Trọng Quy Vu Hách – chương 54 – 56 [text]

Chương 54: Tang thi chuột

Trong mạt thế, bản thân có dị năng không gian cũng không phải chuyện gì to tát, nhưng nếu cùng người khác làm nhiệm vụ mà lại diếm vật tư thậm chí để người ta bắt được… Vậy thìphải cẩn thận. Cộng sự không phảiai cũng ngu, một lần thì tình cờ, hai lần thì trùng hợp, xem như số bọn họ không may thu hoạch không nhiều. Nhưng lặp lại nhiều lần, vật tư bạn lấy còn bị người ta nhìn thấy… Chắc chắn sẽ bị người chú ý.

Cũng làm nhiệm vụ như nhau, tại sao các người có không gian dị năng giả thì có thể lấy nhiều đồ như vậy? Trong căn cứ không thiếu người làm mật báo. Huống hồ, dị năng giả không phải chỉ xuấthiện trong đám người bình thường, sau tận thế, quân đội không ít người có dị năng. Không gian dị năng giả số lượng không nhiêu, nhưng cũng không hiếm, toàn quân đội cũng sẽ có vài người có dị năng đó. Lúc xe Hạ Tử Trọng chạy tới cửa vào căn cứ, hai chiếc xe quân đội bao vây bọn họ lại, khống chế toàn bộ thành viên trên xe.

Một người hơi chột dạ cố ý lớn tiếng chất vấn: “Các người dựa vào cái gì bắt người?!”

“Mời ngài phối hợp kiểm tra.” Nói rồi, một cây súng chia thẳng vào thái dương người kia.

Xe chạy vào trong Phương Hách mới phục hồi tinh thần, sắc mặt sốt sắng: “Có phải bọn hắn bị phát hiện rồi không?”

“Hai nhóm kia làm việc quá lộ liễu.” Hạ Tử Trọng hoài nghi hiện tại căn cứ đã nghiên cứu ra máy đo được không gian của dị năng giả, tuy rằng chỉ là thiết bị đơn sơ, nhưng ít nhất có thể dò ra được ai có không gian để tiến hành sắp xếp kiểm tra. Nếu như hắn nhớ không lầm, đời trước bốn tháng sau tận thế mới có người làm ra được bộ máy hoàn chỉnh, máy đó có thể quét hình xem người có dị năng không gian tra vật phẩm có trong hay không và kiể không gian.

“Ý anh là… Nếu bọn hắn không chịu đi thì sẽ bị bắn chết sao?”Đều là người sống trong thời bình, không ai muốn cơ quan quốc gia không rõ trắng đen liền nổ súng giết người.

Hạ Tử Trọng nở nụ cười: “Yên tâm đi, cho dù những người kia không đi, bọn họ không cần nổ súng cũng có biện pháp cưỡng chế ép họ phải đi. Anh nghĩ, bọn họ hợp tác với quân đội không chỉ lần này, loại động tác nhỏ này làm quá nhiều nên mới bị người ta theo dõi, báo cáo lên trên.”

Hai người chậm rãi lái xe vào trong, con đường phía trước bởi vì hai bên bị lều bạt chiếm đóng, người chặn xe bán hàng sóng sau xô sóng trước nên xe không thể đi.

Trong đám người bỗng nhiên một tràng âm thanh thốt lên, không ít người chỉ vào chiếc xe phía trước trao đổi cái gì đó. Chiếc xe kia cách xe của bọn họ hai chiếc, nên hai người không nhìn thấy được người bên trong là ai. Nhưng nghe người bên đường xì xầm bàn tán cũng có thể đoán một ít.

“… Đại minh tinh đó!”

“Anh thì biết cái gì… Bá Chủ…”

Tiéng bàn luận lào xào làm Hạ Tử Trọng cười cười, cái người Ellen này hành động khá nhanh. Trước nghe nói đến Bá Chủ chỉ mới giai đoạn tận thế sơ kỳ, khi vừa chính thức cho phép cá nhân thành lập tiểu đội liền tạo được một đội ngũ lớn – mấy đội ngũ lúc đó do lục đục nội bộ hoặc bị đội khác xâm chiếm, hay nhân số thiếu không duy trì được, vân vân đều tan rã. Chi co Bá Chủ vẫn luôn kiên nghị giữ vững, về sau giữa mấy đội ngũ khác có quyền lên tiếng không nhỏ.

Thì ra là thế, xem ra danh tiếng của bọn họ hiện tại cũng đã truyền ra rồi.

Hạ Tử Trọng biết lão đại Bá Chủ là Ellen, Người cố vấn cho Ellen là người lúc trước nâng hắn lên thành kẻ đụng vào là phỏng tay. Gã trước tận thế dựa vào thủ đoạn trong giới giải trí thuận lợi nâng Ellen thành minh tinh hạng ba, vậy mà tận thế bây giờ gã cũng có thể khiến tiểu đội Bá Chủ của Ellen xưng bá trong số các dong binh đoàn, quả nhiên là người không đơn giản.

Phương Hách nghe người bên ngoài nghị luận sôi nổi, giơ tay che miệng ngáp một cái, cũng chỉ là một tên minh tinh, mấy người này truy đuổi không thấy mệtà, trước tận thế truy, bây giờ tận thế cũng chạy theo?

Tùy ý liếc mấy người bên ngoài cửa sổ, tầm mắt bỗng nhiên dừng trên thân một người nam lớn tuổi.Người này rất gầy, trước kia có lẽ vốn thể đến hẳn là chịu khổ mặt gầy trơ xương lộ ra cũng không mập, t không ít, trên khu cũng chỉ có đôi mắt to.

Người này Phương Hách không biết, nhưng lại cảm thấy đôi mắt của hắn nhìn quen quen… Người thanh niên khoảng hai mươi tuổi này đang vác một cái bọc lớn, v3 mặt hưng phấn, kinh ngạc, mong chờ nhìn về phía- chiếc xe đang bị người ta chỉ trỏ.

Hẳn là fan đi? Chắc lúc trước cũng từng theo đuôi vị minh tinh Ellen kia rồi.

Phương Hách thu tầm mắt lại, nhìn về phía trước, bỗng nhiên nhận ra tại sao mình lại cảm thấy đôi mắt đó quen quen rồi!

“Mắt của mình…”

“Làm sao vậy?” Hạ Tử Trọng thấy Phương Hách bỗng nhiên từ không gian lấy ra điện thoại đã lâu không xài, nhìn màn hình đen kịt soi qua soi lại.

“Không có gì, em chỉ nhìn đôi mắt chút thôi.”

“Phía trên không phải có gương rồi sao?” Hạ Tử Trọng cười chỉ chỉ gương chiếu hậu trên đầu hai người.

Phương Hách đỏ mặt, hơi đứng dậy, nhìn mình trong gương: “A, hình như hơi giống.” Trên mặt người kia không có tí thịt, cộng thêm vẻ hưng phấn nhìn về phía thần tượng nên đôi mắt mở đặc biệt lớn, trong mắt còn có hơi nước long lanh. Còn mắt của mình trời sinh đã như vậy…

“Tử Trọng, mắt của em to như vậy… Có giống đàn ông không?” Phương Hách trở về chỗ ngồi, biểu tình có chút ngưng trọng quay qua tìm chứng cứ từ Hạ Tử Trọng.

Hạ Tử Trọng bật cười nhìn về phía cậu, giơ tay niết niết mặt cậu: “Còn ngại mình mắt to nữa hả?” Hắn chỉ từng nghe người ta ghét bỏ mắt hí thôi.

Phương Hách đỏ mặt, nghiêng đầu đi: “Lúc nhỏ bị người ta nói đáng yêu…Sau khi lớn lên mà còn có người nói như vậy…”Đặc biệt là lên đại học bị mấy bạn học nữ chọc ghẹo, đi làm công thì bị bọn họ đùa giỡn, tâm cậu tự cho là nam tử hán cũng không chịu nỗi.

“Anh thích.”Đúng, vẫn luôn thích, sau khi tốt nghiệp trung học, đôi mắt này thỉnh thoảng xuất hiện trong mộng của mình, thật lâu không có cách nào quên.

Phương Hách thu hồi tâm tư xoắn xuýt, nở nụ cười nhẹ nhàng tựa đầu lên vai hắn, lúm đồng tiền dễ thương hiện ra. Nếu Tử Trọng thích, vậy mình không chê nó! Cho dù bị người ta nói nữ tính, đáng yêu, chỉ cần Tử Trọng thích, đáng yêu thì đáng yêu!

Về phần người mới nhìn thấy bên đường?Sớm đã bị Phương Hách quăng lên chín tầng mây.

“Hầu hạ đại ca rất dễ, chỉ cần làm đại ca thoải mái, sẽ không để cưng chịu thiệt.” Nhìn người thanh niên hèn mòn quỳ gối khẩu giao cho mình, gia tăng cường độ rung động, thoải mái híp đôi mắt.

Đới Quân nở ra nụ cười quyến rũ, khéo léo hầu hạ người kia. Xem như hắn xui xẻo bị phân cho người thế này vào chung một phòng ký túc xá. Bá Chủ… tiểu đội Bá Chủ… Hắn muốn đi tiểu đội Bá Chủ! Nhưng hắn một không có dị năng, hai không có năng lực đánh tang thi. Mấy người kia chết rồi, chính hắn tuy rằng lấy được ba lô của bọn họ, giao lương thực có thể ở trong phòng này một tháng, nhưng không có thu nhập gì làm sao hắn có thể chống đỡ đến thời điểm cùng bạch mã hoàng tử trong mộng gặp gỡ?

Hắn trước tận thế chính là một đóa thố ti hoa, chỉ có thể dựa vào người nhà, dựa vào đàn ông có sự nghiệp nuôi, hiện tại nếu người đàn ông này nói muốn nuôi hắn, vậy tạm thời để cho gã nuôi…

Đáng tiếc… Hạ Tử Trọng e rằng đã chết, nếu như hắn vẫn còn sống… Mình hẳn không cần phải chịu khổ nhiều như vậy… Không đúng! Trong tận thế người binh thường không thể nào hơn được di năng giả? Hạ Tử Trọng cho dù sống sót có dị năng cũng không thể nào bằng với cường giả Ellen chân chính!

Trước tận thế, người nọ chính là minh tinh vạn người chú mục. Sau tận thế, trở thành đội trưởng có đội ngũ mạnh mẽ, là một dị năng giả. Có tướng mạo, có năng lực, có thế lực, đàn ông như vậy, mới có giá trị để bản thân giành lấy….

Gã đàn ông trước mặt gầm nhẹ một tiếng, thở hổn hển, dư vị qua đi mới kéo Đới Quân đẩy một cái lên giường, gặm cắn lung tung trên người hắn: “Mẹ nó, nếu biết làm với đàn ông sướng như vậy, ông mày đã sớm khai trai…”

Trong mắt Đới Quân mang theo trào phúng, dựa vào ngực gã, tay lã lướt khắp người gã châm lửa: “Anh… nhẹ chút, người ta đau…”

Mấy người phòng khác trong cùng nhà nghe âm thanh hắn hờn dỗi mà da gà nổi hết lên, vẻ mặt nhăn nhó nhìn cửa gỗ căn phòng cách âm kém này, bọn họ sao lại xui xẻo như vậy? Bận rộn cả ngày, mới tới liền gặp phải chuyện như vậy?!

“Báo, báo cáo! Đội 12 báo tin, bọn họ gặp phải tang thi biến dị, động vật biến dị, xin quân trợ giúp!”

“Tin này truyền từ lúc nào?” Tin tức bây giờ truyền đi đều bị nhiễu sóng, cho dù dùng tín hiệu quân đội cũng bị nhiễu.

“Khoảng sáu giờ chiều.”

“Sáu giờ chiều? Hiện tại đã chín giờ rồi! Tại sao giờ này mới thu được tín hiệu cầu cứu?!”

Mấy người phụ trách vội vã chạy tới bộ chỉ huy tạm thời, ngoài ra hạ lệnh lập tức tiến hành liên lạc.

“Báo cáo thủ trưởng! Đội 10 đã năm tiếng không liên lạc được, không biết tình huống cụ thể phía trước…”

“Báo cáo thủ trưởng! Đoàn điều tra phía trước truyền đến tin tức, có một đám tang thi chuột đang chạy thẳng tới căn cứ!”

“Số lượng?! Bao nhiêu con?!”

“Nhìn bằng mắt khoảng chừng mấy ngàn con…”

“Chạy từ hướng nào tới? Súng phun lửa, trang bị cho toàn bộ lính canh gác súng phun lửa! Mở lưới điện!”

Tận thế bắt đầu được một tháng, căn cứ A thị nghênh đón lần tập kích đầu tiên của tang thi động vật. Động vật tập kích là tang thi chuột, bởi vì hình thể quá nhỏ nên không thể cản được, có nhiều con lọt lưới chạy thẳng tới chỗ binh lực canh giữ.

Các binh sĩđóng giữ cẩm súng phun lửa phòng ngự, cuối cùng cũng cản được làn sóng tang thi chuột ngoài tường thành, nhưng tang thi chuột động tác nhanh, tạo thành tổn thương không nhỏ. Không ít binh lính bị cắn, vìphòng ngừa tang thi hóa đa số người phát hiện bị thương đều tự sát tại chỗ hoặc bị đồng bạn bắn chêt.

“Không thể tiếp tục như vậy được, lực lượng thương vong quá lớn.”

“Trong căn cứ không phải có nhiều dị năng giả sao? Sao lúc đó không để họ chống phía trước?!”

“Không kịp thời gian, hơn nữa…” Hơn nữa kêu bọn họ thì họ sẽ nghe lời như binh lính bình thường sao?

“Đây chính là đại sự, liên quan đến tồn vong của căn cứ! Nếu như bị thêm mấy lần nữa thì căn cơ căn cứ sẽ bị dao động.” Một người nói xong, trong phòng yên tĩnh lại.

“Nếu như hợp tác với bọn họ phòng thủ… Bọn họ nhất định sẽ giở trò đòi hỏi.”

“Đó cũng không phải việc gì lớn, theo như tôi được biết, một dị năng giả hệ lửa sau khi trải qua rèn luyện có thể so với một cấy súng phun lửa cỡ nhỏ, hơn nữa không cỏ thiết bị trói buộc, hành động của bọn họ cũng không bị cái gì ảnh hưởng…”

Chương 55: Tinh hạch?

“Hiện tại, vì căn cứ, vì sinh tồn, chỉ có cấp cho mấy dị năng giả đó nhiều lợi ích hơn mới có thể hợp tác.” Một người đàn ông ngồi chính giữa mở miệng tổng kết, gã nhìn xung quanh môt lần, có người tuy rằng vẫn bất mãn, nhưng đối mặt với chuyện binh lực của mình hao tổn quy mô lớn, bọn họ không thể không đồng ý quan điểm này. Mà ở trong lòng, lại suỳ nghĩ những kế hoạch khác – tỷ như, làm sao để thuộc hạ của mình trong đám dị năng giả thu được lợi ích lớn hơn.

Lần hội nghị này mở vào rạng sáng ngày tang thi chuột tập kích, mọi người sau khi xác định vấn đề tang thi chuột mới bắt đầu phân chia hạng mục công việc trong căn cứ. Sau khi thảo luận kết thúc bỗng nhiên có một người chạy tới gõ cửa: “Báo cáo!”

“Vào đi, có chuyện gì?”

Người kia vội vã đi vào, trong tay cầm một cái hộp: “Báo cáo thủ trưởng, đây là thứ binh lính đang ở ngoài thanh lý thi thể tang thi chuột phát hiện được, vật này được phát hiện trong óc nó.”

Một cái hộp lớn bằng bàn tay, bên trong có vài viên tinh thể giống nhau, lớn cỡ hạt đậu, ánh đèn chiếu vào rực rỡ lộng lẫy.

“Đây là… Trong óc con chuột?”

“Vâng!” Tinh hạch tang thi từ tận thế sơ kỳ đã xuất hiện, nhưng nó chi sinh trưởng trong đầu tang thi, rất khó bị người phát hiện. Tro của nhóm tang thi bị đốt vốn màu trắng, tinh hạch dính một tầng “xám” nhất thời khó bị người phát hiện, trừ người vận chuyển tro tàn trong lúc vô tình phát hiện, cũng không có người nào chú ý tới. Nhưng nhóm tang thi chuột này không biết có phải nhiệt độ súng phun lửa có vấn đề, bị thiêu cháy đen, những binh sĩ này khuya khoắt đi quét sạch chiến trường, tay cầm đèn pin quét qua liền thấy mấy viên tinh thạch lấp lánh.

“Cái này… Trước đây phòng thí nghiệm cũng phát hiện trong óc tang thi đúng không? Có giống vật này không?” Có người nhận ra tinh hạch, mấy ngày trước người tới phòng thí nghiệm chuyển xác tang thi phát hiện vật này, còn chưa nghiên cứu ra tác dụng thì bây giờ lại thấy trong óc tang thi chuột?

“Gọi người phụ trách tới đây một chút.” Lập tức có người hạ lệnh, tìm nhân viên tương quan lại đây xác nhận.

Không lâu nhân viên công tác tiến vào, kiểm tra tinh hạch trong cái hộp kia nói: “Chính là vật này, cả hai giống nhau!”

“Lúc trước làm sao biết thứ này?”

“Phòng thí nghiệm vừa bắt đầu nghiên cứu có một ít tang thi, chúng tôi nghiên cứu ra phương pháp phân biệt bệnh độc tang thi, để đảm bảo chính xác phương pháp an toàn nên kêu người đưa tới mấy xác tang thi mới nhất, lúc này mới phát hiện thứ này trong đầu nó. ”

“Ô? Vậy kết quả thế nào?”

“Bây giờ… Ngày hôm qua chúng tôi mới làm báo cáo tổng kết, còn chưa kịp báo.” Người kia nói, đưa lên một phần báo cáo :”Trong đầu tang thi bây giờ đều có thứ này, tang thi lúc trước thì không có. Chúng tôi hoài nghi thứ này cần phải có thời gian nhất định mới hình thành, hơn nữa rất có thể – đây chính là nguyên nhân căn bản dẫn đến tang thi tiến hóa!”

Một viền đá làm dấy lên sóng lớn ngập trời, trong phòng họp vang lên tiếng xì xầm, không ít người châu đầu ghé tai không biết đang nói cái gì.

“Nói bọn họ toàn lực nghiên cứu vật này, nhất định phải biết rõ nguyên lý của nó!” Tuy rằng không biết vật này đến cùng có lợi ích gì, lúc này tất cả mọi người đều hiểu vật này liên quan đến tồn vong tương lai của nhân loại!

Đợi sau khi tan họp, sắc trời cũng đã sáng, từng người đi về phía biệt thự của mình, sau khi bên cạnh không còn ai, có vài người thấp giọng trao đổi.

“Kêu bọn họ nhanh chóng nghiên cứu tinh hạch, chuyện này không thể giấu được nữa.”

“Ngài yên tâm đi, người của chúng ta vào ngày thứ ba tận thế đã phát hiện vật này, nếu như chúng ta vẫn không nghiên cứu ra cách dùng nó, vậy bọn họ cũng sẽ không cản đường chúng ta.”

“Không được xem thường, bây giờ không phải lo người khác lén lút nhanh hơn chúng ta, mà là cấp trên đa biêt rôi… Thiết bị, nhân tài của bọn họ đều nhiều hơn chúng ta, nhất định phải đuổi trước bọn họ!”

“Bọn họ không đưa ra được kết luận gì? Loại tinh hạch này có phải dùng để dị năng thăng cấp không?”

“Tạm thời vẫn chưa tìm được phương pháp, bất quá bên trong vật này ẩn chứa năng lượng, điểm này không thể nghi ngờ… Chỉ là, trước kia đại thiếu nói cho mấy người ăn thử… Đám vật thí nghiệm kia đều trực tiếp biến thành tang thi.”

“Thực sự là ý nghĩ kỳ lạ! Cũng chỉ đọc được mấy cái vớ vẩn trên tiểu thuyết!”

“Khụ khụ, cũng không thể nói như Vậy, nếu như không phải đại thiếu bình thường thích xem sách, chúng ta cung không sớm đoán được trong đầu tang thi có vật này… Ngài yên tâm đi, cũng sắp có kết luận…”

Suy đoán trong đầu tang thi có vật đặc thù, vào giai đoạn tận thế sơ kỳ đã có người truyền ra, mà người chân chính đi nghiệm chứng đã ít lại càng ít hơn. Khi vừa bắt đầu, tất cả mọi người vội vàng thoát thân, cho dù có muốn cũng không dám tự mình thử nghiệm.

Đến khi giá trị vũ lực mọi người tăng lên, có thể đơn độc thủ tiêu một con tang thi, không phải ai cũng có dũng khí mổ đầu tang thi, mò óc nó tìm tinh hạch. Bởi Vậy, số người nghiệm chứng trong đầu tang thỉ đến cùng có tinh hạch hay không đã ít lại càng ít.

Bây giờ, một lần nữa chiến đấu và phòng thủ, rốt cục mới công khai chuyện tinh hạch cho mọi người, sau đó chính là một chuỗi chờ đợi dai dẳng, chờ người thí nghiệm phương pháp hấp thu tinh hạch, chờ người ta chịu công bố với dân chúng.

Cho dù như thế nào, trong đầu tang thi có tinh hạch là sự thật, sau khi hội nghị kết thúc liền lặng lẽ khuếch tán trong căn cứ. Đặc biệt là mấy đội ngũ có bối cảnh đều lấy được tin tức này.

Hạ Tử Trọng cùng Phương Hách mãi đến tận sáng ngày thứ hai mới biết tin tức tối hôm qua căn cứ bị tang thi chuột công kích – hết cách rồi, ai kêu bọn họ về nhà liền chui vào không gian làm chi? Không nghe còi báo động trong căn cứ cũng là chuyện bình thường.

Điện, nước trong căn cứ đã sớm đổi thành bên trong căn cứ cung ứng, tiền nước, tiền điện so với trước tận thế cao gấp mấy lần. Hai người trước đây tượng trưng mua môt chut, chủ yếu sử dụng vẫn là điện, nước trong không gian.

Nước thì dễ bàn, giếng không gian, thác nước tùy ý cho bọn họ sử dụng. Điện thì lại cần nhờ năng lượng mặt trời trong không gian cung cấp. Thế giới bên ngoàí cả ngày sương mù mông lung không nhin thấy một tia nắng nào, mà trong không gian mỗi ngày ánh nắng đầy đủ, thu năng lượng mặt trời là chuyện cực kỳ đơn giản.

Bảng thu năng lương mặt trời bị Hạ Tử Trọng để ở bãi đất trống trong sân, mảnh đất trống sót lại được Phương Hách quy hoạch, dùng chỗ phơi khô vài thứ, tỷ như hai ngày trước cậu phơi rau dưa, hoa quả khô hoặc lương thực cần phơi khô như hạt thóc, hạt bắp.

“Tối hôm qua không biết tang thi chuột có chạy vào căn cứ được không nữa?” Phương Hách mở đài phát thanh, bắt đầu dò đài – trụ sở bên ngoài không thu được tín hiệu vô tuyến, nhưng trong căn cứ vấn đề này không lớn.

“Chắc không, nếu không bây giờ bên ngoài đã không thể bình tĩnh như vậy.”

Đường phố ngoài biệt thự vẫn như trước người đến người đi, không khí cũng không căng thẳng, xem ra vấn đề không lớn. Kết hợp với ký ức đời trước, lần tang thi chuột đột kích này hẳn không tạo thành tổn thất quá lớn cho căn cứ.

Hai người vừa nghe đài phát thanh, vừa ăn điểm tâm, bạch cầu bị cấm không được ăn thức ăn nhân loại ngồi xổm bên cạnh bàn lưng quay về phía hai người phụ huynh bất lương, yên lặng toả ra oán khí nho nhỏ — không cho tui ăn!

Hai người ra ngoài xem camera theo dõi thấy hôm qua có một hồi cảnh báo, thế mới biết tối qua từng xảy ra nguy hiểm.

“Nếu không về sau tối đừng vào không gian nữa?” Không khí bên ngoài không tốt cũng không thoải mái như trong không gian, thành thật mà nói hai người càng muốn sinh sống trong không gian hơn. Chỉ sợ có tình huống đột nhiên phát sinh, ở trong không gian cũng không yên lòng.

Hạ Tử Trọng suy tư một chút, lắc đầu: “Không cần thiết, dù sao chuyện tối qua chỉ là tình huống bất ngờ. Có thể tắm xong rồi hãy đi ra ngủ.” Khi tắm phải làm gì? Hai người trong lòng rõ ràng. Lời này Hạ Tử Trọng nói ra không có vấn đề gì, kì thực nội hàm có một số tâm tư, làm Phương Hách đỏ mặt liếc hắn một cái.

Hai người đang ăn cơm thì nghe tiéngxe dap, nhìn ra ngoài cửa thì thấy có người bỏ thư vào hòm, sau đó cưỡi xe chạy qua nhà kế tiếp.

“Em đi lấy.” Phương Hách vội vàng đứng lên, bạch cầu bên cạnh cũng muốn đi theo liền bị một bàn tay lớn nắm lấy: “Mày muốn quậy phá cái gì?” Bên ngoài người đến người đi, cái tên này nếu như đi ra ngoài nhất định sẽ bị người khác nhìn thấy.

Trong hòm thư chỉ có một phong thư dày, Phương Hách nhìn chữ in trên mặt “Hiệp hội quản lý căn cứ”, hẳn là có liên quan đến việc ngày hôm qua, nghĩ vậy cậu liền ôm bao thư chạy vào nhà.

“Lão đại?” Một người nghi hoặc hỏi người phía trước, theo ánh mắt hắn nhìn qua biệt thự phía bên kia : “Làm sao vậy?”

“Không có gì.” Ellen lắc đầu một cái, hứng thú lần thứ hai quan sát ngôi biệt thự kia một chút, cậu nhóc hồi nãy… Thật khiến người ta thích thú. Đặc biệt là thế đạo bây giờ, ngay cả hắn cũng không thể bảo đảm bề ngoài mỗi ngày đều hoàn mỹ sạch sẽ như vậy, vậy mà cậu nhóc kia lại… Ngôi biệt thự đó, chẳng lẽ là thiếu gia nhà ai?

“Cậu đi hỏi thăm một chút, người sống trong căn biệt thự kia là ai?”Nam sinh xinh đẹp như vậy, cho dù trước tận thế cũng được người khác vây quanh, huống chi bây giờ? Không biết phía sau cậu có bối cảnh gì, nếu không có hắn sẽ dễ dàng hạ thủ.

Bây giờ không thể so với trước tận thế, khái niệm “bối cảnh” hiện tại cùng trước tận thế không giống nhau. Có lẽ đa số người còn nghĩ có ba loại “quân, chính trị, tiền”, nhưng trên thực tế chỉ cần bên ngoàitang thimột ngày còn chưa chết hết, vậy người chủ đạo trong căn cứ cũng chỉ có hai loại – Thứ nhất, tay cầm binh quyền hoặc người lãnh đạo phần lớn dị năng giả. Thứ hai, bản thân là một dị năng giả có thực lực mạnh mẽ.

Chính hắn bây giờ đã coi như nắm giữ bối cảnh thứ hai, là dị năng giả mạnh mẽ, và đang phát triển hướng lên bối cảnh thứ nhất, bây giờ chính hắn, so với trước tận thế ít kiêng kỵ hơn, khả năng lấy được thứ mình muốn cũng nhiều hơn!

Chương 56: Kéo người

“Tử Trọng, anh xem nè.” Phương Hách hồn nhiên không phát hiện mình bất quá chỉ không che mặt đi ra ngoài lấy thư, liền bị sói nhớ thương. Huống hồ, cho dù có người nói cho trước cậu biết cậu cũng chưa chắc sẽ tin tận thế nhiều năm như vậy cậu còn chưa từng thấy việc chỉ gặp mặt đã cuồng dã chiếm đoạt dân nam, huống chi là hiện tại?

Hạ Tử Trọng nhận thư tiện tay xé, thông tin bên trong làm hắn không khói lắc đầu.

“Có chuyện gì vậy?”

“Xem ra ngày hôm qua nhóm người lãnh đạo cấp cao chịu không ít tổn thất.”

“Hửm? Rất nhiều người chết sao?” Phương Hách vội vã đến gần cùng hắn xem, nội dung tờ thứ nhất là nói các tiêu chuẩn để hoàn chỉnh tiểu đội, tờ thứ hai viết cách tính điểm cống hiến, quy tắc nhiệm vụ với vài nội quy mới. Tờ thứ ba, thứ tư… đều là danh sách vật tư có thể dùng tích phân trao đổi, trang cuối cùng là quy định mới cho người không có đội ngũ nhận nhiệm vụ.

“… Anh nhìn đâu ra thấy căn cứ tổn thất lớn được hay vậy?” Phương Hách thật tâm nhìn không hiểu, chẳng lẽ đọc thiếu cái gì sao? Vì vậy cậu liền khiêm tốn thỉnh giáo.

Hạ Tử Trọng kéo cậu ngồi vào bên cạnh, bạch cầu giãy dụa trong ngực Phương Hách tìm kiếm tư thế thoải mái. “Em còn nhớ danh mục đổi vật tư lúc trước thấy ở đại sảnh không?”

Phương Hách nhíu mày: “Nhớ không rõ lắm… A, em nhớ hình như muốn đổi cái gì thì lấy lương thực, vật tư đồng giá để trao đổi?”

“Không sai, hiện tại tất cả đều đổi thành điểm tích phân.” Lúc trước tích phân chỉ để trang trí, nhiều nhất dùng để đổi một vài thứ lương khô khó nuốt và nước. Nhưng bây giờ, tích phân chẳng những có thể đổi xăng, dụng cụ cắt gọt, còn có thể đổi được vũ khí nóng!

Súng ống, thuốc nổ, quản chế dụng cụ cắt gọt, tuy rằng đều là cơ bản nhất, vũ khí bình thường nhất, nhưng ít ra có thể trao đổi. Không ít nhiệm vụ đều có sự điều chỉnh, tiền hoa hồng thu ít hơn, nhiệm vụ hợp tác cùng quân đội cũng lấy đồ ít hơn trước.

Qua đó có thể thấy căn cứ đã mở rộng hạn chế với các tiểu đội, bắt đầu bồi dưỡng cho các tiểu đội phát triển.

“Căn cứ ít hạn chế các tiểu đội hơn, em xem, tiền hoa hồng nhiệm vụ, phí dụng trung gian ít hơn không ít. Mấy cái này cũng chỉ là nội dung in trên tờ rơi, phúc lợi cụ thể gì, khi nào chúng ta đến sảnh trung tâm nhiệm vụ mới biết.”

Lúc trước nghe nói đây là thời kỳ vàng son để phát triển tiểu đội, chính sách thời kỳ này đối với các tiểu đội là tốt nhất, sau khi quy định này thực hiện được hai tháng, căn cứ sẽ lần thứ hai co rút nhanh, không ít điều kiện phúc lợi bị xóa bỏ.

Mặc dù không có công khai chèn ép, nhưng nếu các tiểu đội muốn đổi xăng, vũ khí hoặc các thứ cần thiết thì tích phân phải trả cao hơn nhiều. Không ít nhiệm vụ đặc thù trở thành nhiệm vụ chuyên môn của các dong binh đoàn, người bình thường không thể trá, càng không thể có được thu nhập cao từ nhiệm vụ.

Phương Hách suy nghĩ một hồi: “Anh là nói, bởi vì tối hôm qua tang thi chuột làm căn cứ tổn thất không ít nhân thủ, cho nên mới có thể mở rộng hạn chế đối với tiểu đội?”

“Đúng, em xem chỗ này, căn cứ có quyền tại thời điểm đặc thù cưỡng chế tiểu đội tham gia nhiệm vụ phòng thủ căn cứ, cái này có liên quan đến chuyện hôm qua.”

Phương Hách gật gật đầu, không hé răng, cậu biết chuyện tối qua khẳng định có rất nhiều người chết, giống như lúc sơ kỳ tận thế vậy, mỗi ngày đều có chuyện ngoài ý muốn phát sinh. Nhưng cậu không cảm thấy quá khổ sở, càng sẽ không có lòng thông cảm tràn lan.

Cậu là một người ích kỷ, chỉ muốn bầu bạn bên cạnh Hạ Tử Trọng. Chỉ cần Hạ Tử Trọng hoàn hảo không chút tổn hại mà ở bên cạnh mình, cậu sẽ không quan tâm đến chuyện khác. Bọn họ mặc dù có năng lực, nhưng không cứu được tất cả mọi người. Tại thế đạo bây giờ, bất kể là ai cũng chỉ có thể nghĩ biện pháp tự mình cứu mình. Khi lấy được quyển bí tịch kia cậu đều cố gắng luyện tập, nỗ lực tăng cường thực lực của bản thân, tất cả những thứ này đều chỉ vì đứng bên cạnh bảo vệ Hạ Tử Trọng.

Nghĩ nghĩ, Phương Hách tựa đầu vào vai Hạ Tử Trọng: “Tử Trọng, nếu bây giờ có nhiều ưu đãi cho tiểu đội, chúng ta có cần dành thời gian làm nhiệm vụ không?”

Hạ Tử Trọng khẽ gật đầu, lật văn kiện đến trang cuối cùng, nhin vài hàng chữ cuối cùng cười nói: “Nhìn này, anh nghĩ chẳng bao lâu nữa sẽ có người bán tinh hạch.”

Ghi chú vật tư trao đổi cuối cùng, lãnh đạo cấp cao của căn cứ muốn thu mua thứ xuất ra từ đầu tang thi.

Tinh hạch, đây chính là vật trong tương lai sẽ thay thê cho tiền, điểm tích phân vẫn tồn tại cho đến khi tinh hạch lưu thông, căn cứ vẫn không xác minh phương pháp sử dụng tinh hạch. Nhưng mọi người không nghi ngờ chút nào đã đoán được giá trị của nó.

Hai người không đi tới sảnh nhận nhiệm vụ trước. Hạ Tử Trọng nghĩ mấy cái hạn định nhiệm vụ còn chưa điều chỉnh xong xuôi, ít nhất cũng phải chờ đến xế chiều hôm nay mới có thể xong.

Hai người ăn sáng rồi vào không gian, nghiên cứu công pháp bí tịch của mỗi người. Hạ Tử Trọng bởi vì có dị năng hệ “kim” gia trì, cho nên căn bản không cần lo lắng vấn đề lực công kích, bởi vậy hắn đang nghiên cứu một loại bộ pháp –phong hệ dị năng của hắn tại phương diện gia trì tốc độ không tiện như Phương Hách, cho nên cần một số kỹ xảo đặc thù hỗ trợ.

Trong tay hắn đang cầm một bộ pháp có tên “Phong diêu” (sự lay động của gió), có thể giảm bớt các động tác dư thừa của hắn trong chiến đấu, tối ưu hóa khả năng phối hợp với đao pháp của mình.

Phương Hách thì lại là vấn đề khác, tốc độ của cậu rất nhanh. Thời điểm đối mặt với tang thi thông thường, dùng vũ khí cua cậu đâm đầu chúng là đủ rồi. Nhưng tang thi sẽ tiến hóa, nếu như Phương Hách một khi gặp tang thi dị năng hệ thể chất, lực công kích của cậu sẽ rất thấp, trong một vài trường hợp có thể chết.

Phương Hách tìm được một biện pháp hay – dùng tốc độ nâng cao lực công kích. Sau khi gia tốc, lợi dụng lực lượng toàn thân tiến hành công kích, một đòn tất trúng, trong nháy mắt cách xa. Hình thức công kích này thích hợp với Phương Hách vốn am hiểu về tốc độ. Hơn nữa Hạ Tử Trọng còn tìm cho cậu một bộ pháp, tên bí tịch là “Điện xế” (điện lóe), có thể tăng tốc độ của cậu lên đến cực hạn.

Hoàn thành bài tập, Phương Hách phát hiện bộ pháp này giống như thích khách. Mà hình thức công kích của Hạ Tử Trọng thì lại giống như kiếm khách động tác nhẹ nhàng, nhưng bởi vì dị năng của hắn hệ “kim”, làm cho thủ đoạn công kích của vị “kiếm khách, nhẹ nhàng” này lại bạo lực kinh khủng. Hai người nghiên cứu đến trưá mới đi bộ ra khỏi biệt thự, kinh ngạc nhìn thấy- đầu đường khu biệt thự có không ít các quầy hàng đang bày bán.

Một vòng ngoài khu biệt thự không cho người bình thường đi vào, cho nên các quầy hàng đó đều bây trên đường đi tới biệt thự. Hai người xa xả có thể nhìn thấy những tấm bảng quảng cáo, bảng chiêu mộ của mỗi quầy hàng. “Tiểu đội XX chiêu mộ thành viên ”

“Ưu tiên dị năng giả, thành lập tiểu đội dị năng giả mạnh nhất căn cứ!”

“Tiểu đội YY có đãi ngộ tốt, có lương thực, có tích phân, có các loại em gái.”

“Mỹ nữ Phó hội trưởng, hoan nghênh cưng tới chinh phục!”

“Đây là… chuyện gì đang xảy ra vậy?” Phương Hách đứng ở đầu đường không biết nói gì, có một loại kích động không muốn đi qua con đường này.

“Chuyện này… là đang chiêu mộ đội viên.”Hạ Tử Trọng cũng Fl lúc hắn đi đến căn cứ cũng không thấy ai chiêu mộ đội viên như thế! ! Môi tiểu đội cao lãnh như băng sơn Tuyết Liên, không người nào có bản lãnh thèm liếc đến mi!

“Sao giống như mấy công đoàn trong game đi nhận người quá vậy?”

“… Đúng vậy.” Hai người chỉ mới ngây người một khắc, đã bị ba làn sóng người phát truyền đơn cường ngạnh nhét truyền đơn vào tay, ở một bên còn có bà lão nhăn nhó làu bàu như người bán hàng đa cấp… A không, là chính sách ưu đãi của tiểu đội bọn họ.

Không thể nhịn được nữa, Hạ Tử Trọng ôm lấy vai vợ nhà mình, phong hệ dị năng thêm vào dưới chân, mang theo Phương Hách hoa mắt chóng mặt chạy ra khỏi hiện trường tuyển mộ- không lái xe đi ra thực là thất sách, không chúý một cái liền bị đám người này kéo tới kéo lui, so với tang thi chặn cửa còn đáng sợ hơn!

“Ai nha! Chạy rồi!”

“Thật nhanh, là tốc độ dị năng giả đúng không?”

“A? Dị năng giả?! Ai nha, sao không nhanh tay kéo vào chứ…

Ba nhóm người ai cũng than thở, sau đó oán hận liếc mắt nhìn nhau, bắt đầu tìm kiếm con ma đen đủi khác.

Hạ Tử Trọng lúc nhảy ra khỏi đây còn thấy mấy tiểu đội tương lai sẽ có danh tiếng, bọn họ vậy mà cũng ở nơi đây bày quầy lôi kéo người?! Không nghĩ mấy tiểu đội này còn có một đoạn lịch sử đen tối đến vậy. Thật khiến người ta khó có thể tưởng tượng.

Hai người tựa như chạy nạn trốn ra khỏi khu phố toàn tiếng gào thét, đường phố bên ngoài cũng hỗn loạn giống Vậy, nhưng không náo nhiệt như mấy tiểu đội kéo người mới kia. Sở dĩ môi tiểu độiđều kéo người ở trên đường kia, thật ra lămấy lão đại của bọn họ đang tìm cách thuê được phòng ở trong khu biệt thự- có thể có sản nghiệp bản thân trong khu nhà cao cấp của căn cứ, đối với đám người muốn gia nhập tiểu đội cũng là một tấm bảng hiệu sống – ở biệt thự dù sao cũng tốt hơn bảy, tám người chen chúc nhau trong một cái phòng bên ngoài?

“Trời ạ, em thấy bọn họ chỉ thiếu điều cướp người thôi, làm sao lại tích cực kêu người ta gia nhập đến như vậy chứ?” Phương Hách tâm tình kinh đảm vỗ ngực một cái.

“Có thể bây giờ có nhiều người muốn làm chủ một tiểu đội đi.” Cho nên đội ngũ chân chính có quy mô rất khó tổ đội, đặc biệt là dị năng giả.

Sau khi tận thế giáng xuống, không ít người kích phát dị năng, dù nhiều hay ít đều sẽ có ý nghĩ muốn làm “vai chính”. Bên ngoài quá gian nan, sau khi trốn đến căn cứ lại nghe nói làm chủ một tiểu đội mạnh mẽ về sau mỗi ngày không cần lo lắng cũng có thể ăn sung mặc sướng.

Coi như bạn cũng phải hợp tác với người khác để cùng nhau hành động, nhưng giữa người với người làm sao không có va chạm? Trước tận thế ở đơn vị cùng đồng sự, cấp trên nổi xung đột nói không chừng đều sẽ dưới cơn nóng giận mà từ chức không làm nữa, huống chi bây giờ tình thế không rõ, bản thân cũng có siêu năng lực, ai sẽ nguyện ý làm đàn em đi theo sau mông nghe lời người khác?

Mấy ngày nay lãnh đạo cấp cao của căn cứ đối với tiểu đội phải nói là tràn ngập nhiệt tình, không ít người nghiện cái cảm giác được làm lão đại của một tiểu đội.

Cái này giống như trong game mới vừa cho phép thành lập công đoàn, tiêu chuẩn thấp liền có một đống công đoàn được lập nên, nhưng qua một thời gian, hiện trạng gian nan sẽ sàng lọc những cái nào không thể chống đỡ.

Hai người đi tới đại sảnh nhiệm vụ, nhiệm vụ nơi này quảnhiên hoàn toàn thay đổi, phía trên liệt kê các loại vật tư có thể đổi bằng tích phân. Lần trước khi hai người tham gia nhiệm vụ cùng quân đội, vật tư nộp lên trên cũng được quy đổi thành một ít tích phân, nhưng số lượng quá ít cũng chỉ đổi được một bịch bánh quy.

“Anh họ? Là anh họ thật sao?!”

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *