Trọng Quy Vu Hách – chương 14 + 15 + 16 [text]

Chương 14: Đánh tang thi

Đem nước rót vào chậu , Hạ Tử Trọng lại ra phía sau gánh thêm mấy thùng trở về.

Hắn cảm thấy sau khi uống nước có thể cải thiện tình trạng thân hể, điều này quả thật không phải ảo giác, bởi vì vào buổi sáng hắn không có nhiệu lực để gánh nước như thế này.

Phương Hách nấu cơm xong rồi vo vo thành từng nắm. Cậu cắt lạp xưởng, nấm thành từng miếng nhỏ rồi xào lên sau đó chuẩn bị nguyên liệu cho món khác.

Những món đó có thể nhét vào bánh mì hoặc làm nhân của cơm nắm.

“Gạo nếp còn nhiều không, với cả đậu xanh, trứng muối, thịt ba chỉ, em định làm nhân cơm nắm, ăn chung với nhau cũng ngon lắm, đợi khi nào cây trúc lớn lên em còn có thể làm cơm lam ăn nữa !”

Là người ăn cơm phải có thịt như Hạ Tử Trọng lập tức biểu thị – trứng muối có, gạo nếp có, các loại khác tất cả đều có!

“Gạo nếp ngâm đi, buổi tối em làm.” Khẩu vị giống nhau thực sự quá tuyệt vời, bếp trưởng Phương Hách từ tận đáy lòng cảm hán, mình và học trưởng thực sự là một trời sinh, ngay cả khẩu vị cũng không khác mấy!

Tuy Hạ Tử Trọng sớm khôi phục thể lực nhưng hai người vẫn đợi qua mười hai giờ trưa mới từ trong không gian đi ra. Hết cách rồi, đồ cần chuẩn bị thực sự quá nhiều, ngoại trừ làm sẵn cơm để tùy thời ăn trên đường, còn phải chuẩn bị quần áo, trang bị.

Lúc Phương Hách lần thứ hai tiến vào căn phòng dưới đất liền chỉ vào ba chiếc xe đặt một bên hỏi: “Đây đều là xe của học trưởng sao?” Chiếc SUV kia của Hạ Tử Trọng cậu thấy qua rồi, mà hai chiếc Hummer bên cạnh ở đâu ra?!

“Mướn đó, anh vốn định đi du lịch.” Hạ Tử Trọng nhẹ nhàng trả lời, làm Phương Hách hướng đôi mắt long lanh lên nhìn hắn: “Học trưởng thật lợi hại!”

May mà thuê xe sớm, còn thu vào không gian! Hiện tại nhìn xem, không cần trả lại, còn có thể tùy thời đổi xe! Nếu sớm biết hôm nay tận thế, thì đã thuê thêm mấy chiếc nữa rồi!

Hai người võ trang đầy đủ, đứng trước cửa sổ sát đất dùng ống nhòm kiểm tra tình huống xung quanh, Hạ Tử Trọng cầm bản đồ F thị trong tay, đánh dấu nhiều loại ký hiệu: “Chúng ta từ đường này đi ra ngoài, chỗ này có một xưởng chế biến lớn, bên trong phải có nhiều thịt tươi. Dọc đường đi thẳng phía tây sẽ đi ngang qua chợ nông Sản, tiếp theo là trạm xăng, cuối đường là một xưởng than.

“Từ xưởng than đi về phía nam, trên đường có một chợ bán quần áo sỉ cùng công ty khí đốt. Theo như tin tức trên mạng, người bệnh hôn mê phát sinh vào lúc ba, bốn giờ, xe chở đồ hẳn là đã tới chợ, đáng để chúng ta đi xem một lần.”

Phương Hách nghiêm túc nhớ kỹ lộ trình, thỉnh thoảng gật gật đầu. Chuyện này nếu như trong trường hợp bình thường thì chỉ cần nửa ngày là hoàn thành, nhưng đó là nếu như.

“Chúng ta trên đường đi tận lực tránh gặp phiền phức, lấy được đồ lập tức rời khỏi, không cần phát sinh xung đột với người khác, nếu như không thể hoàn thành mục tiêu thì phải tìm một nơi an toàn kín đáo để vào không gian. Hạ Tử Trọng không muốn sau khi ngủ dậy lại phát hiện mình bị tang thi gặm. Trong thời gian không đồng hành với người khác, hai người bọn họ tuyệt đối phải ngủ trong không gian.

“Trong thời gian hoạt động, đừng tách ra khỏi anh, nếu gặp nguy hiểm, chúng ta liền vào không gian, hiểu chưa?”

Phương Hách ra sức gật đầu, cậu sẽ không mang đến phiền toái cho học trưởng! Tuyệt đối không!

Lặng lẽ mở cửa, hai người tay cầm ống tuýp cẩn thận đi ra ngoài. Bên trong hành lang khách sạn có mấy nhân viên phục vụ, khách du lịch biến thành tang thi đang lảng vảng.

Phát hiện có thịt sống, chúng nó hưng phấn nhào đến chỗ hai người.

Kỳ thực chúng nó không giống người, mặt so với người chết còn xám hơn, hành động cứng ngắc, hai mắt lồi ra, da thịt lở loét bốc mùi hôi thối.

Phương Hách sắc mặt tái xanh, hai tay siết chặt ống tuýp, dùng hết toàn lực đánh vô đầu tang thi đứng gần mình nhất.

“Phập” một tiếng, thân thể tang thi lệch đi, còn không đợi nó đứng lên lại, Phương Hách liên tục đập vào đầu nó ….

Từng chút từng chút một, bộ dáng hung ác, làm Hạ Tử Trọng nhìn mà sửng sốt. Hắn thật không nghĩ tới, Phương Hách lần đầu tiên đối mặt với tang thi lại là bộ dáng này, rõ ràng sợ hãi, nhưng lại dùng hết toàn lực mà đánh.

Lắc đầu một cái, ống tuýp ở trong tay xoay chuyển hai vòng, Hạ Tử Trọng cũng cất bước tiến lên, gia nhập vòng chiến.

Tầng lầu này tổng cộng có năm con tang thi, hai nhân viên phục vụ, ba du khách. Khi Phương Hách phát hiện hết thảy tang thi đều bị giết chết, mới một tay vịn tường, ngồi xổm ở góc tường nôn mửa.

“Súc miệng nào.” Hạ Tử Trọng lấy ra một bình nước khoáng, trước khi ra khỏi không gian, bọn họ đem nước giếng bỏ vào mấy bình nhỏ để mang theo.

Nước giếng mát lạnh ngọt ngào chảy qua cuống họng, cảm giác thoát lực vì đánh tang thi đều biến. Tim đập loạn cào cào dần dần bình phục lại. Nước chảy vào dạ dày, vốn dĩ lạnh lẽo trong nháy mắt trơ nên ấm áp, tràn vào từng góc ngách trong thân thể.

Nước này thật sự rất hữu dụng.

“Không sao rồi.” Phương Hách cười cười với hắn, trên mặt có một loại suy yếu sau khi ác chiến.

“Chúng ta đi xuống thôi.” Cất nước cẩn thận, đưa tay ra. Phương Hách so với hắn nghĩ mạnh mẽ hơn rất nhiều, cậu lần đầu tiên chiến đấu so với hắn kiếp trước còn mạnh bạo hơn.

Đời trước, Phương Hách cùng hắn chiến đấu cũng rất kiên cường.

Nắm lấy tay Hạ Tử Trọng, chút thấp thỏm cuối cùng trong lòng cũng không cánh mà bay, cậu còn có học trưởng, cậu còn muốn cùng học trưởng sóng vai đi tiếp, sống với nhau cho đến khi đầu bạc cũng không tách ra.

Hai người từ lầu phía đông đi xuống , lúc đi ngang qua phòng lớn, vốn định vào bếp xem có tìm được lương thực hay không nhưng nơi đó cửa đóng chặt, mấy con tang thi bên ngoài điên cuồng đập cửa.

— bên trong có người.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, quyết định rời đi.

Nhà bếp đã có người sống sót, hai người đi qua cũng không chia được bao nhiêu vật tư. Bên ngoài có mười con tang thi nhưng cũng không nhiều, người bên trong cẩn thận một chút là có thể tự giải quyết sạch sẽ.

Hai người thả nhẹ bước chân, đi ra cửa. Sáng sớm tựa hồ có vài ngừơi phát hiện tình huống không đúng liền lên xe trốn ra khỏi khách sạn, dẫn không ít tang thi bên trong đi ra ngoài đường. Ở chỗ đậu xe có hai con tang thi nằm trên mặt đất, trong đó một con đầu nứt toác, một con khác còn đang uốn tới ẹo lui.

Hạ Tử Trọng đi lên phía trước, cho con tang thi đang nằm chơi trên đất một phát, con còn lại liền nối gót theo con kia.

Trong đầu tang thi khi nào thì bắt đầu hình thành tinh hạch? Hạ Tử Trọng cũng không rõ, mãi đến khi tới A thị, mới nghe nói căn cứ đang thu thập thứ này. Còn thứ này dùng để làm gì? Hắn cũng không biết nguyên nhân.

Có người nói vật này có thể dùng để thăng cấp dị năng, nhưng hắn đến tận khi chết mới kích phát dị năng, đương nhiên không biết phải dùng làm sao.

Hồi đó Phương Hách đi theo bên cạnh hắn, nhưng hai người vẫn luôn trong trạng thái lưu vong, cho dù lấy được tinh thạch cũng không bỏ công nghiên cứu, về sau nghe nói có người ăn nhầm tinh thạch mà biến thành tang thi càng không dám dùng lung tաոg.

“Ô? Đây là cái gì?” Phương Hách phát hiện Hạ Tử Trọng từ trong đầu tang thi nạy ra một viên đá trong suốt, nhìn qua thật cứng.

“Anh không biết, có thể là sỏi chăng?” Hạ Tử Trọng không biết cách dùng, thuận miệng bịa chuyện.

“… E rằng sau này sẽ có tác dụng.”

Gật gật đầu, Hạ Tử Trọng khom lưng nhặt vật kia lên, dung nước rửa sơ qua, né vào không gian. Hắn đập bay con tang thi mới phát hiện một cái, xem ra còn phải cần một khoảng thời gian vật này mới có thể hình thành đầu tang thi.

“Ồ?!” Tinh hạch trong nháy mắt ném vào không gian, Hạ Tủ Trọng chợt phát hiện nó không theo ý niệm của mình bay vào kho hàng, mà trực tiếp hóa thành một luồng ánh sáng, một phần hòa vào không khí, một phần bay vào trong giếng nước phía sau.

“Làm sao vậy?” Phương Hách thân thiết hỏi. Nói sơ tình huống qua cho cậu biết, Hạ Tử Trọng lần thứ hai đem ý thức lẻn vào không gian thì phát hiện trong không gian cũng không phát sinh biến hóa gì khác, lúc này mới thoáng yên tâm.

Phương Hách nghe xong trái lại hai mắt sáng ngời; “Có lẽ vật này đối với không gian của anh có lợi đó! Về sau chúng ta phát hiện loại sỏi này thì ném vào không gian đi.”

Hạ Tử Trọng lắc đầu: “Vật này nói không chừng sẽ có tác dụng gì đó, huống hồ tang thi là chúng ta cùng giết, một nửa phải là của em chứ.”

Phương Hách cười sáng lạn “Bây giờ vẫn chưa biết được công dụng của nó không phải sao? Nếu không gian có phản ứng với nó, vậy trước tiên để không gian dùng đi.”

Hạ Tử Trọng nhìn Phương Hách một cái, quyết định về sau phát hiện tinh hạch, liền để dành một nửa cho cậu, nửa còn lại bỏ vào không gian. Dù sao, vật này nếu đối với dị năng có lợi thì không ai ngại nhiều cả.

Xác nhận không có ai nhìn thấy, Hạ Tử Trọng từ trong không gian lấy chiếc SUV ra cùng Phương Hách lên xe rời đi.

Bên trong phòng bếp ở tầng một, mấy người nghe thấy tiếng xe, liền cẩn thận tiến đến cửa sổ nhìn xung quanh.

“Liều mạng đi, dù sao cũng chỉ có mấy con.”

“Vừa nãy có người chết đó…”

“Đi ra tốt hơn, có trời mới biết đống thức ăn này duy trì được bao lâu…”

Lúc hai người Hạ Tử Trọng đi ra chính là vào giữa trưa, tang thi tựa hồ không thích ánh sáng mặt trời nên đều đứng trong bóng râm.

Bệnh nhân sốt cao đa phần là vào thời điểm ba, bốn giờ sáng biến dị, nạn nhân đầu tiên chính là người thân bên cạnh họ.

Mà buổi tối là lúc nhân loại nghỉ ngơi, đại đa số người đều bị người thân tập kích biến thành tang thi. Cho dù là những người sốt cao có được dị năng, cũng bị ép đồng hóa thành tang thi, mất đi cơ hội sinh tồn.

Chương 15 : Tinh hạch

Tuy rằng tang thi sơ cấp hành lộng chậm chạp, nhưng một khi phát hiện đồ ăn chúng nó sẽ bùng nổ sức mạnh cùng tốc độ tinh người, liều mạng giữ lấy thức ăn mà gặm nhấm.

Nhìn khung cảnh ngòai cửa xe, Phương Hách nghe thấy được tiếng tim đập vỗ vào màng tai, phảng phất hết thảy đều trở nên không chân thật.

Trên đường tình cờ gặp phải mấy chiếc xe bị đụng lật ngược, phía xa xa là từng cụm từng cụm những đàn tang thi.

Hạ Tử Trọng chọn con đường này tương đối thanh tịnh, lúc bấy giờ mọi người đều tập trung vào các siêu thị lớn nhỏ cho nên đường dẫn tới xưởng chế biến không có một bóng người, ngoại trừ mấy khu nhà xa xa.

Không bao lâu sau, hai người liền thấy được xưởng chế biến. Xưởng này lớn nhất ở F thị, các siêu thị, cửa hàng thịt tư nhân lều lấy thịt từ chỗ này, chất lượng rất tốt.

Lúc hai người mở cửa, thấy giữa tường có một chiếc xe đông lạnh, xem hướng đầu xe là sáng sớm mới tới lấy hàng thì đã xảy ra chuyện.

Hạ Tử Trọng dừng xe ở ven đường, cầm ống tuýp đi xuống. Phương Hách giơ ống nhòm, thăm dò xung quanh: “Không có người.”

Hạ Tử Trọng gật đầu, đi tới mở cửa xe. Chiếc xe này quả nhiên mới vừa ấy hàng xong, bên trong còn đủ các loại thịt chất đầy cả xe, đều là thịt mới xử lý lúc sáng đi, chuẩn bị chở đến các siêu thị. Hạ Tử Trọng vung tay lên, tất cả đều thu vào không gian.

“Học trưởng, phía trước còn có một chiếc!” Nhìn theo hướng Phương Hách chỉ, Hạ Tử Trọng thấy còn có một chiếc xe đông lạnh đụng đầu vào cây.

“Xử lý chiếc kia trước rồi tính.” Hạ Tử Trọng quyết định thật nhanh, tình huống bên trong xưởng còn chưa rõ, nếu như bên trong có người sống sót, cũng không tiện đi vào cướp đồ của người ta, hai chiếc xe chở hàng này cũng không ít, nếu chiếc kia cũng đầy, hai người không nhất thiết phải vào xưởng, tiết kiệm không ít thời gian.

Đi về phía chiếc xe kia, lúc mở cửa Hạ Tử Trọng phát hiện bên trong có hai con tang thi đang cào cửa xe.

Cho mỗi con một cái ống tuýp, thu được một viên tinh hạch.

Trong khoang lái thì có tới ba con, trong đó một con bị gặm chỉ còn xương trắng, da thịt lác đác tòn ten ở trên mặt.

Lúc này Phương Hách tiến lên một bước, ra sức đánh.

Hạ Tử Trọng nhìn thần sắc cậu tuy rằng vẫn sốt sắng như cũ, khuôn mặt căng thẳng, nhưng động tác trên tay lại kiên định manh mẽ. Biết cậu đã điều chỉnh xong tinh thần cũng an tâm hơn.

Trong đầu ba con tang thi không có viên tinh hạch nào, hai người mở tủ lạnh trên xe, phát hiện trên chiếc xe này tất cả đều là thịt đóng gói. Lạp xưởng, thịt muối, thịt khô không thiếu thứ gì, tuy chỉ có một xe, nhưng đủ cho hai người dùng trong một thời gian rất dài, huống chi Hạ Tử Trọng lúc trước còn thỉnh thoảng đi siêu thị mua thịt nữa.

Hai người trở lại trong xe, Hạ Tử Trọng mở miệng hỏi: “Có muốn vào không?” Hiện tại đồ vật thu được không ít, huống hồ sau khi cải thiện xong không gian hoàn toàn, tốc độ tiêu hao những thứ này càng chậm hơn.

Bỗng nhiên, giao lộ phía trước có mấy chiếc xe đi tới. Một chiếc Hummer dẫn đầu, phía sau là mấy chiếc xe Jeep, quay đầu xe tiến về phía nhà xưởng.

Bởi vì Hạ Tử Trọng đậu xe phía bên kia xe đông lạnh nên mấy người kia cũng không thấy bọn họ.

Tiếng thắng xe liên tiếp vang lên, mấy chiếc xe nối đuôi nhau vào xưởng, lúc xe đi ngang qua, Hạ Tử Trọng còn nghe thấy trong xe truyền ra vài tiếng cười lớn.

Phương Hách nhìn về phía Hạ Tử Trọng, chớp mắt mấy cái: “Chúng ta không cần vào đâu.”

Đoàn xe kia chạy vô cùng hung hăng, đồ bọn họ cần cũng lấy được rồi, cho dù phải đi vào cũng không muốn chạm trán với bọn họ.

“Đi thôi.” Hạ Tử Trọng khởi động máy, quay đầu xe chuẩn bị đi về hướng đã dự tính, bỗng nhiên, phía nhà xưởng vang lên tiếng nổ cực lớn, hai người quay đầu lại, phát hiện cửa nhà xưởng không biết bị thứ gì nổ bay, một mảng đất to chậm rãi bay lên, đem cửa vào khóa chặt hoàn toàn.

Hạ Tử Trọng nhướn mi, là Hỏa hệ và Thổ hệ dị năng giả.

Hắn chợt nhớ tới đội người kia là ai, ở kiếp trước, F thị tuy rằng rất nhanh đã hòan tòan thất thủ, nhưng trong một tháng đầu vẫn có không ít đội có thực lực được thành lập; cho dù cuối cùng tất cả lục tục trốn tới A thị nhưng cũng có nhiều đội nổi danh.

Đời trước, khi Hạ Tử Trọng nhìn thấy đội này, số lượng xe bọn họ ít hơn một nửa, xe cũng đã sớm hỏng đến bảy, tám phần.

Nghe nói bọn họ vốn là một đội nhỏ, khi tận thế tới, phản ứng nhanh, đánh cướp xe rồi chiếm cứ một nhà xưởng nhỏ mới sống sót qua đợt tang thi bạo động đầu tiên. Không nghĩ tới chỗ bọn họ chiếm lấy chính là chỗ này…

“Học, học trưởng, đó là cái gì?”

Hạ Tử Trọng kinh ngạc quay đầu nhìn về phía Phương Hách, mới phát hiện hắn đang nhìn đăm đăm cái tường đất mới đóng kín kia.

Đúng rồi, sơ kỳ tận thế, ngoại trừ dị năng có tính công kích dễ phát hiện, các loại dị năng khác khó phát hiện hơn. Hắn và Phương Hách ở ngày thứ năm vào giai đoạn sơ kỳ tận thế mới gặp nhau, lúc đó lương thực trong nhà đều dùng hết, hắn không thể không ra ngoài kiếm vật tư, sau khi ra cửa liền cùng đám người trong khu nhà tổ đội đi ra ngoài.

Lúc đó, Phương Hách đã ở trong đội ngũ, cũng đã phát hiện dị năng của mình.

“Hình như… là năng lực đặc biệt?” Hạ Tử Trọng lái xe về phía trước, nghĩ xem nên nói như thế nào để Phương Hách phát hiện ra dị năng của mình: “Sáng sớm hôm nay, lúc em tắm anh đứng ở cửa sổ nhìn thấy phía dưới có người lúc đánh tang thi quăng ra một đám lửa, lúc đó anh còn cho là mình nhìn lầm, vừa nãy thấy tường đất…Chắc là có người sử dụng được dị năng đi? Dù sao, ngay cả tang thi cũng có.”

Phương Hách cái hiểu cái không gật gật đầu, sự việc vượt qua lẽ thường đó không phải việc ngay lập tức lý trí có thể tiếp nhận.

Sau khi phát hiện dị năng, có người ngay lập tức phấn khởi, cũng có người não bộ không tiếp nhận được sự việc quá lớn đó thì trực tiếp đứng hình.

Hạ Tử Trọng tiếp thu nhanh hơn, hoàn toàn là vì hắn có kí ức đời trước làm cơ sở, về sau ngay cả tang thi cũng có dị năng thì nói chi đến dị năng giả? Trên đường, xe cộ rải rác, không ít xe lật ngửa trên đất, một vài con tang thi du đãng trên đường. Nghe tiếng xe đi qua, thân thể thối rữa liền lung lay, loạng choạng đuổi theo phía sau.

“Học trưởng! Xe van!” Phương Hách vừa mới điều chỉnh tâm lý, đang quan sát mặt đường, bỗng nhiên chỉ về phía xa kêu lên.

Xe van, không phải chỉ loại ʻxe van’ kia, mà là xe điện vận chuyển bánh mì.

Xe đậu ở ven đường, trên xe là từng khay từng khay bánh mì xếp chồng lên nhau, đều là thành phẩm mới ra lò sáng nay.

Hạ Tử Trọng giảm tốc độ xe, mở cửa xe đưa tay ra thu tất cả vào không gian.

“Em thấy, trên đường đi nhặt được không ít đồ tốt, không cần thiết phải đến thị trường tìm đồ.” Phương Hách thả lỏng hơn so với lúc trước, cười cười nói với Hạ Tử Trọng.

Hạ Tử Trọng gật đầu: “Cái này là do may mắn, tranh thủ không có nhiều tang thi chúng ta xem xét qua một chút.”

Hai người một đường đi về hướng tây, trên đường rất ít khi gặp người, cho dù có mấy chiếc xe đi qua, cũng đều vội vội vàng vàng đi tới nới được cho là an toàn hoặc địa phương muốn đi.

Không bao lâu, đã đến chợ bán rau sỉ. Hạ Tử Trọng nói tất cả rau dưa nếu như bây giờ không lấy, đều sẽ thối. Lúc trước Hạ Tử Trọng cũng từng đi qua nơi này, mùi hôi thối thoang thoảng trong không khí.

Đi vào trong chợ, ngoại trừ vài con tang thi lang thang cũng không có người sống.

Rau dưa rất nhiều, cho dù có không gian dị năng giả nhưng không gian cũng có hạn , sẽ không ưu tiên tới này.

Hai người thu xe vào không gian, một bên giết quái một bên thu đồ.

Từng xe từng xe rau dưa, còn chưa được dỡ xuống, bởi vì đột nhiên xuất hiện tận thế mà bị vứt ở nơi này.

Ngoại trừ rau dưa bị ô nhiễm, Hạ Tử Trọng càn quét từ đầu tới đuôi. Nơi này ngoài rau dưa ra còn có nhiều loại gia vị thong thường.

Số lượng tang thi trong sânn không nhiều không ít, giết từ đầu tới cuối, hai người thống kê một chút, tổng cộng thu hoạch mười một viên tinh hạch.

Hạ Tử Trọng ném vào không gian năm viên, còn dư lại bỏ vào bên trong một cái túi để Phương Hách cầm.

“Học trưởng, chờ đến tối chúng ta cũng phải vào không gian, đến lúc đó những thứ này…” Phương Hách chớp nháy mắt nhìn hắn, vẻ mặt trêu tức. Tuy rằng bình thường học trưởng rất hoàn mỹ. nhưng đôi khi học trưởng ngốc ngốc thật đáng yêu!

… Hắn thật sự quên mất vấn đề này! Nhưng để vật này bên ngoài hắn không yên lòng.

Thở dài, lấy ra hai viên từ trong túi, còn dư lại toàn bộ ném vào không gian: “Hai cái này giữ lại nghiên cứu, nhìn xem có công dụng gì không.”

Siết chặt một viên trong tay, Hạ Tử Trọng suy nghĩ, cảm thụ, toàn bộ ý niệm đều thử hết, tinh hạch vần là tinh hạch, bản thân vẫn là bản thân, không có biến hóa gì.

“Có lẽ phải ăn sao? Sau đó có thể có dị năng không?” Phương Hách nâng viên kia lên soi dưới ánh sáng mà nhìn một chút. Cậu rất tò mò dị năng của những người đó từ đâu tới.

“Đừng, vạn nhất biến thành tang thi thì chết luôn!” Hạ Tử Trọng vội vã ngăn cản cậu, có lẽ phương pháp dùng để tăng trưởng dị năng thật sự phải ăn thứ này.

Người lúc trước truyền ra tin tức ‘ăn tinh hạch biến thành tang thi’ chắc là muốn độc chiếm bí mật này. Nhưng dù như thế nào hắn cũng không dám để Phương Hách mạo hiểm như vậy. Hắn càng không muốn vì vậy mà mất đi sinh mệnh có được lần thứ hai.

Phương Hách cười thu hồi tinh hạch: “Vâng, em không vội.” Vật này từ trong đầu tang thi moi ra, cậu không muốn ăn vật này đâu, nếu không lúc ở cùng học trưởng sẽ bị ám ảnh trong lòng!

Thở dài, Hạ Tử Trọng rõ rang, xem ra bí mật tinh hạch đời này mình vẫn không có biện pháp biết được, chỉ có thể chờ đợi sau khi đến căn cứ rồi nói.

Tác giả có lời muốn nói: Lúc viết truyện tận thế, viết đến chỗ thu thập vật tư, tui phá lệ kích động, không cần tiền cũng có thể tùy tiện lấy đủ thứ, rất ra sức lấy quả thực là đang khiêu chiến dục vọng mua sắm của nhân loại mà…

Khụ khụ, kỳ thực tui đang viết một bộ truyện khác, đó là một bộ không có không gian. Đương nhiên, cũng là về vấn đề tận thế, bất quá bộ đó không đặt ra bàn tay vàng hay không gian, kết quả mới viết được bảy, tám vạn chữ, bỗng nhiên ức chế không nổi muốn có một cái không gian, vì vậy mới viết ra bộ này OTZ.

Ban đầu tui chỉ định để các nhân vật chính có thể tùy tiện thích lấy thì lấy, có thể có nơi giúp đỡ trang bị cho nhân vật chính… (vì thế bàn tay vàng lại một lần nữa mở trong bộ truyện này.)

Chương 16 : Càn quét, càn quét!

Hai người tựa hồ rất may mắn, cũng có lẽ bởi vì khi bệnh độc tang thi bạo phát cũng vừa lúc vào hừng đông, không ít xe vận chuyển hàng hóa đều trong đoạn thời gian đó mới đi vào thành. Bởi vậy nửa đường nhặt được không ít thứ tốt, ví như lúc cách trạm xăng dầu hai tram mét, hai người gặp may ‘kiếm’ được một chiếc xe dầu đầy ắp.

Có chiếc xe dầu này, Hạ Tử Trọng thở ra môt hơi, bởi vì xăng dầu là vật phẩm hao phí, dẫn đến có không ít thế lực về sau độc chiếm trạm xăng.

Lúc chạy đến trạm xăng dầu, nếu phát hiện không có người, vận khí bọn họ coi như không tệ. Nếu gặp phải loại người cháy nhà mà còn đi hôi của thì đúng là vô cùng xui xẻo rồi.

Sơ sót một cái, xăng tìm không được, ngược lại còn mất một mạng.

Thời điểm Hạ Tử Trọng và Phương Hách chạy tới trạm xăng dầu, nơi này vậy mà đã có hai chiếc xe đang đổ xăng. Nhìn thấy xe Hạ Tử Trọng, hai nhóm người kia vẫn duy trì cảnh giác, cũng không tiến đến gần.

Cây xăng bến cạnh ngược lại có hai con tang thi, không biết là bọn họ giết hay là người trước tới chỗ này giết chết.

Căn phòng nhỏ trong trạm xăng có vài nhân viên đã biến thành tang thi, lúc này đang dùng thân thể đánh vào cái cửa nhỏ.

Cách đó không xa có cửa hàng tiện lợi 24h, kính trên cửa sổ, cửa ra vào đã vỡ vụn toàn bộ, bên trong thấp thoáng có thân ảnh đang lay động, không biết là người hay là tang thi.

Một chiếc xe phía trước đổ xăng xong, vội vã lái xe rời đi, một khác chiếc thì tiến vào cửa hàng tiện lợi.

Hạ Tử Trọng xuống xe đổ xăng, Phương Hách cầm vũ khí trông coi một bên. Xe SUV vốn đã đầy xăng nên chỉ đổ một chút liền đầy.

Mục đích hôm nay của Hạ Tử Trọng đến trạm xăng này cũng không đơn giản là đổ xăng. Chờ đổ xăng xong, lái xe đến một căn phòng nhỏ bên cạnh, cửa bên trong mở hé, người hoặc tang thi trong đó cũng không biết đã đi nơi nào.

Hạ Tử Trọng xông lên trước, cẩn thận đi đầu. Quả nhiên, trong phòng có mấy thùng xăng xếp thành một đống nhỏ.

Thu phần lớn xăng Hạ Tử Trọng có chút tiếc nuối nhìn trạm xăng dầu, nếu không phải là bởi vì thùng đựng xăng đều chôn dưới đất, hắn thật muốn đào lên ném vào không gian… Xăng là vật phẩm tiêu hao, càng dùng càng ít, hắn không chê nhiều, bao nhiêu không gian cũng chứa hết.

Hai người trở lại xe, lúc lái xe qua cửa hàng tiện lợi, nhìn thấy có hai người từ bên trong đi ra, ai oán nói với người lái xe: “… Bị lấy hết rồi, chỉ còn lại vài thứ bị giẫm nát…”

Không làm lỡ thời gian, hai người nhấn ga tiếp tục đi về phía trước. Trên đường đi tới xưởng than, xe cộ bắt đầu tăng lên, con đường này dẫn ra đường cao tốc, những người phản ứng tương đối nhanh khoảng thời gian này đều muốn rời đi, nhưng bởi vì âm thanh xe chạy, đã dẫn nhóm tang thi ẩn trong bóng tối ra.

Phần lớn xe đều chạy về phía đường cao tốc, Hạ Tử Trọng nửa đường chuyển bánh lái, quẹo vào xưởng than. Nơi này không thể so với những nơi khác, không có đồ ăn, than đá cũng không thể thay thế xăng, cho nên hai người vô cùng thoải mái càn quét một vòng. Đống than đá này có thể dùng để sưởi ấm cộng thêm Phương Hách mỗi ngày hầm canh cho Hạ Tử Trọng, đống than đá đó cũng đủ cho hai người dùng cả đời.

Hơn nữa bọn họ còn có thể dùng năng lượng trời.

“Bây giờ chúng ta đi chỗ nào?” hành trình một vòng mua sắm điên cuồng, làm Phương Hách cũng cảm thấy rất hưng phấn, trở lại trên xe, liền không kịp chờ đợi hỏi.

“Trước đi đến siêu thị này, sau đó ở trong khu cư dân bên cạnh tìm nơi nghỉ ngơi qua đêm, ngày mai lại đi công ty gas, sau đó vào siêu thị lớn vùng phụ cận xem xét tình hình, cuối cùng đến nơi bán quần áo.” Có đồ miễn phí, không lấy thì uổng.

“Được!”

Xe lần thứ hai khởi hành, đi tới siêu thị gần nhất. Nơi này ở ngoại ô F thị, siêu thị chủ yếu nằm ở quanh khu dân cư, nhưng muốn tới nông thôn thì còn xa.

Bởi vậy, hai người sau khi đến nơi này, phát hiện đồ bên trong cũng không ít hơn bao nhiêu, hiển nhiên, trước bọn hắn cũng chẳng có bao nhiêu người ghé qua.

“Đi phòng quản lý trước.” Hạ Tử Trọng khóa kỹ cửa xe, nói khẽ với Phương Hách.

Phương Hách gật gật đầu, vung ống tuýp lên đập một cái về phía con tang thi ngửi thấy mùi hương mà tới. Trước cửa siêu thị có mấy chiếc xe, nhưng không biết còn chủ hay không.

Siêu thị tổng cộng có hai tầng, vừa vào tầng một đã thấy một cửa hàng bán trang sức, miểng thủy tinh văng khắp nơi, đồ trang sức bên trong đều không cánh mà bay.

Lúc hai người đi ngang qua quầy hàng, bước chân Phương Hách đột nhiên dừng lại. Hạ Tử Trọng thuận theo mắt cậu nhìn sang, trong góc quầy hàng, có một thi thể đang nằm. Là thi thể của con người, không phải tang thi.

“Đi thôi.” Có lẽ là Chết Vì tiền tài hoặc mượn cơ hội báo thù, chuyện như vậy trong tương lai so với tang thi ăn thịt người còn thấy nhiều hơn.

Phương Hách gật gật đầu, yên lặng mà đi theo phía sau hắn.

Hai người một đường đi đến phòng quản lí, ở bên ngoài có vài con tang thi lảo đảo, hai người vung gậy thanh trừ sạch sẽ.

Bên trong phòng quản lí cũng không có người ở, có thể đã chạy trốn hoặc đã biến thành tang thi rồi.

Phương Hách ở bên ngoài kiểm tra trong đầu tang thi có tinh hạch hay không, Hạ Tử Trọng thì đi vào, đóng tất cả các thiết bị giám sát, thuận tiện đập bể luôn ổ cứng.

Sau khi ra cửa, phát hiện Phương hách đã xử lý xong đầu tang thi, đang ngồi xổm bên cạnh một con tang thi cố gắng lật nó lại.

“Làm sao vậy?”

“Học trưởng, em chỉ là thấy kỳ quái, cái túi con tang thi này đeo trên lưng hình như rất nặng.” Phương Hách một mặt nói, một mặt mở ba lô ra, ánh vàng rực rỡ, sáng choang một mảnh.

Lần này hai người biết được tung tích của đám trang sức rồi.

“Mình lấy đi, nhiều khi về sau có chỗ xài được?” Phương Hách vô cùng phấn chấn kéo ba lô trên lưng tên cướp xấu số xuống, cảm giác hưng phấn khi đánh quái lụm vật rớt được khiến người ta không cách nào ngừng vui vẻ!

Hạ Tử Trọng bất đắc dĩ cười, tiện tay thu luôn, hắn biết tương lai vàng bạc cũng sẽ không rớt giá nhiều, vừa bắt đầu đương nhiên sẽ rớt một ít, nhưng sau đó tựa hồ viện khoa học nghiêm cứu ra một số vũ khí sử dụng vàng làm nguyên liệu, đối với tang thi có tác dụng, cho nên vàng lần thứ hai có giá trị.

Chỉ là vũ khí lúc đó hắn không được nhìn thấy tận mắt, đống vũ khí đó là cho binh lính, lính giải ngũ, cao thủ võ công dùng. Người bình thường như hắn không có tư cách sử dụng.

Có lẽ về sau sẽ từ từ phổ biến nhưng không phải lúc trước khi hắn chết.

Sau khi thu hồi bao vàng, hai người quay lại tập trung đi vào siêu thị, quả nhiên trong đó có người nhưng cũng không nhiều, ngoại trừ hai người Hạ Tử Trọng bọn họ ở bên ngoài, chỉ có hai nhóm người.

Khu mì ăn liền bị ngườt ta lấy sạch, gạo và các loại bột cũng không còn lại bao nhiêu, bởi vì tận thế đến vào lúc rạng sáng cho nên khu chế biến thịt cũng không có nhiều đồ mới.

Hai người đi qua từng khu ở lầu một, thức ăn đóng gói, vật phẩm hằng ngày, kho đông lạnh không ai thèm ngó ngàng, cơ bản đều bị hai người lặng lẽ lấy đi hơn phân nửa.

Bò lên lầu hai, thiết bị điện, quần áo, chăn mền không chạy thoát được thứ gì.

Bởi vì đại bộ phận người khác đều tập trung vào khu thực phẩm ở lầu một, cho nên…

“A? Hình như chúng ta thiếu mất vài kệ rồi?”

“Mấy cái đó chứa gì?”

“Hình như là… kệ chứa màng bọc thực phẩm, nồi, đĩa, muỗng?”

Cho dù về sau có người đi lấy mấy thứ đó mà phát hiện ra có không gian dị năng giả, nhưng có ai sẽ tin tưởng không gian dị năng giả rảnh rỗi tới nỗi mà đi lấy những thứ đó.

Lầu một có đồ ăn không lấy, đi lấy mấy thứ này có ích lợi gì? Hai người thoải mái lấy đồ miễn phí, tại hành lang trước cửa ra vào cửa siêu thị phát hiện mấy túi thịt bò khô, mì ăn liền, sô cô la, lúc đang muốn thu vào không gian thì lại gặp nhóm người đã lấy xong đồ ăn đang tụ tập chuẩn bị rút lui..

Hạ Tử Trọng liền đem mấy túi đồ kia cầm trên tay, giả bộ đó là chiến lợi phẩm – không nhìn thấy bất luận người nào là nam hay nữ, đều bao lớn bao nhỏ mà cầm một đống đồ sao? Bọn họ chỉ đeo cái túi trên lưng sẽ rất dễ làm người ta hoài nghi.

Lẫn trong đám người, vội vã rời khỏi siêu thị, bò lên trên xe. Hai người thảo luận một chốc quyết định tạm thời đi nhà nghỉ ở phụ cận xem xét tình hình.

Sắc trời bên ngòai đã tối, trong không khí phảng phất có cả sương mù.

Tình huống trong nhà nghỉ không mấy khả quan, bởi vì nhà nghĩ này thu phí thấp hơn chỗ khác cho nên người ở trong đó rất nhiều, hai người còn chưa lái xe đến gần thì đã nghe tiếng tang thi gào thét bên trong.

“Đi cửa hàng bên kia thử đi.” Phương Hách cầm ống nhòm chỉ về một cái nhà sách cách đó không xa.

Cũng chỉ có thể như vậy, Hạ Tủ Trọng lái xe về phía trước, dọc theo đường đi cán dẹp mấy con tang thi chặn đường.

Hai người lái xe đi nhà sách, dừng xe trong một cái hẻm nhỏ bên cạnh, sau khi gõ bể đầu ba con tang thi, hai người mới tiến vào trong – may là bên trong không có tang thi. Qủa nhiên như hai người dự đoán, lúc tận thế đến, ngoại trừ một người bảo vệ ở lại thì trong nhà sách không có bất kì ai.

Bảo vệ sáng sớm ra ngoài mở cửa hồn nhiên không phát hiện dị biến, bị tang thi du đãng ở cửa tập kích, lúc này không biết ở nơi nào.

Hai người lấy đồ chặn cửa ra vào, đi lên lầu, đập bể ổ cứng thu hình trong phòng quản lý, mới một đường leo lên tầng ba, tìm một nhà kho chứa sách, khóa ký cửa từ bên trong, Hạ Tử Trọng liền mang Phương Hách trở lại không gian.

Thời gian chỉ có nửa ngày nhưng hai người lại cảm thấy như đã trải qua chừng mấy ngày. Khi trở lại không gian ấm áp, đặt biệt khiến lòng người an tâm.

Trong nháy mắt tiến vào không gian, hai viên tinh thạch hóa thành một luồng ánh sáng, một phần khuếch tán trong không khí, một phần  bay ra giếng nước phía sau.

Chớp chớp mắt, hai người từ trong kinh diễm phục hồi tinh thần lại, thay quần áo, rửa tay rửa mặt, tiêu độc.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *