Trọng Quy Vu Hách – chương 39 + 40 [text]

Chương 39: Viên cầu biết ăn vặt

Gã liên tục cảm ơn Hạ Tử Trọng, Hạ Tử Trọng lắc đầu một cái, quay người trở lại bên cạnh Phương Hách.

Phương Hách cúi đầu không biết đang nghĩ cái gì, vẻ mặt xoắn xuýt, thấy hắn trở về liền vội vã kéo kéo cánh tay hắn, chờ hắn ngồi xuống bên cạnh mới thấp giọng nói: “Tinh hạch con gấu mới vừa bỏ vào… Cầu… Ăn…”

“Hả? Cái gì cầu? Ăn?”Hạ Tử Trọng nhất thời không hiểu cậu nói gi. Phương Hách kề sát bên tai hắn: “Tinh hạch mới bỏ vào, liền bị viên cầu nhào tới… Nó hình như ăn vật kia rồi!”

Bình thường tinh hạch để vào không gian đều sẽ biến thành luồng sáng, một phần bay vào giếng, một phần hòa tan trong không khí, nhưng bây giờ, không gian thăng cấp liền nhiều thêm một viên cầu, mà nó…có thói quen ăn uống rất kỳ quái!

Hạ Tử Trọng vội vàng thả tinh thần lực vào không gian dò xét, liền thấy giữa không trung đang có một viên cầu màu trắng bay lơ lửng. Bình thường khi bỏ thứ khác vào không gian, chúng đều được để vào nhà kho dưới đất, chỉ có tinh hạch là khác, cho dù có bỏ chúng ở dưới thì chúng cũng tự bay lên trên rồi tan biến vào không khí.

Nhưng bây giờ, ở nơi mà đáng lẽ ra phải có tinh hạch giờ chỉ thấy một viên cầu màu trắng, nó còn híp híp mắt, vẻ mặt tràn đầy thỏa mãn run run một thân toàn mỡ trắng trắng của nó, ánh sáng màu trắng ngưng động tỏa ra trên người nó.

Qua khoảng chừng mười giây, ánh sáng trắng kia lấy nó làm trung tâm khuếch tán ra bốn phương tám hướng, viên cầu kià cũng run lắc dữ dội, mãi đến khi ánh sáng tan hết mới “piu” một cái nhảy xuống mặt đất, nhún nhảy tưng tưng chạy vào bên trong căn nhà nhỏ.

Chuyện này.., rốt cuộc là sao? Ăn tinh hạch? Tinh hạch bị nó ăn hết vậy không gian làm sao tiến hóa?

Hai người bốn mắt nhìn nhau, mắt to trừng mắt nhỏ đến nửa ngày, cũng không rõ rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.

“Em cảm thấy… Ánh sáng bay ra ngoài, khá giống ánh sáng lúc trước, phải không?” Phương Hách không xác định được, chỉ thấp giọng hỏi.

Hạ Tử Trọng nhíu mày: “Không phải là nó… bài tiết ra đấy chứ?” Dù sao hắn cũng chỉ mới thấy viên cầu kia ăn mà chưa thấy nó ị ị bao giờ, bây giờ chuyện này… Không biết có tính là ị ị hay không?

Vẻ mặt Phương Hách vặn vẹo mấy lần, không hiểu nam nhân của mình là đang nói thật hay nói đùa, thẳng thắn từ bỏ. Tay đút trong bao lật qua lật lại, từ trong không gian lôi ra hai cái khăn ướt đưa cho hắn một cái.

Hai người lau tay, lau mặt sạch sẽ, lại lấy ra từ trong không gian một đĩa rau, bánh mì thịt đã được chuẩn bị sẵn, bắt đầu ăn.

Nhà kho này rất lớn, có không hộp, hai người bọn họ ngồi trong góc không hề làm người khác chú ý, ba người kia nhiều nhất cũng chỉ biết hai người bọn họ đang ăn, mà ăn cái gì? Ăn nhiều hay ito Thi không thấy rõ. Từ lần ăn ở bên ngoài trước, Hạ Tử Trọng phát hiện mùi hương của đồ ăn nóng bay đi rất xa, lúc trở lại không gian hai người liền chuẩn bị vài món ăn gọn nhẹ để cho nguội bớt rồi mới để vào tầng dưới. Giống như tình huống hiện tại, đối phương chỉ có thể cho là bọn họ đang ăn đồ ăn hộp mà thôi, không thể ngửi thấy mùi hương dụ người nào.

Ăn xong, thoáng nghỉ ngơi một chút, bởi vì nhà kho đã bị phá thành một cái hang lớn nên không còn an toàn nữa. Phụ cận lại có tang thi ngửi thấy mùi máu tanh mà lục tục đi về phía này, Hạ Tử Trọng quyết định rời đi trước — hắn vốn dĩ còn muốn qua đêm ở chỗ này.

Lúc này nhà kho không an toàn, hai người họ lại có việc riêng tư muốn nói, còn phải vào không gian nghiên cứu một vài chuyện, không thích hợp tiếp tục ở lại đây.

Thấy hai người Hạ Tử Trọng chuẩn bị đi, ba người bên kia cung không ởnổinữa. Người kia hôn mê lúc này cũng đã tỉnh lại, quả nhiên bị chút nội thương, uống thuốc Hạ Tử Trọng cho cũng có một ít tác dụng.

“Chúng tôi chuẩn bị đi A thị.” Gã cầm súng tên là Thẩm Hải Bình, thấy hai người Hạ Tử Trọng chuẩn bị rời khỏi liền nói với bọn họ. Hạ Tử Trọng gật đầu nổi: “Chúng tôi sau này cũng sẽ vê A thị, nêu có duyên sẽ gặp lại.”

Một người khác tên là Lưu Giang, là dị năng giả hệ thể chất cung cảm kích nói cảm ơn với hai người, dù sao, nếu như không phải có hai người này ở đây, lúc hắn hôn mê không chừng đã bị tang thi ăn luôn rồi.

Cái tên vẫn luôn núp trong góc thấy hai người Hạ Tử Trọng chuẩn bị đi, liền vội vàng hỏi:

“Hai người muốn đi đâu?” Trước đó hắn nghe Hạ Tử Trọng nói muốn đi làm nhiệm vụ, tạm thời không trở về A thị, mà hai người bọn họ vũ lực giá trị cao! Lại nói không chừng nhiệm vụ của bọn họ tương đối đơn giản, đi cùng bọn họ vừa có thể lấy ít thứ vừa có thể giữ được tính mạng – trời mới biết trên đường đi A thị còn gặp phải nguy hiểm gì nữa hay không? Dù sao đi cùng bọn họ cũng an toàn hơn đi chung với hai tên bán tàn phế kia.

Hạ Tử Trọng hiếm thấy không nhịn được cau mày: “Đi F thị, tìm người.”

Nghe bọn họ nói muốn vào nội thành, tên kia mới không lên tiếng nữa. Tuy rằng hắn cảm thấy hai người này có khả năng không nói thật, nhưng chắc chắn là bọn họ không muốn mang mình theo, lỡ như đi theo rồi bị bọn họ bỏ lại nửa đường thì biết làm sao? Vạn nhất bọn họ thật sự muốn đi nội thành? Thói đời bây giờ, bất luận là nơi nào trong nộithành cũng đều là nơi nguy hiểm, không thấy tất cả các căn cứ an toàn đều xây ở ngoại thành sao? Mức độ dày đặc của tang thi trong nội thành không phải là vị trí ngoại vi nội thành bọn họ đang đứng có thể so sánh.

Ba người kia tìm được hai chiếc xe bỏ có thể lái, từ trong kho hàng lấy không ít đồ mới chạy lên phía Bắc, Hạ Tử Trọng và Phương Hách thấy bọn họ đi rồi mới thở phào nhẹ nhõm.

“Chúng ta bây giờ đi đâu đây?” Bọn họ ngày hôm nay vốn định ở đây qua đêm, nhưng hôm nay… Chỉ có thể tìm một nơi khác.

Hạ Tử Trọng mở bản đồ ra, mục tiêu lần này bọn họ đi là xưởng mìăn liền, xưởng chế thuốc cùng với xưởng giấy vệ sinh. Bây giờ còn cách mấy địa điểm đó rất ra, khẳng định trước khi trời tối sẽ không tới kịp, chỉ có thể tìm một chỗ đặt chân lâm thời.

Tìm kiếm một hồi, hắn chỉ vào một nơi nói: “Nơi này có một khu dân cư, đều là nhà cao tầng, chúng ta có thể qua xem một chút có chỗ ở không.” So sánh với khu nhà trệt, khu cao tầng là nơi vây hãm tang thi bên trong an toàn nhất.

Động tác của tang thi sơ cấp không linh hoạt, nếu chúng nó đuổi theo người ở nơi bằng phẳng thì còn được nhưng nếu leo cầu thang lên xuống thì cũng không dễ dàng. Tang thi bị giam trong nhà cũng giống vậy, cửa nẻo phòng ốc cao tầng, vách tưỡng rắn chắc hơn nhiều so với khu nhà trệt. Không ít nhóm tang thi biến dị trong mấy tòa nhà cao tầng đều bị nhốt không ra được, thậm chí mấy tháng sau tận thế chúng vẫn không cách nào đi ra khỏi đó.

Phương Hách tuy rằng không rõ nguyên nhân nhưng vẫn theo thói quen tín nhiệm Hạ Tử Trọng, đương nhiên không có dị nghị gì liền gật đầu đồng ý.

Con gấu biến dị kia hai người cũng không động vào, mặc dù Hạ Tử Trọng trọng sinh về nhưng cũng không biết rõ động vật biến dị có thể ăn được hay không, nếu giống như lời đồn đãi ăn tinh hạch tang thi con người liền biến thành tang thi, trong đầu loại thú biến dị này cũng có tinh thạch, hai mắt đỏ ngầu hung tàn cũng không an toàn, tốt nhất là cứ để nó ở đây, mặc xác nó.

Hai người lấy xe chạy lên đường cái, đoạn đường đi tới thủ đô có rất nhiều xe cộ bỏ hoang. Bây giờ căn cứ A thị tương đối yên ổn, vì an toàn, căn cứ rất cần nhiều nhân thủ gia nhập kiến thiết nội thành, đương nhiên hoan nghênh những người may mắn còn sống sót đi vào nương tựa.

Mở đài phát thanh trên xe là có thể nghe thấy tin tức của rất nhiều căn cứ lớn nhỏ chiêu mộ nhân mã, trong đó, đương nhiên các căn cứ lớn có quân đội hậu thuẫn là có sức hút nhất. Căn cứ A thị là nơi mà mọi người đều muốn hướng tới. Phương Hảch vươn tay điều chỉnh tần số radio, lông mày thanh tú hơi cau lại: “Tín hiệu sao lại kém như vậy?”

Hạ Tử Trọng cười cười: “Hiện tại tín hiệu vệ tinh cũng không thu được, tín hiệu radio có kém cũng bình thường thôi.” Sương mù quỷ dị hình như có thể ngăn cản sóng điện từ, một khi vượt qua khoảng cách nhất định, dù công suất có mạnh hơn cũng đều vô dụng, thu không được chính là thu không được.

Nghe âm thanh xì xào xì xào bên trong radio, Phương Hách thở dài, triệt để từ bỏ ý định chỉnh sửa nó, cầm lấy ống nhòm nhìn tứ phía, chỉ vào một hướng hỏi: “Tử Trọng, nơi anh nói là chỗ này hả?”

“Đúng, chính là khu cao tầng kia.”

Khu cao tầng kia cũng là do đám người Hạ Tử Trọng đời trước đi ngang qua, trong giai đoạn sơ kỳ tận thế, tất cả mọi người đều trốn trong khu dân cư đó, về sau khi phát hiện đám tang thi đều bị người trên đường cái hấp dẫn chạy đi, bên trong khu nhà còn an toàn hơn nhiều so với bên ngoài, bọn họ lúc này mới chọn khu dân cư đó làm điểm đặt chân.

Hai người dọc đường tránh né các loại chướng ngại trên mặt đường, thuận tiện thu mấy chiếc xe chở vật tư rải rác trên đường, xe tải thức ăn, xe đựng dầu. Cho đến khi chạy vào bên trong khu nhà mới thấy lượng tang thi quả nhiên không nhiều.

Tang thi rải rác bên trong khu nhà so với nội thành thật sự rất ít, có vài con tang thi bị nhốt trong nhà ở tầng cao nhất cứ đập đập cửa sổ, có mấy con vậy mà còn đập bể cửa sổ, nhưng bởi vì quá cao nên khi chúng rơi xuống cũng không còn nguyên hình nguyên vẹn, chết đến không thể chết lại lần nữa.

Hai người đỗ xe xong, tìm một căn hộ ở tầng một, nghe bên trong không có động tĩnh gì mới cạy cửa đi vào.

Gia đình này không phải là không có người ở, mà chủ nhân ngôi nhà đã biến thành tang thi tự nhốt mình trong phòng ngủ, hai người mở cửa phòng ngủ trực tiếp cho nó một cái chết sảng khoái. Chỉ là tìm một chỗ đặt chân mà thôi, xác nhận tạm thời không có tang thi uy hiếp, hai người mới vào phòng ngủ rồi tiến vào không gian. Vẫn là mảnh ruộng kia, đám gia súc sau nhà nhàn nhã đi tới đi lui. Thanh Sơn, nước biếc, nhà trúc, bãi biển, cảnh sắc đẹp khiến người ta không nhịn được cảm thán. Đặc biệt là hai người đã trải quanửa ngày hoạt động giết chóc mới về tới đây, có cảm giác buông lỏng, thoải mái cả người. “Đi tắm trước không?” Giết tang thi, trên người khó tránh khỏi đụng chạm thân mật với vài thứ dơ bẩn, cho dù bọn họ ăn mặc kín kẽ nhưng cũng không thoát khỏi dính phải vài thứ, khiến một người có thói quen dọn dẹp mọi thứ sạch sẽ như Phương Hách chịu không nổi.

“Ừ, tìm viên cầu kia nhìn trước đã.” Viên cầu chết tiệt kia nuốt hết một viên tinh hạch, ai biết nó có bị tiêu hóa kém hay không? Tuy rằng lúc đó xem vẻ mặt của nó tựa hồ cũng không có vấn đề gì, nhưng bình thường nó ăn có một cái bánh bao mà còn phải ngủ hết một ngày để tiến hành “tiêu hóa”, vạn nhất ăn tinh hạch rồi có phản ứng gì quái đản nữa thì sao?

Hai người ở trong phòng khách phát hiện nó đang nhảy chơi trên ghế salon, nhìn thấy hai người đã trở về, viên cầu trắng kia búng tại chỗ hai lần, rồi tựa như đạn pháo bắn thẳng vào lòng Phương Hách, bị Hạ Tử Trọng nhanh tay lẹ mắt chặn lại.

Hạ Tử Trọng như trước cầm nửa phần trên nhìn qua có vẻ như là đầu của nó, nửa phần dưới lại như quả bóng nước núc ních lúc ẩn lúc hiện, một đôi mắt to ngập nước chớp chớp, nghiêng thân thể, tò mò nhìn về phía Hạ Tử Trọng.

Chương 40: Ám khí

“Có vẻ như không có vấn đề gì đi?” Phương Hách lấy ngón tay chọt chọt bạch cầu mềm nhũn, a… Cái xúc cảm này còn thật khiến người ta nghiện mà.

“Mày cần phải ăn tinh hạch sao?” E rằng vật này chính là dưa vao ăn tinh hạch mới trưởng thành? Dù sao lúc bình thường nó chỉ cần ăn thức ăn của người liền ngủ ngon, nhưng bây giờ tinh thần lại sáng sủa ii, dáng dấp hưng phấn, giống như tinh hạch mới đúng khâu vị của nó?

Nó cứ nghiêng nghiêng cái thân thể trắng au của nó, viên cầu chớp chớp mắt, vẻ mặt mơ hồ.

“Thôi, phỏng chừng cung hỏi không ra được cái gì, ngày mai chúng ta ở phụ cận đánh chút tang thi, đem tinh hạch cho nó ăn thử coi sao rồi tính.” Tên này hình như ăn tinh thạch cũng không bị tang thi hóa, Hạ Tử Trọng lúc này mới để ý tới vấn đề này. Viên cầu cùng không gian là một thể, mà bây giờ không gian tựa hồ cùng hắn và Phương Hách cũng thành một thể, đây là một loại cảm giác nói không ra lời mà cũng không thể tả rõ, nhưng chính là có một loại ràng buộc nối bọn họ vào cùng một chỗ, khiến bọn họ nhận thức lẫn nhau, không cần lo lắng đối phương sẽ phản bội mình. Hai người đổi quần áo, tiến vào phòng tắm đã biến hóa không ít mà hưởng thụ suối nước nóng.

Ném viên cầu nhỏ đang có ý đồ muốn vào chung ra ngoài, Hạ Tử Trọng quang minh chính đại khóa cửa, đi theo phía sau Phương Hách ngồi vào trong suối.

Buồng tắm, phòng vệ sinh do không gian mở rộng mà lớn hơn, bây giờ từ cửa đi tởi buồng tắm còn có một con đường nhỏ lát đá cuội, đi lên còn có tác dụng xoa bóp bàn chân.

Nhìn người bên cạnhtrắng nõn tinh tế, vòng eo dẻo daihữu lực, nếuái không động tâm thì đầu óc chắc chắn có vấn đề. Tuy rằng lúc trước ở bên ngoài đánh tang thi có chút mệt mỏi, nhưng… Cái này cũng không ảnh hưởng tới chuyện tu luyện của bọn họ, không phải sao?

“Em mơi hôm nay phát hiện có dị năng tốc độ phải không?”

Thấy Hạ Tử Trọng hỏi, Phương Hách hai mắt mơ hồ mà dùng sức gật đầu: “Ngày hôm nay đột nhiên phát hiện ra, còn có thể dùng, từ lúc nào có nhiều thêm cái này em cũng không biết nữa…”

Hạ Tử Trọng suy nghĩ một chút: “Chắc là có khả năng liên quan đến việc lần trước em thăng cấp dị năng đi, sau lần đó chúng ta cũng không kiểm tra dị năng của em, chắc là do vậy nên mới không phát hiện ra dị năng khác.”

Sau khi tận thế đến, mỗi người vào lần đầu tiên kích phát dị năng cũng không có biểu hiện đặc thù nào. Tất cả các dị năng giả lần đầu tiên phát hiện mình có dị năng đều trong những tình huống bất ngờ. Điều này cũng khiến không ít dị năng giả còn chưa kịp phát hiện mình khác thường thì đã ngủm rồi. Sau lần đó, có không ít tang thi cung bắt đầu xuất hiện dị năng, chỉ là không biết đám tang thi đó sau khi biến thành tang thi liền có dị năng hay là phải trải qua tiến hóa mới có? Hoặc là khi chúng nó vẫn còn là người thì đã có dị năng rồi? Cái này vẫn còn là một bí ẩn, tạm thời vẫn chưa có ai xác định được. “Nói như vậy sau này mỗi lần thăng cấp dị năng liền có thể kích phát ra được một loại mới sao?” Phương Hách lại càng thêm hưng phấn, gương mặt trắng nõn vì vậy mà trở nên đỏ hồng, có lẽ là do hưng phấn, cũng có thể là do nước nóng.

Tiếng thác nước ào ào, mặt nước không ngừng giao động khiến người ta mơ hồ có thể nhìn thấy cảnh sắc trong nước, rồi lại cố tình thấy không rõ lắm, trái lại càng khiến cả người bồn chồn.

Hạ Tử Trọng hắng giọng: “Tính khả thi không phải quá lớn. Cũng có lẽ là do không gian, nước trong không gian có tác dụng kích phát tiềm lực con người, nhưng không có người nào là toàn năng, hơn nữa ham nhiều nhai không nát, coi như có thể kích phát ra tất cả dị năng cũng chưa chắc đã có thể sử dụng thành thạo tất cả. Chúng ta bây giờ phải nghiên cứu triệt để dị năng mà bản thân nắm giữ rồi mới phối hợp vận dụng với công phu mà mình chọn.” Hắn lại nghiêm mặt nói tiếp: “Chúng ta bấy giờ vẫn còn quá yếu.”

Phương Hách vẻ mặt thành thật gật đầu: “Nếu như sức của em mạnh hơn nữa, nắm được phương pháp đánh tang thi chính xác thì ngày hôm nay đã có thể mượn tốc độ trực tiếp giết chết hết đám tang thi rồi.” Kết quả cậu ngày hôm nay chỉ có thể dùng biện pháp gõ lên đầu một con tang thi mấy lần, có thể lập tức trực tiếp đánh chết đãít lại càng ít trái lại biến thành dẫn tới một bầy quái, còn phải nhờ Hạ Tử Trọng ở phía sau giúp cậu thu thập hỗn loạn. “Cho nên, chúng ta phải tăng cao thực lực.” Gật đầu, gật đầu.

“Khụ, khí công có tác dụng đối với dị năng mới vô cùng có lợi, cho nên…”

Cho nên, Phương Hách đỏ mặt, bây giờ cậu mới rõ là người nào đó muốn song tu, muốn trở nên mạnh mẽ cũng chỉ là cái cớ, thực sự thì người nào đó là muốn chiếm tiện nghi cậu, nhưng cậu cũng sẽ làm bé ngoan rửa sạch mình dâng lên, dù sao bây giờ cũng ở trong phòng tắm, cũng không cần phải ngại.

Phòng tắm là một nơi rất tôt.Thứ nhất nước có tác dụng làm trơn, một ít trợ lực bên ngoài cũng không cần dùng, nước cũng có sẵn hai người làm xong cũng thanh lý dễ hơn. Hai là hình như nước trong hồ có tác dụng bổ trợ cho việc tu luyện của hai người bọn họ. Càng làm cho Hạ Tử Trọng cảm thấy có chút?ilchính là, không gian thăng cấp xong, trong phòng tắm liền có một tảng đá xanh lớn, vừa bắt đầu hắn còn tưởng rằng đó là vi thuận tiện cho hai người sử dụng làm dựa vào để ngâm mình, nhưng bây giờ…

Nhìn người nào đó ánh mắt mê ly nằm trên tảng đá hẳn có thể xác định-vật này đặt trongbuồng tắm chính là vì để người “Song tu” dùng! Cái người lúc trước phát minh ra không gian này rốt cuộc háo sắc tới cỡ nào chứ? Tại sao khắp nơi đều đang công khai ám chỉ người khác phải qua Song tu mới luyện công tăng năng lực được?!

Không quản người lúc trước phát minh ra không gian này ôm tâm tư gì, ngược lại buồng tắm đối với song tu có tác dụng bổ trợ, điểm này là không nghi ngờ chút nào, Hạ Tử Trọng cảm thấy tinh lực của mình tựa hồ dùng mãi không hết, trước đây ở trong phòng ngủ chỉ có thể vận chuyển một vòng chu kỳ công pháp, ở trong phòng tắm vậy mà có thể kiên trì tới ba lượt, cuối cùng ôm Phương Hách sắp hóa thành nước đi ra ngoài cũng không thấy tốn bao nhiêu sức lực.

Bây giờ, ngay thời điểm Phương Hách hành động bất tiện liền thể hiện ra chỗ tốt của việc cậu hay tích trữ lương thực, làm thêm cơm nước như thế nào. Hai người dựa vào nhau trên giường lớn tầng hai, ăn cơm lúc trước Phương Hách để trong không gian, căn bản không cần đi vào nhà bếp chuẩn bị.

Phương Hách ăn là món cháo gà hầm cùng với bắp, Hạ Tử Trọng ăn là cơm cà ri hơi có chút cay, cộng thểm lagu bò. Ăn cơm tối xong, ôm người yêu vẫn còn vô lực vào lòng, Hạ Tử Trọng đặt tay lên eo cậu nhẹ nhàng xoa bóp : “Sáng sớm ngày mai chúng ta lại nghiên cứu kết hợp dị năng với công phu còn phải tìm cách làm mấy món vũ khí tiện tay nữa.”

Chỉ dùng ống tuýp đánh tang thi cũng không phải là biện pháp tốt, đánh tang thi, đánh biến dị thú, lực sát thương của ống tuýp cũng chỉ ở một trình độ nhất định. Cũng chỉ có dị năng giả hệ sức mạnh mới có thể sử dụng được. Hai người tìm được công pháp đều toàn sử dụng đao, kiếm, dùng ống tuýp thật sự là vô ích.

Phương Hách nằm trong ngực Hạ Tử Trọng gật gật đầu, mơ mơ màng màng ngủ mất, trong quá trình song tu, hình như tinh thần cùng thể lực tiêu hao nhiều hơn bình thường, nhưng chỉ cần ngủ một giấc là sinh long hoạt hổ trở lại. Đặc biệt là Phương Hách ngày hôm nay phát hiện mình có dị năng mới mà sử dụng quá độ, thể lực tiêu hao lớn hơn một chút lúc này cũng không thể kiên trì nổi nữa. Bàn tay Hạ Tử Trọng vuốt ve mái tóc mềm mại, Hạ Tử Trọng cúi đầu hôn lên đỉnh đầu cậu, trong lòng tràn đầy ấm áp. Viên cầu trong lúc Hạ Tử Trọng ôm Phương Hách lên lầu cũng nhún nhảy đi theo, vào lúc này đang nằm trên gối Phương Hách, hai mắt to tròn đã nhắm lại, ngủ say Vô cùng. Một cái giường lớn có hai người một viên cầu, rất có cảm giác một nhà ba người. Sáng sớm hôm sau, khi bầu trời trong không gian mới chuyển sắc hai người đã tỉnh dậy. Phương Hách vuốt mắt, mơ màng bò xuống giường đi vào nhà bếp chuẩn bị bữa sáng, Hạ Tử Trọng thì lại đến “nông trường phía sau, nhặt trứng mấy ngày nay chưa nhặt, một tay cầm rổ, một tay cầm đèn pin, mỗi khi phát hiện một cái tổ liền đi qua kiểm tra xem có gì không.

Gà vịt trong không gian sau khi đẻ trứng liền bắt đầu ấp. Chúng nó tựa hồ đối với Hạ Tử Trọng thân là chủ nhân không gian hoàn toàn không có tâm tình sợ hãi, cho dù Hạ Tử Trọng đưa tay đến dưới thân chúng nó lấy trứng đi mất cũng không có phản ứng gì, giống như hoàn toàn không phát hiện ra người nào đó đang trắng trợn cướp đoạt “nhi nữ” của bọn chúng.

Thu hoạch trứng xong, hai người ở trong sân nghiên cứu mấy cuốn bí tịch đã chọn trước đây, mãi đến mười giờ sáng mới ra khỏi không gian. Nhìn tầng mây màu xám ngoài cửa sổ, hồi tưởng lại sắc trời xanh thăm thẳm trong không gian, khiến tâm tình hai người lập tức ngột ngạt.

“Tình huống bên ngoài không có đột biến, đi thôi.” Hạ Tử Trọng xác nhận tình huống bên trong khu nhả, thấy số lượng tang thi bên ngoài không tăng cũng không đến chặn cửa, lúc này mới nói khẽ với Phương Hách. Hai người không đi cửa chính – từ âm thanh bên ngoài hành lang thì hình như có hai con tang thi đang lắc lư ở cầu thang. Hai người trực tiếp từ cửa sổ chỗ để xe rón rén bò ra ngoài, khởi động xe nhanh chóng chạy ra khỏi khu nhà.

Người lái xe là Phương Hách, Hạ Tử Trọng còn đang kiểm tra đồ hắn mới lấy ra từ trong kho hàng sáng nay, có thể thay thế vũ khí tầm xa.

Cây đũa bằng trúc nhỏ được dị năng hệ kim bao bọc, lợi dụng phong hệ gia tốc, bắn về phía mục tiêu. Từ cửa sổ chiếc xe chạy như bay bắn ra một điểm màu vàng, còn kèm theo một chút ánh màu xanh, bắn trúng một thân cây ven đường cách đó không xa, nhìn kỹ lại có thể phát hiện, trên thân cây khô kia đã bị xuyên thủng một cái lỗ nhỏ!

Để ống nhòm xuống, Hạ Tử Trọng hài lòng cong khóe miệng, hiệu quả không tồi.

“Có được không?” Phương Hách một bên lái xe một bên hỏi. “Không thành vấn đề, nhưng còn cần cải tiến một chút.” Hạ Tử Trọng cầm lấy vài món “ám khí” đặt ở trên đùi, những thứ này đều là bọn họ lấy từ siêu thị trước đây, trong mấy khu chợ mà có. May mà không gian bọn họ cũng khá lớn, mới rãnh rỗi thu thập mấy thứ đồ không dùng được này, bây giờ lại tìm ra phương pháp thích hợp sử dụng rồi.

Hai mắt Phương Hách cong lên, lúm đồng tiền đẹp đẽ liền hiện ra: “Trước đây còn ngại trúc trong không gian lớn nhanh quá, cho dù chúng ta mỗi ngày làm cơm lam cũng dùng không hết, bây giờ có thể làm ra những thứ cần thiết hơn rồi.”

Hạ Tử Trọng gật gật đầu, tăm quá nhỏ lúc đối phó với người thì còn dùng được, nhưng với tang thi thì rất miễn cưỡng. Gậy vót ra từ trúc thì quá dài dùng rất phiền phức, dù trong những tình huống ngẫu nhiên vẫn có thể xài được, nhưng nếu dùng để đánh tang thi thường xuyên thì sẽ ảnh hưởng tới tốc độ.

Kỳ thực nếu có thể làm bằng sắt thép mới là tốt nhất, hơn nữa chính hắn còn có dị năng hệ kim và hệ phong phụ trợ, hiệu quả hẳn là đất đến mức độ tốt nhất, nhưng muốn mấy thứ đó thì bây giờ đi chỗ nào tìm người làm đây? Làm bằng trúc còn có thể nghĩ biện phát sử dụng, cùng lắm thì tự làm ra thôi.

“Không biết lần này có thể tìm được vũ khí thuận tay không nữa.” Trước tận thế Hạ Tử Trọng có tâm tìm một số thứ làm vũ khí, nhưng có thể là do quá bận rộn, hắn cũng chỉ vội vàng thu thập vật tư, đem một đống ống tuýp thu vào không gian, còn các công cụ bằng sắt thép khác thì để qua một bên, bây giờ còn phải nghĩ biện pháp tìm vài thứ.

Cũng may, trước kia hắn có biết một vài tin tức có liên quan, trở về xem thử có lấy được cái gì hay không.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *