Chó Dẫn Đường Người Mù – Phiên ngoại 1 – 2 [hoàn]

Phiên ngoại 1

Đã làm chó suốt một thời gian dài, luôn sẽ có một vài thói quen khó có thể từ bỏ.

Cũng không phải nói đến cái thói quen nhấc một chân khi đi vệ sinh khó thể sửa đổi, cái loại thói quen sẽ ảnh hưởng đến hình tượng tổng tài bá đạo này, cho dù Lục Thừa Nghiệp có phải tự chặt đi một chân cũng nhất định sẽ từ bỏ.

May mắn là, bởi vì khi vừa biến về thành người hắn liền bị gãy xương, cái loại thói quen này đã sớm theo thời hạn tĩnh dưỡng một trăm ngày Sau khi thương cân động cốt tiêu thất, lưu lại chính là… ừ, một vài thói quen khác.

Lục Thừa Nghiệp đã sớm mướn CEO đi quản lý công ty của mình, hắn chỉ cần ở thời điểm quyết định một số phương án trọng yếu hoặc đại hội cổ đông ra mặt là được, hiện tại cơ bản chính là không có việc gì làm, rảnh rỗi buồn chán đến chết. Thế nhưng văn phòng luật sư của Trương Hàng lại là đang trên đà phát triển, cái người đứng ra liên kết luật sư mở văn phòng này thật ra cũng không phải Trương Hàng mà là một người tên Minh Thành, có kinh nghiệm hành nghề trên năm năm, bây giờ cũng đã ba mươi tuổi. Muốn thhành lập một văn phòng luật sư yêu cầu phải có kinh nghiệm hành nghề từ ba năm trở lên, mà Trương Hàng tốt nghiệp đến nay chỉ mới được một năm, muốn tự mình đứng ra hoàn toàn không có khả năng, mà Minh Thành kia có kinh nghiệm lại không có tài chính, hai người trong lúc gặp việc tình cừo quen biết, phát hiện cả hai có được tiếng nói chung liền rất nhanh thân thiết, lập ra kế hoạch. Sau đó Trương Hàng bỏ tiền, Minh Thành đứng ra làm người đảm bảo, hai người lại tìm thêm một vài luật sư cùng chung chí hướng, thiết lập ra cái văn phòng này.

Văn phòng luật Sư này kỳ thực có chút kỳ vọng viễn vông, chuyên môn giúp đỡ một ít trường hợp có hoàn cảnh khó khăn lên tòa, mà cũng vì như vậy nên lợi nhuận cực nhỏ, có đôi khi căn bản chính là không có lợi nhuận, đơn thuần là làm việc tốt. Toàn bộ tiền bạc Trương Hàng kiếm được từ Black cơ bản đều dùng để duy trì chính nó, cuối năm còn phải phát tiền thưởng cho nhân viên. Mà thu nhập của văn phòng luật sư cơ bản đều phát cho các luật sư, một chút cũng không có dư ra, vì vậy bản thân nơi này chính là hoàn toàn không có lợi nhuận, cho dù là Trương Hàng dùng Số tiền chia cổ phần trong công ty app điện thoại ra duy trì, muốn có thể quay vòng vốn cũng rất gian nan, mà điều kiện công tác càng là phi thường gian khổ.

Lục Thừa Nghiệp Suốt ngày không có việc gì làm, ngoại trừ tham dự hội nghị định kỳ thì hầu hết thời gian đều là dính vào phía sau Trương Hàng, theo cậu đi văn phòng luật sư. Trong lúc Trương Hàng ngồi đối diện bàn công tác làm việc, Lục Thừa Nghiệp sẽ mặt dày đem cằm dán lên người của cậu, cơ hồ là đem cả cơ thể đều tựa vào người của Trương Hàng.

Labrador là giống chó đặc biệt rất dính người, sinh lý của Lục Thừa Nghiệp hiển nhiên đã bị khoảng thời gian làm chó kia ảnh hưởng (Hắc tổng giám đốc tự nhận), đặc biệt thích dán lên người Trương Hàng. Lúc hai người ở chỗ riêng tư càng là thích đem cằm gác lên trên đùi Đại Hắc….

Lúc làm chó động tác này đương nhiên sẽ khiến người yêu thích, nếu như đã biến thành người còn giữ nguyên như vậy….

Ánh mắt của Trầm Minh Phỉ nhẹ nhàng đưa về phía Minh Thành, dùng nhãn thần giao lưu –

/Người nọ không phải bị bệnh thoái hóa xương đi?/

/cái này gọi là show ân ái/

/Thế nhưng show ân ái không phải là gối đầu lên chân sao? Bộ dạng hắn tựa cằm lên đùi Trương Hàng này… hình ảnh thật quá đẹp, ta không dám nhìn/

/đại khái là… muốn nhìn gương mặt của Trương Hàng đi, dù sao bộ dạng cũng không tệ./

/Nhị boss, tiết tháo của anh rơi hết rồi kìa!/

/Tôi là người đại diện, tôi mới là đại bOSS có được không?!/

/Ai trả thù lao người ấy là lão đại, tôi chính là thực tế như vậy./

Trầm Minh Phỉ và Minh Thành đối với Trương Hàng chỉ là quan hệ đồng nghiệp bình thường, cho dù cảm thấy Lục Thừa Nghiệp có chút quái đãng cũng chỉ là nhìn nhiều thêm vài lần, sẽ không làm ra hành động gì. Thế nhưng Triệu Manh Tâm lại không giống, cô là thật sự yêu thích Trương Hàng, từ lần đầu tiên gặp gỡ đã bị đôi mắt rõ ràng không nhìn thấy thế giới nhưng cố ý lại sâu đến không thấy đáy kia mê hoặc, không thể tự kềm chế. Cô không phải loại người tham tiền, nếu như thật sự thích tiền, cô có thể chuyển đến một văn phòng khác chứ không cần lưu lại ở nơi chỉ có thể nhận được tiền lương cơ bản này. Cô thích Trương Hàng cũng không phải vì cậu có tiền, mà là thật sự bị hấp dẫn bởi tính kiên cường và vẻ thần bí của cậu, muốn chiếu cố cậu, trở thành người quan trọng nhất trọng nhân Sinh của cậu.

Ngay từ đầu Trương Hàng chính là dùng thái độ ôn hòa, từ chối người ngoài ngàn dặm, khiến Triệu Manh Tâm ngay cả một cơ hội cũng không có. Hiện tại Trương Hàng đã thay đổi, thái độ bên ngoài rõ ràng càng trở nên lạnh lùng, thế nhưng thỉnh thoảng lại lộ ra nụ cười ôn nhu đến khiến người hận không khỏi sa vào, thường những lúc như vậy, y đối với người bên cạnh sẽ đặc biệt hiền lành.

Đây chính là ý nghĩ của Triệu Manh Tâm trước khi Lục Thừa Nghiệp xuất hiện tại văn phòng luật Sư, hiện tại sao… Cô trừng mắt nhìn người đàn ông chẳng khác gì bị bệnh thoái hóa Xương, chiếm lấy hết hai cái ghế còn gác người lên đùi Trương Hàng kia, suýt chút nữa cắn mẻ cả răng. Người này đại khái là bầu bạn của Trương Hàng đi, cô đối với đồng tính luyến ái cũng không kỳ thị gì, thế nhưng cô kỳ thị cái tên bị bệnh thoái hóa xương này! Đồng thời cũng bắt đầu sản sinh hoài nghi đối với ánh mắt của Trương Hàng… Được rồi, Trương Hàng là nhìn không thấy, y nhất định đã bị lừa!

Hết lần này đến lần khác, Trương Hàng trOng khi công tác vẫn không quên thỉnh thoảng giơ tay lên Xoa Xoa tóc Lục Thừa Nghiệp, lúc này đối phương sẽ nhịn không được dùng lưỡi liếm liếm lòng bàn tay của cậu một chút. Cảm nhận được sự ướt át từ lòng bàn tay truyền đến, Trương Hàng không tự chủ được lộ ra một nụ cười sủng nịch, còn dịu dàng nói với Lục Thừa Nghiệp: “Ngoan, đợi lát nữa đến giờ cơm trưa, chúng ta ra ngoài ăn.”

Trầm Minh Phỉ: “…”

Minh Thành: “…”

Triệu Manh Tâm: “! ! ! !”

Bình thường Lục Thừa Nghiệp kỳ thực cũng rất khiêm tốn, rất ít khi nhận phỏng vấn hoặc đồng ý lên bìa tạp chí, tập đoàn Lục thị thật sự rất nổi tiếng, thế nhưng không phải người nào cũng biết mặt tổng giám đốc như hắn. Mấy luật sư ở văn phòng này phần lớn cũng chỉ là tiếp xúc vụ án dân sự, rất ít khi nhận được vụ án thương nghiệp, đối với phương diện này cũng là không quá hiểu rõ, ngoại trừ Trầm Minh Phỉ đã từng phối hợp với Trương Hàng ra, thật đúng là không ai biết đến thân phận chân thật của Lục Thừa Nghiệp.

‘Đây nhất định là một kẻ ăn bám!!’ Triệu Manh Tâm thầm nghĩ.

Dù sao hiện tại là người chứ cũng không phải chó, nếu duy trì tư thế này lâu cũng sẽ cảm thấy mệt mỏi, vì vậy Lục Thừa Nghiệp liền ngồi xuống, đem cái ghế dời đến phía sau Trương Hàng, choàng tay qua hông của cậu, cằm thì gác lên vai. Cái thói quen đem cằm gác lên người Trương Hàng này, đại khái là cả đời cũng không thay đổi được rồi.

Chỉ là tư thế này so với cái trước bất đồng, bàn tay của Lục Thừa Nghiệp vẫn luôn nhích tới nhích lui bên hông Trương Hàng, mà xúc cảm của cậu vốn cực kỳ linh mẫn, hơn nữa đã không phải là thiếu niên không hiểu chuyện đời như trước đây, bị Lục Thừa Nghiệp sờ tới sờ lui như vậy tuy rằng không khoa trương đến mức lập tức cứng lên, thế nhưng vẫn phải không khỏi cảm thấy có chút nhộn nhạo bất an, tâm tư cũng rất nhanh chuyển từ công tác lên người của Lục Thừa Nghiệp.

Cũng may Trương Hàng là một người cực kỳ có ý thức nghề nghiệp, cậu nhéo nhéo bàn tay của Trương Hàng, nói: “Đừng làm rộn, đợi em làm việc xong sẽ chơi với anh.”

Hắn nào có làm rộn, trước đây cũng không phải đều làm như vậy Sao!? Lục Thừa Nghiệp phi thường bất mãn, hắn không nhịn được muốn cắn nhẹ lên vành tai Trương Hàng. Bất quá hắn nghĩ đến Trương Hàng đặc biệt mẫn cảm, chỉ cần kề tai nói nhỏ gương mặt nhất định cũng sẽ đỏ lên, đẹp đến kinh người, bộ dạng xinh đẹp như vậy hắn cũng không muốn để người khác nhìn thấy đâu.

Lục Thừa Nghiệp nhịn một chút, cuối cùng chỉ đành cắn nhẹ lên vai Trương Hàng một ngụm, lấy tay ra khỏi hông cậu, bất quá cằm vẫn là gác lên vai Trương Hàng.

Triệu Manh Tâm: “…” Nhịn không được nữa rồi!

Cô đứng lên trực tiếp nói với Trương Hàng: “Trương luật sư, tôi nghĩ… đưa tình nhân đến nơi làm việc cũng không phải thói quen tốt gì. Không chỉ ảnh hưởng đến công tác của bản thân mà còn ảnh hưởng đến những người khác.”

“Nói đúng lắm!” các luật sư khác trong lòng âm thầm giơ ngón tay cái lên. Mặc dù người khác cũng không đến mức đố kỵ tức giận như Triệu Manh Tâm, thế nhưng bộ dạng này của Lục Thừa Nghiệp cũng quả thật rất ảnh hưởng đến công tác của người khác nha!

Trương Hàng hơi hơi nhíu mày, một người vẫn luôn nghiêm túc như cậu không chỉ không có thừa nhận sai lầm, ngược lại còn lên tiếng sửa lại cách nói của Triệu Manh Tâm: “cũng không phải tình nhân, là bầu bạn.”

Triệu Manh Tâm: “…”

Cô chưa nói thành bồ bịch đã là rất khách khí rồi! Nhìn cái vẻ nhu nhược kia đi, làm sao có thể đảm đương trách nhiệm của một bầu bạn!

Lục Thừa Nghiệp lăn lộn thương trường nhiều năm như vậy, ánh mắt cực sắc, tự nhiên liếc mắt liền nhận ra Triệu Manh Tâm đối với Trương Hàng có Suy nghĩ không an phận. Hắn thật sự cảm thấy rất khó chịu, có loại bất an giống như khúc xương trong tô của mình lại bị một con chó khác để ý, thế nhưng lại không thể nhào lên cùng đối phương cắn xé một phen, chỉ đành phải nhịn xuống. Cũng may thái độ của Trương Hàng vô cùng rõ ràng, thành công vuốt mớ lông xù của hắn xuống.

Triệu Manh Tâm vẫn không ngừng cố gắng: “Được rồi, coi như là bầu bạn, cũng không đến mức ở nơi công cộng…”

“Show ân ái!” Minh Thành ngắt lời của cô, “Tôi đã ba mươi tuổi còn chưa có bạn gái đâu, hai người đây là đang bạo hành chó độc thân mà?! ”

Show ân ái, tổng giám đốc Lục rất thích cái từ này.

Trương Hàng sờ sờ gương mặt của Lục Thừa Nghiệp một chút, mặc dù rất không muốn nhưng cậu phải thừa nhận Triệu Manh Tâm nói đúng, bộ dạng hiện giờ của Lục Thừa Nghiệp quả thực rất vướng bận. Chỉ ảnh hưởng đến cậu cũng không nói, dù sao định lực của bản thân luôn rất tốt, Đại Hắc cũng là vô cùng khả ái, vô cùng an tĩnh, thế nhưng lại còn ảnh hưởng đến người khác… đặc biệt là nghĩ đến người ngoài có thể nhìn thấy bộ dạng thân mật của mình và Đại Hắc như vậy, Trương Hàng cũng rất không vui. Cậu suy nghĩ một chút, nhịn đau mở lời: “Thừa Nghiệp, nếu không thì anh…”

Lục Thừa Nghiệp cắt đứt lời cậu: “Nếu để tôi nói, cái này cũng không phải do tôi vướng bận mà do văn phòng của mấy người quá nhỏ! chỉ có 200 mét vuông, lại dùng hết 100 làm phòng tại liệu rồi, chừng mười người phải cùng nhau làm việc trong 100 mét vuông còn lại, cho dù có làm gì cũng là ảnh hưởng đến người khác thôi.”

Minh Thành: “… Là do bọn tôi nghèo mà.”

Một câu khiến lòng người chua xót, các người không trải qua liền không hiểu.

“Hàng Hàng, ” Lục Thừa Nghiệp quay đầu nói với Trương Hàng, “công ty của anh có khai thác tòa nhà thương nghiệp, anh có giữ lại một tầng dự định để chính mình dùng, hiện tại vừa vặn để cho em. Vị trí ngay trung tâm thành phố, giao thông tiện lợi, diện tích sao… Các người một người chiếm hai phòng, một dùng để làm việc một trực tiếp dọn đến ở cũng vẫn đủ chỗ.”

Mọi người: “…”

“Đến lúc đó hai chúng ta muốn làm gì ở bên trong cũng được!” Đôi mắt của Lục Thừa Nghiệp đã hóa thành hình ngôi sao, ngay cả lỗ tai cũng không chủ động được động động hai cái.

Trương Hàng mỉm cười, nếu như hiện tại Lục Thừa Nghiệp có đuôi nhất định là đang không ngừng vung vẫy đi, cậu thật sự muốn xoa хоа ma.

Trên mặt Trương Hàng tràn đầy nhu tình, thanh âm cũng dẫn theo một tia hạnh phúc, “Được, tất cả đều theo anh.”

Vừa trả lời Lục Thừa Nghiệp xong, Trương Hàng liền xoay người dùng ngữ điệu xử lý việc chúng nói với đồng nghiệp: “cứ quyết định như vậy, đại mọi người cố gắng gia tăng tốc độ xử lý vụ án trong tay, chúng ta tìm một ngày lành dọn nhà thôi.”

Mọi người:”…”

Trầm Minh Phỉ là người duy nhất biết thân phận chân thật của tổng giám đốc Lục, nhịn không được hỏi, “Tôi có thể hỏi… là tòa nhà nào không?”

“Hoàn vũ.” Lục Thừa Nghiệp nói.

Là cái tòa nhà ở ngay con đường trung tâm, tấc đất tấc vàng đó Sao?! Hơn nữa vừa rồi người này còn nói cái gì? Tặng? Tòa nhà kia một tầng mỗi năm phải thu hơn một nghìn vạn tiền thuê có được không?!

Tất cả mọi người đều cảm thấy giống như đang nằm mơ, mà sắc mặt của Lục Thừa Nghiệp cũng là tràn đầy vui vẻ nhìn Trương Hàng, chỉ thiếu viết rõ mấy chữ, cầu biểu dương, cầu khích lệ.

“Thật tốt quá,” Trương Hàng ngẩng đầu xoa xoa tóc Lục Thừa Nghiệp, “Một hồi tan tầm chúng ta cùng đi tiệm vàng, mua chút lễ vật tặng anh.”

Lục Thừa Nghiệp cũng không nhịn được nữa lập tức ôm lấy Trương Hàng, điên cuồng liếm mấy cái lên mặt cậu: “Em là tốt nhất!”

Đến tiệm vàng còn có thể mua cái gì chứ, nhẫn nha!

Mọi người: “…”

Nhìn bộ dạng giống như bị bao dưỡng kia, vừa rồi thật sự không phải nói đùa chứ?

Triệu Manh Tâm vừa lấy dũng khí chỉ trích đã bị nguyên cái bánh bằng vàng đập đến vỡ vụng, cô lặng lẽ ngồi xuống vị trí của mình, cả khuôn mặt tựa hồ đều sắp rớt ra rồi.

Trầm Minh Phỉ biết tâm ý của cô, cũng cảm thấy rất đồng tình, nhẹ giọng an ủi: “cái này… những thứ như tam quan gì đó, vỡ qua vài lần liền quen thôi. Người này chính là Lục Thừa Nghiệp… ừ, chắc cô cũng biết, chủ tịch công ty của ba cô, là người được đề tên trong bản danh nhân của tạp chí Forbes đó.”

Gương mặt của Triệu Manh Tâm còn nứt ra đến lợi hại hơn, đây thật sự là an ủi chứ không phải đâm thêm dao chứ? có danh nhân tạp chí Forbes nhà ai lại hành động chẳng khác một con chó cỡ lớn thế này chứ?!

Không ai quan tâm trái tim thiếu nữ đã bị nghiền nát của Triệu Manh Tâm, ngay khi có người tra cứu ra ảnh chụp của Lục Thừa Nghiệp, phát hiện thật sự là người trước mặt thì… thế giới quan của mọi người đều bị trùng kích nghiêm trọng!

Tổng giám đốc Lục cao lãnh, vô tình, tinh anh, khí phách mười phần trong truyền thuyết đâu? Thiết đặt tổng tài bá đao chạy đi đâu rồi!

Phiên ngoại 2

Trương Hàng sở hữu không ít xưng hô danh tiếng, nào là luật sư nổi danh, doanh nhân từ thiện, cổ đông chính của công ty nổi tiếng trong nước.v..v. Làm một người khiếm thị, cậu lại có thể đạt được thành tựu mà không phải người bình thường nào cũng có thể đạt đến, hiển nhiên chính là vô cùng tài giỏi. Không những như vậy, trải qua một đường mưa gió cậu còn có một vị bầu bạn đại phú hào, có năng lực, trẻ tuổi lại đẹp trai bên cạnh, quan trọng nhất là một viên kim cương di động như vậy lại đối với Trương Hàng khăng khăng một mực, quả thực chính là nói gì nghe nấy, thâm tình đến mức tận cùng.

Thứ tình yêu người thường suốt đời chỉ có thể khao khát cùng cực nhưng không cách nào đạt được, Trương Hàng lại đã rất sớm chiếm được. Cho dù là tình yêu đồng tính không được đại chúng tiếp nhận, thế nhưng khi đạt đến loại cấp bậc như Trương Hàng và Lục Thừa Nghiệp rồi, cho dù mọi người không tiếp thu bọn họ cũng chẳng tính là gì.

Nhân sinh của Trương Hàng trong mắt người ngoài có thể nói là hoàn mỹ không chút sứt mẻ, cho dù đối với bản thân cậu mà nói, cuộc sống bây giờ cũng đã đạt đến mức toàn vẹn. Thế nhưng làm người đại khái vẫn luôn không biết đủ, rõ ràng hiện thực đã mỹ mãn như vậy, Lục Thừa Nghiệp mỗi ngày đều mang đến hạnh phúc tràn đầy cho cậu, vui vẻ đến mức Trương Hàng thật Sự không dám tin mình có thể có được loại hạnh phúc này.

Chỉ là cho dù cuộc sống đã hạnh phúc mỹ mãn như vậy, trong lòng của Trương Hàng vẫn cảm thấy một tia tiếc nuối

Mỗi đêm giật mình tỉnh lại, vươn tay ra liền sờ được bộ da ấm áp của nhân loại chứ không phải thảm lông mềm mại của loài chó.

Ôi! Nếu như khi vừa thức dậy có thể sờ được Đại Hắc thì tốt rồi, Trương Hàng vẫn luôn nghĩ như vậy, cậu có cảm giác mình tựa hồ đã lâm vào chứng ỷ lại, bắt đầu từ mười năm trước khi ôm con chó Labrador bé xíu kia về cậu đã bắt đầu ỷ lại vào cảm giác mềm mại đầy lông mao kia, mỗi một lần chạm vào bộ lông của Đại Hắc, trong lòng sẽ cảm thấy bình yên không gì sánh được, cho dù có nhiều mưa gió hơn nữa cũng không thể đánh gục được cậu.

Đương nhiên rồi, Lục Thừa Nghiệp chính là Đại Hắc, cho dù thân thể bất đồng nhưng linh hồn của bọn họ đều là giống nhau. Mỗi khi có Lục Thừa Nghiệp ở bên cạnh, Trương Hàng đều cảm thấy cực kỳ yên tâm, phảng phất như cả thế giới này đều đang ở bên cạnh cậu. Thế nhưng, thế nhưng, nếu, có thể, nếu như… Có một con chó nữa thì tốt rồi. Trương Hàng ngẫm nghĩ mà cảm thấy tiếc nuối.

Lục Thừa Nghiệp chắc chắn sẽ không biến về thành Đại Hắc được, vì vậy trong khoảng thời gian này, Trương Hàng cực kỳ thích chú ý đến động vật nhỏ. Mà cậu lại là loại người có lực tương tác cực mạnh, động vật đối với tình tự của nhân loại vô cùng nhạy cảm, khi cậu bắt đầu phóng xuất thiện ý với một con chó nào đó, đối phương lập tức vội vàng chạy đến cọ cọ vào chân cậu,còn liếm liếm ngón tay cậu không ngừng.

Sau đó, Lục Thừa Nghiệp lập tức liền ăn dấm rồi!

Hắn lấy khăn tay từ trong túi áo ra, cố Sức Xoa Xoa ngón tay bị liếm qua của Trương Hàng, thở phì phò nói: “con chó ngu xuẩn này vậy mà dám chạm vào em, liếm em, còn dùng đầu cọ vào chân em nữa. Thật quá đáng mà! Hàng Hàng, em không thể vì chúng là chó liền phớt lờ, phải nói động vật đều rất cầm thú, lúc anh còn là Đại Hắc thì…Ôi!”

Lục Thừa Nghiệp càng nói càng kỳ quái, Trương Hàng nhịn không được gõ vào đầu hắn một cú, con chó háo sắc này, trong đầu mỗi ngày đều đang nghĩ cái gì vậy? Nhớ lại kỹ càng những cử chỉ chung động của mình và Đại Hắc, lúc niên thiếu dường như còn cùng nhau tắm rửa, lại nhớ đến hành động thân cận không giống bình thường của Đại Hắc đối với mình khi ấy, Trương Hàng nhịn không được liền đen mặt. Thế nhưng nghĩ kỹ lại một chút, linh hồn của Đại Hắc dù sao cũng là một người đàn ông trưởng thành bình thường, có chút ý tưởng riêng cũng là có thể thông cảm, hơn nữa hóa ra Lục Thừa Nghiệp đã sớm như vậy thích mình…

Gương mặt của Trương Hàng liền đỏ.

Bề ngoài của cậu vốn đã thanh tú, gương mặt nếu lại nhuốm thêm một tầng đỏ ửng thực sự là đẹp không sao tả xiết, Lục Thừa Nghiệp chỉ ước gì có thể đem Trương Hàng giấu kín vào trong ngực, không để cho bất cứ người nào nhìn trộm. Trương Hàng thì lại ước gì Lục Thừa Nghiệp biến trở về thành con Labrador nhỏ từng được mình ôm vào lòng kia, có thể nâng lên vuốt ve, thậm chí đặt vào trong túi.

Nếu như có thể nuôi một con chó thì tốt rồi, Trương Hàng có chút tịch mịch nghĩ.

Đương nhiên cũng chỉ là mong muốn thoáng qua mà thôi, với tính cách của Lục Thừa Nghiệp, nếu như cậu thực sự nuôi chó, Lục Thừa Nghiệp tuyệt đối có thể làm ra loại chuyện người cắn chó nha!

Quên đi, như bây giờ cũng đã rất tốt rồi.

Đêm dài yên tĩnh, Trương Hàng cứ ôm lấy tiếc nuối như vậy tiến vào mộng đẹp.

Đợi đến nửa đêm, cậu lần nữa tỉnh ngủ Sờ Sờ người bên cạnh, chạm vào một tấm thảm lông, thật mềm!

Ánh mắt vốn không thể nhìn thấy vạn vật của Trương Hàng trong đêm đen chợt hiện lên một chút thần thái, cậu đưa tay đến, tỉ mỉ tìm hiểu vật bên cạnh lại là cái gì. Dựa vào xúc giác bén nhạy, trong đầu Trương Hàng vẽ ra hình ảnh của một chú cún Labrador cực nhỏ, đại khái mới được khoảng một tháng tuổi, còn giống như vẫn chưa được dứt sữa, hàm răng này cho dù hung hăng cắn người cũng tuyệt đối không đau, chỉ khiến người ta hơi ngứa một chút. Cún con lúc nào cũng sẽ cảm thấy thật lạnh, không ngừng vùi người vào nguồn nhiệt bên cạnh mình, đó cũng là lý do vì sao một đám chó con đặt chung với nhau liền lập tức sẽ vùi thành một ổ, chúng nó từ khi sinh ra đã bắt đầu khao khát sự ấm áp.

Thật nhỏ, chó Labrador, đây là kinh hỷ Lục Thừa Nghiệp dự định len lén tặng cho cậu Sao?

Trương Hàng lại nhích người qua, ôm cún con vào trong lòng, hiện tại chú cún này còn rất nhỏ, chỉ cần một bàn tay là có thể ôm hết.

Thật đáng yêu mà.

Trương Hàng lại dùng bàn tay còn lại sờ tìm Lục Thừa Nghiệp, nhưng lại chỉ chạm được vào một khoảng không.

“Lục Thừa Nghiệp?” Trương Hàng nhẹ giọng gọi.

“Ngao?” Không nghe được tiếng Lục Thừa Nghiệp đáp lại, chỉ là chú cún con trong lòng lại mông lung mở mắt ra, hướng về phía Trương Hàng gào lên một chút.

“Anh không có ở đây sao? Thừa Nghiệp?” Trương Hàng tiếp tục gọi, đồng thời vểnh tai lên tập trung lắng nghe thanh âm bên trong phòng.

“Ngao… uông uông uông!” chú cún nhỏ trong lòng Trương Hàng đã thoát khỏi giai đoạn mông lung, hoàn toàn tỉnh hẳn, bắt đầu kịch liệt giằng co, đồng thời còn bất an giãy dụa thân thể.

“Đừng sợ, ” Trương Hàng cũng không cố gắng tìm Lục Thừa Nghiệp nữa mà là ôn nhu trấn an chú cún nhỏ, “Anh không phải người xấu, anh sẽ đối với bé con thật tốt.”

Thanh âm của cậu hiện giờ cực kỳ nhu hòa, lại giống như có ma lực, chỉ cần nghe xong loại hứa hẹn này, cho dù là bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy lỗ tai mình ngứa ran.

Thế nhưng lỗ tai của chú cún nhỏ này cũng không ngứa, nó càng thêm ra sức giằng co, thậm chí nhảy đến trên giường hướng về phía Trương Hàng sủa vang, tiếng sủa còn mang theo hơi sữa, đặc biệt đáng yêu.

Trương Hàng cười cười vuốt ve chú cún nhỏ, phát hiện chú cún này mặc dù có chút giãy dụa, thế nhưng cũng rất thích mình vuốt ve, vì vậy lại ôm lấy chú ta, vui vẻ sờ mó.

Nhưng mà, Lục Thừa Nghiệp đã đi đâu rồi? chẳng lẽ sau khi giúp cậu mua chó xong lại cảm thấy không được tự nhiên, hờn dỗi chạy ra ngoài rồi?

Tuy rằng thật sự không muốn nghĩ về bầu bạn của mình như vậy, thế nhưng Lục Thừa Nghiệp cũng quả thực vô cùng ấu trĩ.

Trước đây khi còn là Đại Hắc vẫn coi như hoàn hảo, vừa thông minh lại lãnh tĩnh, lúc đối diện với Tiếu Nhâm còn mang theo một tia cao ngạo, đặc biệt có phong phạm.

Thế nhưng lúc biến trở về hình người khí thế lại trở về số không, đương nhiên đối mặt với người ngoài vẫn là hình tượng tinh anh xã hội vô cùng có năng lực, thế nhưng khi đối diện với Trương Hàng, tất cả tính khí trẻ con đều đồng loạt xông lên, muốn dỗ dành cũng không dễ dàng.

Trương Hàng kỳ thực cũng rất hưởng thụ quá trình dỗ dành Lục Thừa Nghiệp, cậu hiểu rõ, bởi vì bản thân không nhìn thấy biểu tình của người khác khiến cho rất nhiều khi không nhận ra tâm tình của người đối diện, nhất là những khi yên tĩnh sẽ càng khiến cậu cảm thấy bất lực. Mà Lục Thừa Nghiệp coi như có cáu kỉnh với Trương Hàng cũng sẽ không nói những lời bực dọc, chỉ là đem toàn bộ tâm tình của mình đều biểu đạt ra ngoài, bởi vậy, cho dù có cãi nhau, Trương Hàng cũng sẽ cảm thấy rất an tâm.

Ôm chú cún cOn sờ soạng khắp phòng một lần cũng không tìm thấy Lục Thừa Nghiệp, chuyện này không thích hợp nha. Lục Thừa Nghiệp cho dù tức giận với cậu muốn chơi trò lẫn trốn cũng sẽ cố ý tạo ra âm thanh, tuyệt đối không để cậu cảm thấy chỉ có một mình. Thế nhưng hiện tại Lục Thừa Nghiệp chỉ lưu lại một con cún nhỏ rồi biến mất, hơn nữa còn là giữa đêm, cún con vẫn là nằm trên giường, tại vị trí nguyên bổn thuộc về Lục Thừa Nghiệp…

Trương Hàng là một người có tính logic rất mạnh, ngay từ đầu cậu đã có thể lớn mật giả thiết cẩn thận suy chứng, đoán được Lục Thừa Nghiệp chính là Đại Hắc, hiện tại mọi chuyện lại rõ ràng như vậy, cậu càng không có lý do gì không đoán ra.

Trương Hàng nhéo nhéo lỗ tai của cún con, nhẹ giọng hỏi: “Lục Thừa Nghiệp?”

“Ngao.” Tiểu nãi cẩu ủ rũ cúi đầu kêu một tiếng.

“Thật là anh!” Trương Hàng dùng hai tay nâng cún con lên, chóp mũi dán vào cái mũi ướt sũng của chú ta, cún con bị cậu đối xử như vậy, nhịn không đối với vươn đầu lưỡi nhỏ xíu của mình ra liếm liếm chóp mũi của cậu.

Trương Hàng thoáng cái cười đến phi thường rực rỡ, cậu ôm lấy cún con trở về giường lớn, lại mở đèn ra, nói với Lục Thừa Nghiệp: “Anh bây giờ vẫn là chó mực sao? có phải Labrador không?”

“Ngao.” Lục Thừa Nghiệp dùng móng vuốt che mặt, buồn bực kêu.

“Thật sao!” Trương Hàng có thể lý giải tâm tình của Lục Thừa Nghiệp vô cùng rõ ràng, thoáng cái liền hiểu được ý nghĩa trong tiếng gọi kia, ngón tay khẽ chạm vào thân thể mềm mại của cún con, thật nhỏ, cũng thật mềm, tựa như chỉ cần dùng chút sức sẽ lập tức vỡ nát vậy.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa xoa cái bụng tròn căng, cún con khi được cậu chạm vào liền phát ra tiếng hừ hừ bất đắc dĩ, thanh âm cực non nớt.

Nhẹ nhàng hôn lên cái trán của đối phương một chút, Trương Hàng thật sự có chút hưng phấn: “Trước đó em còn muốn nói với anh nuôi một con chó, chỉ là vẫn sợ anh tức giận nên không dám mở miệng. Hiện tại thì… hoàn toàn không cần nuôi rồi.”

“Ngao uông!” Lục Thừa Nghiệp liền lập tức Xù lông, móng vuốt non mềm không ngừng cào cào lòng bàn tay của Trương Hàng, may nhờ Trương Hàng đối với cảm xúc của Lục Thừa Nghiệp cực kỳ nhạy cảm, thoáng cái đã hiểu được ý tứ của hắn.

“Anh biến thành chó thì em phải làm sao à? Không sao đâu, trước đó em cũng đã sống nhiều năm như vậy rồi. Labrador muốn lớn lên cũng chỉ mất có nửa năm, nửa năm Sau anh không phải lại là chó dẫn đường cho em rồi Sao.” Trương Hàng thực sự là thích ứng trong mọi tình cảnh.

Thế nhưng Lục Thừa Nghiệp vẫn không thể an tâm, đây cũng phải là sau khi chết đi linh hồn nhập vào trên người chó, đây là một người đang sống sờ sờ lập tức hoàn toàn biến thành chó. Như vậy làm sao có thể chứ! Lục Thừa Nghiệp vùi ở trong lòng Trương Hàng, hừ hừ đặc biệt bất mãn.

Trương Hàng cũng biết hắn không vui, nhẹ nhàng giúp hắn vuốt lông, còn dịu dàng nói: “Em biết anh đang lo lắng chuyện gì, việc người biến thành chó kinh thế hãi tục như vậy, anh Sợ một mình em sẽ không đối mặt được chuyện phát sinh tiếp theo phải không? Anh yên tâm đi, em sẽ nói với người ngoài anh đã ra nước ngoài, trước khi anh có thể biến thành người em sẽ giúp anh xử lý tốt chuyện của công ty. Lỡ như.., em chỉ nói lỡ như, anh không thể biến về thành người được, em sẽ vẫn ở bên cạnh anh. Anh là người, em sẽ là bầu bạn của anh, anh là chó em vẫn là bầu bạn của anh. Em sẽ nuôi anh đến lớn, sẽ không để cho bất cứ người nào lại có cơ hội thương tổn anh.”

Nghe Trương Hàng nói, trái tim của Lục Thừa Nghiệp chậm rãi bình tĩnh trở lại, bất quá con chó háo sắc này rất nhanh lại nghĩ đến một vấn đề khác, ở trong lòng bàn tay của Trương Hàng cào cào vài cái.

“Anh nói là hạnh phúc nữa người… khụ khụ… Sinh hoạt riêng tư phải làm sao à?” Mặt của Trương Hàng có chút hồng lên.

Móng vuốt của cún con vẫn cố sức cào cào vào lòng bàn tay của Trương Hàng.

Trương Hàng đỏ mặt nhích lại gần, xốc lỗ tai của cún con lên ghé sát vào nhỏ giọng nói một câu.

Cún con chỉ cảm thấy cả người nóng lên, không ngừng ủi ủi vài cái vào lòng bàn tay Trương Hàng, triệt để an tâm.

Một người một chó hàn huyên đến hơn nửa đêm đều có chút mệt mỏi, cún con lại là không thể chịu được thiếu ngủ, chỉ tựa vào trong lòng bàn tay ấm áp của Trương Hàng một chút liền ngủ mất. Trương Hàng cũng đặt lên mặt cún con một nụ hôn, sau đó ôm hắn yên giấc.

Trong mộng, cậu mơ thấy bản thân nuôi cún con cả đời, mà cún con cũng dần dần trưởng thành, làm một chú chó Labrador trưởng thành, tuổi thọ cũng không chỉ có mười năm mà là vẫn mãi ở bên cạnh cậu, mãi cho đến khi một người một chó đều già rồi, hàm răng cũng không cắn nổi thức ăn nữa, bọn họ vẫn cứ ở cạnh nhau.

Thế nhưng… Có lẽ vẫn còn một chút tịch mịch.

Đã không có ai giả vờ làm trẻ con giận dỗi cùng cậu, đã không còn người thích ShoW ân ái trước mặt người khác để chứng minh sự tồn tại của mình, không còn ai dùng cánh tay rắn chắc hữu lực ôm cậu.

Trương Hàng nghĩ, quả nhiên bản thân quá tham lam rồi, có người thì muốn chó, lúc có chó lại nhớ đến người.

Nếu như vạn sự không thể chu toàn, như vậy cậu tình nguyện Lục Thừa Nghiệp vẫn là con người.

Trương Hàng ôm lấy ý nghĩ như vậy mở mắt ra, đã là một ngày mới, ánh mặt trời ấm áp sưởi ấm làn da, lại tiến vào trong lòng. Ở trong ánh nắng ban mai rực rỡ mà cậu không thể nhìn thấy, một thanh âm khàn khàn vang lên bên tai Trương Hàng: “Tối hôm qua em đã nói, là người hay chó đều thuận theo anh. Em cũng đừng xem chuyện này như giấc mộng đấy.”

Giữa lúc mơ hồ nửa ngủ nửa tỉnh, cậu liền bị người kia ôm vào trong lòng, rơi vào trầm luân vô tận.

Quả nhiên… Vẫn là lúc làm chó tương đối ngoan!

Trương Hàng mơ mơ màng màng nghĩ, cố sức ôm lấy Lục Thừa Nghiệp, đáp lại nhiệt tình của hắn.

Là người là chó nào có khác biệt gì đâu? chỉ cần đối phương là Lục Thừa Nghiệp, như vậy cậu liền có cả thế giới trong tay.

-hoàn-

http://anatawu.com/

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *