhiệm vụ nhìn thấy đám người Hạ Tử Trọng, Hứa Lỵ Lỵ nhất thời không muốn nhận quen với bọn hắn. Mặc dù kinh ngạc bọn hắn vậy mà cũng có thể chạy đến căn cứ Athị, nhưng hôm nay cô ta đã là thành viên của một công hội lớn, vạn nhất hai người bọn hắn không có bản lãnh gì lại dựa vào cô ta thì làm sao?

Loại ý nghĩ này vẫn kéo dài đến khi bọn hắn ngước đầu xem nội dung nhiệm vụ, thẻ thân phận trên ngực lộ ra – dị năng giả!

Căn cứ vì phân chia người bình thường và dị năng giả, thẻ thân phận cũng dùng khác màu. Người bình thường thẻ thân phận là màu trắng, dị năng giả thẻ thân phận là màu xanh nhạt, tầng quản lý là đo độ đậm nhạt màu đỏ. Ngoài ra còn có một loại màu xám, những người này là lúc trước vào căn cứ không thể giao đủ “thuế” vào thành.

Thẻ màu xám của họ đến khi nào nộp đủ vật tư mới có thể đổi thành màu trắng, người ở tầng quản lý nếu như có dị năng thì thẻ màu đỏ bên ngoài có một vòng tròn. Bên trong có thẻ từ, trong thẻ có các loại thông tin bọn họ đăng ký lúc vào căn cứ. Của Hạ Tử Trọng và Phương Hách đều là màu xanh nhạt, Hứa Lỵ Lỵ đương nhiên biết điều này có nghĩa là gì. Hai dị năng giả, không quản dị năng bọn hắn có mạnh hay không, đều là đối tượng bây giờ các đội ngũ muốn phát triển tranh nhau lôi kéo. Trong đội, đội phó có nói qua, nếu có thể kéo một người vào trong đội liền thưởng cho hai thùng mì ăn liền – khẩu vị tự chọn! Không muốn mì ăn liền có thể đổi vật ngang giá.

Hứa Lỵ Lỵ đến không hoàn toàn vì mì ăn liền, nói thế nào Hạ Tử Trọng cũng là anh họ của cô ta, nếu như trong cùng đội ngũ có người quen của mình thì tương lai cô ta cũng dễ phát triển.

Hạ Tử Trọng nhẫn nhịn thiếu kiên nhẫn chờ Hứa Lỵ Lỵ khóc lóc kể lể xong, mới lạnh lùng gật đầu: “Cô bây giờ không có chuyện gì thì tốt, thay dì, dượng sống cho tốt, bọn họ ở dưới cửu tuyền cũng an tâm.”

Cho dù biết bọn họ thật sự qua đời – hoặc nên nói là biến thành tang thi, tâm Hạ Tử Trọng không cách nào khó chịu, chỉ là có chút phiền muộn. Còn Hứa Lỵ Lỵ, hắn vẫn giữ suy nghĩ trước kia, nếu như cô ta không đến gặp hắn gây phiền phức, hắn cũng sẽ không làm gì cô ta. Cô ta không giống với Đới Quân, không thể trở mặt, dù sao cũng có máu mủ với hắn.

Nhưng nếu cô ta không an phận tính kế hắn, hắn cũng sẽ không bận tâm nữa.

Nghe ra lạnh lùng trong lời nói Hạ Tử Trọng, Hứa Lỵ Lỵ cũng không để ý lắm, lau nước mắt hỏi hắn: “Hai người tới căn cứ lúc nào? Hiện đang ở chỗ nào? Đúng rồi, em đã vào tiểu đội Bá Chủ, hai người hiện tại có đội ngũ chưa? Có muốn suy nghĩ một chút hay không? Tiểu đội tụi em…”

Hạ Tử Trọng lập tức đánh gãy lời cô ta: “Chúng tôi đã có đội ngũ.” Vừa nãy hắn đã thấy dấu hiệu trên cánh tay Hứa Lỵ Lỵ, không ngờ cô ta từ sớm đã tiến vào Bá Chủ.

Hạ Tử Trọng vừa dứt lời, bỗng nhiên có một người từ bên cạnh cười nói: “Không biết đội ngũ hai người chuẩn bị nhận nhiệm vụ gì?”

Mấy người nghe tiếng quay đầu lại, liền thấy người trước hay sau tận thế đều vô cùng quen mắt xuất hiện trước mặt họ. Nụ cười chính là chiêu bài của Ellen hắn, thái độ ôn hòa nhìn về phía Hạ Tử Trọng: “Tự giới thiệu mình một chút, tôi là đội trưởng tiểu đội Bá Chủ, Ellen. Chúng tôi đang chuẩn bị nhận nhiệm vụ, chỉ là bây giờ tiểu đội chúng tôi nhân số ít, số lượng dị năng giả cũng không nhiều, đang chuẩn bị tìm đội ngũ khác hợp tác, không biết hai người có hứng thú hay không?”Nói rồi, nhìn về phía Hứa Lỵ Lỵ, đối mặt với Hứa Lỵ Lỵ biểu tình kích động cộng thêm hoa si liền tặng cho một nụ cười suất khí, làm cô ta suýt không biết trời trăng : “Hai người là người quen của Lỵ Lỵ đúng không? Cùng người quen hợp tác dù sao cũng tốt hơn cùng đội ngũ xa lạ.”

Hạ Tử Trọng trong lòng cười lạnh một tiếng, không hề liếc mắt nhìn Hứa Lỵ Lỵ vẻ mặt hoa si: “Không biết tiểu đội các người muốn nhận nhiệm vụ nào? Đội chúng tôi chỉ có hai người, e rằng không giúp đỡ được gì.”

“Hai người?!” Ellen cũng thoáng nhướn mi, Hứa Lỵ Lỵ mới hồi thần nói thành tiếng, cô ta nhìn nhìn Hạ Tử Trọng, rồi nhìn qua Phương Hách vẫn luôn giữ yên lặng : “Chỉ có hai người? Làm nhiệm vụ cũng quá nguy hiểm đi! Nếu không, gia nhập tiểu đội tụi em đi.” Có Ellen ở bên người cô càng phấn chấn hơn nhiều, không quản Hạ Tử Trọng cùng Phương Hách tới căn cứ lúc nào, Bá Chủ của Ellen bây giờ xác thực có chút danh tiéng, bon hắn khẳng định đã nghe qua : “Bá Chủ của tụi em là một trong những tiểu đội mạnh nhất căn cứ, số lượng dị năng giả còn xếp hạng thứ ba đó…”

“Xin lỗi, tiểu đội hai người chúng tôi là một cái tạp hóa nhỏ*, nên hành động tương đối tùy ý.” Hạ Tử Trọng lần thứ hai cười nhạt đánh gãy lời Hứa Lỵ Lỵ.

Tạp hóa nhỏ… Hắn nói lời này mà không thấy mặt đỏ?!

(*Tạp hóa nhỏ: Là 1 loại cửa hàng nhỏ (chỉ có vợ chồng bán không thuê))

Hứa Lỵ Lỵ như nuốt phải ruồi, vẻ mặt không cam lòng đè xuống lời muốn nói, tầm mắt trôi về phía người đứng ở một bên, nhìn Phương Hách rõ ràng bởi vi ba chữ “tạp hóa nhỏ” mà cúi đầu mặt đó.

Cô ta lúc này mới nhận ra người này chính là nam sinh lúc trước gặp trong nhà Hạ Tử Trọng, sở dĩ vẫn luôn không dám nhìn về phía cậu là bởi vì cô ta bây giờ đã tiên vào Bá Chủ, dùng cách bò lên giường đội trưởng, bỏ rơi bạn trai trong bóng tối, nhưng mỹ nam nhất thời thất thần bị Ellen nhìn trúng, làm cho kế hoạch của cô ta đều bị ngâm nước!

Ellen thoáng cau mày, chẳng trách trên tay người nam sinh kia đeo nhẫn. Cho dù cậu mang kính râm, đội mũ, hắn ngay lập tức cũng có thể nhận ra người nam sinh ra ngoài lấy thư lúc đó.

Tiểu thụ của người khác sao? Nếu đoạt được không phải càng thú vị sao?

Ellen trái lại cười càng thân thiết hơn môt chut: “Chúng tôi chuẩn bị nhận nhiệm vụ số 17, tiện đường thu thập vài thứ Lỵ Lỵ cần dùng, chỗ đó vào hơi sâu nội thành cũng sẽ có nguy hiểm, nhưng nếu thành công thu hoạch so với nhiệm vụ bình thường sẽ nhiều hơn, hai người suy nghĩ một chút” Nói rồi dặn Hứa Lỵ Lỵ :”Tôi qua bên kia bàn bạc với bọn họ, em ở lại chiếu cố anh em đi.”

Hứa Lỵ Lỵ cả người kích động, Phương Hách vốn không thích cô ta liền lặng lẽ lui nửa bước – con gái hoa si thật đáng sợ! So với lần trước nhìn thấy cô còn dọa người hơn!

Hứa Lỵ Lỵ đưa mắt nhìn Ellen đẹp trai đến không giổng người rời đi, chuẩn bị thuyết phục ảnh họ một chút mới phát hiện… người đâu rồi?

Hạ Tử Trọng dẫn theo Phương Hách cùng hai người đàn ông nói chuyện, căn bản không có ý muốn phản ứng với lời của Hứa Lỵ Ly. Thấy hai người đàn ông xa lạ kia hưng phấn nói gì đó với Hạ Tử Trọng, Hứa Lỵ Lỵ khẽ cắn răng, biết bây giờ không phải thời điểm thích hợp đi qua liền đứng đợi một bên.

Ellen không ghét bỏ anh họ chơi gay với người khác, liền chứng minh điểm anh ấy xem trọng là dị năng giả. Còn lời đồn trước kia Ellen nam nữ đều ăn? Ghen tị! Chỉ là do ghen tị mà thôi! Rõ ràng còn tuôn ra tin tức bát quái anh mới với mấy nữ minh tinh, tại sao truyền thông còn dội thau nước bẩn đồng tính luyến ái lên người anh ấy?!

“… Lần trước cảm ơn hai người, nhiệm vụ của hai người có hoàn thành không?” Trước mặt bọn Hạ Tử Trọng chính là hai người trước đây gặp phải gấu biến dị ở nhà kho, một người tên là Thẩm Hái Bình, một người tên là Lưu Giang Phong, Lưu Giang Phong là dị năng giảhệthể lực, hiện tại thương thế đã khỏi. Hạ Tử Trọng gật gật đầu, so với Hứa Lỵ Lỵ và Ellen hắn càng muốn nói chuyện với hai người này. Nhìn lướt qua cánh tay bọn hắn: “Hai người gia nhập tiểu đội Luân Hồi?”

Thẩm Hải Bình cười gật đầu: “Đội ngũ bọn họ không cần thiết đều phải là dị năng giả mới có thể gia nhập, tôi chỉ là người bình thường, bởi vì dùng dao và súng tốt nên mới được bọn họ nhận. Chúng tôi nửa đường chạy tới căn cứ gặp được bọn họ, được nhận vào.”

Bây giờ không ít tiểu đội tuy rằng đều chiêu mộ người, mà đại đa số người đều muốn chiêu mộ một ít dị năng giả, hoặc là người nào biết đánh nhau. Thẩm Hải Bình bề ngoài cũng chỉ là người bình thường, trên người cũng chẳng có bao nhiêu cơ bắp, nhưng nếu để hắn dùng súng bắn trúng mục tiêu chỉ định, đó cũng là một kỹ năng.

Dùng súng không phải chuyện đơn giản như người bình thường nghĩ, cho dù là súng ngắm cũng không dễ dàng bắn trúng mục tiêu, càng không cần nhắc tới súng săn, phản lực của loại vũ khí này có thể làm vai người chưa từng dùng súng bị thương, có mấy người lúc dùng súng săn bị độ giật phản lực khá mạnh làm tổn thương cổ tay, huống chi là động tác bắn trúng mục tiêu yêu cầu kỹ thuật cao.

Thẩm Hải Bình là một người linh động, nhặt được một cây súng, cộng thêm chừng mười phát đạn, vậy mà hắn cũng mò ra được cách dùng, xem như là một thiên tài.

Hạ Tứ Trọng gật gật đầu: “Hai người đến nhận nhiệm vụ sao?” Luân Hồi vừa bắt đầu ở căn cứ tiéng tăm cũng không vang dội, bởi vì bọn họ không quá chú trọng chiêu mộ dị năng giả, thành viên nòng cốt ban đầu đại thể đều là quân nhân xuất ngũ, lúc tác chiến dùng vũ khí nóng làm chủ. Đội ngũ này bọn họ trước kia từng gặp qua, là người trong đoàn xe bị cột điện chặn giữa đường.

“Đúng vậy tôi tới cùng đội trưởng, bọn họ còn đang nghiên cứu phải nhận nhiệm vụ nào.”

Phương Hách bỗng nhiên tò mò hỏi: “Còn một người khác lúc trước đi cùng hai người đâu rồi? Không cùng hai người về căn cứ sao?”

Lưu Giang Phong bĩu môi, cười lạnh nói: “Khi vừa bắt đầu xe của gã theo phía sau chúng tôi, sau khi chúng tôi cùng người đội Luân Hồi gặp nhau, gã nửa đêm muốn trộm đồ của người Luân Hồi… Bị người ta tóm được liền chạy mất.” Thật ra là bị người Luân Hồi đánh gãy chân ném ra nơi hoang vắng, chuyện này không cần nói với người khác.

Chương 58: Nhiệm vụ số 28

Phương Hách nghe Lưu Giang Phong nói xong liền cau mày mím mím môi: “Tôi nhớ gã lấy nhiều đồ như vậy? Còn muốn trộm đồ của người ta?”

“Trộm thành thói quen, lúc trước còn trong đội chạy tới A thị cũng thiếu mấy cái nhỏ nhỏ, có một lần gã bị người ta nửa đêm bắt được.., Có thể xem như trộm chuyên nghiệp đi.” Rõ ràng trên xe có nhiều đồ hộp như vậy cổn chưa biết thế nào là đủ, thừa dịp trời tối lén lút mò tới xe người khác trộm mì. Mì ăn liền đựng trong túi nhựa, gã vừa đụng vào liền đánh thức người ta dậy, bị bắt tại trận.

Có lẽ gã muổn đổi khẩu vị? Nhưng gã muốn đổi khẩu vị sao lại không lấy đồ trên xe đi đổi, lại lợi dụng trời tối đi trộm? Thật sự cho rằng người khác đều là kẻ ngu sao?

Trên xe gã đồ hộp trang bị đầy đủ, những người trong Luân Hồi mới bắt đầu cũng không muốn bắt nạt một người đơn độc như gã, mới không thừa dịp cháy nhà hôi của, nếu gã không biết điều ai còn đi nhường nhịn gã. Bọn hắn đang đứng trò chuyện, thì một người trong Luân Hồi đi tới, quan sát Hạ Tử Trọng một lúc, đột nhiên hỏi: “Hai người… Có phải đi chiếc xe SUV? Lần trước trên đường xx có người chặn đường cướp của…”

Hạ Tử Trọng cũng nhận ra người kia, biết hắn chính là lão đại Luân Hồi, gật đầu nói: “Đúng, anh hẳn là người có mặt lần đó.”

Người kia cười Vươn tay ra: “Quách Binh, tiểu đội Luân Hồi.”

“Hạ Tử Trọng, Phương Hách. Hai người chúng tôi là một đội.” Hạ Tử Trọng không nói tên tiểu đội mình, ngược lại trên cánh taýintên đội đầy đủ. Tiểu đội một người, hai người đối với tiểu đội hơi lớn thì giống như tán nhân, bình thường không có ai quá chú ý.

“Mọi người quen nhau sao?” Quách Binh nhìn về phía Thẩm Hải Bình.

“Đúng, lần trước tôi có nói qua, nếu như không nhờ bọn họ cứu thì lúc gặp gấu biến dị bọn tôi đã mất mạng rồi.” Thẩm Hải Bình không trực tiếp nói ra, Quách Binh đã nhìn thấy thực lực của hai người này, cũng nghe bọn Thẩm Hải Bình nói qua việc gặp nạn: “Chẳng trách, có hứng thú hợp tác không? Chúng tôi chuẩn bị đi hải cảng mới xây ở F thị, nhiệm vụ số 28, bên kia còn có một vài món đồ lần này chúng tôi phải lấy được, nếu như hai người có hứng thú, chúng ta có thể đến chỗ khác nói chuyện.”

“Số 28?” Hạ Tử Trọng hơi cau mày, hải cảng mới xây ở F thị cách nội thành F thị một đoạn, trước tận thế chạy đường cao tốc cũng mất bốn chục phút. Mà nơi đó là một bến tàu, các loại hàng hóa cũng vận chuyển về bên đó. Nếu như đi, thu hoạch lần này tuyệt đối không ít, mà độ nguy hiểm cũng rất lớn : “Chúng tôi xem nhiệm Vụ một chút.”

“Tự nhiên, hai người cứ tìm hiểu trước đi.”

Hứa Lỵ Lỵ trơ mắt mà nhìn một người mới tới, dăm ba câu liền dẫn bọn Hạ Tử Trọng tới máy tính kiểm tra, không khỏi gấp gáp đi theo.

“Vị này chính là?”Quách Binh nhíu mày nhìn Hứa Lỵ Lỵ.

“Tôi, tôi là em họ của ảnh,”Hứa Lỵ Lỵ vội vã chỉ vào Hạ Tử Trọng giải thích.

Hạ Tử Trọng quay đầu nói: “Cô đi về trước đi, tôi và vị Quách đội trưởng này là người quen, nhiệm vụ đội các người cũng nhanh quyết định đi.”

Hứa Lỵ Lỵ tức giận trừng mắt, cô ta vừa nãy mặc dù cách hơi xa không nghe được bọn họ nói gì, nhưng cái tên họ Quách này rõ ràng là người đến sau! Thế nào liền thành người quen?! Có thể bình thường cô cùng Hạ Tử Trọng quan hệ không tốt, nếu không phải lần này Ellen tỏ vẻ vừa ý thực lực bọn hắn, cô ta cũng không cần ở đây quấn lấy bọn này, các người nghĩ các người là ai?!

Nghĩ vậy, cô ta cười lạnh một tiêng: “Hừ, cẩn thận nhiệm vụ làm không xong, lấy mạng mà trả đó!” Nói xong quay người đi về nơi đám người Ellen.

“Bá Chủ ?” Quách Binh vuốt cằm nhìn hướng Hứa Lỵ Lỵ rời đi.

“Đúng, các anh từng qua lại sao?” Hạ Tử Trọng thuận miệng hỏi.

Quách Binh lắc đầu một cái: “Không, nghe nói cái mông lão đại bọn họ lúc trước chào giá rất cao, hồi đó tôi không có hứng thú với khuôn mặt chỉnh sửa của hắn, nên không có qua lại.”

Phương Hách không nhịn được “xì” một tiếng bật cười.

Hạ Tử Trọng cũng nhếch môi, kéo Phương Hách đi tới máy tính kiểm tra – có thể nói ra câu này người đó tuyệt đối không thẳng, ít nhất cũng là nam nữ đều ăn, hắn có thể xem trọng vợ yêu của mình.

Mục tiêu nhiệm Vụ số 28 là một kho hàng ướp lạnh nào đó ở bến tàu, bên trong chứa thuốc nhập khẩu. Những thứ này đều là một số các loại thuốc đặc thù mà trong nước không thể sản xuất, bây giờ đã có thể xác định không sản xuất nữa, bởi vậy mới được xếp trong năm mươi hạng đầu trên bảng nhiệm vụ.

Xác nhận nhiệm Vụ, Hạ Tử Trọng đã có tính toán, quay người đề nghị với Quách Binh: “Nhiệm vụ này cũng được, chúng ta nói chuyện một chút?” Mục tiêu của hắn không phải là container chứa dược phẩm, mà là bến tàu có thể xuất hiện cái khác tốt hơn – tỷ như xe.

Quách Binh cười gật đầu, dùng tay làm dấu mời, mấy thành viên Luân Hồi cũng theo tới, đoàn người rời sảnh nhiệm vụ đi đến một toà nhà cao tầng không xa.

Như Hạ Tử Trọng dự tính, sau khi đến trụ sở Luân Hồi, Quách Binh không nói lời khách sáo thăm dò, trái lại nói rõ mục tiêu nhiệm vụ lần này của bọn họ – “Súng, vũ khí.”

Hạ Tử Trọng sửng sốt một chút, Phương Hách bên cạnh cũng không tự chủ được trợn mắt, nghe nói có buôn lậu những thứ này nhưng chưa thấy ai nói ra mấy lời như vậy vừa tự nhiên vừa trực tiếp đến thế. Đương nhiên, điều này cũng khá liên quan đến tận thế.

“Cái kho kia chúng tôi trước tận thế có mối làm ăn nên từng lui tới, bên trong tích trữ một vài thứ, còn chưa được thì đã tận thế ập xuống. Dọc đường vô cùng nguy hiểm, trên đường chỉ lo thoát thân, còn phải đưa người đến căn cứ, cũng không tiện đi lấy những thứ này, hiện tại đã ổn định đương nhiên không thể để mặc những thứ đó không quản.” Quách Binh nói, đốt một điếu thuốc : “Chỗ kia không chỉ có nhóm tôi biết, còn có vài người cũng biết, hiện tại không biết có bị người khác lấy chưa, lần này đi cũng chỉ là thử vận may. Thế nhưng, một khi được việc, chúng ta thành công lấy được vũ khí, một phần xem như là thù lao của hai người.”

Thành công liền nhận được một phần?

Hạ Tử Trọng hơi cau mày: “Chúng tôi chỉ có hai người, một phần này anh sao không bàn lại với mấy anh em khác?”

Quách Binh nở nụ cười: “Người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, hai vị cũng đều là dị năng giả đi? Lần trước chúng ta gặp một lần trên đường, sau đó hai người cứu bọn Thẩm Hải Bình, tuy rằng tình huống cụ thể chúng tôi không rõ, nhưng thực lực của hai người phải rất khả. Lần này bản thân chúng tôi cũng không có niềm tin chắc chắn gì, những thứ đó còn ở đó hay không cũng không thể đảm bảo, bất quá nếu như có thể thuận lợi lấy được, vũ khí bên trong một phần sẽ là thù lao của hai người. Ngoài ra, trên đường mọi người cùng nhau thu thập được vật tư thì sẽ phân phối theo lao động, mỗi người phát hiện, thu thập được đều tính là của riêng mình, thế nào?”

Hạ Tử Trọng ngước cằm lên, gật đầu nói: “Có thể.” Dù như thế nào, lần này là đi bến tàu, cho dù không tìm được súng ống mọi người cũng sẽ không tay không mà về. Huống chi Hạ Tử Trọng còn nghĩ tới bên kia có thể sẽ có vật mình muốn nữa?

Hai người bàn điều kiện xong xuôi liền đơn giản làm một tờ giấy thỏa thuận, đem nội dung hai người bàn bạc ghi vào. Chờ ký tên thỏa thuận xong, bầu không khí hơi căng thẳng trong phòng mới được thả lỏng.

Phương Hách thừa dịp đem văn kiện để vào balo cho vào không gian, Hạ Tử Trọng và Quách Binh tán gẫu sôi nổi ngày sắp đi.

“Đội chúng tôi đa phần đều là lính xuất ngũ, không có nhiều dị năng giả, những thứ bên ngoài đó thực sự quá ám ảnh, bằng không chúng tôi cũng không cần vào loại thời điểm loạn như vậy còn phải đi xa lấy đồ.” Người trong đội bọn họ đều am hiểu cách thức vật lộn với người, nhưng cùng tang thi đánh nhau tay đôi? Kia cũng thật là ác tâm! Người có thần kinh cứng cỏi thời gian lâu dài cũng không chịu được đâu.

“Chỉ cần đồ không bị người lấy đi thì tốt rồi, vấn đề là xe của các anh có đủ dùng hay không? Lấy nhiều thứ như vậy làm sao kéo về?”

“Yên tâm, phụ cận bọn họ có bãi đỗ xe công ty xx, đến lúc đó chúng ta qua bên ấy lấy vài chiếc, khẳng định những thứ đó đều có thể chở đi.”

Hạ Tử Trọng hiểu rõ mà gật gật đầu, thật tốt, hắn vốn đang theo dõi xe nơi đó, chỉ là không biết lái đi được không chìa khóa cũng không biết để chỗ nào, có xe mà không có xăng cũng vô dụng.

Chẳng được bao lâu, đội phó Luân Hồi mang theo hai người đi trở về: “Đã nhận nhiệm vụ.” Nói rồi, nhìn lướt qua vị trí hai người Hạ Tử Trọng. Hắn nghe nói lão đại tự mình dẫn theo hai dị năng giả trở về, xem ra là hai ngườibọn họ. & o “Có đội ngũ khác nhận nhiệm vụ này không?”

“Không có, vị trí nhiệm Vụ này quá xa, xăng chưa chắc đủ để về.” Nói rồi đem vật cầm trong tay giao cho Quách Binh.

Bây giờ môi tiểu độinhận nhiệm vụ có hai loại phương thức, một loại là tự mình nhận, rồi mang đội ngũ mình đi làm, còn một loại là chia sẻ nhiệm vụ. Tiểu đội nhận nhiệm vụ có thể chia sẽ, sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì tiểu đội tham gia đều nhận được tích phân. Bây giờ bọn họ hợp tác với người ta, đem văn kiện photo giao cho Hạ Tử Trọng, Quách Binh thuận miệng hỏi: “Bên kia còn có đội ngũ nào nhận nhiệm vụ cao cấp không?”

“Lúc chúng ta đi Bá Chủ nhận nhiệm vụ số 17, chuẩn bị hành động với bọn họ còn có mấy người trong tiểu đội khác.”

“Nhiệm vụ số 17?” Quách Binh nghiêng đầu suy nghĩ một chút, “Nghe nói đội bọn họ thu được một dị năng giả hệ mộc? E rằng nhiệm vụ của bọn họ lần này là cửa hàng hạt giống ở vùng phụ cận.”

“Cửa hàng hạt giống?” Hạ Tử Trọng hơi cau mày, vật này tương đối hữu dụng, chỉ tiếc bây giờ đại đa số thực vật đều không thể trồng, các loại hạt giống để ở bên ngoài cũng dần hỏng, tốc độ thối rửa, mục nát so Với trước tận thế nhanh hơn nhiều. cho dù là dị năng giá hệ mộc cũng không thể gieo trồng, chỉ có thể trồng vài loại cây thích ứng được mới môi trường thời tận thế. Trừ phi có không giản dị năng giả bất cứ lúc nào cũng có thể phối hợp cất hạt giống thu hoạch tốt lập tức thả vào không gian, không cho chúng nó thời gian hư thối.

“Có hứng thú?” Quách Binh cười cười nhìn hắn.

Hạ Tử Trọng lắc đầu một cái: “Cho dù có được cũng không thể trồng, còn không bằng kiếm chút tích phân trực tiếp đi căn cứ đổi lương thực.”

Dứt lời liền cáo biệt bọn họ: “Tám giờ sáng ngày mai tập hợp đúng không? Vậy chúng tôi trởi về chuẩn bị trước một chút.”

“Được, sáng sớm ngày mai chúng ta gặp dưới lầu này.”

Chờ sau khi hai người Hạ Tử Trọng rời đi, đội phó Trần Ninh mới hỏi ra miệng: “Hai người bọn họ có được không?”

“Còn nhớ lần trước chúng ta đến A thị bị cây cột điện cản lại không? Chính là bọn họ làm gãy.”

“Là bọn họ thật sao?” Trần Ninh Sửng sốt một chút, hắn lúc đó ở phía sau xe cũng không nhìn thấy bộ dáng hai người kia, chỉ biết là một chiếc SUV màu đen.

“Đúng, Thẩm Hải Bình và Lưu Giang Phong cũng là bọn họ cứu.”

Chương 59: Xuất phát

Trần Ninh nghe xong trầm tư một chút: “Chỉ cần khi hành động tập thể bọn họ tuân thủ quy củ là tốt rồi.” Nói xong, liền nhìn Quách Binh. “Em hoài nghi Bá Chủ có phải lấy được tin tức gì không, người trong đội bọn họ mấy ngày nay đều lén lút thu thập hạt giống, hỏi thăm phụ cận nơi nào có chỗ bán hạt giống.”

Quách Binh cau mày, suy nghĩ một chút: “Kêu người của chúng ta cũng chú ý, t bon họ tra một chút, xem lần này đi bến tầu có thấy tiệm hạt giống nào không? Nếu như tiện đường thì thu, không gian của cậu cũng tồn trữ một ít dụ bị. Theo lý thuyết, bọn họ mặc dù có dị năng giả hệ mộc, tuy nhiên không dùng được nhiều như vậy… Trừ phi…”

Bên ngoài có rất nhiều thực vật đều đã chết héo.

“Đúng, còn có khí trời, từ sau tận thế không có nắng… thiếu chút nữa quên mất, cái tên tiểu bạch kiểm Ellen kia với tôn nữ Tống tướng quân căn cứ có một chân! Không chừng hắn nghe được tin tức gì.” Quách Binh hai mắt sáng lên một cái, ngồi thẳng người: “Cậu cùng với tiểu Nhạc để một chỗ trống trong không gian, thu thập hạt giống trước khỏi lo họa.”

Trần Ninh có chút bất đắc dĩ thở dài: “Chỉ có một mét vuông, thực sự không đủ để đồ mà… Không biết dị năng này làm sao thăng cấp nữa, diện tích có chút xíu làm sao đủ dùng?”

“Được rồi, phải thấy đủ, tôi còn không có dị năng đây nè.” Quách Binh liếc hắn một cái.

“Đều là dị năng, em thà rằng giống như Lưu Giang Phong có dị năng thể chất, đánh tang thi mới đã ghiền. Hoặc là như Minh Cương dị năng hệ hỏa cũng được. Cú đấm của hắn đánh ra còn có lửa.” Vừa nói vừa vuốt vuốt miệng, vẻ mặt ước ao.

Quách Binh thấy hắn bộ dạng vui vẻ, đạp hắn một cước: “Nhìn đức hạnh cậu kìa? Mặc âu phục vào liền mang bộ dạng nhã nhặn bại hoại, còn muốn học làm mãnh nam? Cậu biết toàn bộ căn cứ có bao nhiêu không gian dị năng giả không?So với hệ hỏa, hệ thể chất giá trị còn lớn hơn, cậu còn không Vui? Không phải cậu giấu cái gì trong không gian mới vui vậy chứ?

Trần Ninh cũng bật cười: “Lúc cầm được đồ em phải chơi cho đã, mấy năm rồi không được cầm súng.”

“Yên tâm đi, đủ hai cái container, cũng may trước kia lấy được tin tức… Chúng ta phải hành động nhanh hơn, để người ta lấy đồ trước thì chuyến này đi tong.”

“Tử Trọng, là súng đó…” Phương Hách đến nay còn chưa hoàn hồn lại, cậu lớn như vậy rồi mà còn chưa từng sờ qua súng thật đâu, hiện tại biết mình sắp có thể chạm tới súng… Vẫn còn không thể tin được.

“Đúng, là súng, nhưng không hẳn thích hợp với chúng ta.”Hạ Tử Trọng ngược lại vẫn luôn duy trì lý trí, đời trước hắn cũng không phải chưa từng xài vũ khí, nhưng đối với người xưa này chưa từng dùng súng thì trực tiếp dùng nắm đấm sẽ chắc ăn hơn, hoặc dùng đao nhu bây giờ. Đặc biệt là hai người bọn họ có dị năng, dùng dị năng công kích hiệu suất nhất định phải cao hơn dùng súng.

“Đó cũng là súng đó…” Phương Hách hai mắt ngóng trông.

Hạ Tử Trọng giơ tay bóp má cậu: “Yên tâm, đến lúc đó cho em bắn đã luôn.” Xem như làm đồ chơi cho cậu đi. Đời trước hắn vẫn luôn xem trọng thứ vũ khí này, hiện tại lại thành đồ chơi lấy lòng người yêu? Ý thức được điểm này Hạ Tử Trọng không khỏi nở nụ cười trong lòng.

Hai người đi về khu biệt thự, không nghĩ tới khi vào trước khu biệt thự lại thấy được đoàn người Ellen, lần này bên cạnh bọn họ nhiều hơn mấy người, còn có thành viên những tiểu đội khác mới vừa cùng bọn họ nói chuyện hợp tác xong, vào lúc này tất cả đều bị ngăn ơ cửa vào… bị chặn rồi.

Thật tốt, khu biệt thự không phải nơi bình thường, ngoại trừ ra vào cần phải tiến hành đăng ký ở ngoài, mang quá nhiều “người ngoài” đi vào cũng không được cho phép, cho dù trong bọn họ có người là chủ biệt thự cũng vậy.

Bây giờ Ellen là đội trưởng tiểu đội Bá Chủ, tuy rằng hắn đã giải quyết thủ tục đem ngôi biệt thự kia trở thành căn cứ của tiểu đội mình, nhưng cũng chỉ có thể mang thành viên vào, nếu mang quá nhiều người hợp tác vào… cũng không có biện pháp.

Hạ Tử Trọng cùng Phương Hách làm nhu không quen biết, từ bên cạnh cửa nhỏ đưa thẻ ra rồi thuận lợi tiến vào, trong tai nghe từ ngoài cửa nơi đó còn ồn ảo nhao nhao, cố nén cười bước nhanh đi vào bên trong. Chờ đi tới khi đã không nhìn thấy cửa lớn, Phương Hách mới nhịn không được bật cười: ‘Mỗi lần nhìn thấy vị đại minh tinh kia, hắn đều bị người ngăn cản không thể làm cái này, không thể làm cái kia.’

Hạ Tử Trọng cũng không khỏi cười rộ lên, không từ mà biệt, ngày đầu tiên bọn Ellen tiến vào biệt thự Hạ Tử Trọng hoài nghi bọn họ cũng bị chặn ngoài khu an toàn chờ 24H mới được vào đi.

“Có thể thấy mặt mũi minh tinh cũng chưa chắc thông dụng ở tận thế ha.”

“Làm sao lại không có được?”

“Báo cáo thủ trưởng, mấy cái hố chôn tro sớm nhất không phát hiện được tinh hạch.”

Mấy người ngồi vây quanh phòng hội nghị, cau mày nhìn nhau vài lần.

“Bác sĩ Tô không cần suy đoán, chừng một tuần lễ sau mạt thế trong đầu tang thi đều có tinh hạch sao?”

“Nhưng trên thực tế, ngoại trừ mấy cái hố chôn mới nhất, xác thực mấy hố kia cũng không có tinh hạch.”

“Lẽ nào bị lửa đốt cháy?”

“Có thể lúc trước thí nghiệm…”

“Có lẽ tinh hạch xuất hiện lúc đó chỉ là số ít? Hoặc là tinh hạch trong đầu tang thi cũng chia khu vực từ từ xuất hiện?”

“Chuyện này…”

“Bây giờ trong căn cứ không có tang thi, khu vực quanh đây mặc dù có tang thi, nhưng cũng không thể kêu người ngàn dặm xa xôi chuyển thi thể tang thi về đây được!”

“Hay kêu mấy người sống sót ra ngoài nhặt tinh hạch?”

“Thù lao quá thấp, không người nào nguyện ý làm, nghe nói có mấy người tuy rằng đào được tinh hạch nhưng cũng không muốn giao ra, bảo là muốn giữ lại tự bảo quản…”

“Không ít người đối vật này… rất có ám ảnh trong lòng, cho dù tang thi chết rồi cũng không muốn động tay moi móc.” Vật này sinh trưởng trong đầu tang thi, nếu như không có lợi ích lớn, thì ai nguyện ý đi moi ra đâu?

Một đám lão đại sầu mi khổ kiểm ngồi cùng một chỗ thương thảo: “Tăng cao giá đổi tinh hạch?”

“Nhưng chúng ta còn chưa phát hiện ra tác dụng của vật này, tăng cao…”Quá không thích hợp rồi.

“Trước tiên để việc này qua một bên, sự tình đất ruộng bên ngoài thế nào rồi?”

“Phần lớn diện tích thu hoạch đều chết héo ngoại trừ số ít lương thực phụ ở ngoài, cơ hồ tất cả thực vật đều chết rồi!”

“Hạt giống thì sao?”

“Có không ít hạt giống đều xuất hiện tình trạng hư thối…”

“Không có cách nào giải quyết vấn đề này sao. Gói chân không cũng không được?!”

“Hiện ở căn cứ thiết bị quá ít, còn có một vấn đề… Hạt giống còn tốt cũng quá ít…”

“Cơm ăn là vấn đề lớn! Hiện tại nếu chỉ có mộ ít lương thực có thể sống trước hết tăng cường trồng những thứ này! Bây giờ chúng ta cũng không quá thiếu lương thực tồn kho cùng thực phẩm vật tư, nhất định trước khi cạn kiệt lương thực phải có một lượng lương thực được gieo trồng bù đắp vào!”

Dưỡng sức một đêm, sáng sớm ngày kế ha người bò lên xe chờ xuất phát, Phương Hách vẫn ôm một cái ba lô trong lòng, trong balc vẫn là bạch cầu không chịu tiến vào không gian – tuy rằng những ngày qua không được đi ra cùng ba mẹ lắc lư khắp nơi, nhưng dù sao cũng được nằm trong ngực của mẹ.

Bạch cầu nào đó không muốn động đậy liềr híp mắt thoải mái hưởng thụ ôm ấp củ: Phường Hách, ai biểu bọn họ buổi tối ở trong phòng tắm chơi cũng không chịu mang nó theo ! Ban ngày bọn họ phải ôm nó nhiều hơn mộ chút mới được !

Hai người Hạ Tử Trọng đến dưới lầu khu trị sở Luân Hồi thì người Luân Hồi cũng đã tụ tậI gần hết. Tổng kết, Luân Hồi bên kia có mườ chiếc xe, so với lần trước gặp phải trên đường xe của bọn họ đã nhiều hơn mấy chiếc. Những chiếc xe này đều là loại xe rắn chắc, khung cao dung lượng lớn.

Thấy hai người Hạ Tử Trọng đến, Lưu Giang Phong nhấc theo một xăng thùng đi tới: “Có muốn đổ xăng không?”

“Đầy bảy phần rồi.”

“Vậy thì chờ trên đường nghỉ ngơi thêm vào sau.” Nói đem một cái điện thoại vô tuyến bêı hông giao cho bọn họ, quay người hướng chiế xe tiếp theo. Hắn cầm cái thùng sắt đầy trêi tay cũng không thấy tốn bao nhiêu khí lực, làn Phương Hách lén lút líu lưỡi: “Dị năng giả hi thể chất khí lực thật lớn.”

“Cho nên hắn bị phân công làm cu li.” Hạ Ti Trọng nở nụ cười, vươn tay sờ sờ tóc Phương Hách.

Cũng không lâu lắm người Luân Hồi đều đế đông đủ, trên xe Luân Hồimỗi chiếc có ít nhấ hai người, sẵn sàng thay phiên lái xe trong tìnl huống đặc biệt. Xác định tất cả mọi người đ chuẩn bị xong, đoàn xe mới chạy về phía cử tây.

Toàn bộ đoàn xe tính cả xe bọn Hạ Tử Trọng tổng cộng mười một chiếc, trong các tiểu độ hiện giờ tính ra số lượng cũng nhiều, nếu ch nhìn nhân số, người tiểu đội bọn họ gộp lạ cũng mới hơn hai mươi, nhưng lượng xe còI nhiều hơn nhân số đội ngũ khác.

Thời điểm đến cửa tây, xe lục tục xếp hàng r cửa, ở một khu đất trống ngoài cửa chỉnh đối và sắp đặt, xác định tất cả xe đều đạt tiêu chuẩn mới bắt đầu hành động.

Lúc ra cửa, xui xẻo lại đụng mặt tiểu đội Bá Chủ, ngày hôm nay hai người Hạ Tử Trọng trang bị đầy đủ mũ, kính râm, khẩu trang thậm chí cửa sổ xe cũng đóng kín.

Xe của bọn họ cùng Hứa Lỵ Lỵ đậu song son nhau một lát, Hứa Lỵ Lỵ không nhận ra người ngồi trên xe là Hạ Tử Trọng và Phương Hách.

“Các xe đủ chỗ không? Không có thì nói một tiếng.” Từ điện thoại vô tuyến phát ra ân thanh, xác nhận hết thảy xe đều ra đến mới nói: “Xuất phát, không cần loạn đội hình, theo sát xe phía trước, đừng nhận sai xe, có tình huống gì lập tức dùng điện thoại nói.”

Điện thoại vô tuyến cũng rất khó dùng, tron sương mù xám xịt chỉ cần cách hơi xa một chú liền không thu được tín hiệu. Cũng may mười một chiếc xe khoảng cách không xa cũng có thể liên lạc với nhau, không ảnh hưởng hàn động của bọn họ.

Ngày hôm qua căn cứ tăng cao thù lao làr nhiệm vụ, sáng sớm hôm nay lượng tiểu đội r ngoài làm nhiệm vụ rất đông đảo. Từ cửa tâ kéo dài ra ngoài thành một cái đuôi lớn. Bởi vì phần nhiều mục tiêu đoàn xe là tron nội thành A thị, cho nên chờ đoàn xe chạy r được ngoài thành, đương nhiên gặp không tang thi “nghe tiếng mà đến”. Mỗi đội ngũ cũng không có tâm ham chiết tuy rằng căn cứ thu tinh hạch, nhưng ai lại rản rỗi giết từng con từng con?

Xe cộ rít rít đánh bay tang thi chặn đường quẹo qua hướng khác, đoàn xe như con rồng liền phân tán ra nhiều hướng.

Chương 60: Tang thi hệ thể chất

Phía trước có xe dẫn đường, xe bọn họ kẹp giữa đội tự nhiên không cần phí sức nhớ đường. Cùng những tiểu đội khác hợp tác hành động vừa có lợi vừa có hại. Hại chính là sợ gặp phải đồng đội ngu như heo hoặc đội ngũ bất lương cố ý hãm hại đồng bạn. Lợi chính là giống như hiện tại có người giúp đỡ mở đường, lập ra con đường hành động, còn sớm đánh bay tang thi quấy rối.

Đến trưa đoàn xe cuối cùng cũng chạy ra khỏi khu vực nội thành A thị, đến được ngã ba đường cao tốc tới phía bắc F thị. Từ điện thoại νό tuyến truyền ra, xác nhận môi xe đều đầy xăng, liền quyết định buổi trưa không nghỉ ngơimà thừa dịp trên đường vắng vẻ chạy cho nhanh.

Phương Hách từ trong không gian lấy ra hai viên cơm nắm – bắp ngô được cậu phơi nắng, mài thành bột ngô. Tối hôm qua bất chợt nảy sinh ý tưởng dùng một ít rau dưa sấy khô với thịt ba chỉ hầm thành một nồi ăn với cơm năm.

Bạch cầu lúc này cũng đi ra ngoài hóng mát, tò mò nhìn cảnh sắc bên ngoài như bị một màng giấy mỏng che phủ.

“Anh ăn trước đi, để em lái cho.” Phương Hách liền lấy ra một chén canh đặt trên bệ kính xe rồi đổi vị trí với Hạ Tử Trọng.

Bạch cầu phát hiện Hạ Tử Trọng ngồi xuống bên cạnh mình, xoay đầu lại mắt lom lom nhìn “cơm nắm” hắn cầm trong tay bày ra vẻ mặt khát vọng – muốn ăn muốn ăn!

Hạ Tử Trọng ăn vài miếng mới phát giác đôi mắt to lóe sáng kia, toàn bộ cả người bạch cầu đều cọ lên đùi mình giống y như chó con chỉ thiếu mỗi việc lè lưỡi liếm tay hắn kêu “Notice me please”.

“Mày muốn ăn? Sau khi ăn xong phải về không gian ngủ!”

Nghe nói một khi ăn thì phải trở về không gian, cả người bạch cầu đều xoắn xuýt lại, ủy khuất chớp đôi mắt to nhìn Hạ Tử Trọng rũ lòng thương, nhưng cũng không dành được của hắn nửa điểm thông cảm, quả nhiên trên đời chỉ có mẹ là tốt nhất!

“Phốc ” một tiếng nhảy vào trong ngực Phương Hách, bạch cầu ở trên người cậu cọ cọ làm nũng, liền bị Hạ Tử Trọng dùng cớ “gây trở ngại lái xe” bắt trở lại.

Vặn vẹo uốn éo một hồi, bóng lưng trắng xoá hướng về phía Hạ Tử Trọng, bạch cầu lần thứ hai dán đôi mắt to sát vào cửa sổ nhìn cảnh vật tiêu điều bên ngoài, bóng lưng hiện ra phiền muộn cùng ưu thương.

Hạ Tử Trọng sau khi ăn xong đổi lại để Phương Hách ăn cơm trưa, mãi đến chạng vạng đoàn xe mới tìm một trường học ven đường, xác nhận không có nguy hiểm nào mới chọn nơi này thành nơi nghỉ chân tối nay của cả bọn.

Nơi này là trường trung học, bởi vì không có học sinh ở lại trường, cho nên không cần lo lắng vấn đề gặp tang thi triều. Dừng xe trong viện, giết vài con tang thi là giáo Viên và quản lý, mọi người lúc này mới tiến vào lớp học.

Hạ Tử Trọng cầm con dao quắm, Phương Hách cầm trong tay con dao găm ba khía, hai người đi theó đội ngũ cẩn thận vào trong phòng học. Đơn giản kiểm tra tình huống xung quanh, xác nhận không có những người khác hoặc tang thi ở trong trường, mọi người lúc này mới chọn tầng hai làm nơi nghỉ ngơi.

“Nơi này có người đến rồi.”Nhìn mấy cái bàn bị di chuyển tới góc tường, với không ít chân bàn ghế cháy khét, Trần Ninh nói với Quách Binh.

Quách Binh đứng ở phía trước cửa sổ nhìn ra sân luyện tập: “Những người kia cũng đã đi rồi, có khả năng là tới căn cứ gần đây. Từ tầng hai trở lên có dấu vết tang thi không?”

“Không phát hiện.”

“Vậy chỗ này là do người làm.”

Hạ Tử Trọng cũng nhìn qua hướng sân luyện tập, mấy cái lan can gần đường cái không biết bị cái gì làm gãy, là có sẵn hay tang thi làm.

“Ngày hôm nay nghỉ ngơi ở đây, sáng mai chúng ta lên đường.” Quách Binh nói xong, Trần Ninh liền bắt đầu sắp xếp danh sách gác đêm.

Số lượng đội viên hành động lần này khá nhiều, tối hôm nay không tới bọn Hạ Tử Trọng, hai người biết mình bị xếp vào buổi tối ngày thứ ba, liền tìm một góc ngồi xuống chuẩn bị nghỉ ngơi.

Người tiểu đội Luân Hồi cũng tụm năm tụm ba phân tán ngồi nói chuyện với nhau, hai người phụ trách phiên trực thay phiên ăn cơm liền ngồi bên cửa sổ nhìn chằm chằm tình huống bên ngoài, ngoài ra còn có hai người phụ trách phòng khác là căn phòng đối diện căn phòng này.

“Chúng ta ngày mai có thể đến được bến tàu không?”

“Nếu như trên đường không có gì ngoài ý muốn thì có thể.” Hạ Tử Trọng nhận bình nước Phương Hách đưa tới, có những người khác nghỉ ngơi bên cạnh họ cũng không thể uống nước canh, chỉ uống nước giếng đã chuẩn bị săn.

“Trưa mai hẳn là có thể đến nơi.” Một đội viên Luân Hồi ngồi cách hai người không xa, chỉ vào đồng bạn bên cạnh nói: “Lúc trước hắn vận chuyển hàng hóa, thường đi đường này.”

“Nơi đó bình thường có nhiều người không?” Hạ Tử Trọng thuận miệng hỏi thăm.

“Nói nhiều cũng nhiều, nói ít cũng ít, ban ngày người khẳng định không ít, nhưng buổi tối có hàng đến cũng có nhiều người. Chỉ cần người khu dân cư gần đó biến thành tang thi không bị dẫn qua là tốt rồi. Khu dân cư cách chỗ chúng ta đi một đoạn.” Người kia suy nghĩ một chút mới trả lời. “Mọi người trước kia quen biết nhau không?” Phương Hách nhớ tới Quách Binh nói tiểu đội bọn họ đa phần đều là quân nhân xuất ngũ, tò mò hỏi.

“Cũng biết sơ sơ, bọn họ đều thuộc công ty bảo an, tôi và Lưu Chí là bạn thân, thời điểm phát sinh tận thế vừa lúc ở cùng bọn họ. Hai người thì sao?”

Người hai bên hợp nhau đến bất ngờ, nói chuyện như bạn bè lâu năm.

Không thể không nói, tiểu đội Luân Hồi một cô gái cũng không có – ít nhất hai người bọn họ đến bây giờ vẫn chưa thấy. Một đám đàn ông tụ lại cùng nhau tángẫu đến nửa ngày, điều ngạc nhiên là không ai phát hiện trên tay hai người Hạ Tử Trọng đeo nhẫn đôi.

Cho nên, đến khi sắc trời muộn dần người người chuẩn bị nghỉ ngơi, thấy hai người Hạ Tử Trọng Phương Hách ngủ sát bên nhau, người trực đêm rất thuần khiết mà cảm thán một câu: “Hai chàng này tình cảm thật là tốt.” – con nít không biết chân tướng thật hạnh phúc.

Trong giấc mộng, Hạ Tử Trọng mơ thấy hai người ở sau núi hái hoa quả,đửng dưới gốc cây đào, cây quá cao, hai người quên trong không gian có một cái thang, chỉ có thể phát sầu không biết làm sao mới hái được quả đào mọng nước đó xuống.

Bỗng nhiên, bạch cầu nhảy lên, từ trên đầu Hạ Tử Trọng, nhảy thẳng về phía quả đào phấn nộn.

Mỗi một lần nó nhào tới, quả đào liền biến mất giống y như thời điểm bạch cầu ăn tinh hạch ấy.

Một trái, lại một trái, trên cây rất nhanh liền bị bạch cầu gặm sạch sẽ, ngay cả lá cũng không còn một chiếc. Hạ Tử Trọng lăng lăng nhìn bạch cầu – nó không phải khi ăn đồ bình thường sẽ bất tỉnh sao? Làm sao lần nàyăn quá trời trái cây còn không có việc gì?

Đang buồn bực, chợt nghe có người gào bên tai — “Địch tấn công, tang thi biến dị, biến dị!!”

Người trong phòng nháy mắt tỉnh lại, hai người trực đêm đột nhiên lao ra khỏi phòng:

“Phòng đối diện!”

Chờ đến khi hai người Hạ Tử Trọng chạy tới, liền thấy một con tang thi biến dị to gấp ba lần bình thường nằm lấy cánh tay một người trực đêm đưa vào miệng.

“Oành” một tiếng súng vang, người đầu tiên cầm súng vọt vào gian phég chính xác bắn trúng tay đang câm cánh tay của nó, nhưng chỉ xẹt ra một đốm lửa làm cho nó tạm dừng hành động một lát.

Mình đồng da sắt! Là một loại tang thi biến dị trong hệ thể chất!

Mỗi một loại dị năng đều chia thành nhiều nhánh, nhánh tang thi này có nhiều điểm đặc thù. Bởi vì không có nhiều trí tuệ nên đám tang thi tiến hóa chỉ biểu hiện dị năng một phần. Ví dụ như tang thi thể chất, trên cơ bản thân thể càng thêm cường tráng, da cứng cáp, khí lực lớn. Mà nhân loại thì lại có thể linh hoạt điều chỉnh dị năng, như vận dụng dị năng đến bàn tay làm cho nắm đấm cứng hơn, vân vân.

Thuộc tính biến dị của con tang thi này cao hơn nhiều, nếu không nó không thể đỡ được đạn.

Hạ Tử Trọng ngay thời khắc xẹt điện liền nghĩ tới điểm này: “Thử tìm nhược điểm mấy chỗ khác mau!”

Tuy rằng mọi người không biết ai nói thế, nhưng cũng nhắm đến mục tiêu khác. Dị năng giả hệ sức mạnh trong tiểu đội Luân Hồi xông lên trước, đao trong tay liên tục tìm cơ hội chém cổ nó, nhưng cũng chi vang lên tiếng “kèn kẹt” rợn người.

“Đao Quyển!” Người kia hô to một tiếng, một phát bắt được đồng bạn suýt nữa bị đưa vào miệng tang thi, muốn kéo móng vuốt của nó ra cứu đồng bạn.

“Đánh vào khớp tay của nó!” Quách Binh vừa dứt lời, dị năng giả hệ sức mạnh trong đội lại bị tang thi một phát đanh bay. Cùng lúc đó, chợt có một quả cầu lửa bắn trúng ngực tang thi. Tuy rằng làm cho nó gào lên nhưng cũng không thể tạo thành thương tổn.

Quả cầu lửa công kích chỉ đốt ra một tầng màu đen trên ngực nó, tang thi nổi giận cầm người kia ném xuống đất!

Một ánh sáng màu xanh rọi đến, ánh vàng nhàn nhạt bám trên lưỡi dao, “xì “một tiéng, cánh tay tang thi biến dị lại bị người kia chém đứt một phần ba!

Hữu hiệu!

Hạ Tử Trọng đem phong hệ dị năng gia trì dưới chân, thừa dịp tang thi dừng động tác vọt ra phía sau nó. Lúc đó một bóng người nhanh chóng bắn tới, so với Hạ Tử Trọng nhanh hơn một chút, dao găm ba khía sắc bén đâm vào trong mắt tang thi, tang thi còn chưa kêu thành tiếng, thân ảnh đó liền bay xa ra phía sau!

Tang thi mất đi một con mắt bây giờ mới kêu ra tiếng, ném đi người nó nắm trong tay bị xem thành “vũ khí thịt” kia, nó xòe bàn tay đập thẳng lên sàn nhà.

Trùng kích quá lớn khiến người kia trực tiếp hôn mê bất tỉnh, miêng phun một ngụm mau tươi. Sàn nhà trong nháy mắt bị tang thi đập nứt, mọi người có cảm giác cả tòa nhà đều đang lay động!

Hạ Tử Trọng nhảy lên không, thừa dịp tang thi còn chưa đứng dậy, vung con dao quắm phủ một lớp ánh sáng màu vàng, dùng khí lực toàn thân bổ vào sau gáy con tang thi –

“Rít rít-”

Thanh âm giống như khoan cắt kim loại vang lên, sắc bén làm tê cả da đầu, tuy rằng tang thi đã bị chém đứt nửa cái cổ, nhưng nó vẫn còn có thể hành động!

“Tốt! Chém vào vết thương trên cổ!”Phát hiện Hạ Tử Trọng tựa hồ đã dùng hết sức, Quách Binh quyết định thật nhanh vung tay lên, mang theo mấy đội viên trong tay cầm binh khí dài xông lên.

Hạ Tử Trọng rút dao quắm lui ra, chỉ cảm thấy đầu óc choáng như bị say xe. Hắn mới vừa rồi đem tất cả dị năng hệ kim rót vào trong dao, lại không thể chém đứt cái cổ tang thi này. Bất quá cũng may tang thi hệ thể chất kỳ quái cho dù mạnh nhưng chỉ cần liên tục tấn công vào vết thương liền có thể giết được nó! Nếu như hôm nay gặp phải là tang thi tốc độ cường đại, những người này nhào lên cũng không có ích gì.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *