Chó dẫn đường người mù – chương 16 – 20

16

Trương Khải Minh mấy ngày tiếp theo không ngừng lui tới, phần lớn đều chọn lúc Tiếu Nhâm không có ở nhà, ông kiên trì muốn dẫn Trương Hàng về, thậm chí còn biểu thị mình có thể vì nuôi dưỡng Trương Hàng mà không tái hôn. Trương Hàng không đồng ý, cậu cũng không phải vì tự tôn của mình mà không để ý đến ý tốt của người khác, càng không phải loại người không biết nhìn tình huống. cậu đồng ý để Trương Khải Minh tiếp tục trả phí nuôi dưỡng cho mình, lại không chịu dọn về, cậu không muốn cuối cùng lại gây sự đến mức Trương Khải Minh ngay cả huyết mạch của mình cũng không có.

Hai người giằng co thật lâu, Tiếu Nhâm rốt cục cũng nghe nói chuyện này, hắn còn cảm thấy rất kỳ quái, không hiểu vì sao Trương Hàng lại không muốn về ở với cha mình, hiện tại rõ ràng ngày tháng khó khăn như vậy, hắn mỗi ngày nhìn Trương Hàng sờ tới sờ lui đều khó chịu thay cậu, hiện tại có người nguyện ý chiếu cố cậu, vì sao lại không quay về.

Trương Hàng chỉ cười khổ một tiếng, mang theo áy náy biểu thị bản thân sẽ mau chóng tìm được nhà mới để thuê, sẽ không làm phiền hắn nữa.

“Không không không, anh không phải có ý này, ” Tiếu Nhâm vội vã xua tay, “Kỳ thực anh còn rất thích em ở đây, có thể giúp anh chia sẻ tiền thuê nhà, Đại Hắc còn ngoan như vậy. Thế nhưng anh cho rằng, em cần có người thân chiếu cố.”

Trương Hàng cũng không giải thích, có một số việc không thể tùy tiện nói ra tranh thủ người khác đồng tình, thân thế của cậu còn quan hệ đến mặt mũi của Trương Khải Minh, cậu không muốn ba ba khó xử.

Thế nhưng suy tính đó của Trương Hàng căn bản lại không tồn tại trong suy nghĩ của bà Trương, lúc bà tìm tới Trương Hàng thì Tiếu Nhâm cũng vừa lúc ở nhà. Hắn thấy người gõ cửa là một bác gái còn tưởng là người trong tiểu khu này, bởi vì Tiếu Nhâm là cảnh sát, còn rất nhiệt tình, thế nên những bác gái trong khu này có gặp phiền phức gì đều thích chạy tới tìm hắn hỗ trợ.

“Bác gái, bác đến đây có chuyện gì không??” Tiếu Nhâm mở cửa mời bà Trương vào nhà.

Bà Trương đối diện với vị cảnh sát trẻ tuổi này vẫn rất khách khí, chỉ là giọng điệu của bà có chút không tốt lắm, nói: “Bác là mẹ của Trương Khải Minh, bác đến tìm Trương Hàng..”

Tiếu Nhâm có chút chần chờ, hắn tuy rằng sơ ý, thế nhưng bởi vì nghề nghiệp nên cũng là trong thô lỗ có tinh tế, bình thường chuyện của mình vô cùng tùy tiện, thế nhưng ở một vài tình huống hắn lại có trực giác rất nhạy bén. Chỉ một câu nói vừa rồi hắn đã ý thức được không ít tình huống, bà Trương dùng từ ” Mẹ của Trương Khải Minh”, mà không phải “Bà nội của Trương Hàng”, hơn nữa mỗi lần Trương Khải Minh tìm đến Trương Hàng thì đều gọi cậu là “Hàng Hàng”, thế nhưng bác gái này lại gọi tên thật.

Vì lý do an toàn, hắn cũng không lập tức đi gọi Trương Hàng đang ngủ trong phòng mà lên tiếng hỏi: “Xin hỏi, không biết bác đến vì việc gì?”

Bình thường trong lúc nói chuyện phiếm với Trương Hàng, Tiếu Nhâm nhận thấy được Trương Hàng đối với Trương Khải Minh là phi thường kính yêu, cũng tin tưởng ba ba đối xử với mình rất tốt. Thế nhưng, mặc dù cậu không nói ra miệng, thế nhưng Tiếu Nhâm vẫn lờ mờ nhận ra Trương Hàng đối với cha mẹ của Trương Khải Minh có một chút lảng tránh. Vì vậy Tiếu Nhâm mới muốn hỏi rõ mục đích đến đây của bà Trương, nếu như đối phương thật sự có ý đồ không tốt, trước hết vẫn không nên để Trương Hàng đi ra gặp mặt, đứa trẻ còn nhỏ như vậy… đã rất đáng thương rồi.

Nhưng mà, thính lực của Trương Hàng thập phần nhạy cảm, mặc dù còn đang ngủ trưa nhưng đã sớm nghe được thanh âm ngoài cửa, Lục Thừa Nghiệp tự nhiên cũng nhận được giọng nói của bà Trương. Lúc Đại Hắc còn nhỏ, mỗi cuối tuần Trương Hàng đều dẫn hắn đi thăm nhà ông bà nội, khi đó thanh âm của bà Trương là hòa ái dễ gần tràn ngập yêu thương, mà bây giờ, thanh âm của bà giống hệt như ngày đó chỉ trích Trương Hàng, vô cùng lạnh lẽo.

Lục Thừa Nghiệp thấy Trương Hàng muốn ra ngoài liền đứng chặn cửa, không cho cậu rời đi.

Trương Hàng muốn mở cửa vài lần đều bị Đại Hắc liếm ngón tay kéo lại, có chút dở khóc dở cười, ngồi xổm xuống vuốt ve cổ đối phương, thấp giọng nói: “Bà là bà nội tao, nhiều năm như vậy chưa từng nặng lời với tao câu nào. Mặc kệ hôm nay bà đến đây với mục đích gì, tao làm cháu trai, bị bà nội mắng một trận cũng không có gì to tát, không phải sảo?”

Lục Thừa Nghiệp vùi đầu vào cổ của cậu, đứa bé hiểu chuyện như vậy, có thể nào đừng khiến cậu bị tổn thương nữa hay không?

Bọn họ đều rõ ràng bà Trương và Trương Khải Minh không giống nhau, tình cảm của bà phi thường trực quan, lúc là cháu ruột thì thương yêu đến tận đường tơ kẽ tóc, khi không phải thì chán ghét đến tận xương tủy. Bà không có tâm lý mâu thuẫn phức tạp như Trương Khải Minh, bà đối với Trương Hàng chỉ có ác ý sâu đậm.

Trương Hàng không phải là không biết chuyện này, thế nhưng cậu vẫn cứ muốn bước ra ngoài, cũng không phải cậu còn sót lại một tia vọng tưởng mà là cậu biết rõ mình phải đối mặt với bà Trương. Mặc kệ có liên hệ máu mủ hay không, cảm tình mười lăm năm vẫn ở đó, nếu như ngay cả hiện tại cậu cũng không dám bước ra, đem bà nội chặn lại ngoài cửa, sợ hãi ngôn ngữ tàn khốc mà trốn kín trong căn phòng này, như vậy tương lai của cậu đại khái cũng chỉ chật hẹp như vậy.

Hai người còn sống không có khả năng vĩnh viễn không gặp gỡ, cậu có thể tránh được ngày hôm nay không có nghĩa là sau này cũng không cần đối mặt. Trương Hàng hiểu được đạo lý này, cậu mới mười sáu tuổi, những việc hiểu được so với người bình thường nhiều hơn không ít, mà suy nghĩ cũng lại càng thấu triệt.

Lục Thừa Nghiệp chậm rãi tránh đường, thế nhưng thân thể vẫn kiên định đứng bên cạnh Trương Hàng, hắn sẽ bảo hộ cậu.

Vừa bước ra khỏi phòng, Tiếu Nhâm đang nói lời khách sáo với bà Trương, nỗ lực dò hỏi ý đồ đến đây của đối phương, nhìn thấy Trương Hàng mở cửa liền vội vã nháy mắt muốn cậu về phòng, chỉ là qua nửa ngày liền chán nản cúi đầu. Mẹ nó, quên mất Trương Hàng là không nhìn thấy! Đôi mắt của thiếu niên quá đẹp, quá thâm thúy, luôn luôn dễ làm cho người ta quên mất nó đã không thể nhận thấy ánh sáng nữa.

“Bà nội.” Trương Hàng được Đại Hắc giúp đỡ chậm rãi ra đến phòng khách, men theo phương hướng thanh âm mà gọi một tiếng.

Mà bà Trương vốn đang nói chuyện nghe vậy thì thân thể cứng lại một chút, lập tức chuyển mắt về phía Trương Hàng, quan sát trên dưới một lượt. Đứa trẻ này nửa năm không gặp đã cao hơn, bất quá cũng gầy, đôi mắt không giống trước đây ngây thơ hoạt bát mà lại luôn toát ra một vẻ man mác bi thương. Bất quá, cũng có thể là nó đã bị mù bên mới khiến bà có cảm giác này.

Bà Trương hít sâu một hơi, đè xuống cơn giận trong lòng, nói: “Đừng gọi ta bà nội, ta không muốn nghe cái chữ đó.”

Trương Hàng vốn đã dự liệu được thái độ của bà đối với mình, cũng không quá bi thương mà dò hỏi: “… Vậy, bà nội  Vương? Con có thể gọi bà như vậy chứ.”

Bà Trương tên thời con gái là Vương quế anh, bà là người lớn tuổi , mặc kệ thế nào Trương Hàng đều hy vọng có thể gọi bà một tiếng bà nội, cho dù chỉ sợ trong mắt bà bọn họ đã sớm là người xa lạ bình thủy tương phùng.

“Mày cứ muốn đeo bám làm người nhà của tao như vậy?” Vương Quế Anh đã không thể kềm chế được cơn giận, quát to.

Thần sắc của Trương Hàng không hề thay đổi, cậu cũng không có phản bác lời nói của Vương Quế Anh, có vài lời cho dù đính chính cũng không có ý nghĩa, mặc kệ là cãi nhau hay phân trần, ý nghĩ của đối phương đã không thể thay đổi.

Thế nhưng Tiếu Nhâm lại là có chút không thích nghe, bác gái này từ lúc vừa vào nhà sắc mặt đã không tốt, cũng không lịch sự, hắn ngay cả trà nóng cũng đã rót rồi, bác gái một ngụm cũng không uống, thật giống như người ta thiếu nợ bà, còn chỉ đích danh muốn Trương Hàng ra hầu hạ.

“Bà kia” Tiếu Nhâm nói rằng, “Hàng Hàng cũng không đeo bám gì nhà các người cả, em ấy là đang ở nhà tôi. Chính là chú Trương nhà các người không ngừng đến tìm Hàng Hàng, từ lúc chú ấy đến đây Hàng Hàng đều ăn không ngon ngủ không yên. Bà xem, vành mắt đều đen rồi.”

Hắn thuận lợi sờ sờ vài cái lên mắt Trương Hàng, Đại Hắc thấy vậy liền từ xa nhảy đến cắn lấy ngón tay của hắn, bất quá cũng không dùng sức, chỉ nhẹ nhàng dùng miệng ngậm lấy, không để ngón tay của hắn lộn xộn mà thôi.

Hừ hừ, Hàng Hàng nhà chúng ta mùi thơm lại dễ nhìn, ai cho ngươi lúc nào cũng tay chân táy máy.

Loại mô thức này trong nhà vẫn thường xuyên phát sinh, Tiếu Nhâm đã thành thói quen, hắn bất đắc dĩ đem ngón tay mình rút ra khỏi miệng Đại Hắc, còn dùng khăn giấy không ngừng lau lau.

Bà Trương cũng không có tâm tình quản hỗ động giữa Tiếu Nhâm và Đại Hắc, bà nói với Trương Hàng: “Triệu Hiểu Liên dẫn mày rời đi, thằng Minh đồng ý trả tiền, đưa nhà cho ả đã là ân huệ cực lớn rồi, hiện tại lại còn phải nuôi một đứa mù như mày, mày nói xem, nếu không phải đeo bám nhà chúng tao thì là gì? Mày vì sao không đi theo con ả Triệu Hiểu Liên kia đi? Nó mới là mẹ ruột của mày!”

Vương Quế Anh tự nhiên cũng không muốn ở trước mặt người ngoài như Tiếu Nhâm nói ra chuyện Trương Khải Minh đã bị cắm sừng hết hơn mười năm mất mặt như vậy. Thế nhưng ý tứ trong lời của bà tự nhiên cũng khiến người thông minh như Tiếu Nhâm hiểu được, chuyện Trương Hàng giấu diếm lâu như vậy, cuối cùng vẫn bị bà Trương nóng nảy làm lộ ra.

Chẳng trách, ngày đó khi Trương Hàng được Đại Hắc dẫn đến đồn công an đã nói, ba ba có thể sẽ không quản chuyện của cậu. Khi đó, Tiếu Nhâm cũng không hiểu vì sao một câu đơn giản của thiếu niên này lại khiến mình đau lòng như vậy, hiện giờ hắn đã biết nguyên nhân.

Cậu thật sự đã không có nhà để về.

Nhìn thái độ hiện tại của bà Trương, rõ ràng thấy được bởi vì có sự hiện diện của người ngoài như hắn nên bà đã dằn cơn giận lại, mà trước đây trong lời nói của Trương Hàng lại kiêng kỵ cha mẹ của Trương Khải Minh như vậy, chỉ sợ trước kia cũng đã từng phát sinh chuyện bất kham gì đó. Vì sao Trương Hàng lại không muốn đi theo Trương Khải Minh chứ, bởi vì nơi đó căn bản cũng không phải chỗ để quay về, chỉ là một chốn dừng chân cất giấu nhiều mâu thuẫn, cuối cùng cũng sẽ có một ngày sẽ bùng nổ mà thôi.

Trên thực tế, cho dù hiện tại Trương Hàng vẫn chưa trở về, những mâu thuẫn này đã muốn bùng nổ.

Trương Hàng “nhìn” Vương Quế Anh, cậu thật sự không biết phải trả lời vấn đề này như thế nào. Ký ức cái ngày bị bỏ rơi đối với cậu hiện giờ vẫn giống như còn đang chảy máu, trải nghiệm cô đơn hoảng hốt hôm đó, khi một mình côi cút kéo vali rời khỏi nhà cậu hoàn toàn không muốn nhắc lại. Trương Hàng lắc đầu nói: “Con không có hứa với ba ba sẽ theo người về nhà, bà chỉ cần khuyên ba thêm vài câu, ba chắc chắn sẽ hiểu.”

“Thế nhưng mày vẫn còn gọi thằng Minh là ba!” Vương Quế Anh nghe được một từ như vậy thì trong lòng không khỏi phẫn nộ, cảm giác giống như quá khứ mười mấy năm qua đều đang cười nhạo mình, bà lập tức đứng dậy nói, “Mày có biết bởi vì một tiếng ba này mà con tao không muốn tái hôn. Rõ ràng hiện tại có một cô gái rất tốt muốn gả cho nó, người ta là người có học thức lại chưa từng kết hôn, nguyện ý gả cho thằng Minh nhà tao, vì nó sinh con dưỡng cái, vậy mà nó lại vì mày mà không muốn kết hôn, vì mày vẫn còn gọi nó là ba!”

Trương Hàng hít sâu một hơi, cảm giác ngay cả trái tim của mình cũng đang run rẩy, cậu vẫn cho rằng mình có thể kiên cường đối mặt với những chỉ trích của bà Trương. Chỉ là bây giờ, cậu phát hiện bản thân kỳ thực vẫn rất mong manh, cậu có chút ủy khuất hướng về Vương Quế Anh, nói “Cho nên sau này con ngay cả quyền lợi gọi ba cũng không có sao? Thế nhưng như vậy ba sẽ rất thương tâm, ông ấy đã nuôi con hơn mười năm, con làm sao có thể phủ định đoạn thời gian dài như vậy?! “

“Phịch” một tiếng, Vương Quế Anh liền quỳ xuống đất, nói với Trương Hàng “Con buông tha cho nó đi, đừng gọi nó là ba nữa, cứ để nó coi như mình đã nuôi con chó con mèo không lương tâm gì đó đi, như vậy nó có thể khăng khăng một mực kết hôn rồi không phải sao! Cứ coi như bà già này van xin con!”

Trương Hàng hơi ngửa đầu, cũng không phải đang tạo dáng giả u buồn bốn mươi lăm độ nhìn trời, mà là cậu không muốn bật khóc.

Mặc dù, cậu rất không có tiền đồ mà rất muốn khóc.

————

Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Thương tổn lớn nhất không phải là cho ngươi một cái tát mà là phủ định nhân sinh cả đời của ngươi, nói cho ngươi biết, vài mươi năm cuộc đời ngươi đều là vết dơ trong lòng người ta.

(Mèo: Lòng người, cái gọi là lòng người chính là như thế, mãi mãi chỉ biết bản thân. Thật ra bà Trương là sai hay đúng, bà đã già, người già không thể nói lý như người trẻ, trong mắt bà chỉ thấy con trai của mình bị người ta lừa suốt mười mấy năm, mười mấy năm nuôi con người khác, bà cũng cảm thấy nuôi Trương Hàng là việc mất mặt nhất bà từng làm. Bà Trương có quan niệm rất Á Đông, công nuôi lớn hơn công sinh, thật ra mình cũng thấy chuyện đó đúng, chỉ là bà cho rằng công nuôi dưỡng của bà (hoặc con trai bà) là rất lớn, lớn đến mức có quyền tổn thương người khác vì lỗi lầm người đó không mắc phải. Bà Trương không hẳn là người xấu, bà chỉ là kiểu phụ nữ truyền thống, nông cạn, ích kỷ. Mà mỗi người chúng ta, ai dám nói chưa từng nông cạn, chưa từng ích kỷ…

Lòng người, là như Trương Khải Minh, ông vì giận dữ nhất thời mà tổn thương Trương Hàng, vì hối hận nhất thời mà đem cả đời mình, đem trái tim của Trương Hàng ra đánh cuộc. Tất cả đều không nằm ngoài mấy chữ ‘Thỏa mãn bản thân’, ông giận, ông cần trút giận, ông hối hận, ông sẽ đền tội. Chỉ là hậu quả của sự trút giận đó, của hành động đền tội đó ông lại chưa nghĩ đến. Ông thật sự không biết mẹ mình là người thế nào sao? Ông không biết cảm giác của bà về Trương Hàng là thế nào sao? Ông dám bảo đảm ông sẽ không lùi bước trước nước mắt của mẹ và cái thở dài của cha sao? Hoặc ông dám nói mình sẽ không mềm lòng trước lời thủ thỉ của một người vợ trẻ trung xinh đẹp vừa sinh con cho ông sao? Hẳn là, ông dám nói tôi công bằng khi nhìn đứa con ruột thịt của mình và nhìn Trương Hàng mù lòa khốn khổ chỉ còn là gánh nặng?… Trương Khải Minh không phải người xấu, ông chỉ quá chủ quan và không dám nhìn thẳng vào vấn đề, ông là một người hành xử quá tình cảm, lại không đủ kiên định và nhất quán… Chỉ là, mỗi người chúng ta ai dám nói mình đều đã thấu triệt, ai dám nói mình thật sự đủ nhìn xa trông rộng để không từng hối hận, và mấy ai thật sự đủ bản lĩnh để cho dù hối hận cũng muốn thực hiện đến cùng.

–> Mình cảm thấy, là người đọc, chúng ta đều thương cảm cho nhân vật chính, chỉ trích nhân vật khiến người ta yêu mến tổn thương. Thế nhưng, nghĩ kỹ lại, liệu chúng ta có từng trong một lúc nào đó, tại chính cuộc sống của mình, đường hoàng thẳng thắng sắm vai người đi tổn thương người khác chưa?

Lòng người là gì? Là ích kỷ… Mình chỉ dám nói, mình đang cố gắng để không quá ích kỷ, hy vọng rằng, mình chưa từng tổn thương ai quá đáng như thế…

Lại nói về một vấn đề khác.

Trương Hàng có thể là nguyên nhân chính khiến Trương Khải Minh không muốn kết hôn, làm trái ý bà, thế nhưng bà không cần biết Trương Hàng nghĩ gì, bà chỉ biết, nếu không có cậu, con bà sẽ kết hôn. Vậy nên, bà bất chấp tổn thương đứa trẻ như Trương Hàng vì con mình, lòng mẹ vẫn mãi mãi bao la như vậy, mãi mãi sủng ái con ‘ruột’ của mình như vậy.

Mình rất tôn sùng tình mẫu tử, mẹ của mình cũng là người phụ nữ mình trân trọng nhất cuộc đời, là người vĩ đại nhất trong mắt mình, thế nhưng, mình không thể không nói, cách làm mẹ của hai người phụ nữ trong truyện này đều làm mình bất nhẫn. Triệu Hiểu Liên căn bản không đáng làm mẹ, ả ta chỉ có thể xem như người phụ nữ từng sinh con, không phải ‘mẹ’. Mà bà Trương, ừ, bà là một người mẹ, một người mẹ khá tiêu biểu cho một số bộ phận người mẹ ‘vĩ đại’ theo kiểu mà tôi không hiểu nổi trên thế gian này, loại người mẹ có thể hủy diệt con của người khác vì con của mình, loại người mẹ có thể phá tan mọi thiện cảm của minh về cái gọi là ‘tình mẹ’nhưng lại đã biến chất trở nên vô cùng bệnh hoạn….)

17

Tiếu Nhâm cũng không nghĩ tới bác gái lớn tuổi như vậy lại có thể làm ra thủ đoạn ép người lợi hại đến thế, dùng thân phận người cao tuổi quỳ xuống căn bản là một loại ra giá đạo đức, mặc kệ đối phương có đáp ứng yêu cầu của bà hay không, bản thân loại hành động này đã là một kiểu uy hiếp. Tiếu Nhâm lúc này cũng không kịp nghĩ đến cái gì kính già yêu trẻ, lập tức bước đến túm Trương Hàng qua một bên, không để cậu chính diện nhận lấy cái quỳ này của bà lão.

Mà lúc này, Đại Hắc cũng sãi rộng chân bước lên một bước, ngồi ngay ngắn ở trước mặt Vương Quế Anh, giống như Vương Quế Anh chính là dự định quỳ trước mặt hắn.

“Uông, uông!” Hắn cực kỳ oai vệ sủa lên hai tiếng, ngẩng đầu ưỡn ngực, trong thanh âm mang theo một cổ cảm xúc như đang thi ân.

“Phụt…” Tiếu Nhâm nhịn không được bật cười, hắn ghé vào bên tai Trương Hàng nói: “Chó của em đã thành tinh rồi, tự mình tiến lên tiếp thu quỳ lạy thay em, còn biết đáp lại nữa.”

Trương Hàng không thấy được trước mắt đã xảy ra chuyện gì, bất quá theo thanh âm cũng đại khái đoán được bộ dạng giả vờ giả vịt của Đại Hắc. Cổ bi thương trong lòng thoáng cái bị một người một chó bên cạnh xua tan, cậu cảm giác cơ thể cũng đã ấm hơn một ít.

Vương Quế Anh giận đến không chịu được, muốn dịch đầu gối hướng về phía Trương Hàng, mà Đại Hắc thấy bà quay về hướng nào liền xê dịch theo đó, ổn định an vị trước mặt bà, không chệch một phân.

Mà động tác của Tiếu Nhâm lại càng là linh hoạt, Vương Quế Anh khẽ động hắn liền kéo Trương Hàng bước về phía ngược lại. Muốn chơi xấu với hắn đúng không, chiêu số của đám lưu manh mà hắn từng gặp qua không biết cao minh hơn trò đùa của bà lão này bao nhiêu lần, thật sự nghĩ hắn không có biện pháp, bó tay để bác gái này khi dễ Trương Hàng ngay dưới mi mắt mình hay sao.

Bất quá… đường nhìn của Tiếu Nhâm rơi vào trên người Trương Hàng, con chó này cũng quá tinh ranh rồi đi!

“Cái con chó chết này!” Vương Quế Anh toàn thân run rẩy, cũng không quỳ nữa mà đứng phắt dậy, tiện tay cầm một món đồ ném về hướng Đại Hắc, lúc này sự mẫn tiệp của Lục Thừa Nghiệp hoàn toàn thể hiện ra, nhanh chóng tránh khỏi. Tiếu Nhâm vừa thấy rõ thứ Vương Quế Anh ném ra liền mỉm cười âm hiểm, mặt nghiên về phía trước nghênh đón, để vật kia vừa lúc nện ngay vào trán mình, còn tạo ra một cái dấu màu hồng.

Bác gái cũng không phải thật muốn đánh người, coi như là đánh cũng là đánh Trương Hàng, nàng cũng biết đánh cháu mình là đánh không, đánh người khác liền phải nhìn xem đối phương có muốn truy cứu hay không.

“A…” Tiếu Nhâm khoa trương xoa xoa đầu, đặt mông ngồi dưới đất, “Đầu đau quá, thật chóng mặt. Ai da! Hình như não của tôi bị chấn động rồi!”

Mà Lục Thừa Nghiệp lại ngó quanh nhìn xem vừa rồi Vương Quế Anh đã ném cái gì, ngậm nó đặt vào tay Tiếu Nhâm, là bộ đàm cảnh sát.

Làm thật đẹp! Tiếu Nhâm đánh một ánh mắt tán thưởng về phía Lục Thừa Nghiệp, cầm lấy bộ đàm nói với Vương Quế Anh, “Xông vào nhà dân, đánh lén cảnh sát, còn phá hư của công. Tôi nhất định sẽ báo cho thượng cấp!”

“Uông!” Đại Hắc ở bên cạnh còn kêu lên một tiếng, thanh âm cực kỳ khẳng định.

Vương Quế Anh: “…”

Trương Hàng nhìn không rõ trước mặt đã xảy ra chuyện gì, bất quá cậu nghe thế nào cũng cảm thấy thanh âm của một người một chó trước mặt lộ ra cảm giác đanh đá nha? Cậu thật sự cho rằng mình nên đồng tình với bà Trương, thế nhưng trong lòng một điểm cũng không đồng tình được, chỉ muốn bật cười thật to. Bất quá, cũng may Trương Hàng là một đứa trẻ rất biết săn sóc, cậu không cười ra tiếng, còn cực kỳ lễ phép nói với Vương Quế Anh: “Bà… bà nội Vương, con sẽ không đáp ứng yêu cầu của người khiến ba ba tổn thương. Nếu như ba không muốn nhận thức con, con một tiếng cũng sẽ không gọi thêm, thế nhưng chỉ cần ba còn nhận con, con tuyệt đối sẽ không vì một người không thương con mà đi tổn thương người yêu thương con.”

“Cái thằng này…” Vương Quế Anh chỉ vào Trương Hàng muốn mắng chửi, thế nhưng lời thô tục còn chưa ra khỏi miệng lại chợt nghe đồng chí cảnh sát bên cạnh kêu to mấy tiếng “Ôi ôi đau quá”, mà con chó chết tiệt bên cạnh cũng theo đó không ngừng sủa to, không cho nàng mở miệng.

Khóe miệng của Trương Hàng không khỏi lộ ra nụ cười nhàn nhạt, nói tiếp: “Thế nhưng con cũng rất thương ba ba vậy nên sẽ không để người bị liên lụy, cũng sẽ khuyên ba chuyên tâm đi tìm vợ, có con cái của mình. Cho dù hôm nay bà không đến khuyên con, con cũng sẽ làm như vậy. Hiện tại người bà cần khuyên không phải là con mà là ba ba, khuyên ông ấy quên đi quá khứ bất hạnh mà tiếp thu cuộc sống mới. Vì vậy, xin người rời khỏi đây, đây không phải nhà của con, con chỉ là người ở nhờ, người cứ quấy rối sinh hoạt của người khác như vậy là không tốt.”

Chiêu này quá đẹp! Tiếu Nhâm và Lục Thừa Nghiệp đồng thời âm thầm gật đầu. Không kiêu ngạo không siểm nịnh, càng không để mình bị khi dễ, Hàng Hàng mới mười sáu tuổi đã kiên cường hiểu chuyện như vậy, so với bác gái tuổi gần tám mươi kia thì mạnh hơn nhiều. Có bản lĩnh thì về khuyên con trai mình, đến đây khi dễ một đứa trẻ thì tính cái gì, hừ!

“Ôi, đầu của tôi… Đánh lén cảnh sát còn không thường tiền. Đánh xong còn công nhiên ở trong nhà người khác nói lời khiêu khích, chẳng lẽ tôi là bị đánh không hay sao? Không có thiên lý nha…” Tiếu Nhâm ngồi dưới đất ôm đầu khóc lóc, Lục Thừa Nghiệp vốn đang ngồi cùng hắn nhìn bộ dạng của đối phương một lát, sau đó lặng lẽ, lặng lẽ rời đi, ngồi xuống bên cạnh Trương Hàng. Vẫn là Hàng Hàng nhà hắn tốt!

Bà Trương hôm nay khí thế hung hăng chạy đến, kết quả ủ dột chạy về, còn mang theo mấy tội danh “Xông vào nhà dân” “Đánh lén cảnh sát” “Phá hoại của công” trên lưng, thật là không có biện pháp nán lại nơi này, chỉ có thể xám xịt rời đi.

Trương Hàng cực kỳ lễ phép cùng Đại Hắc tiễn người ra cửa, sau đó vội vã trở lại phòng khách, thân thiết hỏi Tiếu Nhâm: “Nhâm ca, vết thương trên đầu anh thế nào rồi, có chóng mặt hay không, em đưa anh đi bệnh viện.”

“Đi cái gì chứ ” Tiếu Nhâm xoa xoa ót, nhảy thẳng dậy tưng tưng vài cái, vui vẻ đáp, “Giả bộ. Không hù dọa bà lão đó như vậy anh cũng thật sự không có biện pháp nào, chẳng lẽ thực sự chấp nhặt với người lớn tuổi? Mỗi kiểu người cần mỗi loại đối sách. Sau này anh cũng sẽ không mở cửa hoan nghênh mà, mà em ở nhà một mình cũng nên nghe ngóng cho kỹ, nếu là bà liền không mở cửa.”

Nói xong còn chưa yên tâm, sờ sờ đầu Đại Hắc bổ sung: “Đại Hắc cũng hỗ trợ nhìn cho kỹ.”

Lục Thừa Nghiệp nhìn vào phân thượng hôm nay người này đã góp phần bởi vì Hàng Hàng, để hắn sờ đầu một chút, cũng không né tránh.

Trương Hàng đi đến bên cạnh Tiếu Nhâm, vòng tay ôm lấy hắn, nhẹ giọng nói: “Cảm tạ.”

Tiếu Nhâm một hơi kéo đứa bé bị thương tổn đến tột cùng nọ vào lòng, vỗ vỗ lưng cậu: “Cảm tạ cái gì nha, anh thích cậu, anh che chở cho cậu.”

“! !” Nói cái gì đó! Lục Thừa Nghiệp nổi giận, nâng hai chân trước lên, chân sau cố sức nhào đến phía trước, đem hai người đang chìm đắm trong cái ôm anh em ấm áp tách ra, cố sức chen vào giữa bọn họ.

“Đại Hắc! Làm gì đó!” Tiếu Nhâm bị móng chó cào vài cái, buồn bực kêu lên.

Lục Thừa Nghiệp mới không thèm để ý đến hắn, lập tức nhào vào trong lòng Trương Hàng, dùng đầu lưỡi liếm mặt và cổ của cậu qua một lượt, còn cọ mõm lên mặt cậu, cực kỳ rõ ràng thể hiện dục vọng chiếm hữu của mình, sau đó lại quay đầu về phía Tiếu Nhâm hung hăng sủa lớn hai tiếng.

Trên vai Trương Hàng bị đặt hai cái chân, bàn tay ôm lấy thân thể lông mao mềm mại, gương mặt bị liếm đầy nước bọt, cười khổ không ngừng: “Đại Hắc, đừng làm vậy, không được sủa Nhâm ca.”

“Uông uông!” vẫn sủa!

“Ha ha ha, cậu chỉ ôm anh không ôm nó, Đại Hắc là đang ghen tỵ!” Tiếu Nhâm cười cười nhào tới, vong tay mở rộng ôm cả Đại Hắc và Trương Hàng vào lòng, “Như vậy được chưa, chúng ta ba người cùng ôm nào.”

“Ngao ——” Lục Thừa Nghiệp bị ôm nhịn không được phát ra một tiếng tương tự như sói tru.

Ôm em gái ngươi! Ba người cùng ôm, còn tưởng chơi 3P sao!

18

Việc bà Trương ra mặt, Trương Khải Minh rất nhanh liền biết, vẻ mặt của ông cực kỳ áy náy đến tìm Trương Hàng, trong thần sắc còn tràn đầy uể oải. ông rốt cuộc cũng hiểu được, muốn nhận Trương Hàng quay về bất quá chỉ là một mình ông tình nguyện, trừ ông ra, người nhà họ Trương sợ rằng sẽ không còn ai vẫn yêu thương đứa bé này, cũng không chờ mong cậu quay lại. Trương Hàng nếu thật sự quay về, sợ rằng chỉ nhận đến thương tổn càng lớn hơn.

“Ba, con cũng không phải đang đấu khí cùng với ba,” Trương Hàng chăm chú hướng về phía Trương Khải Minh nói, Đại Hắc vẫn rất thành thật ngồi bên cạnh cậu, “Con thực sự tin rằng mình có thể sống tốt. Dạo này con vẫn tự học chữ nổi, biết được không ít chữ, sau này còn có thể học một nghề nào đó, tìm việc làm thật tố.”

Trương Khải Minh thở dài thật sâu, ông rốt cục cũng phải lùi bước trước hiện thực.

“Chí ít cũng để ba chu cấp cho con đến lúc con có thể tự lập đi tìm việc làm, được không?” Nói đến đoạn này thì ngữ điệu của Trương Khải Minh lại mang theo một ít vẻ cầu khẩn, vì sao ông lại bất hạnh như vậy, là bản thân mình đi chăm sóc người khác vậy mà còn phải khẩn cầu đối phương cho mình cơ hội. Lúc này trong lòng Trương Khải Minh còn có một điểm hối hận mơ hồ, nếu như ngày đó lúc phát hiện thân thế của Trương Hàng ông có thể tỉnh táo hơn một chút, xử lý việc kín đáo một chút, không đem chuyện này nói cho người khác biết mà chỉ tự mình len lén lấy mẫu gien đi xét nghiệm thì tốt biết bao nhiêu. Như vậy, chí ít, sau khi mình tỉnh lại từ cơn thịnh nộ cũng không đến mức làm ra một loạt hành động khiến bản thân phải hối hận, càng không đến mức khiến đứa bé này trở nên cơ khổ không có người nương tựa.

Không, Hàng Hàng cũng không phải cơ khổ bơ vơ. Thần sắc của Trương Khải Minh mang theo vẻ có lỗi nhìn Trương Hàng đang thân mật gãi gãi lỗ tai Đại Hắc, ông nhớ đến ngày đó khi chính mình đánh Trương Hàng lại bị Đại Hắc cắn một cú. Một bên là tổn thương, một bên là thủ hộ… có lẽ từ một khắc ông ra tay đó, bản thân đã đánh mất quyền lợi chăm sóc đứa bé này.

“Ba ” Trương Hàng cầm tay Trương Khải Minh nói, “Trong lòng ta, người vĩnh viễn vẫn là ba của ta, người ba tốt nhất.”

Những lời này là đang khẳng định tư cách của Trương Khải Minh, cho biết cậu nguyện ý để ông chăm sóc.

Đứa trẻ này đã tha thứ cho ông, cũng không để tâm những chuyện lúc đầu, càng không để tâm lời nói tàn nhẫn của mẹ mình ngày đó, cuối cùng, cậu vẫn tha thứ cho ông. Trương Khải Minh cố sức ôm lấy Trương Hàng, đôi mắt lưng tròng đầy nước, ông vỗ vỗ vai Trương Hàng, nói: “Con ta, từ nhỏ đến lớn đều là ưu tú nhất, sau này cũng phải là ưu tú nhất!”

Trương Hàng vui mừng nở nụ cười, mặc kệ quá khứ như thế nào, Trương Khải Minh vĩnh viễn đều là cha của cậu, đó là sự thật không thể thay đổi của tình yêu thương kéo dài mười mấy năm trời.

Biết Trương Hàng ở nhà của Tiếu Nhâm không quá thuận tiện, Trương Khải Minh liền bắt đầu xem xét nhà ở sau lưng cha mẹ mình, ông định mua cho Trương Hàng một căn nhà nhỏ, kết ấu đơn giản, thích hợp cho người khiếm thị. Năm 2006, giá nhà đất ở thành phố này cũng không coi như quá đắt, Trương Khải Minh càng không thiếu tiền, hoàn toàn có thể chi trả.

“Nói cha cậu đừng mua phòng ở nữa,” sau khi Tiếu Nhâm biết chuyện này thì không ngừng vỗ vai Trương Hàng nói, “Ở đây với anh không tốt sao? Anh mỗi ngày về nhà đều thấy có người đợi mình, thật giống như đang giấu một cô vợ nhỏ, tốt biết bao nhiêu… Ôi, Đại Hắc mày đừng cắn lỗ tai tao chứ! Tao đã nói dạo này mày càng lúc càng càn rỡ rồi, mày còn như vậy tao liền tìm cho Hàng Hàng một con chó dẫn đường mới, lại đem mày đi làm thịt, nghe nói thịt chó mực là ăn ngon nhất đó!”

Càng ngày càng càn rỡ là ngươi! Vậy mà cũng dám nói Hàng Hàng nhà chúng ta là cô vợ nhỏ của ngươi? Lục Thừa Nghiệp cứ cắn mãi không tha lỗ tai của Tiếu Nhâm, chỉ là cũng không thật sự dùng sức khiến người bị thương, chỉ khiến đối phương tê ngứa một chút mà thôi. Hiện tại lực khống chế của hắn đối với thân thể này đã rất tốt rồi, giữa lý trí và bản năng hắn đã có thể khống chế và đè ép, để cho lý trí vĩnh viễn chiếm thượng phong.

Trương Hàng cười to không ngừng, men theo thanh âm ôm lấy Đại Hắc, đưa ngón tay vào miệng của hắn khẽ đẩy ra, để hắn không tiếp tục dằn vặt lỗ tai của Tiếu Nhâm nữa. Ngón tay thon dài đặt trên đầu lưỡi, Lục Thừa Nghiệp nháy mắt mấy cái, quen thuộc đem toàn bộ bàn tay của Trương Hàng đều liếm qua một lần, sau đó lại đặt hai đầu ngón tay trong miệng cắn nhẹ, không đau, chỉ là răng nanh ma sát khiến đầu ngón tay có một loại cảm giác nhột nhạt thật nhẹ. Trương Hàng sau khi mất đi thị giác thì những giác quan khác cũng mẫn cảm hơn rất nhiều, bị Đại Hắc liếm cắn như vậy, cảm giác tê ngứa từ trên tay không ngừng truyền đến, cậu dùng tay kia vỗ vỗ mặt của Đại Hắc một chút, giải phóng bàn tay rơi vào miệng chó của mình ra ngoài, dùng khăn giấy xoa xoa.

Tiếu Nhâm xoa xoa lỗ tai, nói khẽ với Trương Hàng: “Hàng hàng, cậu có phát hiện gần đây Đại Hắc càng lúc càng có xu thế thành tình? Anh đã nói với cậu, cảnh khuyển trong sở của anh có người chuyên môn huấn luyện, có thể nghe hiểu phần lớn ngôn ngữ con người, tinh khôn cực kỳ, anh còn tưởng đó là con chó thông mình nhất thế giới rồi. Thế nhưng sau khi gặp Đại Hắc, nói thật lòng, con cành khuyển kia liền bị Đại Hắc một chiêu nốc ao ngay cả tăm cũng không sủi, con chó này của cậu cũng quá thông minh rồi! Cậu biết không? Ngày hôm qua khi anh về nhà, dưới chân nó đang đạp remote, rõ ràng đang xem kênh tài chính kinh tế nha, những gì bên trong đó nói ngay cả anh cũng nghe không hiểu!”

Thân thể Lục Thừa Nghiệp cứng đờ, lỗ ta bởi vì đang ngậm ngón tay của Trương Hàng mà dựng lên trong nháy mắt tiu nghỉ xuống, ngay cả cái đuôi đang lay động cũng ủ rũ kep giữa hai chân, giống như một con chó sói không chút tiến động chạy đến bên cạnh Trương Hàng, đôi mắt cảnh giác nhìn chằm chằm Tiếu Nhâm. Tiếu Nhâm thường ngày biểu hiện ra tính cách lơ là cẩu thả, vì vậy Lục Thừa Nghiệp cũng không phong fbị hắn, thế nhưng từ biểu hiện của đối phương lúc Vương Quế Anh đến mà xem xét, Tiếu Nhâm cũng không phải loại người đầu óc đơn giản tứ chi phát đạt, tâm tư của hắn có điểm tinh tế, những chỗ không cần chú ý liền một chút ánh mắt cũng không thèm nhìn, chi tiết cần phải chú ý một sợi tóc cũng không buông tha, có lực nhạy bén quan sát, lực phân tích tinh chuẩn cộng thêm trực giác nhạy bén như dã thú, hoàn toàn la fmột người đáng sợ, tiền đồ không thể hạn lượng.

“Cậu nhìn xem, nhìn xem, nó hiện tại đang trừng mắt với anh kìa.” Tiếu Nhâm làm ra bộ dạng sợ sệt, ánh mắt lại một khắc cũng không rời khỏi Đại Hắc, trên sắc mặt còn  hiện ra nét nghi ngờ.

Trương Hàng lại là dị thường bình tĩnh vuốt ve bộ lông của Đại Hắc, ôn nhu nói: “Khi còn bé em cũng nghe qua không ít sự tích động vật có linh tính, tuy rằng có không ít chuyện có thể là bịa đặt, chỉ là không có lửa làm sao có khói. Đại Hắc so với chó bình thường thì thông minh hơn một chút, đặt ở cổ đại không chừng cũng có thể biến thành điều huyền diệu khó giải thích đâu.”

Giọng nói ôn hòa của cậu dịu dàng bình hòa sự nôn nóng trong lòng Lục Thừa Nghiệp, Đại Hắc ngoan ngoãn ghé vào bên chân Trương Hàng, cằm đặt trên đùi cậu yên lặng híp mắt, dịu ngoan như một con cừu. Trước đây nhà bạn Lục Thừa Nghiệp có nuôi chó, con chó đó luôn thích chân và giày của chủ nhân, vẫn luôn ôm chặt không chịu tha, trước đây hắn còn cảm thấy loài chó quả nhiên khẩu vị thật nặng, cái chân hôi rình của bằng hữu mình như vậy mà còn có thể ôm đến liếm tới liếm lui, hiện tại hắn cũng đã hiểu được vì sao.

Đây là mùi vị của chủ nhân, mùi vị của gia đình, là mùi vị khiến loài chó mê luyến lại an tâm. Cho dù có một chút mùi không thoải mái cũng không sao cả, chỉ cần có mùi vị của chủ nhân.

Đương nhiên, chận của Hàng Hàng hoàn toàn không hôi, vừa trắng vừa sạch.

Tiếu Nhâm nhìn chòng chọc và Đại Hắc một hồi, thấy con chó thành tinh này cứ an an ổn ổn ghé vào bên chân Trương Hàng, một tấc cũng không rời, mấy phần nghi hoặc trong lòng cũng thoải mái buông xuống.

Hắn suy nghĩ nhiều như vậy đề làm gì đâu, cho dù thật sự là thành tinh, nếu Đại Hắc biến thành người phỏng chừng cũng chỉ có thể chiếu cố Hàng Hàng tốt hơn nữa. Huống chi… cũng có thể là hắn suy nghĩ nhiều đâu, Đại Hắc chỉ là thông minh mà thôi.

Phát hiện ánh mắt dò xét của Tiếu Nhâm tiêu thất, Lục Thừa Nghiệp yên tâm tựa đầu lên bắp chân Trương Hàng, cái lỗ tai lại nâng lên, thỉnh thoảng còn khẽ lay động. Hiện tại vẫn còn là mùa hè, nhiệt độ thật cao, Trương Hàng đang mặc một cái quần hộp lửng, chân dài lộ ra, cái đầu đầy lông tựa lên da thịt đối phương, lỗ tai không ngừng phẩy phẩy, thật sự khiến Trương Hàng vừa ngứa vừa nhột.

“Đại Hắc, đừng làm rộn, ngứa.” Trương Hàng cúi người bắt lấy lỗ tai Đại Hắc, lại bị hắn ‘Ư ử’ một tiếng cắn lấy đầu ngón tay không nhả ra.

Trương Hàng giơ tay lên, muốn giải phóng ngón tay của mình ra khỏi miệng chó, thế nhưng Đại Hắc cũng theo động tác của cậu mà ngẩng đầu lên, cuối cùng ngay cả chân sau cũng đứng thẳng dậy, thoạt nhìn chẳng khác gì bị hai ngón tay của Trương Hàng nhấc bổng lên.

Bộ dạng vô lại này của Đại Hắc khiến Trương Hàng nhịn không được phì cười, vươn tay kia nắm lấy cổ của Đại Hắc xoa xoa mạnh vài cái, áp mặt lên cổ của đối phương lẳng lặng nhắm mắt lại.

Tiếu Nhâm: “…”

Loại cảm giác bản thân hóa thành bóng đèn cực lớn như vậy quả thật không tốt chút nào, Hàng Hàng, cậu vẫn là mau mau dẫn theo con chó nhà cậu dọn ra ngoài trãi qua thế giới hai người đi!

Không, là thế giới một người một chó mới đúng…

19

Trương Khải Minh quyết định mua cho Trương Hàng một căn hộ cao cấp trong tiểu khu vừa mới khánh thành gần trung tâm, đứng tên chủ bất động sản là hai người, ông cùng Trương Hàng. Trên thực tế ông vốn dự định chỉ viết tên Trương Hàng, dù sao căn nhà này cũng là ông mua cho Trương Hàng, chỉ là hiện tại Trương Hàng vẫn chưa đủ mười tám tuổi, chưa thể độc lập đứng tên chủ hộ. Trương Khải Minh mấy ngày trước đã đến tòa án, dưới sự trợ giúp làm chứng của Tiếu Nhâm và mấy vị cảnh trong tiểu khu, thành công chuyển tên Trương Hàng vào hộ khẩu của mình, hành vi bỏ lại con trẻ chưa trưởng thành đã khiến Triệu Hiểu Liên đánh mất tư cách nuôi dưỡng Trương Hàng. Trên thực tế, bọn họ còn có thể truy cứu trách nhiệm pháp luật Triệu Hiểu Liên, vứt bỏ con cái là phạm pháp, chỉ là Trương Hàng không muốn làm như vậy.

Trương Hàng đối với việc Trương Khải Minh viết tên mình lên giấy sở hữu nhà thì có chút cahàn chờ, cậu cũng không hy vọng khiến phụ thân phải gánh vác nhiều hơn, trong suy nghĩ của cậu chỉ cần thuê một gian phòng thẳng đến khi mình có thể độc lập là tốt rồi. Bất quá nghe ra sự vui vẻ của Trương Khải Minh khi dẫn mình đi xem nhà, Trương Hàng chỉ có thể nuốt những lời đó vào trong bụng. Thời điểm hiện tại cậu không thể hứa hẹn điều gì, thế nhưng cậu nhất định sẽ nỗ lực, tương lai hồi báo thật tốt cho Trương Khải Minh. Nếu như Trương Khải Minh kết hôn có con ruột của mình, như vậy cậu chính là anh cả, có thể giúp ba chiếu cố em trai em gái, mà cậu nhất định cũng sẽ vì phụ thân dưỡng lão.

Đương nhiên, hiện tại nói những lời này đều là nói suông, trên thực tế ngay cả bản thân cậu có thể tự lập hay không vẫn còn không thể nói rõ. Trương Hàng chỉ có thể đem những lời này giấu xuống đáy lòng, âm thầm lập chí.

Nhà mới cực kỳ tiện lợi, kết cấu đơn giản, cũng không có quá nhiều tường vách, Trương Hàng dưới sự giúp đỡ của Đại Hắc rất nhanh đã làm quen bố trí của nơi này. Lúc Trương Khải Minh mua nhà cũng cố ý lựa chọn loại thiết kế đơn giản, không có trang hoàng nội thất phức tạp, để tránh Trương Hàng vô ý bị va đập.

Tầng trệt của tòa nhà có một siêu thị, chỉ cần đi thang máy liền có thể xuống dưới mua sắm. Mà đội ngũ phục vụ của siêu thị mới này quả thực không tệ, nếu như Trương Hàng đột nhiên muốn mua thứ gì đó mà không tiện ra ngoài, chỉ cần gọi điện thoại sẽ có người hỗ trợ mua hàng và giao đến tận cửa, cũng không tính thêm chi phí gì.

Khi vận khí của con người ta đã đến, chuyện tốt có muốn cản cũng cản không được.

Trường khuyết tật trong mùa hè năm nay cũng vừa lúc liên hợp với cao đẳng nghề lớn nhất tỉnh, mà trường khuyết tật không những bao hàm những cấp bậc phổ thông như tiểu học, trung học, cao trung cùng với cao đẳng nghề, mà còn vì người khuyết tật thiết kế không ít nghề nghiệp chuyên môn, mà người khiếm thị cũng hiển nhiên có những ngành chuyên nghiệp được mở rộng. Đây là chính sách mới của chính phủ, trước đây người khuyết tật nói chung và khiếm thị nói riêng muốn học một ngành nghề gì cũng vô cùng gian nan, mà bây giờ, trường khuyết tật đã vì bọn họ mở ra một con đường bằng phẳng và tiện lợi.

Đồng thời, tỉnh ủy cũng ban bố một loạt chính sách có liên quan đến người khuyết tật, trong đó có một điều chính là những nơi công cộng đều phải tạo điều kiện thuận lợi cho xe lăn và không được cấm chó dẫn người mù, thậm chí còn phải bảo vệ bọn chúng, làm đến mức không được kỳ thị cũng không cho phép loạn đút thức ăn, vì quảng đại quần thể người khuyết tật mở ra một cánh cửa rộng rãi.

Lục Thừa Nghiệp mỗi ngày đều có thói quen xem tin tức thời sự và kin tế, lúc điều lệ này ban bố thì Trương Khải Minh còn chưa an bày nhà ở, bọn họ vẫn còn ở trong nhà của Tiếu Nhâm. Lúc Lục Thừa Nghiệp xem tin tức thì Trương Hàng đang cùng Trương Khải Minh đi làm đơn thôi học, đồng thời liên hệ với trường khuyết tật, mà Tiếu Nhâm thì đang nghỉ ca, sau khi ăn no ngủ thẳng thì đánh răng trong phòng vệ sinh.

Đối với việc một con chó nhiệt tình yêu thích xem tin tức kinh tế tài chính chính trị, Tiếu Nhâm đã là thấy nhưng không thể trách được rồi. Dù sao đó cũng là chó của Hàng Hàng, thông minh một chút càng có thể chiếu cố Hàng Hàng được tốt hơn, nhìn bộ dạng hèn mọn đáng khinh của Đại Hắc mỗi khi dán ở bên cạnh Trương Hàng, liền biết chắc không cần phải lo việc chó quá thông minh liền bỏ chủ nhân chạy mất. Tiếu Nhâm cảm giác mình hẳn là nên lo lắng chó thành tinh biến ra hình người, đem Hàng Hàng nhà hắn như vậy lại như vậy… Phi, hắn đang nghĩ gì thế!

Trong lúc Tiếu Nhâm đang cạo râu, đột nhiên lại nghe được tiếng chó hú hét trong phòng khách, Đại Hắc rất ít khi cao giọng như vậy, tựa hồ bản thân cũng biết nếu mình lớn tiếng sẽ làm phiền người khác, vì vậy trừ khi đặc biệt phẫn nộ hoặc kích động, âm lượng của Đại Hắc đều tương đương với người bình thường, hoàn toàn không gây ảnh hưởng đến người khác.

Tiếu Nhâm không có sự ăn ý với Đại Hắc như Trương Hàng, không thể nghe ra tình tự trong tiếng kêu của đối phương. Hắn còn cho rằng đã phát sinh chuyện gì, miệng đầy bọt cạo râu chạy ra ngoài, thế nhưng nhìn kỹ còn có thể thấy được một tia màu đỏ mỏng manh, rõ ràng là bị tiếng kêu của Đại Hắc làm sợ đến cạo phạm vào da.

Vừa chạy đến phòng khách, Tiếu Nhâm đã nhìn thấy một con chó Labrador đen tuyền cực lớn đang đứng bằng hai chân sau quờ quạng vui sướng, thoạt nhìn giống như là đang khiêu vũ, một bên khiêu vũ một bên còn không ngừng nhìn chằm chằm vào TV, cái đuôi vẫy đến dường như mông cũng đang lắc theo.

Chó biết nhảy múa sao… Tiếu Nhâm đột nhiên cảm thấy vết thương trên cằm có chút đau.

Cũng may hắn biết Đại Hắc cũng không mắc bệnh chó dại hay động kinh, liền dựa theo đường nhìn của đối phương, vừa vặn nghe được đoạn cuối của tin tức, biết đó là một vài chính sách nhắm vào người khuyết tật. Hắn yên lặng quay về phòng tắm, đem mặt cạo cho sạch sẽ, lại dán một miếng băn cá nhân lên vết thương trên cằm, tiếp đó mới mở máy tính lên mạng xem tin tức ngày hôm nay. Năm 2006 chính vụ vẫn chưa được công khai rõ ràng như sau này, bất quá làm một thành thị tiên tiến dẫn đầu trong nước, chuyện gì cũng được bầu chọn thứ nhất, thành phố này đã sớm thành lập trang web chính phủ, thuận tiện cho người dân kiểm tra động thái mới nhất của tỉnh ủy, thành ủy.

Tiếu Nhâm không mất quá nhiều thời gian đã tra được một loạt chính sách về người khiếm thị, khi nhìn đến đạo luật cho phép chó dẫn người mù có thể đi vào nơi công cộng, nhất thời hiểu được Đại Hắc vì sao lại kích động như vậy.

Chỉ là… không có lầm chứ, con chó này thật sự có thể xem hiểu tin tức? Còn biết khiêu vũ bày tỏ sự vui vẻ?

Tiếu Nhâm không khỏi cảm thấy thế giới dường như có chút huyền huyễn, hơn nữa hiện tại thời gian vẫn còn sớm, bình thường hắn cùng các chiến hữu chơi game đều đến buổi chiều mới tỉnh táo. Vì vậy Tiếu Nhâm quyết định lần nữa lên giường ngủ thêm một giấc, đại khái đến khi tỉnh ngủ liền không nằm mơ giữa ban ngày như vậy nữa đi…

Đợi đến khi hắn tỉnh dậy lần nữa, Trương Hàng đã mang theo cơm trưa quay về, Đại Hắc thì đang run đùi đắc ý kéo người đến trước TV, lần nữa nghe tin tức.

Này, TV nhà hắn là loại kỹ thuật số, có chức năng thu lại chương trình, vì vậy ngay khi Đại Hắc nghe được tin tức lập tức khởi động chức năng thu phát, chờ Hàng Hàng quay về lại bật lên sao?

Hàng Hàng, chó nhà cậu thực sự đã thành tinh rồi!

Tuy rằng trong lòng nghi hoặc, thế nhưng nhìn thấy vẻ mặt mỉm cười hạnh phúc của Trương Hàng khi ôm Đại Hắc thì Tiếu Nhâm vẫn quả đoán quyết đinh, hắn chỉ là đang nằm mộng giữa ban ngày, Đại Hắc bất quá chỉ mà một con chó dẫn đường rất thôgn minh mà thôi, thích chủ nhân, bảo vệ chủ nhân, cùng Trương Hàng sống nương tựa lẫn nhau không thể chia lìa.

Chính là như vậy mà thôi, cái gì cũng không nên suy nghĩ quá nhiều nữa.

“Đại Hắc, sau này tao đi đến đâu cũng có thể mang theo mày!” Trương Hàng vui vẻ ôm Đại Hắc, thực sự cậu có điểm kích động, ngày thường cậu luôn nội liễm nhưng hiện tại cũng không kềm được hôn một cái lên trán Đại Hắc.

“Ngao ô ~~~” Đại Hắc phát ra một tiếng kêu phi thường tiêu hồn, vươn mõm bắt đầu liếm tới liếm lui trên mặt Trương Hàng.

“Ha ha, Đại Hắc đừng làm rộn, rất nhột, đừng đùa nữa…” thanh âm của Trương Hàng vốn rất vui vẻ đến cuối cùng lại chợt trở nên ảo não, Tiếu Nhâm vội vàng lao ra khỏi phòng ngủ, khi thấy Đại Hắc đang đè Trương Hàng xuống đất, móng vuốt đè lên vai cậu, đầu lưỡi không ngừng liếm láp, từ mặt đến cổ, từ cổ đến xương quai xanh, thậm chí còn muốn dời xuống sâu nữa. Tiếu Nhâm lập tức đóng vai anh hùng cứu mỹ nhân, đem Trương Hàng kéo lên ghế salon, lại lấy một cái khăn bông qua cho cậu lau nước bọt, đồng thời còn cảnh giác nhìn Đại Hắc..

Thành tinh thì có thể, rắp tâm bất lương thì không được!

Thân thể Lục Thừa Nghiệp cứng đờ, biết gần đây có quá nhiều việc thuận lợi khiến bản thân mình có chút quá hí hửng rồi. Hắn chớp mắt, trong lòng cười hắc hắc, trực tiếp hướng về phía Tiếu Nhâm nhào đến.

“Đại Hắc mày đang làm gì, đừng liếm đừng liếm, mày đang liếm hay đang cắn đó! Người đâu, cứu mạng, Hàng Hàng cứu mạng…”

Trương Hàng lại phi thường không có lương tâm ngồi ở một bên nghe náo nhiệt, cực kỳ vô tội buông tay trước lời hô cứu mạng của Tiếu Nhâm: “Nhâm ca, người đang ở đâu vậy, ta nhìn không thấy nha, Đại Hắc, mày đang làm gì?”

Đại Hắc dang khi dễ Tiếu Nhâm, đem hắn đặt ở dưới thân, một ngụm cắn rách cổ áo của hắn, bắt đầu gặm cắn các kiểu. Đối với Trương Hàng hắn chỉ ôn nhu liếm liếm, đối với Tiếu Nhâm lại là các loại gặm cắn, là cái loại rất đau kia! Tiếu Nhâm khóc không ra nước mắt, người duy nhất có thể hỗ trợ hiện tại là Trương Hàng, thế nhưng bộ dạng kia nhìn thế nào cũng giống như thấy chết mà không cứu, tùy ý để chó nhà mình khi dễ hắn. Cuối cùng, khi Tiếu Nhâm ngồi dậy đã là một thân chật vật, cả người đầy dấu răng, mặt thì ướt sũng nước bọt.

“Hừ! Thật không có nghĩa khí! Còn nói là huynh đệ đâu?” Tiếu Nhâm giận dỗi với Trương Hàng, đôi mắt trừng to so với chuông đồng còn lớn hơn.

Thế nhưng biểu tình này của hắn cũng chỉ có thể vứt cho chó xem, Trương Hàng căn bản nhìn không thấy, vuốt vuốt Đại Hắc đang dán vào bên cạnh mình, vô tội nói: “Tiếu ca, anh cũng biết em không nhìn thấy, làm sao có thể ngăn cản hai người. Xin lỗi, em chính là vô dụng như vậy…”

Nói xong còn cúi đầu dán trán vào trán của Đại Hắc, giả thành bộ dạng bi thương gần chết.

Tiếu Nhâm: “…”

Ai cần cậu nhìn thấy! Ai cần cậu ra tay ngăn cản chứ! Chó nhà cậu còn cần người ta dùng sức dạy dỗ sao? Trực tiếp nói một câu là có thể đem nó gọi trở về. Ta nói, Hàng Hàng có phải ngươi đã học xấu hay không, vì sao gần đây dường như trở nên có chút đanh đán rồi.

Nói mới nhớ, cái bộ dạng khóc lóc vừa rồi còn nhìn thật quen mắt nha, dường như ngày đó lúc Vương Quế Anh tới mình cũng từng bày ra bộ dạng như vậy…

Tiếu Nhâm lúng túng chạy ào vào phòng tắm, đem nước bọt trên người mình tắm sạch. Hắn lúng túng lau mặt, hình như bản thân đã dạy hư người khác rồi?

Lúc này, Trương Hàng lại là ngồi tại phòng khách “Giáo dục” Đại Hắc: “Sau này không được khi dễ Nhâm ca nữa, cũng đừng lúc nào cũng liếm cổ, rất nhột.”

“Ngao ô ~~” Lục Thừa Nghiệp hài lòng tựa đầu vào vai Trương Hàng, dù sao tương lai cũng chính là hắn và Trương Hàng hai người ở với nhau, Trương Khải Minh chỉ thuê một người giúp việc đến nhà làm cơm dọn dẹp theo giờ, mỗi ngày hai lần, còn lại phần lớn thời gian đều là hắn cùng Trương Hàng trảii qua.

Sau này chính là thế giới hai người rồi… Lục Thừa Nghiệp khẽ ngẩng đầu, sung sướng suy nghĩ một chút về thời gian sắp tới, nhịn không được lại liếm liếm ngón tay của Trương Hàng.

Vài ngày sau, Trương Khải Minh đã thu thập nhà ở xong, Tiếu Nhâm cũng xin nghỉ một ngày giú Trương Hàng mang số hành lý cũng không quá nhiều của mình hời đến nhà mới. Hắn sau khi khảo sát xong hoàn cảnh nơi này cũng gật đầu biểu thị rất hài lòng, an tĩnh, ngăn nắp, sạch sẽ, những nhu cầu sinh hoạt thường nhật đều cực kỳ tiện lợi, rất thích hợp cho Trương Hàng ở lại. Bất quá giá cả không tính là thích hợp, lần này Trương Khải Minh đã thực sự dùng không ít tiền.

Ngẫm lại, người làm ba này thực sự cũng là phí hết tâm tư, chỗ này quả thực vô cùng tốt, vừa có thể khiến ông sau này sẽ không cảm thấy quá bạc đãi Trương Hàng, mà lại vừa lúc để cho cậu nhận được điều kiện sinh hoạt tốt nhất. Sau khi hoàn thành chuyện này, trong lòng Trương Khải Minh giống như dỡ đi được một tảng đá, nét mặt c giãn ra không ít.

….

Tháng chín, ngày tựu trường của học sinh, Trương Hàng chính thức xin nghỉ học, Trương Khải Minh và Đại Hắc cùng đưa cậu đến trường khuyết tật báo danh.

20

Bởi vì trước không có nền tảng, thế nên Trương Hàng không thể trực tiếp vào học chương trình cao trung của trường khuyết tật, cậu phải cùng những người vừa đăng ký tham gia lớp dự bị chữ nổi một năm mới có thể lựa chọn tiếp tục học lên cao trung hay trung cấp nghề. Trước đó cậu cũng đã học một năm cao trung, chờ một năm sau, sau khi khóa dự bị kết thúc, nếu vẫn muốn học tiếp thì có thể tham gia cuộc thi xếp lớp, chỉ cần thành tích đạt yêu cầu liền có thể trực tiếp học năm hai, nếu như không đủ điểm cũng chỉ có thể lần nữa học lại một lớp.

Trường khuyết tật của thành phố này hiện tại là trường có cơ sở vật chất hoàn thiện nhất cả nước, trình độ giáo dục cũng là cao nhất. Không chỉ có người bản địa đến đây đi học, mà những thành thị gần đó cũng có không ít người mộ danh mà đến, mà trường cũng đặc biệt xây vài tòa túc xá, tất cả đều có thiết kế đặc biệt thuận tiện cho người khuyết tật, ở mỗi khu còn có nhân viên chuyên môn quản lý chiếu cố bọn họ. Những học sinh vừa tới không quá quen thuộc còn được phân cho một nhân viên chuyên môn trợ giúp qua thời gian làm quen ban đầu, phòng ngủ đều là từng gian độc lập, hoàn cảnh phi thường tốt, mà bước tính chất của trường học là công ích, thế nên tiền học phí cũng không quá cao.

Dựa theo tiêu chuẩn lệ phí của trường, tài khoản mấy vạn đồng trước đó của Trương Hàng cũng đủ cho cậu yên ổn đi học vài năm, như vậy có nghĩa là, cho dù Trương Khải Minh thật sự mặc kệ cậu, cậu cũng có thể tìm được nơi dừng chân cùng người chăm sóc.

Bất quá… sờ sờ Đại Hắc vẫn đang ngồi bên cạnh không hề rời đi, Trương Hàng vẫn nghĩ ở bên ngoài cũng có chỗ tốt, tuy rằng trên đường đi học cũng không an toàn lắm, thế nhưng có Đại Hắc hỗ trợ, cậu tưởng tượng Đại Hắc.

Dựa theo ý tứ của Trương Khải Minh, Trương Hàng sau khi học xong lớp dự bị nhất định phải học tiếp cao trung. Tuy rằng hiện nay trong nước chưa từng nghe đến việc người khiếm thị thạm gia thi đại học, thế nhưng nước ngoài thì vẫn có mà! Trương Khải Minh âm thầm siết chặt nắm tay, ông nhất định phải nỗ lực kiếm tiền, phải chu cấp đầy đủ cho Hàng Hàng xuất ngoại du học.

Thế nhưng Trương Hàng lại vừa ý con đường học nghề, theo dự tính của cậu thì học lớp dự bị một năm, lại học trung cấp nghề hai năm, sau khi tốt nghiệp cậu cũng chỉ có mười chín tuổi, nhất định có thể mau chóng tìm được công việc thích hợp, không để làm phiền người khác, càng không để cho Trương Khải Minh bởi vì việc học của mình mà làm việc vất vả, lại cùng người nhà phát sinh mâu thuẫn. Bất luận là bà Trương hay cậu đều là người Trương Khải Minh quan tâm nhất, khi hai người quan tâm nhất phát sinh mâu thuẫn với nhau, người đứng tiwã như ông sẽ cực kỳ khó xử. Hiện tại ông có thể mua nhà, chu cấp cho cậu chỉ sợ cũng là thành quả sau khi tranh đấu thật lâu của ông với cha mẹ, nói không chừng ngay cả chuyện mua nhà ông cũng chưa nói cho bọn họ biết.

Trương Hàng rất rõ tình huống hiện tại của mình, cậu nghĩ xuôi theo hiện thực buông tha nguyện vọng tiếp tục đi học, lựa chọn con đường đi làm tương đối cụ thể. Nói cách khác, cậu đã từng dùng thành tích thủ khoa thi vào cao trung trọng điểm của tỉnh, thế nhưng trình độ học vấn cao nhất trong tương lai có thể chỉ là… trung cấp nghề.

Ý niệm này Trương Hàng tạm thời không nói với Trương Khải Minh, để tránh đánh gãy sự tích cực của ông, cũng không nói cho Tiếu Nhâm biết, Tiếu Nhâm cũng là quan tâm cậu, hy vọng cậu có thể học càng cao càng tốt.

Cậu chỉ có thể trong đêm khua vắng người ôm lấy cổ Đại Hắc, nhẹ nhàng cọ cọ, đem ý nghĩ của mình chậm rãi nói ra. Lúc đó vẻ mặt của cậu chính là cực kỳ bình tĩnh, giọng nói cũng vô cùng ôn hòa, mà giữa đem đen yên tĩnh không có ánh sáng đó, Lục Thừa Nghiệp dựa vào năng lực nhìn xuyên bóng đêm của mình, nhìn thấy trong mắt cậu một mảnh trống rỗng cùng thần sắc cam chịu.

Hàng Hàng của hắn là đứa trẻ nặng biệt nỗ lực, cũng cực kỳ có thiên phú, là nhân tuyển có hy vọng thi vào Bắc Đại, Thanh Hoa1, dựa vào thành tích của bản thân để giành học bổng nước ngoài. Thiếu niên Trương Hàng ngày đó đã từng tâm sự với Đại Hắc vẫn chưa trưởng thành nguyện vọng của mình như vậy, lúc đó cậu còn đang khó xử phân vân, không biết xuất ngoại du học có thể mang Đại Hắc theo hay không. Cậu luyến tiếc để Đại Hắc lại, ba ba đã từng nói qua, thú cưng mình nuôi thì phải phụ trách tới cùng, động vật cũng là sinh mạng, là trách nhiệm, không phải là đồ chơi nhất thời.

Lúc đó Lục Thừa Nghiệp chỉ là nhàm chán động động lỗ tai, tỏ vẻ như mình còn đang nghe chứ cũng không để những lời nói này trong lòng, còn cho rằng sức tưởng tượng của thiếu niên quả là quá xa rồi, việc đó muốn xảy ra ít nhất cũng cần năm sau năm nửa, một con chó như hắn không biết lúc ấy đã được quăng cho người nào.

Mà bây giờ, hắn lại tinh tường nhớ đến ngữ điệu, biểu tình và ánh mắt của thiếu niên lúc đó, tất cả đều tràn đầy mong chờ, đối với tương lai rực rỡ của mình mang theo thật nhiều kỳ vọng. Mà bây giờ, tất cả mọi thứ của cậu đều vì đôi mắt không khỏe mà rơi vào vực sâu tăm tối, vô luận có nỗ lực thế nào, vùng vẫy nắm chặt giấc mơ đã  từng của mình như thế nào, lại chỉ có thể bắt được một mảnh hắc ám vô tận.

Giấc mộng của cậu, cũng không phải tan nát mà là vĩnh viễn chìm trong bóng đêm tĩnh lặng, không bao giờ có khả năng tỉnh lại lần nữa.

Cậu vẫn như trước, lộ ra nụ cười ấm áp lại kiên cường, ở trước mặt mọi người đều là hiểu chuyện tự lập đến thế. Chỉ có trong đêm khuya vắng người, trước mặt Đại Hắc mới có thể lộ ra một chút yếu đuối.

Lục Thừa Nghiệp gác cằm lên đầu gối Trương Hàng, để cậu có thể vươn tay chạm vào cơ thể mềm mượt của mình, hắn cái gì cũng không làm được, chỉ có thể ở loại thời khác này, dùng trình độ lớn nhất hiển lộ sự tồn tại của bản thân, để Trương Hàng biết được, cho dù có phải vĩnh viễn tồn tại trong bóng tối, cậu cũng còn có một con chó đến bầu bạn cùng mình.

Sinh hoạt trong trường rất êm đềm, lớp của Trương Hàng không có thành viên quá trẻ tuổi, đa số đều đã biết chữ, là những người thị lực suy giảm hoặc gặp tai nạn bất ngờ mà đánh mất ánh sáng. Phần lớn trẻ con đều bị đưa đến lớp dự bị tiểu học, những đứa trẻ này đại bộ phận đều là trời sinh mất đi thị lực, bọn họ cần phải học mọi thứ từ đầu.

So với những đứa trẻ đó, lớp mà Trương Hàng tham gia có trình độ cao hơn không ít, vốn đều đã biết chữ, phần lớn đại để đã từng thấy trời xanh mây trắng, có sự lý giải về thế giới, năng lực học tập cũng lớn. Dưới sự giúp đỡ của giáo viên, bọn họ từng chút từng chút một học được cánh dùng ngón tai, lỗ tai và mũi đến nhận thức thế giới. Bởi vì thính lực đối với người khiếm thị là chuyện hết sức trọng yếu, vì vậy lớp học này cũng rất an tĩnh, khi lên lớp phần lớn chỉ nghe thanh âm giáo viên giảng bài, ngay cả tiếng hít thở cũng được kềm chế đến cực nhẹ.

Vào thời gian nghỉ ngơi, Trương Hàng cũng có bắt chuyện với những bạn học khác, cậu nhận thức một cô gái có thanh âm thanh thúy dễ nghe gọi Diêu Tĩnh Di, từng là thành phần tri thức có thu nhập cao, nhưng bởi vì tai nạn xe cộ mà bị mù, chồng cô cũng vì thế mà ly hôn, hiện tại đang ở cùng cha mẹ. Lòng dạ của cô rất rộng rãi, cực kỳ bình tĩnh tiếp nhận một loạt đã kích trong cuộc sống, chỉ là thỉnh thoảng cũng sẽ lâm vào hoang mang: “Công việc trước kia của tôi đã không thể làm nữa, cha mẹ tuổi tác cũng lớn, chính là thời điểm cần tôi chiếu cố, vậy mà bọn họ lại phải chăm sóc ngược cho tôi. Hiện tại tôi lại không có thu nhập, sau này cũng không biết nên làm cái gì mới tốt… còn có bạn đời…. Thật lòng mà nói, chồng tôi ly hôn thật sự khiến tôi bị đả kích rất lớn, thế nhưng hiện tại là loại tình huống này, tôi cũng không thể nói với cha mẹ tôi có bao nhiêu khổ sở, bởi vì bọn họ cũng rất khổ sở rồi. Tôi cứ nghĩ một mình nhất định không thể chống đỡ được nữa, muốn tìm một người đến an ủi tôi, thế nhưng người đàn ông đó lại cố ý ngay lúc này mà rời đi…. Còn tôi hiện tại đã thế này, còn có thể tìm được một người khác sao?”

Vấn đề này đại khái đã vây khốn cô thật lâu, bất quá trong lúc nói ra trong thanh âm cũng không có ý tứ khóc thầm, chỉ là mê mang không tìm được phương hướng. Tính cách của Trương Hàng tốt, lại hiểu biết rất nhiều, là loại hình tương đối ổn trọng lại có thể tiếp thu thực tế trong lớp học, Diêu Tĩnh Di rất thích nói chuyện phiếm cùng cậu, chỉ là trong lời nói của cô còn mang theo một vẻ yếu đuối mê hoặc nhân tâm, tiếc rằng, Trương Hàng lại nghe không hiểu.

Sau này, Diêu Tĩnh Di nghe nói Trương Hàng chỉ mới có mười sáu tuổi liền không lại bắt chuyện cùng cậu mà tiếp cận một người đàn ông có thanh âm trầm thấp ổn trọng, đồng thời trước khi nói chuyện còn hỏi thăm tuổi tác của đối phương, sau khi nghe nói đã hơn ba mươi mới yên tâm tiếp tục trò chuyện.

Cái chuyển biến này khiến Trương Hàng không khỏi sửng sốt một chút, bất quá rất nhanh liền bỏ qua. Cậu hiểu được, Diêu Tĩnh Di cũng không phải muốn câu dẫn ai, cô chỉ là quá khổ sở cùng bị đè nén quá nhiều, nàng cần tìm một người để thổ lộ, so với sự an ủi của người thường, sự đồng cảm của những người cùng chịu cảnh khiếm thị càng thêm có thể chạm vào lòng nàng. Bất quá, cho dù là như vậy cũng không đại biểu nàng cần một đứa trẻ vị thành niên đến an ủi cảm thông.

Trẻ con sao… Trương Hàng thở dài một tiếng, ở trên thế giới này với độ tuổi của cậu thật sự là quá nhỏ, nhỏ đến ngay cả quyền lợi công dân còn rất nhiều mục không có, nhất định phải đến mười tám tuổi mới có khả năng độc lập sinh tồn.

Còn có một thanh âm tương đối quen thuộc, là giọng nói của một người trẻ tuổi có chút chói tai, đại khái là thanh niên tuổi không lớn lắm, trong giờ học hắn cũng tận lực giữ yên lặng, thế nhưng sau khi giải lao thì liền không nhịn được mà than thở oán trời trách đất, cảm thấy toàn bộ những việc xui xẻo nhất trên thế giới này đều đổ lên người hắn. Mà trên thực tế, từ lời nói của hắn Trương Hàng nghe được gia đình hắn rất có của cải, còn có anh chị em không ít, không cần hắn phải lo lắng việc chăm sóc cha mẹ, thậm chí còn có người đặc biệt đến chiếu cố hắn. Hơn nữa còn có người nói cha mẹ hắn còn giúp hắn mua một phần đầu tư, mười năm sau liền mỗi tháng có thể lãnh lợi tức, số tiền đó đủ cho hắn sinh sống đến già.

Bất quá, Trương Hàng cũng hiểu, hắn hoàn toàn không phải loại đứng nói không biết đau thắt lưng, mà là bởi vì đánh mất ánh sáng khiến cho cả người trào lên cảm giác bất lực, cho dù biết rõ cuộc sống sau này của mình cực kỳ thoải mái cũng vô pháp trấn an trái tim của hắn. Cha mẹ chỉ có thể giúp hắn bảo đảm sinh tồn, nhưng đó không phải là sống.

Trong trường học có bao nhiêu loại người thì có bấy nhiêu dạng vấn đề, tất cả mọi người đa phần đều cảm thấy bất lực và  mất mác, chỉ cần cố qua đoạn thời gian này là có thể chậm rãi tốt lên. Giáo viên trong trường cũng không riêng chỉ dạy về kiến thức, còn cần thời thời khắc khắc chú ý tình trạng tâm lý của học sinh mình, chỉ cần phát hiện có chuyện không đúng liền báo lên trên, nếu quá nghiêm trọng còn cần phải an bày tư vấn tâm lý. Ở trong mắt giáo viên chủ nhiệm, đứa bé Trương Hàng này lại là người ổn trong nhất, cậu không ai oán, không than thở, mỗi ngày đều an tĩnh học tập kiến thức, đồng thời quy hoạch thời gian của mình rất tốt, bình thường sau khi học xong còn cầm sach ngoại khóa đến hỏi giáo viên những việc không hiểu.

Trong thời kỳ trưởng thành ngoài ý muốn bị mù, hơn nữa còn là trong độ tuổi mẫn cảm dễ nổi loạn, rất nhiều đứa trẻ gặp bất trắc ở thời kỳ này đều chỉ có thể cam chịu hoặc phát sinh phản ứng tiêu cực, thế nhưng Trương Hàng lại thích nghi vô cùng tốt, so với bất kỳ ai trong lớp cũng tốt hơn.

Vì vậy sau khi tan học, giáo viên thỉnh thoảng cũng không nhịn được hỏi thăm tình huống gia đình Trương Hàng, lúc này mới ngạc nhiên phát hiện, trong lớp mỗi người đều có một hoàn cảnh khác nhau, mà hoàn cảnh gian khổ nhất sợ rằng chính là đứa bé này.

Bởi vì bọn họ có thể đến trường tối thiểu là có nguồn kinh tế, có người chiếu cố. Mà từ trong lời kể hời hợt của đứa bé này, lão sư lại nhận thấy được cậu cơ hồ không nơi nương tựa.

“Vậy em bây giờ… chỉ sống có một mình sao?” Giáo viên chủ nhiệm kinh ngạc hỏi, “Em làm sao chăm sóc bản thân?”

Trương Hàng không chút do dự nào trả lời: “Em có Đại Hắc.”

Đại Hắc là một con chó dẫn đường, cậu nhập học đến nay đã được mấy tháng, mỗi ngày đều thấy nó đưa Trương Hàng đến trường, sau đó vẫn ngồi xổm trước cửa trường học đợi Trương Hàng tan lớp, một tấc cũng không rời, gió mặc gió mưa mặc mưa.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *