Chó Dẫn Đường Người Mù – chương 34 – 35 [text]

Chương 34

Lục Thừa Nghiệp cũng không dự định mở một quán bar quy mô quá lớn, vừa phải là được. Quán bar quá lớn Trương Hàng vị tất đã quản lý được, hơn nữa thành phố này cũng không phải không có địa đầu xà, quán bar của Hàng Hàng nếu thực sự mở quá lớn chỉ sợ sẽ chọc đến vài người không cần thiết. Nhỏ một chút, tinh xảo một chút, chỉ cần đủ nuôi sống Hàng Hàng và tôi luyện kỹ xảo của cậu là được, hơn nữa Lục Thừa Nghiệp vốn cũng không dự định để Trương Hàng dựa vào quán bar kiếm tiền, bằng không cũng không cần năm mươi triệu nhiều như Vậy, một quán bar nhỏ thì cho dù có mua luôn cả cửa hàng cũng bất quá chỉ cần hơn mười triệu là đủ rồi. Số tiền còn lại, Lục Thừa Nghiệp dự định đem ra đầu tư.

Tương lai sắp tới, Smartphone sẽ đi vào cuộc sống của mọi người, app điện thoại cũng sẽ từ từ chiếm lĩnh thị trường. Lục Thừa Nghiệp đã sớm nhìn kỹ một công ty phần mềm điện thoại, hiện chỉ Vừa bắt đầu khởi bước, phỏng chừng cũng chưa có sản phẩm nào, chính là đang lúc cần tiền. Đương nhiên, Số tiền này của Trương Hàng cũng không đầu tư được bao nhiêu, bất quá Lục Thừa Nghiệp cũng là dự định ra tay sớm, thừa dịp sản phẩm còn ở trong giai đoạn khai phá thì tiến hành đầu tư sơ khai, chiếm một bộ phận cổ phần nguyên bản, đương nhiên qua giai đoạn A, giai đoạn B, số cổ phần nguyên bản trong tay cũng sẽ bị pha loãng. Chỉ là Lục Thừa Nghiệp thật ra cũng không cần quá nhiều tiền, Trương Hàng chỉ cần có 5%-10% cổ phần công ty, hằng năm thu lời từ vài triệu cho đến chục triệu tiền hoa hồng là được, như vậy cũng đủ để cậu kinh doanh quán bar rồi đi.

Tiền tài, sự nghiệp, phương diện nào hắn cũng sẽ không ủy khuất Trương Hàng. Như vậy tiếp qua vài năm sau, khi hắn không còn nữa, Hàng Hàng cũng có thể chiếu cố tốt chính mình, tiền đã không còn là vấn đề.

Ngay trước khi trù bị quán bar, hắn quyết định trước tiên giải quyết cho xong chuyện đầu tư. Vì vậy, Trương Hàng ở một ngày nào đó đang thảnh thơi tản bộ liền bị Đại Hắc trực tiếp dẫn đến sân bay.

“Đại… Đại Hắc?” Trương Hàng có chút kỳ quái, quán bar của bọn họ chỉ cần vài ngày nửa là khai trương, Đại Hắc đang làm gì đây?

“Uông!” Đi Bắc Kinh thôi, Lục Thừa Nghiệp hồi đáp.

Mấy năm nay, Lục Thừa Nghiệp và Trương Hàng đã ở chung rất lâu, tự mình có một bộ phương pháp trao đổi, cho dù một người không nhìn thấy, một lại không thể diễn đạt thành lời, chỉ dựa vào thần giao cách cảm cũng có thể thoải mái giao lưu, Trương Hàng rất nhanh từ biểu hiện của Lục Thừa Nghiệp nhận ra chó cưng nhà mình đang muốn dẫn mình đi Bắc Kinh. Vì vậy cậu cũng không do dự quá nhiều, dù sao lúc ra cửa Đại Hắc cũng đã đem giấy chứng minh và thẻ ngân hàng đưa cho cậu, muốn đi đâu cũng cực kỳ tiện lợi.

Mua vé máy bay đến Bắc Kinh, lúc đăng ký thủ tục bọn họ mới biết chó dẫn đường có thể đăng ký cùng chủ nhân, thế nhưng phải cung cấp đủ giấy tờ kiểm dịch, tiêm phòng động vật, lại phải làm kiểm định khử trùng công cụ vận chuyển, giấy chứng minh động vật đã qua huấn luyện và chứng chỉ chó dẫn đường mới có thể hoàn thành. Lục Thừa Nghiệp mơ hồ biết chó dẫn đường có thể theo chủ nhân lên phi cơ, vốn cho rằng chỉ cần giấy chứng nhận chó dẫn đường là được, nào ngờ lại cần nhiều thủ tục như vậy, vừa nghe đã trơn tròn mắt. Lúc đó hắn liền dùng đầu cọ cọ Trương Hàng, ý tứ chính là, cậu tự lo cho mình thật tốt, tôi đi theo kiểu vận chuyển động vật là được.

Trương Hàng nhíu mày, cậu có chút không nỡ ôm lấy Đại Hắc, thấp giọng nói: “Đại Hắc nếu không chúng ta về trước, đi lo những giấy chứng nhận này, vé máy bay thì dời ngày lại.”

Cậu không bỏ được Đại Hắc, càng luyến tiếc để Đại Hắc bị nhốt trong lồng thú vận chuyển. Đại Hắc là người nhà của cậu, cũng không phải đơn giản là thú cưng.

Lục Thừa Nghiệp hơi nhe răng ra suy nghĩ một chút, phát hiện mình cũng luyến tiếc để Trương Hàng một mình lên máy bay, cho dù có tiếp viên hàng không chăm sóc vẫn cảm thấy lo lắng. Vì vậy hắn liền liếm liếm ngón tay Trương Hàng tỏ vẻ đáp ứng, Trương Hàng liền đem vé máy bay dời lại mấy ngày, sau khi về nhà liền lập tức lo giấy chứng nhận, đến đúng ngày liền lên máy bay đi Bắc Kinh.

Kỳ thực lộ trình bất quá chỉ có một giờ, nhưng chỉ một chút như vậy bọn họ cũng luyến tiếc tách ra. Lục Thừa Nghiệp bị dây xích buộc lại, sau khi được tiếp viên hàng không giải thích với những hành khách còn lại liền khéo léo cuộn người ngồi bên chân Trương Hàng, gác cằm lên đùi cậu. Nhìn thấy bộ dạng một người một chó ngồi sát vào nhau như thế, một vài hành khách có chút bài xích chó lên máy bay cũng bắt đầu cảm thấy ước ao.

Hai người sắp đến Bắc Kinh, mà Bắc Kinh cũng có thể coi như đại bản doanh của Lục Thừa Nghiệp, so với thành phố chỉ mới sống vài năm đời này thì quen thuộc hơn nhiều. Trương Hàng một đường đi theo Lục Thừa Nghiệp tới phòng làm việc nhỏ của công ty phần mềm điện thoại kia, trực tiếp gõ cửa.

Vị đổng sự trưởng giá trị con người lên tới trăm triệu của năm năm sau, hiện tại cũng chỉ là một tên chỉ biết kỹ thuật suốt ngày đóng ổ ở phòng làm việc phát triển phần mềm, còn không ngừng vì tiền mà đau đầu. Bộ dạng của Trương Hàng đại khái cũng còn quá trẻ, lúc cậu nói muốn đầu tư đối phương hoàn toàn không tin tưởng, thẳng đến khi bọn họ hỏa tốc ký hợp đồng cùng với tiền cũng hỏa tốc chuyển tới, vị đổng sự trưởng tài năng trong tương lai mới cảm thấy choáng váng. Hắn đây là chụp được bánh nhân thịt từ trên trời rơi xuống sao? Đầu tư ba mươi triệu, số cổ phần muốn nắm giữ cũng ít, tương lai vào giai đoạn A, giai đoạn B cũng đồng ý pha loãng cổ phần, sẽ không đối với công ty của hắn khoa tay muốn chân, tương lai chỉ muốn ngồi chia hoa hồng… Trời ạ, quả nhiên là bị cái bánh nhân thịt bằng vàng đập trúng rồi mà!

Ký hợp đồng dĩ nhiên không phải chuyện một hai ngày, Lục Thừa Nghiệp đầu tiên là mang theo Trương Hàng đi tìm khách sạn, đương nhiên là cái loại có sao có phòng tổng thống mà ngày trước hắn thường ghé, cũng tuyệt đối không bài xích động vật như chó dẫn đường. Bất quá phòng tốt nhất trong khách sạn có hồ bơi đã sớm bị bản thân Lục Thừa Nghiệp quanh năm bao trọn, Đại Hắc không có biện pháp cùng bản thân hiện giờ đối nghịch, đành phải ủy khuất mình ở phòng Vip loại 2. Nơi này không có hồ bơi bất quá bồn tắm cũng phi thường lớn, hắn có thể cùng Hàng Hàng vui vẻ chơi đùa bên trong.

“Đại Hắc…” Trương Hàng tuy rằng nhìn không thấy hoàn cảnh trong khách sạn, thế nhưng chỉ bằng trực giác đã cảm nhận được không gian nơi này không tầm thường, hơn nửa lúc quẹt thẻ tính tiền cũng hết sức kinh người. Lúc đặt phòng, Đại Hắc đạp chân của cậu bảy cái, nói cách khác chính là trước tiên đặt một tuần, mà chi phí một tuần lễ này cũng đã sắp bằng tiền lương vài tháng của những người khác. Trương Hàng trước giờ vẫn chưa từng đến nơi nào xa xỉ như vậy, lúc quẹt thẻ cũng phi thường thấp thỏm.

“Ở đây hình như rất đắt…” sau khi vào phòng, Trương Hàng liền ở bên tai Đại Hắc thấp giọng nói phảng phất chỉ cần lớn tiếng một chút có thể làm vỡ trang trí của khách sạn đắt tiền này, khiến cậu phải bồi thường.

“Uông!” Bình thường thôi mà, hơn nữa căn phòng tốt nhất còn là bị ta chiếm mất. Lục Thừa Nghiệp đối với bản thân trước kia có chút không cam lòng, nếu không phải hiện tại vừa lúc hắn tạm chỉnh đốn công ty xong, trong tay có chút tiền liền bắt đầu hưởng thụ, hắn làm sao có thể không biết phấn đấu như vậy. Phòng tổng thống kia một ngày đêm có chi phí là bao nhiêu chứ? Kết quả hắn còn bao trọn quanh năm. Nhà của hắn vốn rõ ràng cũng ở Bắc Kinh, vậy mà còn bao phòng ở khách sạn bản địa, quả thực quá xa hoa rồi… Sai, khách sạn này dường như cũng là hắn dùng tiền nhàn rỗi đầu tư, được ở miễn phí…

Như vậy, hiện tại là hắn về nhà mình lại còn phải tốn tiền? Lục Thừa Nghiệp có chút không cam lòng, chậm rãi dẫn Trương Hàng nhảy nhảy lên cái giường lớn siêu cấp sang trọng. Trương Hàng bị Đại Hắc túm ngã xuống giường, chợt phát giác cái nệm này thực sự cực kỳ thoải mái, chất liệu drap giường cũng rất tốt. Xúc giác của cậu vốn rất nhạy cảm, nhịn không được nhẹ nhàng chà cọ cọ lên giường.

Cọ nha lại cọ, một lát liền nằm soài trên giường mà cọ rồi, rõ ràng là giường lạ thế nhưng lúc nằm lại có cảm giác phi thường thư thích, vừa nằm xuống liền không muốn đứng lên. Đại Hắc ở trên giường nhảy tới nhảy lui, Trương Hàng cũng nhắm mắt lại cảm thụ sự mềm mại của giường nệm.

“Đại Hắc, thật thoải mái mà.” Trương Hàng giơ tay lên, Lục Thừa Nghiệp đang nhảy nhót lập tức ủi lại gần liếm lòng bàn tay của cậu một chút.

“Uông!” Đó là đương nhiên rồi.

“Đại Hắc, căn phòng này rốt cuộc có bao lớn…” Trương Hàng cảm thấy có chút không tưởng tượng nổi, cho dù cậu nhìn không thấy cũng có dựa vào cường độ âm thanh vọng lại mà nhận thức khuôn viên nơi này, căn phòng rộng đến mức đều có thể tạo ra tiếng vang nha.

“Uông!” Dẫn cậu đi nhìn!

Lục Thừa Nghiệp nhảy xuống giường, dẫn Trương Hàng đi khắp phòng vệ sinh, nhà tắm, phòng bếp, phòng khách cùng với sân thượng. Đi bộ hết một vòng Trương Hàng cư nhiên chấn kinh rồi, căn phòng của khách sạn vậy mà so với nhà cậu còn lớn hơn, hơn nữa trên sân thượng còn có bể tắm massage tự động nữa!

Đại Hắc đứng ở bên cạnh hưng phấn Sủa một tiếng Với Trương Hàng.

“Được rồi…” Thấy Đại Hắc vui vẻ như vậy, Trương Hàng cũng không cảm thấy số tiền kia là tiêu phí nữa, xoa xoa lỗ tai của đối phương một chút rồi nói, “Chúng ta trước tiên đi ăn cơm chiều, sau đó mới ngâm mình được không?”

“Uông!” Đi ngâm mình! Đại Hắc cực kỳ vui vẻ lắc đuôi.

Thức ăn trong khách sạn đương nhiên là cung cấp ưu tiên cho khách hàng, Trương Hàng vừa gọi vài món ăn thanh đạm, thì không bao lâu sau phục vụ đã dọn bàn hoàn toàn dựa theo yêu cầu của cậu. Một người một chó ăn đến vui vẻ, Trương Hàng còn bình phẩm một chút rượu cocktail khách sạn tặng kèm, đúng là tốt hơn tay nghề của cậu.

Ăn cơm xong lại uống một chén rượu, mặt của Trương Hàng ửng đỏ nằm ở trên giường, Đại Hắc nằm úp sấp bên cạnh cậu. Trương Hàng mặc dù không có uống say thế nhưng hình thức làm nũng cũng được mở ra, cậu vươn tay chơi đùa với lỗ tai của Đại Hắc, nhẹ giọng nói: “Rượu nơi này pha thật ngon, nếu như có một ngày tao cũng pha ngon như vậy là tốt rồi.”

“Uông.” Rượu cậu pha là uống ngon nhất.

“Trong mắt tao Đại Hắc cái gì cũng tốt, kỳ thực tao chính là tương đối bình thường, cuộc Sống Sau này còn rất dài, Đại Hắc phải luôn đi cùng tao đó.” Trương Hàng trở mình một chút, nhích người đến gần chó cưng của mình, đôi môi kề sát bên lỗ tai Lục Thừa Nghiệp, lúc nói chuyện hơi nóng phả ra khiến hắn cảm thấy cực kỳ nhột nhạt.

Tôi cũng không biết có thể cùng cậu được ba0 nhiêu năm… Lục Thừa Nghiệp không có “Uông” lên trả lời mà chỉ dùng đầu cọ cọ mặt Trương Hàng, biết cậu thích đùa lỗ tai của mình liền đem lỗ tai đặt vào tay cậu, mặc người đùa giỡn.

“Đại Hắc biết kiếm tiền như vậy, lại quen thuộc Bắc Kinh…” Trương Hàng chậm rãi nói, “Đại Hắc… mày có phải…”

Có phải là cái gì chứ? Trương Hàng nói đến đây thì cạn lời, cho dù cậu đoán đúng đi nữa, Đại Hắc lại có thể trả lời sao? Đại Hắc có thể từng là người, loại chuyện như vậy còn có thể là thật sao? Nếu suy đoán này để người khác biết được hẳn là sẽ cho rằng cậu đã phát điên rồi, thế nhưng lúc này Trương Hàng bị cồn kích thích, trong đầu mới hiện ra giả thuyết to gan như vậy. Đại Hắc là một con người, hơn nữa còn có thể là một tinh anh trong ngành thương nghiệp, chỉ có như vậy mới có thể giải thích vì sao Đại Hắc biết được loại cổ phiếu kia sẽ tăng nhanh như điên vậy, cũng có thể giải thích lý do vì sao Đại Hắc rất quen thuộc với Bắc Kinh, còn có thể tìm ra sản phẩm tốt đến thế để đầu tư.

Thế nhưng… Đại Hắc làm sao biết được số trúng thưởng chứ?

Ở trước khi phần mềm đọc màn hình di động ra đời, Trương Hàng muốn đọc tiểu thuyết trên mạng cũng rất khó khăn, cậu chưa từng tiếp xúc qua loại tiểu thuyết chủ đề xuyên không hay trọng sinh gì cả, có nghĩ phá trời cũng không tưởng tượng được chuyện Xuyên không về mười năm trước này. Cậu hiện tại là đang nghĩ Đại Hắc có phải kiếp trước là một kỳ tài thương nghiệp, hiện tại còn có ký ức của nhân loại, vì vậy mới thích xem kênh kinh tế tài chính, cho nên mới hiểu rõ Bắc Kinh. Về phần vé số trúng thưởng… Trương Hàng đã vô pháp giải thích.

Bất quá chuyện cậu chú ý nhiều nhất cũng không phải là Đại Hắc có phải là người hay không, mà là Đại Hắc có thể bởi vì những lực lượng thần bí kia mà làm bạn với cậu nhiều hơn một đoạn thời gian nữa hay không?

Trương Hàng cũng biết tuổi thọ của loài Labrador chỉ có từ 8-12 năm, thế nhưng nếu Đại Hắc thần kỳ như vậy nhất định có thể sống rất nhiều năm, sống đến khi cậu cũng đã già rồi, cả đầu bạc trắng, mặt đầy nếp nhăn, Đại Hắc vẫn sống tốt như trước.

Cậu không cần có căn nhà tốt như vậy, cũng không cần có được bao nhiêu tiền, chỉ cần một nhà bọn họ vẫn một mực ở cùng nhau, cậu mở quán bar tìm kiếm ít tiền sinh sống, Đại Hắc mỗi ngày đều bồi bên cạnh cậu, cứ như vậy một khắc cũng không phân ly, trải qua suốt mỗi ngày trong tương lai là tốt rồi.

Trương Hàng cứ như vậy khờ dại mà mong đợi, đem Đại Hắc ôm vào trong ngực, lẳng lặng mặc sức tưởng tượng mỗi một ngày sắp tới trong tương lai của bọn họ.

Chương 35

Sau khi thoáng thanh tỉnh một ít, Trương Hàng đứng dậy cởi hết quần áo, lộ ra vóc người mặc áo thiên gầy, cởi ra có cơ thịt. Lục Thừa Nghiệp thân là chó cưng có phúc lợi tốt, đã vô số lần nhìn thấy vóc người của Trương Hàng, mà mỗi một lần đều là nhìn không chuyển mắt, đẹp đến không nói được thành lời. Ngày hôm nay so với trước đây không giống, ánh sáng trong phòng tổng thống này vô cùng, vô cùng sung túc, dưới ánh mặt trời rạng rỡ, vóc người hoàn mỹ của Trương Hàng đẹp tựa như một cảnh quang mỹ lệ nhất, khiến Lục Thừa Nghiệp đong đưa hoa cả mắt, rồi lại luyến tiếc nháy mắt.

“Đại Hắc?” Thanh niên xoay người, rõ ràng là nhìn không thấy thế nhưng cậu vẫn luôn nỗ lực dùng mắt hướng về vị trí của Đại Hắc, chỉ một cái chớp mắt, đôi đồng tử đen bóng thâm thúy kia vừa vặn đối diện với Lục Thừa Nghiệp, nhất thời khiến trái tim của hắn đập nhanh đến không gì sánh được..

Hắn quơ chân nhấc móng đi đến bên cạnh Trương Hàng, Trương Hàng cúi người xuống, vì Đại Hắc cởi ra vòng cổ, sau khi tháo ra còn đau lòng sờ sờ mớ lông bị đè ép của đối phương.

“Thật không muốn xích Đại Hắc,”Trương Hàng đau lòng xoa xoa lưng hắn, “Là vì khiến người khác an tâm mới phải làm như thế. Chỉ là căn bản Đại Hắc cũng không cắn loạn người mà.”

“Uông!” Không thể nói như vậy, dù sao tôi cũng là tình nguyện mang vòng cổ, bởi vì như vậy cậu mới dễ dàng cầm dây đi theo tôi, nếu có tình huống gì tôi cũng có thể đúng lúc kéo cậu rời đi. Lục Thừa Nghiệp không hề để ý nói, hắn làm sao có thể quấn quýt ở những vấn đè râu ria này, Càng là cam tâm dâng ra tự do của mình vì cậu chủ nhỏ của hắn.

Nghe được tiếng kêu trung khí mười phần của Đại Hắc, Trương Hàng cũng nở nụ cười, hắn sờ sờ chân trước của Đại Hắc nói: “Đi, khó được một lần đến đây, chúng ta trước tiên vẫn là chơi ngâm người đi! Bể tắm lớn như vậy, muốn đi hết một vòng cũng mất không ít thời gian mà.”

“Uông!” Trong tiếng kêu của Đại Hắc tràn ngập nhảy nhót.

Trương Hàng dưới sự hướng dẫn của Đại Hắc đi đến cạnh bể, nhấc chân bước vào, mà Đại Hắc vẫn là nhảy thẳng vào. Bất quá cái bể này đối với Trương Hàng mà nói độ cao vừa đúng, mà đối với thân hình của Labrador mà nói vẫn có chút sâu. Lục Thừa Nghiệp vừa nhảy vào đã chìm thẳng xuống đáy bể, ra sức vùng vẫy bắt đầu theo bản năng quơ chân. Trước đây hắn học đủ loại tư thế bơi tự do, bơi ngửa bơi bướm, hiện tại đều do thân thể hạn chế mà không dùng được, chỉ có thể một đường bơi chó.

Mặc kệ, Hàng Hàng cũng không nhìn thấy hắn có bao nhiêu chật vật, không có vấn đề gì. Lục Thừa Nghiệp mấy năm nay đã dưỡng thành một thói quen, ngoại trừ cảm giác của Hàng Hàng, những người còn lại hắn đều không thèm để ý. Hắn là một con chó, quản tốt chủ nhân của mình là được, quan tâm hỷ nộ ái ố của nhiều người như vậy làm chi.

Thế nhưng vừa mới từ trong nước vùng vẫy đứng lên, hắn đã bị luồng nước massage của bể tắm làm cho cả cái mũi đều là bọt, mũi của chó vốn rất mẫn cảm thế nên hắn cũng không nhịn được hắt xì hai cái. Trương Hàng nhìn không thấy hắn có bao nhiêu chật vật nhưng vẫn là có thể nghe được, cậu nghe Đại Hắc nhảy mũi lớn như vậy, không nhịn được có chút hả hê cười rộ lên.

“Ha ha ha ha ha ha ha, Đại Hắc mày nhất định là nhìn thấy tao vào bể rất thoải mái nên nhảy thẳng vào, sau đó bị chìm đúng không! Ha ha ha…” Trương Hàng khó được một lần lộ ra phần tâm tính trẻ con hư hỏng như vậy, cậu trước giờ đều là ôn hòa lễ độ, cho dù mỉm cười cũng là ôn nhu cười, yên lặng, cười, hiền hòa cười, cười lịch sự, mỉm cười tha thứ, lúc vui vẻ nhất cũng chỉ là cười thành tiếng mà thôi, lại chưa từng như thế này… cười đến thoạt nhìn có chút hả hê, cười đến không có hình tượng, ngã trái ngã phải ghé vào thành bể, trên mặt còn dính vào một khối bọt trắng mà không tự biết, chế nhạo Đại Hắc đến không còn chút lương tâm.

Cậu cười to như vậy, dưới ánh mặt trời khiến cả người cũng giống như rạng rỡ phát sáng. Lúc này trên người Trương Hàng tràn ngập sức sống, tựa như một thiếu niên không biết buồn lo chỉ muốn chơi đùa. Một Trương Hàng vui vẻ như thế Lục Thừa Nghiệp rất ít nhìn thấy, một Trương Hàng nghịch ngợm có chút xấu xa như vậy Lục Thừa Nghiệp chẳng bây giờ biết được. Mà trên thực tế, hiện tại Trương Hàng mới có hai mươi tuổi, đối với nhiều người mà nói bất quá chỉ là một đứa trẻ to xác mà thôi, có thích vận động thích đùa giỡn thích những chuyện trêu đùa không ảnh hưởng đến toàn cục.

Cười như vậy mới chính là phòng thái của độ tuổi này, Trương Hàng hiểu chuyện quá sớm, sớm đến mức đã quên mất loại cảm giác tùy ý này.

Lục Thừa Nghiệp dùng móng vuốt lau mặt, hắn cũng không nói rõ được tâm tình của mình bây giờ là thế nào, hắn thầm nghĩ muốn khiến tiếng cười này của Hàng Hàng kéo dài lâu hơn một chút, cái loại tiếng cười khiến hắn tim đập nhanh lại đau lòng xót xa này, chỉ cần có mặt hắn, Hàng Hàng vĩnh viễn đều có thể Vô tư cất lên.

Hắn muốn đem thời thanh xuân hoa mộng tươi đẹp nhất của độ tuổi mười sáu mười bảy một lần nữa về cho Hàng Hàng.

Thân thể hơi chút dùng sức, Đại Hắc linh xảo bơi tới bên cạnh Trương Hàng, hai móng vuốt đẩy nhẹ, một đống bong bóng bay lên trên người đối phương, còn có mấy cái bong bóng phi thường chuẩn xác tiến nhập lỗ mũi Trương Hàng, khiến cậu cũng không nhịn được mà bắt đầu hắt xì đến. Trương Hàng chật vật hắt xì, chỉ nghe được bên người truyền đến một tiếng sủa vui vẻ!

“Đại Hắc mày học xấu rồi!” Trương Hàng theo thanh âm nhào qua bắt lại Đại Hắc, cọ mặt đối phương đến đầy bọt.

“Ô… Hắt xì… Uông hắt xì!” Đại Hắc trong lúc nước mắt nước mũi lằng nhằng lại bị Trương Hàng không ngừng công kích, hắn cũng không cam lòng tỏ ra yếu thế, một cái cân trước tránh thoát tay của Trương Hàng, đẩy bong bóng bọt lên trên người cậu.

Rất nhanh, trên người một người một chó đều tràn đầy bọt trắng, những bong bóng xà phòng này chậm rãi tiêu tán trong không khí, mà không đợi chúng nó đủ thời gian tiêu tán hết, một vòng công kích mới lại bắt đầu.

Trương Hàng Vui vẻ cười to, cậu hoàn toàn không cần lo lắng có làm ồn hàng xóm hay không, cũng không cần lo lắng chơi đùa đến lộn xộn ngày hôm sau sẽ khó lòng thu thập, cậu chỉ nghĩ phải làm thế nào mới có thể đem bộ lông ướt sũng của Đại Hắc xoa đến loạn thất bát tao.

Lục Thừa Nghiệp cũng nhào lên trên người Trương Hàng, hai cái chân trước khoát lên bả vai của cậu, dùng miệng hất lên một đống bong bóng cọ vào mặt Trương Hàng.

Sau đó… Cũng không biết thế nào, Trương Hàng ôm lấy thân thể của Lục Thừa Nghiệp, Lục Thừa Nghiệp chân trước khoác lên vai Trương Hàng, bọn họ ôm chặt lấy nhau, trán dán vào trán, bọt bong bóng bay đầy trời.

“Đại Hắc…” Trương Hàng ôm Đại Hắc, nhẹ giọng nói, “Đại Hắc của ta.”

Là Đại Hắc thuộc về cậu, sẽ không bị bất luận một người nào khác cưới đi, không cần phải lo lắng có ngày nào đó đối phương sẽ rời xa mình. Cậu sẽ không bao giờ mất đi Đại Hắc.

“Uông.” Lục Thừa Nghiệp nhẹ nhàng cọ cọ, mềm mại kêu một tiếng, dùng đầu lưỡi liếm rơi bọt bong bóng trên chóp mũi Hàng Hàng.

Đây là Hàng Hàng của hắn, là cậu chủ nhỏ hắn sẽ dùng cả tính mạng để bảo vệ.

Bọn họ chơi đến mệt mỏi, Trương Hàng lau khô thân thể nằm trên giường lớn, dùng tay vỗ vỗ vị trí bên cạnh: “Đại Hắc!”

Lục Thừa Nghiệp đã sấy khô lông lập tức nhảy lên giường, ngoan ngoãn ghé vào bên người Trương Hàng, đầu tựa vào cánh tay của cậu, giống như vô Số đêm dài trong dĩ vãng, dựa Sát vào nhau.

Đáng tiếc, hắn không phải người, Lục Thừa Nghiệp có chút mất mát nghĩ, nếu là người, hắn có thể nắm tay của Hàng Hàng, mang cậu đi công viên trò chơi, cùng nhau trải nghiệm mỗi một loại trò chơi.

Mang theo một chút thất vọng nhàn nhạt, Lục Thừa Nghiệp nằm ở bên cạnh Trương Hàng tiến vào mộng đẹp.

Ngày hôm sau, bọn họ ra ngoài chuẩn bị tìm người hợp tác, lúc đứng trong thang máy vừa vặn cũng có hai người bước vào. Trương Hàng không nhìn thấy, chỉ là kéo Đại Hắc đứng tựa vào góc, Lục Thừa Nghiệp lại nhìn chằm chằm vào một trong hai người đó không tha!

Lục Thừa Nghiệp! Lục Thừa Nghiệp! Lục Thừa Nghiệp! Đó là chính là hắn, là cơ thể của hắn, là hắn khi còn sống!

“Năm mươi triệu…” Tổng tài Lục Thừa Nghiệp nhìn chữ số trên giấy tờ trợ lý đưa qua, cau mày nói, “Mặt có bao nhiêu dày mới dám nói muốn công ty giúp ông ta trả số tiền này!”

“Là bên phía sòng bạc trực tiếp đưa người đến.” Trợ lý Dương Phong trả lời, “Ông Lục nhỏ hiện tại đang ở phòng làm việc của ngài vỗ bàn, nói phải công bố cho toàn thế giới biết ngài thấy chết không cứu. Năm mươi triệu bất quá chỉ là tiền chia hoa hồng một năm của ngài ấy mà thôi, thế nào không thể mượn được.”

“Đúng vậy,” Lục Thừa Nghiệp lộ ra nụ cười châm chọc, “Thế nhưng trước đó ông ta đã dự chi trước hoa hồng mười năm rồi, mặt dày đến bao nhiêu mới không biết xấu hổ như vậy? Mà với thân thể kia của ông ta có thể sống được thêm mười năm hay không ta cũng rất hoài nghi! Ta không đi, cậu mang theo luật sự đi gặp Lục Hoành Bác đi, chính mình thiếu nợ chính mình trả. Còn nữa, đem giấy nợ của công ty đưa cho ông ta, yêu cầu ông ta trước tiên phải hoàn trả khoảng nợ năm trăm triệu kia đã.”

“Chuyện này…” Trợ lý có chút do dự, “Ông Lục nhỏ không có tiền, cho dù dùng toàn bộ tài sản thế chấp cũng bất quá chỉ đủ một trăm triệu mà thôi, tiền thiếu sòng bạc ngài ấy có thể trả, thế nhưng tiền của công ty khẳng định là không đủ.”

“Tài sản cố định không đủ thì dùng cổ phần công ty thế chấp.” Lục Thừa Nghiệp thần sắc lạnh lùng nói, “Cá nhân ta nguyện ý dùng năm trăm triệu mua lại toàn bộ cổ phần của ông ta, giúp ông ta trả nợ. Nếu ông ta không chịu bán, vậy cứ chờ lệnh triệu tập của tòa án đi.”

“… Dạ.”

Đại Hắc vểnh tai lên nghe ngóng, cũng đại khái nhớ lại chuyện này.

Lục Hoành Bác là chú của hắn, trừ bản thân Lục Thừa Nghiệp ra người nắm được nhiều cổ phần công ty nhất là ông ta. Vốn Lục Hoành Bác cho rằng sau khi cha của Lục Thừa Nghiệp qua đời công ty sẽ rơi vào tay mình, dù sao lúc đó Lục Thừa Nghiệp cũng chỉ mới hai mươi tuổi, ngay cả đại học cũng chưa tốt nghiệp. Ai ngờ được trước khi lâm chung, cha của Lục Thừa Nghiệp liền để lại di chúc đem toàn bộ cổ phần của mình nhượng lại cho Lục Thừa Nghiệp, còn chỉ định hắn làm người phụ trách tối cao của công ty. Lúc đó Lục Hoành Bác cũng trợn tròn mắt, không ngờ đến cuối cùng ông ta cũng không có gì cả.

Nếu như Lục Hoành Bác vẫn an phận cái gì cũng không làm Lục Thừa Nghiệp cũng không có ý định động vào ông ta, hằng năm cứ án lợi nhuận chia hoa hồng là được rồi. Ai biết Lục Hoành Bác vẫn ỷ cổ phần trong tay không ít, thường xuyên kích động những cổ đông khác đối nghịch với hắn, có nhiều lần suýt nữa hại công ty rơi vào hiểm cảnh. Lục Thừa Nghiệp không có khả năng dung túng người như vậy bên cạnh, đem tâm huyết của cha mình chơi xong, liền dùng chút tâm tư thiết kế khiến Lục Hoành Bác thiếu một khoản nợ lớn, thừa cơ đoạt lấy cổ phần của đối phương.

Đương nhiên, Lục Thừa Nghiệp cũng chưa tuyệt tình đến mức để Lục Hoành Bác tay trắng rời đi, hắn vẫn chừa cho ông ta một ít cổ phần, hằng năm cầm một hai triệu, không chết đói là được.

Chuyện này Lục Thừa Nghiệp tự nhiên làm rất thành công, lúc đó đầu tiên hắn dùng danh nghĩa cá nhân thay Lục Hoành Bác trả hết nợ cho công ty, tránh cho ông ta bị kết tội tham ô công khoản mà đi tù, sau đó lại dùng danh nghĩa đòi nợ đem toàn bộ cổ phần của Lục Hoành Bác hợp pháp thu vào trong tay. Từ đó về sau, công ty không còn có thanh âm phản đối Lục Thừa Nghiệp nữa, trận này hắn đánh phi thường đẹp.

Chỉ là… hắn thật không ngờ, lúc này bản thân bởi vì tránh Lục Hoành Bác làm phiền trực tiếp dọn vào khách sạn ở, lại vừa vặn từng có một lần gặp gỡ với Hàng Hàng.

Thang máy sắp đến, Lục Thừa Nghiệp trước khi rời đi còn liếc nhìn một người một chó bên cạnh, người tuổi tác còn rất nhỏ, chó cũng rất ngu, không có tính uy hiếp gì, chuyện bị bọn họ nghe được cũng không có ảnh hưởng gì lớn. Lục Thừa Nghiệp chỉ thoáng nhìn như vậy, trong lòng cũng không lưu lại bất cứ dấu vết nào.

Hắn đi rồi, Trương Hàng cũng theo sự chỉ dẫn của Đại Hắc ra khỏi thang máy, Đại Hắc trơ mắt nhìn “mình’ cứ thế rời đi, mà bản thân lại quay đầu liếc nhìn Trương Hàng, mang theo Hàng Hàng đi đến văn phòng của đối tác nọ.

“Đại Hắc…” Ở trên đường Trương Hàng lén lút nói, “Người vừa rồi, thật là âm hiểm nha.”

“… Uông!” Hắn mới không âm hiểm, hắn là người tốt mà, biết bán manh biết làm ấm giường!

“Nếu như không muốn để người kia đánh bạc, ngay từ đầu hắn có thể ngăn cản đối phương tham ô tiền của công ty. Thế nhưng hắn vốn biết rõ lại không có ngăn cản, hiển nhiên là đang muốn cổ phần của đối phương đi.” Chỉ có vài câu, Trương Hàng đã nhận rõ được tính toán của Lục Thừa Nghiệp.

“Uông… Ngao –”Hắn mới không âm hiểm nha! Hàng Hàng, cậu xem gương mặt đầy lông đáng yêu của tôi nè, nhìn không thấy thì sờ một cái cũng được, hoàn toàn không âm hiểm!

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *