Lăng Tiêu – chương 27 [text]

Chương 27

Lăng Tiêu đơn giản hướng Đại tướng quân Hàn Tín Trung nói chuyện công một chút liền đi theo Chử Dịch Phong vào doanh trướng. Vào doanh trướng Lăng Tiêu cho mọi người lui ra, không đợi Chử Dịch Phong nói chuyện đem người gắt gao ôm vào trong ngực hôn xuống.

“Lăng Tiêu …Ngô …”

Hai người chỉ là một tháng ngắn ngủi không thấy, nhưng Lăng Tiêu cảm thấy đối với người trước mắt tưởng niệm sớm tràn đầy như biển hồ, bức bách hắn từ hoàng thành thúc ngựa không ngơi nghỉ chạy đến đây chỉ để ôm lấy Chử Dịch Phong, hôn môi y.

Tình cảm một khi không được khống chế, Lăng Tiêu chỉ cảm thấy áp lực đau khổ mấy năm nay bị lý trí kiềm chế toàn bộ thích phóng ra. Khi nào thì động tâm ? Khi nào thì yêu? Khi nào thì đã vì người này, không để ý sinh tử.

Có lẽ là hai người lúc mới gặp, có lẽ là khi Chử Dịch Phong kinh sợ lưu luyến si mê hắn, có lẽ là khi thấy y đem chữ mình túy tay viết trân trọng mang ở trên người.

Ở rất nhiều năm sau, Chử Dịch Phóng lần lượt hỏi hẳn, khi đó Lăng Tiêu cũng không thể nói rõ. Giống như tình cảm này từ khi sinh ra liền chôn dưới đáy lòng, chỉ chờ đến khi gặp người này, trong nháy mắt chui từ dưới đất lên nẩy mầm. Rồi đến ngày này, rốt cục trưởng thành như đại thụ có thể che trời.

Lăng Tiêu buông Chử Dịch Phong trong ngực đang hô hấp dồn dập ra. Chử Dịch Phong còn chưa kịp phản ứng, Lăng Tiêu lại ôm Chử Dịch Phong làm cho hắn nằm ở trên giường trong doanh trướng, còn mình thì quì một gối nhìn y. Lăng Tiêu hô hấp dồn dập, hắn rất ít khi thất thố như vậy, lo lắng làm cho người yêu sợ hãi, Lăng Tiêu kiệt lực bình phục tâm trạng nhìn Chử Dịch Phong trước mắt. Thấy y mê man vừa sợ lại vừa vui, nghĩ mình mấy ngày nay đều lo lắng cho y, Lăng Tiêu trong lòng nảy sinh một chút tức giận, nhẹ nhàng lấy tay tát Chử Dịch Phong một cái, thấp giọng nói: “Vì sao không nói cho ta biết sẽ ra tiền tuyến ?!”

Chử Dịch Phong bị đánh nghiêng đầu đi, ngây người một chút, trong chớp mắt hiểu được, Lăng Tiêu… Lăng Tiêu là vì y tới nơi này!

Chử Dịch Phong mấy ngày này cũng thật sống không tốt. Y chưa bao giờ chân chính sinh hoạt ở chiến trường. Mấy năm nay chỉ trông vào cữu cữu nhắc nhở lý luận suông. Chân chính đối mặt với sa trường máu chảy thành sông, tư vị này rất khó chịu. Huống chi đối mặt địch nhân cũng không phải dân tộc Hung Nô, mà đều là thần dân của Chử Vương triều.

Trước khi xuất phát kỳ thật là y muốn nói cho Lăng Tiêu, nhưng Thái tử nhắc nhở y không nên để Thái tử phi biết. Nên Chử Dịch Phong liền thay đổi chủ ý, y sợ mẫu thân lo lắng nên không nói cho mẫu thân. Đương nhiên cũng không thể nói cho Lăng Tiêu, tuy rằng biết Lăng Tiêu nhất định sẽ lo lắng.

Chử Dịch Phong đã yêu thích Lăng Tiêu rất nhiều năm, hơn nữa là không hề trông mong Lăng Tiêu yêu thương y, y chưa bao giờ nghĩ qua Lăng Tiêu có thể chân chính tiếp thu tình cảm của y. Thậm chí trước kia y đối Lăng Tiêu đủ loại lấy lòng cũng không phải vì muốn theo đuổi hắn. Chử Dịch Phong chính là đơn thuần nghĩ muốn đối tốt với Lăng Tiều thôi.

Lăng Tiêu là quan văn, vẫn là công bộ lang trung, trong triều không có bất luận lý do mà phái hắn đến đây.

Chử Địch Phong đột nhiên nhắm mắt, âm thầm khóc không ra tiếng. Y tuy đầu óc không lắm sáng suốt rốt cục suy nghĩ cẩn thận, cũng biết Lăng Tiêu là vì y không quản xa ngàn dặm đi tới sa trường nguy cơ tứ phía.

Chử Dịch Phong giống phạm nhân chưa bao giờ chờ đợi được tự do, đột nhiên được tuyên bố phóng thích, khống chế không được bật khóc.

Lăng Tiêu trên đường bôn ba nhiều ngày cũng chưa bao giờ cảm thấy khó chịu như vậy, đau lòng cúi đầu khẽ hôn nước mắt trên mặt Chử Dịch Phong, thấp giọng nói: “Đánh đau sao? Đừng khóc…”

Lăng Tiêu ôn nhu vuốt ve hai má Chử Dịch Phong rồi lần xuống tới cổ. Nhịn không được giải khai áo giáp, cởi ra chiến bào của y… Lăng Tiêu lấy tay từng chút lần vào bên trong giải khai y phục của Chử Dịch Phong. Thấy rõ ràng bên trong y mặc kiện áo lót mà ngày ấy Lăng Tiêu đã cho y lúc y tắm rửa ở chỗ hắn.

Chử Dịch Phong thẹn thùng lau nước mắt, đỏ mặt thuận theo cho Lăng Tiêu cởi đi y bào, thấy Lăng Tiêu dừng lại, chính mình nhìn thấy áo lót trên người cũng đỏ mặt, lắp ba lắp bắp nói: “Không phải… Vốn là nghĩ muốn cất giữ … Sợ bị phá hư, nhưng sau lại, ta, ta chính là nghĩ muốn…”

Có thế làm cho tâm hắn đau ít đi một chút không?

Lăng Tiêu không cởi y phục của y nữa, chỉ là ôn nhu hôn cái miệng không ngừng giải thích của Chử Dịch Phong, cúi xuống lấy thân mình đặt ở trên người y, mê luyến vuốt ve, hôn môi, sau một lúc lâu mới buông Chử Dịch Phong ra.

Lăng Tiêu hô hấp có chút thô, thân mật cúi đầu cùng Chử Dịch Phong trán đối trán, hôn vào môi y, giọng khàn khàn: “Đại chiến sắp tới, trước buông tha đệ…”

Chử Dịch Phong mơ mơ hồ hồ biết Lăng Tiêu đang nói cái gì, nhưng vẫn không dám nói lại. Hạnh phúc đối với y tới quá nhanh, như đại hạn ba năm đột nhiên xuất hiện một cơn mưa lớn, Chử Dịch Phong còn có chút không biết làm sao.

Không có hứa hẹn, không có thề non hẹn biển, liền như vậy ở cùng một chỗ, như thế tự nhiên lại kinh tâm động phách.

Lăng Tiêu đem Chử Dịch Phong kéo đến, cùng y thân thiết ngồi cùng một chỗ, không cho y mặc vào áo giáp nặng nề, lấy ra tấm thảm cẩn thận đem Chử Dịch Phong bao lại, chính mình ôm lấy y, kiệt lực bình phục tâm tình, chậm rãi nói thế cục hiện tại ở hoàng thành .

Lăng Tiêu lược quá trình mình như thế nào cầu thỉnh mới có thể đến nơi đây, chỉ nói là Vi Tranh cho hai mươi người trên đường từ hoàng thành truyền đến tin tức.

“Vì sao vẫn luôn muốn lương thảo? Bắc Thọ cùng Bạch Thạch Giang vẫn luôn hướng nơi này cung ứng lương thảo, còn chưa đủ sao?” Nói xong chính sự, Lăng Tiêu vẫn nhịn không được lấy tay xoa nhẹ bụng dưới của Chử Dịch Phong rồi hỏi, “Đệ đói bụng sao?”

“Không có.” Chử Dịch Phong mặt đỏ lên, do dự nắm lấy tay Lăng Tiêu đang đặt trên bụng mình, dừng một chút, nói: “Bắc Thọ ngược lại có cho lương thảo đến, cũng đủ ăn, Bạch Thạch Giang đưa qua lương thảo lúc nào? Lương thảo trong quân vẫn luôn đều đủ dùng, ta cũng không biết Hàn Tướng quân vì cái gì vẫn luôn hướng triều đình xin lương…”

Chử Dịch Phong nhớ lại nói: “Ta đã từng hỏi, Hàn Tướng quân nói lương thiếu không thể ổn định quân tâm, nhưng trước kia cữu cữu đã dạy ta, lương thảo ở hậu phương vẫn luôn cung ứng, cũng không cần trữ hàng nhiều lắm, một là trong quân tồn nhiều dễ dàng bị địch tập kích, hai là khi hành quân không tiện… ngày đó ta cũng cùng Hàn Tướng quân nói qua, nhưng hắn nói ta kiến thức không nhiều, nghe hắn đúng hơn.”

Lăng Tiêu nâng phượng nhãn, cười nhạo: “Theo ta được biết, vị Hàn Tướng quân tuy là xông pha chiến trường nhiều năm, nhưng cuộc chiến ở Giang Độ năm đó hắn bất quá chỉ là một tên quân giữ cửa, dựa vào cữu cữu được phong tướng quân, sau lại ở hoàng thành sống an nhàn sung sướng mười mấy năm, hừ.”

Chử Dịch Phong không thích Hàn tướng quân, cũng chưa cùng phụ họa, nhưng vẫn gật đầu nói: “Ta cũng hiểu được… Hàn Tướng quân có khi nói không đúng, như là lần trước…”

Chử Dịch Phong đem lần trước tương kế cùng phản quân giao chiến trong tình huống nhất ngũ nhất thập nói hết ra, lo lắng nói: “Từ đầu tới đuôi ta đều cảm thấy không đúng, nhưng lúc trước phụ vương từng có dạy qua, muốn ta mọi việc đều nghe lời Hàn Tướng quân, nhưng ta sợ…”

Lăng Tiêu càng nghe lửa trong lòng càng lớn ! Hàn Tín Trung thật sự quá thủ đoạn. Một mặt né tránh không dám giao chiến, một mặt lại đem Chử Dịch Phong như bao cỏ ra chống đỡ, hy vọng phản tặc Trương Kế cảm động đến đầu hàng sao? Đúng là ấu trĩ. Nếu không như vậy thì sao liên lụy Chử Dịch Phong bị đánh bại.

Lăng Tiêu hiểu được tại sao lúc trước Vi Tranh luôn để mắt lo lắng. Vi Tranh dạy Chử Dịch Phong nhiều năm, Chử Dịch Phong lần đầu xuất chiến, Vi Tranh nhất định là hy vọng Chử Dịch Phong có thể ở dưới trướng của mình rèn luyện. Loại ý muốn bảo hộ này tuy rằng làm cho Lăng Tiêu có chút ăn dấm nhưng hắn có thể hiểu được. Lăng Tiêu trong lòng đối với cữu cữu vừa cảm kích cũng có chút vui sướng khi người gặp họa. Vi Tranh không thể nhìn đứa nhỏ này đi từng bước một lớn dần, cũng không thể tới nơi này vì Chử Dịch Phong kháng địch, nhưng Lăng Tiêu lại làm được.

Lăng Tiêu lúc này đã quyết định chủ ý, cười nhẹ giọng trấn an nói: “Thôi, trong lòng ta đều biết, mấy ngày này có từng bị ủy khuất gì? Có người khi dễ đệ? Có người nào không nghe lời đệ? Đều nói cho ta ”

“Không có.” Chử Dịch Phong nghe lời nói của Lăng Tiêu chỉ cảm thấy trong lòng ngọt ngào, lắc đầu, “Đến nơi này cùng trong cung liền không giống nhau, huynh…” Chử Dịch Phong có chút lo lắng: “Trong quân vừa khổ lại bẩn, huynh ở đây…”

Lăng Tiêu biết Chử Dịch Phong muốn nói gì, cười khẽ cúi đầu hôn hai má Chử Dịch Phong, nghĩ nghĩ nói: “Trong quân mỗi ngày ăn cái gì? Như thế nào mà gầy đi rồi…”

Lăng Tiêu nói xong nhịn không được nhẹ nhàng vuốt ve xoa nắn thân thể ngây ngô trong ngực, cảm thụ được Chử Dịch Phong ẩn nhẫn sợ run.

Chử Dịch Phong tuy rằng thẹn thùng nhưng không có lá gan tránh khỏi tay Lăng Tiêu, huống chi y cũng hiểu được như vậy thân mật thực thoải mái….

Chử Dịch Phong dùng sức lắc đầu làm cho mình thanh tỉnh một chút, bình tĩnh nói: “Mỗi ngày buổi sáng là hai cái bánh bao một chén cháo, giữa trưa cùng buổi tối đều là bốn màn thầu, có khi sẽ có đồ ăn.”

Sao có thể ít như vậy, Lăng Tiêu cúi đầu hỏi: “Vậy đệ ăn cái gì?”

“Cũng giống vậy a.” Chử Dịch Phong mờ mịt ngẩng đầu nhìn Lăng Tiêu, “Bất quá ta nếu còn đói có thể ăn thêm vài cái màn thầu, ta cũng không câu nệ .”

Lúc này màn thầu cũng không phải màu trắng như bình thường, hơn nữa trong quân vì bảo tồn lương khô, đều là trước hết đem số lượng lớn màn thầu ra phơi nắng, tư vị kia như thế nào có thể nghĩ ra.

Lăng Tiêu nhịn không được đau lòng: “Đệ sao không có đầu bếp? Như thế nào mà làm tướng quân cùng binh sĩ ăn giống nhau?!”

“Hoàng gia gia năm đó định ra quy củ… Làm tướng cùng binh sĩ phải cùng ăn cùng ngủ một chỗ.” Chử Dịch Phong ngơ ngác nói, “Thái phó đã dạy, huynh quên?”

Quên cái đầu ngươi đó! Lăng Tiêu bị tức đến không nói được, đối với ngốc tử cũng không dùng nhiều lời, xoa nhẹ đầu của y, nhẹ giọng nói: “Không quên, ta trên đường đến đây đã phái thân binh đi mua không ít đồ vật, mà đồ vật này cước trình chậm, ngày mai hẳn là có thể tới đây, ngày mai cho đệ có thể ăn thịt dê.”

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *