Nịnh Thần Lăng Tiêu – chương 21 + 22 + 23 [text]

Chương 21

Sau khi hôn sự của Lăng Trĩ được định ra Lăng Tiêu thoải mái không ít, hai năm nay hắn quan tâm nhất chính là đại sự của Lăng Trĩ, hiện giờ tuyển được một cô gia tốt, Lăng Tiêu cũng an tâm.

Có chuyện hài lòng cũng có chuyện không hài lòng, tỷ như hiện tại ở trong Hối Tín Viện bàn tay của Chử Dịch Phong đang run rẩy tập viết chữ.

Công khóa của Lăng Tiêu là từ Chử Dịch Diễm, nên rất đơn giản, nhưng Chử Dịch Phong thì không giống. Bởi vì y học vấn còn chưa theo kịp hai đệ đệ, ngày hôm qua bị thái tử khảo công khóa không được, bị phạt gia pháp. Lúc này Thái tủ phi lại không có mặt, không có ai khuyên nhủ, đánh xong lại muốn Chử Dịch Phong luyện viết chữ, vết thuơng trên lưng Chử Dịch Phong rướm máu, sao có thể viết tốt, lại bị Thái tử phạt viết một trăm trang chữ lớn, giờ hợi hôm nay lại phải hoàn thành .

Lăng Tiêu hôm nay mới quay về cung, biết chuyện tối ngày hôm qua sau đó lén lút kêu thái giám của Chử Dịch Phong đến hỏi. Lần trước Lăng Tiêu vì Chử Dịch Phong xuẩt đầu nên các nô tài của Chử Dịch Phong cũng không xem Lăng Tiêu là người ngoài, nhất ngũ nhất thập toàn bộ nói ra, Lăng Tiêu thở dài, nhẹ giọng hỏi: “Dặn Tôn thái y, chăm sóc tốt cho vết thuơng của chủ tử ngươi, đi đi.”

Vừa nói xong thái giám đỏ ánh mắt, nhỏ giọng nói: “Thái tử gia đánh, ai dám tuyên thái y?”

Lăng Tiêu căng thẳng trong lòng, nói: “Tối hôm qua trở về còn chưa thoa dược sao?”

“Không có.” Tiểu thái cúi đầu nói, “Trong nhà chỉ có thuốc thông thường, chủ tử trên lưng có vết thương hở, cũng không dám bôi bừa.”

Lăng Tiêu do dự một chút, thở dài: “Thôi, ta cùng ngươi qua đó.”

Thời tiết ấm dần, Thái tử phi cầu tình cho các hoàng tôn nghỉ học vào buổi chiều tháng này để được nghỉ trưa một chút, lúc này thư Viện đã tan học, khi Lăng Tiêu đến đó chỉ còn Chử Dịch Phong ngồi viết chữ.

Sau giờ ngọ ánh mặt trời chói chang, Chử Dịch Phong đứng trước án chuyên tâm viết chữ, Lăng Tiêu dựa cửa sửng trong chốc lát, đến gần nhẹ nói: “Hoàng tôn viết được bao nhiêu rồi?”

“A?” Chử Dịch Phong ngẩng đầu, mặt nghiêng mồ hôi theo đó rơi xuống, ngượng ngùng cười: “Huynh đã đến rồi, lúc này mới viết hai mươi mấy trang, vừa rồi đại ca vội tới đưa thuốc cho ta đã giúp ta đếm, nhưng hai mươi mấy trang này viết không tốt lắm, đưa lên không chừng lại bị đánh.”

Chủ Dịch Phong cười ngây ngô cầm lấy trên thứ án một cái bình nhỏ bằng bạch ngọc, nói: “Đây là đại ca tìm dược tốt cho ta, còn chưa kịp bôi đâu, vẫn là đại ca luôn quan tâm ta.”

“Phải.” Lăng Tiêu trong lòng cười lạnh, đúng là tốt thật, sợ Chử Dịch Phong hoàn thành một trăm trang chữ lớn, vội vàng đi không ngừng đến xé sao, đầu gỗ này còn cho đại ca mình là người tốt! Lăng Tiêu bất động thanh sắc tiếp nhận bình nhỏ, tùy tay ném vào chiếc giỏ bên cạnh, khiến Chử Dịch Phong thấy kỳ lạ, sau đó dẫn y vào nội thất của thư viện, ôn nhu nói: “Thần trong nhà có thuốc trị thuơng bí truyền, dùng tốt lắm, hoàng tôn thử xem.”

Nói xong quì một gối, cởi xuống phục sức bên hông Chử Dịch Phong, Chử Dịch Phong lúc này mới kịp phản ứng, trên mặt phiếm hồng, vội vàng nói: “Không… Không được, ta kêu thái giám đến, làm sao để huynh làm được.”

“Hoàng tôn không cần cùng thần khách khí, thái giám sớm đi làm việc của bọn họ, đến, chỗ nào đâu?” Lăng Tiêu nói xong đã đem tú kim thắt lưng của Chử Dịch Phong tháo xuống, tùy tay ném sang một bên, ôn nhu nói, “Nói sao thì thần cũng là nô tài của hoàng tôn, làm thế này thì đã sao.”

Chử Dịch Phong đè chặt quần áo có chút khó xử, trên mặt đỏ ửng xấu hổ, nghe Lăng Tiêu nói như vậy vội vàng nói: “Ta chưa bao giờ nghĩ như vậy , huynh…huynh là thư đồng của Tứ đệ, cho dù là thư đồng của ta ta cũng sẽ không xem huynh là nô tài.”

Lăng Tiêu cao hơn Chử Dịch Phong nửa cái đầu, giống như bây giờ quỳ xuống cũng không thấp lắm, nhìn bộ dáng Chử Dịch Phong vội vàng hướng mình giải thích, Lăng Tiêu cảm thấy trong lòng một trận thương cảm, cười nói: “Hoàng tôn nói quá lời, mau đến…”

Chử Dịch Phong tự nhận võ nghệ phi thường nhưng đụոg phải Lăng Tiêu chỉ có thể như thuộc hạ mà phục tùng, Lăng Tiêu lôi kéo Chử Dịch Phong dựa vào trên tháp, cẩn thận cởi áo choàng của Chử Dịch Phong để lộ đầy vết ứ ngân trên lưng.

Trên tấm lưng trắng nõn có một vết thương, mặt trên đã hở ra, chảy rất nhiều máu.

Lăng Tiêu thở dài, làm khó y có thể nhịn đau.

Lăng Tiêu lấy ra thuốc mỗ bản thân mang theo, là một hộp nhỏ màu xanh ngọc thạch, bên trong thuốc màu nâu nhạt, Lăng Tiêu nhìn Chử Dịch Phong nhỏ giọng nói: “Thần lúc trước bị thương đã dùng qua, tiêu sưng giảm đau là tốt nhất.”

“Ân.” Chử Dịch Phong bán lỏa ghé vào tháp có chút thẹn thùng, “Vật của huynh nhất định là tốt, bôi đi.”

Lăng Tiêu ngón tay thon dài quẹt thuốc mỡ, nhẹ nhàng bôi lên lưng Chử Dịch Phong.

Thái tử biết rõ đối xử ngoan độc với đầu gỗ này sẽ không có tác dụng, vậy mà còn xuống tay ác như thế, Lăng Tiêu thở dài, bôi nhẹ tay hơn, dặn dò: “Lần tới khi Thái tử phi không có mặt, hoàng tôn càng phải cẩn thận, phải biết nhìn một chút.”

Chử Dịch Phong cười: “Ta biết mình nói gì cũng khiến phụ vương mất hứng, thôi thì muốn đánh cứ đánh, cũng không phải lần đầu.”

“Đau sao?” Lăng Tiêu thấy cơ thể Chử Dịch Phong co rúm, ngừng tay hỏi.

Chử Dịch Phong lắc đầu: “Không đau, mới vừa thoa dược nên có cảm giác lạnh lạnh, rất thoải máị, không phải loại nóng bình thường.”

“Bên trong dược có bạc hà băng phiến, giảm đau.” Lăng Tiêu yên tâm, mau chóng bôi dược, rất nhanh đã dùng hết một hộp dược tốt. Lăng Tiêu đem hộp ngọc thuận tay để ở một bên, cầm tấm chăn tơ tằm sạch sẽ đắp lên người Chử Dịch Phong, nhẹ giọng nói: “Hoàng tôn nằm sấp trong chốc lát đi, thương thế như vậy cũng không có cách nào băng bó, nếu đứng dậy mặc quần áo vào sẽ dính dược, cứ như vậy nghỉ một lát đi.”

“Ai… không được!” Chử Dịch Phong vừa nói vừa muốn đứng lên, “Chữ của ta còn chưa có viết đủ đâu!”

Lăng Tiêu ấn bả vai Chử Dịch Phong, cười: “Hoàng tôn yên tâm, thần tất nhiên sẽ không hại hoàng tôn.” Chử Dịch Phong vốn còn chút do dự, sau lại nghĩ… Có thể làm cho Lăng Tiêu như vậy đối y tốt một chút, cho dù là lại bị Thái tử mắng cũng đáng.

Lăng Tiêu lại lấy một chén trà nhỏ đến uy Chử Dịch Phong uống, khom người nói: “Hoàng tôn nếu mệt ngủ một lúc đi, thần trong chút nữa sẽ gọi người.”

Bây giờ là giờ ngọ, Chử Dịch Phong tối hôm qua từ chỗ Thái tử trở về luôn luôn ở này tập viết chữ, với thời gian dài như vậy không chợp mắt Chử Dịch Phong cũng chịu không nổi. Thoa thuốc mỡ phía sau lưng nên không còn đau đớn, lại nằm ở trên tháp mềm, chỉ chốc lát sau liền ngủ.

Lăng Tiêu chờ Chử Dịch Phong ngủ thì kéo bình phong trong phòng, rồi đi ra gian ngoài. Hắn ngồi ở thư án của Chử Dịch Phong cầm lên xem những trang chữ của Chử Dịch Phong viết, sau một lúc lại buông xuống, cầm bút lông lên…

Chờ Chử Dịch Phong thức dậy thì đã là giờ Dậu, Chử Dịch Phong nhìn trời chiều bên ngoài vội vàng thất thanh kêu lên, nhanh chóng mặc xiêm y, lại thấy Lăng Tiêu đang ngồi viết chữ.

Lăng Tiêu cười: “Thấy hoàng tôn ngủ ngon không nhẫn tâm kêu ngài, đến xem, thần phỏng theo chữ của hoàng tôn để viết, ngài xem?”

Chử Dịch Phong còn không có kịp phản ứng, đi đến thư án, thấy có một số trang chữ, chữ thảo so với chữ của mình không sai biệt! Chử Dịch Phong này mới hiểu được Lăng Tiêu là hống mình đi nghỉ ngơi, lại phỏng chữ của y thay y viết phạt.

Lăng Tiêu Viết đủ hết các trang chữ, nhẹ giọng nói: “Cũng đừng để người khác biết, bằng không lại bị đánh nhiều hơn.”

Chử Dịch Phong tối hôm qua bị giáo huấn thành như vậy nhưng cũng khôn g cảm thấy gì, không biết tại sao khi Lăng Tiêu nói một câu kia lại đâm trúng tâm, ánh mắt bỗng dưng hạ xuống, thấp giọng nói: “Lăng Tiêu, huynh thật tốt với ta.”

“Người đối tốt với hoàng tôn có rất nhiều.” Lăng Tiêu vuốt cằm, “Thần cùng hoàng tôn vốn là quan hệ huyết thống, hơn nữa nhận rất nhiều ân huệ của Thái tử phi, chăm sóc hoàng tôn là việc phải làm.”

Kỳ thật lúc này ngay cả Lăng Tiêu cũng ý thức được rất nhiều việc đã thay đổi. Hắn là người ích kỷ cỡ nào a, hết lần này đến lần khác giúp hoàng tôn không có tiền đồ này, thật sự không phù hợp với tính cách của hắn.

Lăng Tiêu đành phải an ủi Chử Dịch Phong cũng an ủi mình, là bởi vì quan hệ huyết thống, cũng là vì báo đại ân của Thái tử phi.

Chử Dịch Phong cũng không nói thêm nữa, chính là trong lòng biết, Lăng Tiêu thật tâm đối tốt với y.

Chử Dịch Phong và Lăng Tiêu cùng nhau quay về Hải Đường viện dùng cơm chiều. Tổn thương sau lưng Chử Dịch Phong tốt lên không ít, trên cơ bản đã không còn sưng, thoải mái nên cũng ăn vào không ít cơm canh. Sau bữa cơm chiều Lăng Tiêu trước phái thái giám của mình đi đến chỗ Thái tử phi báo tin, chờ tiểu thái giám kia trở lại mới để cho Chử Dịch Phong đi gặp Thái tử, thấp giọng nói: “Hoàng tôn an tâm đi, Thái tử phi sẽ nói đỡ cho ngài, chắc chắn sẽ không làm cho hoàng tôn chịu khổ nữa đâu.”

Chử Dịch Phong gật gật đầu, trải qua chuyện ngày hôm nay y có rất nhiều lờimuốn nói cùng Lăng Tiêu, nhưng hiện tại lại không biết nói cái gì, chỉ là gật đầu, xoay người đi.

Viết mấy chục trang chữ lớn cánh tay của Lăng Tiêu giống như bị chặt đứt, đem mọi việc phân phó tốt mới trở về Thính Phong Các.

Lăng Tiêu trở về lại ứng phó Chử Dịch Diễm tinh lực tràn đầy trong chốc lát, sau đó trở lại gian phòng của mình kêu một thùng nước ấm để ngâm, tựa lưng vào thùng gỗ thở dài.

Vốn định nghỉ ngơi một lát rồi đi ngủ, ai biết chuyện khác lại tới nữa.

Lăng Tiêu mặc vội y phục, tóc dài tùy ý rối tung, ôn hoà nói: “Gặp đại hoàng tôn không kịp tiếp đón, thần thất lễ.”

“Không cần đa lễ.” Chử Dịch Cẩn ôn nhu cười nói, “Đã trễ thế này đến quấy rầy biểu đệ, sẽ không trách ta đi.”

“Đại hoàng tôn quá lời, thần không gánh nổi.”

Chử Dịch Cấn thấy Lăng Tiêu lạnh lùng với hắn cũng không xấu hổ, phất tay cho các nô tài đều đi ra ngoài, cười nói: “Chính là nghe nói biểu đệ hôm nay mệt nhọc, cảm thấy nhớ, đặc biệt đến xem.”

Ha hả, nguyên lai là đã biết, nên đến kiếm chuyện. Lăng Tiêu thản nhiên nói: “Vì hoàng tôn tận lực, có gì mà mệt nhọc.

Lăng Tiêu đối với người khác nhau thì thái độ cũng khác, như là đối mặt Lăng Trĩ và Chử Dịch Diễm thì hắ chính là đại ca, là tri kỷ, đối mặt Thái tử phi, Thi phu nhân hắn chính là ấu tử trong nhà, đối mặt Hoàng Thượng, Thái tử hắn là thần tử trung tâm có năng lực, đối mặt với tiện nhân Hạ Lan, Lăng Y hắn chính là tàn nhẫn.

Một người trăm mặt, bất quá cũng sẽ như thế này.

Đối mặt Chử Dịch Cẩn, Lăng Tiêu đều lười giả vờ, việc này từ tối hôm qua Chử Dịch Cẩn tất nhiên cũng biết chi tiết. Lúc này còn giả vờ chạy tới, thật sự là chọc người ghê tởm.

Lăng Tiêu cũng không có mong đợi gì đối với huynh muội, nhưng hắn xem những người này đều là người không đáng không quan tâm. Hắn thật sự là nghĩ không ra Chử Dịch Cẩn nhằm vào Chử Dịch Phong người không thể ngán chân hắn làm cái gì.

Chử Dịch Cẩn thở dài nói: “Chẳng biết tại sao biểu đệ ép buộc mình như vậy, ta sớm nói qua, Phong nhi hắn…”

“Minh Cảnh huấn mười một: hoàng tử hoàng tôn không thể phỉ báng xa lánh nhau!” Lăng Tiêu lạnh lùng đánh gãy Chử Dịch Cấn, trầm giọng nói, “Minh cảnh huấn mười bảy: cấp dưới không thể nghị luận chuyện của hoàng tử hoàng tôn!”

Lăng Tiêu đứng lên thẳng thắng bức Chử Dịch Cẩn, miệng lưỡi sắc bén: “Minh Cảnh huấn ba mươi ba: ngoài trữ vị, chư tử không thể mượn sức quyền thần!” Lăng Tiêu thấy mặt Chử Dịch Cẩn đã trắng bệt, trong lòng cười lạnh, tiếp tục nói: “Thánh Thượng phải tuân theo Minh Cảnh huấn, đốc thúc hoàng tử hoàng tôn hòa thuận yêu thương, đại hoàng tôn muốn vi phạm quy chế tổ tông sao?!”

Lăng Tiêu nheo mắt: “Đại hoàng tôn ba lần đối thần nói ra những lời trái giáo huấn, hiện giờ lại đêm khuya đến, đuổi nội thị ra ngoài cùng thần mật đàm, không biết muốn như thế nào?! Lăng Tiêu tuy chỉ là quan viên tứ phẩm, nhưng về sau cũng sẽ kế thừa tước vị, một đệ nhất quyền thần vẫn là rất tốt! Điện hạ đối thần mượn sức, thần tự biết tội nặng, không dám liên lụy dòng họ, bất đắc dĩ chỉ còn có thể bẩm báo Thánh Thượng chứng minh trong sạch!”

Lăng Tiêu tiến lên một bước: “Lúc trước trưởng hoàng tử, tứ hoàng tử bởi vì vi phạm Minh Cảnh bị xử tử! Thất hoàng tử, bát hoàng tử bởi vì vi phạm Minh Cảnh huấn bị tước phong hào! Thần lại không biết, khi đại hoàng tôn nghe những chuyện này nghĩ như thế nào?”

Chử Dịch Cẩn thái dương nhỏ một giọt mồ hôi lạnh, Lăng Tiêu thản nhiên nói: “Thái tử phi đối thần ân trọng như núi, chỉ cần đại hoàng tôn có thể dừng cương trước bờ vực thần tất nhiên sẽ không nhiều chuyện, thỉnh đại hoàng tôn quay về đi!”

Lăng Tiêu một chút tình cảm cũng không lưu cho Chử Dịch Cẩn, xoay người vào nội thất. Quả thật cho rằng hắn là quả hồng sao?! Lăng Tiêu trong ngày thường ôn hòa là bởi vì hắn lười so đo, một lần không để ý tới ngươi đó là lười động, hai lần không để ý tới ngươi đó là chướng mắt, ngươi thật sự cho rằng hắn dễ bị khi dễ sao? Nực cười!

Không nói Chử Dịch Cẩn còn chưa có lên trữ vị, ngày sau kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước Lăng Tiêu không phải sẽ chịu đựng tính tình của hắn! Lăng Tiêu hôm nay mệt một ngày vốn rất buồn bực, sớm đã không có hưng trí cùng đại hoàng tôn này khoa tay múa chân, còn không biết sống chết đánh chủ ý lên hắn, rõ ràng là tìm đường chết?!

Lăng Tiêu tự đi tới giường ngủ, cười lạnh. Vởi cái bệnh vương tử này của Chử Dịch Cẩn hẳn là tạm thời không dám tới trêu chọc nữa, thật là tốt.

Chương 22

Thái tử phi đêm đó thấy Chử Dịch Phong bị tổn thương sau đó khóc một chút. Nguyên bản Thái tử phi tính tình ôn hòa nay lại cùng Thái tử náo loạn không thèm quan tâm, nói cái gì cũng không trả lời, chỉ khóc thút thít nghẹn ngào mềm giọng oán giận. Cứng rắn nói Thái tử là cố ý đánh đập Chử Dịch Phong nhi tử của nàng.

Kỳ thật Thái tử cũng không nghĩ tới mình có thể ra tay mạnh ác như vậy. Thật sự là Chử Dịch Phong bị đánh Thái tử cũng đau lòng, đau tức đến thở không thông, nhưng đánh thì cũng đánh rồi, lão tử đánh nhi tử là thiên kinh địa nghĩa, còn muốn thế nào?

Thái tử trong lòng kiên cường, nhưng đối với người ân ái nhiều năm như Thái tử phi vẫn là nói không nên lời. Sau đó Thái tử mới cầm chử viết của Chử Dịch Phong đưa tới, đối Thái tử phi khuyên nhủ: “Nàng xem nàng Xem, ta đánh nó một chút, nó lập tức liền viết thật là tốt, Phong nhi vốn là làm tốt lắm, trong ngày thường nó chính là không chuyên cần, chẳng lẽ ta không nên giáo huấn nó?”

“Thái tử làm khó nó! Phong nhi chỉ là tiểu hài tử lại dọa nó sợ vỡ mật, nó dám không viết tốt sao?!” Thái tử phi nức nở, thấp giọng khóc nói: “Thiếp là nữ tắc không hiểu cái gì, nhưng đối với các con đều thương yêu hết mực, đối xữ công bằng như vậy cũng không được sao?! Cũng không được sao?! Thái tử nếu hướng vào Cẩn nhi, làm gì phải tra tấn Phong nhi như vậy! Đáng thương đứa nhỏ này bị người đánh thành như vậy, ngay cả thái y cũng không dám gọi… Con của ta…”

Thái tử bị Thái tử phi khóc lóc trách cứ không biết tính sao, cười khổ nói: “Ta tra tấn nhi tử chỗ nào?! Bốn tên tiểu tử đứa nào mà chưa bị đánh qua? Ta lần này là mạnh tay chút, Vừa rồi ta không phải ban thưởng đồ vật an ủi nó hay sao? Nàng còn muốn ta làm thế nào?”

“Thiếp không dám yêu cầu Thái tử làm thế nào…” Thái tử phi căn bản không nghe Thái tử, vẫn là khóc, “Ta số khổ, nhi tử của ta.”

Thái tử nhức đầu, huy phất tay cho nội thị đều ra ngoài, đi đến bên người Thái tử phi ngồi xuống, nhẹ giọng nói: “Hoa nhi, nàng có biết, ta cũng đau lòng nó, ta cũng không muốn đánh bọn nhỏ? Nàng nhìn Phong nhi đi, mỗi ngày trong lòng chỉ nghĩ đi quân doanh, như vậy về sau cao nhất là chỉ được cái  chức tướng quân, nàng nguyện ý cho hài tử mang binh đi đánh giặc sao?”

Thái tử phi nghe được, chậm rãi ngừng tiếng khóc, nức nở nói: “Thiếp tất nhiên không muốn.”

“Chính là.” Thái tử thở dài nói, “Cho dù là đi đánh giặc, Phong nhi đầu óc lại đơn giản, có thể sẽ bị đánh bại? Tuy có ca ca nàng chiếu ứng, nhưng cha me còn không thể chiến khán nhi tử cả đời, huống hồ là Cữu Cữu đâu?”

Thái tử phi gật gật đầu: “Ca ca thiếp… nói với thiếp, Phong nhi hài tử này cũng có chút thông minh, hắn đối quân đội gì đó cảm thấy hứng thú, còn có thể chặt đứt suy nghĩ này của nó sao? Thiếp không cầu Phong nhi về sau nhiều năng lực, có thể bình an là được rồi, Phong nhi sẽ không phạm sai lầm lớn, về sau lại có đại ca của nó chiếu ứng, có thể làm một Vương gia phú quý là được rồi.”

Rốt cục đã đem người hống tốt lắm, Thái tử cười: “Sau này sẽ có thể như thế, không phải là ta với nàng toan tính nhiều năm chỉ hi vọng có thể như thế sao.”

Thái tử nói thân mật, Thái tử phi nhịn không được ngượng ngùng, bật cười. Làm nữ nhân như nàng thực hạnh phúc, trượng phu sủng ái nàng nhiều năm, dưới gối cũng không có con vợ kế, thị thiếp trong phủ cũng không có ai đặc biệt dám đối đầu, cái gọi là hạnh phúc cũng không hơn cái này đi.

“Vậy Thái tử đáp ứng, về sau cũng không thể tiếp tục đánh Phong nhi.”

Thái tử phi lau đi nước mắt trên mặt, “Thiếp cũng không dám khuyên nhũ, sau này Thái tử tính tình có tức giận lên, thì cứ đánh thiếp đi.”

“Về sau không bao giờ … đánh nhi tử là được.” Thái tử ôm bả vai Thái tử phi, thấp giọng nói, “Cố ý thử lòng ta phải không? Nhiều năm sống chung như vậy ta sao có thể ra ta đánh nàng được đây? Ân…”*

Chử Dịch Phong gặp họa được phúc,  chẳng những người trong lòng thầm ngưỡng mộ là Lăng Tiêu chăm sóc hằng ngày, Thái tử phi còn cho y được mười ngày nghỉ ngơi, chỉ cho y tại Hải Đường Viện dưỡng bệnh, cũng được Thái tử cam đoan về sau không động thủ lần nữa.

Chử Dịch Phong vui tươi hớn hở nhận phần thưởng của Thái tử, Thái tử phi, vui vẻ an nhàn nằm tại Hải Đường viện dưỡng bệnh.

Lăng Tiêu mỗi ngày đều tới hỏi thăm một lần, lại tặng thuốc mỡ để thoa hằng ngày, Chử Dịch Phong thân cường thể kiện, lại là còn trẻ như vậy, không vài ngày tổn thương trên lưng đã mau chóng bình phục.

Đảo mắt đã ba tháng trôi qua, hôn sự của đại hoàng tôn đã được định đoạt. Thân gia là Vinh Tường công phủ, là cháu gái ruột của Vị Tường công Chân Bình chỉ.

Lăng Tiêu đã sớm nghe Chử Dịch Diễm nói qua, lo đếnh không để ý. Nhưng không nghĩ tới lúc này Tây viện ở trong Thọ Khang hầu phủ đã muốn nổ tung.

Lăng Y ngày đó nói cải gì cũng không chấp nhận sự lựa chọn người của Lăng Hầu gia, không có cách nào khác liền cùng Hạ Lan nói ở trong cung đại hoàng tôn từng đối với nàng cố ý liếc mắt đưa tình.

Không thể không nói Lăng Y chẳng những ngu xuẩn, hơn nữa không biết xấu hổ.

Lăng Trĩ ngày đó bất quá là bởi vì tại trong sảnh cùng Thi Trà Thành nói mấy câu liền xấu hổ không thôi. Nhưng trước mặt các trưởng bối, không có một chút thất lễ. Trở về phòng sau đó còn tự mình phê bình vài ngày. Mặc dù động tình nhưng không dám thổ lộ nửa phần, phát hồ tình chỉ hồ lễ. Lại nhìn Lăng Y xem? Lăng Y đem Chử Dịch Cẩn công khai bày tỏ ham muốn.

Lăng Y làm cho Hạ Lan đi nói cùng Lăng Nho Học, hỏi Chử Dịch Cẩn muốn lấy nàng hay không.

Lăng Y khônv đầu óc, Lăng Nho Học cùng Lăng Hiên vẫn có một chút. Chử Dịch Cẩn? Đại hoàng tôn? Muốn kết hôn với Lăng Y?! Lăng gia sao có thể làm chuyện xấu hổ này ?

Lăng Hiên thăm dò nói: “Ta tuy chỉ tiến Cung một lần, nhưng đại để vẫn biết quy củ, cơ hội đại hoàng tôn nhìn thấy Lăng Y không nhiều lắm, nhiều nhất là ở chỗ Thái tử phi. Trên có Thái tử phi, dưới có thái giám cung nữ vô số, như thế nào mà có tư tình ?”

“Lăng Y sao có thể chính mình đặt điều như thế?!” Hạ Lan thấy Lăng Hiên không nghe theo ý nàng nói, càng sinh khí, lạnh lùng nói, “Tất nhiên là có cơ hội.”

“Đó là thời điểm nào? Như thế nào là hữu tình?” Lăng Hiên nói, “Lại có vật đính ước gì?” Lăng Hiên nói xong hai tai của mình cũng nóng lên, “Không thể … Có thân mật đi.”

“Nối cái gì đó? !” Lăng Nho Học trách mắng. Không thể không nói, khi mới vừa nghe Hạ Lan nói như vậy hắn lúc đầu cũng giật mình. Đó là đại hoàng tôn a! Nhưng khi nghe Lăng Hiên nói như thế cũng hiểu được vài điểm, có thể là Lăng Y nói không đúng sự thật. Nói như thế nào hai người lại có thể hữu tình? Nếu hữu tình vì sao không đến cầu hôn?

Hạ Lan thấy Lăng Nho Học cùng Lăng Hiên trầm mặc càng sốt ruột, khóc ròng nói: “Như thế nào đều không chịu nói? Sợ không có người xứng đôi, hiện giờ có người tốt các ngươi lại như vậy! Chẳng lẽ là Lăng Y tốt, sẽ không giúp các ngươi mọi vViệc hay sao?”

“Di nương trước đừng khóc.” Lăng Hiên bất đắc dĩ nói: “Cha làm phụ thân như thế nào? Y nha đầu chỉ nói như vậy, nhưng đại hoàng tôn đầu kia không có động tĩnh, chẳng lẽ là cho phụ thân đích thân dò hỏi? Còn nói, nếu bên kia vô tình, chúng ta như vậy mà hỏi tới, làm cho Lăng Y về sau sao có thể lấy chồng? Đến lúc đó ngay cả thanh danh nữ nhi đều không còn, ai lại đồng ý lấy nó?!”

Lăng Nho Học càng nghe càng thấy có lý, gật đầu nói: “Mặc kệ là thật là giả, rốt cuộc đại hoàng tôn không có đường đột, chỉ có nghe Lăng Y nói là hai người liếc mắt đưa tình thôi. Cho rằng có việc này đi, nghĩ chắc hẳn là Đại hoàng tôn vô tình, nên không thể đem thanh danh của nữ nhi đánh cuộc được. Nàng đi nói với Lăng Y, không được nói tới chuyện này nữa! Ta sẽ tiếp tục tìm cho nữ nhi nhà khá giả khác.”

Lăng Nho Học cũng nói như vậy, Hạ Lan vô pháp nói cái gì nữa, đành phải khóc một chút đi tìm Lăng Y nói.

Nguyên bản Lăng Y còn tâm mang ảo tưởng, hiện giờ Đại hoàng tôn cùng Vinh Tường công phủ kết thân, đem giấc mộng của Lăng Y đánh tan. Nguyên lai nàng còn cả ngày nháo trách Lăng Nho Học không giúp nàng, hiện tại chính mình cũng lòng dạ tan nát, nguyên lai tất cả đều do nàng si tâm vọng tưởng…

Lăng Y ở trong Thọ Khang hầu phủ khóc lớn một hồi, ai cũng không gặp. Bất quá mấy ngày sau lại sinh bệnh, người lập tức gầy xuống, nhan sắc hoàn toàn tiều tụy, khiến Hạ Lan cùng Lăng Nho Học lòng như lửa đốt, lại không thể cùng Lăng Hầu gia, Thi phu nhân nói chân tướng. Chỉ nói Lăng Y hôm nay thân mình không tốt, cũng không dám nói lý do không thể nhìn mặt người khác.

Lăng Hầu gia nghe xong cảm thấy kỳ quái, hỏi: “Thân mình không tốt thì điều dưỡng thôi, vì sao không thể gặp người, lại không muốn đi gặp ai.”

Lăng Nho Học trong lòng không ngừng kêu khổ, hắn phải nói như thế nào đây? Lăng Y bệnh này chính là do việc hôn nhân không như mong muốn, nên làm cho nàng mang bệnh không nói được này. Lăng Nho Học vốn là rất thương yêu Lăng Y, hiện tại xảy ra việc này tuy rằng cũng không thích nàng không tự trọng, nhưng như vậy còn có thể thế nào? Chỉ có thể giúp đỡ nói vài lời thôi, Lăng Nho Học khom người nói: “Y nha đầu tinh thần thật sự không tốt, sợ bởi vì việc này loạn tâm thần, vẫn trước lo cho Trĩ nha đầu mới đúng.”

Lăng Hầu gia nhíu đôi lông mày lại nói: “Ngươi nguyện ý như vậy?”

Đương nhiên không muốn! Lăng Nho Học cười khổ nói: “Không có biện pháp khác, không thể chậm trễ hôn nhân đại sự của Trĩ nha đầu, chờ Y nha đầu thân mình tốt hơn nhắc lại việc này cũng không muộn, may mắn tuổi không lớn, việc này nhất thời không vội.”

Lăng Hầu gia cũng không muốn cho Lăng Trĩ Xuất giá trước Lăng Y, trưởng ấu phải có thứ tự, lão không muốn đưa tới cho Lăng Y lời đồn đãi bất lợi. Nhưng bất đắc dĩ phụ thân của Lăng Y không vui lòng, cũng không có biện pháp, Lăng Hầu gia thở dài: “Cũng được, trước mắt cứ để Lăng Y nghỉ ngơi đi.”

Chương 23

Mùng 6 tháng 5, hoàng đế tự mình chủ trì lễ trưởng thành cho Chử Dịch Cẩn, phong Tuệ Vương, ban thưởng phủ đệ, thưởng trận bảo ngàn vạn.

Mười hai tháng 5, Tuệ Vương đại hôn, Vương phi là tôn nữ của Vinh Tường công Chân Bình Chỉ, trong ngoài hoàng thành lễ mừng ba ngày.

Lăng Tiêu tựa vào nhuyễn tháp đọc một quyển truyện ký rất thú vị. Chử Dịch Diễm vui vẻ chạy vào, không đợi Lăng Tiêu đứng dậy hành lễ liền lập tức nhào lên, chen vào bên cạnh Lăng Tiêu nói: “Làm cái gì đấy?”

Có lẽ là do từ nhỏ đã ở cùng một chỗ, Chử Dịch Diễm đối với Lăng Tiêu cũng không khách khí. Nơi này tuy là Thính Phong Các của Chử Dịch Diễm, nhưng tốt xấu gì cũng là nội thất của Lăng Tiêu, Chử Dịch Diễm tìm đến hắn từ trước đến nay không đợi nội thị thông truyền, tự mình liền chạy vào, không chút nào khách khí.

Lăng Tiêu lui vào bên trong một chút, cho Chử Dịch Diễm một chỗ nhỏ, cười nói: “Tùy tiện đọc sách, Thái tử cho các hoàng tôn được nghỉ học, điện hạ như thế nào không đi giúp vui?”

“Không có gì thú vị.” Chử Dịch Diễm bĩu môi, “Ngày đầu còn chơi vui, mấy ngày nay thì nhàm chán vô cùng, đều là những thú vui chơi cũ, thực không thú vị.”

Chử Dịch Cẩn lần này lễ trưởng thành kết hợp với đại hôn rồi ra cung lập phủ, tố chức phi thường náo nhiệt. Trăm quan lại đều đã biết rõ ràng, Thái tử vì Tuệ Vương lo liệu rất nhiều, không chỉ là kỳ vọng vào trưởng tử, còn có ý tứ gì mọi người trong lòng đều rõ ràng, càng không dám lơ là, người người đều tham gia.

Lăng Tiêu để sách qua một bên, nhẹ giọng nói: “Nhị hoàng tôn cùng Tam Hoàng tôn đâu? Cũng đã trở lại sao?”

“Tam ca ở đó giúp đỡ chiêu đãi, Nhị ca hôm nay sáng sớm đã đi quân doanh trình diện, nói buổi tối mới trở về.” Chử Dịch Diễm nhăn khuôn mặt nhỏ nhắn, “Ta không thích ở đó giao thiệp, nên quay về.”

Lăng Tiêu cười, Chử Dịch Kỳ từ trước đến nay luôn thích khoe khoang lại gặp dịp này, nhân dịp này tất nhiên đi đến chỗ Chử Dịch Cẩn xum xoe, niên kỷ không lớn, nhưng tâm cơ không ít.

Chử Dịch Diễm lười phải đi ra ngoài nên nguyện ý cùng Lăng Tiêu nói chuyện phiếm, thực thân thiết. Ở chỗ Lăng Tiêu quả hạch, điểm tâm đều không thiếu, hai người vừa ăn vừa nói chuyện, bất tri bất giác liền đến buổi tối. Còn chưa kịp truyền đem bữa tối đã có thái giám đến thông truyền Nhị hoàng tôn Chử Dịch Phong đến đây.

Nghĩ rằng đã một ngày không cùng tên ngốc kia gặp nhau, Lăng Tiêu vội vàng đi đón, chỉ thấy Chử Dịch Phong mặc một bộ quân trang, trên người còn mang theo mùi vị huyết tinh. Bọn thái giám đi phía sau khiêng vào một con hươu, Chử Dịch Phong nở nụ cười, đơn thuần trong sáng: “Săn hươu, cho huynh, để bọn họ chế biến làm cho huynh ăn, ăn ngon lắm a.”

“Nhị ca hôm nay không phải đi quân doanh sao? Như thế nào lại đi săn thú?” Chử Dịch Diễm còn nhỏ, mỗi lần săn bắn Thái tử phi cũng không cho nó đi, hứng thú đi tới, nói: “Hươu này thật ngon, chậc chậc…”

Chử Dịch Diễm xoay quanh con hươu đã chết, Chử Dịch Phong lúc này mới thấy Chử Dịch Diễm cũng ở đây, cười: “Chỉnh lý một chút thì xong việc, ta thấy ở gần khu vực săn bắn nên nghĩ đi săn cho huynh… Ân, muốn đi chuẩn bị một ít đồ vật mang về.”

Lăng Vuốt cằm tạ ơn: “Tạ hoàng tôn ban thưởng, tứ hoàng tôn cũng ở đây, không bằng thần để nội thị đem con hươu này chế biến, mời hoàng tôn cùng tứ hoàng tôn ở chỗ của thần dùng bữa.”

“Được!” Chử Dịch Phong thấy Lăng Tiêu cho y lưu lại thì vô cùng vui vẻ, vội vàng gật đầu, “Ta về Hải Đường Viện trước một chuyến, tắm rửa huyết khí trên người.” Chử Dịch Phong có chút ngượng ngùng, Lăng Tiêu rất thích sạch sẽ, y sợ trên người có mùi huyết  tinh khiến hắn phiền. Vốn là y không muốn vào, nên hiện tại lại không dám ở lâu, thầm nghĩ mau trở về tẩy trừ một chút.

Chử Dịch Phong nghĩ như thế nào Lăng Tiêu làm sao lại không biết, Lăng Tiêu cười: “Gần thế nào cũng tốn công, hoàng tôn đã mệt nhọc một ngày , nếu không chê ở chỗ của thần tắm rửa đi, tắm xong bữa tối cũng vừa kịp chuẩn bị.”

Lăng Tiêu nói đến hợp tình hợp lý, nhưng Chử Dịch Phong vẫn có chút do dự, Chử Dịch Diễm cũng nói thêm vào y mới có chút ngượng ngùng vào phòng trong.

Lăng Tiêu phân phó cung nữ chuẩn bị những thứ hắn thường ngày tắm rửa, lại tự mình chuẩn bị một bộ áo lót và ngoại bào chưa mặc qua cho Chử Dịch Phong dùng. Chử Dịch Phong tắm rửa cũng giống như Lăng Tiêu không có thói quen cho cung nữ hầu hạ, tự mình tắm xong lập tức đi ra. Y mặc quần áo của Lăng Tiêu nên quần áo có vẻ lớn, nhưng lại lộ ra vài phần hương vị đáng yêu.

Lăng Tiêu sai người chế biến xong thịt hươu, đem thịt chân hươu cắt thành từng lát, lại ở trong điện chuẩn bị tốt lò than để nướng, đun nóng một bình rượu nhạt.

Chử Dịch Diễm ở một bên thèm ăn vẫn luôn nhìn cho đến khi chảy nước miếng.

Trước ngày các hoàng tử ra cung cũng không được tự do. Như từ thức ăn mà nói, mỗi ngày đều xác định phân lệ, thức ăn theo mùa. Chỉ vào thời điểm đặc biệt, những thứ khác chỉ có khi được ban thưởng mới có, nhưng đều là món ăn theo phân lệ, có khác gì nhau đâu? Một lần ăn thì được, hai lần cũng còn được đi, năm rộng tháng dài chỉ ăn mấy món đó đến quỷ cũng ngán.

Lăng Tiêu còn có thể ngẫu nhiên ra cung ăn bữa ngon, nhưng mỗi ngày sơn trân hải vị Chử Dịch Diễm tham ăn này đã sớm ăn. Thái tử phi không thích bọn họ ăn nhiều đồ nướng, sợ bị thương dạ dày. Đã nhiều ngày nay thái tử phi vội đến chân không chạm đất, đã không có thời gian mà quan tâm những chuyện nhỏ nhặt này, Chữ Dịch Diễm chờ không được, tự mình ăn quả rồi lấy cây chọc chọc vào lò than, châm lửa rồi chờ.

Chử Dịch Phong tắm rửa xong, có chút không được tự nhiên mặc vào y bào, hai má trắng nõn không biết là bị nước ấm hun hay có nguyên nhân khác, mà đỏ hồng lên.

Lăng Tiêu mời Chử Dịch Phong ngồi xuống, rửa tay tự mình nướng thịt hươu. Hắn nướng trước một phần ngon cho Chử Dịch Diễm, lần thứ cho Chử Dịch Phong. Lăng Tiêu kỹ thuật chế biến không tồi, thịt hươu nướng không khô cũng không ngấy, hai tiểu hài tử ăn đến cao hứng cũng không nhiều lời, giống như thú nhỏ vùi đầu tận lực mà ăn.

Lăng Tiêu nhìn bọn họ giống như là đệ đệ của mình, tâm vốn là trong trẻo lạnh lùng cũng ấm áp lên, lại phân phó nội thị chuẩn bị tuyết lê chưng đường phèn. Thấy Chử Dịch Phong khó hiểu, liền giải thích: “Thịt hươu mặc dù ăn ngon nhưng lại rất nóng, thần sợ hoàng tôn bị nhiệt nên sau khi ăn xong lại uống chút canh tuyết lê có thể thanh nhiệt.”

Chử Dịch Phong gật đầu, rótcho Lăng Tiêu một ly rượu ấm, nhưng không biết nên nói cái gì bèn mời rượu, do dự trong chốc lát nói: “Ân…Uống đi!”

Lăng Tiêu nhìn bộ dáng y thật thà chất phá,c nhịn không được cười lên, cầm lấy ly rượu nho nhỏ cùng uống với Chử Dịch Phong. Rượu gạo nếp vào miệng ngọt thanh cũng không cay.

Chử Dịch Phong cười nói: “Uống cái này cũng không sợ say, lão Tứ cũng có thể uống vài hớp.”

“Ân?” Chử Dịch Diễm đang vùi đầu tận lực ăn ngẩng đầu, “Cái gì?”

Trong lúc nhất thời rượu đủ cơm no, ba người ngồi ở đại sảnh chậm rãi uống canh tuyết lê, Chử Dịch Diễm hạnh phúc đến híp mắt, một bộ dáng thỏa mãn. Hắn là tiểu hài tử, ăn no chỉ chốc lát sau liền buồn ngủ, ngáp ngáp quay về chủ điện của mình đi ngủ.

Chử Dịch Diễn đi rồi Chử Dịch Phong  cũng ngồi không yên, có chút ngượng ngùng cười: “Nguyên bản… Nghĩ muốn cho huynh ăn thử món ăn thôn quê, lại khiến huynh mệt nhọc chiêu đãi ta cả đêm, ân… quần áo này ta trở về cho người giặt sẽ trả lại cho huynh.”

Lăng Tiêu đang muốn nói gì đó, nhưng Chử Dịch Phong vội vàng nói:”Không, không được… Huynh tất nhiên không mặc, ta trở về cho người làm cho huynh bộ mới rồi đưa tới, ân… mới a.”

Lăng Tiêu trong lòng thở dài, Chử Dịch Phong quá đề cao hắn, một hoàng tôn cư nhiên đối hắn như thế…

“Không cần, áo lót hoàng tôn không chê liền lưu lại đi, ngoại bào này hoàng tôn mặc không thích hợp, trở về thì trả lại cho ta.” Lăng Tiêu cúi đầu nói, “Xem như tạ lễ thịt hươu của hoàng tôn.”

Chử Dịch Phong cười: “Ta nếu biết huynh thích ăn, từ sớm đã chuẩn bị thức ăn hoang dã cho huynh, chỉ sợ…” Chử Dịch Phong xấu hổ cười, “Chỉ sợ bị phụ vương thấy, lại mắng ta không làm việc đàng hoàng, thừa dịp mấy ngày nay phụ vương không để ý mới đi.”

Lăng Tiêu trong lòng ấm áp, ôn nhu nói: “Hoàng tôn không cần như vậy, săn thú sao lại trở thành việc không đàng hoàng rồi? Nay thiên hạ cũng là từ trên lưng ngựa lấy được, hoàng tôn tinh thông cưỡi ngựa bắn cung, không cần thay đổi.”

Chử Dịch Phong không chú ý lời nói của Lăng Tiêu đã đem Thái tử châm chọc, thấy Lăng Tiêu không giống những người khác trách cứ y, trong lòng cao hứng, trên mặt vui sướng không thể che giấu, còn nói trong chốc lát mới đi.

Lăng Tiêu cung kính đưa Chử Dịch Phong xuất môn, thấy Chử Dịch Phong đi xa mới chậm rãi trở về phòng.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *