TRỌNG QUY VU HÁCH – chương 21 + 22 + 23 [text]

Chương 21: Qua đêm trên xe

Hạ Tử Trọng biết rõ, cho dù mình từ chối lời mời này, thì bọn họ vẫn đi theo phía sau xe mình. Hiện tại hắn không muốn sinh sự, càng không muốn tự gây phiền phức, cho nên giữ thái độ có cũng được mà không có cũng được, nhún nhún vai.

Người kia hết sức cao hứng hẹn thời gian sáng mai lên đường cùng hắn, thương lượng luôn cả lộ trình, lúc này mới hài lòng trở lại xe mình.ẹn thời

Vươn tay sờ sờ Phương Hách rõ ràng có chút ủ rủ: “Chúng ta ở tạm một đêm đi.”

Phương Hách gật đầu một cái thở dài nói: “Em vốn còn muốn đêm nay làm chút bánh mì phôi…”

Hạ Tử Trọng suy nghĩ một chút: “Không bằng em vào trước xử lý đi, thuận tiện tắm, nghỉ ngơi một chút, một hồi anh sẽ giúp em đi ra.”

“A?!” Phương Hách trợn mắt lên: “Có thể như vậy sao??”

Lần thứ hai sờ sờ tóc cậu, mềm mại, giống như cá tính mềm mại của cậu còn mang theo cứng cỏi bên trong: “Đương nhiên có thể, em ở bên trong có chuyện gì, cũng có thể lớn tiếng gọi anh, anh có thể nghe, cũng có thể nhìn thấy.”

Nên trong không gian rất thần kỳ, vật phẩm, động vật, ngay cả con người đi vào, cũng có thể lấy ra bất cứ lúc nào… Đương nhiên, đối với con người mà nói “lấy ra” cái từ này nghe không được hay lắm, ý nghĩa không có gì khác nhau.

Nói cách khác Tử Trọng đầu tiên đưa Phương Hách vào không gian, chờ đến khi Phương Hách xong việc thì có thề xuất hiện ở bên cạnh hắn.

Về phần Hạ Tử Trọng, khi hắn tiến vào không gian vòng tay của hắn sẽ rơi ở chỗ cũ, nếu có người cầm vòng tay rời đi, chờ Hạ Tử Trọng lần thứ hai đi ra ngoài, sẽ xuất hiện ở nơi vòng tay đang ở, vòng tay sẽ lập tức đeo vào trên cổ tay của hắn. Tương đối (o.O) một chút.

Kiếp trước Đới Quân sở dĩ khẳng định không gian Hạ Tử Trọng cùng vòng tay có liên quan với nhau, cũng bởi vì điểm này là do hắn tận mắt nhìn thấy.

Mà hiện tại, nếu Hạ Tử Trọng đã giao phó toàn bộ tình cảm và tín nhiệm cho Phương Hách, hắn tin tưởng, cho dù Phương Hách và Đới Quân kiếp trước giống nhau, thời gian dài ở trong không gian, cậu cũng sẽ không làm ra cái việc giống người kia.

Ý thức lẻn vào không gian, thấy Phương Hách chạy vào nhà bếp rửa tay, bắt đầu bận rộn thu dọn đồ đạc chuẩn bị làm lương thực dự trữ, khóe miệng Hạ Tử Trọng không khỏi cong lên. Suy nghĩ một chút, lấy điện thoại ra ghi chép một ít thứ cần chú ý và một ít tin tức hắn có thể nhớ lại, hắn muốn lấy bản đồ về các điểm vật tư ở vùng phụ cận A thị. Lập tức, liền nhảy ra một tấm bản đồ trước mặt, phía trên còn có các đánh dấu ghi chép.

Hắn còn cần thu thập rất nhiều thứ, không chỉ là đồ dùng cho hai người sinh hoạt, mà còn phải thu thập đầy đủ vật tư, những thứ có thể trao đổi với người trong căn cứ như tinh hạch.

Tuy rằng trong một quãng thời gian rất dài, mọi người đều không phát hiện sự tồn tại của tinh hạch – dù sao vật này thể tích quá nhỏ. Có thể không lâu sau đó, trong căn cứ sẽ lục tục xuất hiện thứ này, mặc dù mọi người cũng không biết vật này phải dùng làm sao, nhưng chuyện này cũng không hề gây trở ngại cho mọi người buông thả trí tưởng – có ai còn chưa từng xem mấy quyển tiểu thuyết YY?

Bởi vì không gian cần tinh hạch, đến lúc đó chỉ dựa vàp hắn và Phương Hách, thì không còn cách khác tích lũy tinh hạch. Đặc biệt là mấy ngày nữa, động tác đàn tang thi sẽ càng ngày càng linh hoạt, cơ bản so với nhân loại không chênh lệch bao nhiêu. Kinh khủng hơn là, sức mạnh của chúng nó lớn đến kinh người, không biết mệt mỏi, không ngủ không ăn…

Có chút đau đầu mà nhu nhu trán, hắn cảm thấy trong đầu có quá nhiều thứ phải quan tâm, càng nghĩ càng dễ đau đầu.

Mấy chiếc xe phía sau truyền ra những tia sáng mơ hồ, hiện tại đồng hồ mới chỉ bảy giờ tối, những người kia ăn xong cũng chuẩn bị nghỉ ngơi. Có mấy người còn xuống xe đến chỗ cây cối rậm rạp hai bên đi vệ sinh, Hạ Tử Trọng không khỏi lần thứ hai thất thần – thực vật biến dị là từ khi nào thì bắt đầu nhỉ?

Sau tận thế không ít thực vật khô héo, không có cách nào sinh trưởng, một số ít thực vật thì biến dị, có tính công kích, còn có một bộ phận thì có độc, loại có thể thu hoạch dùng để ăn chỉ còn một ít, và mùi vị rất kém cỏi. Bởi vậy, vào thời điểm sơ kỳ của tận thế, các dị năng giả kích phát được dị năng không gian dự trữ thực phẩm là rất quý….

Nhu nhu huyệt thái dương, ngón tay xẹt qua bản đồ bị hắn đánh dấu lung ta lung tung, lúc điểm đến dấu chấm chỉ vào xưởng mì ăn liền – nơi này, chờ đến khi đặt chân tới, có thể cân nhắc ưu tiên đi lượn một vòng, đặc biệt là khoảng cách nơi này với xưởng vật liệu quan trọng rất thuận đường.

Sự tình phải làm còn rất nhiều, từng việc giải quyết hết.

Còn đang suy nghĩ, bỗng nhiên từ cái khe cửa sổ truyền đến một tiếng “A!!”Âm thanh tương đối nhẹ, nghe còn như rất xa, nhưng – quay đầu nhìn về phía hai người vừa mới đi vệ sinh ở ven đường. Hạ Tử Trọng mang theo găng tay cầm lấy thanh sắt đặt trên bàn đạp, tay không từ không gian lấy ra một cái đèn pin, chiếu về phía mấy chiếc xe đằng sau.

Mấy người bên trong xe cảnh giác, vội vàng khoá cửa, trừng mắt, lo lắng mà nhìn quanh khắp nơi. Quả nhiên, không lâu sau, từ cỏ trong đồng ruộng có một con tang thi tập tễnh đi ra.

Hạ Tử Trọng mở cửa, dứt khoát phóng về phía con tang thi kia, thu tinh hạch xong lại một cước đạp nó lăn trở lại đồng ruộng – nếu như không phải vì tang thi, hắn đã không chủ động xuất kích như vũ bão đâu.

Người trong xe mắt lom lom nhìn dáng dấp hắn nhàn nhã như vừa đi tản bộ một chuyến, đều theo bản năng nuốt một ngụm nước bọt, sững sờ nhưng không ai dám đi xuống cùng hắn nói chuyện – đặc biệt là trong tay hắn còn cầm hung khí!

Bên trong chiếc xe thứ hai đằng sau, người phụ nữ ban ngày Hạ Tử Trọng đã gặp một lần, đang vuốt ngực thấp giọng nói: “May là ngày mai sẽ tách ra khỏi bọn họ, giết tang thi gọn gàng như thế, ai biết được trước kia có từng giết người hay chưa?”

Tang thi đối với âm thanh và mùi tương rất nhạy bén, đặc biệt là âm thanh đôi với chúng nó có sức hấp dẫn cơ hồ vượt qua tất cả những thứ khác. Mùi máu cũng vậy – nhưng mùi máu tươi mới có thề hấp dẫn chúng nó hiệu quả nhất.

Quấy nhiễu có thể khiến người ta cảm thấy có chút mệt mỏi, chính là hình như nước tiểu của nhân loại cũng có tác dụng tương tự, có người cảm thấy là do âm thanh khi đi vệ sinh mới dẫn tang thi tới, cũng có người cho rằng là do mùi của nước tiểu – hoặc là kinh nguyệt mỗi tháng của phụ nữ, tang thi xung quanh sẽ đặc biệt hưng phấn.

Bất kể nói như thế nào, khi đi bên ngoài đều phải cảnh giác mười phần, miễn cho bị tang thi cắn một cái rơi cả Tiểu Đinh Đinh (j = Irym), coi như tốt số không biến thành tang thi, nhưng cũng không có Quỳ Hoa bảo điển giúp bọn họ đi làm Đông Phương Bất Bại đâu.

Trở lại trên xe, Hạ Tử Trọng thu hồi thanh sắt, tháo găng tay xuống, đưa tay vào túi đeo lưng, lại phát hiện mình đã uống cạn bình nước kia.

Theo bản năng đem thần thức dò vào không gian, phát hiện trên khay trà trong phòng khách để mấy bình nước đã sắp xếp gọn gàng, trong lòng ấm áp, biết đây là Phươnh Hách cố ý chuẩn bị để tiện cho mình dùng.

Đem cái chai trong tay thay bằng bình nước trên khay trà, nước mát lạnh rót vào cổ họng, làm cảm giác mệt mỏi trong nháy mắt không cánh mà bay.

Phương Hách vào lúc này cũng không ở trong phòng, Hạ Tử Trọng tìm một chút, phát hiện cậu đang bận việc trong ruộng.

Các loại rau dưa trước đây gieo xuống giờ đã nở hoa kết trái, Phương Hách đang đào khoai tây, cái giỏ siêu thị bên cạnh cậu còn đựng không ít cà rốt và hành tây mới đào lên, hành tây và gừng tỏi đều là những gia vị phổ biến.

Lại đem ý thức quay lại nhà bếp, Hạ Tử Trọng nhìn thấy nồi áp suất đang nấu trên lửa, nhưng đáng tiếc, ngửi không được mùi gì…

Phương Hách đang vì mình làm cơm – nghĩ tới điều này, trong lòng Hạ Tử Trọng đặc biệt ấm áp, hắn lại nhớ tới tình hình đời trước Đới Quân còn ở trong không gian…

Thôi bỏ đi, hắn không nên lấy người kia và Phương Hách hiền lành ra so sánh, nhưng hôm nay nhìn thấy hình ảnh Phương Hách vì cuộc sống của hai người mà bận rộn, hắn liền nhớ đến đời trước, lúc nào cũng phát hiện có người nào đó nằm trên giường ăn táo tây, xem tiểu thuyết, hoặc là ngủ say như chết.

Mà chút thời gian này, mỗi khi cần thiết gọi kẻ đó đi ra…

Hạ Tử Trọng than nhẹ trong lòng một tiếng, lần thứ hai đem thần thức thả vào kho hàng dưới lòng đất, suy nghĩ một chút, lấy ra một quyển tiểu thuyết ngày hôm qua từ nhà sách thuận tiện lấy đi để giết thời gian – hắn phải thừa nhận, chỉ có một mình hắn ở bên ngoài thì thật tẻ nhạt, cần phải làm việc gì đó để giết thời gian.

Khoảng chừng chín giờ rưỡi, Hạ Tử Trọng nghe thấy Phương Hách gọi hắn trong không gian, liền vội vàng kéo cậu ra.

Phương Hách trong tay bưng cái đĩa, bên trong là một nửa cơm tẻ, nửa kia là – “Cơm cà ri?”

Phương Hách dùng sức gật: “Nếm thử đi? Em dùng rau trồng trong không gian làm đó, mùi vị … quả thực không có cách nào hình dung!”

Không cần Phương Hách giải thích, Hạ Tử Trọng cũng đã bị hương vị trên đĩa hấp dẫn triệt để, cầm muỗng lên đưa vào miệng…

Hạ Tử Trọng vẫn luôn biết đồ thu hoạch trong không gian rất ngon, nhưng hắn không nghĩ tới, rau dưa làm thành món ăn lại ngon đến mức này. Nếu như bây giờ đang đóng phim, nhất định sẽ có thêm các hiệu ứng lóe sáng kim quang cho hắn mới đủ diễn tả hết!

Rau dưa trong cà ri tới nỗi áp mất cả mùi vị thịt bò là sao?!

“Học trưởng, hạt giống đều đã trưởng thành, em định trồng lứa mới, rồi lựa một ít nguyên liệu thường dùng, hong khô, xay thành bột!” Phương Hách cũng rất hưng phấn, hai con mắt tỏa sáng lập lòe.

Hạ Tử Trọng dùng sức gật đầu một cái: “Đồ ăn chúng ta lấy được cũng đủ ăn, từ từ mà trồng.” Lại ăn một muỗng, Hạ Tử Trọng chợt nhớ tới cái gì: “Em ăn chưa?”

Mặt Phương Hách đột nhiên ửng đỏ khó giải thích, hai mắt đảo đảo: “Em… nếm thử rồi…”

Hạ Tử Trọng cau mày: “Nếm thử?” Trong không gian nhiều đồ ăn như vậy, hai người căn bản không cần phải như những người sống sót khác mà tiết kiệm đồ ăn.

“… Trước khi vào không gian vừa mới ăn tối xong… em vẫn chưa đói…”

“Anh cũng vừa ăn xong vậy.” Nói rồi hắn múc một muỗng, đưa đến trước mặt cậu.

Phương Hách giương mắt nhìn hắn, hé miệng ngậm lấy cái muỗng, lớn rồi còn để học trưởng đút ăn vân vân, cái này là gián tiếp hôn môi vân vân… Tựa hồ như cậu lúc nãy ráng nhịn không ăn vẫn rất đáng giá!

“Đến cùng tại sao em không ăn?”

“… Vì… ăn xong sẽ lập tức đi ngủ, sợ mập…” Trước đó cậu chỉ có một mình nên có thể không kể đến chuyện như vậy, nhưng bây giờ… Phương Hách phát hiện thân thể mình có chuyển biến kỳ quái.

Hạ Tử Trọng suýt nữa քհun hết cơm ra ngoài, thả muỗng xuống, vươn tay xoa xoa bóp bóp gò má cậu: “Mập một chút cũng không có gì, sờ thích lắm.” Lời này cũng không phải khen tặng, càng không phải nịnh hót, hắn xác thực thấy Phương Hách mập lên một tí cũng không tồi, toàn thân đều là thịt, ôm khẳng định rất thoải mái, huống chi bây giờ Phương Hách còn rất gầy.

Chương 22: Nhặt heo sống + khoe khoang biệt thự

Tác giả có lời muốn nói. Xếp sai hương rồi!! Khụ khụ, đáng lẽ chương này phải để đằng trước, được rồi, xem như là hợp hai chương lại đi

——

Hai người cùng nhau ăn hết đĩa cơm cà ri rồi ngồi dựa vào nhau tiêu thực.

“Em nướng rất nhiều bánh mì, bên trong có nhân cà ri với cà chua, đều để dưới hầm cả, bây giờ còn sót lại không ít cà ri, nên nấu chút cơm tẻ đi ra, chia đều làm hai phần, bỏ vào hộp cơm, cũng để dưới hầm luôn.”

Hộp cơm là hai người lấy được trong siêu thị, lúc này đã có dịp dùng tới, chờ khi ăn xong, có thời gian, đem tụi nó đi rửa.

“Tốt, tạm thời không cần làm, chờ khi nào rau dưa bên trong lớn hết, chúng a sẽ chầm chậm làm.” Hạ Tử Trọng vòng tay qua vai cậu, đầu dán vào gò má cậu, nhẹ nhàng vỗ vỗ lên bả vai. Những thứ thu được trước tận thế, giữ lại về sau cùng những người khác trao đổi tinh thạch cũng được.

Đồ đạc để ở ghế sau Hạ Tử Trọng đã dọn dẹp xong, lúc này chỉ cần lấy chăn đệm ra, xếp thành chỗ nghỉ đơn giản tạm thời. Ngoài ra, xung quanh còn để mấy bao hàng hóa hay mì ăn liền có thể tích lớn nhưng nhẹ để che dấu tai mắt người khác.

Hạ Tử Trọng miễn cưỡng nằm xuống, vóc dáng 1m8, trong không gian hẹp phía sau không thể duỗi thẳng người. Phương Hách nhìn mà đau lòng, mấy lần đề nghị hắn tiến vào không gian nghỉ ngơi, đều bị hắn cười cự tuyệt nói – “Sau này không thể mỗi lần đều ngủ trong không gian.”

Hắn cần phải nhanh chóng thích ứng với sinh hoạt sau tận thế, trong không gian không có cách nào cảm nhận được tình huống bên ngoài, thời điểm có Phương Hách thì còn tốt một chút, nhưng khi hai người đều đi vào, liền hoàn toàn không có cách nào biết được tình huống bên ngoài.

Hơn nữa người trong đám xe phía sau cũng không phải người chết, vạn nhất có người đi tới lại phát hiện trong này không có người. Hắn không muốn mạo hiểm.

Ngủ một giấc tỉnh lại, đã là hai giờ sáng, Hạ Tử Trọng bị điện thoại di động đánh thức. Hắn luôn cảm thấy, nếu để cho Phương Hách phụ trách công tác đánh thức hắn, cậu nhất định sẽ lấy việc công làm việc tư để hắn ngủ thêm một lát.

Phương Hách đương nhiên có ý định như vậy, ngủ càng nhiều càng tốt, cho dù chỉ có 15 phút thì cũng tốt mà!

“Tình huống thế nào rồi?”

Phương Hách lắc đầu một cái: “Không có tang thi đến đây, nhưng lại có mấychiếc xe đi ngang qua.” Dứt lời, cậu cau mày, “Bên ngoài hình như có sương mù?”

Hạ Tử Trọng ngồi dậy bò lên buồng lái: “Em đi nghỉ ngơi một lúc đi, sáng sớm anh gọi em dậy.”

Phương Hách nghe vậy, không thể làm gì khác hơn là làm bé ngoan đi ngủ, thuận tiện sờ sờ trán của hắn: “Nếu toát mồ hôi, phải lau cho khô đừng để trúng gió.”

Cúi người hôn hai má cậu một cái, chờ cậu ngủ, Hạ Tử Trọng mới lấy cái khăn sạch ra lau mặt.

Hắn vẫn còn sốt nhẹ như trước, nhưng bởi vì có nước giếng trong không gian nên hiện tại mỗi đêm sốt nhẹ chỉ duy trì trong vòng một giờ. Kỳ suy yếu cũng không dài, hiện tại mặt hắn trắng bệch, cả người mệt mỏi nhưng cũng không khó chịu bao nhiêu.

Cho dù bị người khác nhìn thấy, cũng sẽ cho rằng bởi vì hắn ngủ không ngon, bị hạ huyết áp nên mới khó coi như vậy.

Ngoài cửa xe, đen kịt mà yên tĩnh. Ven đường khng hề có ánh đèn, trên trời không thấy trăng, khắp nơi xám xịt một mảnh, phảng phất như tất cả mọi thứ đều bị khảm vào trong sương.

Hạ Tử Trọng cau chặt lông mày, nhìn kỹ thì… hình như khí trời đã thay đổi…

Tận thế đến, nhân loại bị tang thi hóa là bước thứ nhất, sau đó, chính là khí trời biến hóa, toàn bộ thế giới phảng phất như bị một tầng sương mù mỏng bao phủ. Vô luận là ban ngày hay ban đêm, đều bị loại hơi thở xám xịt này bao vây, quanh năm đều như vậy.

Mặc dù ngày mùa hè nóng bức, mặt trời chói chang cũng chỉ có thể nhìn thấy một chút ánh sáng cam cam của tia nắng. Khí hậu không thể trồng trọt, đất đai trở nên cằn cỗi, chỉ phút chốc, thực vật, động vật bắt đầu biến dị quy mô lớn…

Người bị tang thi hóa coi như dễ đối phó, khiến lòng người khó phòng chính là các loại tang thi động vật biến dị lúc sau. Giác quan của chúng nó rất nhạy, phản ứng cấp tốc, lực sát thương mạnh mẽ. Điều làm người ta bực nhất là, khi bạn lao lực thiên tân vạn khổ giết chết được tang thi động vật, chỉ có thể lấy được một viên tinh hạch chút xíu trong đầu nó, không khác gì tang thi người.

Đương nhiên, động vật, thực vật cũng giống nhân loại, vẫn còn một phần sống sót sau khi trải qua dị biến. Hoàn toàn không có độc, an toàn để ăn, nhưng vẫn đang trong vòng nghiên cứu.

Sáng sớm hôm sau, Phương Hách sau khi tỉnh lại cảm thấy đất trời đều bị bao phủ trong một tầng sương mù mỏng, trời mặc dù sáng, nhưng lại nhìn không ra hướng mặt trời mọc.

Ngáp một cái, xoa xoa hai mắt: “Quả nhiên là có sương nha, may là không dày.” Trước khi F thị đến mùa xuân thì mùa đông đều có sương mù bay, cho nên Phương Hách cũng không suy nghĩ nhiều.

“Rửa mặt đi, mau chóng ăn chút gì đó, bọn người kia cũng tỉnh rồi.” Hạ Tử Trọng sờ sờ mặt cậu, khẽ nói.

Phương Hách gật gật đâu, từ cái bị nylon bên cạnh lấy ra nước khoáng, bàn chải, kem đánh răng đã chuẩn bị tốt từ ngày hôm qua. Nước này chỉ là nước bình thường, thứ nhất là do bọn họ sợ nếu nước không gian bị lộ thì không biết sẽ có phản ứng gì xảy ra, thứ hai là để lấy thêm những bình trống để đựng nước không gian.

Đơn giản rửa mặt vệ sinh ở bãi đất trống, tổ hợp đoàn xe lâm thời lần thứ hai khởi hành.

Xe một đường chạy về phía bắc, ven đường đi qua trạm xăng, đều bị đoàn người quét sạch một lần, bởi vì sương mù âm u, nên có một ít tang thi lắc lư đi trên đường.

Không lâu lắm, đoàn người đã đến chỗ giao lộ, mấy chiếc xe phía sau chạy đến bên cạnh, nhấp nháy đèn hạ cửa kính xe xuống: “Chúng tôi phải từ nơi này đi qua giao lộ phía tây.”

Hạ Tử Trọng gật đầu nói: “Có duyên sẽ gặp lại.”

Người kia sửng sốt một chút, lập tức cười khổ một tiếng: “Có duyên sẽ gặp lại.” Thời thế này, mặc dù có duyên, nhưng có thể sống sót để gặp lại hay không còn là một ần số, dùng hình thái tang thi gặp mặt… còn không bằng trực tiếp chết đi.

Ba chiếc xe phía sau quẹo sang hướng tây, Hạ Tử Trọng nổ máy xe, vòng qua một con tang thi vì ngửi thấy được hơi người mà hưng phấn đập tới, con tang thi kia động tác rất linh hoạt, khi xe vừa khởi động không lâu, liền lập tức đánh tới, may là Hạ Tử Trọng phản ứng nhanh, nên nó chỉ có đánh lên được đuôi xe.

“Nó… động tác hình như nhanh hơn?” Phương Hách có chút do dự nhìn kính chiếu hậu, con tang thi kia há mồm đuổi theo sau xe.

Hạ Tử Trọng quét mắt liếc nhìn gương chiếu hậu một cái: “Hôm nay ở trạm xăng dầu gặp phải tang thi bên trong, động tác cũng linh hoạt hơn.”

Phương Hách biến sắc: “Anh nói… Chúng nó, về sau đều sẽ nhanh hơn?!”

Hạ Tử Trọng âm thanh nặng nề: “Còn nhớ đám tang thi chúng ta gặp phải ngày đầu tiên không? Trong số đó rất ít con có tinh hạch trong đầu, cho tới hôm nay hoặc về sau e rằng mỗi con trong đầu đều có tinh hạch…”

Phương Hách hơi há miệng, âm thanh có chút khô khốc: “Học trưởng ý muốn nói… chúng nó … tiến hoá?”

Trẻ nhỏ dễ dạy.

Hạ Tử Trọng tán dương mà nhìn Phương Hách một cái, lại phát hiện khuôn mặt của cậu kia bởi vì khẩn trương mà trắng bệch, an ủi vỗ vỗ đầu cậu: “Nếu như bọn nó tiến hóa, nhân loại nói không chừng cũng biết, ít nhất hiện tại có thể xác định, trong nhân loại còn có một nhóm người đã có thể sử dụng dị năng.”

Phương Hách nặng nề gật đầu một cái, như đang tự cổ vũ cho bản thân: “Đúng! Chúng ta cũng sẽ trở nên lợi hại!”

Sau khi cùng mấy chiếc xe đó tách ra, bọn họ hình như may mắn hơn rất nhiều, gặp được hai chiếc chở xăng, bồn xăng để trên xe đầy ắp, rồi nguyên một chiếc xe chở heo…

“Trời ơi, trên đường còn nhặt được heo sống? !” Hai người xử lý tài xế trong buồng lái xong, Phương Hách vây quanh xe tải đi một vòng, tấm tắc lấy làm kỳ lạ.

Hiện tại đã là tận thế ngày thứ ba con heo này bị đói bụng đến mức phải rủ đầu, có vài con chịu không nổi đã nằm úp sấp trên xe không động đậy, chỉ phát ra tiếng kêu yếu ớt.

Hạ Tử Trọng kiểm tra nhóm heo trên xe một lần, xác nhận những con này không bị biến dị, mới đem nguyên cái xe tải thu vào.

“Em lái xe đi, anh vào trong sắp xếp một chút.” Heo sống không thể để ở tầng hầm, không biết tại sao, trừ hắn và người được hắn mang vào, cái kho trong lòng đất nếu để vật sống vào liền trực tiếp bị đẩy ra ngoài.

Phương Hách gật gật đầu, ngồi vào chỗ lái khởi động xe, Hạ Tử Trọng bên cạnh bỗng nhiên biến mất, chỉ còn để lại một chuỗi vòng tay bên ghế phụ lái.

Một xe heo bị đói đến không thể hoạt động, trong giây lát thay đổi địa phương chỉ có thể hoảng loạn, kêu thảm thiết, biểu thị kinh ngạc của bọn nó một chút.

Hạ Tử Trọng đem xe tải trực tiếp bỏ vào trên bãi cỏ thả rông súc vật, lúc trước heo con mua số lượng không nhiều, chỉ có hai mươi con, bây giờ thêm một xe tải, số lượng đột phá lên tới bốn mươi con!

Hơn nữa, heo có trong không gian chỉ có bảy con đực, còn lại đều là lợn mẹ dùng để sinh heo con.

Mà một xa tải chứa heo này, tất cả đều chuẩn bi vô lô mổ. Nhóm heo lớn vừa mới thả ra, liền hừ hừ đi vây quanh tràng cỏ tìm ăn. Trên bãi cỏ này Hạ Tử Trọng trồng rất nhiều loại rau, ngoại trừ vài loại cỏ cho súc vật ăn thường gặp bên ngoài, thì phần lớn là các loại khoai tây, cà rốt, cải xanh chờ thu hoạch.

Sau khi thả đám heo ra, Hạ Tử Trọng chỉ lo trên bãi cỏ không đủ ăn cho chúng, quyết định lấy hai sọt táo tây trong hầm ra cho chúng ăn – lấy hoa quả không gian trồng cho heo ăn, quả thật có chút phá của, nhưng biết làm sao được, ai biểu táo tây cho ra quả nhiều nhất làm chi?

Từ trước tận thế tồn đến bây giờ, cả đống ăn không hết.

Có táo tây, không chỉ riêng đám heo đói bụng ba ngày vây quanh, mà heo con, bò, dê trong không gian cũng bu lại ăn.

Hạ Tử Trọng nhìn núi phía sau, cây ăn quả trên núi vào lúc này đã trải qua thời kỳ nở hoa, từng chùm to nhỏ sung túc trên cành, xem ra, sản lượng lần này vượt chỉ tiêu.

“Dùng hoa quả cho heo ăn??” Phương Hách trợn mắt lên, liếc nhìn Hạ Tử Trọng một cái, ngũ quan xinh xắn vặn vẹo mấy lần: “Học trưởng, anh cho bọn chúng ăn chưa?”

Hạ Tử Trọng gật đầu: “Cho rồi, hai sọt.” Nói xong, vươn tay sờ sờ tóc cậu “Yên tâm, cây trên núi đã kết trái rồi, phỏng chừng hai ngày sau có thể thu hoạch.”

“Ừm! Em muốn làm rượu táo, rượu vang, giấm táo!”

Cho nên, em là đang oán giận anh làm rối kế hoạch của em sao?

Hạ Tử Trọng thấp giọng nở nụ cười, âm thanh trầm trầm, mang đặc điểm nam tính gợi cảm, làm Phương Hách trong nháy mắt đỏ mặt.

Hạ Tử Trọng đến gần khuôn mặt cậu, khẽ hôn một cái: “Muốn làm cái gì thì làm cái đó, đồ bên trong cho em làm thí nghiệm.”

Phương Hách thấp giọng đáp một tiếng, nhiệt độ trên mặt không chút nào lui xuống, cậu hiện tại cảm thấy mình vừa rồi có hơi quá trẻ con… Không phải chỉ là lấy hoa quả cho heo ăn sao? Dù sao cuối cùng đám heo đó cũng chui vào bụng bọn họ!

Trên xa lộ cao tốc có thể kiếm đồ vật, nghiêm túc tính toán một chút kỳ thực :ó không ít. Cơ hồ mỗi một chiếc rải rác dừng ở bên đường đều có thể tìm được vài thứ trong đó. Ăn, dùng, uống, thậm chí có thể rút ra được một ít dầu.

Điều kiện tiên quyết là – bạn có thời gian bỏ công ra đi tìm hay không.

Hạ Tử Trọng lái xe, dọc theo đường đi ránh né các loại chướng ngại vật, chỉ mới hơn mười giờ rưỡi đã tới được mục tiêu ban đầu của bọn họ – căn cứ người sống sót A thị ở Tây bắc ngoại ô thành phố.

Nhưng mà, chờ đến khi hắn đi tới nơi này, cũng không khỏi sửng sốt – quân đội đâu? Tường thành đâu? Bằng phẳng | pháo binh hạng nặng | giáp |xe jeep xe tăng đâu??

“Học trưởng?” Phương Hách tò mò nhìn ra ngoài, ngoài kia là một khu nhà vô cùng trống trải, “Bên kia hình như là khu nhà mới xây? Bên trong cũng không có nhiều hộ gia đình, nếu không chúng ta ở chỗ này sửa soạn lại một đêm đi?”

Hạ Tử Trọng lúc này mới tỉnh ngộ, gật đầu một cái, chạy xe về phía đó.

Đúng rồi, có vẻ như là bởi vì bọn hắn lần này tới quá sớm, quân đội và người trong thành phố trốn ra còn chưa kéo tới đây…

Hạ Tử Trọng tính toán đến đâu cũng sẽ có sai lệch, thời điểm tận thế phát sinh quân đội tuy rằng rất nhanh sẽ có phản ứng, nhưng cũng không thể lập tức cứu mọi người, mặt khác, bọn họ phải chuẩn bị một nơi để rút lui, cũng không phải người đời sau biết được căn cứ sẽ thành lập ở nơi này, mà là phía Bắc A thị, dùng trại quân sự, đôn trú của quân đội ở A thị làm trụ cột.

Nơi đó rất tiện, đồn trú của quân đội là nơi quan trọng nhất A thị, một khi xuất hiện nguy hiểm, đương nhiên phải ưu tiên rút tới nơi đó.

Có thể lần này dị biến đột nhiên xuất hiện, không những nhân loại chết vì bệnh độc, đáng sợ hơn là, những loại sinh vật khác cũng nhiễm bệnh, nhưng trình độ biến dị của động vật lại mạnh mẽ dữ dội, bỏ xa so với nhân loại hóa tang thi.

Vốn dĩ căn cứ sẵn sàng để di tản, tuy rằng điều kiện tuyệt đối là ưu tiên cho quốc nội hàng đầu, có thể chỗ đó được xây trên sườn núi!

Bộ đội cư trú ở đó ngày thứ nhất phát hiện tang thi động vật xuất hiện, nhưng cũng không có ví dụ cụ thể cho điều đó nên đến tận ngày thứ ba mới xác định được rõ ràng, vì để tránh cho thương vong nhiều hơn, mới quyết định rút tới mảnh đất bọn Hạ Tử Trọng đana đứng, lấy dòng sông hình chữ “Mấy” bảo vệ nội thành.

Hai người lái xe dạo một vòng phụ cận, Hạ Tử Trọng dứt khoát chạy đến khu biệt thự. Chọn khu biệt thự cũng không phải bởi vì hắn còn hy vọng cái khác, mà là hắn có không gian trong tay, cho dù chỉ là một gian phòng ba hoặc năm thước vuông hắn cũng không phải lo.

Nhưng ở tận thế, đặc biệt là ở mảnh đất này ngay lập tức bị quân đội chiếm hữu, cho dù là vô chủ thì năng lực phòng ngự cũng rất tốt.

Trong tận thế, thường thường sẽ phát sinh một trường hợp như vầy: Ra ngoài làm nhiệm vụ, người trải qua thiên tân vạn khổ, thật vất vả về đến nhà, lại phát hiện, phòng ở bị người chiếm.

Càng uất ức hơn là phát sinh việc vật tư bị người khác cướp đoạt, vợ chạy theo người ta, con bị người bán, cha mẹ bị người ta giết, phòng ở còn bị người ta chiếm.

Cho nên nếu muốn sống an ổn, hoặc là trực tiếp chờ quân đội đến, quân đội trực thuộc sẽ phân phòng, chỉ cần giao đủ tiền thuê, ít nhất có thể bảo đảm phòng όc trong thời gian mướn sẽ không đổi chủ, nhưng đồ vật, vật phẩm không ai có thể bảo đảm an toàn.

Một phương pháp khác bảo đảm phòng ốc an toàn chính là – tìm phòng có hệ số phòng ngự cao mà ở.

Khu vực này là khu vực đang trong thời gian quy hoạch, mặc dù gần nội thành nhưng vẫn có khoảng cách.

Mảnh đất quy hoạch này hình như là khu dân cư lâu năm, trước kia cũng có mấy tiểu khu đã xây xong, các loại phương tiện giao thông đều đầy đủ, nhưng bởi vì đủ loại nguyên nhân, mà trong các khu nhà cao tầng này không có bao nhiêu nhà đã có chủ. Khu biệt thự ở mảnh đất này mới vừa xây xong không bao lâu, trừ một ít phòng ốc mới vừa bán đi, đại đa số biệt thự đều vô chủ.

Khu biệt thự kiểu mới này đều lấy 3 vấn đề làm đầu: An toàn, thoải mái, tiện lợi. Nhà ở chỗ này đều dùng khóa vân tay, thủy tinh công nghiệp, biện pháp chống trộm an toàn bằng mật mã. Bây giờ bên trong khu còn có điện, nếu như vận may của bọn họ đủ tốt, hành động nhanh, liền có thể nắm giữ một trụ sở tạm thời tương đối an toàn.

Hạ Tử Trọng nhớ tới, thời điểm lúc trước mình còn ở căn cứ A thị từng nghe nói qua, bên trong khu biệt thự có hai bang phái đánh nhau, cửa sổ biệt thự nơi này ngay cả dị năng của dị năng giả đều không đánh bể được – nguyên nhân đương nhiên là hồi đó năng lực của dị năng giả còn kém lắm.

Lái xe trực tiếp đi tơi phòng quản lí khu biệt thự, bên trong khu nhà không nhìn thấy bảo an, khu biệt thự cũng không giống như mấy khu khác lúc đi ngang qua lảng vảng bóng tang thi, e rằng trước tận thế vẫn chưa có người nào dọn vào.

Hai người cẩn thận lẻn vào phòng quản lý, Hạ Tử Trọng cấp tốc tìm hiểu tình huống biệt thự, phát hiện quả nhiên bên trong khu biệt thự có ít nhất một nửa phòng ốc còn không có chủ!

Chọn lựa một phòng mẫu hồi nãy lái xe ngang qua, thêm vào thông tin chủ hộ, đem vân tay của mình và Phương Hách nhập vào khoá cửa, cầm chìa khoá, đổi mật khẩu, triệt để khoá chặt thông tin, rút ở cứng máy ghi hình theo dõi, lúc này bọn hắn mới thở ra.

Cầm lấy thẻ kích hoạt điện nước căn phòng kia: “Đi thôi, phòng ở xong rồi.”

Phương Hách hai mắt mở to, tràn đầy kính nể: “Học trưởng, anh thật lợi hại!”

Hạ Tử Trọng không được tự nhiên ho khan một cái, đứng dậy: “Đi thôi.” Lúc trước hắn cùng tổng giám đốc đi mở một cái nhà kho, quy trình không khác gì so với cái này.

Hai người đi tới gian phòng mẫu kia, nơi này vị trí gần với cửa tiểu khu, ra vào thuận tiện, căn hộ cũng sạch sẽ, không cần hai người mệt mỏi quét dọn, cũng không khiến người đến sau nghi ngờ – hai người đàn ông, sau tận thế cùng sống trong một căn phòng trống, cũng không phải sống cùng quân đội, coi như chủ hộ là người khác cũng khó tránh khỏi sẽ khả nghi.

Đem xe để vào trong kho, hai người bắt đầu kiểm tra tất cả gian phòng bên trong biệt thự.

Biệt thự này xây theo kiến trúc ba tầng lầu, tầng hầm chia làm phòng chứa đồ, nhà kho, tầng một là phòng khách, nhà bếp, phòng tập thể hình, tầng hai có phòng ngủ, phòng nghỉ ngơi, thư phòng, lầu ba thì xa xỉ hơn, ngoại trừ sân thượng rộng lớn còn có giàn hoa trang trí, sàn nhà làm bằng gỗ, thêm một cái bể bơi!

Hai người trước khi vào biệt thự, cũng không phát hiện lầu ba có bể bơi, may là, từ lầu ba xuống lầu hai cần dùng khóa bảo hiểm mới có thể mở cửa, nếu không Hạ Tử Trọng rất có thể ngay lập tức sẽ quay lại đổi một nhà khác an toàn hơn.

Phương Hách mím môi cười trộm, lúc ở phòng ngủ lầu hai, thời điểm Hạ Tử Trọng nhìn thấy trần nhà trong suốt bằng pha lê kia nháy mắt biểu tình vặn vẹo thực sự là làm cho người ta cả đời đều khó quên! Thật muốn đập xuống mà! Làm sao bây giờ!

Hai người đi dạo từng phòng, khóa trái cửa sổ, đi đến phòng ngủ, kéo rèm của sổ – tiến vào không gian.

Trở lại không gian, nhìn khung cảnh quen thuộc mà ấm áp, Hạ Tử Trọng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vươn tay xoa xoa bóp bóp mặt Phương Hách cười trộm, ngón tay lưu luyến ở hai má lúm đồng tiền của cậu: “Ngày hôm nay chúng ta ở trong không gian nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai lại đi phụ cận điều tra tình huống.”

Phương Hách gật gật đầu: “Học trưởng tắm trước đi, em xuống tầng hầm xem một chút.” Cậu cho là Hạ Tử Trọng sở dĩ chọn nơi này đặt chân, là bởi vì khu này tang thi ít, an toàn hơn nhiều.

Mấy ngày không nghỉ ngơi tốt, nhớ tới thác nước trong phòng tắm, Hạ Tử Trọng quả thật rất muốn đi vào hưởng thụ một phen đãi ngộ như suối nước nóng. Còn biệt thự bên ngoài? Thôi, mắt không thấy, tâm không phiền.

Chờ hắn tắm xong, liền phát hiện người nào đó lại đâm đầu vào phòng bếp…

“Tại sao lại nấu cơm tiếp?”Nhìn Phương Hách bận rộn như vậy, tuy rất cao hứng vì cậu nguyện ý làm cơm cho mình, chăm sóc đời sống dinh dưỡng cho hai người, nhưng Hạ Tử Trọng vẫn sợ cậu sẽ mệt.

Phương Hách đang bao vằn thắn, nghe tiếng đầu không nhấc mà nói: “Em làm một ít vằn thắn, vừa nãy đi xuống nhìn thấy có nhiều tôm và rong biển.”

Đương nhiên nhiều, những thứ này là hắn trực tiêp từ thị trường hoa quả khô mua về từng bó.

hẽ thở dài một cái, đi tới phía sau cậu, từ phía sau ôm lấy eo, đặt cằm lên vai cậu: “Làm xong cái này thì đi tắm, một hồi nữa anh làm cho.” Cái khác Hạ Tử Trọng có lẽ sẽ không biết làm, mà luộc sủi cảo, luộc vằn thắn thì không có vấn đề gì – nhờ luộc thực phẩm đông lạnh mà luyện được.

Vành tai Phương Hách lấy tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được cấp tốc đỏ lên, khẽ gật đầu, động tác bao vằn thắn ngày càng nhanh hơn.

Làm xong mọi thứ, Phương Hách mới đi tắm. Hạ Tử Trọng cầm gói vằn thắn vừa gói xong đi xuống tầng hầm cất, lúc này hắn mới phát hiện ở đây có không ít vằn thắn đã được chỉnh tề đặt trên kệ hàng hóa, hẳn là lúc hắn tắm Phương Hách đã làm xong.

Liền thở dài, bất đắc dĩ cười cười, đứa nhỏ này thực sự là dụng công quá độ, may là đời này hắn biểt đến tình cảm của cậu, cũng nguyện ý tiếp nhận, muốn cùng cậu đi qua cuộc sống tương lai, nếu không thì thật quá oan ức cho cậu…

Để хong rồi lên nấu nước, chuẩn bị chén sạch, đem tôm khô, rong biển, rau thơm cắt sẵn, chờ Phương Hách tắm rửa xong thì cùng nhau ăn vằn thắn.

Phương Hách dùng tôm bóc vỏ đông lạnh mà trước tận thế hai người mua, thịt heo tươi, hành, gừng cùng gia vị lấy từ không gian, ngoài ra, rau thơm tự nhiên cũng là trồng trong không gian, so với vằn thắn bình thường, mùi vị đương nhiên tăng lên không chỉ một đẳng cấp.

Mỗi người ăn tới ba chén lớn, nhưng vẫn còn thèm. Chỉ là ăn ngon không thể ăn một lần quá nhiều, trong kho hàng phía dưới còn cơm cà ri làm người ta nhớ mãi không quên, bọn họ còn chừa bụng để trước khi ngủ ăn một chút.

“Đi, đi dạo tiêu cơm.”

Hai người ăn no, dắt tay đi ra ngoài nhà trúc, những động vật bên dưới đầm nước, tràn ngập tinh thần cách ba mét lượn tới lượn lui xung quanh.

Đồng ruộng cải xanh đều đã lớn, phía sau núi là từng chùm quả đung đưa trong gió.

Chương 23: Ở lại, dò đường

Hai người đẩy một chiếc xe đẩy lấy từ trong siêu thị ra, tay còn cầm mấy cái rổ, chuẩn bị đi thu hoạch.

Trên đồng ruộng, mấy loại như cải thìa, súp lơ, cải thảo, dưa chuột hoặc các thức ăn thông thường tất cả đều hành thục, hai người hái hết xuống chỉ chừa lại một ít làm giống.

Ngoài ra, cà chua, dưa hấu, dâu tây, cũng đã lớn.

Hạ Tử Trọng vỗ vỗ nột trái dưa hấu, cuống còn xanh, suy nghĩ một chút: “Hạt dưa hấu giữ lại, gieo ở bãi chăn nuôi một ít.”

Phướng Hách không có bất cứ dị nghị nào: “Vâng, trồng nhiều hơn một ít cũng tốt!” Cậu vừa phát hiện, đám bò lê nhỏ phía sau đã lớn rồi, rất nhanh có thể được uống sữa bò sữa dê!

Hai người thu hoạch được tới ba chiếc xe đẩy, tốt hơn nữa là Hạ Tử Trọng có hể dùng ý niệm đem vật cầm trong tay lưa vào tầng hầm, không cần chạy tới chạy lui.

Đương nhiên, lúc trước chuyển đồ ở nhà bếp chỉ là do thói quen mà thôi, mới không cố ý chạy xuống chạy lên.

Bắp cũng thu hoạch được không ít, các loại ngũ cốc khác bây giờ còn chưa lớn, cho nên tạm thời không cần gặt.

Đem xe đẩy ra phía sau núi, hai người trước tiên đào không ít măng, mới bắt đầu lên núi thu hoạch.

Thực vật trên đây tương đối thấp bé, phủ khắp mọi nơi, Phương Hách hai mắt sáng rực hái chúng nó: “A mâm xôi, việt quất… Học trưởng, anh từ đâu lấy được mấy cây này vậy?!”

Hạ Tử Trọng ho một cái, quay đầu qua một bên: “Lúc trước vô tình lấy được trong siệu thị nên đem trồng thử một it.”

Hai người một bên vừa hái vừa ăn, chờ hái hết, bụng cũng no không ăn được cái gì, những cái này đều là hoa quả không dính thuốc trừ sâu, cực kỳ sạch sẽ!

Giống như bọn hắn quên luôn cà ri còn để trong không gian…

Hạ Tử Trọng yên lặng mặc niệm trong lòng vì mình quá tham ăn mà, hắn trước đây đối với hoa quả cũng không có nhiều hứng thú, kiếp trước ăn táo ăn muốn nội thương luôn rồi, hiện tại, chỉ có thể trách hoa quả trong không gian thực sự ăn quá ngon, so với hoa quả bên ngoài là một trời một vực.

Hai người trở lại phòng, ước lượng thời gian, mấy ngày mệt mỏi hai người quyết định nghỉ sớm một chút, rửa mặt rồi trở lại bên giường lớn, đừng nói Phương Hách vẫn luôn mưu đồ bất chính, ngay cả Hạ Tử Trọng trong tình huống có giai nhân trong lòng, là quân tử cũng không chịu đựng nổi, huống chi hắn cũng không muốn làm Liễu Hạ Huệ.

Từ hôn nhẹ, đến môi lưỡi nông nàn, hai người bởi vì đã có chỗ ở tạm thời khá an toàn nên không có gì đáng lo, bây giờ cách mười hai giờ khuya còn xa, tâm lý tốt, vấn đề thân thể cũng không phải bận tâm.

Eo Phương Hách rất dẻo, nhưng khác với phụ nữ mềm mại, làn da cậu rất mịn màng, nhưng không quá nhẵn nhụi. Mùi hương dầu gội trên tóc cậu là loại bình thường cậu thích dùng, thanh mát, tự nhiên, làm người ta ấm áp.

Hôn càng ngày càng sâu, trong cơn mê loạn, Phương Hách theo bản năng mà ôm cổ Hạ Tử Trọng, vuốt ve lung tung trên lưng hắn, nhưng không ý thức được quần áo trên người mình càng ngày càng ít đi, cùng bàn tay người kia đang trượt đến chỗ nào…

Vươn tay, từ tủ đầu giường cầm qua một bình bôi trơn… Thật tốt, Hạ Tử Trọng phải thừa nhận, hắn đã sớm mưu tính, sau khi gặp lại Phương Hách lần nữa, xác nhận bản thân nguyện ý cùng cậu ở chung, cho nên khi đi mua vật dụng cũng tranh thủ trữ không ít thứ này.

Tuy có thể dùng thứ khác thay thế nhưng cũng không có chuyên dụng đúng không? Sau tận thế biết đi đầu tìm thứ này đây?

Được người trong lòng ôn nhu mang đến từng trận run rẩy khắp người, lúc mở mắt ra, trong mắt Phương Hách long lanh ngập nước, cả người cũng mơ mơ hồ hồ, đặc biệt mê ly dụ người.

“Học trưởng…”

“Gọi anh là Tử Trọng.” Hạ Tử Trọng cúi người xuống, trên môi cậu hôn một cái.

“Tử, Tử Trọng…” Cậu không nghĩ tới mình có thể có một ngày trước mặt học trưởng gọi tên anh, giống như lúc trước không nghĩ anh sẽ đồng ý yêu mình. Tất cả mọi thứ ở hiện tại, phảng phất như đang nằm mơ, nếu như bên ngoài không có đám tang thi kia, quả thực chính là một giấc mộng đẹp nhất.

“Tử Trọng, Tử Trọng, Tử Trọng…” Âm thanh người trong ngực lúc cao lúc thấp, nương theo động tác của Hạ Tử Trọng, khác nào giai điệu tuyệt mỹ.

“A Hách… Anh yêu em.” Ôm chặt lấy người trong ngực, Hạ Tử Trọng hiện tại cực kỳ vững tin, chính mình rất yêu chàng trai này, từ kiếp trước đến kiếp này, tương lai, cũng sẽ kiến quyết không rời mà tiếp tục cùng cậu bước đi, mãi đến khi tận thế kết thúc, mãi đến khi sinh mệnh ngưng hẳn.

Điện thoại di động ở đầu giường vang lên, kéo hai người từ trong cơn say tỉnh giấc. Bởi vì trong không gian không có buổi tối, Hạ Tử Trọng sợ đồng hồ sinh học hỗn loạn nên mới đặt báo thức.

Vươn tay cầm điện thoại di động, tắt báo thức. Người trong ngực còn buồn ngủ mà ngẩng đầu lên, dụi mắt: “Học trưởng… Sáng rồi sao?”

Cổ trắng nõn, xương quai xanh tinh xảo mang theo dấu vết, làm Hạ Tử Trọng đã một lần nếm vị cảm thấy miệng khô lưỡi đắng, cúi đầu hôn lên trán cậu một cái: “Chỉ mới bảy giờ, em ngủ thêm chút nữa đi.”

Cậu cọ cọ hai má vào ngực hắn, có chút mơ hồ lẩm bẩm: “Không ngủ … nên dậy rồi…”

Cuối cùng, Hạ Tử Trọng vẫn đè Phương Hách đang tỉnh tỉnh mê mê phảng phất như một con mèo nhỏ lên giường, để cho cậu ngủ tiếp, mình thì xuống lầu nấu cháo.

Nấu cái khác thì Hạ Tử Trọng có lẽ không làm được, nhưng nấu nồi cháo hoa thì không có gì khó khăn. Đặc biệt là vào hôm nay, Phương Hách tốt nhất nên ăn thanh đạm một chút.

Từ trong hầm lấy ra loại gạo thơm ngon nhất– kỹ thuật không đủ thì lấy nguyên liệu bù đắp vào. Sau đó chọn một ít dưa muối, làm rau trộn. Trở lại nhà bếp, nấu cháo rồi mới ăn sáng.

Phương Hách ngủ thêm nửa tiếng nữa mới hoàn toàn tỉnh lại, dụi mắt xuống lầu, phát hiện Hạ Tử Trọng đã chuẩn bị xong bữa sáng, đang phấn đấu nấu cháo trong phòng bếp, bèn đứng ở cửa phòng bếp, nhìn người đàn ông đang vì mình mà bận bịu.

“Tỉnh rồi?” Hạ Tử Trọng cười với cậu: “Đi rửa mặt đi, ăn được rồi.”

Khuôn mặt bình thường lạnh như băng nay lại cười ôn nhu, làm cả người hắn đặc biệt nhu hòa. Phương Hách bị nụ cười ôn nhu kia bắn điện cho sửng sờ, đứng ở cửa phòng bếp sửng sốt nửa ngày mới tỉnh.

“Làm sao vậy? Có chỗ nào không thoải mái?” Còn tưởng rằng bị mình tối qua dày vò, làm Phương Hách bị thương, Hạ Tử Trọng thả cải muôi trong tay xuống, đi tới cửa phòng bếp, áp tay lên trán cậu.

Phương Hách phục hồi tinh thần, không được tự nhiên cúi đầu, giơ tay, ôm lấy eo hắn. Vòng eo cứng cỏi lại mạnh mẽ… Người nào đó nhất thời thất thần, nhớ tới nhiệt tình tối hôm qua, hai vành tai đỏ bừng.

“Học trưởng… Em yêu anh…” Nói xong, chợt nhớ tới cái gì, ngọng ngịu thấp giọng kêu một tiếng: “Tử Trọng…”

“Anh cũng yêu em.” Hạ Tử Trọng cúi đầu, hôn lên đỉnh đầu cậu, trở tay ôm lấy cậu, giờ khắc này thật an bình và ấm áp, là điều mà hai người trước kia cũng không dám tưởng tượng đến – mãi đến tận khi cháo sôi tràn, cũng may, chưa bị khét.

Hai người ăn sáng xong, dọn xong bát đũa mới lần thứ hai ra khỏi biệt thự.

Địa điểm xuất hiện vẫn là trên giường lớn ở phòng ngủ, hai người trước tiên từ cửa sổ mỗi phòng nhìn xung quanh, bên trong biệt thự vẫn yên tĩnh như trước, cũng không phát hiện bóng dáng tang thi, nhưng bên trong căn biệt thự phía xa có hai con tang thi đang đập cửa sổ.

Căn nhà kia chắc là dùng kính chịu lực, rất rắn chắc, chúng nó trong một khoảng thời gian tuyệt đối không ra được.

“Đi thôi.” Hai người bọn họ chuẩn bị đi xung quanh thăm dò hoàn cảnh, dù sao, cho dù là đời trước, Hạ Tử Trọng cũng không biết rõ bố cục nơi này.

Khu biệt thự này trừ bỏ mấy căn nhà còn đang xây thì cơ bản toàn là phòng trống.

Hai người mở xe đi ra khu nhà, bên ngoài có hai con tang thi nghe tiếng chạy đến, bị hai người tông thẳng vào rồi ngã xuống xe bị cán chết, sẵn tiện lấy tinh hạch trong đầu chúng nó – nơi này cách chỗ bọn họ ở rất gần cho nên giải quyết sạch sẽ là tốt nhất.

Bên cạnh khu biệt thự là mảnh đất trồng hoa, nhưng hoa bên trong còn chưa được trồng nên cũng không có hạt giống gì.

Phụ cận có vài khu nhà sớm hay muộn cũng sẽ hoàn thành, ở giữa chằng chịt công trình kiến trúc lớn. Như ngân hàng, trung tâm mua sắm, cửa hàng tiện lợi 24h, nhà trẻ, trường học và vân vân …Là khu vực có đầy đủ tính năng cộng đồng.

Trên đường lúc này có một vài tang thi du đãng, thời điểm hai người đi qua một tòa nhà cao tầng, nhìn thấy bên trong có hai con tang thi chó. Căn nhà kia bị thanh sắt chặn cửa, e rằng đây chính là nguyên nhân mà người sống sót trên đường lưu vong rất ít đi?

Lái xe đến siêu thị ở phụ cận, bởi vì xây ở khu nhà giàu, cho nên, siêu thị này cũng không giống siêu thị bình thường. Đồ vật bên trong bán ra cũng không giống đồ ăn bán ở bên ngoài. Các loại thịt tươi, rau dưa, đều được trực tiếp chở từ nơi sản xuất tới thẳng đây.

“Có người đến.” Nhìn hàng giá siêu thị vô cùng ngổn ngang, Hạ Tử Trọng đẩy ngã một bác gái đã biến thành tang thi, lấy đĩa cứng băng ghi hình theo dõi siêu thị ra. “Đi kho hàng xem…”

“Ừm.” Phương Hách cẩn thận dò đường, hai người trực tiếp đi đường vòng đến kho siêu thị.

Các loại thực phẩm gói, nguyên liệu nấu ăn, đồ hộp. Thực phẩm ướp lạnh trong phòng lạnh, cùng với các loại rượu nổi danh giá cao được chuyển đến ngay từ nơi sản xuất được xếp ngay ngắn trên kệ.

“Ôi trời, còn có xì gà? !”Phương Hách mở ra một cái hộp bằng gỗ nhìn rất xa xỉ, bên trong dĩ nhiên toàn bộ đều là xì gà với xa xỉ. Vật này, cậu chưa bao giờ được nhìn thấy!

“Này có thể là đồ tốt.” Vật này vô luận là trước hay sau tận thế, đều là đồ tốt nhất dùng để tạo quan hệ với người khác.

“Thuốc lá thì có lợi ích thực tế hơn.” Phương Hách tiếc nuối lắc đầu một cái, đậy nắp, giao cho Hạ Tử Trọng thu vào không gian.

“Vừa nãy hình như nhìn thấy có siêu thị bán thuốc lá?” Một hồi đi coi một chút, bản thân không hút thuốc lá, nhưng đem ra lôi kéo quan hệ cũng rất có ích.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *