Lăng Tiêu – chương 30 (text)

Chương 30:

“Như đoạn vùng núi này, ngày hôm trước ta đã phái binh tuần tra một lần. Bọn họ lấy Tây An binh trấn giữ Hồ Nhi sơn, ta liền nhân màn đêm trước tiên ở bên trong đem tinh binh mai phục, người này sẽ ở đây vài ngày án binh bất động, đợi đến ngày giao chiến, ta chỉ cần…”

Địa hình nơi này đã sớm được Chử Dịch Phong để trong lòng. Y ở sa bàn chỉ cho Lăng Tiêu xem, cầm mấy cái cờ nhỏ biểu thị Chử quân, lời ít mà ý nhiều, không tới nửa giờ liền đem toàn bộ quá trình nói rõ rõ ràng ràng.

Lăng Tiêu trầm tư, hắn trước đây cũng nghiền ngẫm đọc qua Tôn Tử binh pháp. Những chiến lược này cũng biết một chút, nhưng Chử Dịch Phong thiết kế chiến lược này… thật sự chưa từng nghe nói.

“Sao vậy?” Chử Dịch Phong ngừng lại,nói: “Nghe không hiểu?”

“Không phải.” Lăng Tiêu nở nụ cười: “Nghe rõ ràng, thế nhưng cảm thấy có chút mạo hiểm… Đây cũng không quá chắc chắn. Nếu như theo lời đệ nói, vậy phải cho một đôi quân đi vào địa phận của địch chí ít 100 dặm, cái này … quá mạo hiểm.”

Chử Dịch Phong trầm mặc lại, do dự nói:”Cái này… Cái này là phương pháp tốt nhất.” Chử Dịch Phong rất ít khi phản bác quan điểm của Lăng Tiêu.

Lăng Tiêu cười cười: “Ta không hiếu lắm chuyện điều binh này, có điều là do đệ kiến nghị, vẫn là nghe theo đệ.”

Chử Dịch Phong càng không xác định: “Ta… Kỳ thực ta cũng không có mười phần nắm…”

Chử Dịch Phong áp lực lớn, gặp phải nghi vấn khó tránh khỏi băng khoăn, Lăng Tiêu chậm rãi dẫn dắt, chậm rãi nói: “Người làm tướng ai có thể ở chiến trường hoàn toàn chắc chắn? Võ tướng trước khi Phong Thần cũng phải ăn bao nhiêu thất bại đây, không cần sợ.”

Lăng Tiêu rót trà cho Chử Dịch Phong: “Thời điểm ta ra Hoàng Thành, thánh thượng phái công công nói với ta, tướng ở bên ngoài quân lệnh có thể không nhận. Ta nghĩ thánh thượng chinh chiến một đời, đại khái cũng có thể đoán được tình huống của nơi này. Hoàng Thành cùng nơi này cách nhau ngàn dặm, sao có thể biết tình huống của nơi này, những quyết sách này là của đệ, đệ nên tin tưởng chính mình, quả cảm một chút.”

Chử Dịch Phong uống một hớp trà, chỉ ngây ngốc đáp: “Quả cảm một ít?”

“Đúng.” Lăng Tiêu tiếp nhận chén trà để ở một bên: “Như là chuyện vừa rồi, ta chỉ là nghi vấn một câu, đệ liền lo lắng, nếu như các tướng sĩ đều nghi vấn thì phải làm sao đây? Mệnh lệnh này liền không thể phát ra sao? Cái này không thể nào.”

“Đệ phải hiểu được địa vị của chính mình, bất luận đệ nói cái gì, người khác chỉ có phục tùng, không thể bởi vì người khác mà ảnh hưởng đến quyết sách của đệ.” Lăng Tiêu ôn nhu nhìn tiểu tướng quân của mình, chậm rãi hướng dẫn: “Chính đệ còn hoài nghi mình thì sao để cho người khác yên tâm đi theo đệ, nghe lệnh của đệ?”

“Quyết sách đúng thì đây chính là một trận thắng lớn, còn nếu như là thua, coi như là đệ quyết sách sai lầm để quân ta nếm mùi thất bại, vậy đệ cũng phải có dũng khí đối mặt đảm đương với thất bại.” Lăng Tiêu xoa nhẹ mái tóc Chử Dịch Phong, chậm rãi khuyên nhủ, ổn định tư tưởng cho y :”Hiện tại đệ là Đại tướng quân, phải nhất định quả cảm.”

Chử Dịch Phong như hiểu mà khong hiểu, nhưng cảm giác bất an trong lòng nhẹ đi thật nhiều, ngồi xuống cạnh Lăng Tiêu tâm thái cũng bình thản hơn nhiều.

Lăng Tiêu nhìn sa bàn nghĩ đến chiến sách mà Chử Dịch Phong đưa ra, xuấ thần nói: “Khi nghe tin tức thì gấp không để ý tới, sau này lại một đống chuyện lớn không kịp nghĩ, hiện tại ngẫm nghĩ… Trương Kế tại sao làm phản?”

“Hả?” Chử Dịch Phong chưa từng nghĩ tới điều này, sững sờ một chút: “Thì làm phản, chính là làm phản chứ sao.”

Lăng Tiêu lôi kéo tay Chử Dịch Phong, chậm rãi nói: “Sau khi binh biến thái tử lập tức cho người đi phủ của Trương Kế xem qua, đã sớm người đi nhà trống, nói cách khác đây là hắn đã sớm dự mưu tốt đẹp trước rồi…. lại nghĩ đến trước đó, cũng có thể là sau khi thánh thượng bị bệnh, nên Trương Kế mới có âm mưu làm phản? Việc này sẽ có liên hệ với nhau chăng?”

Chử Dịch Phong suy nghĩ một chút nói: “Mấy năm trước ta cùng Trương Kế tướng quân cũng từng có giao du, người này, không giống như là người xấu… Không phải, ta là muốn nói, người này không phải loại người gian xảo, thời điểm vừa tới quân doanh ta cũng cảm thấy kỳ quái…”

Lăng Tiêu khẽ nhíu mày: “Trương gia cũng là thời đại công huân thế tộc, từ trước đến giờ gia phong rất nghiêm, Trương Kế đúng là có thể làm ra chuyện như vậy…?”

Chặc chặc, nghĩ không ra a.

Lăng Tiêu cúi đầu thấy Chử Dịch Phong cung theo dòng suy nghĩ của hắn nhíu mày nhăn nhó, Lăng Tiêu nở nụ cười, xoa nhẹ trán của Chử Dịch Phong: “Không nghĩ ra thì đừng nghĩ đến nữa, đến thời điểm đánh thắng trận đem hắn tới hỏi là tốt rồi.”

Chử Dịch Phong nghe vậy cúi đầu nở nụ cười: “Ừm, chờ đánh thắng trận, những việc này đều làm xong chúng ta trở về Hoàng Thành, đến khi đó là tốt rồi. Mẫu thân chắc cũng sốt ruột lắm đây… Bệnh của Hoàng gia gia cũng không biết ra sao.”

Chử Dịch Phong lơ đãng nói một câu để Lăng Tiêu trong lòng lại đau. Đứa nhỏ này cho rằng đánh một trận là xong sao? Ha ha, chiến tranh đâu phải chỉ ở chiến trường. Một khi đại thắng khải hoàn trở về triều thì chiến tranh mới chân chính bắt đầu, Tuệ vương sẽ hận không thể cắn chết Chử Dịch Phong đi.

Đến ngày đó, rất nhiều chuyện không muốn tranh cũng phải tranh. Không phải vì ngôi vị hoàng đế, mà là vì sinh mệnh.

Đương nhiên những điều này Lăng Tiêu sẽ không nói cho Chử Dịch Phong nghe. Những kẻ đáng ghét, những chuyện xấu xa như vậy sao có thế cho y biết đây. Lăng Tiêu cúi đầu hôn gò má Chử Dịch Phong, nói: “Ừm, chờ đánh xong trận này chúng ta liền về nhà…”

Chử Dịch Phong hàm hàm nở nụ cười: “Đệ nghĩ rồi, nếu như cuộc chiến nàу đánh thắng, sau khi trở lại ta cầu hoàng gia gia ân điển, đừng cho ta lại đi Hối Tín viện mà cho ta làm một chút việc, đến thời điểm bổng lộc cao hơn một chút, đợi khi được xuất cung, chúng ta tiêu dùng cũng được rồi, ha hả…”

Lăng iêu không nhịn được cười: “Đệ còn muốn dưỡng ta?”

“Ừm.” Chử Dịch Phong nghiêm mặt nói: “Huynh không chịu được oan ức, sau này ta nhận được phân lệ bạc đưa hết cho huynh, ta trong ngày thường không có dùng tiền, sau này mọi chuyện trong phủ cùng tất cả đều do huynh quyết định.”

Lăng Tiêu không nhịn đươc thay đổi sắc mặt, cái tên ngốc này, nói ra như thế không sợ người khác cười sao?

“Sao vậy?” Chử Dịch Phong thấy Lăng Tiêu không tiếp lời ngấng đầu nghi ngờ hỏi: “Có phải là … A…”

Lăng Tiêu cúi người hôn môi, Chử Dịch Phong chỉ ngây ngốc giương môi nghênh hợp.

Lăng Tiêu nghĩ trước tiên vẫn không cần nói cho tên ngốc này biết tài sản sự nghiệp của chính mình. Có thể chăm sóc người yêu sẽ có cảm giác thỏa mãn rất mạnh, hắn không đành lòng phá hoại. Người yêu của hắn chỉ cần thỏa mãn là đủ rồi.

Giao chiến diễn ra nhanh hơn so với Lăng Tiêu nghĩ.

Ngày đó lúc chạng vạng, Trương Kế cho sứ giả đến. Sứ giả chỉ đến một mình, từ xa liền giơ thẳng hai tay, la lớn: “Hai quân giao chiến! Không chém Sứ giả!”

Lăng Tiêu cùng Chử Dịch Phong đang ăn cơm tối, nghe thấy quân sĩ bên ngoài lại báo, hai người nhìn nhau, trong nháy mắt đó tâm ý tương thông, Lăng Tiêu đứng lên nói: “Ta đi gặp hắn, đệ ăn xong chén cơm này đi triệu tập tướng sĩ.” Lăng Tiêu đứng dậy mặc vào một bộ ngân giáp, cầm lấy ngân khôi, lại xoay người chỉ chỉ Chử Dịch Phong: “Ăn xong chén cơm này!”

Lăng Tiêu kêu người đem sứ giả gọi vào trướng trước. Đem người đến từ trên cho tới dưới nhìn quét qua một lần. Người này cao bảy thước có thừa, khuôn mặt thanh tú, mặt mày có vẻ khôn khéo.

Lăng Tiêu lạnh nhạt nói: “Trương tướng quân lại muốn nói điều gì?”

“Lăng Tiểu Hầu gia an hảo.” Người đến khom người lại, nói: “Trương tướng quân nghe nói Hàn đại tướng quân bị người ám sát, hiện ở trong quân tất cả đều là Lăng Tiểu Hầu gia làm chủ, liền phái tiểu nhân tới hỏi, có thể cùng Tiểu hầu gia nói chuyện không? Dù sao thật là lắm chuyện…”

“HIện tại trong quân ta toàn do nhị hoàng tôn làm chủ, ta chỉ là tướng quân nhỏ nhỏ bé làm sao có thể làm chủ sự?!”. Lăng Tiêu lạnh lùng nói: “Kính xin sứ giả đừng có ngậm máu phun người hãm hại ta.”

“Ha ha, ha ha…” Sứ giả cười càn, “Là mạt tướng nhanh miệng nói nhầm, kính xin Lăng Tiểu Hầu gia không cần để ý, chuyện mới vừa nói Tiếu Hầu gia có đồng ý hay không?”

Lăng Tiêu giả vờ trầm tư, rõ ràng nói:”Không đi.”

Người nọ không nghĩ tới Lăng Tiêu có thể thoải mái từ chối như vậy, nghẹn một hồi, thản nhiên nói: “Kính xin Tiểu Hầu gia cân nhắc, tướng quân chúng ta là hoàn toàn thành ý, hơn nữa… Kính xin Tiểu hầu gia thận trọng ngẫm lại tình thế bây giờ rồi ra quyết định sau.”

Lăng Tiêu cúi đầu trầm ngâm, qua một hồi lâu mới nói: “Được… Được! Ta liền đi xem phong thái Trương tướng quân một chút.”

“Còn có, đến lúc đó kính xin Trương tướng quân có thể thẳng thắn chờ đợi.” Lăng Tiêu lại thấp giọng nói tiếp: “Ngày mai buổi trưa, ta sẽ một mình đi quân doanh của Trương tướng quân, cố gắng nói một chút về hiểu lầm hơn một tháng này.”

“Được, tướng quân nhà ta xin đợi Hầu gia đại giá.”

Sau khi đưa sứ giả đi về, Lăng Tiêu bước nhanh trở lại lều lớn, Chử Dịch Phong đã triệu tập toàn bộ tướng quân sĩ. Chử Dịch Phong thấy Lăng Tiêu liền gật đầu, Lăng Tiêu hiếu ý, thấp giọng nói: “Đã đàm luận được rồi, trưa ngày mai ta đi địch doanh…”

Chúng tướng sĩ vừa muốn khuyên can, Chử Dịch Phong nói: “Được! Ngày mai giờ mão lúc địch quân không phòng bị, chúng ta liền khai chiến, xuất kỳ bất ý!”

Chúng tướng sĩ: “…”

Lăng Tiêu nở nụ cười: “Các tướng quân không cần như vậy, bội ước thì lại làm sao? Loại phản tặc này hà tất câu nệ với lễ pháp? Trận chiến này có thể thắng lợi mới là quan trọng nhất.”

Ô Kích gật gù: “Lăng tướng quân nói rất là đúng, Trương Kế phản tặc thủ đoạn độc ác, ám sát Đại tướng quân mọi chuyện đều làm được, chúng ta có cái gì không thể làm?!”

“Đúng vậy.” Lăng Tiêu nói tiếp: “Kính xin chúng tướng quân đêm nay an bài tốt tất cả, ghi nhớ kỹ không thể tiết lộ phong thanh, chúng ta hiện tại muốn chính là tấn công khi quân địch chưa sẵn sàng. Một chiêu này, ghi nhớ kỹ ghi nhớ kỹ.”

Trong lều tướng sĩ lĩnh mệnh mà đi, Lăng Tiêu quay đầu nhìn Chử Dịch Phong, bốn mắt nhìn nhau ngày mai, bọn họ liền muốn nghênh trận chiến đầu tiên.

Tác giả muốn nói: Người sứ giả kia là Chúc Dư, sau này xuất hiện cũng rất nhiều. Trước tiên nói một chút Tiểu Tiểu làm nền ha, sẽ phô càng lúc càng lớn. Ừ, ta nỗ lực cố gắng, vặn vẹo…

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *