Chó Dẫn Đường Người Mù – chương 51 – 55 [text]

chương 51

Sau khi chân của Lục Thừa Nghiệp đã khỏe hẳn, Trương Hàng đã khôi phục lại sinh hoạt bình thường. Mỗi buổi sáng cậu thức dậy rất sớm để bắt đầu rèn luyện thân thể, Lục Thừa Nghiệp từng Xác nhận qua, vóc người của Trương Hàng so với năm năm trước còn tốt hơn, thuộc về loại hình mặc quần áo có vẻ gầy, cởi quần áo lại mạnh mẽ, bộ dạng thoạt nhìn văn nhã thật ra lại tràn đầy lực lượng. Mà hắn, trong khoảng thời gian này bởi vì phải dưỡng thương nên cơ thịt có chút mềm đi, sắp có xu thế tích mỡ, vì vậy mỗi sáng cũng cùng Trương Hàng đồng thời tập thể dục.

Tại tầng hầm trong nhà của Lục Thừa Nghiệp có phòng thể thao chuyên dụng, sử dụng dụng cụ ở nơi này còn hiệu quả và an toàn hơn so với phòng tập bên ngoài, tuyệt đối sẽ không có chuyện ngoài ý muốn phát sinh. Trương Hàng sớm tối gì đều phải ngâm mình ở đây hơn một giờ, mà Lục Thừa Nghiệp ngay khi phát hiện thể lực của mình có chút kém hơn Trương Hàng liền không đồng thời tập luyện cùng cậu, mà là chờ sau khi Trương Hàng rời nhà rồi mới lén lút đi tập, dự định sau đó đột nhiên phát huy, cùng Trương Hàng đấu thử một trận.

Mà sinh hoạt của Trương Hàng gần đây cũng bắt đầu trở nên quy luật, nếu như công ty không có chuyện gì, buổi sáng cậu vẫn là ở nhà đọc sách, đương nhiên, trước kia là cậu tự mình “đọc”, hiện tại đều là Lục Thừa Nghiệp đọc cho cậu nghe. Buổi sáng Trương Hàng đọc sách phần lớn đều liên quan đến tài chính, pháp luật những chuyên ngành của mình, mà buổi tối lại thích đọc một ít sách văn học, bồi dưỡng cảm tình.

Buổi chiều, Trương Hàng sẽ đi trung tâm tiếng Đức tại Bắc Kinh học tập, tiếng Anh của cậu đã rất lưu loát, những từ ngữ chuyên nghiệp về mặt tài chính pháp luật cũng đã nắm giữ toàn diện. Bất quá Trương Hàng cho rằng học tập cần đa nguyên hóa, không thể chỉ thỏa mãn với một loại ngôn ngữ, tiếng Đức, tiếng Pháp, tiếng Nhật, tiếng Hàn… Có rất nhiều ngôn ngữ cậu cần phải nắm giữ, học càng nhiều càng tốt. Trương Hàng thật sự đã đem tư tưởng sỐng đến già học đến già quán triệt triệt để, cứ dựa theo kế hoạch của cậu đến xem, cả đời đại khái cũng không đủ để dùng.

Buổi tối, Trương Hàng trước đây vẫn duy trì thói quen một tuần hai lần đến quán bar pha rượu. Lần trước là bởi vì phải chăm sóc Lục Thừa Nghiệp nên rất lâu không đến, vậy nên hiện tại cậu điều chỉnh thành một tuần bốn lần, buổi tối vẫn thường xuyên không ở nhà.

Lục Thừa Nghiệp thật ra rất muốn đi cùng cậu, thế nhưng lại bị can ngăn.

“Người có tâm tư khác tại Blackkhông ít, anh đi…”cậu sủng nịch cười cười, còn khẽ nhéo mặt của Lục Thừa Nghiệp một cái, “Em cũng không để tâm anh gây sự, thế nhưng em sợ bảo an sẽ không nhịn được đánh anh. Dù sao quán bar cũng không phải chỉ có một mình em, còn có rất nhiều người dựa vào nó duy trì cuộc sống. Nếu như thu nhập quá kém phải đóng cửa, em cũng sẽ cảm thấy rất có lỗi với bọn họ.” Lục Thừa Nghiệp: “…”

Hắn cảm giác là mình đang bị ghét bỏ, thế nhưng nếu quả thật đến quán bar, nhìn thấy có nhiều người mang lòng bất chính với Hàng Hàng như vậy, Hàng Hàng còn có thể mỉm cười cùng bọn họ nói chuyện phiếm, bản thân hắn chỉ sợ thực sự nhịn không được đi đập bãi.

Còn nếu nhắm mắt làm ngơ… bất quá thực sự muốn đóng cửa Black mà!

Cũng may, Lục Thừa Nghiệp dù sao cũng là một người trưởng thành bình tĩnh, có thể nhịn xuống loại cảm giác bốc đồng này, cũng hiểu Trương Hàng thật sự phải đến quán bar. Dù sao Black cũng không phải những nơi chìm trong không khí túy sinh mộng tử, lại càng không có những hạng mục lộn xộn hấp dẫn người kia, so với những bạn đồng hành sức cạnh tranh không khỏi có chút thấp. Có rất nhiều người đến Blacklà vì vị chủ nhân thần bí kia, nếu như Trương Hàng vẫn luôn không xuất hiện, doanh thu của quán bar sau này phải thực sự hạ thấp rồi. Trương Hàng còn mở hai chi nhánh ở quê nhà và Thượng Hải, với những nơi này, mỗi tháng cậu cũng sẽ đến một lần.

Chuyện ở công ty của Lục Thừa Nghiệp hiện tại đã hoàn toàn giao cho tổng giám đốc mới đến, mỗi tháng cũng chỉ cần dành ra một chút thời gian giúp hội đồng quản trị xử lý vài việc, nếu không có chuyện gì còn có thể đi du lịch khắp nơi trên thời gian. Hiện tại mọi việc đã xong rồi, hắn đương nhiên mong muốn cùng Trương Hàng đi du ngoạn, mua sắm, thuận tìm tìm một nơi lãng mạn nào đó đem tâm nguyện của hắn làm xong, vẫn luôn tay trong tay ngủ trên một cái giường như vậy cũng quá sốt ruột rồi mà, hắn cũng không phải Liễu Hạ Huệ. Thế nhưng trước giờ bọn họ vẫn luôn bình tĩnh như vậy, hắn và Trương Hàng tiếp xúc thân thể đặc biệt tự nhiên, tự nhiên đến nổi mỗi lần Trương Hàng chạm vào hắn, hắn đều mất thật lâu mới phản ứng kịp. Gì? Hàng Hàng vừa rồi không phải đã làm một cử động cực kỳ thân mật với ta phải không ? Ta vì sao không nắm lấy cơ hội để khiến càng thêm thân mật rồi?!

Quả nhiên, Hàng Hàng vẫn là cái gì cũng không hiểu mà? Dù sao cũng chưa từng thử qua… Lục Thừa Nghiệp phân tích thái độ hiện tại của Trương Hàng, thậm chí còn nghĩ Trương Hàng nói thích hắn cũng không phải ái tình. Trương Hàng có tình cảm với hắn là chuyện không thể nghi ngờ, thế nhưng Hàng Hàng của hắn thực sự biết tình yêu là gì sao? Thật sự có loại Xung động nhiệt tình như lửa kia sao? Liệu có có phải, Hàng Hàng lựa chọn ở cùng hắn chỉ bởi vì thân tình và loại cảm xúc che chở lẫn nhau của năm năm đó? Dù sao trừ mình ra, Hàng Hàng đại khái cũng sẽ không cùng người nào khác sống cả đời.

Cho dù là như vậy cũng không sao cả! Lục Thừa Nghiệp nắm chặt tay, nếu không phải tình yêu thì hãy biến nó thành tình yêu, dù sao hắn cũng là người duy nhất có thể đi vào trái tim của Trương Hàng, muốn vẻ lên tờ giấy trắng kia như thế nào cũng là do hắn toàn quyền chi phối!

Bất quá, để Trương Hàng đến quán bar một mình thực sự quá đáng lo rồi, phải tìm người trông chừng cậu mới tốt.

Lục Thừa Nghiệp cầm điện thoại lên muốn gọi cho Lữ Tín Thành hoặc Bạch Khê Tự, đột nhiên nghĩ đến Trương Hàng đã gặp qua bọn họ, nếu như hai người này mỗi ngày đều đến cắm điểm ở bar, không chắc Hàng Hàng sẽ không phát hiện. Trương Hàng đương nhiên sẽ không trắc hắn, thế nhưng Lục Thừa Nghiệp không muốn giữa hai bọn họ có bất kỳ mâu thuẫn gì.

Vì vậy, hắn cũng không nói chuyện này với bất cứ kẻ nào mà là tự mình liên lạc với một thám tử tư quen thuộc, để gã tại mấy buổi tối Trương Hàng ra ngoài đến quán bar quan sát. Toàn bộ hành trình đều phải ghi hình lại, hắn muốn thời thời khắc khắn đều nhìn thấy Hàng Hàng.

Yêu cầu này kỳ thực cực kỳ biến thái, quả thực là cuồng theo dõi. Bất quá thám tử kia cũng đã nhìn quen nhiều người như vậy, cũng rất sảng khoái mà đáp ứng yêu cầu của Lục Thừa Nghiệp rồi.

Thế nhưng, hình ảnh ngày đầu tiên truyền đến cũng đủ khiến Lục Thừa Nghiệp phát điên, Trương Hàng hoàn toàn không đến quán bar.

Không đến… làm sao sẽ không đến chứ? Lục Thừa Nghiệp luống cuống đi lại trong phòng, vẫn chờ đến 1 giờ tối Trương Hàng quay về, trên người còn mang theo mùi rượu nhàn nhạt, ngửi vào cũng rất thoải mái.

Em đã đi đâu vậy? cũng không có đến quán bar. Lục Thừa Nghiệp mở miệng muốn hỏi, cuối cùng vẫn không thốt ra, chỉ là giống như trước đây đem giường chiếu chuẩn bị trước, chờ Trương Hàng tắm xong liền từ phía sau ôm lấy cậu, nhẹ nhàng hôn lên gáy đối phương, Xác nhận người này là thuộc về mình.

“Làm sao vậy?” Người khiếm thị đối với tâm tình của những người Xung quanh nhạy cảm hơn bình thường rất nhiều, Trương Hàng thoáng cái đã nhận ra Lục Thừa Nghiệp không thích hợp, liền quay người lại môn hắn.

“Không có việc gì.” Lục Thừa Nghiệp lắc đầu.

Cách một ngày sau, Trương Hàng buổi tối lại ra ngoài, cậu vừa ra khỏi cửa Lục Thừa Nghiệp đã lái xe đi theo. Hắn vốn muốn tìm thám tử tư, thế nhưng nghĩ tới nghĩ lui lại muốn tự mình xác nhận, hắn có thể tìm người quay phim lại hành động của Trương Hàng nhưng lại không thể để thám tử đi điều tra cậu. Trương Hàng tột cùng là đến những đâu, hắn muốn dùng chính mắt mình xác nhận.

Trương Hàng đi gặp một người phụ nữ, bề ngoài chỉ có thể xem như thanh tú nhưng giọng nói lại cực kỳ êm tai. Người phụ nữ nọ kéo nhẹ cánh tay của Trương Hàng, hai người cực kỳ thân mật bước vào khách sạn, Lục Thừa Nghiệp thì ở bên ngoài nhìn chằm chằm.

Buổi tối mùa thu có chút lạnh, hắn đem cửa xe đều mở ra, chỉ là gió lạnh cũng không thể khiến hắn tỉnh táo lại. Lục Thừa Nghiệp đi mua một gói thuốc lá, ở trong gió đêm dựa vào xe hút thuốc.

Hắn nhắm mắt lại, hồi tưởng về thời gian bọn họ sống chung cùng nhau. Hàng Hàng như vậy có thể lừa hắn sao? Đại khái là có thể đi. Lục Thừa Nghiệp liền dập tàn thuốc, lái xe rời đi.

Trong phòng khách sạn, Trương Hàng dùng laptop của mình, tai đeo headphone sưu tập dữ liệu, người phụ nữ nọ là ngồi ở cạnh giường nhàm chán đem móng tay của mình sơn thành đủ loại màu sắc, sau đó lại rửa đi, rồi lại sơn một tầng.

Điện thoại reo vang, người phụ nữ vội vàng cầm điện thoại của mình lên, dấu sơn móng tay dính lại trên giường.

“Này… được, như vậy…” Cô ta đứng dậy đưa điện thoại đến trước mặt Trương Hàng, dùng tay che loa, thấp giọng nói với cậu, “Ông chủ, là tìm anh.”

Trương Hàng tiếp lấy điện thoại, nói chuyện với đối phương vài câu xong liền cúp máy.

“Mắc câu?” Biểu tình của cô gái rất chờ mong.

“Ừ.” Trương Hàng gật đầu.

“Thật tốt quá!” cô ta thở dài một hơi, “Như vậy sau này cũng không cần ở trong khách sạn cùng ông chủ hai mắt nhìn nhau nữa. Anh có biết hay không, gần đây bạn trai cũng cho rằng tôi ngoại tình rồi, anh thật quá thất đức mà, tại sao không đi tìm Manh Manh đi, cô ấy vốn thích anh, bộ dạng lại đẹp, so với tôi lại giỏi giang hơn nhiều.”

“Cũng vì ba điểm đó tôi mới không chọn Triệu Manh Tâm.” Trương Hàng rất tỉnh táo phân tích, “Thứ nhất, tôi là người khiếm thị, bề ngoài đối với ta không quan trọng, nếu như muốn tôi thích một người, cái đầu tiên thích chính là giỌng nói, dung mạo của cô tuy không bằng Manh Manh, thế nhưng giọng nói lại ngọt ngào. Thứ hai, loại chuyện này sợ nhất là đùa mà thành thật, nếu tôi không muốn phát triển bất cứ quan hệ gì với cô ấy thì không nên đóng giả tình nhân. Thứ ba, chính vì cô ấy có năng lực lại có thủ đoạn, rất có thể sẽ nắm lấy cơ hội này đạt được mục đích của chính mình, để đề phòng có người quá thông minh bị thông minh hại, tôi càng không thể chọn cô ấy.”

“Anh thật lạnh lùng,” Trầm Minh Phỉ sợ run cả người, “Manh manh thích anh như vậy, cái gì cũng có thể không giữ lại trao hết cho anh, cũng sắp cùng người nhà trở mặt. Đôi mắt của anh là bệnh di truyền, rất có thể sẽ truyền cho đời sau, người nhà cô ấy không đồng ý cô ấy cùng anh, Manh Manh cũng đã sớm dọn ra ngoài ở.”

“Người khác thích tôi, tôi liền phải đáp lại sao?” Trương Hàng vẫn không chút tình cảm nào hỏi lại, “Người khác ghét tôi, tôi liền phải ghét người ta? Đây chẳng phải là muốn nhìn tình cảm của người khác mà sống sao?”

“Tôi cũng không phải có ý này, chỉ là…” Trầm Minh Phỉ suy nghĩ một chút mới nói, “Ngay cả có một người thích anh như vậy, lẽ nào anh một chút cảm động cũng không có?”

“Không có.” Trương Hàng rất dứt khoát nói, “Từ rất nhiều năm trước tôi đã học được không nên để ý đến tình cảm của người khác quá nhiều, lưu ý càng nhiều càng mệt mỏi.”

Đã từng, cậu rất quan tâm mẹ mình, cũng quan tâm cha, càng là vì thái độ của bà nội mà âm thầm đau xót. Thế nhưng bây giờ, những việc này đều đã không còn quan trọng. Cậu đã học được đem những cảm xúc của người khác tách khỏi mình, bất kể là ác ý hay hảo ý, đối với cậu mà nói, đều không đáng nhắc đến.

Dù sao đi nữa, ánh mắt của bọn họ cậu không thể nhìn thấy; hành động của bọn họ cậu cũng không biết; tâm ý của bọn họ, cậu càng không cảm nhận được..

Cậu có thể “nhìn” đến, vĩnh viễn cũng chỉ có một tiếng “Uông” thanh thúy.

Đó là thứ duy nhất trong vô số tình cảm trong quá khứ có thể đi vào đáy lòng cậu, không phải đồng tình, cũng không phải lợi dụng hay ác ý, mà là lời hứa hẹn đơn giản nhất.

Cả đời đều sủa, chính là cam kết cả đời bầu bạn với người..

Cậu có thể tiếp nhận, cũng chỉ có một.

chương 52

Lúc Trương Hàng về đến nhà Lục Thừa Nghiệp đã lên giường, sau khi cậu tắm rửa xong leo lên giường thì ngửi thấy mùi thuốc lá nhàn nhạt, mà Lục Thừa Nghiệp lại giống như Đại Hắc trong quá khứ, tựa vào người cậu ngửi tới ngửi lui, chỉ là cũng không ngửi được cái gì. Hắn có chút chán nản tựa đầu vào hõm vai của Trương Hàng, nói: “Hiện tại anh đột nhiên cảm thấy người đúng là không bằng chó. Khi còn là Đại Hắc, mỗi ngày đều muốn phải biến về làm người, như vậy em cũng không cần khổ cực đến thế. Chỉ là bây giờ đã biến thành người rồi, lại cảm thấy vẫn là làm chó tốt hơn một chút, người so với chó càng khiến người ta không quá đề phòng.”

Trương Hàng thuận thế ôm đầu của hắn thấp giọng an ủi: “Em và Đại Hắc đã sống chung năm năm, quen biết từ khoảng thời gian tốt đẹp nhất không có chút tỳ vết nào, đương nhiên là tiếp nhận nhanh hơn một chút. Anh bây giờ và năm đó đã không giống nhau, vẫn nên cho em một chút thời gian làm quen.”

Lục Thừa Nghiệp ngẩng đầu nhìn cậu một hồi, cũng không phát hiện dấu hiệu gì là dối trá, mỗi một câu nói đều chân thật như vậy. Lục Thừa Nghiệp chơi chạm vào đôi môi của Trương Hàng một chút rồi liền thả người nằm xuống bên cạnh cậu, lẳng lặng nhắm mắt lại, hô hấp cũng dần trở nên đều đặn, chỉ là Trương Hàng có thể nghera, hắn cũng không phải là ngủ, chỉ là đang giả vờ mà thôi.

Đã có sai sót ở đâu rồi chăng? Trương Hàng xoay lưng về phía Lục Thừa Nghiệp, trong lòng có chút không rõ ràng.

Cậu rất thích Lục Thừa Nghiệp, mỗi ngày đều muốn ở cùng hắn. Bọn họ đã chia cách năm năm đằng đẳng, hiện tại mỗi người tuổi tác cũng không còn nhỏ nữa, một ngày trôi qua là ít đi một ngày, cậu chỉ hận không thể mỗi giây mỗi phút đều làm tổ bên cạnh đối phương.

Thế nhưng, vẫn là có chút chỗ không giống nữa. Cho dù cậu có tự nói với mình đây là Đại Hắc, thế nhưng Lục Thừa Nghiệp vẫn là một con người, ngoại hình hiển nhiên có không ít khác biệt. Có đôi khi lúc cậu chạm vào mặt đối phương liền không tự chủ được vò vò tóc hắn, Trương Hàng biết mình là đang theo bản năng tìm kiếm lông mao trên mặt Đại Hắc, thế nhưng Lục Thừa Nghiệp là người, làm sao lại có lông.

Tình cảm giữa bọn họ vẫn không thay đổi, chỉ là cảm giác khác đi. Sau khi kích động lúc ban đầu khi gặp lại nhạt đi, còn dư lại chỉ còn là xa lạ. Mấy ngày nay Trương Hàng vẫn giữ bên cạnh Lục Thừa Nghiệp như hình với bóng cũng là muốn đem hình ảnh của Lục Thừa Nghiệp và Đại Hắc dung hợp vào với nhau, thế nhưng vẫn có chỗ nào đó tựa hồ không đúng.

Trương Hàng rất muốn nắm chặt Lục Thừa Nghiệp, như vậy Đại Hắc cũng sẽ không tiêu thất. Thế nhưng vì sao cậu nắm càng chặt, Đại Hắc lại giống như càng thêm cách Xa mình?

Cái loại ngày tháng chỉ có cậu và Đại Hắc nương tựa vào nhau mà sống, chẳng lẽ thật đã không thể tìm về được sao? Hiện tại cậu vô pháp làm đến không gì không nói với Lục Thừa Nghiệp, cũng đem hết sự mềm yếu, khôn khéo và tính toán đều giấu vào trong lòng, nhưng khi đối diện với Đại Hắc, cậu cũng không chút giấu giếm.

Trương Hàng nắm thật chặt chăn, đây là lần đầu tiên hai người không tựa sát vào nhau mà ngủ.

Sáng hôm sau, Trương Hàng lại nói công ty có chút việc liền mặc tây trang ra ngoài. Lục Thừa Nghiệp lấy điện thoại ra xoay chuyển mấy vòng, cuối cùng vẫn liên lạc với thám tử nọ, hắn cần biết được chân tướng.

Người hôm nay hẹn Trương Hàng ra là một nam nhân thoạt nhìn cũng rất tinh minh, hẳn là có vai trò như trợ lý. Dù biết không phải chính chủ Trương Hàng cũng không thất vọng, cậu vốn chẳng trông cậy vào có thể thoáng cái liền bắt được người đứng sau màn, dù sao đối phương cũng ẩn nấp sâu như vậy, không có khả năng thoáng cái liền chạy lên sân khấu. Bất quá sau khi Lục Thừa Nghiệp sửa di chúc, cậu sớm muộn gì cũng sẽ biết đối phương là ai.

Người đàn ông kia cũng không có tự giới thiệu mà chỉ đưa cho Trương Hàng một xấp tư liệu. Trương Hàng không nhìn thấy, liền trực tiếp đưa cho Trầm Minh Phỉ vẫn đi cùng mình, cô mở tài liệu ra nhìn một chút, bên trong chính là biên lai mua sắm và bức ảnh chụp hai người hẹn hò. Mỗi lần bọn họ đi khách sạn cũng không ra vào một lượt, vì vậy bọn họ không có cách chụp được ảnh quá thân mật, bất quá cử chỉ của hai người đều rất mờ ám, đồng thời còn có băng ghi hình của đại sảnh khách sạn..

“Như vậy thì sao, ” Trầm Minh Phỉ tùy ý đem tư liệu quăng về cho người đàn Ông trước mặt, thờ o nói, “Anh lợi hại như vậy hẳn nên biết ông chủ của tôi có mở một văn phòng luật, chuyên môn trợ giúp người tàn tật không có năng lực kinh tế ra tòa biện hộ. Phục vụ của văn phòng chúng ta cơ hồ đều là miễn phí, tất cả mọi người đều đang làm từ thiện, hoa hồng ông chủ kiếm được tại công ty cơ hồ đều dùng để phát tiền lương cho bọn ta. Công việc luật sư này luôn rất cần sự bảo mật, chúng ta vào khách sạn nói chuyện công việc cũng không có gì là lạ, về phần những… món đồ kia, đại khái là do giám đốc mua giúp ta, căn bản đều là phúc lợi chia hoa hồng công tác của bản thân ta.

Ông chủ của chúng ta rất có mị lực, trong văn phòng cơ bản đều là cô gái trẻ, thu nhập so với những luật sư khác thì ít hơn một chút,thế nhưng làm việc đều hoàn toàn dựa vào lòng công chính. Thế nhưng,cho dù muốn ngựa chạy cũng phải cho nó ăn cỏ,vào dịp cuối năm ông chủ phát cho chúng ta thêm ít quà mừng thì có gì là không được”

Người đàn ông đối diện cũng rất bình tĩnh, y cầm xấp tài liệu lên, nói: “các người có thể không thừa nhận, tôi chỉ cần đưa mấy thứ này cho Lục Thừa Nghiệp xem là được. Trương Hàng đúng là một người phi thường cao thượng, tiền của bản thân kiếm được cơ bản đều đem làm công ích cho người tàn tật rồi, ta rất mặc cảm cũng rất bội phục. Thế nhưng dùng tiền của mình làm công ích cũng không có gì đặc biệt, vậy còn lợi dụng tình cảm của người khác thì không giống, cậu một mặt dùng tiền của Lục Thừa Nghiệp làm từ thiện, một mặt ở sau lưng có ám muội với người khác, như vậy cũng không tốt lắm đi?”

“Anh đưa cho Lục Thừa Nghiệp xem cũng không sao cả, ” Trương Hàng thản nhiên nói, “Việc này ta đều nói với anh ấy, anh ấy cũng không có hoài nghi gì. Thế nào? Anh nghĩ rằng một luật sư như tôi sẽ bị thủ đoạn nhỏ này uy hiếp sao? cầm những tài liệu này đi tìm Lục Thừa Nghiệp đổi tiền đi, nhìn xem anh ấy tin anh hay tin tôi.”

Bộ dạng của cậu vô cùng chắc chắn, nói xong cũng mang theo Trầm Minh Phỉ rời đi. Từ sau khi Trầm Minh Phỉ đáp ứng lời nhờ vả của ông chủ đây là lần đầu tiên chân chính cảm thấy khiến đối thủ mất mặt là hưng phấn như thế nào, cô vừa lái xe vừa xoay người nhấp nhổm hỏi: “Ông chủ! Ông chủ! Người vì sao không lập tức lộ ra bộ dạng sợ sệt rồi đáp ứng hắn? Tôi và anh mệt nhọc lâu như vậy không phải là vì đưa người vào bẫy sao? vì sao lại cự tuyệt!”

“Cô lo lái xe đi, ” Trương Hàng cau mày nói, “Cô nghĩ tôi là loại người gì?”

“Cực kỳ đẹp trai, cực kỳ có hình tượng, lại siêu có năng lực, đàn ông toàn thế giới cộng lại so ra đều kém một đầu ngón chân của anh. Cả người anh đều đứng tại cao điểm của đạo đức mà miệt thị bọn họ. Trương Hàng vừa xuất, thùy dữ tranh phong[1]!” Trầm Minh Phỉ vuốt mông ngựa cũng không cần lập bản thảo.

“Cho dù chỉ nghe vào phân nửa lời của cô cũng hiểu được tôi rất có năng lực. Chỉ là, một người khiếm thị có thể thi được chứng nhận luật sư, một hài tử cha mẹ đều không màng lại có tiền như vậy, còn có thể dạy dỗ một người như Lục Thừa Nghiệp đến ngoan ngoãn dễ bảo; Nếu là cô, cô có cho rằng ta sẽ bởi vì một vài tấm ảnh không có một chút tính xác thực nào mà bó tay chịu trói? cô tin đối phương cũng sẽ không tin.”

“Tôi cũng cảm thấy hình như trên thế giới này không có chuyện gì có thể làm khó được ông chủ.” Trầm Minh Phỉ nuốt nước bọt, cô đã từng nhìn thấy Trương Hàng làm việc, bình thường người này không thích nói nhiều, đến khi động vào điểm mấu chốt có thể nói chết người, toàn bộ luật sư trong sở sự vụ đều khâm pհục.

“Chỉ là một chút như vậy vẫn không đủ, ” Trương Hàng quay kính xe xuống, gió mơn trớn thổi tung mái tóc của cậu, “Bọn họ phải tìm được bằng chứng thực chất nào đó có thể hoàn toàn đả đảo tôi, xác nhận rõ ràng tôi đối với Lục Thừa Nghiệp còn có âm mưu khác. Chỉ có một mình cô thì thiếu, thế nhưng thêm vào một điểm nữa mà thôi, như vậy phân lượng vừa đủ.”

“Lại nói tiếp, ông chủ, tôi nhớ rõ trong lý lịch của anh để trống phần phụ huynh… Anh rốt cuộc làm thế nào để vẫn còn trẻ mà có thể lợi hại như vậy rồi?” Trầm Minh Phỉ thừa dịp bây giờ mình có cơ hội làm việc cho ông chủ, lập tức hỏi ra vấn đề bọn họ vẫn luôn nghi hoặc.

“Tôi không phải lợi hại, cũng không phải kiên cường, chỉ bất quá…” Trương Hàng cười khổ một tiếng, cũng không nói thêm.

Cậu có thể có ngày hôm nay, là bởi vì một người trước khi rời đi đã trao toàn bộ cho cậu. Mà khi cậu lần nữa tìm được người đó, cảm giác so với năm xưa lại không giống. Đại khái là cậu đã thay đổi di…

Trương Hàng rõ ràng biết được năm năm nay mình đã thay đổi nhiều ít. Không có Đại Hắc ở bên cạnh cậu rất khó tin tưởng người khác, vì để cho mình mau chóng mạnh mẽ lên, cậu còn phải ngụy trang bản thân trong một vỏ bọc cứng rắn lại lãnh khốc, không để bất luận kẻ nào tiếp xúc nội tâm của mình. Mà dần dần, tầng ngụy trang này đại khái cũng bắt đầu ăn mòn nội tâm của cậu, khiến bản chất của cậu cũng bắt đầu trở nên âm hiểm lạnh lùng. Thế nhưng cậu vẫn hy vọng, mình ở trước mặt Đại Hắc vẫn là Trương Hàng Ôn nhu kiên cường của năm năm trước, cậu vẫn luôn ngụy trang chính mình, cái gì cũng không muốn nói với Lục Thừa Nghiệp.

Nhưng mà, ngụy trang cũng không khiến cậu trở về ngày trước mà chỉ khiến hai người càng lúc càng cách xa. Có chút thời gian, Trương Hàng khát vọng tìm ra vết tích của Đại Hắc trên người Lục Thừa Nghiệp, cậu đôi khi thất thần nghĩ, nếu như là Đại Hắc, cậu có thể nói hết những trải nghiệm suốt năm năm nay ra, Đại Hắc sẽ không quan tâm cậu có bao nhiêu xấu xa, Đại Hắc chỉ biết lặng lẽ nằm dưới chân cậu, nghe cậu tâm sự mỗi chuyện vui vẻ hoặc phiền muộn. Mà Lục Thừa Nghiệp… Cậu lại không dám.

Thích ứng thêm một chút là tốt rồi, Trương Hàng tự nói với mình.

Thế nhưng thời gian càng dài, cậu và Lục Thừa Nghiệp càng khó tâm sự.

Từ hôm đó khi cậu ngửi được mùi thuốc lá nhàn nhạt trên người Lục Thừa Nghiệp, cậu liền cảm thấy đối phương đang dùng ánh mắt dò xét nhìn mình. Thế nhưng cậu không nhìn thấy, vô pháp xác định ánh mắt của hắn có phải giống như mình đã tưởng tượng hay không? cậu có đôi khi muốn đi hỏi Lục Thừa Nghiệp Xem tại sao muốn nhìn mình như vậy, rồi lại có chút chần chờ, cuối cùng khi lời lên đến khóe môi lại chỉ có thể biến thành một câu thăm hỏi Hơn nữa, ban ngày thỉnh thoảng Trương Hàng còn phải cùng Trầm Minh Phỉ bảo trì một ít biểu hiện quan hệ thân mật, loại biểu diễn này càng khiến cậu cảm thấy uể oải. Cũng may, loại cuộc sống này cũng không duy trì lâu lắm, đối phương rất nhanh đã liên lạc với Trương Hàng lần nữa. Bất quá lúc này bọn họ cũng không có gặp mặt mà là trực tiếp gởi vào email cậu một bức ảnh.

Trương Hàng không nhìn được, Trầm Minh Phỉ giúp cậu kiểm tra, sau đó lại kỳ quái hỏi: “Đây là chuyện gì vậy? Có địa chỉ mail ẩn danh gởi cho anh hình của một người phụ nữ, người phụ nữ này đã rất lớn tuổi rồi, khoảng chừng năm mươi, bất quá có thể nhìn ra khi còn trẻ bà ta hẳn là rất xinh đẹp. Này… người trong ảnh rất giống anh, ông chủ…

Sắc mặt Trương Hàng có chút đen lại, đúng vào lúc này điện thoại của cậu lại vang lên, là số lạ. Cậu nhận điện thoại, một thanh âm quen thuộc có chút già nua vang lên bên tai cậu “Hàng Hàng, ta là mẹ…”

Trương Hàng lập tức cúp điện thoại. Trầm Minh Phỉ thấy ông chủ mắt không phải mắt mũi không phải mũi liền ỉu xìu cúi đầu, tận lực thu nhỏ lại cảm giác tồn tại của mình. Trương Hàng tắt điện thoại, ngồi ở trên giường yên lặng hồi lâu rồi mới hỏi: “Mấy giờ rồi?”

“Hơn tám giờ một chút.” Trầm Minh Phỉ nhỏ giọng trả lời.

“Trả phòng đi, ta phải đi về.” Trương Hàng xốc áo khoác lên trực tiếp ra cửa.

“Mới vào nửa giờ, ông chủ không sợ người khác nói anh không…” Trầm Minh Phỉ ở phía sau cậu lầm bầm hai tiếng, vừa ra ngoài trả tiền phòng xong thì cái bóng của Trương Hàng cũng sớm không thấy nữa.

Trương Hàng cũng không về nhà của Lục Thừa Nghiệp mà chạy đến căn nhà mà mình đã thật lâu về. Cậu ngồi trên sô pha, trong ngực có chút phiền muộn, vừa đứng lên bước đi lại đụng phải bàn trà. Ôm lấy cái chân bị đụng vào ngồi mọp xuống, Trương Hàng chỉ cảm thấy trái tim của mình thật quá yếu đuối. Cậu căn bản cũng không mạnh mẽ, chỉ bằng thanh âm kia đã có thể khiến tất cả những gì cậu xây dựng suốt bao nhiêu năm nay toàn bộ rơi vào đáy cốc.

Triệu Hiểu Liên… Trương Hàng ngồi dưới đất dựa vào sô pha, có chút vô lực. Cậu hiểu, Triệu Hiểu Liên bị người kia tìm đến để nói những gì cậu hoàn toàn hiểu rõ, cũng biết phải nên đối đáp thế nào. Chỉ là một đoạn ký ức cũng vì thế mà bị kéo lên, người phụ nữ này vẫn luôn ích kỷ như vậy, hoàn toàn không chút quan tâm đứa con trai như cậu. Trương Hàng hiểu rõ chuyện này, thế nhưng thủy chung vẫn khó lòng đối mặt, thân tình mà cậu khát vọng từ sâu trong nội tâm kỳ thực vĩnh viễn đều không thể chiếm được. Bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa gấp gáp, Trương Hàng không biết là ai, cậu cũng không muốn để ý đến. Dù sao cậu đã thật lâu cũng không về nhà, cứ để người bên ngoài cho rằng cậu không có ở đây đi, cậu hiện tại không muốn gặp bất cứ người nào.

Tiếng đập cửa vang lên một chút liền im bặt, mà điện thoại bên cạnh lại rộn rã reo vang.

Là điện thoại của Lục Thừa Nghiệp, Trương Hàng cho dù không muốn đến đâu cũng sẽ nhận, cậu Xoa nhẹ mặt mình, nỗ lực khiến bản thân có vẻ tưƠi tỉnh hơn, giống như Lục Thừa Nghiệp có thể thông qua điện thoại nhìn thấy bộ dạng bây giờ của cậu vậy.

“Hàng Hàng, mở cửa ra!” Thanh âm của Lục Thừa Nghiệp trong điện thoại rõ ràng mang theo lo lắng.

1/ Đây là nhại lại một câu rất nổi tiếng trong truyện Ý Thiên Đồ Long ký của Kim đại gia. Nguyên văn Hán việt là, “Đồ Long bảo đao, hiệu lệnh thiên hạ, Ý Thiên bất xuất, thùy dữ tranh phong’

chương 53

Vừa nãy là Lục Thừa Nghiệp ở bên ngoài gõ cửa, tại sao hắn lại tới nơi này? Mặc dù tâm tình không tốt, thế nhưng Trương Hàng cũng không phải loại người mềm yếu, cậu nhớ kỹ chính mình có nói với Lục Thừa Nghiệp sẽ rất khuya mới về đến nhà, vì sao hắn lại biết mình đột nhiên quay về nơi này?

Cậu dùng lực lau mặt, lại chỉnh sửa quần áo lại một chút rồi mới đi đến mở cửa, Trương Hàng còn chưa nghĩ ra phải đối mặt với sự chất vấn của Lục Thừa Nghiệp như thế nào, mà cửa vừa mở ra đã bị người ôm chặt vào lòng, dùng sức hôn sâu.

Mấy ngày nay bọn họ cũng không phải chưa từng hôn môi, chỉ là vẫn duy trì cái loại tựa như nhợt nhạt đụng chạm, phi thường ấm áp rồi lại bình thản, cũng không để cho người ta nổi lên một tia dục niệm mào. Trương Hàng vẫn cho rằng đó chính là điểm cuối cùng trong tình cảm của mình và Lục Thừa Nghiệp, hai người chính là nương tựa nhau trong khi hoạn nạn, nâng đỡ nhau giữa lúc bình thường, chỉ cần đối phương ở bên cạnh, trái tim sẽ bình tĩnh không gì sánh được. Từ khi Đại Hắc chết đi, Trương Hàng vẫn cảm thấy trái tim của mình theo đó mà thiếu đi một mảnh, đến khi nhận thức được Lục Thừa Nghiệp phần thiếu sót kia mới được tìm về. Lục Thừa Nghiệp là một bộ phận trong sinh mệnh của cậu, vô pháp phân ra, không có hắn, cậu vĩnh viễn vẫn là thiếu hụt.

Mà bây giờ, nụ hôn này lại khiến cho nhận tri của Trương Hàng về tình yêu bị phá vỡ, nó cũng không ngọt ngào êm ái như mưa phùn mùa xuân mà là mạnh mẽ đầy khí vị cướp đoạt như cuồng phong bão tố. Lục Thừa Nghiệp tựa hồ giống như muốn thôn phệ tất cả của cậu, mỗi một động tác đều chiếm hết không gian hô hấp xung quanh, đến cuối cùng, Trương Hàng chỉ có thể dựa vào không khí do Lục Thừa Nghiệp thổi qua mà hô hấp, linh hồn của cậu phảng phất cũng đã bị đối phương hút đi, tất cả tâm tư đều bị cướp đoạt không còn, cả người đều bị một loại khí tức cực kỳ tham lam bao vây triệt để.

Trương Hàng còn nhớ, lúc nãy khi vừa hôn môi cậu và Lục Thừa Nghiệp đều là quần áo chỉnh tề đứng cạnh cửa lớn, mà chờ đến khi cánh tay cậu cảm nhận được một tia mát lạnh thì lại phát hiện mình đã nằm ở trên giường, áo sơ mi cũng không biết đã bị vứt đi từ lúc nào, mà sở dĩ cánh tay lại cảm thấy là vì cậu không cẩn thận chạm vào tủ đầu giường.

“Lục Thừa Nghiệp…” Trương Hàng giãy dụa gọi tên đối phương, thế nhưng cũng không biết nên nói gì cho đúng.

Lục Thừa Nghiệp cúi đầu, tiếp tục say mê liếm môi cậu, thanh âm vốn đã trầm thấp khêu gợi lại mang theo một tia ám muội: “Hàng Hàng, anh có chuyện phải nói rõ với em, em là của anh.”

Tuyên bố bá đạo như vậy khiến Trương Hàng có một tia hoảng hốt, chỉ là vẫn theo bản năng trả lời: “chúng ta vốn chính là của nhau.”

“Sai, em không rõ ý tứ của anh.”Lục Thừa Nghiệp cũng không để Trương Hàng có cơ hội phản đối, tiếp tục nói, “Không phải đơn thuần là em, mà tất cả của em đều là của anh, không phải chỉ có thân thể này mà là toàn bộ sinh mệnh. Quá khứ của em, hiện tại cùng tương lai, em đều không có quyền được tự do nữa, mỗi nhất cử nhất động của em đều phải ở trong đường nhìn của anh, người có thể dẫn đường cho em là anh, có thể giúp em mặc quần áo cũng là anh, có thể làm bạn cùng em trên giường tuyệt đối chỉ có thể là anh. Trên thế giới này, người có thể làm đôi mắt của em nhất định phải là anh. Cũng như vậy, cho dù em muốn diễn trò cũng chỉ có thể tìm anh phối hợp, không được gạt anh!”

“Anh… biết? Anh… làm sao biết được?” Vốn dĩ Trương Hàng bởi vì ngôn ngữ bá đạo lại thâm tình của Lục Thừa Nghiệp mà cảm động, đợi đến khi nghe được một câu cuối cùng cảm động lại hóa thành khiếp sợ. Cậu dùng lực nắm chặt tay Lục Thừa Nghiệp.

“Anh tìm người theo dõi em.” Lục Thừa Nghiệp hùng hồn nói, “Bởi vì anh vô pháp chấp nhận việc, dưới tình huống anh không biết rõ, ở trong quán bar, em đứng giữa một đám người ái mộ vì bọn họ mà pha rượu. Vì vậy anh tìm người theo dõi em, lại không nghĩ rằng em căn bản không đến đó. Anh đi theo em đến khách sạn, ở bên ngoài đợi em suốt nửa buổi tối, vốn định chờ sau khi em và Trầm Minh Phỉ ra ngoài liền trực tiếp cướp người. Thế nhưng sau đó anh lại thay đổi chủ ý.”

“Anh làm sao có thể theo dõi em, đó là…” Trương Hàng vừa định nói đó là phạm pháp, lại đột nhiên nhớ đến những lời Lục Thừa Nghiệp vừa mới nói, phút chốc cậu cảm thấy nếu như có người thích Lục Thừa Nghiệp, mà Lục Thừa Nghiệp vẫn đối xử với người nọ cực kỳ ôn hòa, bản thân cậu có khả năng cũng không chấp nhận được.

“Nếu như không muốn anh theo dõi em, như vậy đừng rời bỏ anh.” Lục Thừa Nghiệp nhịn không được hôn lên mu bàn tay của Trương Hàng, “Em biết tư vị chờ đợi sao? Lúc ở trường khuyết tật, mấy năm sau nhà trường đã chuyên một kiến tạo một phòng nghỉ cho chó dẫn đường, em biết vì sao ta không đến đó mà vẫn như trước đợi em ở cổng trường sao? Bởi vì rời khỏi em, tư vị của chờ đợi quá mức gian nan. Anh ở trong phòng nghỉ cái gì cũng không nhìn thấy, mà nếu ở cổng trường lại có thể nhìn thấy lớp học của em, mỗi khi tiếng chuông tan học vang lên anh liền có thể thấy bóng người lay động qua cửa sổ, anh còn nỗ lực phân biệt xem thân ảnh của em ở nơi nào, tưởng tượng em là đang tựa vào cửa sổ mỉm cười với anh. Lúc là Đại Hắc, anh hầu như cả nửa đời đều dùng để đợi em, chỉ hy vọng có thể đợi được em trở về, được ghé vào cạnh chân em. Hết cách rồi, chó không thể theo em đến tất cả những nơi em muốn, thế nhưng bây giờ khác rồi, anh là người, anh có thể cùng em đến chân trời góc biển, anh sẽ không chờ đợi em nữa mà là đi sát cạnh em.”

Rõ ràng là dục vọng khống chế gần như biến thái, thế nhưng Trương Hàng lại cảm thấy ngọt ngào không gì sánh được. Cậu mặc dù không có trải nghiệm tư vị chờ đợi, thế nhưng cậu đã một mình quá lâu, cậu có thể hiểu được tư vị của cô độc. Đó là một loại xúc cảm u buồn tựa như bản thân bị đánh vào không gian hư vô, trong bóng tối sâu thẳm chỉ cảm thấy có riêng một mình đơn độc. Hơn một nghìn ngày đêm trước đây, cậu là hy vọng dường nào mỗi khi tỉnh lại có thể nghe được tiếng sủa quen thuộc, là hy vọng dường nào mỗi lần giơ tay lên đều có thể chạm vào thân thể lông tơ mềm mượt nọ. Tay cậu đã trống không lâu lắm, vì vậy khi một lần nữa có thể chạm đến, cậu khát vọng bàn ta này sẽ vĩnh viễn cũng không cần buông bàn tay này ra.

“Xin lỗi.” Trương Hàng không có giải thích những lời như “Đó là vì muốn tốt cho anh’. Chuyện này, từ khi cậu quyết định giấu diếm Lục Thừa Nghiệp chính là đã có tư tâm, bất kể có phải là vì lo lắng cho đối phương hay không, làm sai vẫn là sai rồi.

“Anh sẽ không nói không sao cả, anh không tha thứ cho em,” nhớ đến tâm tình của mình khi chờ đợi bên ngoài khách sạn, Lục Thừa Nghiệp không nhịn được nhẹ nhàng cắn lên mặt Trương Hàng một ngụm.

“Chỉ có anh không tha thứ cho em, em mới không dám tái phạm.”

“Vậy là anh định đem chuyện này ghi nhớ cả đời sao?” Cảm xúc của Trương Hàng đặc biệt linh mẫn, bị Lục Thừa Nghiệp cắn nhẹ như thế tuy rằng không đau, nhưng không biết vì sao trái tim cũng đập hẫng đi vài ոհịp.

“Nhớ! Không chỉ có chuyện này, anh muốn tìm một cái laptop, sau đó đem mỗi một chuyện em làm dù tốt hay xấu đều ghi lại toàn bộ. Đợi đến khi chúng ta già rồi liền đem ra tính toán, nếu như chuyện em làm tốt nhiều hơn thì anh sẽ tha thứ, nếu như không tốt nhiều, anh liền đòi nợ em đến kiếp sau, muốn em dùng kiếp sau để bù đắp. Anh tuyệt không tha thứ cho em.”

Đến già …sao… Như vậy chẳng phải là bên nhau rất lâu rồi. Trương Hàng hơi cong khóe miệng, nắm chặt tay Lục Thừa Nghiệp, nhẹ giọng nói: “Có thể hứa hẹn cùng anh đến già, thật tốt.”

Có thể cùng một người chia sẻ tuổi thọ của mình, thật tốt.

Lục Thừa Nghiệp cũng hiểu được ý tứ ngầm trong lời này của Trương Hàng, nhịn không được đem người đè gục xuống giường. Hắn thực sự đã nhịn lâu lắm rồi, hiện tại rốt cục không cần nhịn nữa, bởi vì bọn họ có cả đời, thời gian vài thập niên tới đều sẽ ở cùng nhau.

Đáng tiếc, Trương Hàng dường như không biết hàm nghĩa trong động tác này, chỉ ôm lấy Lục Thừa Nghiệp tiếp tục nói: “Anh làm sao lại tìm được đến đây?”

Vừa nhắc đến, Lục Thừa Nghiệp và Trương Hàng lại phải nhắc đến chính sự rồi.

Ngày đó ở ngoài cửa khách sạn, Lục Thừa Nghiệp ngay từ đầu là bị ghen tỵ cũng phẫn nộ làm cho choáng váng, thế nhưng thời gian một điếu thuốc cũng đủ làm hắn tỉnh táo lại. Trương Hàng là do hắn trông coi đến lớn, cậu là loại người chấp nhất lại chuyên chú đến thế nào Lục Thừa Nghiệp so với ai khác cũng rõ ràng hơn. Có thể nói, người hiểu Trương Hàng nhất trên thế giới này chính là hắn. Cho dù bọn họ có năm năm xa cách, bản chất của một người cũng không dễ dàng thay đổi như vậy. Trương Hàng thống hận nhất đại khái là việc ngoại tình này, hành động của Triệu Hiểu Liên năm đó cũng là căn nguyên bi kịch của cậu, vô luận phát sinh chuyện gì, cậu đều sẽ không làm ra chuyện phản bội tình cảm, nếu đã nhận định rồi, sau đó cũng chỉ có thể là một người duy nhất.

Như vậy tại sao cậu lại muốn lừa hắn chứ? Lúc Lục Thừa Nghiệp rời khách sạn liền nhanh chóng đi tìm thám tử điều tra hành tung gần đây của Trương Hàng, rất nhanh liền phân tích ra được mục đích của cậu, cũng biết cậu đang tiếp xúc cùng ai.

Coi như là vì bảo hộ hắn, Lục Thừa Nghiệp cũng có chút tức giận, không phải là vì Trương Hàng gặt hắn, mà là vì Trương Hàng cư nhiên đích thân đi làm chuyện nguy hiểm như vậy. Cảnh sát đã tìm được thi thể của tài xế xe tải kia, đối phương quá độc ác, cho dù muốn lợi dụng Trương Hàng hiển nhiên cũng sẽ đắn đo không ít.

Có tiền có thể sai ma gọi quỷ, Lục Thừa Nghiệp liền đập một số tiền lớn điều tra người liên lạc với Trương Hàng, ngay khi vừa nhận tin tức, đối phương cư nhiên không biết đã lật được Triệu Hiểu Liên từ trong xó xỉnh nào đi ra.

Nếu như người đối phương thương tổn không phải Trương Hàng, Lục Thừa Nghiệp thực sự sẽ nói một câu, “Làm quá đẹp”. Trương Hàng bây giờ cho dù có đối diện với Trương Khải Minh cũng có thể bình tĩnh chống đỡ, duy chỉ có người phụ nữ này, Trương Hàng cả đời đều không thể tha thứ, cũng không biết nên cư xử với bà ta thế nào. Người phụ nữ này đối với Trương Hàng là một khối u ác tính, vứt không được cắt không xong, vẫn ngủ đông trong trí nhớ của cậu, chỉ đợi kẻ địch phát hiện ra nó, dùng làm vũ khí để đối phó cậu,

“Sau khi anh biết Triệu Hiểu Liên đã liên hệ với em liền lập tức đến đây tìm, ngay cả việc em và Trầm Minh Phỉ thuê khách sạn không đến nửa giờ liền trực tiếp rời đi anh cũng biết.” Lục Thừa Nghiệp không chút chột dạ nói ra chuyện mình vẫn phái người theo dõi Trương Hàng.

Nghe được tên của Triệu Hiểu Liên, bàn tay đang chạm vào Lục Thừa Nghiệp của cậu không tự chủ được dùng sực, cậu hít sâu một hơi, nói: “Em thực sự không ngờ đến bọn họ cư nhiên hợi hai như vậy, ngay cả bà ta cũng có thể tìm ra.”

“Ai tìm ai cũng không chắc được.” Lục Thừa Nghiệp hừ lạnh một tiếng, hắn cảm thấy Triệu Hiểu Liên có thể là tự mình từ quê nhà tìm tới.

Quán bar của Trương Hàng ở mấy thành phố lớn trong nước đều rất nổi danh, bản thân của cậu cũng bởi vì cuộc thi chứng chỉ luật sư và tư pháp mà được lên báo ở thành phố trước kia, nếu như Triệu Hiểu Liên vẫn có liên hệ với những người quen cũ làm sao có thể không nghe nói chuyện của Trương Hàng. Từ mười năm trước Lục Thừa Nghiệp đã nhìn thấu bản chất của người phụ nữ này, bà ta chính là một con ký sinh trùng, đầu tiên ký sinh trên người Trương Khải Minh, ý đồ đào một khoảng lớn, sau đó mưu toan ký sinh Trương Kiến Quốc thất bại, hiện tại vừa nhìn thấy con trai có tiền đồ liền vội vàng tìm đến.

Đại khái Triệu Hiểu Liên sau khi nghe được tin tức liền về thành phố cũ bọn họ đã sống hỏi thăm, luôn sẽ có một hai người biết được Trương Hàng đang ở Bắc Kinh, liền một đường đến đây tìm người. Bà ta hỏi thăm khắp nơi tự nhiên sẽ đưa đến sự chú ý của người khác, lúc này bị người hữu tâm lợi dụng đến tổn thương Trương Hàng là một việc thật quá bình thường.

Bà ta đại khái là không quan tâm đối phương có phải sẽ đối với Trương Hàng bất lợi hay không, bà ta chỉ cần lấy được tiền từ tay cậu là được.

Tình mẹ vô cùng vĩ đại, Lục Thừa Nghiệp cũng không phủ nhận thứ tình cảm này, bất quá hắn cũng biết có vài nữ nhân thật sự có thể quyết tuyệt đến mức dám đem con ruột của mình trở thành một đạo cụ. Trương Hàng từng là đạo cụ để bà ta bắt bíTrương Khải Minh, lôi kéo Trương Kiến Quốc, hiện tại càng là đạo cụ kiếm tiền hốt bạc.

Nghĩ đến đây, Lục Thừa Nghiệp đau lòng không dứt, hắn ôm chặt lấy Trương Hàng, nằm xuống bên cạnh, nhẹ giọng nói: “Em muốn anh được an toàn, anh làm sao lại không sỢ em bị thương tổn dù chỉ mảy may. Hàng Hàng, đừng sợ, có Đại Hắc ở đây.”

Trương Hàng tựa vào trong lòng Lục Thừa Nghiệp, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, cậu thực sự không còn sợ nữa.

chương 54

Lúc Lục Thừa Nghiệp còn là Đại Hắc đã giương mắt nhìn Hàng Hàng suốt năm năm, khi đó phàm là hắn có một chút khả năng có thể biến thành người liền nhất định không thèm bận tâm đem Trương Hàng đánh gục. Mà bây giờ, khi đã thật sự trở thành người, nếu không phải lúc trước bị thương chưa lành, hắn làm sao có thể mỗi đêm đều nhìn bộ dạng ngủ đến bình an của Hàng Hàng bên cạnh mà không hạ thủ chứ.

Hiện tại rốt cục thương thế đã lành, vấn đề giữa hai người cũng đã giải quyết xong, Lục Thừa Nghiệp đêm nay thực ra là mang theo sứ mệnh đánh gục Trương Hàng chạy đến, chỉ là bây giờ… hắn không hạ thủ được rồi.

Cái gì? Là đàn ông liền lên? Thôi đi, làm nam nhân hắn chỉ biết sủa một tiếng.

Chỉ cần là ai, nhìn thấy vẻ mặt tín nhiệm của Hàng Hàng lúc tựa vào lòng hắn sau khi nghe lời hứa hẹn kia cũng không thể hạ thủ. Sự lo lắng khi Triệu Hiểu Liên xuất hiện đã bị quét sạch, hiện tại trên mặt cậu gần như viết rõ mấy dòng chữ “Có Đại Hắc bên cạnh chính là an toàn, Đại Hắc không ở bên cạnh ta liền trở nên tâm cơ thâm trầm, hiện tại chính là cái gì cũng không sợ nữa, có Đại Hắc bên cạnh ta có thể ngủ yên đến trời sáng”, nhìn thấy trạng thái của Hàng Hàng như vậy, Lục Thừa Nghiệp cho dù phải nhịn chết cũng không thể xuống tay.

Vì vậy hắn chỉ có thể ẩn nhẫn xuống, uất nghẹn, khổ sở nhìn gương mặt say ngủ của Hàng Hàng, không thể làm thì thôi đi, hắn hiện tại ngay cả muốn đi tắm nước lạnh cũng không được, bởi vì Hàng Hàng đang ngủ, còn ngủ đến cực kỳ ngọt ngào. Mấy hôm nay Trương Hàng bởi vì suy nghĩ quá nhiều vẫn không thể ngủ ngon, người nằm cùng giường như hắn làm sao có thể không biết, hiện tại hắn lại làm sao có thể bởi vì lý do không thể nói ra của mình mà làm ảnh hưởng đến giấc ngủ của Hàng Hàng.

Còn có thể làm sao đây, cắn răng nhịn xuống.

Vẻ mặt say ngủ của Trương Hàng thật quá dụ người phạm tội, Lục Thừa Nghiệp ở trước khi dục vọng hoàn toàn được thỏa mãn chính là không dám nhìn cậu quá lâu, hắn chỉ có thể cố gắng dời đường nhìn dập lửa, hy vọng sáng mai khi Hàng Hàng tỉnh dậy cũng không phải nhìn thấy thi thể nhịn đến thất khiếu chảy máu của hắn.

Trương Hàng lúc ở nhà mình thì không cần bật đèn, bất quá sau khi Lục Thừa Nghiệp đi vào, Trương Hàng cho dù đang chìm trong cái hôn nồng nhiệt cũng không quên tri kỷ bật sáng đèn phòng khách và phòng ngủ. Lục Thừa Nghiệp không dám nhìn Trương Hàng, chỉ có thể nương theo ánh sáng quan sát gian phòng ngủ này của cậu.

Chỉ là vừa nhìn, Lục Thừa Nghiệp thực sự không biế nên nói cái gì cho đúng.

Gian phòng này vô luận là kết cấu hay bài trí đều giống như đúc căn phòng bọn họ dùng tiền trúng vé số mua được, kết cấu phòng ốc ở hai thành phố vốn không thể giống nhau, Trương Hàng lại là người khiếm thị, cậu làm sao có thể đem gian phòng này bố trí giống hệt như vậy chứ? có thể cậu đã nhờ vả người khác chụp ảnh hoặc quay phim lại, thế nhưng cho dù là thiết bị được lắp đặt giống hệt, chi tiết cũng không thể hoàn toàn giống nhau, muốn bố trí đến y hệt như vậy… Trong đầu Lục Thừa Nghiệp hiện ra hình ảnh Trương Hàng từng chút một cẩn thận vuốt ve khắp mọi ngõ ngách, dựa vào xúc giác đem từng phân tấc của gian phòng kia ghi vào trong lòng, mà sau khi mua lại nơi này, Trương Hàng lại lần nữa dựa vào bàn tay của mình từng chút một tu chỉnh khắp nơi.

Có thể… không phải chỉ ở Bắc Kinh này, theo Lục Thừa Nghiệp biết, ở mỗi thành phố có chi nhánh của Black, Trương Hàng đều sở hữu một gian phòng diện tích tương đương làm chỗ ở tạm thời. Nói cách khác, vô cùng có khả năng… những gian phòng kia đều là cùng một dạng thế này.

Sau khi Đại Hắc ra đi, năm năm nay Trương Hàng chính là từng chút một dựa vào ký ức như vậy mà đi qua sao?

Nghĩ đến đó, trong lòng của Lục Thừa Nghiệp cũng dâng lên một trận đau đớn không ngừng, thậm chí có chút không thở nổi.

Có rất nhiều người xem thú cưng cũng quan trọng như thân nhân, sau khi thú cưng chết đi trái tim của bọn họ cũng rất đau đớn, thế nhưng cũng chỉ là một quãng thời gian mà thôi. Đừng nói là thú cưng, coi như là cha mẹ, vợ chồng, con cái mất đi, con người phần đông cũng không thể mãi mãi chìm trong đau buồn quá khứ, có vài người thậm chísẽ không chấp nhận được tiếp tục sinh hoạt trong hoàn cảnh nguyên bản, để tránh đi thấy cảnh sinh tình. Thế nhưng Trương Hàng lại cố chấp sống trong căn phòng tràn ngập hồi ức ngọt ngào như vậy suốt năm năm, một mình cậu đã phải vượt qua như thế nào?

Lục Thừa Nghiệp biết, bởi vì những trải nghiệm kia, Trương Hàng đối với Đại Hắc vẫn ôm một loại tình cảm khác thường, thứ tình cảm này cố nhiên khiến hắn cảm động, thế nhưng nếu người cứ ỷ lại vào một thứ gì đó thì không cách nào sống được vui vẻ thoải mái. Lúc còn là Đại Hắc, Lục Thừa Nghiệp đã làm một loạt chuẩn bị cho sinh hoạt của Trương Hàng, mà những lo lắng đó của hắn cũng không bị uổng phí, cho dù bản thân đã rời đi năm năm, Trương Hàng vẫn như trước áo cơm không lo, hơn nữa còn có đủ lực lượng đi trợ giúp những người khiếm thị khác. Thế nhưng, hắn lại quên mất tìm một điểm chống đỡ cho tâm hồn của Trương Hàng.

Có thể, khi đó Lục Thừa Nghiệp đã mơ hồ nhận thấy được nếu Trương Hàng cứ tiếp tục như vậy là không được, sẽ trở nên không thể rời khỏi hắn. Thế nhưng hắn lại vì tư tâm của mình mà bỏ qua điểm ấy, dung túng cho sự ỷ lại của Trương Hàng, thỏa mãn cảm giác của mình.

Hiện tại, trước mặt người khác Trương Hàng có vẻ như sống được rất tốt, là một nhân sĩ thành công ưu tú, người khiếm thị ít ai có thể đạt đến trình độ của cậu. Thế nhưng khi nhìn đến phòng ngủ này, Lục Thừa Nghiệp liền tỉnh ngộ, Hàng Hàng của hắn kỳ thực vĩnh viễn đều là thiếu niên khát vọng sự quan tâm năm đó, cậu đem nội tâm của mình bảo vệ trong lớp vỏ ngoài lãnh tĩnh cường đại, lại một mình chịu đựng thống khổ trong căn phòng này, hết thảy đều là do Lục Thừa Nghiệp hắn năm đó trong lúc vô tình tạo thành.

Hắn chiếm được toàn bộ người này, dùng đại giới đem người này vững vàng nhốt bên cạnh mình, từ sinh lý đến tâm lý.

Lục Thừa Nghiệp biết, tình cảm của hắn đại khái cũng bởi vì đoạn năm tháng gắn bó đó mà trở nên dị dạng, bằng không thấy Hàng Hàng như bây giờ, trong lòng hắn phải là đau nhất chứ không phải mơ hồ sung sướng như vậy.

Cúi đầu nhìn gương mặt ngủ say của Hàng Hàng, dùng bàn tay vuốt nhẹ lên gương mặt đã bị năm tháng làm cho thành thục, một con người ưu tú như vậy đều là của hắn. Không cần hoài nghi, là hoàn toàn thuộc về hắn, cho dù hắn có rời khỏi thế giới này cũng sẽ không bị người khác đoạt đi.

Lục Thừa Nghiệp ngưng mắt nhìn Trương Hàng một lúc lâu, đột nhiên cúi đầu, dùng sức hôn lên môi cậu. Trương Hàng vốn ngủ không sâu, lại bị hôn như thế lập tức giật mình tỉnh dậy, ánh mắt của cậu vẫn là xinh đẹp trong trẻo, cho dù có chút kinh hoảng cũng không hề biểu hiện ra, thủy chung vẫn là thâm thúy không thấy đáy.

Lục Thừa Nghiệp bắt đầu chuyển nụ hôn từ môi sang mí mắt, Trương Hàng ngoan ngoãn nhắm mắt lại, rõ ràng có chút nghi ngờ nhưng lại không đi hỏi, mà là vừa thanh tỉnh liền lặng lẽ đáp lại Lục Thừa Nghiệp.

“Hàng Hàng, anh vốn muốn nhịn.” Lục Thừa Nghiệp dán môi lên mắt Trương Hàng, ngữ điệu khàn khàn, “Anh không muốn phá hư tâm tình tốt đẹp của em, thế nhưng bây giờ, anh đã nhịn không được nữa rồi.”

“Tại sao muốn nhịn? Nhịn cái gì?” Trương Hàng theo bản năng hỏi.

Lục Thừa Nghiệp nâng cằm cậu hỏi: “Hàng Hàng, môn sinh lý sức khỏe hồi sơ trung em đã học thế nào vậy?”

“… Đó không phải môn có ích cho kỳ thi, giáo viên mượn vài tiết thể dục của lớp rồi để ủy viên học tập đọc nội dung tài liệu soạn sẵn, như vậy là xong một khóa.” Trương Hàng dù sao cũng không phải cái gì cũng không biết, trên mặt dâng lên một tia đỏ ửng, “Em lúc đó… đại khái là tiếc nuối tiếc thể dục bị trưng dụng, một mực muốn đi đá banh cùng bạn bè, căn bản không có nghe.”

“Vậy sau khi trưởng thành, ở nơi anh không nhìn thấy, đã từng có người dụ dỗ em chưa?” Đôi môi của Lục Thừa Nghiệp từ ánh mắt của Trương Hàng chuyển đến vành tai của cậu, động tác kỳ thực rất quy củ, cũng không biết vì cái gì thanh âm lại hàm xúc một tia tình sắc.

Trương Hàng do dự một chút, cậu không quá muốn trả lời vấn đề này, cũng không muốn giữa hai người bởi vì như thế sản sinh hiểu lầm. Thế nhưng ngón tay Lục Thừa Nghiệp đang nâng cằm cậu lại tăng thêm khí lực, tựa như thúc giục, cậu không thể không trả lời, “Có… Cũng có đi.”

Cậu dự định hàm hồ cho qua, Lục Thừa Nghiệp cũng không muốn hỏi mấy câu sốt ruột như “rốt cuộc có bao nhiêu người đang theo đuổi cậu trai của anh”, hắn là đang chuyên chú tán tỉnh: “Dụ dỗ thế nào?”

Trương Hàng có tĩnh táo kiên cường hơn đi nữa cũng vẫn là chưa từng trải qua chuyện này, bị người trói buộc trong ngực không thể nhúc nhích, vành tailại bị ái nhân không ngừng thổi khí, truy vấn chuyện phong lưu…Trương Hàng đơn thuần lại đáng thương, đến tận bây giờ còn cho rằng Lục Thừa Nghiệp là vì chuyện của Trầm Minh Phỉ mà nổi ghen. Tất cả những kinh nghiệm trong quá khứ của cậu đều không có một phần nào đặt trên mặt tình cảm, đương nhiên lúc cự tuyệt lời tỏ tình thì cậu vẫn luôn ung dung, chỉ là khi đối mặt với Lục Thừa Nghiệp… trái tim của Trương Hàng đều loạn cào cào, khi thì treo thật cao, khi lại chìm xuống đáy cốc, mỗi một lần phập phồng đều giống như bất lực rơi tự do vậy.

“Là, dường như… dùng tay chạm một chút, bất quá em đều tránh khỏi.” Cậu vội vàng bảo chứng.

“Vậy sao?” Khóe môi Lục Thừa Nghiệp câu ra nụ cười tinh quái, “Chạm vào thế nào? Là thế này hay thế này?”

Hắn vừa nói vừa huy động đầu ngón tay di chuyển trên người Trương Hàng, cả cơ thể cậu đều bị hắn làm cho đỏ lên như một quả ớt thật lớn, ngay cả đầu ngón tay cũng biến thành đỏ hồng.

“Nào… nào có quá phận như vậy, các cô ấy chỉ chạm nhẹ vào bả vai hoặc thắt lưng hay tay gì đó, hơn nữa còn là vừa chạm tới em liền đúng lúc tránh ra.” Trương Hàng gian nan giải thích.

“Thật không” Trương Hàng quả là trong năm năm chia cách này vẫn trong sáng như một tờ giấy trắng, Lục Thừa Nghiệp không nhịn được lộ ra nụ cười sung sướng, hắn ôm chặt lấy Trương Hàng, hận không thể đem người này tiếp nhập vào Xương cốt của mình, từ nay về sau trong anh có em trong em có anh, không bây giờ chia lìa nữa…

Ừ! vậy sau này khi bọn họ chết đi liền cùng hỏa táng, tro cốt trộn lại cùng nhau để cho không có bất cứ kẻ nào có thể chia cách bọn họ. Vĩnh viễn cùng một chỗ, cái chủ ý này thực sự là không sai.

Lục Thừa Nghiệp biết suy nghĩ của mình càng lúc càng dị dạng, càng lúc càng biến thái, thế nhưng hắn thật không nhịn được, mà Hàng Hàng… người yêu của hắn vẫn mãi đơn thuần như thiếu niên năm đó, đại khái vĩnh viễn cũng sẽ không hiểu rõ được ý nghĩ của hắn là điên cuồng như thế nào. Hắn phải cẩn thận che giấu loại ý niệm này, không cho nó hù dọa cậu.

“Hàng Hàng,” Lục Thừa Nghiệp ghé vào bên tai Trương Hàng nói, “Anh thật sự không nghĩ đến một học bá[1] như em lại có chuyện vẫn không thể học được. ”

“Cái gì?” Trương Hàng có chút luống cuống bắt lấy vai Lục Thừa Nghiệp, cũng là đồng dạng dùng sức bám vào.

“Đừng có gấp, anh sẽ lập tức dạy em.” Lục Thừa Nghiệp cố sức hôn Trương Hàng, cả hai cùng thả người rơi xuống nệm, hắn tranh thủ nhặt lấy cái áo mình đã tùy tiện vứt trên mặt đất, lấy từ trong túi áo ra condom và KY[2], đã mua sẵn từ sớm. Hai thứ này hắn vẫn luôn giấu ở trên người thế nhưng chưa tìm được cơ hội sử dụng.

Trương Hàng ngoan ngoãn để Lục Thừa Nghiệp tùy ý bày bố, rất nhanh trên lưng tuôn ra một lớp mồ hôi mỏng minh, hốt nhiên khóe mắt rơi xuống một giọt lên trong vắt, không nói rõ là thống khổ hay là sung suťóng.

Lục Thừa Nghiệp là tay mơ, Trương Hàng càng chẳng bây giờ tiếp xúc qua việc này, Lục Thừa Nghiệp sợ tổn thương đến Trương Hàng nên cũng không dám phóng túng chính mình, động tác rất nhẹ nhàng ôn nhu, sau khi Xong việc còn luống cuống Ôm người vào phòng tắm tẩy rửa. Bày biện trong phòng tắm cũng vẫn giống như nơi ở năm năm trước, đều là bộ dạng mà hắn quen thuộc.

Đã từng, năm đó khi lắp đặt nhà ở, bởi vì nguyện vọng không thể để người khác biết, Đại Hắc đã lựa chọn loại bồn tắm size thật lớn, lớn đến hai người trưởng thành có thể cùng nằm vào. Hiện tại hắn ôm Hàng Hàng cùng nhau ngâm mình trong bồn, nhìn đối phương buồn ngủ tựa vào vai mình, hắn nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên trán cậu, đem ngón tay của mình len vào giữa những ngón tay người kia, mười ngón tương giao.

“Em là của tôi.”

1/ Học bá: Xưng hô những học sinh giỏi đến mức ngoài tưởng tượng người thường. Trong tiếng Wiêt dường như không có từ tương Xứng, nếu bạn nào có đề nghị xin comment bên dưới

2/ condom và KY: cái này thì quen rồi nhưng vẫn chú thích cho newbie, đó là bao cao su và gel bôi trơn, thần trợ cho công thụ. Nếu như là nam x nữ khi xác định quan hệ và tin tưởng nhau có thể không cần condom, thế nhưng theo hiểu biết của ta thì chỗ đó của tiểu thụ vốn không phải dùng như vậy, nếu thực sự bắn vào rất dễ khiến cơ thể sản sinh phản ứng không tốt, dẫn đến tiêu chảy hoặc phát sốt. Vì vậy, những lần đầu tiên dùng condom không phải đề phòng quá khứ của đối phương mà là để bảo vệ sức khỏe tiểu thụ, đó là trách nhiệm của một hảo công nha.

chương 55

Trương Hàng kỳ thực cũng không vô tri như Lục Thừa Nghiệp tưởng tượng, chí ít cậu cũng từng đi du học, cho dù nhìn không thấy cũng có thể nghe thấy một hai, đại khái hiểu được không ít, mà đối với chuyện giữa hai người đàn ông, Trương Hàng mù mờ tìm kiếm một chút ngẫm lại vẫn cảm thấy hơi hơi đáng sợ. Sau khi biểu lộ, cậu cũng không phải không biết hai người trở thành tình nhân sẽ xảy ra chuyện gì, thế nhưng cậu quá nhớ Đại Hắc, trong lòng cậu Đại Hắc chính là điểm mấu chốt duy nhất. Cậu đã từng trải qua thân nhân phản bội, duy chỉ có Đại Hắc ở cạnh cậu, Trương Hàng muốn Đại Hắc, muốn toàn bộ Đại Hắc, vô luận dùng biện pháp gì.

Trương Hàng chỉ là không biết chuyện tình dục, nhưng cũng không đại biểu cậu không thể cảm nhận tình cảm của người khác, chẳng những thế, bởi vì là người khiếm thị, cậu đối với tình tự của người bên cạnh lại càng thêm mẫn cảm. Cũng do cơ sở tình cảm của cậu và Đại Hắc, vì vậy tình cảm đối với Lục Thừa Nghiệp đến tột cùng là tình thân hay tình yêu cậu vô pháp xác nhận, thế nhưng cậu có thể nhận thấy được cảm xúc của Lữ Tín Thành và Bạch Khê Tự, chí ít dưới mắt người khác, Lục Thừa Nghiệp là yêu thích cậu.

Bằng hữu chung quy đều phải có gia đình của riêng mình, thân nhân đã phản bội cậu, con cái… Cho dù thật sự có rồi cũng phải buông tay cho chúng bay đi, có thể làm bạn bên cạnh cả đời chỉ có bầu bạn. Bầu bạn, Trương Hàng đã từng viết ra hai chữ này trên giấy, từ này cậu có thể lý giải, chính là nếu không có người kia cậu cũng chỉ còn một nửa là không hoàn chỉnh. Trương Hàng muốn có được tình cảm hoàn chỉnh của Lục Thừa Nghiệp, cũng chính vì như vậy, ngay trong giai đoạn cậu chưa Xác định mình có thích đối phương hay không đã giành biểu lộ trước, sau đó chiếm được đáp lại như trong dự liệu.

Mỗi ngày ở lại nhà họ Lục, buổi tối đều có người bên cạnh làm bạn, Trương Hàng rốt cục cảm thấy được mình chính là một con người hoàn chỉnh. Nếu là như vậy, tình cảm của cậu đối với Lục Thừa Nghiệp có phải tình yêu hay không đã trở thành râu ria rồi, cậu chỉ cần cả đời tương thủ.

Khi đó, Trương Hàng vẫn cho là như vậy.

Đến khi muốn dùng bản thân để bảo hộ Lục Thừa Nghiệp, cậu cũng cho là như vậy.

Cậu biết bản thân của mình chỉ là một người hèn hạ, lợi dụng tình cảm của Lục Thừa Nghiệp để trói chặt hắn, giấu diếm nội tâm âm u và tính toán của mình thật sâu, chỉ đem bộ mặt năm năm trước mà Lục Thừa Nghiệp yêu thích bày ra, nỗ lực dùng mặt nạ đối diện với hắn cả đời.

Nhưng mà, tối hôm qua đã phá vỡ tất cả nhận thức của Trương Hàng.

Lúc phát hiện ý đồ của Lục Thừa Nghiệp cậu có hơi hoảng sợ, nhừng sau đó lại cắn răng tiếp thu, ôm quyết tâm dũng cảm liều chết. Mà đợi đến khi phiêu diêu trên mây thì cậu cái gì cũng không nghĩ ra nữa, trong mắt, trong lòng đều bị Đại Hắc chiếm lấy, rốt cuộc hiểu rõ loại tình cảm mà cậu sợ hãi lại lẫn tránh kia.

Trong cuộc sống có ba loại tình cảm chân thật nhất. Trước năm mười sáu tuổi, Trương Hàng đã hưởng thụ qua sự tốt đẹp của tình thân, chỉ là hiện tại cậu có thể rõ ràng phân biệt được tình cảm của mình đối với Lục Thừa Nghiệp cũng không phải loại này. Cùng tiếp xúc với đám người Tiếu Nhâm, Trầm Minh Phỉ, cậu biết được loại tình cảm bình thản mà sâu nặng, bình thường bất hiển sơn bất lộ thủy, thế nhưng có thể ở trong lúc đối phương bất lực nhất liền không chút do dự vươn tay viện trợ, đó chính là tình bạn. Nhưng cũng không giống cậu và Đại Hắc.

Như vậy, trừ những trường hợp đó ra, còn có thể là cái gì chứ?

Chỉ có ái tình, là loại tình cảm mà cậu vẫn luôn nhút nhát hèn mọn không dám thừa nhận. Nếu như khi Lục Thừa Nghiệp còn là Đại Hắc thì có thể đem loại tình cảm này hoàn mỹ khắc chế tại ngưỡng cửa thân nhân bầu bạn, không chút nào cong vẹo, giữa bọn họ vẫn đơn thuần là người nhà. Thế nhưng cậu đã mất đi Đại Hắc năm năm, cùng với niềm vui khi gặp được Lục Thừa Nghiệp, nỗi nhớ nhung Trương Hàng vẫn đè nén thật sâu từ dưới đất trồi lên, hấp thu dinh dưỡng năm tháng tích lũy, trong nháy mắt khỏe mạnh trưởng thành, đâm chồi cắm rễ, bá chiếm toàn bộ trái tim của cậu, từ đó cũng không thể chuyển dời.

Thế nhưng cậu đã từng chứng kiến Triệu Hiểu Liên và Trương Khải Minh ân đoạn nghĩa tuyệt, trở mặt thành thù, chứng kiến Trương Kiến Quốc và Triệu Hiểu Liên luôn miệng nói chân tình lại biến thành tư lợi tính toán, cũng nhìn thấy được tận mắt gia đình Trương Kiến Quốc tan vỡ, phân ly. Sau khi ly hôn, bởi vì vợ của Trương Kiến Quốc rất lợi hại, đem toàn bộ gia sản không nhiều lắm của bọn họ lấy đến trong tay, chính mình dẫn theo con cái ra ngoài sinh sống. Bất quá một người phụ nữ độc thân dẫn theo đứa con, ngày tháng trôi qua cũng không quá dễ dàng.

Bản thân Trương Hàng không biết, từ sâu trong tiềm thức của bản thân sợ hãi ái tình, xác thực hơn chính là sợ mình sẽ yêu. Cậu sợ dòng máu khắc bạc của Triệu Hiểu Liên và Trương Kiến Quốc vẫn chảy trong người mình, sợ mình sẽ xem ái tình như cái cớ để hưởng lạc, là thủ đoạn để tranh giành lợi ích, vì vậy cậu không dám thừa nhận bản thân yêu Lục Thừa Nghiệp. Tại trong mối quan hệ này, cậu nhìn như chiếm vị thế chủ động, trên thực tế vẫn không ngừng lo sợ, cậu sợ mình không thể mãi mãi yêu Lục Thừa Nghiệp, cậu hy vọng có thể dùng thân tình đến gắn kết mối quan hệ của cả hai.

Chỉ là bây giờ, cậu không thể không thừa nhận.

Tia nắng ban mai chiếu xạ trên người Lục Thừa Nghiệp, hắn mở mắt ra, phát hiện Trương Hàng đã thức dậy từ sớm, đôi mắt xinh đẹp mở to giống như đang nỗ lực nhìn chính mình. Hắn thoải mái đặt tay lên mặt Trương Hàng vuốt ve, hỏi: “Em tỉnh từ bao giờ? Đang làm gì đó?”

“Đang nhìn anh, ” Trương Hàng dùng mặt cọ cọ vào tay Lục Thừa Nghiệp, “Em thật muốn nhìn xem gương mặt của anh là như thế nào.

Trong lòng của Lục Thừa Nghiệp chua xót khó nhịn, thiếu chút nữa không tự chủ được thay Trương Hàng rơi nước mắt. Hắn sẽ không vì mình mà khóc, lại nhiều lần muốn vì một thiếu niên khiến người đau lòng như Trương Hàng mà rơi lệ. Hắn cũng không phải đang khóc, mà là thay thiếu niên kiên nghị lại quật cường này khóc lóc kể lể vận mạng bất công.

Đem bàn tay của Trương Hàng đặt lên mặt mình, Lục Thừa Nghiệp nhẹ giọng nói: “Em chạm vào thử xem, dùng bàn tay của mình cảm tհụ.”

“Không thấy được.” Trương Hàng lắc đầu, đây là người yêu dấu nhất của cậu, nhưng cậu lại vĩnh viễn không thể nhìn thấy gương mặt của hắn.

“Có cái gì lại không thấy được, em chạm vào rồi nói cho anh nghe, ở dưới tay em, bộ dạng của anh là như thế nào.” Lục Thừa Nghiệp cố sức xoa xoa bàn tay Trương Hàng, động viên cậu.

Trương Hàng lại vươn tay sờ lên mặt Lục Thừa Nghiệp, cậu nhẹ nhàng vuốt ve từng đường nét, dùng cảm thụ của mình miêu tả: “Lông mày của anh so với người thường thì hơi thẳng một chút, là người rất quả quyết. Khóe mắt… thế nào lại có chút nếp nhăn rồi? Là làm việc quá mệt mỏi sao? cái trán rất cao… này, trên mày trái có một nốt ruồi rất nhỏ, nếu không chạm tỉ mỉ sẽ không thấy được. Mũi rất cao, môi mỏng, cái lỗ tai… Vành tai rất lớn, là một người có phúc khí. Cả gương mặt đều được bảo dưỡng thật tốt, không có mụn hay vết thâm nào, đại biểu trong lúc dậy thì anh cũng không tùy tiện nặn mụn nha, là loại người từ rất nhỏ đã có thể khắc chế bản thân.”

Trương Hàng đang nói đột nhiên hơi sửng sốt, thả tay xuống, ngượng ngùng: “Xin lỗi, em đã quen dùng một ít đặc thù đi lý giải người khác, bởi vì đôi mắt nhìn không thấy nên chỉ có thể dựa vào một ít đặc điểm bên ngoài, ngôn ngữ hoặc động tác phân tích ra ý nghĩ tiềm tàng của đối phương.”

“Nói rất tốt.” Lục Thừa Nghiệp khẽ cười, “Biết người khi người khác nhìn thấy Lục Thừa Nghiệp, ấn tượng đầu tiên là gì không?”

“Là cái gì?” Trương Hàng rất phối hợp mà hỏi thăm.

“Người không biết thân phận của anh, lần đầu tiên nhìn thấy anh sẽ nói “oa! Thật đẹp trai! (X)’, hoặc là “Bộ dạng đẹp trai hơn ta đều đi chết đi (X)’. Tiếp xúc qua một đoạn thời gian, người khác sẽ nói anh mặt người dạ thú, con người làm sao có thể máu lạnh như vậy. Lữ Tín Thành là người đi theo anh đã lâu, cũng cảm thấy anh là một người không tệ, thái độ có chút khắc bạc nhưng cũng không hoàn toàn là kẻ xấu xa. Thế nhưng Hàng Hàng, chỉ có em “nhìn’ anh không giống với người khác.”

Lục Thừa Nghiệp tràn đầy ôn nhu địa nói: “Anh dường như chưa từng nhắc với em về mẹ anh. Bà là một tiểu thư khuê các truyền thống, có chút thủ cựu nhưng cũng rất ôn hòa, chỉ là bạc mệnh, còn trẻ đã qua đời. Anh còn nhớ, khi còn bé bà vẫn thường ôm anh nói, mày trái có nốt ruồi là số vượng phu, con trai vì sao lại có ấn ký này đây. Tai thật có phúc khí, mày thẳng kiên nghị, môi mỏng bạc tình. Nhiều người tiếp xúc với anh như vậy, chỉ có em, cho dù “nhìn’ không thấy vẫn có thể đem toàn bộ đặc thù tính cách của anh nói ra. Em không bị thị giác lừa dối, không bởi vì gương mặt này mà thích anh, chỉ quan tâm đến con người của anh. Nhiều người tiếp cận anh như vậy, chỉ có mình em là vứt bỏ toàn bộ điều kiện bên ngoài, đơn thuần thích anh.”

“Không, không phải…” Trương Hàng có chút gian nan nói, “Em thích anh, cũng là có mục đích.”

“Cậy sao?” Ngữ điệu của Lục Thừa Nghiệp hơi cao lên, “Mục đích gì.”

“Em muốn tìm một người ở bên cạnh mình.”

“Vậy tại sao không tìm người khác, người muốn ở cạnh em không thiếu.”

“… Đại khái bởi vì, em chỉ có thể tiếp thu mình anh đi cùng em suốt nửa đời còn lại đi.” Trương Hàng suy nghĩ một chút nói.

“Hàng Hàng khờ quá” Lục Thừa Nghiệp nhịn không được đem người kéo vào lòng, “Đây là lời tâm tình ngọt ngào nhất anh từng nghe. Nếu như em thực sự ôm loại toan tính này, như vậy làm phiền em hãy kiên trì với “toan tính” kia cả đời, đừng dễ dàng buông tha toan tính của chính mình.”

Trương Hàng cười cười tựa vào lòng Lục Thừa Nghiệp, cậu cảm thấy thời khắc này bản thân đã không còn sợ gì nữa. Lúc này Trương Hàng chính là cường đại nhất, bởi vì cậu đã không còn cô đơn nữa, có người bao dung hết thảy của cậu, vẫn ở bên cạnh cậu.

Lời tâm tình cũng không thể làm no bụng, hai người trao nhau nụ hôn chào buổi sáng xong đều phát hiện đói đến bụng kêu vang. Nhà của Trương Hàng đã thật lâu không có người ở, cậu muốn gọi điện thoại mua thức ăn, Lục Thừa Nghiệp lại cảm thấy đồ ăn bên ngoài nên nếm quá đậm, không thích hợp loại người có vị giác nhạy cảm như Trương Hàng ăn, vì vậy lập tức gọi điện thoại về nhà gọi đầu bếp nấu cơm, lại phân phó Bạch Khê Tự nhanh chóng mang đến.

Trúc trắc một hồi như vậy, hai người đến mười giờ sáng mới mắt đầu dùng cơm, cũng không biết gọi là điểm tâm hay bữa trưa rồi. Lục Thừa Nghiệp cau mày nói: “Sau này vẫn là ở chỗ của anh đi, tiện lợi hơn một chút.”

Kỳ thực hắn mơ hồ cũng không muốn Trương Hàng vẫn ở lại gian phòng này, con người không thể vĩnh viễn sống cùng quá khứ.

“Tốt, “Trương Hàng thuận theo gật đầu, “Ở cùng với anh, nơi nào cũng là tốt.”

“Vậy hôm nay liền chuẩn bị dọn nhà đi.” Lục Thừa Nghiệp vui vẻ nói.

Trương Hàng cười cười đáp ứng, đột nhiên giống như nghĩ đến gì đó vươn tay sờ lên mi tâm Lục Thừa Nghiệp, sau đó cười xấu xa, nói: “Lại nói tiếp, kể từ khi em gặp được Đại Hắc dường như cái gì cũng trở nên tốt hơn. Mua vé số trúng thưởng, mua phòng ở, mua cổ phiếu kiếm được khoảng lớn, còn mở quán bar, trở thành cổ đông công ty. Hiện tại còn sắp dọn vào biệt thự lớn như vậy, nốt ruồi vượng phu còn rất chuẩn nha.”

Nhìn biểu cảm có chút nghịch ngợm của Trương Hàng, Lục Thừa Nghiệp…

Còn có thể làm sao đâu, chỉ đành tiếp tục vượng “Phu” thôi.

Nếu thật sự vượng phu, như vậy đám người mang đến xui xẻo cho Trương Hàng cứ đợi đó, cần thu thập đều phải thu thập.

Tổng giám đốc Lục nương theo việc Trương Hàng nhìn không thấy thần sắc của mình, sắc mặt từng chút trầm xuống.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *