Chó dẫn đường người mù – chương 32 – 33 [text]

Chương 32

Tháng 7 năm 2010, Trương Hàng tốt nghiệp trường khuyết tật, không có lễ phục tốt nghiệp, chỉ có một tấm ảnh chụp tập thể. Bởi vì tất cả học viên đều không thể nhìn thấy nên tấm hình này được dùng kỹ thuật xử lý đặc thù, khiến đường viền hình dạng của mỗi người trong ảnh đều hơi gồ lên một chút, có thể sờ ra được. Lúc Trương Hàng chụp ảnh chính là đứng ở rìa phải của hàng cuối cùng, lúc này cậu đã nhổ giò trở nên rất cao, cho dù là ở phương bắc cũng có thể coi như có chiều cao khả quan, mà bên cạnh Trương Hàng còn có một con chó dẫn đường đang ngồi, cũng được dùng đặc hiệu xử lý qua, có thể sờ ra được.

Ảnh chụp còn được đính kèm một danh sách lớp viết bằng chữ nổi, căn cứ theo thứ tự trong ảnh chụp mà liệt kê. Bọn họ rõ ràng nhìn không thấy, thế nhưng vẫn muốn dùng mọi biện pháp ghi nhớ bạn học của mình.

“Đây chính là Đại Hắc sao?” Một bạn học kinh ngạc hỏi, “Thấp như vậy, so với Trương Hàng thấp hơn nhiều lắm. Mỗi lần tan học ta đều nghe được tiếng sủa của nó, thật to, còn tưởng rằng là một con chó rất lớn đâu.

“Labrador vốn là đứng giữa chó cỡ trung và cỡ lớn, sau khi trưởng thành cũng không quá cao, đương nhiên chỉ lớn như vậy.” Một bạn học khác cũng vuốt ve vị trí của Đại Hắc, nói, “Bất quá Trương Hàng, con chó của em cũng thật lợi hại mà, từ khi còn ở lớp dự bị, em đến trường bốn năm, nó liền theo cùng em bốn năm, một mực đứng ngoài cửa canh giữ, ngày đêm không màng. Thậm chí còn làm hiệu trưởng cảm động, để Đại Hắc cùng chúng ta chụp ảnh tốt nghiệp nữa.”

Khóe miệng của Trương Hàng hơi nhếc lên, thanh niên hai mươi tuổi này thực sự đã trưởng thành theo đúng phương hướng Lục Thừa Nghiệp hoạch định, vóc dáng của cậu cũng không tính đặc biệt cao, thế nhưng tỷ lệ cơ thể thập thần hoàn mỹ, một đôi chân dài bị giấu trong đồng phục, mơ hồ lộ ra đường viền mạnh mẽ. Cậu cực kỳ anh tuấn, rõ ràng là một người khiếm thị thế nhưng mỗi lần cười rộ lên sẽ khiến người ta cảm nhận được ánh mặt trời tươi sáng, đôi mắt cũng phi thường xinh đẹp, bởi vì không có tiêu cự lại càng khiến cho thoạt nhìn giống như vực sâu hun hút, nếu ánh nhìn của người đối diện dừng lại trên gương mặt cậu, nhất định sẽ bị nội hàm sâu sắc từ trong đôi mắt nọ hấp dẫn đến vô pháp kềm chế.

Cậu chỉ cần đứng ở nơi đó, mỉm cười, cả người giống như liền tự động phủ lên một tầng ánh sáng nhàn nhạt ấm áp, khiến trái tim người nhìn cũng theo đó mà ấm áp. Lúc biết được một thanh niên xuất sắc ưu tú như vậy thật ra lại là một người khiếm thị, trong lòng ai cũng Sẽ vì vậy mà đau xót.

Thế nhưng trong trường, các học sinh đều không nhìn thấy tướng mạo của Trương Hàng, bề ngoài xuất sắc cùng khí chất tháng năm lắng đọng của cậu bọn họ không thể thể hội. Mà Trương Hàng sở dĩ nổi danh trong trường là vì cậu có một con chó dẫn đường, suốt bốn năm qua bất kể mưa gió đều đi theo cậu, đồng thời cậu cũng chỉ có duy nhất một con chó này thôi.

Người vừa tiếp xúc với Trương Hàng, biết bên cạnh cậu không có người chiếu cố phải sống một mình, cho dù là bạn học khiếm thị cũng sẽ vì đó mà không ngớt thổn thức. Thế nhưng sau khi quen biết lâu dài, loại thổn thức này cũng sẽ hóa thành ước ao – có thể có một thân nhân gắn bó từ linh hồn như vậy, là một loại may mắn có thể gặp mà không thể cầu.

Đại Hắc ở trường học đã nổi danh, trên từ hiệu trưởng xuống đến tân sinh vừa nhập học tháng 9 năm 2010 cũng đều biết trường khuyết tật có một con chó dẫn đường như vậy. Từ trước mọi người khi nhắc đến trường khuyết tật đều nói là “Trường cao đẳng nghề đầu tiên xác nhập với trường khuyết tật”, hiện tại chính là “À, là trường khuyết tật có một con chó canh chừng phía trước”.

Một việc, khi làm một ngày chính là bình thường, khi làm một năm là kiên trì, làm bốn năm không nghỉ chính là kỳ tích. Đại Hắc đã dùng sự kiên trì của mình và mỗi một ngày đêm trong suốt bốn năm này, từng chút một tạo ra thần thoại cho trường khuyết tật, khiến chính mình dùng một loại phương thức khác làm bạn đến trường cùng Trương Hàng. Dù cho Trương Hàng đang ở bên trong học tập vẫn có người ghé vào lỗ tai cậu nhắc nhở “chó của cậu còn ở bên ngoài nha “, “Trời mưa rồi, bảo vệ ngoài cửa đã đưa áo mưa của phòng trực ban cho Đại Hắc nhà cậu mặc vào”, “Tuyết rơi, Đại Hắc đã mang giày và áo bông vào”, “Mùa gió tới, Đại Hắc của chúng ta có đội mũ chống gió kìa”, “Đại Hắc của chúng ta đang ở bên ngoài chờ cậu tan học đấy “.

Mỗi khi nghe đến những lời có liên quan đến Đại Hắc, Trương Hàng đều sẽ lộ ra nụ cười hạnh phúc. Lúc này, bất kể là người có thể nhìn thấy được hay không, đều có thể từ trong nụ cười và thanh âm của cậu cảm nhận được một khí thế khoe khoang nồng đậm!

Không sai, chính là khoe khoang, chính là cái kiểu cực kỳ nợ đánh kia.

Một con chó thì có cái gì đáng khoe khoang… Mợ nó, ta cũng muốn nuôi một con!

Đại Hắc kiên định đưa đến sự chú mục của ký giả, bọn họ muốn đưa tin về Đại Hắc lên đài truyền hình bản địa, dù sao phần kiên định và chờ đợi này cũng có thể xem như một kỳ cảnh của thành phố, bất quá đề nghị nọ đã bị Trương Hàng cự tuyệt. Cậu và Đại Hắc cho đến bây giờ cũng không cho rằng mình đã làm chuyện gì quá đặc biệt, bọn họ chỉ là cùng nhau trải qua ngày tháng mà thôi, cho dù một ở ngoài cửa, một trong phòng học, tấm lòng vẫn là ở cùng với nhau.

Cứ như vậy, đến khi chụp ảnh tốt nghiệp, Trương Hàng vẫn chưa nói ra nhà trường đã chủ động đưa ra yêu cầu muốn Đại Hắc chụp ảnh chung với học sinh chuyên ngành bartender.

“Đại Hắc cũng là một học sinh của trường chúng ta, hơn nữa chưa bao giờ đi muộn về sớm, là học sinh tiêu biểu nha! Ha ha ha!” Hiệu trưởng của trường là một người phụ nữ phi thường tiến bộ và rộng lượng, bà nội của bà cũng là một người khiếm thị, ở vài thập niên trước phí hết tâm sức trù bị tiền bạc và nhân lực sáng lập trường khuyết thật này, lúc đó vẫn còn là trường tư nhân. Sau khi giải phóng trường học biến thành công lập, hiệu trưởng thay đổi một đời lại một đời, đến nay bà lại ngồi vào vị trí này, coi như cũng là một kiểu luân hồi cách đời.

Vì vậy, sau khi Đại Hắc tiếp thu xong sự âu yếm thiện ý của Hiệu trưởng, chủ nhiệm, Giáo viên cùng mỗi bạn học, liền chạy đến đứng bên cạnh Trương Hàng hàng hưởng thụ cơ hội chụp ảnh chung, trở thành học sinh tốt nghiệp khóa này của chuyên ngành bartender, thân ảnh của Đại Hắc sẽ cùng Trương Hàng vĩnh viễn lưu giữ tại ngôi trường này.

Trong danh sách học sinh có viết – ngành bartender khóa 2010, danh sách học sinh tốt nghiệp từ trái sang phải lần lượt là xx, xx… Trương Hàng chính là người cuối cùng. Mà ở phía sau, giáo viên đóng dấu danh sách còn cẩn thận tỉ mỉ tăng thêm hai chữ “Đại Hắc”.

Trương Hàng yêu thích không buông tay vuốt ve danh sách và ảnh chụp, nhẹ nhàng cười nói: “Bốn năm, Đại Hắc cũng trở thành bạn học của tao rồi.”

“Nhìn cậu mừng rỡ kìa,” một bạn học bên cạnh ghen ty đến méo miệng, “Tốt nghiệp Xong cậu đã tìm được công tác chưa? Người khác thực tập đều chạy đến quán bar, hiện tại trên cơ bản đều đã được đơn vị thực tập nhận vào, cậu lại chạy đến nhà máy rượu, nơi đó nếu không phải phẩm rượu sư có đẳng cấp rất khó ký hợp đồng, cậu hiện tại làm sao tìm việc? có muốn tôi giới thiệu một chỗ cho cậu không? Hoàn cảnh làm việc cũng không tệ.”

“Không cần.” Trương Hàng lắc đầu nói, “Kỹ thuật pha rượu của tôi còn thiếu một chút, vẫn muốn học tập thêm một thời gian.”

“Cậu cũng đã tốt nghiệp bartender cao cấp rồi, thiếu ở chỗ nào?” Bạn học kinh ngạc hỏi, loại học sinh vừa tốt nghiệp như bọn họ cũng chỉ có chứng chỉ sơ cấp mà thôi, rất ít người có chứng chỉ trung cấp, không phải bọn họ không muốn thi mà là cuộc thi cách hai năm mới tổ chức một lần, còn phải đặc biệt báo danh, có giáo viên đề cử. Quan hệ giữa Trương Hàng và chủ nhiệm luôn rất tốt, sau khi đề cử xong liền trực tiếp đi thi bartender cao cấp.

Trương Hàng không nói chuyện mà là tựa bên cửa sổ cảm thụ ánh mặt trời. Tuy rằng cậu không nhìn thấy, thế nhưng vẫn rất thích loại cảm giác tắm mình trong ánh nắng này, chỉ cần dựa vào độ ấm là có thể “thấy” ánh dương quang có bao nhiêu sáng lạn, đây không phải là loại cảm giác tốt đẹp bình thường.

Tốt nghiệp rồi… Trong nháy mắt, cậu đã 20 tuổi.

Bốn năm, nói nhanh cũng không nhanh, chậm cũng không chậm. Cậu mỗi ngày đều vượt qua trong nỗ lực học tập, khiến cuộc sống của mình trở nên thập phần phong phú. Cũng trong bốn năm này, cậu đã hoàn toàn học được làm sao để làm một người khiếm thị, thích ứng với sinh hoạt không thể nhìn thấy thế giới, khiến cử chỉ của cậu thoạt nhìn không khác gì với người bình thường, thậm chí ở hoàn cảnh quen thuộc còn có thể nấu ra một bàn thức ăn ngon.

Trong bốn năm này đã xảy ra rất nhiều chuyện, rồi lại tựa hồ giống như chuyện gì cũng chưa từng phát Sinh, thật giống như đem một vò rượu tinh khiết cất giữ suốt bốn năm, cậu đem cuộc đời của mình lắng đọng lại thành một loại rượu hương thơm nồng đượm mà lại tràn ngập ý nhị.

Cậu đã học được cách hưởng thụ sinh hoạt, học được cách đắm mình trong ánh mặt trời giữa bóng đêm, học được cách tận hưởng sự vắng vẻ giữa một mảnh huyên náo.

Vốn nên là tuổi tác hoạt bác nhanh nhẹn tràn đầy sức sống, cậu cũng hiểu được chậm lại cước bộ nhàn nhã dạo chơi, vốn phải là nhân sinh u ám không có tia sáng, cậu lại tìm được một con đường đi thắng về tương lai.

Tốt nghiệp, nhân sinh lại tràn đầy hy vọng.

Kết thúc nghi thức tốt nghiệp, Trương Hàng trở thành đại biểu học sinh lên phát biểu, cậu không có bản thảo, cũng không cần bản thảo, tại trường học đặc thù này, điều cậu cần truyền đạt cho những sinh viên vừa tốt nghiệp cùng với những người vừa vào học chỉ có một câu nói – chúng ta, chính là những người hiểu rõ nhất sự quý giá của ánh sáng trên thế giới này, cũng là người trân quý ánh Sáng nhất. Bởi vì chỉ khi trong lòng chúng ta có ánh Sáng, chúng ta mới có thể nhìn thẳng vào chính mình, mới có thể tôn trọng chính mình, đem bản thân trở thành một người có thể đem đến ánh sáng cho thế giới, đem phần quý trọng này truyền đến cho những người còn lại.

Có thể những người khác không quá lý giải những lời này, thế nhưng Trương Hàng đã hiểu rõ. Cậu đánh mất ánh sáng, thế nhưng lại có một… thân nhân dùng bản thân trở thành ánh sáng trong lòng cậu, để cậu cho dù phải đi giữa bóng đêm cũng không cảm thấy lạnh lẽo. Cậu cực kỳ quý trọng điểm sáng đó trong lòng mình, vì vậy hôm nay mới có thể mỉm cười, mới có thể đặt hy vọng vào ngày mai. Người vứt bỏ ánh sáng, cho dù có nhìn thấy cũng sẽ tự mình chìm vào bóng tối, người ôm lấy quang minh, cho dù có mù lòa cũng vẫn tắm mình dưới ánh mặt trời.

Ánh sáng chính là không kỳ thị bất cứ người nào, cho dù ngươi có nhìn thấy hay không cũng có thể cảm nhận sự ấm áp của nó.

Nghi thức hoàn thành. Trương Hàng cầm bằng tốt nghiệp và ảnh chụp đi tới cửa trường học, nghe được một tiếng sủa quen thuộc liền thuần thục giơ tay lên, một thân thể mạnh mẽ nhào vào ngực cậu, đầu lưỡi ấm áp liếm liếm lỗ tai cậu.

“Lại một khóa sinh viên tốt nghiệp,” giáo viên thở dài, “Sau này không thể nhìn thấy Đại Hắc nữa, thật là có chút tịch mịch.”

“Không phải còn có ảnh chụp sao?” chủ nhiệm sờ sờ vết tích dưới tay, “Quay về ta liền đem ảnh chụp cho vào khung, đặt lên kệ sách.”

Trên kệ sách của chủ nhiệm bày vô số ảnh chụp tốt nghiệp, có trước kia, có bây giờ, còn có… Của Sau này.

Trương Hàng tốt nghiệp, mà ngôi trường mang đến hy vọng cho người khuyết tật này còn có thể nghênh đón những học viên mới của mình, tiếp tục giáo dục ra những học viên xuất sắc khác.

Trương Hàng về đến nhà liền đặt ảnh chụp xuống dưới mũi Đại Hắc, nói: “Đại Hắc mày xem, tấm hình này tao có thể sờ thấy mày ở đâu, như vậy thật tốt.”

“Uông!” Thấy hình ảnh của mình dán tại bên người Trương Hàng, Lục Thừa Nghiệp hài lòng kêu một tiếng, hiệu trưởng trường học này thật sự rất thức thời nha.

“Tao thật là đần, trước giờ khi chụp ảnh cũng không nghĩ tới chuyện này, ảnh chụp chỉ toàn mặt phẳng, ngay cả tư thế đứng là gì cũng không nhìn thấy, muốn phân biệt từng tấm cũng khó. Đại Hắc, sau này ảnh chụp của chúng ta đều làm theo kiểu này, tao có thể sờ thấy mày đang ở đâu.” Trương Hàng yêu thích không buông tay liên tục vuốt ve bộ dạng Đại Hắc trên hình.

“Uông!” Hoàn toàn đồng ý! Nói ra hắn cũng là đần, trước đây cư nhiên không nghĩ tới còn có chiêu này.

“Tốt nghiệp, Đại Hắc, ta ngày mai còn phải…” Trương Hàng có chút thấp thỏm hỏi, “cái kia… tiền của chúng ta cũng không còn nhiều, nếu như… .”

“Uông uông uông!” Lục Thừa Nghiệp cắn nhẹ ngón tay của Trương Hàng, vì sao cậu có thể hoài nghi tôi chứ.

Ngày mai, sẽ bắt đầu một ngày mới rồi!

Chương 33

Ngày hôm sau Trương Hàng đi đến công ty chứng khoán, sau khi báo tên xong, nhân viên công tác vừa tra một chút đã đưa Trương Hàng đến phòng dành cho khách vip, mà Đại Hắc trên cổ đang đeo chứng chỉ chó dẫn đường cũng được vào theo. Từ năm 2006, sau khi chính sách được ban bố, tại thành phố này Đại Hắc cơ bản không có chỗ nào không đi được, thời thời khắc khắc đều ở cùng Trương Hàng.

Trương Hàng nói bọn họ hiện tại không còn bao nhiêu tiền là thật, cho dù ai ở tại năm 2008 nhìn thấy năm triệu quăng vào thị trường chứng khoán, Sau đó ngay cả bọt nước cũng chưa thấy vang lên, như vậy đối với việc lần nữa tiến vào công ty chứng khoán cũng sẽ có bóng ma như vậy.

Năm 2008, Trương Hàng là ở trong kỳ nghỉ đông không hiểu làm sao bị Đại Hắc dẫn đến công ty chứng khoán. Vốn hai người đã nói là tản bộ, kết quả là càng đi càng xa, đợi đến khi Trương Hàng phản ứng lại đã có người đi đến trước mặt cậu hỏi: “Chào ngài, không biến ngài có cần trợ giúp gì không?”. Tiếp đó, khi Trương Hàng dưới sự giúp đỡ của nhân biên vông tác mở tài khoản chuẩn bị chuyển tiền, cậu suy nghĩ một chút nói: “Mười nghìn đi?”

Đại Hắc cắn ống quần của Trương Hàng, cố sức cắn, răng nhọn chạm vào da có chút đau đớn.

Trương Hàng cắn răng một cái, hạ quyết tâm nói “Một trăm nghìn.”

Ống quần bị cố sức kéo lấy, Đại Hắc dùng chân trước dấm lên chân câu, Trương Hàng lại lần nữa hạ xuống. “Một triệu!”

Đại Hắc còn chưa thả lỏng răng, móng vuốt ở chân cậu đập xuống năm cái. Người khiếm thị đối với va chạm đặc biệt mẫn cảm, không cần nhắc nhở cậu cũng tự động đếm hết, sau năm cái đập đó, mặt của Trương Hàng cũng đều tái rồi, cậu còn cho mình đã đếm sai rồi, ai biết trong lúc còn do dự, móng vuốt của Đại Hắc lại một lần nữa đạp năm cái lên chân còn lại của cậu.

Không có biện pháp, Trường Hàng chỉ có thể thoáng cái đầu tư năm triệu vào, lúc này liền lập tức được đưa vào phòng Vip. Năm 2008, người thoáng cái đã đầu tư năm triệu vào chứng khoáng vẫn là rất ít, Trương Hàng như vậy đã có thể hưởng thụ đãi ngộ cấp bậc khách quý, có người chuyên nghiệp hỗ trợ thao tác.

Trương Hàng nhìn không thấy tỷ giá lên xuống của chứng khoáng, chỉ có thể để nhân viên công tác đọc cho cậu nghe. Nhân Viên công tác không ngừng rì rầm đọc, thẳng đến một cái tên, Đại Hắc liền cắn lấy ống quần Trương Hàng, đồng thời lại đạp lên chân trước của cậu năm cái.

Trương Hàng chỉ có thể cười khổ, đành hỏi nhân viên công tác xem loại cổ phiếu này tình hình ra sao?

Nhân viên công tác nói thẳng, rớt thảm, một đường xanh biếc[1], thảm đạm không gì sánh được, bao nhiêu người đem tiền đặt vào đây đều là không lấy lại được vốn gốc. Trương Hàng nghe vậy mặt cũng tái nhợt, thế nhưng Đại Hắc vẫn đang gặm chân của cậu, đây cũng không phải là dùng bốn đồng mua vé số lấy về tám triệu, đây là năm triệu…

Trương Hàng hồi tưởng bộ dạng Đại Hắc mỗi ngày đều ngồi trước truyền hình tập trung nghe kênh tài chính kinh tế, cười khổ cũng biến thành cười nhạt, giơ tay lên sờ sờ đầu Đại Hắc, trấn an đối phương vẫn đang táo bạo cào giày của mình, nhẹ nhàng đặt năm triệu lên cái loại cổ phiếu này.

Lúc đó, Trương Hàng mỗi ngày đều sẽ đến công ty chứng khoán hỏi tình hình của cổ phiếu này, kết quả càng ngày càng thấp, mắt thấy năm triệu thoáng chốc biến thành năm trăm nghìn, lông của Đại Hắc vẫn cứ như trước mềm mại bóng mượt, không chút nào có bộ dạng tạc mao.

Ngay từ đầu Trương Hàng vẫn không nhịn được thường xuyên đến nhìn, thế nhưng sau lại thấy loại cổ phiếu này hoàn toàn không có xu thế nhấc lên, bộ dạng của Đại Hắc khi đến công ty chứng kh0án rõ ràng Cũng không mấy hăng hái liền đem năm triệu này buông xuống. Cậu dù sao cũng còn lại hơn một triệu, kiên trì một chút đợi đến khi bản thân có thể đi tìm việc hẳn là không có vấn đề gì.

Sau đó là đến khai giảng, Trương Hàng cũng không đi công ty chứng khoán nữa, việc đổ năm triệu vào cổ phiếu cậu cũng dần dần quên đi, thỉnh thoảng nhớ tới bất quá chỉ thổn thức một trận, cũng không cảm thấy có gì quá đáng tiếc. Tiền đó Vốn là từ trên trời rơi xuống, có thể lưu lại hay không cũng không quan trọng.

Lục Thừa Nghiệp thấy Trương Hàng không quan tâm hơn thua, cũng không bởi vì trúng xổ số mà vui vẻ như điên, càng không bởi vì một đêm mất năm triệu mà nổi trận lôi đình, bất quá chỉ là lúc vừa mở tài khoản mua cổ phiếu thì có chút thấp thỏm, còn lại tất cả đều là tín nhiệm mình, trong lòng phi thường vui vẻ.

Hàng Hàng của hắn quả nhiên là so với bất cứ ai cũng đều ưu tú hơn, tất cả những gian khổ đã từng trải qua hiện tại đã hóa thành sự giàu có của cậu, khiến cậu có thể đối mặt với cuồng phong mưa rào, không hề lùi bước. Thắng không kiêu bại không nản, phần tâm tính này nói thì dễ mà khó thể làm được, đừng nói là một thanh niên mười tám tuổi, có vài người cho dù là tám mươi tuổi cũng không làm được.

Sau này bọn họ vẫn là một mực học tập, cho tới bây giờ cũng chưa đến thị trường chứng khoán hỏi thăm lần nào, thẳng đến sau khi lễ tốt nghiệp của Trương Hàng kết thúc, tối hôm đó khi Đại Hắc đang xem kênh tài chính kinh tế, nghe đến tin tức chứng khoán thì lập tức sủa vang.

Năm năm ngày đêm ở chung khiến Trương Hàng đối với mọi cử động của Đại Hắc đều lý giải rõ ràng, cũng giống như Trương Hàng vừa nhấc tay lên Lục Thừa Nghiệp liền có thể vững vàng đặt đầu vào trong lòng bàn tay cậu vậy, Đại Hắc chỉ cần nhẹ giọng ư ử vài tiếng Trương Hàng đã biết hắn muốn biểu đạt cái gì. Phần ăn ý này, cho dù là giữa người và người cũng khó thể làm được.

Mặc dù có thể làm được bình tĩnh đối diện với Việc mất đi năm triệu, thế nhưng chuyện này cũng không đại biểu Trương Hàng đối với công ty chứng khoán không có bóng ma nào. Mấy triệu nói mất liền mất rồi, thật quá đáng sợ mà.

Nhưng mà Đại Hắc muốn đi… Trương Hàng lặng lẽ lấy ra cái thẻ còn lại trên dưới một triệu của mình đặt vào trong túi áo sơ mi, dự định ngày mai mang đi.

Đây là một loại tín nhiệm không lời, ngươi muốn đi, như vậy ta sẽ đi, cho dù táng gia bại sản vẫn cùng nhau bầu bạn.

“Uông!” Lục Thừa Nghiệp hài lòng kêu một tiếng, liếm liếm ngón tay của Trương Hàng.

Một đêm này, vẫn yên lặng như trước, chẳng khác gì những buổi tối nào của trước đây.

Ngày thứ hai, Lục Thừa Nghiệp dẫn Trương Hàng chính xác đi đến công ty chứng khoán một năm rưỡi trước, sau khi Trương Hàng báo tên ra, nhân viên công tác vừa tra cứu một chút nhất thời hai mắt đều sáng, giọng nói cũng thay đổi, trực tiếp mời người vào phòng vip. Trương Hàng gần hai năm không tới công ty chứng khoán, cũng không nghe ngóng xu hướng cổ phiếu, căn bản không biết khoản đầu tư của mình hiện giờ đã là bộ dáng gì, bất quá nhìn thái độ của nhân Viên ở đây, hẳn là… có tăng đi.

Vì vậy, cậu trước tiên hỏi thăm trị giá cổ phiếu hiện giờ của mình, nhất thời bị dọa đến giật mình.

“… Dựa theo giá tiền này, nếu như ta hiện tại toàn bộ bán ra, như vậy sẽ thu được bao nhiêu?” Trương Hàng ngồi trên ghế, ôm lấy cổ của Đại Hắc, có chút cảm giác đứng ngồi không yên.

“Đại khái…” Nhân viên công tác tính toán một Chút, “Trên dưới năm mươi triệu đi.”

“Uông!” Lục Thừa Nghiệp ngẩng đầu lên, đắc ý sủa một tiếng.

Trên thực tế cái kết quả này đã là hắn có chút thu tay, người chơi chứng khoáng đều biết sự đáng sợ của loại cổ phiếu này vào năm 2008. Lục Thừa Nghiệp không chơi chứng khoán, thế nhưng lúc trước trên bàn làm ăn cũng nghe người ta nói qua, nếu như tháng 11 năm 2008 mua vào một triệu, như Vậy đến năm 2010 sẽ biến thành một trăm mười triệu, lợi nhuận tương đương đáng sợ! Thế nhưng tăng giá gấp trăm lần như vậy quá mức rồi, Lục Thừa Nghiệp cũng không cần nhiều tiền đến thế, vậy nên hắn liền tính toán một chút, đem lợi nhuận khống chế ở gấp mười.

Sau khi đem cổ phiếu toàn bộ bán đi, Trương Hàng cảm thấy chân của mình giống như đang dẫm lên đám mây vậy, mềm nhũn vô lực ra khỏi công ty chứng khoán. Cũng may cậu đã được đưa vào phòng Vip, ngoài nhân viên công tác ra không ai biết được cậu có nhiều tiền đến thế, nếu không cậu hẳn là cũng không dám ra ngoài, sợ bị đánh cướp.

Thấy bộ dạng này của Trương Hàng, Lục Thừa Nghiệp liền bước đến ven đường chặn một chiếc taxi, bọn họ có tiền rồi, lần này đón xe quay về!

Về đến nhà, Trương Hàng vẫn còn cảm giác rằng mình đang nằm mộng, nhéo mặt mình một cái, thật đau, lại nhéo thêm cái nữa, vẫn đau. Lục Thừa Nghiệp thấy bộ dạng ngây ngốc này của cậu thì há mồm cắn ngón tay đối phương một chút, có điểm đau nhưng cũng không khiến bị thương.

Lại qua vài giờ, Trương Hàng cảm thấy đói bụng rồi mới chậm rãi tỉnh táo lại, cậu đem thẻ của mình cất kỹ, một chút khúc mắt cũng không có ôm lấy Lục Thừa Nghiệp, nhẹ giọng nói: “Khi còn bé, tao đặc biệt ước ao những bạn nhỏ khác có thể nghe mẹ kể chuyện trước khi ngủ, tao liền xin ba ba kể cho tao nghe. Kỳ thực rất nhiều câu chuyện tao đều đã đọc được trong sách, chỉ là hy vọng có người kể bên giường mà thôi. Những câu chuyện ba ba biết cũng không nhiều lắm, chỉ kể xong được chuyện Nàng tiên ốc… Đại Hắc, có phải sẽ đột nhiên có một ngày nào đó, mày thừa dịp tao ngủ liền cởi ra bộ lông trên người, biến thành một cô gái đi?”

“Uông uông uông!” Lục Thừa Nghiệp không vui cắn một cái lên vành tai Trương Hàng, lại luyến tiếc dùng sức, chỉ ngậm vào trong miệng, dùng đầu lưỡi liếm nhẹ.

“Ô, tao sai rồi. Đại Hắc là con trai, có biến cũng phải biến thành thiếu niên.” Trương Hàng sờ sờ bụng Lục Thừa Nghiệp một chút, cười khẽ nói, “Thế nhưng Đại Hắc cũng không chịu tìm vợ, trước đó có người của trường dạy chó dẫn người mù đến tìm mày lai giống, mày liền đem đám chó mẹ của bọn họ cắn bị thương, chúng ta còn phải bồi thường một khoản tiền đâu.”

“Ô… Uông!” Nghĩ tới sự kiện kia Lục Thừa Nghiệp liền tức giận, Hàng Hàng cư nhiên đưa hắn đi lai giống, mấy con chó mẹ kia còn nhào đến ngửi mông của hắn, mà người phụ trách chăm sóc chó mẹ còn ngồi bên cạnh chờ xem bon hắn giao phối, hoàn toàn không thể nhẫn nhịn mà. Lúc đó Lục Thừa Nghiệp có chút không khống chế được chính mình, mắt đều đỏ lên vì giận, đụng đến chó mẹ liền cắn, lúc phục hồi tinh thần lại đã đem đối phương cắn đến bị thương thê thảm. Đương nhiên bản thân hắn cũng không hoàn hảo chỗ nào, chó mẹ bị đau phản kích cũng là không nhẹ, nếu không phải Hàng Hàng ra sức bảo vệ hắn, hắn thiếu chút nửa cũng bị coi như nhiễm bệnh chó dại mà đem đi xử lý rồi.

“Đại Hắc đừng giận, ” cảm thụ được sự phẫn nộ của Lục Thừa Nghiệp, Trương Hàng vội vã xoa xoa lưng hắn, trấn an, “Là tao sai rồi, tao không nên tự ý cho rằng vì tốt cho mày, chưa nhận được sự đồng ý đã đưa mày tới đó. Là tao… tao nghĩ nhiều rồi.”

Tiếp thu được sự trấn an của Trương Hàng, Lục Thừa Nghiệp cũng dần dần bình tĩnh trở lại, hắn biết Trương Hàng cũng chỉ là vì tốt cho hắn. Đã nhiều năm như vậy, mỗi lần đến mùa xuân hắn đều nôn nóng khó nhịn, cho dù lý trí có vững vàng đến thế nào thân thể vẫn là xao động không yên. Bình thường hắn ngồi chờ trước cổng trường đều là yên lặng ngoan ngoãn, đến mùa xuân sẽ là không ngừng đi tới đi lui, bảo vệ nhìn ra hắn đã đến kỳ phát dục liền khuyên Trương Hàng đem hắn đi triệt sản, Trương Hàng cũng không có đồng ý. Đại khái là nghe xong lời của vị bảo vệ kia nói, Trương Hàng mới có thể để hắn đi phối giống, bất quá hắn căn bản cũng không cần những thứ này.

Thứ hắn cần, vĩnh viễn đều không thể chiếm được, ngay cả chạm cũng không dám chạm dù chỉ một chút.

“Đại Hắc, ta không hỏi mày vì sao biết được dãy số kia sẽ trúng thưởng, cũng không hỏi ngươi làm sao biết loại cổ phiếu này sẽ tăng mạnh. Tao liền c0i như mày là một con chó thông minh hiểu tài chính kinh tế đi.” Trương Hàng nằm trên ghế sa lon, đầu gối lên thân thể thật dài của Đại Hắc, tâm tình đã hoàn toàn bình tĩnh trở lại, “Từ lúc ban đầu, mỗi việc Đại Hắc làm đều là vì tao, hiện tại cũng vậy, phải không??”

Lục Thừa Nghiệp an tĩnh làm gối đầu của Trương Hàng, nghe cậu thủ thỉ.

“Từ khi quyết định học bartender, tao liền biết hoàn cảnh trong bar rất loạn, có nhiều bạn học đi thực tập cũng có nói, có thật nhiều người uống say liền bắt đầu nói một đám lời lẽ ô uế với bọn họ, cái lời khó nghe gì cũng có thể thốt ra được. Đại Hắc rất biết kiếm tiền, cũng biết tao không muốn ở không nhàn rỗi, càng biết trước khi trở thành bartender nổi tiếng nhất định sẽ rất vất vả. Vì vậy, Đại Hắc cố gắng kiếm tiền như vậy, là muốn để tao tự mở một quán bar sao?” Trương Hàng hỏi.

Đại Hắc không sủa mà chỉ đem nửa người trên cong lại, gác cằm lên vai Trương Hàng, một người một chó dựa sát vào nhau.

Bốn năm trước, từ khi cực kỳ bất đắc dĩ dẫn cậu đến đồn công an, tôi liền tự hứa với mình, từ đây về sau, chỉ cần còn có tôi ở đây, tôi sẽ không để cho cậu chịu bất kỳ ủy khuất gì. Lục Thừa Nghiệp tôi nói được thì làm được.

1/ Cổ phiếu một đường xanh biếc: Trong chứng khoán, cổ phiếu tăng được ký hiệu bằng màu đỏ, giảm thì màu xanh, không tăng không giảm thì hiển thị bình thường bằng mực đen. Như vậy một đường xanh biếc là xuống giá không hề dừng lai.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *