Chó Dẫn Đường Người Mù – chương 36 – 38 [text]

chương 36

Đối với sự kiện đã biết kia, Đại Hắc rất nhanh cũng đem nó quẳng ra sau đầu, càng không muốn Trương Hàng nhắc đến chuyện này. Bị Hàng Hàng nói rất âm hiểm và gì đó… Cho dù hiện tại hắn đã sớm không còn là Lục Thừa Nghiệp nhưng cũng không muốn nghe người mình thích nói như vậy. Hắn đương nhiên mong rằng Trương Hàng có thể lý giải Lục Thừa Nghiệp một chút, thế nhưng vừa nghĩ cũng biết không có khả năng. Trương Hàng sẽ không đi tiếp cận Lục Thừa Nghiệp, mà Lục Thừa Nghiệp năm năm trước cũng sẽ không đặt một người khiếm thị vào mắt, gã lúc này chỉ muốn đem đám sâu mọt gia tộc ở trong công ty lôi ra xử lý sạch sẽ, đỡ phải khiến công ty gã vừa vất vả đưa vào quỹ đạo lại bị đám người này làm lụn bại hết.

Đại Hắc cũng được, Hàng Hàng cũng được, đối với Lục Thừa Nghiệp lúc này chung quy cũng chỉ là hai đường thẳng song song mà thôi, không có bất kỳ giao điểm nào.

Vẫn là phải mau chóng ký hợp đồng, để Hàng Hàng nhanh giàu lên thôi!

Đại Hắc ngoắc ngoắc cái đuôi, dẫn Trương Hàng đi tìm Đổng Minh Phàm ký hợp đồng. Đổng Minh Phàm chính là người khai phá cái công ty app điện thoại kia, y ngoại trừ là một nhân viên kỹ thuật thì còn có năng lực quản lý và đầu óc kinh doanh xuất sắc, công ty này sau đó sẽ càng ngày càng phát triển. Hàng Hàng chỉ cần dựa vào đợt đầu tư ban đầu này là có thể sống an ổn qua cả đời.

sau khi có số tiền này, Lục Thừa Nghiệp cho rằng tiếp theo Hàng Hàng có thể muốn gì làm nấy. Quán bar nhất định phải mở, hắn có thể nhìn ra suy tính của Hàng Hàng, cái quán bar này cũng không phải là chuyện của cá nhân cậu, Trương Hàng hẳn là muốn mở một quán bar vì những bartender khiếm thị khác, để những bạn học kia cũng có thể đến đây công tác, vì những bartender khiếm thị cung cấp một môi trường làm việc an toàn sạch sẽ. Quán bar có thể không cần lợi nhuận, chỉ cần không lỗ là tốt rồi, sinh hoạt của cậu cũng không cần số tiền này, chỉ cần chia hoa hồng đầu tư là đủ.

Đợi đến khi quán bar này đi vào quỹ đạo, nếu như Hàng Hàng còn muốn học tập, Lục Thừa Nghiệp hắn có thể cùng cậu ra ngoại quốc học đại học. Tính toán một chút, hắn hẳn là còn có thể sống thêm sáu bảy năm nữa, vừa vặn có thể đợi được Hàng Hàng tốt nghiệp, có tri thức, có lực lượng, có thu nhập ổn định. Đến khi đó, cho dù quán bar phá sản, hoặc là không thể chia hoa hồng, Hàng Hàng cũng có thể tự chiếu cố chính mình.

Về việc giúp Hàng Hàng tìm bạn đời… Lục Thừa Nghiệp bởi vì tư tâm quyết định không thèm nghĩ đến. Nếu như Hàng Hàng thực sự gặp được một người phi thường ưu tú, có thể làm bạn cùng cậu cả đời, như vậy thì cho dù trong lòng có bao nhiêu chua xót hắn cũng sẽ nhịn lại. Ai bảo… hắn chỉ là một con chó Labrador có tuổi thọ mười mấy năm mà thôi?

Thế nhưng, hắn cũng không chủ động tác hợp là được!

“ô…” Nghĩ tới đây, Đại Hắc liền đối với kẻ địch giả tưởng kia thấp giọng gầm gừ uy hiếp, khiến cho Trương Hàng có chút không giải thích được manh mối.

“Đại Hắc làm sao vậy? Thấy cái gì?” Trương Hàng kỳ quái hỏi.

“Uông!” Lục Thừa Nghiệp lại thuần lương sủa một tiếng, còn vẩy vẩy đuôi, giả bộ mình cũng chưa nghĩ gì cả, mặc dù Trương Hàng không nhìn thấy thế nhưng vẫn có thể từ tiếng kêu của Đại Hắc nghe ra một chút nịnh hót.

“Ha ha, tao thật muốn biết mỗi ngày mày đều đang suy nghĩ chuyện gì.” Trương Hàng cười đến phi thường khoái trá, Lục Thừa Nghiệp phát hiện gần đây Trương Hàng vẫn một mực thích cười, bộ dạng vô cùng thả lỏng.

Vì vậy, là do hắn đã đem sự vui sướng đến cho cậu chủ nhỏ sao? vừa nghĩ đến điểm này, Lục Thừa Nghiệp đã cảm thấy cực kỳ tự hào!

Một người một chó vui vẻ hướng về phía văn phòng của Đổng Minh Phàm mà đi, đem cái tên Lục Thừa Nghiệp “âm hiểm” kia ném ra sau đầu. Đại Hắc hoàn toàn không nghĩ đến tìm biện pháp nhắc nhở Lục Thừa Nghiệp chuyện tai nạn năm năm sau, đích xác như vậy có thể cứu được một cái mạng của mình, thế nhưng Hàng Hàng phải làm sao bây giờ? Nếu như hắn không chết, như vậy Đại Hắc bị Lục Thừa Nghiệp mượn xác cũng sẽ không tồn tại, cho dù ngày đó Hàng Hàng lại nhận nuôi một con chó Labrador thì đó cũng không phải là hắn, không có cách nào bảo hộ chiếu cố Hàng Hàng.

Nếu như Lục Thừa Nghiệp không xảy ra tai nạn giao thông, như vậy Hàng Hàng khi biết được mình không phải con ruột của Trương Khải Minh sẽ phải một mình cô đơn rơi lệ trong bệnh viện, sẽ phải ngồi ở ven đường không nơi để về sau khi Triệu Hiểu Liên bán nhà, sẽ bị vỢ kế của Trương Khải Minh đuổi ra khỏi căn hộ nọ, sẽ cơ khổ không nơi nương tựa. Cho dù bản tính của Hàng Hàng rất kiên cường, có thể ở lại ký túc xá của trường khuyết tật học tập, thế nhưng trái tim của cậu thì sao? có ai sẽ đi quản tâm tình của một thiếu niên khiếm thị đâu?

cho dù biết rõ tương lai bản thân sẽ gặp chuyện không may, cho dù biết rõ làm một con chó sẽ có bao nhiêu bất tiện, cũng chỉ có thể sống hơn mười năm, Lục Thừa Nghiệp vẫn kiên quyết lựa chọn như vậy, cũng sẽ không nghĩ đến bất cứ biện pháp gì để ngăn cản tràng tai nạn kia.

Vì Hàng Hàng, hết thảy đều không quan trọng.

Năm năm này hắn sống rất vui vẻ, so với thời gian làm người còn phải khoái trá hơn, tương lai hắn vẫn sẽ cùng Hàng Hàng vui vẻ mãi mãi như vậy..

“Uông!” Đại Hắc vui sướng sủa một tiếng bên cạnh Hàng Hàng, đầu cọ vào chân của cậu. Ừ, rất rắn chắc, đúng là rèn luyện được không sai.

Đại Hắc để Hàng Hàng đặt phòng tổng thống bảy ngày, ngoại trừ vì muốn ký hợp đồng còn là muốn để cậu thả lỏng một chút, đi chơi vòng quanh. Nhiều năm như vậy, Hàng Hàng vẫn một mực học tập, phấn đấu, căn bản không có thời gian thở dốc. Đối với người khác tốt nghiệp cũng có nghĩa là thất nghiệp, Đại Hắc lại cảm thấy sau khi Hàng Hàng tốt nghiệp rồi càng nhẹ nhõm hơn một chút, có thể nghỉ ngơi một chút. Dù sao bọn họ hiện tại cũng không thiếu tiền mà, cứ vui vẻ đi chơi một chút thôi.

Bất quá, không nhìn được thì sẽ có rất nhiều chỗ không thể đi… đương nhiên không sao hết, từng đến là tốt rồi! còn có từng ăn qua là được rồi!

Bắc Kinh có rất nhiều món ăn vặt nổi tiếng, bản thân Lục Thừa Nghiệp lại là một kẻ thích ăn ngon, nơi nào có mỹ vị hắn cũng đều biết, hiện tại cũng muốn đưa Hàng Hàng đi ăn một chút. Đương nhiên, tính chất công việc của Trương Hàng quyết định cậu không thể ăn những món có vị đạo quá nặng, bất quá cũng không sao, ngẫu nhiên ăn một lần cũng không ảnh hưởng lắm. Bắc Kinh còn có rất nhiều danh thắng cổ tích, cho dù nhìn không thấy, hắn cũng muốn đưa Hàng Hàng đi chơi một chút.

Lại đưa Hàng Hàng đến vài quán bar cao cấp tương đối thanh tĩnh, phẩm thưởng một chút cocktail được pha chế từ những bartender nổi tiếng, để Hàng Hàng cũng có thể học tập tay nghề. Này… Lục Thừa Nghiệp mới không thừa nhận hắn rất thích bộ dạng Hàng Hàng uống say kia, mặt ửng hồng hồng, thích ôm lại thích làm nũng, luôn thích vuốt bụng hắn, khều khều lỗ tai của hắn… hắn rất thích được Hàng Hàng vuốt bụng nha, đặc biệt thích!

Nghĩ tới đây, Đại Hắc vẫy đuôi lại càng dùng sức.

Việc ký hợp đồng với bên Đổng Minh Phàm cũng không có gì khó, với kinh nghiệm của Lục Thừa Nghiệp, Trương Hàng cái gì cũng không cần làm, không cần khảo sát sản phẩm, không cần kiểm tra công ty, chỉ rất đơn giản là bỏ tiền, cầm hợp đồng đến chỗ công chứng, xác nhận không có sai lầm gì liền trực tiếp ký tên giao tiền, đặc biệt hào phóng. Toàn bộ thủ tục muốn hoàn thành bất quá cũng chỉ tốn ba ngày mà thôi, tốc độ nhanh đến mức Đổng Minh Phàm cũng trợn tròn mắt.

Đây là ba mươi triệu chứ không phải ba trăm nghìn nha, cho dù y muốn mua một món đồ gì đó giá ba trăm nghìn cũng phải do dự một chút đi, vậy mà cứ thoải mái đầu tư ba mươi triệu như vậy? Hoàn toàn không cần xét lại một chút sao?

Đổng Minh Phàm không nhịn được, đem nghi vấn của mình ra hỏi Trương Hàng.

“… Anh đối với sản phẩm mình khai thác không tin tưởng sao?” Thanh niên khiếm thị kia “nhìn ngắm” y, một đôi mắt đen thâm thúy đến không thấy đáy, nhìn vào sẽ khiến lòng người bình tĩnh trở lại.

“Đương nhiên là có lòng tín!” Đổng Minh Phàm nói, “Dựa theo điều tra thị trường của ta và viễn cảnh tương lai, điện thoại di động nhất định sẽ trở nên phổ biến, càng ngày càng có nhiều người thích dùng ứng dụng tiện lợi của điện thoại di động, đây là xu thế lớn! sản phẩm của chúng ta nhất định có thể kiếm rất nhiều tiền!”

“Anh đã có lòng tin như vậy, còn nghi ngờ cái gì chứ?” Trương Hàng rất đương nhiên nói, “sản phẩm tương lai sẽ có thể kiếm được rất nhiều tiền, tôi không nhanh chóng một chút ký xuống còn muốn đợi người khác đến tranh giành sao?”

“… Nói có đạo lý, cậu thật sự là quá sáng suốt rồi!” Đổng Minh Phàm cố sức gật đầu, y được lời nói của Trương Hàng khiến cho lòng tin tăng mạnh.

Nhìn bóng lưng ngẩng đầu ưỡn ngực rời đi của đối phương, Lục Thừa Nghiệp vẫy vẫy đuôi, thu nhập sau này của Hàng Hàng đều phải nhờ vào anh rồi.

“Đại Hắc, kế tiếp chúng ta quay về nhà sao? Tiền khách sạn trả một lúc bảy ngày, còn có ba ngày nữa… thật đau lòng mà, liệu có thể trả phòng sớm không…” Trương Hàng yếu ớt hỏi Lục Thừa Nghiệp.

“Ngao ô!” Đại Hắc cắn cắn ngón tay của Hàng Hàng, trong thanh âm còn có chút bất mãn, không nên để ý cẩn thận như vậy mà, chúng ta rất có tiền, hiện tại là ra ngoài đi chơi, chỉ có ba ngày còn sợ không đủ đâu, tôi còn muốn dẫn cậu ăn hết toàn bộ Bắc Kinh mà!

“Thế nhưng, thực sự là rất nhiều tiền…” Trương Hàng đau lòng kéo kéo khóe miệng, đó cũng không phải tâm lý của người nghèo, mà là… thực sự rất lãng phí.

Không sai, Lục Thừa Nghiệp cũng cảm thấy lãng phí, khách sạn rõ ràng là của mình, ở nhà của mình mà còn phải tốn tiền thực sự rất đau lòng. Lục Thừa Nghiệp cũng thật không muốn dùng số tiền này, bất quá không có biện pháp, ai bảo hắn bây giờ là Đại Hắc, lại còn mang theo Hàng Hàng đi chơi nữa!

Mùa hè năm lớp mười, cũng là lúc Triệu Hiểu Liên rời đi, Hàng Hàng chỉ có một mình, đôi mắt không nhìn thấy, lại chỉ có thể ở nhờ trong nhà Tiếu Nhâm, mà bạn học của cậu trước đó đã từng hỏi cậu có muốn ra ngoài du lịch mùa hè hay không, là cái loại vừa đi vừa làm việc, đi hai tháng, đợi tới khai giảng rồi về. Khi đó Trương Hàng đã cự tuyệt lời mời của bạn học, cậu có rất nhiều trở ngại nên không thể đồng ý, thế nhưng lúc đó, Lục Thừa Nghiệp rõ ràng thấy được vẻ cô đơn và ước ao trên mặt Trương Hàng, một cuộc sống tùy ý như vậy, Hàng Hàng rõ ràng cũng muốn trải nghiệm.

Hàng Hàng, không cần hâm mộ bọn họ, có tôi ở đây, cậu nghĩ muốn cái gì tôi cũng cho cậu cái đó, tôi sẽ nỗ lực hết mình.

Vì vậy, cùng nhau đi du lịch thôi! Không chỉ là Bắc Kinh, dù sao bọn họ cũng không thiếu tiền, chỉ nửa năm, một năm sau, bọn họ cũng đã có thể đi du lịch nước ngoài được rồi.

Vui vẻ quyết định như vậy, Đại Hắc ngọt ngào dẫn theo Trương Hàng đi dạo khắp những địa điểm ăn uống nổi tiếng nhất của Bắc Kinh, chúng ta bắt đầu từ ẩm thực đi.

Kỳ thực, bản thân Lục Thừa Nghiệp cũng rất thích du lịch, lúc bạn học của Trương Hàng đề nghị hắn đã rất giật mình, là một học sinh nhỏ như vậy đã có cách nghĩ này, tương lai nhất định có tiền đồ. Lục Thừa Nghiệp cũng là chưa chơi đủ đã bị người nhà không trâu bắt chó đi cày ra làm tổng tài, chưa được vui vẻ đi du lịch qua mấy lần. Hiện tại hắn dự định dẫn Trương Hàng đi, cũng là mang theo chính mình ra ngoài nhiều một chút, dùng sinh mệnh hữu hạn của hắn lưu lại hồi ức tốt đẹp vô hạn.

Hắn muốn để cho sau này, khi Trương Hàng nhớ về mình vĩnh viễn đều là ký ức tốt đẹp vui sướng, bởi vì, cho dù hắn không thể làm bạn cùng Trương Hàng đến già, thế nhưng vẫn muốn cậu nhớ kỹ sự tốt đẹp của mình trong lúc này.

Hắn muốn đem sự vui vẻ của toàn thế giới đến cho Trương Hàng!

Buổi tối lúc trở lại khách sạn, Lục Thừa Nghiệp nằm úp sấp trước máy vi tính, dùng móng vuốt gian nan gõ bàn phím lựa chọn vài địa điểm. Trương Hàng sau khi tắm xong, trên đầu còn trùm khăn tắm, tóc cũng mới khô^một nửa, mang theo thân thể trẻ trung khêu gợi vô hạn dán tại bên người Lục Thừa Nghiệp, ôm lấy thân thể đối phương, hỏi: “Đại Hắc… đang dùng vi tính làm gì?”

Lục Thừa Nghiệp gõ bàn phím một cái, một trang clip du lịch có âm thanh bắt đầu phát ra, Trương Hàng nghe xong một lúc liền hỏi: “Mày là đang muốn… đi du lịch? Quán bar bên kia cần phải khai trương thì làm sao?”

“Uông!” sau này hãy nói đi, Đại Hắc cọ cọ đầu vào ngực Trương Hàng, thực sự nhịn không được nữa, liếm một cái…

“Thật là nhột, đừng liếm.” Trương Hàng cười khanh khách che miệng của Đại Hắc lại, đầu lưỡi ướt át nọ liền liếm nhẹ vào tay cậu, thật ấm.

“Đại Hắc muốn dẫn tao ra ngoài chơi?” Trong thanh âm của Trương Hàng mang theo một tia nhảy nhót.

“Uông!”Đúng vậy, đi du lịch nửa năm có được không?

“Còn quán bar kia… quên đi, coi như tao là đi du lịch học tập vậy? Đến mỗi nơi đều đi quán bar 3 địa phương thưởng thức cocktail, có được không?” Trương Hàng cũng có chút mong đợi.

“Uông!” cứ quyết định như vậy đi!

chương 37

Đại Hắc và Trương Hàng ở Bắc Kinh rong chơi khoảng nửa tháng, tuy rằng Trương Hàng không nhìn thấy thế nhưng vẫn rất vui vẻ, còn mua không ít vật kỷ niệm mang về tặng bằng hữu. Những người có quan hệ tốt nhất với cậu hiện nay chính là Tiếu Nhâm và bác sĩ Tiếu, Tiếu Nhâm lúc này đã được điều từ đồn công an về đội hình cảnh, còn rất được coi trọng. Mà trong bốn năm nay, hắn cũng có coi trọng một vài đối tượng, lại đều vì chơi game mà chia tay. Thử nghĩ một chút, Tiếu Nhâm vốn đã là công tác trong đội hình cảnh, một ngày hai mươi bốn giờ đợi lệnh, ngày đêm điên đảo, còn sót lại một chút thời gian nghỉ ngơi hắn còn không ở cùng bạn gái mà đều đem dâng hết cho game. Mỗi lần chia tay, bạn gái của hắn đều là thần sắc tức giận, quát to “Anh cứ ôm máy vi tính mà qua cả đời đi”, vậy nên Tiểu nhân đương đạo như hắn, đến nay vẫn còn độc thân.

Bác sĩ Tiếu lại là phi thường yêu thích Đại Hắc, mấy năm nay cũng giúp đỡ Trương Hàng và Đại Hắc không ít việc. mà Đại Hắc có thể thuận lợi lấy được một loạt giấy chứng nhận chó dẫn đường mà không gặp chút trở ngại gì cũng là nhờ bác sĩ Tiếu giúp đỡ không ít. Nhất là về phương diện thân thể của Đại Hắc, bác sĩ Tiếu bình thường sẽ đến giúp Đại Hắc kiểm tra thân thể, mấy năm nay hắn một chút bệnh nhỏ cũng chưa từng gặp qua, ít nhiều cũng có một chút là nhờ sự chiếu cố của người này.

Bỏ qua hai vị đó, còn có bạn học và giáo viên trong trường, Trương Hàng rất cẩn thận lựa chọn lễ vật thích hợp cho mỗi người, trước hết nhờ nhân viên khách sạn gởi chuyển phát về nhà mình bên kia, khi đến nơi người giúp việc theo giờ cũng sẽ giúp cậu ký nhận. Trương Hàng vốn định cùng Đại Hắc ở bên ngoài đi chơi thoải mái nửa năm, một năm mới trở lại, loại cuộc sống buông lỏng và tràn ngập hy vọng vào tương lai này khiến Trương Hàng tràn đầy sức sống, cả người cũng tựa như bừng sáng lên.

“Năm nay trước hết đi khắp trong nước đã. Sau đó chúng ta ra ngoại quốc!” Lúc ngâm người trong bể tắm, Trương Hàng ôm lấy Đại Hắc nói.

Đại Hắc mặt dày dán vào ngực Trương Hàng, đuôi đảo qua bắp đùi của cậu, chỉ cần có cơ hội ở cùng một chỗ, Lục Thừa Nghiệp vẫn luôn tìm cách chiếm tiện nghi của Trương Hàng.

“Thắng 4 cảnh Bắc Kinh chúng ta cũng đã đi không sai biệt lắm, vậy liền ở lại thêm hai ngày, ngày kia xuất phát đi Bắc Hải. Thế nào? có người nói bãi biển ở đó chính là đẹp nhất Trung Quốc.”Trương Hàng thương lượng với Đại Hắc.

“Uông!” Bắc Hải mùa này rất nóng, đi mùa đông vẫn tốt hơn. Mùa này tốt nhất là đi vân Nam nha, nơi đó bốn mùa như xuân, nhiệt độ hiện tại rất thích hợp, không quá nóng cũng không quá lạnh, còn có thể giúp Hàng Hàng chọn vài khối ngọc.

Hắn nỗ lực để Trương Hàng lý giải ý kiến của mình xong, Trương Hàng suy nghĩ một chút liền gật đầu đồng y.

Ngày hôm sau, hai người cùng nhau đi đến những quán ăn vặt cuối cùng ở Bắc Kinh, đem hết những thứ ngon có thể ăn được đều ăn hết. Sức ăn của Trương Hàng mấy hôm nay cũng tăng lên không ít, may là hoạt động cũng nhiều hơn so với bình thường, bằng không nhất định là bị Đại Hắc dẫn đi ăn đến có bụng rồi. Sau khi ăn Xong những món nổi danh, Trương Hàng liền dựa theo tâm ý của mình đi đến quán bar tốt nhất Bắc Kinh, dự định nếm thử cooktail nổi tiếng của 4 nơi này. Thế nhưng quán bar này lại có quy tắc rất nghiêm ngặt, Đại Hắc bị chặn lại ở ngoài cửa, cho dù đưa ra giấy chứng nhận chó dẫn đường cũng không dùng được, nhân viên dứt khoát không cho vào. Hoặc là Trương Hàng tự mình vào trong, hoặc là ai cũng không được vào.

Nơi đây là quán bar trước kia Lục Thừa Nghiệp thường tới nhất, quan hệ của hắn và ông chủ nơi này cũng không tệ, còn có một phòng cố định ở bên trong, không nghĩ đến hôm nay lại không vào được, Đại Hắc rất là phẫn nộ. Thế nhưng đối phương làm như vậy thật ra cũng không sai, khách đến nơi này phần đông không phú cũng quý, vạn nhất có người nào đó không thích chó mèo, lại có chút hơi men, hắn và Hàng Hàng nhất định không tránh được phiền toái.

“Uông…” Lục Thừa Nghiệp chán nản sủa một tiếng, ý tứ chính là để Trương Hàng vào đi thôi, cậu vào trong uống chút rượu, khảo sát một chút chất lượng phục vụ và các loại phương tiện của quán bar vẫn là cần thiết. Hắn đối với hoàn cảnh của nơi nàyềcũng quen thuộc, hoàn toàn không lo lắng cho Hàng Hàng, phục vụ ở nơi này rất có chừng mực, nhất định sẽ có người chuyên môn phục vụ Hàng Hàng.

“Đại Hắc không vào, tao cũng không vào” Trương Hàng cười ôm Đại Hắc đang uể oải, hôn nhẹ lên trán đối phương một cái, “Đại Hắc đi nơi nào ta liền đi nơi đó.”

Lục Thừa Nghiệp ngẩng đầu lên, cảm động lắc lắc đuôi. Vậy thôi, không cần đi nữa, dù sao hắn cũng không dự định mở quán bar lớn như vậy. Quán của bọn họ đặc sắc nhất chính là bartender khiếm thị, thêm vào hoàn cảnh vô cùng sạch sẽ, bọn họ mới không cần đến chỗ long xà hỗn tạp như vậy.

cảm giác được Đại Hắc đã khôi phục nhảy nhót, Trương Hàng nắm lấy dây dẫn, cùng Đại Hắc chậm rãi tản bộ trên đường. Bọn họ đi đến một ngã tư, một người một chó quy củ đứng chờ đèn tín hiệu, trước khi đèn đi bộ sáng lên, một chiếc xe nhân lúc còn đèn vàng nhấn mạnh chân ga lao qua. Lục Thừa Nghiệp chú ý nhìn quanh một vòng, xác định không còn xe khác phía sau mới yên tâm dẫn Trương Hàng băng qua durờng.

Những con đường lớn như vậy, suốt năm năm nay bọn họ vẫn cùng nhau vượt qua an toàn, bởi vì Lục Thừa Nghiệp rất cẩn thận, cho dù có người không tuân thủ quy tắc giao thông hắn cũng có thể đúng lúc phát hiện mà né tránh, chưa từng xảy ra việc ngoài ý muốn gì.

Lần này cũng giống như vậy, sau khi xác nhận Xung quanh an toàn không có sai lầm, Lục Thừa Nghiệp mới cất bước đi trước, Trương Hàng nắm sợi dây đi sau hắn không tới một mét. Mà chiếc xe vừa rồi băng ngang cũng không hiểu tại sao lại dừng ở ven đường một chút, hiện tại lại chuẩn bị lăn bánh, bất quá khoảng cách giữa hai bên cũng có chừng mười mét, coi như là người kia có chạy đi bọn họ cũng có thể kịp lúc né tránh.

Nào ngờ, vừa vặn lúc hai người đi tới giữa đường, một chiếc xe cơ hồ là dùng tốc độ 200km/h từ đằng xa xiêu vẹo lao tới, trực tiếp hướng về phía chiếc xe cách bọn họ khoảng mười mét kia. Lúc này Đại Hắc đã rời khỏi phạm vi va chạm của chiếc xe vừa xuất hiện, thế nhưng Trương Hàng lại không có!

Lục Thừa Nghiệp căn bản không có thời gian tự hỏi, hắn cấp tốc xoay người một cái, dùng lực quán tính kéo mạnh Trương Hàng về phía trước, bản thân thì văng tới vị trí của Trương Hàng.

Lục Thừa Nghiệp lần này dùng sức rất mạnh, Trương Hàng không tự chủ được bị kéo theo, ngã nhoài ở vị trí cách đó khoảng hai ba mét, mà cũng trong giây phút sấm sét đó, chiếc xe thể thao điên kia cũng dùng tốc độ 200km/h đâm thẳng vào cơ thể Đại Hắc!

Giờ khắc này, chiếc Xe vẫn thẳng tắp hướng về phía chiếc xe ở bên đường lao tới, thế nhưng bởi vì thân thể Đại Hắc đánh thẳng vào kính xe nên tài xế cũng theo bản năng đạp thắng, lúc hai chiếc xe va chạm vào nhau xung lực đã giảm đi không ít.

Đợi đến khi hai chiếc xe dừng lại, thân thể của Đại Hắc đã bị kẹp vào giữa, khảm chặt vào kính chắn gió của chiếc xe điên.

Đau quá… Lục Thừa Nghiệp miễn cưỡng mở mắt, hắn có cảm giác thân thể của mình dường như đã vỡ thành nhiều mảnh nhỏ, người nếu như bị đụng như vậy chỉ sợ đã sớm chết. Nếu là chó, sinh mệnh lực đại khái là mạnh hơn một chút đi.

Đau quá… thế nhưng, Hàng Hàng, Hàng Hàng đâu? cậu có bị đụng không? Hàng Hàng thế nào rồi?

Lục Thừa Nghiệp gian nan di động thân thể, thế nhưng hắn không cử động được, cả thân thể của hắn đều khảm vào thủy tinh, chỉ có thể gian nan động động chân sau một chút.

“Đại Hắc, Đại Hắc mày ở chỗ nào?” cách đó không xa truyền đến thanh âm kinh hoảng của Trương Hàng, vẫn là khí lực tràn đầy.

A… Hàng Hàng không có việc gì rồi… Lục Thừa Nghiệp thở dài một hơi, thân thể hình như cũng không đau như vậy nữa. Hắn cảm thấy thân thể có chút nặng, thật mệt mà… đại khái là, sau khi trấn tĩnh lại, hắn không thể chống đỡ cơn mệt mỏi rã rời này nữa đi.

Trương Hàng tìm kiếm khắp nơi trên lề đường, cậu căn bản không biết được vị trí của mình hiện tại là ở đâu, chỉ có thể quỳ gối tại chỗ lung tung sờ mó tìm kiếm, nỗ lực hy vọng có thể tìm được thân thể mềm mại mà trước đây chỉ cần mình quơ tay đã có thể cảm nhận.

“Đại Hắc, Đại Hắc mày kêu một tiếng đi! Đại Hắc!” Thanh âm nức nở của Trương Hàng truyền vào trong tai Lục Thừa Nghiệp.

Hàng Hàng đang khóc sao? Đừng, đừng khóc mà, tôi hiện tại liền kêu đây, cậu đừng lo lắng, tôi không sao, trên người cũng không cảm thấy đau nữa.

“ô… ô…” vì sao kêu không được chứ? Rõ ràng hắn đã dùng sức sủa to, thế nào lại chỉ phát ra một chút âm thanh nhỏ vụn như vậy? Hàng Hàng nghe được loại âm thanh này liệu có lo lắng không?

Thế nhưng chỉ là một chút thanh âm gần như tiếng rên rĩ đó, Trương Hàng liền nhạy bén bắt được.

Cậu lảo đảo chạy tới, trên đường va vào thân xe cũng không thèm để ý, chỉ né người qua một chút nỗ lực tìm cách tiếp cận nơi phát ra thanh âm của Đại Hắc.

Lúc cậu chạy đến giữa hai chiếc xe, men theo phương hướng thanh âm vừa mới nghe được, nhẹ nhàng sờ tìm.

Sau đó cậu chạm được một cái chân sau, cái chân sau kia đang không ngừng co giật.

Không có việc gì, Đại Hắc còn sống! Trương Hàng cẩn thận dè dặt đưa tay dần lên, lập tức chạm vào một mảnh da lông đẫm máu.

Đây là… Cái gì? cả người Trương Hàng phát lạnh, cậu lại sờ lên một chút. Cậu… đã sờ được cái gì? Đây rốt cuộc là cái gì chứ!

Tiếng còi cứu thương và xe cảnh sát đồng thời vang lên, càng lúc càng gần. Mà so với thanh âm kia còn thê thiết hơn, là một tiếng thét tê tâm liệt phế như có thể cắt cả bầu trời.

“А — а — а —!” Trương Hàng cả người ghé vào trên cốp xe, cậu không dám di động Đại Hắc, chỉ có thể bò lên hai chiếc xe đã dính liền vào nhau kia, tìm một vị trí thích hợp, đôi tay cố hết sức nâng lên thân thể của Đại Hắc đã bị máu tươi bao phủ, phát ra tiếng thét thống khổ.

Trương Hàng chưa từng thống khổ như vậy, cũng chưa từng thét to như vậy, cho dù là thời điểm cậu biết mình đã bị vứt bỏ cũng chỉ lặng im nhận lấy tất cả, chưa từng chất vấn cũng chưa từng gào thét qua.

Vậy mà lúc này, Trương Hàng lại ôm lấy Đại Hắc, cả người bị máu nhuộm đỏ, gương mặt dán lên mặt chú chó cưng máu thịt mơ hồ, giống như đã phát điên mà không ngừng la hét,

Hàng Hàng, Hàng Hàng, Hàng Hàng… Lục Thừa Nghiệp không ngừng gọi cái tên này, hắn cố gắng muốn sủa lên một tiếng để Hàng Hàng biết hắn còn sống. Không sao cả, hắn còn sống, đừng thét to như vậy, nếu cổ họng bị thương thì làm sao bây giờ?

Nhưng mà hiện tại hắn đã không còn phát ra được âm thanh nào hết, ngay cả tiếng nức nở ban đầu cũng không còn phát ra được, lúc nãy chân sau của y còn có thể co giật một chút, hiện tại đã không còn cử động nổi.

Lục Thừa Nghiệp cảm giác được thân thể của chính mình càng lúc càng lạnh, càng lúc càng nặng nề, tất cả máu tươi trên người giống như đều đã chảy cạn.

Hắn không thể chết được, làm sao có thể chết trong lúc này chứ. Hàng Hàng của hắn vẫn chưa đi xem hết thế giới này, hắn còn chưa cùng cậu lên đại học, còn phải cùng Hàng Hàng thật lâu thật lâu. Ít nhất còn có sáu bảy năm nữa, hiện tại làm sao có thể đi sớm như vậy. Không được, hắn không muốn chết mà!

Xe cứu thương và cảnh sát đều đến rồi, bọn họ đem chủ nhân của hai chiếc xe nọ đều đặt lên cán cứu thương, nhìn thấy Trương Hàng kẹp giữa hai chiếc xe, toàn thân đều là vết máu liền muốn đưa cậu lên xe cấp cứu.

“Tôi không sao…” Giọng nói của Trương Hàng đã khàn đặt, cậu đem một đoàn mơ hồ trong lòng đưa đến trước mặt bác sĩ, “Mau cứu nó, mau cứu nó đi. Đại Hắc, Đại Hắc nó…”

“Con chó này đã bị thương nặng như vậy, không cứu sống được.” Bác sĩ nói, “Cậu mau theo chúng tôi lên xe, kiểm tra xem có bị thương không?”

“Làm sao sẽ không cứu được chứ, có thể cứu được, có thể cứu được!” Trương Hàng khản giọng cầu xin, ôm lấy Đại Hắc cơ hồ muốn quỳ xuống trước mặt bác sĩ, một đám người bên cạnh cứng rắn dìu cậu lên xe cứu thương.

Cậu không chịu buông Đại Hắc, cảnh sát lại muốn dùng thân thể của con chó này giám định xem rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, vì vậy liền cường ngạnh tách bọn họ khỏi nhau, Hàng Hàng còn bởi vì quá kích động mà bị tiêm thuốc an thần, sau khi ngất đi vẫn bị đưa lên xe cứu thương rời khỏi.

Hàng Hàng, Hàng Hàng… ý thức của Lục Thừa Nghiệp càng lúc càng mơ hồ, chỉ có thể trơ mắt nhìn Hàng Hàng gần như điên cuồng bị người túm lên xe cứu thương, thế nhưng bản thân ngay cả sủa một tiếng cũng không thể?

Rốt cuộc là vì sao? Vì sao bọn họ rõ ràng đang hạnh phúc như vậy lại đột nhiên trở nên thế này?

“Đã xác nhận được thân phận của chủ nhân hai chiếc xe, người gây tai nạn là Lục Hoành Bác, bị thương nhẹ đã đưa đi bệnh viện, có hiềm nghi say rượu lái xe.

Người còn lại là Lục Thừa Nghiệp, cũng bị thương nhẹ hôn mê, đã đưa đi bệnh viện, không có dấu hiệu vi phạm luật giao thông.” cảnh sát một bên điều tra hiện trường một bên ghi chép lại.

A… đúng là… Có chuyện như vậy… Hắn nghĩ tới, nguyên lai… là có chuyện như vậy…

Thanh âm của xe cứu thương càng lúc càng xa, ý thức của Lục Thừa Nghiệp cũng đã hoàn toàn thoát khỏi thân thể của Đại Hắc. Hắn đã nhớ được, đúng là từng có chuyện như vậy….

Tại thời khắc sau cùng, hắn nghe được thanh âm mộng tưởng bị nghiền vỡ nát.

chương 38

Trương Hàng được Đại Hắc bảo hộ rất tốt, ngoại trừ vài vết xanh tím khi bị Đại Hắc đẩy ra và lúc lảo đảo đi tìm Đại Hắc bị va chạm thì trên người hoàn toàn không còn thương tích gì. Lục Thừa Nghiệp vốn sẽ bị Lục Hoành Bác dùng tốc độ 200km/h đụng vào cũng bởi vì Đại Hắc xuất hiện mà giảm tốc, cả hai đều không có chuyện gì. Lục Thừa Nghiệp chỉ bị chấn động não nhẹ và xây xước bên ngoài, mà Lục Hoành Bác không chỉ chấn động não mà xương sườn cũng gãy mất, chỉ là cũng không nguy hiểm đến tính mạng.

Một hồi tai nạn chỉ có một con chó thiệt mạng, hai vị lãnh đạo của công ty lớn nổi danh đều không có chuyện gì, cũng coi như vạn hạnh trong bất hạnh.

Sau khi Lục Thừa Nghiệp tỉnh lại, trợ lý Lữ Tín Thành của hắn lập tức báo cáo những việc đã xảy ra trong lúc hắn hôn mê: “ông Lục nhỏ chỉ bị thương nhẹ, sau khi cảnh xác kiểm tra xác nhận là say rượu lái xe, hơn nữa bản thân người gây tai nạn cũng bị thương, vì vậy liền nhận định đây là tai nạn chứ không phải cố ý giết người. Chỉ cần bên chúng ta không khởi tố, ông Lục nhỏ đại khái chỉ bị câu lưu một đoạn thời gian là có thể ra ngoài, đương nhiên tiền thuốc men và chiếc xe của ngài đều do ông Lục nhỏ bồi thường.”

Pháp luật quy định, say rượu lái xe sẽ bị tước bằng lái, đồng thời tạm giam phạt tiền. Lái xe gây tai nạn tạo thành sự cố, nếu có người bị trọng thương hoặc tử vong có thể chịu án tù có thời hạn từ ba năm trở xuống, mà Lục Thừa Nghiệp hiện tại cũng không có bao nhiêu thương tích, tình huống của Lục Hoành Bác còn nặng hơn hắn một chút, dựa theo tội danh say rượu lái xe, chỉ cần đối phương trả viện phí và bồi thường tổn thất, tối đa chỉ tạm giam một hai tháng. Đương nhiên, nếu bị phán định cố ý giết người thì liền quên đi.

Lục Thừa Nghiệp và Lữ Tín Thành đều rõ ràng, khi đó Lục Hoành Bác hẳn là muốn đụng chết người, dù sao Lục Thừa Nghiệp cũng vừa thu mua cổ phần của đối phương, Lục Hoành Bác thoáng cái từ đại cổ đông biến thành kẻ nghèo hèn, về sau chỉ có thể dựa vào một hai triệu chia hoa hồng mà Lục Thừa Nghiệp bố thí hằng năm duy trì cuộc sống, ông ta tự nhiên là hận hắn muốn chết. Trong tình huống say rượu, ông ta nhìn thấy xe Lục Thừa Nghiệp ở phía trước, nhất thời xung động không quan tâm hậu quả cũng có thể lý giải. Bất quá Lục Thừa Nghiệp cũng hiểu rõ Lục Hoành Bác, nếu là trong tình trạng tỉnh táo, cho ông ta thêm một vạn lá gan cũng không dám giết người.

“Một tháng quá ít, ” Lục Thừa Nghiệp nói, “Không phải có chó của người qua đường bị đụng chết sao? Để luật sư liên hệ người kia một chút, chỉ cần bên đó truy cứu, Lục Hoành Bác ít nhất phải bị xử ba tháng. Để ông ta ở trong tù nửa năm suy nghĩ cho kỹ, sau này liền biết phải sống thế nào.”

“Dạ.” Lữ Tín Thành gật đầu, bước ra ngoài xử lý chuyện này.

Về phần con chó đã gián tiếp cứu mình kia, đối với Lục Thừa Nghiệp mà nói, chẳng qua cũng chỉ là một con chó, không phải mạng người, cứ để trợ lý của hắn đi tìm chủ nhân bồi thường một khoản tiền là được. Hắn chỉ là muốn giáo huấn Lục Hoành Bác một chút, để người kia từ nay về sau không loạn giở trò, lần này tuy phải chịu một ít thương tích, thế nhưng nếu có thể đổi lại sự yên lặng của Lục Hoành Bác trong tương lai cũng coi như không quá thiệt thòi.

Về phần một người một chó kia, giao cho Lữ Tín Thành xử lý là tốt rồi, hắn luôn rất yên tâm với cách làm việc của người trợ lý này.

Lục Thừa Nghiệp cảm thấy đầu có chút choáng váng liền nhắm mắt nằm xuống, định ngủ thêm một giấc, dù sao cũng là chấn động não, vẫn nên chú ý một chút thì tốt hơn, hắn không nên lao tâm quá độ.

Trương Hàng tỉnh lại so với Lục Thừa Nghiệp thì trễ hơn một chút, thêm nữa đại khái còn chịu di chứng của thuốc an thần, cậu cứ ngồi ngơ ngác trên giường bệnh, trên người vẫn mặc bộ y phục nhuốm máu, cảnh sát hỏi gì cũng không trả lời. Bên phía cảnh sát cuối cùng chỉ có thể dựa theo giấy tờ trên người cậu để xác định thân phận, từ đó biết được Trương Hàng bất quá là một người tỉnh khác đến du lịch, hơn nữa còn là người khiếm thị, thiệt mạng là chó dẫn đường của cậu.

“Chỉ có một người dẫn chó đến Bắc Kinh? Liên lạc người nhà của cậu ta một chút, người mù không có chó dẫn đường ở bên rất không thuận tiện.” Đội trưởng cảnh sát phân phó cấp dưới.

Ở ngã tư có camera giám sát, cho dù Trương Hàng cái gì cũng không nói bọn họ cũng có thể hiểu rõ tình huống, thế nhưng vẫn phải theo quy định lấy khẩu cung của cậu, chắc chắn bài trừ khả năng Lục Hoành Bác có ý đồ mưu sát. Vì vậy cảnh sát còn gởi gắm bệnh viện quan sát tình huống của Trương Hàng, sau khi thấy cậu khôi phục liền liên hệ với bọn họ để lấy khẩu cung.

Lữ Tín Thành ở bên ngoài trực tiếp thanh toán viện phí cho Trương Hàng, Trương Hàng cũng không có vết thương gì, phí dụng cần chi trả cũng chỉ là kiểm tra tổng quát, thế nhưng như vậy cũng là tiền. Số tiền này vốn nên để Lục Hoành Bác đến gánh chịu, thế nhưng Lữ Tín Thành liền trước tiên ứng ra.

Lúc Lục Hoành Bác và Lục Thừa Nghiệp được đưa vào bệnh viện đều dùng phòng bệnh cá nhân, Trương Hàng cũng nhờ phúc của bọn họ mà được trực tiếp đưa đến phòng bệnh đơn, điều kiện phi thường tốt, có nhà vệ sinh riêng, còn có TV và nhiều tiện nghi khác.

Chỉ là lúc Lữ Tín Thành tiến vào thì bên trOng tối đen, y vươn tay bật đèn, chỉ thấy một thanh niên sắc mặt trắng bệch, quần áo khắp nơi dính máu ngồi ôm gối trên giường, ánh mắt ngơ ngác nhìn về phía trước.

Y hoài nghi đối phương là vì trải qua tai nạn nên bị kích động, dù sao y tá có nói lúc đó bác sĩ phải cưỡng chế tiêm thuốc an thần mới trấn áp được người này, có lẽ đã chịu kích thích không nhỏ, bất quá cũng không đến mức thần trí xảy ra vấn đề.

Lữ Tín Thành tiến đến bên giường Trương Hàng, trong lúc đang còn tổ chức ngôn ngữ đã nghe đối phương dùng thanh âm khàn khàn hỏi: “Chó của tôi đâu?”

Lữ Tín Thành điều chỉnh cảm xúc một chút, trước khi đến đây y cũng đã biết đại khái tình huống của Trương Hàng. Là người ngoại tỉnh tới Bắc Kinh du lịch, một người mù đi cùng chó dẫn đường, hiện tại chó dẫn đường đã chết…. Chó dẫn đường đối với người khiếm thị có bao nhiêu trọng yếu Lữ Tín Thành cũng không phải rất lý giải, thế nhưng có một con chó vì bảo vệ mình mà chết, người làm chủ nhân hẳn là cũng sẽ rất thương tâm.

Vì vậy, Lữ Tín Thành tận lực ôn hòa nói: “Cảnh sát đã mang đi điều tra, chờ vụ án kết thúc sẽ giao lại cho cậu.”

“Đã chết rồi sao?” Trương Hàng hơi nghiêng đầu về phía trước, biểu tình trống rỗng. Lữ Tín Thành nhìn thấy cậu như vậy, không hiểu vì sao trái tim có chút co rút.

“Phải…” Y do dự gật đầu.

“Anh là ai? ” Trương Hàng hỏi, trong mắt lộ ra một tia cừu hận, chỉ là ngoại trừ cậu ra, đại khái không còn ai có thể phát hiện.

“Tôi là Lữ Tín Thành, là trợ lý của ông Lục Thừa Nghiệp. Lúc đó nếu không phải chó của ngài khiến Lục Hoành Bác đạp thắng, giám đốc Lục chỉ sợ cũng sẽ lành ít dữ nhiều. Đối với sự kiện lần này chúng tôi biểu thị sự cảm tạ sâu sắc, cũng nguyện ý bồi thường tổn thất. Mặc khác…”

“Anh có thể bồi thường Đại Hắc cho tôi sao?” Trương Hàng đột nhiên cắt lời Lữ Tím Thành.

“Cái này…” Lữ Tín Thành suy nghĩ một chút rồi nói, “Muốn tìm chó dẫn người mù trong nước cũng không phải dễ, tôi có thể vì cậu đặt mua một cOn chó khác từ nước ngoài. Bảo đảm giống tốt khỏe mạnh, hơn nữa còn được huấn luyện chuyên nghiệp, có đầy đủ giấy tờ chứng nhận, so với con chó trước của cậu…”

“Không cần.” Trương Hàng lần thứ hai cắt lời đối phương, vùi đầu vào gối, “Anh đi đi.”

Cậu trước sau đều cự tuyệt trao đổi, Lữ Tín Thành thật sự không biết phải làm gì cho đúng. Bất quá nhiệm vụ vẫn cần phải hoàn thành, y tổ chức lại ngôn ngữ lần nữa rồi nói: “Lần này tôi đến là muốn báo cho cậu một chút về tình huống của ông Lục Hoành Bác, là người lái xe gây tai nạn. ông ấy say rượu lái xe, cảnh sát đã phán định là tai nạn ngoài ý muốn, bởi vì không có người tử vong, mà người bị thương nặng nhất lại là ông Lục Hoành Bác, như vậy hình phạt án chừng sẽ là câu lưu một tháng. Tôi biết việc chú chó này qua đời đã làm cậu rất thương tâm, nếu như cậu muốn truy cứu trách nhiệm của ông Lục Hoành Bác, chúng tôi có thể giúp cậu mời luật sư, mức án tối đa ông Lục Hoành Bác phải chịu là nửa năm. Đây cũng coi như cho cậu một câu trả lời công bằng. Cậu xem…”

“Chỉ là một con chó thiệt mạng? còn cần tôi phải chủ động truy cứu trách nhiệm ông ta mới phải đi tù nửa năm?”Trương Hàng tiếp tục cắt lời Lữ Tín Thành, cậu lắc đầu nói, “Anh quá ồn ào rồi.”

“Cái này… Cậu cứ nghỉ ngơi trước, chờ cậu khôi phục hoàn toàn tôi sẽ trở lại…”

“Tôi còn nhớ giọng nói của anh.” Không biết đã là lần thứ bao nhiêu cắt lời đối phương, Trương Hàng phảng phất không thèm để ý Lữ Tín Thành đang nói gì mà chỉ quan tâm giọng nói của y, “Tôi cũng nhớ kỹ hai cái tên Lục Thừa Nghiệp và Lục Hoành Bác này. Mười lăm ngày trước, trong thang máy ở khách sạn xx, ông Lục Thừa Nghiệp đã biểu thị phải thu hồi cổ phần của Lục Hoành Bác, mà ông Lục Hoành Bác bởi vì đánh bạc nên thiếu nợ công ty năm trăm triệu, nếu không muốn bị truy cứu trách nhiệm pháp luật chỉ có thể đem cổ phần bán cho ông Lục Thừa Nghiệp.”

Lữ Tín Thành nghe được lời của cậu, sắc mặt trong nháy mắt liền thay đổi: “Ai nói cho cậu biết… Không đúng. Ngày hôm đó, cậu và con chó kia cũng có mặt trong thang máy?”

Trương Hàng không để ý đến y mà tự nhiên nói: “Có chuyện như vậy, Lục Hoành Bác lần này thật sự là say rượu gây tai nạn sao? Lẽ nào lúc đó ông ta không phải cố ý giết người sao? Vì sao các người muốn tôi truy cứu chuyện này mà không phải do các người đứng ra truy cứu trách nhiệm của ông ta!”

Thanh âm khàn đặc của người thanh niên trở nên cực kỳ nghiêm khắc, đôi mắt không có tiêu cự của cậu vững vàng khóa chặt Lữ Tín Thành. Đối diện với ánh mắt sâu không thấy đáy kia, Lữ Tín Thành nhất thời không biết phải nói gì mới tốt.

“Là bởi vì… Công ty gia tộc, các người có quan hệ thân thuộc nên không đành lòng truy cứu, hay là bởi vì ngay từ đầu là do Lục Thừa Nghiệp gài bẫy Lục Hoành Bác nên việc sang nhượng cổ phần này không thể đưa ra ánh sáng. Vì vậy nguyên nhân của lần tai nạn này không thể công khai với cảnh sát?” Trương Hàng tiếp tục hỏi, lúc này đầu óc của cậu phá lệ thanh tỉnh, rất nhanh đã có thể phân tích xong chuyện này.

“Cậu Trương!”Lữ Tín Thành lập tức lên tiếng, “Tôi biết cậu rất thông minh, thế nhưng chuyện này cậu tốt nhất vẫn là không nên nhắc lại, mà cho dù cậu có nói ra cũng không có chứng cứ gì. Hơn nữa có ông Lục Thừa Nghiệp ở đây, chỉ cần ngài ấy không truy cứu, như vậy Lục Hoành Bác chính là say rượu gây tai nạn. Nếu như cậu muốn đòi lại công bằng, như vậy chúng ta hợp tác, chí ít có thể khiến án phạt của Lục Hoành Bác từ một tháng biến thành nửa năm. Nếu như cậu không muốn…

“Tôi muốn chứ,” Trương Hàng lại ngắt lời của Lữ Tín Thành, “Tôi vì sao lại không muốn lấy lại công bằng? Tôi và Đại Hắc đang đi trên đường, quy củ tuân theo luật giao thông, đèn Xanh đi đèn đỏ dừng, ngày mai chúng tôi còn muốn đi vân Nam du lịch, chúng tôi mỗi ngày đều rất vui vẻ! Thế nhưng cũng chỉ vì kế hoạch của giám đốc Lục các người, cũng bởi vì Lục Hoành Bác say rượu mất khống chế đụng chết Đại Hắc. Mà các người lại nói cho tôi biết, đụng chết một con chó, dù tôi truy cứu tới cùng tối đa cũng chỉ có thể khiến ông ta bị câu lưu nửa năm… Vậy tại sao… tại sao… Còn không bằng từ đầu người bị đụng chết là tôi… như vậy chí ít có thể khiến ông ta chịu thêm vài năm… Chí ít có thể nhiều thêm vài năm…. Đại Hắc… Đại Hắc của tôi”

Nói đến đây, Trương Hàng đã không thể khống chế tâm tình của mình được nữa, nước mắt liên tục chảy xuống.

Đại Hắc của cậu, thân nhân duy nhất của cậu, cứ như vậy không tiếng động liền chết đi, ngay cả công bằng cũng không thể đòi lại, bởi vì đó chỉ là một con chó, chỉ là một con chó mà thôi….

Trương Hàng thống khổ lấy tay che mặt, nước mắt từ những khe hở tuôn trào. Lữ Tín Thành nhìn thấy cậu như vậy một câu cũng không nói được, luôn cảm thấy mặc kệ an ủi thế nào cũng chỉ là nói suông.

Bọn họ đã thương tổn người khác, y, Lục Thừa Nghiệp, Lục Hoành Bác, mọi người đều vì kế hoạch của bản thân, cứng rắn tổn thương một người qua đường vô tội.

Nhưng mà, xin lỗi thì có ích lợi gì chứ, bồi thường cũng có tác dụng gì sao?

Lục Hoành Bác cuối cùng vẫn chỉ bị câu lưu nửa năm, mà Đại Hắc lại được đặt trong một hủ tro cốt nho nhỏ, do Trương Hàng một đường ôm về thành phố của bọn họ.

Từ hôm nay trở đi, cậu thực sự chỉ còn một mình.

 

 

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *