VÁCH TƯỜNG CÓ MẮT – chương 5 – 7 [text]

chương 5:  Ngậm quy đầu sâu trong cổ họng, bú sữa, liếm bi, chơi cúc nguyệt.

Tô Minh uốn éo thân thể muốn quay mặt nhìn về phía anh. Giang Xuyên từ trong cơ thể cậu lui ra ngoài, kia nơi bị làm đên đỏ tươi không chặn nổi chất lỏng từ bên trong huyệt chảy ra. Cái cảm giác này khiến Tô Minh không biết làm thế nào, theo bản năng mà chặt chẽ co rút cúc huyệt lại, sau đó thả lỏng. Lúc thả lỏng tinh dịch nhỏ xuống ở giường đơn, ướt một bãi.

“Ừm… Nhiều tinh dịch quá…”

Tô Minh nửa nằm, không khép được hai chân lại tùy ý để tinh dịch như không khống chế chảy ra ngoài.

Thấy cậu xụi lơ, Giang Xuyên hỏi: “Cần anh giúp một tay không?” Nhưng mà sau đó Tô Minh liền khôi phục trạng thái như lúc trước ngơ ngơ ngác ngác không chịu nói. Giang Xuyên cảm thấy buồn cười, không nhịn được muốn đùa cậu, anh nói: “Muốn anh chịch em một lần nữa phải không? Em có muốn anh giúp em vệ sinh không?”

Tô Minh nghe được lập tức hướng về anh đưa tay ra, Giang Xuyên đem người bế lên, đi vào nhà vệ sinh. Nhà vệ sinh trong phòng cho thuê chỉ có thể chứa được một người. Cho dù Tô Minh vóc người so với Giang Xuyên có chút thon nhỏ nhưng mà hai người ở bên trong vẫn rất chật chội. Hơi hơi động đậy cơ thể cậu dán vào thân thể của đối phương khiến Tô Minh lúc này đứng run cả chân, thân người đều kề sát ở trên người Giang Xuyên. Người kia mở vòi sen, lúc nước nóng dội trên lưng Giang Xuyên đột nhiên nâng cái mông của cậu đem người toàn bộ ôm lên.

Tô Minh sợ hết hồn, Giang Xuyên liền hướng lên trên ra hiệu cậu để hai chân kẹp lấy hông của mình.

Tô Minh hỏi: “sao lại phải làm như vậy a?”

Giang Xuyên nói: “Anh không có cánh tay thứ ba giúp em rửa sạch sẽ …”

Tô Minh ngoan ngoãn đem hai tay hai chân đều vòng lại ôm trên người đối phương như khỉ koala. Giang Xuyên cầm vòi sen đưa về phía hạ thể hai người để dòng nước tinh tế đi vào miệng huyệt mới vừa trải qua cao trào.

Giang Xuyên đưa ngón tay cắm vào, đảo qua mấy lần mang ra một luồng chất lỏng dính nị mà dường như toàn bộ cũng không bị khô lại vẫn trơn ướt. Qua vài lần đảo qua lên xuống Tô Minh phát hiện mình lại có cảm giác. Thân thể dâm đãng lại bắt đầu hướng về Giang Xuyên khát cầu yêu thương.

Giang Xuyên tự nhiên cung cảm ứng được ngón tay cắm vào bên trong cúc huyệt mềm mại, động huyệt như tham ăn cái miệng nhỏ quấn lấy ngón tay của anh hút vào liên tục. Tô Minh cằm để trên bả vai anh thừa dịp dục hỏa còn chưa kịp đốt cháy lý trí, cậu nói:” Để em tự mình làm xong… em… ngày mai còn có phỏng vấn…”.

Giang Xuyên dừng lại động tác thả người xuống dưới rồi treo vòi sen lên, anh hôn một cái lên trán Tô Minh, một tay chống đở trên vách tường, cúi đầu để sát vào bên tai cậu, anh nói rằng: “Ngày mai mấy giờ em đi?”

Tô Minh cảm thụ được người kia hoàn toàn mạnh mẽ đem mình ôm vào trong lồng ngực, cậu hít sâu một hồi mới trả lời: “Buổi sáng 10 giờ.”

“Sáng ngày mai lúc 9 giờ, em đem cái mông cong đến bên tường, anh phải cho em ăn ‘ bữa sáng’ thật ngon.”

Tô Minh không hiểu nhìn anh, Giang Xuyên ngay sau đó nói: ” Hai trứng và lạp xưởng.”

Tô Minh sững sờ phản ứng lại, trợn to hai mắt, bên trong ánh mắt như viết câu không thể tin tưởng: “Chuyện này… Điều này sao có thể…”.

Giang Xuyên như đương nhiên, anh nói: “Vì sao không thể? Em không phải cách cái lỗ này tưởng tượng bị anh chịch sao?”

Không chờ Tô Minh đáp lại, Giang Xuyên Xoa Xoa mái tóc ướt át của cậu đi ra ngoài. Bây giờ Tô Minh nằm trên giường không ngờ mình thật cùng người kia đã làm tình, ngày hôm nay tất cả những chuyện này đều phát sinh quá nhanh.

Giang Xuyên…

Cậu thấy cái lỗ trên tường nghĩ đến người kia yêu cầu cậu ngày mai làm chuyện đó cảm thấy xấu hổ đên không chịu được, nhỏ giọng mắng câu: “Biến thái!”

Vừa dứt lời, liền nghe tiếng Giang Xuyên cười từ cái lỗ trên tường truyền tới, anh nhàn nhạt nói: “Ô? Ai trước tiên rình coi?”

Tô Minh tự biết đuối lý, mà đêm nay bị anh cho ăn đên thỏa mãn nhưng cũng không còn sức lực, ngồi xuống đem áp phích quảng cáo dán lên rồi về trên giường ngủ thiếp đi. Cậu ngủ đến hôn thiên ám địa, tự nhiên bỏ lỡ thời gian cùng Giang Xuyên “ăn bữa sáng.” Lúc cậu tỉnh lại đã gần 9h30 thời gian hẹn phỏng vấn còn có nửa giờ nên cậu vội vội vàng vàng thu thập Xong ra cửa. Lúc đi về qua hàng hiên Tô Minh ủ rũ cúi đầu. Bước đến phòng 602, chính là phòng của Giang Xuyên cậu do dự một chút, giơ tay gõ cửa: “Giang Xuyên.”

Cửa rất nhanh từ bên trong mở ra, Giang Xuyên như trước trên ngươi không mặc áo, nhìn thấy cậu cung không ngoài ý muốn, anh hỏi: “sao vậy?”

Tô Minh lắc đầu một cái nói: “Không có chuyện gì.” Sau đó ngẩng đầu nhìn anh thấy kia trong mắt người kia cũng không hề có dấu hiệu tức giận, cậu lại nói: “Sáng sớm em không phải cố ý quên đâu!”

Giang Xuyên dẫn người vào ngồi trên ghế, mặt nhìn về phía cậu, hai chân mở rộng nói khẽ: “Ngày đó cách tường, không thể nhìn em liếm dương vật cho anh. Em liếm anh sướng đến cao trào anh sẽ suy nghĩ thêm có nên tha thứ cho em không.”

Tô Minh quỳ gối giữa hai đùi anh khoảng cách rất gần phảng phất có thể ngửi thấy được một mùi vịnam tính đặc trưng, không nồng mà rất gợi cảm. Cậu cách quần năm chăt dương vật chưa hoàn toàn cứng rắn của anh vuốt ve mấy lần, cảm nhận được vật ở trong tay từ từ trở nên cứng rắn mới cởi quần của Giang Xuyên ra.

Anh vuốt ve mặt của cậu ép cậu lại gần, chờ quần kéo xuống côn thịt bị thả ra cứng rắn đánh vào trên mặt Tô Minh. Cậu không cảm thấy đau mà lại cảm thấy lửa nóng hừng hực trên mặt làm cho cậu triệt để trầm mê. Tô Minh đầu tiên là lấy tay thưởng thức hai cái túi thịt tròn tròn lè lưỡi như một con chó con đem toàn thân côn thịt mỗi một nơi đều liếm dính nước miếng của mình. Chờ dương vật đều bị nước làm ướt át sẽ đem quy đầu to lớn ngậm vào, khoang miệng đem toàn bộ quy đầu bao vây lấy, đầu lưỡi xảo diệu ở bên trong gãi nhẹ lỗ nhỏ trên quy đầu. Giang Xuyên mở mắt nhìn cậu, nốt ruồi dưới mắt của cậu vì bộ dáng dâm đãng mà tăng thêm mấy phần quyến rũ, anh sờ sờ đầu Tô Minh, anh nói: “Ngoan, em nuốt hết toàn bộ vào đi.”.

Tô Minh thả lỏng, cố gắng đem nhục bổng thô to từng chút từng chút nuốt vào miệng. Giang Xuyên thở hổn hển cảm xúc với ngày đó tuyệt nhiên là bất đồng. Có thể nhìn tiểu mỹ nhân nuốt côn thịt của mình như ăn sơn trân hải vị còn gì tuyệt vời hon.

Quy đầu tiếp tục hướng bên trong thăm dò, sau đó cả cây đều được cậu nuốt vào, dương vật đến nay chưa từng được vào sâu như thế. Sau đó Tô Minh bắt đầu năm chăt dương vật trong miệng đánh động phun ra nuốt vào.

Lúc chưa kịp nuốt vào thì một làn gió nhẹ nhàng thổi qua dương vật. Giang Xuyên tỏ vẻ khá thích thú, Tô Minh liền lấy lòng liếm mấy cái lên những chỗ mà gió thổi qua. Phía sau Giang Xuyên chính là cửa sổ, ánh mặt trời từ bên ngoài chiếu vào, anh hơi hơi nghiêng người sang một bên, có một tia sáng chiếu một nửa ở trên người anh rồi rơi trên mặt Tô Minh làm khuôn mặt nhỏ tinh xảo kia giơ phút nay dâm mỹ đến vô cùng. Tô Minh liếm láp càng ngày càng ra sức, không kịp nuốt nước bọt xuống, một ngụm nước thuận theo khóe miệng chảy ra, dưới ánh mặt trời lóe lên óng ánh loang lổ.

Đợi đến quai hàm của cậu mỏi đến lợi hại, Giang Xuyên cũng không cho cậu tránh dồn lực khí ở hai gò má của cậu trước sau phun ra nuốt vào. Tô Minh phát ra tiếng ô ô không rõ nhưng chứa đầy hàm xúc. Khóe mắt bị kích thích chảy ra nước mắt, trước mắt ngoại trừ cơ bụng săn chắc của Giang Xuyên còn là đám lông đen bóng cứng cứng chợt xa chợt gần… Càng ngày càng mông lung…

Rốt cục, Giang Xuyên ở trong miệng cậu bắn ra. Quy đầu phun ra tinh dịch bắn vào cổ họng làm cậu sặc khiến cậu xuất toàn lực đẩy Giang Xuyên ra một bên ho “khụ..khụ” một bên chảy nước mắt, dáng dấp thật đáng thu’ong.

Giang Xuyên đem cậu từ trên mặt đất bế lên, làm cho cậu khóa ngồi ở trên chân mình, hai tay lau nước mắt trên hai gò má cậu. Tô Minh nằm nhoài lên người anh, đầu chôn ở hõm vai, hơi thỏ không thông.

Sau đó, Giang Xuyên đem cả người cậu bế lên đặt ở trên bàn để máy vi tính, trên bàn còn có 1 notepad đặt ở một bên khác. Giang Xuyên khum người hôn một cái lên mí mắt của cậu. Tô Minh nhìn anh cởi áo của mình vùi đầu để sát vào trước ngực của cậu. Hai đầu vú hồng hồng lộ ra dưới ánh mặt trời nhàn nhạt, Giang Xuyên lè lưỡi liếm liếm, cảm giác được người dưới thân run lên, anh liền nở nụ cười: “Ngay cả núm vú này cũng rất mẫn cảm sao?” Thật sự là cực phẩm.

“Ừm… Sướng quá…”. Cậu ưỡn ưỡn thân trên đem núm vú đến gần cho Giang Xuyên liếm láp.

Tô Minh cũng không biết cậu tuy có âm huyệt giống phụ nữ nhưng chưa từng lưu ý đến bộ ngực của cậu, bây giờ bị Giang Xuyên luân phiên dùng đầu lưỡi kích thích, cảm giác được dòng dâm thủy ở bên trong hoa huyệt cũng muốn chảy ra.

Giang Xuyên không có buông tha mỹ vị bật nhất này, đem hai cái núm vú liếm đên đĩnh đứng lên, một ý nghĩ lớn mật xuất hiện trong đầu anh, anh hỏi: “Em đã có âm thần giống phụ nữ, vậy có thể xoa bóp cho bộ ngực lớn hơn không?”

“Không… Như vậy, rất kỳ quái…” Tô Minh chống cự ý nghĩ này, Giang Xuyên nhíu mày, anh thầm nghĩ: “Thử một chút thì biết.”

Anh buông tha đầu nhủ bị hút sưng tấy dọc theo cơ bụng bằng phẳng tiếp tục đi xuống, cởi quần của cậu cùng quần lót khả ái giống như của phụ nữ dùng. Nhìn thấy cái quần lót này anh thật sự thấy cậu cực kỳ dễ thương, anh cười ra tiếng: “Bộ ngực bóp lớn hơn cũng không đáng kể, anh mua cho em áo lót dâu tây.”

Tô Minh đỏ mặt, cái quần lót này lúc sáng sớm vội vã ra ngoài cậu đã vội vàng mặc vào. Trước kia lúc mua cậu thích mua những thứ giống phụ nữ rồi lại cũng quên mất. Mà Giang Xuyên dường như lại rất hài lòng với bộ dáng này… Anh đem hai chân cậu mở ra, tiểu đệ màu phấn nhạt của cậu đã dựng thẳng đứng ở đó đợian ủi. Ánh mặt trời từ mặt bên chiếu qua đây, hoa huyệt như cánh hoa mở bung ra bên trong lại chảy ra dâm dịch, cửa huyệt vừa mở vừa khép hấp dẫn dương vật thô to đi vào.

Giang Xuyên không để ý hoa huyệt mà đưa ngón tay đặt ở bên trong khe mông của cậu tìm kiếm mật huyệt phía sau. Ngón tay anh nhẹ nhàng xoa nhẹ những nếp nhăn chung quanh cúc huyệt rồi nhìn phản ứng của Tô Minh.

Tô Minh nhíu nhíu mày, không phản ứng quá lớn. Dù sao lúc trước trong mộng đã cảm nhận, thậm chí còn bị đối phương dùng hai cái dương vật đồng thời đâm vào. Toàn thân cậu đều thả lỏng, nếu như Giang Xuyên muốn chơi hậu huyệt của cậu. Cậu càng mong đợi nhiều hơn.

Giang Xuyên thấy cậu chẳng hề chống cự, đem hai cánh mông mở ra, ngón tay ở hoa huyệt phía trước lấy một ít dâm thủy đưa đến miệng cúc huyệt nhẹ nhàng đi vào.

Anh một bên làm công việc mở rộng cúc huyệt, lại sợ hoa huyệt phía trước chịu lạnh nhạt nên một tay xen vào bên trong cúc huyệt đem cái mông Tô Minh toàn bộ nâng lên, cúi người xuống để sát vào hoa huyệt đang ồ ồ chảy ra dâm dịch lè lưỡi liếm lên. Tiểu đệ đệ thanh tú của cậu không người hỏi thăm, Tô Minh không thể làm gì khác hơn là tự mình năm chăt nÓ nhẹ nhàng Xoa Xoa.

“Ừm… Giang Xuyên… anh đừng… đừng… liếm…” Hạ thể của Tô Minh ba chỗ đều bị kích thích, hoa huyệt đương nhiên không vừa lòng với đầu lưỡi xen vào, nó quen ăn vào cái tên to xác kia. Cúc huyệt được nhẹ nhàng mở rộng, ngoại trừ đối với dị vật Xâm nhập hơi có không thích ứng cũng không có cảm giác khác. Giang Xuyên không để ý tới lời cậu. Hoa huyệt non mềm không bỏ được nên anh đem hai môi hoa liếm đên càng ngày càng đầy đặn. Đầu lưỡi nhợt nhạt Xen vào miệng huyệt, cảm nhận được huyệt đạo kia muốn co rúc lại liền rút ra rồi hôn một cái rất vang dội vào trên miệng huyệt.

Tô Minh đỏ mặt, hai chân kẹp lấy đầu của anh lung lay tựa như nũng nịu đòi Giang Xuyên nhiều hơn nữa. Anh bật người dậy, hậu huyệt có thể chứa đựng ba ngón tay song song ra vào, sau đó anh rút ra, đổi thành côn thịt như đại pháo để ở trước cúc huyệt.

Tô Minh ý thức được anh muốn làm nên mở lớn chân để người kia dễ dàng hành động. Giang Xuyên một bên đỡ cự pháo, chầm chậm mà kiên định Xen vào.

Tô Minh cắn môi dưới, quy đầu tiến vào có chút khó khăn, đó là cả cây dương vật rất lớn. Giang Xuyên hiển nhiên cũng biết, nhưng anh không dự định lúc này lui ra.

Cậu cúi đầu nhìn dương vật màu tím đen bị cái mông trắng mịn từng chút nuốt hết. Dương vật bên trong từ từ mà phồng lớn hơn một vòng, Tô Minh tận lực thả lỏng thân thể, làm cho anh đi vào thuận lợi hơn.

Quy đầu sau khi xen vào được thì phần sau sẽ không còn khó khăn, Giang Xuyên rất mau đi vào hơn một nửa. Anh kéo bàn tay Tô Minh hướng đến chỗ hai người giao hợp sờ vào phần dương vật còn bị chặn không xen vào hết. Tuy rằng không nhìn thấy nhưng Tô Minh thậm chí có thể tưởng tượng được tay theo dương vật càng ngày càng đi sâu vào cuối cùng có thể sờ được bụi lông mao thô ráp.

Sao khi đợi cả cây thịt đều tiến vào, Giang Xuyên nhẹ nhàng mà đâm cắm một hồi, anh vừa động vừa nói: “Bảo bối, em thật tuyệt, hai cái huyệt đều có thể ăn dương vật của anh.” Dứt lời, huyệt đạo kia càng đâm càng mềm mại, Giang Xuyên không nhẫn nại thêm bắt đầu dứt khoát thoải mái mà đâm lộng. Tô Minh lúc đầu nén tiếng rên rỉ từ khóe miệng tràn ra, sau này cũng không đè nén nữa thả lỏng cổ họng mà rên rỉ.

Bàn theo động tác của hai người mà mạnh mẽ lung lay. Bây giờ là buổi chiều, đa số người đều không có Ở trong nhà nên Giang Xuyên mãnh liệt tiến công liên tục. Hậu huyệt Tô Minh mới nếm thử tư vị này, đây là chỗ vốn không phải là dùng để làm tình cậu có chút không chịu nổi, nên dùng đầu gối đá nhẹ Giang Xuyên, vừa mở miệng nói: “Nhanh quá… ah… em chết mất… Chậm một chút… A…”.

Giang Xuyên dứt khoát khép hai chân cậu lại ôm thân thể cậu nghiên qua một bên động tác lại tiếp tục. Vách tường thịt căng mịn làm cho anh không có cách nào khống chế chính mình, anh nghiêng mặt sang bên hôn lên mắt cá chân của Tô Minh, nói rằng: “Sao có thể chết được, cúc huyệt rõ ràng cắn anh không tha đây.”

Dương vật đem những nếp nhăn xung quanh cúc huyệt nhỏ hẹp làm cho bằng phẳng, hai túi tròn theo động tác đâm xuyên “ba ba” va vào cánh mông trắng mịn. Trên cái mông đều bị va chạm làm nổi lên sắc hồng. Chỉ thấy sợi gân xanh chung quanh dương vật cự đại không ngừng ra vào, Tô Minh dần dần nếm trải lạc thú, đặc biệt là quy đầu ở bên trong tràng thịt ép lên tuyến tiền liệt, càng làm càng sảng khoái khiến cho cậu run lên.

“A a a… Giang Xuyên… đừng… Dừng lại ah… Nha nha…” Tô Minh lắc đầu, hậu môn bị dương vật kịch liệt ra vào làm cậu sưỚng quá mức. Quy đầu mỗi khi đem tuyến tiền liệt nghiền ép một lần, phía trước dương vật liền không nhịn được muốn bắn tinh. Cuối cùng cũng bộc phát, tiểu đệ nhỏ của cậu run run bắn ra bạch dịch làm hậu huyệt theo đó mà chặt chẽ co rút lại, đem lại cho Giang Xuyên cảm giác sảng khoái đên hơi nhướng mày, cố nén dục dục vọng muốn bắn tinh, anh dừng lại cảm thụ huyệt đạo cắn chặt cÔn thịt của mình.

“A… Thật là sưỚng… Giang Xuyên, anh mạnh quá… A…” Tô Minh ánh mắt tan rã, toàn thân mềm nhũn, bên trong hậu huyệt vật cứng còn chưa tới cao trào ở bên trong tiếp tục bứt lên trước. Tô Minh bị làm đên thoải mái, nhắm mắt lại tùy ý anh ra vào trong cúc huyệt, cảm thụ được độ tồn tại cường liệt của phân thân người kia ở trong thân thể mình.

“Ừm… Sao anh còn không bắn…” Tô Minh mở mắt ra, nhìn thấy Giang Xuyên trên thái dương đầy mồ hôi. Trên thực tế hai người từ lâu đã ra một thân mồ hôi, Giang Xuyên ôm lấy hai bên eo của cậu, động tác ở hạ thân càng thêm kịch liệt khiến cái bàn lay động càng ngày càng lợi hại. Tô Minh thân thể bị anh đỉnh dần đỉnh dần mà xông lên phía trên. Giang Xuyên mạnh mẽ đâm vào đến thời khắc sống còn đem dương vật cả cây rút ra rồi lập tức tham tiến vào hoa huyệt ướt át cắm sâu đến cùng. Hai quả cầu thịt chặn lại miệng huyệt, bắt đầu ở bên trong hoa huyệt bắn tinh.

“A… Bắn vào…” Tô Minh thỏa mãn mà nhắm mắt lại, Giang Xuyên đem từng luồng từng luồng tinh dịch bắn sâu vào bên trong hoa huyệt, bắn xong toàn bộ anh mới rút ra ngoài. Chỉ thấy bị chơi quá lâu hậu huyệt bị mở một cái lỗ to, thậm chí có thể nhìn thấy thịt mềm bên trong. Phía trước hoa huyệt thì lại chảy ra tinh dịch màu trắng chảy dài nhỏ xuống ở trên sàn nhà…

chương 6:  Làm tình trong buồng tắm. Ngậm tinh dịch trong hoa huyệt mà ngủ.

Sau đó Tô Minh mệt đến ngủ thiếp đi, lúc tỉnh lại trời đã tối đen, Giang Xuyên cũng không có ở đây. Tô Minh mở điện thoại di động liếc nhìn thời gian là 19:37.

Cậu ngồi dậy, chăn từ vai trượt xuống dưới, trên người cũng không có mặc quần áo. Cậu ngồi yên một hồi, mới chậm rì rì đi mở đèn.

Hậu huyệt cảm giác khó chịu có điểm căng đau, Tô Minh mở ra hai chân thành chữ M nhìn vào gương đối diện bên giường thấy hai huyệt động đều bị làm đến sưng đỏ lên.

Một mình cậu làm những động tác này ngược lại không cảm thấy e lệ, sau khi kiểm tra hai huyệt xong liền đứng lên nhìn toàn thân một chút. Trên chiếc cổ trắng nõn có lấm ta lấm tấm vết hồng, tóc cung rối như tơ vò, trên mặt còn có lưu lại nước mắt do buổi chiều kịch liệt làm tình kích thích mà khóc ra.

Y phục của mình đều rơi trên mặt đất, Tô Minh từ trong tủ treo quần áo của Giang Xuyên tìm ra một cái áo sơ mi mặc vào người. Quần lót không biết có cái nào mới không nên không mặc. Mà cậu cũng không phải để cái mông trần vì Giang Xuyên cao hơn cậu gần tới 2o centimet, y phục của anh cậu mặc trên sẽ rất dài nên có thể che được phần hạ thân của cậu.

Tô Minh không biết Giang Xuyên đi đâu, nhưng cậu cũng không muốn trở về phòng của mình bởi vì cậu không có chìa khóa nhà này. Vì vậy cậu mặc quần áo của Giang Xuyên ở phòng của anh đi dạo một vòng. Tô Minh cảm thấy chỗ nào trong căn phòng này cũng mới mẻ, vết tích người kia sinh hoạt liền bày ở trước mắt, lúc trước từ cái lỗ trên tường nhìn trộm vẻn vẹn chỉ là một mặt mà thôi.

Khám phá hết tất cả cũng cảm thấy không còn gì mới mẻ, bắt đầu cảm thấy hơi mệt muốn tìm một cái gì đó để đọc, lúc này cậu mới nhớ buổi chiều khi bị đè lên bàn cậu đã nhìn thấy cái notebook.

Do dự một hồi, mặc dù biết làm như vậy không đúng nhưng mình nhìn trộm cũng đã làm, máy vi tính thì là cái gì đây! Mình chỉ muốn lên mạng giết thời gian mà thôi.

Tô Minh an ủi chính mình, mở máy vi tính.

Mặt bàn rất sạch sẽ, giấy dán tường vẫn còn mới tinh.

Tô Minh mở ra hết chương trình nhìn một chút, ngoại trừ vài trang nói du lịch cũng không nhìn thấy cái khác. Cậu quay trở về bàn, chuẩn bị chơi mấy trò chơi.

Phần mềm download ngầm báo đã gửi một tệp văn kiện, Tô Minh sau khi mở ra, lại bị nội dung bên trong tệp văn kiện hấp dẫn vì cậu thấy có hình của mình.

Tô Minh lập tức mở ra, bên trong có chừng hơn 1oo tấm bức ảnh đều là ảnh của cậu. Cậu xem lướt qua từng cái từng cái, thậm chí cũng không biết những tấm ảnh đó mình bị chụp lúc nào. Có tấm chụp từ bên trong mắt mèo dùng máy ảnh có tiêu cự từ xa chụp mình, cũng có hình chụp bóng lưng khi cậu xuống lầu, thậm chí còn có ảnh chụp trộm khi cậu khoả thân!

Tô Minh sợ hết hồn theo bản năng co thê biêt là anh từ cái lỗ trên tường chụp trộm. Suy nghĩ một hồi cũng không khó hiểu vì cậu có rất nhiều sơ suất. Tấm áp phích quảng cáo bị cậu nhiều lần kéo xuống rồi dán lên miếng băng dính đã sớm không có tác dụng, rất nhiều lúc sẽ rơi xuống một góc, vừa vặn có thể lộ ra cái lỗ trên tường.

Lúc đầu cậu cho là anh chỉ biết hành vi của mình mà không ngăn cản, ngoại trừ nghe trộm mình cũng không làm gì khác. Cậu đối với Giang Xuyên là thật long yêu thích nếu không sẽ không đối với anh ấy âm thầm động dục rất nhiều ngày.

cậu xem lướt qua tất cả những tấm hình, đột nhiên nghe thấy tiếng mở cửa cậu chỉ kịp đem tệp văn kiện đóng lại, sau đó khép notebook. Giang Xuyên mở cửa đi vào cầm trong tay một cái hộp đóng gói màu trắng.

Thấy Tô Minh đứng bên cạnh bàn, trong tay cầm vạt áo sơmi hạ thân lại không mặc quần lộ ra hai chân dài thẳng tắp. Cậu đứng đó mắt mở to nhìn anh như con cún con đợi chủ nhân về nhà.

Giang Xuyên bị vẻ mặt đáng yêu của cậu làm cho tâm hơi loạn nhưng vẫn bất động thanh sắc đem hộp đóng gói đặt lên bàn, thuận thế dựa vào bên cạnh bàn ôm chầm Tô Minh vào trong ngực:”Đói bụng không?” Tô Minh mặt chôn ở lồng ngực rắn chắc ngưỡng mặt lên, cậu nói: “Đói bụng lắm… anh đi đâu vậy ?”

Giang Xuyên dìu cậu bàn tay trên eo chậm rãi đi xuống tìm kiếm nắm lấy bàn tay cậu đang cầm vạt áo áo sơ mi che lại cái mông thịt, xoa nhẹ hai cái: “Ăn đồ ăn đi.”

Tô Minh tránh ra như bé ngoan ngồi ở một bên bắt đầu ăn.

Giang Xuyên giữ cậu ở lại ăn cơm rồi mở tủ quần áo trong phòng lấy quần áo chuẩn bị đi tắm. Tô Minh mắt liếc nhìn hành động của anh chờ anh tiên vào buồng tắm lập tức đem notebook mở ra tắt máy.

Cơm nước xong, cậu đem rác thải thu thập hết bỏ vào sọt rác rồi trở về giường ngồi. Sau đó cậu nhìn lên tường hướng về phía cái lỗ. Cái lỗ đã không còn tấm áp phích quảng cáo che chắn, có thể để lọt một bàn tay qua tuy rằng cậu rất muốn từ góc nhìn này cảm thụ một chút cảm giác của Giang Xuyên lúc nhìn lén cậu, nhưng bên kia tối đen chính mình lại cười mình ngốc. Không phải cậu đang ở nhà sát vách sao. Nhà của cậu làm gì có ai mà mở đèn.

Nghĩ đối phương cũng từng ở nơi đây nhìn qua cái lỗ nay giống như mình, Tô Minh cảm thấy được trong tâm từ từ lấp đầy cảm giác yêu thương, cậu quay đầu lại liếc nhìn buồng tắm, trừng mắt nhìn rồi đi tới.

Giang Xuyên đứng ở dưới vòi sen nhắm mắt lại ngẩng đầu lên rửa mặt. Tô Minh nhẹ nhàng mở cửa đã nhìn thấy một quang cảnh như vậy. Giang Xuyên cao ráo chân dài, da de khỏe mạnh màu lúa mạch. Cơ bắp vừa đúng cường tráng, so sánh với mình…cậu lắc đầu.. như bạch trảm kê…

Ánh mắt của cậu nhìn từ trên xuống dưới đem Giang Xuyên nhìn hết một lần, đặc biệt tại bộ vị nào đó dừng lại một chút, vật nam tính đang trong trạng thái mềm nhũn cũng có phân lượng không nhỏ buông xuống giữa đám lông mao màu đen như con thú hoang đang ngủ say một khi tỉnh lại uy lực vô biên.

Giang Xuyên lau mặt, nghiêng mặt sang bên nhìn cậu vẫy vẫy tay. Tô Minh rất vui vẻ mà đi vào. Phòng tắm của Giang Xuyên khá lớn, vòi sen cung bị anh thay đổi để cao hơn một chút.

Tô Minh không cởi áo sơ mi lại bị nước nóng làm ướt dán sát ở trên da, có thể nhìn thấy bên trong thân thể như thế này so với trần như nhộng càng mê hoặc hon.

“Giang Xuyên…” Tô Minh ôm eo anh làm nũng kêu anh một tiếng. Giang Xuyên cúi đầu, hôn một cái lên nốt ruồi trên khóe mắt cậu, hỏi: “sao vậy em?”

Tô Minh cũng không biết nên nói cái gì, hiện tại quan hệ của hai người cũng không quá rõ ràng, nhưng cậu lại cẩn thận để bảo toàn điểm ấy, chỉ lo nói trắng ra sau này lại rơi vào lúng túng.

Dù sao trước mắt vẫn mới là quan hệ thân thể thôi.

Tô Minh lắc lắc đầu: “Không có chuyện gì.” Giang Xuyên không nói nữa, nâng cầm cậu lên hướng về cái miệng nhỏ như sắc hoa anh đào hôn xuống.

Giữa hai người hôn cung không ít, đặc biệt là trong lúc làm tình. Trong lúc cả hai lên cao trào không cần phải nói nhiều dùng nụ hôn là thích hợp hơn. Hôn môi đối với hai người đã không còn xa lạ, mà vào lúc này trong phòng tắm mờ tối nụ hôn không mang theo tình dục giống như tình nhân an ủi lẫn nhau.

Tô Minh bị Giang Xuyên hôn đến thất điên bát đảo, nhếch miệng tùy ý người kia để đầu lưỡi trong miệng mình càn quét. Hơn nữa bởi vì chiều cao kém, Tô Minh phải nhón chân cộng thêm ngẩng đầu. Từ mặt cậu đên cổ tạo ra một đường thẳng vươn đến bên anh mà hôn môi.

Cuối cùng Giang Xuyên buông cậu ra, cậu mơ mơ màng màng đến gần liếm liếm đôi môi người kia.

Cậu nghĩ thầm: Giang Xuyên thật là ôn nhu a, ngoại trừ lúc làm tình anh hay nói những lời hạ lưu thôi.

Cái ý niệm này rất nhanh chóng được chứng thực. Tô Minh lưu luyến không rời đến gần liếm miệng rồi hôn hai má của anh. Bộ dáng lại như con thú nhỏ động dục đang kêu gào cầu hoan.

Giang Xuyên bị cậu trêu chọc cung nổi lên dục vọng, lấy tay mo xuống dưới thân Tô Minh tìm hai cái huyệt động. Buổi chiều vừa trải qua một trận kịch liệt ra vào cúc huyệt hơi sưng, Nếu Tô Minh không dừng lại bộ dáng cầu hoan, Giang Xuyên không dám hứa chắc ngày mai hoa huyệt còn có thể bảo trì như bây giờ.

Đáng tiếc Tô Minh không hiểu được suy nghĩ của anh mà càng ngày càng quá phận. Bụng cậu dán vào hạ thể của anh làm phiền, đem cự vật kia đánh thức, cứng rắn cương cương ở giữa hai người.

Tô Minh hài lòng cười cười, nhón chân hôn một cái lên cằm có râu tua tủa của Giang Xuyên nói qua hơi thở: “Anh mau tiến vao… Chịch em đi…”

Giang Xuyên cũng không nhịn được nữa, đem cậu trở mình quay mặt về phía vách tường, đem vạt áo sơ mi nhấc lên để lộ ra cái mông êm êm căng tròn, bàn tay hướng về hoa huyệt phía trước sờ sờ xác nhận đầy đủ độ trơn trợt. Tô Minh tự giác hạ thấp eo đem cái mông nhổng lên thật cao chờ được côn thịt đâm vào.

Giang Xuyên đem quy đầu nhắm ngay miệng huyệt đâm vào, miệng huyệt trơn trợt bị anh mở ra đem cả cây côn thịt nuốt hết vào. Sau khi tiến vào cũng không đơi thêm nữa anh năm chăt eo thon của Tô Minh bắt đầu trước sau lay động đem Tô Minh tựa vào vách tường mà sung sướng thoải mái bắt đầu ừ a a rên rỉ.

“Âm đạo của em quá trơn sao lại có nhiều nước vậy? Hả?”. Giang Xuyên một bên ra vào, một bên nói dâm từ lãng ngữ làm tăng thêm không khí kích tình.

Tô Minh cầm lấy tay Giang Xuyên, nói rằng: “Không… Không biết… anh mau đâm vao… Nhanh đi… Này.. nhiều nước… ah… A…”.

Giang Xuyên cười cười, lần thứ hai nâng mông cậu lên dán vào hạ thể của mình làm cho dương vật thô to càng thâm nhập sâu hơn hoa huyệt.

Tô Minh bị chơi đến không ngừng nảy lên trên. Hai chân nhón sắp không tới mà đap ơ trên mu bàn chân Giang Xuyên. Cái mông bị người nắm trong tay, hoa huyệt bị ra vào còn thỉnh thoảng bị bóp một cái vào mông thịt tròn tròn.

“Ừm… Sướng quá… Giang Xuyên… anh to quá… A a…”

“Anh có đại tài chịch cho em sảng khoái không phải sao? Tiểu dâm đảng.”

“Ừm… em là tiểu dâm đảng, chỉ yêu thích dương vật to lớn… Sâu hơn một chút… chịch chết em đi… A a a a… !”

Giang Xuyên đem cả người cậu ôm lên. Tô Minh đã triệt để ly khai mặt đất mọi sự chống đỡ đều dựa vào Giang Xuyên. Giang Xuyên ôm lấy cái mông cậu đem dương vật đi sâu vào bên trong hoa huyệt đâm vào rút ra vững vững vàng vàng.

Đầu vú cách áo sơmi ma sát với mặt tường lạnh như băng, hai điểm hồng bị ma sát đến nhạy cảm làm tình dục trong thân thể càng dâng cao. Hoa huyệt vừa co vừa giản mút chặt nhục bổng trong cơ thể.

Không gian dường như bị thu hẹp, hai cỗ thân thể kịch liệt mà quấn quýt lấy nhau. Cái mông Tô Minh đều bị anh bóp chặt lưu lại dấu vết hồng hồng mãi đến tận khi Tô Minh xin tha: “Giang Xuyên… Aa… Thả em xuống dưới… Cái mông… ah… Đau…”

Giang Xuyên nghe vậy đầu tiên là đem dương vật đột nhiên đâm sâu đến cùng, thả cái mông của cậu ra, không chờ mủi chân cậu chạm xuống đất lại đưa tay xuyên qua chân đem cậu như em bé mà ôm lấy. Tư thế này giống như ẳm một em bé cho đi tiểu vậy mà dương vật ở trong cậu bởi tư thế này trượt đi ra một chút. Tô Minh mơ màng lấy tay mò tới đoạn dương vật trượt ra khỏi thân thể rồi sờ sờ như động viên, sau đó đem nó nhét vào một chút.

Đáng yêu đên chịu không được.

Giang Xuyên dùng cái tư thế này từ dưới đi lên làm cậu. Tô Minh sảng khoái đên không chịu được, ngã ra sau là có thể tựa vào lồng ngực Giang Xuyên, nghe thấy người kia ghé vào lỗ tai cậu nói: “Tự mình vò núm vú, ngoan.”

Tô Minh như bé ngoan nghe theo, cách áo sơ mi nắn bóp hai điểm nhô ra. Đầu vú được ngón tay cậu thưởng thức từ từ lớn lên. Tô Minh trong đầu mơ hồ nghĩ, có thể giống Giang Xuyên nói, sẽ đem hai cái ngực này nắn bóp cho lớn lên… Chỉ là tưởng tượng mà cảm thấy dâm đãng đên không chịu được.

Tô Minh ngẩng đầu lên liếm cằm Giang Xuyên, người sau như thêm kích thích tóm chặt lấy chân của cậu bắt đầu cuồng nhiệt xỏ xuyên. Tô Minh bị làm đến không biết gì, khoái cảm quá mãnh liệt chồng chất làm cho cậu cảm thấy trong cơ thể bắt đầu run động muốn bắn tinh cùng hoa huyệt đang cao trào dục vọng.

Giang Xuyên động tác liên tục, cái tư thế này bất lợi ở chỗ không thể đem cả cây côn thịt đều xuyên đến cùng. Anh đơn giản đem người để xuống quỳ gối trên sàn nhà vệ sinh, dương vật kể cả phân nửa còn ở ngoài tàn nhẫn mà tiến vào bên trong hoa huyệt. Tô Minh kêu lên sợ hãi, phía trước tiểu đệ đệ của cậu không cần lấy tay mà chỉ dựa vào khoái cảm của hoa huyệt đã có thể tự bắn tinh.

Giang Xuyên cảm thấy được quy đầu của mình đang bị một luồng nước nóng dội ở bên trên, Tô Minh trước sau đồng thời lên cao trào, mà ở trong người côn thịt thô to đang không ngừng rút ra cắm vao. Cậu lấy tay để xuống bụng Giang Xuyên đẩy anh về phía sau còn mình từng bước một dịch chuyển về phía trước. Cậu muốn trốn tránh dòng khoái cảm ngập đầu này. Giang Xuyên theo động tác của cậu đem côn thịt rút ra chỉ để quy đầu lưu ở trong người, sau đó lại ôm chặt eo cậu đột nhiên kéo cậu về phía sau dương vật mạnh mẽ đâm sâu vào

“A a… a…a a”

Giang Xuyên một bên ở trong hoa huyệt bắn tinh, một bên chậm rãi trước sau ép chặt lại để cho toàn bộ tinh dịch dính vào vách thịt không cho chảy ra ngoài.

Tô Minh vô lực muốn nằm trên mặt đất, Giang Xuyên đem cậu bế lên, mở vòi sen tùy ý xông tới mấy lần, dương vật còn cắm ở bên trong hoa huyệt không rút ra, sau đó Ôm cậu đi tới bên giường.

Tô Minh tùy ý anh thao túng, lúc nằm ở trên giường cậu đã mệt đến sắp ngủ thiếp đi. Giang Xuyên vẫn để côn thịt đã nhuyễn xuống nằm ở bên trong, Tô Minh giật giật, anh nằm nghiên đem cậu ôm vào trong ngực, nói rằng: “Em đem tinh dịch của anh ngậm bên trong, không được cho chảy ra.”

“Ừm…”Tô Minh nặng nề mà ngủ thiếp đi, Giang Xuyên ôm ấp làm cho cậu có cảm giác an toàn mà trước giờ chưa từng cÓ.

chương 7:  Thân mật nói chuyện Yêu đương. Lần hẹn hò đầu tiên

Tô Minh bị điện thoại đánh thức, cậu không thể động đậy vì trên eo cậu còn có hai cánh tay ôm thật chặt, hơn nữa trong thân thể còn bị cắm vao vật nam tính của người phía sau mà vật kia còn xuyên ở bên trong cả đêm. Cậu giật giật, muốn cho côn thịt kia từ trong thân thể mình trượt ra.

Mà cùng lúc đó cậu từ bên gối tim ra điện thoại di động, nhìn thấy một chuỗi số điện thoại có chút quen mắt, mà côn thịt thô to trong người cậu cũng đã đi ra ngoài. Cậu tỉnh táo lại lập tức liền nhận điện thoại: “Xin chào ngài, buổi sáng tốt lành”

“Tô Minh. Buổi sáng tốt lành. Chuyện là như vậy, chúng tôi làm việc ở công ty XX, thật vui mừng thông báo cho cậu, hồ sơ xin việc của cậu đã được thông qua.” Mặc dù nói một câu có thể khiến người cao hứng mà đầu điện thoại bên kia người nói chuyện ngữ khí vẫn thường thường. Tuy vậy Tô Minh vẫn rất cao hứng luôn môm noi cám ơn, Xác nhận giờ làm việc xong rồi mới cúp điện thoại.

Cậu nói chuyện như vậy Giang Xuyên không tỉnh cũng khó.

Anh cảm giác được Tô Minh uốn éo cái mông làm cho dương vật từ trong hoa huyệt trượt ra ngoài, sau đó trong lồng ngực của anh xoay người quay mặt về phía anh một chân vắt qua xương hông Giang Xuyên bàn tay năm chăt côn thịt bán cương đâm vào hoa huyệt của mình.

Giang Xuyên bị động tác này của cậu chọc cười, triển khai thân thể né tránh. Tô Minh vừa chờ mong vừa ngạc nhiên hỏi anh: “Anh không muốn đi vào sao?” Giang Xuyên lắc đầu một cái, tay đang ở trong chăn mò xuống tới hoa huyệt của cậu xoa nhẹ mấy lần, cuối cùng vỗ vỗ như động viên nói: “Không được, em nghỉ ngơi một chút, làm cả đêm còn chưa đủ sao? Hả?”

Tô Minh bị anh mò mẫm lỗ tai đều đỏ. Vậy mà khi nãy gấp gáp hò hét đem côn thịt nhét vào cũng không thấy e lệ. Tối hôm qua tâm lý lo lắng chuyện kia giơ khăc nay bị Giang Xuyên hóa giải không ít. Xem ra ngoại trừ quan hệ thân thể ở ngoài, vẫn có thể phát triển thêm một ít tình cảm khác.

Vì vậy cậu thấy Giang Xuyên nằm ngang nhìn trần nhà ngẩn người, nhưng thật ra là anh đang cưỡng chế đem dục hỏa vừa thiêu cháy đi. Một lát sau cậu tính toán cũng không xê xích gì nhiều, vươn mình nằm lên người Giang Xuyên hai tay để trước ngực anh đầu đặt ở phía trên vai anh

“Giang Xuyên… Kỳ thực anh có thích em hay không?”

Nói ra chuyện này cung không khó mà Tô Minh nghĩ thế. Nhưng đợi đến một hồi Giang Xuyên vẫn chưa trả lời, Tô Minh liền bắt đầu hơi sốt sắng, trong lòng thầm mắng không nên sớm nói ra những lời này. Pháo hữu kiêng kỵ nhất chính là đàm luận tình cảm không phải sao?

Tô Minh sờ sờ mũi, ngại ngùng nói rằng: “A… Cái kia… em… Chính là muốn đi… Cái kia … anh không cần…”

Cậu ấp úng nói hồi lâu mà Giang Xuyên cũng chưa lên tiếng, Tô Minh lúng túng đên không biết làm sao? vì vậy cậu theo bản năng chuẩn bị trốn chạy. Cậu xoay người định đem hai tay hai chân mình từ trên người anh leo xuống dưới, mới vừa định ngồi dậy thì Giang Xuyên cũng ngồi lên ôm cậu để cậu khóa ngồi trên người mình. Giang Xuyên cùng cậu đồng thời ngồi dậy, anh ôm lấy eo Tô Minh không cho cậu xuống.

“Anh…”

“Câu nói này hẳn là phải để anh hỏi em, xin lỗi, so với em chậm một bước.”

Tô Minh lúc trước từng nghĩ qua, cậu cảm thấy được ở ngoài Giang Xuyên là rất ôn nhu lúc này cũng biết biểu hiện của anh vô cùng nhuần nhuyễn.

Tô Minh được anh làm cho thật hạnh phúc cúi đầu lén nở nụ cười, hàm răng trên cắn chặt môi dưới rồi lại ngẩng đầu nhìn anh trong mắt sáng lấp lánh: “Em thật là vui lắm!”

Sáng nay đầu tiên là có tin tức phỏng vấn được thông qua, sau đó Giang Xuyên cùng mình biểu lộ tâm ý, Tô Minh hôn anh một cái, cậu hỏi: “Anh ngày hôm nay có ra ngoài làm gì không?”Giang Xuyên gật đầu, hai tay ôm eo cậu, bàn tay vuốt ve phần lưng bóng loáng, anh hỏi cậu: “Ngày mai em mới chính thức đi làm? Muốn cùng anh đi ra ngoài không.”

Nửa câu sau là câu trần thuật không phải câu hỏi. Tô Minh không chút do dự nào đáp ứng.

Tô Minh trở về phòng mình rửa mặt, từ trong nhà tắm đi ra liền chạy đến trước tủ quần áo của mình chọn lựa nửa ngày. Ngày hôm nay là ngày lần đầu tiên hẹn hò nha, thấy rất là hồi hộp!

Chờ cậu mặc quần áo tử tế, liền nghe thấy tường bên kia truyền đến tiếng nói mang theo ý cười của Giang Xuyên:”sách, anh vẫn cảm thấy em không mặc càng đẹp mắt hơn sao?”

Tô Minh sợ hết hồn, chạy tới đem áp phích quảng cáo rơi xuống một góc dán vào, lúc này không nghe được Giang Xuyên nói chuyện đột nhiên cảm thấy trong lòng trống rỗng sợ nếu không có cái lỗ trên tường làm trung gian cậu cùng Giang Xuyên liên hệ cũng đứt đoạn mất.

Cậu liền xé xuống tấm áp phích vừa vò thành một cục, liền nghe lại được Giang Xuyên nói: “Ngoan, đến đây đi.”

Tô Minh đóng cửa lại, nhìn thấy Giang Xuyên đứng ở trước cửa bên kia chờ cậu, trong tay cầm hai cái mũ bảo hiểm màu đen và trắng. Tô Minh đi tới hỏi: “chúng ta đi chỗ nào?” cậu lấy mũ bảo hiểm trong tay anh Xem xem, có vẻ rất là mong đợi.

Giang Xuyên đưa cho cậu ôm mũ bảo hiểm còn anh từ trong túi tiền lấy ra điếu thuốc đốt lên, tay trái kẹp điếu thuốc, tay phải kéo tay Tô Minh qua rồi nắm tay cậu đi xuống lầu.

Giang Xuyên có một chiếc xe mô tô rất ngầu để ở dưới lầu. Tô Minh nhìn anh chân dài một bước đã ngồi lên xe, anh đem mũ bảo hiểm đội lên đầu buộc chặt, rồi ra hiệu cậu ngồi ở phía sau.

Chờ cậu ngồi xong Giang Xuyên mới nói câu: “Ôm chặt.” Sau đó liền nghe tiếng khởi động ầm ĩ, Tô Minh nhanh chóng hai tay vững vàng ôm lấy cái eo cường tráng cách mũ bảo hiểm mặt kề sát ở trên lưng anh.

Xe chạy đi ra ngoài, tốc độ cũng không phải nhanh, lúc này đang là giờ cao điểm đông đúc. Tô Minh để ý không phải là chuyện này, mà đây là lần đầu tiên cậu cùng Giang Xuyên đi ra ngoài, ngồi xe của anh. Bây giờ nhìn kỹ lại mũ bảo hiểm cũng là cùng loại. Đây chính là thật sự hẹn hò a.

Tô Minh nhếch khóe miệng cười, hai tay cậu Ôm eo Giang Xuyên thật chặt, nếu như không phải đội mũ bảo hiểm, cậu thật muốn ở trên lưng Giang Xuyên cắn một cái. Tâm lý cậu rung động quá mãnh liệt, cần tìm một chỗ phát tiết mới được.

Xe chạy ra khỏi đường xe chạy từ từ trở nên rộng rãi, Giang Xuyên cung bắt đầu lái xe tốc độ nhanh hơn.

Cách mũ bảo hiểm, gió từ bên tai thổi qua âm thanh đều dày và nặng, mà Tô Minh lúc này không nghe thấy gì cả, cảm thấy toàn thế giới chỉ còn lại hai người bọn họ, còn có tiếng nhịp tim của hai người cùng đập.

Tâm nguyện đạt được thật sự bất ngờ nên Tô Minh nhất thời không có phản ứng khi xe dừng lại cậu vẫn ôm Giang Xuyên không nhúc nhích. Giang Xuyên lấy nón bảo hiểm xuống, quay đầu nhìn cậu một chút rồi gọi: “Tô Minh?”

Tô Minh ngẩng đầu lên nhìn chung quanh một chút mới xuống xe lấy nón bảo hiểm xuống đưa cho anh. Giang Xuyên đem xe đỗ xong, Tô Minh mới quan sát nơi này. Đây là một bãi đậu xe ngầm mà bởi vì vị trí này khá xa nội thành cho nên cũng không có xe đỗ ở đây.

Bãi đỗ xe này giống như là hoang phế.

Bốn phía của bãi đậu xe trên tường đều là những hình vẽ xấu xí làm người nhìn lâu cảm thấy không gian rất ngột ngạt. Tô Minh nhìn một vòng, không nhìn ra Giang Xuyên dẫn cậu đến nơi này làm gì. Chẳng lẽ là làm…? ?

A, địa phương này thật là thích hợp, cung không có người, trên xe gắn máy cũng tốt vô cùng…

Tô Minh trong đầu suy nghĩ bậy bạ, Giang Xuyên nhìn cậu chỉ ngây ngốc đứng tại chỗ, đi tới cúi đầu xem vẻ mặt của cậu. Anh còn thấy cậu đột nhiên cười khúc khích, nhưng trong lúc cười lại mang một ý tứ hàm Xúc khác. Giang Xuyên nhất thời không suy nghĩ ra được sờ sờ mặt của cậu, anh nói: “Một hồi ở đây có thi đấu, em ở nơi này nhìn xem.”

Tâm tư Tô Minh đúng lúc dừng cương trước bờ vực, lúc nghe được câu này thì sửng sốt một chút: “Thi đấu? Thi đấu cái gì?”.

Trong đầu cậu có một suy nghĩ từ từ thành hình thì Giang Xuyên giải thích tiếp:”Đua xe.”

Đua xe thì Tô Minh chỉ ở trong ti vi xem qua, mặc dù bây giờ có thể xem trực tiếp nhưng mà cậu vẫn theo bản năng cảm thấy đây là chuyện rất nguy hiểm.

Cậu cầm lấy cánh tay Giang Xuyên, anh biết cậu suy nghĩ cái gì, xoa xoa đầu cậu nói rằng: “Yên tâm đi, không có chuyện gì.”

“Nhưng … Cần phải có chuyên môn, còn có bằng lái xe a, anh như vậy chỉ mang mũ bảo hiểm sao đua được?” Tô Minh không để ý những lời an ủi của anh mà vẫn truy hỏi. Bãi đậu xe ngầm tóm lại cũng không phải là đường đua tiêu chuẩn để thi đấu, vạn nhất bị thương không phải là đùa giỡn.

Lối vào đã truyền đến tiếng động cơ Xe mô tô hơn nữa còn không chỉ một chiếc. Giang Xuyên hôn cậu một cái nói: “Không có, cuộc thi đấu này chỉ có thắng bại vì tiền đặt cược, thắng lấy tiền.”

Tô Minh xem như là triệt để hiểu được, đây chính là cái danh xứng với thực: đường đua xe trong lòng đất. Cậu con chưa kip nói cái gì thì nhìn thấy phía trước có mấy chiếc xe mô tô chạy tới. Ngay sau đó phía sau liền có thêm mấy chiếc nữa chạy tới đây.

Tô Minh qua loa đoán chừng có mười mấy chiếc.

“Nhá, Anh Giang, vị khán giả này là người mới a?”. Người kia trước hết dừng lại một bên lấy nón bảo hiểm xuống, liếc nhìn Tô Minh, hướng Giang Xuyên hỏi. Tô Minh theo bản năng trốn phía sau Giang Xuyên. Người kia xuống xe, Giang Xuyên trở tay xoa nhẹ trên đầu Tô Minh mấy cái, nói: “Em ấy là người của tôi.”

“Ha, anh chàng đẹp trai, nhìn tôi một chút, đừng sợ, tôi không phải là người xấu.” Người kia đi rồi quay lại, lướt qua Giang Xuyên hướng Tô Minh vẫy vẫy tay, Tô Minh gật gật đầu, nhìn anh ta nói: “Anh khỏe ạ.”

“Trần Nam, đừng chọc em ấy, em ấy không biết gì đâu.” Giang Xuyên liếc nhìn người tên Trần Nam nói câu đó. Trần Nam chỉ huýt sáo, nhún nhún vai.

Giang Xuyên tiếp nhận thuốc lá anh ta đưa cho. Hai người nói tới chuyện tranh tài Tô Minh chỉ trốn ở sau lưng Giang Xuyên người khác từ chính diện nhìn căn bản không phát hiện được cậu.

Cho nên những chuyện phát sinh sau đó cậu cung biết một chút. Người muốn cùng Giang Xuyên tranh tài là một thiếu gia nhà giàu mới nổi tự xưng là Phú Nhị Đại. Nhưng người này không có kỹ thuật gì, khắp toàn thân từ trên xuống dưới nhiều nhất là tiền, thiếu nhất chính là thông minh. Ngược lại tất cả mọi người, ngoại trừ mấy bạn bè của Phú Nhị Đại đều đứng về phía Giang Xuyên.

Nghe được mọi người suy đoán đối với cuộc thi đấu này kết quả không có bất ngờ bình thản thảo luận, Tô Minh cung hơi hơi yên lòng.

Tên Phú Nhị Đại kia còn chưa tới, hiện tại ở trong bãi đậu xe đều bạn của Giang Xuyên lần lượt từng người lại đây cùng anh chào hỏi, vẫn không ai phát hiện ra Tô Minh.

Cũng không lâu lắm, lại có một đám người từ cửa chính lái xe tiến vao, có mấy cái là xe mô tô cuối cùng chạy vào là hai chiếc xe mô tô thể thao cao cấp.

Tô Minh lén lút thò cái đầu ra xem. Ngồi trên xe xuống bốn người, hai nam hai nữ, cả người tản ra một loại khí tức “Tôi rất có tiền” cùng “Tôi chỉ có tiền”

Tô Minh rụt trở về, cậu đối với đám người kia không có hứng thú cậu chỉ để ý chuyện một chút nữa Giang Xuyên sẽ đi so tài mà mình lại không thể bám chặt ở trên người anh, hơn nữa bên cạnh anh còn đứng một người bị bệnh thần kinh…

Tô Minh tâm tình bất an dẫn đến cậu có động tác nhỏ hơi nhiều. Cậu một hồi xoa quần áo Giang Xuyên, một hồi lấy mặt cọ cọ sau lưng anh. Giang Xuyên cảm giác được động tĩnh của cậu xoay người lại hai tay nâng mặt của cậu, đầu ngón tay vuốt ve gò má cậu mấy lần, anh nói:”Rất nhanh sẽ kết thúc, em ở chỗ này chờ anh.”

Tô Minh gật gật đầu, trong mắt vẫn còn có chút lo lắng, Giang Xuyên cúi người xuống hôn lên khuôn mặt cậu một cái. Động tác này quá rõ ràng, người mù cũng có thể thấy được, huống hồ đám người kia hôm nay trọng điểm toàn bộ đặt ở trên người anh.

Nhất thời chung quanh vang lên huýt sáo cùng tiếng hoan hô, những người ở nhóm Phú Nhị Đại còn chưa kịp phản ứng đã xảy ra chuyện gì thì Giang Xuyên giao phó với Trần Nam nhìn Tô Minh, sao đó khởi động xe chạy đến điểm xuất phát chuẩn bị thi đấu.

Trần Nam dựa vào bức tường có những hình vẽ xấu xí ở phía sau nói với Tô Minh: “Anh chàng đẹp trai, cậu tên là gì?”

Tô Minh quay mặt sang nhìn anh ta lễ phép mà hồi đáp: ” Em tên Tô Minh.” Lúc này cậu mới nghiêm túc nhìn thấy cái người thần kinh này… Không phải, là dáng vẻ của người thanh niên này.

Trần Nam bề ngoài cung không đứng đắn, tóc để hai mái uốn lượn ở hai bên má, còn lại cột lên thành một cái đuôi ngựa nhỏ.

Mặt nhìn thật đẹp mắt, thuộc loại âm nhu. Chiều cao cung cao hơn Tô Minh, nhưng so với Giang Xuyên vẫn là kém một chút. Tô Minh không hứng thú đánh giá anh ta quay sang tiếp tục xem Giang Xuyên.

“A, dễ thương, dễ thương a. Cậu lần thứ nhất xem anh ta thi đấu phải không? Anh ta rất giỏi cậu yên tâm… à mà các cậu ở chung với nhau a? Tôi sao lúc trước cũng không biết? sách.. kỳ quái… Giang Xuyên đối với tôi còn có bí mật nhỏ sao? Ai…trái tim thủy tinh của tôi rất dễ vỡ…”

Trần Nam ở phía sau cậu nói liên miên cằn nhằn nói cái gì Tô Minh cũng không nghe rõ.

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *