Chó dẫn đường người mù – chương 21 – 25

21

Ở trong mắt người ngoài, rất khó lý giải thâm ý câu nói này của Trương Hàng. Đại Hắc bất quá là một con chó mà thôi, đích xác nó trung thành, khả ái, thông minh, thế nhưng đó cũng là thiên tính của loài chó, mọi người sẽ yêu thích cảm động, thế nhưng vô pháp hoàn toàn lý giải.

Trong giai đoạn cơ khổ không nơi nương tựa, Đại Hắc đã chứng kiến tất cả những yếu đuối của Trương Hàng, giúp đỡ cậu xây dựng được sự kiên cường phát ra từ nội tâm, không ai có thể lý giải được tình cảm giữa bọn họ.

Trong cuộc sống đơn độc, mỗi lúc đêm khuya thức dậy cậu đều có thể nghe được thanh âm của Đại Hắc. Nếu như là tiếng “Ô” trầm thấp, có nghĩa là đêm vẫn còn khuya có thể tiếp tục nghỉ ngơi, nếu như là tiếng sủa “uông uông”, tinh thần hưng phấn có nghĩa là lời thăm hỏi ân cần lúc sáng sớm, Hàng Hàng thế nào lại thức còn sớm hơn đồng hồ báo thức thế này? Mỗi buổi sáng khi cậu rời giường, chỉ cần đưa chân xuống đất, dép nhất định sẽ đoan đoan chính chính đặt ngay vị trí vừa vặn tầm chân của cậu, từ trước đến giờ không có một lần nào cậu phải chạm chân trần xuống mặt đất. Mỗi một ngày khi tan học, cậu vĩnh viễn đều có thể ở trước cổng trường nghe được âm thanh quen thuộc, nói cho cậu biết, cậu cũng không phải chỉ có một mình.

Kề bên làm bạn, bồi đắp tất cả kiên cường của cậu.

Cậu rất ít nhắc đến quá khứ, không phải là muốn giấu diếm trải nghiệm của mình, không có biện pháp nhìn nhận nó, mà là vì đã sớm mạnh mẽ đến không cần nhắc lại cũng đã có thể bỏ qua. Trương Hàng cũng không giống như những thành viên khác trong lớp, cần phải dùng ngôn ngữ để giành được sự đồng tình của người khác, từ đó đổi lấy sự bình tĩnh của chính mình.

Kỳ thực, cậu có thể lý giải được bọn họ, cũng giống như một người đã rất đói, nếu có thể nhìn thấy thức ăn trước mặt nhưng lại không thể ăn thì còn thống khổ hơn lúc không có gì cả. Những người đã từng nhìn thấy sắc màu rực rỡ của thế giới lại đột ngột lâm vào hắc ám hiển nhiên còn đau đớn hơn gấp bội, bởi vì họ ý thức được mình đã đánh mất đi những gì.

Thế nên mới muốn thổ lộ, muốn phát tiết, vì vậy mới cần người đồng tình. Đây chính là cảm xúc của đại đa số người bình thường đều có.

Nhưng mà thiếu niên mười sáu tuổi Trương Hàng lại không giống, cậu từ sớm trong thời gian đó đã hiểu rõ, đồng tình không có nghĩa là thấu hiểu, mà thấu hiểu cũng không khiến nội tâm của ta thêm mạnh mẽ.

Thứ có thể chống đỡ cậu kiên trì cho đến tận bây giờ cũng không phải ngôn ngữ quan tâm, mà là sự chi trì trong yên lặng. Mặc kệ ngươi đi tới chỗ nào, bên cạnh đều có người đó bên cạnh, cho dù ngươi mệt mỏi đến tinh bì lực tẫn, người đầy thương tích rồi ngã xuống, cũng chỉ là ngã lên thân người đó, mềm mại đầy sức sống, là sự ấm áp thuộc về sinh mệnh chứ không phải sàn nhà băng lãnh.

“Đại Hắc!” Nghe được tiếng kêu quen thuộc, Trương Hàng rõ ràng không nhìn thấy nhưng vẫn phất tay một cái, Đại Hắc lách qua đám người vọt tới bên cạnh cậu, liếm liếm bàn tay mềm mại đó.

Không thể nhìn được vì sao lại muốn phất tay chứ? Bởi vì đối phương có thể thấy.

Mặc dù trường khuyết tật có ký túc xá, thế nhưng đối với những người có gia đình mà nói đây là lựa chọn vạn bất đắc dĩ, nếu như có thể, mọi người đương nhiên hy vọng có thể được thân nhân chăm sóc. Bởi thế trước cổng trường hàng ngày đều có rất nhiều thân nhân đến đón người, có một số là cha mẹ đón con cái, cũng có con cái đón cha mẹ, mặc kệ là thời đại nào đều có những người tuổi cao tâm không già.

Trong lớp của Trương Hàng có một ông cụ mắc bệnh tăng nhãn áp dẫn đến mù, đã qua sáu mươi tuổi, từ sớm đã lĩnh lương hưu. Theo lý thuyết, ở cái tuổi này của ông cho dù không biết chữ nổi cũng không có cái gì bất tiện, trong nhà có con cái hiếu thuận lại có tiền lương hưu chi trì, không cần thiết tuổi đã lớn lại còn vất vả như vậy. Người Trương Hàng chủ động bắt chuyện cũng chỉ có ông cụ này, thanh âm của ông cường tráng có lực, nghe được sự nghi hoặc của Trương Hàng thì cười cười nói: “Khi ta còn bé thì là người duy nhất trong thôn thi đậu đại học làm kim phượng hoàng1, lúc đó người trong thôn của ta đều vuốt đầu ta nói, Sinh viên, người làm công tác văn hóa rồi! Đọc sách đã cải biến cả đời ta, vốn nơi ta ở ngay cả sách là gì cũng không biết, sau này ta trong giai đoạn được phái xuống nông thôn làm công tác cũng không bỏ thói quen đọc sách, vụng trộm mang theo đọc. Lúc được điều đến vùng công tác liền tận dụng tất cả thời gian có thể mà đọc sách. Về hưu cũng không bỏ thói quen này, mang theo kính lão tiếp tục đọc. Cả đời chưa từng để quyển sách xuống, dựa vào cái gì mắt bị bệnh rồi thì không thể đọc sách nữa? Cái cách nói này ta thế nào cũng không phục!”

Trong âm thanh của ông cụ còn mang theo một tia quật cường không chịu thua cuộc, chỉ là bàn tay của ông có nhiều vết chai lắm, tuế nguyệt tang thương, xúc cảm không thể tỉ mỉ được so với thanh tiên, muốn học chữ nổi rất khó khăn. Trương Hàng chủ động cầm lấy tay ông cụ, nhẹ nhàng cảm nhận, nỗ lực đem mỗi đường vân bên trên đều khắc ghi kỹ.

Đây không phải là một đôi bàn tay thong thường, dưới làn da này chính là gân cốt tràn đầy thần khí, từng đường vân đều lộ ra dấu ấn tháng năm.

Lúc đó Trương Hàng đã nghĩ, ông cụ này chính là cậu của tương lai.

Cả đời đều sờ soạng nhận thức khiến bàn tay của cậu tràn đầu vết thương, thế nhưng mỗi một vết sẹo, mỗi một nếp nhăn đều là năm tháng của cậu. Không cần nhật ký ghi nhớ, cuộc đời của cậu là viết trên tay.

Ngẫm lại thực sự rất tự hào.

Trương Hàng mỉm cười ôm lấy cổ Đại Hắc, dự định ngày hôm nay về nhà sẽ đem nội dung đối thoại của cậu và cụ ông nói cho nó biết, đem tất cả vui sướng cùng muộn phiền đều chia sẻ cho thân nhân của linh hồn mình.

Đại Hắc đã liên tục đưa đón Trương Hàng hơn ba tháng rồi, ngày hôm nay trận tuyết đầu mùa hạ xuống, hắn ở bên ngoài cóng hết chóp mũi, cả người lạnh lẽo, thậm chí còn nhảy mũi vài cái. Bảo vệ trường khiếm thị cũng không phải những cụ ông như các trường khác mà là bảo an chuyên nghiệp, hôm nay trực ban là một đồng chí tuổi còn khá trẻ, nhìn thấy con chó đã quen thuộc suốt ba tháng kia nhảy mũi thì không nhịn được lấy áo khoác của mình đến đắp lên người Đại Hắc, Đại Hắc cũng ngoan ngoãn tiếp nhận. Đến khi cách giờ tan học khoảng năm phút, Đại Hắc liền ngậm áo khoác đem trả cho bảo an, tiếp tục đứng chờ chủ nhân.

Đối với con chó thông minh này, bảo vệ và gia đình học sinh đều đã hết sức quen thuộc, tới đón con cái có thể là cha cũng có thể là mẹ, một nếu muốn liên tục chăm sóc người khiếm thị cũng là rất vất vả, bình thường đều là hai ba ngày liền đổi cho nhau. Chỉ có con chó Đại Hắc này, hơn ba tháng nay thủy chung cũng chỉ có mình nó. Ban đầu cũng có người nghi hoặc, xì xào nghị luận, thậm chí còn cúi đầu chỉ vào Trương Hàng nói nhỏ, nói rằng đứa trẻ này thật đáng thương, không có người nhà chỉ có chó theo cùng. Thế nhưng qua suốt ba tháng, đã không ai còn nói như vậy nữa, bọn họ chỉ biết nói: “Thật muốn nuôi một con chó như vậy quá ” .

Nhưng mà, Đại Hắc cuối cùng vẫn thuộc về Trương Hàng.

Hắn vẫn theo thường lệ ở trước mặt mọi người phô bày ân ái —— liếm đến gương mặt của Trương Hàng ướt sũng nước bọt, sau đó Lục Thừa Nghiệp ngẩng đầu mà dẫn Trương Hàng về nhà. Lúc này cổ của hắn đã đeo thêm một cái vòng cổ và túi chữ nhật, mặt trên viết địa chỉ của Hàng Hàng và số điện thoại di động, năm 2006 điện thoại di động vẫn là một vật hy hữu, bất quá vì tiện liên lạc Trương Khải Minh liền bỏ tiền mua cho cậu một cái.

Trước đó Lục Thừa Nghiệp đã từng rất chán ghét loại vòng cổ tượng trưng cho sự giam cầm này, thế nhưng hiện tại khi hắn phải đeo lên thì rất vui vẻ mà chịu đựng. Có cái vòng cổ này, chỉ cần gắn thêm dây vào, Hàng Hàng có thể được hắn nắm tay (? ) dẫn đi khắp đại giang nam bắc. Lục Thừa Nghiệp có tự tin như vậy, chờ sau này bọn họ có thu nhập rồi, hắn nhất định sẽ dẫn Trương Hàng đi khắp trong ngoài nước, cho dù là nhìn không thấy cũng muốn để cậu nghe được âm thanh khác biệt của khắp nơi trên thế giới, ngửi được hương vị của ngọn gió ở từng vĩ độ, chạm qua cả trái đất này.

Đây là chí hướng vĩ đại nhất của Đại Hắc, một con chó dẫn người mù, mà một đầu khác của chí hướng này, chính là bàn tay đang nắm sợi dây nối vào cổ hắn.

Trương Hàng về đến nhà, việc đầu tiên chính là vươn tay lấy khăn lông đã chuẩn bị sẵn tại huyền quan2, giúp Đại Hắc chà lau thân thể. Hiện tại tuy trời đã đổ tuyết thế nhưng nhiệt độ cũng không quá thấp, tuyết chạm vào người liền tan thành nước, nước đóng thành băng, bộ lông của Đại Hắc nếu bị làm ướt có thể bị kết băng, nếu không nhanh chóng giúp nó làm ấm người, Đại Hắc có thể sẽ cảm mạo.

Sau khi dùng máy sấy đem cả người Đại Hắc đều thổi đến ấm áp, lúc này Trương Hàng mới cảm thấy yên lòng, sờ soạng rót cho mình một cốc nước nóng làm ấm thân thể.

Mà Lục Thừa Nghiệp cũng là không cần da mặt dính sát vào cậu, móng vuốt khoác lên vai đối phương, cả người đều tựa lên cơ thể Trương Hàng, mỹ kỳ danh viết “Đệm sưởi da chó”. Trương Hàng nghe không hiểu tiếng kêu của Lục Thừa Nghiệp thế nhưng vẫn hiểu được ý tứ đại khái, thiếu niên thuần khiết nào biết con chó nào đó đang ôm ấp tình cảm mờ mịt không rõ với mình, vì vậy cũng không đẩy Đại Hắc ra, trái lại càng ôm chặt hơn: “Đại Hắc còn biết giúp tao sưởi ấm nha, mày thực sự là rất ấm áp mà.”

Thật là ấm áp, ấm áp đến có thể hòa tan băng giá của mùa đông.

“Ô… uông uông ~~” Âm cuối trong tiếng sủa của Đại Hắc còn mang theo không ít đường gợn sóng, vừa nghe đã biết hắn đang vô cùng hài lòng.

Đợi đến khi một người một chó đều sưởi ấm xong, Đại Hắc liền trước tiên đứng dậy dò xét một vòng, không phát hiện có vật gì thay đổi so với lúc rời đi mới xác nhận an toàn, hắn ở nhà bếp sủa lên một tiếng, Trương Hàng liền thuận lợi đi đến nhà bếp, ở trước mặt cậu chính là thức ăn đã được giữ nóng. Người làm theo giờ biết rõ thời gian tan học của Trương Hàng, thường thì trước khi cậu về đến nhà mười phút liền làm xong cơm nước rời đi, rất ít khi chạm mặt với cậu. Dì giúp việc hiện tại làm cơm mùi vị không tệ, rất hợp khẩu vị Trương Hàng, nàng còn cẩn thận cho rất ít gia vị vào thức ăn của Đại Hắc, hoàn toàn phù hợp dinh dưỡng cho chó.

“Ngao ô ~” Đại Hắc ghé vào chân Trương Hàng, bọn họ một người chậm rãi dùng cơm, một bên vui vẻ cắn xương sườn, Đại Hắc còn thỏa mãn phát ra từng đợt tiếng ư ử.

Ăn cơm xong chính là thời gian làm bài tập rồi. Trường khuyết tật cũng có bài tập, chính là đem toàn bộ văn tự học được ngày hôm nay hoàn toàn nắm giữ, Trương Hàng ở trên lớp đã học tốt rồi, chỉ dùng nửa giờ là có thể đem toàn bộ tri thức củng cố cho tốt, sau đó là chuẩn bị kiến thức mới, cuối cùng chính là giai đoạn hoàng kim của một ngày, cùng nhau xem TV!

Tin tức và dự báo thời tiết nhất định không thể thiếu, Trương Hàng rất thích nghe tin tức, bởi vì người dẫn chương trình ngữ âm rõ ràng, cực ít nói sai âm, đây là tiết mục mà cậu nghe được thoải mái nhất. Dự báo thời tiết đối với cậu càng thêm quan trọng, Trương Hàng vô pháp dựa vào nhìn trời đoán thời tiết, ngày hôm sau là mang dù hay mang áo khoác đều phải dựa vào tiết mục này.

Tiếp theo chính là thời gian của phim truyền hình, Trương Hàng cũng là một thiếu niên, thích xem phim truyền hình, càng thích phim võ thuật, mỗi lần có tác phẩm phục chế Kim Dung, Cổ Long3, cậu đều không bỏ qua. Nếu như gần nhất không có phim võ thuật nào tốt cậu sẽ đi xem kênh thể thao, tuy rằng không thể nhìn thấy nhưng có thể nghe những bình luận viên kể lại, đại bộ phận chi tiết đều có thể tưởng tượng rõ ràng, những đoạn đặc sắc càng là có pha chiếu chậm giảng lại lần hai, Trương Hàng luôn là bị người dẫn chương trình hăng máu giải thích đến gần như có thể thực sự nhìn tình huống thực tế, nhất là đá bóng.

Cuối cùng chính là kênh tài chính kinh thế mà Đại Hắc thích nhất. Tuy rằng cậu không biết vì sao một con chó lại thích xem kinh tế tài chính, thế nhưng mỗi lần đến thời gian của tiết mục này Trương Hàng đều đem TV giao lại cho đối phương, giống như đang nằm bên cạnh mình cũng không phải một con chó mà là một người vậy.

Xem xong TV liền phải đi ngủ, ngủ sớm dậy sớm thân thể mới tốt. Trương Hàng nằm ở trên giường dùng âm thanh mười phần bình thản kể lại chuyện của ông cụ hôm nay cùng với tín niệm của mình, Đại Hắc ngẩng đầu lên liếm nhẹ bàn tay cậu, đây là sự ủng hộ không lời.

Sau đó bọn họ ngủ chung, kết thúc một ngày bình yên mà ấm áp. Cứ như thế, năm đầu tiên Trương Hàng sống một mình trôi qua, bọn họ cùng nhau nghênh đón năm 2007.

+++++++++++

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Thật lòng mà nói, mỗ Thanh ta tương đối thích hợp cái loại văn chương thiên mã hành không lại khiêu thoát, viết kiểu văn chương thường nhật ấm áp như vậy đối với ta vẫn là một việc cực kỳ phức tạp, hằng ngày đổi mới bất luận là trò chơi văn chương hay sinh hoạt dường như đều quá khô khan.

Thế nhưng, đó mới là cuộc sống, là khiêu chiến mà ta lựa chọn!

Cảm tạ mọi người đã ủng hộ.

————————-

1/ Kim phượng hoàng: Một cách so sánh của người TQ trước đây, chỉ những sinh viên được vào đại học, bắt đầu từ thời kỳ đổi mới sau giải phóng. Cách gọi này ám chỉ tương lai huy hoàng của sinh viên sau khi ra trường là một con chim đẻ trứng vàng, có thể kéo theo sự phú quý của cả một gia tộc, thôn làng…

2/ Huyền quan: Xem phim chúng ta sẽ thấy ở nước ngoài, sau khi bước vào cửa sẽ có một đoạn không gian, tiếp đó mới là bậc thềm sàn nhà, vị trí đó gọi là huyền quan, thường là nơi người ta cởi áo khoác, đổi giày và một vài chuyện khác, tránh đem bụi bẩn vào nhà.

3/ Kim Dung, Cổ Long: Hai cây bút truyện võ hiệp nổi tiếng của TQ, có rất nhiều tác phẩm và nhân vật dưới ngòi bút của họ như được sống dậy và thậm chí có sức sống cực kỳ mãnh liệt giữa chúng ta. Các bạn có thể hỏi GG để biết thêm chi tiết.

Đông Phương Bất Bại, Đoàn Dự, Tiêu Phong, Dương Quá, Hoa Mãn Lâu, Sở Lưu Hương, Tây Môn Xuy Tuyết đều là những nhân vật tiêu biểu trong tác phẩm của hai đại gia trên. Mình biết có rất nhiều bạn trẻ xem phim và yêu thích các nhân vật này nhưng chưa từng đọc truyện, cũng không biết tác giả là ai, thế nhưng mình có lời khuyên rằng hãy đọc sách đi, đọc mới thấy rõ cái hay của truyện, phim truyền tải không được một nửa tinh hoa mà những cây bút lão làng ấy thể hiện đâu.

22

Tết âm lịch năm 2006 Trương Hàng vẫn chưa mù, thế nhưng Trương Khải Minh và Triệu Hiểu Liên đều không về nhà, cậu cùng với Đại Hắc mua thật nhiều pháo hoa để trong phòng, lúc đó Trương Hàng ngồi trong sân biệt thự, lẳng lặng nhìn bầu trời khói lửa rực rỡ mà rơi lệ. Đến tết 2007, cậu mù, không có cha mẹ bên cạnh, ở trong căn nhà không phải là biệt thự của mình để có thể tự do châm pháo hoa, mà cậu cũng đã không thể nhìn ngắm nữa.

Nhưng mà, lại ngoài ý muốn hoàn toàn không cảm thấy cô đơn tịch mịch.

Trường khuyết tật cũng giống như những ngôi trường bình thường khác, có hai kỳ nghỉ đông và hè, Nguyên đán qua đi Trương Hàng liền được nghỉ dài. Mà dì giúp việc cũng là người nơi này, không cần về quê, thế nên chuyện cơm nước của cậu cũng không bị trì hoãn, mà dì lại có thêm tiền thưởng tết. Thế nhưng, dù sao từ trừ tịch đến mồng bảy dì vẫn xin nghỉ phép, trong nhà mỗi người tết nhất ai lại chẳng có chuyện cần xử lý, khoảng thời gian này Trương Hàng liền tương đối thương cảm rồi. Người ta tết ăn thịt ăn cá, Trương Hàng ngay cả mình ăn cái gì cũng không biết.

Trải qua nửa năm làm quen và sự trợ giúp của Lục Thừa Nghiệp, Trương Hàng đối với tình huống của mình đã rất quen thuộc, có rất nhiều chuyện có thể làm tốt không kém người bình thường, mà ở phương diện nhận thức tiền thật tiền giả thì cậu so với nhân viên ngân hàng còn làm tốt hơn. Trước đó từng có người nỗ lực dùng tiền giả ra lừa Trương Hàng, kỳ thực tờ tiền đó làm được rất thật, ngay cả máy dò tiền cũng có thể lừa qua, vậy mà cũng để cậu nhận ra được. Lục Thừa Nghiệp bỗng nhiên nhớ ra, đời trước dường như cũng có một sự kiện như vậy, sau khi nhóm tiền giả đầu tiên bị đưa vào lưu thông có thể lừa được cả máy móc, nhất thời xã hội bất ổn, sau đó các ngân hàng phải điều tạm ra hơn một trăm nhân viên kỳ cựu, dựa vào xúc giác của ngón tay nhận biết từng tờ giấy bạc để thu về tiêu hủy.

Mà Trương Hàng hoàn toàn không có kinh nghiệm công tác trong ngân hàng, cậu chỉ cần sờ qua một lần, tiền thật hay giả căn bản không lừa được cậu.

Lúc đó khỏi nói Lục Thừa Nghiệp có bao nhiêu tự hào, dựa vào xúc giác của Hàng Hàng nhà ta, hoàn toàn có thể đi làm trong ngân hàng rồi!

Đây cũng là một cơ hội nghề nghiệp tương lai, hắn trước tiên nhớ rõ đã.

Đương nhiên, cái tương lai đó cũng chỉ mới diễn ra trong huyễn tưởng của một con chó nào đó mà thôi.

Mặc dù có nhiều việc có thể làm rất tốt, thế nhưng Trương Hàng vẫn là không có cách nào nấu ăn, lúc trước cậu có thể làm, nhưng hiện tại mắt nhìn không thấy thì rất không thuận tiện. Cơm vẫn coi như có thể, chỉ cần cho gạo vào nồi cơm điện là được, hoàn toàn tự động, không có gì nguy hiểm, lượng nước cũng có thể để Đại Hắc canh giúp, dù sao nhiều nước một chút vẫn hơn ít nước, ăn cháo lúc nào cũng tốt cho dạ dày hơn cơm sống. Thế nhưng đồ ăn thì liền hết cách rồi, một số loại rau dưa cần bào vỏ cũng không cách nào bào được, căn bản Trương Hàng chỉ có thể làm cải trắng hầm đậu hủ, tùy tiện cắt cắt rồi ném vào nồi nước hầm, ngay cả muối cũng là tùy tiện cho vào, thường là ít một chút, muối ít có thể dùng thêm chút dưa muối, dưa muối này là do dì giúp việc tự làm, mùi vị rất ngon. Cứ như vậy, cải trắng nấu một hồi thật lâu, bởi vì không thể canh độ lửa nên chín mềm như cháo, cái nào là đậu hũ cái nào là cải trắng đã không thể phân rõ.

Đương nhiên, có thể ăn là được, có một hôm dì giúp việc xin nghỉ, Trương Hàng vốn định gọi thức ăn ngoài lại phát sinh ý tưởng muốn cùng Đại Hắc nấu cơm. Chỉ là Lục tổng tài cũng là loại người mười ngón tay không dính xuân thủy, muốn chỉ đạo cũng không biết phải làm thế nào, cả quá trình đều không nói tiếng nào đi theo bên cạnh Trương Hàng, trầm mặc không lên tiếng. Vì vậy sau quá trình nấu cơm này, Trương Hàng rốt cục cũng phát hiện người bạn nhỏ của mình không phải toàn năng, cũng có lĩnh vực mù tịt, chỉ có thể thở dài cam chịu thả tất cả vào trong một cái nồi, hầm một món cháo thập cẩm.

Kết quả, cơm tối cùng ngày chính là cơm như cháo thiếu nước, đồ ăn thì thành cháo thập cẩm, Lục Thừa Nghiệp trợn mắt há mồm nhìn Trương Hàng từng muỗng từng muỗng ăn cháo trong chén, còn múc cho hắn một chén cháo thập cẩm!

Tư vị kia… Lục Thừa Nghiệp không bao giờ… muốn nếm lại lần thứ hai, cho dù là Hàng Hàng nấu cũng không muốn ăn!

Chỉ là buổi sáng ngày hôm sau vẫn phải ăn cháo trắng, khẩu phần nhiều thêm được hai quả trứng chần, Trương Hàng chần trứng vẫn là không có vấn đề. Chờ đến buổi chiều hôm đó khi dì giúp việc quay về, nhìn thấy nồi cháo thập cẩm kia biểu tình cũng không nhịn được mà vặn vẹo.

Thế nên, hiện tại dì giúp việc muốn nghỉ tám ngày, năm mới này của Lục Thừa Nghiệp và Trương Hàng…

Suốt mấy ngày cuối cùng của năm cũ, Trương Hàng và Lục Thừa Nghiệp đều vừa ăn mỹ thực dì giúp việc làm vừa phiền muộn, không biết lễ mừng năm mới nên ăn gì….

Cuối cùng Trương Hàng vỗ bàn một cái, “Chúng ta xa xỉ một chút, bảy ngày năm mới này liền đặt thức ăn ở những nhà hàng không đóng cửa”.

” Ngao ô ~~” Lục Thừa Nghiệp ở dưới chân Trương Hàng phụ họa, không cần phải lo đâu Hàng Hàng, chúng ta lập tức sẽ có tiền, cũng không phải tiền của Trương Khải Minh cho mà là tiền hắn giúp Hàng Hàng kiếm!

“Đại Hắc cũng đồng ý đúng không!” Trương Hàng gật đầu, vỗ vỗ lên người Đại Hắc, nói, “Bất quá tiệm cơm cho quá nhiều dầu muối, mày ăn không được, tao mua chút xương cốt về hầm để dành cho mày.”

Đại Hắc thở mạnh một tiếng, bốn chân khụy xuống quỳ rạp trên mặt đất, thịt Hàng hàng hầm nha… Phải ăn tận tám ngày sao? Thật là muốn yên lặng rơi lệ mà…

Mặc dù thức ăn vẫn là một vấn đề khó khăn, thế nhưng Trương Hàng và Đại Hắc đối với lần tân niên này vẫn hết sức tích cực, tất cả những đồ dùng trong dịp này đều là do Trương Hàng và Lục Thừa Nghiệp hai người đích thân đi mua, dĩ nhiên tất cả câu đối, chữ phúc, đèn lồng gì đó đều là dựa vào thẩm mỹ của Lục Thừa Nghiệp mà lựa chọn tới. Trương Hàng đứng trước sạp hàng hóa giơ lên từng món, nếu Đại Hắc sủa ba tiếng có nghĩa là không sai, cậu liền mua về,. chủ quầy nhìn thấy tình huống như vậy cảm giác đặc biệt huyền huyễn, có chút hỗn loạn trong gió, hoàn toàn không dám khi dễ Trương Hàng nhìn không được, không thấy cái con chó đã sắp thành tinh kia đang nhìn chằm chằm vào hắn sao?!

Thừa dịp mua sắm cho năm mới, Lục Thừa Nghiệp còn đi chọn chén cơm phù hợp với gu thẩm mỹ của mình, cái chén hiện tại bọn họ đang dùng là do Trương Khải Minh chọn, dưới con mắt thẩm mỹ cao cấp của Lục tổng mà nói, nó thật sự rất xấu. Bởi vì bọn họ mua đồ quá nhiều nên không tiện mang đi, Trương Hàng lại xa xỉ một lần đón taxi trở về, ở trong ngày 28 tháng chạp đó, cả hai hoàn thành nhiệm vụ mua đồ ăn.

Sau khi bọn họ về nhà không lâu, Trương Khải Minh cũng đã đến, mỗi tháng ông đều đến thăm Trương Hàng một lần, hỏi tình hình của cậu cùng với đưa sinh hoạt phí các loại. Từ thanh âm của ông, Trương Hàng có thể nghe ra trạng thái của Trương Khải Minh càng lúc càng tốt, cảm giác giống như đã trở về ba ba của ngày xưa, không khỏi vì đối phương mà cao hứng.

“Hàng Hàng, tất niên năm nay cùng ba ba về nhà đi.” Trương Khải Minh đến là muốn đón Trương Hàng về nhà mừng năm mới, “Mọi người cùng nhau náo nhiệt không phải rất tốt sao.”

Trương Hàng lắc đầu quan tâm nói: “Ba ba, con vẫn không xuất hiện thì tốt hơn.”

Kỳ thực Trương Khải Minh cũng hiểu, thế nhưng trong lòng ông vẫn khổ sở, ông không muốn Trương Hàng phải một mình lẻ loi hiu quạnh mừng năm mới. Ông tranh thủ đã lâu ông bà Trương mới miễn cưỡng đồng ý, thế nhưng sắc mặt cũng không dễ nhìn. Mà tết đến còn có rất nhiều anh chị em của ông từ xa về thăm, Trương Khải Minh là con trưởng, nếu còn dẫn theo đứa con không cùng huyết thống, ông bà Trương làm sao vui vẻ cho được…

Hiểu được là một chuyện thế nhưng ông vẫn chờ mong như trước, sự xấu hổ và mâu thuẫn của Trương Khải Minh Trương Hàng đều hiểu được, thế nhưng cậu sẽ không đi, nơi đó đã không còn là nhà của cậu, mà cha mẹ, anh chị, bà con của Trương Khải Minh cũng đã không còn là thân nhân của cậu nữa rồi.

“Ba, gần đây có phải người đã tìm được người hợp ý rồi không?”  Trương Hàng dời đi trọng tâm câu chuyện.

Trương Khải Minh lúng túng cười, nhưng Lục Thừa Nghiệp lại có thể thấy được một tia vui mừng trên mặt ông: “Ừ, có một cô gái, cô ấy vẫn chưa từng kết hôn, người rất tốt cũng rất ôn nhu. Tết năm nay ba định đến nhà cô ấy một chút, tốt nhất có thể định xong ngày tháng, đến lúc đó… “

Lời nói của ông hơi dừng lại, đến lúc đó có lẽ ông cũng không thể mang Trương Hàng đến được…

Mà Trương Hàng chỉ bình tĩnh nói ra những lời chúc phúc: “Ba ba, chúc mừng người! Lần này người nhất định phải hạnh phúc!”

Trương Khải Minh mang theo sự chúc phúc của con trai và cõi lòng nặng trĩu cảm xúc phức tạp rời đi, Trương Hàng hít sâu một hơi, dự định bắt đầu chậm rãi dọn dẹp căn nhà, chuẩn bị trải qua một dịp tết vui vẻ khoái lạc.

Đêm trừ tịch – Tiếu Nhâm bất ngờ đến thăm, hắn nhìn thấy nhà Trương Hàng đèn đuốc sáng rỡ, câu đối, đèn lồng, chữ phúc đều dán rất tốt thì không khỏi kỳ lạ. Những thứ này đều là do một mình Trương Hàng làm sao?

“Nhâm ca?” Lúc Trương Hàng nghe được tiếng gõ cửa còn vô cùng kinh ngạc, thậm chí cho rằng có người tìm nhầm nha, đến khi nghe được giọng nói của Tiếu Nhâm mới giật mình. Nhà của Tiếu Nhâm không phải ở tỉnh khác sao? Hơn nữa bây giờ đã là mười giờ tối giao thừa rồi!

“Trách nhiệm thôi!” Tiếu Nhâm  nhún nhún vai, “Bình thường còn tốt, có chuyện muốn về nhà chỉ cần tìm người đổi ca là được, thế nhưng trực tết như vậy thì ai cũng không muốn đổi, còn có thể làm sao? Năm nay là anh ở lại trực, anh là nửa đêm trước, mười giờ tối giao ca, ngày mai có thể đi chuyến xe lửa sớm nhất về nhà. Như vậy cũng rất tốt, xe lửa mồng một ít người, anh chỉ cần tùy tiện đã có thể mua vé tốt. Cậu nể tình anh đêm nay cô đơn, có thu nhận anh một đêm không? “

“Hoan nghênh! Hoan nghênh!” Nụ cười của Trương Hàng so với pháo hoa còn phải xán lạn hơn mấy phần.

Tiếu Nhâm còn đem theo rất nhiều sủi cảo, là đồng sự tới thay ca nhờ người nhà làm cho hắn, coi như cũng biết thông cảm cho đàn ông độc thân như Tiếu Nhâm.

“Oa!” Tiếu Nhâm thấy tám món mặn trên bàn thì có chút giật mình, “Thức ăn của cậu không tệ nha! Là ai làm vậy?”

“Tiệm cơm sát vách không đóng cửa nghỉ tết, em mua một chút về.”  Trương Hàng trả lời.

“A, mùi vị thật ngon nha, xem cậu có bao nhiêu thoải mái kìa. Làm anh còn sợ cậu phải ăn cơm tất niên một mình, cố ý đưa sủi cảo tới an ủi.” Tiếu Nhâm cầm lấy chiếc đũa trên bàn bắt đầu ăn, cái tốc độ kia là nhanh thế nào nha, trong chớp mắt cả bàn đồ ăn đều vơi đi không ít!

“Ô…”  Lục Thừa Nghiệp cắn ống quần hắn kéo lại, Hàng Hàng nhà chúng ta còn chưa ăn đâu!

“Ha ha, Đại Hắc đã lâu không gặp, nhìn một phần xí quách của ngươi kìa, rõ ràng lộc ăn không ít nha.” Tiếu Nhâm yêu thích xoa xoa đầu Đại Hắc.

Lục Thừa Nghiệp lạnh lẽo nhả gấu quần của Tiếu Nhâm ra, trong lòng lệ rơi đầy mặt bắt đầu gặm khúc xương của mình, thịt do Hàng Hàng hầm, có phải quỳ cũng muốn ăn cho hết!

“Đại Hắc, ăn sủi cảo đi, tất niên dù sao cũng phải ăn một cái.” Trương Hàng đặt một cái sủi cảo vào bát Đại Hắc.

Cách một tầng da Lục Thừa Nghiệp đã có thể ngửi được mùi thịt bò thơm nông, hắn cắn mạnh một cái, “leng keng” chỉ thấy một đồng tiền xu rớt ra.

“Ha ha ha ha!” Tiếu Nhâm nhìn thấy thì có chút hả hê nói, “Đồng sự của anh nói, nhà họ có gói một đồng tiền xu, cả nhà ba miệng vì muốn tìm tiền xu mà ăn đến bao tử đều sắp vỡ rồi, còn đặc biệt lo lắng trong mấy cái sủi cảo tặng anh sẽ có tiền xu. Kết quả nhà bọn họ ba người không ăn được, anh cũng không ăn được, Đại Hắc chỉ gặm một cái liền trúng ngay! Đại Hắc của chúng ta năm sau liền muốn phát tài nha.”

Trương Hàng tưởng tượng một chút biểu tình của ba người nhà nọ khi biết đồng tiền xu mình ăn sủi cảo đến vỡ bụng không thấy, cuối cùng lại bị chó ăn được. Không nhịn được bật cười.

Mùa xuân năm 2007, Trương Hàng là mỉm cười nghênh đón.

23

Mùa xuân năm 2007, Trương Hàng là mỉm cười nghênh đón, mà Lục Thừa Nghiệp là kìm nén vượt qua.

Sau tết âm lịch, khí trời càng lúc càng ấm, chính là mùa vạn vật sinh trưởng, sinh sôi nảy nở, nói cách khác, đây chính là mùa phát tình của đám miêu miêu cẩu cẩu.

Kỳ thực, mùa xuân năm 2006 Lục Thừa Nghiệp đã có chút rục rịch, trái tim giống như bị cào ngứa, mỗi ngày đều muốn đi ra ngoài. Thế nhưng lúc đó Lục Thừa Nghiệp thứ nhất ngay cả một tuổi cũng chưa đến, vẫn chưa hoàn toàn trưởng thành, thứ hai là trong nhà Trương Hàng cũng rối loạn cả lên, đầu tiên là cha mẹ ly hôn, sau đó là việc tư tình của Triệu Hiểu Liên và Trương Kiến Quốc bại lộ cùng với thị lực của Trương Hàng càng khiến Lục Thừa Nghiệp đã lo lắng lại càng lo lắng, cho dù có cái xung động gì cũng bị từng đợt lo lắng lớn hơn đè xuống.

Mà năm 2007, thân thể Đại Hắc hoàn toàn thành thục, cuộc sống của Trương Hàng cũng đã tạm ổn, có thể nói ngày qua ngày càng lúc càng thuận lợi, tốc độ học chữ nổi của cậu rất nhanh, lúc dự cuộc thi tuyển vào lớp mười thành tích cũng phi thường ưu tú. Lục Thừa Nghiệp không có áp lực tâm lý, vì vậy có vài loại tâm bệnh như cỏ dại bắt đầu lan tràn.

Ngay từ đầu Lục Thừa Nghiệp cũng không coi ra gì, hắn đương nhiên biết mùa xuân là thời kỳ chó phát tình, thế nhưng hắn đã trải qua một lần cũng không cảm thấy có bao nhiêu gian nan. Hơn nữa, đàn ông mà, một chút chuyện nửa thân dưới như vậy, nhịn một chút liền qua, dựa vào nghị lực của loài người còn đỡ không được một chút điểm tâm viên ý mã1 đó sao? Hắn chính là đối với em gái chó không có một chút hứng thú nào nha.

Thế nhưng thật không ngờ, vừa tiến vào đầu tháng ba, Lục Thừa Nghiệp đã bắt đầu đêm ngủ không yên giấc, hắn không hề ghé vào bên giường của Trương Hàng mà là chạy đến cạnh cửa sổ, nhấc hai chân trước lên, cả đêm đều dán mắt vào cảnh sắc tối mịt bên ngoài, cho dù cái gì cũng không nhìn thấy hắn vẫn muốn đi nhìn.

Mà tháng ba cũng là thời gian Trương Hàng khai giảng, trên tuyến đường đưa đón cậu thật ra cũng không có chuyện gì, thế nhưng lúc đợi Trương Hàng ở trước cửa trường, Lục Thừa Nghiệp liền có chút đứng ngồi không yên, phàm là ven đường có chó chạy qua hắn liền có xung động chạy ra đuổi bắt. Ngay từ đầu còn có thể dựa vào lý trí lãnh tĩnh mà đè nén xuống, sau đó lại có một con chó (giới tính: đực, giống hắn bị kỳ phát tình làm cho nhộn nhạo) chạy đến câu dẫn hắn. Lúc đó đầu óc của Lục Thừa Nghiệp đều trống rỗng, ngửi ngửi phía sau đối phương, đột nhiên đầu óc gõ vang một tiếng, tựa như phát cuồng mà cắn con chó đang nỗ lực cưỡi lên người hắn chạy đi.

Đây chỉ là một con chó đực đã có thể khiến hắn không khống chế được, vạn nhất thực sự có một em gái chó đang kỳ phát tình nào đó đi ngang qua, Lục Thừa Nghiệp chỉ cảm thấy thẩm mỹ của mình vô cùng có khả năng phải đổi.

Không được, em gái chó nào đẹp bằng Hàng Hàng! Lục Thừa Nghiệp nghĩ vậy, mỗi ngày nỗ lực trừng mắt nhìn Trương Hàng. Hàng Hàng quả nhiên rất dễ nhìn nha, so với lần đầu gặp nhau năm 2005 thì thiếu niên đã nảy nở không ít, gương mặt ở trạng thái giao thoa giữa thiếu niên và thanh niên, ngắm một lúc Lục Thừa Nghiệp liền cảm thấy lòng mình bình tĩnh trở lại, nhìn một đám miêu miêu cẩu cẩu bên cạnh cũng không còn thuận mắt. Những thứ đó là chó còn hắn là người, so với chúng nó, Hàng Hàng càng khiến hắn hưng phấn.

Vì vậy, nguy cơ bị em gái em trai chó ven đường câu dẫn đã không còn, thế nhưng Lục Thừa Nghiệp lại xuất hiện một loại tâm tư phức tạp hơn nhiều.

Hàng Hàng đẹp quá! Hàng Hàng thật là đẹp mắt mà!

Mỗi lần muốn chống lại sự quyến rũ của em gái chó hắn đều ngắm Hàng Hàng, ngắm một chút liền không nhịn được mà nhào tới, cũng không phải dán lên giống như dĩ vãng mà là ôm lấy chân cậu… thân dưới bất giác cọ cọ!

Lần đầu tiên Lục Thừa Nghiệp còn kịp phản ứng, ở trước khi xảy ra sai lầm lớn hơn lập tức rời khỏi cơ thể Trương Hàng, cũng không cọ nữa. Sau đó hắn căn bản là không nhịn được, theo khí trời càng lúc càng ấm thì xao động trong cơ thể y cũng càng thêm mãnh liệt, ánh mắt nhìn Trương Hàng cũng mang theo một tia xanh biếc đói khát.

Rốt cục có một ngày, Trương Hàng và hắn đùa giỡn với nhau, dù sao cũng là đứa trẻ mười bảy tuổi còn trong giai đoạn hoạt bát hiếu động. Trương Hàng và Đại Hắc một chạy một đuổi, ở trong tại địa hình quen thuộc như trong nhà, Trương Hàng không cần phải lo lắng đập vào đâu đó, có thể yên tâm chơi cùng Đại Hắc. Thế nhưng vừa chạy được hai bước, Lục Thừa Nghiệp liền đuổi kịp Trương Hàng không dám thật sự buông lỏng chạy nhanh, đem người đặt ở dưới thân.

Trên trán thiếu niên phủ lên một tầng mồ hôi mỏng, sắc mặt ửng đỏ, mồ hôi càng khiến cho mùi vị của thân thể tăng lên, cực kỳ dễ ngửi! Lục Thừa Nghiệp chôn mũi của mình vào cổ Trương Hàng, đầu óc trống rỗng nhịn không được bắt đầu liếm liếm, thấy Trương Hàng cười to tránh né đầu lưỡi của mình cũng không coi ra gì, chỉ biết tiếp tục liếm.

Sau đó con ngươi của hắn liền có chút đỏ lên, đường nhìn rơi vào đôi môi Trương Hàng, đầu rũ xuống… lại lệch đi liếm vào lỗ tai Trương Hàng.

Lục Thừa Nghiệp thần sắc hoảng hốt đứng lên, lẳng lặng ngồi xổm bên cạnh nhìn Trương Hàng vừa cười vừa bò dậy. Cậu bởi vì vận động nên có chút nóng mà nới lỏng vài nút áo sơ mi, lộ ra đường cong duyên dáng của xương quai xanh. Lục Thừa Nghiệp thè lưỡi liếm mũi, lẳng lặng ngồi bên chân cậu, thấy đôi chân không mang vớ kia liền nhịn không được mà liếm một chút.

Tình trạng của hắn có chút không đúng…

Lúc Lục Thừa Nghiệp còn là người, trong thời kỳ trưởng thành bởi vì sự ảnh hưởng của hooc-môn mà đối với người khác phái cũng từng có hảo cảm, chỉ là vẫn thủy chung không xác định, hôm nay thích người này, ngày mai người kia hấp dẫn hơn liền thay đổi. Mãi cho đến hai mươi bảy tuổi, cũng từng có đối tượng yêu thích, thế nhưng thực sự động lòng thì chưa từng. Càng bởi vì ngay thời điểm hai mươi tuổi, lúc từ một cậu bé chưa kịp phát triển thành đàn ông chững chạc đã phải gánh vác gia nghiệp, Lục Thừa Nghiệp liền phát hiện bản thân có chút bệnh khiết phích2, hắn không thích cùng những người phụ nữ quan hệ rối loạn phát sinh đụng chạm, cũng không gặp được người khiến hắn động tâm muốn nói chuyện yêu đường, vì vậy cứ kéo dài không xác định. Vốn hắn dự định nếu thực sự không được thì sẽ kiếm tình một đêm, chỉ là đến những chỗ như vậy cũng quá mất mặt, đám bạn bè của hắn cũng sẽ vì vậy mà cười nhạo nha.

Thế nhưng, lúc hắn còn chưa quyết định phải làm thế nào thì công ty đã lâm vào cục diện rối rắm, hắn vì chỉnh đốn công ty một bên họp khẩn một bên ăn cơm hộp, giấc ngủ một ngày có khi còn không đủ sáu giờ, căn bản không có tâm tình cũng không có thể lực đi nghĩ chuyện này, thật vất vả mới nhín được một ngày nghỉ hắn cũng chỉ muốn ngủ vùi trên giường. Ba bốn năm sau, công ty rốt cục cũng đi vào quỹ đạo, hắn cũng có thời gian hơn, lại vài lần gặp được nữ nhân có ý câu dẫn mình, vừa điều tra lại phát hiện là do đám thân thích cực phẩm kia thuê đến muốn hại hắn, như vậy hắn lại không dám đi tìm tình một đêm nữa, ai biết sẽ đụng phải loại người nào.

Cứ như vậy mà kéo dài đến hai mươi bảy tuổi, hắn cuối cùng cũng thuận lợi đem công ty giao cho CEO tài giỏi vừa thuê được, cho rằng mình đã có thời gian đi tìm một đoạn tình cảm thì, xảy ra tai nạn xe cộ.

Vì vậy cho đến hiện nay, Lục Thừa Nghiệp trên phương diện cảm tình và cả thân thể đều là một con gà giò, hắn hoàn toàn không xác định được xung động của mình lúc này với Trương Hàng là tình yêu hay chỉ vì kỳ phát tình.

Nếu như là tình yêu, như vậy hắn sẽ không chút giãy dụa tiếp thu đoạn cảm tình thấy rõ không kết quả này, bởi vì Trương Hàng rất đáng giá để hắn yêu mến, mong ngóng và đồng thời khát vọng đối phương đáp lại. Chính là bởi vì loại cảm xúc ước mong có thể đem Trương Hàng bảo hộ trong lòng bàn tay này, Lục Thừa Nghiệp mới vô pháp tiếp thu chính mình bởi vì kỳ phát tình mà xuất hiện ý tưởng không an phận với Trương Hàng, như vậy còn không phải là đang vấy bẩn đoạn thời gian bọn họ cùng chung hoạn nạn trước kia sao.

Lục Thừa Nghiệp không thể xác định, hắn muốn yên tĩnh một chút. Vừa vặn lúc này mưa xuân kéo đến, trận mưa xuân đầu tiên của năm 2007 đột nhiên xuất hiện, còn mưa rất lớn, tròn một ngày một đêm. Lục Thừa Nghiệp cự tuyệt ý tốt của bảo vệ trường học cho phép hắn vào trong trú mưa, dự định dùng trận mưa này để khiến đầu óc của mình thanh tỉnh hơn một chút.

Đáng tiếc, thân thể là tỉnh táo, thế nhưng đầu óc lại càng nóng lên.

Hắn phát sốt rồi.

24

Lục Thừa Nghiệp đầu óc choáng váng dẫn Trương Hàng về nhà, sau đó liền tựa đầu xuống đất, lỗ mũi khô khốc, ngay cả hít thở một hơi cũng đặc biệt khó chịu. Trương Hàng rất nhanh liền cảm giác được Đại Hắc không thích hợp, cậu men theo âm thanh tiến đến ôm cổ Đại Hắc, sờ sờ lỗ tai của nó, chỉ cảm thấy bàn tay hơi nóng.

“Đại Hắc, có phải hôm nay dầm mưa nên bị cảm rồi không?” Cả người Đại Hắc đều ướt đẫm, Trương Hàng nghĩ đối phương là vì dẫn mình về nên mới bị ướt, rất hối hận vừa rồi không gọi taxi. Lục Thừa Nghiệp vô lực liếm liếm ngón tay Trương Hàng, đầu lưỡi càng nóng bỏng.

Người bình thường có thể không cảm giác được sự biến hóa nhiệt độ cơ thể của Đại Hắc, thế nhưng xúc giác của Trương Hàng cực kỳ nhạy cảm, thoáng cái liền phát hiện nhiệt độ trên lưỡi Đại Hắc cao hơn lúc trước rất nhiều.

“Mày sốt rồi!” Cậu lảo đảo chạy vào phòng vệ sinh lấy ra cái khăn tắm lớn Lục Thừa Nghiệp hay dùng, đem cả con chó to đều bao kín lại. Trương Hàng lại lấy ra cái áo mưa duy nhất trong nhà bọc bên ngoài cơ thể Lục Thừa Nghiệp, lúc này mới cõng chó lớn lên lưng, một tay vịn tường, từ từ rời khỏi nhà.

Đại Hắc nhất định là đã dầm mưa phát sốt, mình nhất định phải mau chóng đưa Đại Hắc đến bệnh viện thú y trị liệu. Thế nhưng Trương Hàng muốn một tay đỡ Đại Hắc một tay dò tường đi là chuyện cực kỳ nguy hiểm, cậu trong lòng vội vàng nên bước chân cũng càng gấp hơn, dựa vào ký ức men theo bức tường mà chạy về phía thang máy, đột nhiên nghe được chó lớn trên lưng sủa nhẹ một tiếng.

Trương Hàng quả đoán dừng bước lại, cái tay đỡ tường đưa đến phía trước sờ sờ, phía trước ước chừng 50cm, không biết vị hàng xóm nào đã đặt một cái rương lớn rất gần thang máy, có lẽ là muốn chuyển đi. Trong rương có lẽ là đặt sách cũ nên rất nặng, nếu như Trương Hàng như lúc nãy cứ lảo đảo tiến lên, nhất định sẽ va phải nó, cũng may cho dù Đại Hắc đang khó chịu cũng không quên chức trách của chó dẫn đường.

“Đại Hắc nhịn một chút, tao lập tức đưa mày đi bệnh viện.” Trương Hàng trấn an Đại Hắc, nhẹ nhàng vuốt ve mũi của nó, cái mũi bình thường luôn ướt át hiện tại vừa khô vừa nóng ngón tay còn có thể cảm giác được hô hấp nặng nề của đối phương…

Trên lưng Trương Hàng cõng Đại Hắc ước chừng đã gần 30kg, bước chân vẫn vững vàng như cũ, cậu từ nhỏ đã thích vận động, sau khi mù tuy rằng không thể vận động ngoài trời như lúc trước, thế nhưng các loại vận động trong nhà cũng chưa từng cắt giảm qua, cõng Đại Hắc như vậy cũng coi như một chuyện nhẹ nhàng. Cậu rốt cục cũng đi đến thang máy, dựa theo ký ức lần tìm vị trí phím điều khiển, ngay lúc chạm vào mũi tên đi xuống thì Đại Hắc lại sủa lên một tiếng.

Thanh âm yếu ớt nhỏ vụng, Trương Hàng nghe mà cực kỳ khó chịu. Cậu đè phím điều khiển, nhẹ giọng nói: “Đại Hắc thật ngoan, đừng sợ.”

Cả cơ thể của Lục Thừa Nghiệp chỉ có cái đầu lộ ra, gác ở trên vai Trương Hàng, có chút mờ mịt, ngay cả trước mắt cũng có chút nhìn không rõ, trong dạ dày của hắn đột nhiên bốc lên một cơn cuộn trào nhưng lại cố nén không nôn ra để tránh cho Trương Hàng càng lo lắng. Hắn miễn cưỡng giúp Trương Hàng chỉ đường một chút, thấy cậu an toàn đè xuống một cái nút trong thang máy thì nặng nề nhắm mắt lại, hắn muốn nghỉ ngơi một lát.

Lần này hắn bệnh rất lợi hại, lúc lạnh lúc nóng, muốn ngủ khẳng định là không được, Lục Thừa Nghiệp chỉ muốn nhắm mắt một chút để thoải mái hơn. Trong không gian chật hẹp hiện tại chỉ có duy Lục Thừa Nghiệp và Trương Hàng, Trương Hàng có thể tinh tường nghe được tiếng hô hấp nặng nề mà gian nan của Đại Hắc.

Bàn tay đỡ lấy Đại Hắc của cậu có chút run rẩy, không phải là không đủ sức mà là sợ. Suốt hơn một năm qua, Đại Hắc chính là người nhà, người bạn tâm giao của cậu, Trương Hàng có thể kiên cường gánh lên mọi chuyện cũng là vì có Đại Hắc lẳng lặng bầu bạn bên cạnh, nếu có một ngày Đại Hắc ngã xuống…. Lúc này đầu óc của Trương Hàng đã rối loạn đến nóng nảy rồi, quan tâm tất loạn, hiện tại trong đầu cậu chỉ nghĩ đến kết quả xấu nhất, căn bản không thể tự an ủi mình.

Cái ngày cha mẹ ly hôn và bản thân mất đi thị lực chung quy đã mang đến bóng ma trong lòng Trương Hàng, không gặp phải chuyện gì còn đỡ, chỉ cần gặp được chuyện gì đó không thuận lợi, Trương Hàng theo bản năng đều nghĩ đến tình huống tệ nhất. Cậu đã không còn dám hy vọng gì vào hạnh phúc xa vời nữa.

Lúc Trương Hàng cõng Lục Thừa Nghiệp ra khỏi thang máy thì mở miệng nói một câu, âm thanh dường như mang theo nước mắt: “Đại Hắc, mày nhất định phải khỏe lại.”

Nghe được âm thanh của thiếu niên, Lục Thừa Nghiệp gian nan mở mắt ra, vươn đầu lưỡi khô khốc của mình liếm liếm vệt nước mắt trên gò má của cậu, lại thấp giọng “Ô ô” vài tiếng, muốn nói cho Trương Hàng biết mình không sao cả. Tình huống ảm đạm hiện giờ khiến Lục Thừa Nghiệp không nhịn được mà hối hận, vì sao lại muốn dầm mưa chứ, lại khiến Trương Hàng hoảng sợ như vậy. Hắn có thể lý giải nổi sợ hãi hiện giờ của Trương Hàng, đứa trẻ này đã không thể mất mác thêm điều gì nữa. Cậu còn rất nhỏ, bất quá mới mười bảy tuổi, ngay cả thành niên cũng chưa đến, có thể kiên trì đến hiện tại đã phi thường không dễ dàng. Cậu rất kiên cường cũng rất yếu đuối, kiên cường đến có thể thản nhiên đối mặt những thống khổ kia, yếu đuối đến không chịu được bất cứ thứ gì mất đi.

Không phải sợ, sẽ không có chuyện gì, tôi bất quá là cảm mạo mà thôi.

Trong nhà Trương Hàng chỉ có một cái áo mưa, hiện tại đang mặc trên người Đại Hắc, chính mình lại không có tay nào để bung dù, cứ như vậy trực tiếp chạy vào màn mưa, gian nan bước ra đường lớn, vỗ vỗ Đại Hắc nói: “Đại Hắc, nếu thấy taxi thì gọi ta một tiếng.”

Lục Thừa Nghiệp cọ cọ đầu lên vai cậu, ý bảo rằng mình hiểu được.

Thật là vô dụng… Trương Hàng dùng một tay lau màn nước trên mặt của mình, cũng không biết đến tột cùng là nước mưa hay nước mắt. Cậu cảm thấy bản thân thật vô dụng, nếu một ngày nào đó không có Đại Hắc, ngay cả việc cơ bản nhất cũng làm không được.

Trời mưa rất to, muốn đón taxi cũng không dễ, Trương Hàng đợi hơn mười phút mới thấy xe trống, lúc này cả người cậu đã ướt sũng, Đại Hắc lại bởi vì có áo mưa che chở mà không có chuyện gì.

Hai người một đường gian nan cuối cùng cũng đến được bệnh viện thú y gần nhất, Trương Hàng run rẩy lấy bóp đưa một tờ tiền cho tài xế, ngay cả tiền thối cũng không cần liền ôm Đại Hắc xông ra. Cũng may tài xế nọ cũng không phải loại người tham lam, sau khi Trương Hàng xuống xe liền đuổi theo, đem tiền thối nhét lại vào tay cậu.

Trương Hàng nóng ruột ôm Đại Hắc chạy vào bệnh viện thú y, bác sĩ cấp tốc đo nhiệt độ cơ thể của bệnh nhân, 38 độ, đối với phần lớn loài chó lớn mà nói, nhiệt độ này đã cực kỳ nguy hiểm rồi. Cũng may Trương Hàng đưa đến đúng lúc, Đại Hắc mới không bị sốt thời gian quá dài.

Chữa trị cần phải tiêm bắp thịt và truyền dịch tĩnh mạch, tiêm bắp thịt cũng không có gì quá khó khăn, mũi tiêm dưới da, đại đa số chó mèo không kịp cảm thấy đau đớn đã hoàn thành, chỉ là truyền dịch thì có chút phiền phức rồi. Sau khi tiêm thuốc xong, bác sĩ liền đi lấy thuốc, Trương Hàng cầm chân trước của Lục Thừa Nghiệp lấy ra khỏi khăn tắm, dựa theo chỉ thị của bác sĩ ôm chặt đối phương, miễn cho Đại Hắc đau quá cắn người.

Lục Thừa Nghiệp đương nhiên không thích bị tiêm, thế nhưng cũng không đến mức như những con chó khác muốn cắn người. Bác sĩ thuận lợi ghim kim truyền dịch vào còn không khỏi khen một câu thật ngoan, chó bình thường dù được chủ nhân trấn an cũng sẽ không nhịn được muốn cắn bác sĩ, vì thế phần lớn chó khi cần truyền dịch đều phải sử dụng rọ mõm. Đại Hắc trước mặt lại phi thường ngoan ngoãn, ngay cả động tác muốn cắn người cũng không có.

Truyền dịch cần hơn một giờ mới có thể kết thúc, Trương Hàng ngồi ở bên cạnh giường của Đại Hắc, dùng ta xoa xoa cơ thể đối phương, lẳng lặng trấn an.

Đường nhìn của Lục Thừa Nghiệp một mực dán trên người Trương Hàng, mặc dù sau khi tiêm thuốc thì rất buồn ngủ, mí trên và mí dưới dán chặt vào nhau, thế nhưng hắn lại không nỡ nhắm mắt.

Cái loại tâm linh tương thông, ngay cả ít hơn một cái nhìn cũng luyến tiếc như vậy làm sao có thể là vì kỳ động dục mà nảy ra xung động đâu? Lục Thừa Nghiệp tựa đầu vào lòng bàn tay Trương Hàng, không muốn rời xa mà cọ cọ hai cái.

Nhưng mà, bất kể là tình yêu hay là kỳ động dục cũng không trọng yếu. Mặc kệ tình cảm đó là gì, hắn cũng chỉ là một con chó.

Chuyện hắn có thể làm chỉ là bắt chính mình khỏe mạnh cường tráng, nỗ lực chiếu cố Trương Hàng cho đến giây phút cuối cùng của sinh mệnh.

Tôi sẽ không bao giờ sinh bệnh nữa đâu. Lục Thừa Nghiệp liếm liếm lòng bàn tay Trương Hàng, phát ra lời hứa hẹn không có thanh âm.

25

Lục Thừa Nghiệp là loại người ăn nói giữ lời, Đại Hắc cũng là một con chó sủa liền chắc chắn, buổi đêm hắn vừa truyền dịch xong liền hạ sốt, không để Trương Hàng cõng nữa mà tự mình trườn khỏi khăn lông chạy đến, bộ lông trên người đã khô hẳn, rõ ràng là một con chó lớn vừa tinh thần vừa phấn chấn.

Trương Hàng lo lắng hắn mới vừa hạ sốt, còn muốn cõng hắn quay về, Đại Hắc liền đoạt lấy áo mưa, ngậm nó vào miệng rồi nhảy xổ lên người Trương Hàng. Hắn đặc biệt có chiến lược, đầu tiên là đẩy Trương Hàng té lên ghế, lúc này liền tung chân trước lên vừa vặn cao bằng Trương Hàng, miệng ngậm lấy áo mưa, dùng móng vuốt nỗ lực tròng vào người cậu. Ngay cả bác sĩ và y tá trong viện thú y nhìn thấy cảnh này cũng cực kỳ kinh ngạc, con chó này không những trung thành mà còn thông minh đến thành tinh rồi đi!

Trương Hàng lùi lại không được, bất quá lúc này bác sĩ lại lấy ra một cây dù cũ đặt vào trong tay cậu: “Cậu cầm dùng đi, chỗ của tôi còn một cây nữa.”

Giải quyết vấn đề xong, cái áo mưa kia vẫn là mặc trên người Đại Hắc, bác sĩ còn xảo diệu dùng một sợi dây quấn quấn mấy vòng, buộc lại mấy nút thắt, cái áo mưa vốn dành cho người hiện tại đã cực kỳ vừa vặn đặt trên người Đại Hắc, cũng không ảnh hưởng bước chân của hắn.

Đồng thời bác sĩ còn lấy ra vài chiếc giày cho thú cưng mang vào chân Đại Hắc, sau khi hoàn thành liền xoa xoa đầu của Đại Hắc dưới áo mưa, nói: “Được rồi, võ trang đầy đủ, có thể trở về nhà rồi! Về nhà nhớ kỹ phải ngoan ngoãn uống thuốc, chờ khỏi bệnh hoàn toàn rồi mới được dừng, cũng không nên sợ thuốc đắng mà không uống, mày xem, mày không uống thuốc thì cậu chủ của mày sẽ phải khổ cực bao nhiêu nha.”

“Uông!” Đại Hắc sủa to một tiếng, là đang hứa hẹn.

Trương Hàng không nhìn thấy nhưng có thể dựa vào âm thanh để nghe được đại khái là chuyện gì xảy ra, cậu cực kỳ cảm kích nói với bác sĩ: “Bác sĩ, giầy này bao nhiêu tiền?”

“Không cần đâu,” Bác sĩ phi thường rộng lượng phất tay một cái, “Là trích từ tiền thuốc ra đấy, vừa rồi tôi khi dễ cậu nhìn không thấy giá thuốc dán trên tường nên thu nhiều hơn một trăm đồng.”

Trương Hàng, Đại Hắc: “…”

Bao nhiêu sự biết ơn đều quẳng cho chó ăn hết đi!

Lục Thừa Nghiệp trong lòng khẽ ư ử vài tiếng, thế nhưng cũng không biểu hiện ra ngoài, bác sĩ này rất xấu bụng, thế nhưng tay nghề tốt lại cũng cẩn thận. Hơn nữa nói không chừng sau này hắn còn muốn sinh bệnh, tốt nhất vẫn là đừng nên đắc tội bác sĩ.

Trương Hàng lại nói: “Trễ như vậy, bên ngoài trời còn đang mưa mà còn quấy rầy ngài! Phải rồi, ngài hẳn là vẫn chưa ăn cơm đi?”

Bác sĩ đại khái là không nghĩ đến Trương Hàng sẽ phản ứng như vậy, hơi sửng sốt một chút, sau đó cười nói: “Đúng rồi, vẫn còn chưa ăn đâu, nếu không cậu mời tôi ăn cơm đi. Còn nữa, đừng dùng ‘ngài’ để gọi tôi, tôi cũng chưa già đâu. Đừng nghe giọng nói của tôi hơi chững chạc, đó là bẩm sinh đấy, thực ra tôi mới hơn hai mươi thôi.”

Lục Thừa Nghiệp: “…”

Này này này! Tên lưu manh ông vậy mà còn dám nói mới hơn hai mươi, rõ ràng là đầu bốn mươi mới đúng, nhìn đám nếp nhăn trên mặt ông đi!

“Vậy, xin hỏi nên xưng hô như thế nào?” Trương Hàng rất lễ phép hỏi.

“Tôi tên Tiếu Thành Nghĩa, cậu gọi tôi là Nghĩa ca đi, Nghĩa của nghĩa khí.” Bác sĩ Tiếu vươn tay vỗ vỗ vai Trương Hàng, càng cảm thấy cậu thiếu niên này thật dễ thương, chỉ là bàn tay mới đặt trên vai đối phương lâu một chút thì đã cảm thấy góc áo bị cắn rồi.

Lục Thừa Nghiệp hung tợn nhìn chằm chằm vào bác sĩ Tiếu, Thật không biết xấu hổ mà! Còn Nghĩa ca nữa! Nghĩa thúc thì không sai biệt lắm! Cũng đã sắp hói đầu rồi còn dám đùa bỡn Hàng Hàng nhà ta!

“Nghĩa ca, anh đã cứu Đại Hắc, em nhất định phải mời anh ăn cơm, anh xem lúc nào thì có thời gian, em…” Trương Hàng thật sự rất biết ơn Tiếu Thành Nghĩa, lúc nãy Đại Hắc cả người không có khí lực mà bản thân cậu cũng lo lắng đến chân đều mềm nhũn.

“Ngay bây giờ đi,” Tiếu Thành Nghĩa cắt lời Trương Hàng, nói “Hiện tại là tám giờ, một lát nữa anh cũng tan ca, như vậy anh liền trực tiếp đưa cậu về nhà đi. Trong nhà có cơm không? Anh ăn một bữa cơm nhà là được. “

Đừng có ra vẻ thân thiết như vậy chứ… Lục Thừa Nghiệp tiếp tục cắn mạnh góc áo Tiếu Thành Nghĩa.

“Dạ,” Trương Hàng cũng nhiệt tình gật đầu, cậu từng bị người thân lạnh nhạt thế nên càng không có biện pháp từ chối thiện ý của người khác, “Trong nhà có thuê người, dì ấy mỗi ngày đều nấu rất nhiều, cũng đủ chúng ta ăn.”

Vì vậy bất kể Lục Thừa Nghiệp có túm áo thế nào cũng không ngăn được bác sĩ Tiếu tỏ ra thân cận, Trương Hàng vui vẻ đưa người về nhà, sau khi ăn cơm xong Tiếu Thành Nghĩa mới rời đi. Lúc rời đi còn nói với Đại Hắc và Trương Hàng đang tiễn tới cửa: “Đừng tiễn, thân thể của Đại Hắc còn chưa khỏe, cần nghỉ ngơi vài ngày. Đây là số điện thoại của tôi, nếu như sau này Đại Hắc có gì không thoải mái thì cứ gọi, chức nghiệp cố vấn 24 giờ.”

Trương Hàng thực sự vô cùng cảm tạ, quả là khi Đại Hắc bệnh nặng cậu liền giống như ruồi không đầu, mất đi người tâm phúc lại cực kỳ bất lực. Hiện tại đã có phương thức liên lạc với bác sĩ Tiếu, ít nhất nếu sau này Đại Hắc trở bệnh cậu vẫn có thể tìm người đến để cố vấn.

Lục Thừa Nghiệp cũng có chút nghi ngờ nhìn về phía Tiếu Thành Nghĩa, hắn không rõ vị bác sĩ lòng dạ hiểm độc vốn đang hung hăng thu lệ phí kia vì sao đột nhiên lại trở nên nhiệt tình như vậy. Tiếu Thành Nghĩa thấy trong ánh mắt của hắn tràn ngập hoài nghi thì liền ngồi xổm người xuống đối diện với chú chó trước mặt, giơ tay lên ôn hòa vỗ vỗ đầu của hắn.

“Khó chịu cũng đừng cố chống, nghỉ ngơi thật tốt, nhanh chóng dưỡng khỏe thân thể mới có thể chiếu cố cậu chủ nhỏ của mày, không phải sao? Một người khiếm thị, giữa trời mưa to gió lớn phải cõng chó dẫn đường của mình đến bệnh viện thú y, cậu ấy không phải chỉ có một mình mày sao?” Tuổi tác của Tiếu Thành Nghĩa và Trương Khải Minh không sai biệt lắm, thanh âm rất thành thục, còn mang theo một tia hào sảng đặc hữu, nghe rất tươi sáng. Hiện tại hắn cố ý thả chậm ngữ tốc, thanh điệu cũng nhu hòa hơn nhiều, cư nhiên có thể khiến Lục Thừa Nghiệp cảm giác được một loại tình cảm nhu hòa.

“Uông.” Cảm tạ. Lục Thừa Nghiệp sủa một tiếng.

“Không cần cảm tạ, ” tiếu thành nghĩa cười híp mắt, “Ta rất thích cái loại chó có thể dùng đôi mắt để trò chuyện như mày, mỗi lần nhìn thấy thật giống như là đang nói chuyện với con người vậy. Cũng bởi vì có loại chó như mày, ta mới không nhịn được đi làm bác sĩ thú y nha.”

Tiếu Thành Nghĩa giục Đại Hắc và Trương Hàng về nhà, chính mình tự đi về phía thang máy.

Hắn kỳ thực chính là loại lòng dạ hiểm độc lại còn máu lạnh, rõ ràng nhìn ra Trương Hàng là người khiếm thị lại dựa vào việc cậu không nhìn thấy mà thu phí nhiều hơn. Thế nhưng khi nhìn thấy con chó dẫn đường kia run run rẩy rẩy chống đỡ thân thể ốm yếu của mình đến che chở trước mặt chủ nhân, lại bởi vì hơn một trăm đồng tiền mà nổi giận đùng đùng nhìn chằm chằm hắn thì… hắn liền thích con chó này rồi. Nhân loại, ích kỷ lại tàn nhẫn, loại người tùy ý ngược đãi động vật nhỏ, vứt bỏ thú cưng chỗ nào cũng có, thế nhưng cho dù như vậy, có một loài động vật lông xù mềm mại lại có thể bao dung tất cả tàn nhẫn cùng bạo ngược của nhân loại, cho dù có bị vứt bỏ cũng vẫn yêu mến chủ nhân như trước, cho dù có bị thương, bị đau đớn, kiệt sức cũng vẫn như trước che chở chủ nhân, ánh mắt của bọn nó có thể cọ rửa tâm linh.

Vì vậy hắn mới trở thành bác sĩ thú y, vì muốn có thể khiến càng nhiều động vật lông xù kia có thể sống sót hơn.

Tiếu Thừa Nghiệp vừa về đến nhà, hơn mười con động vật lông xù liền nhào lên, vừa liếm vừa cọ, hắn mỉm cười đem mỗi con chó đều vuốt một lần, bế một chút… sau đó đám ồn ào nọ mới an tâm theo sát sau lưng hắn.

Ở đây có hơn mười con chó, có con là loài nổi tiếng, có con chỉ là chó thường, hơn phân nửa trên người đều mang thương tật. Có một con Corgi1 bị chột mắt, một con chó Bướm2 bị mất phân nửa lỗ tai, vài con chó lông tạp đều bị gãy chân, thậm chí có vài con trên người lông trụi lởm chởm, sau này cũng không thể mọc ra bộ lông xinh đẹp như trước nữa.

Mấy con chó này đều là chó hoang lưu lạc trên đường, Tiếu Thành Nghĩa nhặt chúng về trị liệu khi đang bị thương, sau đó vẫn giữ lại nuôi trong nhà. Thiện tâm nửa vời thật ra còn tàn nhẫn hơn bạo ngược, cứu chúng nó liền cứu đến nơi đến chốn, không thể để chúng nó vừa gắn bó không muốn xa rời chính mình lại lần nữa bị vứt bỏ, Tiếu Thành Nghĩa không làm được chuyện như vậy.

Nhưng mà, có vài con chó, hắn rõ ràng đã mang về, lại không đủ khả năng cứu lại sinh mệnh của chúng.

Những sinh mệnh có đôi mắt biết nói này, hắn vô pháp dứt bỏ.

Con chó Labrador đen kia cũng vậy, hắn thích đôi mắt của nó.

Ngày hôm sau Trương Hàng liền gọi điện cho giáo viên chủ nhiệm xin phép, ở trong nhà chuyên tâm chăm sóc Đại Hắc. Đại Hắc tuy rằng đã hạ sốt rồi, thế nhưng thân thể vẫn còn có chút suy yếu, Trương Hàng không đành lòng để nó dẫn mình đi học, càng không yên tâm để nó một mình ở nhà. Khi Lục Thừa Nghiệp biết hôm nay Trương Hàng xin phép nghỉ thì liền ngọ ngoậy muốn đứng lên khỏi đệm, hắn muốn đưa cậu đi học, thế nhưng lại bị Trương Hàng ôm chặt lấy cổ, không thể bước đi.

“Tao không đến trường mấy ngày cũng không sao, chỉ cần đem chương trình học bổ sung về là được. Thế nhưng Đại Hắc không thể xảy ra chuyện, tao không thể không có mày.” Nói xong, Trương Hàng còn giơ tay lên sờ sờ đầu của Lục Thừa Nghiệp, còn đặt lên một nụ hôn nhẹ nhàng.

Lục Thừa Nghiệp nhất thời toàn thân phát nhiệt, “lạch phạch” một chút móng trước lảo đảo chân sau mềm nhũn quỳ rạp trên mặt đất, cái mõm đặt trên chân Trương Hàng, mắt hướng về phía trước len lén quan sát mặt cậu. Trương Hàng hôn hắn, hắn liền mặt đỏ tim đập… sai, là lông nóng tim đập, thế mà người kia lại tựa hồ không có gì xảy ra, chỉ vô cùng bình tĩnh lấy hai cái đệm đến kê dưới người hắn! Chẳng lẽ lông trên mặt hắn đều dựng hết lên rồi, chẳng lẽ Hàng Hàng không cảm nhận được sao?

Rất rõ ràng, lông của Labrador có chút ngắn, hơn nữa năng lực xù lông của uông tinh nhân3 so ra vẫn kém meo tinh nhân4, Trương Hàng rõ ràng là không thấy được Lục Thừa Nghiệp xấu hổ, lần thứ hai đem Đại Hắc đang cảm mạo rất sợ lạnh nhét vào một đống đệm dày, bản thân thì ngồi ở bên cạnh bầu bạn với đối phương.

Cơn mưa xuân này rơi suốt hai ngày, ngày thứ hai từ mưa lớn thành mưa nhỏ, mưa mỏng như bụi5 lả tả trên không trung, không chút tiếng động thấm nhuần vạn vật, khiến cả thiên nhiên sinh trưởng nảy mầm, từ thảm cỏ dại trên mặt đất bắt đầu lộ ra mầm non xanh nhạt.

Lục Thừa Nghiệp uống thuốc cảm xong, tựa bên người Trương Hàng, chỉ cảm thấy an tâm không gì sánh được, nhắm mắt lại ngủ thật say. Hắn ngủ rồi Trương Hàng cũng cảm thấy mệt nhọc, tựa ở trên người Lục Thừa Nghiệp, cũng ngủ mất.

Trương Hàng vừa đi vào giấc ngủ, Đại Hắc vốn đang nhắm mắt lại lập tức tỉnh dậy, nhìn thấy trên người Trương Hàng cái gì cũng chưa đắp liền ngoạm lấy một cái thảm trên người mình đắp cho đối phương, mà bản thân cũng rụt lại một chút, vùi vào trong chăn say giấc.

Lúc dì giúp việc đến nhà, nhìn thấy con chó Đại Hắc nằm ở trên giường để lộ đầu ra thì không nhịn được phì cười, Lục Thừa Nghiệp giơ mí mắt lên nhìn, thấy là người quen thì cũng yên tâm mà tiếp tục nhắm mắt lại.

Trong nhà bếp thức ăn tỏa hương lãng đãng, giữa phòng ngủ một người một chó ôm nhau say giấc, vị đạo của gia đình đại khái chính là như vậy…

Cho dù gia đình này chỉ có một người một chó cũng là vô cùng hạnh phúc.

+++++++++++++

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Bác sĩ tiếu nguyên mẫu là em gái Tây Tây điện hạ trong xã đoàn của ta, Tây Tây điện hạ là người mà cuộc đời này ta bội phục và kính ngưỡng nhất. Chuyện quan trọng nhất chính là trong nhà Tây Tây điện hạ nuôi chừng hai mươi con miêu miêu cẩu cẩu, phần lớn đều do cô ấy nhặt được, dù vậy nàng vẫn thường xuyên đi nhặt mèo chó lang thang về cứu chữa. Mỗ Thanh còn biết nàng có thể cứu sống một con chó mắc bệnh viêm tuyến tụy và một con bị tai nạn xe cộ.

Ta quen biết Tây Tây điện hạ là bởi vì Tròn Trịa trong nhà ta cũng bị viêm tuyến tụy, mẹ ta và ta đều cho rằng không cứu sống được. Mỗ Thanh liền rống lên một tiếng với độc giả của mình, Có ai biết chó bị viêm tuyến tụy phải chữa như thế nào không?! Sau đó Tây Tây điện hạ liền gọi điện thoại cho ta, giúp đỡ ta cứu chữa Tròn Trịa, đây là chuyện của nửa năm trước rồi, Tròn Trịa hiện tại mỗi ngày đều không ngừng nhảy loạn, công lớn nhất đều nhờ vào Tây Tây điện hạ!

Đương nhiên, Tây Tây điện hạ cũng không giống như bác sĩ Tiếu chua ngoa lại xấu bụng, cô ấy là một em gái cao 175cm cực kỳ soái khí, mặt dễ thương lại rất nói nghĩa khí, trước kia từng đi tình nguyện làm giáo viên ở Vân Nam…

Trời biết, nhân phẩm cao thượng của Tây Tây điện hạ lập tức bao trùm lấy ta, cô ấy là thần tượng của ta. Cô ấy đã làm được mộng tưởng ngày thơ ấu mà ta đeo đuổi —— kiếm một số tiền lớn mua trang trại thật rộng, đem hết tất cả chó mèo lang thang ta có thể tìm thấy đưa vào đó nuôi dưỡng. Tây Tây điện hạ đã thay ta thực hiện mộng ước, đối với ta cô ấy chính là nữ thần Tây Tây!

—————————-

1/ Corgi: là loại chó có xuất xứ từ Anh quốc ở xứ Wales, chúng thuộc giống chó chăn gia súc và chó săn đuổi, chúng đặc biệt thích chặn các con chuột xâm nhập lãnh địa để chơi trò đuổi bắt chuột. Chúng hay cắn vào gót chân của các con gia súc, thậm chí cả người, thân thể thấp lùn của chúng, giúp chúng tránh bị gia súc đá hậu.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *