Trọng Quy Vu Hách – chương 47 – 50 [text]

Chương 47: Tro cốt

Hạ Tử Trọng kinh ngạc nhìn theo hướng Phương Hách ra hiệu, xuyên qua quyển sách cậu đang che quả nhiên thấy được một thân ảnh quen thuộc – không phải Hứa Lỵ Lỵ thì là ai?!

Sao bây giờ cô ta lại đến được A thị? Kiếp trước cô ta đồng hành cùng mình phải hơn hai tháng mới đến nơi mà…

Hạ Tử Trọng sững sờ rồi lập tức bừng tỉnh, đời trước bọn họ tại tận thế sơ kỳ căn bản không dám mạo hiểm đi ra ngoài, đợi đến lúc bắt buộc phải ra ngoài thì lúc đó đã vô cùng nguy hiểm rồi. Cơ hồ như mỗi bước đi đều vô cùng gian nan, tránh né tang thi lãng phí rất nhiều thời gian, cho đến khi tới được A thị thì đã là chuyện của một tháng sau.

Bây giờ, hắn trọng sinh dẫn đến hành động của Hứa Lỵ Lỵ cung bị ảnh hưởng, cô ta bây giờ xuât hiên ơ đây cũng không có gì kỳ quái.

Nghĩ thông suốt chuyện này Hạ Tử Trọng bình tĩnh lại, vươn tay từ trong ba lô lấy ra cặp kính râm đã dùng hôm qua, khẩu trang, mũ lần lượt phối hợp tốt, lúc này mới ngồi dậy.

Phương Hách cung vội vàng đội mũ, đeo kính râm lên, có chút do dự nhìn Hạ Tử Trọng vài lần: “Tử Trọng… Chúng ta không cần chào hỏi sao?” Cậu không thích người này, lần trước nhìn thấy Hứa Lỵ Lỵ thực sự không để lại cho cậu ấn tượng tốt nào. Nếu không phải sợ Hạ Tử Trọng quan tâm đến tình cảm thân thích sẽ lo lắng cho cô ta, vào lúc này Phương Hách sẽ làm bộ như chưa từng thấy ả, nhắc tới cũng không.

“Không cần để ý đến nó.” Tầm mắt đảo qua những người kia, Hạ Tử Trọng xác định mấy bà dì, ông dượng “tốt” của mình không có, đoán rằng bọn họ đang trên đường chạy trốn đã biến thành tang thi rồi.

Đời trước Hứa Lỵ Lỵ sau khi phát sốt hắn để cô ta gọi điện về nhà nhưng không có ai bắt máy, đợi đến sáng ngày thứ hai thì không liên lạc được nữa. Từ hiện trạng của Hứa Lỵ Lỵ bây giờ một thân một mình, hắn đoán, hai người dì, dượng của hắn rất có thể vào buổi tối tận thế bắt đầu cũng phát sốt, chỉ là bọn họ sốt xong không kích thích dị năng, mà giống như đa số những người khác thoát không khỏi cái mệnh biến thành tang thi.

Về phần liên hệ với Hứa Lỵ Lỵ? Xin lỗi, hắn không có tâm tình kia. Người này có loại tính cách gì, nhân phẩm ra sao, không ai rõ hơn so với hắn. Bởi vì xem xét thân phận là thân thích với nhâu, hắn bây giờ sẽ không đi gây sự với cô ta, nhưng nếu cô ta cũng giống đời trước tính kế hắn thì hắn tuyệt đối sẽ không khách khí.

Lấy nước ra súc miệng, nước khoáng, đơn giản vệ sinh cá nhân, Hạ Tử Trọng mới cùng Phương Hách ăn sáng, vừa đợi thời gian trôi qua vừa nghe mấy người khác nói chuyện thu một ít tin tức.

Xung quanh hai người Hạ Tử Trọng đều là những người giống như bọn họ, đi ra ngoài kiếm vật tư nhưng có nhà trong căn cứ. Bây giờ người ra ngoài tìm kiếm vật tư đều không đi được quá xa, chỉ dám ở khu dân cư phụ cận căn cứ, bên trong cửa hàng tìm kiếm. Cửa hàng là mục tiêu dễ thấy, tận thế bắt đầu là địa phương hàng đầu của những người sống sót tranh nhau, nhưng mấy loại cửa hàng trong căn cứ cũng không tìm được thứ gì hữu dụng nữa. Ngược lại trong khu dân cư lại có thể tìm ra vài thứ.

Như đội ngũ rìa ngoài bọn họ, là một hộ gia đình lấy nhà làm nhà kho dự bị, họ mở một siêu thịnhỏ trong khu nhà, bình thường khi lấy hàng đều để tạm ở nhà kho. Bây giờ tận thế vừa đến, siêu thị nhỏ ngày đầu tiên liền bị người cướp hết sạch, may là vật tư trong nhà bọn họ vẫn còn.

Nghe người khác tán gẫu nói vài tin tức ngầm có thể giải trí, Hạ Tử Trọng vẫn luôn đeo kính mát cùng Phương Hách thỉnh thoảng thấp giọng thảo luận chút gì đó, Hứa Lỵ Lỵ ở giữa mấy lần lơ đãng thấy được hai người bọn họ, lại hoàn toàn không nhận ra. Cô ta và Hạ Tử Trọng bình thường cũng không liên lạc với nhau, hai anh em họ một năm có thể thấy mặt nhau hai, ba lần là quá nhiều rồi. Bây giờ Hạ Tử Trọng tận lực che mặt, cô ta đương nhiên không nhận ra người.

Tạo hình của bọn họ cũng không làm người khác chú ý, không thiếu người lúc nào cũng đội nón, đeo mặt nạ chống độc, bọn họ bất quá chỉ đeo kính mát, nửa điểm cung không đáng chú ý. Còn trong khu cách ly chuyên dụng của người bị thương, từ nửa đêm hôm qua đến bây giờ thỉnh thoảng truyền ra mấy tiếng súng vang. Ngay cả bọn Hạ Tử Trọng ngồi trong khu chờ, trưa hôm nay cũng phát hiện có ba người biến dị, bị chiến sĩ đang trực dứt khoát xử bắn.

Chờ hai người thật vất vả mới đợi hết thời gian, cùng người quản lý giải quyết xong thủ tục, lúc lái xe tiến vào khu an toàn, Phương Hách nhìn lướt qua người chuyển xác tang thi cách đó không xa đi thiêu, không nhịn được thấp giọng nói với Hạ Tử Trọng: “Còn tro cốt thì…”

Lời cậu không cần phải nói thẳng ra, Hạ Tử Trọng liền hiểu ý cậu, hắn cau mày suy tư một chút: “Trở về xem tình huống rồi nói tiếp.”

Trong căn cứ, số lượng tinh hạch trong đầu tang thi bị đốt rất nhiều, Hạ Tử Trọng cũng không muốn cứ như vậy bỏ qua. Bây giờ vẫn là sơ kỳ tận thế, ngay khi lãnh đạo cấp cao trong căn cứ phát hiện được tinh hạch thì sẽ ý thức được nó có giá trị rất cao, như vậy, những chôn lấp tro cốt tang thi liền trở thành một bảo tàng. Bây giờ thừa dịp bảo tàng này còn chưa bị người khác phát hiện, nói không động tâm thì chính là nói dối.

Nhưng chuyện này không thể làm vội vàng, HạTử Trọng vẫn cần phải suy nghĩ cho kỹ nên hành động như thế nào mớikhổng khiến người ta chú ý, đồng thời sau này cũng sẽ không bị người khác hoài nghi. Hiện tại hắn cần làm chính là lái xe, về nhà, tắm rửa, nghỉ ngơi.

“Pằng” một tiếng, người bên cạnh liền ngã xuống. Đới Quân nhìn người kia ngày thường diễu võ dương oai, tự cho mình là lão nhị của lão đại Ngô thiếu, trong lòng dâng lên cảm giác sảng khoái, loại cảm giác đó làm cho hắn không tự chủ được mà nổi da gà, nhưng lại giống như ma túy khiến người ta phát nghiện.

Trong tám người đồng hành với nhau, dạng “đồ chơi như hắn chỉ có ba người, hai người kia tối hôm qua trong lúc chạy bị tang thi túm được, không thể chạy thoát. Năm người thiếu gia thì có thể lực, thân thủ không tệ, ngoại trừ một người bị vấp chướng ngại vật vướng lại thì bốn người còn lại đều thoát hết.

Bọn họ ở cùng một đám người, liều mạng chạy về phía căn cứ. Dọc đường đi lục tục có người biến thành tang thi công kích người bên cạnh, đến cuối cùng vậy mà chỉ có hắn và hai người khác chạy đến nơi.

Nửa đêm, đăng ký xong, ba người đang trong quá trình chờ thì hai người lại đột nhiên biến dị! Mà hiện tại, cuối cùng người này cung biến thành tang thi, bị binh lính trông coi bên kia đánh gục!

Đới Quân gắt gàỏ cắn môi dưới, tay phải siết thật chặt tay trái, hắn tuy rằng cung bị thương, nhưng vết thương này là bị thanh sắt quẹt phải lúc đi. Chỉ cần hắn có thể kiên trì qua ba mươi sáu tiếng, là có thể mang theo vật tư của bọn họ tiến vào căn cứ an toàn!

Nước, lương khô của mấy người chết bên cạnh, bây giờ đều là của hắn!

Đới Quân đưa tay ra, muốn đem thanh súng lục mình thèm nhỏ dãi trên thân thể người kia lấy xuống trước khi bị đưa đi, tay hắn còn chưa chạm tới thi thể, chợt nghe một tiéng súng vang, viên đạn kia tựa như bay sát qua da đầu hắn, một tiếng vang lên ở phía sau! Tay hắn run một cái, động tác dừng lại. Mấy nhân viên công tác đã đi tới đây, xoay người chuyển thi thể kia đi, hắn đang muốn mở miệng nóimuốn lấy đồ, liền nghe một người trong đó nhìn người cuối cùng trong “vòng” bên cạnh chết đi, nói với những đồng bạn khác: “Vòng số 21chết hết rồi.”

“Há, ở trong đó có không ít đồ đâu.”

“Vậy à? Nhanh thu một ít đi, cẩn thận một chút, đừng dính phải mấy thứ bẩn thiu, đồ bị tang thi chạm qua cũng phải khứ trùng mới được lấy.”

“Vẫn là khu vực số ba chúng ta thu hoạch tốt nhất, đam chày gỗ* nay cũng bị diêt sach rồi.” Người tới nơi này đều mang súng, một khi không cẩn thận nhiễm phải máu tang thi liền bị đồng hóa, bởi vậy thường hay xuất hiện tình huống này. Sau khi tiêu hủy những thứ đó, vật tư, cấp trên không ai truy hỏi, dĩ nhiên tất cả đều thuộc về bọn họ.

(*Chày gỗ. Chỉ những người khỏe như vâm)

Đới Quân sắc mặt trắng bệch, cả ngườirúc vào trong góc không dám động, hai mắt liên tục quét nhìn đám người cũng đang chờ đợi, nhìn bọn họ trên người, trên mặt mang máu tươi, quấn băng vải, mơ hồ đoán được ý tứ công việc trong lời nói của những nhân viên này.

Lẽ nào người không cần bị tang thi tổn thương trực tiếp, mà chỉ dính một chút máu lên người cũng sẽ bị đồng hóa?!!

Nhân viên quản lý khu Vực này cũng sẽ không tận lực nhắc nhở người bị thương cẩn thận chú ý không được dinh máu tang thi. Bởi vậy, tỉ lệ tử vong của khu Vực này là cao nhất trong các khu.

“Thu hoạch nhiều, nguy hiểm cũng lớn… Bên kia có một người sắp không được rồi, chuẩn bị qua nhặt xác đi.” Vừa nói xong là “pằng” một tiếng, người kia cả người co giật ngã trên mặt đất, không ngồi dậy nữa.

Cho đến chết, sắc mặt của gã vẫn giống người bình thường, chỉ tiếc, loại ngộ thương này, phán đoán sai vẫn nằm trong phạm vi cho phép, dù sao căn cứ không thể chờ cho bọn họ biến thành tang thi rồi bắt đầu công kích người bên cạnh mới tiến hành bắn giết, bọn họ muốn phòng bị không cho nó xảy ra, tất nhiên sẽ có nhiều thương tổn sai lầm, chỉ có thể trách gã quá xui xẻo, cư nhiên lại phát bệnh ngay trong khu chờ cơ chứ?

Đới Quân cắn chặt môi, cổ họng không phát ra tiếng, không dám làm ra bất cứ một cử động nhỏ nào. Thời gian hắn chờ bởi vì đồng bạn biến dị mà lần thứ hai hoãn lại, nhưng hoãn lại cũng tốt hơn là biến thành tang thi bị mấy người này một phát bắn bể đầu!

Hắn không muốn chết, cho dù lấy được vài thứ này nhưng hậu quả lại liên lụy bản thân biến thành tang thi, còn không bằng đói bụng hai ngày!

Nghĩ như vậy, hắn cẩn thận từng li từng tí xé chỗ sạch sẽ không dính máu tang thi trên quần áo mình quấn hai vòng quanh vết thươngvết thương của hắn không lớn, nhất định có thể chịu nổi, nhất định có thể chịu nổi!

Chương 48: Nội quy mới

Hình dạng căn cứ bây giờ rất khác lúc hai người rời đi, người sống sót xung quanh A thị tới nơi này ngày càng nhiều, các khu nhà trong căn cứ không ít nhưng nơi này cho dù có nhiều phòng trống hơn hay diện tích lớn hơn nữa cũng không thể chứa nổi nhiều người như vậy.

Hai ngày trước, căn cứ tiến hành điều chỉnh lần thứ hai, thu phí phòng cư trú. Nếu như người nào có phòng ở trong căn cứ và có thể chứng minh tài sản thuộc về bàn thân thì mỗi tháng chỉ cần đóng phí quản lý nhất định. Người nào có nhà thì ở nhà mình còn những người đóng đủ phí vào thành thì căn cứ sẽ tiến hành phân phối nhà – đương nhiên, những người này cần phải đóng “tiền thuê nhà” mỗi tháng để có thể tiếp tục ở.

Ngoài ra, còn có nhóm người không nộp đủ phí dụng, nhưng bởi vì căn cứ A thị lấy quân đội làm hậu thuẫn để xây dựng căn cứ nên không thể không cho dân chạy nạn vào thành, những người này hiện giờ cũng chỉ có thể sống trong lều căn cứ dựng sẵn— căn cứ cho người thanh lý sân trường học, bãi đất trống lấy chỗ đó làm nơi dựng lều.

Không ít người đứng dưới mái hiên khắp nơi chờ phân chỗ.

Hai người Hạ Tử Trọng một đường đi tới, đường phố rộng rãi bây giờ trở nên chật chội, các loại “phòng ốc” lâm thời đủ mọi hình dáng xuất hiện ở khắp nơi, ngoại trừ vị trí bên ngoài chừa lại cho xe chạy về trung tâm, những người đi đường đều phải luồn lách khó khăn để né bọn họ.

So với trước tận thế biết bao nhiêu quán nhỏ bày sạp bên đường cũng không khoa trương như vậy, nơi này bây giờ không có người quản lý đường phố, ngay cả quản lý cấp cao của căn cứ cũng mở một mắt nhắm một mắt cho qua, chỉ cần không cản đường đí của quân đội, tạm thời không cần quan tâm đến bọn họ.

Bên ngoài hỗn loạn như thế nào, tất cả những thứ này cùng khu biệt thự không có tí quan hệ. Lúc hai người lái xe đến gần khu biệt thự, trên đường không thấy mấy loại phòng ốc tạm thời đó. Bên ngoài khu biệt thự có quân đội tuần tra bảo vệ 24/24, lúc hai người cầm huy hiệu giải quyết thủ tục tiến vào khu nhà, thì được báo là huy hiệu này đã quá thời hạn, cần chủ hộ trong vòng hai mươi bốn giờ xác thực huy hiệu hoặc cầm giấy chứng minh đến nơi giải quyết bất động sản nhận giấy thông hành mới nhất.

Hạ Tử Trọng cũng sớm biết sẽ có tình huống này, nên lúc trước đã làm xong mọi thủ tục, bây giờ hai người cầm huy hiệu về biệt thự nghỉ ngơi trước, đến sáng mai mới đi làm thủ tục mới.

Đường phố khu biệt thự yên tĩnh, sạch sẽ, không giống phốxá bên ngoài, hỗn loạn không nói, đâu đâu cũng có người chạy nạn ngồi ở ven đường. Ngôi biệt thự của hai người vẫn giống như lúc bọn họ đi, không có biến hóa gì. Đỗ xe xong, hai người vội vã trở về phòng, xác nhận cửa sổ đều được đóng chặt, không có vấn đề gì phát sinh, lúc này mới trở lại tầng hầm, mở băng ghi hình coi tình huống bên ngoài biệt thự mấy ngày nay. Ngoại trừ ngày hôm kia có người quân đội đến nhà, phát hiện bên trong không có ai liền để vào hộp thư cái gì đó, sau đó cũng không có gì phát sinh nữa. 4 – Bên trong khu nhà cũng không giống lúc trước, lượng người trong khu biệt thự mấy ngày nay cũng gia tăng rất lớn, xe cộ vãng lai bên trong khu nhà so với khi bọn họ đi đã nhiều hơn gấp ba lần.

“Chúng ta vào trong không?”Xác nhận video không có gì nữa, Phương Hách mới hỏi Hạ Tử Trọng.

“Đi.” Hai người trở lại phòng ngủ lắc người một cái, lần thứ hai tiến vào không gian. Một viên cầu màu trắng mềm mềm tựa như đạn pháo khi hai người xuất hiện liền vọt thẳng vào ngực Phương Hách, lập tức bị Hạ Tử Trọng nhanh tay lẹ mắt một phát bắt được.

Cảm thụ được một cỗ xung lượng không kém, Hạ Tử Trọng nhâc bạch cầu đã thay đổi hình dạng trong tay mình lên: “Không cho khí lực lớn như vậy xông vào người! Đụng bị thương thì làm sao?”

Bạch cầu cảm thấy “ba ba” khó chịu, lấy lòng chớp chớp đôi mắt to, nhân cơ hội cử động thân thể trơn mềm tuột một cái từ trong lòng bàn tay hắn trượt ra, một đường parabol, trực tiếp nhảy vào trong lòng Phương Hách cọ cọ, rồi lại cọ cọ.

Phương Hách nhịn cười vỗ vỗ đầu nó: “Sau này không được tập kích như vậy nữa, phải ngoan ngoan ở nhà chờ, biết không?”

Bạch cầu cũng không quản Phương Hách nói cái gì, giống như đang chơi mà cọ cọ trong lòng cậu, ai bảo hai ngày nay bọn họ không cho mình đi ra ngoài? Không được, lần sau nhất định kiên định không được thỏa hiệp! Phải giữ gìn quyền lợi của bạch cầu!

Buồn cười liếc mắt nhìn bạch cầu làm nũng, Hạ Tử Trọng kéo tay Phương Hách vào nhà.

Cởi áo bẩn ném vào máy giặt, hai người bước vào suối nước nóng, ngâm mình thư giãn. Thế giới bên ngoài, bầu trời xám tro, trong không khí tràn đầy sương mù, thực vật cơ hồ đều héo rũ, chếtgần hết, giống như toàn bộ thế giới đều bị màu xám bao phủ Vậy, hai người bọn họ cho dù ra ngoài không làm gì, nhưng sau khi trở về không gian liền có loại kích động tắm trước đã rồi mới làm mấy chuyện khác.

Bạch cầu mới vừa nhảy vào nước ấm lại bị Hạ Tử Trọng bất lương ném ra ngoài cửa, chớp chớp đôi mắt to, vô cùng đáng thương nhìn cánh cửa đáng ghét kia – tại sao mình bị vứt ra liền không thể vào được nữa? Rõ ràng chỉ cần hai người bọn họ không có ở trong không gian, vô luận mình đi nơi nào cũng sẽ không bị kẹt mà.

Nghe âm thanh bên trong dần dần biến điệu, bạch cầuủ rũ cúi đầu, một cục bông “tưng tưng tưng nhảy lên cầu thang, nhảy về phòng ngủ! Chỉ cần ba ba với mẹ sau khi trở lại sẽ vào buồng tắm, sẽ nửa ngày sau mới đi ra ngoài. Sau khi đi ra bọn họ sẽ lên giường lớn lầu hai nằm ngủ!

Cho dù bạch cầu không buồn ngủ nhưng chập choạng tối hai người nhất định sẽ ngủ, đến lúc đó có thể ôm nó ngủ!

Quả nhiên, khi bạch cầu vùi mình trên giường lớn mềm mại, chơ đên khi bắt đầu mệt rã rời hai người kia mới từ trong phòng tắm đi ra, Hạ Tử Trọng cao lớn ôm Phương Hách trong ngực ngay cả ngón út cũng không thể động đi lên lầu hai.

Song tu xong chất lượng giấc ngủ đặc biệt cao, hai người tối hôm qua ngủ không được ngon giấc vừa vặn lúc này có thể bù đắp. Vừa dậy, cảm giác toàn thân tinh thần sảng khoái, ngay cả công phu mỗi người cũng cảm thấy làm ít công to.

Ngồi bên bàn cơm, Hạ Tử Trọng cầm giấy bút vừa ăn sáng vừa viết viết vẽ vẽ. Cái này là thói quen của hắn, cho dù khi làm việc có thể đánh máy tính nhưng theo bản năng vân sẽ chép suy nghĩ bất chợt ra giấy.

“Chín giờ chúng ta đến khu bất động sản làm thủ tục trước, sau đó đi dạo một vòng, xem tình huống bây giở thế nào. Cuối cùng thì đến cửa nam.”

Phương Hảch nghe thấy gật gật đầu: “Đến cửa nam,à.. Đi xem đống tro cốt sao ạ?”

“Ừ, hiệu suất chúng ta bây giờ đi vận chuyển tro cốt không cao, không bằng nhìn xem có cơ hội đơn độc đến khu chôn lấp hay không…” Sau khi không gian thăng cấp, hai người bọn họ không chỉ có thể cách không lấy vật, nếu như bàn tay trực tiếp tiếp xúc đồ vật, phạm vi thu thập cũng lớn hơn trước. Nếu như hai người có thể đồng thời hành động, rất nhanh có thể đem hố chôn tro cốt ở cửa nam “sàng lọc” một lần.

Nhưng vấn đề lớn nhất bây giờ chính là – bọn họ phải làm sao đi ra ngoài mà không bị phát hiện?

Nếu muốn “sàng lọc” tro ở nơi đó, đương nhiên phải đi buổi tối. Hệ thống cung cấp điện cho căn cứ A thị có vấn đề, căn cứ bây giờ có điện nhưng cung không đủ cầu, buổi tối chỉ có thể dùng đèn pha ở bên ngoài quét hình, quản chế. Đa số đèn pha đều an bài ở cửa bắc, giám thị phía ngoài khu chờ nhìn coi có người đột nhiên biến thành tang thi hay không, còn cửa nam chỉ để lại một cái đèn lớn, mỗi giờ quét một lần, chỉ cần tránh gặp tang thi gây ra động tĩnh thì hành động buổi tối vẫn rất thuận tiện.

Chuyện này tạm hoãn lại, đổi giấy thông hành mới là việc cần làm trước mắt. Hai người Hạ Tử Trọng và Phương Hách đứng dậy ra khỏi không gian, bạch cầu cũng bất chấp mà theo sau hai người, dựa vào trong ngực Phương Hách chết sống không chịu xuống.

Hai người khuyên can đủ đường, bạch cầu chỉ nằm trong ngực Phương Hách giả bộ đáng thương không muốn trở về, cuối cùng hai người thực sự hết cách, dùng một cái cặp nhỏ cất gia hỏa vô lại này vào để Phương Hách ôm trước ngực mới coi như giải quyết được vấn đề.

“Nếu để cho người khác thấy tao ôm mày, hình tượng của tao sẽ bị hủy hết mất!” Việc này không thể so với việc ôm bạch cầu nơi không người đánh tang thi. Trong căn cứ người đến người đi, nếu như bị người khác nhìn thấy mình ôm “đồ chơi” đi khắp nơi, hình tượng của bản thân chắc chắn sẽ…

Bạch cầu ló mặt ra khe hở cái cặp chớp mắt nhìn Phương Hách, rồi cọ lên tay cậu thoải mái nheo mắt. Đây thật là… người ta muốn giận cũng không được.

“Không có chuyện gì, cho dù em ôm nó cũng được.” Hạ Tử Trọng cười khẽ mà sờ tóc cậu. Một thiếu niên thanh tú tuấn mỳ ôm gối ôm hình tròn, nhìn qua vẫn rất vuitai vui mắt. Tiếc là thế đạo bên ngoài không yên ổn lắm, cậu đi rangoài như vậy rất có thể bị người ta hiểu lầm là đầu óc có vấn đề… Khụ khụ.

Trừng mắt liếc Hạ Tử Trọng một cái, Phương Hách đội mũ, đeo kính râm, đem dây balô nắm thật chặt, đi bên cạnh hắn ra ngoài.

Người đến khu biệt thự bắt đầu tăng lên, không ít đám người “giá trị bản thân cao” không muốn ra ngoài công tác, tìm kiếm vật tư, trải qua gần một tháng hoang phí thời gian, mắt thấy vật tư trong nhà ngày mộtít đi, căn cứ lại cường ngạnh đưa ra biện pháp cưỡng chế thu “phí quản lý”, thời đại này cho dù là địa chủ cũng không có lương thực dư! Còn không nhanh tìm cách kiếm sống? Bởi vậy, người không muốn ra ngoài cũng phải ra ngoài.

Hạ Tử Trọng cùng Phương Hách đi đến khu bất động sản thì nơi này đã có không ít người. Người thì giải quyết thủ tục nhập cư, người thì phòng ốc có vấn đề, muốn tìm người đến xử lý. Còn một vài người khác thì giống bọn họ, đến để đổi giấy thông hành.

Hai người hỏi thăm qua liền xếp hàng ở bàn cuối cùng. Đội ngũ bên cạnh là nhóm người muốn thuê nhà trong khu biệt thự. Trong căn cứ, không phải người nào cũng có từ cách “thuê” nhà trong khu biệt thự. Khi quân đội mới đến nơi này thì còn tốt, người có chút quyền thế, liên quan hay đồng hành cùng lãnh đạo cấp cao của căn cứ còn có thể nhân cơ hội lúc khu biệt thự hỗn loạn mà tìm được nhà.

Sau đó căn cứ kiểm soát hết cả khu biệt thự, sau tận thế vẫn còn sử dụng được; hoặc là những người có quyền lực mà trong mạt thế mà vẫn không mất đi giá trị bản thân mới có tư cách thuê một căn trong khu biệt thự. Chú ý, là thuê, không phải mua. Bây giờ trong căn cứ, cho dù mấy người có nhiều tiền nhưng không có gia thế cũng không thể tiến vào chỗ này.

Chương 49: Dao găm

Hai người Hạ Tử Trọng đứng trong đội ngũ, chờ người trước mặt giải quyết thủ tục thuận tiện nghe một chút tin tức mà mấy người trong phòng nói chuyện với nhau. Cách đó không xa chỗ ghi danh thuê nhà, người đang tiếp lúc này là một dị năng giả.

Hai người nghe thấy tiếng trò chuyện bên cạnh cửa sổ, kinh ngạc nhìn nhau liếc mắt một cái, vểnh tai lên hướng mấy người đang trò chuyện bên kia nghe ngóng. Người được giải quyết thủ tục thuê nhà là ngườicùng quân đội đi đến căn cứ, đa số bọn họphát hiện đoàn xe căn cứ đi trên đường mới chạy theo tới đây, bản thân cũng không có đặc quyền gì, nhưng bởi vì người nắm giữ dị năng bị quân đội trưng dụng chiến đẩu và thanh lý tang thi trong căn cứ, nên mới có tư cách được ưu tiên thuê biệt thự.

Muốn thuê phòng ốc nơi này, thành lập thế lực của chính mình, cũng không phải là một chuyện đơn giản. Phòng ốc khu biệt thự bởi vì hệ số an toàn cao, chiếm diện tích lớn hơn nhiều so với nhà bình thường nên phí dụng thuê cung cao đến kinh người. Những người này đều là nhóm người đầu tiên ra ngoài thu thập vật tư sau khi căn cứ đưa ra thông báo.

Dịnăng giả bên trong không thiếu người có dã tâm, phát hiện thế giới đại loạn bản thân lại có sức mạnh thần kỳ, một ít người thích ứng khá tốt, tố chất tâm lý kinh người rất nhanh liền tiếp nhận loại sự Việc này, muốn là người đứng đầu trong thế giới mạnh được yếu thua này.

Thành lập thế lực của chính mình, làm lão đại của một tổ chức nào đó sẽ được căn cứ coi trọng, thậm chí còn có thể có địa vị ngang bằng với mấy lão đại cầm binh, nói không chừng còn có thể xưng bá một phương… Không ít người ôm ấp giấc mộng này, rất nhanh liền thích ứng con đường “đánh tang thi, thu thập vật tư, về căn cứ trào đổi sinh hoạt tốt”.

Nghe bọn họ bên kía đàm tiếu, nhìn trong mắt bọn họ không hề che dấu chút dã tâm nào, Hạ Tử Trọng không chút thẹn thùng, mang theo thương hại nhìn lướt qua mấy người kia – người đăng ký ở đây lúc này không có một người nào kiếp trước hắn từng gặp qua. Cho dù bọn họ có thành công trước khi hắn đến căn cứ hay không thì danh tiếng bọn họ cũng không lớn, bằng chứng là kiếp trước hắn chưa từng nghe qua tên bọn họ.

Hai người nghe một chút bát quái thỉnh thoảng cùng đội ngũ bước lên vài bước, phía trước đội ngũ bỗng nhiên truyền đến âm thanh tranh luận.

“Các người thật quá đáng! Tên chủ nhà này rõ ràng là của lão đại chúng tôi! Lúc về căn cứ không đem theo giấy tờ thôi vậy mà cũng không cho là sao?! Nội thành đã sớm mất rồi, bây giờ còn đi chỗ nào chứng minh!” Một người vỗ bàn lớn tiếng hỏi.

Nhân viên công tác sau bàn mắt cũng không chớt, đáp: “Quy định chính là quy định, cấp trên đã quy định rõ, không có giấy chứng minh không thể có huy hiệu.”

“Phòng ở rõ ràng là của lão đại chúng tôi, chẳng lẽ còn bắt chúng tôi mỗi tháng phải trả tiền thuê của nhà mình?! Các người muốn vật tư đến điên rồôi sao?!”

Nhân viên công tác cười lạnh một tiếng: “Anh nói với tôi cũng vô ích, quy trình đổi huy hiệu mới đã phát cho từng nhà, bây giờ có chuyện gì cũng không phải việc của tôi…” Nói chưa hết cấu, chợt thấy người giữa đội ngũ mặt tối sầm, nhân viên công tác trề miệng một cái, có chút lúng túng ho khan, khẩu khí mạnh mẽ cũng nhẹ lại: “À… Kia, cái phòng ở kia là của anh đúng không?”

Người kia tựa hồ gật đầu một cái, thanh âm ôn hòa hỏi: “Có thể phiền ngài báo cáo một chút hay không, hiện tại phải làm chứng minh ở đâu? Dù sao với tình huống bên ngoài bây giờ, chúng tôi thực sự không tiện trở lại nội thành tìm vật này.”

Nhân viên công tác do dự một chút, mới lấy ra giấy bút xoát xoát viết gì đó, nói khẽ với người kia. Do thanh âm thấp quá, Hạ Tử Trọng cách khá xa bởi vậy cũng không nghe thây, chỉ biết là phía trước có mấy người bất mãn nói thầm: “Trước kia thủ tục không xong cũng không thấy bọn họ nhiệt tình như vậy?”

“Đúng đó, chúng ta hôm qua có bản photo mà bọn họ nhất định không cho chúng ta làm, hiện tại tốt như vậy, giống như thấy cha đẻ ấy.”

Âm thanh mọi người nói thầm với nhau cũng không dám quá lớn, bọn họ biết, trong thế đạo bây giờ nếu quả thật đắc tội mấy loại “tiểu quỷ”này, đó mới là tự gâyphiền phức. Dù sao, người cần tới nơi này giải quyết thủ tục, thân phận cao đến đâu cung tuyệt đối không cao hơn mấy lãỏ đại trong khu biệt thự, người có thể ở đâyphụ trách công tác đăng ký, phía sau đều có người chống lưng.

Chờ mấy người phía trước cầm địa chỉ nhân viên công tác viết cho xoay người lại, mọi người mới nhìn thấy dáng dấp của nhóm người này.

Một người suất khí trẻ tuổi đi chính giữa, không quan tâm chút nào đến tầm mắt của mọi người bốn phía, ung dung từ trong túi lấy ra chiếc kính râm đeo lên mặt

Hạ Tử Trọng nhướng mày, giấu đi nụ cười lạnh trong đáy lòng, chẳng trách nhân viên công tác kia trong nháy mắt trơ nên yểu điệu, thì ra là vị nhân vật trước sau tận thế đều phong quang vô cùng lớn – Ellen.

Thấy đoàn người Ellen đi ra cửa, người trong căn phòng lần thứ hai xì xào bàn tán. Bọn họ không phải chưa từng thấy minh tinh, diễn viên, chỉ là bên người vị này còn mang theo nhiều người như vậy, mà còn một bộ lấy hắn làm chủ thực sự rất hiếm thấy.

Phương Hách kê đầu sát vào HạTử Trọng thấp giọng nói: “Chẳng trách nhân viên công tác kia nhiệt tình như vậy.”

Hạ Tử Trọng cười hỏi: “Em cũng thích hắn?”

Phương Hách thật nhanh lắc đầu: “Em thích người có thực lực, thân hình mạnh mẽ.” Lập tức nói ra một chuỗi nam nữ tài tử phái thực lực tuổi tác trung bình trên năm mươi, dứt lời, còn lèn lén liếc Hạ Tử Trọng một cái. Nhóm suất ca tuổi trẻ từ nhỏ tới lớn hơnhắn chỉ thích có một mình Hạ Tử Trọng, còn mấyidol thích phơi da, phơi thịt Phương Hách chưa từng ngó qua, trong mắt cậu, bọn họ đều là mây bay, chỉ có một mình Hạ Tử Trọng mới là nam thần trong mắt cậu.

Hạ Tử Trọng hai mắt hơi cong lên, kéo tay Phương Hách đi về phía trước hai bước. Sau khi Phương Hách trả lời câu hỏi “Em cũng thích hắn?” của mình, hắn chỉ nhàn nhạt cười cười. Cho dù là kiếp trước hay trước tận thế, hắn đối với Ellen không có hảo cảm gì, từ ngoại hình đến thân phận, không có nửa điểm hấp dẫn hắn. Hắn thích Phương Hách thanh tú, sạch sẽ, thông suốt như vậy, chỉ là kiếp trước mắt nhìn của hắn thực sự không tốt, chọn sai người.

Xếp hàng hơn hai giờ mới đến phiên hai người Hạ Tử Trọng, đồ Hạ Tử Trọng mang đên vô cùng đầy đủ. Bởi vì khu biệt thự mặc dù đã bán, nhưng thủ tục có vấn đề, cho nên chưa làm ra bản chính, không có giấy tờ nào được đưa đến tay chủ hộ, bởi vậy chỉ cần sửa tên chủ hộ trong máy tính, sau khi kiểm chứng là có thể xác nhận thân phận chủ hộ. Mà người chủ hộphải chuẩn bị đầy đủ chứng minh thân phận, hộ khẩu các thứ, nếu không cho dù hồ sơ trong máy tính ghi tên của bạn, nhưng bạn cũng phải nộp tiền mỗi tháng cho ngôi nhà lẽ ra phải thuộc về mình.

Biện pháp này khiến không ít người lên án, đại gia thật vất vả từ trong nội thành ngan khó vạn hiểm chạy tới đây, vậy mà còn phải “thuê” nhà mình ở, ai có thể chịu được chứ? Cũng không còn cách nào, người trông coi bất động sản là binh lính súng thật đạn thật, cũng không ai dám đi gây sự.

Hạ Tử Trọng trước khi mang theo Phương Hách xuôi nam đi “du lịch” đã đem tất cả mọi thứ của mình ném vào không gian, những thứ này đương nhiên vẫn còn đầy đủ, sáng sớm hôm nay liền lấy ra.

Đồ vật mang đên đầy đủ, tốc độ liền nhanh hơn không ít, đồ làm xong liền che che giấu giấu ném vào không gian, cầm tờ giấy thông hành mới được phát – kỳ thực chỉ là một cái huy hiệu có thể kẹp lên áo, chỉ hữu dụng trong căn cứ. Hai người mới chuyển hướng ra khỏi khu biệt thự.

So với đường phố bên trong khu biệt thự, đường phố bên ngoài đã bị mấy cái sạp hàng nhỏ chiếm đóng. Hai ngày này ở khu chờ cửa bắc có không ít người chạy đến, từ hôm qua đến bây giờ đã bắt đầu lục tục tiến vào căn cứ. Những người mởi đến làm cho đường phố hỗn loạn càng thêm chen chúc.

Người được phân cho phòng ở có rất nhiều, nhưng người hai tay trống trơn chạy tới căn cứ không ít, những người này không có nhà chỉ có thể ở khu tránh nạn miễn phí ngủ ngoài trời, mỗi ngày được phát một bát cháo ăn no bụng. Không ít người khi chạy tới căn cứ, đều sẽ mang tới một ít đồ tự nhận là vật tương đối có giá trị. Vào lúc này xốc xếch trên đường tìm chỗ không có người bày sạp hàng, đồ còn dùng được thì để lại, đồ không dùng tới thì trưng ra đổi lấy lương thực.

Hai người đi dạo chợ tự phát trên phố, thuận tiện nhìn bên đường người ta bán thứ gì, nhân tiện quan sát tình huống hiện tại của căn cứ.

Trong căn cứ, bệnh viện lớn bị tang thi chiếm lĩnh đã được dọn dẹp sạch sẽ, binh lực hy sinh nhiều ít mọi người không biết, chỉ biết là thời điểm thanh lý bệnh viện gặp phải tang thi biến dị, khiến quân đội chịu tổn thất lớn. Bệnh viện bây giờ đã thu thập xong, ngoại trừ một phần duy trì tác dụng vốn có của bệnh viện, dùng để cứu trị người bệnh ở bên ngoài, các nơi còn dư lại tất cả đều đổi thành sở nghiên cứu, dùng cho việc nghiên cứu vắcxin phòng bệnh độc.

Hai người vừa đi dạo bởi vì trước đó đã thu đồ vật vô cùng toàn diện, cho nên lúc này cũng không có thứ gì muốn mua, ngược lại trong lúc đi dạo lại phát hiện một quầy hàng bán dao găm.

Trước gian hàng này người đến người đi rất náo nhiệt, đa số người đều chỉ nhìn một cái mà thôi, chắc chắn sẽ không mua – thân chủ này chào giá thật sự quá cao, năm trăm cân gạo, hoặc là đồ giá trị ngang nhau mới có thể đổi một cái dao găm!

Hạ Tử Trọng ngồi xổm xuống tiện tay nhặt lên một cái, gảy gảy trên thân dao vài nhát.

“Ê ê ê, có mua hay không? Chớ đụng lung tung, làm gãy phải bồi thường đó!” Thân chủ lật lên mí mắt lên chia về phía Hạ Tử Trọng.

Hạ Tử Trọng cười cười, thả dao xuống đứng dậy: “Đi thôi.”

“Muốn không?” Hai người bọn họ lần này ra ngoài cũng không thể lấy được loại vũ khínày, mặc dù trước tận thế Hạ Tử Trọng có tra được mấy nơi bán dao găm, cửa hàng dao găm quân dụng, nhưng mấy cửa hàng đó đều nằm ở trung tâm nội thành, số lượng tang thi quá dày đặc, hai người bọn họ không có cách nào đi vào, bởi vậy chỉ có thể tạm thời từ bỏ.

Hạ Tử Trọng lắc đầu một cái: “Đều là dao găm chất liệu giống nhau, không dùng được mấy lần sẽ gãy. Nhìn là biết hàng sản xuất đồng loạt.”

“Anh cũng biết mấy cái này sao?!” Phương Hách vẻ mặt đầy kính nể nhìn về phía Hạ Tử Trọng, nhìn ra người nào đó lúng túng ho khan một cái: “Qua bên kia đi dạo đi.” Những chuyện này đều là tri thức mà đời trước hắn phải dùng máu để trả mới có được, lúc đó người nào đó rớt vô cái hầm vũ khí mà không biết được giá trị của nó.

Chương 50: Kỹ năng mới của bạch cầu

Hai người Hạ Tử Trọng tiếp tục đi về phía trước, không ở quầy hàng lâu, cái người bày sạp kia sắp xếp một hồi, thấy không có người nào mua đồ, liền thẳng thắn thu sạp hàng chuẩn bị về nhà ăn bữa trưa. Trong tay gã có thứ tốt, trong nhà cũng không thiếu lương thực, đương nhiên không muốn bán rẻ mấy món vũ khínày, mỗi ngày chỉ ở bên ngoài bày sạp một thời gian, chờ khi danh tiếng đồn ra, thời gian lâu dài tự nhiên sẽ có cá lớn tới cửa.

Một bên khẽ hát, một bên đi về phía chung cư, lúc đến chỗ ngoặt thứ hai bỗng nhiên có tiếng gió vụt qua, người kia còn chưa quay đầu lại, trước mắt liền tối sầm, ngã trên mặt đất không động đậy. Trong căn cứ tuy rằng tạm thời không có tang thi uy hiếp, nhưng nguy hiểm đến từ đồng loại lại càng khó phòng hơn. Đặc biệt là thời điểm bấy giờ, căn cứ hạn chế cung cấp điện, camera trên đường đều biến thành đồ trang trí, việc giết người cướp của không ngày nào không có.

Hai người đi gần nửa ngày trên phố xá, mới dùng mười cân gạo đổi được một cây đại đao, một cây kiếm Tây Dương. Hai thứ vũ khí này cũng không phải là vũ khíchân chính gì, đều là dụng cụ đóng kịch trước đây cũng không phải chế bằng sắt, nhưng nếu như đẩy dị năng hệ kim bám vào, vẫn lợi hại hơn so với ống tuýp Hạ Tử Trọng dùng lúc trước.

Về phần thanh kiếm Tây Dương này, tuy rằng không bằng kiếm dài, cũng không cách nào sử dụng các chiêu thức như chém, khắc, nhưng Phương Hách dùng nó vẫn mạnh hơn so với cái gậy bới than? Phương Hách mặc dù không có hệ dị năng hệ kim tăng cường giá trị sát thương và uy lực vũ khí, nhưng quyển bí tịch kia có thể làm điều đó, đợi đến khi việc tu luyện đạt đến một trình độ nhất định là có thể đem “khí tu luyện” dung nhập vào vũ khí của bản thân, tăng cường lực sát thương cho vũ khí, bọn họ chỉ cần trở về đem hai món vũ khí này ra cũng có thể miễn cưỡng sử dụng.

Mua được vũ khí, tâm tình của hai người tăng lên không ít. Khi loanh quanh đến khu làm việc trong căn cứ mới phát hiện có nơi tuyên bố nhiệm vụ mới. Nơi này vốn là một ngân hàng, lúc này bị cải tạo thành nơi chuyên môn để căn cứ tuyên bố nhiệm vụ, khu vực thành lập tiểu đội. Đúng, bây giờ mô hình linh đánh thuê của căn cứ đã xuất hiện. Lãnh đạo cấp cao của căn cứ cũng đã bắt đầu nhìn thẳng vào lực lượng những nhóm dị năng giả này. Công tác trong căn cứ dù có nhiều bao nhiêu đi nữa cũng không thể cũng cấp đủ cho mọi người, đến khi nào vòng phòng hộ xây xong thì sẽ có một lượng lớn nhân công thất nghiệp. Những người này đến lúc đó phải làm sao? Lẽ nào cứ để căn cứ nuôi không?

Bên trong và bên ngoài nội thành có lượng lớn tang thi, rất nhiều vật tư chờ người đi thu thập, người trong căn cứ cho dù ăn ít thì cũng phải tiêu hao. Tang thi bên ngoài cho dù nhiều bao nhiêu thì cũng có một ngày có thể giết sạch, căn cứ phải nghĩ biện pháp điều động mọi người tích cực giết tang thi mới có thể sớm thu hồi những vùng đất bị mất, tiêu diệt hoàn toàn tang thi ngoài kia mới có thể giành lại quê hương của nhân loại.

Trước tiên mở nhiệm vụ để người có thực lực tự chủ động ra ngoài thu thập vật tư sẽ lấy được không ít tiền phí, tuy rằng không phải người nào cũng bình an trở về, nhưng không nghi ngờ chút nào, nếu họ ở trong tổ đội có thể chiếm được rất nhiều ưu đãi.

Nếu thành công thì lãnh đạo cấp cao của căn cứ sẽ không tiếp tục đưa ra mấy điều khoản bảo thủ nữa, mà thẳng thắn mở ra hình thức lính đánh thuê, cho phép cá nhân thành lập tiểu đội, ra ngoài hành động. Đương nhiên, đặt tên cũng phải xem tình hình đất nước, không thể nào gọi thẳng lính đánh thuê xx, vẫn gọi tiểu đội là tốt nhất. “Chúng ta có cần đi thành lập một tiểu đội không?” Phương Hách xem xong thông báo ở cửa ngân hàng liền hỏi.

“Ừ, đăng ký một cái đi.” Tuy rằng hắn không có ý định thêm những người khác vào tiểu đội, nhưng cần phải có một tiểu đội có tên có tuổi để tích lũy điểm hoàn thành nhiệm vụ, tương lai có thể tiếp xúc đến nhiệm vụ trọng yếu trong căn cứ, hoặc có thể cùng quân đội ra ngoài hành động. Như vậy chỉ số an toàn sẽ cao hơn.

Không ít người khi vừa bắt đầu đều thành lập đội ngũ quy mô nhỏ cùng bạn bè, người quen, nhận nhiệm vụ, ra ngoài hành động. Căn cứ khi vừa bắt đầu đối với chuyện thành lập tiểu đội không có yêu cầu gì cụ thể, chỉ cần giao nộp”tiền bảo đảm”, liền có thể tiến hành đăng ký, ở đây tiếp nhận các loại nhiệm vụ.

Khoảng chừng một hai tháng sau, tiêu chuẩn tiểu đội sẽ nâng cao, nhưng cũng không cóyêu cầu gì với họ. Ngược lại không ít người một thân một mình đăng ký, chỉ là loại hiệp sĩ độc hành này không thể chỉ dựa vào một người mà có thể hoàn thành nhiệm vụ, khi hành động bọn họ sẽ hợp tác với một vài đội ngũ có nhiệm vụ giống nhau. Nhưng trừ phi bản thân họ có sức mạnh cường đại nếu không cũng đều chết sớm.

Dùng năm bao mì ăn liền giao “tiền bảo đảm”, liền ra lò một tiểu đội tên là “Phong Xế” chỉ thuộc về hai người họ. Hai người vắt óc suy nghĩ nửa ngày mới nghĩ ra được cái tên này, bởi vì không có cái gì để tham khảo. Tuy rằng bọn họ có không gian, nhưng “Không Gian Hư Vô” hai chữ “Hư vô” rõ ràng không thích hợp làm tên tiểu đội. Tuy bạch cầu trong ngực Phương Hách có thể coi như là linh vật biểu tượng cho tiểu đội, nhưng bản thân cái vật biểu tượng này còn chưa có tên nữa là, cũng không thể nào gọi là “Tiểu đội Cầu”? Lại nói tên của hai người, bất kể sắp xếp tổ hợp như thế nào cũng không cho ra được một cái tên thích hợp… Chẳng lẽ lại gọi là tiểu đội “Hảo Trọng (Thật nặng)”? Vẫn là thôi đi.

Nghĩ tớinghĩ lui, hai người duy nhất trong đội ngũ có một điểm chung chính là tốc độ. Phương Hách là dị năng tốc độ, Hạ Tử Trọng là phong hệ dị năng đều có quan hệ với tốc độ, cho nên bây giờ mới nghĩ ra được cái tên này.

Sát vách đại sảnh nhiệm vụ là trung tâm giám định dị năng, người nào khác thường có thể ở đây tiến hành đăng ký giám định. Vốn dĩ cũng không có tác dụng quá lớn, đặc biệt là có không ít người không nắm chắc được thái độ cấp trên đối với dị năng giả, cho nên mới đầu không có ai đi đăng ký. Nhưng bây giờ căn cứ rõ ràng tỏ vẻ, nếu đội ngũ dị năng giả nào có mức độ hoàn thành nhiệm vụ cao thì có tư cách hợp tác với quân đội làm nhiệm vụ, đồng thời có thể thu được càng nhiều tin tức về nơi mà vật tư phân bố hơn, lúc này mới có không ít người tới đây đăng ký. Hạ Tử Trọng biết bây giờ số lượng dị năng giả cũng không ít, cho dù đi đăng ký cũng không để lại hậu quả nguy hiểm nào, lúc này mới không có áp lực trong lòng mà dắt Phương Hách đi qua.

Cũng không lâu lắm, một cái “tốc độ”, một cái “phong hệ” được đánh dấu lên sau tên hai người, dữ liệu được nhập vào máy tính thì hai tấm thẻ ghi chú thân phận đặc thù của dị năng giả cũng thuận lợi ra lò.

Hai loại dị năng này trong căn cứ khá thường gặp, hai loại dị năng đặc thù khác thì bị hai người diếm đi. Căn cứ không có máy móc nào có thể đo ra được dị năng, cho nên họ phải trong phạm vị được chỉ định phóng thích dị năng để nhân viên công tác tiến hành phán đoán.

Đi vòng vòng hết một ngày, hai người mới tràn đầy mỏi mệt chuẩn bị trở về biệt thự nghỉ ngơi, nhưng trước khi về còn phải nghĩ biện pháp xem xét tình hình ở cửa nam.

Hai người vòng qua con đường dẫn tới cửa nam, nhưng khi đến nơi cách cửa nam ba trăm mét liền bị chặn lại – đường quân dụng, người không phận sự chớ đi vào.

Hai người bọn họ trước kia có thể từ nơi này đi ra khỏi căn cứ, hoàn toàn là nhờ phúc công tác vận chuyển tro, người bình thường căn bản không thể tới gần nơi đó. Nhưng còn bây giờ thì sao? Chẳng lẽ bắt bọn họ phải đi nhận lại cái nhiệm vụ kia? Cho dù có nhận thì bọn họ cũng không thể ở bên ngoài quá lâu. Chẳng lẽ muốn bọn họ đi ra căn cứ trước rồi mới tìm cách tiếp cận chỗ kia? Nếu như bị xem là tang thi một phát bắn chết thì biết làm sao?

Hạ Tử Trọng nắm giữ không gian, khi đi vào thì khi đi ra là vòng tay ở chỗ nào hắn sẽ đi ra ở chỗ ấy. Nhưng vòng tay biến mất, Phương Hách cũng có năng lực tự do ra vào không gian, hai người mỗi lần tiến vào không gian liền biến thành đi vào địa phương nào, thời điểm đi ra liền đứng ở nơi đó.

So với lúc có vòng tay, phương thức ra vào này rất kém linh hoạt, nhưng vì không có vòng tay làm vật dẫn, bí mật của không gian được tăng cường, xem như bổ ưu khuyết điểm cho nhau.

Bởi vì người có thể đi vào không gian chỉ có hai, mà hai người đều có thể mang những người khác ra vào không gian, bởi vậy Hạ Tử Trọng hoàn toàn có thể cùng Phương Hách phối hợp sử dụng. Tỷ như hắn một mình lén lút ra ngoài đến nơi chôn cốt tiến vào không gian, chờ đến buổi tối, lại lén lút một thân một mình xuất hiện ở ngoài thành, thu thập xong tinh hạch bên ngoài liền trở lại không gian để Phương Hách mang mình ra khỏi biệt thự.

Một điểm cần phải chú ý chính la, hai người tuy rằng đều có năng lực mang đối phương trở lại nơi bản thân đứng trước khi tiến vào không gian, nhưng sau khi được đối phương đưa ra khỏi không gian, vậy cũng coi như bản thân người được mang ra đã dùng đến năng lực ra vào không gian, vậy nên địa điểm khi ra khỏi không gian sẽ tùy tiện dựa theo một trong hai vị trí của hai người.

Nhưng chỗ khó bây giờ là – làm sao để đến được cửa nam rồi vào không gian, lẽ nào thật sự lại đi nhận nhiệm vụ vận chuyển tro cốt lần nữa? Coi như là nhận nhiệm vụ nhưng họ cũng không thể nào đi hai người nhưng trở về chỉ có một người?

Trở lại biệt thự, hai người vẫn còn xoắn xuýt vấn đề này, bạch cầu trong túi phát hiện xung quanh không có ai liền chui ra, nhảy vào ngực Phương Hách làm nũng.

Sờ sờ bé ngoan bạch cầuyên lặng ở trong balo cả một ngày trời, Phương Hách bỗng nhiên nghĩ tới điều gì đó: “Tử Trọng, bạch cầu có thể dẫn người vào không gian không?”

“Bạch cầu? Dẫn người?” Hạ Tử Trọng sửng sốt một chút, hai mắt bỗng nhiên sáng ngời. Đúng đó! Bây giờ người có thể tự do ra vào không gian kỳ thực có ba! Mà không phải hai!

Bạch cầu nghiêng cái đầu to (kỳ thực là toàn bộ thân thể chảy sang hướng khác), không hiểu gì nhìn hai vị phụ huynh đang dòm mình lom lom không có ý tốt.

Hai người nghĩ tất cả biện pháp cùng bạch cầu bắt đầu câu thông, cái con này mặc dù vào một vài thời điểm có vẻ như nghe hiểu tiếng người, nhưng đa phần hoàn toàn không hiểu ý tứ bọn họ diễn đạt. Hai người lấy bủt vẽ vẽ một hồi, phí gần tới hai giờ mới để cho bạch cầu hiểu ý của bọn họ, lúc này mới trở lại tầng hầm không gian.

Gần hai giờ cầu thông, nửa giờ làm thí nghiệm chứng thực-Bạch cầu ở trong không gian có thể từ địa phương nó lần cuối cùng tiến vào không gian mà đi ra, cũng có thể trực tiếp xuất hiện bên cạnh hai người. Mà hai người chỉ có thể chọn một mà thôi, một khi nó lựa chọn xuất hiện bên cạnh hai người, như vậy vô luận lần trước nó từ nơi nào tiến vào không gian, thì khi đi ra, địa điểm đó sẽ được thay đổi.

Tuy rằng vẫn có nhiều hạn chế, nhưng cũng coi như có thể giải quyết một phần vấn đề.

“Bây giờ vấn đề chính là, làm sao để nó ra ngoài căn cứ mà không bị phát hiện, từ nơi chôn tinh hạch tiến vào không gian.”

Hai người ngồi ở bên giường vừa ăn cơm vừa nhìn chằm chằm bạch cầu.

Bị hai người nhìn chằm chằm khó hiểu, bạch cầu nằm trên giường lăn qua lăn lại, bản mặt trắng bóc vậy mà nổi lên hai rạng mây hồng, mắt to giống như lúc nào cũng có thể nhỏ giọt.

“Mày có thể ra ngoài căn cứ mà không bị người khác nhìn thấy không?” Phương Hách sờ sờ đầu nó co dãn mười phần, ngón tay lưu luyến chọt chọt.

Bạch cầu tựa như không hiểu lại nghiêng thân thể, chớp chớp đôi mắt to, bỗng nhiên, trên người nó giống như có sóng nước dập dìu, sau đó, màu sắc trên người nó vậy mà nhạt đi rồi!!

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *