Tiểu Nhân – chương 6 + 7 [text]

Chương 6: Chuẩn bị 2

Người nhà Ngô Bắồ Căn đã sớm nhận được điện thoại của Lâm An. Ông liền gọi mấy nhà cùng muối dưa chua đem toàn bộ số hàng chuyển đến trong sân nhà mình, dự định giao hàng một lần.

Chờ đến khi Lâm An lái xe tới, khoản sân rộng nhà Ngô Bảo Căn đã chất đầy những thùng nhựa lớn. Những thùng nhựa này đều là do người làm thuê bọn họ thống nhất chọn mua. Bên trong dưa chua được sắp xếp thật chỉnh tề. Ngoài ra còn có hơn chục thùng nhỏ khác dùng để muối kim chi, dưa chuột, củ cả gừng. Những thùng nhựa xếp tầng tầng lớp lớp trong sân cho thấy số lượng của nó không hề ít.

Số rau dưa được cắt thành từng miếng mỏng mang đi sấy khô sau gần nửa tháng đã co lại thành từng mảnh nhỏ. Đừng thấy chúng nó có vẻ ngoài xấu xí nhiều nếp nhăn, nhưng nếu bỏ một ít vào bún miến hay dùng để hầm xào đều có hương vị rất ngon.

Chí ít là người thành phố Cẩm như Lâm An thì rất thích ăn các loại rau sấy khô, dưa chua và lẩu thịt hầm. Một nồi lẩu nóng hầm hập, vừa có thịt vưà có rau sấy khô. Mỗi khi ăn món này cậu đều có thể ăn tới mấy bát cơm!

Lâm An vừa bước vào liền trông thấy những thùng nhựa được chất đầy sân, trong lúc nhất thời cậu cảm thấy rất vui vẻ. Có mấy thứ này cũng đủ cho cậu sống một cuộc sống mỹ mãn dài lâu ở mạt thế.

Theo mong muốn hiện giờ của cậu, sau khi mạt thế tiến đến, cậu vẫn có thể tự do tự tại mà không bị ai khống chế. Vừa có ăn vừa có uống, bình an yên ổn mà sống sót, cưới một người vợ sinh một đứa con. Nếu có ngày như vậy thì thật tuyệt vời!

Lâm An hài lòng thanh toán số tiền còn lại, dưới sự trợ giúp nhiệt tình của người trong thôn, cậu vận chuyển số lương thực ấy lên xe vận tải đã thuê trước đó. Nhờ có Lâm An mà một tháng này cả nhà Ngô Bảo Căn đã kiếm được không ít tiền. Trong lòng bà Ngô rất biết ơn Lâm An. Lúc cậu gần rời đi, bà liền tặng cho cậu không ít hoa quả sấy khô mà bà tự làm.

“Thứ này cô tự làm nên không đáng bao nhiêu. Đây là một phần tâm ý của cô, Lâm An cháu đừng ghét bỏ.”

“Cô a.” Lâm An nhận quà tạ lễ của đối phương. Trước khi cậu lên xe liền gọi bà Ngô lại, vẻ mặt chân thành, cậu hạ thấp giọng nói với bà. “Cô cũng biết cháu làm việc ở khách sạn, nên sớm đã nghe được một chút động tĩnh. Theo tin nội bộ cháu biết được thì lương thực nhà mình sắp tăng giá.”

Bà Ngô bị bộ dạng thần bí nghiêm túc của cậu hù dọa đến sửng sốt, Vì thế bà cũng vội vàng hạ thấp giọng nói.

“Chuyện này là thật sao?”

“Đương nhiên rồi. Cháu lừa cô làm gì?” Lâm An đem vẻ mặt “vốn cháu không muốn tiết lộ điều này đâu, nhưng vì nhìn giao tình của cô và cháu nên mới nói ra” trình diễn một cách sống động y như thật, “Cô à, cô phải nghe theo cháu. Lương thực ở nhà cô năm nay đừng vội bán, dù sao không đến một hai tháng nữa lương thực sẽ tăng giá. Đến lúc đó cô bán ra sẽ kiếm được không ít tiền.”

Bà Ngô hoàn toàn bị Lâm An hù dọa, trong lòng liền tin tưởng, không ngừng tỏ ý nhà bọn họ sẽ không bán lương thực đi. “Ai nha, Tiểu Lâm à, thật cảm ơn cháu. Lão Ngô nhà cô vốn định mấy bữa nưã đem lương thực bán đi. Nếu thật có thể giá như vậy thì tốt quá rồi, cô sẽ chờ thêm một tháng nữa rồi bán sau. Tiểu Lâm à, thật cảm ơn cháu. Cô cũng không biết làm sao để cảm ơn. Như vậy đi, tháng sau nhà cô sẽ giết heo ăn mừng năm mới, cháu nhất định phải tới, chúng ta mở tiệc mời cháu ăn cơm!”

“Được à, vậy tháng sau cháu sẽ mặt dày đến đây cọ cơm. Đến lúc đó cô cũng đừng chê cháu ăn nhiều nha.”

Bà Ngô cười nói, “Cháu muốn ăn nhiêu cũng được.”

Lâm An cười tươi tỏ ý mình nhất định sẽ tới, nhưng trong lòng cậu lại cảm thấy có chút tiếc nuối. Bữa tiệc giết lợn ấy đã được định trước phải bỏ lỡ rồi. Đối mặt với khuôn mặt tươi cười nhiệt tình của người phụ nữ này, cậu chỉ cười đáp lại vài câu, sau đó cũng không nói gì thêm.

Cậu vốn là một người bình thường. Cho nên khi làm việc gì, cậu trước tiên đều xem xét nó có mang đến phiền toái không cần thiết cho cậu hay không. Mấy câu chỉ điểm, cậu đã hết lòng quan tâm giúp đỡ bọn họ. Có nghe theo hay không đều phụ thuộc vào gia đình của Ngô Bảo Căn.

Lâm An khởi động xe tải, cậu quay đầu nhìn thoáng qua bà Ngô đang kiên quyết nhét thêm hai túi hoa quả khô ở ghế phó lái. Coi như đây là đền đáp cho gia đình cô ấy đi, cậu từ trước đến giờ không thích thiếu ân huệ của ai.

Bôn ba hơn nửa tháng, chiều hôm đó, cậu một lần nữa về lại nhà mình.

Hít vào luồng không khí quen thuộc của nhà cũ, không hiểu sao Lâm An bỗng có chút thương cảm. Trải qua bao nhiêu chuyện cậu đột nhiên hiểu ra, những thứ cậu truy đuổi ở đời trước kỳ thật đều không quan trọng.

Nếu như mạt thế không đến, có thể cậu sẽ vì số tiền hơn năm mươi vạn đó mà đem ngôi nhà mình ở hơn hai mươi năm chắp tay nhường cho kẻ khác. Cậu sống ở nơi này từ nhỏ đến lớn. Có vô số ký ức đáng giá để hoài niệm, tốt đẹp cũng được mà không tốt đẹp cũng không sao.

Đáng tiếc những đạo lý này cho tới khi Lâm An lang bạc đầu đường xó chợ ở mạt thế, ăn bữa nay lo bữa mai mới có thể giác ngộ ra được. Đời trước cậu hiểu quá muộn, còn đời này mặc dù hiểu được. Nhưng cũng bởi vì thảm họa sắp đến lần thứ hai mà không chút do dự lựa chọn.

Trong lòng cậu không muốn, nhưng đối mặt với thảm họa ở phía trước, cậu lại thân bất do kỷ. Tóm lại sống mới là chuyện quan trọng nhất.

Thời điểm tang thi cấp hai bắt đầu xuất hiện, cách nơi đàn zombie bao vây thành cũng không xa. Giống như thành phố Cẩm nhỏ nhoi ấy hết lần này tới lần khác bị đàn tang thi bao vây tập kích, càng không thể nào tồn tại lâu dài. Thành phố Cẩm quá mức nổi bật, mặc dù không đành lòng rời bỏ ngôi nhà này, nhưng vì mạng sống cậu phải rời đi.

Cậu, Lâm An muốn sống thật tốt ở mạt thế, sống một cách thoải mái vui vẻ, như vậy mới không uổng công ông trời đã ban ơn cho cậu, để cậu một lần nữa được chạy nhảy ở nhân thế này!

Lâm An nằm trong phòng ngủ của mình, mỹ mãn mà bổ sung giấc ngủ. Thẳng đến hoàng hôn buông xuống, mặt rời ngã về phía tây cậu mới thức dậy. Nằm trên giường một hồi cho tỉnh ngủ, cậu trở mình đứng lên rửa mặt, khoác áo khoác ra khỏi cửa, đi đến một chợ đêm gần cư Xá.

Khu dân cư Lý Ngư Đường tuy rằng cũ kỹ, nhưng chợ đêm ở gần đây rất có danh tiếng. Nó gần như là một khu bán hàng rong di động, cũng là thiên đường dành cho học sinh hay các cặp đôi. Rất nhiều quầy hàng lớn nhỏ trên vỉa hè bày bán những kiều dáng mới mẻ đủ các chủng loại, những quầy hàng này là nơi mà các cô gái trẻ tuổi yêu thích nhất.

Các gian hàng bán đồ ăn vặt bên đường chật ních người. Những quán ăn như đậu hủ chiên, mực nướng, hải sản xào, thịt nươn1g, kem ly, chỉ cần đi vài bước liền có thể tìm thấy vài quán. Làm khói kéo theo hương thơm cuả đồ nướng cùng cốc bia ướp lạnh không ngừng kích thích nước bọt cuả Lâm An. Cậu không chút do dự hô to “Ông chủ! Hải sản nướng ghim tăm tre với một ly bia lạnh”.

Ăn một hồi cậu lại gọi thêm vài phần nưã, đĩa chất đầy trên cái bàn nhỏ, nhưng cậu không them để ý đến ánh mắt ngạc nhiên của người chủ quán, chỉ một mình một người ngồi ở đó cầm tăm tre ăn vô cùng thích ý.

Chắc đây là lần cuối cùng cậu được ăn món này, cho nên nhất định phải ăn cho đủ.

Ở những nơi như quán ăn ven đường này, người đi dạo phố tốp năm tốp ba thường hay tụ hợp lại chiếm một bàn. Bọn họ gọi một ít món vừa ăn vừa nói chuyện. Có rất ít người như cậu thanh niên ở phía bên tay trái, ngồi một mìng một người bá đạo chiếm một cái bàn. Nhưng cậu ta gọi gì cũng nhiều hơn người khác, chủ quán cũng không thể để người ta ngồi cùng bàn với lâm An. Thế nhưng nhiều đồ ăn như vây, thấy thế nào cũng không giống dành cho một người ăn. Huống hồ nhìn cậu thanh niên này vừa trắng vừa sạch sẽ, vóc dáng lại hơi gầy, nhìn qua cũng đủ biết là một người nhã nhặn.

Nhưng sự thật chứng minh, cậu thanh niên đẹp trai này hóa ra là một cái dạ dày không đáy. Sự tương phản quá lớn ấy dẫn đến không ít người ngồi gần đó len lén liếc nhìn về phía Lâm An. Chiếm phần đông là các cô gái sinh viên.

Kỳ thật chuyện này cũng không kỳ quái.  Theo như bà Lâm hồi tưởng, tướng mạo Lâm An rất giống bà ngoại cậu. Ngoài dáng vẻ thanh tú, gương mặt của cậu còn trẻ trung non nớt. Nếu không phải vì điều đó thì lúc trước khách sạn đã xếp cho cậu thanh niên khỏe mạnh này đến làm việc trong nhà bếp, chứ không phải sắp xếp cho Lâm An làm công việc chiêu đãi tương đối thoải mái ấy. Dù sao được một chàng trai tuấn tú phục vụ cũng khiến cho khách hàng cảm thấy thư thái.

Mấy cô gái sinh viên ngồi bàn bên cạnh vừa trộm liếc nhìn Lâm An. Vừa tự cho mình đã nhỏ giọng mà không ngừng líu ríu, đùng đẩy nhau muốn đi qua xin số điện thoại của cậu. Mãi cho đến khi có ba khách hàng không mời mà tới.

Trước mặt đi tới ba người đàn ông có dáng vẻ nhìn không giống người tốt. Nửa thân dưới của bọn họ mặc một chiếc quần jean rách te tua, đính thêm sợi dây xích kêu đing đương. Nửa người trên để lộ hai cánh tay trần có hình xăm thanh long bạch hổ. Kiểu tóc đặt biệt lỉa chỉa với đủ loại maù sắc. Cả ba lắc lư đi đến ngồi xuống bàn thanh niên kia, vė mặt không thiện ý.

Mấy cô sinh viên bàn bên cạnh đang đùng đẩy nhau thì ngay lập tức giống như bị người bóp cổ họng. Các cô gái dè dặt cúi đầu, nhưng vẫn len lén đưa mắt liếc nhìn về phía bàn bên trái, tiếng nói cũng nhỏ hẳn lại. Ba kẻ này vừa nhìn cũng đủ biết là lưu manh, không lẽ bọn họ muốn gây chuyện khó dễ?! Mấy cô gái này đều là sinh viên của những trường đại học gần đây. Nhìn thấy cảnh này liền do dự có nên báo cảnh sát hay không, nhưng trong lòng lại sợ mình gây chuyện rắc rối.

Người chủ quán cũng sợ gặp chuyện không may. Ông lau hai bàn tay mình định bụng đi tới, thì thấy cậu thanh niên ngồi ở bàn đó phất tay về phía ông, cậu ta cười nói. “Ông chủ à, không có việc gì đâu, đây là bạn của tôi.”

Ông chủ quán nướng nghe thấy liền thở phào nhẹ nhõm trong lòng, cười đáp trả Lâm An. “Vậy à, thế các cậu cứ từ từ ăn đi, nếu thiếu gì thì gọi.”

Ông theo dõi bọn họ một hồi lâu, thấy tên lưu manh kia thật ngồi xuống uống vài hớp bia, tán chuyện cùng cậu thanh niên kia. Cả bốn người cười cười nói nói, không giống như muốn đánh nhau. Trong quán lại truyền đến tiếng thúc giục gọi món ăn của khách hàng, ông liền yên tâm tiếp tục việc buôn bán.

Một trong ba tên lưu manh cười xấu xa nói, “Mày thì ngon lành rồi tiểu Lâm, anh đây cách thật xa đã nhìn thấy mấy cô em ngồi   bên cạnh tăm tía mày. Lớn lên đẹp trai đúng là chiếm ưu thế.”

Tên lưu manh có kiểu tóc gà ấy liền cầm một xuyên nướng trên bàn gặm cắn hai cái, châm biếm nói lầm bầm hai câu. Nhưng gã vẫn cố quay đầu về phía bàn bên cạnh huýt sáo một cái, khiến cho các cô gái sinh viên đều đồng loạt đứng lên, sắc mặt có chút hoảng sợ rời đi.

“Thôi đi ba, nhìn ông hù người ta sợ kìa.” Lâm An cười trách móc gã một câu, nhưng cũng không ngăn cản. Bọn con gái đó đi cũng tốt, chuyện cậu sắp nói cũng không thích hợp cho người xung quanh nghe thấy.

Ba tên lưu manh nhìn vẻ mặt lãnh đạm nhưng lại có chút nghiêm túc của Lâm An, liền hiểu rõ cậu không phải hẹn bọn họ ra đây ăn uống. Vì thế cũng không tiếp tục trêu chọc cậu, cả bọn uống một hớp bia nói. “Thế nào? Cả nhà Lâm Phú Quý lại không thành thật nữa à? Mày cứ nói một tiếng đi, anh đây sẽ lập tức dẫn đàn em đến phá sạp trái cây của mụ vợ lão!”

Lâm An uống một hớp bia nhẹ nhàng “chậc” một cái rồi lắc đầu. “Em giờ không quan tâm đến cái nhà đó nữa. Cái đám nhát như chuột lần trước bị chúng ta “chỉnh” một hồi đã thông minh ra rồi. Em cũng lười đôi co với bọn họ. Lần này hẹn bọn anh tới là có việc thỉnh cầu.”

Tên lưu manh nói, “Việc gì nói đi, đã là anh em thì chuyện gì có thể làm, bọn anh nhất định sẽ làm nghiêm túc.”

Ba người này thuộc một băng nhóm lớn ở gần đây. Lăn lộn trong xã hội đến bây giờ cũng có chút đầu óc, lời nói chắc như đinh đóng cột.

Bọn họ kỳ thực là một đám côn đồ bên đường, sinh sống qua ngày bằng nghề đánh nhau. Lâm An quen biết bọn họ khi cậu còn học trung học, cả bốn lại học cùng trường năm đó nên giao tình có thể xem như không tệ. Hôm nay mặc dù không đi cùng đường, nhưng cách đối nhân xử thế của cả ba rất thẳng thắng. Lần trước cậu nhờ bọn họ tìm người giúp đỡ, bọn họ cũng làm đâu ra đó. Ra tay xong liền đưa ba nghìn đồng. Cả ba cũng chỉ tìm người hù dọa cái nhà thiếu đạo đức đó cùng lão cha của cậu mà thôi. Nhận tiền xong, sau đỗ ngồi xổm trong khám tụng niệm mấy ngày, về cơ bản không có gì lớn lao.

Huống hồ bọn họ vốn chuyên môn làm mấy chuyện này, nếu không thì lấy tiền đâu ra mà sống?

Nhìn vẻ mặt của Lâm An lúc này khiến cho trong lòng ba tên lưu manh không rõ ngọn nguồn. Chả lẽ thằng nhóc này muốn bọn họ giết người nào sao? Giống như cái nhà thất đức của cậu ta? Chuyện này bọn họ không thể làm được à. Nếu phải chịu luật hình sự thì gia đình của bọn họ cũng bị liên lụy theo. Cho dù Lâm An đưa nhiêu tiền bọn họ cũng không thể đáp ứng!

Chương 7: Lần đầu tiên

“Nghĩ gì vậy mấy ông nội, chỉ là nhờ các anh tìm cho em đồ mà thôi.” Lâm An nhìn vẻ mặt của bọn họ liền hiểu rõ trong lòng. Cậu ngay lập tức nổi giận mắng một câu, sau đó liền nói thẳng ý đồ của của mình.

Nếu nói muốn giết ai thì cậu trái lại rất muốn giết tên cầm đầu khống chế cậu suốt năm năm trời Ở đời trước. Nhưng việc này không cần người khác nhúng tay. Khi mạt thế đến, nếu cậu có duyên gặp lại đám người đó, thì chắc chắn cậu sẽ có nhiều phương pháp tự mình báo thù.

Đời trước khi mạt thế vừa tiến đến cái tên đó cũng chỉ là một dị năng giả hệ hỏa một mà thôi. Hiện giờ Lâm An đã là dị năng giả không gian cấp hai, chỉ còn kém một chút nữa sẽ thăng lên cấp ba. Tuy cậu không thuộc hệ dị năng công kích, nhưng dù sao đẳng cấp chênh lệch vẫn còn đó. Nếu thực sự đụng phải gã, cậu sẽ có biện pháp khiến cho đối phương đời này không có cơ hội nào làm một dị năng giả cấp ba lớn mạnh sau này.

Còn nếu như không gặp mặt.. thì thôi quên đi, sống lại một đời, báo thù đối với cậu chỉ là thứ yếu. Có thể cứu lấy mình để tiếp tục sống sót mới là chuyện quan trọng.

Có lẽ đang nghĩ tới điều gì đó không tốt, khiến cho vẻ mặt lãnh đạm của Lâm An còn lộ ra thêm một nụ cười khác thường. Mặc dù sát ý không rõ ràng, nhưng đôi mắt màu đen sáng ngời của cậu không tự chủ được mà biểu lộ ra một chút ý nghĩ xấu xa. Nhìn thấy nét mặt này của Lâm An, khiến cho ba tên lưu manh sinh sống ở thời đại hòa bình khỏi cảm thấy rét run.

Một kẻ trong đó nuốt nước bọt, có chút không tự nhiên nói, “Tiểu.. Tiểu Lâm à, em rốt cuộc muốn nhờ mấy anh lấy cái gì? Cho tụi anh một lời xác định đi.”

“Đúng đó, nhìn mặt của chú em sao đáng sợ quá vậy, ai đắc tội em hả?”

Lâm An nói, “Không có, mấy anh nhìn lầm rồi.”

Lâm An che giấu tâm tình trong đôi mắt của mình. Một lần nữa hồi phục lại dáng vẻ ngây ngô trước kia, thêm một chút lưu manh của cái tuổi mới lớn. Lâm An cười, từ trong túi móc ra tờ giấy đưa cho bọn họ, cậu nói. “Ây, đừng lo lắng, em chỉ muốn nhờ các anh nghĩ biện pháp giúp em có những thứ này thôi. Em cũng không dám nhờ không các anh, nếu vật này tới tay, em sẽ ra cái giá này.” Lâm An nói xong liền đưa hai ngón tay lên.

Tên lưu manh tiếp nhận tờ giấy nhìn thoáng qua. Hắn đầu tiên là nhíu mày, nhưng sau khi nhìn thấy hai ngón tay của Lâm An, ánh mắt của hắn liền tỏa sáng, ba người liếc nhìn có chút động tâm. Chẳng զua chỉ là tìm về vài con dao găm với mã tấu loại tốt mà thôi, cũng không có liên quan đến súng đạn. Đối với những kẻ như bọn họ mà nói thì mấy thứ này tìm không khó.

Huống hồ cái giá mà Lâm An ra thật khiến cho cả ba động tâm. Hai vạn! Bọn họ còn có thể kiếm được giá chênh lệch, vụ buôn bán này có thể làm!!

Ba người nhỏ giọng nói chuyện với nhau một hồi. Một kẻ trong đó hạ giọng tỏ ý hàng mà Lâm An muốn có có thể gom đủ vào ba ngày sau. Lâm An gật đầu đồng ý, sau đó cùng đối phương ước định thời gian giao dịch và địa điểm. Ba người nhìn nhau cười, bọn họ lại giống như lúc mới tới, vừa uống bia vừa ăn hải sản nướng, tán gẫu với Lâm An một hồi sau đó rời đi trước.

Về phần Lâm An, cậu vẫn tiếp tục gọi đồ ăn dưới ánh nhìn đầy giật mình của chủ quán. Sau khi ăn xong một bàn đồ ăn, cậu mới đỡ cái bụng của mình đứng lên, tìm chủ quán đặt thêm một đống hải sản khác. Nói là cậu muốn mời vài người bạn ở nhà ăn đồ nướng, lại lười làm mấy món này. — Còn về việc đối phương có tin không, cậu cũng lười giải thích thêm. Kiếm tiền thì cần gì quan tâm đến chuyện đó là thật hay giả. Ông chủ quán hải sản nướng vô cùng vui vẻ mà đáp ứng.

Nói xong giá cả, vô số phần hải sản được bỏ vào hộp, ngay cả đồ gia vị cũng được phân ra nhiều phần. Dù sao vài ngày nữa tiền cũng sẽ giống như tờ giấy trắng. Còn không bằng hiện giờ cậu mua thêm vài xâu hải sản, sau đó để dành ăn từ từ mới là chuyện thiết thực.

Ngày 17 thảng 11 năm 201x, thu vào “món hàng” trị giá hai vạn cuối cùng. Sau khi dùng hết mấy nghìn đồng còn sót lại trên người mua nước suối, cậu liền chặn cửa sổ, đóng chặt cửa ra vào từ chối tiếp khách. Tất nhiên, một thân một mình như cậu sẽ không có ai đến ghé thăm.

Giống như những cuốn tiểu thuyết mạt thế thường viết. Thảm họa nói đến là đến, dấu hiệu báo trước rõ rệt nhưng lại không khiến cho người ta chú ý nhiều.

Gần nửa tháng nay, trong thành phố liên tục nổi lên vài vụ án chó dại đột nhiên bệnh cắn người. Đài truyền hình thành phố Cẩm liền mượn cơ hội này làm vài chương trình tuyên truyền về cách chăm sóc vật nuôi an toàn. Những đội bắt chó dại cầm một mạng lưới sao chép quét qua toàn bộ các khu dân cư trong thành phố. Sau vài ngày rối loạn xôn xao, người dân cũng dần dần bình lặng trở lại.

Không ai đặt biệt quan tâm đến tình huống sau khi nhập viện của những người bị chó dại cắn. Tin tức lan truyền rồi cũng qua đi, về phần những ngưởi bất hạnh bị chó dại cắn phải, cũng chỉ đến bệnh viên tiêm vài mũi vắc-xin, sau đó liền xem như không có việc gì.

Toàn bộ thành phố vẫn bận rộn như cũ giữa những tiếng ồn ào náo động của giao thông vận chuyển. Một ít biến hóa xảy ra ở trong góc rất dễ khiến cho người ta rơi vào quên lãng. Thế cho nên những biến hóa này không ngừng bị ủ lại, lên men, sau đó bành trướng. Cuối Cùng là thảm họa vô pháp vãn hồi.

Lâm An nhìn nhìn người phụ nữ MC vẫn còn đang ra sức hô hào tiêu chuẩn nuôi chó dành cho mọi người dân thành phố. “Định kỳ mang thú cưng đi tiêm vắc-xin phòng bệnh. Nếu các bạn ra mồ hôi ướt lòng bàn tay hay tim đập nhanh…”

Nhanh thôi, sắp tới rồi, chính là ngày hôm nay, rất nhanh thôi…

Ở đời trước chính là như vậy, ai cũng không nghĩ tới cái bệnh “chó dại cắn người” này sẽ đột nhiên gia tăng đáng kể sau ngày hôm nay. Ấn núp bên trong cơ thể của bọn họ không phải là độc tố của bệnh chó dại mà là bệnh độc tang thi, sau này được hậu thế gọi là virus T. – Loại virus này đến từ thiên thạch bên ngoài tầng không gian. Nó ngẫu nhiên rơi xuống vùng địa cực, sau đó được lớp băng bao phủ đông lại. Mãi cho đến một ngày tảng băng đó “ngẫu nhiên” lại tan chảy. Virus cũng theo đó mà tụ hợp lại xâm nhậm vào biển rộng. Trải qua thời gian nước biển bốc hơi lên tầng khí quyển, rồi ngưng tụ thành mây, sau đó tạo thành mưa…

Một vòng tuần hòan cứ thế lập lại, và bà mẹ thiên nhiên vô cùng khéo léo dung thật nhiều thứ “ngẫu nhiên” để đưa tặng cho nhân loại một món quà khó có thể tiêu hóa.

Rạng sáng ngà 18 – cũng chính là đêm nay, khi kim dài lướt qua con số mười hai. Những thứ đã hòa tan vào trong nước và không khí ô nhiễm đang ẩn núp trong thân thể của người nhiễm bệnh độc sẽ giống như được nhấn công tắc, đột nhiên mà bạo phát, khiến cho nhân loại trở tay không kịp, và tiếp đó… toàn bộ thành thị phồn hoa đều trở thành chốn mua vui cho đám tang thi.

Lâm An thở sâu một hơi, nhớ lại tất cả mọi thứ mà cậu đã nhìn đã nghe ở kiếp trước, trong lòng không rõ đây là khổ sở hay là hoang mang. Mặc dù khó chịu, cậu  cũng chưa từng nghĩ tới sẽ lợi dụng việc mình sống lại làm anh hùng cứu vớt toàn bộ nhân loại. Đó là chuyện của những người hùng muốn làm. Còn cậu, Lâm An chỉ là một tiểu nhân vật khát vọng được sống sót ở mạt thế. Là một kẻ ích kỷ, nhát gan, việc cậu có thể làm cũng chỉ là đem hết toàn bộ sức lực ra để khiến cho mình sống lâu hơn một chút, một chút cũng đủ tốt rồi…

Ngày mười tám tháng mười một, lúc một giờ hai mươi ba phút sáng. Trên hành lang dần dần vang  lên tiếng đập cửa bang bang. Từ nhỏ đến lớn, tiếng động ồn ào từ  từ nổi lên, đánh vỡ đêm khuya vắng vẻ. Trong bóng tối Lâm An mở mắt ra, cậu đứng dậy lẳng lặng ngồi ở trên giường. Gần như có khả năng dự kiến được sự việc kế tiếp sắp xảy ra.

“Ông đúng là thứ quỷ yêu, lại chạy đi đâu lêu lổng thế hả? Ông còn có mặt mũi trở về đây sao!” Sát vách nhà Lâm An vừa dọn đến một đôi vợ chồng trung niên. Nữ chủ nhân ngôi nhà đó hung hùng hổ hổ mở cửa cho người chồng say xỉn nửa đêm trở về. Chắng biết hai người nói gì, một hồi yên tĩnh ngắn ngủi qua đi, ngay sau đó là tiếng gào thét cuồng loạn bạo phát.

“A!!! Có quỷ!! Có ai không cứu tôi với, mau cứu tôi…”

Ngoài cửa, con tang thi vừa xuất thế bị mùi máu thịt tươi ngon của người phụ nữ mập mạp hấp dẫn. Sâu bên trong khoang miệng hư thối của nó phát ra tiếng ồ ồ đầy hưng phấn, nước dãi cũng tí tách chảy xuống hai bên miệng.

Con tang thi lê bước chân cứng ngắc đi từng bước một tiến đến cánh cửa mở rộng trong phòng. Nó đi đến gần phụ nữ hai chân mềm nhũn đang nằm té ngã trên mặt đất. Như không hề nghe thấy tiếng thét chói tai cùng giọt nước mắt cầu xin của bà ta, móng tay cùng hàm răng sắc nhọn của nó không chút lưu tình mà xé nát da thịt của đối phương.

“Ôn ào gì thế, hơn nửa đêm rồi đó bà nội, có cho người ta ngủ hay không hả. Có bệnh thì…”

Tiếp ngay sau đó, bên trong ngôi nhà của gia đình kia cũng truyền đến tiếng mở cửa kèm theo thanh âm bất mãn chửi rủa. Sau đó lại vang lên tiéng thét chói tai, một hồi hỗn loạn, làm náo động khắp cả hành lang. Vòng tuần hoàn cứ thế lặp đi lặp lại, cánh cửa mở rộng, tiếng hét vang lên bên tai không dứt. Thanh âm Ô Ô hưng phấn của đàn tang thi, tiếng đập cửa ầm ầm mạnh mẽ…

Mùi máu tươi nhàn nhạt truyền tới hấp dẫn càng nhiều tang thi đang du đãng ở khu dân cư. Bữa tiệc mang tên mạt thế cứ như vậy chậm rãi mở màng.

Tờ mờ sáng ngày hôm sau, Lâm An một đêm không ngủ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm mà ngã xuống giường.

Nhà cậu nằm ở tầng đầu tiên, nên tối qua có không ít tang thi cố gắng đập cửa. Nhưng cánh cửa chống trộm của cậu vẫn kiên cố ngăn cản chúng lại ở bên ngoài.

Tang thi cấp một tuy không có trí tuệ, nhưng chúng có bản năng biết dung sức lực để tìm kiếm con mồi. Khu dân cư cũ kỹ này của bọn họ không có bao nhiêu nhà có cửa chống trộm đặt biệt vững chắc. Thậm chí có nhà chỉ lấy một ván gỗ làm cửa, nhìn qua thì rất nặng. Có thể ngăn cản trộm cắp, nhưng lại không thể ngăn cản được sức đánh cửa lien tục của tang thi.

Nơi Lâm An cư trú chỉ có bốn tầng lầu, mỗi tầng có ba căn hộ, tổng cộng cũng chỉ có mười hai gia đình. Tình huống trên lầu cậu tạm thời không biết. Nhưng sau khi trải qua một đêm thì ở tầng một này cũng chỉ còn mình cậu là người may mắn còn sống sót.

Tạm thời không có nguy cơ bị  tang thi nuốt chửng. Lâm An đem mình chôn vào trong chăn, vừa lo sợ thấp thỏm vừa cảnh giác thiếp đi. Lâm An chìm trong giấc ngủ chập chờn không yên. Mỗi lần bên ngoài cánh cửa có chút động tĩnh cậu đều có thể ngay lập tức giật mình tỉnh dậy. Nắm chặt cây mã tấu bên cạnh, cả người cậu lâm vào trạng thái cảnh giác.

Sau khi miễn cưỡng bổ sung lại tinh thần, cậu cầm chặt cây mã tấu trong tay, nhẹ nhàng đi về phía nhà bếp. Cậu đè thấp thân thể rồi nhìn về phía bên ngoài cửa sổ.

Mấy con tang thi này gần như không có thị lực, nhưng thính giác và khứu giác của bọn chúng lại nhạy cảm đến dọa người. Nhất là khứu giác, chúng đối với mùi máu tươi cực kỳ mẫn cảm. Điều này cũng khiến cho số phụ nữ còn sống sót ở hậu kỳ mạt thế ít hơn đàn ông. Cơ thể kiểm soát sinh lý, phụ nữ mỗi tháng đều phải mất một chút máu.

Bất cứ người phụ nữ nào có thể song sót đều không dễ trêu chọc. Lâm An cố hết sức chuyển động nhẹ nhàng đi về phía ban công ở nhà bếp, cậu nhìn ra ngoài, cách ban công không đến hai mét có ba con tang thi đang du đãng. Còn đằng sau bãi cỏ thì trái lại chỉ có một con đang lảo đảo lắc lư, đi đi lại lại bốn phía xung quanh mà chẳng có mục đích.

Trong lòng Lâm An tràn đầy tính toán, những hộ gia đình ở khu dân cư cũ này vốn không nhiều. Dựa theo tình huống tối qua trên hành làng có lẽ chỉ có hai đến ba tên tang thi, số lượng này không tính là nhiều. Đối với một người giàu kinh nghiệm lăn lộn suốt năm năm ở mạt thế như cậu mà nói, mấy con tang thi cấp một này chẳng thấm vào đâu.

Đợi đến lúc tang thi cấp hai hay thậm chí cấp ba xuất hiện, thì lúc đó mới chính là thời điểm cậu phát sầu. Không gian dị năng của cậu thuộc hệ trợ giúp. Mặc dù sau khi thức tỉnh dị năng, các cơ quan chức năng trong cơ thể được cường hóa thích hợp. Nhưng nếu so với dị năng chiến đấu hệ công kích thì sức tấn công của cậu không tính là mạnh mẽ.

Hiện giờ cậu là dị năng giả không gian cấp hai. Nếu so giá trị vũ lực với các dị năng đồng cấp khác thì sức chiến đấu của cậu yếu hơn bọn họ một nửa. Nếu phải đấu một chọi một, thì đối phó với tang thi cấp một cậu vẫn có thể thuận buồm xuôi gió. Còn nếu gặp phải tang thi cấp hai, cậu chỉ miễn cưỡng bảo vệ được mạng của mình. Nhưng đụng phải tang thi cấp ba, cậu đành phải chạy trốn trối chết.

Tình hình hiện giờ của cậu không tính là tốt đẹp lắm.

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *