Trọng Quy Vu Hách – chương 41 – 46 [text]

Chương 41: Gặp cướp rồi

“Chúng ta nhất định có thể tìm được vũ khí thích hợp, nếu thực sự không được thì trước hết tìm mộtít thứ khác thay thê.” Phương Hách an ủi, lái xe lách qua một chiếc xe công cộng ngã bên đường, bên trong có vài con tang thi đang duỗi tay ra từ cửa sổ, giãy dụa bò ra ngoài. Cảnh tượng kia khiến người ta tê cả da đầu, nhưng bởi vì chúng nó tụ lại một chỗ chen chúc, nhất thời không thể nào bò ra được.

Đang nói chuyện, có mấy chiếc xe đi ra từ phía đối diện, trong đó có một chiếc đuôi xe còn đang bốc khói, thân xe cung lúc ẩn lúc hiện, tiếng thắng xe vang lên, chiếc xe kia “oành’ một tiếng va vào một chiếc khác cũng đang đồng hành, hai chiếc bị ép ngừng lại. Mấy chiếc khác cũng không có ý muốn dừng xe lại, đặc biệt là xe phía sau, trái lại nhanh chóng vòng qua hai chiếc phía trước rồi nhấn ga lao đi. Người bị tông kéo cửa kiếng xuống chửi người trong chiếc xe kia, sau đó vội vàng khởi động máy, thật vất vả mới khởi động được, bỏ qua chiếc xe đang gây sự rồi liều mạng chạy về phía trước.

Hạ Tử Trọng không có tâm tư quản chuyện không đâu, Phương Hách nhấn ga vòng qua chiếc xe vẫn còn bốc khói tại chỗ chạy về hướng Nam, nhìn thấy phía trước có mấy con tang thi lẻ tẻ kéo thành chuỗi chạy về hướng này. Những con dẫn đầu tốc độ không còn chậm nữa!

“Tử Trọng…” Nếu như cứ chạy qua như thế nhất định bọn chúng sẽ thay đổi mục tiêu chạy theo hai người họ, tuy rằng có thể bỏ rơi chúng nó, nhưng khó tránh sẽ bị quấn lấy.

Bọn họ bây giờ tuy rằng có thể đối phó với đám tang thi đó, nhưng chuyện này cũng không hề đại biểu cho việc bọn họ nguyện ý làm lỡ thời gian lên đường. Hơn nữa xe bọn họ có thể thay cũng không nhiều, chỉ có hai chiếc, nếu như ven đường đụng phải quá nhiều tang thi, làm hư xe cũng không tốt.

Hạ Tử Trọng nhổm dậy đổi vị trí với Phương Hách, tiếp nhận vô lăng xoay một vòng quẹo qua một bên, trực tiếp lái vào đồng ruộng ven đường. Bây giờ hoa màu đã chết hết, khô heo quắt queo, trong phạm vi nhìn thấy cũng không có con quái vật kì quái nào, nếu không Hạ Tử Trọng thà rằng đi tông tang thi còn hơn vọt vào ruộng rồi gặp quái.

Vài con tang thi nghe thấy tiếng xe liền thay đổi phương hướng, đuổi theo bọn họ, nhưng lúc này, cách đó không xa chiếc xe còn đang bốc khói truyền ra tiếng thét chói tai, tiếng ồn ào, âm thanh nam nữ tranh chấp gay gắt, lại khiến đám tang thi chú ý trở lại, chỉ có một số ít tang thi đã chạy vào đồng ruộng, đuổi theo chiếc xe xa xa của bọn họ.

Hai người lái xe bỏ xa đám tang thi đang truy đuổi, đợi cho mặt đường yên tĩnh rồi mới quay lại đường cái, chạy về đích phía đến chuyến này của bọn họ.

Phía Đông Bắc ngoại ô thành phố F thị là khu công nghiệp, bởi vì Fthị vừa gần Athị vừagần biển, cho nên nơi này có rất nhiều nhà đầu tư xí nghiệp nổi tiếng trong nước.

Hai người chuẩn bị đi xưởng mìăn liền, xưởng y dược phẩm, đó đều là các xưởng gia công sản xuất đứng đầu cả nước, chiếm diện tích rất lớn, quy mô nhà xưởng cũng làm cho người ta phải ngưỡng mộ.

Nằm yên tĩnh bên đường cái, nhìn từ xa có thể thấy được cửa chính, là xưởng gia công sản xuất cung cấp đồ dùng cho toàn bộ F thị.

Hai người lái xe đi tới, không bao lâu đã đến trước cửa xưởng mì ăn liền kia. Bởi vì nhân công sử dụng đều là người của Fthị cho nên có tuyến xe buýt đi tới đây, không cần phải xây dựng chỗ ở cho nhân viên nên số lượng tang thi chỗ này rất ít.

Thời điểm hai người lái xe vào cửa, chỉ thấy hai con tang thi mặc đồ bảo vệ ở phòng trực, cửa lớn mở hé, không biết bên trong có tình huống gì.

Vong qua tòa nhà văn phòng, hai người chạy thẳng đến kho hàng, lúc chạy ngang quaxưởng gia công, hai người thấy có mấy chiếc xe đậu trước cửa không khỏi liếc mắt nhìn nhau. “Đã có người đến?”

Hạ Tử Trọng chú ý bảng số của mấy chiếc xe kia, đều là ở F thị: “Ừm.” Biết được nhà xưởng này không có nhiều người, có người tới đây lấy đồ là tất nhiên. Đặc biệt là bây giờ cách thời điểm tận thế bắt đầu đã qua một khoảng thời gian không ngắn, đám người phản ứng chậm bây giờ cũng đã ra ngoài hành động rồi.

Cửa nhà kho cũng đã mở, mấy thùng mì bên trong nằm rải rác, đổ trên mặt đất. Xem ra nơi này cũng đã bị người ghé thăm nhưng số lượng quá nhiều nên không bị lấy hết. Hai người bây giờ có thể cách không thu thập vật tư, xe cũng không cần xuống, chỉ cần trì hoãn tốc độ xe lượn một vòng quanh đồ muốn lấy là được. Cách không thu đồ vật rất phí tinh thần lực, cũng may hai người có thể thay phiên nhau, người kia nghỉ ngơi còn có thể uống nước bổ sung tinh thần lực.

Lái xe thẳng vào kho hàng số ba, đem từng chồng mì trong kho hàng không bị đụng tới thu vào. Nơi này là tổng xưởng sản xuất, hàng tuồn ra cũng từ chỗ này cho nên lượng hàng tồn kho vô cùng phong phú. Hai người chỉ ở phía trong kho số ba chuyển một vòng, tinh thần lực của mỗi người đã bị hao tổn hết ba, bốn phần.

“Đi thôi.” Nhìn mấy chồng thùng mì ăn trong không gian đè lên nhau, bọn họ đã thu một nửa kho số ba này nhưng do bọn họ có chú ý nên cho dù mất hết một nửa kho cũng không gây phiền toái – nhìn qua nơi này còn thật giống như chưa từng chứa đầy.

Lúc đi ra khỏi kho, Hạ Tử Trọng còn thuận tiện lấy mấy thùng ở trước cứa để ở ghế sau ngụy trang.

Lúc hai người lái xe ra cửa liền thấy mấy chiếc xe lúc đầu còn đỗ quanh xưởng gia công đang đi tới, họ quay xe đỗ thành một hàng, chặn đường đi của hai người bọn họ.

Có mấy người cầm ống tuýp, thần sắc hung ác đứng giữa đường, thấy bọn Hạ Tử Trọng đi ra, từng người xoay ống tuýp trong tay đi ra giữa đường, nhưng vị trí bọn họ lại phân tán ra xa, không ai dám đứng chặn trước đầu xe ai cũng không phải thân thể ximăng cốt thép, vạn nhất xe này thật sự tông lại đây? Đứng phân tán ra coi bọn họ làm sao tông người!

“Mày! Đi xuống dưới mau! Ai cho phép tụi mày đi vào?! Nơi này đã bị chúng ta chiếm, có biết không hả!?”

Hạ Tử Trọng cau mày, cười lạnh một tiéng, bị bọn họ chiếm? Nơi này nếu quả thật bị người xem là cứ điểm thì cửa ngoài tại sao không đóng? Cửa cũng không có ai bảo vệ? Hai con tang thi trong phòng an ninh cũng không ai đối phó? Chẳng qua là thấy bên mình chỉ có một chiếc xe nên muốn đánh cướp chứ gì. Mấy người này cũng vừa chạy tớinơi này ngày hôm nay, vốn định cầm đồ xong liền đi, kết quả phát hiện nơi này so với nội thành an toàn hơn nhiều – địa phương lớn, tang thiít, còn có nhiều đồ ăn như vậy, cho dù lập thành căn cứ cũng không tồi. Còn khồng chờ bọn hắn thảo luận xong, liền phát hiện bọn Hạ Tử Trọng tiến vao lấy đồ, bọn người đã xem hết thảy nơi này trở thành của mình đương nhiên không thể tha thứ cho hai kẻ không nói tiếng nào lại dám tới lấy.

Khuổn mặt thanh tú của Phương Hách rất bình tĩnh nhưng trong lòng thầm nói: Nếu như biết mấy người này tới gây phiền phức bọn họ lúc nãy liền thu hết mấy cái kho vào luôn cho rồi! Mới không thèm chừa cho bọn họ!

Hạ Tử Trọng quay cửa kính xe xuống, một tay chống trên khung cửa sổ: “Nơi này là của các người hả?”

“Phí lời! Nhanh chóng cút xuống cho tao, cầm đồ của người khác còn muốn chạy?!” Một người thấy trên xe chỉ có hai người Hạ Tử Trọng cùng Phương Hách, đều là người trẻ tuổi yếu ớt, lo lắng ban đầu lập tức bị quét đi sach sành sanh, cầm gậy trong tay đi tới.

Tay Hạ Tử Trọng cầm đống tăm để trong xe… Đúng, là tăm, ai bảo vật này số lượng lớn, còn không có tác dụng gì khác ngoàixỉa răng đâu? Đối với người bình thường hiệu quả sát thương cũng không tệ lắm nha !

Thấy hai người Hạ Tử Trọng không có động tĩnh gì, lại có hai người theo lại đây, còn muốn cầm gậy đập lên cửa xe của hai người bọn họ.

“A” một tiếng hét thảm, gã đàn ông kia nhanh chóng dùng tay trái chụp lấy tay phải, gậy trong tay cung rơi xuống đất, mặt đầy hoảng sợ nhìn vào trong xe.

Hạ Tử Trọng rất tốt tính mà nhìn gã cười cười: “Có thể tránh ra được chưa?”

Đám người chặn đường còn đang sững sờ, không biết hắn dùng phương pháp gì thương tổn được gã kia, nhưng dưới chân đều theo bản năng mà lùi về phía sau hai bước.

Thế giới bây giờ không còn pháp luật quản lý. Bọn họ trước khi tới nơi này, cũng từng ở trong nội thành đánh cướp không ít người. Lấy đồ xong còn đánh gãy tay chân rồi ném vào đàn tang thi đều là chuyện thường. Bây giờ hai người trẻ tuổi này rất tà môn, bọn họ nào dám trêu chọc?

“Cảm phiền đường nhường một chút.” Hạ Tử Trọng chỉ chỉ đám xe nằm ngang giữa đường phía trước, còn muốn ngăn bọn hắn lại sao, hắn không ngại tiêu hao tinh thần lực làm nổ xe thêm lần nữa đâu. Đã tận thế, không muốn để người khác gây phiền phức cho mình thì phải tìm thời cơ bộc lộ thực lực của bản thân để cho người khác kiêng kỵ không dám tới trêu chọc, nếu không, chờ bị người hại đi.

Nhìn tay đồng bạn chảy đầy máu, bọn họ cũng không có suy nghĩ muốn ăn thua đủ, bò lên xe, vội vã lái xe ra, nhìn chiếc SUV màu đen nghênh ngang chạy ra cửa. “Thế nào rồi? Bị thương ở chỗ nào?”

Mấy người vây quanh, nhìn thấy cái lỗ nhỏ trên tay mà trực tiếp sững sờ–vậy mà lủng một lỗ?? Thứ gì đâm? Cung không nghe thấy tiếng súng! Hơn nữa cho dù là đạn cung không nhỏ như vậy đi?

“Có phải là… Cái này?” Một người đồng bạn cúi người xuống nhặt lên một vật nhỏ dài còn dính máu, mấy người tỉ mỉ phân tích nửa ngày, mới xác định đó là cây tăm… Tăm trúc?! Tăm? Tăm có thể đâm tay người ta lủng ra một lỗ máu hả?!!

“Cao thủ võ lâm?!” Chẳng trách nào chỉ với hai người đã ra tận được đây tìm vật tư. Đúng là cao thủ mà! Cao thủ! Nếu không tận mắt nhìn thấy, bình thường ai có thể tin bên cạnh mình thật sự tồn tại loại sinh vật tên gọi là cao thủ võ lâm chứ?!

Cao thủ võ lâm Hạ Tử Trọng mang theo thân ái của mình lái xe ra ngoài cửa liền giáp mặt với một chuỗi xe khác.

Nhìn thấy trong đoàn xe đối phương cư nhiên còn có một chiếc xe buýt… Hai người ngây ngốc sửng sốt một chút.

Đối phương giảm bớt tốc độxe ngừng lại, xe đi đầu hạ cửa kính xe xuống, một người nhô đầu ra hỏi: “Mấy người là mới từ bên trong đi ra?”

Hạ Tử Trọng cung lần thứ hai hạ cửa kính xuống: “Đúng, bên trong còn rất nhiều đồ, mấy cái kho cũng vẫn còn đầy.”

Người kia thở phào nhẹ nhõm: “Bên trong có nước không?”

“Cái này không có chú ý.” Tầm mắt Hạ Tử Trọng quét về phía sau một chút, nhìn người ngồi trong xe buýt hừng hực khí thế, trong đầu suy tính liền chỉ về cửa sau “Bên trong còn có một nhóm người đến trước…”Lời chỉ nói ra phân nửa, biểu tình do dự khiến đối phương hiểu rõ tình hình bên trong.

Người kia lần thứ hai ngỏ ý cảm ơn: “Cảm ơn, chúng tôi chuẩn bị tạm thời ở đây mấy ngày, nếu hai người muốn ở lại chúng tôi rất hoan nghênh.” Bên cạnh hắn, người phía sau nghe tiéng cúi đầu kiểm tra thứ gì đó, bọn họ một đường từ nội thành trốn ra được, đương nhiên đã gặp không ít người có ý đồ chặn đường đánh cướp, chỗ tốt người nào cũng muốn, đối với chuyện như vậy ít nhiều đã có chuẩn bị tâm lý.

Không nói gì thêm nữa, Hạ Tử Trọng lái xe lướt ngang đoàn xe mới tới, quẹo vào đường cái, hướng về mục tiêu kế tiếp.

Chương 42: Một đường vọt tới đích “Bọn họ sao lại nhiều người như vậy?”

“Có thể là muốn lập nơi này thành căn cứ.” Trên xe kia nhân số già trẻ không ít, đem xưởng mìăn liền này làm căn cứ tạm thời cũng có thể hiểu nhưng cũng không cân nhắc vấn đề chu đáo.

Phương Hách kinh ngạc quay lại nhìn tường vây của nhà xưởng, nơi này tuy rằng hoang vắng, xưởng mì ăn liền chiểm diện tích cũng không nhỏ, nhưng beh ngoài nhà xưởng cũng chỉ có một vòng tường vây lan can được dựng lên, tinh an toàn còn không bằng trường học bệnh viện nữa! Bây giờ tang thi nơi đây số lượng ít còn có thể cầm cự nhưng nếu số lượng nhiều hơn thì tường vây bên ngoài có thể cầm cự được bao lâu?

“Nơi này có thể… nhưng cũng không an toàn.”

“Bọn họ nên phát hiện vấn đề này, nếu như bọn họ có dị năng giả hệ thổ có thể dựng lên tường vây, xem chừng còn có thể chống đỡ được một trận.” Hạ Tử Trọng cùng bọn họ không quen nhau, cho dù mình nói bọn họ cũng chưa chắc đã nghe. Huống hồ, người ta cũng đã nói chỉ ở tạm có mấy ngày chứ không phải đem nơi này biến thành căn cứ, bất quá cũng chỉ là suy đoán của hai người bọn họ mà thôi. Sau đó hai người không gặp ai nữa, đánh cướp cũng tạm thời không thấy. Quẹo vào cửa Xưởng thuốc, xác nhận nơi này không có ai khác đến, hai người mới chạy thẳng tới nhà kho.

Muốn có thuốc, dây chuyền sản xuất cung rất hữu dụng, nhưng bọn họ không biếtnhững loại thuốc này cần nguyên liệu gì thì làm sao tạo ra được. Trong không gian mặc dù có máy phát điện chạy bằng năng lượng mặt trời, có thể cung cấp lượng điện nhưng dù sao cũng có hạn, hai người bọn họ lại không biết tìm mấy cái đó ở đâu cho nên cũng chỉ có thể chạy tới chỗ này lấy thôi. Những người may mắn còn sống sót mặc dù có người cùng ý thức được tầm quan trọng của dược phẩm trong tương lai, nhưng những cửa hàng bán thuốc kia hoàn toàn có thể cung cấp đủ nhu cầu của bọn họ, không ai trong thời điểm này chạy ra ngoài thu thập vật tư lại chạy tới xưởng sản xuất thuốc. So với xưởng mì liền đi qua lúc trước, nơi này càng thanh tịnh yên tĩnh hơn, thật giống như hai thế giới.

Từng hòm từng hòm dược phẩm yên lặng xếp trong xưởng, bọn Hạ Tử Trọng xử lý hết mấy con tang thi phụ trách trông coi nhà xưởng xong mới thu hàng.

Sách hướng dẫn, một cái vỏ thuốc cũng không thể thiếu. Xưởng này chủ yếu sản xuất thuốc giảm nhiệt với đủ loại dạng, từ dạng viên đến dạng lỏng, ngoài ra còn có vài loại thuốc dùng cho cảm mạo.

Những thứ này đều là thứ tốt, nếu nơi này không có ai ghé qua thì hai người cũng không khách khí nữa, bắt đầu càn quét.

Trong xưởng y dược rất yên tĩnh, trên đường cái cho dù có xe chạy ngang qua, phần lớn đều làm như không thấy nơi này. Lúc hai người vào cũng thuận tay đóng cửa lại, nhưng không khóa, xe đi qua chỗ này cũng không có chiếc nào ghé vào xem bên trong.

Mãi đến tận chạng Vạng, hai người thu xe vào không gian, ở chỗ văn phòng tìm được một căn phòng nhỏ rồi vào không gian nghỉ ngơi.

Ban đểm trong không gian đương nhiênấm áp, an bình, hai người ăn cơm tối xong, ở trong phòng tắm hoàn thành “bài tập hôm nay, Hạ Tử Trọng cũng giống như hôm qua, ôm người yêu mệt mỏi đi lên lầu hai ngủ.

Đáng thương thay cho bạch cầu, ban ngày “cha mẹ” không ở trong không gian, không có ai chơi cùng nó. Buổi tối bọn họ mới vào, nhưng vừa vào buồng tắm hai người lại ném nó ra ngoài không cho vào chung, chỉ có hai người bọn họ là được ở bên trong chơi vui vẻ, không chịu dẫn nó theo! Chờ đến tối, hai người họ cũng chỉ lo ngủ không thèm để ý đến nó!

Bạch cầu buồn bực nằm trên gối xoay vòng tròn, xoay vòng tròn, liền bị một bàn tay lớn đẩy ra. Đứa nhỏ không người thương cô đơn cô quạnh lãnh lẽo, suýt nữa rớt xuống giường, ủy khuất núp ở bên gối, chỉ thiếu việc đi cắn ráp trải giường mà rơi nước mắt thôi mấy người không mang tui theo, tui tự mình đi theo mấy người!

Vì vậy sáng sớm ngày thứ hai, Hạ Tử Trọng cùng Phương Hách hai người trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía bạch cầu còn đang nũng nịu nằm trong lòng Phương Hách. Bạch cầu tìm Phương Hách làm nũng rất bình thường, nhưng chuyện không bình thường là – nơi này chính là bên ngoài không gian đó! Nó làm sao ra đây được?! Hai người khi đi ra ngoài cũng không ai ôm nó, vậy mà khi mới ra ngoài nó liền xuất hiện ngay bên cạnh!

“Mày làm cách nào đi ra đây?”

Uốn uốn, éo éo, vặn vẹo. Rốt cục cũng có thể ở trong ngực “mẹ” vui chơi, bạch cầu liên tục lắc lắc cái thân của nó, không nhìn thấy “cha’ không có nửa điểm thương hương tiếc ngọc với nó.

“Nó… Lẽ nào có thể tự đi ra ngoài không gian?”Phương Hách nhìn bạch cầu rồinhìn Hạ Tử Trọng, vẻ mặt khiếp sợ: “Cái này… Làm sao bây giờ?”

Bạch cầu chết sống không chịu về không gian, cho dù Hạ Tử Trọng cưỡng ép mang theo nó về không gian, người vừa lướt ra, liền thấy tên kia cung ra theo, sau đó như cá chết dựa sát vào trong ngực Phương Hách không chịu nhúc nhích! Mới nói nó vài câu nó liền mở to đôi mắt đen thui tròn trịa của mình nhìn hai người chớp mắt, chớp mắt, chớp mắt đến nỗi khiến hai người cũng phải mủi lòng. “Tử Trọng… Nó không muốn Vào…”

Hạ Tử Trọng nhấc bạch cầu lên, cùng nó mắt to trừng mắt nhỏ *- không cần hoài nghi, con mắt to kia nhất định là bạch cầu chỉ có mỗi đôi mắt, cũng không phải người bình thường Hạ Tử Trọng. Một nhà ba người, người có đôi mắt to nhất vốn dĩ là Phương Hách, bây giờ bạch cầu xuất hiện, ai còn so được với nó đây?

“Mày ở bên ngoài cũng được, nhưng khi có người khác thì không được phép lộn xộn, nếu để cho bọn họ nhìn thấy được cái gì đến lúc đó biết tay tao!” Nếu không đuổi nó trở về được thì cũng chỉ có thể để nó đi cùng, chỉ sợ tên này không chịu an phận… Việc này so với không gian bị phát hiện còn kỳ bí hơn nữa!

Phương Hách sờ sờ đầu bạch cầu: “Phải ngoan ngoãn nha, ở trong lòng tao không được nhúc nhích, nếu bị người khác nhìn thấy sau này không ôm mày nữa.”

Hạ Tử Trọng nói thì bạch cầu run rẩy, gương mặt oan ức không phục, vậy mà sau khi Phương Hách dứt tiếng, bạch cầu liền nhào tới trong ngực của cậu cọ tới cọ lui… Cái tên này phạm sai lầm mà còn biết tìm người làm nũng, quả không uổng phí viên tinh hạch kia cho nó ăn. Bạch cầu trong ngực Phương Hách ngụy trang thành một cái gối ôm, chỉ cần nó nhắm mắt lại, không nhúc nhích, dáng dấp kia thật khiến người ta phân không rõ. Cùng lắm cũng chỉ khiến người ta thấy vật này trắng một cách thái quá mà thôi. Bề mặt mềm nhuyễn không thể giả làm con rối, nhưng nếu ôm nó bất động thì người ta cũng chỉ nghĩ nó là một cái gối sưởi mà thôi. Hai người cẩn thận xuống lầu, xác nhận quanh đây không có ai mới lấy xe ra, lái một vòng quanh mấy cái kho, lấy đi hết thảy dược phẩm có thể mang đi, lấy hết xăng trong xưởng đổ vào xe, xong rồi mới chạy về phía A thị.

Lúc đi ngang qua xưởng mì ăn liền ngày hôm qua đã ghé, nơi đó cửa chính đã đóng, thân ảnh của hai con tang thi trong phòng an ninh cũng biến mất, mấy cái cây lớn đan xen nhau khóa chặt cửa chính từ bên trong. Xem ra, cho dù ngày hôm qua hai nhóm người kia có phát sinh xung đột hay không thì nơi đây cũng đã bị người ta chiếm đóng.

Bây giờ cách thời điểm tận thế bắt đầu đã hai mươi ngày, không ít người bởi vì vật tư trong nhà thiếu thôn mà không thể không ra ngoài.

Căn cứ A thị mặc dù đã thành lập, nhưng có không ít người cũng không rõ ràng căn cứ đến cùng là xây ơ vị trí nào – không có GPS hướng dẫn, rất nhiều người đều bị lạc đường.

Biết được vị trí đại khái của A thị, nhưng có khối người không tìm được vị trí của căn cứ trên đài phát thanh. Hạ Tử Trọng và Phương Hách lần thứ hai lái xe chạy lên phía Bắc, khi bọn họ quẹo vào đường cao tốc vậy mà lại bị kẹt xe.

Trong mạt thê mây chuyện kẹt xe thật sự rất đòi mạng, khi phát hiện phía trước có khả năng bị kẹt xe, Hạ Tử Trọng liền quyết đoán chạy qua con đường phụ. Mộtít tang thi xung quanh nghe tiéng liền lục tục tụ lại, một bầy bóng người lắc lư qua lại, phối hợp với dáng dấp lo lắng của mọi người trên đường cái, khiến lòng người sinh ra từng trận thấp thỏm.

“Khoảng cách nơi đến có còn xa lắm không?” Hạ Tử Trọng vừa lái vừa hỏi, tình hình giao thông trên đường phụ rất phiền toái, đâu đâu cũng có chướng ngại vật. Hắn cần phải tìm con đường nhỏ để đi ra, từ con đường này vòng qua đoạn phía trên.

“Còn khoảng ba km, phía trước có một con đường nhỏ, nhưng mà con đường đó phải đi ngang qua một khu trong nội thành.” Phương Hách xem bản đồ trong tay dẫn đường cho Hạ Tử Trọng, còn phải sờ sờ bạch cầu liên tục nũng nịu trong ngực.

Nói là khu sinh hoạt, kỳ thực chính là vòng ngoài của ngoại ô A thị, huyện này nhân khẩu cũng không nhỏ, không biết nơi đó sẽ có bao nhiêu tang thi đây.

Hạ Tử Trọng cau mày, nhìn thấy đoạn đường phía trước xe chạy về thủ đô tốc độ càng ngày càng chậm cùng mặt sau dần dần biến thành đoàn xe: “Đi đường kia.” Tang thi nhiều, trên đường sẽ phải tông trúng, nhưng còn đỡ hơn bây giờ người đồng hành nhiều lên, thì phiền toái cũng ập tới không ít.

Thấy xe của bọn Hạ Tử Trọng một đầu vọt vào đường nhỏ có tang thi du đãng, xe phía sau không ai có gan chạy theo bọn họ. Một đường càn tang thi, ngoài cửa kính xe đều là những khuôn mặt dữ tợn của bọn chúng, chúng nó không ngừng mà giơ móng vuốt cào cửa.

May là mã lực xe đủ mạnh, tính năng cũng dũng mãnh, dầu xăng đầy đủ, lúc này mới một đường hữu kinh vô hiểm vọt ra.

Lòng Phương Hách vẫn còn sợ hãi nhìn gương chiếu hậu, gắt gao ôm bạch cầu trong ngực: “Tốc độ của bọn nó đều nhanh hơn trước đây, có mấy con khí lực thật lớn! Cửa xe đều bị bị tụi nó đập nứt cả rồi!”

Hạ Tử Trọng gật gật đầu, không hé răng. Đời trước hắn hối hận nhất chính là không ra khỏi nhà ngay khi tận thế chỉ vừa mới bắt đầu, tìm kiếm chỗ an toàn. Chờ đến khi hắn rốt cục quyết định ra ngoài tìm kiếm, thì tang thi bên ngoài cũng đã tiến hóa xong xuôi, tất cả đều biến thành tang thi cấp 1. Trong đầu đều có loại tinh hạch kia, kết quả là động tác bọn nó ngày càng nhạy bén hơn, chì số sống sót của nhân loại cũng chênh lệch càng ngày càng cao. Ước lượng thời gian bây giờ cũng đã sau tận thế hơn hai mươi ngày, nhóm tang thi bên ngoài hẳn là đã tiến hóa xong hết rồi.

Xe luồn lách trong những đợt công kích của tang thi mà chạy về phía trước, lớp ngoài cửa sổ xe, cửa xe đều bị tang thi mỗi con đập một cái, làm chỗ này lồi chỗ kia lõm, còn dính đầy thứ chất lỏng buồn nôn không biết là cái gì. Bất quá những thứnày ngược lại là tầng phòng hộ rất tốt, ngoài xe dính đầy mùi vị tang thi che kín khí tức của hai người ngồi trong đó, lúc sau, tuy rằng cũng có tang thi đến, những đều là vì nghe thấy tiếng động, chứ không phải vì ngửi thấy “mùi” mà tới. Hai người một đường đua xe, mãi đến tận chừng ba giờ chiều mới chạy tới xưởng giấy vệ sinh mà Hạ Tử Trọng tâm tâm niệm niệm, quả nhiên, giống như xưởng y dược, bên ngoài xưởng giấy sạch sẽ đến mức khiến người ta tinh thần thoải mái –– nếu như đầu óc xoay chuyển nhớ ra được công dụng của xưởng giấy cùng xưởng thuốc… Cho dù cấp trên đưa ra lệnh đến nơi này thì cũng không ai thèm chạy tới chỗ này lấy đồ.

Chương 43: Oán niệm giấy vệ sinh

Hai người Hạ Tử Trọng nghênh ngang tiên vào nhà xưởng, tiêu diệt hết số tang thi không nhiều. Cửa nhà xưởng cũng còn mở, trong phòng an ninh cũng không có bảo an, Hạ Tử Trọng đoán, phỏng chứng người sống ở nơi này hẳn là phát hiện tình huống không đúng liền trực tiếp lái xe chở hàng chạy trốn. Còn lý do? Trong sân có một chồng sản phẩm giấy vệ sinh vứt trên mặt đất, mà toàn bộ bên trong nhà xưởng lại không tìm được mấy chiếc xe. Xem ra người chạy trốn cũng nghĩ giấy vệ sinh không có tác dụng gì liền vứt bỏ hết, có mang theo cũng chí chiếm chỗ.

Người khảc cảm thấy là chiếm diện tích, đồ vô dụng, nhưng đối với Hạ Tử Trọng thì cực kì đáng quý. Hai người nhanh chân thu dọn đồ đạc, còn không quên thuận tiện lấy đi đĩa cứng trong phòng quản lí.

Hạ Tử Trọng liếc một núi giấy vệ sinh chất cao trong không gian cũng không chiếm bao nhiêu diện tích, hắn mấy lần còn có suy nghĩ muốn thu luôn cả thiết bị sản xuất giấy… Hắn có bao nhiêu rãnh rỗi mới có thể nghĩ thu luôn dây chuyền sản xuất của người ta? Nếu không phải phát hiện cho dù thu dây chuyền sản xuất rôi cũng không dùng được là hắn chắc đã không bỏ qua.

Muốn chế tạo giấy vệ sinh, ngoại trừ dây chuyền sản xuất còn phải có thiết bị tạo bột giấy, thiết bị hong khô, ngoài ra còn có các loại thiết bị xử lý gỗ, chỉ lấy đi một dây chuyền sản xuất tuyệt đối không thể tạo ra giấy vệ sinh. Hạ Tử Trọng lúc này mới tiếc nuối kéo thân ái nhà mình rời khỏi nơi khiến hắn tâm động không ngừng. Giữa không trung trong không gian hiện ra một mảnh cảnh sắc kinh người – một núi đầy giấy vệ sinh, đầy đủ cho hai người dùng phung phí mấy đời! Máy là không gian thăng cấp rồi gia tăng khống ít diện tích, còn có công dụng khi bọn họthả đồ vào chúng không bị tác dụng của trọng lực đè ép mà chỉ trôi nổi xếp vào một nơi bất kỳ chứ không trực tiếp rớt xuống đất.

Phương Hách lúc đầu cũng không phát hiện, chờ cậu hí ha hí hửng thu hai thùng nước còn nguyên trong phòng làm việc vào trong không gian thì mới bị ngọn núi hung hãn đó dọa cho kinh sợ.

“Tử, Tử Trọng…” Nhiều giấy vệ sinh như vậy… Dùng đến khi nào mới xong? Cũng không phải dược phẩm, lấy về thị trường trong căn cứ cũng không có đổi được cho ai? Cậu vốn nghĩ lấy khoảng một cái kho đủ cho hai người dùng là được, nhưng bây giờ… Tử Trọng nhà cậu có vẻ như đem hết hàng tồn kho trong nhà xưởng mang đi luôn thì phải?

Hạ Tử Trọng ho khan hai tiếng, nghiêm mặt nói: “Để ở đó dùng từ từ, sớm muộn cũng dùng hết thôi.” Cho dù Phương Hách bình thường vô điều kiện mà tin tưởng hết thảy mọi lời nói của Hạ Tử Trọng, làm theo mọi quyết định của hắn, nhưng lúc này khóe miệng cũng không khỏico rúm, ép buộc bản thân gật đầu: Nhất định phải tin tưởng phán đoán của học trưởng… Không quản hợp lý hay là phi hợp lý. Đời trước, trước khi chết vẫn luôn thiếu thốn giấy vệ sinh để dùng, người nào đó yêu thích sạch sẽ đánh chết cũng không nói là do bóng ma tâm lý trong lòng đời trước để lại. Giả vờ trấn định tiếp tục dạo vòng vòng trong xưởng.

Hai người tận lực góp nhặt một ít đồ có thể dùng, từ trong nhà kho nhỏ khác lấy được mấy thùng xăng dầu diesel, đồ dự bị, đèn khẩn cấp và các thứ lặt vặt khác mới hài lòng lái xe ra khỏi nơi này.

“Nhảy! Nhảy nhanh lên!” Mấy người đứng trên mái nhà một khu nhà, một nhóm người từ bên này nhảy tới mái nhà tòa bên cạnh, nhưng với độ cao như vậy, phía dưới còn có không biết bao nhiêu tang thi với tay, nhếch miệng, chờ bọn họ sẩy chân rớt xuống lấp bụng cho chúng nó, đây quả thật là một việc khiêu chiến thần kinh của mọi người.

Hứa Lỵ Lỵ gắt gao ôm cái bao trong ngực, đi theo sau đám người trốn ra cùng khu nhà. Sáng sớm hôm tận thế, cha mẹ xưa nay yêu thương cô ta là nhóm người đầu tiên gia nhập đại quân tang thi. Nếu như không phải cô ta mau chạy trở vào phòng, thì cũng đã sớm biến thành tảng thi!

May mắn, nhà cô ta ở tầng hai, nhảy xuống mặc dù có chút nguy hiểm, tuy nhiên so với bị cha mẹ đã biến thành tàng thi đập cửa đi vào ăn sống còn tốt hơn…

Mấy người đã nhảy qua phía đối diện thấy thật lâu vẫn không có ai dám qua đây, lặng lẽ xoay người thấp giọng thương lượng. Môt ngươi đàn ông voc dáng hơi mập sau khi thấy vậy thì sợ bọn họ bỏ rơi mình, chợt quát to một tiéng, lùi về sau vài bước liều mạng chạy về phía trước, nhưng bởi vì bình thường không vận động, động tác gấp rút đòi hỏi sức bật cao không tốt, dẫn đến khiến gã mới nhảy được một nửa liền kêu thảm thiết rơi xuống dưới.

Đàn tang thi bên dưới ngẩng đầu, há mồm, chờ mỹ thực từ trên trời rớt xuống. Gã còn chưa rơi xuống đất, liền bị mấy con tang thi nhảy lên chộp lấy, bất quá ngắn ngủi không tới nửa phút, gã còn không có cơ hội biến thành tang thi thì đã bị chúng nó phân thây…

Hứa Lỵ Lỵ sắc mặt trắng bệch, thấy mấy người phía đối diện đầu tiên là liếc mắt nhìn xuống bên dưới, sau đó vẻ mặt tràn đầy tiếc nuối nhìn qua bên mình. Không, không được! Mình phải sống sót! Nhất định phải sống sót!

“Cây, cây, cây…” Nhớ tới bản thân thời điểm ban đầu ở trong nhà trong lúc vô tình làm mấy chậu hoa thủy tiên lớn lên, Hứa Lỵ Lỵ trước đây vẫn luôn không dám bộc lộ ra sở trường khác thường của mình, sợ bị người khác xem là quái vật. Thẳng đến về sàu phát hiện người trong khu nhà có thể phóng ra quả cầu lửa, mới tỉnh tỉnh mê mê màý thức được năng lực mình nắm giữ cũng tương tự.

Nhưng dị năng điều khiển thực vật dùng để làm gì? Ngoại trừ có thể dùng để phát triển thực vật bên ngoài thì có tác dụng gì nữa đâu !? Bởi vậy lúc đó mới bị cô ta xem như một con bài tẩy lặng lẽ giấu đi, nhưng bây giờ…

May là, khu nhà này cũng tương đối lâu năm, không ít nhà trên lầu chóp đều sẽ hoặc nhiều hoặc ít có chút cỏ dại, tuy rằng vô cùng nhỏ bé, nhưng hôm nay lại vừa vặn có thể cứu mệnh cô ta.

Rút lên một cây cỏ, gắt gao nắm ở trong lòng bàn tay, cành lá xanh biếc bỗng nhiên lớn nhanh, một phần gắt gao quấn lấy hông của cô ta, một bộ phận khác vươn về phía đỉnh lầu đối diện.

“Nắm lấy! Nắm lấy nhanh lên!” Mấy người phía đối diện đầu tiên là cả kinh, lập tức phát hiện trong đám đối diện có một cô gái có dị năng, lúc này mới vội vàng kéo. Bọn họ lúc trước là nhóm người đầu tiên nhảy qua mái nhà, nếu không phải vốn dĩ thân thủ cũng không tệ, thì chính là bản thân cung nắm giữdị năng, nhờ dị năng của mình và sự hiệp trợ của người khác mới nhảy qua đây. Còn dư lại những người kia đại thể đều là người già phụ nữ và trẻ em, lúc lưu vong cũng chỉ là trói buộc.

Bọn họ biểu hiện một chút năng lực của mình, đã cứu hết đám người phía đối diện, nhưng mấy người kia bây giờ làm sao mới có thể đi qua đây? Nhưng cô gái này bất đồng, ít nhất cô ta có thể!

Tuy rằng không rõ lắm dị năng giả trong mạt thế có thể tạo được bao nhiêu tác dụng, nhưng chỉ cần là “dị năng giả là có thể đủ điều kiện để bọn họ chiêu mộ vào phạm vi thế lực của mình.

Thấy người đối diện đã nắm chặt cây trong tay mình, Hứa Lỵ Lỵ vui mừng khôn xiết, người bên cạnh cô ta còn chưa kịp phản ứng thì cô ta đã nhảy vọt xuống!

Sợi cỏ xanh biếc phảng phất như một cọng dây thừng trên chiếc xích đu, chở một cô gái vóc dáng nhỏ bé đu qua, phía trên vươn tới vách tường đối diện, vài miếng lá cây bỗng nhiên biến lớn che ở trước người cô gái, tránh cho đầu cô đâm vào vách tường và thủy tinh sắc bén.

Người ở phía trên liền vội vàng kéo Hứa Lỵ Lỵ đã không còn khí lực lên, đầu choáng váng, chân tay bủn rủn, sao quay mòng mòng, Hứa Lỵ Lỵ lại nghe thấy âm thanh phía bên kia có người gọi tới “Kéo chúng tôi qua bên đó đi”, thế là cô ta vô cùng thẳng thắn dứt khoát nhắm hai mắt lại, ngã vào trong lòng người đàn ông đã kéo mình lên- người này ở lầu mười hai, bình thường cô ta thấy hắn cũng đẹp trai, chỉ là vẫn không có cơ hội làm quen. Bây giờ hắn kích phát dị năng tốc độ, hắn cũng là người đầu tiên nhảy qua bên này.

Cơ hội này không tồi, nhất cử lưỡng tiện, vừa có thể bỏ rơi đám bà tám hay tìm mình gây phiền toái kia, vừa có thể câu được cá lớn…

Thấy Hứa Lỵ Lỵ “hôn mê”, mấy người không muốn phải bảo vệ đám “trói buộc kia nữa liền liếc mắt nhìn nhau, cũng không quay đầu lại mà đi đến cầu thang đi xuống, hoàn toàn không nhìn tới tiếng chửi rủa sau lưng. Lối thoát hiểm phía đối diện đã bị tang thi chặn kín, sớm muộn gì những người này nếu không phải bị tang thi nuốt sống, thì cũng bị chết đói, muốn mắng thì cứ mắng đi. Thân nhân của bọn họ từ khi tận thế đến thì cũng đã qua đời, những người này, bất quá cũng chỉ là hàng xóm thường ngày tình cờ chạm mặt mà thôi.

“Anh hai, nước… hết rồi.” Đới Quân ngồi ở một góc trong kho, ôm thật chặt cánh tay một người đàn ông chết sống không chịu buông tay.

“Anh mày còn khát lắm! Ngày hôm nay cũng chỉ còn nhiêu đó, hết nước rồi thì uống nước tiểu!” Gã không nhịn được hất qua cánh tay hắn, đứng dậy đi đến về phía mấy người cách đó không xa.

Đới Quân oán hận trừng mắt lườm mấy người vây xung quanh nhau kia, mím lại đôi môi bởi vì khô khốc mà lột da. Ngày ấy khi tận thế bạo phát, đúng là lúc hắn cùng ông chủ kia điparty gay.

Đám người cuồng hoan cho đến hừng đông, chưa từng trải qua tụ hội xa hoa giống như vậy nên Đới Quân chơi vô cùng tận hứng, gặp phải mấy người muốn chơi tập thể hắn cũng đồng ý, để ông chủ của mình nở mày nở mặt không ít. Nhưng ai mà nghĩ đến? Vốn dĩ còn đang ôm cùng nhau gặm người, qua một đêm kia liền thật sự đúng nghĩ “gặm” người! May là lúc đó mấy người hắn tiếp không biến thành tang thi, nhưng ông chủ mập mang hắn đến thì đã sớm biến thành tang thi…

Nhóm người còn sống lao lực vạn hiểm mới trốn thoát được, hắn lúc đó mặc dù trốn ra được nhưng trên người cũng không còn cái gì. Thật vất vả mới bò lên xe những người này, bọn họ lại không chút nào để hắn vào mắt, đừng nói là Hạ Tử Trọng lúc truongay cả cái lão mập kia cũng không sánh bằng.

Đới Quân biết cốp хе. phía sau bọn họ có chứa vài két bia, nước Những người này vốn định tham ga xong party liền mang theo mấy món đồ chơi mình thích quay về biệt thự ở nông thôn tiếp tục cuồng hoan, bởi vậy có người trên xe mang không ít đồ ăn, nước uống, lần này vừa vặn bất ngờ cứu mạng bọn họ.

Nhưng đã một tháng trôi qua, trốn trong kho hàng không có cách nào liên lạc được với người tới cứu họ, càng không gọi điện thoại được…

“Nếu cứ tiếp tục như vậy thì không được.”

“Hôm nay tao nghe thấy trên đài phát thanh, toàn quốc đều luân hãm, chỗ Athị thì dựng lên một khu căn cứ an toàn.”

“F thị thì sao?”

“Không có, quân lực bên F thị sao có thể so với A thị chứ?”

“Mẹ kiếp, anh máy lúc trước không nên tới F thị! Nếu như ở lại Athịthì lúc này cũng đã vào khu an toàn rồi!”

“Mày có thể bảo đảm người trong nhà mày không biến thành mấy con quái vật kia sao?”

“Mày nguyền rủa ai đó?! Ba tao là zx, nếu như ổng mà cũng có chuyện gì thì người trong nhà tụi mày chắc gì còn sống!”

Có người khinh thường quay đầu cười lạnh, việc biến thành tang thi với việc ba mày làm quan lớn không cỏ liên quan. Bất quá bây giờ trong nhóm người này chỉ có mình tên này là có bối cảnh lớn, nếu như người trong nhà hắn không xảy ra việc gì, đã thuận lợi cùng quân đội rút đến khu an toàn thì lần này sau khi đến khu an toàn mọi người sẽ cùng hưởng không ít ân huệ, cho nên nhất thời không thể đắc tội hắn.

Tên còn lại đề nghị: “Vậy bây giờ làm sao? Nếu không, chúng ta trực tiếp đi A thị đi?”

Mấy người khác cung dồn dập gật đầu: “Điện thoại không thông, ngay cả điện thoại vệ tinh cũng không gọi được, ta chỉ có thể tự mình nghĩ biện pháp.”

Bọn họ đều từ trong đống tang thi chạy ra, bởi vì bình thường làm việc bừa bãi không kiêng dè gì, cho nên trong một số tình huống dễ dàng thích ứng hơn người bình thường – tỷ như lái xe tông bay mấy con tang thi hay cán nát bét chúng nó vân vân, hoàn toàn không có áp lực trong lòng. Bây giờ ở ngoài kho tuy rằng có tang thi vây quanh, nhưng bọn họ có xe, chi cần một khi mở cửa liền vọt mạnh xe ra ngoài, bọn họ ắt có niềm tin lái xe đến A thị.

“Trong xe có đủ xăng chưa?” – “Trong kho hàng hình như cốn có hai chiếc. Rút hết ra cũng chỉ đủ cho một chiếc dùng, phải đầy xăng chúng ta mới có thể đi tới A thị.”

“Trên đường còn có trạm xăng dầu.”

“Được, may mà tao đây trước khi đi có mang theo súng.”

Đới Quân thở phào nhẹ nhõm, thấy gã lúc nãy quay lại, vội vã đến gần lấy lòng, gã cũng lười cho hắn một cước nên hắn liền dựa vào.

Không thể đắc tội bọn họ, ít nhất trước khi đến được khu an toàn, tuyệt đối không thể bị bọn họ bỏ lại!

Chương 44: Tang thi cấp hai

Bốn phía xung quanh xưởng giấy đều có vài cái xưởng nhỏ. Hai người lái xe dạo một vòng xung quanh, may mắn tìm được chỗ chuyên sản xuất tăm, tăm trúc. Không cần biết chất lượng như thế nào, hai người lấy hết tất cả thiết bị làm ra chúng, chỉ cần là nguyên liệu khô ráo bọn họ cũng không chừa như– gậy trúc, gỗ. Bỏ nguyên liệu vào đầu bên này thì bền kia sẽ cho ra thứ họ cần. – Vật này đối với HạTử Trọng bây giờ rất có tác dụng, hắn ngại tăm quá nhỏ với tang thi nên không có ảnh hưởng gì, bởi vậy hắn điều chỉnh cơ khí, chế “đạn trúc để vào một chỗ thích hợp trong không gian, khi nào cần dùng ám khí thì lấy ra.

Tăm đương nhiên cũng không thể lãng phí, nếu gặp phải bọn cướp giống như hôm bữa thì đem ra đánh cũng không tồi.

Hai người giống như thổ phỉ đi cướp của, chỉ cần nơi bọn họ đi qua thì không còn cái gì tồn tại.

Người ta thường nói đi đêm có ngày gặp ma, đối diện với họ là hai con vật đen thui hình dạng giống như người, không thấy rõ khuôn mặt lúc đầu, Hạ Tử Trọng yên lặng nuốtxuống một ngụm nước miếng. “Cẩn thận, là tang thi biến dị.”

Tang thi biến dị, hậu kỳ còn có một cách xưng hô khác – tang thi cấp hai.

Hạ Tử Trọng chưa từng nghĩ đến mình ở tận thế chưa được một tháng mà đã có “vận may” gặp được tang thi cấp hai. Đời trước sau tận thế hai tháng hắn mới nghe người ta nói có tang thi bắt đầu tiến hóa… Đúng là không nghe lời người đi trước luôn luôn sai mà, ai biểu hắn lúc đầu trạch ở trong nhà làm chi?

Hơn nữa không phải ai gặp được tang thi cấp hai cũng còn mạng để đi nói cho người khác biết, bản thân hắn không nghe được tin tức cũng đúng.

Bây giờ cái sự cố bình thường này lại rơi trên đầu hai người họ, tuyệt đối là do ông giời thấy bọn họ lấy đồ quá càn rỡ nên mới cố tình tìm phiền phức đến cho bọn họ đây mà.

Phương Hách nhẹ nhàng gật đầu, trong tay xuấ hiện một cái cây ốm dài, đầu vót nhọn, một đầu bọc thép, dáng dấp có chút giống như cái đồ bới lửa trong các lò than được cải tạo qua – vật này quả thật đúng là như vậy. Còn cái cặp gắp than? Vật kia cầm trong tay dùng không thoải mái. Hai người mỗi tối về không gian nghỉ ngơi và song tu tăng cao thực lực, sáng dậy còn nghiêm túc nghiên cứu, luyện “công phu’ ghi trên sách, công phu hai người chọn khác nhau, Phương Hách chọn một quyển có thể phối hợp với dị năng tốc độ của cậu, bước đi nhẹ nhàng không gây tiếng động, vũ khí sử dụng là một thanh kiếm mỏng, chiêu thức quỷ dị, ra đòn tất trúng, phong thái rất thích hợp với Phương Hách.

Hạ Tử Trọng thì không giống cậu, vũ khí của hắn là đao, kết hợp Với dị năng hệ kim gia cố, hệ phong hỗ trợ, lấy việc chém ra phong nhận làm chủ.

Hai người bây giờ còn chưa tìm được vũ khí thích hợp với bản thân, trở về phải tìm được trong đống vật tư vật thay thế mới được. Phương Hách bây giờ cũng chỉ có thể dùng cái đồ bới lửa đã cải tạo làm vũ khí, còn Hạ Tử Trọng dùng vẫn ống tuýp.

Bạch cầu bị Phương Hách thả ra bay lơ lửng phía sau hai người không sai, vật này tồn tại tuyệt đối là thứ phản nhân loại, phản trọng lực, phản quy luật tự nhiên, một đống lớn như vậy mà còn có thể trôi nổi giữa không trung! Hoàn toàn không hợp quy luật tự nhiên chút nào, càng không hợp với lẽ thường.

“Có gì không ổn lập tức tiến vào không gian.” Hạ Tử Trọng trầm giọng nhắc nhở, bọn họ hai ngày nay đánh giết không ít tang thi cấp một, tinh hạch đều bị không gian hấp thu (bạch cầu đối với tinh hạch cấp một không có hứng thú), loại tang thi cấp hai này là lần đầu gặp phải, đáng ghét hơn chính là – hai con tang thi trước mặt lại thuộc hệ tốc độ! Đối phó rất phiền phức, hắn cũng không nắm chắc mười phần thắng.

Phương Hách trịnh trọng gật đầu: “Em bên phải anh bên trái?”

Hai người vừa xác định mục tiêu của mình xong, đối phương đã phát động công kích! Tang thi cấp hai tứ chi bò nhanh nhẹn trên mặt đất, động tác so với người thường dùng hai chân chạy còn nhanh hơn!

May là, Phương Hách có dị năng tốc độ, còn Hạ Tử Trọng đã sớm thuần thục đem phong hệ dịnăng đẩy vào hai chân tăng nhanh tốc độ tấn công, chỉ cần một lát là có thể theo kịp động tác của nó.

Bóng người màu đen tốc độ nhanh đến kinh người, vây quanh mục tiêu liên tục chuyển động tìm kiếm cơ hội công kích con mồi. Đây là phương thức chiến đấu chúng nó từ sau khi thăng cấp vẫn luônsử dụng, cho dù là thứ gì cũng không thể trốn thoát!

Cho dù mục tiêu có lái xe bỏ chạy, bọn nó cũng có thể đuổi theo cho dù là bao xa đi chăng nữa, một khi xe gặp sự cố chết máy hay hết xăng thì chính là thời điểm chúng nó đi săn!

Bước chân như bay, làm con tang thi có chút ngoàiý muốn là– mục tiêu lần này vậy mà có thể theo kịp tốc độ của nó.

Nhưng có thể theo kịp thì thế nào? Chỉ cần một khi bắt được bọn họ, làm họ bị thường, đám thức ăn yếu mềm đó sẽ sợ hãi kêuto, cho đến khi họ chảy càng nhiều máu động tác sẽ ngày càng chậm và rồi cũng trờ thành thức ăn trong miệng nó, cuối củng cũng biến thành đồng loại của nó.

“Xì” một tiếng, móng vuốt oai lệ của tang thi duỗi ra bỗng nhiên rụt trở về, nó vốn muốn cào tên nhân loại kia, nhưng lại bị cái vật đen thui trong tay hắn đâm thủng một lỗ.

Tuy rằng chúng không thể cảm giác được đau đớn, nhưng nếu tứ chi bị thương tổn quá nhiều thì sẽ gây trở ngại cho động tác của nó, bởi vậy, nhóm tang thi khi lên tới cấp hai sẽ chú ý không làm cho mình bị thương quá nhiều, miễn cho ảnh hưởng đến hành động lúc sau.

“Xì xì xì” vài tiếng vang lên, Phương Hách tìm được quy luật hành động của đối phương liền cấp tốc triển khai công kích, nhưng động tác của tang thi trước mặt thực sự quá nhanh! Cậu làm cách gì cũng không thể đâm được đầu của nó, chỉ có thể đâm lên tứ chi, tạo ra trên người nó mấy cái lỗ!

Hạ Tử Trọng biết tốc độ của chúng nó rất nhanh, tuy rằng hắn cũng có thể dùng phong hệ dị năng tăng tốc độ rồi đuổi tới trước mặt con tang thi này, nhưng phong hệ dị năng vẫn có khoảng cách so với dị năng tốc độ, đồng dạng là cấp hai nhưng thời gian kiên trì tăng tốc của hắn và Phương Hách lại hoàn toàn khác nhau. Bởi vậy, hắn trực tiếp đứng tại chỗ dựng lên phòng ngự, chỉ cần nhìn chằm chằm động tác của nó rồi đánh trả lại là được rồi. Bỗng nhiên! Móng vuổt mang theo một tiếng xé gió vung về phía hắn, chính là cơ hội này!

“Bang” một tiếng, động tĩnh công kích so với Phương Hách nghe còn kinh khủng hơn, nhưng chỉ cần như thế, cánh tay con tang thi kia bị dội ngược về phía sau, dùng góc độ phản quy luật tự nhiên bẻ cong ngược lại! Con tang thi kia cả kinh nhảy về phía sau một cái.

Tay trái trống không bỗng nhiên xuất hiện một nắm tăm bằng trúc, trong nháy mắt nó được ánh sáng màu vàng bao trùm lại, còn có một luồng khí màu xanh quấn quanh, phóng thẳng về phía con tang thi như một chiêu Thiên nữ tán hoa.

Mặt khác Phương Hách liên tục mấy lần đâm vào đùi phải tang thi, rốt cục thành công phế bỏ một chân của nó!

Nhóm tang thi trong thời gian ngắn không có cách nào chữa trị vết thương, tình thế song phương lập tức chuyển biến có lợi cho bọn họ, hai người lên tinh thần đuổi theo hướng tang thi bỏ chạy –tinh hạch cấp hai, không biết không gian thu được sẽ có bao nhiều thay đổi đây?

Hai con tang thi tựa hồ cảm giác được tinh thế không ổn, từ cuống họng phát ra tiếng thét chói tai ngắn ngủi, bỗng nhiên thay đổi phương hướng chạy về phía sau. Có thể trên tứ chi bọn nó đã có nhiều ít thương tổn, tốc độ lúc này của chúng không phải là đối thủ của hai người Hạ Tử Trọng, không bao lâu sau liền bị đuổi kịp!

Phương Hách chộp đúng thời cơ, đồ bới lửa trong tay đột nhiên đâm tới gáy con tang thi phía trước – nơi đó chính là vị trí của tinh hạch, một khi tinh hạch bị đánh lệch vị trí thì tang thi cũng mất đi năng lực hành động, hoàn toàn chết đi!

“Xì xì” hai tiéng, hai con tang thi xém bị bọn họ đánh trúng đột nhiên tăng nhanh tốc độ, lập tức bay qua một hướng khác!

Tang thi biết bay?!

Cả hai người đều sững sờ, nhìn kỹ mới phát hiện – không biết từ lúc nào bên hông bọn nó lại có một sợi “dây thừng” màu xám quấn lấy rồi!

“Thực vật biến dị!”Hạ Tử Trọng kinh hãi, vội vã dừng bước ngăn cản Phương Hách.

“Thực vật biến dị?” Từ lúc tận thế đến nay, tuy rằng Phương Hách phát hiện bên ngoài có không ít thực vật khô héo, cũng không có ít loại sinh trưởng theo mùa bình thường, mà bọn họ cũng chưa từng gặp chúng bao giờ nên hoàn toàn không biết nó có tồn tại.

Hạ Tử Trọng sốt sắng nhìn bốn phía xung quanh, phát hiện bụi cây nằm trên đường hai con tang thi kia bay đi, cách hai người một đoạn, nhưng nó lúc này cung chỉ lo tóm hai con tang thiấy, không có thời gian để ý đến hai người bọn họ, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

“Về thôi, chúng ta không phải là đối thủ của nó.” Trong mạt thế, thực Vật biến dị so với tang thi còn khủng bố hơn, chúng nó không chỉ săn giết nhân loại, còn có thể săn tang thi, động vật biến dị khác làm thức ăn. Bởi vì tinh hạch của chúng nó đều nằm dưới đất nên bình thường bọn họ không thể tìm được vị trí chính xác, rất khó giết được chúng.

Cho dù là dị năng giả hệ hỏa cường đại cũng chỉ có thể tiêu diệt một phần trên mặt đất, chờ đến khi bọn họ đào ra được rễ của nó để tiêu diệt thì nó cũng đã di chuyển tới một địa phương khác rồi.

Chúng nó ở trong mạt thế cính là những thợ săn rất có kiên nhẫn, là những thợ săn kinh khủng nhất. Hạ Tử Trọng dám tìm tang thi, động vật biến dị luyện kỹ thuật, tăng giá trị vũ lực, nhưng cho dù thế nào cũng không dám đi trêu chọc vào lũ thực vật này.

“Ô.” Phương Hách tuy rằng cảm có chút kỳ quái, không biết vì sao Hạ Tử Trọng là hiểu rõ loại thực vật này không dễ chọc, nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời, theo sát hắn lui về phía sau.

Hai con tang thi kia bị thực vật cuốn lên, ở giữa không trung không giãy dụa được. Thực vật lại đưa qua hai cái sợi dây leo vạch đầu tang thi ra, “xì xì” hai tiếng, đầu con tang thi liền bị mở ra, hai viên tinh hạch to gấp đôi tinh hạch cấp một bị nhánh cây màu xám moi ra ngoài, hai con tang thi bị lấy mất tinh hạch hoàn toàn bất động.

Hạ Tử Trọng híp mắt, nếu không phải đem tang thi sống vào không gian thì không gian cũng không hấp thụ chúng, hắn đời nào còn tạo tiện nghi cho cái cây kia hưởng chứ?

Bỗng nhiên “vèo” một tiếng, một cái bóng trắng nho nhỏ phảng phất như một thanh kiếm sống lao ra ngoài. “Phốc” một tiếng nhảy tới một cành cây đang bao lấy tinh hạch cấp hai, qua khoảng chừng hai ba giây lại nhảy lên lần nữa, nhắm thẳng tới viên tinh hạch còn lại! Mà địa phương nó mới rời đi, tinh hạch nằm trên đó không còn thấy đâu nữa!!

Chương 45: Bạch cầu đại chiến thực vật

“Bạch cầu?!” hai người Hạ Tử Trọng trợn mắt há hốc mồm mà nhìn bạch cầu đang nhanh chóng đánh về phía viên tinh hạch, cung nhanh gọn “nuốt mất, nhất thời không biết phải làm ra phản ứng gì.

Bụi cây kia cũng còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, khi bạch cầu mới nuốt viên tinh hạch thứ nhất, nó vẫn còn duy trì động tác đưa tinh hạch về phía mình. Nhưng khi viên thứ hai cũng biến mất, cáí cầy kia liền bạo phát – từ khi biến đị đến nay, bất kể là nhân loại, động vật biển dị, tang thi, hay là tang thi động vật, không hề có một kẻ nào dám cả gan cướp mất thức ăn ngay trước miệng nó! Càng không có kẻ nào cướp thành công!!

Vô số nhánh cây quấn quít lấy nhau vặn vẹo như rắn, những nhánh cây quỷ dị liên tục đâm thẳng tới cái cục màu trắng nọ. Phương Hách kinh hãi hét lớn với bạch cầu: “Tiến vào không gian! Mau vào không gian đi!”

Hình như hai người với bạch cầu vẫn như trước không có thần giao cách cảm, bạch cầu vẫn bay lơ lửng ở vị trí cũ, nghiêng đầu, chớp chớp đôi mắtto ngập nước. Cùng lúc đó, vô số dây leo như xúc tu đâm về phía nó!

“Phốc, phốc, phốc…” Bạch cầu tròn vo, mềm mịn, cảm giác trơn trượt khiến người ta yêu thích không muốn buông tay lúc này như một viên đạn, bình thường trừ phi nó cố ý làm bé ngoan nằm trong ngực Phương Hách và Hạ Tử Trọng, nếu không, một khi nó muốn chơi đùa thì hai người “cha, mẹ” của nó cũng không thể bắt được nó.

Bây giờ, nó dựa vào bề ngoài xuất sắc… Vân vân, cái hình dung này tựa hồ có chỗ nào đó không đúng? Nói chung, bạch cầu có thiên phú bảo đảm cho sự an toàn của bản thân. Không quản bao nhiêu cái xúc tu quỷ dị quất tới, nó giống như một trái bong bóng nước trơn tuột nẩy nẩy không cách nào có thể bắt được!

Hai người đâu tiên là lo lăng, lập tức bị cảnh tượng “vui chơi” của nó cùng cái cây kia làm cho chấn kinh, cuối cùng giống như một màn hài kịch, hai người chỉ đứng một bên nhìn nó biểu diễn…

“Tử, Tử Trọng, này, này phải làm sao bây giờ?”

Giữa không trung, một sợ xúc tu màu đen dệt thành một cái võng lớn, bạch cầu hình như có thể cảm giác được “piu, piu, piu” bay tới bay lui, tốc độ va chạm càng lúc càng nhanh, làm cho người ta không thể nhìn rõ, cuối cùng cơ hồ như biến thành tàn ảnh.

Khóe miệng Hạ Tử Trọng co giật: “Lui về phía sau một khoảng, tiến vào không gian.” Nói rồi nắm lấy tay Phương Hách lui về phía sau một chút, xác định cái cây kia không thể công kích được bọn họ liền cao giọng nói với bên đó: “Chúng ta đi về, mày nếu không nghe lời buổi tối không cho phép vào phòng ngủ!” Nói xong, Hạ Tử Trọng liền mang theo vợ mình tiến vào không gian.

Quả nhiên, phát hiện không thấy hai người Hạ Tử Trọng đầu, bạch cầu bị đánh đến không dừng lại được cũng theo bản năng vào không gian với cha mẹ.

Một đống xúc thành cái võng tỉ mỉ muốn bắt lấy cục màu trắng quỷ dị kia, sau đó mới tìm biện pháp lấy hai viên tinh hạch về, nhưng cải thứ trong võng bỗng nhiên biến mất rồi! Không kịp trở tay dây leo vẫn cuốn lấy vật trong trung tâm, liều mạng dây dưa, chờ khi nó phát hiện không còn thấy bong dáng của vật kia nữa thì mới nhận ra một việc – dây leo cuốn lấy quá nhiều, quấn riết nên thành một đoàn không cởi ra được!!!

Thực vật biến dị bên ngoài bị bạch cầu gieo vạ thành ra cái dạng gì hai người Hạ Tử Trọng không biết, bọn họ chỉ biết mình mới vừa trở về liền thấy gia hỏa trắng nõn kia cung lắc người tiên vào không gian, có thể là do theo quán tính mang vào từ bên ngoài nó không thể dừng lại được…

“Keng, râm, âm, ào ào…” Khóe miệng hai người co giật một trận nhìn bạch cầu đụng vào mấy cái ly, đẩy rớt mấy cái đĩa, đụng mẻ cái tủ, cuối cùng lại từ trên ghế sô pha bắn thẳng vào lòng Phương Hách, lúc này mới tránh khỏi tổn thất.

Bạch cầu tội nghiệp choáng váng xoay vòng vòng trong lòng Phương Hách, đến nửa ngày mới dừng lại, trước tiên chớp chớp đôi mắt to ủy khuất, đợi Phương Hách sờ sờ đầu nó mới khôi phục tinh thần, xoay xoay một thân thịt mềm, rồi bay tới giữa không trung, cả người bắt đầu run rẩy.

Trên người bạch cầu dần dần phát sáng, ánh sáng mâu trắng trong suốt trượt lên trượt xuống trên người nó mấy lần, cuối cùng ánh sáng kia cũng khuếch tán ra bốn phương tám hướng.

Loại phản ứng kỳ quái này đã xảy ra hai lần, hình như có quan hệ tới việc nó ăn hai viên tinh hạch kia.

Hạ Tử Trọng cau mày nhìn đăm đăm về phía bạch cầu đang nheo mắt giống như ăn được một món ăn mỹ vị, rồi lại nhìn về phía sau nhà trúc: “Em thấy bạch quang đó bay theo hướng nào?”

Phương Hách chỉ chỉ phía sau: “Bên kia… Có phải là giếng không?”

“Có thể.”

Hai người những ngày qua đánh được không ít tinh hạch cấp một, nhưng bạch cầu lại đối với chúng nó làm như không thấy, thật giống như những thứ đồ này không làm nó có hứng thú. Nhưng con gấu biến dị lần trước với tinh hạch cấp hai lần này lại làm nó lập tức nuốt vào, có thể thấy được, nó hẳn là cần năng lượng nào đó ẩn chứa bên trong, chẳng hạn như dinh dưỡng.

“Không ăn tinh hạch cấp một, chỉ ăn cao cấp…” Hạ Tử Trọng lần thứ hai đăm đăm nhìn bạch cầu đang vủi trong lòng Phương Hách “tiêu hóa”, Đắng tiếc cái tên này không biết nói tiếng người, nếu không bọn họ đã có thể hỏi một chút vấn đề liên quan tới tinh hạch hay không gian rồi.

“Có thể dinh dưỡng trong tinh hạch cấp một không đủ đi?” Phương Hách đưa tay vuốt “bụng” bạch cầu : “Nó rốt cuộc là ăn vào từ chỗ nào? Phía dưới ngay cả một cái lỗ cũng không có.”

“Chỉ có vào mà không có ra, cũng không sợ tiêu hóa kém…” Hạ Tử Trọng thẳng thắn cầm bạch cầu lăn tới lăn lui, bạch cầu đang híp mắt sợ hết hồn, toàn thân run run, hai mắt cung trợn trừng lên.

“Khẳng định đối với nó có lợi, năng lượng còn dư lại cũng hòa tan vào không gian, không tính là lãng phí.” Phương Hách duỗi tay giải cứu bạch cầu từ tay Hạ Tử Trọng ra, lần thứ hai ôm nó vào lòng nhẹ nhàng xoa xoa. Bạch cầu cọ cọ vào ngực cậu, thoải mái nheo mắt – cho nên nó mới thích nhất là “mẹ” dịu dàng, ghét “ba ba” bạo lực!

Bạch cầu cưỡng ép cướp tinh hạch của người ta… Không, phải nói là sự kiện bạch cầu đoạt lại tinh hạch cấp hai bị người ta cướp đi cuối cùng cũng có một kết thúc, hai người đợi một lát mới lặng lẽ từ trong không gian đi ra, cầm kính viễn vọng nhìn bụi cây kia một cái, khóe miệng lập tức liền co rút – cái cây kia quấn thành một đoàn giãy dụa là có chuyện gì đã xảy ra?

“Rút lui.” Hạ Tử Trọng đầu tiên kinh ngạc một chút, chờ nghĩ rõ nguyên nhân liền quyết định thật nhanh ra hiệu cho Phương Hách, hai người lặng lẽ rẽ vào con đường nhỏ rời khỏi nơi này-đứa nhỏ nhà mình không thể bớt lo được, còn đem người ta ra chơi thành cái dạng như vậy? Haizzz, nếu không phải vũ khí không tiện tay, bọn họ nói không chừng đã nhân cơ hội bỏ đá xuống giếng lặng lẽ trừng trị cái cây biến dị đó rồi.

Chiếc SUV trải qua mấy ngày nay va va chạm chạm, bề ngoài lúc này lồi lõm cực kỳ gợi cảm, điều đáng tiếc là bề ngoài gợi cảm mang đến di chứng lộ “thịt”, làm cho hai người không thể không cân nhắc vấn đề đổi xe.

Hạ Tử Trọng trước tận thế có mướn một chiếc Hummer ném vào không gian, vào lúc này vừa vặn cần dùng tới. Nhưng vấn đề bây giờ không chỉ là đổi xe đơn giản như vậy.

“Không còn xe dự bị nữa.” Bọn họ lần này ra ngoài dự định tìm mấy chiếc ném vào không gian, nhưng trên đường toàn gặp xe nếu không có chìa khóa thì cũng là nát bét không đi được, tuy rằng có thể mở, nhưng tất cả đều là loại xe gầm thấp thông thường, sức chịu đựng ít hơn SUV mấy lần, bọn họ cũng không thể tìm mấy chiếc xe da giòn đụng hư một chiếc lại đổi một chiếc được.

Vào lúc này hai người đều tiếc nuối, ban đầu không đi trung tâm triển lãm xe tìm xe thích hợp rồi để vào không gian cho rồi.

“Có muốn đi nội thành xem một chút hay không?” Bọn họ vì cân nhắc an toàn, những nơi lần này đi đều là những địa phương nhỏ xung quanh nội thành, số lượng tang thi tuy ít, nhưng cũng không có xe tốt, càng không có bao nhiêu cửa hàng bán xe.

Hạ Tử Trọng suy nghĩ một chút lắc đầu nói: “Về A thị trước, qua mấy ngày sau lại xem xem có người tổ đội ra ngoài không rồi tính sau.” Trong tận thế muốn chân chính thu thập được thứ tốt, cần phải cùng người khác tổ đội hành động. Trong đó hệ số an toàn cao nhất chính là cùng quân đội hành động – lúc trước quân đội thanh lý tang thi, các tiểu đội theo sau thu thập vật tư, sau khi trở về thì nộp lên bảy tám phần, song phương xem như cùng có lợi.

Như hắn và Phương Hách chỉ có hai người đơn đả độc đấu ra ngoài, nhiều nhất chỉ có thể đến mấy thôn trang nhỏ quanh nội thành, thu được mấy thứ này cũng là giỏi rồi, căn bản đừng nghĩ muốn vào được nội thành. Cho dù bọn họ nhờ vào không gian thì quá trình cũng không tốt đẹp gì.

Phương Hách vẫn như trước phát huy ý nghĩ trung tấm : Chỉ cần là quyết định của Hạ Tử Trọng thì đó là việc chính xác, cho dù không phải thì mình cũng đứng bên người hắn.

Cậu ôm bạch cầu ngoan ngoãn gật đầu. Tuy rằng cậu rất thỏa mãn với việc cùng chồng mình ra ngoài đánh tang thi, thu vật tư, cả nhà cùng sinh hoạt, nhưng nếu Hạ Tử Trọng nói tổ đội hành động thì cậu chắc chắn cũng sẽ không kéo chân sau của chồng, vẫn nỗ lực đi bên cạnh, vô luận là muốn cùng người khác tổ đội hay làm gì. Hai người đổi chiếc Hummer đi ra ngoài quả nhiên là công năng thượng thừa, năng lực va chạm mạnh hơn chiếc kia, đáng tiếc chính là quá hao xăng, cho dù bọn họ góp nhặt không ít xăng, nhưng thời gian lâu dài cũng rất vất vå. Con đường đi về căn cứ quả nhiên khó khăn hơn, rác thải trên đường, xe hư, tang thi chặn đường nhiều hơn lúc đầu bọn họ đi ra. Càng không cần nói đến ăn cướp dọc đường, chặn đường, đào hầm nhiều vô số kể. May mà Hạ Tử Trọng có sức quan sát cùng cẩn thận và kinh nghiệm từ kiếp trước nên mới tránh được biết nhiều phiền toái. Vẫn luôn chạy thẳng đến tường thành thì –kẹt xe.

Lần kẹt xe này là do đông đảo xe không biết từ đâu bao vây cầu lớn phía Đông, cửa ở đây đóng kín không cho người ra vào, chỉ có thể vòng tới cửa phía Bắc mới vào được. Một ít xe lái qua rồi lại lùi trở về liền bị xe phía sau chặn lại, trong lúc nhất thờiai cũng không đi được.

Có thể ngày này qua ngày khác, không ít xe phía sau còn mang theo tang thi từ nội thành đuổi thẳng tới đây.

Trên đường hò hét loạn cào cào, đâu đâu cũng có tiếng mắng chửi, âm thanh nguyền rủa , cùng với tiếng tang thi gào rống giận dữ.

Hạ Tử Trọng xa xa nhìn thấy mặt đường phía trước một mảnh đen như mực, quyết định thật nhanh mà quẹo vào một con đường khác, chạy trên đường nhỏ dọc theo một con sông về phía Bắc, mấy chiếc bên trong đoàn xe thấy không tốt, cung dồn dập quay đầu xe chạy về phía Bắc.

Chương 46: Khu chờ

Lúc xe của bọn họ quẹo qua cửa Bắc căn cứ, lượng tang thi theo xe tụ tập ở cửa Đông ngày càng nhiều. Có mấy con tang thi biến dị, sức mạnh miễn cưỡng đập vỡ được cửa kéo người bên trong ra.

Thấy một màn này ai nấy đều la hét sợ hãi từ trong đoàn xe chạy ra, liều mạng chạy qua hướng cửa Đông, bên ngoài cầu lớn ngay lập tức náo loạn.

Ngay khi bọn họ đến được cửa Bắc, đăng ký xong, tiêu độc xe cộ, vào địa điểm được chỉ định để chuẩn bị đợi qua một đêm đến sáng mai mới được vào thành, chợt nghe từ hướng Đông truyền đến tiếng nổ súng…

Tiếng sủng theo gió vang ra bốn phương, ngửi được cả mùi thuốc súng, mọi người vốn dĩ đang oán hận mặt lập tức trắng bệch, ngậm miệng không dám lên tiếng nữa.

Người trực tiếp đến cửa Bắc là do đã biết nơi này nhận người, hoặc là mấy người trong căn cứ ra ngoài thu vật tư. Bọn họ biết một số quy củ, cung chính mắt thấy có người muốn mạnh mẽ xông vào căn cứ liền trực tiếp bị bắn chết, lúc này nghe thấy tiếng súng bên kia càng không dám nói thêm gì nữa. Hai người Hạ Tử Trọng mỗi người đeo một cái ba lô, bạch cầu bị Phương Hách khuyên can đủ đường mới chịu chui vào không gian. Lúc này hai người mặc áo da, đeo khẩu trang, mang kính râm, trên đầu còn đội mũ. Cùng tạo hình với mấy người ra ngoài làm nhiệm vụ giống nhau, ngồi trong “vòng” chỉ định đợi thời gian trôi qua, cũng không gây sự chú ý của người khác. Khu vực bọn họ đang ngồi là vị trí dành cho những người trong căn cứ ra ngoài làm nhiệm vụ, cách đó không xa là chiếc xe của cả hai đang được nhân viên công tác khử độc, sau khi hết giờ liền có thể lái xe về căn cứ, thủ tục so với mấy người mới đến căn cứ nương nhờ ít hơn rất nhiều.

“Chiến lợi phẩm” trên xe lúc đăng ký đã bị nhân viên công tác theo quy định lấy đi, chỉ còn lại khoảng chừng một phần tư- theo quy định cấp trên chỉ lấy của người đi làm nhiệm vụ một phần năm, nhưng khi thi hành thì…. Tất cả mọi người đều hiểu, có thể lưu lại một phần tư bọn họ cũng đã chiếm không ít tiện nghi.

Trên xe bọn họ tất cả đều là đồ hộp, chăn đệm, cùng với mấy cuộn giấy vệ sinh. Người thu đồ tập trung tất cả chú ý lên đồ ăn, chăn nệm, thuận tay lấy mấy cuộn giấy vệ sinh. Những người sống sót bây giờ đối với loại vật ấy không có hứng thú. Hạ Tử Trọng âm thầm cười lạnh trong lòng, chờ khi căn cứ xác nhận thực vật thiên nhiên chết héo trong phạm vi lớn, thời điểm giấy vệ sinh sản xuất khó khăn thì lúc ấy các người sẽ phải khóc thét. Ha ha.

Hai người hôm nay vào chính là ba, bốn giờ chiều, bốn giờ tớinơi này, đi qua đăng ký, tiến vào khu chờ đúng bốn giờ rưỡi, bọn họ cần phải ở chỗ này đợi đến bốn giờ rưỡi chiều mai mới có thể tiến vào khu an toàn.

Hạ Tử Trọng đặt ba lô phía sau hai người, cùng Phương Hách làm bộ thò tay vào bên trong móc móc, lấy ra hai túi tiền lớn hơn lòng bàn tay. Cái túi này lúc thu thập vật tư không biết lấy ở chỗ nào, lúc này bên trong đựng cơm nắm Phương Hách làm sẵn.

Bên ngoài cơm nắm bọc một tầng giấy giữ tươi, túi tiền chỉ có tác dụng ngăn cản tầm mắt của người khác, để bọn họ không nhìn ra bên trong đựng cái gì.

Lần thứ hai lấy ra một cái bình giữ ấm, bên trong là chân giò hầm đậu nành đã được chuẩn bị kỹ, vẫn là kiệt tác của Phương Hách.

Canh vẫn còn ấm, cho dù có mùi thơm cũng không bay xa, cơm nắm đã lạnh sẽ không tỏa ra sức hấp dẫn mê người nào.

Hai người cứ thế giả vờ giả vịt, trong ba lô mỗi người đều là gối mềm để hai người dựa vào, sau khi cơm nước xong xuôi là lúc chuẩn bị ngủ, có thể dùng ba lô che chắn lấy thảm từ trong không gian ra nghỉ qua đêm, có không gian trong mạt thế thực sự rất tiện lợi.

Người trong khu chờ không giống người mới tới trong khu cách ly cách đó không xa mà lo lắng sợ hãi, nhìn qua còn thong dong nhiều lắm. Mỗi người ngồi trong khu chờ rất bình thản, tinh cơ thấp giọng trò chuyện vải câu, chờ đợi thời gian kết thúc để vào khu an toàn.

Hai người cúi đầu ăn cơm tối, thỉnh thoảng uống một ngụm canh, lúc bụng no được bảy, tám phần, bỗng nhiên lối vào gần đó loạn cả lên.

Một người trong khu chờ bỗng nhiên biến dị, da de dần biến thành màu xám đen, móng tay dàinhọn, hai mắt lồi ra, từ cuống họng phát ra âm thanh “Ô, ô” khàn đặc.

Còn không đợi người chờ trong vòng gào lên thành tiếng, một thanh âm “pằng” vang lên, binh lính đang trực trên thành dứt khoát bắn bể đầu con tang thi mới biến hóa nọ.

Người nhà của người kia lúc này mới thất thanh khóc rống, hét rầm lên.

Người trong khu chờ lạnh mặt nhìn, mấy người ngồi gần vòng bọn họ rối loạn một chút, rất nhanh cung khôi phục yên tĩnh. Một nhóm người mặc đồ phòng hộ đặc thù vội vã đi vào, trong đội ngũ còn có vài vị quân nhân cầm súng cảnh giới. Một người đi đến trước mặt tang thi xác nhận nó đã chết, giơ tay ra hiệu với phía sau: “Mang đi.”

Gia quyến tuy rằng đau lòng, khổ sở, nhưng không ai dám ngăn cản.

Một người phụ trách khác nói với người bên trong vòng đó: “Từ giờ trở đi một lần nữa xác định lại thời gian, mọi người cần đợi thêm 24h nữa.

Một người trong vòng lập tức kháng nghị: “Dựa vào cái gì?!”

“Dựa vào trong đồng bạn của các người có tang thi.” Nói xong, người kia lạnh lùng quét mắt liếc bọn họ một cái: “Người đi chung với nhau ở trong một vòng, nếu như trong vòng hai mươi bốn giờ xuất hiện tang thi, thì người trong vòng đó phải xóa bỏ thời gian lúc trước và tính lại từ đầu.”

“Nhưng chúng tôi đâu có tiếp xúc với người kia?! Có thể không chờ cùng với bọn họ hay không?” Một người chỉ vào mấy người đang ôm nhau khóc rống, tang thi mới chết rõ ràng là người nhà, bằng hữu của những người kia. Mà những người còn lại chỉ là tiện đường đi chung, bị bọn họ liên lụy hoang phí thời gian nên rất khó chịu.

“Vậy thì tìm nhân viên công tác đăng ký một lần nữa, thay vòng tròn khác, nếu không được một nửa người đồng ý thì vẫn ở đó đi.” Người kia nói xong, xoay người đi về phía căn cứ.

Chung quy, những người kia vẫn náo loạn kêu gào phải đổi vòng tròn, vì lo trong đám người vừa rồi lại có người biến thành tang thi liên lụy bản thân, một nhân viên công tác đi qua ghi danh một chút, cho bọn họ phân vòng một lần nữa.

Phương Hách từ phía xa xa nhìn, thấy những người kia rời khỏi vòng tròn lúc đầu, mà mấy người mới mất đi thân nhân dựa vào lẫn nhau thìrúc trong góc vòng trồn – cố gắng cách xa vị trí tang thi vừa mới chết đi kia. Tâm lý nhất thời không rõ là loại tư vị gì, chỉ có thể âm thầm thở dài một cái. Một cái thảm đột nhiên đắp lên người cậu, bên tai truyền đến âm thanh ôn nhu của Hạ Tử Trọng: “Ngủ một giấc đi.”

“Chuyện trực đêm tối hôm nay…”

Hạ Tử Trọng suy tư một chút, gật đầu nói: “Em ngủ trước, nửa đêm anh gọi em.” Hết thảy người trong vòng đều an bài người trực cho nhóm mình, đồ vật trong xe bọn họ tuy rằng đều là giả vờ giả vịt, nhưng so với những người khác thu thập được đồ vật lại không ít một chút nào, vẫn nên cẩn trọng thì tốt hơn.

Phương Hách gật gật đầu, đắp kín thảm rồi kê đầu lên đùi Hạ Tử Trọng: “Nửa đêm đừng quên gọi em, không cho anh tự mình trông coi một đêm đâu.”

Hạ Tử Trọng đưa tay vào thảm năm chăt tay cậu, cười nhẹ, cúi đầu ghé vào tai cậu thấp giọng nói: “Đáng tiếc, tối hôm nay không thể tu luyện rồi.”

Mặt Phương Hách lập tức đỏ bừng, nhắm mắt lại gối đầu trên đùi Hạ Tử Trọng chuẩn bị ngủ.

Hạ Tử Trọng lẳng lặng dựa vào cái ba lô lớn, tầm mắt thỉnh thoảng đảo qua bãi đỗ xe bên kia và mấy người xung quanh. Đã lâu không qua đêm trong hoàn cảnh này, từ sau khi có không gian hắn và Phương Hách sinh hoạt trong mạt thế có thể nói là nhàn nhã đên người người oán trách, có thể trong những ngày ăn bữa sáng lo bữa tối nắm giữ một cái tùy thân không gian giống như thế ngoại đào nguyên này, thật tốt biết bao.

Ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cằm Phương Hách, có một người như vậy ở bên cạnh mình, không biết là phúc khí mấy đời…

Trong thời khắc hắn còn đang cảm khái, mơ hồ nghe thấy tiếng người nói chuyện. Quay đầu nhìn lại lối vào phía xa xa, thấy một đám người lục tục đi vào. Bọn họ thần sắc thấp thỏm, vẻ mặt căng thẳng, y phục trên người ngổn ngang, máu me bê bết.

Khu chờ của căn cứ tuy rằng cho người bị thương tiến vào, nhưng cũng không giống như người bình thường. Người bị thương thì có nơi chuyên phụ trách của người bị thương, nhưng bọn họ ít nhất phải chờ hơn ba mươi tiéng đồng hồ mới có thể tiến vào căn cứ – còn phải để nhân viên chuyên nghiệp kiểm tra vết thương xem có biến dị hay không.

Nếu như vết thương của ai có máu đen, mưng mủ, bốc mùi hôi tanh tưởi, cho dù chờ qua ba mươi tiếng vẫn không thể đi vào.

Hạ Tử Trọng nghi hoặc nhìn một hồi, đến khi nhóm người đó đi tới khu chờ đợi, tiến vào bên trong vòng được chỉ định mới biết thân phận của họ – chính là những người bị tang thi chặn ở cửa Đông. Trong bọn họ có không ít người trong lúc bỏ xe chạy trối chết thì bất ngờ bị thương, chạy trốn chậm thì tiến vào bụng tang thi, hoặc bị tang thi đồng hóa; những người chạy nhanh thì được quân đội cứu trợ, khó khăn lắm mới đến được đây, lúc này đang chuẩn bị vào căn cứ.

HạTử Trọng quét mắt vài lần trong đám người liền không quan tâm tới nữa, sắc trời quá đen không thấy rõ dáng dấp những người đó, khoảng cách lại xa nên không thể nghe thấy họ nói gì.

Khoảng chừng hai giờ sáng, hai người thay ca, Hạ Tử Trọng khoan khoái mà gối đầu lên trên đùi Phương Hách, mỉm cười nhìn cậu mơ mơ màng màng dụi mắt.

“Ngủ đi, sáng sớm ngày mai em gọi anh.” Phương Hách ngáp một cái, quay đầu nhìn xe nhà mình – rât tôt, nhìn qua không có vấn đề gì. Lúc cuối đầu nhìn Hạ Tử Trọng, lại bị hắn kéo xuống hôn lên môi một cái.

“Ngủ nhanh đi.” Có chút hốt hoảng nhìn hai bên một chút, may là bên này một mảnh tối đen không có ai nhìn thấy động tác của bên mình.

Hạ Tử Trọng thấp giọng nở nụ cười, tiéng cuöi trầm trầm trong ngực khiến Phương Hách đỏ mặt như sắp bốc lửa: “Được, anh ngủ đây.” Đứanhỏ này còn lo lắng bị ngườinhìn thấy cái gì chứ, cậu không biết luân lý, trật tự bây giờ sẽ không có ai để ý nữa. Đừng nói là đồng tính luyến ái, cho dù thấy bên đường có người bắn pháo, mọi người cũng có thể thờ ơ đối mặt.

Sáng sớm khí trời vẫn một mảnh mờ mịt, nhưng tia sáng thay đổi vẫn đánh thức Hạ Tử Trọng từ trong giấc ngủ mê, mở mắt ra, liền thấy Phương Hách đang xem sách cúi đầu nhìn mình.

“Tinh rồi sao? Đói bụng không?”

“Vẫn chưa đói, mấy giờ rồi?”

“Hơn tám giờ.” Nói rồi Phương Hách bỗng nhiên nhìn lướt qua một hướng khác, dùng sách che kín nửa khuôn mặt của mình, thấp giọng nói: “Tử Trọng, bên kia bên kia… Anh xem có phải là em họ của anh không?”

Em họ? Hứa Lỵ Lỵ?

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *