Trọng Vu Quy Hách – chương 17 + 18 [text]

Chương 17: Cuộc sống gia đình tạm bợ trong không gian

Học trưởng, em đi làm cơm.” Phương Hách rửa tay khử trùng ba bốn lần, trong đầu nghĩ đến nguyên liệu chuẩn bị lúc trưa, tinh thần liền phấn khởi.

“Cơm tối làm đơn giản là được rồi, thức ăn lúc trưa cũng không tệ.”

“Vâng, em muốn đem nguyên liệu buổi trưa xử lý một chút, lát nữa làm một ít cơm để dành dự phòng.” Nhớ tới gạo nếp, đậu phộng đã ngâm lúc trưa, Phương Hách vén tay áo vọt vào nhà bếp.

Đánh tang thi là công việc chân tay, hai người đều cảm thấy vô cùng uể oải. Vật liệu trong nhà cực kỳ phong phú, Phương Hách vô cùng vui vẻ đem thịt nấu rồi làm thành nhân cho từng phần cơm nắm, bánh mì, đủ loại món ăn làm từ thịt, thức ăn chay, trứng gà chiên, xếp thành một lống lớn. Còn vô cùng hào sảng dùng một khối thịt ba chỉ nấu một nồi thịt kho tàu, lúc này còn chậm rãi hầm trên lửa.

Thậm chí cậu còn dặn dò Hạ Tử Trọng chặt miếng sườn lợn ra những phần nhỏ rồi bỏ vào nấu canh.

Cảm thấy cánh tay cpó chút thóat lực, Hạ Tử Trọng lặng lẽ đi ra cửa – Phương Hách sau khi vào nhà bế[ trong nhát mắt đã khí thế ngập trời, tuy rằng khiến người ta không dời mắt nổi, nhưng mà… Khụ khụ, hắn chỉ đi ra ngoài hít thở không khí thôi.

Trong không gian tình cảnh vẫn như cũ, đồng ruộng phía trước trống không, còn chưa kịp trồng thứ gì. Phía sau núi, rừng trúc mọc rất khỏe mạnh, hoa đào trên sườn núi đã tàn, trên cây chỉ còn lại những cái nhụy sau khi thụ phấn, phỏng chừng rất nhanh sẽ kết trái. Tốc độ sinh trưởng của gia cầm gia súc cũng không quá nhanh, ít nhất đàn gà con, vịt con vẫn còn đang mọc lông, nhìn qua thật dễ thương. Đám dê bò cũng nhàn nhã lắc đuôi lăng xoăn ăn cỏ xung quanh.

Thực vật trồng trong không gian phát triển rất nhanh, Hạ Tử Trọng chỉ trồng một vòng nhỏ để nuôi gia súc, nhưng nhổ bao nhiêu cũng vẫn mọc lại nhanh như cũ.

“Đến phía sau núi xem thử đã.” Hoa quả trong nhà tuy rằng không ít, nhưng tất cả đều thu thập từ bên ngoài cùng đồ ăn sinh trưởng trong không gian hòan toàn không thể so sánh. Đồ vật thu thập giữ lại trong tương lai có thể làm phương tiện trao đổi với người khác, hai người bình thường dùng đồ ăn trong không gian thì tốt hơn.

Lên núi dạo một vòng, số lượng cây cối đã kết quả cũng không nhiều, so với thu hoạch rau dưa, thời điểm hoa quả chín cây cũng không tính là nhanh. Nhưng dù vậy, chừng một tuần lễ, hẳn cũng có thể thu hoạch không ít.

Ngược lại là rừng trúc phía sau lại mọc lên rất nhiều măng. Mấy cây trúc dài hơn thì có thể chặt làm thành kệ đựng đồ.

“Phía sau mọc không ít măng, anh đào về một ít, em xem xử lý như thế nào nhé?”

Nghe thấy câu đó, Phương Hách hai mắt toả sáng đưa đầu ra ngoài: “Trước tiên để xuống dưới đi, tí nữa em làm một ít măng khô, còn dư lại thì xào ăn từ từ.”

Nghe lời đem đồ xuống tầng dưới, Hạ Tử Trọng lập tức trở nên đau đầu – đổ vật thật nhiều…

Trước khi thu thập thì còn đỡ, trên cơ bản nhìn thấy cái gì thì lấy cái ấy, nhưng bây giờ… Tất cả đều lung ta lung tung chồng chất với nhau.

“Chậm rãi chỉnh lý thôi.” Thở dài, cũng may, trong không gian chứa đồ vật có thể dùng ý niệm khống chế. Lấy quần áo, thực phẩm, vật phẩm hằng ngày, đồ gia vị lần lượt tách ra, đem mấy cái giá dựng lên một góc, đựng hoa quả, khi nào dùng thì lấy dễ hơn.

Chờ Hạ Tử Trọng chỉnh lý xong xuôi, Phương Hách vừa vặn từ trên lầu đi xuống: “Làm sao vậy?”

“Cơm chín rồi, em đi lấy mấy cái túi bảo quản, dùng đựng cơm nắm với đồ ăn.” Nói xong, nhìn thấy đồ trong không gian đã được sửa sang hết, cậu liền le lưỡi: “học trưởng thật là lợi hại! Đã chỉnh lý xong cả rồi!”

Hạ Tử Trọng dùng ý niệm mang tới hai túi giữ tươi nhỏ, chỉ vào một cái cái thùng rỗng trong đó: “Khi nào làm xong thì để ở chỗ này, cần lấy sẽ tiện hơn.”

Phương Hách hai mắt toả sáng mà gật đầu.

Cơm tối rất phong phú, cà chua, bắp cải trồng trong không gian có tác dụng bổ trợ mỹ vị rất lớn. Phương Hách làm ba món mặn một món canh, có thịt kho tàu, sườn xào chua ngọt, thịt xào măng, và canh cà chua trứng.

Nhìn một bàn ăn thơm ngon nóng hổi, lại nhìn Phương Hách rửa tay xong đi tới, Hạ Tử Trọng cảm thấy, sau khi trọng sinh liền giữ cậu ở bên mình hoàn toàn là lựa chọn chính xác.

Diện tích bàn ăn cũng không lớn, bàn làm từ trúc khắc hoa văn tinh mỹ phía trên, càng khiến hai vị chủ nhân trong không gian có khỏang  cách gần hơn, ấm cúng.

Tay nghề của Phương Hách rât tốt, sau cả ngày đánh quái cường độ cao, còn có thể ăn mỹ vị bổ sung thể lực, là việc mà Hạ Tử Trọng sau khi trải qua tận thế kiếp trước không hề nghĩ đến sẽ còn được hưởng thụ.

“Ngày mai thu thập xong đồ đạc rồi sao nữa? Học trưởng chuẩn bị đi chỗ nào?” Phương Hách gắp một đũa măng, măng non thanh thanh ngon miệng, mang theo vị thơm ngọt đặc biệt, khiến người ta chỉ muốn ăn hoài không dứt.

Nhìn cậu há miệng nhai, hai má phồng phồng, khóe miệng Hạ Tử Trọng không nhịn được khẽ cong: “Đi A thị.” Kiếp trước, căn cứ ở A thị được xây xong rất nhanh, cũng rất an toàn, ít nhất là ở vùng phụ cận F thị.

Nơi đó lại có binh lực sung túc, hệ thống hoàn thiện, phản ứng xử lý tình huống nhanh gọn, so với mấy căn cứ khác nơi đó tốt hơn nhiều. Ít nhất trong thời gian ngắn, Hạ Tử Trọng không có lựa chọn nào khác tốt hơn.

Ưu thế trọng sinh của Hạ Tử Trọng chỉ có nửa năm, tương lai ra sao, hắn cũng mê man, mà bất kể nói như thế nào, hắn hiện tại có không gian, có Phương Hách, trong không gian chính là nhà của hai người bọn họ, vô luận tương lai biến thành như thế nào, hắn cũng sẽ cùng Phương Hách nỗ lực sống tiếp.

Phương Hách nghe lời hắn gật gật đầu: “Cũng đúng, nơi đó tuy rằng nhiều người, nhưng dù sao cũng có quân đội đóng quân ở chỗ ấy, nếu như những người lãnh đạo kia một khi có hành động, vậy nơi đó sẽ an toàn hơn chỗ này.”

Hạ Tử Trọng yên lặng gật đầu, hắn còn nhớ rõ một chuyện, những ai tới nơi đó sớm thì khi vào căn cứ rất dễ dàng. Khoảng chừng một tháng sau, nếu muốn tiến vào khu an toàn, cũng không đơn giản như vậy.

Lúc trước, hắn và đội của mình phải mất hơn hai tháng mới tới được A thị, lúc đó hắn phải nộp lên một lượng lớn vật tư, mới có tư cách cư trú tại A thị, cũng bởi vì vậy mới tạo cơ hội cho Đới Quân nhìn thấy vị minh tinh kia…

Trong mắt hắn loé lên một tia u ám không rõ, đi A thị, ngoại trừ vừa ý nó kiên cố an toàn, Hạ Tử Trọng cũng hiểu, mình vẫn còn ôm một chấp niệm không cam lòng.

Đời trước hắn chết quá oan uổng, cho dù biết rõ nguyên nhân là vì mấy người kia đứng cùng một phe với nhau, nhưng chấp niệm của hắn cũng không hoàn toàn tiêu tan hoàn toàn.

Hắn cũng sẽ không bởi vì vậy mà dùng mọi loại thủ đoạn để hãm hại, giết người báo thù, có thế tìm cách gây phiền phức cho bọn họ, khiến bọn ho bị uất ức mà sống hẳn là một trải nghiệm thú vị – sinh hoạt trong tương lai sẽ rất khổ cực, hắn không ngại dùng phương pháp này để đổi một chút niềm vui trong cuộc sống.

Đối với Phương Hách mà nói, quyết định của Hạ Tử Trọng chính là quyết định của cậu. Nếu học trưởng đã tính xong phương hướng, chính cậu chỉ cần cố gắng đuổi theo bước chân của anh là được, tuyệt đối không gây thêm phiền phức cho học trưởng là tốt rồi!

Bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, Hạ Tử Trọng nhìn về phía Phương Hách: “Đúng rồi, em có người muốn tìm hay không?”

Phương Hách sửng sốt một chút, không hiểu nhìn hắn.

“Ý anh là… người nhà.” Điểm này là do Hạ Tử Trọng sơ sót, hắn nhớ tới kiếp trước cũng từng hỏi Phương Hách về người nhà của cậu, cậu không nói tỉ mỉ,  nhưng hắn cũng biết quan hệ giữa cậu và người nhà không tốt, Phương Hách không muốn nói đến chuyện đó, bởi vậy từ khi trọng sinh đến nay, việc đó liền bị Hạ Tử Trọng triệt để ném ra sau đầu…

Ý cười trên mặt Phương Hách dần dần biến mất, cậu rũ mắt xuống , lông mi thật dài tạo thành bóng mờ dưới mắt khiến người ta đau lòng không thôi. Hạ Tử Trọng đang định bảo cậu, nếu không muốn nói thì không cần phải nói, Phương Hách lại mở miệng: “Em… không có người nhà.”

Nói rồi liếc trộm Hạ Tử Trọng một cái: “Khi em được sáu tuổi thì mẹ qua đời, ở bên nhà bà ngoại đến 3 tuổi, lúc cha trở lại, cha đã cưới một người phụ nữ về, ngay cả con cũng đã được một tuổi. Lúc cấp ba… chuyện em thích con trai bị ông biết được, ông liền cho em tiền sinհ hoạt phí đến lúc đủ mười tám tuổi, sau đó không quản em nữa. Chờ khi em đủ mười tám, ông liền trực tiếp cắt quan hệ cha con.”

Dứt lời, dừng một chút, cậu có chút tự giễu cười cười: “Sau khi bọn họ chuyển đến thành phố S, em ngay cả số điện thoại, địa chỉ nhà cũng không biết.”

“Vậy em học đại học…”

“Làm việc ngoài giờ, làm công ở gần trường học… À! Em cũng có làm công ở quán cơm đó, cho nên mới học được cách làm nhiều món như vậy, về sau em làm cho học trưởng ăn!” Phảng phất như cậu đã quét sạch mù mịt trước mắt khi nhắc đến hắn, Phương Hách hai mắt trong vắt nhìn Hạ Tử Trọng.

Hạ Tử Trọng cười sờ sờ tóc cậu. “Được, đợi khi đến A thị thì từ từ làm cho anh ăn.” Cấp ba? Trước khi mười tám tuổi? Vậy… chỉ sợ sau khi việc cậu thổ lộ với hắn xong thì bị cha và mẹ kế mượn cớ mà đuổi cậu đi… Đời trước, đời trước… Cậu đi theo bên cạnh hắn, rốt cuộc đã ôm tâm tình gì?

Mà bất kể như thế nào, con đường tương lai sau này, hắn và cậu sẽ đồng thời nỗ lực đi qua.

Giống như gió cuốn mây tan mà ăn xong cơm tối, Phương Hách lần thứ hai đi vào nhà bếp, cơm nước cậu phải làm còn nhiều lắm, về sau hai người rất có thế sẽ sinh hoạt ở địa phương có nhiều người, nhất định phải làm tốt những thứ này để tránh gây chú ý, nhưng phải có dinh dưỡng, còn phải chú ý đếr hương vị món ăn!

Thấy Phương Hách lại vào nhà bếp, Hạ Tử Trọng quyết định đi tìm chút hạt giống gieo vào. Rau dưa, hoa quả trong không gian bây giờ đã triệt để câu dẫn sự chú ý của hắn, hiện tại, hắn rất mong đợi việc có thể trồng ra thật nhiều lương thực, để Phương Hách khai triển trù nghệ.

Lấy một bao hạt giống lúa nước cộng thêm một gói bắp nhỏ. Bởi vì là lần đầu tiên trồng những thứ này, cho nên đêm nay hắn chỉ chuẩn bị gieo xuống một ít.

Hạ Tử Trọng hoàn toàn không biết trên đời này trước khi trồng trọt còn có bước “ươm giống”, vô cùng dũng cảm mà đem non nửa bao hạt giống lúa nước nhét vào hố đất. Sau đó, vặn vẹo mà xoa cái eo già yếu cau mày: “Sớn biết mệt như vậy, đã lái xe gieo luôn rồi.”

Hắn vốn dĩ chỉ muốn thử một chút, thuận tiện ghi nhớ thời gian trưởng thành, dù sao lượng gạo thành phẩm trong nhà rất khả quan, có không ít gạo thơm trữ hàng, gặt xong còn phải đập xác, tuốt vỏ, vô cùng phiền phức nếu không phải vì thí nghiệm hắn mới không thèm nhọc lòng như thế.

Nhìn giàn nho sắp chín, và đám rau dưa tre trúc phía sau nhà trúc, Hạ Tử Trọng thở dài, Phương Hách đang cố gắng làm cơm, chính hắn ít nhất cũng phải làm ra một chút thành quả mới được…

Lúc Hạ Tử Trọng đang lề mề gieo thốc trong ruộng, hắn vừa mới đứng thẳng lưng, liền nghe thấy thanh âm Phương Hách hưng рhấn chạy ào qua chỗ mình “Học trưởng! Học trưởng!”

 

Chương 18: Dị năng trị liệu

“Làm sao vậy?” Nhìn thấy trên mặt Phương Hách tràn đầy kinh hỉ, Hạ Tử Trọng vốn dĩ đang uể oải vì phải khom lưng thời gian dài trong nháy mắt đã tiêu biến.

Phương Hách mặt nở nụ cười sáng lạn, vươn tay trái duỗi về phía Hạ Tử Trọng, sau đó, tay phải cầm con dao giấu ở phía sau… rạch một phát lên cánh tay nhỏ bé của mình, máu đỏ nhất thời tuông ra.

Hạ Tử Trọng…..”EM!!”

“Học trưởng, anh nhìn xem!” Phương Hách như trước cười xán lạn, đem con dao vừa mới tự hại mình nhét vào trong tay Hạ Tử Trọng, dùng tay phải che miệng vết thương trên tay trái.

Lòng bàn tay phải lóe lên bạch quang nhàn nhạt, vết thương kia lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được cấp tốc khép lại.

“Anh xem! Anh xem! Em cũng có dị năng!!”

Phương Hách từ trong sự hưng phấn bình tĩnh lại, phát hiện Hạ Tử Trọng trước mặt nhếch môi lên, trong mắt lóe lửa giận. Lẽ nào học trưởng không cao hứng?

Trong lòng cậu khẽ run lên, đại não đang hưng phấn giống như bị giội nước lạnh, lập tức ủ rũ. “Lạch cạch” một tiéng, Hạ Tử Trọng ném mất con dao trên tay, kéo tay cậu qua nhìn, cho dù không xác định tận mắt, Hạ Tử Trọng  cũng biết dị năng của Phương Hách có thể dễ dàng giải quyết vết thương lớn ngần ấy. Nhưng mà không thể phủ nhận một điều, khi hắn nhìn thấy người nào đó dung dao tự mình hại mình, hắn …đau lòng.

“Sau này không cho làm vậy nữa !” Ngón tay hắn tại nơi vết cắt mới vừa lành vuốt ve, xác nhận nơi đó hiện tại ngay cả một chút dấu vết cũng không lưu lại, Hạ Tử Trọng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Chớp mắt mấy cái, Phương Hách như ý thức được cái gì, bởi vì thấp thỏm mà tâm tình khẩn trương lần thứ hai chuyển biến tốt, nụ cười trên mặt có chút ngại ngùng: “Vâng, em vừa nãy chỉ là quá vui nên… Sau này chắc chắn sẽ không lặp lại!”

Một con heo nhỏ đáng thương gần đó bị Hạ Tử Trọng quăng dao, con dao vô tình cắm lên người nó, kêu la thảm thiết, tay người chủ thứ nhất phát ra ánh sáng màu trắng chiếu xuống vết thương lại khôi phục như trước, bốn cái chân ngắn đạp đạp ý đồ chạy thoát khỏi hai chủ nhân bất lương, trong lòng thâm nghĩ – coi như hiện tại vết thương tốt rồi, nhưng cũng không có cách nào bù đắp được thống khổ mình mới trải qua!!

“Ừm, quả nhiên là năng lực chữa trị.” Hạ Tử Trọng làm bộ gật gật đầu, chỉ vào đầu heo nhỏ đáng thương kia: “Nhở kỹ, sau này có thêm chuyện như vậy phát sinh, thì em dùng chúng nó thí nghiệm là được.”

Phương Hách yên lặng gật đầu, có chút chột dạ nhìn con heo nhỏ vừa giãy dụa vừa gào thét – mình nhìn con heo bị người mang đi làm thí nghiệm còn thấy đáng thương, huống hồ là vừa nãy học trưởng nhìn mình?

“Em làm thế nào phát hiện được?” Buông tay ra, con lợn béo bốn chân vội vã chạy về phía đàn của nó, thành công gây hỗn loạn tưng bừng, đồng thời thể hiện thiên phú của gia tộc heo, khả năng chạy trốn đến cực hạn.

“À, vừa nãy lúc em làm cơm không cẩn thận cắt trúng tay, cho nên mới phát hiện.” Phương Hách vội vàng đuổi theo bước chân Hạ Tử Trọng, le lưỡi, ngượng ngùng giải thích.

Xem ra đời trước cậu cũng là như vậy mới phát hiện ra?

Nhìn dáng dấp cậu le lưỡi, làm Hạ Tử Trọng cảm thấy có chút mê say khó giải thích, đáy lòng dâng trào kích động muốn hôn cậu.

Bên hông nhà trúc, ẩn giấu sau giàn nho, một người đàn ông cao lớn hạ người hôn về phía cậu thanh niên thấp hơn.

Nụ hôn này rất ôn nhu, rất ấm áp, làm Phương Hách không tự chủ được chìm đắm vào, cậu cảm nhận được nụ hôn này quả nhiên giống như cảm giác bản thân Hạ Tử Trọng mang đến cho cậu, ôn nhu, thành thục, làm cậu có thể an tâm mà dựa vào.

Lúc chạng vạng, thành quả của Phương Hách cũng ra đời. Hơn ba mươi măm cơm gạo nếp, chừng năm mươi cái cơm nắm, khoảng năm mươi ổ bánh mì loại lớn. Cậu còn dùng còn số thit ba chỉ dư lại làm thêm vài cái bánh bao nhân thịt. Sau khi dùng hết thịt thì làm màn thầu.

Hai người chạy bốn, năm chuyến mới đem đồ ăn bỏ hết vào hầm phía dưới – người nào đó hoàn toàn quên mình có thế dùng ý niệm để điều khiển mang đồ lên xuống mà rất tự nguyện chạy đến chạy đi vô cùng vui vẻ.

Hạ Tử Trọng ngồi ghế sofa ở phòng khách, uống từng ngụm lớn nước giểng mới kéo lên, eo đau, người uể oải, cánh tay thì nhức mỏi, tất cả đều nhờ nước giếng mà chầm chậm biến mất.

Không biết có phải bời vì quá mức mệt mỏi hay không, Hạ Tử Trọng cảm thấy nước này ngọt hơn so với lúc trước.

“Học trưởng, em tắm xong rồi.” Phương Hách từ phía sau đi ra, trên đầu trùm cái khăn mặt.

Trong không gian theo phong cách cổ điển, nhưng bất ngờ lại có phòng tắm vô cùng tiên tiến. Phòng tắm ở phía sau phòng khách lầu một, phòng vệ sinh chếch về bên trái, bên trong tuy rằng cũng mang dáng dấp cổ điển, nhưng lại có một cái bồn cầu kỳ lạ…

Ây, nói là cái bô thì thích hợp hơn, nhưng nó lại có công năng làm sạch vô cùng thần kỳ, xong việc thi đóng nắp một cái, lần sau khi mở ra liền phát hiện – bên trong cái gi cũng không có … ngay cả mùi hôi cũng không có huống chi là cái khác?

Trong phòng tắm thì lại có một cái thác nước ấm, nước chảy quanh năm, đá cuội xếp chung quanh tạo thành một cái ao nhỏ nhìn sơ qua giống như suối nước nóng.

Phương Hách lần đầu tiên nhìn thấy rất phấn khích, cậu trước tận thế đã nói muốn tắm thử trong suối nước nóng, kết quả chưa kịp tắm thì tận thế đã tới rồi.

Hạ Tử Trọng vốn muốn cùng cậu tắm chung – cái đầm nước kia cũng khá lớn. Nhưng chợt nhớ tới sức hấp dẫn cường đại của người nào đó, mà thân thể hôm nay cũng rất mệt mỏi, hơn nữa ngày kế phải tiếp tục hành động, hắn vẫn quyết định tắm riêng thì hơn.

Nhưng chờ sau khi hắn tắm xong, cùng Phương Hách đi đến lầu hai, hắn nhìn chiếc giường cực lớn, rồi lại liếc qua Phương Hách đứng bên cạnh hơi cúi đầu…

Hắn khẽ thở dài một tiếng, kéo tay cậu cùng đi về phía cái giường lớn – nước trong không gian có công năng tiêu trừ mệt mỏi rất tốt, đúng không đúng không?

Áp sát vào trên người Hạ Tử Trọng, Phương Hách cố nén bồn chồn trong lòng? “Học trưởng… sắp đến mười hai giờ…” Cậu cũng không muốn từ bỏ cơ hội có thể cùng anh thân mật, nhưng hôm nay học trưởng đã rất mệt nhọc rồi, hơn nữa ngày mai còn có rất nhiều việc phải làm, còn có còn có… anh những ngày qua đều phát sốt đúng giờ…

“Ừm.” Đáy lòng nhẹ đi, lại nhàn nhạt cảm thấy mất mát, tay thuận lợi luồn vào bên trong quần áo, ngón tay không thành thật miêu tả vòng eo cứng cỏi mà tinh tế.

Không mềm mại như con gái nhưng lại có sức hấp dẫn khác.

Phương Hách đỏ cả mặt, cằm bị nâng lên, môi nóng lên, môi lưỡi tương giao, lại thêm cánh tay không thành thật vuốt tới vuốt lui trên eo, trên lưng, trong chốc lát, cả người cậu liền mềm nhũn.

Đúng 12 giờ nhiệt độ chuẩn xác kéo đến, lúc này y phục của hai người cũng không biết bay đi góc nào.

Phương Hách đầu dựa vào ngực Hạ Tử Trọng, hô hấp càng ngày càng gấp gáp, cũng không lâu lắm, cả người không nhịn được mà bắt đầu run rẩy, trong đầu trống rỗng, phóng thích ở trong tay hắn. Đến nửa ngày sau, mới ngẩng đầu lên: “Học trưởng… Anh có phải phát sốt rồi?”

“Ừm.” Đến gần hôn cậu một chút: “Ngày hôm nay không khó chịu lắm, đầu cũng không choáng.”

Phương Hách gật gật đầu, âm thanh khàn khàn: “Em, em đi xử lý một chút…”

Phương Hách xuống lầu cọ rửa, Hạ Tử Trọng nhắm mắt lại, nằm ở trên giường, cảm giác được phía dưới của mình bởi vì phát sốt từ từ mềm nhũn xuống, phun ra một hơi thật dài. Vô luận nguyên nhân phát sốt là cái gì, hai người nhất trí cảm thấy Hạ Tử Trọng khi phát sốt lực miễn dịch cũng rất thấp, cho nên ngày hôm nay Hạ Tử Trọng chỉ giúp Phương Hách thư thả một chút.

Lúc bị sốt cũng không nhanh chóng hết ngay, chỉ có thể chờ ngày nào đó đi nghỉ sớm một chút, sau đó lại tiếp tục…

Nước trong không gian đối với cơn phát sốt có rất nhiều tác dụng, thời gian buổi tối phát sốt được rút ngắn đi rất nhiều. Cảm giác mệt mỏi sau khi sốt cũng không khó chịu như trước, tám giờ sáng ngày hôm sau cũng không có cảm giác gì. Để đảm bảo xuất phát an toàn, hai người ăn sáng xong, mãi cho đến tận chín giờ rưỡi mới từ trong không gian đi ra.

Quyết định này đúng là quyết định phi thường chính xác, bởi vì bọn họ vừa mới đi ra từ không gian, đang chuẩn bị xuống lầu lấy xe, liền nghe thấy âm thanh đập phá truyền đến từ lầu một.

Liếc mắt nhìn nhau, hai người cẩn thận cầm ống tuýp, hướng về phía phát ra âm thanh đi đến.

“Cậu có biết chạy xe không đó?”

“Tôi cũng không phải cố ý, ai biết được tự nhiên có người lao ra!” Một người khác không phục nói.

“Không biết là người hay là tang thi nữa?”

“Được rồi được rồi, người kia bò dậy rồi…”

Sau một lúc có tiếng người hét loạn lên một phen, mấy người dưới lầu mới xác định người suýt nữa bị tông trúng là người bình thường, nhưng bởi vì nơi này ồn ào mà dẫn tang thi ở vùng phụ cận tụ tập lại, mấy người mới vừa tông xe phá cửa không còn cách nào khác đành phải quay đầu xe, tiếp tục chạy về phía trước.

“Đi thôi, xem chừng tí nữa trên đường sẽ không dễ đi.” Bị những người kia quấy nhiễu một hồi, bọn họ không muốn đi cũng không được, cửa bị mấy người đó phá hư, năng lực phòng ngự của nơi này cơ hồ là con số không.

Hai người vừa đi xuống lầu vừa thuận tiện thu sách trong tầm tay vào không gian. Phát hiện bên trong nhà sách có người chạy ra, mấy người kia sợ hết hồn, sau khi phát hiện không phải tang thi mới thở phào nhẹ nhõm.

Lầu dưới không chỉ có một chiếc xe, ngoại trừ tang thi ở ngoài mới vừa bị hấp dẫn đến, còn thấy rất nhiều tang thi nghe tiếng xe ô tô mà đuổi theo đến đây.

Hạ Tử Trọng cùng Phương Hách cấp tốc chạy đến hẻm nhỏ bên hông, mở xe mình ra, quẹo ra đường cái, nhìn thấy người vừa mới suýt bị đụng leo lên xe mình vừa chặn.

“Học trưởng, anh nghĩ bọn họ muốn đi đâu?” Phương Hách phát hiện xe hai bên đều đi cùng hướng với bọn họ, nhịn không được hỏi.

“Chỉ sợ bọn họ muốn đi tới cái siêu thị phía trước.” Hạ Tử Trọng thở dài.

“Vậy chúng ta đi công ty gas và quần áo hay là đi cùng bọn họ đến siêu thị trước?”

Hạ Tử Trọng trong đầu nhanh chóng xoay chuyển một phen, đi siêu thị cũng có chỗ tốt, nếu người ít thì mình hành động cũng không sợ bị phát hiện. Nhưng đồ vật e rằng cũng bị lấy lộn xộn hết rồi.

Bất quá…

“Trước tiên đi công ty gas.” Các loại thực phẩm mình đã có không ít  trong không gian, lại gieo trồng thêm mấy loại hạt giống, rất nhanh sẽ có thể tự cung tự cấp. Tất cả đều có thể để trong không gian, không cần cùng bọn họ tranh giành mệt mỏi.

Hai người nửa đường quẹo tới quẹo lui, quanh co lòng vòng cũng chạy tới gần công ty gas, hai chiếc xe phía sau không hiểu rõ tình hình cũng chạy theo đuôi tới đây.

Hạ Tử Trọng cau mày, hai chiếc xe này rút cuộc định làm gì?

Lại quẹo một cái, dừng ở con đường nhỏ bên cạnh công ty gas, tang thi trên đường rải rác lắc lư đi tới đây, hai chiếc xe kia phát hiện xe phía trước dừng lại bắt đầu đánh tang thi, mới ý thức được bọn họ đi theo xe này là sai đường, vội vã hoang mang quay đầu lái về hướng ban đầu.

– Tác giả có lời muốn nói: Trước tiên nói vụ suối nước nóng, khụ khụ, bên trong không gian cũng có, chỉ là lần trước không đề cập tới mà thôi *quay đầu* đọc thầm một trăm lần – cũng không phải tác giả quên viết, cũng không phải tác giả quên viết….

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *