TRỌNG QUY VU HÁCH – chương 19 + 20 [text]

Chương 19: Đuôi to khó vẫy?

“Học trưởng, tinh hạch trong óc tang thi ngày hôm nay thật dễ lấy!” Phương Hách hưng phấn đánh nát bét đầu một con tang thi, biểu tình cực kỳ sáng lạn mà móc ra một viên tinh hạch. Hồn nhiên không phát hiện hành động của mình đủ để người ta kinh khủng cỡ nào – may mà hai người đều đeo khẩu trang, người đứng ở xa xa không thể nào thấy được nụ cười sáng lạn trên mặt cậu.

Hạ Tử Trọng gật gật đầu: “Có thể liên uan đến thời gian biến thành tang thi đi?” Về sau trong đầu đa số tang thi sơ cấp đều có thứ này.

Hai người từ cửa hông đi vào, đi thẳng đến sân để bình gas. Trên đường giết mấy con tang thi – công nhân chịu trách nhiệm ở đây vào lúc chạy trốn hình như quên đóng cửa. Hai người cuối cùng cũng tìm được chỗ để gas.

Thời đại này người ta đều dùng gas thay củi, cho nên thị trường gas vô cùng thịnh vượng. Quầy hàng buôn bán lưu động, phòng cho thuê hay khu dân cư trong nội thành mỗi tháng đều cần đổi bình gas. Trong sân lít nha lít nhít to to nhỏ nhỏ các loại bình gas khác nhau.

Hai người cân cân đo đo nhìn coi bình có đầy hay không, Hạ Tử Trọng phụ trách đem bình để vào không gian.

Càn quét sạch sẽ bình ga trong sân, hai người liền phát hiện một căn phòng không nhỏ, bên trong ngoại trừ vô số vỏ chai, còn có một bộ máy sung khí ga lỏng. Nghiên cứu một hồi, hai người quyết định thu vào, khoảng chừng hai canh giờ sau nơi này triệt để bị càn quét sạch sẽ.

Rời khỏi công ty gas, lái xe đến khu bán quần áo, dọc đường đi, người có can đảm ra ngoài nhiều hơn so với lúc đầu, nhiều người thành thạo luồn lách tránh né tang thi trên đường tìm kiếm thức ăn. Mục tiêu của mọi người đều là siêu thị, tiệm thực phẩm, thậm chí là tiệm thuốc, khu quần áo trống rỗng, mỗi tầng chỉ có mấy con tang thi thong thả du đãng.

Nếu không có người ngoài, Hạ Tử Trọng không khách khí nữa, càn quét từng tầng từng tầng, đừng nói nam trang, quần áo phụ nữ hay trẻ con đều lấy không ít.

Có thể thoải mái thu đồ vật kết quả chính là – một góc nhỏ của cửa hàng cũng bị thu vào không gian.

Sau khi đi một vòng lớn mấy tầng lầu, hai người từ lối đi an toàn đi xuống lầu. Phương Hách cầm ống nhòm quan sát tình huống bên ngoài. Hạ Tử Trọng nhân cơ hội uống nước trong không gian, khôi phục tinh thần lực vì tiêu hao quá độ mà đầu có chút choáng váng.

“Học trưởng, trên đường có khoảng hai mươi, ba mươi con tang thi, chúng ta có cần đi siêu thị không?”

Siêu thị lớn gần đây, cách nơi này khoảng hai ngã tư, chừng hai ba trăm mét, lộ trình lái xe dự tính chỉ có năm phút đồng hồ, nhưng người tập trung xung quanh khu vực siêu thị hơi nhiều…

“Đi tới nhà thuốc bên kia.” Hạ Tử Trọng dùng ống nhòm quan sát tình huống một chút, rốt cuộc quyết định.

Trước tận thế, mỗi lần đi ra ngang qua tiệm thuốc, hắn đều sẽ mua một ít thuốc dùng thường ngày, cho dù thế thuốc cũng không tích lũy được bao nhiêu. Đặc biệt các loại thuốc mua theo đơn không thể mua quá nhiều, nếu quyết định một hai ngày nữa sẽ phải rời khỏi F thị, như vậy những thứ này tiện đường thu nhiều một chút.

Hắn nhớ tới khi mình chưa bị đuổi giết, tại A thị một viên thuốc cảm giá cả lên tới nổi bằng lương thực đổi trong ba ngày. Tuy vậy, người có thuốc cũng không muốn bán ra.

Sò sờ cằm, hắn biết vùng ngoại thành F thị có một xưởng chế thuốc cỡ lớn, chỉ là đường hơi khó đi, có cần vòng qua coi thử không nhỉ?

Hai người dành thời gian, nhân cơ hội chạy đến bên cạnh xe, chém ngã hai con tang thi du đãng, không dám ham chiến, Hạ Tử Trọng thuận lợi đem hai cái đầu tang thi ném vào trong không gian, lại bất ngờ phát hiện, khi cái đầu bị ném vào không gian, từ trong đầu chúng có ánh sáng bay đi…

Không cần động thủ mổ đầu, tang thi trực tiếp ném vào không gian thì không gian liền có thể hấp thu? Vậy sau này cũng bớt việc.

Thuận tiện ném hai cái đầu kia ra xa, mở cửa xe: “Không gian có thể trực tiếp từ trong óc tang thi hấp thu vật kia, sau này chúng ta không cần phải mổ đầu nữa.”

Phương Hách hai mắt kinh ngạc trợn tròn: “Cái này thật tiện lợi!”

Hạ Tử Trọng gật đầu, lúc hắn thu thập đồ vật nhất định phải tiếp xúc với đồ vật, nhưng có thể mượn môi giới, tỷ như găng tay, tỷ như vũ khí.

Đáng tiếc, nếu như có thể cách không lấy vật thì tốt hơn.

Hai người khởi động xe, cấp tốc chạy về hướng tiệm thuốc, không quá mấy phút hai người liền tới cửa tiệm. Dừng xe, tiếp tục chém tang thi, thu tang thi, ném đầu tang thi ra, một chuỗi động tác làm liền mạch, tốc độ nhanh, coi như phụ cận có người cũng chưa chắc có thể nhìn rõ ràng, nói không chừng còn tưởng mình hoa mắt.

Hai người không tiến vào từ cửa tiệm thuốc, mà là bò vào cửa sổ, bên trong truyền đến một tràng âm thanh thốt lên, cộng thêm âm thanh đụng tới giá hàng – bên trong có người.

Gặp phải người sống sót tại tận thế sơ kỳ là việc rất thường gặp. Hạ Tử Trọng nhìn đám nam nam nữ nữ bên trong tiệm thuốc cầm đủ loại vũ khí quái lạ, nơi này có chừng bảy, tám người.

Những người kia đầu tiên là cả kinh, thấy rõ bò vào là người chứ không phải tang thi, lúc này ở phào nhẹ nhõm.

Trên kệ hàng hoá có chút hỗn độn, ít đi không dược phẩm. Những người kia vào lúc này tụ tập cùng một chỗ, trong gốc chỗ bọn họ còn để không ít túi nhựa. Xem nhãn hiệu in bên trên – chính là lấy từ siêu thị mà Hạ Tử Trọng muốn đi.

Trên kệ hàng hóa, thuốc cảm, thuốc giảm nhiệt, tất cả đều không còn một mống, nửa điểm cũng không dư thừa. Hạ Tử Trọng nhíu nhíu mày, đi tới vị trí mà tầm mắt đối phương không thấy được, ngồi xổm xuống, mở cái tủ nhỏ phía dưới, quả nhiên, bên trong đều tràn đầy các loại dược phẩm.

Từng cái từng cái tủ đều bị Hạ Tử Trọng lặng lẽ quét sạch, Phương Hách đứng một bên yểm trợ cho hắn, khiến những người kia nghĩ bọn họ chỉ đang lựa chọn các loại dược phẩm trên kệ hàng hóa.

Bên ngoài lối đi bộ thỉnh thoảng truyền đến âm thanh xe đi ngang qua, âm thanh va cham, cùng với tiếng kêu thảm thiết.

Hạ Tử Trọng góp nhặt dược phẩm, vòng tới phía sau gian hàng ô vuông làm bằng gỗ đựng các loại thuốc Đông y dược liệu. Có một ít ngăn kéo bị lôi ra, hoặc là trực tiếp rơi trên mặt đầt, các loại dược liệu tán loạn khắp mặt đất.

Hạ Tử Trọng không nhìn những thứ kia, ngược lại đi tới một căn phòng bên cạnh, nơi này là phòng nghỉ ngơi của công nhân, bên trong còn có một cánh cửa.

Quả nhiên – “Kho”

Phương Hách nhìn hắn hấp háy mắt, ra hiệu hắn đi vào thu thập đồ vật, còn mình ở bên ngoài canh gác.

Hạ Tử Trọng rất phúc hậu mà đi vào dạo một vòng, sau đó bên trong trống không…

“Chúng ta ngày hôm nay ra khỏi thành? Hay là ngày mai?” Ra khỏi nhà kho, liếc mắt nhìn thời gian, hiện tại đã là hai giờ chiều. “Có thể… có thể nửa đường không tìm được nơi nghỉ ngơi hay không?” Phương Hách suy nghĩ một chút hỏi lại, không gian Hạ Tử Trọng dễ dàng bị người phát hiện, không thích hợp sinh hoạt ở nơi nhiều người ra vào hay cắm trại ở chỗ thông thoáng, còn không bằng một căn phòng nhỏ hẹp bí mật.

Âm thanh rối loạn từ bên ngoài truyền đến, hai người vội vã đi ra ngoài.

Mấy người kia vội vội vàng vàng chạy vào tiệm thuốc, phát hiện tiệm thuốc bên trong có người, hai bên đều giật mình.

Đám người sau đó có ba tên quay người liều mạng đóng cửa, liều mạng kéo rèm…

Tiếng tang thi cào cửa lập tức vang lên. “Rầm, rầm” sau đó là đập cửa. “A, a…” Cái này… Không cần hỏi, đây là âm thanh gào rú của tang thi khi bao vây cửa lớn.

Hạ Tử Trọng và Phương Hách bất đắc dĩ liếc mắt nhìn nhau, xem ra, cửa đã bị chặn lại. Hai người đi tới trước cửa sổ lúc nãy bò vào, may mắn, bên này chưa bị chặn lại, bất quá đã có thể nhìn thấy nhóm tang thi nghe tiếng chậm rãi tập hợp đến nơi này.

“Đi!” Hạ Tử Trọng quyết định thật nhanh, hai tay trên cửa sổ đẩy một cái, nhảy ra ngoài, xoay người nhảy xuống tiếp theo là Phương Hách phía sau.

Đám người trong phòng tới đây đầu tiên vì lũ người đến sau kéo tang thi tới, tức giận bất bình nhìn bọn hắn chằm chằm, nhưng sau đó cả nhóm đều đem lực chú ý phóng ra ngoài cửa, có mấy người lanh lợi hơn chút, cảm giác được khí tức khẩn trương trong phòng.

Lại có vài người, phát hiện hai người Hạ Tử Trọng từ cửa sổ rời đi, con ngươi chuyển động, cũng lặng lẽ đi đến bên cửa sổ.

Mở cửa xe, hai người cấp tốc trèo lên, khởi động xe, mở đường chạy ra ngoài. Đám người đến sau tựa hồ là từ hướng siêu thị trốn qua, rất nhiều tang thi từ phía siêu thị tràn ra, đang chậm rãi tụ tập đến nơi này.

Tiếng xe hấp dẫn tang thi đang di động. Nhưng lúc này, bên trong tiệm thuốc bỗng nhiên truyền ra một tiếng “Rầm”, liền lôi kéo sự chú ý của phần lớn tang thi.

Hạ Tử Trọng lái xe nhanh chóng rời khỏi mảnh địa phương tang thi tụ lại càng nhiều này, thời điểm khi bọn họ quẹo xe vào đường lớn, góc chết bên kia cũng có một chiếc xe quẹo lại đây.

Con người trong khi hoảng hốt đều theo bản năng hành động giống như người khác, không cần biết hành động của người khác có phải là tốt nhất hay không. Cho nên, hai người Hạ Tử Trọng vô cùng buồn bực phát hiện, không lâu sau, phía sau hai người liền có một chuỗi “đuôi” đi theo. Một vài xe là trong lúc chạy trốn theo tới, một vài xe là nghe thấy âm thanh trên đường, mà bản thân cũng muốn thoát cho nên chạy theo.

Điều khiến bọn họ muốn thổ huyết nhất là, mọi người vào lúc này, nhìn thấy trên đường chỉ có một hai chiếc xe đi ngang qua, thì sẽ không muốn đuổi tới, nhưng chỉ cần phát hiện đó là một đoàn xe, thì người chạy trốn đều sẽ liều mạng chạy theo.

“… Học trưởng, làm sao bây giờ?” Phương Hách nhìn gương chiếu hậu mà không biết nói gì.

“Ra khỏi thành.” Hắn vốn còn muốn ở trong thành tùy tiện tìm chỗ nghỉ ngơi một đêm, nhưng bây giờ xe theo phía sau nhiều như vậy, vạn nhất đám người kia đều đần độn mà theo hắn mãi, hắn dừng xe bọn họ cũng dừng xe, tỉnh lại sau một giấc ngủ, bên ngoài tuyệt đối sẽ bị tang thi vây quanh ngay cả một giọt nước cũng không lọt nổi!

Phương Hách giận hờn phồng miệng, đều là do đám ngu ngốc phía sau kia! Tại sao lại muốn đi theo chứ?!

Một chiếc xe phía trước liều mạng mở đường, một đám xe theo sát đuôi phía sau, còn có đàn tang thi đưa cái cổ trừng con mắt, miệng ‘gào gào’ chạy theo.

Cảnh tượng này, lẫn bên trong cảm giác khủng bố còn có một chút vi diệu.

Hạ Tử Trọng nhìn lướt qua cột dầu, may là nhiên liệu chưa tiêu hao nhiều, nếu không có gì bất ngờ xảy ra hẳn có thể chống đỡ đến lúc tới A thị. Hiện tại, hắn cực kỳ cảm tạ cái thành thị sinh hoạt từ nhỏ này cách A thị không xa.

Hai người một đường mở hướng tới đường cao tốc ngoại thành, trên đường thỉnh thoảng tông bay mấy con tang thi đang du đãng, đồng thời còn phải tránh mấy chiếc xe bỏ hoang.

Thỉnh thoảng, hai bên đường phố còn truyền đến những tiếng kêu la thảm thiết, đó là những người sống sót ra ngoài tìm thức ăn nhưng gặp phải bất hạnh.

Hạ Tử Trọng vui vẻ, hắn chọn con đường này thật đúng, vừa vắng vẻ, chướng ngại vật trên đường cũng không nhiều. Bởi vậy, ra khỏi thành tương đối thuận lợi.

Lối vào đường cao tốc không có bóng người sống sót nào, rào chắn chặn đường cũng sớm bị người khác mở ra hoặc đụng gãy. Ngược lại có mấy chiếc xe, không biết vì nguyên nhân gì mà một đầu cắm vào trong trạm thu phí, nằm vắt ngang cổng, mấy con tang thi không có mục đích đi lung tung ở nơi đó.

Hạ Tử Trọng chọn một cánh cổng không bị chặn vọt tới, mấy cái đuôi phía sau cũng vô cùng không khách khí mà lao theo sát rạt.

Chương 20: Tiện đường?

“Phía trước 2km có trạm xăng dầu, chúng ta tới đó dừng một chút, nhìn xem có thể thêm xăng hay không.” Tuy rằng xăng trong xe vẫn đủ để đến A thị, nhưng Hạ Tử Trọng thực sự không chịu được đám đuôi phía sau, phải tìm một chỗ dừng lại, nếu không những người kia phát hiện đi theo sai người, thì phải đợi tới lúc bọn họ rời đi, lúc đó hai người mới vào không gian nghỉ ngơi, mới làm chuyện muốn làm được.

Phương Hách không có ý kiến gì – xăng đương nhiên càng nhiều càng tốt.

Đi 2km, Hạ Tử Trọng giảm tốc độ, tới trạm xăng dầu. Quả nhiên, những xe kia cũng do do dự dự mà giảm bớt tốc độ, đứng ở ven đường, cũng không có như hai người lập tức xuống xe.

Về phần nguyên nhân?

– Trạm xăng dầu nơi đó đang có vài con tang thi lui tới đấy!

Hai người không để ý đám xe phía sau, dứt khoát tiêu diệt vài con tang thi – Hạ Tử Trọng mượn ống tuýp trong tay, đâm tới tinh hạch cấp tốc thu vào trong không gian. Sau đó Phương Hách lái xe đi châm xăng, Hạ Tử Trọng thì lại đơn độc tiến vào gian phòng của trạm xăng dầu, đem những thùng xăng nhỏ bên trong quét đi sạch sành sanh.

Quả nhiên, phát hiện hai người Phương Hách đi đổ xăng, mà tang thi lại bị bọn họ giết, những người còn lại đâu có ngốc. Vội vã lái xe vào bên trong trạm xăng, cầm lấy dây sung muốn đổ xăng.

Có nhiều người suy nghĩ sâu xa, chạy về phía phòng nhỏ của trạm xăng thì đối mặt với Hạ Tử Trọng vừa thu xong đồ chạy ra.

Người tiến vào sau trên mặt một trận lúng túng, bọn họ là người theo sát phía sau xe Hạ Tử Trọng, đương nhiên rõ ràng nguyên nhân vì sao hình thành đoàn xe. Hạ Tử Trọng cũng không để ý tới bọn họ, tay không đi về bên cạnh xe mình.

“Rót đầy chưa?”

Phương Hách nghe tiếng quay đầu lại, thấy là Hạ Tử Trọng mới thở phào nhẹ nhõm, gật gật đầu.

Hạ Tử Trọng nhìn xung quanh một chút, sau khi xe chạy ra khỏi thành liền bỏ rơi nhóm tang thi hành động chậm chạp phía sau, vào lúc này đoạn đường coi như an toàn.

“Một hồi ăn gì đó, nghỉ ngơi một chút lại đi đi.”

Phương Hách đang muốn nói cái gì, bên cạnh đi tới mấy người, hỏi: “Đoàn xe của các người chuẩn bị đi nơi nào?”

Hạ Tử Trọng nhìn về phía bọn họ, phát hiện xung quanh không ít người đứng, đều vểnh lỗ tai nghe đối thoại bên này, vì vậy, hắn làm mặt như không rõ chuyện gì hỏi ngược lại: “Đội xe gì?”

Những người kia sững sờ, liếc mắt nhìn nhau: “Mấy người không phải từ trong thành trốn ra được sao?”

“Đúng.”

“Bộ không phải sao? Chúng tôi muốn hỏi một chút, mấy người chuẩn bị đi nơi nào? Bên ngoài bây giờ quá nguy hiểm, đơn độc hành động không an toàn, nếu tiện đường chúng ta có thể kết bạn đi chung.”

Hạ Tử Trọng nhíu mày: “Hai người chúng tôi chỉ có một chiếc xe, không có đoàn xe gì hết.”

Phương Hách cũng ở một bên tiếp lời nói: “Chúng tôi vốn đi ra ngoài tìm một ít thức ăn, kết quả đi được nửa đường thì phía sau lại có một chuỗi xe, muốn quay trở lại nhưng lại không quay đầu xe được, phía sau lại có tang thi đuổi theo, không có biện pháp mới phải ra khỏi thành.” Nói xong còn cau mày: “Chúng tôi còn muốn hỏi đây, mấy người là muốn đi đâu? Tại sao chúng tôi giảm tốc độ để nhường đường mà mấy người cũng không đi qua?”

Những người kia sững sờ, có người trên mặt lúng túng, cũng có người tức giận, một bên cố ý lớn tiếng nói: “Chúng tôi muốn đi về phía trước, phía trước là xe của ai? Lắc trái lắc phải, vẫn luôn không chịu nhường đường?”

“Mẹ kiếp, một đường xe, tang thi, không tránh đi chẳng lẽ dâng lên tận miệng à?!”

“Thật là, không biết đường thì đừng có đi trước? Không nói rõ ràng!”

“Haizz? Làm sao bên trong trạm xăng dầu không có xăng vậy? Mấy người phía trước sao lại không có đức như vậy? Rút hết xăng đi rồi!”

Hạ Tử Trọng vỗ vỗ vai Phương Hách, ra hiệu cho cậu lên xe.

Hai người lần thứ hai phát động xe chạy về hướng bắc, phía sau có mấy chiếc xe không thèm tranh chấp nữa, lo chạy theo. Bất quá cũng may, so với vừa nãy đoàn xe dài mênh mông cuồn cuộn, bây giờ số lượng đã ít hơn nhiều.

Lần thứ hai khởi hành, sau một hồi, Hạ Tử Trọng chọn một nơi có cửa hàng tiện lợi 24h dừng lại, ba chiếc xe đi một đường phía sau cũng dừng lại.

Trên đoạn đường này không phải không có người đi qua, thỉnh thoảng, sẽ thấy xe chạy ra từ phía đối diện, quẹo vào đường cao tốc rồi chạy ngang.

Hạ Tử Trọng thở ra một hơi, thấy người đàn ông vừa cùng mình chạm mặt ở trạm xăng cũng ở đó, người kia hình như đang thương lượng chuyện gì với người trong hai chiếc xe phía sau, xong rồi đi lại đây. Hạ Tử Trọng thấy thế thẳng thắn mở cửa xe ra tiếp.

“Người anh em, tôi họ Vương, tên là Vương Thiên Cường.” Người kia nói, đưa lên một điếu thuốc.

Hạ Tử Trọng lắc đầu từ chối: “Không hút.”

“Ừm… Chúng ta đều là người cùng nhau trốn ra từ F thị. Tuy rằng vừa nãy có chút hiểu lầm, dù sao hiện tại thói đời không yên ổn, vẫn là đông người cùng nhau đi chung cũng an toàn hơn. Hai người chuẩn bị đi chỗ nào? Nếu tiện đường, không băng mọi người cùng nhau đi đi?”

Khóe miệng Hạ Tử Trọng cong lên, tầm mắt đảo qua mấy người này: “Chúng tôi cũng không biết đi nơi nào mới tốt, nhưng có thân thích tại A thị, cho nên chuẩn bị qua xem một chút.”

Những người kia nghe mà ngẩn người, Vương Thiên Cường cau mày, khuyên nhủ: “Hiện tại tình huống F thị hai người cung thấy rồi đó, tôi xem trên internet, các nơi khắp toàn quốc đều giống chỗ này, ở đâu cũng có tang thi. Nhân khẩu ở A thị gấp mấy lần chúng ta, e rằng… Tình huống so với F thị còn nguy hiểm hơn…”

Hạ Tử Trọng con chưa nói gì, một người phụ nữ trong xe đối phương bỗng nhiên mở miệng: “Nói thế nào thì A thị cũng là thủ đô, chỗ khác không có ai quản thì không nói, thủ đô làm sao mà không có ai quản chứ?”

“Nhưng trên mạng có đăng tin, A thị tang thi đầy đường, xem mấy hình ảnh đăng tải, so với F thị chúng ta còn nghiêm trọn đấy!”

“Vậy còn không bằng về phía Đại tây bắc, nếu thực sự không được thì lại như trên internet nói, đi cao nguyên…”

Ba chiếc xe của đối phương, mười mấy người, xem ra căn bản không thống nhất ý kiến, Hạ Tử Trọng đối Vương Thiên Cường bất đắc dĩ biểu thị: “Chúng ta cũng phải thương lượng một chút, tôi nghĩ đi A thị khả thi hơn.”

Phương Hách thấy hắn trở lại xe, mới hỏi: “Học trưởng, thế nào?”

Hạ Tử Trọng lắc đầu một cái: “Chính bọn họ còn không thương lượng xong, phỏng chừng tối hôm nay chúng ta phải ngủ ở ngoài rồi.”

Căn cứ A thị từ lúc nào dựng lên? Hạ Tử Trọng không rõ, nhưng tốc độ chắc chắn sẽ không chậm.

Đời trước bởi vì các loại nguyên nhân, dọc đường vừa đi vừa nghỉ, dẫn đến hơn hai tháng sau mới tới được căn cứ A thị, nhưng bây giờ, hắn cũng không dự định trì hoãn thời gian thêm nữa.

Phương Hách nhìn hai bên một chút, nơi này là đường cái, trước không có làng, sau không có nhà, ở nơi xa xa mới có thể nhìn thấy mấy cái bóng tòa nhà cao tầng.

“Chúng ta đêm nay ngủ ở đâu?”

Hạ Tử Trọng gật gật đầu: “Ngủ ở trên xe, hai người chúng ta thay phiên trực đêm.”

Phương Hách suy nghĩ một chút: “Học trưởng sau nửa đêm sẽ phát sốt mà, để em gác đêm đi? Ban ngày thì chúng ta thay phiên lái xe, em ngủ bù sau.”

Tình huống Hạ Tử Trọng mỗi đêm sốt nhẹ vẫn tồn tại như cũ, chỉ là thời gian ngắn đi không ít, bất quá bây giờ so với đời trước đã tốt hơn nhiều, phải biết, đời trước hắn chỉ có thể cùng người khác kết nhóm đồng hành, lúc qua đêm cũng chỉ có thể cùng người khác đồng thời thay phiên, Đới Quân căn bản là trông cậy được – chết cũng không ra khỏi không gian.

Ngược lại là vô luận kiếp trước hay kiếp này, hắn và Phương Hách hợp tác là nhiều nhất, chỉ khác ở chỗ, đời trước cậu không giống hiện tại, chỉ biết gọi hắn là học trưởng….

“Ăn cơm đi.” Xoa xoa tóc cậu, Hạ Tử Trọng từ trong không gian lấy ra đồ ăn Phương Hách hôm qua làm xong, rất tiện lợi – hai cái bánh mì loại lớn với mấy loại thịt, cộng thêm hai nắm cơm gạo nếp cùng với hai bình nước chứa gian thủy.

Nghe thấy mùi thơm, hai người lúc này mới ý thức được bởi vì vẫn luôn bận bịu, rồi lại gặp phải người sống sót, sau đó gấp rút lên đường, cho tới bây giờ, hai người chưa bỏ bụng thứ gì. Nếu không có nước trong không gian khôi phục thể lực, hai người làm sao có thể kiên trì được đến bây giờ?

“Bàn Tử (người mập) đến tận thế, phỏng chừng tất cả đều có thể giảm béo thành công.” Phương Hách lấy ổ bánh ra, cắn một miếng lớn.

Hạ Tử Trọng nở nụ cười: “Say này xã hội loài người, phỏng chừng sẽ dùng thước đo sắc đẹp giống như thời Đường, càng mập càng đẹp.” Suy nghĩ kỹ một chút không cần lâu, không hơn nửa năm trong đám người sống cũng rất hiếm khi có thể nhìn thấy loại người mập kia.

Trong xe tràn ngập mùi thơm thức ăn, cơm nắm cũng tốt, dù sao cũng là đồ nguội, hương vị có hạn, trong bánh mì có kẹp thịt, đều là do lúc trước khi mới làm xong thừa dịp còn nóng mà bỏ vào tầng dưới của không gian, vào lúc này mùi thơm đương nhiên vẫn duy trì như lúc ban đầu, như vừa mới vừa ra lò vậy.

Cách đó không xa mấy chiếc xe mơ hồ ngửi được mùi thơm, hít hít mũi: “Đây là ai làm cơm vậy?”

Xung quanh đa số đều là đất trống, ruộng, chỉ có xa xa mới nhìn thấy một ít bóng dáng cao ốc, làm sao tìm được mục tiêu?

May mắn là, bởi vì tận thế vừa mới bùng nổ chỉ mấy ngày, cho nên mọi người cũng không cực lực tìm đồ ăn thức uống, nhưng về sau, chỉ cần cái gì có thể lấp bụng ngay cả tấn công đồng loại cũng sẽ có.

Cho nên, mãi đến tận thời điểm hai người ăn cơm tối xong rồi uống nước, cửa xe phía sau mới lần thứ hai mở ra.

Những người kia giống như là muốn xuống xe hoạt động gân cốt, hóng mátmột chút, trong đó người đàn ông cùng Hạ Tử Trọng đã trò chuyện lần thứ hai đi tới.

“Chúng tôi quyết định tới một trấn nhỏ ở hướng Tây bắc, cha của tôi ở bên kia.”

Hạ Tử Trọng gật gật đầu, cũng không phát biểu gì. Hắn biết, sau tận thế tình hình dịch bệnh không quá nghiêm trọng, thôn trấn cũng có thể tồn tại, chỉ cần không có tình huống đặc biệt, thu thập sạch sẽ tang thi trong thôn liền có thể bảo đảm an toàn.

“Tuy rằng chúng tôi không đi A thị, nhưng cũng cùng đường một đoạn, không bằng đi cùng đi? Như vậy an toàn hơn.”

Vốn dĩ, mọi người có muốn cùng nhau hành động hay không, ý kiến phản đối không đáng kể. Bởi vì bọn họ đã đi theo Hạ Tử Trọng tận mắt thấy hai người đánh tang thi rất gọn gàng dứt khoát.

Tuy rằng tang thi rõ ràng không còn là người, nhưng đối mặt với đồng loại ngày xưa tuyệt đại đa số cá thể trong xã hội hiện đại chưa từng giết người đều cảm thấy khó ra tay. Cho dù có mấy người không thể không động thủ giết tang thi khi rơi vào tình trạng nguy hiểm, ra tay cung tuyệt đối không thể thẳng thắn dứt khoát như hai người Hạ Tử Trọng.

Có thể kết nhóm đi cùng với người có sức chiến đấu tương đối mạnh, bọn họ đương nhiên cầu còn không được.

Nếu như không phải sợ cho dù đến trong thôn, cũng không cách nào bảo đảm trong thôn có tồn trữ lương thực đủ cho bọn họ dùng hay không, nói không chừng tương lai bọn họ sẽ còn gặp lại hai người trẻ tuổi này, ngu sao không tranh thủ cơ hội làm thân.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *