Trọng Quy Vu Hách – chương 11 + 12 + 13 [text]

Chương 11: Ấm áp trước tận thế

Không e dè mà lôi kéo tay Phương Hách, Hạ Tử Trọng dẫn cậu ngồi lên một chiếc taxi.

“Đi đâu thế?” Phương Hách nghi loặc nhìn hắn lấy điện thoại đặt phòng khách sạn.

Cúp điện thoại, Hạ Tử Trọng tâm tình tốt trêu ghẹo cậu: “Chúng ta đi hưởng tuần trăng mật còn chưa xong đâu.”

Phương Hách cúi đầu. Đúng vậy, mấy ngày nay hai người buổi sáng đi mua sắm, buổi chiều đi lặn, chạng vạng thì đi ăn. Buổi tối thì Hạ Tử Trọng …bị sốt…

Anh ấy ngoại trừ nắm tay của mình, thỉnh thoảng ôm ôm một cái… Lần thân mật nhất là lúc anh hôn lên mặt mình, mặc dù đối với các cặp mới xác định quan hệ thì nó hoàn toàn nằm trong mức độ cho phép.Thế nhưng nếu học trưởng muốn thì…

Phương Hách lập tức đỏ mặt, cúi lầu yên lặng quyết định, lát nữa mình phải tẩy sạch sành sanh, sau đó… Sau đó… Học trưởng muốn như thế nào cũng được!

Xe chạy một đường về phía Bắc, Hạ Tử Trọng nhìn ngoài cửa sổ dần dần ráng chiều, siết chặt nắm tay mình. Đế bình minh ngày mai, tất cả những thứ này cuối cùng sẽ không còn tồn tại nữa, may mà hắn còn có cậu.

Thời điểm hai người đến suối nước nóng thì đã qua sáu giờ, làm thủ tục lấy phòng xong bụng đói rả rời. Hạ Tử Trọng vì cân nhắc an toàn, quyết định đêm nay không ra ngoài ăn cơm, cũng không đi hồ tắm ngoài trời, hết thảy mọi việc đều làm trong phòng.

Gọi món xong rồi dặn phục vụ nửa tiếng sau mang đồ ăn lên, hai người lấy chìa khóa đi thẳng lên phòng.

Trong phòng có cửa sổ sát đất đối diện nội thành, tầm nhìn rất tốt, sáng sớm ngày mai có thể dùng kính viễn vọng quan sát tình huống.

Trong phòng rất sạch sẽ, phải kiểm tra xem có camera không đã…

Hạ Tử Trọng kiểm tra các góc khuất trong phòng, phòng ngừa có camera quay trộm.

Phươոg Hách nhìn chiếc giường lớn bên trong phòng ngủ, chỉ hít thật sâu.

Đây không phải là phòng hai người giống như ở N thị, mà là phòng tinh nhân!

Cũng đúng, cậu và học trưởng trước khi đi N thị còn chưa xác định mối quan hệ, mà hiện tại…

Vỗ vỗ mặt, đây là bước quan trọng sau khi xác định quan hệ, đêm nay phải cố gắng! Muốn cho học trưởng không hối hận tìm vì đã chọn mình… Mà mình vẫn còn là một xử nam chưa có làm cái kia kia!

Hai người kiểm tra phòng xong thì phục vụ cũng đem đồ ăn đến.

Mặc dù là cuối tuần, nhưng trong khách sạn cũng chỉ có vài cặp yêu đương, bạn bè rủ nhau đi chơi cuối tuần, tính ra cũng không nhiều người lắm.

Chất lượng đồ ăn trong khách sạn căn bản giống nhau, tay nghề so với Phương Hách tuyệt đối không ngon bằng , cũng không bằng N thị – dù nấu không ngon nhưng nguyên liệu rất tươi mới.

Ăn cơm xong thì đến giờ tắm, Phương Hách thấp giọng nói: “Học trưởng đi tắm trước đi.”

Nghĩ đến chuyện phải đối mặt vào ngày mai, hôm nay nghỉ ngơi sớm một chút cũng tốt. Hạ Tử Trọng gật gật đầu, cầm áo ngủ đi vào buồng tắm. Trong phòng tắm, nước cũng lấy từ hồ nước nóng nên rất có lợi cho da. Hạ Tử Trọng không quá để tâm nên trực tiếp tắm dưới vòi hoa sen, xong liền đi ra. Nằm trên giường đổi kênh tivi, nghĩ nghĩ kế hoạch ngày mai, đến chỗ quan trọng thì ghi chú lại. Chuẩn bị xong xuôi liền đăng ký một tài khoản trên diễn đàn lớn phát thông báo ngày mai là tận thế, rồi thoát ra.

Phương Hách hôm nay tắm đặc biệt chậm, chờ Hạ Tử Trọng phục hồi tinh thần lại thì đã qua một giờ.

Sẽ không tắm đến hôn mê đi!

Vội vã đi giày vào, chạy đến cửa phòng tắm, vừa lúc đó người bên trong cũng mở cửa ra.

“Học trưởng…”

Phương Hách nhìn qua khác với binh thương, có lẽ là do tắm nước nóng, hai má của cậu đỏ lên, trong mắt mang theo sương mù, mái tóc màu nâu dán sát vào sườn mặt, cổ áo hơi mở rộng, có thể nhìn thấy da thịt trắng nõn mềm mịn bên trong ẩn ẩn hồng lên.

“Em…” Hạ Tử Trọng đột nhiên cảm giác thấy có chút miệng lưỡi khô khan.

Người trước mặt bỗng nhiên tiến lên một bước, dựa vào ngực hắn. Hai tay cậu ôm lấy hông hắn, hai má có chút nóng dán lên ngực hắn, cọ cọ làm cổ áo mở ra, sau đó hoàn toàn tiếp xúc với lồng ngực hắn – mặt của cậu rất nhỏ, rất mềm mịn.

“Em, Em đã tắm sạch sẽ…”

Hạ Tử Trọng sửng sốt một chút, mới hiểu ý tứ trong lời nói như muỗi kêu của cậu, tắm rửa … đứa ngốc này, cậu thật sự xem lời nói đùa của hắn trên xe thành sự thật sao?

Hạ Tử Trọng nhất thời dở khóc dở cười, nhưng bây giờ, tên đã lắp vào cung hắn làm sao có khả năng lâm trận lùi bước chứ?! Càng không thể thương tổn tự tôn của Phương Hách, trời mới biết, đứa ngốc này đang ôm cái tâm tình gì, một người ở bên trong… chuẩn bị.

Trở tay ôm lấy eo cậu, dẫn cậu đi vào phòng ngủ. Bước chân Phương Hách có chút lảo đảo, nhưng vẫn như trước kiên định đi theo Hạ Tử Trọng đi vào. Cậu thích anh ấy, yêu anh ấy, yêu đã thật nhiều năm, thậm chí so với thời gian Hạ Tử Trọng biết đến còn lâu hơn.

Cho nên, bất kể cái gì, chỉ cần anh muốn, Phương Hách đều nguyện ý vô điều kiện trao cho. Huống chi, lần thứ hai gặp lại, ở cạnh bên anh, so với điều mình muốn còn hòan mỹ hơn.

Phương Hách nằm trên giường, hai chân duỗi thẳng, bởi vì căng thẳng hai chân không tự chủ mà chà qua chà lại.

Gò má nóng đến cơ hồ sắp cháy, nhưng vẫn như cũng cúi xuống nhìn người kia.

Nhìn vào đôi mắt ướt át của cậu, Hạ Tử Trọng cúi người, nhẹ nhàng hôn lên hai mắt cậu, hai má, mũi, đôi môi. Đôi môi mềm mại, khiến người ta không tự chủ được chìm đắm trong đó, cạy ra hai cánh môi, đầu lưỡi lưu luyến lướt qua hàm răng, hắn cảm nhận được một cái lưỡi nhỏ duỗi ra, vụng về đáp lại mình.

Người dưới thân nhấc hai tay lên, ôm lấy hắn, nhẹ nhàng xoa xoa lồng ngực, phần lưng của hắn.

Hạ Tử Trọng ôm cậu vào trong ngực, tay tiến vào trong áo tắm cậu, xoa thân thể nóng bỏng, đôi môi khẽ nâng lên, hôn qua mặt cậu, đôi mắt, mũi cái trán…

“Em phát sốt!” Dùng trán của mình áp lên trán Phương Hách, Hạ Tử Trọng khẳng định.

“Hả?” Phương Hách đang đắm chìm trong nhiệt tình của Hạ Tử Trọng, không hiểu gì chớp mắt mấy cái. Hạ Tử Trọng thở dài, cười khổ dùng đỉnh đầu ấn ấn trán cậu, nói rõ từng chữ: “em, phát, sốt.”

Phương Hách nhất thời ngoác mồm lè lưỡi, không biết nói cái gì cho phải, tự mình giơ tay sờ trán… Hình như là hơi nóng?

“Đứa ngốc, em không cảm thấy váng đầu sao?” Hạ Tử Trọng cũng không phải thánh nhân, vừa nãy cùng cậu hôn môi cũng bị khơi ra lửa, thấy cậu còn ngơ ngác, liền dùng tay bún trán cậu.

“… Em còn tưởng rằng … là được anh… thân mật..” Phương Hách cúi đầu, cảm thấy có chút oan ức, từ lúc sinh ra tới nay, lần đầu tiên cậu làm loại chuẩn bị kia, kết quả lại bởi vì mình đột nhiên phát sốt mà không thể tiến hành… Cậu thật muốn đập đầu vô gối chết luôn cho rồi!

“Em đó…” Hạ Tử Trọng cũng bị cậu câu dẫn mà quên mất, dị năng giả đa phần sẽ phát sốt vào đêm nay, đời trước Hứa Ly Ly cũng giống như vậy. Phương Hách cũng có dị năng, hơn nữa còn là năng lực chữa lành, cực kì hiếm có, cậu khẳng định đêm nay cũng sẽ phát sốt.

Chính hắn vừa nãy chỉ lo hưởng thụ sắc đẹp trước mặt, đầu óc không nghĩ được gì. Nhưng ai biết người này lại câu dẫn hắn, đã vậy còn quá dụ người như thế?! Ngay cả Đới Quân có kỹ xảo câu dẫn, cũng không có sức mê hoặc như cậu!

“Học trưởng… Xin lỗi…”

Bên tai truyền đến tiếng nói thật thấp, khàn khan mang theo một chút lười biếng, khiến lòng Hạ Tử Trọng run lên.

“Chuyện này lam sao có thể trách em? Cũng không phải do em muốn bệnh?” Ôm cậu vào trong ngực, kéo chăn qua: “Anh đi lấy thuốc cho em… Mấy ngày nay bệnh viện quá đông, anh sợ mang em tới đó ngược lại sẽ nhiễm phải bệnh khác.”

Phương Hách dùng sức lắc đầu một cái: “Em không sao, chỉ hơi sốt, uống thuốc là tốt rồi.”

Lấy thuốc hạ sốt và nước khoáng ra, Hạ Tử Trọng giúp cậu, tuy rằng thuốc này đối với dị năng không có tác dụng gì, có thể Hạ Tử Trọng chỉ lo vạn nhất Phương Hách không phải bởi vì dị năng kích phát mà phát sốt. Uống chút thuốc, cũng an tâm. Vừa qua12 giờ, một cái lò lửa liền biến thành hai cái, rõ ràng hai người buổi tối không làm loại vận động dữ dội gì, vào lúc này lại như đại chiến hết mấy trăm hiệp, cả người đầy mồ hôi, mãi đến khi có ánh bình minh chiếu vào mới hết.

Phương Hách tỉnh lại trước, mê mang chớp mắt mấy cái, phát hiện mình đã ngủ trong lồng ngực người nào đó. Hai người bởi vì một đêm phát sốt ngủ không ngon, lúc ôm nhau quay qua quay lại, dây lưng áo ngủ đã sớm long ra, bây giờ có mặc cũng như không mặc.

Phương Hách tối hôm qua vì để người nào đó thuận tiện, tắm rửa xong quần lót cũng không mặc, vào lúc này cả người đầm đìa mồ hôi trần trụi nằm trong lồng ngực Hạ Tử Trọng.

Hạ Tử Trọng ngược lại có mặc quần lót nhưng áo ngủ cũng bay đi đâu mất tiêu, hai người cũng không khác gì nhau là mấy.

“Ừm…” Thanh âm khàn khàn từ trong miêng Hạ Tử Trọng phát ra, thành công khiến Phương Hách đêm qua câu dẫn thất bại lần thứ hai đỏ mặt. Bàn tay chạm vào đôi mắt, môi, miệng Hạ Tử Trọng miêu tả lại từ đường nét.

Người đàn ông này chính là người cậu thích rất nhiều năm …Hiện tại, anh rốt cục cũng ở với cậu…

Hạ Tử Trọng mở mắt ra, thấy Phương Hách nhìn mình ngẩn người.

“A? Dạ… Hình như không còn nóng nữa.” Phương Hách vội vàng lắc đầu.

Bất đắc dĩ nhìn cậu một cái, Hạ Tử Trọng từ trong khoảng không biến ra một cái nhiệt kế, nhét vào dưới nách cậu.

Quả nhiên không nóng, vậy là cậu cũng có dị năng rồi. Hạ Tử Trọng âm thầm thở phào nhẹ nhõm, bi thương nhất chính là, dị năng của bản thân, phải đợi đầy đủ sáu tháng sau mới có thể kích hoạt! Quả thực là chơi khăm hắn mà!

“Đến, tắm nước nóng trước đã.. .à, uống miếng nước đi.” Tối hôn qua hai người ra nhiều mồ hôi như vậy, Hạ Tử Trọng sợ cậu vào buồng tắm sẽ choáng.

Phương Hách gật gật đầu: “Học trưởng, buổi tối chúng ta đi tắm suối nóng đi?”

Hạ Tủ Trọng yên lặng gật đầu, trong lòng áy náy nói – e là sau này đừng nói đến suối nướt nóng, thậm chí tắm rửa bình thường cũng thật khó khăn nữa.

Trong phòng tắm, hơi nước mông lung, Hạ Tử Trọng đứng trước cửa sổ sát đất ở phòng khách, trong tay cầm kính viễn vọng.

Mấy thân ảnh tập tễnh đi trên đường, một ít người không phát hiện nguy cơ đi ngang qua, bị thân ảnh nọ đột nhiên phát rồ chộp lấy. Máu tươi đầy đất, xương thịt chia lìa.

Người bị gặm nhấm còn chưa bị gặm xong, liền biến thành đồng loại của bọn họ, chậm rãi bò đi hoặc tập tễnh đi như đồng loại của mình.

Tác giả có lời muốn nói:  Tận thế tới rồi còn muốn nhân cơ hội ăn “thịt”

Mấy đứa chết là đáng lắm! Bây giờ là thời điểm của tang thi ăn thịt người

Lo kéo quần lên, bò xuống, đi đánh tang thi cho chụy hết đi!

Chương 12: Không gian của chúng ta

Hạ Tử Trọng đứng trước cửa sổ, lạnh mặt nhìn, kiếp trước hắn cũng không nhàn hạ thoải mái như vậy, hắn nhớ, ngày này đời trước, hắn đứng trước cửa sổ trong nhà ngây ngốc hết nửa giờ.

“Tắm xong rồi?” Tối hôm qua nhìn thấy cảnh tắm rửa của người nào đó, lần này Hạ Tử Trọng không dám tìm đường chết mà nhìn tiếp.

“Vâng.” Thanh âm Phương Hách có chút do dự.

“Làm sao vậy?”

“…Trong phòng tắm có âm thanh là lạ lắm…”

Phương Hách lúc đầu còn tưởng có người đánh nhau, âm thanh mới từ đường ống truyền tới. Nhưng càng nghe càng thấy thanh âm kia có chút khủng bố.

Hạ Tử Trọng cau mày, cất bước đi vào buồng tắm.

Phảng phất như có tiếng người dán băng keo, có người thì nhấm nháp món ngon mỹ vị nào đó, toàn bộ thanh âm đều thuận theo đường ống mơ hồ truyền đến.

Đột nhiên, một tiếng rít lên truyền tới từ cửa, Phương Hách bởi vì hơi nước nóng mà mặt đỏ lên, lúc này liền biến màu rắng.

“Đừng sợ.” Hạ Tử Trọng có thể hiểu được sợ hãi trong lòng cậu lúc này, lọai sợ hãi này chính hắn cũng từng có. Khi vừa trọng sinh trở về, nhìn người bình thường đi đầy đường, hắn đã có một lọai cảm giác không chân thật.

Phương Hách được Hạ Tử Trọng ôm vào ngực, tâm từ từ bình ổn ại. Cậu không dám cao giọng: “Học trưởng… Bên ngoài, xảy ra chuyện gì vậy?”

Không biết tại sao, cậu luôn có một loại linh cảm không lành.

Ở cửa phòng không có mắt mèo để nhìn ra ngoài, cho nên hai người không có cách nào xem được tình huống bên ngoài…

Hạ Tử Trọng cúi đầu nhìn Phương Hách một cái, đây là việc cậu sớm muộn gì cũng sẽ đối mặt, cũng là việc cậu phải đối mặt.

“Đến đây.” Ôm lấy vai cậu, dẫn cậu đến bên cửa sổ. Dưới cửa lớn đang phát sinh thảm án. Những người tránh được một kiếp thì lập tức lao lên xe phóng ra ngòai, mấy kẻ đi lại tập tễnh thì thi nhau gặm cắn, vô số “người’ chậm rãi đứng dậy, lảo đảo đuổi theo những người chạy đi.

Bỗng nhiên, một tiếng thắng xe sắc bén vang lên, chiếc xe vừa mới lái ra ngoài va đầu vào hàng rào, trên xe truyền ra tiếng kêu thảm thiết – trong xe có người biến thành tang thi rồi!

Phương Hách cả người không ngừng run rẩy, trừng mắt nhìn một màn kinh khủng phía dưới. Cậu bất quá chỉ ngủ một giấc, lúc tỉnh lại tại sao… như ra vào một thế giới kỳ quái?

Sao có thể như vậy? Đây là sự thật sao? Cậu không phải đang mơ chứ! Đúng, là mơ!

Phía xa xa giữa thành phố, không biết từ nơi nào bốc lên một luồng khói, tựa như có thứ gì đó nổ tung. Những con đường nằm trong tầm mắt, mọi nơi đều có xe bị lật, có người sợ hãi chạy tán loạn.

Hai cánh tay phía sau ôm cậu ghì chặt hơn, đôi bàn tay lớn cương quyết ôm lấy vai cậu, để cậu chỉ có thể tập trung vào cái ôm ấm áp này.

“Học trưởng…”

“Đừng sợ, có anh ở đây.”

Thanh âm kiên định, chạm vào đáy lòng cậu đang vì cảnh tượng kinh hãi mà run rẩy. Phải rồi, cậu còn có anh, người mà cậu yêu sâu đậm đã nguyện ý ở bên cậu. Phương Hách ngẩng đầu lên, nhìn Hạ Tử Trọng, hai tay đặt trên ngực hắn: “Cho dù có chuyện gì, em cũng sẽ ở bên cạnh học trưởng.”

Đúng, nếu như khi anh ấy mới đáp ứng ở cùng mình, mình còn thấp thỏm lo sợ anh có để ý dư luận xã hội mà chia tay mình hay không.

Nhưng bây giờ… Phương Hách tuy rằng không biết đến cùng đã xảy ra chuyện gì, nhưng cậu có lọai dự cảm bất thường – sự tình không chỉ đơn giản như vậy.

Khi nguy hiểm ở trước mặt, cậu trái lại không có bận tâm, chỉ muốn dùng tòan lực cùng nỗ lực của mình để song vai tiếp tục đi với học trưởng!

Lúc Hạ Tử Trọng tắm trong phòng tắm, hắn đã nghe bên tai có tiếng tang thi gào thét từ nơi nào đó truyền đến. Bây giờ mới chỉ sáng sớm, hắn bởi vì sốt nhẹ, hành động không tiện. Lại cần phải ra ngoài tìm vật tư, nhưng không phải bây giờ, nhất định phải đợi đến chiều. Mặt khác, còn có một việc quan trọng – không gian, có nên nói rõ với Phương Hách hay không?

Hạ Tử Trọng biết, Phương Hách đời trước cũng biết đến sự tồn tại của không gian. Dù sao, hắn có một tên bạn trai lớn lối như vậy, không gian không bại lộ mới là lạ.

Mà khi đó, cậu cái gì cũng không hỏi, cho dù là khi cùng hắn chạy trốn cậu cũng không hỏi.

Đời này, hắn cố ý khoa trương cậu về không gian cậu vẫn không hỏi, cùng khi phát hiện hắn thu đồ vào không gian thì trừng mắt, có chút kích động, có chút hưng phấn, thậm chí còn có chút sùng bái mà nhìn hắn.

Vậy… Rốt cuộc bây giờ nói rõ sao?

Không gian của hắn có thể cho người ở, trong một số thời khắc nhất định có thể trốn vào trong đó, so với ở lại bên ngoài an toàn hơn nhiều. Đặc biệt là chính hắn mỗi ngày có mười hai tiếng, hành động đều bị cơn sốt nhẹ ảnh hưởng.

Hạ Tử Trọng nhắm mắt lại, mặc cho nước trôi xuống mặt mình. Hắn sợ sau khi Phương Hách biết rõ mình có không gian, sẽ thay đổi… Đây là di chứng đời trước Đới Quân mang tới. Rõ ràng hắn biết cậu và Đới Quân hoàn toàn là hai loại người khác nhau, nhưng vẫn như củ e sợ …

Ra khỏi phòng tắm, Phương Hách đang ngồi trên ghế salon trước cửa sổ, dùng di động lên mạng. Bên cạnh cậu là một cái ống nhòm quân dụng, cậu lúc này đang cau mày, mắt không chớp mà nhìn màn hình di động. Đến khi vị trí bên cạnh bị lún xuống, Phương Hách mới phát hiện Hạ Tử Trọng đã đi ra.

“Học trưởng, vấn đề này thật nghiêm trọng, không riêng gì F thị mà trên toàn quốc, thậm chí ngay cả nước ngoài cũng xuất hiện tình huống giống nhau. Nhiều người vừa tỉnh lại vào sáng sớm, liền phát hiện người thân trong nhà đã biến thành tang thi! Phần lớn người nửa đêm đã biến đổi! Hiện tại khắp các nơi trên thế giới đều đầy tang thi.”

Tình huống này Hạ Tử Trọng đương nhiên biết rõ, yên lặng gật đầu, cầm tay Phượng Hách, nhìn cậu lên diễn đàn xem tin tức.

Phương Hách tựa như đang suy tư điều gì, nhìn đường phố náo loạn bên ngoài, đợi một hồi bỗng nhiên nói: “Học trưởng, em chuẩn bị đi ra ngoài một chuyến.”

“Hả?” Hạ Tử Trọng không rõ nhíu mày nhìn cậu.

Phương Hách cười cười: “Có một bài viết em cảm thấy rất đúng. Hiện tại cả nước khắp nơi đều xuất hiện tình huống như thế, e rằng các cơ quan chính phủ cũng không cách nào cứu được hết tất cả những người sống sót, chúng ta chỉ có nghĩ biện pháp tự cứu mình.”

“Tình huống bây giờ tuy rằng rất nguy hiểm, nhưng nếu chúng ta muốn sinh tồn, thì phải có thức ăn, nước uống, cũng không ai biết tình huống này sẽ diễn ra trong bao lâu… Trên Internet có người suy đoán, xác chết di động giống như trong phim điện ảnհ, trong tiểu thuyết viết đều sẽ tiến hóa… Em muốn nhân cơ hội sớm đi vài chuyến…”

“Tại sao lại là em đi ra ngoài?” Hạ Tử Trọng nhìn cậu.

Phương Hách mím môi, cúi đầu, hai cái tay vô ý thức móc lại với nhau, âm thanh thấp đến mức cơ hồ nếu người ta không chú ý thì sẽ không nghe được: “… Học trưởng buổi sáng thân thể không tốt… Em không muốn để anh mạo hiểm…”

Cậu biết mình quyết định như vậy, sẽ làm Hạ Tử Trọng cảm thấy mất mặt đàn ông, nhưng cậu thật sự không muốn để Hạ Tử Trọng bị thương! Lại càng không nguyện ý muốn anh trong tình trạng bị bệnh còn phải ra ngoài mạo hiểm!

Hạ Tử Trọng nhìn người trước mặt cúi đầu xoắn xuýt, trong lòng đột nhiên vô cùng rõ ràng. Hắn còn bận tâm cái gì? Nếu ngay cả người như vậy cũng thay đổi, cũng bán đứng hắn, vậy hắn sống trên thế giới này có ý nghĩa gì nữa?

“Đúng là phải đi ra ngoài, mà không phải ‘em’ đi ra ngoài, mà là ‘chúng ta”.

“Nhưng mà.” Trực tiếp kéo cậu qua, ôm cậu vào ngực: “Buổi chiều chúng ta sẽ hành động, cùng anh ra ngoài sẽ có hiệu suất hơn.”

Không đợi Phương Hách hỏi ra lời, cậu liền cảm thấy cảnh vật xung quanh biến đổi, hai người rõ ràng đang ngồi trên ghế Salon nhưng bây giờ lại đặt mông dưới đất, trời đất xoay chuyển, Phương Hách nhìn thấy trên đỉnh đầu có mấy dây nho xanh, ở trên có mấy trái nho lấp lánh.

“Này, chuyện này…” Mấy ngày trước Phương Hách đoán được Hạ Tử Trọng hình như có một thứ tương tự như túi càn khôn. Nhưng cậu cho là chỉ có thể chứa đồ vật, bảo bối này tương đối tiện lợi. Nhưng bây giờ… “Học trưởng! Đây là không gian của anh sao?!”

Ngồi dưới đất, Phương Hách nhìn căn nhà gỗ trước sân có mấy giàn nho, cây bầu, cùng một ít dây leo không biết là loại gì.

Mấy mảnh ruộng thì mọc những cái mầm non mơn mởn … Nơi này là không gian? Còn có thể trồng cây?

Thấy trong mắt cậu quả nhiên chỉ có kinh ngạc, Hạ Tử Trọng cười, kéo cậu lên: “Tại sao mấy ngày trước không hỏi?” Người bình thường khi phát hiện người bên cạnh có thể khiến đồ vật biến mất, ít nhiều gì cũng sẽ mở lời hỏi đi?

Phương Hách chớp mắt mấy cái trên mặt còn mang theo kinh ngạc cùng với kích động mà đỏ hồng: “Em cho là không cần hỏi…” Hạ Tử Trọng cứ ngay trước mặt cậu thu đồ vật vào, Phương Hách nghĩ đây là điều hiểu ngầm giữa hai người, cậu biết Hạ Tử Trọng có không gian túi càn khôn là tốt rồi.

“Đến đây, đi dạo với anh một chút.” Vỗ vỗ đất dính trên người, Hạ Tử Trọng kéo tay cậu đi.

“Những thứ này đều là học trưởng trồng?” Chỉ vào mảnh ruộng đối diện nhà trúc, Phương Hách nhịn không được hỏi.

“Ừ, tạm thời anh chỉ trồng vài lọai ăn được, có lương thực, còn nhiều lọai chưa kịp trồng…”

Phương Hách xoay người lại, vốn muốn mặt đối mặt với hắn nói chuyện, lại nhìn thấy “sườn núi sau nhà, cùng với các loại gia súc, gia cầm thả rông dưới chân núi, hai mắt không khỏi trợn tròn: “Kia, cái đó cũng là học trưởng nuôi? !”

“Đúng vậy.” Hạ Tử Trọng có chút buồn cười mà xoay người: “Còn nhớ táo anh mang về không? Đó là trồng từ không gian ra. Anh vốn cảm thấy trồng rau dưa hoa quả trong không gian có mùi vị rất ngon, có thể xem là sản phẩm mới đưa ra thị trường, anh còn định mở một cửa hàng, cho nên mua không ít hạt giống, máy móc. Chưa kịp buôn bán thì tang thi đã tới rồi.”

Vì mua các loại hạt giống, thiết bị sử dụng năng lượng trời và các vật tư khác, Hạ Tử Trọng đem tiền bồi thường dỡ nhà, tiền cha mẹ lưu lại, tiền tích cóp nhiều năm đều xài hết sạch.

Nếu không phải thời gian quá gấp, ngay cả phòng hắn đang ở cũng muốn bán luôn.

Nếu tận thế không xảy ra, vậy hắn thật sự chỉ có thể nghĩ biện pháp, dùng số tiền còn lại mở một cửa hàng nông sản sống qua ngày.

Sau khi ông ngoại qua đời, mẹ, dì cả, bà ngoại liền tách nhau ra ở riêng, dì cả lấy căn nhà hai lầu có phòng ngủ và phòng khách để lại cho mẹ hắn một căn chỉ có bốn vách tường.

Cũng chẳng ai có thể nghĩ tới mấy năm trôi qua, căn nhà lầu của bà dì cả, bởi vì quy hoạch, biến thành khu vực biên giới, giá phòng tự nhiên cũng không lên. Căn phòng của mẹ hắn lại thành khu vực hoàng kim, thời điểm quy hoạch, được đền thành hai căn.

Bây giờ đồ vật trong không gian đều là tiền của hai căn nhà kia mà có. Bởi vì chuyện này, dì cả lúc trước nói mát không ít lần, sau khi mẹ qua đời, liền chiếm phần bất động sản của bà ngọai, lo sợ phải chia thêm cho Hạ Tử Trọng.

Chương 13: Chết vì ngu

“Học trưởng anh thật lợi hại! tình cờ thu thập đồ vật, hiện tại vừa vặn có thể cứu mạng!” Phương Hách phát ra ca ngợi từ nội tâm, cậu hoàn toàn không nghĩ tới Hạ Tử Trọng chỉ đang kiếm cớ, cậu thật sự cho rằng hắn vì muốn mở cửa tiệm nên mới luôn bận rộn như vậy.

Không phải sao? Chính cậu giúp lắn tìm tư liệu, tìm các loại phươn pháp làm thực phẩm phụ, đồ gia vị, hẳn là học trưởng muốn dùng đồ trong không gian để làm, lại sợ bị người khác phát hiện bí mật, cho nên mới tự mình nghiên cứu!

Hạ Tử Trọng có chút đỏ mặt, nụ cười trên mặt Phương Hách là phát ra từ nội tâm, tràn đầy hiềm vui– thay hắn vui vẻ.

Vốn dĩ mảnh đất trụi lủi trên sườn núi, nay được phân ra trồng theo từng tầng, phía dưới trồng các loại cây ăn quả, ở giữa thì trồng trà, phía trên thì trồng cây gỗ. Một mảnh rừng trúc dưới sườn núi vẫn luôn kéo dài tới sau nhà trúc. Phía bên kia hồ nước là một mảng cỏ non xanh rờn dùng để nuôi heo, bò, dê, lừa, ngỗng, thỏ.

Một thác nước khổng lồ đổ thẳng  vào hồ sâu. Đủ lọai cá, tôm, hoa sen, các loại thực vật dưới nước bập bềnh.

Từ hồ nước kéo dài ra tới bên trong dòng suối nhỏ, đủ loại đá cuội, tôm nhỏ, cá trạch, cá nhỏ bơi lãng đãng trong hồ nước.

Xa xa, có một mảnh màu xanh thẳm dập dìu bên bãi cát vàng. Phảng phất như một món đồ sứ tinh mỹ đang cưỡi lên một viên bảo thạch màu lam đẹp nhất.

“Đây là…” Nhìn “bãi cát’ thật quen mắt, Phương Hách trợn mắt lên nhìn về phía Hạ Tử Trọng.

Hạ Tử Trọng gật gật đầu: “Đúng, đây chính là bãi cát nơi chúng ta nghỉ phép đó, nước cũng là lấy từ trong biển.” Hắn không nghĩ tới các động vật trong biển thật sự có thể sống được!

Tuy rằng diện tích nhỏ nhưng có thể sống là tốt rồi.

Nước biển cũng không quá sâu, đứng trên bờ cát, có thể nhìn được dưới đáy. Đủ lọai cá biển, sinh vật biển ở bên trong tự do tự tại bơi tới bơi lui.

Đáy nước trải rộng nham thạch, san hô đủ màu, Phương Hách đứng ở chỗ này còn có thể nhìn thấy một con sao biển lớn. Con sao biển kia nhìn rất quen mắt, là mấy ngày trước hai người đi bơi phát hiện được!

“Mấy cái này đều là do học trưởng bắt được sao?!” Trong biển còn có mấy khối đá ngầm nổi trên mặt biển, dính trên đó một ít sò. Phương Hách không biết tên chúng, nhưng lại biết chúng nó ăn rất ngon.

“Ừ, thích không?” Phương Hách kinh hỉ, làm Hạ Tử Trọng có một loại cảm giác thỏa mãn, không gian này, là cái ổ nhỏ mà hắn vì cuộc sống tương lai của bọn họ mà bố trí. Cho dù bên ngoài trời đất xoay vần, bọn họ cũng có thể có một nơi an tâm ngủ nghỉ.

Phương Hách dùng sức gật đầu, tuy rằng nơi đây không đầy đủ, nhưng hoàn cảnh, không khí, hết thảy tất cả đều làm cho người vô cùng chờ mong.

“Học trưởng anh cứ yên tâm giao cho em, em có thể giúp anh quản lý nơi này. Đợi em tìm hiểu kiến thức trồng trọt, còn có…”

“Có cái gì không yên lòng?” Rõ ràng tất cả lo lắng của Hạ Tử Trọng lúc trước đều là di chứng do trọng sinh mang tới: “Nếu đã mang em vào đây, anh đương nhiên yên tâm với em rồi. Sau này, nơi đây chính là nhà của chúng ta.”

Phương Hách nhất thời nói không ra lời, cậu cúi đầu, khẽ tựa vào vai Hạ Tử Trọng, học trưởng đã quá tin tưởng mình… Mình nhất định phải dụng hết toàn lực! Bảo vệ anh ấy, cùng với bí mật này của anh!

Ở trong nhà trúc, có một ít đồ nội thất, ghế Sô pha, bàn trà, tất cả đều là thứ có trong nhà Hạ Tử Trọng.

Trong phòn bếp có tủ lạnh, đồ làm bếp … vân vân, cũng là từ trong nhà dọn vào.

“Học Trưởng không phải đem hết đồ trong nhà dọn vào đây đi?” Phương Hách mở tủ lạnh ra, thấy đồ bên trong giống như đúc mấy ngày trước khi đi, không khỏi nở nụ cười.

Hạ Tử Trọng ho khan một cái: “Đều chuyển vào hết, anh vốn muốn đi N thị trước, sau đó tới thảo nguyên ở Tây Bắc mua vài thứ cho nên đem đồ cất vào trong không gian… Đi theo anh.”

Hạ Tử Trọng mua đồ để vào không gian phải tốn hết ba tấm thẻ nhưng bởi vì không gian quá lớn nên chỉ chiếm một góc nho nhỏ.

Không gian trên dưới cũng không liên kết với nhau nếu không cái hồ nước phía trên đã ngập xuống đây luôn rồi.

“Đồ để dưới này sẽ không bị hỏng, mùi vị cũng không bị biến chất. Bỏ vào trạng thái gì, lấy ra cũng y vậy. Ở trên thì lại giống ngoài, đồ để lâu sẽ hỏng. Chỉ là thời gian trồng trọt sẽ rút ngắn rất nhiều.” Đặc điểm bảo trì nguyên trạng vật phẩm giống với một không gian dị năng giả.

Phương Hách hai mắt sáng ngời: “Vậy chúng ta có thể làm một một ít thức ăn để ở chỗ này, chờ lúc đói thì lấy ra ăn.”

Hạ Tử Trọng gật đầu với cậu, cười nói: “Vậy thì làm phiền em.”

“Không thành vấn đề!”

Nơi nấu nướng đặt ở bên ngoài, bên phải là các vật phẩm hằng ngày, các loại đồ ăn, vật tư, hạt giống cũng phân loại để ở một bên.

Hạ Tử Trọng lúc trước không có thời gian, cũng như không đủ tiền để đi mua tủ đựng, liền chất thành đống lên nhau.

Cũng may, đồ bên trong tầng không gian có thể dùng ý niệm lấy ra. Chồng lên nhau cũng sẽ không bị đè ép.

Phương Hách cầm lấy một trái táo đặt dưới mũi ngửi một cái: “Trái cây trong không gian khác với bên ngoài, chúng ta phải cẩn thận, tuyệt đối đừng đem trái cây trực tiếp lấy ra, nếu có lấy, cung phải xử lý đã.”

Trước tận thế, đồ ăn có mùi vị khác nhau cũng không có gì quan trọng, có thể xem là đặc sắc, bán cũng chỉ được nhiều tiền hơn, nhưng trong mạt thế, toàn bộ hoa quả rau dưa đều là thứ vô cùng mới mẻ, mà càng mỹ vị thì càng gây chú ý với người khác.

Hạ Tử Trọng kinh ngạc xong lại rất vui mừng, không nghĩ tới Phương Hách nhanh như vậy có thể nghĩ đến điểm này, không cần hắn nhắc nhở cậu.

“A! Học trưởng, chúng ta còn chưa ăn gì hết! đi làm cơm đã!”

Nguyên liệu nấu ăn trong không gian đầy đủ, có cả bình gas, Hạ Tử Trọng cũng lục tục mua vài bình, chứa trong phòng bếp. Phương Hách lấy môt chút nguyên liệu, hứng thú bừng bừng chạy vào phòng bếp bắt đầu làm cơm.

“Em nấu cơm nhiều một chút, làm cơm nắm, còn phải chuẩn bị bánh mì có thể tùy thời ăn được. Đúng rồi, chúng ta còn phải nghĩ biện pháp đi một chuyến đến siêu thị, lấy nhiều túi nhựa, túi chân không các loại, mỗi loại đồ ăn làm xong thì cho vào mấy túi nhỏ, lúc ăn sẽ thuận tiện lấy ra hơn.” Phương Hách chuẩn bị làm chút cơm nắm, bánh mì thích hợp để ăn bên ngoài.

Hai loại này đều không gây chú ý, lấy ra từ trong không gian cũng rất tiện.

“Em muốn làm bánh mì ở bên trong cũng có kẹp thức ăn sao?” Giai đoan sơ kỳ tận thế, ở bên ngoài sưu tập vật liệu, mọi người đều sẽ ưu tiên dùng bánh mì. Vật này thời gian sử dụng ngắn, sau khi tìm được sẽ ưu tiên ăn trước.

Hậu kỳ dùng mì ăn liền là chính, về sau, là các loại bột gạo, bột mì làm bánh bột ngô.

“Vâng!” Phương Hách liền vội vàng gật đầu: “Còn có bánh nướng, bánh bao… mấy cái đó em có học qua! Mấy ngày nay em tranh thủ làm!”

“Không vội, em ngày hôm nay làm một ít, đủ cho chúng ta ăn một hai ngày là được rồi. Mỗi buổi chiều sẽ ra ngoài hỏi thăm tin tức. Chạng vạng về không gian trồng cây, chỉnh lý vật tư. Buổi sáng thì phiền em làm đồ ăn.” Nói là nói như vậy, nhưng Hạ Tử Trọng vẫn rất tự giác đi vào nhà bếp hỗ trợ.

Hắn không biết nấu cơm, lúC nấu cơm mười lần có một hai lần khét, còn lại đều là cơm chưa chín .

Nhưng bây giờ cắt nấm, nạy sò, rửa rau đối với hắn là không thành vấn đề.

“Này thì có gì phiền toái? Em thích nấu ăn mà.” Phương Hách cười vui vẻ, vì Hạ Tử Trọng chuẩn bị cơm nước, là việc làm cậu vui nhất. Đặc biệt tình hình bên ngoài bây giờ hỗn loạn như thế, làm những chuyện này, khiến cậu đặc biệt cảm thấy an toàn. Không phải, dù là ai khi đối mặt với tình cảnh bên ngoài, từ đáy lòng đều sinh ra tuyệt vọng.

“Học trưởng đi lấy nước giếng đến đây dùm em đi.”

“Nước giếng?” Hạ Tử Trọng sửng sốt một chút, phía sau phòng đúng là có một cái giếng, nhưng… Kỳ thật hắn chưa dùng bao giờ.

Đời trước Đới Quân ở trong không gian ngại mệt nhọc, cho nên vẫn luôn dùng nước trong thác phía sau núi. Nước kia rất sạch sẽ, lúc đó hồ nước cũng không nuôi thứ gì.

“Ừ! Nước giếng nhìn qua rất sạch sẽ, cũng có thể trực tiếp uống.” Phương Hách không nhấc đầu lên mà chỉ gật gật.

Nhưng mà, trong nước hiện tại nuôi cá tôm cua đồng, vịt ngỗng các loại, thỉnh thoảng còn bơi một vòng, Hạ Tử Trọng cũng không muốn uống nước ở đó.

Lấy một cái thùng đựng nước đi ra phía sau, từng cục đá bự chất trên miệng giếng, tỏa ra hào quang xanh biếc. Phía trên có dây thừng quấn thành từng vòng.

“Vù vù” Một cái thùng nước nhỏ rớt xuống giếng.

Hạ Tử Trọng kéo thùng nước lên, tay tiếp xúc gần thùng nước, liền cảm thấy hơi lạnh tỏa ra.

Nghi hoặc mà nghiêng đầu nhìn kỹ, hơi lạnh tỏa ra nhiều hơn.

Hắn uống thử một ngụm, nước ngọt, mát lạnh, cảm giác mệt mỏi bởi vì sốt nhẹ mà có, ngay lập tức thuyên giảm! Mà trong thân thể lại có cảm giác tràn ngập sức mạnh! Lẽ nào nước này đối với thân thế người có tác dụng đặc biệt?!

Hạ Tử Trọng sửng sốt một chút vội vã đem nước đổ vào trong thùng, gánh thêm một thùng nữa cho tới khi đổ đày thùng nước của mình mới thôi. “Phương Hách, đến đây, em uống thử nước này xem, có cảm giác gì không?”

Hạ Tử Trọng còn chưa vào cửa đã kêu Phương Hách. Phương Hách tuy rằng không rõ có chuyện gì, nhưng vẫn vội vã thả đồ trong tay xuống, giúp hắn bưng nước vào, liền một miếng uống thử.

“Ngọt, nước giếng thật ngọt!” Phương Hách đã  từng ở nhà nông thôn, biết nước giếng ngọt rất hiếm thấy.

“Còn gì nữa không?” Hạ Tử Trọng không hề chớp mắt nhìn cậu, muốn xác định có phải mình bị ảo giác hay không.

“Còn có?” Phương Hách nghiêng đầu ngẫm lại, liền nếm thử một miếng, hai mắt sáng ngời: “A Thật giống… giống như là… em không nói rõ được… sau khi uống vào… cảm giác thân thể hế sức thoải mái.”

Hạ Tử Trọng thở phào nhẹ nhõm: “Anh mỗi ngày phát sốt trên người đều cảm thấy khó chịu. Sau khi uống nước này anh cảm thấy khí lực toàn thân đều được bổ sung lại.”

“Quá tốt rồi! Học trưởng uống nhiều một chút đi! Nói không chừng bệnh có thể chuyển biến tốt!”

Hạ Tử Trọng yên lặng gật đầu, đời trước hắn thật là ngu. Kết giao người xấu mà mình cũng không biết! Chẳng trách cuối cùng bị đẩy vào đường chết? Thật đúng là chết vì ngu mà!

 

 

 

One thought on “Trọng Quy Vu Hách – chương 11 + 12 + 13 [text]

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *