Chó Dẫn Đường Người Mù – chương 39 – 40 [text]

Quyển Hạ

chương 39

Tháng 9 năm 2015, trong phòng bệnh của một bệnh viện hạng sang tại Bắc Kinh, Lữ Tín Thành nhíu mày hỏi bác sỹ: “Dựa theo cách nói của các người, giám đốc Lục đã thoát khỏi giai đoạn nguy hiểm, không có gì đáng ngại nữa, bình thường mà nói hẳn là chỉ cần một hai ngày đã có thể tỉnh lại. Thế nhưng vì sao đến giờ đã ngài ấy đã hôn mê hơn nửa tháng, thân thể càng lúc càng suy yếu, lại còn không có dấu hiệu hồi tỉnh?”

Bác sĩ cũng rất bất đắc dĩ: “Tôi xưa nay cũng chưa từng nhìn thấy loại tiền lệ này, theo lý thuyết thương thế của ngài Lục không nặng, mặc dù bị xe tải đụng thẳng vào thế nhưng tính năng an toàn của chiếc xe ngài ấy lái rất cao, hơn nữa lúc lái xe cũng tuân thủ đầy đủ quy tắc an toàn. Tuy rằng cả chiếc xe đều bị đụng lật nhào, chỉ là túi khí bảo hộ và dây an toàn đều làm tốt chức năng bảo vệ khu vực đầu, ngực, khiến ngài ấy không bị thương trí mạng. Kết quả kiểm tra của chúng tôi cho thấy, đầu của ngài Lục quả thực đã bị chấn động nhẹ, tình huống hoàn toàn không quá nghiêm trọng, vết thương nặng nhất trên người chính là xương chân bị gãy do xung động lúc xe lật, còn lại không có gì đáng kể. Chúng tôi cũng không hiểu vì sao cho đến bây giờ ngài ấy vẫn chưa tỉnh lại.”

Chân mày của Lữ Tín Thành càng nhíu chặt, hoàn toàn không có xu hướng giãn ra, y đã theo Lục Thừa Nghiệp rất nhiều năm, từ một trợ lý nhỏ trở thành cổ đông của công ty, từ một nhân viên lương một năm hơn mười vạn đến hiện tại giá trị con người đã đến trăm triệu, tất cả đều là Lục Thừa Nghiệp cho y. Đối với Lục Thừa Nghiệp, ngoại trừ on tri ngộ y còn có một chút ước ao và kính nể, là y đã tận mắt nhìn thấy Lục Thừa Nghiệp năm hai mươi tuổi tiếp nhận công ty này, đem một phế phẩm tràn đầy lỗ thủng, gần như bị người ta biến thành cái sàng cải tạo trở thành xí nghiệp đứng trong thập cường quốc nội, nhất là còn trong tình thế bị người nhà không ngừng ngán chân.

Đây cũng không phải do Lữ Tín Thành khoa trương, trong mấy năm Lục Thừa Nghiệp tiếp nhận công ty, hắn đã bị ám toán không dưới mười lần, lần nào cũng là người trong gia tộc chủ mưu. Lục Thừa Nghiệp bất động thanh sắc đem toàn bộ những người cản trở trong gia tộc đều thu thập hết, áp chế bọn họ đến ngoan ngoãn nghe lời. Những người này không ngừng tận hết sức lực ám toán Lục Thừa Nghiệp khiến cho hắn hiện nay đã hai mươi bảy tuổi cũng không dám nói chuyện yêu đương, một đám nữ nhân có lẽ “vô tình gặp được” cuối cùng vẫn là có người đưa tới, hoàn toàn không một chút đáng tin. Tháng trước Lục Thừa Nghiệp rốt cục cũng đã đem tất cả mọi chuyện an bày thỏa đáng, sau khi xác định không còn ai có khả năng hạ thủ với công ty nữa liền buông tay mướn người đến quản lý, bản thân dự định buông tay làm ông chủ nhàn hạ. Nhìn thấy Lục Thừa Nghiệp cuối cùng cũng có thể bỏ qua gánh nặng, thanh thản tận hưởng sinh hoạt, Lữ Tín Thành vốn luôn hiểu rõ hắn cũng không nhịn được vì người kia mà vui vẻ.

Nào ngờ, mới xoay qua một vòng lại nghe tin tức Lục Thừa Nghiệp gặp tai nạn giao thông, Lữ Tín Thành không khỏi nhớ lại tràng tai nạn năm năm trước. Kiểu ám toán này, lần nặng nhất đại khái chính là vào năm năm trước, khi Lục Hoành Bác nhân rượu làm càng, lái xe đụng Lục Thừa Nghiệp. Bất quá đó cũng là dưới tình huống uống say nhất thời xung động, nếu là khi tỉnh rượu, có cho Lục Hoành Bác mười ngàn lá gan ông ta cũng không dám làm vậy. Bởi vì hiểu rõ Lục Hoành Bác, bọn họ cũng không muốn đem việc trong nhà ra giằng co trước tòa án, Lục Thừa Nghiệp cũng không truy cứu trách nhiệm hình sự của Lục Hoành Bác, chỉ để ông ta bị câu lưu một đoạn thời gian, sau khi thành thật liền thả ra.

Ai biết được, ngay khi Lục Thừa Nghiệp muốn hoàn toàn thả lỏng thì cư nhiên lại xảy ra chuyện! Lữ Tín Thành đứng trước giường bệnh, nhìn Lục Thừa Nghiệp bởi vì không thể hồi tỉnh mà càng lúc càng trở nên tiều tụy, trong lòng vô cùng lo lắng. Nếu như người còn không tỉnh lại, thân thể sợ rằng sẽ càng lúc càng kém, mà chỗ xương gãy cũng chưa chắc có thể khỏi hẳn. Cứ như vậy mãi…

Nhưng vào đúng lúc này, Lữ Tín Thành dường như nhìn thấy ngón tay của Lục Thừa Nghiệp hơi cử động, đợi đến khi y định thần nhìn lại thì ngón tay vẫn cứ nằm yên. Lữ Tín Thành sau khi nhìn chòng chọc hồi lâu cũng xác định tay của Lục Thừa Nghiệp không có cử động, y thất vọng thở dài, chẳng ngờ vừa lúc đường nhìn của y rời đi, Lục Thừa Nghiệp đã lệ rơi đầy mặt.

Không sai, lúc này Lục Thừa Nghiệp vẫn còn chưa tỉnh, thế nhưng cả gương mặt hắn đều đã ướt đẫm nước mắt, đồng tử không ngừng di động dưới lớp da, giống như đang nhìn thấy ác mộng gì đó mà không thể nào tỉnh lại.

“Bác sĩ, bác sĩ!” Lữ Tín Thành vội vã ấn nút gọi bác sĩ. Đợi đến khi đội ngũ y tế chạy đến, tiến hành một hồi kiểm tra xong vẫn xác định Lục Thừa Nghiệp chưa tỉnh lại, chỉ là nước mắt của hắn cứ không ngừng chảy ra.

“Bác sĩ, chuyện này là thế nào? việc gì đã xảy ra? vì sao người không ngừng khóc nhưng lại không thể tỉnh được?”

“Đây… ngài Lục hẳn là đang nằm ác mộng đi?” Bác sĩ cũng không quá khẳng định trên người Lục Thừa Nghiệp đã xảy ra chuyện gì, thế nào đã rơi lệ nhưng vẫn còn bất tỉnh đâu?

“Thấy ác mộng… bác sỹ đừng hay nói đùa, tôi cho tới bây giờ cũng chưa từng nhìn thấy giám đốc Lục rơi lệ, càng không thể nào chỉ vì một cơn ác mộng mà khóc thành như vậy nha!” Lữ Tín Thành cũng đã bị gương mặt lệ rơi giàn giụa của Lục Thừa Nghiệp làm cho sợ choáng váng, lôi kéo bác sỹ không chịu buông tay.

“Ngài ấy…” Gã là bác sỹ, làm sao có thể biết được vì sao Lục Thừa Nghiệp lại khóc? chỉ đành bất đắc dĩ nói, “Nếu không anh thử gọi tên ngài ấy, nói chút chuyện có thể kích thích đến ngài ấy thử xem. Không chừng có thể tỉnh lại?”

Lữ Tín Thành cũng không biết làm như vậy có được không, nhưng hiện tại đã không còn cách nào khác, chỉ có thể kéo cái ghế qua ngồi bên cạnh Lục Thừa Nghiệp, kể cho hắn nghe những chuyện sau khi hôn mê. Trên thực tế sau khi hắn gặp tai nạn thì công ty cũng không phát sinh sự cố gì, trước đó mọi an bày của hắn đều hoàn chỉnh, chỉ là không có hắn trấn áp, CEO mới cũng không dễ dàng xử lý sự vụ của công ty. Nhưng dù sao Lữ Tín Thành vẫn ở đó, căn bản không thể loạn được, vì vậy y chỉ có thể nói một ít việc vặt. Mà không quản y nói cái gì, Lục Thừa Nghiệp cũng không có dấu hiệu tỉnh lại, Lữ Tín Thành không có biện pháp chỉ có thể bắt đầu nói những chuyện trước đây, kể lại những trắc trở và phiền phức bọn họ cùng nhau gặp phải ở công ty, lại làm thế nào mới có thể giải quyết chúng nó.

“… Còn có sự kiện của năm năm trước, không biết anh còn nhớ không. Lúc đó Lục Hoành Bác lái xe đụng anh, trên vạch qua đường còn có người đi bộ, con chó của cậu ta vì cứu chủ mà xông lên chắn tại kính xe, cũng nhờ vậy mà anh cùng Lục Hoành Bác đều giữ lại được một mạng, chỉ bị thương nhę.

Lại nói tiếp, mạng của anh cũng quá lớn rồi, hai lần tai nạn xe cộ đều không bị thương quá nặng, lần này cũng là như vậy, nhưng làm sao lại bất tỉnh chứ?”

Cứ lảm nhảm không ngừng như vậy, ngón tay của Lục Thừa Nghiệp lại giật giật, lúc này đã hết sức rõ ràng, biên độ cử động cũng rất lớn, tựa như muốn nâng lên hoặc nắm bắt cái gì đó. Lữ Tín Thành liền nắm tay hắn gọi: “Tỉnh tỉnh!”

Lục Thừa Nghiệp rút tay ra khỏi tay của Lữ Tín Thành, bàn tay đưa lên không bắt vài cái lại chỉ chạm vào hư vô. Hắn từ từ mở mắt, đường nhìn rơi vào bàn tay trống rỗng kia, là tay người, cũng không phải chân trước của động vật.

Hàng Hàng! Hắn bật người ngồi dậy, rồi lại vì một trận choáng váng mà nằm trở lại, toàn thân cao thấp đều đau đớn. Lục Thừa Nghiệp nhìn quanh một vòng, chân của mình đang bị treo lên cao, rõ ràng là đã gãy xưƠng.

Đường nhìn của hắn lại rơi vào trên người Lữ Tín Thành, đây cũng không phải bộ dạng Lữ Tín Thành ở trong thang máy mà hắn vừa nhìn thấy, hiện tại tuổi tác đã có chút lớn, so với khi ở khách sạn kia thì thành thục hơn nhiều lắm.

“Hiện tại là năm mấy? Tôi đang ở đâu?” Lục Thừa Nghiệp lo lắng hỏi.

“… Ngài đừng nói với tôi là đã bị mất trí nhớ đó!”Lữ Tín Thành nét mặt tan vỡ chạy ra khỏi phòng bệnh, lôi vị bác sỹ còn chưa kịp đi xa kia trở về, muốn gã giúp Lục Thừa Nghiệp kiểm tra thân thể. Mà khi bọn họ quay lại, Lục Thừa Nghiệp vẫn cứ hỏi hai vấn đề kia.

“… Năm 2015… tháng 9?” Lục Thừa Nghiệp hoàn toàn không dám tin nhìn Lữ Tín Thành. Năm 2015? Năm năm! Đã qua năm năm rồi sao?

Hàng Hàng! Hàng Hàng… năm năm nay cậu đã trải qua thế nào? Năm năm rồi, cậu còn nhớ hắn hay không?

Lục Thừa Nghiệp cũng không để ý mình đang nằm trong phòng bệnh, muốn lôi theo cái chân đang bó bột đi tìm Trương Hàng. Chỉ là hắn rất nhanh đã bị bác sỹ và y tá liên thủ đè xuống, mà thân thể của hắn hiện tại một chút khí lực cũng không có, cũng không biết sức lực ở đâu khiến vừa rồi hắn có thể bật dậy. Hôn mê tròn nửa tháng, một ngụm nước cũng chưa uống vào, toàn bộ đều dựa vào truyền dinh dưỡng duy trì, thân thể làm sao có thể tốt được?

Sau khi bác sỹ giúp Lục Thừa Nghiệp kiểm tra xong liền xác định không có vấn đề gì, chỉ là đã hôn mê khá lâu nên thân thể có chút suy yếu, cần tĩnh dưỡng vài ngày. Hiện tại người đã tỉnh có thể ăn cái gì liền ăn cái đó, bồi dưỡng lại một đoạn thời gian liền hoàn hảo.

Bởi vì đã hôn mê rất lâu, bao tử cũng trống rỗng, Lục Thừa Nghiệp hiện tại chỉ có thể ăn một chút thức ăn lỏng, Lữ Tín Thành còn gọi người mang tới mấy loại canh và cháo có dinh dưỡng phong phú, hy vọng Lục Thừa Nghiệp có thể mau chóng hồi phục.

Chỉ là hiện tại Lục Thừa Nghiệp không muốn ăn cơm, hắn muốn nhanh chóng đi tìm Hàng Hàng, thế nhưng thân thể lại không cho phép. Hắn sống suốt hai đời, thân thể đều dị thường khỏe mạnh, hiện tại lại mềm như cọng bún, chỉ có thể miễn cưỡng nâng cánh tay lên, muốn hoạt động một chút cũng đều thở dốc, chính là cả người vô lực.

Đúng, hắn là vừa bị xe tải chính diện đụng phải, hôn mê nửa tháng nên thân thể rất kém cỏi, cần thời gian khôi phục. Hắn cần phải mau chóng khôi phục, mới có thể đứng lên đi tìm Hàng Hàng. Lục Thừa Nghiệp tiếp nhận canh Lữ Tín Thành đưa tới, mặc dù không cảm thấy đói bụng lại nỗ lực khiến mình uống vào, hắn cần phải bổ sung dinh dưỡng, mau chóng khôi phục khỏe mạnh, hắn cần phải đi tìm Hàng Hàng, nói cho Hàng Hàng biết mình là Đại Hắc, hắn còn sống…

Lục Thừa Nghiệp đang không ngừng uống canh, lại chợt nhớ đến việc xảy ra trước khi Đại Hắc chết, hắn buông tay xuống hỏi Lữ Tín Thành: “Năm năm trước… Chính là lần Lục Hoành Bác say rượu đụng ta kia, người bị đụng cùng con chó đó tên là gì?”

“Anh còn nhớ rõ chuyện này sao? Như vậy hẳn là không mất trí nhớ,” Lữ Tín Thành thở phào nói, “vì sao anh lại nhớ tới chuyện này, là bởi vì trước khi ngài tỉnh tôi đã đề cập đến nó sao? Hay là vì lần tai nạn này anh cũng nghi ngờ Lục Hoành Bác? Tôi cảm thấy lần này hẳn là không phải ông ta, đừng nói ông ta không có cái gan này, mà chỉ với số tiền hiện tại ông ta đang có cũng không đủ mua người. Tài xế xe tải đụng ngài sau đó bỏ chạy, camera giám sát có quay lại được gương mặt của gã, chỉ là một tài xế xe tải thông thường, thế nhưng lại nghiện ma túy. Gã đã sớm ly hôn, hiện tại chỉ sống một mình, dựa vào chở chút hàng hóa kiếm tiền qua ngày, người như thế chỉ cần cho gã một ít ma túy thì chuyện gì cũng dám làm. Cảnh sát hiện đang đi tìm người tài xế này, theo lý thuyết gã vẫn chưa thể rời khỏi Bắc Kinh, chỉ là hiện tại không biết đã trốn ở đâu. Người thân và bạn bè của hắn đều đã bị cảnh sát theo dõi, đáng tiếc vẫn chưa tìm được, không biết liệu có còn sống hay không…”

“Cậu vì sao lại nói một đống lời vô ích như vậy.” Lục Thừa Nghiệp có chút không kiên nhẫn nói, “Ta có hỏi những chuyện này sao? Ta hỏi là, tên của người và con chó năm năm trước có mặt trong vụ tai nạn là gì, người đó bây giờ ra sao?”

“A? Tôi nói đều là chuyện chính nha, anh không muốn biết là ai đã hại mình sao?” Lữ Tín Thành có chút không theo kịp suy nghĩ của Lục Thừa Nghiệp, “Người và chó… để tôi nghĩ lại một chút. Được rồi, chó là tử vong tại chỗ, sau khi hỏa táng đã được chủ nhân của nó mang đi, về phần người nọ… hình như là họ Trương… Còn tên thì tôi không nhớ rõ lắm, trở về cần tra lại một chút. Anh hỏi chuyện này làm gì?”

Lục Thừa Nghiệp không trả lời, chỉ cúi đầu tiếp tục uống canh, vẻ mặt cực kỳ bi thương, thoạt nhìn chính là vô cùng thống khổ. Lữ Tín Thành hoàn toàn không hiểu được, hắn rõ ràng đã nhặt về được cái mạng, vì sao lại lộ ra loại biểu tình chỉ nhìn thấy khi cha hắn vừa qua đời này.

Không cần Lữ Tín Thành nói Lục Thừa Nghiệp cũng đã nghĩ đến. Năm năm trước hắn được một người và con chó người đó nuôi cứu mạng, con chó kia đã chết. Lúc đó hắn vẫn cảm thấy rằng chỉ bất quá là một con chó mà thôi, vì vậy cho dù là người được cứu, hắn ngay cả hỏi thăm đối phương cũng không cÓ, còn để Lữ Tín Thành đi tìm khổ chủ, muốn cậu truy cứu trách nhiệm của Lục Hoành Bác, khiến cho ông chú của mình nhận một bài học không đến nơi đến chốn.

Hắn ngay cả ý niệm muốn đi gặp người kia một lần cũng không có.

Hắn khiến Đại Hắc chết sớm năm năm, mà bản thân lại dùng năm năm đi bầu bạn với Trương Hàng. Nguyên lai… trãi nghiệm từ người thành chó trong đoạn thời gian này là nhân quả như vậy phải không?

“Giám đốc Lục,” Lữ Tín Thành có chút rụt rè hỏi, “Lúc ngài vừa tỉnh lại vì sao lại khóc? Là thấy ác mộng sao? ”

Lục Thừa Nghiệp lắc đầu: “Không phải là ác mộng.”

Hắn quả thật đã nằm mộng, là một giấc mộng dài đến năm năm, hạnh phúc lại đẹp đẽ. Năm năm này, hắn đã chiếm được hạnh phúc đủ cho cả đời.

chương 4o

“Tín Thành, giúp ta điều tra một chút về người bị liên lụy năm năm trước, tất cả mọi chuyện mà cậu ấy trải qua, càng chi tiết càng tốt.” Lục Thừa Nghiệp vừa uống canh vừa nói, kỳ thực lúc này một điểm tâm tình ăn canh hắn cũng không có, thế nhưng hắn cần phải nhanh chóng khôi phục, cái loại thân thể hiện tại nếu thật sự muốn rời khỏi bệnh viện, chỉ sợ thật phải bò ra ngoài. Thế nhưng cho dù là như vậy, hắn cũng không thể nhàn rỗi, nếu đã phải dưỡng thương, vậy thì trong khoảng thời gian này hắn cũng nên tìm hiểu xem, năm năm nay Hàng Hàng đã trải qua thế nào.

“Anh hoài nghi là cậu ta làm? Không thể nào. Năm đó người gây tai nạn là Lục Hoành Bác, cậu ta nếu thật sự có muốn báo thù cũng phải đi tìm ông ta chứ không phải anh. Hơn nữa lúc đó bị thiệt mạng cũng chỉ có một cOn chó, cho dù cậu ta có bao nhiêu không cam lòng hẳn là cũng không thể vì một cOn chó mà… Anh… nhìn tôi như vậy làm gì?” Lúc này ánh mắt của Lục Thừa Nghiệp lộ ra một tia nguy hiểm, Lữ Tín Thành bị nhìn chằm chằm như vậy đột nhiên cảm thấy cái cổ phát đau, giống như bị một loại dã thú nào đó rất hung ác cắn vậy.

“Có vài thứ ở trong mắt người khác chỉ là chuyện nhỏ bé không đáng nhắc đến, đối với cá nhân nào đó lại mang ý nghĩa rất trọng đại.” Lục Thừa Nghiệp chỉ nói một câu như vậy liền không muốn nhiều lời, hắn khoát tay nói, “Tôi mệt mỏi rồi, muốn nghỉ ngơi một chút. Cậu mau đi điều tra chuyện đó, tôi không hoài nghi cậu ta, chỉ là muốn biết mấy năm nay cậu ta sống như thế nào mà thôi.”

Trong lòng Lữ Tín Thành tràn đầy nghi ngờ, cảm thấy sau khi Lục Thừa Nghiệp gặp tai nạn giống như đã bị thứ kỳ quái gì đó mượn xác rồi. Thế nhưng từ lời nói cử chỉ đến xem, đây vẫn là giám đốc Lục mà y quen thuộc, thậm chí ký ức cũng không có gì sai biệt.

Đợi Lữ Tín Thành đi rồi, Lục Thừa Nghiệp dựa đầu vào gối, thống khổ nhắm mắt lại. Hàng Hàng của hắn… Vì sao năm năm trước hắn không đi gặp Hàng Hàng một lần chứ, không ôm lấy người thanh niên tuyệt vọng bất lực đó, nói cho cậu biết mình còn sống, Đại Hắc sẽ vĩnh viễn ở lại bên cạnh cậu.

Lúc này, ký ức của Lục Thừa Nghiệp và Đại Hắc đã hoàn toàn dung hợp, hắn tinh tường nhớ đến, năm năm trước, mình quả thật đã có một lần chạm mặt cùng Hàng Hàng trOng thang máy. Lúc đó hắn chỉ lạnh lùng nhìn lướt qua cậu, đối với việc một người mặc quần áo bình thường có thể vào ở trong phòng tổng thống của khách sạn thì cũng có chút nghi hoặc, thế nhưng lại cảm thấy chuyện của người không không quan hệ tới mình. Rất nhanh hắn đã đem hình ảnh này ném ra sau đầu, cho dù là ngay sau khi xảy ra tai nạn năm năm trước cũng không hề nhớ đến.

Tựa như suy nghĩ của Đại Hắc lúc đó, Lục Thừa Nghiệp bấy giờ cũng không đem chuyện này để trong lòng, chỉ cho rằng nhân sinh của bọn họ chính là hai đường thẳng song song, sẽ không gặp lại ở đâu nữa. Mà năm năm trước, Lục Thừa Nghiệp thậm chí còn không muốn đi nhìn cái người đã cứu mình kia một lần, cho rằng bất quá là một con chó râu ria của một người râu ria mà thôi.

Vì sao lúc đó hắn lại lạnh lùng như vậy chứ? Vì sao không đi ôm người thanh niên kia, vì sao không đến dắt tay cậu, dẫn cậu đi khắp chân trời góc biển?

Lục Thừa Nghiệp thật liền tự tát mạnh một cái, hắn thống hận bản thân khi đó.

Sau đó hắn lẳng lặng nhắm mắt lại, Lục Thừa Nghiệp tự nói với chính mình phải nghỉ ngơi thật tốt, mau chóng tĩnh dưỡng thân thể mới sớm đi tìm Hàng Hàng được.

Người chỉ cần có thể tỉnh lại, bổ sung dinh dưỡng và nghỉ ngơi phục hồi, ngoại thương liền hồi phục rất nhanh, không đến nửa tháng thân thể suy nhược của Lục Thừa Nghiệp đã khôi phục lại bình thường. Một ngày thân thể có khí lực, cho dù bị gãy xương cũng không đáng kể chút nào, Lục Thừa Nghiệp đã bắt đầu chống nạn luyện đi bộ.

Lúc Lữ Tín Thành mang theo tư liệu đến cho Lục Thừa Nghiệp, y đã thấy hắn đang chống nạn đi lại trong phòng, trên trán còn có một tầng mồ hôi mỏng, thoạt nhìn cực kỳ hăng hái, tâm thái lo lắng của y suốt từ đầu đến giờ cũng thoải mái buông xuống.

Lục Thừa Nghiệp có chút mệt mỏi, hiện giờ hắn đã hiểu được đạo lý tốt quá hóa dỡ, lúc này đây cho dù hắn có mong muốn bản thân ngay lập tức mọc ra một đôi cánh bay đến bên cạnh Hàng Hàng, thế nhưng vẫn trước tiên nên chiếu cố thân thể cho tốt, mệt mỏi thì nên ngoan ngoãn nghỉ ngơi. Hắn thấy Lữ Tín Thành mang theo một đống tư liệu đến liền hỏi: “Đây là kết quả điều tra Trương Hàng?”

“Đúng vậy.” Lữ Tín Thành đưa tư liệu cho Lục Thừa Nghiệp, những tài liệu này y đã xem trước, trong lòng không khỏi phát ra sự cảm phục đối với người khiếm thị kia.

Mùa hạ năm 2010, Trương Hàng ôm hủ tro cốt của Đại Hắc trở về thành phố của mình, sau đó rất nhanh chóng tham gia thi xếp lớp, trở lại trường khuyết tật học cao trung, lên cấp ba. Một năm sau, y trực tiếp thi đậu ngành luật của một trường đại học nổi danh ở nước ngoài, năm 2011 thì một mình xuất ngoại học đại học. Người thanh niên mới hai mươi mốt tuổi này đã dùng ba năm để tốt nghiệp đại học, còn là một lúc hai học vị, pháp luật và tài chính. Một người mù có thể đi học đến trình độ này, thật sự khiến cho người ta bội pհաc.

Mà bản thân của y, vào năm 2010 đã đầu tư vào công ty phần mềm điện thoại của Đổng Minh Phàm, trở thành cổ đông, mỗi năm đều có thể lãnh mấy triệu tiền hoa hồng, cơm áo không lo. Sau khi về nước còn tham gia cuộc thitư pháp, thành công lấy được giấy chứng nhận luật sư, trở thành cố vấn pháp luật cho công ty của Đổng Minh Phàm.

Cùng năm đó, y khai trương một quán bar “Black” ở quê nhà, những bartender ở đó đều là người khiếm thị, lúc còn học trong nước, y thỉnh thoảng còn có thể đến quán bar pha cho khách quen một vài ly rượu.

Theo những người đã có cơ hội uống rượu của y phản hồi, rượu do người thanh niên này pha có chút vị đạo đắng chát, uống rượu từ tay y, cho dù không say cũng sẽ không nhịn được lệ rơi đầy mặt.

Mà sau khi khóc lớn một hồi trở về nhà ngủ, đến sáng hôm sau tỉnh lại, nhớ về ly rượu đã uống lại có một cảm giác ngọt ngào nhàn nhạt, là ấm áp trong đau khổ.

Vì cái loại cảm giác kỳ quái này, những vị khách đến quán đều muốn uống rượu do Trương Hàng pha chế, thế nhưng y rất ít xuất hiện ở nơi này, phần lớn thời gian đều dành cho học tập. Năm 2o11, cậu xuất ngoại du học ba năm chưa từng về nước, mà quán bar kia cũng không chỉ nổi danh ở những thành thị xung quanh mà đã bắt đầu có chi nhánh ở những thành phố lớn khác, toàn bộ đều cam kết mời bartender khiếm thị, ngay cả ở Bắc Kinh cũng có chi nhánh.

Thám tử rất chuyên nghiệp, ngay cả doanh thu của hệ thống quán bar cũng điều tra kỹ lưỡng, dựa theo phân tích chuyên nghiệp, căn cứ lưu lượng khách và đãi ngộ của bartender, lợi nhuận thu được là rất thấp.

Dù sao kinh doanh những nơi như quán bar này, ngoại trừ có rượu ngon còn muốn hấp dẫn khách hàng, thế nhưng người uống say lại thường thích gây sự, vì vậy những vị khách quen của Black phần lớn đều là bộ tộc tư sản tính cách tương đối ôn hòa, tửu phẩm cũng tốt đẹp.

Không có không khí sắc dục cũng không có những thủ đoạn hấp dẫn khách hàng khác, điểm đặc biệt duy nhất ở Black chính là bartender khiếm thị, vì vậy danh ngạch hiển nhiên không cao.

Cho dù là thế, Trương Hàng vẫn lần lượt không ngừng mở chi nhánh, dường như mục đích của y cũng không phải ở lợi nhuận… mà là muốn cung cấp một hoàn cảnh yên tĩnh cho những bartender khiếm thị kia.

Nhìn những tài liệu này, Lữ Tín Thành không thể không nói con người đó quá cao thượng rồi. Rõ ràng y cũng bất quá chỉ là một người khiếm thị, ngay cả muốn duy trì cuộc sống của mình cũng đã rất gian nan, vậy mà còn có thể làm nhiều việc đến vậy, chiếu cố những người có cùng cảnh ngộ với mình. Doanh thu của Black tuy rằng không cao lắm, thế nhưng có nhiều khách quen tử trung với họ, hơn nữa khách tới nơi này cũng không phải muốn uống say như chết mà chỉ muốn hưởng thụ một phần tĩnh lặng mà thôi. Bởi vì một điểm như vậy, Black ở trong giới cũng vẫn rất có danh tiếng, nếu như Trương Hàng muốn kiêu ngạo mở rộng cũng là có thể, thế nhưng như vậy không khỏi đưa đến một ít phiền toái không cần thiết. Vậy nên, Trương Hàng nhất quán vẫn luôn hành động khiêm tốn, dành ra một mảnh sinh hoạt bình an cho những người khiếm thị đang làm việc với y.

Còn về phần Lục Thừa Nghiệp, sau khi đọc xong những tài liệu này, hắn thực sự là vừa tự hào lại yêu thương. Tự hào vì Hàng Hàng của hắn kiên cường như vậy, sau khi chịu đựng đả kích lớn đến thế vẫn có thể sống thật tốt đẹp, không chỉ chiếu cố tốt chính mình mà còn có thể chiếu có người khác. Còn yêu thương chính là, năm năm nay y vất vả như vậy lại không có ai bên cạnh bầu bạn. Mà thám tử có điều tra thế nào cũng không phát hiện được năm đó Trương Hàng làm sao có thể làm được nhiều chuyện như vậy, mà Trương Hàng có thể chống đỡ ra một mảnh thiên hạ như hiện nay, rốt cuộc lại có bao nhiêu khổ cực?

Từ Bắc Kinh trở về, không có Đại Hắc bên cạnh, ai là người giúp cậu dẫn đường? Ở cố hương mở quán bar, không có Đại Hắc, ai giúp cậu tìm mặt bằng? Khi đi thi đại học, không có Đại Hắc, ai giúp cậu làm hộ chiếu, ai giúp cậu liên lạc trường ở nước ngoài? Một thân một mình ở ngoại quốc ba năm, không có Đại Hắc, cậu đã trải qua thế nào?

Hàng Hàng của hắn nha… Hàng Hàng đã được hắn chăm sóc tốt như vậy, rốt cuộc đã phải trải qua đau khổ thế nào mới có được thành tựu như ngày hôm nay?

Lục Thừa Nghiệp không dám tưởng tượng cũng vô pháp ngẫm ra. Từ khi gặp gỡ đến giờ, Lục Thừa Nghiệp vẫn chưa từng nghĩ đến, nếu trong cuộc sống của Trương Hàng không có hắn sẽ như thế nào. Rõ ràng những việc Trương Hàng đã làm đều nằm trong kế hoạch của hắn, mỗi một bước đều có sự hiện hữu của Đại Hắc.

Đầu ngón tay vuốt ve lên hình dáng của người thanh niên trong bức ảnh, đó là thám tử chụp được khi Trương Hàng pha rượu tại chi nhánh Black ở Bắc Kinh. Thanh niên trong ảnh mặt áo ghi lê, đứng tại quầy bar thuộc về mình, động tác pha rượu cực kỳ dứt khoát, cậu đang nghiêng đầu rót rượu vào ly, một lỌn tóc từ vành tai hờ hững rơi xuống, áp sát vào bên má, có vẻ phá lệ ôn nhuận. Mà từ y phục của thanh niên có thể nhìn ra, cậu tuy rằng có chút gầy thế nhưng cũng không đến mức da bọc xương, chỉ là đem vóc người khỏe mạnh hoàn mỹ của mình giấu tại dưới lớp âu phục.

Đây là Hàng Hàng của hắn, là Hàng Hàng mà hắn bầu bạn mỗi ngày trong lúc trưởng thành, so với Hàng Hàng trong trí nhớ của Đại Hắc thì không có bất kỳ khác biệt nào, chỉ là ở trên phương diện khí chất sinh ra một tia năm tháng lắng đọng.

Đợi đem ảnh chụp cất kỹ xong, Lục Thừa Nghiệp lại nói với Lữ Tín Thành: “Đi chuẩn bị một chút, ta phải ra ngoài.”

“Anh muốn di chỗ nào?” Lữ Tín Thành giật mình hỏi, “sau khi xảy ra tai nạn anh đã hôn mê nửa tháng, chỉ dựa vào truyền dịch để duy trì, làm sao có thể vừa nghỉ ngơi vài ngày đã muốn xuất viện? Không được, dù thế nào cũng phải bổi bổ cơ thể cho tốt mới có thể rời đi. Hiện tại công ty cũng đã có người quản lý, không thể loạn được, dẫu là muốn tra xem cho đến cùng là ai hại anh, cũng không nên nóng vội nhất thời.”

Lục Thừa Nghiệp liếc nhìn Lữ Tín Thành, trực tiếp lấy di động ra gọi cho phụ tá riêng của mình. Lữ Tín Thành tại mấy năm trước đã từ trợ lý tổng giám đốc thăng chức thành phó tổng giám đốc, tuy rằng tính chất công tác cũng không có thay đổi gì, thế nhưng nội dung công tác chỉ giới hạn tại phương diện công ty. Mà Lục Thừa Nghiệp đã nhận một trợ lý khác chuyên môn đến xử lý những nhu cầu cá nhân của hắn, tên Bạch Khê Tự.

“Khê Tự, lập tức lái xe tới bệnh viện đón tôi, mang theo một bộ y phục.” Lục Thừa Nghiệp trực tiếp gọi điện thoại nói. Lữ Tín Thành: “Anh…”

“Thân thể của tôi tự tôi hiểu rõ, sẽ không làm bậy.” Lục Thừa Nghiệp tĩnh táo nói, Hàng Hàng không nhìn được, hắn nhất định phải dưỡng tốt thân thể, giúp đỡ Hàng Hàng làm những việc cậu không tiện làm.

Một giờ sau, Bạch Khê Tự lái xe tới đón Lục Thừa Nghiệp, Lữ Tín Thành thấy đã không còn cách nào ngăn cản, chỉ có thể trơ mắt nhìn Lục Thừa Nghiệp gian nan thay quần áo, được Bạch Khê Tự dùng xe lăn đẩy ra ngoài.

Sau khi Lục Thừa Nghiệp lên xe, đầu tiên là để Bạch Khê Tự lái đến công ty của Đổng Minh Phàm, hắn khẩn cấp muốn gặp Trương Hàng, cho dù chỉ là từ xa liếc mắt nhìn cũng được, hắn chỉ cần nhìn liền có thể biết hiện tại Hàng Hàng sống có tốt hay không.

Đáng tiếc, là cố vấn luật pháp trên danh nghĩa, Trương Hàng cũng không cần mỗi ngày phải đến công ty đi làm, sự hưng phấn của Lục Thừa Nghiệp lại bị rơi xuống khoảng không. Sau đó Lục Thừa Nghiệp lại cùng Bạch Khê Tự chạy đến căn nhà của Trương Hàng ở Bắc Kinh, vẫn không tìm được người. Mắt thấy đêm đã buông xuống, Lục Thừa Nghiệp tùy tiện tìm một tiệm ăn ven đường dùng cơm, cuối cùng dùng một tia hy vọng còn sót lại đi đến Black

Người ở Black thật nhiều, thế nhưng cũng không đến mức chen lấn. Lục Thừa Nghiệp chống nạn rất thuận lợi đi vào quán bar, liếc mắt liền nhìn thấy thanh niên đang đứng sau quầy bar tròn tại trung tâm, đang pha rượu cho khách hàng.

Thời gian năm năm không khiến bộ dạng của cậu già đi chút nào, vẫn cứ anh tuấn ôn hòa như vậy, đại khái là do tốt nghiệp đại học, khí chất của cậu so với trước đây lại thay đổi càng thêm trầm ổn an hòa, một đôi mắt đen láy lại là sâu không thấy đáy, khiến cho người ta không khỏi thơ thẫn mất hồn.

Nếu như không phải xương đùi hiện tại đã gãy, Lục Thừa Nghiệp chỉ sợ ngay ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Trương Hàng đã nhào qua liếm mặt cậu!

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *