Trọng Quy Vu Hách – chương 51 – 53 [text]

Chương 51: Bạch cầu bí mật hành động

“Nó có thể ẩn thân?!”

“Không đúng, là biến thành trong suốt!” Hạ Tử Trọng không thèm ăn cơm, cầm đĩa cơm tiện tay vứt qua một bên rồi phóng tới nhìn chằm chằm bạch cầu “bỗng nhiên” biến mất.

Hình dạng bạch cầu vẫn ở chỗ cũ, hoặc là nói hai người vẫn có thể nhìn thấy được dáng dấp của nó, nhưng bởi vì cả người trong như nước, cho nên khi nhìn từ một phía khác thì giống như trong suốt. Nhưng loại trong suốt này lại không trọn vẹn, thời điểm không chú ý thì tốt, nhưng chỉ cần tỉ mỉ quan sát là có thể nhìn ra tia sáng mập mờ, cùng đường viền đại khái của nó.

“Nói không chừng… Có thể được việc!” Hai người liếc nhìn nhau một cái, cùng nhau dùng sức gật đầu.

Lúc nửa đêm, một thứ trong suốt quỷ dị từ bên trong khu biệt thự nhún nhảy về hướng cửa nam.

“Phốc, phốc, phốc…”

“Hả? Thanh âm gì đó?” Một đội binh lính đang tuần tra bỗng dừng chân lại, cầm súng lên dò xét chung quanh.

“Có phải nghe lầm rồi không?” “Chim hót sao?”

“Chim nhà ai lại hót như vậy? Nghe giống như tiếng hiệu ứng trò chơi điện tử.”

“Nhà ai giờ này còn chơi game?”

“Điện trong căn cứ có hạn, ai mà xa xỉ đến mức hơn nửa đêm còn chơi game vậy?”

Đoàn người tỉ mỉ tìm tòi ở xung quanh một lúc lâu, cung không thể tìm được vật gì kỳ quái – thực vật trong căn cứ với bên ngoài, tất cả đều chết héo như nhau, trong căn cứ bây giờ ngoại trừ nhà cho ngườiở thì không còn bất cứ thứ gì, đương nhiên cũng sẽ không có chim.

Tìm kiếm nửa ngày cung không thể phát hiện ra có gì cổ quái, những binh sĩ này không thể làm gì hơn là xem mình bịù tai, nghe lầmtuy rằng tập thể một đám người nghe nhầm nói ra cũng khiến người ta sởn tóc gáy, nhưng thế đạo bây giờ quái lạ, ngay cảnhân loại còn biến thành quái vật ăn thịt người, cho dù nghe thấy được âm thanh kì lạ nào đó cũng không có gì lạ thường.

Sau khi bọn họ rời đi khoảng năm phút, một cái gì đó từ trong góc tối đen nhúc nhích một cái, bỗng nhiên một vật xuất hiện ở chỗ đó.

Thứ kia xoay xoay trong không khí, nhìn trái nhìn phải, xác nhận gần đây không có ai mới lần thứ hai “Phốc, phốc, phốc ” nhảy về cửa nam.

Một chiếc xe tải vận chuyển tro cốt từ trong lò thiêu chạy về phía nam, nhóm người chạy nạn ở khu chờ phía bắc lâu lâu sẽ có một số người đột nhiên biến thành tang thi, tuy số lượng không nhiều nhưng cũng vì nguyên nhân này mà lò thiêu mỗi ngày đều phải đốt mấy lần, công tác vận chuyển tro vẫn cứ tồn tại.

Người ngồi phó lái vuốt mắt, tùy ý nhìn gương chiếu hậu một cái, loáng thoáng tựa hồ nhìn thấy không khí phía sau lay động: “Ô?”

“Làm sao vậy?” Tài xế liền vội vàng hỏi. Bọn họ cũng là người sót trong căn cứ, bởi vì công việc này kiếm được nhiều tiền nên họ mới chịu lẩm. Cho dù nói thế nào thì công việc này cũng không may mắn, đặc biệt là bản thân mấy “thi thể” đó vô cùng tà môn, vì hai người khi công tác luôn có một loại cảm giác rợn người nên thần kinh hầu như theo bản năng mà căng thẳng.

“Không… Có thể là hoa mắt đi.”Người ngồi kế tài xế không quá chắc chắn mà xoa xoa con mắt, dù sao hắn xác thực cũng không nhìn thấy cái gì, chẳng qua là cảm thấy… Không khí giống như xoay chuyển nhúc nhích một chút?

“Có thể, cũng không hẳn là hoa mắt… Đến cùng là nhìn thấy cái gì vậy?”Tài xế cảm thấy hai chân mình như nhũn ra, việc không nói nhìn thấy cái gì cảm giác còn ghê hơn là nói thấy cái quỷ gì đó!

“Không, không phải vật kia… Nó tựa như hơi nước bốc lên ấy.”Người nọ suy nghĩ một chút, khẳng định vỗ đùi một cái, “Đúng! Chính là loại cảm giác đó, lúc mùa đông đốt lò sưởi bên cửa sổ cũng không phải giống vậy sao? Chính là hơi nóng bay mà thôi!”

Tài xế đầu tiên là ngẩn người, biểu tình lập tức có chút vặn vẹo: “Nói không chừng là trời mưa tích trên cửa sổ… Lá gan của cậu cũng nhỏ quá đi? Việc có chút xíu mà cũng sợ được nữa?”

“Tôi không phải đã nỏi rồi sao? Vừa nãy mắt mờ, không phải anh hỏi thì làm sao tôi nói!”

Hai người vừa cãi nhau vừa lái xe ra cửa nam.

Bạch cầu thoải mái híp mắt, đu trên xe tải lớn chở tro chạy trong gió đêm có chút trầm muộn. Mãi đến khi xe ngừng lại, bạch cầu nằm ở đuôi xe nhắm ngay một cái hố to, lúc này mới “Phốc ” một tiếng nhảy xuống, nhảy vọt mấy cái tìm một chỗ không có người, lắc mình tiên vào không gian.

“Đến nơi rồi?” Bạch cầu híp mắt bắt đầu hưởng thụ xoa xoa ôn nhu của mẹ.

Hạ Tử Trọng tính toán thời gian một chút, khoảng chừng nửa giờ, đến khi hai giờ sáng mới để bạch cầu ra khỏi không gian, xác nhận bên ngoài không có ai mới vào không gian mang hắn lặng lẽ đi ra.

Trên người Hạ Tử Trọng mặc một bộ đồ đen, xác nhận phụ cận không có ai, mà đèn pha một chốc không chuyển tới xung quanh đây mới bắt đầu khởi công. Bởi vì trước đây đã từng vận chuyển tro hai ngày, cho nên Hạ Tử Trọng biết trước vị trí mấy cái hố to lấp tro. Thừa dịp lúc này bóng đêm thâm trầm, lặng lẽ đi đến hố to gần đó đã không nhìn thấy được hình dáng, lấy găng tay ra, vào việc.

Suốt cả một buổi tối, Hạ Tử Trọng cùng Phương Hách hai người thay phiên để bạch cầu mang ra không gian, mãi đến khi hai người triệt để dùng hết sạch tinh thần lực mới thôi – bọn họ lợi dụng quy tắc không gian, mỗi lần thay phiên trước tiên là đánh dấu vị trí “biệt thự” mang một người xuất hiện trong biệt thự một lát, người kia thì để bạch cầu mang ra ngoài từ cửa nam, dùng cách thay phiên này ra ngoài thu thập tinh hạch.

Mỗi một lần, Vùng trời không gian đều sẽ tỏa ra một tầng hào quang rực rỡ óng ánh, những ngôi sao trên trời đêm không gian lóe lên nối thành một cụm lớn, giống như pháo hoa trước tận thế, lộng lẫy khiến người ta có cảm giác như rơi vào mộng ảo.

Điều khiến hai người cảm thấy tiếc nuối là, sau lần thu tinh hạch quy mô lớn này, toàn bộ không gian cũng không như lần trước xuất hiện một tia ánh sáng trắng. Không biết không gian thăng lên một cấp thì lần sau muốn thăng cấp cần phải dùng tới bao nhiêu tinh hạch nữa.

Hai người bỏ ra hết hai buổi tối, mới miễn cưỡng đem mấy cái hố to bên ngoài sàng lọc một lần, hai ngày nay ban ngày hai người đều ở trong không gian ngủ bù, buổi tối luân phiên ra ngoài thu thập tinh hạch. Thời gian còn lại đều dành để song tu, luyện công, cùng với thu thập, xử lý rau quả trong không gian.

Rau dưa, hoa quả trong không gian một khi được mùa liền khiến hai người bận rộn một hồi lâu. Cũng may tuy rằng số lượng đồ vật càng để lâu càng nhiều, nhưng gia súc trong không gian cũng tiêu hao dùm hai người một phần không đến nỗi chồng chất thành đống. Phương Hách còn thừa dịp nắng ban ngày của không gian rất tốt liền lựa ra vài loại ngon đem phơi khô, bỏ vào mấy túi nhỏ, chuẩn bị khi nào bên ngoài không tiện vào không gian thì ăn từ từ.

Hai người lúc trước phần lớn thời gian ra ngoài hành động đều đi một mình, nhưng trên đường khó tránh khỏi gặp phải những người khác. Giống như lần trước ở cùng với người khác làm Phương Hách nhận ra có nhiều chỗ không tiện, đặc biệt là hoa quả, tuy rằng có thể cắt thành khối nhỏ đặt trong túi riêng không nổi bật mà ăn, nhưng khi ăn đều sẽ phát ra tiếng, mùi hương ngọt ngào của hoa quả cũng không thể nào che dấu. Cậu lúc này mới nghĩ đến cách làm hoa quả khô, thuận tiện cho lúc ăn ở bên ngoài.

Ngoài ra cậu còn làm rất nhiều khô bò, chà bông, và mấy món ăn vặt khác…. chất lên kệ.

Việc tinh hạch khiến hai người trì trễ hai ngày, lúc chuẩn bị đến sảnh nhiệm vụ, xem có nhiệm vụ thích hợp nào để đi làm thuận tiện kiếm một ít vật tư.

Bây giờ số lượng tiểu đội trong căn cứ A thị mặc dù nhiều, nhưng các tổ đều chỉ ghép lâm thời, vẫn chưa trải quá nhiều tôi luyện. Mỗi người trong tiểu đội dù nhiều hay ít rất khó hợp tác ăn ý với nhau. Thế giới bên ngoài căn cứ vô cùng nguy hiểm, trừ phi cùng quân đội hành động, nếu không rất khó có hiệu suất.

Phương Hách và Hạ Tử Trọng đang lật xem nhiệm vụ trong tay nhân viên, Phương Hách chỉ vào một cái trong đó: “Cái này là đi khu thương mại phía nam nội thành, cách chỗ chúng ta muốn đi tương đối gần.”

Hai người bọn họ bây giờ cũng không thiếu vật tư, vật duy nhất thiếu chính là một chiếc xe rắn chắc có sức chịu đựng cao, một Vật khác chính là Vũ khí. Mục tiêu lần này của bọn họ chính là đi trung tâm triển lãm xe, nhiệm vụ đưa ra là một cái siêu thị cỡ lớn nào đó ở A thị, có vẻ như bản thân người đưa ra nhiệm vụ này có chìa khóa nhà kho siêu thị.

Hạ Tử Trọng lắc đầu nói: “Địa điểm nhiệm vụ này đi vào quá sâu, không an toàn.” Cho dù hắn và Phương Hách có pháp bảo không gian bảo mệnh cũng không thể ngu ngốc đâm đầu vào sâu trong nội thành, xe để ở đó chỉ cần thò một tay ra là có thể lấy đi, cần chi liều mạng đi cùng bọn họ, hiện tại ý thức chiến đấu và ў thức phối hợp của mọi người, đều chưa được luyện ra, đâu cần phải theo bọn họ đi vào chỗ nguy hiểm.

“Vậy chúng ta nhận nhiệm vụ gì đây? Nhiệm vụ đi quét sạch thôn trang xung quanh được không?” Quanh A thị có vô số làng, thị trấn to to nhỏ nhỏ, khống ít tiểu đội cẩn thận đều sẽ lựa chọn đi những chỗ này.

Hạ Tử Trọng tìm kiếm một hồi, mới lấy ra một cái: “Nhận cái này.”

“Cùng quân đội làm nhiệm vụ hả?”

Bây giờ cùng quân đội chấp hành nhiệm vụ tuy rằng hệ số an toàn cao không ít, nhưng bởi vì chính quân đội cũng có nhân viên hậu cần đi theo chuyên môn phụ trách thu thập vật tư cỡ lớn trong các nơi như siêu thị, khu mua sắm. Cho nên tiểu đội đi cùng bộ đội chỉ có thể ở mấy khu dân cư xung quang nhặt những vật tư còn sót lại.

Bây giờ còn bao nhiêu người trữ vật tư ở trong nhà? Huống chi loại nhiệm vụ này tiểu đội còn phải nộp lại bảy phần vật tư thu hoạch được.

Tham gia hành động cùng quân đội đi thanh lý tang thi, còn không bằng tổ dã đội cùng đi thôn trấn quanh đây, người ở đó còn thích tồn đồ nhiều hơn người thành phố.

Hạ Tử Trọng chỉ nhiệm vụ muốn làm sau đó mở điện thoại di động, xem mấy ghi chép mình đã ghi, trong đó có một chỗ nằm trong phạm vi thanh lý.

Phương Hách nhìn màn hình điện thoại của hắn, lập tức gật đầu: “Tốt! Chúng ta đi nơi này!”

Sáu giờ sáng hôm sau, hai người Hạ Tử Trọng lái xe đi tới cửa tây. Lúc này ở đây đã tụ tập không ít xe cộ, phía trước đội ngũ chính là xe tăng bọc thép của quân đội, xe tải quân dụng, phía sau rải rác xe của tiểu đội.

Đội ngũ quân đội phía trước cũng chỉ mới tới, các tiểu đội hành động cùng quân đội tụ tập trên một mảnh đất trống, người phụ trách của tiểu đội phải tới gặp nhân viên công tác báo danh. Tuy rằng trước đây tất cả mọi người nhận nhiệm vụ đều báo tên, nhưng nhiệm vụ cùng quân đội hành động yêu cầu tương đối cao, trong đó có một cái chính là nếu như trước thời gian quy định không tới báo cáo thì cho dù đã đăng ký cũng xem như tự bỏ nhiệm vụ.

Ngoài ra, không cho phép tiểu đội không đăng ký gia nhập giữa chừng, một khi phát hiện, tịch thu tất cả các thu nhập bất hợp pháp. Đương nhiên, nếu có người lén đi theo phía sau quân đội thì khi tới nơi không cũng ai quản. Mấy người đi theo sau có tìm được vật tư còn sót lại hay không? Vậy phải xem nhân phẩm cùng vận may của bọn họ cái đã.

Chương 52: Cùng đội quân nhân

Hạ Tử Trọng đi qua đăng ký rồi quay lại xe mình, chờ tín hiệu xuất phát. Hai người hai ngày nay nghi ngơi rất tốt, tinh thần lúc này rất no đủ chỉ cần chờ một lát hành động.

Chi tiết của nhiệm vụ như vầy, quân đội sẽ dùng hỏa lực thanh lý lượng lớn tang thitụ tập trên đường, sau đó tập trung thu thập vật tư. Tang thi bên trong các khu dân cư bên cạnh phải do tiểu đội phụ trách, nếu như người nào bị thương hoặc có gì đó ngoài ý muốn cũng không thể trách `ಿಕ khác.

Thời gian lên xác định lúc sáu giờ bốn mươi lăm phút, khoảng sáu giờ hai mươi cơ hồ các tiểu đội đều tập trung đầy đủ, liên tiếp có người đến gọi người phụ trách tiểu đội đi họp. Để Phương Hách ở lại giữ xe, Hạ Tử Trọng một mình đi tới địa điểm họp. Số người tham dự lần hành động này tổng cộng có 134 người, thống kê đội ngũ tham gia có tới 32 đội, có không ít đội ngũ cũng giống như bọn họ một đội chỉ có khoảng 2,3 người. Vậy mà có hai người dũng mãnh phi phàm một thân một mình thành lập tiểu đội, khi nào ra ngoài làm nhiệm vụ họ sẽ để người mà mình để mắt tới hoặc người có thực lực tốt gia nhập đội ngũ của bản thân – điều kiện tiên quyết là, người ta có để ý tới “đội ngũ” chỉ có một người như họ hay không cái đã.

Trong 32 đội ngũ, có hai đội nhân số kha nhiêu, tham gia loại hoạt động này cung có kinh nghiệm, thấy người đến tương đối đầy đủ liền trực tiếp bắt đầu nói rõ: “Thời điểm khi tham gia nhiệm vụ cùng quân đội, môi tiểu đội chúng ta cần phải chờ quân đội thanh lý xong, cho phép chúng ta vào thì mới được lái xe vào. Nhiệm vụ của chúng ta chính là thanh lý tang thi trong khu dân cư, thu thập vật tư. Một tòa nhà bình thường có sáu tầng, mỗi tầng có khoảng mười người, bắt đầu thanh lý từ lầu một, để bảo đảm an toàn của mọi người, tốt nhất hai hoặc ba người cùng nhau vào một hộ. Sau khi đi hoạch mỗi nhà thì tự mình phân phối, ai vào nhà nào, thu hoạch được bao nhiều tùy theo vận may mỗi người, nếu có người cướp thu hoạch của người đi chung…”

Nóirồingười kia quét mắt nhìn mọi ngườimột vòng: “Người không tuân theo quy củ có thể giáo huấn, đừng làm lớn là được. Sau này mọi người còn cùng nhau hợp tác rất nhiều lần, hi vọng mọi người chớ vì một điểm lợi ích trước mắt liền làm việc thấp hèn miễn cho ngày sau gặp nhau lại lúng túng.”

Trộm hoặc cướp đồ của người khác trong mỗi lần hành động đều có. Nếu như thực lực những người này đủ mạnh, người khác đương nhiên không thể làm gì họ, nhưng nếu như thực lực không đủ bị người ta đánh lại thậm chí giết chết vậy cũng chỉ trách bọn hắn xui xẻo. Chỉ là những câu này cần phải nói trước, dù sao, khi tất cả mọi người tuân thủ quy củ thì kết quả mới đạt được lợi ích cao nhất.

Tất cả mọi người không có suy nghĩ gìkỳ quái, dù sao cùng quân đội hành động cũng chỉ cầu có thể lấy đồ an ổn, không ai gây phiền tóải ai, cũng không muốn người khác tìm mình sinh sự.

Cuộc họp cũng chỉ là hiệp ước trên đầu lưỡi, người thường làm nhiệm vụ đương nhiên biết rõ quy củ, sau khi nói xong mỗi người liền giải tán tự quay về xe mình.

Sáu giờ bốn mươi lăm phút, đoàn người mênh mông cuồn cuộn khởi hành.

Lần này mục tiêu của quân đội là khu trung tâm ở một huyện phía tây nội thành, ngoại vi nơi này trước đây đã bị người sống sót, quân đội liên tục dọn dẹp một ít, bây giờ xe quân đội mở đường, một đường đầy tiếng súng tiến về phía trước. Khoảng chừng mười giờ sáng, đội ngũ mất công tốn sức mà đi đến mục tiêu trong nội thành, xung quanh có không ít tòa nhà, phòng ốc bị sụp do lửa đạn lan đến.

Xe của bọn họ lẫn trong đội xe, cách đoàn xe quân đội một đoạn chậm rãi đi về phía trước. Đội ngũ đi đầu tập trung thanh lý mục tiêu, tiéng lửa đạn ầm ầm không ngừng truyền đến, tang thi rải rác Xung quanh nghe tiéng dêu ùn ùn kéo tới. Hỏa lực ở tuyến đầu đan dệt thành một tấm lưới lửa, cắn nuốt hết thảy những thân ảnh tiếp cận nơi này.

Bây giờ toàn bộ tang thi cũng đã tiến hóa thành tang thi cấp một, chúng nó linh hoạt không khác gìnhân loại, nhưng con người có đầu óc, động tác linh hoạt đối với hỏa lực tập trung như thiên la địa võng cũng không thể làm gì huống chi là mấy con tang thi?

Vì khả năng có thể thu thập vật tư hết mức, thu hồi đất mất, lãnh đạo cấp cao của căn cứ dồn hết hỏa lực, cơ hồ không tiếc thành phẩm mà mấy lần phái quân đội triển khai hoạt động nội thành thanh lý. Đương nhiên, điều này căn cứ cũng phổ biến cho dân chúng bình dân. Kỳ thực tập trung hỏa lực lớn vào công việc thanh lý cũng là để căn cứ có thời gian nghỉ ngơi.

Phải biết, đàn tang thi đều tự tụ tập về nơi có người sống! Người chạy trốn đến từ bốn phương hoặc người ra ngoài làm nhiệm vụ về căn cứ trên đường đi sẽ để lại mùi vị trên người, cơ hồ tạo thành bản đồ sống dẫn đường cho chúng nó đến căn cứ!

Từ khi tận thế bùng nổ đến thời điểm này, thời gian ngắn ngủi không tới một tháng, có rất nhiều căn cứ nhỏ bởi vì tang thi ngày đêm liên tục công phá mà cửa thành bị sụp, những người trong căn cứ xác định trở thành thức ăn cho chúng hoặc trở thành chúng tham gia party mỹ thực.

Những căn cứ lớn vì tự vệ, không thể không đối ngoại triển khai cái gọi là “mở rộng”, chủ động xuất kích có lẽ còn có một chút hi vọng sống, nếu tử thủ căn cứ thì chỉ có một con đường chết.

Tiếng súng phía trước càng ngày càng xa, dần dần, đội hậu cần của quân đội theo vào quảng trường, đem mấy chiếc xe hư đẩy ra ven đường, nhân viên hậu cần còn sót lại được nhân viên vũ trang hiệp trợ đến những cửa hàng có dấu hiệu còn vật tư bên trong, bắt đầu thu thập.

Mấy chiếc xe theo sau đợi hơn nửa tiếng, mới được phép vào thu thập vật tư.

Ngoại trừ những cửa hàng tiện lợi bị quân đội quét sạch, còn có mấy cửa hàng nhỏ trước tận thế chuyên bán đồ đắc tiền, quý hiếm, nhưng bây giờ ngay cả một bịch bánh quy cũng chưa chắc đổi được.

Hai người Hạ Tử Trọng lẫn trong đám đông chen vào một tiệm bán nồi niêu xoong chảo-đoạn đường này có giá trịnhất chính là tiệm bán quần áo và cửa hàng tạp hóa nhưng đã bị quân đội quét sạch, hai thế lực lớn nhất trong đội ngũ phân nhau cửa hàng đồ trẻ em với tiệm bách hóa nhỏ, những người còn lại chỉ có thể trong cửa hàng chọn mấy loại đồ có giá trị. Hai người tùy ý cầm chút nồi chảo, thấy kho hàng trong tiệm này quá trời nồi đất, Phương Hách liền vội vàng đem hơn một nửá vào không gian, còn dư lại thì lấy để trong xe.

Cùng đoàn xe quét sạch mấy tiệm không có tác dụng gì, mọi người cuối cùng cũng đi tới một khu nhà gần đó.

“Tổng cộng mười hai tầng, mỗi một tầng có sáu nhà.” Nói chuyện vẫn là hai vị đội trưởng của tiểu đội có thế lực lớn kia, hai người vào một góc thấp giọng thương lượng một chút, mới xoay đầu lại nói với mọi người : “Mười hai tầng mà chúng ta có hơn 130 người, mọi người cũng không cần lo lắng, hai người một nhà, mọi người bốc thăm xem của mình là nhà nào, tìm được đồ nhiều hay ít thì dựa vào vận may mỗi người rồi.”

134 người, phân phối xong mười hai tầng còn dư lại mấy nhà đều bị đội hai người kia phân chia hết. Người khác tuy rằng tâm lý khó chịu, nhưng người ta người đông thế mạnh họ không thể làm gì được. Dù sao, một tổ có thể chiếm được toàn bộ vật tư một nhà thì lần hành động này phi thường hậu đãi.

Mọi người xuống xe, tụ tập đến trước cửa khu nhà, bắt đầu thanh lý tang thi rải rác bên trong. Xong xuôi mới để cho từng người dựa theo kết quả bốc thăm đi đến nhà của mình.

Động tác hai người Hạ Tử Trọng cấp tốc, hành động giết tang thi cũng nhanh hơn mấy đội ngũ khác, tuy rằng tang thi bị giam trong nhà không ít, nhưng hai người liên thủ liền nhanh chóng giải quyết xong xuôi.

Người sống trong khu nhà này đa phần đều là công nhân làm việc ở A thị, trong nhà dự trữ lương thực không nhiều, đa số người có thể tìm được 5kg gạo đã là rất tốt, ngược lại mấy bịch mì ăn liền cùng khoai tây chiên có không ít.

Phương Hách từ trong tủ lấy ra được mấy bịch bánh kẹo, nhìn trang trí nội thất nhà này còn mới, nhấc cái túi kia tới chỗ Hạ Tử Trọng đang ở phòng ngủ: “Tử Trọng, hình như là bánh kẹo cưới…”

Hạ Tử Trọng nhìn túi đường kia một chút, quay lại nhìn hình cưới treo ở đầu giường: “Trong phòng không có tang thi, có thể bọn họ không có chuyện gì.”

Phương Hách cung nhìn tấm hình kia, ảnh chụp hai vợ chồng hạnh phúc tươi cười, trong tình hình bây giờ chỉ khiến người nghẹn lòng: “Vâng, nơi này rất gần căn cứ.”

Đường phố bên ngoài, trong khu nhà lãng vãng không ít tang thi, những gia đình hạnh phúc cũng bởi vì sự việc bất ngờ mà sụp đổ.

Hai người đi lên sân thượng, tất cả mọi thứ có thể dùng được trong nhà đều lấy hết, Hạ Tử Trọng lúc này mới khẽ dặn dò Phương Hách, lắc người tiên vào không gian.

Trong không gian bạch cầu vẫn ở chỗ cũ “phốc, phốc” nhảy tưng tưng, thấy Hạ Tử Trọng tiến vào, nhảy một cái, đầu dụi vào ngực Hạ Tử Trọng.

Sờ sờ nó mềm vô cùng, hắn nén yêu thích hỏi nó một cái: “Sao lại đi vào? Bên trong có ai không?”

Bạch cầu chớp chớp đôi mắt to, toàn bộ thân thể đều làm động tác gật đầu, toàn thân thịt nước oong oong, liên tục lay động.

“Mang tao tới.”

Bạch cầu nghe lời, mang theo Hạ Tử Trọng biến mất tại chỗ, thân ảnh một người một cầu dần dần xuất hiện tại một nơi khác.

Nơi này là một cửa hàng nhỏ trên đường bộ đội đi ngang qua, mặt ngoài cửa hàng lúc này chất đầy thi thể tang thi, che lấp cửa ra vào.

Đồ vật bày bán trong này không có chút quan hệ gì với bảng hiệu treo bên ngoài- bảng hiệu viết là “cửa hàng hoa tươi xx”, nhưng bên trong lại trưng các loại dụng cụ cắt gọt, phòng trong cửa hàng cư nhiên còn có một ít dụng cụ hỗ trợ đánh bóng, chế tác vũ khí.

Hạ Tử Trọng dạo một vòng cửa hàng, đem tất cả mọi thứ quét sạch sành sanh xong mới ôm bạch cầu vào không gian.

Nhận được tin tức Phương Hách vội vã vào không gian, nắm tay Hạ Tử Trọng đi ra ngoài.

“Đồ lấy được không?”

“Ừ, đa số đều là dao găm, nhưng cũng có vài thứ tốt.” Hạ Tử Trọng tâm tình rõ ràng rât hưng phấn. Bọn họ ở trong căn cứ lấy được hai thứ vũ khí thay thế, nhưng trong lần đi làm nhiệm vụ thanh lý này mũi kiếm Tây Dương của Phương Hách bị gãy, nếu không phải động tác của cậu nhanh chóng tránh được mũi nhọn thì chắc đã bị vũ khí của mình ngộ thương.

Ngay cả cây đao của Hạ Tử Trọng cũng lủng lỗ, vũ khí bổ sung bây giờ có thể sử dụng được.

Chương 53: Chợ bình dân

Hạ Tử Trọng lấy từ trong đống đồ ra một con dao găm ba khía giao cho Phương Hách, bản thân thì chọn một con dao quắm, hai món vũ khí này rất phù hợp với công phu của họ. Cả hai thứ này đều là hàng chính phẩm, chủ tiệm này không biết thông qua con đường nào mà lấy được, lần thu hoạch này toàn hàng nhái nhưng lực sát thương cũng rất khá, tuyệt đối không phải hàng để diễn kịch.

Phương Hách mừng rỡ lăn qua lộn lại nhìn dao găm trong tay, trở tay thu vào không gian, đặt ở chỗ tiện tay cậu khi nào cần thì lấy ra. Còn thanh kiếm bị gãy mũi kia? Đương nhiên là bị ném vào góc cùng với thanh đao gãy của Hạ Tử Trọng.

“Tới giờ rồi, chúng ta đi xuống trước đi.” Hạ Tử Trọng cũng thu con dao quắm vào không gian, nhìn xuống dưới thăm dò.

Hai người cầm chiến lợi phẩm lần này đi xuống lầu, xe bọn họ để gần cửa lầu, khi bọn họ xuống tới cũng đã có mấy người nhanh nhẹn đem vật tư của mình ra xe.

Bọn Hạ Tử Trọng lần này không thu vật tư vào không gian, thu hoạch vốn không nhiều, bọn họ không cần giả vờ bản thân xui xẻo.

Ngược lại là hai người sát vách kia thời điểm đi ra khiến người liếc mắt – tay bọn họ chỉ cầm mấy cái túi nhẹ hều, balo trên lưng nhìn vẫn như lúc đi vào. Nhưng mặt bọn họ cũng không có biểu tình gì tỏ vẻ bản thân xui xẻo. Phương Hách ngồi vào vị trí phó lái, nhìn hai người phía trước mà nghi hoặc nhíu mày: “Tử Trọng, chúng ta có gặp họ lần nào chưa?”

Hạ Tử Trọng cũng cảm thấy người kia quen quen nhưng nhất thời không nhớ nổi, mãi đến khi chạy tới cửa khu nhà tụ tập với xe khác, hai mắt Phương Hách bỗng nhiên sảng ngời, tiến đến bên tai hắn thấp giọng nói: “Người kia giống như người chúng ta nhìn thấy trên camera ở trung tâm thương mại ấy? Anh nói hắn có khả năng là không gian dị năng giả?”

Hạ Tử Trọng hơi cau mày lại, nhớ tới việc kia liền gật đầu nói: “Hình như đúng là hắn.”

“Khó trách bọn hắn không lấy thứ gì, đều thu hết vào không gian.”

Không biết đồng bạn của hắn có biết người này có không gian hay không? Bất quá xem biểu tình người kia bình tĩnh, hẳn là biết đi.

Đoàn người lục tục về tới địa điểm tập hợp, phía sau còn có mấy chiếc xe của người mới được cứu ra – quân đội mỗi lần ra ngoài hành động đều sẽ thuận tiện cứu vài người sống sót mang về căn cứ. Nhưng nếu người cùng hành động cũng có thể cứu vài người thì quân đội cũng sẽ căn cứ vào nhân số mà chiết khấu vật tư, cho nên mọi người khi gặp người sống sót cũng sẽ tình nguyện phụ một tay.

Nhũng người đó mắc kẹt trong nhà mình gần một tháng, mỗi ngày sống trong sợ hãi, nghe tiếng tang thi gào rống bên ngoài, dưới lầu toàn là thân ảnh tang thi du đãng, các loại áp lực chèn ép tinh thần bọn họ đến cùng cực, nếu như không phải lần này gặp được quân đội và đám người thu thập vật tư thì không bao lâu nữa bọn họ chăc sẽ điên mất.

Sau khi xác nhận tất cả mọi người đều đông đủ, đoàn xe rời khu nhà trở về vị trí quân đội. Tốc độ quân đội tiến công không tính là quá nhanh, nhưng lúc này cũng dọn được một con đường, dựng một hàng phòng ngự chặn tang thi, quân lính đang nghỉ ngơi tại chỗ. o Mấy tiểu đội cứu được người sống liền dắt người tới chỗ quân đội đăng ký – xe tải đi theo quân đội có một chiếc chuyên dùng để chở những người được cứu giữa đường.

Chờ lái xe vào Vị trí đổ, các đội viên dồn dập xuống xe ăn cơm, tranh thủ mở chợ. Không sai, chính là chợ lâm thời. Dùng mấy thứ mình mới lấy được đổi với người khác để lấy thứ mình cần.

Phương Hách vẫn là lần đầu nhìn thấy loại chợ trao đổi hàng hóa này, chờ Hạ Tử Trọng khóa kỹ xe, mới đem mấy cái nồi niêu không cần dùng háo hức ngậm sô cô la đi theo bên cạnh Hạ Tử Trọng, mắt nhìn qua nhìn lại “quầy hàng” của người ta.

Thứ bày bán cái gì cũng có, nhưng đa số không có vật nào bọn họ dùng được, tỷ như… giày con nít, váy ngắn, thậm chí… áo lót phụ nữ.

Hai người hữu thần một phen mà nhìn một gã đàn ông cao to thô lỗ trước mặtbày một đống áo lót phụ nữ đủ các loại hình dáng màu sắc, người kia còn cười lớn giơ lên một cái lên điên cuồng vung vẫy: “Thứ tốt đây! Đổi một cái về căn cứ lấy lòng vợ, bạn gái đê!”

Người mua giày bên cạnh nở nụ cười nói: “Áo kia của anh lớn quá, thời đại này không dùng được, cúp D đói bụng một tháng cũng thành cúp A thôi, áo lớn như vậy mua về ai dùng được?”

Người xung quanh nghe thấy đối thoại của bọn họ liền cười ầm lên, thay đổi bầu không khí trầm trọng lúc trước.

Hạ Tử Trọng rời khỏi quầy hàng không bình thường này dạo một vòng, dùng nồi niêu đổi về một đống đinh, vật này Hạ Tử Trọng dùng làm ám khí, lực sát thương lớn hơn ám khí chế bằng trúc, còn có thể nhặt về xài tiếp – chỉ cần không ghét nó gi sét là được.

Hai người đi một vòng rồi về xe, ăn chút sô cô la, thịt khô, salad hoa quả rồi chờ lượt hành động tiếp theo.

Lần hành động này kéo dài đến hai ngày, quân đội mới mang quân rút đi. Ngoại trừ buổi chiều ngày thứ hai xuất hiện tang thi biến dị cấp hai vọt vào tuyến quân đội khiến cục diễn khá hỗn loạn, còn lại tất cả đều thuận lợi. Làm hai người Hạ Tử Trọng tiếc nuối là – trong quá trình lần này, bọn họ không đi ngang qua cửa hàng ngọc khí hay cửa hàng châu báu nào. Bù lại tang thi bị quân đội giết chếtbọn họ nửa đêm chạy đi sàng lọc cũng chiếm được không ít tinh hạch.

Đoàn người mênh mông cuồn cuộn quay đầu xe chạy về căn cứ, cơ hồ mỗi một chiếc xe trong tiểu đội đều thắng lợi ra về. Tỷ như chiếc xe đibên cạnh họ, một hộ gia đình bất ngờ tìm được mười mấy thùng mì ăn liền chưa khui, mấy người này lúc cầm đồ xuống lầu, đều làm những người khác đỏ mắt.

Bởi vì nội thành đã bị cúp điện, đồ trong tủ lạnh, hay kho lạnh đều hư hết, nếu không bọn họ đã có thể thu được nhiều hơn.

Đoàn xe xuất phát trở về căn cứ giữa đường còn gặp phải mấy chiếc xe chạy nạn, phát hiện có xe quân đội liền lái xe chạy theo, tìm kiếm che chở mở đường về căn cứ.

Thời điểm đoàn xe đến căn cứ, xe đi theo phía sau quân đội từ bốn mươi biến thành một trăm chiếc. Cũng may lúc đến căn cứ liền chia thành mấy phần. Xe người đi làm nhiệm vụ đi đường khác, còn người chạy nạn mới tới thì đi đường khác. Còn xe quân đội, đương nhiên là đi vào từ đường chuyên dụng rồi.

Sau khi đăng ký, Hạ Tử Trọng cùng Phương Hách kinh ngạc phát hiện, người đến lần này không cần phải vào khu chờ đợi 24h. Bên cạnh cửa ra phòng đăng ký mới dựng lên một gian phòng nhỏ, mỗi người đăng ký xong đều phải xếp hàng đi vào phòng, được nhân viên công tác lấy một ít máu tiến hành xét nghiệm.

Thời gian xét nghiệm khoảng chừng một tiéng, trong thời gian này mọi người đều chờ ở trong xe của mình, nếu như xét nghiệm không có vấn đề gì thì tiêu độc xe xong là có thể vào căn cứ.

“Loại bệnh độc kia cũng có thể xét nghiệm nữa sao? So với trước kia tiết kiệm thời gian hơn ha.” Phương Hách lặng lẽ thả một chút bạch quang ra từ đầu ngón tay, nháy mắt liền chữa trị xong ngón tay bị thương của Hạ Tử Trọng. Lần hành động này hai người đều khó tránh khỏi một vài va chạm, máu ứ đọng tất cả đều được dị năng chữa trị của Phương Hách dễ dàng giải quyết, chỉ nhìn lượng vết thương trên người bọn họ thì nhiệm vụ này hoàn toàn không có hao tổn.

“Loại bệnh này cảm hóa nhanh như vậy, không khó kiểm tra lắm.” Khó ở chỗ phải kiểm chứng nhiều lần, quá trình xác định chuyển đổi rồi tìm ra phương pháp trị liệu.

“Về sau thủ tục ra vào cũng ít hơn.” Phương Hách lạc quan mở một bịch khoai chiên, đút Hạ Tử Trọng hai miếng mình một miếng – số lượng đồ ăn vặt trong không gian nhiều đến đáng sợ, hiện giờ không có người nào bán tinh hạch, mấy cái này họ không ăn chẳng lẽ để không ở đó?

Lúc hai người chờ kết quả kiểm tra thì có vài nhân viên quân đội cầm xấp đơn đi tới mấy chiếc xe, phát mỗi xe một tờ. Phương Hách hạ kính nhận hai tờ, trên đơn in cách sử dụng nước sạch vả địa điểm nhận nước. “Xảy ra chuyện gì sao?”

Thấy Phương Hách hỏi, binh lính chưa đi xa liền dừng chân nói với cậu: “Sau này uống nước nên dựa theo cách viết trên đơn mà làm thì sẽ không có chuyện gì xảy ra, đặc biệt là những ai ra ngoài làm nhiệm vụ, tuyệt đối đừng uống bậy uống bạ.” Tình huống cụ thể quân đội kiên quyết không chịu nói, đi tới chiếc xe tiếp theo.

Không lâu lắm kết quả xét nghiệm liền đến tay hai người, máu hai người hoàn toàn không có bất cứ vấn đề gì.

Sau cửa vào là một quảng trường nhỏ, đậu không ít xe, đều là các đội ngũ đi giao nhiệm vụ, kiểm kê vật tư.

Thừa dịp người phía trước còn đang xếp hàng, họ cũng nghe được tin tức liên quan đến nội dung truyền đơn – khuya hôm trước trong căn cứ có người đột nhiên biến thành tang thi.

Từ khi căn cứ chính thức nghiên cứu ra cách phát hiện bệnh độc trong máu thì việc kiểm tra chuyện ra vào căn cứ đã đơn giản hơn nhiều, sau lần dị biến hôm đó, lúc đầu mọi người tưởng việc kiểm tra máu có vấn đề nên mới để lọt người máu có độc vào căn cứ. Nhưng khi kiểm tra thực địa mới biết, người biến thành tang thi này từ trước tới nay chưa từng ra khỏi căn cứ!

Sau nhiều lần kiểm tra, mọi người mới chú ý đến nguồn nước. Con nít nhà này lúc uống nước là trực tiếp uống nước lã, nên mới biến thành tang thi cắn cha mẹ hại cả nhà chết hết.

Nếu như không phải lúc nó uống nước lãxong bị hàng xóm sát vách nhìn thấy, е rằng một chốc cũng không tra ra được nguyên nhân.

Tình huống như thế cũng không phải lần đầu tiên phát sinh, nhưng bởi vì loại tang thi hóa này chỉ lẻ tẻ vài người ngẫu nhiên trong căn cứ dính phải. Có nhiều người ra khỏi căn cứ trở về mới biến thành tang thi, khiến một số lầm tưởng thời kỳ ủ bệnh dựa theo thể chất mà phát sinh sớm hay muộn.

Vật tư bị người ta lấy hết bảy phần, trong lòng ai ai cũng đều nhức nhối, nhưng chuyện này không có cách giải quyết, đây đều là quy tắc ngầm thừa nhận trước khi làm nhiệm vụ.

Hai người giao vật tư xong, cầm chứng minh chuẩn bị lái xe về nhà thìphát hiện có hai chiếc xe chỉ lấy vật tư ra một phần. Hai chiếc xe này hai người bọn họ đều ấn tượng, trong đó có một chiếc là đám người tìm được mì ăn liền, nhưng bây giờ, trong số vật từ bọn họ để dưới đất, ngay cả một gói mì ăn liền cũng không có.

Mà một chiếc xe khác mỗi lần thu hoạch đềuít ỏi, bọn họ lấy ra toàn là vật phẩm hằng ngày, một chút lương thực cũng không có.

Chiếc xe phía sau thì hai người nhớ có không gian dị năng giả, nói như vậy, xe phía trước chỉ sợ cũng có một không gian dị năng giả đi?

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *